Ma Vương Tuyệt Tình Full (13) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Xuyên Không - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Ma Vương Tuyệt Tình Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 13 of 16«12111213141516»
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Xuyên Không » Ma Vương Tuyệt Tình Full (Mèo Mập Nhè - Xuyên Không , Ngược Luyến Tàn Tâm)
Ma Vương Tuyệt Tình Full
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 61
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:12
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

MA VƯƠNG TUYỆT TÌNH
Tác giả: Mèo Mập Nhè
Chương 59: Thương Lang Quốc

Càng đi càng xa khỏi kinh thành, hơn 1 năm ở đó, biết bao nhiêu chuyện xảy ra, đã rời đi, coi như là bỏ xuống hết, cả niềm vui, nỗi buồn, và một đoạn tình yêu đầy day dứt.
Coi như đây cũng là lần đầu nàng rời khỏi hắn xa đến nhường này. Con đường trước mắt thật dài, dường như là vô tận, Vũ Đồng bất giác thở dài một hơi, vén rèm che lên, vì đã đi xa khỏi kinh thành rất nhiều, nên Sơn Minh cũng để cho nàng được tự do thoải mái một chút.
Dục Hỏa Quốc rất rộng lớn, trải dài qua nhiều vùng đất khác nhau, nên cũng có nhiều loại thời tiết khí hậu khác nhau, ở kinh thành có đủ 4 mùa, tuy nhiên mùa đông vẫn là kéo dài hơn cả, mà ở địa phương này, khí trời nóng ẩm, cây cỏ xanh hun hút hai bên đường.
Cảnh đẹp hai bên đường nhất thời kéo Vũ Đồng ra khỏi mớ cảm xúc hỗn độn. Hoa Nhi bên cạnh xem chừng rất vui vẻ, tíu tít nói ko ngừng.
Qua mấy ngày có Sơn Minh và Sơn Dã chữa trị, Lan đã đỡ hơn rất nhiều, có thể tự ngồi d ậy, tuy t hần sắc vẫn còn nhợt nhạt.
Nàng ấy chỉ liếc mắt nhìn Vũ Đồng, cái nhìn sắc bén dữ dội có phần phẫn nộ ko thôi, tuyệt nhiên ko hề mở miệng nói chuyện.
Đến ngày thứ 5, mắt thấy đã sắp rời khỏi thảo nguyên mà tung vó về phía sa mạc, Lan mới thở dài, nhìn qua bên phía Vũ Đồng cũng im lặng tương tự, trầm giọng: “Thật ra, ngươi hiểu lầm Vương rồi!”
“Hả?”
-Đoạn tình duyên giữa Vương và Diệm Cơ đã kết thúc từ 5 năm trước rồi!
Vũ Đồng nhìn Lan, rồi lắc đầu: “Đã ko còn liên quan đến ta nữa rồi!”
Lan giận dữ, chồm qua nắm lấy cổ áo Vũ Đồng giật mạnh, nghe tiếng đông trong xe, Sơn Dã vung tay chướng gió về phía Lan, nàng ta ngã ra cuối thùng xe, đập vào vách gỗ, khạc ra ngụm máu, Vũ Đồng quát to: “Ngươi làm gì nàng ấy hả?”
-Xin Vũ Đồng cô nương thứ lỗi nhưng nàng ta…
-Chúng ta đang nói chuyện, ngươi ko cần xen vào, ra ngoài đi! Vũ Đồng nhăn mi ko vui nói.
Sơn Dã thấy vậy, cũng ko dám trái ý, liền chui ra ngoài tiếp tục đánh xe.
Lan cười khổ: “Vũ Đồng, có nhiều người nguyện ý sống chết vì ngươi, thật hạnh phúc!”
Vũ Đồng chỉ im lặng, đỡ Lan ngồi dậy.
Lan vẫn trầm trậm giọng, vừa như tự sự, vừa như than thở: “Cả hắn và người kia đều chỉ nhìn v ề ngươi, còn t a, ta cũng chưa phải chưa bao giờ cố gắng, đã từng cố gắng rất nhiều, chưa bao giờ ta lui bước, vẫn cứ một mực nhìn về phía hắn chờ đợi, nhưng đổi lại chỉ là những thứ hư ảo, nhưng ngươi, chả cần làm gì, chưa bao giờ ta thấy ngươi cố gắng, thậm chí hy sinh vì người, vậy mà ngươi rốt cục lại nhận được tình yêu của hắn, ko phải ta, ko phải Diệm Cơ mà là ngươi!”
Vũ Đồng quay đầu nhìn ra khung cảnh bên ngoài, mặc kệ, Lan v ẫn cố chấp nói cho hết: “Ngươi có yêu hắn ko, ta ko rõ, nhưng mà tình cảm hắn đối v ới n gươi là thật, đừng vìu lí do Diệm Cơ, toàn bộ đểu là hiểu lầm cả, ta cũng mới biết đây thôi, hắn đối nàng ta, tình yêu đã tận, ko còn gì, có chăng chỉ là sự day dứt của quá khứ, vì để để cho Diệm Cơ rơi vào hoàn cảnh này!”
Nhưng câu chuyện cách đây 5 năm được tái hiện qua lời kể của Lan, nàng hình dung ra sự đau đớn tột cùng của hắn, sự tiếc hận ko nguôi của Diệm Cơ và khát vọng cháy bỏng của hai người. Lan quay qua nhìn Vũ Đồng trầm ngâm, thở dài một cái: “Đêm đó ta tính đến nói rõ cho ngươi, ko ngờ lại ra cớ sự này!”
Vũ Đồng vẫn làm như ko nghe thấy, nhưng hai bàn tay lại nắm chặt vào nhau, móng tay đâm sâu vào da thịt, hóa ra hắn vẫn còn một gương mặt mà mình chưa nhìn thấu: sâu sắc và nặng tình.
Nhìn ra được cảm xúc của đối phương, Lan thôi ko nói nữa, kỳ thực, trải qua bao nhiêu năm tồn tại trên đời, Lan hiểu rõ cái gì cần nói và ko cần nói, nhìn nàng lẳng lơ bất cần đời, mấy ai biết trong lòng là một mảnnh mông lung.
Hoa Nhi ngồi giữa xoắn xít hết lên: “Chủ nhân ơi, ngài có lường t rước được mọi việc lại đi xa thế này ko hả?”
Tiếng vó ngựa dồn dập, một đoàn người từ đằng xa chạy lại, rèm nhung đỏ được kéo ra, lộ ra gương mặt sáng như ánh mặt trời - Thương Hiên.
Hắn nở nụ cười rực rỡ, xe ngựa chưa đến gần mà hắn đã phi thân n hảy xuống, nhẹ nhàng đáp bên cạnh xe ngựa của 3 nữ tử rồi rất tự nhiên giang tay muốn ôm lấy Vũ Đồng, nàng gượng gạo, tránh ra, chỉ bám lấy cánh tay hắn nhảy xuống, Thương Hiên nhìn ra được vẻ mặt của nàng cười cười bỏ qua.
Đàon người quyết định cắm trại một đêm lấy sức r ồi vượt qua sa mạc, qua hết sa mạc ko lớn lắm, sẽ tiến vào lãnh thổ Thiên Lang Quốc. Ước chừng khoảng thêm 10 ngày đường nữa là đến kinh thành.
Sa mạc là nơi khắc nghiệt nhất, ko có mấy người ở, đoàn người cứ ngày đi, đêm nghỉ, có lẽ do hành trình quá dài, sức k hỏe ko tốt, Vũ Đồng dần dần lả đi.
Thương Hiên rất lo lắng, toàn bộ những thuốc b ổ quý hiếm được mang đi đều mang ra tẩm bổ cho nàng, nhưng mà vẫn ko khá hơn, những ngày sau xuất hiện tình trạng nôn ói, Vũ Đồng li bì nằm trong xe, gương mặt tái nhợt.
Cảm thấy ko ổn, Thương Hiên quyết định bắt mạch cho Vũ Đồng, nhưng vừa đến gần, Lan đã gạt ra, trừng mắt nhìn hắn. Vũ Đồng cũng gật đầu, suy yếu nói: “Ngươi ra ngoài trước đi, để Lan xem cho ta!”
Trầm ngâm xem mạch một hồi lâu, đúng n hư dự đoán, Lan giãn mày, thở một hơi, có vẻ nhẹ nhõm lắm, hơi cười nói: “Chúc mừng ngươi, ngươi đã có thai, phỏng chừng được 2 tuần đi, chú ý sức khỏe!”
Hoa Nhi bên cạnh giật nảy người, ôm Vũ Đồng lắc lắc: “Trời ơi, nương nương…có thai?”
Hẳn nhiên, tiếng kêu ko nhỏ của nàng ấy đã kinh động đám người bên ngoài. Thương Hiên vén rèm đi vào, hai bên là Sơn bản và Sơn Húc.
Lan nhếch mép cười đầy mỹ mãn, cảm giác thắng lợi thật là dễ chịu,châm chọc nói: “Vũ phi nương nương đã có long t hai của hoàng đế Dục Hỏa Quốc, hẳn là Thái Tử cũng nên chúc mừng một tiếng, đa tạ những ngày qua đã chiếu cố, nhưng chắc là ko thể đến Thiên Lang Quốc du ngoạn một lần rồi, Vũ Phi cần trở về nghỉ ngơi thật tốt để sẵn sang cho sinh linh bé bỏng sắp ra đời!”
Ko để ý đến lời của Lan, hắn chen v ào, cầm tay Vũ Đồng lên, rồi ánh mắt lạnh đi, nhìn chằm chằm vào bụng của nàng, bàn tay nắm chặt, giọng ko còn cảm xúc: “Từ lúc nào?”
-Hả?
-Chuyện xảy ra từ lúc nào?
- Ko rõ, hẳn là trước khi rời đi!
Hắn trầm ngâm: “Thì ra là đêm đó, hèn gì…hôm sau, nàng lại thay đổi, quyết định theo hắn…”
Thương Hiên quét mắt một lượt lên người Vũ Đồng, rời nhìn ra phía của, Sơn Bản dứng n goài hiểu ý, gật đầu, ko bỏ sót bất kỳ chi tiết n ào, Vũ Đồng vội ôm bụng, cuộn tròn, nhìn Thương Hiên cảnh giác, giọng sắc lạnh cực điểm, như là thở ra: “Ngươi muốn làm gì, ko được làm hại hài tử của ta, dù bất cứ chuyện gì xảy ra, ta sẽ bảo vệ nó, ta muốn sinh ra hài tử này, nếu ngươi có ý hại nó, ta cũng tình nguyện cả mẹ và con đồng quy vu tận…”
Nghe nàng nói, cả Hoa Nhi và Lan đều nhào tới, chắn trước mặt Vũ Đồng, mắt lăm lăm nhìn về phía hai nam tử duy nhất trong xe, bàn tay Lan đã vận khí, nhưng rất rõ ràng là suy y ếu vô cùng, bởi lẽ nàng đang bị thương, còn bị Sơm Minh chặn huyệt đạo, phòng ngừa nàng tẩu thoát, đơn gỉan, hắn biết Lan ko phải hạng nữ tử chân yếu tay mềm, đã lĩnh giáo một lần, ko thể xem thường.
Mà Hoa Nhi, thật lại càng ko có khả năng, tu vi chỉ được trăm năm, võ công mèo quào của nàng, căn bản chỉ đối phó được với đám dã thú chưa thành tinh.
Nhìn nữ tử cuộn tròn trước mặt, tay ôm chặt bụng, chăm chăm nhìn hắn, ánh mắt khóa trên người mình, hắn thất bất lực vô cùng, đành cười khổ, lắc đầu, buông lời: “Dù nàng có hài tử với hắn, thì ta cũng ko thể thả nàng, nàng đã quyết định theo ta về Thiên Lang Quốc rồi, đến lúc này, ta sẽ ko buông tay!”
Nói đoạn quay người bước ra ngoài.
Đoàn người cắm trại tại sa mạc, Vũ Đồng vẫn thu lu ngồi trong lều, ko bước ra ngoài, mà bên cạnh Hoa Nhi và Lan túc trực cảnh giác ko lơ là.
Nhìn về phía lều ko xa, Thương Hiên khe khẽ thở dài, trời đêm sa mạc thật lạnh, mà cái lạnh này thì thấm tháp gì với hắn chứ, phong phanh tấm áo choàng, hắn duỗi chân, ngồi trên cồn cát, hướng về phía bầu trời đêm tĩnh lặng, gió cát quất những tia bỏng rát lên gương mặt trắng bạc lộ ra giữa tấm áo c hoàng đen mỏng manh.
Sơn Bản tiến lại gần, giọng ồm ồm khom người: “Thưa Điện Hạ, trời đã khuya, người cũng nên về lều nghỉ ngơi…”
-Nàng ổn ko?


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 62
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:12
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Sơn Bản đứng thẳng người, trong giọng nói pha lẫn sự ko cam chịu: “Điện hạ, nếu lòng ngài ko vui, Sơn bản nguyện hết lòng sống c hết vì người, Thiên Lang Quốc há phải e ngại Dục Hỏa Quốc sao, huống chi nữ tử đó đúng là ko biết điều!”
-Sơn Bản!
-Điện hạ, ngài ko cần phải nhân nhượng…
-Sơn Bản ngươi ko hiểu…
Thương Hiên đứng dậy, bóng dáng cao ngất cô độc trên sa mạc đen tối, giọng nói trong ko gian tĩnh lặng bỗng nhiên trầm xuống vài phần: “Sơn Bản, ngươi ko hiểu, khi yêu một người nào đó, là mong muốn người đó luôn vui vẻ và hạnh phúc, chứ ko phải chiếm đoạt họ rồi ngày ngày đối diện với gương mặt oán hận và thân hình héo hon của người ấy….”
-Điện hạ…
-Sơn Bản, nếu ta làm vậy, có phải nàng ấy sẽ hận ta suốt đời, ko…ko phải hận…mà hoàn toàn ko cho ta cơ hội để nhìn thấy nàng nữa?
-Điện hạ…thần…!
-Ta ko muốn…cho nên chỉ có thể ở bên cạnh bảo hộ và mang lại hạnh phúc cho nàng…!
Tiếng gió rít gào thê lương, cuộn lên một mảng cát mờ mịt, che khuất bóng hai nam nhân đứng lặng trong đêm.
Sức khỏe của Vũ Đồng đã ko tốt, gặp chặng đường dài này, hiển nhiên là ko chịu nổi, nhưng mọi người đều thấy sự kiên cường hiện lên khuôn mặt nhỏ, nàng mặc rất dày, để bảo toàn còn cuốn quanh bụng một tấm nệm, phòng ngừa va đập và xóc khi xe chạy.Hai bày tay ko ngừng vuốt ve xoa nắm, mỗi lúc rảnh nàng lại tự thì thào với hài tử chưa ra đời.
Từ hôm đó, Thương Hiên cũng ko đả động gì về hài tử trong bụng Vũ Đồng, vẫn hết lòng chăm sóc cho nàng, mà Hoa Nhi và Lan vẫn túc trực ngày đêm bảo hộ.
Thoát cái đã rời khỏi sa mạc, trước mặt mọi người là dãy núi tuyết sừng sững, chỉ cần vượt qua dãy núi này, là đã đặt chân đến Thiên Lan Quốc, thêm 1 ngày đường là có thể đến kinh thành.
Một người binh thường như Vũ Đồng, ắt hẳn là ko thể vượt qua, nay lại mang thai, nghĩ cũng đừng nghĩ đến vượt tự mình tìm đường vượt qua.
Hoa Nhi và Lan khá lo lắng, ko thể để Vũ Đồng ở lại, nhưng hai người cũng chỉ là nữ tử, ko thể cõng theo một nữ tử có theo dùng khinh công bay 3 4 ngày đường qua bên kia núi.
Bàn tay nam nhân to rộng chìa ra, nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời, hắn ôm lấy nàng, nhẹ nhàng nói: “Ta sẽ cõng nàng…”
-Điện hạ, ko nên, cứ để chúng thuộc hạ…! Đồng thanh 4 giọng nói vang lên.
Hắn coi như ko nghe, chuẩn bị dây vải buộc quanh thân. Hoa Nhi và Lan kéo Vũ Đồng lại, lo lắng có chuyện ko hay xảy ra. Vũ Đồng t hấy thế nhoẻn miệng cười, vỗ vai hai người: “Ko sao đâu…”
Đoạn quay đầu lại nói với nam nhân trước mặt: “Đi thôi, làm phiền ngươi!”
-Nàng tin ta à? Thương Hiên ngẩn đầu, đôi mắt nheo lại, cong như vầng trăng non.
-Có gì cần phải nghi ngờ sao, nếu là Thương Hiên thì ta sẽ tin tưởng!
“Nếu là Thương Hiên thì ta sẽ tin tưởng…” Chỉ vì câu nói này, hắn nguyện bảo hộ nàng suốt đời.
Núi Thương Thiên tuyết phủ trắng xóa, đây chính là biên giới của Thiên Lang Quốc, n hờ ngọn núi này, Thiên Lang Quốc trở nên bất khả xâm phạm, bởi nó chính là bức tường thành tự nhiên kiến cố nhất ngăn chặn bàn chân của quân địch ngay từ xa, giúp Thiên Lang Quốc hùng cứ tại phương bắc, nhưng cũng gây khó khăn rất nhiều cho thương nhân lái buôn của nước này thông thương cùng những nơi khác.
Đã khoác rất nhiều áo nhưng những cơn gió lạnh phương bắc vẫn làm Vũ Đồng rùng mình. Áp mình lên lưng Thương Hiên, cảm nhận nhiệt độ ấm áp truyền đến, nàng gắt gao bám lấy.
Nhận ra sự khác thường của Vũ Đồng, Thương Hiên ko ngừng vận công truyền nhiệt cho người đằng sau. Từng cơn ấm áp xoa dịu cái lạnh khiến Vũ Đồng mê man.
Chợt cơn đau từ bụng truyền đến, mới đầu chỉ khẽ khàng, mỗi lúc một quặn lên, Vũ Đồng hốt hoảng, nắm chặt lấy Thương Hiên run rẩy.
Mà bàn tay đỡ đằng sau đã thấm ướt một mảng, giật mình, màu đỏ như đâm vào mắt hắn, đau đớn.
Vội vã đặt Vũ Đồng xuống một phiến đá lạnh. Đoàn người thấy hai người dứng lại, lo lắng chạy đến, một mảnh trong mắt sao mà ghê sợ. máu vẫn chảy từng giọt sau đũng quần. Hoa Nhi sợ hãi hét lên: “Nương nương…ko… nương nương phải rang chịu, đừng bỏ Hoa Nhi…”
Lan chạy đến, cầm tay, muốn truyền chút khí, nhưng ko thể, kinh m ạch của vũ Đông do quá lạnh ko thể đả thong, vả lại, thân thể nàng quá yếu. Lan run rẩy cầm tay Vũ Đồng: “Ko được, đừng bỏ cuộc, phải cố gắng lên…hắn đang chờ ngươi, hắn nhất định đang chờ ngươi trở về…”
Đôi mắt nhằm nghiền của Vũ Đồng hé mở: “Phải hắn đang chờ ta, hài tử cũng đang chờ ta…”
-Đúng…nên ngươi phải cố gắng lên…! Lan cắn răng nói.
Nhưng Vũ Đồng vẫn cứ thế nhắm mắt, gió núi gào thét bên tai, tuyết mỗi lúc nhiều hơn, che kín mắt người, trước mặt chỉ là màn trắng xóa dày đặc.
-Điên hạ, nếu hôm n ay ko thể vượt qua, e rằng sẽ kẹt lại nơi đây, tình hình tuyết mỗi lúc rơi nhiều, khả năng lở tuyết rất cao…!
Thương Hiên dứt khoát đứng lên, cởi áo ngoài ra, cũng cởi y phục Vũ Đồng ra, trước sự can ngăn của mọi người, đoạn ôm chặt Vũ Đồng trong lòng, rồi mặc lại từng tầng lớp y phục, dùng dây vải quất chặt hai người, bên ngoài còn khoác thêm áo lông, trông hai n gười giờ đã trở thành một khối.
Hắn vỗ vỗ vào tấm áo lông dày dặn, cười nói: “Như vậy thì sẽ ko lạnh nữa…”, sau lại vận khí truyền nhiệt rồi ra lệnh tiếp tục.
Vũ Đồng nằm trong lòng hắn, mơ mơ màng màng, khe khẽ: “Thương Hiên…!”
Hắn ôm lấy nàng, xoa xoa bên ngoài tấm áo: “Ko sao..nàng sẽ ko sao hết Vũ Đồng, tin tưởng ta…!”
Vũ Đồng vươn tay nắm lấy viền áo trong hắn, mắt vẫn nhắm nghiền: “Thương Hiên…giúp ta…bảo hộ hắn..hài tử…”
Bàn tay hắn lặng lẽ siết lại, rồi sức chân càng lúc càng nhanh hơn.
“Tin tưởng ta…Vũ Đồng…tin tưởng ta…”
-----------
Mở mắt, trước mặt là khuôn mặt tràn đầy lo lắng của Hoa Nhi và Lan, đôi m ắt của Hoa Nhi đã rưng rưng, rồi lúc nhìn thấy nàng hé mắt, ko nhịn được rơi ào xuống.
-Ổn rồi…đã ổn rồi!
Lan khe khẽ vuốt vuốt cánh tay nàng, Vũ Đồng lắc lắc đầu, khó nhọc mở miệng: “Hài tử…hài tử…”
-Ko sao, vẫn còn giữ được!
Ngoài cửa, Thương Hiên lảo đảo đứng dựa cửa, đây là lần trở về vất vả nhất của hắn.
Sơn Bản nhẹ nhàng tiến đến, đỡ lấy hắn đi về phía phòng đối diện.
Cuối cùng cũng bước chân đến Thiên Lang Quốc.
Ko tấp nập nhộn nhịp như Dục Hỏa Quốc, nhưng dường như, thái Tử có sức ảnh hưởng rất lớn đến dân chúng. Đoàn người được chào đón nồng nhiệt trên mọi nẻo đường.
Kinh thành làm bằng đá dần hiện ra trước mắt.
Ko quá diễm lệ xa hoa như hoàng cung Dục Hỏa Quốc nhưng sự uy nghi thì ko kém cạnh chút nào


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 63
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:12
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

MA VƯƠNG TUYỆT TÌNH
Tác giả: Mèo Mập Nhè
Chương 60: Vượt cạn

Vũ Đồng và hai người Hoa nhi cùng Lan được an bày tại một biệt viên phía Đông Nam, nơi ấm áp nhất trong Cung Thái Tử.
Kể từ bây giờ, có thể an nhàn dưỡng thể, Thương Hiên cũng nói vậy, mặc dù có rất nhiều hạ nhân cảm thấy k hó hiểu k hi lần đầu tiên Thái Tử của họ đưa về mấy nữ nhân n ày, trong đó lại là một thai phụ, đã vậy còn chăm sóc và hậu đãi như một thái tử phi đương triều.
Còn Thương Hiên, mỗi ngày đều đến thăm nàng, cùng nàng đi dạo, tự tay xem thuốc cho nàng, nhiều lần khiến Vũ Đồng ái ngại ko thôi.
Nhưng hắn lại nói rằng, đây là do hắn tự nguyện, hắn muốn bảo hộ nàng, mang cho nàng hạnh phúc, hãy tin tưởng hắn…
Có một lần hắn dẫn nàng đến sân sau biệt viện, chỉ đến mống đất mới đào, trong đó có cái cây mới trồng, khẽ cười: “Cây mận trắng, một thời gian nữa, nơi đây sẽ tràn ngập hương thơm mận trắng!”
Vũ Đồng ngẩn người, hắn nói tiếp: “Nếu n hư vậy, nàng …sẽ ở lại đây với ta nhé?”
-Thương Hiên…!
-Ta ko quan tâm những chuyện khác, nàng đừng lo lắng, còn hài tử, ta sẽ chăm sóc nó, nó sẽ là con của ta và nàng, đừng bận tâm…chỉ cần tin tưởng ta!
Hắn đã nói câu này rất nhiều lần sau đó: “Chỉ cần tin tưởng hắn…”
-------
Bụng Vũ Đồng m ỗi lúc m ột lớn, đi lại khó khăn, thế là hắn cho n gười làm nguyễn tháp êm ấm và ghế phi để đưa nàng đi ra ngoài ngắm cảnh, nhưng sức khỏe của Vũ Đồng ko tốt, những di chứng từ lúc ở Dục Hỏa quốc, rồi trải qua chặng đường dài đến Thiên Lang Quốc đã ảnh hưởng ko nhỏ đến nàng.
Có những lúc, nàng nằm li bì trên nhuyễn tháp, rồi lúc tỉnh lại ho ra búng máu. Gương mặt mỗi ngày lại càng tái nhợt, trong suốt, dường như muốn tan biến trong không khí.
Thái y được cắt cử trông nom sức khỏe của nàng đã nhiều lần hội muốn khuyên giải nàng, nên bỏ thai nhi, chăm sóc sức khỏe, mấy năm sau cũng có thể có lại hài tử, nhưng nàng ko chịu.
Thương Hiên thì càng ko nói, nhìn thấy nàng quyết tâm, hắn cũng ko ép nàng, thế là áp lực đè nặng trên đầu thái y, làm sao giữ cho cả mẹ và con đều sống sót.
Có lẽ nhìn t hấy quyết t âm và sự kiên cường cùng tình thương mẫu tử của nàng, hài tử rất ngoan, và có ý chí sinh tổn rất mạnh, trải qua chặng đường dài suýt rơi mạng, rồi thì thể chất mẫu thân suy nhược, hắn vẫn bám trụ đợi ngày chào đời.
-----------
Thời gian thật nhanh, cũng hơn nửa năm rồi, Vũ Đồng hiện tại chỉ có thể nằm tại trên giường. Nàng cảm nhận sức khỏe ngày một xa rời mình, chỉ mong cóp thể gắng g ượng đến kỳ sinh nở, còn tầm chưa đầy một tháng nữa là sẽ đúng ngày.
Hôm nay Thương Hiên như cũ vào triều, có vẻ sẽ trở về khá muộn, sắp tới là lễ hội nửa năm gặt mùa chủa Thiên Lang Quốc, vì thời tiết khắc nghiệp, khi được mùa, Thiên Lang Quốc ko ngại mở lễ hội ăn mừng, mà quan trọng là, nghe nói Dục Hỏa Quốc đã truyền thư phái sứ giả qua cầu kiến.
Đột nhiên dưới bụng nhói đau. Từng cơn dồn dập dồn dập làm Vũ Đồng ko sao thở nổi. Nàng với tay, hô: “Hoa Nhi…Hoa Nhi…!”
Cánh cửa kẹt một tiếng mở toang, Hoa Nhi chạy vào, theo sau là Lan. Hơi t hở gấp gáp, nàng lắp bắp: “Đau..đau bụng quá…!”
Lan vội vàng bắt mạch, mày nhíu lại: “Phỏng chừng tiểu điện hạ muốn ra rồi…!”
Hoa Nhi vừa ngeh nói, vội vào lao ra ngoài gọi to, còn mình t hì đích thân chạy đi kiếm bà mụ, cũng may, Thương Hiên là người rất chu toàn, mấy tháng gần đây, đã đưa một đội ngũ bà mụ giỏi nhất kinh thành vào cung, nói là tiện việc hầu hạ, cũng như ko để bị động trong việc sinh nở của Vũ Đồng, đây đúng là lúc cần kíp thì có mặt ngay.
Việc Vũ Đồng sinh nở sớm hơn dự định cũng ko khiến cho mọi người quá ngạc nhiên, nhưng cũng ko tránh khỏi nhốn nháo, đoàn người chạy qua chạy lại, hạ nhân trong cung như muốn lật tung cả biệt viện mà Thương Hiên cũng gấp rút từ trên triều chạy về.
Về đến nơi, cửa phòng Vũ Đồng đã đóng chặt, chỉ còn tiếng la hét thất thanh từ trong vang vọng ra ngoài khiến cho bao con người bên ngoài thấp thỏm ko yên.
Đã một canh giờ trôi qua, bên trong vẫn là giọng nói của bà mụ đốc thúc: “Hít thở mạnh v ào…vận sức…nương nương vận sức nữa vào…cố lên nào…”, “đau…đau quá…ko nổi…”, “Vũ Đồng…rang l ên…tiểu điện hạ sắp ra rồi….”
Một tiếng hét chói tai vang lên, sau đó mọi âm thanh đều tắt lịm. Đám người nhốn nháo đứng ngoài giật nảy người, rồi đưa mắt nhìn nhau dò hỏi tình hình.
Một bà mụ còn trẻ, thấp người, đột nhiên tông cửa chạy ào ra ngoài, trên tay đầy máu đỏ tươi, Thương Hiên phóng qua, giữ lấy bà mụ, ko bình tĩnh như ngày t hường, hỏi dồn dập: “Thế nào rồi…tình h ình ra sao rồi!”
Bà mụ ko để ý, vùng ra, ko ngơi tay, trả lời: “Nương nương thế chất quá yếu, đã sinh non, thai nhi lại lớn, thời gian kéo dài và còn ra máu liên tục…e ko phải điềm lành…!”
Thương Hiên cứng người, bàn tay giơ ta trong ko trung nắm lại rồi mở ra, Sơn Bản và Sơn Húc đi lên, đứng bên cạnh Thương Hiên, đồng loạt lên tiếng: “Điện hạ, đừng lo lắng, hấu như thái ý giỏi nhất đều đã được triệu kiến, sẽ ko xảy ra chuyện gì đâu…”
Bà mụ trẻ chạy vô lại đóng kín cửa, một lát sau lại là tiếng hét thất thanh…của Vũ Đồng.
Thêm một canh giờ nữa trôi qua, vẫn chưa thấy tin mừng, Thương Hiên vô cùng sốt ruột, ko thể chịu đựng thêm, hắn tông cửa xông vào, bất chấp sự can ngăn c ủa mọi người.
Cảnh tượng trong phòng khiến người ta phải hoảng sợ một phen. Một chậu nước loang máu đ6ẻ giữa phòng, trên giường cũng loang lổ là máu, một nhóm b à mụ vẫn đứng g iu74 tay nữ tử trên giường, miệng vẫn ra sức nói: “Hít vào…thở ra, mạnh nữa lên…”
Mà người nằm trên giường, tóc tai rũ rượi, khuôn mặt tái nhợt, hai cánh tay bấu vào gối, nổi đầy gân xanh, trên trán rịn đầy mồ hôi, hai bên thái dường hằn lên những đường gân co giựt theo từng cử động của khuôn mặt. Bên dưới máu vẫn ko ngừng chảy…
Hoa Nhi bên cạnh đã khóc nhiều đến tắt tiếng, giọng khản đặc: “Ko sinh nữa…nương nương bị như vậy…ko sinh nữa…!”
Lan trừng m ắt v ới Hoa Nhi: “Ngươi nói bậy gì đó, đã đến n ước này, phải sinh ra, nếu ko thì mẫu tử chỉ có thể dắt tay nhau xuống suối vàng…”
Thương Hiên như nghe tiếng sét bên tai loạng choạng đi tới, dá đổ chậu nước máu, cầm tay Vũ Đồng, quát to: “Thái y …Thái y…”
Một nhóm n gười nữa lại đi vô, nhìn thấy cảnh tượng này, đều chung một thần sắc sợ hãi, một người lớn tuổi,có vẻ già dặn nhất, run run đến bên giường, rồi đột nhiên hốt h oảng quỳ sụp xuống: “Điện hạ, mạch tượng của cô nương đây rất yếu, phỏng chừng, ko thể….”
Ánh mắt xanh lóe lên tia nhìn rét lạnh, hắn đến gần, vươn lấy bàn tay bóp chặt cổ họng của lão thái y đang run rẩy phía dưới, nửa bên miệng nhếch lên thành một độ cong mơ hồ trên gương mặt trắng bạc, chậm rãi thả từng chữ: “Ngươi, lặp, lại, lần, nữa!”
Mọi người trong phòng cơ hồ nín thở, thái tử ôn hòa nhã nhặn của họ, nam nhân có gương mặt như ánh mặt trời có nụ cười tỏa nắng đã biến mất, thay vào đó chỉ còn lả sự hiện diện của ác thần tu la nơi địa ngục, đám thái y cùng quỳ xuống dập đầu: “Điện hạ xin bớt giận, chúng nô tài sẽ cố gắng hết sức, đảm bảo ko để cô nương xảy ra chuyện…”
Đám người lại một lần nữa tất bật, nhưng dường như tình hình vẫn ko khả quan lên được chút nào, đích thân Thương Hiên ngồi trong phòng cánh chừng càng gây them áp lực lên bọn họ, trời đã tối, mặt trăng đã nhú, gần qua một ngày, Vũ Đồng v ẫn k o có dấu hiệu suy suyển.
Một thái y trẻ quyết định hội ý với Thương Hiên, thai nhi to so với nàng, thể chất lại quá yếu, chỉ có thể giữ lại một trong hai.
Vũ Đồng nghe đến liền gào lên, khóc thút thít: “Ko…giữ lấy đứa bé…giữ lấy nó!”
Thương Hiên vôi vàng bước lại gần, mặc kệ máu me tanh tưởi, mặc kệ cái dơ bẩn cấm kỵ của nữ tử, nhẹ nhàng vuốt tóc trên trán này, dịu giọng: “Được…ta sẽ cố gắng, nàng yên tâm…yên tâm nhé!”
-Thương Hiên, nếu hài tử mất đi, ta cũng ko muốn sống nữa!
- Được…đừng lo lắng, tin tưởng ta!
Lúc này, dường như có nguồn sức mạnh từ đâu ban phát, Vũ Đồng nhổm dậy, tận lực nắm chặt tay Thương Hiên, gồng hết sức bình sinh.
Mấy bà mụ xung quanh thấy vậy, lại bắt đầu khẩn trương, những tiếng hít thở vang lên, những tiếng la hét liên tiếp theo nhau đến.
“Oa…oa…”
Nửa đêm, tiếng khóc vang lên đánh thức tất cả mọi con người đang mê ngủ, biệt viện phía đông nam vẫn sáng rực đèn.
“Sinh rồi…sinh rồi, là một tiểu điện hạ…tiểu điện hạ đó nha!”
Một bà mụ ôm lấy đửa bé, vui mừng reo lên làm cả phòng thở phào nhẹ nhõm. Chợi tiếng Hoa Nhi vang lên bén ngót: “Nương nương…nương nương đừng làm nô tỳ sợ…”
Gương mặt Vũ Đồng tím tái, hơi thở mỗi lúc một mỏng manh, máu vẫn ko ngừng chảy.
Lan chợtngưng trọng thần sắc: “Vẫn còn, vẫn còn một đứa nữa…”
Là thai đôi!


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 64
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:12
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

MA VƯƠNG TUYỆT TÌNH
Tác giả: Mèo Mập Nhè
Chương 61: Đông cuối

Các bà mụ tái mặt, lại tất bật, càng lo lắng hơn, làm sao, làm sao nữ tử này an toàn hạ sinh đứa bé tiếp theo đây.
Nhưng Vũ Đồng vẫn rất kiên trì, nàng thều thào ko ra hơi: “Còn một đứa nữa, giúp ta…giúp ta…!”
Lại một cảnh kinh hãi hiện lên trong phòng, lúc này Thương Hiên đã ko còn giữ được bình tĩnh, hắn hét lên bao nhiêu lần, cũng chỉ một câu: “Các ngươi…ko còn cách nào sao? Ko còn cách nào sao?”
Còn một cách nhưng Thái tử ko đồng ý, hỏi sao bọn họ ko dám, đúng là cách này rất mạo hiểm, việc mổ bụng lấy đứa bé có thể sẽ gây ra cái chết cho người mẹ.
Trời về sáng, bọn họ cả một đêm ko ngủ. Một tiếng h ét xé tâm gan vang lên, phỏng chừng là sức lực cuối cùng của nàng.
“oa…oa”
Hài tử còn lại đã an toàn chào đời!
“Là tiểu công chúa…tiểu công chúa!”
Nhưng hắn đã ko còn quan tâm hài tử thế nào nữa rồi, chỉ nhào qua bên giường ôm lấy Vũ Đồng, nhỏ giọng hỏi: “Nàng có sao ko? Hài tử đã sinh…đã sinh rồi!”
Dường như ko còn sức lực, nàng mấp máy môi, ko ra tiếng.
Thương Hiên chợt cảm thấy hoảng sợ, vội run rẩy lần mò mạch tượng của nàng, sững người, lắp bắp ko nói nên lời.
Phía dưới giường, máu chảy ko ngừng, ko sao ngăn được, cứ như thể rút hết máu từ trên cơ thể nàng ra. Hoa Nhi nghẹo ngào nhào đến, nức nở: “Nương Nương…nương nương…đừng bỏ Hoa Nhi, nương nương, còn tiểu điện hạ, tiểu công chúa nữa đây, người xem, chúng rất xinh đẹp…mở mắt ra nhìn chúng đi nương nương….”
Lan chỉ khẽ lắc đầu, ôm lấy hai đứa bé, để gần Vũ Đồng, trầm giọng: “Vũ Đồng…ngươi đừng ác độc thế, nhẫn tâm rời bỏ hài tử mình dứt ruột sinh ra sao?”
Đôi mắt nhắm n ghiền r un run mở ra, đồng t ử trong suốt mà mờ mịt, nàng chỉ có thể nhép miệng: “Hài tử…hài tử…”
-Đây, chúng rất xinh đẹp, là thai long phượng đấy! Thương Hiên khản đặc giọng.
Nàng nghe thấy, nắm chặt tay Thương Hiên, trong khi đó, tay h ắn v ẫn cố gắng truyền nội khí cho nàng
-Thương Hiên, ta có một yêu cầu, cả đời này ta chỉ cầu ngươi một lần duy nhất, và có lẽ là lần cuối cùng!
-Ko, ko phải lần cuối cùng, nàng nói đi, bao nhiêu yêu cầu cũng được, ko phải là lần cuối cùng mà…!
Vũ Đồng mỉm cười, muốn vươn tay ra, nhưng sức lực đã tận, chỉ còn thều thào trong hơi thở: “Mong ngươi, hãy để cho Lan mang hài tử về Dục Hỏa Quốc, đây là con của hắn, ta muốn chúng có thể phụ tử đoàn tụ…”
-Được, ta đồng ý, sẽ cho người hộ giá Lan cô nương và hài tử trở về Dục Hỏa Quốc an toàn.
Nghe vậy, Vũ Đồng gật gật đầu, đưa mắt nhìn qua Hoa Nhi, nàng ấy v ội vàng phủ phục xuống, nước mắt lại chảy dài, đôi mắt sưng húp vì khóc cả một đêm: “Nương nương…!”
-Hoa Nhi đã theo ta từ ngày đầu khi ta đến nơi này, ta mang ơn ngươi rất nhiều, thật tình đến n gày hôm nay, cũng ko biết phải làm sao báo đáp, ngươi chịu khổ hình cho ta bao lần, lại vì ta từ bỏ mọi thứ đến nơi xa xôi này, ta có lỗi với ngươi!
-Ko, Hoa Nhi cam tâm tình nguyện, được ở bên nương nương là phúc phần của Hoa Nhi…
-Ta đi, ngoài hài tử, điều lo lắng nhất là ngươi…!
-Nương nương, Hoa Nhi rất tốt, da thịt dày, ko thể tổn hại đâu, Hoa Nhi sẽ chăm sóc cho nương nương cùng điện hạ và công chúa!
Vũ Đồng lắc đầu, quay sang nắm tay Thương Hiên: “Thương Hiên, nếu ta ko còn, ngươi giúp ta chiếu cố Hoa Nhi, nàng vì ta hết thảy, mà cuối cùng t a ko trả được cho nàng, ngươi…đáp ứng ta, thay ta trả nợ món ần tình này, hãy chăm sóc Hoa Nhi giùm ta, đừng để nàng ấy chịu thương tổn…”
Đoạn quay sang Hoa Nhi nói: “Hoa Nhi, hãy giúp ta, bầu bạn với Thương Hiên, ta đã ko thể… chỉ còn trông cậy vào ngươi!”
Hoa Nhi gật đầu liên tục, nước mắt lã chã rơi. Vũ Đồng nhắm mắt, thở một hơi dài: “Ta mệt quá, muốn ngủ một giấc…!”
Nói rồi nàng nhắm nghiền mắt, mọi người lo sợ, cũng may, vẫn còn hơi thở, ai nấy thở phào nhẹ nhõm.
Lan muốn ở lại một thời gian, để trông nom Vũ Đồng, nhưng Thương Hiên nhất quyết đưa nàng cùng hài tử về Dục Hỏa Quốc ngay, ko còn cách nào khác, trú dưới mái hiên người, phải cúi đầu, sáng hôm sau đành đến gặp Vũ Đồng từ biệt, nàng cũng chỉ im lặng, gật đầu, nhắn nhủ Lan cố gắng trao tận tay cho Cổ Nghịch Hàn, rồi phất tay ko tiễn.
Vũ Đồng cứ thế nằm im trên giường mê man, mỗi ngày Hoa Nhi đều cố gắng đút thuốc cho nàng, ngày đầu còn vào được chút ít, những ngày sau đó thì đã ko thể.
Thái y cũng ko còn cách nào khác, chỉ cố gắng duy trì cho Vũ Đồng.
Ngày thứ 7, đột nhiên nàng mở mắt, rất tỉnh táo, nàng kêu Hoa nhi chải đầu, thay quần áo, Thương Hiên vẫn ngày đêm túc trực bên cạnh, đi đến dìu nàng xuống giường.
-Tuyết đã rơi chưa?
-Cũng mới lác đác thôi!
-Ừ, ta muốn nhìn cảnh tuyết rơi!
-Được!
Một sân đình mái che, một nhuyễn tháp, hai bóng người thư thái ngồi ngắm tuyết rơi, những bông tuyết lả tả theo gió, như những bông hoa trắng muốt nở trên bầu trời.
Vũ Đồng thì thầm, đầu dựa vào vai Thương Hiên: “Ngày ấy, khi lần đầu bước chân đến thế giới này, cũng là hôm tuyết rơi như hôm nay!”
Thương Hiên ôm vai nàng, im lặng ko nói. Vũ Đồng vẫn đều giọng hồi tưởng lại những thứ đã qua.
Đã trôi qua bao nhiêu canh giờ ko biết, bởi mặt trời cả ngày đạ bị tuyết che phủ, mốt c hút ánh sáng nhỏ nhoi chỉ xuyên qua tầng tầng lớp lớp bông hoa trắng xóa, xuống đến mặt đất đã vỡ vụn thành những bụi ánh sáng li ti.
Nàng ngước mặt lên cưới với hắn: “Cuối cùng, mọi chuyện đã qua, mùa đông này, sẽ thật hạnh phúc phải ko?”
-Phải, sẽ thật hạnh phúc!
Nàng dựa sát vào hắn: “Ta xin lỗi, từ lần đầu cho đến hôm nay, vẫn ko thể đáp lại ngươi được…ta để ngươi phải chịu ủy khuất rồi!”
Hắn nghẹn ngào: “Tương lai còn dài, ta đợi nàng, đáp lại ta, được ko?”
“Ừ….!”
Nàng ngừng lại, vuốt nhẹ lên mu bàn tay của hắn, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, chạm vào, bỏng rát.
“Nếu còn kiếp sau…Thương Hiên, ta sẽ ko để ngươi chịu ủy khuất!”
Bàn tay cuối cùng buông thong, giọng nàng nhẹ nhàng vang lên, tan vào trong mưa tuyết, tuyết vẫn lả tả rơi, lạnh lẽo, như thân thể của nàng, cũng như lòng của hắn….
Ngày ấy nhìn thấy nàng yên lặng như cái bóng đứng bên người, hắn chợt suy nghĩ: “Sao lại tồn tại người như thế!”
Nghe nàng nói, nghe nàng thổn thức, chợt bừng tỉnh, đã bao giờ hắn sống như thế!
Rồi muốn có nàng từ lúc nào ko biết!
Thầm nhìn theo nàng…
Thầm bảo hộ nàng….
Và rồi cuối cùng là ở bên cạnh nàng…
Nhưng cuối cùng nàng ko cho hắn cơ hội đó…ko cho hắn…
Nàng lặng lẽ, nhẹ nhàng, đi trước hắn, để hắn lại cô độc trong thế giới trắng xóa của tuyết của cái lạnh của gió phương bắc.
Lạnh quá! Lạnh đến n ỗi, đông cứng n hững g iot5 nước mắt t rên mặt hắn, thành những hạt nước nhỏ, rời khóe mi, rớt xuống, vỡ nát.
Gió bắc thổi qua, gào thét, cuốn bay mọi thứ trong tầm mắt hắn, cướp đi tất cả…
Cướp cả nàng…!
Gió bắc đi qua…!
Nàng cũng đi qua…đi qua đời hắn!
---------
Một chén rượu ngọc rơi xuống vỡ nát, Cổ Nghịch Hàn chợt giật mình, trên gương m ặt thấm ướt một mảng.
Vũ Đồng...nàng đã đi lâu quá rồi, ta tìm nàng...vẫn đang tìm nàng đây...
Nhưng sao m ơ h ồ quá, tuyết đã che lấp mất hình ảnh của nàng rồi! Ta ko sao tìm thấy nữa...!
Tuyết che lấp mất hình ảnh của nàng rồi!
Dường như, mùa đông này, là mùa đông dài nhất mà hắn đã từng trải qua, bởi hắn đánh mất người hắn yêu thương nhất
Bóng dáng cao ngất lặng lẽ đứng bên thềm nhìn mùa đông gào thét...
Có ai đó nói với h ắn r ằng, thật ra ngày xưa gió cũng có hình hài của con người, bởi vì đã vô tâm đánh mất người mình yêu, nên suốt đời suốt kiếp lang bạt kỳ hồ, chỉ để tìm kiếm người ấy!
Như vậy phải chăng bây giờ, gió cũng đang khóc... như hắn... vì đã đánh mất người mình yêu thương!


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 65
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:12
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

MA VƯƠNG TUYỆT TÌNH
Tác giả: Mèo Mập Nhè
Chương 62: Vĩ Thanh

5 năm sau
Thảo nguyên xanh ngát kéo dài đến tận chân trời, có những căn lều thấp thoáng phía xa, nghe xa xăm vọng lại tiếng gia súc thủng thẳng kêu lên vài tiếng.
Tiếng vó ngựa chầm chậm đi tới, dừng lại ở một căn lều nhỏ, yên tĩnh đặt mình tách biệt.
“Có ai ở trong nhà ko?”
Giọng nam tử trầm thấp, nhu hòa vang lên trong trời chiều còn ngả nắng. Năm nay mùa đông đến trễ hơn rất nhiều, nơi thảo nguyên vẫn giữ lại hơi nắng và cỏ xanh mơn mởn.
Gọi thêm hai tiếng, nam tử nhẹ nhàng xuống ngựa, kéo nó ra một bên nhà, nơi có mắc sẵn máng cỏ cho gia súc.
Hướng tầm mắt ra xa, dăm ba người đang kéo đàn dê trở về, có tiếng cười đùa của hài tử nhỏ tung tăng theo chân người lớn.
Rất bình yên, đó là cảm nhận của hắn.
Bóng người đến gần, đội một cái nón rộng vành, che mất phần trên gương mặt, dáng người nhỏ nhắn, tiến lại gần, hơi sững người một lát, rồi lại khôi phục, bình tĩnh cúi đầu chào, rồi hỏi: “Ko biết ngài đây cần gì?”
-Tại hạ trên đường du ngoạn, đến đây, trời đã về chiều, muốn xin ở trọ lại, ko biết có thể? Tất nhiên, tại hạ sẽ trả tiền như ở các khách điếm.
-Gần đây chạy thêm một chút, hẳn là ko xa đâu, ngay gần biên giới cận sa mạc, có một khách điếm…
-Nhưng ngựa của ta thì đã mệt lắm rồi, có chăng là ta phải cõng theo nó chứ nó hầu như ko còn sức để cho ta cưỡi…
Tiếng ngựa hí vang một hồi, thở phì phì, rồi nhìn qua bên chủ nhân, nhận ra gì đó, cúi đầu yên lặng gặm cỏ.
-Được rồi, nhưng nhà tiểu nhân hơi nhỏ, đành ủy khuất ngài một đêm…
Nam tử cười tươi rói, vội vàng bước theo sau vào nhà. Căn nhà đúng là nhỏ, nhưng rất sạch sẽ, hương thơm mát của đồng cỏ khiến lòng người thật dễ chịu.
Sau khi an bài chỗ nghỉ ngơi cho khách, chủ nhân căn nhà vào sau làm bếp.
Nắng đã tắt dần phía chân trời…
Ngoài cửa, một bếp lửa hồng được thắp lên từ lúc nào!
Nam tử cười dịu dàng, mở miệng: “Tại hạ có mang một ít đặc sản của phía nam, mời cô nương thưởng thức thử xem có hợp khẩu vị…”
Chủ nhân căn nhà hơi đứng lại, rồi quay đầu từ chối, chợt bị một cảm giác nóng ấm truyền lại, bàn tay mình đã bị khách trọ nắm lấy từ bao giờ: “Đừng từ chối, được ko?”
Thảo nguyên mênh mông, bầu trời đêm cũng mênh mông, ko có bất kỳ chướng ngại vật, cho nên những ánh sao cũng sáng hơn những nơi khác.
Nam tử rất tự nhiên nằm xuống, trên tay là một bầu rượu, lẩm bẩm: “Chưa bao giờ nhận thấy, hóa ra đây cũng có thể coi như chốn bồng lai tiên cảnh…”. Hơi rượu bốc lên, làm say lòng người.
-Cũng bình thường thôi, ko hợp với những người có địa vị cao quý…!
-Sao ngươi biết!
Nữ tử im lặng, lặng lẽ cầm một xâu thịt dê nướng cho vào miệng…nóng quá, lưỡi có cảm giác bỏng rát.
Thay đổi câu hỏi, ko muốn ko khí ngại ngùng này, nữ tử đành mở miệng: “Vì sao ngươi lại đến đây?”
-Tìm một người…để hoàn thành lời hứa với người đó!
“Lời hứa?”
“Đừng để thời gian làm mệt mỏi con tim đang chờ đợi
Thế giới của em theo anh đến nơi chân trời xa xăm
Ánh đèn trước cửa lúc này chợt tắt đi
Tim em nhè nhẹ dò xét khuôn mặt trong như nước của anh
Nụ cười của anh vẫn đẹp như ngày nào
Bóng dáng của anh là tình yêu mà em gìn giữ
Cho dù chốn phồn hoa biến thành nơi lá rụng
Lời hứa mãi mãi không bằng nhớ lại thời khắc hôm nay
Khi em và anh xa cách nhau, nhân thế lặng lẽ thay đổi
Trải qua trăm sông ngàn núi, phải chăng có cùng một tấm lòng
Không cầu đời đời kiếp kiếp, chẳng mong sớm sớm chiều chiều
Chỉ cần thật bình dị dắt tay nhau du ngoạn chốn nhân gian
Ai nói quấn quít nhau là quấy nhiễu lòng người
Ai nói biển người chìm nổi khó có tình duyên vững bền
Cho dù hợp rồi lại tan
Chỉ mong thật bình yên dắt tay nhau du ngoạn chốn nhân gian.”

Giọng hắn rất ấm, hắn hát, rất tha thiết và chân thành, tựa hồ muốn hút người nghe vào giọng ca ấy, nữ tử ngồi kế bên, ko nhịn được bình tĩnh, đầu càng ngày càng cúi xuống thật thấp.
Hắn hát xong, im lặng nhìn người đang ngồi kế bên, cười nhẹ nhàng: “Ta…là lần đầu tiên hát trước mặt người khác…!”
Nữ tử càng cúi xuống thấp hơn, nam nhân đột nhiên cười: “Ta kể một câu chuyện cho nàng nghe nhé!”


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Xuyên Không » Ma Vương Tuyệt Tình Full (Mèo Mập Nhè - Xuyên Không , Ngược Luyến Tàn Tâm)
Page 13 of 16«12111213141516»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Ma Vương Tuyệt Tình Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Ma Vương Tuyệt Tình Full Tiểu Thuyết Xuyên Không Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook