[ Xuyên Không, Huyền Huyễn ] Lạc Về Triều Trần - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Xuyên Không - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

[ Xuyên Không, Huyền Huyễn ] Lạc Về Triều Trần


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 1 of 41234»
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Xuyên Không » [ Xuyên Không, Huyền Huyễn ] Lạc Về Triều Trần (Dương Đức)
[ Xuyên Không, Huyền Huyễn ] Lạc Về Triều Trần
soccon931 [ ID:506 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 16 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 1
Thời Gian: Thứ 3, 23/04/2013, 21:21
Gửi Tin Nhắn Đến soccon931
Tìm Bài Viết Của soccon931

Thể loại: xuyên không, huyền huyễn, tình cảm
Tình trạng: đang viết
Tóm tắt: Truyện kể về Nam Phong- là một CEO thành đạt, trong một lần vô tình xuyên không rở về thời nhà Trần, tại đây anh có duyên được học y thuật cứu giúp nhiều người. Bên cạnh đó còn có những chuyện tình cảm.
Trong truyện sẽ xuất hiện những nhân vật và sự kiện lịch sử có thật. Tuy nhiên một số địa danh là giả do mình tự nghĩ.

Đây là tác phẩm đầu tay nên ko tránh khỏi sai sót, mong các bạn góp ý kiến.

Trời về đêm. Cả thành phố chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lác đác đâu đó trong cái nơi xa hoa này có những con người không ngủ. Họ là những người phải làm thêm ca đêm hoặc đơn giản họ là những người sống về đêm.

Hắn ngồi trong góc của một quán rượu nhỏ, nốc từng chai rượu uống ừng ực như uống nước lã. Hắn đang buồn, chán nản, và chỉ có thứ nước cay cay nồng nồng này mới giúp hắn quên đi ngay lúc này.

Đã 2h sáng. Quán hôm nay cũng ít khách, ông chủ phải đóng cửa sớm hơn. Hắn loạng choạng bước ra khỏi quán rượu đi về phía trước, nơi mà thậm chí hắn cũng rõ, chỉ là muốn đi và đi. Con đường vắng lặng, bóng hắn lặng lẽ in dưới ánh đèn cao áp xiêu vẹo. Trước mắt hắn là cây cầu, nơi minh chứng cho mối tình sâu nặng của hắn, hắn thấy nhớ người con gái ấy. Người mà hắn yêu thương nhất, chỉ tiếc là có duyên nhưng không có phận. Hắn đứng lên thành cầu, dang hai tay ra hứng những đợt gió mát ùa vào, nước mắt khẽ rơi. Lạnh! Như trái tim hắn bây giờ. Nhắm đôi mắt lại để cảm nhận cái lạnh của gió đầu mùa, những hình ảnh đau buồn của cái đêm ấy lại hiện ra cào xé tâm can hắn.

Cái đêm ấy, hắn và nàng cãi nhau. Cả hai đều ngoan cố không ai chịu nhượng bộ, nàng tức giận bỏ đi. Nào có thể ngờ chỉ một cái quay lưng, cả hai người đã vĩnh viễn rời xa nhau mãi mãi. “Kéétttttt! Uỳnh!” hắn quay lại. Nàng nằm đó, dưới mặt đường lạnh lẽo, máu loang ra. Hắn chạy lại, ôm lấy nàng tim đau như cắt. Kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không thưa!

“Này! Anh kia đừng làm bậy!”

Hắn nghe thấy ai đó hét lên từ phía đầu cầu khiến hắn giật mình, đôi chân run run không vững. Cả người hắn lao xuống. Dòng nước chảy xiết do dư âm của trận bão hôm qua tạo những vòng xoáy nước mạnh, khó ai có thể sống sót nổi được.
***


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

soccon931 [ ID:506 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 16 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 2
Thời Gian: Thứ 3, 23/04/2013, 21:23
Gửi Tin Nhắn Đến soccon931
Tìm Bài Viết Của soccon931

Chương 1

Hắn từ từ mở mắt, thấy trong người mệt mỏi. Vài ngày qua trong cơn mơ màng hắn cảm thấy có ai đó đang chăm sóc hắn, cho hắn uống thứ gì đó đắng ngòm, hắn nghĩ đó là thuốc. Lúc này hắn thấy mình tỉnh táo hơn, hắn cố nhoài dậy, liếc nhìn xung quanh. Mọi thứ ở đây trông lạ quá, ngôi nhà này đắp bằng đất lợp mái rơm, những chiếc bàn chiếc ghế rồi cả cốc chén, tất cả đều cũ kỹ. Hắn thầm nghĩ chắc đây là một ngôi nhà của một người dân tộc nào đó. “Nhưng sao mình lại ở đây?”- Hắn tự hỏi rồi cố nghĩ lại nhưng đầu hắn lại đau.

Cánh cửa gỗ mở ra khiến ánh nắng chiếu vào làm hắn chói mắt, một ông lão chạc tuổi đã quá 80, râu tóc bạc trắng phần tóc búi cao, làn da nhăn nheo có màu rám nắng, lão mặc một chiếc áo nâu cổ tròn cùng chiếc quần vải mỏng màu đen, tay bưng bát nước đen ngòm còn nóng bước vào. Lão nhìn hắn trông có vẻ ngơ ngác và mệt mỏi:
“Ấy! chàng trai, cậu đã tỉnh lại rồi à?”- ông lão nói.
Hắn khẽ gật đầu, nhìn lão. Hắn muốn hỏi gì đó nhưng nhất thời chưa thể nghĩ ra. Ông lão ngồi xuống cạnh chiếc giường, đưa cho hắn bát nước.
“Nào, hãy uống bát thuốc này đi. Sẽ mau khỏi thôi!”
Hắn vẫn im lặng, đỡ lấy bát nước đen ngòm nhìn ông lão, ông lão cũng nhìn hắn vẻ mặt hiền từ khẽ gật gật đầu. Hắn hiểu ý, hắn thổi thổi cho nguội bớt rồi nốc một hơi hết sạch nhưng đắng quá.
“Mấy ngày qua cậu sốt cao quá, lão còn tưởng cậu không qua nổi. Không ngờ số vẫn còn may.”
“Mấy ngày ư? Tôi…tôi đã ở đây mấy ngày rồi. Sao tôi lại ở đây?”- hắn hỏi lại
“Cậu đã ở đây 3 ngày rồi, là lão đã vớt cậu từ dưới sông lên lúc đi đánh cá. Có chuyện gì với cậu vậy? Không lẽ cậu lại tự vẫn. Tuổi còn trẻ vậy không nên nghĩ quẩn đâu.”- lão nói.

Hắn nhớ lại cái đêm ấy-“Không!không phải! là…là bị trượt chân”- hắn chối. Lúc sau từ bên ngoài, một cô bé tầm 6,7 tuổi mặc váy yếm, chân đất chạy vào.
“Ông ơi ông! Cháu nghe nói Ninh ca ca bắt được một con cá lạ to lắm, bằng cả một cái thúng luôn. Ông dẫn cháu ra xem đi”- nó nói mà hai cái tay cũng khua vong tròn ví như độ to của cái thúng.
“Ừ! Để lát ông cháu mình ra xem xem nó có to như cháu nói không nhé”- ông lão cười.-“cậu cứ nghỉ đi, để lão ra xem với con bé.”- lão quay lại nói với hắn.
“Tôi cũng muốn đi xem, nằm mấy ngày nay đã thấy mệt quá rồi.”-hắn đáp

Ông lão cũng gật đầu đồng ý. Cả ba người cùng đi. Khi vừa bước ra khỏi cánh cửa gỗ hắn mới có cơ hội nhìn ngắm cảnh vật xung quanh. Giờ trời đã về chiều. Từng tia nắng đã thưa thớt dần. Hắn quét mắt qua một lượt. Đây là một làng chài ven sông, những ngôi nhà khác cũng lụp xụp như nhà ông lão vậy, nhà nào cũng có những dải lưới chăng chịt vắt trên xà, phía trước là mặt sông với những chiếc thuyền gỗ nhỏ đậu trên bờ. Những người ở đây ăn mặc thật kỳ lạ, đàn ông thì mặc quần ống lụa cởi trần đầu đội khăn nâu, đàn bà thì mặc áo yếm váy đụp đen tóc vấn gọn trên đầu kiểu như thời trang của những thế kỷ trước, hắn thấy hơi ngờ ngợ. Phía xa có chỗ tụ tập đang ồn ào cả một góc, hẳn là mọi người đang xem con cá lạ mà cô bé vừa nhắc đến. Hắn cùng hai ông cháu tiến đến. Một con cá rô to nhưng vảy và vây lại màu hồng, thường gọi là cá diêu hồng nhưng từ trước tới giờ hắn cũng chưa từng thấy con nào to đến vậy. Dường như từ trước tới nay ở khu làng này chưa ai bắt được cá to như thế. Người thì bảo đó là cá thần nên thả đi kẻo rước họa vào thân, người thì lại bảo đây là cá quý nếu đem bán có thể sẽ phát tài , thành ra mọi người bàn tán vang cả một vùng trời như vậy.

Lát sau, mọi tiếng ồn đều bị chấn át bởi một tiếng quát từ phía sau. “Tránh ra! Tránh ra! Quan xã đến!”. “Quan?” hắn tự thắc mắc trong suy nghĩ, hắn ngơ ngác nhìn về phía phát ra giọng nói. Tất cả mọi người đều im lặng, mãi hắn mới ngó vào xem được. Hắn vẻ ngạc nhiên cực độ. Đó là một người đàn ông trung niên mặc trên người bộ quan phục, theo hắn còn có một toán 2,3 người mặc áo lính đứng hai bên rẽ đường cho ông ta đi. Hắn tự hỏi “ở đây đang quay phim sao? Sao người kia lại ăn mặc vậy? Không lẽ đây là phim trường?” rồi hắn liếc mắt xung quanh nhưng chả thấy máy quay phim, cũng không có đạo diễn hay một cái gì đó giống ở phim trường mà hắn từng biết. Hắn ghé sát tai ông lão hỏi nhỏ: “Các ông đang quay phim hả? Sao tôi không thấy đạo diễn với quay phim đâu?”.

Ông lão nhìn hắn mà không hiểu hắn nói gì, lão hỏi lại: “Quay phim là cái gì? Đạo diễn là gì chứ? Cậu nói linh tinh gì thế?”.

Hắn lại nhìn lão cười: “ thôi đi ông lão, chắc các ông đang bí mật quay phim dã sử chứ gì?”. Ông lão tròn xoe mắt nhìn hắn, sắc mặt chuyển sang lo lắng, lão khẽ hỏi: “cậu có sao không vậy, sao lại ăn nói linh tinh gì lão không hiểu. nếu thấy không khỏe thì cứ về nghỉ đi”. Hắn nhìn lão ngơ người định hỏi gì đó nhưng lại bị chú ý bởi tiếng người mặc quan phục trong đám đông khi nãy.

“Tên kia to gan, bắt được cá thần mà không bẩm báo với quan. Ngươi đang mưu tính điều gì hả? Người đâu bắt hắn lại!”- viên quan quát lớn, đôi mắt hắn sáng lên, vẻ mặt tức giận.
“Dạ…dạ…dạ bẩm quan con đâu dám, chỉ là… chưa kịp báo với quan… thì… quan đã đến, mong quan… rộng lượng mà xá tội.”- gã thanh niên tên Ninh nói với giọng lắp bắp, hai tay liên tục vái lạy.
“Vậy?”- viên quan xã liếc mắt nhìn.
“Dạ, bây giờ… con xin dâng… con cá này lại cho quan để quan xử lý ạ.”
“Vậy thì được. Ta xem ngươi cũng biết điều đấy. Người đâu mau đem con cá này về cho ta.”- viên quan cười nhếch mép vẻ đắc ý.

Viên quan đi rồi, mọi người cũng giải tán, để lại những tiếng than nuối tiếc cho anh chàng tên Ninh kia. Hắn vẫn đứng đó ngẩn ngơ không hiểu chuyện gì nữa. Ở cái thời buổi này làm gì có chuyện quan ăn hiếp người dân giữa ban ngày như vậy chứ. Ông lão khẽ vỗ vào vai người kia an ủi.

“Thôi cháu ạ. Của đi thay người. Mau về nhà đi phụ mẫu con vẫn đang chờ ở nhà kìa.”

Ninh gật gật đầu, vẻ mặt vẫn thỉu thiu mà lặng lẽ đi về hướng căn nhà lụp xụp góc làng. “Chúng ta cũng về thôi”- lão nói khiến hắn giật mình cùng về theo.

Bước lại vào căn nhà cũ. Hắn và ông lão ngồi xuống ghế còn cô bé thì lủi vào căn buồng nhỏ. Lúc này hắn mới trấn tĩnh lại, hắn quay sang hỏi lão:
“Ông lão, đây rốt cục là đâu vậy. Tại sao các người đều ăn mặc như vậy, còn cả quan nữa? Hôm nay có tiệc hóa trang sao?”- hắn hỏi một mạch những thắc mắc trong lòng.
“Đây là làng chài Ngư điều, huyện Ứng Thiên, lộ Đông Đô. Hóa trang cái gì chứ, ta thấy cậu hình như không bình thường, liệu có phải do trấn thương ở đầu không?”- lão nói.
“Không, tôi rất bình thường mà. Nhưng sao nghe tên nơi này lạ quá? Huyện Ứng Thiên có phải tên huyện Chương Mỹ xưa chăng? Nhưng mà…nơi này cách Hà nội đâu có xa lắm sao lại kém phát triển vậy?”.- hắn băn khoăn.
“Hà nội? Đó là nơi nào, thời trẻ lão cũng từng đi khắp Đại Việt những chưa từng nghe nơi nào có tên vậy cả. Chẳng hay đó là nơi như thế nào?”- ông lão nhíu mày không hiểu.

“Đại Việt ư? Không lẽ…?” hắn nghĩ ra cái gì đó, vội hỏi.
“Vậy lão có biết năm nay là năm nào không?”.
“Cái đó thì lão biết chứ. Năm nay là năm Canh thìn, Thiệu Bảo năm thứ 2 [1280].”- ông lão trả lời.
“Thiệu Bảo? Chẳng phải là niên hiệu thời Trần sao?”
“Đúng vậy. Hiện giờ thiên tử là vua Nhân Tông. Điều đó mà cậu cũng không biết sao?”-lão tiếp lời.
“Ha ha. Thôi đi ông lão, đừng đùa dai như thế chứ! Tôi biết là các ông đang bí mật quay phim lịch sử mà, đâu cần giấu.”- Hắn giật mình rồi cười toáng lên.
“Lão đâu có đùa. Đến cả đứa trẻ lên 3 cũng biết, không lẽ cậu lại không biết. Nhưng mà…phim là cái gì mà cậu cứ hỏi hoài vậy?”.-Lão nheo mày. Vẻ mặt điềm đạm không có vẻ gì là đùa cợt.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

soccon931 [ ID:506 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 16 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 3
Thời Gian: Thứ 3, 23/04/2013, 21:23
Gửi Tin Nhắn Đến soccon931
Tìm Bài Viết Của soccon931

Nghe vậy, hắn thất kinh. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa, không lẽ mình lại giống Dịch Tiểu Xuyên. Không! Không thể nào những chuyện đó chỉ có trên phim thôi. Nhưng nhìn ông lão có vẻ không giống đang nói dối. Rốt cục đây là thật hay là mơ. Trong đầu hắn rối tung những câu hỏi mà chắc chắn không thể lý giải được, không một ai. Hắn tự véo mình một cái thấy đau nhói. “Vậy ra không phải mơ nghĩa là thật ư? Nhưng…thôi kệ vậy biết đâu ở đây lại tốt hơn”. Ông lão ngồi cạnh thấy hắn có những hành động kỳ quặc vậy, cũng có phần hơi lo. Lát sau lão đứng dậy.

“Cũng sắp tối rồi để lão ra sân cất đống lá thuốc vào rồi xuống bếp nấu chút đồ ăn. Nếu cậu thấy mệt thì cứ nằm trên giường nghỉ chút đi, lúc nào ăn lão sẽ gọi.”
“Vâng!.”- Hắn trở lại chiếc giường gỗ, nằm vắt tay lên trán mà ngẫm. Hắn bỗng giật mình, đưa tay lên cổ rồi lục loạn khắp người, hắn vội chạy xuống bếp nơi ông lão đang nấu nồi cơm, khói mù mịt.
“Này ông lão, lúc vớt tôi lên lão có thấy miếng ngọc nào không?”- Hắn hỏi.
“Ừm mm .Có! lão để nó trong buồng, để lão vào lấy cho. Cậu ngồi trông nồi cơm đi.”- lão nói rồi đứng dậy đi vào nhà.

Lát sau lão đi ra trên tay cầm chiếc hộp gỗ cùng bộ quần áo hắn mặc lúc trước. Hắn đỡ lấy: “May quá! Cám ơn lão. Đây là miếng ngọc may mắn mà tôi đã được một vị đại sư tặng, ông ta nói nhất định không được làm mất…”- Hắn bỗng khựng lại, hắn nhớ lại cái hôm đó.
***
Năm 2013, núi Yên Tử.

“Anh Phong! Nhanh lên.”- tiếng của Vy chạy đằng trước gọi lại.
“Phù! Chờ anh với. Mệt quá!”- Hắn vừa thở vừa cố nói vài câu. “Con gái gì mà khỏe dữ”- Hắn thoáng nghĩ rồi lại cố leo lên từng bậc thang cao ngất, dựng đứng.

Mãi sau, hắn mới có thể thở phào khi chân hắn đã đặt đến bậc cuối cùng. Từ đây nhìn xuống quả đẹp, nhìn thấy cả núi sông xa xa. Thế đất hung vĩ một màu.

“Trời! sao em khỏe thế. Anh leo mãi mới lên.”- Hắn than.
“Ai bảo hằng ngày em kêu anh tập thể dục mà anh lười. Giờ thì biết nó có ích thế nào rồi chứ. Hihi.”- Vy chu mồm nói, hắn nhìn cô khẽ cười.

Hai người ngồi nghỉ một lát rồi họ cùng đi vào chùa. Vy lên đây là để cầu xin sức khỏe cho cha mẹ cô, và sự may mắn cho mình. Còn tình yêu, đối với cô có được một người như Phong là đủ. Hắn cũng vậy. Vy đi khắp các gian chùa, thắp nhang rồi khấn. Còn hắn, hắn chỉ lượn lờ ở ngoài ngắm viễn cảnh thanh tịnh nơi đây.

“Này chàng trai, chẳng hay cậu có tin vào kiếp luân hồi của con người không?”- giọng của một vị đại sư già vang lên từ phía sau khiến hắn quay người lại.
“Dạ không! Từ trước tới giờ tôi chưa từng tin vào những chuyện vô căn cứ như vậy cả. Nhưng sao ngài lại hỏi vậy?”- hắn đáp.
“À! Không có gì? Ta muốn tặng cậu một thứ”- vị đại sư rút từ trong tay áo ra một miếng ngọc xanh đưa cho hắn-“Đây là miếng ngọc rất đặc biệt, cậu hãy giữ cẩn thận.”

Hắn nhận lấy, ngắm nhìn một lúc. Nó thật đẹp nhưng hình như vẫn còn thiếu một nửa. Hắn định hỏi nhưng khi ngẩng mặt lên đã không thấy người đâu. Bẵng đi một thời gian hắn cũng quên đi lần đấy, mặc dù vậy hắn vẫn luôn giữ miếng ngọc đeo trên cổ.
***

“Cậu sao vậy?”- tiếng ông lão kéo hắn trở về thực tại.
“À! Không”-hắn đáp. Hắn chợt băn khoăn liệu hai chuyện này có liên quan không nhi?

Hắn nhận lại miếng ngọc đã được thay chiếc dây mới. Hắn đeo lên cổ, còn bộ quần áo đã được ông lão giặt sạch sẽ gấp gọn, hắn để nó vào đầu giường ngay ngắn.

“Lão cần giúp gì không?”- Hắn quay ra hỏi.
“À. Còn rổ rau kia cậu nấu lên giúp lão.”

Trời về tối hẳn. Ông lão thắp đèn dầu lên sáng cả căn nhà. Cùng nhau dọn cơm canh lên bàn. Hắn thắc mắc.
“Ở đây không có điện hả ông lão?”
“Điện? là gì vậy?”- ông lão nghe hắn hỏi thì không biết nên mới hỏi lại. Cũng đúng vào thời này lấy đâu ra điện mà hắn hỏi, có lẽ hắn vẫn chưa thực sự tin vào điều không thể.
“À. Không, không có gì đâu?”- hắn lảng đi-“chúng ta ăn thôi”
“Tiểu Đậu à, mau ra ăn cơm thôi.” –lão ngoái về phía buồng mà gọi. Thì ra nãy giờ cô bé lẩn trong buồng đọc sách, thảo nào hắn không thấy cũng không hỏi.

Cả ba người ngồi vào bàn gỗ. Trên bàn chỉ là mấy món ăn dân dã ảm đạm cùng chiếc đèn dầu hiu hắt trong đêm.

“Lão đã ở cùng cậu mấy ngày rồi mà vẫn chưa biết danh tính của cậu.”- ông lão lên tiếng xua tan đi không khí trầm lặng của bữa ăn.
“Tôi họ Lương tên là Nam Phong.”
“Lão tên Nguyễn Nghiêm. Còn đây là cháu lão tên Đậu, nó mới 7 tuổi nhưng nhút nhát lắm.”- Lão chỉ vào cô bé.
“Vậy trong nhà chỉ có hai ông cháu thôi sao? Con trai và con dâu lão đâu rồi tôi không thấy.”- Hắn hỏi.
“haha…Lão xưa nay chưa từng lấy vợ thì làm gì có con trai, con dâu lại càng không.”- lão cười.
“Vậy?”- hắn liếc nhìn cô bé. Ông lão hiểu ý ngay câu hắn định hỏi.
“Tiểu Đậu cũng như cậu, là do lão đã cứu con bé từ trong rừng. Lúc đó, ca ca nó lỡ tay bổ vào đầu nó rồi chốn mất. Lão đi đốn củi thấy nó vẫn còn cứu được nên đưa về nhà rồi ở lại đây với ta luôn. Ta luôn coi nó như cháu mình.”- lão kể.
“Lão thật tốt! những người như lão ở chỗ tôi thật sự rất hiếm.”
“Nhưng mà lúc vớt cậu lên lão thấy cậu ăn mặc rất kỳ quặc, không giống chúng ta. Chẳng hay cậu từ đâu?”
“À! Chuyện đó…tôi đến từ một nơi rất rất xa.”
“Vậy cậu đã có dự định gì chưa?”- lão hỏi.

Hắn lắc đầu. Hắn còn có thể dự định gì chứ.

“Nếu chưa, cậu có thể ở lại đây bầu bạn với lão.”-ông lão tiếp lời.
“Vậy…phải làm phiền lão rồi.!”- hắn nghĩ một lát rồi lại nói tiếp-“Lão đã cứu tôi nhưng thật không biết nên báo đáp thế nào.”- hắn thở dài.
“Lão xưa nay làm việc tốt đâu cần báo đáp. Cậu đừng nghĩ nhiều.”
“Lão cứu tôi một mạng cũng xem như đã sinh ra tôi lần nữa. Số tôi vẫn may mà gặp được lão cũng là cái duyên. Vậy tôi có thể xin lão nhận tôi làm nghĩa tử được không.”- hắn nói vẻ mặt rất thành ý. Lão cũng rưng rưng gật đầu.
“Cha nuôi…à không! Nghĩa phụ xin hãy nhận của con một lạy.”-hắn quỳ xuống lạy ông lão một lạy.
“Được rồi! được rồi, nghĩa tử của ta mau đứng lên đi.”- Lão đỡ hắn dậy ân cần. Một niềm vui vô cùng trong lão, đã lâu rồi lão chưa vui như hôm nay.

Tối đó hai cha con họ nói chuyện rất nhiều. Hắn cũng không giấu gì chuyện mình không phải là người của thời đại này, hắn kể cho lão nghe những chuyện về cuộc sống của hắn ở hiện đại. Còn ông lão cũng kể cho hắn nghe về thời cuộc để hắn hiểu hơn. Cứ thế, bọn họ vừa kể vừa uống rượu mãi đến khuya mới chịu đi ngủ.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

soccon931 [ ID:506 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 16 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 4
Thời Gian: Thứ 3, 23/04/2013, 21:25
Gửi Tin Nhắn Đến soccon931
Tìm Bài Viết Của soccon931

Chương 2
Những ngày tháng tiếp theo trôi qua êm đềm với hắn. Cuộc sống ở đây tuy có bất tiện nhưng đối với hắn, vẫn còn tốt hơn ở hiện đại- một nơi đầy áp lực. Ban ngày hắn theo cha nuôi đi đánh cá, sống một cuộc sống bình dị của ngư dân. Những người ở đây thật tốt, cái tình làng nghĩa xóm ấy dường như hắn thấy rất hiếm ở thời hiện đại, bởi mỗi người mỗi cuộc sống riêng có khi hai người gần nhà nhau nhưng họ chẳng bao giờ trò chuyện. “Đúng là xã hội càng phát triển thì tình người không còn mặn mà nữa.”- hắn nghĩ thế. Khi về chiều hắn lại được ông lão dạy cho chữ và y thuật, thi thoảng cùng lão lên núi hái thuốc, đốn củi. Hắn là một người rất thích ngành y, hồi xưa thi trường y cũng chỉ vì thiếu nửa điểm nên mẹ hắn mới bắt hắn học kinh tế, dần dần cái sở thích ấy cũng bị quên đi. Thật không ngờ, giờ lại có cơ hội học y thuật trong một hoàn cảnh như vậy, cũng bởi bản năng là một người không quá ngu ngốc nên hắn học rất nhanh, cha nuôi hắn cũng cảm thấy hắn không phải là một người tầm thường. Hắn dần quen vào cuộc sống không ánh đèn điện, không bar, không ồn ào náo nhiệt như ở đô thị. Ở đây hắn thật thoải mái.
Có những buổi chiều mát mẻ, nhàn rỗi hắn lại chơi với lũ trẻ trong làng. Khi thì chơi nhảy cò, khi lại chơi ô ăn quan…những trò chơi dân gian quen thuộc. Những tiếng cười đùa vang cả một trời phá tan không khí ảm đạm tĩnh lặng, đã lâu rồi mọi người trong làng chưa thấy bọn trẻ vui như thế. Một buổi chiều thu trời nổi gió hắn bày trò dạy lũ trẻ làm diều, chong chóng. Bọn chúng vô cùng thích thú, hắn cũng thế. Tuổi thơ bấy lâu của hắn tưởng chừng như đã chìm vào dĩ vãng nay lại được khơi dậy, cảm giác vui vui nhưng có chút gì đó đượm buồn. Ngồi trên chiếc chõng tre ngoài sân nhìn ra bóng bọn trẻ nô đùa tung tăng thả diều bay trong gió. Ký ức về thời con trẻ chợt ùa về, trong đám con trẻ ấy hắn thấy có mình ở đó.
Cảnh những cánh đồng ngập gió khi chiều về, từng ruộng lúa xanh mướt đu đưa theo gió tạo những làn sóng mềm mại như đang múa, bóng dáng những mục đồng cưỡi trâu trên cánh đồng, có đứa thì thổi sáo, có đứa lại hát. Tiếng sáo vi vu nghe sao vui tai thế. Phía xa xa cuối cánh đồng, những cột khói đen cuộn tròn đâm thẳng lên bầu trời cao vút, mùi khói cơm thơm phức như đang thôi thúc những người nông dân, những đứa mục đồng từ ngoài đồng trở về mái nhà ấm áp ấy... Đã lâu rồi, hắn chưa một lần nghĩ lại thời thơ ấu đẹp đẽ đó hay có thể những áp lực công việc, những cuộc chơi thâu đêm cuốn hắn vào cuộc sống hiện đại đã khiến hắn không còn nhớ. Bây giờ ngồi nghĩ lại, hắn thấy nao nao trong lòng một nỗi buồn da diết. Hắn thấy nhớ cha mẹ, nhớ cô em gái bé bỏng, nhớ đám bạn dưới quê nhà, nhớ những khoảnh khắc thời ấu thơ trên những cánh đồng ấy. Đã rất lâu rồi hắn chưa về nhà. Không biết họ giờ ra sao? Sống mũi hắn cay cay, có chút nghẹn ngào. Chắc sẽ không còn cơ hội trở về được nữa.
Tối đó, thấy hắn cả buổi chẳng nói năng gì, sắc mặt có phần không vui. Ông Nghiêm mới hỏi:
“Con có sao không? Ta thấy sắc mặt con không được tốt, có chuyện gì phiền muộn hả?”
“Thật sự thì…thưa nghĩa phụ, hồi chiều thấy lũ trẻ nô đùa dưới bóng nắng khiến lòng con bỗng nao nao. Con thấy nhớ nhà quá. Đã lâu rồi con chưa về quê, bây giờ lại ở đây không biết có thể trở về được không nữa. Chắc cha mẹ con đang lo lắng lắm. Vì vậy con đang cảm thấy rất buồn”- hắn nói ra nỗi lòng mình cũng thấy nhẹ nhõm phần nào.
Ông Nghiêm thở dài.
“Từ trước tới nay ta chưa từng thấy có chuyện kỳ lạ như vậy nên cũng không giúp được gì cho con.”
“Con cũng biết thế nên cũng không muốn để người phải phiền lòng.”- thấy nghĩa phụ có phần lo lắng hắn nói tiếp-“thôi vậy, trước con cũng bận việc nên không hay về nhà. Chắc cha mẹ con cũng nghĩ thế nên họ sẽ không biết con bị mất tích đâu, biết đâu một ngày nào đó con lại được trở về thì sao, con tin vậy mà. Con không sao đâu. Chúng ta mau ăn cơm thôi, để Đậu Đậu phải chờ kìa.”- hắn cố gượng cười tỏ vẻ đã hết buồn.
Dù nghe hắn nói vậy nhưng lão biết trong lòng hắn vẫn còn canh cánh buồn lòng, chỉ là cố không biểu hiện ra cho lão khỏi lo thôi.
Một chiều nọ, khi hắn đang ngồi ngẩn ngơ trước hiên nhà miên man. Lão Nghiêm đến ngồi cạnh khẽ vỗ vào vai hắn, hắn nghoảnh lại nhìn lão, lão nói:
“Mấy ngày nay ta thấy con vẫn có chút gì đó không được vui? Con vẫn thấy nhớ nhà ư?”- nghe lão hỏi vậy, hắn bỗng chạnh lòng-“Ta có biết một người, ông ta là một ẩn cư sĩ trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, mọi chuyện trong vũ trụ đều biết. Có thể sẽ giúp được con. Con hãy đi tìm ông ta xem.”
“Thật ạ! Con cảm ơn người.”- hắn ôm chầm lấy lão, khóe mắt có chút cay cay.
“Được rồi! được rồi. Con hãy đi sắp xếp đồ đi, sáng mai hãy đi.”
Tối đó, khi trời đã về đêm, mọi người đã đi ngủ hết chỉ còn tiếng côn trùng kêu dự buổi tiệc đêm. Hắn nằm trên giường, hồi hộp, trằn trọc mãi không sao ngủ được liền ngồi dậy đi ra phía sân, ánh trăng đêm nay sáng quá. Có ai đó ngồi trên chiếc chõng tre. Hắn nhận ra đó là cha nuôi mình. Ông ngồi đó lặng lẽ nhấp từng chén rượu cay nồng. Lòng buồn da diết. Hắn biết, ông không nỡ xa người con này, hắn cũng thế, tim hắn quặn lại. Nhưng…bữa tiệc nào cũng sẽ có hồi kết thúc, chỉ là sớm hay muộn. Hắn không phải là người của thời đại này, hắn phải trở về. Có lẽ duyên phận cha con chỉ đến đây thôi.
“Cha à, cha không ngủ sao?”- Hắn tiến lại gần hỏi
“Ừ! Còn con. Sao không ngủ, sớm mai phải đi sớm kẻo nắng.”- ông lão nhìn hắn, đôi mắt buồn.
“Con cũng thế. Khoảng thời gian ở đây, con thật rất vui, nó cũng khiến con nhận ra được rằng tiền bạc không phải là quan trọng nhất. Điều quan trọng vẫn là được sống vui vẻ cùng người thân mình. Thật con cũng không nỡ xa mọi người…”
“Đứa con ngốc này, con không về cha mẹ con ở tương lai nhất định sẽ lo lắng lắm. Ta hiểu làm cha mẹ mà mất đi người con trai không rõ tung tích sẽ rất đau khổ. Người xưa nói rất đúng, bữa tiệc nào cũng có hồi kết thúc. Ta có duyên nhận được một người con như con đã là rất vui rồi, không còn gì phải hối tiếc nữa”.
Hắn không nói thêm gì, ngồi xuống bên cạnh, cầm hũ rượu lên rót vào chén.
“Vậy để con uống cùng người.”
“Được!”
“Đêm nay trăng sáng quá. Hay để con hát cho cha nghe một bài.”
“Cũng được, lâu rồi ta ko nghe ai hát.”

“Khi anh buồn, nỗi buồn mỏng manh như cánh hoa sắp héo tàn, nhưng vẫn ko gục ngã trước cái chết, mặc cho sương gió bão táp!
Cùng những tiếng thở dài mòn mỏi kia, sẽ ăn sâu vào trai tim anh đây.
Giá như anh có thể góp nhặt được những giọt lệ qua hàng ngàn năm, thì liệu có đủ là minh chứng thể hiện trái tim anh ko ?
Phía cuối chân trời kia, nơi tia sáng hoàng hôn lịm tắt, kết thúc một ngày dài, lại lần nữa, anh cố nán lại và chờ đợi !
Khi tia nắng bình minh bé bỏng vực dậy sau cơn mơ đêm dài miên man.
Thì những cơn mơ ảm đạm của ngày hôm qua giờ đã chỉ còn là quá khứ.
Ước gì anh gom nhặt được những giọt nước mắt qua hàng ngàn năm, vậy anh sẽ chứng minh được trái tim mình ?
Xa xa, những cánh đồng quê, nơi ánh mặt trời dần khuất bóng, lại 1 ngày trôi qua, anh ko muốn bước đi, vẫn cố chờ đợi !
Anh như cơn gió nhẹ ham chơi, lang thang bị lạc đường- con đường của sự sống.
Nhìn cơn mưa mát rượi rửa trôi cái trưa hè nắng gắt, nỗi buồn lòng anh trong thế gian này như thanh thản vơi dịu được phần nào.
Nếu anh có thể góp nhặt được những giọt lệ qua hàng ngàn năm, thì liệu có đủ là minh chứng thể hiện trái tim anh ko ?
Phía cuối chân trời kia, nơi tia sáng hoàng hôn lịm tắt, kết thúc một ngày dài, lại lần nữa, anh cố nán lại và chờ đợi !
Nếu anh có thể góp nhặt được những giọt lệ qua hàng ngàn năm, thì liệu có đủ là minh chứng thể hiện trái tim anh ko ?

Xa xa, cuối cánh đồng, nơi mặt trời dần khuất bóng, thêm một lần nữa, anh vẫn cố, cố chờ và đợi em !”

Sáng hôm sau. Hắn vác tay nải có mấy bộ đồ cùng chút lương thực và lộ phí cha hắn đã làm sẵn. Ông lão tiễn ra cửa, khéo dặn dò:
“Con hãy đi về phía Bắc, tìm đến thôn An Hạ, huyện Lung trấn Thiên Hưng hỏi thăm một người họ Đào tên Khoan. Người đời thường gọi là Lão Khoan. Đó là người ta đã kể với con, hãy hỏi ông ấy.”
“Vâng!”
Hắn quỳ xuống hai tay nắm trước ngực mà nói.
“Cha! Xin cha hãy nhận của con ba lạy”- rồi hắn lạy ba lạy. Ông lão vội đỡ hắn dậy, khẽ gật đầu rồi giục.
“Thôi con hãy đi nhanh kẻo trời tối.”
“Vậy xin cha hãy bảo trọng. Tiểu Đậu muội hãy ngoan đừng làm ông buồn nha.”
“Phong ca ca, muội muội không muốn huynh đi đâu hu hu.”- nó chạy lại, ôm chầm lấy hắn.
“Ngoan nào! Để cho ca ca đi đi.”- Ông lão kéo nó lại.-“Con hãy nhớ nếu không trở về được thì hãy quay lại đây. Nơi này mãi mãi là nhà con…nhưng… ta thật không hy vọng con không về được.”
Hắn cáo từ rồi lên đường đi về hướng bắc.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

soccon931 [ ID:506 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 16 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 5
Thời Gian: Thứ 3, 23/04/2013, 21:26
Gửi Tin Nhắn Đến soccon931
Tìm Bài Viết Của soccon931

Chương 3
Đã hai ngày nay, hắn vừa đi vừa ngắm cảnh non sơn núi biếc của Đại việt xưa, quả là có khác rất nhiều. Hắn thoạt nghĩ đã có cơ hội đến đây thì chi bằng cứ đi ngắm một chút sau này về còn có cái mà kể cho mọi người. Thế nên tiến độ của hắn mới chậm như vậy. Đi mãi về hướng bắc, vừa đi lại vừa phải hỏi thăm cũng khiến hắn mệt. Đến một ngôi làng nhỏ, trời cũng đã tối. Bước vào làng, nhìn quanh không một bóng người, những ngôi nhà tối om. Cũng đã muộn, chắc họ đi ngủ hết. Hắn chắc mẩm đêm nay phải ngủ ngoài đường rồi nhưng may quá vẫn còn một nhà có đèn. Tiến lại gần, hắn gõ cửa “cộc…cộc…”
“Ai đó?”- từ phía trong căn nhà phát ra giọng của một người phụ nữ.
“Tôi là một người đi đường, khi qua đây trời đã tối, xin được tá túc 1 đêm.”
“Két..ét…” cánh cửa mở ra, phía trong là một người phụ nữ trung niên. Người phụ nữ cẩn thận nhìn hắn hồi khá lâu, vẻ mặt hiền lành của hắn vừa nhìn đã biết không phải là người xấu. Nhìn đôi mắt hắn tỏ vẻ thành khẩn, người phụ nữ mới cho vào “Vào đi!”. Khi bước vào nhà, hắn lướt nhìn một lượt, phía sau tấm rèm vải là căn buồng. Trong phòng khách còn có chiếc chõng, trên bàn có bộ y phục cùng kim chỉ đang vá dở, hắn thiết nghĩ có lẽ người này đang vá lại đồ nên mới ngủ muộn vậy.
“Cậu ngồi đi!”- người phụ nữ chỉ vào chiếc ghế- “nhà tôi hơi chật, cậu chịu khó nằm trên chõng. Tôi và phu quân ngủ ở trong, nếu cần gì thì xin cứ nói.”
“Dạ! phải làm phiền vợ chồng tẩu thật ngại quá nhưng tôi cũng không còn cách nào khác. Xin đa tạ tẩu.”
“Không có gì!. Cũng đã muộn cậu mau đi nghỉ đi, tôi vá nốt chỗ này rồi sẽ nghỉ.”
“Vâng!”
Sau lời đáp đó, hắn đặt tay nải xuống rồi cũng ngả người nằm xuống. Có lẽ đã đi đường cả ngày nên hắn đã thấm mệt, vừa nằm xuống là ngủ ngay.
Sáng hôm sau, khi mặt trời đã ló dạng hắn mới thức dậy, thân mình mệt mỏi. Hắn đi ra phía ngoài sân vươn vai căng hết cơ rồi làm điệu bộ vài động tác tập thể dục cho hết mỏi. Vị tẩu tẩu ngoài sân giếng nhìn thấy có vẻ thấy lạ nhưng lại không hỏi.
“A! chào buổi sáng”- hắn vẫy tay với người tẩu tẩu đó, nàng chỉ cười cười.- “À tẩu tẩu này chẳng hay nhà ta có ai bị bệnh sao? Đêm qua tôi nghe có tiếng ho dữ quá!”-hắn hỏi.
“Là phu quân ta, cứ khi trời trở lạnh là lại tái phát. Đã uống bao nhiêu thuốc rồi nhưng chỉ được một thời gian là lại như cũ.”- nàng thở dài.
“Tôi cũng là bác sĩ, hay để tôi vào xem phu quân của tẩu.”
“Bác sĩ?”
“Ý tôi là đại phu ấy mà”
“Được!”
Vị tẩu tẩu gác lại việc đang làm, dẫn hắn vào buồng trong. Trong căn buồng nhỏ có chiếc giường, bên trên là một người đàn ông trung niên đang nằm. Chốc chốc lại ho sặc sụa. Hắn ngồi kế, khẽ nhấc cánh tay lên mà bắt mạch. Đo mạch nhịp một lúc, hắn chuyển qua xem sắc mặt của người bệnh. “Đây có lẽ bị ho mãn tính, người bệnh thường trở chứng mỗi khi trời chuyển mùa.” Ngẫm nghĩ một lúc, hắn kê một đơn thuốc rồi dặn dò.
“Tẩu hãy mang đơn này đi bốc thuốc, mỗi ngày cho huynh ấy uống 2 lần. Có thể sẽ khỏi.”
“Có thể khỏi được không?”
“Tẩu yên tâm, trước đây nghĩa phụ tôi cũng đã chữa cho một người bệnh như vậy, sẽ khỏi hẳn mà.”
Người thiếu phụ nhìn hắn vẻ chắc chắn, nàng cầm lấy đơn thuốc cất kỹ càng rồi nói.
“Nếu có thể khỏi hẳn được thì thật đa tạ đại phu.”
“Không có gì! Hơn nữa tẩu cũng đã cho tôi tá túc một đêm rồi.”- hắn nhìn lên trời lúc này chắc cũng là giờ thin.-“Cũng đến lúc tôi phải đi rồi! xin cáo từ.”
Hắn cúi chào cáo từ rồi xách tay nải bước ra ngoài, vừa đi được vài bước thì nghe có tiếng người vừa chạy vào làng vừa kêu lớn. “Mọi người mau cứu người! có người nhảy xuống sông kìa!”. Nghe vậy những người trong làng vội chạy ra theo y, những thanh niên trai tráng có sức khỏe chạy trước. Hắn cũng chạy theo sau. Cuối cùng, chạy đến bờ sông, có nhiều người tụ tập quây quanh cô gái vừa được vớt lên đang bất tỉnh dưới đất. Một người bảo một thanh niên khác đi gọi đại phu. Hắn cố chen vào, tình hình khá nguy cấp.
“Xin mọi người tránh ra! Tôi chính là đại phu.!”
Nghe vậy, họ cho hắn vào. Hắn bắt mạch, mạch đập rất yếu, tim cũng gần như ngừng đập. Ai nấy cũng lo sợ cho nàng. “Không được rồi! mạch yếu quá nếu không nhanh sẽ nguy mất.” hắn nghĩ, “chi bằng…”. Hắn nhớ lại bài học hô hấp nhân tạo đã được học ở đại học, hắn thật không nghĩ nó lại có ích ngay lúc này. Không chần chừ, hắn nâng đầu cô gái lên, hít một hơi thật sâu, rồi thực hiện những thao tác đã được học một cách cần thận trước sự chứng kiến kinh ngạc của mọi người. Có những tiếng xì xào trong đám đông “Trời! hắn làm gì thế kia, sao có thể làm chuyện đó giữa thanh thiên bạch nhật như vậy?”. Nhưng hắn mặc kệ, cứu người là quan trọng. Thông khí phổi, ấn lên ngực nạn nhân từng nhịp cho tim phục hồi là những gì hắn đã được học. Quả nhiên, lúc sau, cô gái đó sặc lên, tống nước ra ngoài rồi dần tỉnh lại. Hắn đỡ cô gái dậy, bắt mạch lại. Tuy có hơi yếu nhưng cũng coi như đã qua cơn nguy kịch. Những người xung quanh lúc này cũng bớt lo hẳn. Trong đám đông đó, một người phụ nữ chui vào, quỳ xuống ôm lấy cô gái.
“Bến à! Con làm mẹ lo quá.”- bà ta vừa khóc vừa nói. Nhưng cô gái vẫn không nói gì, chỉ nhìn bà mẹ lòng có chút hối hận.
“Được rồi! hãy đỡ cô ấy về rồi cho uống canh gừng. Như thế sẽ đỡ bị cảm lạnh.”- hắn dặn.
“Đa tạ đại phu.”- người đàn bà vẫn khóc mà lạy.
“Không có gì! Là chuyện nên làm, bá mẫu mau đưa cô ấy về đi.”
Sau chuyện đó, ai nấy đều ra về tiếp tục công việc đang dang dở. Còn hắn, tiếp tục chuyến hành trình của mình.
Theo chỉ dẫn của bác tiều phu thì đến một khu rừng. Hắn dừng lại bên khe suối, úp mặt vào dòng nước trong hớp từng ngụm nước mát. Nơi đây, một khu rừng già, cây cối um tùm có phần âm u, những tiếng chim hót nghe sao êm tai cũng bớt đi cái im lặng. Ngồi nghỉ một lúc hắn quyêt định sẽ đi tiếp. Đi được một đoạn bỗng từ đâu xuất hiện một toán người sắc mặt hùng hổ, tay cầm đao kiếm quây quanh hắn. Một tên tóc bù xù, râu hùm quai nón quát lớn.
“Tên kia! Ngươi tính đi đâu thế?”
“Ta…ta đi đâu liên quan gì tới các người!”- nghe cách hỏi vậy hắn đoán sắp có chuyện chẳng lành xảy ra với hắn, hắn vẫn cố ko tỏ ra sợ hãi.
“Đáng lẽ là không liên quan, nhưng ngươi đã đi qua đây thì lại có đấy.”
“Ý là sao?”- hắn gặng hỏi
“Tên tiểu tử này còn ra vẻ ngốc nghếch. Được! vậy ta nói cho ngươi biết. Rừng này do ta trồng, đường này do ta mở. Ngươi muốn qua đây thì phải nộp lộ phí.”
“Nói một hồi thì ra là cướp.”
“Ngươi!”- một tên đầu trọc tức giận định giơ kiếm lên chém thì bị ngăn lại.
“Đúng vậy! Đã biết thế còn không mau đưa tiền hay vật quý ra đây, may ra bọn ta còn tha mạng.”- tên râu hùm nói.
“Các vị, để các vị phải thất vọng rồi. Tôi đây đi đường đã hết tiền từ lâu, trên người cũng chỉ có mấy bộ quần áo.”- thấy ko thể đùa được nên hắn bèn xuống giọng.
Một tên khác giật lấy tay nải lục lọi, quả là không có gì quý báu. Y lôi ra bộ quần áo hiện đại hắn mặc lúc trước đưa cho tên râu hùm.
“Đại ca! huynh xem, trang phục gì kỳ lạ vậy? xem ra là vật quý.”
“Ừ! Đúng là rất lạ.”- mấy tên khác cùng xem rồi thốt lên.
“Đó chỉ chiếc quần jean (din) và áo sơ mi bình thường thôi, có gì quý đâu.”- hắn nói.
“Cái gì cơ? Din din gì? Sơ gì nữa? ta nghe không hiểu.”- tên râu hùm thắc mắc.
“Có nói các người cũng không hiểu đâu. Tóm lại là nó chẳng đáng bao nhiêu đâu, mau trả lại ta.”
“Tiểu tử nhà ngươi, đừng tưởng bọn này ngốc. Nếu không đáng giá sao ngươi phải coi trọng nó vậy, chi bằng để ta giữ hộ. haha”
Bọn chúng lấy quần áo của mình, sau này về hiện đại mà mặc đồ ở đây thấy kì kì sao ý. Nhưng thôi vậy, trông bọn chúng có vẻ sẽ không trả lại đâu. Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Dù sao mình cũng không muốn gặp rắc rối.
“Nếu các người thích thì cứ việc lấy! Ta đi đây. Bye”
“Cái gì mà bai chứ! Cái tên này nói toàn những thứ kỳ quái.”
Tên râu hùm ra hiệu định thả người thì tên đầu trọc ngăn lại.
“Khoan! Đại ca, nhìn mặt tên này rất đáng ghét, đã ko lấy được của hắn thứ gì quý giá, bộ y phục này cùng lắm chỉ được mấy đồng, ta nên cho hắn một bài học cho bõ tức.”- ánh mắt điêu xảo của y khiến hắn có cảm giác bất an.
Hắn trộm nghĩ xưa nay ai cũng nói mình đẹp trai, nam tính như mấy anh thần tượng Hàn quốc, vậy mà tên này lại bảo mặt mình đáng ghét. Thật chẳng biết y có mắt không nữa.
“Ý ngươi là?”- tên râu hùm nhìn y tỏ vẻ chưa hiểu. Tên đầu trọc ghé tai thì thầm gì đó rồi cả hai cười ầm lên.”Được!”
Chỉ trong nháy mắt, hắn bị bọn chúng treo lên cành cây cao mặc cho hắn kêu cứu, van nài. Trước khi đi, tên đại ca còn quẳng lại một câu “Đừng phí sức quanh đây rất ít người qua lại, ngươi có kêu đến sáng mai cũng chẳng có ai cứu ngươi đâu. Cứ ở đây đêm nay làm bạn với bọn yêu ma đi ha ha…”
Đến chiều, rồi đến tối mặc cho hắn kêu cứu rát họng cũng không thấy có ai. Hắn thấy nản lòng, mệt rồi đánh một giấc. Màn đêm buông xuống bao phủ vạn vật một màu đen. Đâu đây có tiếng hú của bầy lang sói vang khắp một vùng, tiếng côn trùng lẫn vào đêm tối tạo cảm giác rợn người. Hắn tỉnh lại bởi có tiếng cười đùa đâu đó, hé dần đôi mắt. Thoạt nghĩ có người quanh đây nên hắn lại cố hét lên “có ai không…” chưa hết câu hắn khựng lại, đôi mắt mở to cố nhìn cho kỹ. Phía sau cây đại thụ có mấy cái bóng trắng lượn lờ trên không, chân không chạm đất. Hắn chợt nghĩ tới lời tên râu hùm có nhắc tới “yêu ma” khẽ rùng mình, cố nhắm mắt lại coi như không nghe không thấy rồi thiếp đi.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Xuyên Không » [ Xuyên Không, Huyền Huyễn ] Lạc Về Triều Trần (Dương Đức)
Page 1 of 41234»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

[ Xuyên Không, Huyền Huyễn ] Lạc Về Triều Trần

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

[ Xuyên Không, Huyền Huyễn ] Lạc Về Triều Trần Tiểu Thuyết Xuyên Không Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook