(Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau (2) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Xuyên Không - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

(Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 2 of 6«123456»
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Xuyên Không » (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau (Yenny Thanh)
(Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau
huyenle137 [ ID:1213 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 28 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 6
Thời Gian: Thứ 2, 04/08/2014, 23:15
Gửi Tin Nhắn Đến huyenle137
Tìm Bài Viết Của huyenle137

Chương 5: Bách Hoa Lâu
Người người qua lại đông đúc, đường xá lại chật hẹp, mỗi lần một chiếc xe ngựa chen vào, mọi người lại phải tấp qua một bên nhường đường. Đến phố lụa, Sơ Vũ bị màu sắc của những thớ lụa hấp dẫn, bàn tay kìm không đậu sờ lên tấm vải treo lên một quầy gần đó. Rất mềm và mịn, màu sắc lại rất tự nhiên, không hề dùng phẩm màu nhuộm. Đối với một sinh viên thiết kế thời trang thì chất liệu các loại vải đối với nàng có sức hấp dẫn rất lớn.
- “ Công tử muốn mua vải sao ?” Đại tẩu chủ quầy hàng thấy có khách liền hỏi.
- “ À, cái này bao nhiêu một thước !” Sơ Vũ hỏi, đột nhiên người dân phía trước xôn xao, nhốn nháo, tiếng vó ngựa từ xa vọng rất gần. Đằng xa là một tốp người cưỡi ngựa, không hề vì đường xá đông người mà giảm tốc độ phi mã, ngược lại roi quất không ngừng thúc ngựa chạy như điên, miệng quát to liên tục:
- “ Tránh ra, không muốn chết thì tránh ra.”
Nhiều người sợ hãi đến độ vứt luôn cả túi đồ, giỏ trái cây mà bỏ chạy, chỉ sợ chậm chân thì thành oan hồn dưới vó ngựa. Cách bọn Sơ Vũ không xa, một cô nương ăn bân nổi bật vì đám đông hỗn loạn mà đẩy ngã ra mặt đường. Thấy đoàn người cưỡi ngựa đến gần, sắc mặt nàng hoảng sợ đến trắng bệch, quần áo xa hoa lấm lem bụi bẩn. Có vẻ như sợ đến mức đông cứng rồi.
Không thấy ai giúp đỡ nàng, Thúy Vân cùng Sơ Vũ không thể thấy chết mà không cứu liền lao đến kéo nàng dậy, trong tích tắc cứu nàng ta được một mạng. Đoàn người cưỡi ngựa kia chẳng màng để tâm để lại bùi mờ từ xa. Dân chúng tức giận chửi bới không dứt, nhiều quầy hàng bị chen lấn đến nỗi đổ đầy ra mặt đường. Đám ăn mày từ đâu chạy đến tranh thủ hôi chút bánh bao, miếng bánh để đổi lại tiếng rên ra của chủ hàng.
- “ Ngươi không sao chứ ?” Thúy Vân lên tiếng, nhìn nét mặt trắng bóc đầy phấn run rẩy vì sợ hãi, chắng nàng ta vẫn chưa hoàng hồn.
- “ Cái bọn người này là cái thá gì chứ ? Chút nữa là có án mạng rồi !” Sơ Vũ tức giận, đúng là xem nhẹ mạng người.
- “ Ôi trời ! Như Lan, muội có bị thương gì không vây ?” Hai thiếu nữ thoạt nhìn không mấy lớn tuổi ăn mặt nổi bật, một đỏ chót, một vàng rực, phấn son đầy mặt, nước hoa sực nức chạy đến ân cần hỏi hang. Thúy Vân cùng Sơ Vũ nhìn các nàng, ban ngày ban mặc ở chợ xá trang điểm cầu kì như vậy làm cái gì.
- “ Đa tạ công tử đã cứu giúp. Như Lan còn không mau tạ ơn đi.” Một nữ nhân áo vàng, ống tay ngắn lất phất mùi nước hoa. Khuôn mặt thanh trắng phau nổi một mảnh xuân ý dạt dào nhìn Thúy Vân. Da đầu Thúy Vân hơi run lên, gì vậy chứ, đừng nhìn nàng bằng ánh mắt đó.
- “ Đa ... đa tạ, tiểu nữ ...” Như Lan ấp a ấp úng.
- “ Hai vị công tử quả nhiên là người tốt. Khắp nơi đều là người nhưng chẳng có ai ra tay tương trợ cả.” Một nữ nhân khác nói.
- “ Ha ha, không có gì đâu, không sao là tốt rồi.” Thúy Vân với Sơ Vũ cười nói, mấy vị cô nương này thật là, chẳng phải nữ nhân cổ đại luôn rụt rè, ê lẹ hay sao. Mấy cô này cười nói thì thôi, kéo tay hai nàng làm gì.
- “ Không biết lấy gì báo đáp ơn cứu mạng của công tử ?” Như Lan đứng dậy,bàn tay vò lấy khăn tay rất ngại ngùng nói.
- “ Không cần, không cần.” Sơ Vũ và Thúy Vân rất khí khái khoát tay không cần, người cổ đại thật phiền, cứ hở ra là muốn báo ân.
Mấy nữ nhân nhìn nhau.
- “ Đã vậy, nếu có dịp đến Bách Hoa lâu, công tử cứ gọi Liễu Nhan hay Như Lan, chúng ta sẽ tiếp đón hai vị thật tốt.” Nữ nhân áo vàng dùng bộ dáng phong tình, ánh mắt nồng nhiệt khoát lấy ta Thúy Vân.
- “ Bách Hoa lâu ? ... Các ngươi ... ?” Thúy Vân nhìn qua một lượt, thì ra các nàng là nữ nhân chốn lầu xanh.
- “ Các ngươi nói Bách Hoa lâu ?” Chẳng phải Liên Nhi đang ở đó hay sao ? Có cơ hội rồi. “ Được rồi, các cô muốn báo ân như vậy thì tới Bách Hoa lâu đi, haha.”

Bách Hoa Lâu
- “ Woa !” Sơ Vũ bước trên bậc thang nhìn xuồng khung cảnh nhộn nhịp phía dưới sảnh. Trên truyền hình mô tả thanh lâu thật không sai chút nào. Trong sảnh chính được dựng lên một khán đài màu đỏ rực. Hiện tại trên khán đài là một nữ nhân mặc áo đỏ trễ vai, dây yếm hồng phấn như lấp ló theo đừng nhịp điệu ca múa của cô nàng. Động tác uyển chuyển đầy phong tình, chu sa đỏ thắm trên vầng trán non mịn cùng ánh mắt như câu hồn đám đàn ông ở đây. Có rất nhiều lời bàn ta tán về cô kỹ nữ này, nhưng nhiều nhất vẫn là tán tỉnh.
Sơ Vũ cùng Thúy Vân bước lên lầu thấy Trương đại thúc chân như đinh đóng cột, mặt đỏ bừng tới mang tai.
- “ Triệu công tử này, hay là công tử vào đi, ta đợi ở ngoài.” Trương đại thúc đã bao nhiêu tuổi đầu nhưng chưa bao giờ đặt chân vào chốn phong trần này. Hơn nữa gia cảnh khó khăn nhưng vẫn là người có chút lễ nghĩa, làm sao chịu được nơi thô tục như vậy. Nói xong không chờ hai người phản ừng liền co giò chạy biến.
- “ Công tử, mời là đằng này !” Liễu Nhan thành thục dẫn đường, có vẻ nàng ta đã ở đây không ít năm rồi.
- “ Ây da, Như Lan, sao quần áo lại dinh đầy bụi đất như vậy ? Con phải giữ chút thể diện cho Bách Hoa lâu chứ, mau đi thay đồ.” Đột nhiên một giọng nói nhão nhoẹt vang lên. Là một nữ nhân tầm ba mươi, quần áo diễm lệ, dây hột xoàn trước ngực hoành tráng lệ vô cùng bắt mắt. Khuôn mặt không tính là xinh đẹp nhưng phong thái vô cùng cao ngạo. Nhìn cách ăn mặc cùng cách nói chuyện thì 90% là tú bà rồi.
- “ Mẹ ! Hôm nay ở chợ có chút hỗn loạn, Như Lan suýt chút nữa thì mất mạng, mẹ đừng trách nàng.” Nhiễu Lan lên tiếng nói giúp, nụ cười vô cùng lấy lòng.
- “ Ấy chết, thân thể không có sao chứ ? Mau đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi, con mà có làm sao thì mẹ không gánh nổi đâu.”
Như Lan cắn chặt môi, cả người run lên, dường như dùng hết sức lực để nói:
- “ Vâng thưa mẹ !”
Tú bà đảo mắt sang Sơ Vũ và Thúy Vân mang vẻ thăm dò.
- “ Mẹ, là khách của con.” Nhiễu Lam khoác lấy tay Sơ Vũ cười giả lả.
Nghe Liễu Nhan nói thế, tú bà cười lấy lễ, tuy nghèo rách nhưng cứ trả tiền phí thì ai cũng như ai.
- “ Phục vụ ngài đây cho tốt !” Tú bà trẻ tuổi vẫy chiếc khăn mùi xoa đầy nước hoa rồi rời đi. Mùi thơm nồng nặc khiến hai nàng bất giác che mũi, muốn hai nàng viêm xoang mà chết à.
- “ Công tử, mời vào.” Nhiễu Lam cùng Như Lan dẫn hai nàng vào một căn phòng. Trong phòng ngập tràn mùi đàn hương thanh mát, không khí khác hẳn khi ở bên ngoài.
Căn phòng không quá rộng rãi nhưng nội thất cùng cách bài trí rất hài hòa, thannh nhã mang chút nữ tính. Bên trái căn phòng đặt một chiếc giường, màn trướng màu hồng cột gọn sang hai bên, chăn gối cũng được gấp lại vô cùng gọn gàng. Hai nàng mơ màng nghĩ đến, đã bao nhiêu cuộc đêm xuân diễn ra ở đây rồi nhỉ ? Cả hai ăn ý nhìn nhau, sau đó nén cười, đầu óc đen như nhau. Không khí có chút ngượng ngùng đến khi tiểu nhị mang khay trà đến, Liễu Nhan mới mở miệng trước
- “ Quý công tử, trà ở đây nổi tiếng nhất nhì miền Nam. Mời hai người nếm thử.”
- “ A! Cảm ơn.”
- “ Công tử, áo người rách rồi !” Như Lan ngồi im lặng bỗng dưng lên tiếng.
Thúy Vân hồi hồn, là đang nói nàng sao ? Thúy Vân kéo ống tay áo, ủa nhiên là rách một đường. Chắc là lúc ở chợ chen lấn nên bị đụng quẹt mà nàng không hay. Tuy là bộ đồ rẻ tiền nhưng vẫn là đồ mượn, làm rách thật ngại quá.
Nhìn ra vẻ buồn bực của Thúy Vân, Như Lan nhẹ giọng nói, vẻ mặt vô cùng điềm đạm đáng yêu:
- “ Hay là để Như Lan vá lại giúp người.”
- “ À ...vậy phiền ngươi.” Thúy Vân không ngần ngại cởi áo đưa cho Như Lan, nữ công gia chánh luôn làm khó nàng. Sơ Vũ bĩu môi liếc mắt khinh thường. “ Đến cái áo cũng phải nhờ người khác vá, coi chừng không ai thèm lấy.”
- “ Phải rồi, chỉ có Vũ nhà ta mới có người thèm lấy.” Cả hai đều dùng tiếng Việt để giao tiếp.
- “ Hai công tử đều không phải con dân Vi Quốc ?” Nghe hai người dùng thứ tiếng lạ lẫm, Liễu Nhan hỏi.
- “ Ừ, bọn ta là từ phương Đông đến ... À, căn phòng này là của cô nương ?” Sơ Vũ liền đổi đề tài.
- “ Đúng vậy.” Liễu Nhan thấy chén trà cạn liền rót đầy chén cho Sơ Vũ.
- “ Mỗi người các nàng đều có một căn phòng như thế này sao ?”
Liễu Nhan lắc đầu cười trừ.
- “ Ở đây có đến hơn một trăm nữ nhân, tuy Bách Hoa lâu làm ăn thấm khá cũng không có nhiều phòng như vậy cho các nàng.” Liễu Nhan thở dài “ Chỉ có kỹ nữ thuộc cấp Mẫu Đơn và Hồng Hoa mới có phòng nghỉ riêng biệt. Những kỹ nữ khác ở chung trong nhiều gian phong khác nhau.”
- “ Vậy nàng ...”
- “ Tôi là Hồng Hoa.” Liễu Nhan nở nụ cười xinh đẹp mang chút đượm buồn.
- “ Được Hồng Hoa tiếp đón, có phải chúng tôi rất vinh dự hay không” Sơ Vũ cười nói.
- “ Hồng Hoa ở Bách Hoa lâu có đến mười người, Mẫu Đơn thì chỉ có một, nhiều người không tiếc đem nửa gia tài để qua một đêm với nàng ta.”
- “ Mất bao nhiêu để găp được nàng ấy.” Sơ Vũ tò mò hỏi.
Liễu Nhan nhếch môi, đàn ông ai cũng như nhau.
- “ Ít nhất cũng phải mười nghìn lượng.”
- “ Gì ?” Mười nghìn lượng ? Vậy với hai nghìn lượng bạc ít ỏi trong tay thì làm sao mà chuộc được Liên Nhi bây giờ? Sơ Vũ và Thúy Vân bắt đầu lo lắng.
- “ Liễu Nhan ! Ta nói thẳng với nàng luôn ! Thật ra ta đến đây để chuộc người.”
Ngón tay xâu kim của Như Lan dừng lại, Liễu Nhan cũng tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn Sơ Vũ:
- “ Ta có một muội muội bị đem đến đây sáng nay, ta muốn chuộc thân cho nàng.”
- “ Muội muội ?”
- “ Đúng vậy, muội ấy còn rất nhỏ, chỉ mới mười hai, liệu hai nghìn lượng có đủ chuộc nàng không ?” Không phải ai cũng đáng tin nhưng nàng thử liều với Liễu Nhan và Như Lan một lần.
Như Lan và Liễu Nhan nhìn nhau rồi lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt.
- “ Bọn ta cũng không rõ, nhưng chỉ với hai nghìn lượng ...” Liễu Nhan bật cười “ Không đủ đâu.”
- “ Vậy thì bao nhiêu mới đủ ?” Thúy Vân sốt ruột.
Liễu Nhan thở dài. “ Dù công tử có đưa cả trăm nghìn lượng, công tử cũng không chuộc được nàng ấy, trừ khi ... Là một người có máu mặt địa vị để ý đến nàng.” Nói rồi Liễu Nhan nhìn sang Như Lan với ánh mắt đầy thâm ý. Như Lan cúi đầu trầm mặc.
- “ Tại sao chứ ?” Sơ Vũ nóng nảy đứng lên.
- “ Công tử nghĩ xem, một cô nương mỗi ngày phục vụ khách nhân, món hời đem về Bách Hoa lâu vô cùng nhiều. Số tiền lời còn nhiều gấp mấy trăm lần khi mua nàng về, vậy tại sao phải bán nàng đi ?” Có thể được chuộc thân cũng phải đến hơn mười năm, lúc ấy đã là tàn hoa bại liễu.
Sơ Vũ nhíu mày, bộ mặt khó coi, chẳng lẽ chịu bó tay sao ?
- “ Không thể cứu nàng ấy sao ?”
Liễu Nhan lắc đầu.
- “ Trừ khi có người tự nguyện đổi người.” Nhưng ai dại dột tự nguyện làm việc ấy.
Sơ Vũ cùng Thúy Vân nhăn nhó, nói thì hay, mần đâu ra người mà đổi.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

huyenle137 [ ID:1213 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 28 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 7
Thời Gian: Thứ 2, 18/08/2014, 12:41
Gửi Tin Nhắn Đến huyenle137
Tìm Bài Viết Của huyenle137

Chương 6: Điệu nhảy phong tình

Liễu Nhan đề cập đến chuyện dùng người khác để đổi Liên Nhi xem ra là bất khả thi, Sơ Vũ và Thúy Vân hận không thể lật tung cái mái nhà Bách Hoa lâu này ra. Bề ngoài là thanh lâu mua vui nhưng bên trong lại ngấm ngầm buôn người, thật không thể tha thứ.
- “ Hai vị công tử này, bề ngoài thanh nhã, vóc dáng mảnh khảnh, nếu mặc nữ trang thì ắt hẳn sẽ khó phân biệt lắm.” Liễu Nhan nhìn Thúy Vân và Thúy Vân.
- “ Ta chỉ nói đùa thôi ! Đừng xem là thật chứ ?” Liễu Nhan che môi cười. Nhìn hai người ngồi cứng đơ, không phải nàng đã đả kích lòng tự tôn của nam nhân chứ ?
- “ Ý này không tồi đâu.” Sơ Vũ gật đầu, nàng có võ phòng thân, cứu Liên Nhi rồi sợ gì mà không chạy thoát.
- “ Mày điên rồi hả ?” Thúy Vân kéo áo Sơ Vũ, cho dù muôn cứu Liên Nhi nhưng không thể liều lĩnh như vậy.
- “ Tao thấy khá được đấy chớ, chỉ cần lấy được giấy bán thân của Liên Nhi là ổn rồi.” Sơ Vũ nói.
- “ Mày nghĩ đơn giản quá.” Thúy Vân không đồng tình lắc đầu. Bách Hoa lâu làm ăn ắt hẳn phải có một lực lượng đằng sau chống đỡ, nói chạy là chạy được chắc.
Hai người lại dùng tiếng việt giao tiếp, Liễu Nhan và Như Lan đương nhiên không hiểu hai người đang tranh cãi cái gì.
- “ Liễu Nhan cô nương, những người mới họ thường ở đâu.” Thúy Vân lên tiếng.
- “ Ta nghe nói, nhưng cô nương mới chuyển đến hình như là ở trong một căn hầm.” Các nàng sẽ bị nhốt bỏ đói vài ngày, dạy dỗ cho đến khi nghe lời, bằng lòng làm việc vì chủ nhân mới được thả. Đương Nhiên Liễu Nhan không nói việc này ra, đây là quá khứ không mấy hay ho gì với nữ nhân thanh lâu các nàng.
“ Công tử muốn đến đó cứu người, đừng liều lĩnh, không cứu được người còn mất đi tánh mạng.” Như Lan cũng lắc đầu chân thành khuyên.
Thúy Vân và Sơ Vũ nhìn nhau, trong lòng ăn ý ra quyết định.
- “ Liễu Nhan, Như Lan cô nương, chúng tôi muốn nhờ hai vị giúp một chút việc, được chứ.
----------------------------------------------------------------
Tối ngày hôm, trăng rằm sáng vằng vặc soi rọi khắp con phố phù hoa. Một chiếc xe lăn bánh trên phố đêm tấp nập. Ngón tay thon dài vén màn nhìn ra ngoài cửa sổ, Thúy Vân thở dài trong lòng thầm hồi hộp.

- “ Hôm nay mày thở dài nhiều quá đấy !” Sơ Vũ ngồi kiểm tra cây đàn tranh, tay gảy lên từng sợi dây đàn. Thúy Vân ngồi bên ngoáy tai, khó nghe chết được. Sơ Vũ cũng thấy khó lọt tai nên không tra tấn Thúy Vân thêm nữa, đôi mắt liếc sang Thúy Vân ngồi đối diện. Khuôn mặt trái xoan trang điểm tinh tế, mái tóc hạt dẻ búi gọn trên đầu, điểm thêm một vòng dây trang sức trên trán làm điểm nhấn, bộ quần áo trắng tinh khiết được cải cách táo bạo khoác lên người càng tôn thêm vẻ kiều diễm động lòng người. Sơ Vũ chậc lưỡi tự thán phục chính mình, càng tự tin hơn về dự đinh kinh doanh ở thời đại này trong tương lai.

- “ Chậc chậc, Vân à, nếu tao là đàn ông, tao hận không thể đem mày một ngụm ăn sạch.”
- “ Hừ, mày hay lắm, xong việc tao sẽ xử đẹp mày.” Thúy Vân lườm Sơ Vũ, hai người đã bàn cãi không ít lần, sau nhiều lần tính toán tỉ mỉ mới dám liều mình đi cứu Liên Nhi.
- “ Cứ theo kế hoạch mà làm.” Sơ Vũ làm lơ lau thanh kiếm gỗ rồi nhét vào đáy cây đàn. Tay sờ vào ống tay áo, cổ nhân cũng hay thật, thiết kế túi đựng đồ vô cùng hữu dụng, chứa được khá nhiều thứ.
Xe ngựa dừng lại, giọng nói của Trương đại thúc từ bên ngoài vọng vào:
- “ Triệu công tử, đến nơi rồi !”
Sơ Vũ vào Thúy Vân nhìn nhau.
- “ Đi thôi !”

Thúy Vân khoát thêm một lớp bào trắng bên ngoài, phủ thêm một lớp mạng che mặt. Càng bí tỏ vẻ bí ẩn càng khiến người khác thêm phần tò mò, màu trắng tinh tế thanh khiết càng khiến người ta điên cuồng muốn phạm tội, nhất là nơi dung tục đầy khói bụi phong trần của Bách Hoa lâu. Sơ Vũ ôm cây đàn bên hông nhảy xuống xe ngựa đỡ Thúy Vân xuống đi vào trong.

Vừa bước vào, vô số ánh mắt bị Thúy Vân hấp dẫn, vừa hiếu kỳ vừa thèm khát nhìn chằm chằm vào nàng hận không thể lột chiếc mạn che mặt kia xuống. Thúy Vân và Sơ Vũ cười thầm, chưa làm gì mà đã có hiệu ứng như thế này đây.

Một nữ nhân mặc áo vàng, ống tay ngắn đến khủy tay, chiếc quạt phe phẩy mang theo mùi hương đi đến Sơ Vũ, dùng vẻ tươi cười chào hỏi.
- “ Ây dô, vị cô nương cùng công tử đây lần đầu đến chỗ này sao ! Nhìn vô cùng lạ mặt.”
Nhận ra đây là vị tú bà ngày hôm qua, Sơ Vũ vuốt mép râu giả trên mặt.
- “ Chúng tôi không phải là khách ...” Ngập ngừng vài giây, Sơ Vũ nhỏ giọn nói với bà ta. “ Liệu Hồng nương có một chỗ yên tĩnh để chúng ta nói chuyện hay không ?”
Nét ngạc nhiên thoáng qua liền bị nụ cười nghề nghiệp thay thế.
- “ Được thôi ! Mời.”

Trong gian một gian phòng tại lầu hai, Thúy Vân và Sơ Vũ ngồi vào bàn, trước mặt là tú bà, ánh mắt lạnh tanh nhìn hai người các nàng.
- “ Muốn đổi người ?”
- “ Đúng vậy.” Sơ Vũ gật đầu.
- “ Vị tiên sinh này có nhầm lẫn điều gì chăng ? Ở Bách Hoa lâu đều là những cô nương tự nguyện bán thân. Ngài nói em ngài bị bọn Tam Điển bán vào đây chẳng khác gì bảo chúng tôi mua người trái phép sao ?” Hồng nương xoay người, giọng nói đầy vẻ hờn giận.
- “ Chúng tôi không có ý đó.” Sơ Vũ ngoài miệng thì cười, trọng bụng lại hận không thể cho bà ta mấy bạt tai. “ Hồng nương, ở đây không có ai khác, thành thật với nhau sẽ dễ dàng nói chuyện hơn.’
Nét mặc Hồng nương hơi cứng lại, đôi mắt nhìn Thúy Vân trên dưới một lượt, miệng cười khẽ:
- “ Ngươi tự nguyện bán thân sao ?”
Thúy Vân gật đầu nói:
- “ Ca múa vốn là sở thích của tiểu nữ.” Ca hát đúng là nghề nghiệp của nàng, nhưng múa may cho lũ đàn ông háo sắc kia xem ư, bất đắc dĩ chỉ là lần này thôi.
- “ Chỉ với khả năng ca múa thôi ư, ngươi nên biết, khi sa chân vào đây, nhiều người thanh cao cũng phải tự phá vỡ quy tắc mình đặt ra.” Hồng nương cười vô cùng châm chọc.
- “ Tiểu nữ chỉ bán nghệ, không bán thân.” Thúy Vân nhìn thẳng vào mắt Hồng nương.
- “ Ngươi quá kiêu ngạo rồi !” Hồng nương quan sát Thúy Vân thật kỹ, không hiểu sao, nàng tự dưng thấy khó chịu vô cùng. Thì ra cảm giác của Thúy Kiều* khi bị người ta cân đo đong đếm là như thế này đây.
- “ Không phải kiêu ngạo, mà là tiểu nữ tin vào chính mình.” Thúy Vân cười, trước hết cố gắng thuyết phục bà ta moi ra khế ước bán mình của Liên Nhi là được.
- “ Hừ, đã tự tin đến như vậy thì thể hiện đi.” Làn môi đỏ thắm nhấp lấy ngụm trà chỉ tay xuống sàn sân khấu phía dưới. “ Chỉ cần làm đám nam nhân dưới kia thích, ta sẽ giữ lại ngươi.”

Sơ Vũ ngồi một góc trên khán đài, đặt cây đàn tựa như đàn tranh lên bàn, ngồi xếp bằng trước cây đàn lướt nhẹ lên dây đàn. Âm thanh từng nốt không hề có nhịp điệu hấp dẫn rất nhiều ánh mắt nhìn về phía này. Dừng trong giây lát, Sơ Vũ nhìn vào mắt Thúy Vân ra hiệu nàng đã chuẩn bị sẵn sàng. Thúy Vân vẫn dùng mạn che mặt, mắt phượng đầy câu dẫn lôi cuốn đám người phía dưới, nhiều người dừng lại đông tác chỉ trỏ vào Thúy Vân. Xoay một vòng cởi lớp áo khoác bên ngoài vứt xuống khán đài, áo vải duyên dáng bay xuống phủ lên mặt một gã nam nhân. Hương thơm khiến hắn ta mơ mẩn kéo xuống ngửi một hơi thật sâu đầy vẻ mê say.

Vừa cởi áo khoát, mọi người đều buông trà trong tay xuống, miệng mồm há hốc nhìn nữ nhân đầy phong tình trước mắt. Tay áo chỉ dài đến khủy tay, cổ áo trễ ngực đầy hấp dẫn. Áo hở bụng đầy cách tân, thắt lưng mảnh mai cùng hơn nửa bờ lưng trần lồ lộ trong không khí. Sơ Vũ nhìn lướt qua đám nam nhân miệng đầy nước miếng phía dưới, đám háo sắc này, càng làm bọn chúng điên cuồng, kế hoach càng dễ thực hiện.
Tú bà mở tròn xoe con mắt, tay hơi run run, ngay chính bà ta cũng cảm thấy vô cùng kích động. Bộ quần áo thiếu vải này, ngay cả nữ nhân thanh lâu cũng chưa thử mặc, mà nàng ta ...
Đối với người hiện đại như hai nàng, quần áo biểu diễn như thế này rất thường gặp, chẳng có gì lạ. Hơn nữa trong mắt Sơ Vũ, bộ đồ nàng may cho Thúy Vân chẳng phản cảm chút nào so với đám ca sĩ mới nổi trên thị trường gần đây. Thúy Vân thì chẳng để tâm đến đám người đang điên cuồng thèm khát phía dưới, đã lên sân khấu, cứ tập trung hát và diễn xuất thật đạt là được.
Sơ Vũ len lén lúc đám đông đang tập trung vào Thúy Vân, nàng với tay dưới kẽ hở cây đàn, mò tới chiếc iphone 4s, nhấn vào nút play. Âm thanh nhạc nền đàn tranh của bài “ Thiên Tiên Tử” vang lên, lúc này Thúy Vân cũng bắt đầu múa và hát theo. Từ nhỏ, Thúy Vân đã được học múa bale và múa đương đại, cứ theo cảm xúc mà thể hiện, nhảy múa chẳng hề khó với nàng. Nốt nhạc càng nhanh, tay Sơ Vũ lướt trên đàn càng lia lịa thoăn thoắt, động tác múa của Thúy vân càng nhanh, tà váy trắng cao thấp tung bay, lục lạc dưới chân thanh thúy phát ra âm thanh từng theo động tác nhanh hay chậm. Gần kết thúc bài hát, nàng nhún người xoay một vòng, tung người xoạc chân trên không. Tóc trên đầu vì động tác mạnh mà xõa ra, hòa cùng với tấm lụa sau đầu, đẹp đến thẫn thờ.
Dưới khán đài liền vang lên một trận trầm trồ khen ngợi, không ít người xúc động đến nỗi đòi đem hoàng kim đến chuộc thân cho Thúy Vân. Sơ Vũ nhanh tay tắt điện thoại giấu vào người, liếc mắt nhìn tú bà miệng cười ngoác tới mang tai trấn an những vị khách quá khích. Thúy Vân thở dốc đi xuống khán đài, vũ đạo khá mạnh, vừa múa vừa hát nên khá mệt. Vì quá nóng, nàng mở mạn che mặt lau mồ hôi trên trán, vô tình ngước đầu lên phát hiện một nam tử áo tím đang nhìn nàng. Vì khoảng cách khá xa, Thúy Vân lại cận nhẹ nên không thấy rõ ngũ quan lắm, hình như thấy hắn nâng ly rượu cười với nàng. Thúy Vân chẳng quan tâm, phớt lờ xoay người bỏ đi. Nụ cười trên mặt nam tử cứng lại, nuốt ngụm rượu trong miệng đặt ly lên bàn.
- “ Thấy thế nào ?” Nam nhân áo xanh giương làn môi mỏng không lạnh nhạt hỏi, tay châm thêm rượu cho nam tử trước mặt
- “ Mùi vị không tệ.” Nói rồi lại nhấp thêm một ngụm, con ngươi liếc nhìn bóng dáng Thúy Vân cách đó không xa.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

huyenle137 [ ID:1213 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 28 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 8
Thời Gian: Thứ 5, 28/08/2014, 23:14
Gửi Tin Nhắn Đến huyenle137
Tìm Bài Viết Của huyenle137

Chương 7.1: Lần gặp mặt đáng nhớ

Thúy Vân và Sơ Vũ ngồi đợi trong một căn phòng ở lầu Tây, phía dưới, âm thanh ồn ào náo nhiệt không dứt. Nhiều người nằng nặc muốn xem Thúy Vân biểu diễn thêm một bài nữa, khi Hồng nương an bài một cô nương khác lên khán đài, Hồng nương mới trở đến gặp hai nàng, miệng cười không ngớt.
- “ Ây dô ! Vị cô nương này, ngươi xem, đám nam nhân dưới kia đều bị ngươi làm cho thần hồn điên đảo hết rồi.”
- “ Bà hài lòng sao ?” Sơ Vũ vuốt râu cười cười.
- “ Đương nhiên, hài lòng, hài lòng.” Hồng nương dùng khăn che miệng cười khanh khách.
- “ Vậy, bà đồng ý đổi người ?”
- “ Được được, người đâu, đưa vị công tử này đi nhận người.” Nói rồi hướng ra bên ngoài nói to, bàn tay dùng khăn mùi xoa vẫy vẫy. “ À mà khoan, chúng ta còn chưa đổi giấy bán thân đâu.” Hồng nương rút trong ngực một tờ giấy, Sơ Vũ cũng đem giấy bán thân của Thúy Vân đem ra trao đổi. Kiểm tra qua một lượt, đóng dấu tay hoàn tất, Sơ Vũ nháy mắt với Thúy Vân, Thúy Vân gật đầu đáp lại. Bóng lưng Sơ Vũ vừa rời đi, ánh mắt Hồng nương lóe lên một tia ngoan độc.

Đi theo hai nam nhân về lầu phía Nam, xuống hai tầng lầu đên một gian phòng dưới lòng đất. Nhìn không gian xung quanh, Sơ Vũ bẳt đầu cảm thấy không ổn. Mùi ẩm thấp bốc lên, Sơ Vũ khó chịu che mũi lại. Đi thêm một đoạn, hai nam nhân bỗng dưng dừng lại, âm thầm trao đổi ánh mắt. Sơ Vũ vốn đã cảnh giác đề phòng, thấy hai người bọn họ có hành động như vậy trong lòng liền rõ ràng. Cái đồ lão quái tú bà, làm gì có chuyện trao đổi người dễ như vậy ? Một nam nhân xoay người rút ra một con dao đâm vào cổ Sơ Vũ. Nhận ra ý đồ, nàng lách sang trái, giữ lấy cổ tay hắn, chân co lên, giáng một chiêu ác độc vào hạ bộ hắn ta. Hừ! Ngươi đã cố ý giết ta, ta liền phế “huynh đệ” nhà ngươi. Gã nam nhân cao lớn ăn đau đến toát mồ hôi, hai mắt trợn mắt rên không thành tiếng. Nghe nói, “huynh đệ” của đàn ông vô cùng yếu ớt, quả không sai.
- “ Ngươi ?” Không ngờ thân thủ Sơ Vũ lại lanh lẹ như vậy, gã kia cũng vô cùng hoảng hốt. Sơ Vũ gọn tay hạ nốt tên còn lại, tháo thắt lưng chúng ra cột hai tay chúng lại với nhau.
Sơ Vũ tóm lấy một gã, vả vào mặt hắn cứu tỉnh.
- “ Cho ngươi chín từ. Nói, người nhốt ở đâu ?” Sơ tóm lấy cổ áo hắn gầm gừ đe dọa.
- “ Phi ... Người đừng mơ mà mang người khỏi đây...” “ Bốp”
- “ Hự !” Mùi ngòn ngọt chảy xuống miệng hắn, lỗ mũi rỉ máu sưng lên.
Sơ Vũ thu quyền, bộ mặt lạnh giá đằng đằng sát khí.
- “ Ngươi còn hai từ. Còn lảm nhảm...” Sơ Vũ nhặt con dao dưới chân để vào ngay hạ bộ hắn, ngầm ý, nếu hắn còn nói lung tung, nàng liền, “cắt”.
- “ Đừng ... Đi hết hành lang, quẹo phải về phía nam, ở phòng củi.” Gã bị Sơ Vũ dọa sợ đến phát run, trán đổ đầy mồ hôi.
- “ Bốp” Sơ Vũ lại nện một phát đánh ngất hắn, lần này mũi hắn nhìn càng thảm hại.

Đi theo chỉ dẫn của gã, Sơ Vũ tiến vào hậu viện hoang vắng. Quả nhiên ở đây có một căn phòng như lời tả, nhưng có hai gã đang ngồi uống rượu trước thềm. Đột nhiên chạm mặt, Sơ Vũ không khỏi giật mình, hai nam nhân kia cũng vô cùng kinh ngạc, tay cầm vò rượu của hắn khựng lại một chút.
- “ Ngươi ...” Sơ Vũ sờ ra sau lưng, chợt nhân ra mình để quên cây đàn và kiếm ở trong phòng cùng Thúy Vân. Đã vậy thì đánh tay không, nàng tung một cước vào bụng hắn. Bọn chúng đã chớp choáng say, nên vài chiêu đơn giản đã hạ gục dễ dàng. Sơ Vũ vỗ tay liếc mắt khinh bỉ, Bách Hoa lâu đang nuôi một đám vô dụng.
Tìm được ổ khóa giắt bên thắt lưng của một tên canh gác, Sơ Vũ mở khóa bước vào trong phòng. Không gian vừa tối vừa ẩm thấp, Sơ Vũ liền ho khan một tiếng. Dường như bị tiếng Sơ Vũ làm cho hoảng sợ, có tiếng khóc nấc lên rất khẽ..
- “ Liên Nhi ?” Sơ Vũ tiến vào góc phòng tối tăm hỏi nhỏ.
- “ Công tử ?” Tiếng nói run rẩy yếu ớt từ miệng Liên Nhi truyền ra, Sơ Vũ lo lắng chạy đến chạm vào người nàng, sau đó là tiếng hít mạnh của Liên Nhi.
- “ Ngươi bị thương ?” Sơ Vũ hỏi.
- “ Công tử, sao người đến được đây ?”
- “ Đừng hỏi nhiều, mau đi theo ta.”
Dẫn nàng ra ngoài, nhờ ánh trăng ,Sơ Vũ phát hiện trên người Liên Nhi có rất nhiều vết thương, trên mặt còn có một vết bầm ứ đọng. Bọn ác độc, Sơ Vũ tức đến nghiến răng, bây giờ nàng cần đưa Liên Nhi an toàn ra khỏi đây rồi đến tìm Thúy Vân. Bà ta đã có ý giết nàng thì Thúy Vân chắc chắn cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Trong phòng tràn ngập mùi đàn hương, Thúy Vân nhìn Hồng nương gấp tờ giấy bán thân nhét vào ngực. Nàng đảo mắt qua cây đàn Sơ Vũ để quên trong phòng.
Hồng nương cười khanh khách, bộ dạng tươi như hoa, đương nhiên rồi, bà ta vừa kiếm được một món hời to. “ À, mà bài hát đó là do ngươi viết ?”
- “ Không, tiểu nữ chỉ hát lại bài hát của người khác.” Thúy Vân lắc đầu, nàng thật sự hết cách mới chọn bài “ Thiên Tiên Tử” cho hợp “thời”. Nàng cũng không muốn đem mấy bài thơ, bài nhạc trong sách cổ nhân đi lòe thiện hạ, nếu như vậy chẳng khác gì là ăn cắp bản quyền.
- “ Ừm, âm điệu rất mới mẻ và bắt tai.” Hồng nương không ngớt lời khen, “ Có một vị đại gia muốn ngươi biểu lại ca khúc đó, mau đi chải tóc trang điểm lại đi.”
- “ Bây giờ ?” Thúy Vân nhíu chặt đôi mày.
- “ Ngươi đừng quên bây giờ ngươi đã là người của Bách Hoa Lâu chúng ta, có người muốn ngươi, ngươi phải làm cho họ hài lòng.” Hồng nương đến bên cạnh Thúy Vân, tay vỗ nhẹ lên vai nàng, ánh mắt sắc nhọn như lưỡi dao. “ Đừng có lề mề mau ... Ư ...” Bỗng dưng mắt Hồng nương trợn trắng, người co giật từng hồi, miệng ú ớ không ra tiếng.
- “ Rè ... Rè ...è....” Sâu một chuỗi âm thanh rò điện, Hồng Nương nằm vật ra đất, tay chân giần giật co quắp trên sàn vài giây, sau đó nằm bất động. Thúy Vân lạnh lùng nhìn bà ta, rồi nhìn đến cây súng kích điện trong tay. Thúy Vân mỉm cười, đồ chơi của Sơ Vũ toàn những thứ nguy hiểm.
Thúy Vân mở cửa nhìn lén ra ngoài, thấy một gã tiểu nhị đi ngang qua, nàng gọi hắn lại.
- “ Này, ngươi lại đây.” Thúy Vân ngoắc ngoắc tay, gã thấy mỹ nữ quần áo khiêu gợi trước mắt, không chút chần chừ đến gần.
- “ Rè... è....e” Bịch. Nhìn hắn giãy đành đạch như con cá mắc cạn, Thúy Vân thấy hơi chua xót dùm hắn, trong lòng rất rộng rãi âm thầm xin lỗi. Gọn ghẽ lột quần áo hắn, sau đó trói hắn lại cùng chỗ với Hồng nương. Khi Hồng nương tỉnh dậy thấy một gã nam nhân khỏa thân nằm cùng một chỗ với mình, không biết bộ dạng bà ta lúc đó phong phú cỡ nào. Trang phục chỉnh tề, Thúy Vân lấy khế ước bán mình từ người Hồng nương cất vào người, ôm cái khay rượu trống rỗng dưới đất lên cùng cây đàn tranh, nàng mở cửa cúi thấp mặt bước ra ngoài. Đi thật nhanh về hành lang phía Đông, đến gặp Liễu Nhan nàng sẽ thoát khỏi chỗ này.
Ngoài hành lang có vài người qua lại nhưng không một đế ý đến nàng, Thúy Vân thuận lợi đến phòng của Liễu Nhan. Nhìn ngó xung quanh, Thúy Vân giơ tay muốn gõ cửa lại nghe một hồi thanh âm bên trong. Nhiều giọng nói xen vào nhưng trong số đó nàng nhân ra giọng của Liễu Nhan và Như Lan.
- “ Không, bỏ tôi ra.” Như Lan khóc lóc vô cùng thảm thiết, Thúy Vân áp tai vào cửa nghe lén, rõ ràng là hẹn giờ này gặp nhau ở đây nhưng sao trong phòng của hai người lại có một nam nhân ?
- “ Tam đương gia, ngài chớ nóng giận, Như Lan còn non dại chưa hiểu chuyện, dù sao nàng ấy cũng là người mới.” Liễu Nhan lên tiếng can ngăn.
- “ Hồng Nương đã đồng ý bán nàng cho ta, bây giờ ta muốn nàng còn không được ?’ Giọng nói của nam nhân dường như gầm lên, có vẻ trông vô cùng tức giận.
- “ Đúng là Hồng nương bán nàng ấy cho ngài, nhưng theo hợp đồng, ngài mai mới là ngày ngài đến đón người mà.” Liễu Nhan nhìn Như Lan bị nam nhân thô lỗ kéo tay, trong lòng không gỏi gấp gáp lo lắng.
- “ Hôm nay đón nàng đi còn không được ? Giấy bán thân của nàng cũng ở trong tay ta rồi.” Nam nhân gọi là Tam đương gia lạnh lùng, trong ánh mắt hiện lên một tia háo sắc. “ Gọi Hồng nương đến đây, đêm nay nàng phải về cùng ta.”
Hắn muốn gặp Hồng nương ? Không được. Thúy Vân đẩy cửa bước vào, miệng tươi cười:
- “ Rượu ngon đến rồi đây ! Có chút chậm trễ, mong ngài lượng thứ.”
Thấy tiểu nhị đến, hắn liền hất cằm sai khiến.
- “ Ngươi, gọi Hồng nương đến đây cho ta.” Vừa nói xong liền xoay ngưới bước đến gần Như Lan, trong lúc hắn không để ý, nàng dùng cây kích điện chỉnh đến 90V châm vào cổ hắn. Nam nhân bỗng dưng thấy cơn đau từ sau gáy lan ra khắp toàn thân, tứ chi run rẩy co quắp mất kiểm soát. Cho đến khi nghe thấy cái mùi khét lẹt, trước mắt hắn tối sầm ngất đi.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

huyenle137 [ ID:1213 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 28 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 9
Thời Gian: Thứ 5, 28/08/2014, 23:26
Gửi Tin Nhắn Đến huyenle137
Tìm Bài Viết Của huyenle137

Chương 7.2: Lần gặp mặt đáng nhớ
Như Lan và Liễu Nhan trợn mắt chứng kiến Thúy Vân hạ Tam đương gia nhóm hắc đạo khét tiếng trong vòng vài nốt nhạc, biểu tình “ không thể tin được”.
- “ An công tử ...”
Thúy Vân lục lọi quần áo của vị đương gia nọ, kiếm được tờ khế ước, nhìn một lúc rồi đưa cho Như Lan.
- “ Tự tay cô làm sẽ hay hơn.”
Như Lan nhận lấy, không chút chần chừ đưa lên ngọn nến châm lửa, nhìn tờ giấy dần hóa thành tro bụi. Sự hy sinh của nàng chỉ đổi lại ánh mắt khinh bỉ của người nhà, như vậy có đáng không.
Thúy Vân nhìn đồng hồ trên nay gấp gáp nói:
- “ Đi mau.”
Theo chân Liễu Nhan, không một ai nghi ngờ ra ngoài, bên ngoài có sẵn một chiếc xe ngựa cỡ nhỏ.
- “ Liễu Nhan, hay tỷ đi cùng với ta đi.” Như Lan cầm lấy tay Liễu Nhan khóc lóc.
- “ Không được, muội mau đi.” Liễu Nhan lắc đầu.
- “ Nhưng ...”
- “ Như Lan, muội may mắn hơn ta, vẫn chưa bị vấn đục nơi trụy lạc này. Ta thì khác, cuộc sống của ta là ở đây.” Liễu Nhan vuốt tóc Như Lan, Thúy Vân đứng bên cạnh im lặng quan sát. “ Mau đi, hãy sống thật tốt, bảo trọng.” Liễu Nhan không kìm được khóe lệ trên mắt, nàng cười thật thê lương xoay người bước vào trong.
- “ Tỷ ...” Như Lan cắn môi, khóc không thành tiếng. Thúy Vân sốt ruột nhìn đồng hồ kéo Như Lan lên xe. “ Liễu Nhan, cám ơn người.” Thúy Vân nhìn theo bóng lưng nàng thì thầm nói.

Sơ Vũ đưa Liên Nhi đi ra cửa sau theo chỉ dẫn của Liễu Nhan thuận lợi thoát ra khỏi Bách Hoa lâu. Nhìn đồng hồ, quá 15 phút rồi còn chưa đến, Sơ Vũ liền lo lắng không thôi.
- “ Trương đại thúc, nếu hai khắc nữa ta còn chưa trở lại thì đưa Liên Nhi trở về.”
- “ Công tử đi đâu ?” Liên Nhi hỏi.
- “ Ta phải quay lại Bách Hoa lâu.” Nói một lời liền xoay đầu chạy thẳng như một làn khói.
Men theo lối đi vừa rồi trở lại kỹ viện, lần này một thân một mình nên nàng vô cùng thuận tiện thoát khỏi ánh mắt của những người canh gác. Năm lần bảy lượt đến thanh lâu, Sơ Vũ ngộ ra, nữ chính xuyên không mười người thì hết chín người dấn thân vào đây rồi, nàng cũng đâu có ngoại lệ, hơn nữa, duyên mệnh của nữ chính đa số đều bắt nguồn từ đây mà ra.
Dáng vẻ bọn tay sai trở nên gấp gáp, bọn chúng rất đông, số lượng cỡ vài chục người chạy ngang qua chỗ Sơ Vũ ẩn nấp.
- “ Tìm cho ra bọn chúng, chắc chưa thể đi xa. Ta cho các người tiền không phải để bọn ngươi ngồi chơi không, tìm nhanh lên.” Là giọng của một nam nhân, dáng vẻ cao lớn, tuổi tầm ba mươi, khí thế vô cùng hung tợn. Da đầu Sơ Vũ căng ra, tuy bị lộ nhưng Thúy Vân có lẽ đã chạy thoát rồi. Đợi bọn chúng đi hết, nàng chui ra từ bụi cây chạy nhanh đến đại sảnh. Lối sau bọn chúng tăng cường canh gác, không thể đi lối đó.
- “ Là hắn, bắt lấy hắn.” Sơ Vũ giật thót cả mình, một âm thanh như heo chọc tiết hét lên. Sơ Vũ nhìn gã nam nhân mũi sưng vù, máu khô từ lỗ mũi trong vô cùng thảm bại.
- “ Shittt !” Trong tình huống này, Sơ Vũ chi biết chửi tục cho bõ tức sau đó không phải dùng “võ nghệ hành đạo” mà là co giò chạy thật nhanh. Chạy được mấy bước, Sơ Vũ thấy ảo não không thôi, bởi vì sau lưng nàng là một bầy đến chục gã, cứ vài giây nhìn lại là số lượng lại tăng lên. Bà mẹ nó, trong đời Sơ Vũ nàng toàn rượt đánh kẻ khác chứ chẳng có kẻ nào dám hô đuổi đánh nàng. Chưa bao giờ chật vật như vậy, Sơ Vũ đẩy ngã hết những kẻ ngáng dường, phụ ông phụ bà chẳng nương tình một ai, trong lòng hỗn độn cùng với tiếng hô lộn xộn của đám người đuổi theo nàng càng làm nàng thêm rối loạn. Nếu bị bắt được nàng có nước chết thảm. Bị chặn ở đầu ngã rẽ, Sơ Vũ liền đổi hướng chạy lên lầu ba. Rất nhanh sau đó nàng hai đầu hành lang đều bị chặn, cây cuốc gậy gộc mã tấu trước mắt làm Sơ Vũ hoa cả mắt. Mò trong túi, bình xịt hơi cay làm sao đối phó được cả mấy chục người, đảo mắt sang bên cạnh nhìn dãy lồng đèn bắc sang lầu phía tây. Sơ Vũ cắn răng liều một phen, nhảy qua lan can, với tay túm lấy dây thừng mắc lồng đèn. Trong đầu Sơ Vũ hiện lên hình ảnh Tazan đu dây thừng lẫm lẫm liệt liệt. Tiếng gió rít qua tai, lồng ngực có chút ngẹn, Sơ Vũ nuốt nước miếng, hình như có chút cao.
- “ Yahhhh !” Đến lầu bên kia, Sơ Vũ buông dây, tính đáp cánh một cú thật đẹp mất, nhưng trớ trêu, lực dây quá đà, nàng lao thẳng vào cửa sổ. Cánh cửa yếu ớt bị thân hình gần 50kg làm cho vỡ vụn. Đã vậy, té vào đâu không té, lại nhầm ngay vào vào ăn, hoành tráng úp mặp vào đĩa thịt xào. Tuy là té vào đồ ăn nhưng bộ dạng chẳng khác gì chó ăn cứt. Chống tay ngồi dậy lại đạp vào bát canh, bát canh rau liền bay thẳng vào mặt nam nhân ngồi cạnh bàn, trên tay hắn còn giữ nguyên tư thế cầm muôi. Sơ Vũ lau mặt nhìn rau phủ lên mặt nam nhân nọ đến không nhìn ra mặt mũi, trong lòng gấp gáp muốn chết lại mắc cười chịu không nổi liền cười ra tiếng.
- “ Phụt... ha ha, ngại quá ! Xin lỗi.”
- “ Hắn ở kia, bắt lấy hắn.” Đám người kia đạp tung cửa xông vào. Sơ Vũ chẳng ngán ai, hất luôn mấy đĩa thức ăn, chén bát, đũa muỗng thành vũ khí, nàng nhảy như khỉ trên bàn ăn náo loạn bát nháo. Đỡ lấy cây gậy một tên, thúc vào bụng hắn cướp luôn cây gậy. Hạ luôn hai tên khác mở đường tính chuồn ra ngoài, bỗng nhiên bị một lực đạo mạnh mẽ giữ lại. Chưa kịp định thần, cảm giác đau đớn chưa tới, Sơ Vũ trong một chiêu bị hạ đo ván nằm trên mặt đất, đầu đập xuống sàn nhà đau đến nhe răng trợn mắt. Choáng váng vài giây, môt đôi hài xanh đen xuất hiện, Sơ Vũ ngóc đầu nhìn ra kẻ nào lại lợi hại đến như vậy. Ánh mắt vừa chạm nhau, Sơ Vũ không khỏi ngây người, tên này bộ dáng cao ráo ưa nhìn, thân thể thon dài khoác một lớp áo xanh dương hoa văn chỉ bạc sang trọng. Trên quần áo hoa lệ vương vài vết bẩn loang lổ, thân hình hắn bất động, khí chất trầm ổn lạnh nhạt, Sơ Vũ cảm thấy dường như mình đang gặp phải núi cao hiểm trở, tim tự nhiên đập nhanh bất thường. Sơ Vũ trợn mắt nhìn dung nhan tuấn mĩ kia, này thì mắt phượng, này thì mũi cao, này môi mỏng hồng hồng.
“ Yêu tinh” Từ này có vẻ rất hợp với khí chất của hắn. Dù trên mái tóc đen dài còn vương vài cọng canh rau còn sót lại, trên áo dính vài con tôm cũng chẳng ảnh hưởng đến vẻ đẹp xuất chúng của hắn.
Sơ Vũ nuốt nước miếng, xuyên không quả nhiên sẽ gặp toàn mỹ nam mỹ nữ. Nam nhân rùng mình lui lại một bước, nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của Sơ Vũ thì trong lầm thầm khinh bỉ. Sơ Vũ nhướn mày, có ý gì hả ?
Nàng ngồi dậy rút ra bình xịt hơi cay hướng vào kẻ lợi hại nhất. Nam nhân đề phòng lui ra sau, nắm lấy cổ tay Sơ Vũ vặn một phát “ khực”. Âm thanh nào đó từ khớp xương vang lên, đầu Sơ Vũ rin ra mồ hôi hột, con mẹ nó, hình như là trật khớp rồi.
Sơ Vũ như một chiếc bao cát bị hắn thô lỗ vứt xuống sàn, đôi mắt hắn híp lại che mũi vì hơi cay trong không khí. Thuốc độc chăng ? Nam nhân nghi hoặc. Lăng An rút chiếc khăn mùi xoa trong ngực ra lau tay. Mẹ kiếp! khinh người đến thế là cùng, hắn thấy nàng bẩn ? Đưng quên trên người hắn còn dính đầy canh cá, hắn hiện tại còn bẩn hơn nàng.
Bề ngoài xinh đẹp đúng là chỉ dùng để lừa tình, ra tay ác độc như vây khiến hảo cảm về vẻ đẹp hào nhoáng của hắn với Sơ Vũ tuột dốc đến con số 0. Vừa đau vừa tức, Sơ Vũ biết mình không đánh lại hắn nên chỉ đành âm thầm đem tổ tiên mười tám đời nhà hắn ra mắng một phen cho hả giận.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

huyenle137 [ ID:1213 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 28 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 10
Thời Gian: Thứ 3, 30/09/2014, 00:33
Gửi Tin Nhắn Đến huyenle137
Tìm Bài Viết Của huyenle137

Chương 8: Bạn tù
Sơ Vũ nằm co ro trên sàn, đầu óc trống rỗng, tay càng lúc càng đau, cơ thể không cử động nổi. Nam nhân lãnh đạm liếc nhìn bộ dáng chật vật Sơ Vũ không một chút thương xót. Hắn liếc mắt sang cận vệ vừa mới đến lạnh nhạt phất tay. Tên cận vê không biết sao lại vô cùng hiểu ý cúi đầu vô cùng kính cẩn, sau đó liếc hạ nhân sau lưng mình:
- “ Giải đi.”
- “ Tuân lệnh.” Ngay sau tiếng hô đồng loạt, Sơ Vũ bị hai người nhấc lên giải đi. Bị đụng đến vết cổ tay bị thương, Sơ Vũ liền nhe nanh múa vuốt.
- “ Bà nhà ngươi! Nhẹ tay chút coi !” Đương nhiên là nàng dùng tiếng Việt để ra oai.
Sơ Vũ bị trói bằng một sợi dây thừng, hai nam nhân cao to túm nàng như một con gà lôi ra ngoài đường. Trước cửa, một đám quan binh đã đứng đợi sẵn bên ngoài, hai hộ vệ giao lại Sơ Vũ cho một quan bộ đầu, ngay sau đó nàng liền bị áp giải đi. Càng nghĩ càng bực mình, tại sao nàng lại bị giao cho quan sai, nàng cũng không đụng chạm gì đến bọn họ, nam nhân kia đánh thương nàng còn không bị một hỏi đến, chẳng lẽ nàng đụng đến cao nhân gì đấy ?
- “ Buông ta ra, sao lại bắt ta. Bách Hoa lâu mua người trái phép, bọn chúng mới là tội phạm.” Sơ Vũ giãy giụa.
Bị bộ đầu kia vô cùng ngạc nhiên, bộ dạng ngập ngừng muôn nói lại thôi.
- “ Ta không nói xạo đâu, ở phòng chứa củi có một mật thất, ở đó có nhốt phụ nữ.” Thấy hắn xao động liền nhanh nhảu thuyết phục.
- “ Làm sao ngươi biết được ?” Bàn tay như gọng kìm siết lấy vai nàng, Sơ Vũ nhăn nhó, bọn nam nhân ở đây luyện võ đều mạnh kinh người như vậy sao ?
- “ Ta đã vô tình phát hiện bí mật của bọn chúng nên mới bị đuổi giết đấy.”
Nam nhân im lặng rất lâu, sau đó nói với quan sai dưới trướng :
- “ Giải hắn vào đại lao chờ thẩm vấn.”
- “ Này, ngươi có nhầm không đấy, ta không phải là tội phạm.” Sơ Vũ tức giận, cánh tay thì đau ê ẩm khiến nàng dường như phát rồ, giọng nói cao vút tới quãng tám thu hút rất nhiều ánh mắt người đi đường. Quan bộ đầu dường cảm thấy nàng vô cùng phiền phức, phất tay ra lệnh nhanh chóng giải Sơ Vũ đi cho khuất mắt.

Lúc Thúy Vân quay lạ Bách Hoa lâu thì nơi này xuất hiện rất nhiều quan binh, không rõ chuyện gì xảy ra, nàng hỏi thăm một trong nhiều người dân túm tụm lại xem náo nhiệt.
- “ Đại thúc, sao lại lắm quan binh như vậy ?”
- “ Nghe nói có quan khâm sai vừa mới phá đường dây buôn người ở Bách Hoa lâu, nghe nói là Hồng nương đứng đằng sau.”
Một người đứng bên cạnh nghe vậy liền góp vui mấy câu:
- “ Chỗ này làm ăn bất chính từ lâu rồi, may mà có quan khâm sai đến huyện điều tra nên sự việc mới đưa ra ánh sáng. Bọn ác độc. !”
- “ Đúng vậy, khâm sai đại nhân quả thật anh minh vô cùng, quan huyện bao che bọn chúng cũng bị giam vào đại lao rồi.” Một vị đại thẩm nói chen vào.
- “ Đúng vậy, không những quan liêu mà bộ dáng của ngài cũng vô cùng anh tuấn.” Không hiểu sao sự chú ý của bách Bách Hoa lâu lại chuyển sang vị quan khâm sai nọ, mọi người bàn tán vô cùng náo nhiệt, miệng khen ngợi không ngớt. Thúy Vân không mấy quan tâm về đề tài này, nàng muốn vào trong tìm Sơ Vũ. Nàng vừa nhấc chân muốn tiến vào, quan binh lập tức chặn ở cửa.
- “ Người không phận sự miễn vào.”
- “ Cho tôi vào tìm người, chỉ một chút thôi.” Thúy Vân đẩy người hắn.
- “ Không được vào trong.” Hai tên quan binh thấy Thúy Vân hung hục muốn xông vào liền tuốt gươm ra khỏi vỏ. Thúy Vân nghe tiếng gươm đao liền rụt cổ lại, gì chứ đao kiếm không có mắt đâu, nàng cười hòa hoãn:
- “ Ấy, quan sai ngài đừng nóng, tôi đi ngay, đi ngay mà.” Thúy Vân thụt lùi bị quan sai đẩy ra ngoài. Thấy Thúy Vân chật vật, một vị đại thẩm tốt bụng nói.
- “ Bên trong chủ yếu là người của quan phủ thôi, khách khứa đều bỏ đi hết, còn mấy cô kỹ nữ đều bị chuyển qua biệt việt để thẩm tra lấy lời khai hết rồi.”
- “ Sao đại thẩm biết.”
- “ Con trai ta là đầu bếp ở đây. Nó cũng mới thẩm tra xong.”
Thúy Vân gật đầu: “ Đa tạ !”

Trong trại giam:
Sơ Vũ mệt mỏi để hai tên lính kéo nàng vào một căn phòng tối, song gỗ chắc nịch vương mùi ẩm mốc vo cùng khó chịu. Thô lỗ đẩy Sơ Vũ vào ngục, “kẹt” một tiếng, song cửa nhanh chóng bị khóa lại. Té nằm lền nền đất ẩm, Sơ Vũ chật vật xoa cánh tay bị trật khớp của mình.
- “ Có thể gọi thầy thuốc đến giúp tôi không.” Sơ Vũ dịu giọng lại, lúc nãy la hét ngoài đường cổ họng nàng đau rát cả lên, tay đau buốt ê ẩm không thôi. Từ nhỏ học võ, nàng không ít lần bị trật khớp, ăn đau đã thành quen. Nhưng mỗi lần bị thương đều có người tận tình chữa trị chăm sóc, còn lần này thì thảm rồi, bị tống cổ vô trại giam, lại còn không được chạy chữa. Nghĩ đến khuôn mặt yêu nghiệt kia, Sơ Vũ hận không thể cào nát cái mặt như bột phấn của hắn.
Tên lính gác ngục hờ hững liếc Sơ Vũ một cái rồi làm lơ, xem Sơ Vũ như không khí.
- “ Này !” Sơ Vũ tức giận hét lên.
- “ Im mồm !” Hắn cầm chiếc gậy sắt đập vào song cửa tạo thành tiếng kêu thật vang dội. Sơ Vũ lùi ra sau, mạnh tay như vậy không sợ làm gãy song cửa sao ? Dù có bực tức cỡ nào, Sơ Vũ cũng không thể giở bản đại tính tiểu thư như ở nhà được, nàng nên thức thời là hơn.
Sơ Vũ mím môi, quyết định tìm một góc khô ráo ngồi nghỉ ngơi chờ đợi. Như lời viên quan bộ đầu, nàng sẽ bị thẩm tra lấy lời khai, hy vọng xong chuyện nàng sẽ được ra ngoài.
Lúc này nàng không để ý đến trong góc tối có một đôi mắt đang nhìn nàng chằm chằm.Theo trực giác, Sơ Vũ ngẩng đầu lên nhìn về phía góc tối. Sơ Vũ nheo mắt lại, lúc trước nàng cứ nghĩ trong này chỉ có một mình nàng, không ngờ lại có một nam nhân cũng bị nhốt cùng nàng.
Nhìn bộ dáng người này xuề xòa, tóc tai rũ rượi rối tung, còn có một mùi chua chua mơ mồ bốc lên, dường như hắn đã bị nhốt ở đây khá lâu rồi. Sơ Vũ cận lực ngồi cách xa hắn để tránh bị ô nhiễm đường hô hấp.
Sơ Vũ mệt mỏi dựa lưng vào tường nhắm mắt lại, hôm nay thật mệt muốn chết rồi. Bây giờ nàng chỉ hy vọng có một cái nệm để ngả lưng mà thôi. Mau chóng bỏ qua sự khó chịu cùng mùi hôi thôi trong ngục giam, nàng nhanh chóng bị cơn buồn ngủ nhấn chìm.
Không biết đến bao lâu, Sơ Vũ cảm thấy chân nàng hơi ngưa ngứa, còn có chút đau đau. Nàng co chân lại, sau đó mơ màng mở mắt ra gãi ngứa. Cái gì mềm mềm thế này ? Sơ Vũ tự hỏi. Vừa nhìn vào thứ kỳ lạ kia, âm lượng 200 đề xi ben từ cổ họng Sơ Vũ liền vọt ra ngoài.
- “ Á á... !” Sơ Vũ nhảy cẩng lên vì hoảng sợ, mặt mày tái mét nhìn con chuột đen xì vì tiếng hét của Sơ Vũ làm hoảng sợ mà bỏ chạy. Hướng đến vật thể sống khác gần mình nhất, Sơ Vũ bất chấp mùi chua lè trên người nam nhân kia túm lấy lưng hắn ôm thật chặt, vừa là vừa hét như muốn khóc.
- “ Nó cắn tôi, nó cắn tôi, gọi bác sĩ ngay, tôi cần tiêm phòng...” Ống quân nàng vừa bị nó cắn đến phát rách, có lẽ trên người nàng bám đầy mùi đồ ắn khi còn ở Bách Hoa lâu nên hấp dẫn mấy con chuột đói tới.
Nam nhân giật mình tỉnh dậy, không hiểu đầu đuôi tai heo nheo mắt bực dọc nhìn Sơ Vũ, hắn chán ghét gỡ tay Sơ Vũ đang nắm lấy lưng áo hắn ra.
- “ Bỏ tay ngươi ra.”
Sơ Vũ bị hắn chạm đến cánh tay bị trật khớp thì không liền hít một hơi thật sâu vì đau. Nàng ôm cánh tay rên không thành tiếng, muốn mắng người mà mắng không được.
Thấy bộ dạng Sơ Vũ đau đớn đến tái xanh, nam nhân ngồi xổm xuống nhìn nàng.
- “ Ngươi làm sao vậy ?”
Sơ Vũ nhăn mặt ngước nhìn hắn, khuôn mặt bẩn thỉu không nhìn ra đường nét, nhưng mâu quang có thần trong suốt, hàm răng đều trắng tinh mấp máy mang theo mùi hôi từ trong miệng bay ra. Sơ Vũ muốn ngất.
Sơ Vũ né ra sau che mũi lại, ông trời ơi ! Tên này chắc nguyên tháng không thèm đánh răng luôn quá. Nam nhân nhíu mày nhìn cổ tay bị sưng lên của Sơ Vũ, hắn giơ tay ra trước mặt nàng.
- “ Đưa tay trái ngươi đây !”
- “ Gì cơ ?” Sơ Vũ chần chừ hỏi lại.
- “ Đưa tay bị trật khớp ra ta xem ?” Nam nhân nhàn nhạt nói.
Sơ Vũ đưa tay ra hỏi : “ Ngươi biết nối khớp ?” Chưa kịp để Sơ Vũ định thần, nam nhân nắm lấy tay nàng, dùng tốc độ sét đánh rút một phát. Nghe “ khực” một tiếng, Sơ Vũ choáng váng, đau thốn tim.
- “ Lang băm, chữa kiểu gì vậy ?” Sơ Vũ vung tay đánh hắn, nam nhân dễ dàng chặn lại hành động tác quái của Sơ Vũ, miệng nhếch môi xem thường.
- “ Tay không đau nữa sao ?”
Sơ Vũ ngớ người, thử cử xoay cánh tay, vẫn còn hơi đau nhưng đã có thể cử động được rồi. Mắt Sơ Vũ sáng lên, lợi hại, quả nhiên không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Lúc trước nàng bị trật khớp cũng không nhanh chóng như vậy, phải bó thuốc đến cả tuần mới có thể động võ được.
- “ Ngươi là thầy thuốc ?” Nhân lúc buồn chán, Sơ Vũ liền bắt chuyện với hắn.
- “ Ừm, cũng có thể xem là như vậy.” Nam nhân ngả người lên đống rơm gật đầu.
- “ Ngươi bị tội gì vậy ?” Sơ Vu hỏi.
- “ Hãm hiếp dân nữ.” Hắn lạnh nhạt nói, xem như tội trạng của mình chẳng đáng để tâm đến. Da đầu Sơ Vũ run lên.
- “ Gì ?”


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Xuyên Không » (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau (Yenny Thanh)
Page 2 of 6«123456»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

(Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

(Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau Tiểu Thuyết Xuyên Không Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook