Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full (10) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 10 of 56«12891011125556»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full (Ân Tầm)
Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full
trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 46
Thời Gian: Thứ 3, 04/06/2013, 14:05
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 3: Đêm mộng mị

Chương 10 – Phần 2: Không cách nào quên được thời thơ ấu

Việc cha không bước vào phòng khiến tiểu Lạc Tranh khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng kế tiếp lại cảm thấy lo lắng hơn, bởi vì…

"Ai bảo cô mở cửa lề mề như vậy?" Quả nhiên là, cha sau khi say rượu liền lớn tiếng làm loạn, khiến cho không gian tĩnh mịch đêm khuya hoàn toàn bị phá vỡ.

"Anh có thể nhỏ tiếng một chút không? Muốn để tất cả hàng xóm đều nghe thấy hay sao?" Giọng của mẹ cũng tràn đầy tức giận, không khó nghe ra bà đang cố đè nén chính mình.

"Cút đi!" Chỉ nghe cha lớn tiếng chửi rủa, ngay sau đó, là một tiếng “Rầm” vang lên, là âm thanh thứ gì đó va vào nhau rất mạnh.

Tiểu Lạc Tranh hoảng sợ ngồi phắt dậy, toàn thân cảm giác như tê liệt, thân thể nhỏ bé run rẩy, không nghĩ ngợi gì liền nhảy xuống giường, chạy ra khỏi phòng.

Cảnh tượng trong phòng khách khiến máu trong người tiểu Lạc Tranh như chảy ngược.

Chỉ thấy mẹ đang nằm trên sàn, đầu gối bị đập vào tường sưng đỏ một khoảng lớn. Còn cha, say khướt, lảo đảo bước tới, đưa chân đá vào người mẹ.

Một cú đá này lên người mẹ, giống như đá thẳng vào tâm hồn non nớt của tiểu Lạc Tranh.

"A..." tiểu Lạc Tranh hoảng sợ thét chói tai hoà cùng tiếng kêu đau đớn của mẹ đồng thời vang lên.
Ngay sau đó, chạy tới nắm lấy cánh tay cha, nước mắt đã sớm vì sợ hãi chảy xuống từ khi nào, đáng thương khóc to, "Cha, cha đừng đánh mẹ, đừng đánh..."

Mẹ tiểu Lạc Tranh khó nhọc đứng lên, khoé mắt hồng hồng, sự tức giận không ngăn được những giọt lệ đang chảy xuống, “Anh chỉ có chút năng lực đó sao? Uống say liền về nhà đánh vợ?”

"Ông mày đánh thì sao? Mẹ nó chứ, ông cứ đánh đấy!" Một tay cha nắm lấy tiểu Lạc Tranh bên cạnh, một tay nắm lấy tóc mẹ khiến bà đau đớn giãy giụa, vô lực chống đỡ.

Hoảng sợ khóc lớn nhưng chẳng làm được gì vì sức vóc quá nhỏ bé, tiểu Lạc Tranh thực sự rất hận cha mình. Hận ông mỗi lần uống rượu say đều đánh mẹ, mà bản thân không thể làm gì để ngăn cản. Bởi vì càng có người ngăn cản, mẹ sẽ bị đánh càng thê thảm.

Mẹ dù sao cũng chỉ là một phụ nữ bình thường, làm sao có sức chống lại một người đàn ông, lại còn là một người đàn ông say rượu.

Mẹ ngã xuống sàn, cha liền nắm tóc bà, kéo ra khỏi phòng khách, liền đó mở cửa giơ chân đá mẹ ra ngoài. Sau đó ông cũng theo ra lại nắm tóc bà, đem bà dọc theo cầu thang, từng bậc kéo xuống…

Tiểu Lạc Tranh khóc đến khản giọng, trong lòng cảm giác như bị dao cắt. Chạy theo ra ngoài, nhìn thấy mẹ bị cha nắm tóc, trong tâm tư nhỏ bé lúc đó chỉ còn một cảm giác thống hận không cách nào diễn tả thành lời.

Tiếng khóc của mẹ vang lên bên tai…

Tiếng ồn ào đánh thức hết thảy hàng xóm, có người tiến lên can ngăn cha, có người quay sang an ủi tiểu Lạc Tranh cho đỡ sợ…

Tiểu Lạc Tranh khóc đến sắp ngạt thở, nhào lên ôm lấy mẹ, nhìn thấy trên đầu tóc bà đầy vết máu, lại thêm chứng kiến ánh mắt đáng sợ tựa dã thú của cha…

"A…đừng mà!" Lạc Tranh mở choàng mắt, sợ hãi hét lên. Choàng tỉnh dậy, nàng mới phát hiện gương mặt mình đã đầy nước mắt.

Lại là một cơn ác mộng...

Nàng chỉ cảm thấy toàn thân đều đang run rẩy, lại lạnh như băng. Trong giấc mộng hết thảy tình cảnh lúc nhỏ đều hiện lên rõ ràng, khiến tâm tư nổi lên một hồi tê dại.

Đã bao lâu, nàng không còn nằm mơ thấy chuyện hồi nhỏ rồi?

Qua một lúc lâu, Lạc Tranh mới khó nhọc ngồi dậy, mái tóc dài rủ xuống đầu vai. Hít sâu một hơi, ý thức nàng dần thanh tĩnh lại sau cơn ác mộng đáng sợ. Đưa tay lau đi mồ hôi rịn trên trán, Lạc Tranh xuống giường đi ra phòng khách, rót một cốc nước, uống một ngụm lớn.

Kể từ khi trở thành luật sư, rất hiếm khi Lạc Tranh mơ về hồi còn nhỏ. Có lẽ gần đây xử lý quá nhiều vụ án khiến tinh thần mệt mỏi làm nàng ngủ không được an ổn nên cơn ác mộng năm xưa mới ào về. Nhưng là, đêm nay khi chìm trong cơn ác mộng, Lạc Tranh đã nhớ lại rất nhiều ký ức kinh hoàng của thơ ấu năm nào.

Ổn định lại tâm trạng, nàng trở về phòng ngủ, lúc đi ngang tấm gương lớn trong phòng, liền dừng bước, lặng lẽ ngắm bóng mình trong đó.

Nàng đã trưởng thành, không còn là đứa trẻ mỗi đêm lo lắng cầu nguyện cho mọi chuyện đều yên ổn. Nhưng nàng biết rõ, nỗi sợ hãi từ khi còn bé giống như ma quỷ, không ngừng đeo bám nàng, khiến nàng mỗi lần nhớ tới, toàn thân đều toát mồ hôi lạnh, đau lòng khôn xiết…

Đúng vậy, nàng đã trưởng thành, nhưng tâm tư vẫn là đứa trẻ yếu ớt năm xưa…"

Ngồi sụp dưới sàn, bộ dáng trong gương của nàng đã thoát khỏi hình dáng đứa bé 8 tuổi. Nhưng nàng lại chưa từng có một tuổi thơ hồn nhiên đúng nghĩa bởi thời thơ ấu đã sớm trải qua nhiều đau thương cùng bạo lực gia đình.

Nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên khung cảnh đẫm máu, thân thể giống như bị vô số bàn tay điên cuồng lôi kéo, cắn xé khiến hô hấp càng lúc càng khó khăn.

Lúc còn nhỏ, Lạc Tranh luôn có ý nghĩ muốn đứng ra bảo vệ mẹ, không để bà bị thương tổn. Nàng thực sự hâm mộ những đứa trẻ sống trong gia đình hoà thuận, luôn thường trực nụ cười rạng rỡ trên môi. Còn nàng lúc đó, có trời mới biết thế giới trẻ thơ chỉ tồn tại màu đen cùng xám tro. Nàng thật hận mình, hận mình không thể mau lớn, nếu như nàng có sức lực một chút, mẹ sẽ không phải chịu nhiều trận đòn như vậy.

Trong tim mơ hồ nổi lên một hồi đau đớn, Lạc Tranh co tay ôm lấy bản thân, lặng ngắm bóng mình trong gương, ánh mắt đầy bi thương.

Có nhiều cuộc điều tra đã chỉ ra rằng, rất nhiều người muốn trở lại khi còn bé, bởi vì đó là khoảng thời gian vô tư lự, không cần gánh vác trách nhiệm cùng những áp lực cuộc sống. Nhưng riêng nàng lại không muốn, nếu quả thật có thể quay ngược thời gian, nàng cũng không muốn trở về quãng thời gian đó.

Lạc Tranh rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, nhất là tâm lý được thoải mái, không cần phải ngày ngày lo lắng. Hơn nữa mẹ của nàng, giờ đang ở Mỹ vô cùng tự tại. Những thứ này, nàng thực không muốn mất.

Vô thức nhìn chiếc nhẫn trên tay, lại nhìn đến đồng hồ trên bàn…

Đã gần 4h sáng…

Nàng đã mất ngủ cả một đêm.

Gả cho Húc Khiên chỉ là chuyện sớm muộn, nàng vốn đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng. Có lẽ, trên đời này cũng chỉ có người đàn ông đó có thể bao dung vô hạn đối với nỗi sợ hãi trong lòng nàng?

Có lẽ do bóng ma tâm lý từ lúc nhỏ, Lạc Tranh rất sợ đàn ông say rượu, cũng rất sợ lúc đang ngủ đèn đột ngột sáng lên. Đây cũng là lý do khiến Lạc Tranh thích sống một mình, bởi như vậy sẽ không có ai tới quấy rầy nàng.

Đối với chuyện hồi nhỏ của Lạc Tranh, Ôn Húc Khiên cũng biết ít nhiều, cho nên nhiều năm như vậy, không thấy hắn say rượu xuất hiện trước mặt nàng lần nào. Bởi vì hắn biết rõ, vết thương trong lòng nàng đau nhức cỡ nào, biết rõ nàng sợ hãi cái gì, nên trước giờ đều vô cùng thận trọng.

Nhưng là đêm nay, cơn ác mộng này khiến toàn thân Lạc Tranh lạnh băng, dường như, cả chiếc nhẫn lấp lánh trên tay cũng không cách nào trấn an nỗi sợ hãi trong lòng…


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 47
Thời Gian: Thứ 3, 04/06/2013, 14:07
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 3: Đêm mộng mị

Chương 11: Tin nhắn lúc nửa đêm

Cảm giác cô độc lạnh lẽo bao phủ toàn thân, ngón tay bất chợt nổi lên một hồi run rẩy.

Đúng lúc này...

"Ring ring..." di động đặt trên sofa liên tục rung lên, phá vỡ không khí lạnh lẽo đang bao lấy Lạc Tranh.

Giật mình bừng tỉnh, sững người hồi lâu mới có phản ứng, Lạc Tranh khẽ hít sâu một hơi, đứng dậy đi đến bên ghế sofa, cầm điện thoại lên xem.

Có một tin nhắn thoại mới được gửi đến.

Đã muộn thế này, sao còn có người nhắn tin cho nàng? Nếu thật sự có việc khẩn cấp, sao lại không trực tiếp gọi điện?

Vừa nghĩ, vừa mở mục tin nhắn, nhìn số điện thoại hiển thị trên màn hình, Lạc Tranh bất giác ngây người...

Sao lại là hắn?

Lông mày đen nhánh vô thức nhíu lại, ấn nút kích hoạt tin nhắn thoại...

Trong điện thoại truyền đến một giọng đàn ông trầm thấp, ở trong đêm tối, toát lên vẻ ấm áp vô cùng.

"Cũng không có gì quan trọng. Chỉ là vừa gặp ác mộng, sau khi tỉnh lại rất muốn nghe giọng nói của em. Nhưng mà biết rõ giờ này em đã ngủ say, nên đành lưu lại tin nhắn này. Nếu như em bị đánh thức hoặc sau khi nghe được lời nhắn này, nhớ gọi điện cho tôi. Tôi 24h mỗi ngày đều sẽ mở máy chờ em..."

Là Thương Nghiêu!

Giọng hắn từ trong điện thoại truyền ra, vẫn êm tai như vậy, lại vô cùng ôn nhu, phảng phất chút ấm áp khiến người nghe thoải mái, lại có cảm giác mơ màng.

Giờ khắc này, Lạc Tranh vẫn áp điện thoại bên tai, tin nhắn đã kết thúc từ lâu mà nàng cũng không có nhớ đặt máy xuống.

Không biết vì cái gì, lúc này nghe được giọng nói của hắn, nàng không có chút bài xích nào, mà ngược lại, trong lòng lại dâng lên một hồi cảm kích. Giữa đêm hôm khuya khoắt, tỉnh lại sau cơn ác mộng, thời điểm bản thân cảm thấy bất lực, rét lạnh đến cực điểm, tiếng nói của hắn giống như thiên thần, bất giác cho nàng một cảm giác trấn an khó tả.

Hắn cũng gặp ác mộng sao? Là cơn ác mộng thế nào? Có phải hắn hiện giờ cũng giống nàng, giờ khắc này bất lực ngồi trên ghế sofa, ôm lấy nỗi bi thương cùng thống khổ.

Có lẽ là đồng bệnh tương liên, hoặc là bị hoàn cảnh chi phối, tận đáy lòng Lạc Tranh nổi lên một cảm giác rất mãnh liệt, nhìn vào màn hình điện thoại, ngón tay thon dài nhìn đến tên “Thương Nghiêu” hiển thị trên đó, bỗng muốn ấn xuống.

Trong lòng đột ngột nổi lên một hồi lạnh lẽo, ngón tay định ấn phím bỗng cứng lại.

Nàng làm sao vậy? Bỗng dưng lại muốn gọi điện cho hắn, chỉ vì thanh âm của hắn xuất hiện quá đúng lúc, khiến cho nàng tràn ngập cảm giác an toàn?

Nghĩ tới đây, Lạc Tranh không khỏi khó nhọc hít một hơi.

Sao nàng có thể có được cảm giác an toàn với hắn chứ? Điên rồi sao? Cho dù muốn tìm cảm giác an toàn, cú điện thoại này phải là gọi cho Húc Khiên mới đúng. Dường như muốn xác nhận lại ý nghĩ của mình, Lạc Tranh nhanh chóng ấn xuống dãy số quen thuộc, đưa di động kề sát bên tai.

Nàng thực muốn nghe giọng nói của Húc Khiên, vì nàng nghĩ rằng, nếu như tin nhắn vừa rồi là của hắn, cũng sẽ khiến mình vô cùng cảm động.

Điện thoại di động kêu một hồi lâu cũng không có người bắt máy. Chuông reo liền mấy hồi, Lạc Tranh lặng lẽ tắt máy, đặt điện thoại xuống...

Nàng không có cơ hội xác nhận suy nghĩ của mình.

Khẽ chớp mắt, nhìn lại tin nhắn trên điện thoại, ngón tay bất giác giật giật, sau một khắc, dứt khoát ấn nút xóa bỏ.

Cứ coi như một tin nhắn quấy phá lúc đêm khuya, không phải sao?

Nàng tình nguyện nghĩ như vậy...

***

Mặt trời dần lên cao, ánh dương mỗi ngày vẫn luôn rực rỡ.

Khi Lạc Tranh bước vào văn phòng, tất cả đồng nghiệp đón nàng với khuôn mặt tươi cười, có người thậm chí còn chạy tới nói: "Chúc mừng Lạc luật sư, chúc mừng..."

"Lạc luật sư, hôn lễ đã định ngày chưa? Đến lúc đó, nhất định mọi người sẽ đến tham dự.

"Đúng vậy, đúng vậy. Hai người rốt cục cũng quyết định kết hôn, trai tài gái sắc thật xứng đôi."

Mọi người rối rít chúc mừng khiến Lạc Tranh hơi bất ngờ, quay đầu lại, thấy Ôn Húc Khiên dịu dàng cười bước lên phía trước, trước mặt tất cả đồng nghiệp, nhẹ nhàng nắm tay nàng.

"Chào em, Tranh Tranh."

Hành động này khiến toàn thể đồng nghiệp vô cùng hâm mộ, không chỉ có vậy, chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay Lạc Tranh cũng đủ khiến họ kinh ngạc.

"Húc Khiên, sao mọi người lại biết?" Lạc Tranh khẽ hỏi.

Ôn Húc Khiên vui vẻ cười lớn, "Biết nói sao nhỉ? Chúng ta kết hôn, một chuyện tốt như vậy, sao phải giấu giếm chứ."

"Anh nói nhỏ một chút." Lạc Tranh gò má ửng hồng, đập nhẹ tay hắn, "Đang giờ làm việc, anh là sếp còn như vậy, không phải sẽ khiến mọi người học theo sao? Không để ý tới anh nữa, em đi làm việc." Dứt lời, xoay người bước vào phòng.

Phía sau, Ôn Húc Khiên nói với theo.

"Tranh Tranh, hôn lễ cứ để cho anh lo liệu, không cần phải lo lắng."

Lạc Tranh xấu hổ đển mức chỉ muốn độn thổ.

Diêu Vũ đã chờ trong phòng làm việc của nàng từ lúc nào, thấy Lạc Tranh bước vào, lịch sự lên tiếng, "Xin chào, Lạc luật sư!"

Gương mặt Lạc Tranh vẫn còn nét ngượng ngùng, vội khôi phục vẻ bình tĩnh thường ngày, nhìn thoáng qua Diêu Vũ, hơi cau mày, "Cô sao thế, tối qua không ngủ được à?"

Sắc mặt Diêu Vũ thoáng có nét tiều tụy. Mặc dù hai người họ chưa có mấy dịp tiếp xúc, nhưng Lạc Tranh cũng hiểu rõ Diêu Vũ có yêu cầu khá cao đối với việc giữ gìn hình tượng bản thân. Nhưng hôm nay, chẳng những không hề trang điểm mà ánh mắt cũng không dấu được vẻ mệt mỏi.

Nghe thấy Lạc Tranh hỏi, Diêu Vũ khẽ vuốt gò má, hơi bối rối nói, "A, có lẽ tối qua ngủ muộn quá!
Lạc Tranh ngước mắt nhìn một cái, khẽ hỏi, "Không sao chứ? Nếu như công việc quá mệt mỏi, tôi có thể để cô về nghỉ một ngày."

"Không cần đâu, cám ơn Lạc luật sư." Diêu Vũ vội vàng nói.

Lạc Tranh gật đầu, cũng không tiếp tục hỏi. Nàng trước giờ đối với cuộc sống riêng tư của người khác không có hứng thú tìm hiểu, cũng chưa từng chủ động truy vấn. Nếu như đối phương không muốn nói chỉ có thể chứng tỏ tình cảm giữa hai bên chưa tới mức sâu sắc.

"Lạc luật sư, sáng sớm nay Thương tiên sinh có gọi đến." Diêu Vũ báo cáo.

"Anh ta nói gì?" Lạc Tranh cũng không ngẩng đầu lên, cầm lấy một tập hồ sơ cẩn thận mở ra, nhẹ giọng hỏi.

"Bởi vì chị còn chưa tới, Thương tiên sinh cũng không nói rõ nguyên nhân, nhưng tỏ ý muốn chị gọi lại."

Lạc Tranh lật qua lật lại hồ sơ, ngón tay khẽ dừng lại một chút, lại ngẩng đầu, đáy mắt an tĩnh như nước, "Được, tôi biết rồi. Còn chuyện gì không?"

"Không có, Lạc luật sư, tôi ra ngoài làm việc. Diêu Vũ nói xong, xoay người tính rời khỏi phòng.

"Nhớ kỹ, anh ta thích người khác gọi mình là Thương Nghiêu tiên sinh, còn nữa, anh ta không phải họ Thương!" Sau lưng, Lạc Tranh nhẹ nhàng lên tiếng, "Nhớ kỹ sở thích của khách hàng cũng là một phần công việc của trợ lý!"

Diêu Vũ dừng bước, đưa lưng về phía Lạc Tranh, gương mặt có chút co rúm, trong mắt hiện lên tia không mấy vui vẻ, nhưng vẫn là lịch sự đáp lời, "Vâng, Lạc luật sư, sau này tôi sẽ chú ý."

"Được rồi, cô ra ngoài làm việc đi."


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 48
Thời Gian: Thứ 3, 04/06/2013, 14:11
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 3: Đêm mộng mị

Chương 12 - Phần 1: Em phải hiểu tôi mới có thể phục vụ tôi

Sau khi Diêu Vũ ra ngoài, Lạc Tranh cũng ngừng xem hồ sơ, ánh mắt nhìn về phía điện thoại trên bàn, trong đầu lại vang lên tin nhắn lúc 4h sáng kia, bàn tay nhỏ bé có chút do dự.

Một lúc sau, nàng khẽ thở dài, rốt cục vẫn nhấc máy lên.

"Cốc cốc cốc..." tiếng gõ cửa bất giác vang lên, liền sau đó, Ôn Húc Khiên khuôn mặt tươi cười bước vào.

"Cạch..." Lạc Tranh vô thức đem điện thoại vội vàng đặt xuống, đáy lòng chợt nổi lên một cảm giác hồi hộp khó tả, như thể nàng đang yêu đương vụng trộm vậy.

Ôn Húc Khiên thấy vậy, dịu dàng nói, "Em định gọi điện à? Vậy anh ra ngoài trước..."

"Húc Khiên..." Lạc Tranh thấy hắn xoay người bước ra liền gọi lớn, hơi mất tự nhiên đưa tay vén lọn tóc ra sau tai, "Cũng không phải cú điện thoại quan trọng, lát nữa em gọi cũng không sao.”

Ôn Húc Khiên nghe vậy, cười cười, ngồi xuống đối diện với nàng, kéo bàn tay nhỏ bé của nàng giữ chặt trong tay hắn, "Tranh Tranh, việc chúng ta muốn kết hôn, em đã báo cho bác gái biết hay chưa?"

"Em..." Lạc Tranh hơi sững sờ. Trời ạ, sao nàng lại có thể quên mất chuyện này.

"Em sao vậy?" Ôn Húc Khiên thấy ánh mắt của nàng có chút khác thường, ân cần hỏi han, "Không phải là bác gái ở bên kia có chuyện gì chứ?"

"A... không phải. Có lẽ đường truyền không tốt, điện thoại không liên lạc được, lát nữa em sẽ gọi lại." Lạc Tranh không muốn nói với hắn mình quên thông báo cho mẹ chuyện này, bởi vì có thể khiến hắn cảm thấy mình không được tôn trọng.

"Tốt rồi, Tranh Tranh, cũng phải nhanh chóng báo cho bác gái. Bởi vì sáng nay anh cùng cha mẹ đã chọn được ngày đính hôn, nhưng cũng phải có sự đồng ý của em nữa.” Ôn Húc Khiên nở nụ cười hạnh phúc, khóe môi hơi cong lên.

"Anh đã đem chuyện này nói với hai bác rồi? Sao nhanh vậy..." Lạc Tranh hơi có chút thất thần, ánh mắt không dấu được vẻ kinh ngạc.

"Không nhanh, không nhanh chút nào. Em cũng biết, ba mẹ anh sốt ruột muốn anh đón em về từ lâu rồi. Mỗi ngày đều phàn nàn với anh mong sớm được bế cháu. Lúc anh đem chuyện này thông báo, hai người thật sự cao hứng, cả đêm không ngủ, liền giở lịch ra chọn ngày tốt.” Ôn Húc Khiên nhìn nàng, thanh âm không dấu được sự vui vẻ.

Lạc Tranh trong mắt nổi lên tia ôn nhu, trong đầu nghĩ đến một đôi vợ chồng già tình cảm thâm trọng, nụ cười bên môi lan tỏa. Kể từ lần đầu tiên Húc Khiên dẫn nàng về nhà gặp cha mẹ hắn, nàng thật sự kính trọng hai vị trưởng bối này. Trước giờ, nàng chưa từng nghĩ rằng trên đời lại có cặp vợ chồng ân ái như vậy, nhìn hai người quan tâm chăm sóc lẫn nhau, dáng vẻ hiền hậu khoan dung, nàng có thể rõ ràng cảm nhận được hạnh phúc.

Nàng luôn tin tưởng, hoàn cảnh gia đình có tác dụng rất lớn đến quá trình trưởng thành của mỗi người.

Có cha mẹ tuyệt vời như vậy, mới có thể nuôi dưỡng được một người ôn nhu tao nhã, biết quan tâm chăm sóc người khác như Ôn Húc Khiên. Chính bởi vậy, Lạc Tranh càng yêu thương hắn nhiều hơn.

"Húc Khiên, hôn lễ định vào ngày nào?"

"Là ngày 15 tháng sau, cha mẹ nói đó là ngày lành, rất thích hợp tổ chức hôn lễ." Ôn Húc Khiên ôn nhu cười.

"Có vội quá hay không?" Lạc Tranh không ngờ hôn lễ được tổ chức ngay tháng sau, thực sự là quá nhanh, đến nỗi nàng còn không kịp chuẩn bị tâm lý...

"Vội vàng? Sao có thể chứ?" Ôn Húc Khiên nhẹ nhàng đùa giỡn ngón tay xinh xinh của nàng, cười khẽ, "Vì hôn lễ này chúng ta đã chuẩn bị vài năm rồi, không phải sao? Anh còn hận không thể cưới em về ngay hôm nay."

Lạc Tranh gò má chợt ửng hồng, "Nhưng mà nhanh như vậy, hôn lễ có rất nhiều chuyện lớn nhỏ cần phải chuẩn bị..."

"Tranh Tranh, mọi việc chuẩn bị cho hôn lễ em không cần lo lắng, anh cũng không hoàn toàn lo hết mọi thứ, còn có ba mẹ, hai người họ rất vui mừng giúp chúng ta mà." Ôn Húc Khiên khẽ hôn lên bàn tay nàng, thái độ đầy sủng ái.

Lạc Tranh cảm thấy ngọt ngào khó tả, cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong lòng. Có lẽ, đây chính là thứ nàng hằng mong muốn, một tình yêu dịu dàng như nước, được cha mẹ chồng yêu thương, cuộc sống yên ổn, thoải mái...

"Đã lâu em không có qua thăm hai bác rồi."

"Tìm thời gian thích hợp, chúng ta cùng đi."

"Vâng!" Lạc Tranh gật đầu, ánh mắt nhìn hắn tràn ngập hạnh phúc.

Sau khi Ôn Húc Khiên rời khỏi, Lạc Tranh trong lòng thấy thật thư thái, bất chợt nhớ ra vừa rồi chưa có gọi điện. Nhấc máy lên, lần này nàng không có một chút do dự.

Tiếng chuông vừa reo lần đầu tiên đã có người bắt máy.

"Tranh, tôi đợi điện thoại của em từ sáng tới giờ." Giọng nói của hắn từ trong điện thoại truyền tới, vẫn là thanh âm dễ nghe như vậy, khiến tâm tư Lạc Tranh nổi lên một hồi rung động, cảm giác hệt như đêm qua.

"Thương Nghiêu tiên sinh, xin hỏi có chuyện gì?" Lạc Tranh ổn định lại tinh thần, dùng giọng điệu bình thản nhất hỏi hắn.

"Có, là việc rất quan trọng!" Thương Nghiêu thấp giọng khiến người nghe không thể đoán được hắn đang nghĩ gì. “Lập tức đến khách sạn gặp tôi!”

Lạc Tranh nhìn lịch làm việc, có chút chần chừ, nhíu nhíu mày, "Thương Nghiêu tiên sinh, thật xin lỗi, tôi còn đang xử lý một vụ kiện khác, lần sau xin ngài hẹn trước!"

Giọng có chút không thoải mái, bởi Lạc Tranh thực sự chán ghét kiểu ra lệnh của hắn, cứ như thể nàng là thuộc hạ của hắn vậy, hễ gọi là phải tới.

"Lạc luật sư, đừng quên, tôi mới là khách hàng lớn nhất của em, cũng là ông chủ của em. Tôi hiện tại muốn em đến khách sạn tìm tôi, em nhất định phải tới!" Thương Nghiêu vẫn giữ thái độ kiên trì, nói thêm câu cuối, "Nếu không đến, tôi sẽ coi như em vi phạm hợp đồng. Tôi đợi em thêm nửa giờ nữa, nhớ kỹ, chỉ có nửa giờ."

Dứt lời, hắn nhanh chóng cúp máy...

"Khoan đã!" Lạc Tranh sửng sốt ngây người, đây là lần đầu tiên có người chủ động cắt điện thoại khi nói chuyện cùng nàng.

Hắn thật là... Lạc Tranh khẽ bóp trán. Đáng ghét, hầu hạ loại khách hàng kiểu này, chắc nàng sẽ về hưu sớm.

***

Nửa giờ sau.

"Lạc luật sư, xin mời." Nhân viên chuyên trách của khách sạn chịu trách nhiệm phục vụ Thương Nghiêu đích thân mở cửa xe cho Lạc Tranh, lịch sự cúi chào.

"Xin hỏi Thương Nghiêu tiên sinh...?" Lạc Tranh bước xuống, phục vụ nhanh chóng đánh xe vào bãi đậu.

Đi trước dẫn đường, nhân viên khách sạn chủ động giúp nàng bấm nút thang máy, "Thương Nghiêu tiên sinh ở trong phòng, có căn dặn nếu Lạc luật sư tới, có thể trực tiếp lên đó.”

Lạc Tranh hít sâu một hơi, gật gật đầu, "Anh vất vả rồi."

"Lạc luật sư thật khách sáo." Nhân viên phục vụ lịch sự cúi chào, xoay người rời đi.

Thang máy thẳng tiến lên tầng cao nhất, Lạc Tranh đứng trước cửa phòng Hoàng gia, đưa tay gõ cửa. Vừa mới gõ nhẹ hai tiếng, đã thấy cửa phòng bật mở.

Lạc Tranh đẩy cửa bước vào.

Thảm trải sàn, sofa, rèm cửa đều một màu tuyết trắng tinh khiết...Thật không hổ là phòng đẳng cấp Hoàng gia, không gian vô cùng rộng rãi cùng với nội thất cao cấp thể hiện rõ cảm giác xa hoa vô cùng.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 49
Thời Gian: Thứ 3, 04/06/2013, 14:12
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 3: Đêm mộng mị

Chương 12 - Phần 2: Em phải hiểu tôi mới có thể phục vụ tôi

Lạc Tranh bước vào căn phòng xa hoa, trong không khí tràn ngập mùi hoắc hương nhè nhẹ đặc trưng. Cảm giác giống như sáng sớm hôm đó, thật ấm áp.

Nhìn lướt khắp phòng, không thấy bóng dáng hắn, Lạc Tranh khẽ nhíu mày, đành bước đến trước cửa phòng ngủ, nhẹ nhàng gõ cửa.

"Thương Nghiêu tiên sinh?"

"Vào đi!" Từ bên trong, giọng nói trầm thấp của hắn cất lên.

Lạc Tranh bất đắc dĩ lắc đầu, đẩy cửa bước vào, lập tức trừng lớn đôi mắt.

Đây là phòng ngủ của hắn, đương nhiên rồi!

Trong phòng không có chút hỗn độn nào mà ngược lại vô cùng ngăn nắp. Giường cũng không hề có dấu vết lộn xộn chứng tỏ trước đó đã diễn ra khung cảnh kích tình mãnh liệt...

Nhưng là...

Chuyện khiến Lạc Tranh kinh sợ chính là người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa trắng như tuyết cách đó không xa. Hắn đang nhàn nhã hút xì gà, đôi mắt cuồng dã như chim ưng chăm chú nhìn nàng, mà hắn... chỉ mặc độc một cái quần lót.

Có nhầm lẫn hay không?

Lạc Tranh trong lúc nhất thời sững người tại cửa, tiến cũng không được, lùi cũng không xong, một màn này quả thực ngoài dự liệu của nàng.

"Cũng không tệ lắm, ba mươi phút, không sớm một giây, cũng không chậm một giây, rất đúng giờ." Ngồi trên sofa, Thương Nghiêu bắt chéo hai chân, bắp đùi thon dài bởi không hề bị trang phục che chắn càng thể hiện rõ cơ bắp rắn chắc của hắn.

"Em đứng sững ở đó làm gì? Còn không mau vào đây?"

Lạc Tranh cố nén tiếng hét chói tai vì kinh sợ, nàng không thể hét, cũng không thể biểu hiện ra bộ dạng bối rối, bởi vì nàng biết rõ, đó chính là điều hắn muốn.

Đôi mắt cực độ tỉnh táo nhìn thẳng hắn phải đến nửa phút, nàng bình tĩnh đi tới, nhẹ nhàng hỏi, "Thương Nghiêu tiên sinh, tôi không hiểu lắm ý của ngài."

Trước đây, Lạc Tranh thực không thích nhìn thẳng hắn, bởi vì nàng cảm giác, ánh mắt sắc bén của hắn có thể xuyên thấu lòng người. Cho dù nàng không hề nói gì, hắn dường như cũng có thể dễ dàng vạch trần tâm sự của nàng. Nhưng giờ khắc này, nàng không thể không nhìn thẳng hắn, bất chấp ánh mắt tà mị chăm chú dõi theo nàng như chim ưng rình mồi, mang theo vài phần xấu xa.

Nàng nhất định phải nhìn thẳng vào mắt hắn, nếu không, tầm mắt sẽ mất tự nhiên rơi vào trên thân thể của hắn!

Vừa rồi chỉ là vô tình nhìn lướt qua thân hình hắn, cũng đủ để làm tâm tình của nàng nổi lên một hồi khẩn trương.

Thật lòng mà nói, thân hình của hắn quá đẹp, tạm không nói đến chiều cao 1m86 khá lý tưởng, mà mỗi cơ bắp trên người đều toát ra mị lực không thua kém bất kỳ người mẫu hàng đầu nào.

Làn da ngăm khỏe khoắn chứng tỏ hắn khá thích tắm nắng. Cứ tưởng tượng đến ánh mặt trời chiếu lên da thịt khiến từng cơ bắp rắn chắc ánh lên vẻ quyến rũ, bờ vai vững chắc, vòm ngực to lớn, dáng người tiêu chuẩn đầy vẻ nam tính khiến vô số người phải ngưỡng mộ.

Chỉ cần nghĩ đến ánh mắt hắn chăm chú nhìn nàng, cũng đủ khiến tim một hồi đập loạn.

Lạc Tranh cũng không phải là thiếu nữ ngây thơ mười bảy, mười tám tuổi, dễ dàng mê đắm vì tình. Chỉ là lúc này, nàng thực tình không hiểu nổi rốt cục hắn có dụng ý gì.

Thương Nghiêu nhìn nàng, đem xì gà đặt vào gạt tàn, điệu nghệ phun ra một làn khói, nhàn nhạt ra lệnh: "Rất đơn giản, giúp tôi mặc quần áo!"

"Cái gì?" Lạc Tranh cho dù bình tĩnh đến mấy cũng không nhịn nổi. Nhìn nụ cười xấu xa của hắn, nàng cố kìm xuống ý muốn mắng mỏ.

"Thương Nghiêu tiên sinh, ngài lại muốn đùa cợt thế nào đây?"

"Em thấy tôi giống đang đùa sao?" Thương Nghiêu hướng nàng vẫy tay, "Em qua đây!"

Lạc Tranh trừng mắt nhìn hắn, bộ dáng kiêu ngạo tựa đế vương. Một lúc sau, mặc kệ lời hắn, Lạc Tranh xoay người định bước ra ngoài.

Hắn thực cho mình là đế vương thời cổ đại sao? Gặp phải cái tên đàn ông điên khùng này là sai lầm lớn nhất đời nàng. Thầm nghĩ lại, đúng là ngay từ khi bắt đầu, hắn không hề có thành ý hợp tác, nếu không sao lại hết lần này đến lần khác trêu chọc nàng.

Nếu nói nàng phải chiều theo những ý muốn quái đản của khách hàng như hắn thì thà rằng nàng vi phạm hợp đồng còn hơn.

Bàn tay nhỏ bé vừa đặt lên nắm cửa, ngay lập tức, Lạc Tranh cảm thấy bị một sức lực mạnh mẽ khống chế, ngay sau đó vòng eo nhỏ nhắn bị cánh tay đàn ông rắn chắc ôm chặt...

"Thả tôi ra!" Nàng giận dữ hét lên, sau một khắc, chỉ cảm thấy toàn thân đang vùi trong lồng ngực ấm áp của hắn.

"Tranh, em giận sao?" Thương Nghiêu cười nhẹ, giọng nói êm ái kề sát bên tai nàng, giống như xuyên thấu tận đáy lòng, đồng thời vòng tay ôm ngang hông nàng càng siết chặt...

"Tôi chỉ muốn đùa em một chút thôi. Được rồi, là tôi không đúng!”

Giống nói âu yếm giống như lời thủ thỉ của tình nhân...

Lạc Tranh chỉ cảm thấy như có một dòng nước ấm áp nhẹ nhàng len lỏi trong nội tâm nàng, trong lòng nổi lên một cảm xúc khó tả...

"Thương Nghiêu tiên sinh, nếu như ngài có chuyện gì, xin mời mặc quần áo đàng hoàng rồi từ từ bàn bạc." Cố gắng dùng giọng bình tĩnh nhất còn thêm vài phần ý lạnh lùng, Lạc Tranh lên tiếng. Không phải là nàng không muốn thoát khỏi lồng ngực hắn, chỉ là tâm tư của hắn quá khó nắm bắt. Nếu cứ phản kháng mù quáng sẽ chỉ khiến hắn càng cuồng dã hơn mà thôi.

"Sao phải lạnh nhạt với tôi như vậy?" Toàn thân Thương Nghiêu dường như dán sát vào thân thể nàng, hơi cúi xuống, kề sát vành tai nhỏ xinh, thì thầm ái muội, "Tôi chỉ là muốn gặp em, rất muốn gặp em...”

Lạc Tranh thực sự bị bất ngờ, thân thể bị hắn ôm chặt khẽ nổi lên một hồi run rẩy...

Nàng không chỉ cảm thấy phía sau lưng mình hoàn toàn áp vào lồng ngực của hắn, hơn nữa còn có vật nam tính to lớn kia...Nàng có thể cảm nhận rõ ràng thứ cứng rắn như thép, ngang tàng tựa dã thú, xuyên thấu vật liệu may mặc, nóng bỏng áp sát thân thể nàng.

"Anh... Thật quá đáng!" Lạc Tranh xoay người lại, dùng hết sức đẩy hắn ra, vô tình nhìn đến vật nam tính kiêu ngạo của hắn, gương mặt đỏ ửng, vội vàng quay đi, giọng nói vốn bình tĩnh thường ngày giờ bối rối khôn tả.

"Y phục của anh để ở đâu?"

"Trong phòng thay đồ." Thương Nghiêu vừa cười vừa nói.

Lạc Tranh một lời không nói, xoay người đi vào phòng để trang phục.

Nhìn theo bóng lưng nàng, nụ cười trên môi Thương Nghiêu càng đậm. Bất quá... hắn nhìn hạ thân đã sớm ngang đứng, không khỏi khẽ cười khổ. Tiểu yêu tinh này, chỉ là cận kề nàng một chút như vậy đã khiến hắn mất tự chủ. Thật sự không đơn giản, so với những phụ nữ khác, nàng thực sự có hương vị đặc biệt.

Nhưng là...

Ánh mắt của hắn lóe lên một tia thâm thúy. Trò mèo vờn chuột này xem chừng càng ngày càng thú vị.

Lạc Tranh quay trở lại, cầm bộ y phục chỉnh tề trong tay, giận dữ ném lên người hắn.

Thương Nghiêu nhếch môi, cầm lấy quần áo, từng thứ mặc vào, động tác ưu nhã đến cực điểm.
Y phục cao cấp che lại vóc dáng hoàn mỹ của hắn. Đuôi lông mày khẽ nhếch lên, vẻ phóng đãng không chút kiềm chế, “Còn cà vạt nữa, em giúp tôi thắt đi!”

Lạc Tranh vẫn bất động tại chỗ, khẽ mỉa mai "Đường đường Thương Nghiêu tiên sinh chả lẽ cà vạt cũng không thắt được sao?"

Thương Nghiêu đưa tay chỉnh lại quần áo, "Đương nhiên tôi có thể tự làm, nhưng việc này không phải vốn dành cho phụ nữ sao?"

"Xem ra Thương Nghiêu tiên sinh hàng đêm nhất định không thể chịu cô đơn." Lạc Tranh lạnh lùng nhìn hắn, châm chọc cất lời.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 50
Thời Gian: Thứ 3, 04/06/2013, 14:15
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 3: Đêm mộng mị

Chương 12 - Phần 3: Em phải hiểu tôi mới có thể phục vụ tôi

"Câu vừa rồi của em nếu như mang ý khẳng định, như vậy cho thấy em đã bắt đầu hiểu tôi rồi. Còn nếu mang ý nghi ngờ tức là em đang muốn tìm hiểu về tôi. Cho dù là ý gì, tôi cũng có thể nhận ra rằng, ở trong lòng em, tôi đã có vị trí nhất định.” Thương Nghiêu đưa tay nhẹ nhàng chọn lấy một chiếc cà vạt, nở nụ cười tà mị, hướng nàng nói, "Em sẽ không vì chuyện giúp tôi thắt cà vạt mà lãng phí thời gian chứ?”

Lạc Tranh nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Đây là phương thức mà giáo viên yoga của nàng đã dạy. Vốn là bài tập giúp điều hoà hô hấp để tạo nên sự cân bằng cho cơ thể nhưng nàng lại phát hiện ra, chiêu này dùng để áp chế lửa giận thực sự rất hữu ích.

Không nói một lời, cầm lấy cà vạt trong tay Thương Nghiêu, Lạc Tranh tức giận đem cà vạt vòng qua cổ hắn. Do hắn khá cao lớn, nên ánh mắt tức giận của nàng chỉ tập trung vào phần cổ của hắn. Không cần nghĩ cũng biết, giờ khắc này, ánh mắt của hắn có mấy phần lấp lánh.

Nhìn hành động của nàng, nụ cười trên môi Thương Nghiêu càng nồng đậm, nhàn nhã hưởng thụ cảm giác được nàng tự tay thắt cà vạt. Hai tay hắn lại vô cùng tự nhiên ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng. Bất chợt phát hiện, người phụ nữ đang đứng trước mặt hắn bất luận cảm xúc, vóc dáng, gương mặt, thậm chí là hơi thở đều khiến hắn vô cùng thoải mái.

Lạc Tranh có thể cảm nhận được bàn tay hắn bắt đầu không yên, cũng không buồn phản ứng lại, mặc kệ hắn tuỳ tiện khoá chặt eo nàng. Loại chuyện kiểu này nàng đã sớm rút ra bài học, càng cự tuyệt lại càng có kết cục không tốt, nhất là đối với người đàn ông bá đạo như hắn, không có phản ứng mới có thể khiến hắn an phận mà dừng lại.

Hơi thở đàn ông váng vất tưởng chừng như thấm vào tận xương tuỷ khiến đầu ngón tay Lạc Tranh có chút luống cuống. Nàng chỉ cảm thấy vòng tay của hắn càng lúc càng siết chặt. Vội vàng thắt thật nhanh cà vạt, nhẹ giọng nói, “Xong rồi, Thương Nghiêu tiên sinh”

Nhưng…

Vòng tay của hắn lại càng siết chặt hơn, hơi cúi xuống, kéo hai tay nàng đặt trên vòm ngực rộng. Ngón tay của nàng cách một lớp y phục vẫn có thể cảm nhận được da thịt cường tráng của hắn.

"Em đã nghe tin nhắn của tôi sao?" Giọng nói của hắn đầy vẻ dụ hoặc lại vô cùng ấm áp…

Lạc Tranh tâm tư có chút rối loạn, đưa mắt nhìn hắn khẽ nói, "Thương Nghiêu tiên sinh có nhắn tin cho tôi sao? Thật xin lỗi, điện thoại của tôi thường xuyên tắt máy. Hơn nữa, tôi cũng đang vội. Nếu như Thương Nghiêu tiên sinh không có chuyện gì khác, xin buông tay, tôi muốn trở về văn phòng.”

"Ai nói tôi không có chuyện gì?" Thương Nghiêu giận quá hóa cười, không có buông nàng ra, ngược lại càng ôm chặt hơn, ôm lấy đầu nàng áp vào lồng ngực hắn.

"Đêm qua tôi gặp ác mộng, khi tỉnh lại thật sự rất muốn nghe giọng nói của em..."

Lạc Tranh áp tai trên ngực hắn, tiếng nói trầm thấp cùng với tiếng tim đập trầm ổn trong lồng ngực cơ hồ chấn động bên tai nàng. Không thể không thừa nhận, lời nói của hắn khiến tâm tư nàng nảy sinh một hồi cuồng loạn.

"Anh…là cơn ác mộng thế nào?" Nàng không khỏi nhớ tới sự vô lực của mình đêm qua. Tuy nói ác mộng không thể thành thực nhưng cảm giác cô độc sau khi thanh tỉnh từ trong cơn ác mộng tột cùng là thế nào nàng hiểu rất rõ.

Giọng trầm thấp của hắn khẽ vang lên, “Tôi mơ thấy, người tôi quan tâm nhất bỏ tôi mà đi…”

Lạc Tranh kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn hắn có chút ngờ vực. Thứ nhất, nàng không nghĩ tới hắn sẽ kể với nàng. Thứ hai, không ngờ hắn cũng có lúc tỏ ra yếu đuối như vậy.

Ánh mắt Thương Nghiêu chợt lóe lên tia thâm thúy vô cùng phức tạp, khiến nàng tin tưởng hắn không hề nói dối.

Người khiến hắn quan tâm nhất rốt cuộc là người như thế nào?

Là đàn ông hay phụ nữ?

Là trẻ con hay trưởng bối của hắn?

Bạn bè hay người yêu?

Nghĩ tới đây, thẳm sâu tận đáy lòng nàng nổi lên một hồi chua xót, rất không thoải mái…

Liền đó, chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng bị hắn giữ lấy, đầu hơi cúi xuống chăm chú nhìn nàng không hề chớp mắt, giọng nói ấm áp vang lên như rót mật bên tai...

"Tranh, thật ra tối qua em có nhận được tin nhắn của tôi, đúng không? Hơn nữa, tối qua em cũng không ngủ được…”

Lạc Tranh tâm tư chợt run rẩy. Hắn làm sao mà biết được? Sao hắn có thể biết rõ nhất cử nhất động của nàng như vậy?

Không được, không được. Hôm nay nàng quá bị động rồi. Từ khi bước vào căn phòng này, nàng liên tục có cảm giác bị hắn dẫn dắt. Kéo bàn tay to lớn của hắn khỏi eo, thoát khỏi sự bao vây, nàng nhẹ nhàng lên tiếng, “Khiến Thương Nghiêu tiên sinh thất vọng rồi, tối hôm qua tôi ngủ rất ngon.”

"A?" Thương Nghiêu nghe xong, lông mày hơi nhíu lại tựa như cười, khôi phục lại bộ dáng tà mị, lười biếng ngồi xuống ghế sofa. Ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa chiếu lên thân hình cao lớn của hắn, vô cùng ưu nhã.

"Xem ra là tôi tự mình đa tình." Hắn cười càng rạng rỡ hơn, đôi mắt thâm thuý như chim ưng nhìn vào ngón tay đeo nhẫn của nàng, "Hoặc là Lạc luật sư gần đây có chuyện vui, nên đến nằm mộng cũng là giấc mộng đẹp."

Lạc Tranh vô thức nắm tay lại, da thịt mềm mại bị cạnh của viên kim cương trên chiếc nhẫn ép phải, có chút đau đớn…

Hắn rõ ràng đã nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay nàng. Hơn nữa, Húc Khiên luôn coi hắn là bạn tốt, chuyện kết hôn quan trọng như vậy, nhất định đã thông báo cho hắn rồi.”

Nàng cắn cắn môi, khẽ nói, "Chuyện tốt đẹp như vậy chẳng ai có thể từ chối cả."

Đáy mắt Thương Nghiêu dường như nổi lên ý cười…

"Cũng đúng, người luôn thích đương đầu với thử thách như em, sao có thể chịu được một cuộc sống tẻ nhạt." Hắn điều chỉnh lại tư thế ngồi, nhìn nàng, hờ hững nói, "Đêm nay tôi sẽ trở về Pháp, em trở về chuẩn bị một chút đi."

Lạc Tranh thực sự không hiểu lời của hắn, "Tôi cần chuẩn bị cái gì?"

"Đương nhiên là cùng tôi về Pháp!" Thương Nghiêu chăm chú nhìn nàng, vẻ mặt thể hiện rõ ràng đây là chuyện hiển nhiên, không cần phải bàn cãi, "Em là luật sư đại diện của tập đoàn tôi, chẳng lẽ lại nghĩ sẽ ở Hongkong xử lý pháp vụ của RM?"

Lạc Tranh chỉ cảm thấy buồn cười, "Thương Nghiêu tiên sinh, cách thức làm việc của văn phòng chúng tôi, ngài không cần phải bận tâm. Nếu ngay cả việc xử lý chút khoảng cách này cũng không làm tốt, làm sao mỗi năm văn phòng có thể nhận được nhiều hợp đồng như vậy.”

Hắn đùa kiểu gì thế, muốn nàng cùng đi Pháp? Cho dù thực sự muốn nàng tới Pháp một chuyến, cũng không thể là thời điểm này.

"Tập đoàn RM không giống như các công ty nhỏ, chuyện em cần xử lý thực sự rất nhiều. Qua Pháp một thời gian, cho dù đối với hoạt động của công ty hay là cá nhân tôi, em đều có cơ hội hiểu rõ ràng hơn." Thương Nghiêu thong thả nói.

"Đối với việc của tập đoàn RM, tôi tự nhiên sẽ lựa chọn phương pháp thích hợp cùng thời điểm thích hợp để tìm hiểu rõ ràng. Nhưng riêng đối với Thương Nghiêu tiên sinh, thật xin lỗi, tôi không có hứng thú muốn tìm hiểu.” Lạc Tranh chăm chú nhìn hắn, dùng giọng điệu bình thản nhất lên tiếng.

"Không, em sai rồi." Thương Nghiêu cười lắc đầu, "Người em cần hiểu rõ nhất chính là tôi. Trước hết phải hiểu tôi, mới có thể hiểu rõ tôi điều hành công ty như thế nào. Biết rõ sở thích của tôi, em mới có thể tận lực cống hiến cho tập đoàn RM. Nói một cách khác, tôi là ông chủ của em, em căn bản không có quyền cự tuyệt."


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full (Ân Tầm)
Page 10 of 56«12891011125556»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook