Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full (2) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 2 of 56«12345556»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full (Ân Tầm)
Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full
trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 6
Thời Gian: Thứ 2, 03/06/2013, 13:45
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 2 - Phần 1: Nguy cơ ập xuống

Màn đêm buông xuống, ánh sáng rực rỡ của những vì sao trên trời cũng tỏ ra thua kém ánh đèn neon của thành phố hoa lệ. Bên cạnh cửa sổ sát đất, Lạc Tranh mặc một bộ y phục màu trắng ngồi thoải mái trên sofa, khóe môi lấp lánh nụ cười.

“Em không biết anh lại về Hongkong sớm vậy, lúc chiều em đang định chuẩn bị xe đi đón cơ.” Nàng hướng về người đàn ông phía đối diện, khuôn mặt ôn nhu toát lên dáng vẻ thư sinh. Đó chính là người thành lập nên văn phòng luật Húc Doanh - Ôn Húc Khiên, là đàn anh mà Lạc Tranh thầm mến 4 năm qua. Khi anh ta mở ra văn phòng luật năm đó, hai người bọn họ cuối cùng cũng nắm tay nhau, trở thành một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ trong giới luật sư.

Nếu như nói Lạc Tranh là một đóa hoa anh túc mỹ lệ thì Ôn Húc Khiên tựa như đất đai và nguồn nước nuôi dưỡng đóa hoa anh túc này. Tính tình anh cũng hệt như dòng họ anh đang mang, vô cùng ôn hòa phù hợp với dáng vẻ lịch sự, nho nhã. Húc Khiên đối với người khác luôn khiêm tốn, giữ lễ nghĩa, hơn nữa tướng mạo cũng không tệ, có đầy đủ khí chất phong độ của một trí thức. Bất kỳ ai cũng sẽ không dám nghĩ đến chuyện dây dưa gây chuyện với một luật sư danh tiếng như vậy.

Lạc Tranh cùng Ôn Húc Khiên tựa như lửa nóng với dòng nước ấm. Có đôi khi Lạc Tranh còn cho rằng, Ôn Húc Khiên thích hợp làm một vị quan toà hơn là làm luật sư. Nhưng khi anh ở trên tòa cũng có sức thu hút rất riêng, chỉ là không giống như Lạc Tranh, mạnh mẽ tấn công phá vỡ phòng tuyến của đối phương mà thôi.

"Anh muốn cho em một niềm vui bất ngờ." Ôn Húc Khiên vẫn luôn là một người đàn ông chu đáo như vậy. Không những thế, anh còn luôn chủ động tạo ra sự lãng mạn. Đối với những việc như vậy, Lạc Tranh luôn tỏ ra kém hơn, mặc dù nàng là phái nữ nhưng đối với những chuyện lãng mạn kiểu này lại hoàn toàn mù tịt.

Lạc Tranh khẽ nhấp một chút vang đỏ, không nói gì. Nàng vốn là một cô gái dám yêu dám hận, chỉ là đối với chuyện tình yêu thì lại không biết nên mở miệng thế nào.

Ôn Húc Khiên chăm chú nhìn nàng, lấy từ trong cặp tài liệu ra hai chiếc vé máy bay, đưa tới trước mặt nàng.

"Đây là..." Lạc Tranh có đôi chút khó hiểu nhìn anh.

"Tranh Tranh, không phải em từng nói muốn đi Australia lặn biển ngắm san hô sao? Anh đã đặc biệt đặt vé rồi, chúng ta có thể qua đó nghỉ ngơi thật thoải mái.” Ôn Húc Khiên nhẹ nhàng nói.

Lạc Tranh hơi ngẩn người, "Ngày kia đã bay sao? Húc Khiên, em không thể thu xếp mọi thứ nhanh như vậy được. Anh cũng biết tuy vụ kiện quốc tế với bên Pháp kia chúng ta đã thắng, nhưng mà còn rất nhiều việc vẫn phải xử lý, bây giờ sao có thể đi nghỉ?”

Ôn Húc Khiên khẽ chớp mắt, có vẻ muốn nói gì đó lại thôi.

Lạc Tranh vẫn là người rất nhạy cảm, ánh mắt tinh anh luôn giỏi nhìn thấu lòng người, thấy thế liền thử dò xét, “Húc Khiên, đã xảy ra chuyện gì?”

Ôn Húc Khiên khẽ nở nụ cười khổ, "Tranh Tranh, đúng là cái gì cũng không thể gạt được em." Khẽ thở dài nói, "Thật ra anh đã thua kiện ở phiên tòa bên đại lục rồi."

Lạc Tranh hơi giật mình, nhưng một giây sau liền cười, "Nếu đã lên tòa, dĩ nhiên sẽ có thắng có thua. Húc Khiên, không sao đâu.”

"Tranh Tranh, em không cần an ủi anh. Có lẽ anh thật sự không thích hợp làm luật sư." Ôn Húc Khiên khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút miễn cưỡng.

"Nói bậy, trong giới luật sư có ai không biết cái tên Ôn Húc Khiên chứ? Anh là luật sư có đẳng cấp, sao có thể dễ dàng buông xuôi như vậy?”

"Tranh Tranh, thật lòng mà nói, tư chất của anh không bằng em. Em thông minh, có sự nhạy cảm trời sinh của người luật sư. Dựa vào những vụ kiện mấy năm nay mà nói, em đánh đâu thắng đó, mà anh thì nửa thắng nửa bại. Có nhiều lúc, anh thật sợ...”, Ôn Húc Khiên nói được phân nửa liền dừng lại.

Lạc Tranh chăm chú nhìn Húc Khiên, tuy lời nói của anh mới thốt ra nửa chừng, nhưng nàng cũng đoán được hàm ý trong đó, ánh mắt vô cùng dịu dàng, nói “Anh sợ em sẽ bỏ anh mà đi sao?”

Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 2 - Phần 2: Nguy cơ ập xuống


Ngón tay Ôn Húc Khiên hơi run lên, ngước mắt nhìn nàng vô cùng ôn nhu, “Tranh Tranh, em sẽ không rời bỏ anh, bởi vì em yêu anh.”

Lạc Tranh khẽ cười, kéo qua bàn tay to của anh, giọng nói vốn luôn tỉnh táo trước giờ trở nên vô cùng nhu hòa, “Nếu đã hiểu rõ tâm ý của em sao còn vội vã đặt vé máy bay? Húc Khiên, em và anh đã ở bên nhau 4 năm rồi, chẳng lẽ đến giờ anh còn hoài nghi tình cảm em dành cho anh sao?”

"Tranh Tranh..." Ánh mắt Ôn Húc Khiên khẽ dao động, kéo tay nàng đặt lên môi mình, để cho mùi thơm ngát tỏa ra từ ngón tay thon nàng quanh quẩn trong hơi thở. “Anh biết em yêu anh, nhưng thời gian gần đây, anh vẫn luôn có cảm giác lo lắng. Em càng ngày càng ưu tú, càng ngày càng thu hút sự chú ý của người khác. Nhiều lúc, anh thật muốn đem em khóa trong nhà cả ngày, không để cho em gặp bất kỳ ai, không để cho em làm bất kỳ chuyện gì.”

Lạc Tranh đầu tiên hơi kinh ngạc, nhưng trong chớp mắt liền nở nụ cười xinh đẹp lộ rõ lúm đồng tiền, toát lên một vẻ mê hoặc, nói “Húc Khiên, gần đây anh sao vậy? Những lời thế này trước giờ anh chưa từng nói.”

Ôn Húc Khiên khẽ hôn lên ngón tay trắng mịn, chăm chú nhìn nàng, "Tranh Tranh, em sẽ luôn ở bên anh đúng không? Cho dù có xảy ra chuyện gì, cho dù có một ngày anh trắng tay, em cũng sẽ yêu anh như lúc này?”

"Dĩ nhiên là vậy rồi, Húc Khiên. Lúc chúng ta mới ở bên nhau, anh cũng là hai bàn tay trắng.” Lạc Tranh khẽ nở nụ cười, đan tay vào bàn tay Húc Khiên, “Hôm nay anh rất lạ, có chuyện gì không thể nói với em sao?”

Ôn Húc Khiên nghe vậy, trên mặt khẽ nở nụ cười khổ, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

"Tranh Tranh, có một chuyện anh phải nói với em. Thực ra vụ thua kiện bên đại lục lần này có ảnh hưởng rất lớn đến uy tín của văn phòng luật chúng ta. Ngay cuộc điện thoại anh vừa nhận, đã có sáu tập đoàn yêu cầu hủy bỏ quan hệ hợp tác với văn phòng. Rất nhiều hợp đồng tư vấn mới ký kết cũng bị rút lại. Cứ theo đà này, văn phòng sẽ rơi vào tình cảnh vô cùng khó khăn. Em cũng biết, Hongkong là một thành phố rất coi trọng đến hiệu quả cùng lợi ích, đối với việc của văn phòng chúng ta lần này, một khi đã mất đi uy tín, kết quả...”

Lạc Tranh lúc này thực sự sợ đến ngây người. Nỗi sợ hãi này đã nhiều năm rồi chưa từng xuất hiện trên gương mặt nàng. “Sao có thể như vậy? Hợp đồng đều đã ký kết xong cả, sao bọn họ có thể bội tín?”

"Bọn họ thà rằng hủy hợp đồng cũng không muốn hợp tác cùng một văn phòng luật có tiền sử thua kiện, đây chính là sự thực tàn nhẫn.” Ôn Húc Khiên hít sâu một hơi, thở dài nhìn Lạc Tranh, “Bọn họ thà rằng trả chút phí tổn bồi thường phá hủy hợp đồng cũng không muốn sau này tập đoàn mình phải chịu tổn thất.”

Lạc Tranh bất đắc dĩ lắc đầu, thu tay lại khoanh trước ngực, "Bỏ đi, cho dù tổn thất vài hợp đồng bên đại lục cũng không sao. Chúng ta cũng không chỉ tiếp nhận các vụ kiện trong nước, thị trường Hongkong rất lớn, vẫn còn không ít các công ty, tập đoàn nước ngoài mà.”

"Thật ra...mọi chuyện vốn không đến nỗi tệ như vậy, chỉ là..." Ôn Húc Khiên nét mặt có chút do dự.

"Anh sao vậy?"

"Tranh Tranh..." Ôn Húc Khiên hơi nghiêng người về phía trước, chăm chú nhìn nàng, nói khẽ, “Anh biết em đã thắng vụ kiện bên Pháp, vốn đây là một chuyện tốt lại bị anh làm hỏng mất. Đến hôm nay anh mới biết, thì ra đối phương đang có ý hợp tác cùng văn phòng chúng ta. Cũng do tổ ngoại vụ của văn phòng làm việc sai sót. Tập đoàn bên nguyên trong vụ kiện vừa rồi của em chính là tập đoàn RM, vốn định đề nghị chúng ta làm cố vấn pháp luật cho tập đoàn họ. Không ngờ tổ ngoại vụ lại khiến chúng ta gặp họa, hơn nữa lần này em làm luật sư biện hộ lại khiến họ thua kiện, thế nên...”

"Em hiểu rồi." Đôi lông mày thanh tú của Lạc Tranh khẽ nhăn lại, "Nếu đã là phúc thì không phải họa, là họa có tránh cũng không khỏi, tập đoàn RM của Pháp kia xem ra không thể hợp tác với chúng ta rồi.”


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 7
Thời Gian: Thứ 2, 03/06/2013, 13:46
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 3: Yêu cầu của đối phương

"Mấy năm gần đây, tập đoàn RM của Pháp có sự tăng trưởng vượt bậc, trở thành một trong mười tập đoàn trẻ hàng đầu thế giới. Nếu chúng ta có thể trở thành cố vấn pháp luật cho bọn họ, đối với văn phòng luật mà nói, thực sự là một khoản thu không nhỏ.” Ôn Húc Khiên nhẹ giọng nói.

"Nhưng mà em thấy, ta đã khiến bọn họ thua kiện, nhất định bọn họ sẽ không đồng ý việc hợp tác này đâu.” Lạc Tranh khẽ nhún vai, than nhẹ, “Vốn nghĩ thắng kiện là chuyện tốt, không ngờ tổn thất lại lớn thế này.”

"Không, chuyện này vẫn còn có thể xoay chuyển." Ôn Húc Khiên kiên quyết nói, “Người của chúng ta điều tra được, giám đốc của RM thật trùng hợp là người quen của anh. Khi anh tu nghiệp bên Anh, có quen sơ với người này. Nhưng mà anh cũng chỉ biết tên tiếng Trung của anh ta là Thương Nghiêu, còn về hoàn cảnh anh ta, anh không biết gì cả.”

"Thương Nghiêu? Cái tên này nghe thật lạ." Trong đầu Lạc Tranh không ngừng tìm kiếm những tin tức liên quan, nhưng vô ích. Cái tên này quả thực rất xa lạ, ngay cả nàng thường xuyên có mối liên hệ với giới thương nhân cũng chưa từng nghe nói đến cái tên này.

"Anh có chắc có thể trực tiếp liên hệ với anh ta không?"

"Thực ra anh đã liên lạc rồi, lúc ở trên xe, anh đã nói chuyện trực tiếp với anh ta. Không ngờ nhiều năm qua rồi mà anh ta vẫn còn nhớ rõ anh.” Ôn Húc Khiên cười đầy vẻ thỏa mãn, “Bản thân anh ta sau khi nghe lời giải thích cùng ý định hợp tác của anh cũng tỏ ý rất vui vẻ.”

Ánh mắt Lạc Tranh sáng lên, cả người cũng cảm thấy nhẹ nhàng hẳn. “Vậy là tốt rồi, chỉ cần anh mau chóng sang Pháp gặp mặt nói chuyện cụ thể, không phải là sẽ ổn sao? Hai người từng quen biết như vậy, nhất định không thành vấn đề.”

"Về căn bản là như vậy, nhưng mà..." Ôn Húc Khiên dường như muốn nói gì đó lại thôi, đưa mắt nhìn lướt qua sắc mặt Lạc Tranh, có chút do dự.

Lạc Tranh thấy bộ dạng đó, biết nhất định có chuyện khó nói, khẽ mỉm cười, “Đối phương nhất định là đưa ra yêu cầu hà khắc phải không?”

Ôn Húc Khiên gật đầu, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

"Là yêu cầu thế nào?" Lạc Tranh hỏi. Nàng cũng biết, thương trường như chiến trường, mạnh được yếu thua, đi cầu người ta đương nhiên sẽ bị chèn ép.

Ôn Húc Khiên lại lần nữa hít sâu một hơi, "Đối phương đề xuất yêu cầu rất quái lạ, anh ta thật sự có ý hợp tác nhưng lại đề xuất muốn em qua Pháp một chuyến.”

"Em?" Lạc Tranh chỉ vào mình, hàng lông mày đen nhánh khẽ chau lại, “Anh cùng anh ta là người quen cũ, nhưng em đâu có biết anh ta.”

"Ý của anh ta là, bởi em đã khiến tập đoàn bọn họ thua kiện, cho nên bọn họ rất muốn biết về vị luật sư biện hộ này.”

"Thì ra là như vậy, em thấy không chừng anh ta muốn nhìn xem rốt cuộc em nặng bao nhiêu cân đây.” Lạc Tranh cười lạnh, tựa người vào sofa, “Nhưng mà yêu cầu của đối phương cũng hợp tình hợp lý. Dù sao em cũng đã làm cho họ mất thể diện, xem như là khi chúng ta muốn cầu cạnh họ thì cũng phải trả ra một cái giá hợp lý.”

"Tranh Tranh, vậy em... có thể cùng anh đi Pháp hay không?"

"Húc Khiên, kể từ khi văn phòng được thành lập, em đã luôn ở bên anh. Em cũng không muốn nhìn văn phòng xảy ra chuyện, cho nên em đương nhiên có thể đi cùng anh, nhưng mà...” Giọng nói của nàng hơi thay đổi, ánh mắt vô cùng tỉnh táo, “Em chỉ sợ đối phương đang cố ý gây khó khăn cho chúng ta chứ không phải thật lòng muốn hợp tác.”

"Cho dù như thế, anh cũng muốn đi một chuyến, thuyết phục đối phương đồng ý hợp tác mới thôi.” Ôn Húc Khiên nói rất kiên quyết, “Vụ hợp tác này rất quan trọng đối với sự sống còn của văn phòng chúng ta, nếu như không kịp thời bổ sung khoảng trống của những hợp đồng bị mất, văn phòng không chỉ bị tổn hại về danh tiếng mà còn có nguy cơ phải đóng cửa. Nhưng mà Tranh Tranh, anh sẽ không làm khó em, nếu như em thực sự không muốn đi, anh sẽ nghĩ cách khác để đối phương đồng ý hợp tác.”

"Húc Khiên, em sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu. Chuyện của anh cũng là chuyện của em. Còn nữa, nếu không phải vì em thắng vụ kiện vừa rồi, không chừng đối phương đã sớm đồng ý hợp tác. Em chỉ là đang lo lắng đối phương không có thành ý mà thôi. Thôi quên đi...” Lạc Tranh khẽ cười, cố đè nén dự cảm bất an mơ hồ trong lòng, chăm chú nhìn Ôn Húc Khiên, “Em đi cùng anh, cho dù là địa ngục, em cũng sẽ cùng anh xông vào.”

"Cảm ơn em, Tranh Tranh..." Ôn Húc Khiên kéo tay nàng áp lên má mình, trong mắt ngập tràn cảm động.

Lạc Tranh cũng cười, lộ lúm đồng tiền xinh xinh, nhưng mà trong tim lại nổi lên cảm giác bất an vô cùng mãnh liệt...


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 8
Thời Gian: Thứ 2, 03/06/2013, 13:47
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 4 - Phần 1: Đối phương không đơn giản

Máy bay bay qua châu Âu, hạ cánh xuống sân bay Roissy - Charles de Gaulle.

Tập đoàn RM của Pháp thuộc sở hữu của một thương nhân đầy tài năng mới xuất hiện vài năm trở lại đây. Từ năm đầu tiên tiến vào thị trường quốc tế bắt đầu kinh doanh các mặt hàng xa xỉ phẩm, chỉ trong vài năm ngắn ngủi bứt lên trở thành vương quốc của hàng xa xỉ phẩm trẻ tuổi nhất, đứng trong top 10 tập đoàn của thế giới, trụ sở chính đặt tại thủ đô Paris hoa lệ, tọa lạc giữa khu trung tâm thương mại phồn hoa nhất.

Số lần Lạc Tranh đến Paris cũng không ít, hai ngày trước tại nơi này nàng còn mới thắng kiện. Nước Pháp vẫn luôn để lại trong lòng Lạc Tranh một ấn tượng tốt đẹp, ít nhất nàng vẫn nghĩ nếu trong hoàn cảnh phù hợp, có thời gian sẽ lại thủ đô hoa lệ này chơi vài ngày. Chỉ tiếc là lần nào đến rồi đi cũng rất vội vàng, cho nên đối với thành phố biểu tượng của sự xa hoa, thời thượng này cũng đành bất đắc dĩ thở dài.

Cuộc hẹn được sắp xếp tại phòng họp của tập đoàn, tòa nhà với kiến trúc nguy nga dưới ánh mặt trời phản xạ lên các tấm kính, tỏa ra một sức cuốn hút mạnh mẽ. Lúc Lạc Tranh cùng Ôn Húc Khiên ngồi xuống sofa gần cửa sổ trong phòng họp, thư ký đã nhiệt tình tự mang cà phê do mình pha lên, “Ôn luật sư, Lạc luật sư, xin hai vị chờ một chút, giám đốc đang có cuộc họp.”

"Cảm ơn, đã phiền cô rồi!" Trong đôi mắt Ôn Húc Khiên khẽ ánh lên nét cười.

Cô thư ký xinh đẹp cũng cười đáp lại, không chút e dè Lạc Tranh đang ngồi ở đó, trước mặt Ôn Húc Khiên còn cố ý đong đưa vòng eo mê người cùng mái tóc vàng óng, nhẹ nhàng đi ra ngoài mang theo mùi nước hoa quyến rũ.

Lạc Tranh nhìn ra bên ngoài cửa sổ, ngắm thành phố xe cộ đông đúc bên dưới. Đợi cô thư ký ra ngoài và đóng cửa lại, mới khẽ quay đầu, nhẹ nhàng cười, “Húc Khiên, xem ra người bạn kia của anh, tác phong sinh hoạt không được điều độ cho lắm.”

"Ồ? Em chưa từng gặp anh ta, vì sao lại khẳng định như vậy?” Ôn Húc Khiên nhìn nàng, vẻ mặt có chút hứng thú.

"Từ thư ký của anh ta." Lạc Tranh đứng dậy, đôi mắt tinh anh khẽ quan sát toàn bộ phòng họp. “Để cho một cô thư ký quyến rũ như vậy ở bên cạnh, bạn của anh xem ra cũng thường xuyên không chịu cô đơn.”

"Tranh Tranh, RM lập nghiệp từ các mặt hàng xa xỉ phẩm, đương nhiên về phương diện tuyển dụng nhân sự, cũng sẽ chọn người có khí chất, thời thượng, cuốn hút một chút. Có lẽ em đã quá nhạy cảm rồi.” Ôn Húc Khiên nhẹ nhàng cười, trong lời nói có mấy phần tán thưởng.

"Nhưng mà thật không ngờ tới, tập đoàn RM này khi nhìn vào cho người ta một cảm giác thời thượng vô cùng mạnh mẽ, nhân viên ở đây cũng đều còn rất trẻ.”

Lạc Tranh khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng đi tới trước mặt Ôn Húc Khiên, khẽ vòng tay qua cổ anh, gương mặt xinh đẹp, hai gò má mịn màng, đường nét vô cùng thanh tú.

"Em cũng biết, trong mắt đàn ông các anh, kiểu phụ nữ quyến rũ như vậy mới được coi là đẹp nhất.”

Tâm tình Ôn Húc Khiên bất giác vô cùng khẩn trương, nụ cười tràn ngập trên môi. Không ngờ tới, bộ dáng nũng nịu của Lạc Tranh cũng thực mê người, “Thật hiếm khi thấy Tranh Tranh của anh ghen thế này.”

"Bớt tự mãn đi, ai thèm ghen. Em chỉ là sợ anh sẽ vui đến quên hết công việc thôi. Lạc Tranh nhẹ duỗi ngón tay, nhẹ nhàng xỉa xỉa lên trán Húc Khiên. Vừa muốn vòng tay ôm eo Lạc Tranh kéo lại gần, lại bị nàng cười khẽ né đi, bước tới bên cửa sổ, nghiêng đầu nhìn, “Húc Khiên, anh thực tin rằng người bạn này có ý hợp tác sao?”

"Đương nhiên, nếu không phải như thế, sao anh ta lại bảo chúng ta bay sang đây?”

Đáy mắt Lạc Tranh khôi phục lại sự tỉnh táo thường ngày, suy tư một lúc, nhẹ giọng nói, “Em thấy...bạn của anh chưa chắc có thành ý này.”

"Vì sao?" Ôn Húc Khiên biết rõ Lạc Tranh luôn là người không dễ dàng đưa ra phán đoán. Một khi đã đưa ra phán đoán, nhất định đã cân nhắc rất kỹ lưỡng.

Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 4 - Phần 2: Đối phương không đơn giản

Lạc Tranh xoay người, đôi mắt đen tròn chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng phản chiếu qua cửa kính trong suốt, chiếu lên đôi gò má trắng mịn phớt hồng khiến gương mặt nàng càng đẹp hơn. Khẽ thở dài, Lạc Tranh lên tiếng, “Húc Khiên, nếu như đối phương thật sự có thành ý thì sẽ không để chúng ta chờ lâu thế này.”

Ôn Húc Khiên nghe vậy, thả lỏng người, cười nói, "Tranh Tranh, em hiểu lầm rồi. Anh ta là giám đốc tập đoàn, đương nhiên không thể vắng mặt trong các cuộc họp lớn nhỏ. Thư ký không phải vừa nói đó sao, anh ta đang họp, sẽ kết thúc ngay thôi.”

"Chỉ mong như vậy." Lạc Tranh không đồng ý với lời nói của Ôn Húc Khiên, nhưng cũng không phản bác, chỉ là khẽ mỉm cười, nét suy tư trong mắt càng lúc càng đậm...

Cứ như vậy, ước chừng hơn nửa giờ đồng hồ nữa, cũng không thấy bóng dáng vị giám đốc thần bí kia, mà ngay cả thư ký giám đốc cũng mất dạng.

"Húc Khiên, chúng ta đi thôi." Lạc Tranh nhìn đồng hồ đeo tay lần cuối cùng, rốt cuộc không chờ nổi nữa, kéo bàn tay Ôn Húc Khiên, dứt khoát quyết định.”

"Tranh Tranh, anh thấy chúng ta nên đợi thêm chút nữa..."

"Húc Khiên, người này căn bản không có thành ý, cho dù anh có chờ hắn tới, hắn cũng sẽ nói cho anh biết hắn không muốn hợp tác.” Lạc Tranh dịu dàng lên tiếng nhưng trong lời nói vẫn toát lên sự sắc sảo, thông tuệ.

"Tranh Tranh..."

"Đi thôi, ở lại chỗ này vì một người không có chút thành ý chỉ làm lãng phí thời gian. Chi bằng mình đi thưởng thức chút phong cảnh Paris còn hơn.” Sắc mặt Lạc Tranh vẫn rất bình tĩnh, nhưng trong đáy mắt lộ rõ nét không vui.

Sắc mặt Ôn Húc Khiên có chút chần chừ...

"Húc Khiên, anh sẽ không nghĩ rằng mọi người đều giống anh, nhớ đến tình bạn cũ chứ? Anh cũng đã nói, hai người cũng chỉ là quen biết sơ sơ mà thôi. Hoàn cảnh của người này anh cũng không hề biết gì, có thể thấy anh cũng không hiểu rõ hắn. Nếu quá mê muội mà đặt toàn bộ hy vọng lên anh ta, thà rằng chúng ta thử tìm kiếm những cơ hội khác...”

"Tôi có thành ý hay không, không phải do người khác nhận định. Về phần người có thể tùy tiện bình phẩm sau lưng người khác, tôi nghĩ thành ý cũng chẳng được bao nhiêu.” Lạc Tranh còn chưa nói hết, đã nghe thấy một giọng trầm thấp, êm ái vang lên từ phía cửa phòng họp. Giọng nói này vô cùng êm tai, mượt mà tựa lông măng thiên nga đen, nhàn nhạt vang lên giữa không gian yên tĩnh. Chỉ là giọng nói này thực sự có tác dụng áp chế thần kinh khiếp người.

Lạc Tranh đang quay lưng về phía cửa, nghe thấy giọng nói kia bất giác hơi run lên. Giọng nói này mang theo chút xa cách, xuyên thẳng vào màng nhĩ, khiến trái tim nàng cũng theo đó mà hoảng hốt, theo bản năng quay đầu nhìn lại...

Đó là một thân hình vô cùng cao lớn, vóc dáng hoàn mỹ tựa như người mẫu, gương mặt cương nghị khiến người ta nhìn một lần sẽ khó quên. Có thể nói, bộ dạng hắn cũng không hẳn là anh tuấn mà là một người đàn ông tràn đầy vẻ nam tính, nét cương nghị khiến người ta nghẹt thở, rõ ràng mang huyết thống con lai...

Hàng lông mày rậm mười phần anh khí, sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen thẫm như hồ nước sâu thẳm, lại mang theo sức hấp dẫn chết người, đủ thu hút mọi ánh nhìn của phụ nữ...

Hắn có vẻ hơi lười biếng dựa vào cánh cửa, trang phục trên người vô cùng tinh xảo, từ áo sơ mi đến cà vạt đều toát lên khí chất tao nhã, khiến cả thân hình hắn toát lên vẻ từng trải, từng động tác cũng mang theo khí chất vô cùng cao quý.

Vừa nói, ánh mắt hắn vẫn chăm chú nhìn vào Lạc Tranh, khóe môi hơi cong lên, có vẻ rất hứng thú, lại mang theo chút tà mị bất cần...

Trong lòng Lạc Tranh không khỏi có chút hoảng loạn, khẽ chớp mắt, hàng lông mày nhíu lại.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 9
Thời Gian: Thứ 2, 03/06/2013, 13:49
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 5 - Phần 1: Sự xa cách tà mị

"Thương Nghiêu?" Ôn Húc Khiên hơi ngẩn ra, sau một khắc mới có phản ứng, mắt sáng lên, bước nhanh về phía trước, giống như bạn bè lâu năm không gặp, vươn tay ra ôm hắn.

Ánh mặt Lạc Tranh hơi chấn động, khe khẽ mỉm cười. Thì ra đây chính là giám đốc của tập đoàn này. Thực ra cũng không khó nhận biết, lúc giọng nói cao cao tại thượng của hắn vang lên, nàng cũng đã đoán được.

"Đã lâu không gặp, Húc Khiên." So với sự nhiệt tình của Ôn Húc Khiên, Thương Nghiêu tỏ ra khá bình tĩnh, thái độ vô cùng vương giả đứng đó nói chuyện, nhưng ánh mắt lại không chút che dấu nhìn về phía Lạc Tranh ở cách đó không xa, đáy mắt toát lên vẻ hứng thú.

Ôn Húc Khiên không hề phát hiện ra điểm này, quay đầu nói với Lạc Tranh, “Giới thiệu hai người với nhau chút.”

Lạc Tranh tiến lên, theo bản năng, nàng đứng cạnh Ôn Húc Khiên, dường như cố tình đứng sát vào người anh.

Người đàn ông trước mặt nàng mà nói vẫn quá xa lạ, tuy dáng vẻ của hắn vô cùng hấp dẫn, ngay mỗi đường nét trên con người hắn đều toát lên phong thái ưu nhã cùng cao quý, nhưng mà...

Đôi mắt sâu thẳm kia toát lên vẻ tà mị, mê hoặc lòng người, phảng phất có một ma lực khiến người khác nhìn vào phải hồn xiêu phách lạc, cả người tỏa ra hơi thở vô cùng nguy hiểm khiến người ta khó có thể kháng cự.

Cho dù không nhìn thẳng hắn, Lạc Tranh cũng có thể cảm giác được hắn đang nhìn mình không chớp mắt, giống như một con báo đen nhìn chằm chằm vào con mồi sắp rơi vào trong tay, đang ngẫm nghĩ xem sẽ dùng cách nào để cắn xé...

Dưới cái nhìn soi mói đó, Lạc Tranh chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, bản năng muốn tránh né hắn.

"Tranh Tranh, đây là bạn tốt của anh, Thương Nghiêu." Ôn Húc Khiên trên mặt nở nụ cười tươi rói, cố ý nhấn mạnh hai chữ "bạn tốt" như thể một loại ám hiệu ngầm, rõ ràng trong lòng hy vọng Thương Nghiêu có thể nghĩ đến giao tình trước kia, cho văn phòng luật cơ hội hợp tác.

Lạc Tranh khẽ gật đầu.

"Thương Nghiêu, cô ấy là Lạc Tranh, cũng là bạn gái của tôi..."

"Là luật sư ưu tú nhất trong văn phòng cậu." Thương Nghiêu quay đầu, ánh mắt nóng rực nhìn thẳng nàng, mạnh mẽ đưa tay ra nhưng thái độ cho thấy không cho phép cự tuyệt.

"Trăm nghe không bằng một thấy, Lạc luật sư danh tiếng lẫy lừng không ngờ lại là một mỹ nhân động lòng người thế này.”
Lạc Tranh vô thức khẽ chau mày. Không biết tại sao, nàng có chút chần chừ không muốn bắt tay hắn.

"Tranh Tranh..." Ôn Húc Khiên ngầm huých nhẹ nàng.

Lạc Tranh hít sâu một hơi, ngước mắt nhìn thẳng vào ánh mắt nóng rực toát ra từ đôi mắt đen thẫm kia, tươi cười đáp lại, vươn tay ra bắt tay hắn, thái độ vô cùng nhã nhặn.

"Quá khen."

Người đàn ông kia nắm lấy bàn tay nhỏ bé, mềm mại của nàng, hoàn toàn giữ lấy trong bàn tay hắn...

Lạc Tranh vốn chỉ muốn bắt tay một chút theo phép lịch sự. Vừa định rút tay về, lại cảm thấy bàn tay to của hắn hơi nắm chặt lại. Nàng cảnh giác ngước nhìn, ánh mắt đen thẳm của hắn đang nổi lên tia bỡn cợt khiến nàng bất giác cảm thấy kinh sợ. Sau một khắc, bàn tay to lớn của hắn buông ra...

Trong lòng Lạc Tranh chợt có cảm giác muốn trốn chạy.

"Hai vị, mời ngồi." Thương Nghiêu thu hồi vẻ mặt đùa bỡn, thản nhiên cất tiếng nói vô cùng uy nghiêm.

Hắn ngồi xuống sofa đối diện trước, sau đó Lạc Tranh cùng Ôn Húc Khiên cũng ngồi xuống.

"Giám đốc, ngài còn gì dặn dò?" Thư ký từ phía sau tiến lên, đặt ba tách cà phê thơm lừng xuống, vẻ quyến rũ cất tiếng hỏi.

"Ra ngoài đi, hủy bỏ tất cả các cuộc hẹn xã giao hôm nay của tôi." Thương Nghiêu tựa lưng vào sofa, nhàn nhã ra lệnh.

"Vâng." Thư ký khẽ mỉm cười, xoay người rời phòng họp.

Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 5 - Phần 2: Sự xa cách tà mị

Mặc dù ngồi phía đối diện, Lạc Tranh cũng không khó cảm nhận được hơi thở cường thế trên người Thương Nghiêu. Tuy hắn lãnh đạm ngồi ở đó, trên mặt cũng toát lên nụ cười vẻ lâu ngày không gặp, nhưng mà nàng vẫn cảm nhận được sự xa cách của hắn. Có lẽ, trong thâm tâm hắn vẫn chỉ coi Húc Khiên là bạn bè sơ giao mà thôi.

Đang mải nghĩ, liền nghe thấy giọng Ôn Húc Khiên, hoàn toàn là ý đồ ôn lại chuyện cũ...

"Thương Nghiêu, nhiều năm không gặp, không ngờ cậu lại tạo dựng được một tập đoàn lớn mạnh thế này.”

Lạc Tranh bên cạnh âm thầm thở dài, Húc Khiên luôn là người không biết a dua nịnh hót, bây giờ nói đôi chút lời khen ngợi cũng khiến người nghe thấy lạ tai.

Quả nhiên khóe môi Thương Nghiêu nhếch lên nụ cười không mấy vui vẻ.

"Hóa ra trong mắt Húc Khiên cậu, tôi lại là kẻ vô công rỗi nghề đến thế sao?”

Ôn Húc Khiên sắc mặt hoảng hốt...

"Thương Nghiêu tiên sinh..." Lạc Tranh ở bên cạnh khéo léo lên tiếng, nhìn về khuôn mặt anh tuấn của hắn, khẽ mỉm cười, “Ý của Húc Khiên là, Thương Nghiêu tiên sinh tuổi còn trẻ mà đã xây dựng được sự nghiệp như vậy thật không giống người bình thường.”

Trước giờ, Lạc Tranh chưa từng hỏi qua Ôn Húc Khiên thông tin về người đàn ông này. Nhìn qua bề ngoài, nàng thật sự không thể đoán ra tuổi tác của hắn, nhưng lời nói dễ nghe thì ai cũng thích. Đạo lý “Người đứng dưới hiên nhà không thể không cúi đầu” nàng vốn hiểu rất rõ.

"Lạc tiểu thư rất biết nói chuyện." Thương Nghiêu nhếch môi cười nhẹ, vươn tay cầm lấy tách cà phê, khẽ thưởng thức, “Húc Khiên, cậu có một cấp dưới ưu tú như vậy, khó trách văn phòng luật có thể nhanh chóng thành danh.”

"Tranh Tranh là bạn gái mình, mình nào dám coi cô ấy như cấp dưới chứ." Ôn Húc Khiên cười cười nói.

"Ồ?" Thương Nghiêu đặt tách cà phê xuống, đưa mắt nhìn gương mặt như trăng sáng của Lạc Tranh, nụ cười hàm chứa một cảm xúc khó tả, nửa chân tình nửa trào lộng, “Húc Khiên thật có phúc, có được một giai nhân như vậy giúp đỡ.”

Lạc Tranh có chút đứng ngồi không yên, hơi cụp mắt xuống, không muốn đối diện với ánh mắt sắc bén của hắn. Đây là lần đầu tiên trong đời, nàng có cảm giác không được tự nhiên khi đối mặt với người xa lạ. Không biết tại sao, nàng có một cảm giác người đàn ông này rất kỳ lạ.

Mặc dù giọng nói của hắn rất êm tai, nhưng thứ tiếng Trung chuẩn xác mà hắn sử dụng thực khiến nàng khiếp sợ... Có lẽ, hắn luôn khiến người ta có cảm giác mình như một con chim ưng lớn dũng mãnh, từ trên cao ngó xuống, chăm chú quan sát hết thảy...

Ôn Húc Khiên cũng phát hiện bạn tốt nhìn về phía Lạc Tranh bằng ánh mắt nóng rực, hơi lúng túng khẽ ho một tiếng, cầm lấy tách cà phê, uống một ngụm, lên tiếng, “Tiếng tăm cũng chỉ là bề ngoài mà thôi. Thương Nghiêu, cậu cũng không phải không biết tình hình của văn phòng chúng tôi hiện nay, nếu chuyện hợp tác có thể tiến hành thuận lợi...”

"Húc Khiên, chúng ta hôm nay chỉ ôn chuyện cũ, không bàn công việc, Ok?" Tiếng nói trầm thấp của Thương Nghiêu vang lên, vô cùng khéo léo cắt ngang lời Ôn Húc Khiên.

Nụ cười trên mặt Ôn Húc Khiên bất giác cứng lại, bàn tay cầm tách cà phê cũng sững lại giữa không trung, trong lúc nhất thời vô cùng lúng túng.

Lạc Tranh đối với tình huống này đã có sự chuẩn bị tâm lý, mỉm cười đỡ lấy tách cà phê trên tay Ôn Húc Khiên, nhân tiện kéo tay anh xuống, khéo léo hóa giải bầu không khí lúng túng.

"Cũng đúng, hai người đã nhiều năm không gặp, nhất định có nhiều chuyện muốn nói, chuyện hợp tác cũng không cần vội vàng." Nói đến đây, nàng cố ý quay qua Húc Khiên, nhẹ nhàng lên tiếng, “Thương Nghiêu tiên sinh là bạn tốt nhiều năm không gặp của anh, lần này chúng ta tới Paris, chuyện hợp tác đương nhiên là đã định rồi, cho nên cần phải có một bầu không khí thoải mái mới có thể bàn kỹ được.”

Lời nói vừa cất lên, ánh mắt Lạc Tranh đậm nét cười nhìn thẳng vào ánh mắt đầy vẻ tán dương của Thương Nghiêu.

"Thương Nghiêu tiên sinh, tôi nói vậy... không sai chứ?"


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 10
Thời Gian: Thứ 2, 03/06/2013, 13:50
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 6 - Phần 1: Tôi muốn thấy thành ý của em

Khóe môi Thương Nghiêu nhếch lên một nụ cười nhẹ, người phụ nữ này quả nhiên thông minh sắc sảo hệt như lời đồn.

Trong không khí đầy ý vị khiêu khích, rất dễ dàng nhận thấy.

Lạc Tranh chăm chú nhìn hắn, đây cũng là thói quen nghề nghiệp của nàng, bằng cách quan sát diễn biến tâm lý cũng như thái độ cử chỉ của đối phương để đặt ra câu hỏi, từ đó có thể xác định đối phương có thành ý hợp tác hay không.

Đáng tiếc...

Lần này nàng phát hiện mình sai rồi! Ánh mắt của hắn sâu thăm thẳm, tựa hồ không thấy đáy, nàng chỉ có thể nhìn thấy nụ cười như có như không của hắn, nhưng lại không hề nhìn ra nội tâm hắn rốt cục đang suy tính điều gì.

Trong lòng bất giác có chút hoảng hốt...

Người đàn ông này, tuyệt đối không đơn giản!

Thậm chí nàng bắt đầu hoài nghi, hắn chỉ là một giám đốc tập đoàn đơn thuần hay sao? Nàng luôn cảm giác, sau lưng người đàn ông này còn có một bí mật rất lớn mà không ai hay biết.

Thương Nghiêu cũng rất hứng thú nhìn thẳng vào Lạc Tranh, ánh mắt không hề có ý dời đi, dường như không thèm quan tâm mà điềm nhiên tiếp nhận sự quan sát cùng đánh giá của nàng. Một lúc sau, hắn mới mở miệng, phá vỡ sự dò xét của Lạc Tranh.

"Tôi nghĩ Lạc tiểu thư đã hiểu lầm rồi." Môi hắn nhếch lên một nụ cười vô cùng tà mị.

Khóe môi Lạc Tranh đang cong lên bất giác ngưng lại...

"Con người tôi trước nay luôn công tư rõ ràng, bạn bè là bạn bè, làm ăn là làm ăn. Tuy tôi cùng Húc Khiên là bạn bè nhiều năm nhưng không nhất định phải trở thành đối tác.” Thương Nghiêu thái độ vô cùng ưu nhã, gác chân phải lên chân trái, cất tiếng nói có chút hời hợt nhưng toàn thân vẫn toát lên vẻ tà mị cùng ngang tàng như chim ưng.

Sắc mặt Ôn Húc Khiên đã trở nên rất lúng túng...

Trong lòng Lạc Tranh bất giác như bùng lên một ngọn lửa, nhanh chóng tràn ngập trong ánh mắt, lại bị nàng mạnh mẽ đè nén, khóe môi một lần nữa nở nụ cười xinh đẹp lộ rõ lúm đồng tiền, “Thương Nghiêu tiên sinh thật sự rất biết nói đùa, ngài hẳn biết rõ mục đích chúng tôi tới đây hôm nay. Nếu như Thương Nghiêu tiên sinh không có thành ý, cần gì phải mời chúng tôi tới tận Paris này?”

Thương Nghiêu nghe vậy, thản nhiên cười, "Lạc Tranh tiểu thư quả nhiên là một nữ cường nhân hết lòng vì công việc. Đến Paris sẽ nhất định phải hợp tác sao? Tôi cùng Húc Khiên nhiều năm không gặp, coi như ôn lại chuyện cũ cũng tốt chứ sao?

"Anh... "

"Tranh Tranh..." Ôn Húc Khiên bên cạnh thấp giọng khuyên can, "Chúng ta không cần phải ép buộc người khác."

Lạc Tranh bị lửa giận trong lòng thiêu đốt, người đàn ông càn rỡ này khiến nàng thật chán ghét. Trước giờ chưa từng bị đùa bỡn kiểu này, Lạc Tranh đương nhiên sẽ cảm thấy khó chịu.

"Thật ra, cũng không phải là không có khả năng hợp tác. Đúng như Lạc tiểu thư vừa nói, tôi và Húc Khiên là bạn tốt nhiều năm, tất nhiên cũng muốn cùng hợp tác, chỉ có điều... một bên khác có thái độ rất chân thành khiến tôi không tìm được lý do từ chối.” Thương Nghiêu chậm rãi đảo ngược cục diện đối thoại, đưa mắt nhìn về phía Lạc Tranh, mang theo ánh nhìn như thể mèo vờn chuột.

"Thành ý?" Lạc Tranh nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, khóe môi vẫn lạnh nhạt như trước, cất lời, “Tôi cùng Húc Khiên từ Hongkong tới tận Paris, thành ý thế nào chắc Thương Nghiêu tiên sinh cũng nhận thấy rồi. Còn nữa, lựa chọn đối tác chuyên nghiệp là mấu chốt vô cùng quan trọng. Văn phòng luật chúng tôi chỉ trong vài năm ngắn ngủi có thể chiếm được vị trí hàng đầu trong ngành là việc không thể phủ nhận.”

Khóe môi Thương Nghiêu lộ rõ vẻ hứng thú, đôi mắt đen thẫm vẫn chăm chú nhìn vào gương mặt thanh tú như hoa lê của Lạc Tranh. “Được lắm, người phụ nữ này quả nhiên có ý chí chiến đấu!”

"Cho nên..." đợi nàng nói xong, hắn mới mở miệng, hơi kéo dài giọng, tỏa ra hương thơm tinh khiết của rượu vang đỏ, “ Tôi sẽ thận trọng suy nghĩ chuyện này. Con người tôi trước giờ vốn rất thích giao thiệp với những người có thành ý.”

Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 6 - Phần 2: Tôi muốn thấy thành ý của em

Lạc Tranh nghe vậy, hàng lông mày đen nhánh bất giác chau lại.

Ôn Húc Khiên thấy thế, cười cười nói: "Thương Nghiêu, mình tin cậu sẽ thận trọng suy nghĩ về vụ hợp tác này. Đây không giống như việc mua bán bình thường trên thương trường, dĩ nhiên cần phải có thời gian cân nhắc cẩn thận. Hôm nay, chủ đề hợp tác chỉ nói tới đây thôi, chúng ta nhiều năm không gặp, cũng nên vui vẻ ôn lại chuyện cũ chứ?”

"Đúng là chỉ có Húc Khiên hiểu tôi." Thương Nghiêu nở nụ cười thoải mái.

Nhưng trong mắt Lạc Tranh lúc này chỉ nhìn thấy một việc khác - Người đàn ông kia lúc mới bắt đầu thái độ hết sức qua loa, giờ ngay cả nụ cười cũng không có chút chân thành.

Xem ra, trận chiến này nhất định phải đánh rồi!

***

Khách sạn Park Hyatt Vendom, Paris.

Điểm nổi bật nhất của khách sạn này là có thêm phòng Hoàng gia sang trọng nhất thế giới, mỗi đêm tới 20.000 đô la.

Ôn Húc Khiên cùng Lạc Tranh hiện đang ở trong khách sạn này. Đương nhiên là do Thương Nghiêu đã phái người đặt sẵn hai phòng Hoàng gia từ trước khi bọn họ đặt chân tới Paris.

Chỉ riêng đại sảnh đã rộng tới 2500 mét vuông được bao bọc bởi vườn hoa, đủ để thu hút ánh mắt của những người khó tính nhất.

"Húc Khiên, hôm nay lúc ở phòng họp lẽ ra anh không nên ngắt lời em." Lạc Tranh khoanh tay trước ngực, đi đi lại lại trước mặt Ôn Húc Khiên, hàng lông mày đen nhánh chau lại, lộ rõ vẻ suy tư. “Người bạn kia của anh rõ ràng luôn đùa giỡn chúng ta, nếu còn không đem mọi việc ra nói rõ ràng, hắn sẽ càng giả bộ hồ đồ.”

"Tranh Tranh..." Ôn Húc Khiên cười cười, vươn tay kéo nàng ngồi xuống, ôm vào lòng, "Em quá khẩn trương rồi. Anh tin tưởng Thương Nghiêu sẽ thận trọng suy xét, em cũng phải cho người ta chút thời gian mới được.”

"Em chỉ sợ chúng ta công dã tràng thôi." Lạc Tranh thành thật nói.

"Tranh Tranh, trước khi tới đây, chúng ta đã phân tích thực lực của đối thủ rồi. Văn phòng luật kia cho dù là sự chuyên nghiệp hay danh tiếng đều kém xa chúng ta. Thương Nghiêu là giám đốc của tập đoàn, cho dù muốn lựa chọn chúng ta làm đối tác cũng không thể nói thẳng ra được, nếu không sẽ bị người ta xì xào là dựa vào bạn bè để lôi kéo hợp tác. Không nên ép hắn quá, nếu không kết quả sẽ ngược lại.” Ôn Húc Khiên ôm chặt nàng, cười ấm áp.

"Húc Khiên, người bạn kia của anh...” Lạc Tranh ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt có chút chần chừ, “Anh thực sự hiểu được hắn sao?”

"Tính tình của hắn anh cũng hiểu một chút...”

"Vậy còn gia cảnh thì sao? Anh không hề biết gì?"

"Tranh Tranh, em nghĩ xem, anh chỉ biết tên hắn là Thương Nghiêu, làm sao có thể hiểu rõ gia cảnh của hắn chứ? Hắn không thể họ Thương sao?” Ôn Húc Khiên ôn nhu cười, “Nếu người ta đã không muốn nói, anh cũng không hỏi nhiều, dù sao đó cũng là chuyện riêng của hắn.”

"Húc Khiên, tâm địa anh quá tốt rồi." Lạc Tranh khẽ thở dài, tựa đầu vào ngực anh, "Cho dù thế nào, em cũng sẽ giúp anh nắm chắc vụ hợp tác này.”

"Yên tâm, Thương Nghiêu nhất định sẽ hợp tác với chúng ta, anh tin tưởng hắn." Ôn Húc Khiên vỗ nhẹ bả vai nàng, dùng giọng nói dịu dàng nhất khẽ thì thầm bên tai.

Lạc Tranh gật đầu, nhưng trong lòng lại vô cùng tĩnh lặng, người đàn ông kia từ đầu tới cuối không hề nói lời nào về chuyện nhất định sẽ hợp tác. Ngoài mặt tỏ ra có hứng thú, nhưng thực tế là hắn đang đợi, đợi người ta chủ động thể hiện thành ý, đúng như lời hắn nói – hắn luôn thích hợp tác với người có thành ý.

Người thế nào mới gọi là có thành ý? Như thế nào mới được gọi là thành ý? Chắc chắn, việc này không thể do bọn họ quyết định mà là hắn - kẻ đang chiếm ưu thế.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full (Ân Tầm)
Page 2 of 56«12345556»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook