Vương Phi Quận Chúa Full (5) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Xuyên Không - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Vương Phi Quận Chúa Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 5 of 6«123456»
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Xuyên Không » Vương Phi Quận Chúa Full (Nguyệt San San)
Vương Phi Quận Chúa Full
coitychan [ ID:372 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 149 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 21
Thời Gian: Thứ 2, 13/05/2013, 13:39
Gửi Tin Nhắn Đến coitychan
Tìm Bài Viết Của coitychan

Chương 19:
Vừa tỉnh dậy, Ưu Nhược Nhược không kịp khoác thêm áo, chân trần phi nhanh ra ngoài miệng không ngừng kêu tên Lãnh Như Tuyết, nàng đang rất kích động, lí trí vẫn đang kiên quyết phủ định việc Lãnh Như Tuyết bị rơi xuống vực, lúc này nàng chỉ muốn đi tìm hắn, muốn được hắn ôm chặt trong lòng. Tuyết Tử , Nguyệt Linh phải rất khó khăn mới cản được nàng lại.
-" Vương phi, xin người hãy bình tĩnh, hảo nghỉ ngơi cho tốt, Phong Mão cùng Hoa Nhiên nhất định sẽ tìm thấy vương gia."Nguyệt Linh lên tiếng an ủi nàng.
-" Ta không muốn nghỉ, ta phải đi tìm chàng, các ngươi buông ta ra." Ta vẫn không ngừng giãy giụa miệng hô lớn. Bảo ta nghỉ ngơi sao? Giờ phút này ta còn có thể nghỉ ngơi sao? Là ta đã hại chàng, nếu ta không đòi ra ngoài, nếu ta không trốn hai người thì chàng đã không sao. Là ta, tất cả đều là ta bướng bỉnh làm hại chàng, ta kích động vùng vẫy, muốn thoát ra khỏi hai người miệng không ngừng kêu.
-" Buông ta ra, ta muốn đi tìm chàng, buông ra, buông ..."
Không cách nào giữ được vương phi, Tuyết Tử đẩy ngã nàng xuống sàn quát:
-" Vương phi, ngươi muốn đi sao? Vậy hãy đi đi, đi chết luôn đi. Ngươi có bao giờ biết nghĩ cho vương gia? Cả ngày ngươi chỉ biết ăn chơi phá hoại, lúc nào cũng bắt vương gia phải lo lắng. Ngay cả bây giờ, lúc không biết ngài còn sống hay đã chết ngươi vẫn bắt ngài phải lo cho ngươi sao?"
Phải rồi, chàng lúc nào cũng lo lắng cho ta, còn ta thì chỉ biết vui chơi cả ngày, ta chưa bao giờ nghĩ chàng đang phiền muộn việc gì, cũng chưa bao giờ tâm sự, chia sẻ lo lắng cùng chàng, ta thật ích kỉ, thật tồi tệ. Nước mắt ta chảy, chảy thật nhiều, đã lâu rồi ta không khóc, dường như ta đã quên mất cảm giác khi nước mắt tuôn rơi. Tim ta rất đau, lồng ngực như bị ai bóp nghẹn đến không thở nổi. Nguyệt Linh đỡ ta lại giường nằm, ta không ngang bướng cũng không giãy giụa tùy nàng hành sự. Ta biết họ cũng như ta, cũng rất đau lòng nhưng vì ta họ đã cố kiềm chế cảm xúc của bản thân, tất cả mọi người đều vì ta, vậy mà ta lại làm khó họ, ta thực vô dụng, thực phiền phức mà.
Ba ngày trôi qua vẫn không có tin của Như Tuyết. Hoàng cung Tuyết Liên Quốc khắp nơi đều là một bầu không khí tang thương. xác của tên Lãnh Như Phong đã được tìm thấy nhưng còn chàng lại không có tin tức gì. Hằng ngày ta đều tự nhủ không thấy xác là vẫn còn hi vọng, chắc chắn chàng vẫn còn sống, đây cũng chính là niềm hi vọng duy nhất của ta bây giờ. Ta không ngang bướng cũng không quấy phá mọi người, mọi việc trong phủ ta đều cố gắng sắp xếp ổn thỏa đọi chàng trở về, nhất định chàng sẽ rất vui khi thấy ta như vậy.
-" Vương phi, người ăn chút gì đi." Nguyệt Linh bưng bát cháo tổ yến đến trước mặt nàng nói.
-" Nguyệt Linh, ngươi cứ để đó đi, ta giờ không muốn ăn." Ta trả lời mắt hướng chiếc bàn bên cạnh.
-" Nhưng tối qua người đã không ăn gì rồi, vương phi, người phải biết quý trọng bản thân." Nguyệt Linh lo lắng nói. Vương phi mấy hôm nay ăn uống rất ít, tuy nàng không còn bộ dạng kích động như lúc đầu, mọi việc đều lo toan chu toàn nhưng nàng biết, tối đến vương phi đều nằm trên giường khóc cả đêm thực khiến 'nàng' lo lắng.
Ta không trả lời Nguyệt Linh, mắt nhìn xuống ao sen, hình ảnh mấy hôm trước ta cùng chàng tại nơi đây tay trong tay cùng ngắm hoa sen vẫn hiện rõ trong trí óc, vậy mà chỉ sau vài hôm đã đôi bên đôi ngả, bất giác nở lên nụ cười thê lương, tự cười chính bản thân mình, cười cho số phận, cho nỗi đau của bản thân.
-" Vương phi..."
-" Tam muội, đừng quá đau lòng." Nguyệt Linh vừa định mở lời an ủi nàng thì nghe tiếng nhị vương gia cất lên, nàng vội vàng hành lễ rồi lui xuống.
-" Nhị ca, huynh đã trở về." Ta nở nụ cười với nhị ca, cuối cùng huynh ấy đã trở lại.
-" Ta đã về, tam muội, đừng nghĩ quá nhiều, tam đệ chắc chắn sẽ không sao, muội phải chăm sóc tốt cho bản thân mình, dạo này muội thật gầy." Lãnh Như Hàn lên tiếng. Khi nghe tin đại ca cùng tam đệ hắn rơi xuống vách núi, hắn tức tốc ngày đêm phóng ngựa trở về. Vừa về đến, người hắn nghĩ đầu tiên là tam muội nên chạy ngay đi tìm nàng. Nàng gầy hơn so với lúc hắn đi rất nhiều, hắn biết nàng rất đau khổ, hắn cũng vậy, tam đệ là người hắn yêu thương nhất hiện giờ không biết tung tích, thử hỏi sao hắn không đau lòng. Còn cả nàng, nàng vì tam đệ hắn mà héo hon tiều tụy, càng nhìn nàng hắn càng đau lòng hơn. Hắn tiến lên ôm nàng vào lòng mong sao có thể giúp nàng xoa dịu bớt nỗi đau.
Tựa vào người Lãnh Như Hàn, Ưu Nhược Nhược khóc nấc lên từng tiếng, tất cả những nén nhịn , kiềm chế trong mấy ngày qua đều tuôn trào ra ngoài. Giờ đây nàng không còn một mình, còn có nhị ca, nàng có thể tựa vào nhị ca mà khóc, được huynh ấy an ủi, còn có thể cùng chia sẻ nỗi đau với huynh ấy, chắc chắn nhị ca cũng rất đau buồn.
Khóc cho đến lúc mệt nhoài, sau khi xả hết bao tâm tư trong mấy ngày qua, ta cũng ngừng khóc, không thể để nhị ca thêm lo lắng nữa, ta cười nói với huynh ấy:
-" Nhị ca, muội không sao, khóc xong muội thoải mái hơn nhiều rồi, huynh không cần lo cho muội."


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

coitychan [ ID:372 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 149 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 22
Thời Gian: Thứ 5, 16/05/2013, 15:56
Gửi Tin Nhắn Đến coitychan
Tìm Bài Viết Của coitychan

Chương 20:
Vũ Tinh Quốc
-" Công chúa." Đám nô tỳ cung kính quỳ xuống
-" Chàng đã tỉnh rồi sao? Thấy trong người thế nào?" Lạc Giai Mẫn Mẫn xông vào hướng người trên giường hỏi, điệu bộ hết sức lo lắng.
-" Ta không sao? đây là đâu? nàng là ai?" Lãnh Như Tuyết nhìn xung quanh rồi lại nhìn Lạc Giai Mẫn Mẫn hỏi.
-" Chàng không nhớ ta sao? ta là Mẫn Mẫn, là công chúa Vũ Tinh Quốc, chúng ta đã từng gặp nhau rồi mà." Lạc Giai Mẫn Mẫn vội vàng lên tiếng." Chàng đã quên ta rồi sao? vậy mà ta lại không thể quên được chàng" Lạc Giai Mẫn Mẫn nghĩ, mặt không giấu nổi vẻ bi thương. Lần đầu tiên hai người gặp nhau là khi hắn nhận lệnh làm sứ giả đến Vũ Tinh Quốc, ngay lúc đó nàng đã thầm yêu hắn. Thế nhưng khi hắn đi cũng không nói một lời từ biệt với nàng làm nàng thực đau khổ, ngày đêm nhớ nhung tưởng niệm hắn, cuối cùng ông trời cũng thương xót cho hai người gặp lại.
-" Công chúa Mẫn Mẫn, ta là ai?" Lãnh Như Tuyết hỏi. Từ khi tỉnh dậy hắn đã không nhớ được gì, không biết bản thân là ai, trong đầu hắn chỉ có mơ hồ hình bóng của một nữ tử mà hắn không nhìn rõ mặt, khi nàng cười hắn sẽ thấy vui và khi nàng khóc, hắn sẽ thấy buồn, nhưng hắn không thể nhớ được nàng là ai.
-" Sao? chàng không nhớ gì sao? Thái y, mau truyền thái y."Lạc Giai Mẫn Mẫn hét lớn. Thì ra chàng bị mất trí nhớ nên không nhớ được ta.
-" Ta không nhớ được gì hết, công chúa Mẫn Mẫn, nàng có thể cho ta biết ta là ai? sao lại ở đây không?" Lãnh Như Tuyết hỏi nàng.
-" Chàng tên Lãnh Như Tuyết, là tam vương gia Tuyết Liên quốc, con thứ 3 của hoàng đế Tuyết Liên Quốc, mấy hôm trước ta có cưỡi ngựa đi dạo dưới chân núi thì bắt gặp chàng ngất xỉu trên đường nên đưa chàng về đây."
-" Nói vậy đây là hoàng cung Vũ Tinh Quốc?"
-" Đúng vậy."
-" Công chúa, đa tạ nàng cứu mạng, ta muốn mau chóng trở về."Lãnh Như Tuyết nói, nếu đã biết rõ mình là ai, hắn phải mau chóng trở về, trở về có thể giúp hắn sớm khôi phục trí nhớ.
-" Như Tuyết, chàng cố gắng nghỉ ngơi thêm mấy hôm nữa, ta sẽ đi xin phụ hoàng hộ tống chàng về Tuyết Liên Quốc." Lạc Giai Mẫn Mẫn vui vẻ nói.
-" Nàng theo ta về sao?"Lãnh Như Tuyết nghi hoặc hỏi.
-" Đúng a, chàng chán ghét ta sao? hồi xưa chàng đâu có như vậy." Lạc Giai Mẫn Mẫn buồn rầu nói.
-" Hồi xưa? Chúng ta rất thân sao?" Chẳng lẽ nàng chính là người luôn xuất hiện trong đầu hắn.
-" Đúng, đúng, hồi đó chàng còn cười với ta chứ không lạnh lùng như bây giờ." Lạc Giai Mẫn Mẫn gật gật đầu nói.
-" Công chúa, thái y đã đến." Một nô tỳ lên tiếng bẩm báo.
-" Thái y, mau bắt mạch cho chàng." Lạc Giai Mẫn Mẫn vội vàng nói.
Thái y bắt mạch một lúc xong, đứng dậy cung kính nói:
-" Khởi bẩm công chúa, tam vương gia bị mất trí nhớ tạm thời, có lẽ do va đập ở đầu gây chấn thương bên trong, lão phu kê một đơn thuốc, người hằng ngày sắc cho tam vương gia uống, có thể khôi phục được trí nhớ hay không lão phu không dám chắc."
-" Thái y, ông không chữa khỏi được cho chàng sao?" Lạc Giai Mẫn Mẫn hỏi.
-" Lão phu đã cố hết sức, công chúa, có lẽ người nên đưa tam vương gia về Tuyết Liên Quốc, có thể gặp được người nhà sẽ giúp tam vương gia nhớ được mọi chuyện." Lão thái y vẫn cung kính trả lời.
-" Thì ra là vậy, thái y, ta biết rồi, ngươi ra ngoài kê thuốc đi." Lạc Giai Mẫn Mẫn ra lệnh cho thái y ra ngoài, quay sang Lãnh Như Tuyết cười nói:
-" Như Tuyết, chàng yên tâm,ta nhất định giúp chàng khôi phục trí nhớ"
-" Công chúa, đa tạ nàng." Lãnh Như Tuyết cũng cười đáp lại. Khi hắn nhận định nàng chính là người con gái trong đầu hắn, là người hắn yêu thì hắn không tỏ vẻ lạnh lùng với nàng nữa, thay vào đó là sự yêu thương nhẹ nhàng nồng đậm trong mắt. Khi trở về hắn sẽ thưa phụ hoàng hỏi cưới nàng, để nàng làm vương phi của hắn, mãi mãi bên hắn.
Mấy ngày nay nhị ca đều đến bồi chuyện với ta, cố gắng làm trò cho ta vui khiến tâm tình ta tốt lên nhiều. Việc tìm kiếm Lãnh Như Tuyết vẫn không có tin tức gì, binh lính đã lục tung chân núi lên vẫn không tìm thấy chàng, hi vọng chàng còn sống càng lớn dần trong lòng ta. Nhị ca nói " sống phải thấy người chết phải thấy xác", ngay đến xác tên Lãnh Như Phong kia cũng đã tìm thấy không lí nào Như Tuyết lại không thấy, chắc chắn chàng đã được ai đó cứu thoát. Tâm tình tốt hơn khiến ta không còn bỏ ăn như trước, ta phải chăm sóc bản thân thật tốt, nếu không khi Như Tuyết trở về sẽ rất đau lòng. Đang ngồi nói chuyện với nhị ca thì Lí công công chạy vào bẩm báo.
-" Nhị vương gia, tam vương phi, hoàng thượng cho triệu kiến, nói tam vương gia đã trở về."
TA kích động bật khỏi ghế, chàng đã trở về rồi sao? chàng không có chết, lòng ta như trút được hoàn toàn gánh nặng. nhị ca cũng không giấu nổi vui mừng, khóe miệng tươi cười. Bọn ta nhanh chóng ra xe ngựa tiến cung.
Khi vào đến đại điện, ta không kìm nén nổi sự vui mừng chạy lên ôm lấy chàng. Như không như ta nghĩ, Như Tuyết đẩy ta ra, đôi mắt lạnh lùng nhìn ta hỏi:
-" Ngươi là ai? trên đại điện mà dám hành động như vậy thật không có phép tắc."
Tim ta lại rớt thêm lần nữa, ta ngơ ngác nhìn chàng hỏi:
-" Chàng không nhớ ta sao?"
-" Vi nhi, Như Tuyết bị mất trí nhớ, may lần này có Lạc Giai Mẫn Mẫn công chúa cứu mạng nên mới trở về an toàn, con đừng trách nó." Hoàng đế lên tiếng trả lời thay hắn.
-" Tam đệ, đệ còn nhớ ta không?" Lãnh Như Hàn xông đến trước mặt Lãnh Như Tuyết hỏi
-" Nhị ca" Lãnh Như Tuyết lãnh đạm trả lời.
-" Đệ còn nhớ ta sao? vậy sao lại không nhớ Nhược nhi?" Lãnh Như Hàn tiếp tục nói
-" Phụ hoàng vừa kể cho ta đại ca đã chết, huynh không phải nhị ca thì là ai?"
-" Thì ra là vậy."Lãnh Như Hàn ủ rũ nói, tam đệ hắn đã quên mất hắn, thực làm hắn buồn rầu.
-" Chàng thật sự không nhớ ta sao? ta là Nhược nhi đây, chàng cố nghĩ lại xem."Ta vẫn không từ bỏ cố hỏi, chàng không thể quên ta được, không thể được.
-" Ta không nhớ, cô là ai?"Lãnh Như Tuyết bình tĩnh lạnh lùng hỏi
-" Nàng là vương phi của đệ, là người đệ yêu nhất, cũng là vương phi duy nhất."Lãnh Như Hàn nhìn Lãnh Như Tuyết nói
-" Vương phi sao?" Lạc Giai Mẫn Mẫn giờ mới lên tiếng, ngạc nhiên nhìn chằm chằm Ưu Nhược Nhược hỏi.
-" Đúng vậy, Lạc Giai công chúa, nàng chính là Hiên Viên Vi Vi, công chúa Thiên Vương Quốc và là tam vương phi, con dâu ta."
Lãnh Như Tuyết nhìn chằm chằm vào Ưu Nhược Nhược, nàng là thê tử của hắn sao? Nhưng hắn lại chẳng có chút kí ức nào về nàng, có lẽ nàng là do phụ hoàn chỉ hôn, hắn không hề có tình cảm gì với nàng. Hoàng đế lại lên tiếng:
-" Lạc Giai công chúa, Lãnh Như Tuyết đã có thê tử, vậy ngươi vẫn muốn lấy nó sao?"
Lời hoàng thượng nói ra như một nhát dao đâm thẳng vào tim ta, lấy sao? Chàng đã hứa sẽ mãi mãi chỉ yêu mình ta, sẽ chỉ cưới một vương phi duy nhất, vậy mà giờ chàng kêu mất trí nhớ rồi cưới một nữ tử khác, chàng bảo ta làm sao tiếp nhận nổi chuyện này đây. Chân ta vô lực khuỵu xuống, nhị ca nhanh chóng chạy lại đỡ lấy ta, có lẽ huynh ấy cũng như ta, cũng rất bàng hoàng sửng sốt.
-" Hoàng thượng, nam nhi tam thê từ thiếp là chuyện thương tình, ta không cần biết Như Tuyết có thê tử hay chưa, chỉ một lòng muốn gả cho chàng." Lạc Giai Mẫn Mẫn kiên định nói.
-" Ai...Tuổi trẻ các ngươi thật là rắc rối, nếu Như Tuyết không có ý kiến gì, ta cũng không còn gì để nói, Lạc Giai công chúa, ngươi tạm thời chuyển đến tam vương phủ ở một tháng, nếu sau một tháng Như Tuyết muốn thú ngươi, ta cũng không có ý kiến." Hoàng thượng nói xong phất phất tay ý bảo mọi người lui ra ngoài. Ta chết lặng tại chỗ, chàng không có ý kiến gì, chàng thực sự muốn cưới cô Lạc Giai công chúa kia sao? không còn nhớ chút nào về ta sao? Vô lực để nhị ca dìu về phủ, lúc này trong đầu ta không còn nghĩ được gì nữa.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

coitychan [ ID:372 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 149 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 23
Thời Gian: Thứ 7, 18/05/2013, 00:23
Gửi Tin Nhắn Đến coitychan
Tìm Bài Viết Của coitychan

Chương 21:
Tam vương gia phúc lớn mệnh lớn, thoát khỏi đại nạn trở về đáng lí ra mọi người trong phủ ai nấy đều phải vui mừng mới đúng nhưng hạ nhân trong phủ trên dưới đều lộ ra bộ mặt u buồn, thật không ngờ tam vương gia trở về lại dẫn theo một vị công chúa còn tuyên bố một tháng sau cử hành hôn lễ, vậy vương phi của họ không phải sẽ rất đau lòng sao? Vương phi là người tốt, nàng đối đãi với chúng hạ nhân trong phủ đều như người nhà, không câu nệ tiểu tiết, không cấp bậc trên dưới nên ai nấy đều rất quý trọng nàng, giờ phút này thấy nàng đau khổ thử hỏi họ làm sao có thể vui nổi đây?
-" Vương gia không phải rất yêu vương phi sao? Sao lần này lại muốn cưới cô công chúa kia chứ?" A hoàn Ất nói
-" Nghe nói ngài bị mất trí nhớ, không nhớ ra được vương phi, là do cô công chúa kia cứu mạng, có lẽ vậy ngài mới đồng ý cưới cô ta." A hoàn Giáp trả lời
-" Như vậy vương phi không phải rất thảm sao? Thà vương gia không trở về còn tốt hơn, nàng cũng sẽ không đau buồn như bây giờ." A hoàn Ất tỏ vẻ bực mình nói
-" Hai ngươi không đi làm việc, còn đứng đây nói bậy cái gì đó, chuyện của tam vương gia là để các ngươi lấy ra tán dóc sao?" Trương tổng quản lên tiếng làm hai a hoàn giật mình vội vàng cáo lui. Ông đã sống trong tam vương phủ này nhiều năm, chứng kiến tam vương gia dần dần lớn lên, với tính cách của ngài thật khó có thể gần nữ nhi chứ không nói đến lấy vợ, lúc ngài thông báo cưới tam vương phi về, ông đã chắc chắn trên đời này chỉ có tam vương phi mới hợp với ngài và là người duy nhất được ngài yêu thương. Ấy vậy mà khi mới mất trí nhớ có vài hôm, ngài đã nhanh chóng có tình cảm với một cô nương khác và còn đòi cưới nàng ta, điều này khiến ông không làm sao hiểu nổi.
-" Vương phi, mấy ngày nay vương gia đều đến chỗ vị công chúa kia, chẳng lẽ người không làm gì sao?" Nguyệt Linh lên tiếng, trong lòng cả giận nói. Từ ngày tam vương gia mất tích nàng luôn luôn túc trực hầu hạ bên cạnh tam vương phi. Lần này tam vương gia thật khiến nàng không thể nào ngồi yên.
-" Ta còn làm gì được, trong đầu chàng không có ta, chỉ có vị công chúa kia, vậy ta có thể làm gì đây?" Ưu Nhược Nhược buồn rầu nói.
-" Vương phi, tam vương gia chỉ là bị mất trí nhớ tạm thời, ngươi hãy làm những việc trước kia hai người cùng làm, hãy nói những câu trước kia người đã từng nói cho tam vương gia nghe, người phải giúp vương gia lấy lại trí nhớ." Nguyệt Linh vẫn động viên nàng.
-" Có thể lấy lại được trí nhớ sao?" Ta hỏi.
-" Ân, chắc chắn có thể." Nguyệt Linh cam đoan nói.
-" Được, vậy ta sẽ thử." Ta đứng dậy chạy đi tìm chàng, nếu có thể còn chút hy vọng, ta nhất định không từ bỏ.
-" Như Tuyết, thì ra chàng ở đây, làm ta tìm mãi." Ta vừa chạy đến ao sen vừa nói. Lạc Giai Mẫn Mẫn và Lãnh Như Tuyết cùng quay đâu sang hướng tiếng nói phát ra, biểu tình phức tạp.
-" Vi Vi tỷ tỷ, tỷ tìm Như Tuyết có chuyện?" Lạc Giai Mẫn Mẫn lên tiếng
-" Thì ra Lạc Giai công chúa cũng ở đây, cũng không có chuyện gì, ta chỉ muốn cùng chàng đi ngắm hoa sen nở, nếu mọi người đã ở đây thì tốt rồi."Ta vô tư ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Như Tuyết ngắm sen, không thèm để ý đến đôi mắt giận dữ của Lạc Giai Mẫn Mẫn kia bắn thẳng vào mình.
-" Như Tuyết, chàng còn nhớ lúc chúng ta cùng ở đây ngắm hoa sen, chàng đã nói gì với ta không? Chàng bảo yêu ta, đời này kiếp này chỉ yêu mình ta." Ta bất giác lên tiếng, mắt mông lung nhìn xuống ao sen, tựa hồ cảnh ngày đó xuất hiện.
-" Vi Vi tỷ tỷ, Như Tuyết chàng đã mất trí nhớ, chắc chắn sẽ không nhớ được những điều trước kia, tỷ hãy hiểu cho chàng." Lạc Giai Mẫn Mẫn cười nói
-" Vậy sao?ta không nhớ" Lãnh Như Tuyết lạnh lùng nhìn nàng.
-" Không sao, chàng không..." Ta chưa kịp nói xong, Lạc Giai Mẫn Mẫn kia đã lên tiếng.
-" Như Tuyết, chàng xem, đôi hồ điệp bên kia trông thật hạnh phúc." Theo hướng chỉ, Lãnh Như Tuyết nhìn sang, không để ý đến ta, bực mình ta vội đọc:
-" Hoa nở hoa rơi hoa đầy trời
Tình đến tình đi tình tùy duyên
Nhạn đi nhạn về nhạn không đỗ
Triều dâng triều hạ triều không yên..."
-" Ai da, Như Tuyết, ta thấy đau đầu quá." Nhìn thấy vẻ mặt khác lạ của Lãnh Như Tuyết, Lạc Giai Mẫn Mẫn vội vàng tựa vào hắn, bộ dáng mệt mỏi nói.
-" Nàng không sao chứ, ta đưa nàng về phòng nghỉ ngơi" Lãnh Như Tuyết vội vàng dìu Lạc Giai Mẫn Mẫn về phòng, trên đường đi vẫn không ngừng suy nghĩ mấy câu thơ Ưu Nhược Nhược đọc, không kiềm được lên tiếng hỏi:
-" Mẫn Mẫn, mấy câu thơ vừa rồi không phải nàng từng đọc cho ta nghe sao? vì sao nàng ta lại biết?"
-" A, mấy hôm trước khi đứng ở ao sen thiếp có đọc lại bài thơ đó, chắc lúc đó nàng đi qua nên nghe được." Lạc Giai Mẫn Mẫn lúng túng nói.
-" Vậy sao?"Lãnh Như Tuyết hỏi xong cũng không nói gì, dìu nàng về phòng. Trong tâm hắn tự nhủ, hắn yêu nàng, vậy nên không thể nghi ngờ nàng.
Ta tức giận gạt đổ hết ấm chén trên bàn, lôi tám đời tổ tông nhà cô ta ra chửi rủa, Lạc Giai Mẫn Mẫn khốn kiếp, muốn cướp Lãnh Như Tuyết của ta sao? Đừng có mơ.
Kế hoạch thứ nhất thất bại, hôm sau, ta lập tức thực hiện kế hoạch thứ hai. Tái diễn lại cảnh chàng lần đầu tiên thấy ta. Phong Mão, Nguyệt Linh cùng một đống thị vệ bị ta kéo đi làm diễn viên nghiệp dư. Tuy không muốn chút nào nhưng vì ta mọi người vẫn rất chăm chú nghe ta thuật lại hoàn cảnh lúc đó rồi cố gắng diễn theo. Đợi lúc Lãnh Như Tuyết đi qua, mọi người bắt tay hành động, Phong Mão vẻ mặt háo sắc bước đến trêu ghẹo Nguyệt Linh, ta trong bộ dáng nam trang, trang phục xộc xệch chạy đến quát tháo:
-" Tiện nhân, thì ra cô ở đây, còn không mau về nhà nấu cơm cho lão tử, cô tưởng cô lây bệnh hoa liễu cho ta rồi có thể bỏ đi dễ dàng sao?" Vừa quát ta cũng vừa đưa tay lên gãi cổ như gãi ghẻ, mắt không ngừng liếc nhìn Lãnh Như Tuyết. Chỉ thấy chàng đứng lại một chút rồi lại bước đi, không một chút biểu tình nào trên mặt.
Kế hoạch thất bại, ta quyết không từ bỏ tái diễn lại cảnh lần hai chàng gặp ta. Lần này phải nhờ đến sự giúp đỡ của nhị ca. Sai người mời nhị ca tới phủ, thuật lại cho huynh ấy nghe ý tưởng của mình, nhị ca không nói câu nào mà đống ý giúp ta. Vậy là Phong Mão lại một lần nữa đóng vai kẻ xấu giúp ta. Đợi nhị ca dẫn Như Tuyết đến đúng chỗ hẹn, Phong Mão đuổi ta chạy lại chỗ hai người, vòng tay ôm lấy chàng miệng không ngừng kêu:
-" Đại ca, nhị ca, cứu đệ với, rõ ràng đệ thắng được tiền mà bọn chúng dám đuổi theo cướp lại" Sau đó quay sang kẻ xấu Phong Mão nói:
-" Các ngươi nghe cho rõ đây, đại ca nhị ca ta võ công cái thế, đệ nhất giang hồ, các ngươi nếu không muốn chết thì mau cút cho ta."
-" Tiểu tử, đừng hòng dọa ta,muốn đi thì giao bạc ra đây." Phong Mão nói xong,cả bọn xông vào tấn công Lãnh Như Hàn cùng Lãnh Như Tuyết. Lãnh Như Hàn nhảy lên đánh trả, Lãnh Như Tuyết né chiêu lạnh lùng phun ra mấy câu:" Các ngươi điên hết rồi sao? phiền phức" xong quay đầu bỏ đi.
Kế hoạch lại thất bại, cả bọn quay sang nhìn ta.Phong Mão lên tiếng hỏi:
-" Vương phi, người và vương gia không còn gặp nhau lần nào nữa chứ." Hắn mặt tái mét,giong nói run run, không biết lần sau hắn còn phải giả làm cái dạng gì người nữa, một nam tử hán đại trượng phu như hắn mà đi làm mấy cái thể loại này nếu đồn ra ngoài thực không còn mặt mũi nào sống trên giang hồ nữa.
-" Kế tiếp cho ngươi làm thái giám a." Ta trêu ghẹo
Phong Mão đầu đầy hắc tuyến (=_=##) khóe môi rút trừu không nói được lời nào, hắn không thể hiểu nổi vương phi là dạng người gì.
-" Haiz...giải tán, giải tán, ta chỉ đùa một chút thôi, ngươi có cần trông khó coi vậy không chứ?"thấy khuôn mặt hắn vặn vẹo, ta cũng không nỡ đùa thêm, tuyên hô giải tán rồi ủ rũ đi về phòng, có lẽ chàng đã quên ta thật rồi, ta đã cố gắng vậy mà chàng cũng không nhớ ra ta sao?
-" Nhược nhi, muội đừng buồn. Hay muội nấu cho tam đệ mấy món ăn ngày trước muội vẫn nấu thử xem,có lẽ đệ ấy sẽ nhớ lại không chừng." Lãnh Như Hàn đi theo an ủi nàng, chỉ cần để nàng không từ bỏ, hắn sẽ không phải nhìn thấy bộ dáng u buồn của nàng nữa.
-" Phải nha, nhị ca, cảm ơn huynh đã nhắc ta." Ta vui vẻ nói. Từ mai mỗi ngày ta sẽ nấu cho chàng một món, nhất định chàng sẽ nhớ ra ta.
-----------------------------------
-" Nấu ăn sao.?" Sau bụi cây, Lạc Giai Mẫn Mẫn thì thầm rồi quay đầu bước đi.
SÁng hôm sau, ta dậy sớm chuẩn bị món gà rán KFC và khoai tây chiên, đây là món chàng đã vất vả nấu cho ta, chắc chắn chàng không thể nào quên được. Hì hục nấu ăn ta không có để ý nhị ca đã bước vào được môt lúc, mãi đến khi huynh ấy lên tiếng ta mới phát hiện ra.
-" Tam muội, đang nấu món gì vậy?"
-" Gà rán cùng khoai tây chiên a" Ta trả lời
-" Ta ăn thử được không?" Lãnh Như Hàn nhìn chằm chằm đĩa thức ăn, bộ dáng thèm thuồng hỏi." mấy món ăn tam muội nấu món nào cũng đều có hương vị rất lạ và ngon.
-" Được, huynh cứ ăn đi, muội nấu nhiều lắm." Ưu Nhược Nhược tay vẫn không ngừng đảo qua chảo dầu, vui vẻ nói.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

coitychan [ ID:372 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 149 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 24
Thời Gian: Chủ Nhật, 19/05/2013, 00:07
Gửi Tin Nhắn Đến coitychan
Tìm Bài Viết Của coitychan

-" tam muội, món này quả thực rất ngon nha." Lãnh Như Hàn không siểm nịnh lên tiếng khen ngợi, đang ăn bỗng hắn thấy bụng sôi trào, vội vàng chạy ngay đi nhà xí. Ưu Nhược Nhược không để ý đến Lãnh Như Hàn vui vẻ bưng khay thức ăn đi gặp Lãnh Như Tuyết. Lãnh Như Tuyết cùng Lạc Giai Mẫn Mẫn đang trò chuyện trong phòng, thấy Ưu Nhược Nhược đi vào cũng không có phản ứng gì.
-" Như Tuyết, ta nấu mấy món cho chàng ăn, chằng thử xem." Ta vui vẻ đặt khay thức ăn xuống trước mặt chàng chờ đợi.
Lãnh Như Tuyết vẫn không có đọng tĩnh gì, đến khi Lạc Giai Mẫn Mẫn lên tiếng hắn mới động tay ăn thử. Càng ăn hắn càng thấy ngon, trong đầu hắn dường như xuất hiện lại hình ảnh này, hương vị này, tất cả đối với hắn đều rất quen thuộc. Đang suy nghĩ thì mặt hắn tái đi, hắn đứng dậy đi nhanh ra ngoài mặc cho Ưu Nhược Nhược cùng Lạc Giai Mẫn Mẫn có hỏi gì cũng không quay đầu lại. Đúng lúc này Lãnh Như Hàn chạy vội tới
-" Tam muội, tam đệ đâu?"
-" Chàng vừa đi ra ngoài, ta gọi thế nào cũng không quay lại." Ta rầu rĩ trả lời, chẳng lẽ ta nấu ăn tệ vậy sao? Nhị ca không nói gì kéo ta đi. Được một đoạn khá xa huynh ấy mới nói:
-" Tam muội, muội cho cái gì vào đồ ăn vậy? Khiến ta đi nhà xí hai lần rồi đó."
Ta trợn trừng mắt nhìn Lãnh Như Hàn hỏi:
-" Sao cơ? Muội chỉ cho gia vị bình thường thôi mà, không lẽ Như Tuyết vừa rồi..."
-" Có lẽ vậy." Lãnh Như Hàn thâm trầm nói. Nếu hắn đoán không lầm, có kẻ lén bỏ thuốc xổ vào thức ăn cố ý hại tam muội.
-" Không thể nào, sao có thể như vậy." Ta lo lắng lẩm bẩm trong miệng. Bình thường ta vẫn nấu như vậy, không thể ăn vào mà bị đau bụng được. Nhị ca kéo tay ta đi nói:
-" Đi, ta muốn xem xem các loại gia vị mà muội dùng."
-" Nhị ca, không phải huynh cũng nghi ngờ có kẻ bỏ thuốc hại muội đi." Ta nói
-" Ân, cả buổi muội nấu ăn không rời nên không ai có thể tiếp cận, vì vậy chỉ có gia vị là có thể bỏ thuốc vào từ trước." Lãnh Như Hàn trả lời. Ngoài lí do đó ra hắn không nghĩ được gì khác. Ta đưa cho nhị ca từng loại gia vị mà ta dùng, huynh ấy xem xong không có biểu hiện gì, khi nhìn đến lọ hạt tiêu, nhị ca bỗng nhíu mày, đổ hết hạt tiêu ra đĩa nói:
-" hừ! Quả đúng là thông minh, trộn lẫn thuốc xổ với hạt tiêu có thể che giấu được mùi, lại khiến người khác không thể nghi ngờ."
-" là thuốc xổ thật sao? không lẽ người hại muội là..." Ta và nhị ca nhìn nhau, trong đầu chắc chắn cùng nghĩ đến một người nhưng bọn ta không có bằng chứng nên không thể buộc tội cô ta. Giờ ta mới nhận ra lấy một soái ca cũng thực là vất vả, suốt ngày phải ganh đua đấu đá với những nữ nhân thèm ngó hắn, cuộc sống như vậy thật mệt mỏi nha.
Ngày hôm sau, ta quyết định tự mình đi mua đồ ăn gia vị để nấu ăn, quyết không để cô ta hạ đọc thêm một lần nào nữa. Vui vẻ bưng khay đồ ăn đến trước mặt Như Tuyết chờ đợi, nhưng lần này chàng lại không thèm nhìn đến mà lại kéo Lạc Giai Mẫn Mẫn kia quay người ly khai, ta buồn bực ngồi ăn ngầu nghiến hết chỗ đồ ăn đó, uổng công ta vất vả nấu ăn cho hắn vậy mà hắn không thèm liếc lấy một cái xoay người bỏ đi, thật làm ta tức chết mà.
Sau hôm đó, mỗi lần ta đến tìm Như Tuyết chàng đều tránh mặt ta, mắt cũng không thèm liếc ta lấy một cái, ta lẽo đẽo bám theo Lãnh Như Tuyết và Lạc Giai Mẫn Mẫn được vài ngày thì hoàn toàn nhụt chí trở về phòng ngủ. Cuộc đời ta chưa bao giờ thê thảm đến thế này, ta đã cố gắng, không ngừng cố gắng vậy mà chỉ làm cho chàng chán ghét ta thêm, vậy ta còn cố gắng để làm gì đây? Ngủ dậy ta cũng không thèm chải tóc, khoác tạm chiếc áo xộc xệch bước ra bàn ngồi cắn hạt dưa. Ta nhớ lại ngày xưa, lúc ta cùng anh em bạn bè vui chơi nhảy nhót cả ngày thật sự rất sảng khoái, lúc đó không ai dám khi dễ ta, mọi người đều rất tốt với ta, lấy lòng ta, luôn luôn làm cho ta vui vẻ. Những ngày tháng đó thật hạnh phúc biết bao. tự dưng ta muốn trở lại, trở về cuộc sống hiện thực kia, nơi có gia đình, bạn bè của ta, nơi ta có thể sống thoải mái vô tư mà không phải lo lắng hay buồn rầu việc gì. Đang mông lung suy nghĩ thì nhị ca lên tiếng kéo ta về thực tại:
-" Tam muội, bộ dáng muội sao thế này?" Lãnh Như Hàn trợn tròn mắt nhìn Ưu Nhược Nhược
-" Sao là sao? huynh chưa từng thấy một kẻ chán đời sao? có gì mà ngạc nhiên như vậy?" Ta liếc mắt trả lời
Lãnh Như Hàn dở khóc dở cười nhìn nàng nói
-" Tam muội, muội bỏ cuộc rồi sao?"
-" Không bỏ thì biết làm gì? Tên đó giờ còn không muốn thấy mặt muội, muội còn cố gắng thế nào a?" Ta thực tâm trả lời, nếu chàng đã không nhớ ra ta, ta thực không còn cách nào, ngày chàng cưới cô Lạc Giai công chúa kia, ta sẽ trở về Thiên Vương QUốc, Triệt ca ca chắc chắn sẽ nuôi ta, sẽ không để ta phải chịu khổ.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

coitychan [ ID:372 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 149 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 25
Thời Gian: Chủ Nhật, 19/05/2013, 00:08
Gửi Tin Nhắn Đến coitychan
Tìm Bài Viết Của coitychan

-" Không lẽ muội đành buông xuôi tất cả sao?" Đến nước này Lãnh Như Hàn cũng không biết nói gì hơn, tam đệ hắn như vậy hắn quả thực không còn cách nào.
-" Người tính không bằng trời tính, nhị ca, hôm chàng cưới ta sẽ vũ tặng hai người họ một điệu, nếu sau lúc đó chàng vẫn không nhớ ta, ta sẽ lập tức trở về Thiên Vương QUốc, có thể vị công chúa kia mới là chân mệnh thiên tử của chàng, ta bất quá chỉ là một người qua đường không đáng được nhắc tới." Ta cười chua chát nói. Nếu ta đã không phải định mệnh của chàng thì ta sẽ rời đi, dù chàng có chấp nhận ta thì ta vẫn không thể nào chấp nhận chung phu cùng một người.Có lẽ buông xuôi cũng là một loại giải thoát đi. Lãnh Như Hàn không nói gì ngồi xuống cùng nàng, hắn không biết quyết định rời đi của nàng là đúng hay sai nhưng dù sao hắn cũng không có quyền quyết định, chỉ mong sao trong ngày hôn lễ tam đệ có thể hồi phục trí nhớ.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Xuyên Không » Vương Phi Quận Chúa Full (Nguyệt San San)
Page 5 of 6«123456»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Vương Phi Quận Chúa Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Vương Phi Quận Chúa Full Tiểu Thuyết Xuyên Không Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook