(Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Xuyên Không - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

(Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 1 of 6123456»
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Xuyên Không » (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau (Yenny Thanh)
(Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau
huyenle137 [ ID:1213 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 28 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 1
Thời Gian: Thứ 5, 26/06/2014, 00:58
Gửi Tin Nhắn Đến huyenle137
Tìm Bài Viết Của huyenle137

VĂN ÁN
An Thúy Vân và Triệu Sơ Vũ một đôi bạn thân từ thời cởi truồng tắm mưa. Thúy Vân, một cô ca sĩ thần tượng mới nổi. Sơ Vũ, đại thiên kim tập đoàn nội thất danh tiếng sỡ hữu gia sản khổng lồ. Vì âm mưu thâm độc của người mẹ kế, trên chuyến du lịch Sơ Vũ cùng Thúy Vân gặp nạn không chết, nhưng lâm vào hoàn cảnh khốn khó. Xuyên qua lỗ hổng thời gian lạc về một miền đất xa lạ không tồn tại trong lịch sử. Số phận đưa đẩy, hai cô gái gặp gỡ hai người đàn ông có địa vị tôn quý trong xã hội phong kiến. Trong cuộc sống khắc nghiệt đầy mưu tính, hai cô gái bắt buộc phải thay đổi bản thân, trở nên mạnh mẽ, kiên cường thậm chí trở nên tàn nhẫn. Một câu chuyện tình yêu xen chút hài hước, phiêu lưu nhưng không quá kịch tính, có cung đấu pha thêm một chút mùi vị gay cấn.
Trích đoạn:
Sơ Vũ
- “ Lăng An, trái tim huynh đủ lớn để chứa đủ hai người. Muội có thể lấp đầy chỗ trống thứ hai ấy không ?”
Thúy Vân:
- “ Lăng Thần, chỉ cần một lời của huynh, ta vẫn có thể nhuộm máu đôi tay mình để được ở bên huynh. Nhưng được bao lâu ? Ta là người, sớm muộn gì cũng lực bất tòng tâm.”

Nói về hai nữ chính. Xinh đẹp nhưng không phải bậc nhất, thông minh nhưng “ núi cao còn có núi cao hơn”, kiên cường nhưng vẫn có những giây phút yếu mềm. Hai tính cách khác nhau nhưng đều có một chí hướng, mời các bạn đón đọc.

Lời tác giả:
“ Bộ này mình từng viết rồi, lúc đó chỉ là tay mơ nên còn sai sót nhiều. Bộ này từng được đăng trên zingforum rồi, nhưng giờ mình muốn viết lại. Nội dung tương tự, nhưng nhiều phần sẽ đổi khác. Bạn nào đã từng đọc rồi thì ủng hộ mình nhé. Cảm ơn nhiều nhiều ^^ ”


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

huyenle137 [ ID:1213 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 28 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 2
Thời Gian: Thứ 5, 26/06/2014, 01:04
Gửi Tin Nhắn Đến huyenle137
Tìm Bài Viết Của huyenle137

Chương 1: Chuyến du lịch ngoài ý muốn
18h30. Trước ngõ hẻm tối tăm ẩm ướt, nước mưa đọng trước mái hiên nhỏ giọt tí tách từng nhịp rơi trên nền bê tông cũ kĩ. Một người phụ nữ tầm ba mươi dáng người cao gầy, bộ áo lông thú khoác trên người bà ta càng ca làm thêm nổi bật thêm khi chất của người có tiền. Ngón tay thon dài cầm chiếc khăn mùi xoa lên che mũi, mùi ẩm mốc làm bà ta có chút khó chịu. Vài người qua đường không khỏi bị vẻ đẹp của bà ta thu hút, dáng vẻ sang trọng xuất hiện trong khu dân cư hỗn tạp nghèo nàn có chút bất đồng.
- “ Ở đây chờ tôi !” Người phụ nữ cất giọng nói với người đàn ông áo đen đứng kế bên.
- “ Vâng, thưa phu nhân. !” Người nọ kính cẩn gật nhẹ đầu.
Giày cao gót nện từng bước vào trong hẻm,tiến sâu vào thêm một lúc, bà ta dừng bước trước cánh cổng săt màu xanh.
- “ 213A, nó đây rồi !” Bà ta nhẩm trong miệng, không một chút chần chừ đưa tay lên nhấn chuông. Vài giây sau có người bước ra.
Bên trong cổng sắt là một người đàn ông khá cao to, tóc để dài đến vai, khuôn mặt góc cạnh nhìn bà ta một lúc rồi hỏi:
- “ Bà tìm ai.”
- “ Nói với lão đaị các người, có Triệu phu nhân đến.” Bà ta dùng giọng điệu không nặng không nhẹ nói.
Người đàn ông trầm mặc trong giây lát rồi dùng khóa mở cửa.
- “ Mời vào.”

Vừa bước vào phòng khách, một người đàn ông mặc áo sơmi trắng, cổ đeo vòng vàng bước ra, tay đút vào túi quần nhàn nhã ngồi xuống sopha.
- “ Kim Oanh, à không bây giờ phải gọi cô là Triệu phu nhân chứ hả ? ....” Nhìn vẻ trầm mặc của bà ta, hắn cười nhẹ nói: “ Nhiều năm không gặp, trông cô sống khá tốt.”
Nhìn thấy giọng điệu mỉa mai của hắn, Triệu phu nhân cười khẩy:
- “ Phải, cuộc sống ở Triệu gia không tệ.”
- “ Vậy sao cô lại trở lại đây, nơi này ẩm thấp lại hỗn tạp, phu nhân không thấy khó chịu sao.” Hắn cười cười, rút điếu thuốc lên rít một hơi.
Triệu phu nhân hơi biến sắc trong giây lát, sau đó mở chiếc túi Channel hàng hiệu rút ra một tấm ảnh đặt lên bàn.
Hắn cầm bức ảnh lên, bên trong là bức ảnh là khuôn mặt thanh lệ kết hợp với mái tóc ngắn nâu đỏ, đôi mắt sáng ngời đầy tự tin và mạnh mẽ. Một nét đẹp trung tính.
- “ Xinh đấy, ai vậy, tình nhân của chồng cô ?” Hắn nhếch môi cười đầy chế nhạo.
Triệu phu nhân tức đến nghiến răng, một lúc sau mới phun ra một câu.
- “ Con gái của vợ cũ chồng tôi. ... Đại, tôi muốn nhờ anh một việc.”
Lão đại rẩy tàn thuốc, ánh mắt vẫn nhìn đăm đăm vào bà ta.
- “ Khử nó giúp tôi.” Giọng nói thanh thúy mềm mại lại thốt nên câu đầy sát khi như vậy.
Lão đại gác chân cười khẩy:
- “ À, tâm tư của bà mẹ kế.”
- “ Anh làm được không ? Tôi biết thế lực của tổ chức các anh không hề nhỏ.” Thấy hắn ta không tỏ thái độ gì nhiều, bà ta cố gắng thuyết phục.
- “ Thế lực triệu gia không hề nhỏ, tại sao tôi phải đắc tội với họ chứ ?”
- “ Tôi sẽ trả công hậu hĩnh cho các anh.” Nói rồi đặt lên bàn một tờ chi phiếu. “ Đây là 200 triệu đặt cọc. Khi xong việc, tôi sẽ chuyển thêm hai trăm nữa cho anh.”
Người đàn ông in lặng một lúc rồi cười lớn:g
- “ Không ngờ cô lại đặt nhiều tâm tư lên một con nhóc này. Thôi được, một ngày vợ chồng, tình nghĩa trăm năm, tôi giúp cô.”
Bà ta nghe hắn nói câu này liền giận xám mặt, tình nghĩa gì chứ, người như hắn chỉ cần tiền là được.
- “ Cẩn thận cái miệng của anh, nhớ làm cho gọn gẽ.” Nói rồi xoay người nhanh chóng rời đi.
- “ Triệu phu nhân, không tiễn.”

xách:
- “ Sơ Vũ, chớ trách ta, có trách thì trách gia sản nhà họ Triệu quá lớn mà thôi. Hơn thế, cũng là vì con ta.” Nói rồi đưa tay lên bụng.

Sáng sớm tại trường đại học A. Một cặp đôi sánh vai nhau bước trên hành làng thu hút nhiều ánh nhìn xung quanh, có ngưỡng mộ và ganh tỵ đan xen.
- “ Thúy Vân kìa, máy ảnh đâu ? Giấy đâu, bút đâu... ?” Đám sinh viên nhao nhao đòi tiến lại gần, bọn họ chủ yếu là học sinh mới vào trường, lần đầu gặp ca sĩ bằng xương bằng thịt xuất hiện trong trường học không khỏi nồng nhiệt.
- “ Sơ Vũ, chị đẹp trai quá, chị chụp hình với em nhé ?” Lại một tốp khác vây lấy đòi chụp hình này nọ, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn vị tomboy đầy phong cách này. Sơ Vũ hiện theo ngành thiết kế thời trang, nàng mang vẻ đẹp đáng mơ ước của chàng hoàng tử cưỡi bạch mã trong mắt nữ sinh.
Số sinh viên khác lại nhìn họ bằng cặp mắt rất đổi bình thường, họ là sinh viên năm hai, cảnh này đã thấy nhiều đến chán. Đôi “ kim đồng, ngọc nữ” tài sắc vẹn toàn, sánh vai nhau làm mưa làm gió trên nhiều trang mạng xã hội. Thúy Vân thì không nói, Sơ Vũ cũng bắt đầu trở thành người của công chúng.
Mãi mới thoát khỏi vòng vây của fan cuồng, Sơ Vũ và Thúy Vân bước ra cổng trường. Trước cổng, một nam sinh cầm chiếc hộp quà thắt nơ hồng cùng một chùm bóng bay thu hút ánh mắt hai cô gái. Bô dáng chàng trai có vẻ khá rụt rè, nhìn thấy hai cô gái liền nép người vào cổng trường.
Sơ Vũ tủm tỉm cười, thúc nhẹ vào bả vai Thúy Vân:
- “ Vân, fan của mày hử ?”
- “ Không dám đâu, xem ánh mắt say mê của hắn nhìn mày kìa !” Thúy Vân liếc mắt hờ hững nói.
Sơ Vũ nhíu mày sau đó nắm tay Thúy Vân, ánh mắt chân thành, miệng lớn giọng nói.
- “ Vân à, trong lòng Vũ này chỉ có mình Vân thôi ! Trái tim này chỉ .... Ấy da đau đau !” Sơ Vũ gỡ tay Thúy Vân đang ra sức bẹo lấy đôi má của mình, vừa xoa vừa rển rỉ.
- “ Hay nhỉ, lại đem tao ra làm bia đỡ đạn. Đừng nói vội, sau này có khi mày chạy theo trai quên luôn Thúy Vân này không biết chừng !”
- “ Hì hì, làm gì có !”
- “ Hay nhỉ, lại đem tao ra làm bia đỡ đạn.”
Nhìn hành động thân mật cười cười nói nói của hai cô nàng, trái tim anh chàng sinh viên trong phút chốc vỡ vụn, không lẽ, lời đồn kia là thật sao, hai người họ chẳng lẽ ... chẳng lẽ là cái quan hệ xoxxox gì gì đó sao ?
- “ Lại một người bị tổn thương trái tim vì mày rồi !” Thúy Vân lắc đầu thở dài.
- “ Hừ! Bổn tiểu thư không quan tâm ! Đi, kệ hắn.”
Hai người bỏ qua anh chàng tội nghiệp nhát gan kia, đi thẳng ra cổng trường. Một chiếc Limo màu đen bóng loáng đậu trước cổng vô cùng nổi bật. Nhìn thấy bóng dáng hai cô gái, người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen liền bước xuống xe.
- “ Tiểu thư đã chuẩn bị xong rồi !” Nói rồi mở cửa xe trang trọng mời hai người vào.
- “ Chào bác Vương.” Sơ Vũ cùng Thúy Vân gật đầu chào. Sơ Vũ vốn là đại tiểu thư của tập đoàn nội thất họ Triệu gốc Đài Loan, người thừa kế sáng giá trong tương lai, cho nên có tài xế riêng là chuyện thường tình.
- “ Tiểu thư, người đã nói với lão gia chưa ?” Bác Vương hỏi.
- “ Không cần, dù sao ông ấy cũng chẳng để tâm. Đi du lịch vài ngày thôi mà.” Sơ Vũ hờ hững nói.
Bác Vương im lặng khởi động xe. Quan hệ cha con nhà Sơ Vũ vốn bất hòa, mẹ Sơ Vũ mất lúc 10 nàng mới 10 tuổi, để tang chưa đầy 2 năm, ba Sơ Vũ không kiêng dè lời dị nghị của mọi người đưa một người phụ nữ khác về. Từ đó, hai cha con càng trở nên lạnh nhạt.
Thúy Vân vỗ vai Sơ Vũ, có đôi khi chỉ là hành động đơn giản gần gũi lại khiến người ta cảm thấy như được an ủi. Vừa ra khỏi thành phố, bác Vương dừng xe để giải quyết nhu cầu cá nhân. Không lâu sau, xe lại lăn bánh, hai cô gái mải mê trò chuyện bàn tán nên không để ý điều gì bất thường.
Nửa tiếng sau, quang cảnh bên đường làm cho Sơ Vũ chú ý, nàng nghi hoặc hỏi:
- “ Bác Vương, đường này ra Vũng Tàu, ta đi Đà Lạt mà.”
Bác Vương không trả lơì, Sơ Vũ gõ lên ghế trước. “ - Bác Vương.” Sơ Vũ nhoài người dậy, nhìn thấy khuôn mặt xa lạ không khỏi giât mình
- “ Ông là ai ? Bác Vương đâu ?”
- “ Cô hỏi ông già đó hả, giờ này chắc hắn củng được đưa đi cấp cứu rồi.”
- “ Ông làm gì bác ấy hả ?” Sơ Vũ nóng tính lên giọng.
- “ Khôn hồn thì im lặng, không ta bắn nát gáo bây giờ.” Người đàn ông đưa tay xuống lưng quần rút ra khẩu súng nhằm hăm dọa. Thúy Vân ngồi im lặng bấy lâu đột nhiên dùng chiếc ipad nện mạnh vào đầu hắn. Tên kia có nằm mơ cũng không ngờ lại bị Thúy Vân đập một cú đầu thô bạo đến như vậy. Gã bị choáng đầu trong giây lát, khẩu súng cũng đánh rơi xuống hốc ghế. Sơ Vũ thân thủ nhanh lẹ, phát huy tiềm năng của nhà vô địch kiếm đạo lao mình ra ghế đằng trước đánh vào mũi sau đó bẻ khớp tay gã. Phát hiện hắn không cài dây an toàn, Sơ Vũ ấn chốt cửa lôi hắn ra giáng cho một đạp, gã đàn ông vốn không mấy to cao, Sơ Vũ chỉ cần một cước giải quyết nhanh gọn. Gã đàn ông hoàng tráng thả mình xuống mặt đường, lăn lông lốc mấy chục mét rồi nằm yên vị. Chẳng biết là chết hay chưa ?
- “ Này, lái xe, lái xe đi.” Thúy Vân ngồi đằng sau hét lên. Chiếc xe không ai cầm lái loạng choạng giữa đoạn đường đèo. Sơ Vũ leo qua ghế điều khiến cầm chặt cổ lái, thần kinh vốn đã căng thẳng càng them bất ổn.
- “ Này thắng ở đâu hả ?” Đầu Sơ Vũ toát mồ hôi hột, nàng thề từ trước tới giờ chưa hề động qua cái thứ quỷ này bao giờ.
- “ Này, coi chừng…” Đến khúc cua, vận tốc vẫn không giảm. “ Đạp thắng đi chứ ?”
- “ Biết rồi.” Hai bà cô ầm ỹ la hét, chiếc xe sang trọng vì va vào thanh chắn mà trầy xước thảm hại. Sơ Vũ khó khăn giữ cổ lái, trong lúc luống cuống, nàng đạp mạnh chân bàn lên ga, chiếc xe tăng tốc đâm mạnh vào thanh chắn rồi lao đầu xuống vực. Bỗng nhiên giữa không trung xuất hiện một vết nứt, một cơn lốc ánh sáng bao lây thân xe, nuốt gọn. Toàn bộ quá trình chưa đến 15 giây, chỉ để lại hiện trường một vệt bánh xe dài in đậm trên mặt đường và hàng rào chắn vỡ tan tành.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

huyenle137 [ ID:1213 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 28 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 3
Thời Gian: Chủ Nhật, 13/07/2014, 00:10
Gửi Tin Nhắn Đến huyenle137
Tìm Bài Viết Của huyenle137

Chương 2: Xuyên không
Sơ Vũ khó khăn mở mắt ra, mắt có chút hoa lên, đầu óc quay cuồng choáng váng. Trên tênrán đau nhức khó nhịn, Sơ Vũ đưa tay kiểm tra.
- “ Ui da !” Bỗng dưng đau đớn truyền tới làm Sơ Vũ rên lên một tiếng. Định thần lại một lát, Sơ Vũ phát hiện tư thế nằm của mình không ổn chút nào. Đầu tỳ vào cánh cửa kiếng xe hơi, cả cơ thể con queo, đã vậy túi khí cứu sinh bung ra khi xe bị va chạm chiếm mất diện tích trong khoang lái khiến nàng càng thêm khó chịu. Sơ Vũ gạt túi khí ra, đợi một túi cho thoát bớt khí mới khó khăn ngồi dậy, mở cửa bò ra ngoài. Chịu đau nhức trên cơ thể, Sơ Vũ mở cửa bên hông đến chỗ Thúy Vân đang bất tỉnh nhân sự.
- “ Vân, dậy đi.” Sơ Vũ vỗ nhẹ vào má Thúy Vân, thấy Thúy Vân không tỉnh, vết trầy xước trên người cũng chẳng khá hơn khiến Sơ Vũ không khỏi lo lắng, chẳng lẽ ... Chết rồi ư ? Tay Sơ Vũ run run đưa đến bên mũi Thúy Vân. Sơ Vũ chốc thở phào, may quá, còn sống.
- “ Này, dậy đi chứ, đừng ngủ nữa.” Sơ Vũ tiếp tục lay tỉnh Thúy Vân. Mãi một lúc sau Thúy Vân mới mở mắt, đầu óc choáng váng một lúc thật lâu. Mọi việc như đèn kéo quân chậm rãi hiện ra trong đầu nàng. Ngay lập tức nàng đưa tay sờ lấy khuôn mặt mình, Sơ Vũ liếc một cái như đi guốc trong bụng Thúy Vân:
- “ Yên tâm đi, chưa bị hủy dung.”
- “ Haiz, may quá !” Thúy Vân cười cười. - “ Rơi xuống vực không chết, hai đứa mình chắc tu được mấy kiếp.”
- “ Ừ !” Sơ Vũ gật đầu, quan sát xung quanh một lúc, hình như có gì đó không đúng lắm. Nhưng lúc này Sơ Vũ không quan tâm.
- “ Kiểm tra lại xem, người có bị gì không ?”
- “ Không.” Thúy Vân lắc đầu, trừ bây giờ người hơi nhức mỏi, hơi chóng mặt cũng chẳng có gì quá nghiêm trọng.
- “ Mau gọi cảnh sát, xe cứu thương đi.” Thúy Vân lo sợ, bỗng dưng ở đâu ra một kẻ lạ mặt có súng đe dọa tính mạng, chắc hẳn có sự tình gì đó.
Sơ Vũ nhanh tay rút điện thoại trong túi quần, nhấn số.
- “ Sao không gọi được nhỉ ?” Sơ Vũ xem lại màn hình. “ Mất sóng rồi ! Hình như khu vực ngoại thành sóng yếu, ta tìm chỗ cao hơn xem.”
Hai người dìu nhau ra ngoài, nhìn chiếc Limo đắt tiền, trong lòng đau đớn từng cơn. Nhà Sơ Vũ tuy giàu có, nhưng tiền cũng không phải từ trên trời rơi xuống.

Nhìn quang cảnh hoang vắng, chỉ đất cát và cây cối, Sơ Vũ và Thúy Vân trong lòng lập tức chùng xuống, không lẽ phải cuốc bộ mấy cây số để lên đường lớn. Thiết nghĩ cứ tạm thời đi bộ, gặp người thì nhờ trợ giúp sau. Nhằm lối đường mòn đi thẳng, chừng được mười phút, Sơ Vũ nghe tiếng người nói chuyện:
- “ Bỏ ra, cứu tôi với.”
Sơ Vũ đẩy vai Thúy Vân
- “ Nghe gì không ?”
- “ Có.”
- “ Nhanh đi !” Sơ Vũ lôi Thúy Vân dậy, chạy theo âm thanh đằng xa. Tới nơi thì gặp một tốp người mặc đồ cổ trang. Sơ Vũ cùng Thúy Vân sững sờ.
Đám người kia cũng dừng mắt dùng cái nhìn tò mò dò xét hai nàng, Thúy Vân nghiêng đầu nói nhỏ:
- “ Bộ gần đây có đoàn làm phim hả ?”
- “ Có lẽ. Dạo này thể loại cổ trang ăn khách lắm.” Sơ Vũ quét mắt đến cô gái nhỏ nhắn, đôi mắt ngấn nước đang bị cùm kẹp giữa hai người đàn ông. Lại chuyển mắt nhìn xung quanh lại chẳng nhìn thấy cái máy quay nào. Sơ Vũ hắng giọng lịch sự nói:
- “ Tôi cùng bạn đi trên đường thì bị tai nạn, ở đây lại mất sóng, các anh có cách nào giúp tôi liên lạc về nhà không ?”
Người đàn ông mặc áo bố màu nâu, chỉ vào người Sơ Vũ, dùng một thứ tiếng gần như tiếng Trung, Thúy Vân đứng bên nghe không hiểu nhưng nhờ vào giọng điệu khó chịu kia, người này có vẻ chẳng chịu giúp đỡ gì.
Thấy Sơ Vũ nhăn trán, Thúy Vân hỏi:
- “ Hắn nói gì ?”
- “ Ở đâu tới, ăn mặc quái dị, còn mắng chúng ta vài câu rồi đuổi đi.” Sơ Vũ phiên dịch, bà ngoại Sơ Vũ là người gốc Đài Loan nên nàng có thể giao tiếp thuận lợi bằng tiếng Trung. Sơ Vũ tức tối, dám mắng nàng ăn mặc quái dị, hắn mới là kẻ quái dị, đã vậy còn mắng mấy câu khó nghe nữa.
Dường như đang chờ hai tên kia lơ là, cô gái nhỏ liều mình nhe răng cắn mạnh vào cổ tay người đang giữ lấy cô, hai tay vùng vẫy loạn xạ muốn bỏ chạy. Chạy chưa đến hai bước đã bị túm cổ trở lại, chạy không thoát lại bị tên áo nâu tát cho một cái thật mạnh vào má. Bộ dáng mảnh mai gầy nhòm bị hành hạ đến tội nghiệp, một bên má sưng vù lên, môi bị rách một đường, tơ máu từ khóe miệng chảy xuống.
Thúy Vân cùng Sơ Vũ thấy một màn bạo lực này thì vô cùng chướng mắt, thời đại nào rồi mà còn kẻ vũ phu tới như vậy, hai nàng đồng thời tiến lên:
- “ Này ! Làm gì vậy hả ? Thả cố bé đó ra !”
- “ Không liên quan tới các người. Cút, nếu không ...” Gã nhìn Thúy Vân từ trên xuống dưới, ánh mắt hau háu đầy tham lam dừng trên cánh tay trắng ngần lộ ra ngoài không khí của nàng. “ Cô nương này trông khá lắm, tụi bây bắt nó lại luôn.”
Thúy Vân nổi da gà, cái vẻ mặt háo sắc xấu xí khiến nàng vô cùng ghê tởm. Thúy Vân tuy có học qua tiếng trung nhưng trình độ chỉ đạt mức học sinh lớp ba.
- “ Hắn nói gì, nhanh quá, nghe không được.”
- “ Ổng nói ổng thích mày lắm.” Sơ Vũ cười cười nói.
- “ Xì.” Thúy Vân bĩu môi, đùa à.
Cả bọn có bốn tên, nghe tên đầu lĩnh nói hai đứa trong đám liền tiến lại về phía hai nàng, bộ mặt không một chút thiện cảm. Sơ Vũ mắng thầm trong miệng, lại là cái trường hợp quái quỷ gì vậy, cô bé tội nghiệp kia khóc không ra tiếng. Tụi này cứ như một đám lưu manh, chẳng giống gì gọi là diễn viên cả.
Một đứa xông lên tính bắt lấy Thúy Vân, chưa kịp chạm vào vạt áo của nàng thì bị Sơ Vũ giữ lấy bả vai, tay kia đánh vào phầm mềm nơi bắp tay của gã, chân thúc mạnh vào bụng, sau đó nghiêng người làm một cú vật vô cùng đẹp mắt, gã đàn ông chưa đến ba giây bị nock out hoàn toàn.
Một đám đứng há hốc mồm miệng, tên đầu lĩnh khóe miệng giật giật nhìn Sơ Vũ như gặp quỷ, trên trán nhăn lại, vẻ mặt vô cùng tức giận:
- “ Ngươi, tên tiểu này ... Bọn bay nhìn cái gì, đập gãy chân nó cho ta.”
Sơ Vũ vươn vai vặn cổ, cả ngày hôm nay xui xẻo đến bực cả mình, tự nhiên có người rước thân tới cho nàng xả giận, đương nhiên nàng vô cùng chào đón rồi.
Hai tên xông lên cùng một lúc, Sơ Vũ chaỵ đến, tung người đá vào ngực một tên, tên kia bẻ khớp tay đá vào đầu gối, còn giáng thêm cho hắn một bạt tai, chính tên này đã tát cô bé coi như cho cô bé đó một chút công đạo.
Vứt tên kia sang một bên, một giọng la thất thanh truyền tới:
- “ Coi chừng đằng sau.” Là giọng từ cô bé kia.
- “ Bốp.” Một âm thanh giòn giã vang lên. Sơ Vũ xoay đầu nhìn kẻ vừa mới bị Thúy Vân đập cho một phát bất tỉnh. Trên tay còn cầm một cục đá, rõ ràng là muốn đánh lén.”
- “ Sau này đừng có mà một mình tự giải quyết nghe chưa.”
- “ ... Ừ, nghe rồi.”
Thúy Vân vứt khúc gỗ sang một bên rồi nhìn sang gã đầu sỏ. Lúc này mặt mày hắn tái mét, hai chân lui về phía sau. Thúy Vân phun ra một câu tiếng trung, phát âm chuẩn xác không chê vào đâu được.
- “ Cút xéo.”
- “ Vâng ....” Tên đầu sỏ bỏ chạy trước, hai tên khác bò dậy mang theo gã đương bất tỉnh cà nhắc bỏ đi.
- “ Này, mày có đập chết người không đó ?” Sơ Vũ nhìn theo bóng mấy người nọ.
- “ Mày khỏi lo, tao ra tay có chừng mực.” Thúy Vân phủi tay, đi tới cô gái nhỏ đang run sợ kia. Cô bé có ánh mắt to tròn, dáng vẻ gầy gò nhưng bộ dạng khả ái, sau này lớn lên có lẽ sẽ là một mỹ nữ. Áo vải thô rách rưới, mái tóc bù xù với bộ mặt sưng vù làm người ta không cảm thấy thương xót.
- “ Bố mẹ em đâu ? Sao lại để bị bọn đó bắt nạt như vậy hả ?” Sơ Vũ ngồi xổm xuống xoa đầu cô bé. Cô bé im lặng một lúc thật lâu, sau đó, thân hình quỳ xuống dập đâù, miệng nói không ngừng:
- “ Cám ơn công tử, cám ơn ân nhân, Liên nhi suốt đời không quên ân cứu mạng.”
- “ Ê, ê... Đứng dậy đi, ta nhận không nổi đâu.” Cái quỷ gì vậy nè, sao lại dùng kính ngữ thế này, lại gọi nàng công tử nữa chứ. Sơ Vũ mất một lúc lâu mới an ủi xong, bảo không có gì, thấy ngứa mắt thì tiện tay giúp đỡ thôi. Sau đó, nàng mới hỏi thăm một chút về nơi này, hỏi gì cô bé cũng lắc đầu, bảo không biết, không hiểu. Sơ Vũ cảm thấy càng ngày càng không ổn, nói chuyện một hồi, Sơ Vũ triệt để hóa đá.
Thấy bộ dạng Sơ Vũ trầm trọng, Thúy Vân lo lắng lay người Sơ Vũ.
- “ Này, sao thế ?”
- “ Mày ..., xuyên không có thực không hả mày ?” Sơ Vũ nói giọng run rẩy.
- “ Nói nhăng nói cuội gì vậy ? Mấy cái đó chỉ có trên tiểu thuyết với phim ảnh thôi.”
- “ Thế mà cô nhóc này bảo ở đây là Đào Nguyên thôn thuộc Vi Quốc, niên đại thứ IV Vĩnh Kỳ, hoàng đế Lăng Thần cai trị.” Sơ Vũ thẩn thờ nói, tuy nàng không muốn tin nhưng mà, đúng là càng ngày càng thấy kỳ quái mà.
Thúy Vân xoa đầu, vuốt mi tâm, mặt mày nhăn nhó.
- “ Vi Quốc ... ? Tuy tao dốt lịch sử nhưng mà nước mình làm gì có Vi Quốc, cũng chẳng có họ Lăng nào lên nắm quyền cả. Ngay cả Trung Quốc còn chẳng có đất nước nào như vậy.”
- “ Đào Nguyên thôn đúng không ? Trước hết cứ tới thôn đó đã rồi tính sau.” Sơ Vũ cũng chẳng chấp nhận nổi chuyện này, nơi nàng rơi xuống vực cùng nơi này bất đồng rất lớn.
- “ Cứ như vậy đi.” Thúy Vân gật đầu tán đồng.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

huyenle137 [ ID:1213 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 28 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 4
Thời Gian: Chủ Nhật, 13/07/2014, 00:15
Gửi Tin Nhắn Đến huyenle137
Tìm Bài Viết Của huyenle137

Chương 3: Xuyên không 2
Bằng cách nào không rõ, hai người đột nhiên xuyên không đến một quốc gia xa lạ. Việc đầu tiên mà hai người muốn làm là tìm cách quay về nhà. Ngay chiều hôm đấy, sau khi hỏi thăm qua loa về nơi này, Sơ Vũ cùng Thúy Vân trở lại nơi chiếc xe gần dưới vách núi xem xét. Lục dục cả buổi chiều, vạch từng bụi cây, từng hốc đá, cuối cùng chẳng tìm được manh mối gì.
   Sơ Vũ lau mồ hôi trên trán, khuôn mặt lộ rõ vẻ chán nản cùng bất lực.
   - “ Làm sao bây giờ ? Chẳng lẽ bị kẹt ở đây thật sao ?”
   Thúy Vân im lặng, bộ dạng mệt mỏi chẳng khá hơn Sơ Vũ là bao. Không ngờ trên đời lại gặp chuyện hoang đường đến nhường này, nếu được, nàng muốn mọi chuyện chỉ là một giấc mơ.
   - “ Cái gã kia là ai ? Hình như hắn có ý đồ cướp xe của mình.” Thúy Vân nói.
   Sơ Vũ lắc đầu:
   - “ Tao không nghĩ vậy, trên người hắn mặc đồ của bác Vương, còn đội mũ của bác ấy nữa. Nếu trộm xe thì có khẩu súng đem chúng ta đuổi ra khỏi xe là được rồi. Mắc mớ gì phải chở chúng ta thêm một đoạn đường nữa chứ. ?”
   - “ Nếu không mày nghĩ hắn là ai ? Không lẽ hắn ...” Hắn muốn giết cả hai đứa, nhưng lời này Thúy Vân không dám nói ra.
   - “ Không lẽ là anti fan của mày ?” Trong giờ phút này, Sơ Vũ còn nói lời bông đùa.
   - “ Hừ, anti fan mà giết người thì lá gan lớn lắm rồi. Hơn nữa là xe của mày, chắc là nhằm vào mày, tao chỉ xui xẻo bị liên lụy thôi.”
   - “ Vậy xin lỗi nhé ! Cũng tại tao.” Sơ Vũ cười chẳng chút thành ý.
   - “ Xì, biết vậy thì mau chuộc lỗi đi, ở nơi này mày chịu trách nhiệm kiếm tiền nuôi tao.” Thúy Vân quàng lấy vai Sơ Vũ, cười rất nham hiểm.
   - “ Biến đi ! Kiếm người khác mà nuôi.” Sơ Vũ đẩy cánh tay Thúy Vân ra, làm cái mặt quỷ với nàng. Hai người nhìn nhau một lúc rồi cười ra tiếng, miệng thì cười nhưng trong lòng rối bời. Tuy bản tính có chút ương ngạnh, hơi bạo lực ở võ quán, hơi cao ngạo tí xíu nhưng nàng sống rất hòa đồng, không biết lí do nào lại có người muốn giết nàng. Trời chập chạng tối, nói gì thì nói, dù gì cũng phải lót cái bụng trước đã, dù gì cơm trưa cũng chưa ăn, hai người cũng chẳng có tâm trạng gì mà ăn, giờ này cái bụn ì xèo biểu tình dữ dội, cũng phải tìm nơi nghỉ qua đêm rồi tính sau.
  Có lẽ bị va đập, chiếc xe không thể khởi động được, hai người đầy xe vào một bụi đá cao, dùng cây che lấp lại. Dù nơi này ít người đi lại, nhưng tốt hơn hết là nên giấu đi, chiếc xe thuộc về thế giới hiện đại, để người ở đây thấy được cũng không hay lắm. Trong lúc dọn dẹp hành lí, Thúy Vân phát hiện khẩu súng lục bị rơi trong hốc ghế, thứ đồ chơi nguy hiểm này tốt nhất là đem chôn, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hai người quyết định đem nó cất lại cẩn thận, biết đâu sau này lại dùng đến.
   Ánh mặt trời về chiều tà nhuộm màu đỏ rực cả một vùng trời, Thúy Vân cùng Sơ Vũ kéo hai chiếc vali theo sau tiến về thôn làng. Giờ này mọi người đã về nhà nghỉ nghơi, cả thôn thưa thớt vắng vẻ trầm lặng và yên bình.
   Về đến căn nhà lá lụp xụp, Sơ Vũ và Thúy Vân đẩy cảnh cổng bằng gỗ nứa sơ xài bước vào trong, bên hông là gian phong bếp cách biệt ngôi nhà, làn khói trắng nghi ngút thoát ra từ ống khói, mùi thơm ngào ngạt từ phòng bếp hấp dẫn cái bụng đói meo của hai nàng. Không kìm nổi bước chân tò mò vào trong thì thấy hai thân ảnh bà cháu đang bận rộn nấu ăn.
  - “ Đã về rồi sao ?” Bà nội Liên Nhi hiền từ cười nói, mái tóc hoa tâm búi gọn sau đầu, nét già nua trên khuôn mặt nhắc nhở con người này đã trải qua không ít gian khổ. Sơ Vũ và Thúy Vân lễ phép chào bà rồi ngỏ ý muốn xuống phụ bếp, ngay lập tức Liên Nhi và bà nội lập tức ngăn cản.
  - “ Ai lại để khách xuống bếp bao giờ, nhanh thôi, xong rồi đây.”
  Bữa cơm bình dị đậm chất thôn quê nhưng Sơ Vũ và Thúy Vân ăn rất ngon. Sơ Vũ xắn miếng bánh bột ngô hấp nhai từng miếng, hơi khô nhưng mùi vị ngòn ngọt rất lạ miệng. Rau xào nấm cùng canh măng cá hương vị thanh đạm khác với nhiều với đồ ăn đậm gia vị ở thế giới các nàng.
  - “ Triệu công tử, An tiểu thư, hai người có vẻ không phải là người ở đây ?” Nhìn tới nhìn lui trang phục của hai người cùng giọng nói có sự bất đồng lớn. Bà nội Liên Nhi không kìm nổi sự tò mò lên tiếng hỏi.
  - “ À, đúng vậy, đúng là tụi con ở nơi khác, có chút trục trặc nên bị lạc đường.” Sơ Vũ gượng gạo cười, nàng không thể nói rõ lai lịch của mình, mà có nói cũng chẳng ai tin. Thúy Vân không hiểu lắm nên chỉ cắm cúi gắp rau bỏ vào miệng.
  - “ Cảm ơn công tử đã ra tay tương trợ, nếu không bà già này không biết ăn nói làm sao với phụ thân, mẫu thân nó.” Bà cụ cảm kích nói lời cảm ơn, cả ngày hôm nay bà đã nói câu này không biết bao nhiêu lần rồi. Phụ thân cùng mẫu thân Liên Nhi sớm qua đời, gần mười năm nay nàng bà bà nội sống nương tựa lẫn nhau. Hơn một tháng trước, bà nội Liên Nhi cảm mạo rất nặng, vì quá túng thiếu với còn non dại, Liên Nhi bị lừa vay nợ của bọn vay nặng lãi. Số tiền mua thuốc vốn không bao nhiêu đã tăng lên gấp chục lần, bà cháu Liên Nhi căn bản không có khả năng trả. Nhiều lần không thu được tiền, bọn chúng liền đập phá đồ đạc đe dọa, đến hôm nay bọn chúng bắt người, ý định bán Liên Nhi đến lầu xanh lấy tiền. Nghe đến đây, Sơ Vũ vô cùng phẫn nộ đến độ đập bàn.
  - “ Thật quá quắc, trên đời này con có bọn người độc ác tới như vậy sao ? Bà không nhờ cảnh sát ... à, quan sai đến can thiệp sao ?”
  Bà lão lắc đầu vẻ mặt già nua mang nỗi phiền muộn.
  - “ Bọn cho vay nặng lãi đều được quan phủ chống lưng, nhiều người gặp hoàn cảnh như ta đã báo lên quan, nhưng bọn tham quan chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua. Bọn chúng ngày càng tác oai tác quái mà mọi người không làm gì được, còn bọn ta chỉ càng mang phiền phức vào người.”
  Thúy Vân và Sơ Vũ nhìn nhau, hai người các nàng không hề tiếu tiền, tức mỗi nỗi có tiền mà không xài được, nếu không vấn đề này dễ giải quyết rồi.
  - “ Bà yên tâm, tụi con sẽ có cách giúp bà.” Sơ Vũ cười an ủi, nếu nàng đoán không sai, trong vài ngày tơí, bọn chúng sẽ quay lại. Nàng cùng Thúy Vân quyết định lưu lại đây vài ngày, vả lại hai nàng củng chẳng biết phải đi đâu.
  Tối hôm đấy, mới bảy giờ rưỡi, hai nàng đã lên giường ngủ sớm. Sơ Vũ và Thúy Vân dùng căn phòng cũ của bố mẹ Liên Nhi. Vốn đã quen chăn ấm nệm êm, hai nàng không khỏi cảm thấy có chút không quen. Gối rất cứng, nên hai nàng phải dùng áo khoác làm gối đầu, hai nàng nằm cạnh nhau, giờ giấc thay đổi nên hai nàng vẫn không thấy buồn ngủ. Mùi hương của nhang đuổi muỗi thoang thoảng trong căn phòng yên tĩnh, nằm lặng thin hồi sau:
  - “ Mày ngủ chưa ?”
  - “ Chưa.”
  - “ Tao không ngủ được.” Thúy Vân thở dài.
  - “ Tao cũng vậy ... Mọi người ở nhà, không biết đang làm gì ?” Sơ Vũ nhìn lên trần nhà, giọng nói buồn rầu.
  - “ Có lẽ đang đi tìm chúng ta” Thúy Vân nói. “ Làm sao bây giờ, chưa hết một ngày mà tao thấy nhớ nhà mất rồi.” Sơ Vũ im lặng, nàng cũng vậy. Chù ở đây có khí hậu trong lành thì sao chứ, nàng vẫn tưởng niệm khu thành phố ồn ào đầy bụi bặm, không khí ô nhiễm kia. Không nơi đâu bằng nhà của mình, nàng thật sự muốn quay về.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

huyenle137 [ ID:1213 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 28 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 5
Thời Gian: Thứ 6, 25/07/2014, 12:02
Gửi Tin Nhắn Đến huyenle137
Tìm Bài Viết Của huyenle137

Chương 4: Cứu Liên Nhi
Ba ngày an lành trôi qua, Thúy Vân và Sơ Vũ không có nhiều việc để làm, chỉ phụ chút ít việc nhà cho bà cháu Liên Nhi, dù sao cũng đang ăn nhờ ở đậu vài hôm. Sau khi dùng bữa sáng, Sơ Vũ ôn lại cho Thúy Vân một chút tiến trung cấp tốc. Thúy Vân đã có căn bản sẵn nên học phi thường nhanh.
- “ Zhẽng ...Tròn miệng cong lưỡi, bật hơi ra.”
- “ Zhẽng...”
- “ Ừ, đúng rồi.”
Bên ngoài chợt nghe bước chân vội vã.
- “ Bà Tư đâu, cháu bà bị bọn vay nặng lãi bắt đi rồi kìa.” Là Trương đại thúc nhà bên, hơi thở gấp gáp, tay dựa vào cửa chính nói, dường như đã chạy một quãng đường khá dài.
- “ Gì cơ, làm sao có thể.” Bà nội Liên Nhi đảo đảo vài bước như muốn té ngã.
Sơ Vũ cùng Thúy Vân đến bên cạnh đỡ lấy bà, Sơ Vũ hỏi Trương đại thúc.
- “ Bọn chúng bắt nàng đi đâu ? Chuyện xảy ra lúc nào ?”
- “ Là trên đường đi đến huyện An Thành, lúc đó tôi cũng đang chở củi ngang qua, thấy một đám nam nhân vây lấy bắt người, lúc đầu tôi không để ý lắm, sau đó mới nhận ra đó là Liên Nhi. Tôi vội vã chạy về báo cho bà, chuyện xảy ra cũng gần một canh giờ rồi.”
- “ Một canh giờ, cũng gần 2 tiếng rồi.” Sơ Vũ tức giận, giờ có đuổi theo cũng không kịp.
- “ Không lẽ bọn chúng lại muốn bán Liên Nhi đến lầu xanh lần nữa sao ? Bọn chúng thật không bằng cầm thú.” Thúy Vân lắc đầu, nàng thấy xã hội này thật bất công, loạn lắm rồi, ban ngày ban mặt mà dám bắt người sao.
Cứ cách vài ngày, Liên Nhi đều mang một ít tranh thêu vào thị trấn đổi lấy bạc, không ngờ sáng hôm nay lại bị bọn cho vay nặng lại bắt được. Bà nội Liên Nhi ngoài khóc lóc ra thì chẳng biết làm gì khác, chỉ một buổi sáng bà trên khuôn mặt già nua lại thêm vài nếp nhăn.
- “ Trời ơi! Cháu tôi. Nó là người thân duy nhất của ta, mất nó rồi ta phải làm sao bây giờ.”
- “ Bà ơi ! Bà bình tĩnh đã, bọn cháu sẽ nghĩ cách giúp bà.” Thúy Vân chậm chạp nói, tuy vậy nàng không biết làm sao để cứu Liên Nhi, trên người không có vàng bạc thì giúp sao đây ?
- “ Cầu xin công tử, cầu xin cô nương cứu Liên Nhi nhà ta. Nó hiền lành non dại như vậy, thì làm sao mà sống được ở chốn thanh lâu dung tục đó.” Bà khóc nấc lên, nước mắt rơi như mưa.
Sơ Vũ nhìn Trương đại thúc hỏi:
- “ Bác có biết Liên Nhi bị đưa đi đâu không ?”
- “ Ta không chắc lắm, bọn chúng muốn bán Liên Nhi vào lầu xanh thì ắt hẳn chỉ có Bách Hoa lâu. Ở huyện An Thành chỉ có duy nhất mỗi thanh lâu này.”
- “ Cảm phiền bác dẫn chúng tôi đi đến đó được chứ ?” Sơ Vũ nói.
- “ Hai người có tiền chuộc nàng sao ?” Trương đại thúc vô cùng ngạc nhiên.
Sơ Vũ im lặng, nàng quả thật không có tiền nhưng nàng có thứ còn đáng giá hơn vàng bạc nhiều. Sơ Vũ và Thúy Vân hai người trở về phòng lục lọi trong va li của mình. Cầm chiếc kiếm gỗ “ Kazuki” trong tay, Sơ Vũ có một chút chần chừ. Tay Thúy Vân cầm hộp trang sức hơi cứng lại một chút, nàng đặt vòng cổ pha lê tím xuống, đến bên cạnh Sơ Vũ.
- “ Vũ, không lẽ mày muốn bán thanh kiếm này ?”
- “ Đi cầm, không chừng đôn giá cao lên một chút.” Sơ Vũ cười.
- “ Chẳng phải nó rất quan trọng với mày sao ? Đừng đi cầm nó, tao có một ít trang sức này.” Thúy Vân hiểu rõ, thanh “Kazuki” có ý nghĩa như thế nào với Sơ Vũ, từ khi quen biết nhau, nàng đã thấy thanh kiếm này bên cạnh Sơ Vũ rồi.
- “ Không sao đâu, cứu người quan trọng hơn.” Sơ Vũ nhét nó vào một bọc vải màu tím ôm nó trong lòng. Đây là quà sinh nhật ông nội tặng cho nàng, Sơ Vũ vô cùng trân trọng nó, hiện tại đem nó đi cầm đổi lấy bạc để cứu người, chắc ông sẽ không trách nàng, vả lại nàng sẽ tìm cách chuộc lại nó nhanh nhất có thể.
- “ Đi thôi.” Sơ Vũ bước ra ngoài, Thúy Vân nối gót theo sau.
Để tránh gây chú ý, hai người mượn tạm hai bộ cổ trang của Trương đại thúc mặc tạm. Khi ở nhà, hai nàng có thể mặc gì tùy ý, hiện tại vào trấn đông người, Thúy Vân và Sơ Vũ cũng không muốn thành người dị hợm trong mắt kẻ khác.
Đi bộ một quãng đường khá xa, mọi người mới đến cửa thị trấn. Đã xem qua rất nhiều bộ phim cổ trang, nhưng giây phút này, hai người mới chân chính nhận thấy cái khác biệt giữa màn ảnh và đời thực.
Dòng người xuôi ngược đông đúc náo nhiệt, không có tòa cao ốc chọc trời, chỉ có các tòa nhà cổ kính, không ô tô, xe máy mà chỉ có người đi bộ, thỉnh thoảng còn thấy vài cỗ xe ngựa hay cộ bò. Hòa vào dòng người xa lạ, Thúy Vân và Sơ Vũ vừa thấy chân thật vừa khó tin, bây giờ các nàng mới chân chính cảm thấy, đây mới là xuyên không. Mọi nơi đều mang hơi thở cổ kính không còn một chút dấu tích hiện đại.
- “ Sao lại ngẩn ra đấy ?” Giọng nói của Trương đại thúc kéo thần hồn hai người trở về.
- “ A không có gì ...” Sơ Vũ và Thúy Vân cười hơi xấu hổ, chỉ là có chút choáng ngợp thôi.
Đi thêm một đoạn à tới tiệm cầm đồ, mọi người bước vào trong đến quầy tiếp khách. Một nam nhân trung niên có râu quai nón nghiêng mắt nhìn các nàng, nhìn bộ dạng không mấy là niềm nở.
- “ E hèm, ông chủ chúng tôi có một ít đồ, ông xem thử xem.” Trương đại thúc dùng giọng rất khách sáo nói.
Nam nhân ngẩng đầu nhìn Trương đại thúc sau đó liếc qua Sơ Vũ và Thúy Vân sau đó cụp mắt loay hoay trên bàn tính rồi ghi vào sách. Bộ dạng mang ý xem thường rõ rệt, Sơ Vũ và Thúy Vân vô cùng bực mình.
- “ Để lên ta xem.”
Sơ Vũ cầm lấy cây kiếm muốn mang lên thì bị Thúy Vân chặn lại.
- “ Ông xem.” Thúy Vân đặt một bộ trang sức pha lê tím lên bàn. Trên chiếc vòng cổ, hoa tai và lắc tay đều có duy nhất một viên pha lê hình giọt nước được mài dũa vô cùng tinh xảo. Ánh sáng từ viên pha lê hắt ra chiếu rọi tinh tế, đối với một người cổ đại mà nói, bộ trang sức này vô cùng trân quý khó gặp. Bị vẻ đẹp kỳ lạ của viên đá thu hút, ông chủ ngưng tính toán, đặt sổ sách sang một bên, tay nâng từng chiếc trang sức lên ngắm nhìn vô cùng chăm chú.
Ông đã từng gặp qua nhiều loại pha lê, nhưng pha lê tím thì chưa thấy qua, hơn nữa viên đá được mài nhẵn rất tinh tế, sợi dây vô cùng mảnh dẻ nhưng lại chắc chắn không ngờ. Ông ngước đầu đánh giá Thúy Vân, tuy trang phục đang mặc là loại vải bố rẻ tiền nhưng bộ dáng cao ráo trắng trẻo, môi hồng, bất nam bất nữ, đây rõ ràng là bộ dạng của một vị công tử bạch kiểm sống trong nhung lụa. Ông thay đổi thái đô cười hòa nhã với nàng.
- “ Cái này là ... ?”
- “ Là pha lê tím, rất quý hiếm đấy, khắp thế gian này chưa chắc đã có viên thứ hai đâu.”Thúy Vân dùng tiếng trung có chút sứt sẹo không chút xấu hổ nói, đồ nhân tạo mà, muốn thành màu gì chẳng được. Thúy Vân đẩy Sơ Vũ lên tiếp lời, dù sao nàng vẫn không thạo giao tiếp lắm.
- “ Ba nghìn lượng, được chứ ?” Sơ Vũ hào sảng hét giá, trước khi đến đây, mọi người đã thương lượng vô cùng kỹ càng. Ba nghìn lượng không tính là lớn nhưng đối với một người dân thường thì nhiêu đó đủ cho họ sống thoải mái hơn nửa năm.
Chủ quầy vuốt chòm râu dưới cằm, nhìn lại một vòng rồi lắc đầu.
- “ Một nghìn, không hơn.”
- “ Này, ông định ép giá chúng tôi sao ?” Sơ Vũ cau có.
- “ Không muốn cầm thì mời đi chỗ khác.” Nói rồi cụp mắt tiếp tục tính toán không màng đến Sơ Vũ đang trợn tròn con mắt. Lão cáo già, nguyên một huyện An Thành này chỉ có một tiệm cầm đồ thì bảo nàng đi đâu chứ ?
- “ Thêm một nghìn lượng, thế nào ? Bảo vật khó gặp thế này mà chỉ có một nghìn thì ông làm khó cho chúng tôi rồi.” Sơ Vũ cố gắng lên giá, nhìn biểu hiện lúc đầu thì chủ quầy có vẻ thích bộ trang sức này.
- “ Một nghìn năm trăm lượng.” Lão lại ra giá.
- “ Hừ, không bán nữa, ta đi.” Sơ Vũ đánh liều một phen.
Thấy bọn Sơ Vũ dứt khoát bỏ đi, ông ta liền gọi với lại:
- “ Ấy, hai nghìn thì hai nghìn.”
Sơ Vũ và Thúy Vân dừng cước bộ nở nụ cười thắng lợi.
Sau khi đóng dấu xác nhận, Sơ Vũ nhét túi bạc vào balo hướng đến Bách Hoa lâu thẳng tiến.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Xuyên Không » (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau (Yenny Thanh)
Page 1 of 6123456»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

(Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

(Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau Tiểu Thuyết Xuyên Không Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook