Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full (54) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 54 of 56«125253545556»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full (Ân Tầm)
Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full
trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 266
Thời Gian: Thứ 6, 07/06/2013, 21:55
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 7: Rơi vào lưới tình

Chương 1 - Phần 2: Người phụ nữ thông minh và bình tĩnh

Đại hội cổ đông diễn ra mỗi tháng một lần, thường là vào ngày cuối tháng. Vào ngày này, tất cả cổ đông của tập đoàn sẽ phải tới phòng hội nghị quốc tế để họp cho dù họ đang ở nơi nào đi nữa. Louis Thương Nghiêu đã thay đổi cách làm của cha mình lúc trước, quy định các cổ đông phải trực tiếp có mặt, tuyệt đối không cho phép tham gia họp qua truyền hình hội nghị.

Đây là một quyết định rất sáng suốt, bởi lúc trước có nhiều cổ đông ngại đi lại phiền toái, chỉ ngồi nhà tham dự đại hội qua hệ thống truyền hình hội nghị, cho nên ít nhiều cũng làm rò rỉ tin tức buôn bán cơ mật. Để phòng ngừa loại chuyện như vậy phát sinh, Louis Thương Nghiêu đã cương quyết đưa ra quyết định mới. Đương nhiên, cũng có cổ đông không phục, nhất là các nguyên lão cổ đông. Kể từ khi Louis Thương Nghiêu nắm quyền điều hành, các chính sách của hắn hoàn toàn bất đồng với chính sách dưới thời cha mình.

Thái độ của hắn rất kiên quyết, dứt khoát cùng tàn nhẫn, từ trước tới giờ cũng không hề nể nang bất kỳ ai. Nhưng mà, hắn đã khiến cho tốc độ tăng trưởng doanh thu tăng lên vài lần cho nên các cổ đông kia cũng không nói được gì. Dù sao, với bọn họ tiền vẫn là mục đích hàng đầu.

Tuy nhiên, cũng có cổ đông vẫn bất mãn, đó chính là Voss Miller, ông ta là người Đức nên mang nặng bản tính chặt chẽ cố hữu của người Đức. Bởi vì ông ta cậy mình đã từng cùng cha của Louis Thương Nghiêu tham gia vào việc mở rộng quy mô kinh doanh của tập đoàn năm xưa, cho nên trong đại hội thỉnh thoảng vẫn cố tình chống đối Louis Thương Nghiêu. Bởi ông ta cho rằng, Louis Thương Nghiêu dù ngồi ở vị trí chủ tịch cũng chỉ là vãn bối của mình. Ông ta là nguyên lão cổ đông có công gây dựng tập đoàn, cho dù ông ta không ngồi lên vị trí chủ tịch thì cũng không thể phớt lờ địa vị của ông ta. Cho nên Voss Miller đương nhiên cậy già lên mặt, thậm chí tại hội nghị thường xuyên phản đối quyết định của Louis Thương Nghiêu và tìm mọi cách để khuếch trương danh tiếng của mình.

Hôm nay là ngày diễn ra đại hội cổ đông như thường lệ. Khi Louis Thương Nghiêu đã ngồi nghiêm chỉnh ở vị trí chủ tịch, Voss Miller mới chậm rãi bước vào, theo sau là bốn tên vệ sỹ. Ông ta ăn mặc khá phô trương, có vẻ như muốn át đi khí thế của Louis Thương Nghiêu.

“Thật ngại quá, bị tắc đường.” Ông ta ngồi xuống, buông thõng một câu bằng tiếng Pháp, rồi nhìn phía Louis Thương Nghiêu.

“Thương Nghiêu à, anh cũng biết tình hình trong nội thành Paris thế nào rồi. Chả biết tại sao tự dưng lại đụng phải một đám thanh niên đua xe. Người trẻ tuổi bây giờ, thật sự là không được dạy dỗ.”

Lời nói đầy toan tính của ông ta rõ ràng là nhằm thẳng vào hắn.

Các cổ đông khác đương nhiên cũng nghe ra ý tứ trong lời nói của ông ta, khẽ xì xào bàn tán nhưng cũng không ai dám lớn tiếng nói ra ý kiến gì khác.

Hôm nay Louis Thương Nghiêu ăn mặc khá giản dị, chỉ là quần tây, áo sơ mi, khuy măng sét tinh tế cũng bỏ qua một bên, áo vest khoác lên thành ghế bằng da thật. Có thể nhìn ra, hắn sau một ngày bận rộn làm việc lại chạy tới tham dự họp đại hội cổ đông.

Nghe thấy vậy, Louis Thương Nghiêu khẽ cười, “Chú Voss Miller tính tình vẫn không hề thay đổi.” Bởi phép lịch sự, hắn gọi ông ta một tiếng “chú”, mà trong số tất cả các cổ đông ngồi đây, cũng chỉ có Voss Miller dám công khai gọi thẳng tên hắn.

“Tính tôi vốn vẫn như vậy rồi. Biết nói thế nào nhỉ, người trẻ tuổi bây giờ càng ngày càng không hiểu chuyện, xe của tôi bị bọn chúng chắn hết cả đường. Người trẻ tuổi ấy à, phải biết tôn trọng người lớn tuổi mới là lễ nghi tối thiểu nhất.” Voss Miller bày ra bộ dạng nhàn rỗi, chậm rãi nói…

“Chú Voss Miller nói không sai, nhưng mà, mang theo vệ sỹ xông vào phòng họp, việc này không được hay cho lắm.” Louis Thương Nghiêu cười nhẹ đáp lại lời lão già kia, cái gọi là giết gà doạ khỉ hắn vẫn hiểu rất rõ.

Nếu trong cuộc họp cổ đông xuất hiện những người kiểu này, về sau sẽ rất rắc rối. Nếu như họ thật lòng vì tập đoàn thì không nói làm gì còn ngược lại sẽ thật sự là một nguy cơ. Voss Miller là nguyên lão cổ đông, Louis Thương Nghiêu đương nhiên sẽ không bạc đãi ông ta, nhưng mà hành vi của ông ta càng ngày càng quá đáng khiến hắn không thể nhẫn nhịn thêm nữa.

“Anh muốn bọn họ ra ngoài sao?” Voss Miller nghe vậy, giả bộ tiếc nuối nói, “Không được đâu, anh cũng biết tôi đã lớn tuổi, thân thể cũng không được như mấy người trẻ tuổi, lỡ như trong lúc họp tôi ngất xỉu hay phát sinh những chuyện khác thì phải làm sao? Bọn họ là người chăm sóc cho tôi, sao có thể để họ ra ngoài, không được, không được.”

Các cổ đông khác khẽ đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt có chút lúng túng.

Đáy mắt Louis Thương Nghiêu thoáng hiện lên một tia lạnh lùng tàn nhẫn, hắn sẽ không như cha mình, cứ phải để ý đến ánh mắt của đám cổ đông kia để quyết định mọi chuyện. Đôi môi mỏng hơi cong lên, vừa định lên tiếng thì…

“Voss Miller tiên sinh nếu như trong người không khoẻ, vậy cũng không cần tới tham dự đại hội cổ đông lần này. Dù sao thân thể của ngài cũng không thể bằng người trẻ tuổi, có thể tham dự hội nghị là chuyện tốt, mà không tham gia được, tôi nghĩ Louis tiên sinh cũng không trách cứ ngài.” Một giọng nói đầy ngọt ngào vang lên, từng lời vô cùng rõ ràng rơi vào tai mỗi cổ đông có mặt, thanh âm cực kỳ trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo khí thế cực kiên cường.

Tất cả mọi người bị thanh âm bất ngờ này làm cho kinh ngạc, cả Louis Thương Nghiêu cũng vậy. Quay đầu nhìn lại, nét nghi hoặc trong mắt mọi người nơi này càng đậm hơn.

Tiếng nói vừa rồi là của một phụ nữ phương Đông mặc trang phục công sở rất thanh lịch, phong thái đĩnh đạc, ánh mắt tinh anh, mái tóc đen dài vấn gọn sau gáy, da dẻ trắng mịn tựa một loại đồ sứ tinh xảo hoàn mỹ nhất.

Phản ứng của Louis Thương Nghiêu không giống với những người khác, hắn chỉ là hơi giật mình một chút, liền đó đôi môi mỏng cong lên, lộ rõ nụ cười đầy tà mị.

Người kinh ngạc nhất phải kể tới Voss Miller, ông ta không ngờ tới lại có một phụ nữ dám đứng ra phản bác lại lời của mình, hơn nữa giọng nói cũng không chút khách khí. Nhưng quan trọng hơn cả, cô ta là ai?

Sau một khắc, tất cả cổ đông trong phòng đều bắt đầu xì xầm bàn luận. Thứ nhất, họ bị dung mạo xuất chúng của người phụ nữ vừa rồi làm cho rung động. Thứ hai, sao lại có thể có phụ nữ xuất hiện ở đại hội cổ đông?

Không chút để ý tới những ánh mắt đầy chất vấn kia, Lạc Tranh tiến lên phía trước, tập tài liệu bằng tiếng Trung đang cầm trong tay chuyển về phía sau, trợ lý Vi Như lập tức tiếp nhận cẩn thận.

Vi Như là trợ lý Lạc Tranh đã tuyển chọn khá kỹ mới tìm được. Có hai nguyên nhân cho sự lựa chọn này. Thứ nhất, Vi Như cũng là người Hongkong, nên nhìn vào có cảm giác rất thân thiết. Thứ hai, Vi Như cũng có nhiều năm kinh nghiệm làm trợ lý, phản ứng khá nhanh nhẹn, lại thông minh, có rất nhiều chuyện Lạc Tranh không cần mở miệng nói ra nhưng Vi Như vẫn có thể nắm bắt rất tốt.

Khi Louis Thương Nghiêu đồng ý để Lạc Tranh tiếp nhận công việc pháp vụ của tập đoàn, nàng đã bắt tay tìm kiếm các ứng cử viên thích hợp. Cho đến khi nàng bước vào đại sảnh của phòng hội nghị quốc tế, tất cả các nhân viên đều có vị trí và công việc riêng.

“Cô…” Voss Miller chỉ vào Lạc Tranh, kinh ngạc hồi lâu, nói không ra lời.

Lạc Tranh nhìn Voss Miller, nhẹ nhàng nở nụ cười đủ để khuynh đảo chúng sinh. Nàng đưa mắt nhìn xung quang một vòng, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt tươi cười đầy ý vị sâu xa của Louis Thương Nghiêu, bình thản lên tiếng, “Tôi nghĩ, Louis tiên sinh chắc đã chuẩn bị tốt vị trí của tôi rồi.”

Nụ cười trên môi Louis Thương Nghiêu càng đậm hơn, nhìn thoáng qua phía trợ lý giám đốc. Trợ lý giám đốc cũng là người thông minh, lập tức đem chỗ của mình nhường lại, còn bản thân thì lùi về đứng ở phía sau.

“Cảm ơn!’ Lạc Tranh ngồi xuống ghế, Vi Như cũng giống như trợ lý giám đốc, đứng về phía sau Lạc Tranh, tập trung tinh thần theo dõi tình huống trong phòng.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 267
Thời Gian: Thứ 6, 07/06/2013, 21:55
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 7: Rơi vào lưới tình

Chương 1 - Phần 3: Người phụ nữ thông minh và bình tĩnh

Đợi Lạc Tranh ngồi vào chỗ của mình, các cổ đông lại bắt đầu xì xầm bàn luận. Hiển nhiên, bọn họ đang có rất nhiều vấn đề thắc mắc.

“Giới thiệu với mọi người một chút!” Louis Thương Nghiêu lên tiếng, đưa mắt nhìn lướt hết thảy gương mặt các cổ đông trong phòng, “Vị này chính là luật sư đại diện của tập đoàn, Lạc Tranh. Từ hôm nay trở đi, Lạc luật sư sẽ toàn quyền quản lý tất cả công việc pháp vụ của tập đoàn cũng như xử lý các sự việc liên quan.”

Hết thảy cổ đông đều trợn mắt vì kinh ngạc, tiếng xì xào lại lần nữa vang lên.

Voss Miller nghe vậy rốt cục cũng hiểu ra, không vui nhíu mày, “Thương Nghiêu à, cái này là anh không đúng rồi, từ thời ông nội anh, phụ trách pháp vụ của tập đoàn cũng không bao giờ là phụ nữ. Thứ nhất, pháp vụ của tập đoàn chúng ta không phải chuyện mà người bình thường có thể quản được. Thứ hai, một phụ nữ tham gia công việc của tập đoàn, sau này sẽ rất phiền phức.”

Voss Miller lại bắt đầu bới móc mọi chuyện, nhất là nhằm vào Lạc Tranh. Đối với lời nói không chút nể nang gì hắn của nàng lúc trước, hắn đương nhiên cảm thấy rất mất mặt.

“Chú Voss Miller, tôi thấy chú cần phải nhớ cho rõ, người hiện giờ nắm quyền điều hành là tôi chứ không phải là ông nội hay cha tôi. Đối với Lạc luật sư, tôi nghĩ mọi người cũng ít nhiều nghe qua danh tiếng của cô ấy, cô ấy được luật giới xưng tụng danh hiệu hoa anh túc độc. Vụ thua kiện lúc trước của tập đoàn chúng ta, hẳn mọi người cũng đã biết được năng lực của cô ấy rồi.”

Nhũng lời này khiến cho các cổ đông kia rốt cuộc cũng hiểu rõ ràng. Thì ra đây chính là hoa anh túc độc Lạc Tranh, một cái tên đủ để tranh đấu với bất kỳ người đàn ông nào trên toà. Thảo nào, cái tên này lại nghe quen tai đến vậy.

Sắc mặt của Voss Miller lại càng thêm khó coi, danh tiếng của hoa anh túc độc ít nhiều ông ta đã nghe qua. Nhưng khi nhìn thấy các cổ đông khác không hề dị nghị thân phận của nàng nữa, Voss Miller lại càng xem Lạc Tranh là cái gai trong mắt.

“Hừ, chỉ là một luật sư nho nhỏ, có bản lãnh gì mà đòi đảm đương công việc pháp vụ của tập đoàn chúng ta. Nơi này cũng không phải toà án, còn chưa ngồi cho vững đã muốn lớn tiếng hay sao? Người trẻ tuổi bây giờ….”

“Voss Miller tiên sinh, ngài muốn nói người trẻ tuổi bây giờ càng ngày càng không xem trưởng bối ra gì phải không?” Không đợi ông ta nói xong, Lạc Tranh đã cắt lời, bình tĩnh cười nhẹ, “Có lẽ, hiểu biết của tôi so các bậc tiền bối vẫn còn nông cạn, nhưng mà tôi cho rằng, sự tôn trọng cần phải diễn ra giữa cả hai bên mới được. Ngài đầu tiên là tới dự họp cổ đông muộn, sau đó lại mang theo cả vệ sỹ vào nơi này, hơn nữa còn lớn tiếng phản bác quyết định của Louis tiên sinh. Tôi thấy, người không biết tôn trọng hình như là vị trưởng bối như ngài?”

“Cô…cô là ai mà dám ở chỗ này dùng giọng điệu dạy dỗ nói chuyện với tôi?” Voss Miller tức đến nỗi râu tóc cơ hồ dựng hết cả lên.

“Voss Miller tiên sinh quên nhanh như vậy, sao có thể đảm nhiệm được vị trí quan trọng như vậy trong cuộc họp cổ đông này chứ? Vừa rồi, Louis tiên sinh đã giới thiệu, tôi tên Lạc Tranh, là luật sư đại diện của tập đoàn. Đương nhiên, nếu ngài không nhớ được, cũng có thể gọi tôi là Lạc luật sư.”

“Cô…” Voss Miller trước giờ chưa từng bị đối đãi thế này, liền đập bàn đánh “rầm” một cái, nhìn về phía Louis Thương Nghiêu cười lạnh.

“Thương Nghiêu, anh mời luật sư như vậy là để nhắm vào tôi sao?”

Không đợi Louis Thương Nghiêu mở miệng trả lời, Lạc Tranh lại lần nữa chủ động lên tiếng, “Voss Miller tiên sinh, Louis tiên sinh mời tôi đến chỉ là để xử lý mọi công việc pháp vụ của tập đoàn. Theo như thông lệ mà nói, ngài xưng hô như vậy, cũng đã rất không thoả đáng.”

“Cái gì? Cô…”

“Voss Miller tiên sinh, ngài là cổ đông của tập đoàn, tôi nghĩ cách xưng hô của ngài cũng phải như mọi người mới đúng. Gọi thẳng tên chủ tịch như vậy thật sự không ổn chút nào. Người biết chuyện thì coi như là sự quan tâm của trưởng bối đối với hậu bối, người không biết chuyện sẽ nghĩ rằng ngài không hài lòng với việc Louis tiên sinh ngồi ở vị trí chủ tịch mà muốn bản thân mình thay thế vào.”

“Tôi không có…”

“Còn nữa, Louis tiên sinh…” Lạc Tranh không đợi Voss Miller nói xong, liền nhẹ nhàng ngắt lời. Thực tế, nàng cũng không có ý định nghe ông ta nói tiếp.

Lạc Tranh nhìn về phía Louis Thương Nghiêu, nở nụ cười đầy lễ phép.

“Làm luật sư đại diện của tập đoàn, tuy là làm thuê cho tập đoàn, nhưng mà tôi vẫn có quyền đề xuất ý kiến của mình. Ngài cần hiểu rõ, đây hoàn toàn là vì lợi ích của tập đoàn mà thôi.”

Đáy mắt Louis Thương Nghiêu ánh lên tia vui vẻ, nhẹ nhàng lên tiếng, “Xin mời nói!”

Hắn có thể cảm nhận được, Lạc Tranh không hề trộn lẫn tình cảm cá nhân vào công việc. Như vậy rất tốt, nàng sẽ có thể xử lý ổn thoả mọi việc. Đây cũng chính là lý do mà trước giờ hắn không muốn thuê nữ luật sư bởi rất nhiều phụ nữ, thường đem tình cảm cá nhân xen vào công việc. Hôm nay, hắn cũng không thông báo cho nàng biết bởi vì sợ nàng sẽ đem chuyện riêng ảnh hưởng tới quá trình làm việc, nhưng xem ra, hắn đã sai rồi.

Lạc Tranh đã làm rất tốt, ít nhất, giọng nói của nàng lúc này mặc dù mang theo ý hài hước nhưng lời lẽ lại cực kỳ chính đáng.

Lạc Tranh cười nhẹ một tiếng, “Louis tiên sinh là cổ đông lớn nhất của tập đoàn, đồng thời giữ vị trí chủ tịch, cho dù có quan hệ cá nhân với người nào đi chăng nữa thì lúc xưng hô cũng cần phải chú ý một chút. Tôi biết rõ Voss Miller tiên sinh là nguyên lão của công ty, nhưng mà, xưng “chú” như vậy tại nơi làm việc không phải đã quá thân thiết rồi sao? Những trường hợp như vậy, Louis tiên sinh cho dù là chủ tịch cũng cần phải chú ý một chút mới được. Đương nhiên, đây cũng chỉ là đề xuất của tôi mà thôi, nhưng ngài cũng cần biết rằng, luật sư đại diện chính là người có trách nhiệm đưa ra ý kiến có tính xây dựng.”

Những lời này khiến cho toàn thể cổ đông phải nín thở. Lạc luật sư này khẩu khí cũng thật lớn. Chẳng những dám công khai phản bác nguyên lão cổ đông, còn phê bình luôn thói quen xấu của chủ tịch. Cô ta thật sự coi nơi này là tập đoàn bình thường sao?

Những người thông minh một chút đương nhiên có thể nghe ra ý tứ trong lời nói của Lạc Tranh. Bên ngoài thì là nhằm nhắc nhở Louis Thương Nghiêu nhưng thực tế lại là ngầm cảnh cáo Voss Miller.

Voss Miller là lão hồ ly, đương nhiên nghe ra ẩn ý trong lời nói của nàng, sắc mặt càng thêm khó coi.

Tất cả cổ đông đều nhìn về phía Louis Thương Nghiêu, muốn xem xem hắn sẽ phản ứng thế nào trước lời đề nghị của Lạc luật sư này. Theo lẽ thường, một chủ tịch bị phê bình thẳng thừng như vậy, cho dù không nổi giận cũng sẽ không vui chút nào.

Nhưng mà…

“Lạc luật sư nói rất đúng, đây đúng là sơ suất của tôi. Xem ra, cách xưng hô thật sự cần phải thay đổi mới được, nếu không các cổ đông khác sẽ nghĩ rằng tôi coi trọng bên này hơn bên kia.” Thật bất ngờ là Louis Thương Nghiêu lại tiếp nhận lời đề nghị của Lạc Tranh, sau đó nhìn về phía Voss Miller đang tức giận đến mặt mũi rúm ró, bình thản nói, “Ông thấy sao, Voss Miller tiên sinh.”

“Anh…” Voss Miller đã tức đến nỗi nói không ra lời.

Các cổ đông khác đưa mắt nhìn nhau, lúc này họ mới ý thức được vị Lạc luật sư này thực sự không đơn giản, tuy giọng nói cực kỳ dễ nghe nhưng từng câu từng chữ lại lạnh lùng dứt khoát. Ngay cả giám đốc dường như cũng nể nang vài phần. Nghĩ tới đây, bọn họ không ai lên tiếng, lẳng lặng ngồi xem cục diện biến đổi.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 268
Thời Gian: Thứ 6, 07/06/2013, 21:56
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 7: Rơi vào lưới tình

Chương 1 - Phần 4: Người phụ nữ thông minh và bình tĩnh

Đại hội cổ đông đã tiến hành hơn hai giờ đồng hồ, chủ yếu vẫn là xem xét các số liệu báo cáo kinh doanh cùng lợi nhuận đạt được. Xét cho cùng thì cổ đông cũng chỉ quan tâm xem trong ví của mình có bao nhiêu tiền mà thôi. Lạc Tranh lắng nghe rất nghiêm túc, tuy có rất nhiều chuyện không thuộc phạm vi chức trách của nàng, nhưng biết thêm một chút cũng không có hại gì.

Trong suốt quá trình diễn ra cuộc họp, tuy Voss Miller thỉnh thoảng cũng lên tiếng phản đối nhưng đều bị Louis Thương Nghiêu dùng lý luận sắc bén hoặc lời lẽ khéo léo khiến ông ta đành ngồi chịu trận. Số liệu nghiệp vụ quả thực rất nhiều, nhiều đến mức Lạc Tranh cảm thấy cuộc họp này thực quá mức buồn tẻ cùng vô vị. Nàng thầm nghĩ Louis Thương Nghiêu ngồi ở vị trí này xem ra cũng không dễ dàng gì, mỗi ngày chỉ riêng đối diện với mấy thứ kia cũng đủ đau đầu muốn chết rồi.

Lạc Tranh vừa nghe báo cáo, ánh mắt bất giác đã rơi xuống người Louis Thương Nghiêu từ khi nào. Hắn cũng đang tập trung tinh thần nghe báo cáo, thỉnh thoảng đề xuất một số chỉ thị, ống tay áo sơ mi của hắn đã xắn cao lên, lộ ra cánh tay rắn chắc với làn da màu đồng khoẻ mạnh đầy mị lực. Bàn tay hắn khẽ chống cằm, ngón tay thon dài có chút suy tư nhẹ nhàng di chuyển trên gương mặt, toàn thân hắn toát ra một khí chất ngạo nghễ có pha chút lười biếng nhưng đôi mắt lại cực kỳ sắc sảo không thể coi thường.

Đây chính là bộ dạng của hắn lúc bận rộn làm việc.

Lạc Tranh nhìn cảnh này có chút mê mẩn. Thật sự mà nói, nàng chưa từng nghiêm túc quan sát hắn lúc đang làm việc bao giờ. Tuy nói lúc ở tập đoàn RM, nàng cũng từng lén nhìn dáng vẻ hắn lúc làm việc nhưng so với lúc này thì hoàn toàn khác biệt. Lúc này, nàng nhìn thấy hắn ở khoảng cách gần như vậy, thậm chí còn nhìn rõ trong mắt hắn loé lên sự khôn ngoan cùng suy tư.

Nàng thích người đàn ông có trí tuệ, sâu sắc, là mẫu đàn ông có thể chống đỡ hết thảy mọi chuyện. Trong suốt cuộc họp, Louis Thương Nghiêu đã bao lần thong dong đối mặt với sự phản bác của các cổ đông, khoé môi vẫn toát lên nụ cười vui vẻ và thái độ bình tĩnh. Hắn dường như vĩnh viễn tự tin như vậy, như thể hết thảy mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay hắn.

Nàng cũng không khó để nhận ra sắc mặt của các cổ đông kia lúc nghe đến sự tăng trưởng của các con số đầy hưng phấn tới mức nào. Suốt cả cuộc họp, chỉ có nàng cùng hắn là bình tĩnh, bởi đối với những số liệu kia, nàng cũng không rành cho lắm. Dù sao, sản nghiệp của tập đoàn WORLD cũng rất phức tạp. Sau khi những số liệu về các hoạt động kinh doanh công khai được báo cáo xong, lại đến lượt mảng kinh doanh ngầm như sòng bạc, quân sự…Lúc này, tất cả các trợ lý đều phải lui ra ngoài.

Voss Miller vốn phản đối việc để vệ sỹ của mình rời khỏi phòng họp, nhưng lúc này ông ta cũng ở trong tình trạng răng cắn phải lưỡi, ông ta thực sự không muốn để Lạc Tranh có cơ hội công kích mình thêm nữa. Nha đầu đáng ghét này, Voss Miller thầm nhủ sớm muộn gì cũng phải dạy dỗ nàng một phen mới được.

Cuộc họp kết thúc khi bóng đêm đã trở nên dày đặc. Màn đêm Paris sau cơn mưa dường như có một vẻ quyến rũ lạ thường, đáng tiếc Lạc Tranh lại không có thời gian để hưởng thụ.

“Lạc luật sư, chị vất vả rồi!” Lạc Tranh vừa trở lại phòng làm việc, trợ lý Vi Như lập tức đem lên một ly cà phê thơm lừng, vẻ mặt tươi cười nhìn nàng.

Lạc Tranh hơi sững sờ, nhận cà phê rồi cảm ơn xong xuôi, lại nhìn đồng hồ trên tường, không khỏi kinh ngạc cất tiếng hỏi, “Đã hết giờ làm việc từ lâu, sao cô còn chưa về đi?”

“Tôi đang chờ Lạc luật sư!” Vi Như nở nụ cười ngọt ngào.

“Chờ tôi?”

“Vâng!” Vi Như ít hơn Lạc Tranh mấy tuổi, hơn nữa khuôn mặt cũng khá bầu bĩnh có chút gì đó giống trẻ con. Cô ngước nhìn Lạc Tranh, đôi mắt to tròn có chút lấp lánh, “Tôi là trợ lý của Lạc luật sư, chị còn chưa về, sao tôi có thể về trước.”

Lạc Tranh nghe vậy rốt cục hiểu ra liền cười khẽ, "Vi Như, không cần phải như vậy. Sau này nếu tôi không có dặn dò gì đặc biệt thì cứ tan làm như bình thường.” Có thể nói, lúc làm việc, Lạc Tranh là một cấp trên nghiêm khắc, nhưng đối với những chuyện khác nàng rất thoải mái, dù sao để một cô bé như vậy về nhà muộn cũng rất nguy hiểm.

Ai ngờ, Vi Như nghe xong, hốc mắt liền đỏ hoe như muốn khóc.

“Cô làm sao vậy?” Lạc Tranh sợ hết hồn, nàng đã nói điều gì không nên nói sao?

Vi Như ngẩng đầu nhìn nàng, giọng có chút nghẹn ngào, "Lạc luật sư, chị thật tốt, chị là cấp trên tốt nhất mà tôi từng gặp, ông chủ trước của tôi thật sự rất hung dữ…”

Lạc Tranh khẽ thở dài, biết rõ nguyên nhân muốn khóc của Vi Như liền cười, “Cô thật đúng là trẻ con. Được rồi, mau về đi, nếu mai mà đến muộn coi chừng tôi sẽ trừ lương đó. Cô cũng biết, lúc làm việc tôi cũng rất hung dữ.”

Vi Như lập tức lau nước mắt, bật cười, “Lần đầu tiên thấy Lạc luật sư nói đùa nha. Lạc luật sư, chị chính là thần tượng của tôi. Hôm nay, biểu hiện của chị ở phòng họp thực đáng ngưỡng mộ. Tôi cùng rất nhiều người ở đó đều thực sự bị chị khiến cho tâm phục khẩu phục.”

“Nha đầu cô cũng thật nhiều chuyện đó!” Lạc Tranh bất đắc dĩ cười nhẹ…

“Đó là vì Lạc luật sư quá xuất sắc, tôi hôm nay lúc rời khỏi phòng họp cảm thấy thật vinh hạnh. Được ở bên cạnh một luật sư tài giỏi như chị, thật sự rất hưng phấn.”

“Được rồi, đừng nói mấy lời đó nữa. Chỉ cần sau này cô làm tốt công việc, tôi có thể dạy cho cô nhiều thứ hơn.” Lạc Tranh cười nhìn Vi Như.

Nụ cười trên môi Vi Như lại càng thêm vui vẻ.

Đợi Vi Như ra về, Lạc Tranh vuốt vuốt thái dương đau nhức, suy nghĩ một chút, vừa mới trở lại ghế ngồi để tiếp tục xử lý công việc thì điện thoại trên bàn lại đổ chuông.

Vừa nhấc ống nghe lên, còn chưa kịp nói lời nào, đầu bên kia đã vang lên tiếng nói trầm thấp mang theo hàm ý mệnh lệnh của hắn.

“Đến phòng làm việc của tôi một lát!”

Tâm tình đang thư thái của Lạc Tranh chợt nhuốm một chút u ám. Nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, không khỏi nhớ tới lúc ở tập đoàn RM, hắn ở trong phòng làm việc chiếm hữu nàng, tim đột nhiên run lên…

Gã đàn ông điên khùng này, giờ lại muốn gì đây?

Vào giờ này, ngay cả thư ký giám đốc cũng đã ra về. Dọc theo hành lang tới phòng giám đốc hết thảy đều yên tĩnh, chỉ còn đèn tường đang bật toả ra thứ ánh sáng có chút mộng ảo bao trùm toà nhà…

Lạc Tranh đi đến trước cửa, đưa tay gõ nhẹ, nghe thấy tiếng nói bên trong vang lên liền mở cửa bước vào.

Louis Thương Nghiêu tựa hồ đang nhắm mắt dưỡng thần. Sau khi Lạc Tranh bước vào, hắn cũng không hề mở mắt, chỉ khẽ nói một câu, "Tới đây!"

Lúc này, hắn cũng không xử lý công việc nữa, chắc hẳn một ngày bận rộn đã khiến hắn tổn hao không ít sức lực. Lạc Tranh vô thức nhíu mày, không hề cự tuyệt mà bước tới, chắc chắn hắn cũng không còn tinh lực mà làm gì nàng nữa.

“Anh còn chuyện gì nữa? Nếu không tôi tan sở.” Thái độ của nàng không mấy thân mật khi nói câu này.

Louis Thương Nghiêu vẫn không hề mở mắt ra, ngược lại có chút buồn cười nhếch môi, “Thái độ thế này là sao, ở chỗ này, tôi chính là ông chủ của cô. Có nhân viên nào lại dùng giọng điệu này nói chuyện với ông chủ của mình chứ?”

“Hiện đã hết giờ làm việc, hơn nữa, ngữ điệu của tôi đã rất khách khí rồi.” Lạc Tranh nhấn mạnh từng lời.

“A…” Louis Thương Nghiêu cũng không hề tức giận, nhắm mắt lại, chỉ vào vai mình, “Bóp vai cho tôi!’

Lạc Tranh vừa nghe, nét không vui trong mắt càng đậm, “Louis Thương Nghiêu, anh trúng gió rồi sao?”


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 269
Thời Gian: Thứ 6, 07/06/2013, 21:57
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 7: Rơi vào lưới tình

Chương 1 - Phần 5: Người phụ nữ thông minh và bình tĩnh

Lần này, Louis Thương Nghiêu mở mắt ra, nhìn vào đôi mắt trong veo đầy tức giận của nàng, cười lạnh, “Lạc Tranh, cô nhớ kỹ cho tôi, giữa tôi và cô, không phải là mối quan hệ bình thường giữa cấp trên - cấp dưới.”

“Vậy thì sao?” Lạc Tranh cũng không hề sợ hãi, hỏi thẳng, “Anh lại muốn gì đây?”

Louis Thương Nghiêu cũng không nói tiếp nữa mà thò tay vào ngăn kéo bàn lấy ra một vật gì đó ném tới trước mặt Lạc Tranh.

Lạc Tranh có chút ngạc nhiên, vừa cầm lên nhìn, ánh mắt nàng đã biến thành nghi hoặc. Vật hắn vừa ném tới chính là thẻ xanh của nàng.

“Anh…”

“Thủ tục chuyển quốc tịch đang tiến hành rồi, cô cũng không cần phải lo lắng.” Louis Thương Nghiêu hờ hững lên tiếng.

“Cái gì?” Lần này Lạc Tranh lại càng bị giật mình hơn. Đưa mắt nhìn vẻ mặt hờ hững của Louis Thương Nghiêu, nàng khẽ nhíu mày, “Ai nói tôi muốn chuyển quốc tịch Pháp?”

“Cô là người của tôi, tôi ở đâu dĩ nhiên cô phải ở đó, đây là chuyện rất đỗi bình thường.” Louis Thương Nghiêu có chút buồn cười nhìn nàng như thể nàng vừa nói một chuyện rất ngốc nghếch vậy.

Tâm tình Lạc Tranh trong chớp mắt lạnh cứng lại, nhìn đến tấm thẻ xanh trong tay, lại nghe những lời vừa rồi của hắn, nắm tay liền siết chặt lại.

“Louis Thương Nghiêu, anh không có quyền làm như vậy!” Lạc Tranh căn bản không nghĩ tới chuyện chuyển quốc tịch. Nàng là người Hongkong, mang trong mình sự kiêu ngạo cố hữu của người Hongkong. Không chỉ có mình nàng như vậy mà mỗi một người sinh ra ở đất Hongkong đều có cảm nghĩ này.

Tên đàn ông chết tiệt này, tại sao phải làm như vậy?

“Thái độ của cô như vậy không được hay cho lắm.” Louis Thương Nghiêu lạnh lùng nhếch môi, “Tất cả tài liệu của cô đã gửi đi rồi, tuy rằng số năm cư trú không đủ, nhưng cũng không phải không có cách.”

Lạc Tranh chỉ cảm thấy như trời đất đang đảo lộn.

“Louis Thương Nghiêu, tại sao anh có thể tự tiện quyết định như vậy? Tôi căn bản không muốn rời khỏi Hongkong. Anh làm như vậy thật là quá đáng. Tôi không chấp nhận, tuyệt đối không chấp nhận!”

Hắn lại có thể lấy được hết thảy tư liệu liên quan tới nàng? Người đàn ông này quả thực đáng sợ!

Louis Thương Nghiêu nhìn nàng chằm chằm, một câu cũng không nói thêm.

“Louis Thương Nghiêu, anh làm như vậy rốt cục vì cái gì? Tôi thấy mục đích của anh đã quá rõ ràng rồi. Chẳng phải anh muốn ở trước mặt tôi thể hiện bản lãnh hay sao? Tôi thừa nhận, bản lãnh của anh quả thực không nhỏ, trong thời gian ngắn như vậy có thể giải quyết thủ tục nhập tịch phức tạp đến vậy, để cho tôi trở thành công dân Pháp. Nhưng mà, tôi cho anh biết, tôi không thích, một chút cũng không thích! Đừng tưởng rằng anh làm gì cũng đúng cả! Louis Thương Nghiêu, anh thật là quá đáng!”

Nói xong, nàng nổi giận đùng đùng muốn rời đi.

“Cả đời này tôi cũng không định cho cô rời đi, vậy thì chuyển quốc tịch cũng có vấn đề gì chứ? Louis Thương Nghiêu ở phía sau bình thản lên tiếng, ngăn lại bước chân của nàng.

“Lạc Tranh ơi Lạc Tranh, cô tức giận không phải bởi chuyện chuyển quốc tịch kia mà bởi cô hoảng sợ khi phát hiện ra, mọi thứ của cô đều có liên quan tới tôi, phải nói là liên quan cực kỳ chặt chẽ mới đúng. Cho nên cô đang sợ, đang cực kỳ sợ hãi…”

“Đủ rồi!” Lạc Tranh lạnh lùng quát lên, “Louis Thương Nghiêu, trong mắt tôi anh chính là người điên, điên nặng! Lạc Tranh cũng không buồn quay đầu lại mà bước thẳng về phía cửa phòng làm việc.

“Cô đứng lại đó cho tôi!” Hắn cũng lạnh lùng quát lên, tâm tình cực kỳ không vui, “Tôi cho cô đi sao?”

Lạc Tranh thực sự dừng lại, quay đầu nhìn thoáng qua Louis Thương Nghiêu, nụ cười lạnh lùng hiện rõ trên môi, “Louis tiên sinh, tôi thấy anh nhẫm lẫn rồi. Đã hết giờ làm việc từ lâu, anh không có quyền ra lệnh cho tôi làm bất cứ chuyện gì.” Nói đến đây, ánh mắt nàng càng thêm nghiêm nghị, đưa tay kéo ra cửa phòng làm việc. Dường như nhớ ra điều gì, nàng lại nhìn về phía hắn lần nữa.

“A, quên nói cho anh biết, tôi khuyên anh tốt nhất nên ngừng ngay việc chuyển đổi quốc tịch ngu ngốc đó. Nên biết, nếu không có sự đồng ý của người trong cuộc, tự tiện làm vậy là phạm pháp. Tôi biết rõ anh có quyền thế, nhưng đừng quên tôi là luật sư. Muốn kiện anh ra toà không phải chuyện khó khăn gì. Cho dù anh thắng kiện, cũng sẽ bị mất uy tín trong giới kinh doanh. Đương nhiên, anh có thể lập tức sa thải tôi, tôi rất lấy làm vinh hạnh. Còn nữa, ngày mai tôi muốn xin nghỉ một ngày. Cảm ơn!”

Nói xong câu đó, Lạc Tranh lập tức rời đi.

Một tiếng “rầm” vang lên, không khó nhận ra nàng dứt khoát tới mức nào.

Louis Thương Nghiêu dựa lưng vào ghế, nhìn theo bóng lưng đã biến mất từ khi nào, đôi môi mỏng khẽ mím lại, một lúc lâu sau mới khẽ lẩm nhẩm…

“Lạc Tranh, cô được lắm!”

Bàn tay Louis Thương Nghiêu đang đặt trên bàn làm việc đột nhiên nắm chặt lại…

Mùa thu của Paris không có gì đặc biệt, chỉ cần trời không mưa, không khí sẽ cực kỳ sạch sẽ cùng dễ chịu. Nhưng dù sao tiết trời đã chuyển sang cuối thu, chỉ cần rời khỏi nội thành Paris, sẽ cảm nhận rất rõ ràng từng đợt lạnh tràn về.

Từ khi Lạc Tranh tới Pháp cũng rất ít khi lái xe. Thứ nhất là bởi nàng không quen thuộc đường xá. Thứ hai là căn bản cũng không đến lượt nàng lái xe. Ngoại trừ lúc từ biệt thự ra ngoài, còn lại nàng đều thường xuyên ngồi xe của Louis Thương Nghiêu.

Nhưng hôm nay Lạc Tranh lại một mình lái xe rời khỏi nội thành Paris, vòng vèo một hồi, dựa vào trí nhớ, cuối cùng nàng cũng lái tới con đường nhỏ xuyên rừng kia.

Hôm nay, nàng quyết định dùng cả một ngày để tìm hiểu mọi việc, trở lại lâu đài để hiểu rõ Liệt một chút. Tại sao lúc bình thường cậu ta trông an tĩnh như vậy nhưng lại lập tức biến thành một thiếu niên rất bạo lực. Không, hiện giờ không thể gọi cậu ta là thiếu niên nữa. Dựa theo tuổi tác thì năm nay cậu ta cũng đã 22 tuổi rồi.

Đây chính là lứa tuổi đẹp nhất của thời thanh niên.

Thời gian chạy xe cũng tương tự như lần trước, cuối cùng ngọn tháp cao vút của toà lâu đài như trong mơ kia rốt cục cũng xuất hiện trước mắt nàng. Nhớ đến lời của Louis Thương Nghiêu, Lạc Tranh dừng xe ở ngoài, đi bộ về phía lâu đài.

Quản gia đối với sự xuất hiện của Lạc Tranh cảm thấy rất kỳ lạ. Bà ta sững người hồi lâu mới vội nở nụ cười lịch sự, “Thì ra là Lạc luật sư!” Nói xong liền nhìn về phía sau nàng.

“Hôm nay Louis tiên sinh không tới.” Lạc Tranh lập tức giải đáp thắc mắc của bà ta..

“A…” Quản gia rõ ràng có chút thất vọng, nhưng ánh mắt nhìn về phía Lạc Tranh cũng mang theo một tia nghi hoặc, “Lạc luật sư tới lần này là…”

“Tôi tới thăm Liệt.” Lạc Tranh cười nhẹ.

"A…Lạc luật sư tới thăm Liệt thiếu gia, nhưng…nhưng tôi không nhận được điện báo của ông chủ.” Quản gia có chút chần chừ nói.

“Tôi đã nói với anh ta rồi. Có lẽ công việc quá bận rộn nên quên thông báo cho bà.” Lạc Tranh cũng biết bà ta chỉ làm theo chức trách, liền cầm lấy di động giơ lên, “Nếu không, bà tự mình gọi điện cho anh ta xác nhận đi.”

"A…không…không. Tôi đâu dám, Lạc luật sư, mời vào.” Quản gia thấy vậy liền cuống lên, lập tức cung kính mời nàng vào.

Lạc Tranh gật đầu, đi vào. Thật ra trước khi tới đây, nàng đã gọi lại cho Lưu Ly lần nữa. Lưu Ly là huân hương sư đẳng cấp quốc tế, đã từng dùng hương liệu trị hết không ít căn bệnh. Nếu gọi Lưu Ly là bác sỹ trong lĩnh vực này cũng là có lý của nó, nhất là đối với những người bệnh có tâm trạng phức tạp, có sự trợ giúp của các loại hương liệu tinh khiết như vậy, sẽ khiến tâm tình bình ổn không ít.

Lạc Tranh vẫn luôn tin tưởng rằng, bệnh tình của Liệt hoàn toàn do áp lực tâm lý gây nên..


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

trangnadech [ ID:623 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 277 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 270
Thời Gian: Thứ 6, 07/06/2013, 21:58
Gửi Tin Nhắn Đến trangnadech
Tìm Bài Viết Của trangnadech

Hồi 7: Rơi vào lưới tình

Chương 2- Phần 1: Nghi vấn của Lạc Tranh

Lạc Tranh hoàn toàn tin tưởng vào năng lực cũng như sự chuyên nghiệp của Lưu Ly. Nếu như có thể dùng hương liệu phối hợp với việc điều trị tâm lý thì tình hình của Liệt nhất định sẽ có chuyển biến tốt hơn.

Nhưng mà, nàng đã nhiều lần gọi điện nhưng vẫn không tài nào liên lạc được. Không hiểu cô bạn này đã chạy đi tận đâu để làm thí nghiệm nữa rồi.

Quản gia đi trước dẫn đường cho Lạc Tranh tiến vào lâu đài. Trong lâu đài, không khí vẫn yên tĩnh hệt như lần trước nàng tới, chỉ thỉnh thoảng mới nghe thấy một vài tiếng chim ríu rít gọi bầy. Nơi này thực sự là một địa điểm tốt để tĩnh dưỡng thân thể, tránh xa mọi sự ồn ào của cuộc sống thường ngày.

“Lần trước không phải có rất nhiều bác sỹ ở đây sao? Hôm nay tại sao lại yên tĩnh như vậy?” Lạc Tranh có chút thắc mắc lên tiếng hỏi.

Quản gia cười nhẹ đáp, “Là quy định của ông chủ, nếu như Liệt thiếu gia không phát bệnh, thì mọi người nơi này cũng không được phép ồn ào, cũng không được tự tiện đi lung tung. Liệt thiếu gia rất ghét sự ồn ào chứ trong lâu đài này thực sự có rất nhiều người làm cùng bác sỹ.”

Một câu này khiến Lạc Tranh không khỏi kinh hãi, nàng vô thức đưa mắt nhìn quanh toà lâu đài một vòng. Thì ra nơi này, không phải chỉ có một, hai người. Cứ nghĩ đến nơi này nàng cũng đủ thấy dựng tóc gáy.

Một toà lâu đài xinh đẹp như mộng ảo thiên đường lại chẳng khác gì một toà lâu đài hoang vu. Nàng không khó tưởng tượng ra cảnh lúc này đây, có bao nhiêu cặp mắt đang chăm chú canh chừng mình.

Bọn họ ở trong tối, nàng ở ngoài sáng, loại cảm giác bị nhòm ngó kiểu này…có chút gì đó rất quái dị.

Lạc Tranh vô thức bước nhanh hơn, theo sát bước chân của quản gia.

Liệt, vẫn hệt như lần trước ngồi trong phòng sưởi nắng, không nhúc nhích dù chỉ một chút. Nếu như ngày hôm đó không chứng kiến sự điên cuồng của cậu ta, Lạc Tranh thực sự cho rằng cậu ta chính là người thực vật.

Quản gia sau khi dặn dò nàng mấy câu liền rời đi.

Lạc Tranh hít sâu một hơi, bước vào phòng sưởi nắng. Hôm nay thời tiết khá tốt, nơi này cũng không có mưa, từng ánh mặt trời ấm áp xuyên qua lớp thuỷ tinh chiếu vào phòng, nhẹ nhàng bao phủ không gian xung quanh Liệt.

Hôm nay Liệt vẫn mặc áo sơ mi trắng rất sạch sẽ, không khó để nhận ra nó được may bằng những chất liệu tốt nhất. Xem ra ông trời cũng khá ưu ái Liệt, ban cho cậu ta một dung mạo cực kỳ anh tuấn. Ông trời quả thực rất công bằng, mở ra một cánh cửa này nhưng lại đóng lại một cánh cửa khác, lấy đi sự vui vẻ của cậu ta.

Lúc Lạc Tranh nói muốn vào nơi này, quản gia có chút lo lắng. Cuối cùng trước khi rời đi còn dặn đi dặn lại nàng phòng khi bệnh của Liệt thiếu gia phát tác phải lập tức bấm cái nút bên cạnh, các bác sỹ sẽ lập tức có mặt.

Nàng khẽ thở dài một hơi, tìm thấy cái nút như lời dặn của bà quản gia, nhưng nếu có thể nàng thật không muốn dùng tới nó.

Liệt lẳng lặng ngồi đó, giống như một chàng hoàng tử đang chìm trong giấc mộng, khiến người ta không dám quấy rầy. Lạc Tranh cũng có chút do dự không biết có nên tiến tới hay không, nhưng mà nàng biết mình không thể mặc kệ cậu ta như vậy. Đối với tình hình của Liệt, nàng thực sự cảm thấy rất đau lòng.
Lạc Tranh nhẹ nhàng bước tới, đi thẳng tới trước mặt Liệt, nhìn gương mặt anh tuấn của cậu ta. So với bốn năm trước, dung mạo của Liệt lại càng trở nên thu hút hơn rất nhiều.

“Liệt…” Lạc Tranh khe khẽ cất tiếng gọi…

Liệt vẫn không có chút phản ứng nào hệt như lúc trước, ánh mắt như ngưng lại, dù bị người phía trước che đi tầm nhìn cũng không có chút phản ứng.

Lạc Tranh thấy vậy, than nhẹ một tiếng, ngồi sụp xuống, ngẩng đầu nhìn cậu ta, “Liệt, cậu còn nhớ tôi, phải không?”

Liệt như thể không hề nghe thấy lời nàng, ánh mắt vẫn an tĩnh như một vùng nước chết.

"Liệt, tôi là Lạc Tranh, là người bốn năm trước đã khiến cậu bị tổn thương.” Nàng lại lên tiếng lần nữa, nhẹ nhàng đặt tay lên tay vịn của xe lăn.

Những lời này vừa thốt ra, Lạc Tranh cũng rõ ràng cảm nhận thấy đầu ngón tay của Liệt có chút rung động.

“Liệt, cậu có thể nghe được tôi nói, phải không?” Ánh mắt Lạc Tranh sáng lên, đứng dậy, nhìn cậu ta.
Rốt cục như mong muốn của nàng, ánh mắt của Liệt cũng có chút biến đổi. Cậu ta nhìn về phía Lạc Tranh ở trước mắt, ánh mắt vẫn rất bình tĩnh. Nhưng mà, khoảnh khắc đó không kéo dài được lâu. Rất nhanh chóng, hô hấp của cậu ta liền trở nên dồn dập, vẻ mặt đang nhìn Lạc Tranh cũng có sự thay đổi.

"Liệt..." Lạc Tranh không biết sự thay đổi này là tốt hay xấu, chỉ có thể yên lặng theo dõi diễn biến mà thôi.

"A, a..." Liệt đột nhiên lại hét ầm lên, như thể cậu ta nhìn thấy điều gì đó cực kỳ đáng sợ vậy.

Lạc Tranh vô thức lui về phía sau mấy bước. Nàng vốn nghĩ rằng cậu ta sẽ đứng lên lao về phía mình như lần trước, nhưng mà Liệt vẫn ngồi yên đó, hai tay không ngừng quơ lung tung, vừa quơ vừa hét lên, như thể muốn nàng tránh xa cậu ta ra vậy.

Lưng Lạc Tranh đã áp sát vào tấm kính phía sau, chỉ cần vươn tay ra là ấn được cái nút kia, nhưng mà…

“Liệt, tôi biết cậu vẫn nhớ tôi. Là tôi không tốt, là tôi khiến cậu biến thành bộ dạng như ngày hôm nay.”

Lạc Tranh không những không ấn cái nút kia mà ngược lại còn kiên trì đi tới bên cạnh Liệt, dịu dàng lên tiếng, cố gắng an ủi cậu ta bớt bất an.

"A, a..." Gương mặt Liệt bắt đầu nhăn lại vì khó chịu, từng giọt mồ hôi lớn thi nhau lăn xuống từ vầng trán khiến Lạc Tranh sợ cuống lên. Vội vàng lau mồ hôi cho cậu ta, nàng nhẹ nhàng an ủi, “Liệt, thật xin lỗi, thật xin lỗi...Tôi sẽ không làm tổn thương cậu nữa.”

Chỉ nghe một tiếng “rầm” vang lên, Liệt đột ngột đứng bật dậy đẩy xe lăn ra, Lạc Tranh mất thăng bằng ngã nhào xuống đất, một cảm giác đau đớn từ lòng bàn tay nhanh chóng lan khắp toàn thân.

"Liệt..." Nàng chẳng quan tâm xem bản thân mình bị thương thế nào, chỉ vội gọi tên cậu ta, hy vọng cậu ta có thể bình tĩnh lại.

Liệt lại bắt đầu lâm vào tình trạng điên cuồng giống như ngày đó, bắt đầu liều mạng tổn thương chính mình, miệng cũng không ngừng hét lên.

“Liệt, đừng làm tổn thương mình nữa!” Lạc Tranh không thể ngồi yên nữa. Nàng ý thức được mình đã sai, không nên vội vàng tới gần cậu ta quá như vậy mới đúng. Vội vàng chạy tới trước, dùng thân mình ngăn phía trước cửa kính, phó mặc cho việc cậu ta lao về phía thân hình nhỏ bé của mình.

"A..." Nàng đau đớn kêu khẽ một tiếng, vô thức đưa tay chống đỡ, đề phòng cậu ta đụng đầu bị thương, nhưng…

Sự điên cuồng lập tức dừng lại…

Sự hỗn loạn cùng huyên náo cũng hoàn toàn tan biến…

Lạc Tranh cảm thấy kỳ quái liền mở mắt nhìn về phía Liệt, chỉ thấy cậu ta đang tập trung tinh thần nhìn bàn tay nàng, trong lúc nhất thời như thể bị nó hấp dẫn vậy.

Nàng cũng đưa mắt nhìn lại, mới phát hiện bàn tay mình đã đỏ rực lên, một vết thương sâu nằm giữa lòng bàn tay, máu đang không ngừng chảy ra từ đó.

Hẳn là lúc nàng ngã xuống, bàn tay đã quệt vào cạnh sắc của xe lăn nên mới bị thương như vậy. Bởi vì Liệt đột ngột phát bệnh mà nàng lại chỉ lo lắng cho cậu ta nên quên bẵng đi cảm giác đau đớn của mình.

Lúc này phát hiện ra vết thương, Lạc Tranh mới cảm thấy cánh tay đã tê rần lên…

Lạc Tranh nhìn Liệt, không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái, cậu ta thấy vết thương của nàng lại trở nên bình tĩnh như trước?

Còn đang nghi hoặc, nàng liền nghe thấy tiếng bà quản gia hét chói tai.

"Trời ạ, Lạc luật sư, cô bị thương rồi?" Bà ta vội chạy tới chỗ cái nút, nhấn xuống.

Lạc Tranh nhìn về phía Liệt, mà Liệt lúc này dường như rất kinh hãi, ngồi co ro ở một góc tường, hai tay ôm đầu, toàn thân run rẩy hệt như một đứa trẻ bị phát hiện làm chuyện sai trái vậy…


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full (Ân Tầm)
Page 54 of 56«125253545556»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook