Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã (3) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 3 of 7«1234567»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã (Mạn Nông)
Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã
MyShin [ ID:719 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 37 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 11
Thời Gian: Thứ 4, 17/07/2013, 15:12
Gửi Tin Nhắn Đến MyShin
Tìm Bài Viết Của MyShin

_ Chương 4.3
Trong lúc nhất thời tôi ý thức được cuộc sống của mình nhỏ đến mức làm người ta cứng lưỡi. Không có lấy một người bạn để sau khi tan tầm có thể hẹn nhau cùng đi ăn cơm, đi xem phim.

Nhưng trước kia cũng là như thế a, một mình độc lai độc vãng cũng không cảm thấy có gì không ổn.

Đàn ông, quản nhiên là thuốc độc...

Mới đối xử tốt với bạn vài ngày, bạn liền bắt đầu sinh ra ỷ lại.

Trong đầu tự cảnh cáo chính mình, không thể rơi vào sự dịu dàng của đàn ông một lần nữa. Về nhà thôi, ăn một chút đồ ăn má Lưu tỉ mỉ chuẩn bị cũng không phải ý kiến tồi...

"Thái thái, phu nhân tới." Tôi vừa vào cửa quản gia liền thông báo với tôi.

"Vậy sao?"

Mẹ Lôi Nặc luôn là "Vô sự bất đăng Tam Bảo điện"*

*Vô sự bất đăng Tam Bảo điện: không có việc gì sẽ không đến điện Tam Bảo điện: không có việc gì sẽ không đến iện Tam Bảo, ý nói có việc gì nên mới đến.

"Mẹ" Tôi đi vào đại sảnh. Thấy bào đang một mình ngồi uống trà.

"Con vè rồi à?" Mẹ Lôi mỉm cười nhìn tôi, ý bảo tôi ngồi xuống bênh cạnh bà.

"Mẹ ăn cơm cùng con luôn nhé?"

Bà cười cười, gật đầu.

"Con sẽ bảo má Lưu làm món mẹ thích ăn nhất."

"Được, tùy con quyết định."

Dặn dò má Lưu xong, tôi lại ra ngoài đại sảnh cùng dùng trà với người mẹ chồng vô cũng kiên nhẫn.

Mãi đến lúc dùng cơm chiều xong mẹ chồng tôi cúng không nói nguyên nhân đến.

Tôi thật sự bội phục tính nhẫn nại của bà. Sau khi ăn xong món tráng miệng, lúc này mẹ chồng tôi mới nói vào vấn đề chính.

"Trong buổi tiêc chúc thọ Lão phu nhân, Ngọc Phật con tặng bà rất thích." Mẹ chồng tôi chậm rãi nói. Dường như các phu nhân đều có bộ dạng thế này, lúc nào cũng phải bảo trì tao nhã.

"Đó là việc chúng con nên làm ạ."

"Nhưng sau khi các con đi, bà thực sự rất tức giận." Mẹ chồng tôi tiếp tục.

"Chúng con thật có lỗi." Tôi cúi đầu nhận sai.

"Không , không sao. Cũng không có chuyện gi. Trước khi còn gả vào nhà này, Nặc nhi còn làm ra nhiều chuyện càng quá đáng hơn nhiều.Vả lại, hôm nay ta đến cũng không phải vì chuyện này."

"Vậy là...." Vì chuyện gì a?

"Kỉ Lan đac trở về." Mẹ hồng tôi gằn từng chữ rành mạch.

"Vậy sao?" Tôi nói theo phản xạ, hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào.

"Bố mẹ nó có quen biết với ta. Họ nói lần này nó trở về sẽ không đi nữa. Dường như muồn tìn một người đàn ông để ổn định." Mẹ chồng nhìn tôi

Tôi chỉ có thể cười cười nhìn bà. "Vậy cũng tốt, hàng năm bay trên trời rồi cũng có một ngày mệt mỏi."

Mẹ chồng vỗ vỗ tay tôi, nhìn tôi cười cổ vũ.

Tôi biết va muốn nói với tôi.

"Con bé ngốc, ta đã cho con biết tin rồi. Cuộc chiến tiếp theo con phải dựa vào chính sức mình đánh thôi."

Tôi vô lực mỉm cười, chỉ có thể cúi đầu ăn món tráng miệng mà mình ghét nhất.

Kỳ thật, căn bản không có cuộc chiên nào cả. Tình yêu của Lôi Nặc vẫn chính là cô ta. Nếu cô ta muốn, anh sẽ cho không chút do dự.

Mà tôi, căn bản cũng không tạo thành uy hiếp gì được.

Có lẽ anh ấy hẳn là rất vui vẻ.

Người phụ nữ mà anh luôn xem là thiên sứ kia đã quay đầu lại. Biết được sự tồn tại của người phụ nữ Kỉ Lan kia là vào tháng đầu tiên sau khi kết hôn. Đây dường như là một bí mậy mà mọi người trong giới thượng lưu đều biết, mà bọn họ cũng không định gạt một người mới đến như tôi.

Một người phụ nữ cơ thể khiến cho lãng tử phong lưu như Lôi Nặc chờ đợi tám năm, tôi đối với cô ta tràn ngập hiếu kỳ. Lúc đó, thật sự chỉ là hiếu kỳ.

Thế là , tôi tìm hiểu về cô ấy.

"Xinh đẹp trời sinh, thông minh lanh lợi. Là một người phụ nữ như tinh linh, và những tốt đẹp khác mà mọi người hướng tới." Hầu hết tất cả mọi người đều nói cho tôi biết nhu vậy.

Nhưng mà lúc ấy, tôi cũng không có bao nhiêu hâm mộ cùng quan tâm. Chỉ giống như một đọc giả, bình tĩnh xem qua chuyện cũ của bọn họ. Đương nhiên, chỉ là phiến diện.

Thế nhưng bây giờ, tôi nghĩ tôi ghen tị.

Ghen tị và cùng là phụ nữ, nhưng tôi lại không được may mắn như cô ấy sao? Hay là ghen tị vì mơi tốt đẹp nhất trong lòng Lôi Nặc vẫn giữ vì cô ấy.

Thiên sứ?

Đến tột cùng thi cô có bao nhiêu tốt đẹo, có thể làm cho nhóm người kia cảm thấy như vậy...

Tiến bước mẹ chông, tôi cũng chuẩn bị nghỉ ngơi. Suy nghĩ không thể tiếp tục tuôn ra, trong đầu đã tràn ngập rất nhiều người cùng nhiều việc không liên quan rồi. Hôn nhân đơn thuần đang dần đàn trở nên phức tạp, tôi bắt đầu cảm thấy bản thâm đang từng bước một rơi vào một vực sâu không biết tên.

Biến trở lại bản thân luôn khẩn trương như lúc ban đầu.

Yêu, để cho người khác đi.

Cuộc chiên, cũng xin cách xa tôi đi.

Bạn giường ấm áp ơi, tôi đến đây.

Đi vào giấc ngủ, tuy rắng rất khó, nhưng đúng là vẫn còn đang ngủ.

Nhưng mà không qua bao lâu, người không hề mong muốn sẽ lại xuất hiện quấy nhiễu giấc ngủ.

"Đã về?" Tôi nỉ non. Căn bản không mở mắt.

"Ừm." Lôi Nặc hôn hôn tôi, sau đó chui vào ổ chăn.

"Ôm em thật thích." Anh phát ra cảm thán.

Tôi mơ mơ màng màng. Cọ cọ trong ngực anh. Đối với bờ ngực quen thuộc này không hiểu sao lại hoài niệm. Rõ ràng hôm qua còn rúc vào nơi đó.

"Có thể chứ?" Anh hôn tai tôi.

"Hửm?" Tôi phản ứng có chút chậm.

Tay anh bắt đầu không an phận mà chạy, rất nhanh đã đánh thức một đám tế bào nào đã ngủ say của tôi.

Tôi bắt đầu nhiệt tìm đáp lại anh.

Dương như ở trong bất tri bất giác, muồn dùng thủ đoạn vụng về nhất để cướp đoạt anh.

"Em, đêm nay hưng phân sraats cao so?" Anh đặt tôi ở dưới thân, bị dộng thanh chủ động, dùng tiếng nói khàn khàn cực kỳ gợi cảm mà nói.

"Ừm." Tôi cười mị hoặc.

Anh mạnh mẽ hôn tôi, tham lam đoạt lấy hô hấp của tôi.

Chúng tôi ở trong bão táp tình dục, tậm tình gột rửa thể xác và tinh thần chính mình.

Mãi đến khi không còn một tia sức lực....

Cuối cùng, tôi khóc.

Dưới tác dụng của thỏa mãn thân thể mãnh liệt cùng suy nghĩ phức tạp, nước mắt rất dex dàng chảy xuống.

Vì sao tất cả mọi chuyện đều dần trở nên phức tạp vậy. Con người như vậy, động vật như vậy, thế giới như vậy, vũ trụ cũng là như vậy.

"Ngủ đi". Anh dịu dàng lau nươc mắt cho tôi.

"Ưm." Tôi giống như làm nũng mà ôm chặt lấy anh.

Thật chặt, thật chặt...

Người yêu anh đã trở về, anh biết không?

Cô ấy hồi tam chuyển ý rồi, anh sẽ bất chấp tất cả mà chấp nhận cô ấy chứ.

Em, có phải nên yên lặng rời khỏi hay không.

Anh cũng nhất định sẽ không còn ôm em dịu dàng thế này nữa phải không.

Tuy rằng không muốn trở nên bi thảm, nhưng đúng là vấn không thoát khỏi được vận mệnh bị vứt bỏ.

Mặc kệ yêu hay không yêu cũng không quan trọng.

Kết cục, dường như đã sớm định sẵn.

Giờ phút này tôi cũng rất hy vọng có một thiên thần mãi mãi thủ hộ mình vô điều kiện. Vì tôi mà chiến đấu, vì tôi mà điên cuồng, vì tôi mà trầm mê, thậm chí vì tôi mà đi tìm cái chết.

Ha ha... tôi chỉ có thể cười lạnh.

Đòi hỏi quá nhiều rồi chăng.

Hết Chương 4


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

MyShin [ ID:719 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 37 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 12
Thời Gian: Thứ 4, 17/07/2013, 15:14
Gửi Tin Nhắn Đến MyShin
Tìm Bài Viết Của MyShin

_ Chương 5.1
Mọi người đều nói trước khi bão táp ập đến tất cảđều đặc biệt yên tĩnh. Mà tôi dường như đang cảm nhận được hơi thở như vậy.

******

Sángsớm, lúc tôi thức dậy thì Lôi Nặc đã rời khỏi.

Giữalúc mơ hồ ngủ say, hình như tôi nghe thấy điện thoại đánh thức anh.

Đếnlúc thoáng tỉnh dậy, lại chỉ nhìn thấy bóng dáng anh đóng cửa.

Tôingả đầu tiếp tục ngủ.

Thânthể mỏi mệt đã làm cho sự tò mò của tôi trở nên cực thấp. Giống như tất cả mọichuyện trên thế gian đều không quan trọng bằng việc bổ sung tinh thần ấy.

Ngaycả sau đó người giúp việc lên gọi tôi, cũng bị tôi nói khéo bảo đi xuống.

Cứnhư vậy, tôi gần như ngủ đến hôn mê.

Lúctỉnh lại lần nữa, đã là gần chiều.



Côngviệc đã bị người không có trách nhiệm như tôi hoàn toàn vứt ra sau đầu.

Mãiđến lúc quản gia báo lại rằng đã xin phép thay tôi rồi tôi mới ý thức được mìnhcòn phải đi làm.

Thânthể giống như càng ngủ càng mềm nhũn. Tứ chi mệt mỏi!

Vìvậy tôi quyết định để bản thân làm bệnh nhân một ngày.

Đangđịnh gối đầu ngủ thêm nữa thì có tiếng gõ cửa truyền vào.

“Tháithái, Thương tiểu thư đến thăm cô.” Người giúp việc báo cáo.

TửVận?

“Vàođi.” Tôi khó khăn từ trên giường ngồi dậy.

“Cậulàm sao vậy?” Tử Vận lo lắng nhìn tôi.

“Khôngsao.” Tôi cười cười với cô ấy.

“Ngồiđi, sao cậu lại tới đây?”

“Hômnay được nghỉ, muốn đến thăm cậu thôi.” Cô ấy ngồi ở bên giường.

“Haha, mình đang chuẩn bị ngủ cả ngày đây.”

“Mìnhcó việc muốn nói với cậu.” Vẻ mặt cô ấy có chút nghiêm túc.

“Việcgì vậy?”

“Mìnhmang thai rồi.” Cô ấy bình tĩnh nói hết câu.

“Cáigì –”

Tôigiật mình, mở to mắt nhìn cô ấy.

“Trờiạ.” Tôi thật không biết nên phản ứng như thế nào.“Niếp Hoàn Vũ có biết không?”

“Khôngbiết.” Cô ấy lắc đầu.

“Vậy……Cậu có tính toán gì chưa?”

“Mìnhkhông biết nữa.” Cô ấy bất lực lắc đầu, yếu ớt khiến người ta đau lòng.

“Đứanhỏ bao lâu rồi?”

“Sáutuần.”

Ài……

Tôichỉ có thể cảm thán thiên ý trêu người. Giờ phút này tôi nghĩ mình ngoại trừ ômcô ấy ra thì cái gì cũng không làm được.

Ômthân hình mỏng manh của cô ấy, tôi cảm thấy lòng chua xót.

Chuyệncủa cô ấy cùng Niếp Hoàn Vũ, vốn đã không rõ ràng.

Giờlại thêm một đứa nhỏ.

“Cậu……có định nói với anh ta không?” Tôi nhẹ giọng hỏi.

“Mìnhsợ lắm. Mình không biết nên làm thế nào nữa!” Cảm xúc của cô ấy hơi hơi kíchđộng.

“Trướchết đừng nghĩ gì cả, bồi dưỡng bản thân cho tốt rồi tính tiếp.”

Ngườiđàn ông như Niếp Hoàn Vũ hẳn là sẽ không cần đứa nhỏ này rồi. Trong lòng tôikhông nhịn được mà đoán như vậy.

Chodù anh ta thật sự yêu Tử Vận, thì dường như áp lực gia tộc cũng không cho phépanh ta có con riêng.

“NiếpPhong bảo mình hãy nói với anh ta.” Tử Vận nhìn tôi.

“NiếpPhong?” Sao anh ấy lại biết!

“Buổitrưa anh ấy tìm mình ăn cơm. Nói là sau khi nhìn thấy mình đi ra từ bệnh việnphụ khoa cùng phản ứng cơ thể của mình liền biết được.”

“Anhta đã nói gì?” Tôi hỏi.

“NóiHoàn Vũ sẽ không để mình bỏ đi đứa nhỏ, bảo mình hãy nói với anh ta. Còn nóianh ấy hiểu rõ anh trai mình.”

“Cậunghĩ thế nào?”

“Mìnhcần suy ngẫm lại.”

“Cũngtốt.”

Mangthai cũng không nhất định có thể mượn việc đó mà trói chặt được một người đànông, chỉ cần anh ta vô tâm, mình làm gì cũng là phí công.

Tôinghĩ Tử Vận hết sức rõ ràng điểm này.

Khôngbiết vì sao, giờ phút này tôi thế mà bỗng dưng lại bắt đầu đồng tình với vợ củaNiếp Hoàn Vũ, người thiếu phụ mà mình chưa từng tiếp xúc.

“TâmÂm à.” Tử Vận nhìn tôi.

“Cóchuyện gì?”

“Lúcăn cơm, mình phát hiện Niếp Phong vẫn còn đeo cái dây chuyền kia……”
Theo bảnnăng vuốt cổ của mình, cái dây chuyền kia tuy rằng đã tháo xuống, nhưng kí ức vềnó lại không thể nào chôn vùi được.
“Vậy, vậyư?” Tôi chua xót cười.
“Ừ.”
“Có lẽ anhta đơn giản chỉ là thích nó thôi.” Tôi không muốn lại suy nghĩ nhiều.
“Trên cáidây chuyền đó còn có thêm chiếc nhẫn nữa mà?” Vẻ mặt Tử Vận không đồng ý.
“Nhẫn?”
“Ừ, giốngnhư đúc với chiếc nhẫn mà cậu trả lại cho anh ta, anh ta đeo nó trên cổ a.”
“Cậu nói,anh ta đeo nó trên cổ?” Tôi chỉ cảm thấy tim mình bắt đầu đập nhanh hơn, có mộtcảm giác nói không nên lời.
“Ừ.” Tử Vậnkhẳng định, gật gật đầu.
“Vì sao?”
Vì sao cònmuốn mang theo đoạn kí ức này!
Nếu đã lựachọn người khác, thì không nên do dự mà vứt hết những đồ vật của người yêu cũchứ! Không phải sao?
“Cậu đi hỏirõ ràng xem. Có lẽ thật sự có gì đó hiểu lầm chăng?” Tử Vận vỗ vỗ vai tôi.
“Hiện tạimình… còn có tư cách sao?” Tôi chỉ chỉ vào chiếc nhẫn kết hôn trên tay mình.
Tử Vậnkhông nói gì, mà nắm lấy tay của tôi rồi rút chiếc nhẫn kim cương ra.
“Đây chỉ làhình thức thôi mà.” Cô vừa nói vừa nghiên cứu chiếc nhẫn kia.
Tôi khôngnói gì, giơ tay muốn lấy lại, đeo nhẫn vào ngón tay mình.
Cho đến khichiếc nhẫn đã trở về vị trí cũ mới cảm thấy thoải mái.
“Cho dù cóhỏi cũng chẳng được gì cả, anh ta không muốn nói, mà mình cũng không nhất thiếtphải nghe.”
“Sao phải vậychứ.” Tử Vận lắc lắc đầu.
“Không phảicậu luôn phản đối mình gặp anh ta sao?” Tôi vẫn còn nhớ rõ cô ấy từng nhắc nhởtôi không nên ngu ngốc nữa.
“Mình chỉkhông muốn cậu phải hối tiếc mà thôi.”
“Nói chuyệnnày sau đi.” Tôi không muốn lại bàn về cái vấn đề rối rắm này nữa.
“Cậu thực sựkhông có chuyện gì chứ? Rõ ràng không bị bệnh lại đòi ở nhà?” Tử Vận nhìn chằmchằm vào tôi.
“Kỉ Lan đãquay về.”
“Người cậuđang nói… là Kỉ Lan kia ư?”
“Ừ.”
Tôi đứng dậytừ trên giường, đi về hướng cửa sổ.
“Quay vềlàm gì chứ?” giọng điệu của Tử Vận có chút không vui.
“Tìm đànông để kết hôn.”
“Vậy ông xãcậu –”
“Chắc anh ấyđã biết rồi a.” Tôi nghĩ.
“Phức tạp,thực phức tạp quá đi.” Tử Vận than thở .
“Cậu có… đểý không?” Cô ấy không chắc chắn nhìn vào tôi.
“Mình khôngbiết nữa.”
“Hai cậukhông có con, cũng không kết hôn vì yêu nhau. Nếu anh ta thật sự ở cùng ngườiphụ nữ kia, cậu còn có quyền lựa chọn sao?” Cô ấy có chút lo lắng.
“Mình khôngcó.”
“Vậy bây giờcậu tính làm sao a?”
“Cứ yêntĩnh xem chuyện sao đã. Mình tôn trọng quyết định của Lôi Nặc.”
“Ly hôn ư,sự nghiệp của ba cậu sẽ không bị ảnh hưởng sao? Còn cậu nữa? Cậu cam tâm sao?”
“Đây khôngphải là chuyện mình có cam tâm hay không. Trong cuộc hôn nhân này, từ đầu mìnhđều ở vào vị trí bất lợi mà. Nếu anh ấy thật sự phải đi, mình cũng không thểnào níu giữ được.”
“Không phảicậu nói Lôi Nặc dạo này đối xử với cậu rất tốt sao? Có lẽ anh ấy sẽ không chấpnhận người phụ nữ kia đâu!”
“Không biếtnữa, cũng không muốn tiếp tục phiền não nữa.” Tôi thật sự tính như vậy.
“Được rồi.”Tử Vận bất đắc dĩ nhìn tôi.
“Không phảivừa rồi cậu còn bảo mình đi gặp Niếp Phong ư? Sao bây giờ lại muốn mình giữ LôiNặc lại!” Tôi buồn cười nhìn cô ấy. Đúng là phụ nữ dễ thay đổi a.
“Mình chỉhy vọng cậu được hạnh phúc.” Cô ấy nhàn nhạt cười.
“Mình hiểumà.” Tôi gật đầu với cô.
“Nếu saunày cậu ly hôn, mà mình với Hoàn Vũ cũng chia tay thì tụi mình sống cùng nhauđi, cùng nhau vượt qua những ngày không có đàn ông.” Cô bỗng nhiên đề nghị.
“Được.”
Tình bạnlúc này quả thực bền vững vô cùng. So với hai người đàn ông sinh mệnh của tôimà nói, chẳng những không kém hơn mà ngược lại, còn có vẻ kiên định nhiều hơn.
Nói khôngchừng một ngày nào đó trong tương lai, tôi sẽ thật sự sống những ngày mà khôngcó đàn ông……

Tintức, mặc dù không phải đến bất ngờ, nhưng tôi vẫn là bị tổn thương.

******


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

MyShin [ ID:719 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 37 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 13
Thời Gian: Thứ 4, 17/07/2013, 15:15
Gửi Tin Nhắn Đến MyShin
Tìm Bài Viết Của MyShin

_ Chương 5.1
Phòngkhám vào buổi sáng sớm không biết vì sao luôn sẽ biến thành một buổi hội họpnói chuyện phiếm, cầm đầu luôn là Lưu Ân Kiều.

Rõràng đều là những người từng được nhận giáo dục đại học, vậy mà vẫn thích nhiềuchuyện như thế.

“Đúngvậy a! Ha ha, thật đáng thương. Nói không chừng ngày mai sẽ bị vứt bỏ thôi!”Tiếng nói sắc nhọn truyền vào tai tôi.

“Suỵt— cô nhỏ giọng một chút. Bác sĩ La tới thì không hay đâu!”

“Tôibiết rồi! Không phải cô ấy còn chưa tới sao!”

“Cácngười đang đợi tôi sao?” Tôi cười hỏi.

“Bácsĩ La!” Mấy người kia nhất thời lắp bắp kinh hãi.

“Bácsĩ Lưu thật đúng là nhàn nhã.” Tôi liếc mắt nhìn Lưu Ân Kiều một cái, cùng vớitạp chí bát quái trong tay cô ta.

“Ừ,ha ha. Đúng vậy, không phải còn chưa tới giờ làm việc sao.” Cô ta xấu hổ cười,xoắn xoắn tai mình.

Tôiliếc nhìn mọi người một cái, đi vào văn phòng mình.

Khôngbiết là người một nhà không hợp nhau, hay thật sự là tác phong của tôi có vấnđề. Những người phụ nữ bên ngoài kia luôn thích bàn tán những chuyện có liênquan đến tôi. Đàn ông cũng vậy, sự nghiệp cũng vậy. Tóm lại không có một câu làlời hay.

“Côđã đến rồi.” Giọng của Quý Phong Nhiên đột ngột vang lên.

“A–”

“Anhkhông biết gõ cửa sao?” Tôi trừng mắt liếc anh ta một cái.

Lúcnày anh ta mới giả vờ gõ vài cái trên cửa đã mở ra.

“Tôikhông rảnh.” Tôi mắt lạnh nhìn anh ta.

“Tôikhông hẹn cô.” Anh ta thật hừng hực tự nhiên đi vào, ngồi lên sô pha.

“Cô……Không có chuyện gì chứ?” Anh ta quan sát tôi.

“Tôithì có chuyện gì?” Không rõ là Quý Phong Nhiên bị làm sao!

“Xemđi.” Anh ta lấy ra một tờ tạp chí từ sau lưng, ném cho tôi.

Tôibuồn bực nhận lấy.

‘Côngtử Lôi gia cùng thiên kim Kỉ gia tình cũ tái hợp!!’ Tiêu đề bắt mắt làm chongười ta không thể bỏ qua, lại làm tôi căng thẳng.

Màtấm ảnh chụp thân mật kia càng làm người ta bị tổn thương!

Vìsao?

Vìsao nhất định phải trắng trợn, quang minh chính đại như thế!

Chẳnglẽ sự tồn tại của tôi thật sự không có ý nghĩa gì sao?

Tôibị tổn thương.

Biếtrõ sẽ đến, nhưng vẫn bị tổn thương.

“TâmÂm?” Quý Phong Nhiên gọi tôi.

“Hả?”Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, tuy rằng cố hết sức muốn lộ ra một khuôn mặt tươicười, nhưng lại thật sự bất lực.

“Đừngcố sức, cô bây giờ cực kỳ khó coi.” Quý Phong Nhiên không chút lưutình mà nói.

“Tôibiết……”

Tôiúp mặt vào lòng bàn tay, muốn thử bình tĩnh một chút.

“Muốnkhóc phải không?” Anh ta tới gần tôi.

Tôilắc đầu.

Đau,không nhất định phải rơi nước mắt.

“Côgái ngoan.” Anh ta vỗ vỗ đầu tôi, dùng giọng nói dịu dàng nhất từ lúc tôi quenbiết anh ta tới nay để nói.

Khoảnhkhắc đó, tôi cảm nhận được sự quan tâm của Quý PhongNhiên.

Chodù anh ta vẫn vụng về như vậy, nhưng tôi lại cảm thấy ấm áp .

Saumột lúc lâu, tôi ngẩng đầu lên, chạm phải đôi mắt anh ta.

Tronglòng lộp bộp một chút.

Ánhmắt người đàn ông này tràn ngập quan tâm, nhưng chỗ nào đó ở khóe mắt vẫn cònlưu lại một chút ưu thương nhàn nhạt.

Chưakịp thu hồi, đã bị tôi phát hiện.

“Anh……”Làm sao vậy?

“Cáigì…… cũng đừng nói, được không?” Anh ta có chút bối rối.

“Ừm.”Tôi đáp ứng anh ta.

“Thậtra, là Niếp Phong bảo tôi tới xem cô.” Anh ta thanh thanh cổ họng, nói.

Tôinhìn anh ta.

“Tronglúc vô tình cậu ấy xem được tạp chí này.” Quý PhongNhiên tiếp tục nói.

“Thaytôi cám ơn anh ta.” Tôi chỉ có thể nói như vậy.

“Côthật sự không nhìn ra cậu ta còn quan tâm cô sao?”

“Tôinhìn ra được.”

“Vậyvì sao không tiếp nhận cậu ấy, để cho cậu ấy đi vào sinh mệnh của cô.”

“Tôisợ lại yêu thương anh ta.”

Quý Phong Nhiênkinh ngạc nhìn tôi, ngay cả miệng cũng chưa kịp khép lại.

“Giậtmình sao?” Tôi hỏi anh ta.

“Thayvì nói là giật mình bởi cô lại yêu thương Niếp Phong, không bằng nói là sựthẳng thắn của cô làm cho tôi còn giật mình hơn.”

“Anhđã yêu ai chưa?” Bỗng nhiên tôi muốn biết điều này.

Anhta nở nụ cười, cười đến bí hiểm, mơ hồ.

“Rấtkhó trả lời sao?” Tôi nhìn anh ta.

“Chỉlà không hiểu sao cô lại hỏi như vậy.” Anh ta nhìn tôi cười. “Loại người nhưtôi đây vô cùng ích kỷ, yêu thương ai chính là làm khổ người đó.”

Tôikhông nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn anh ta tự châm chọc mình, nhưng trong lòng lạisuy nghĩ, có lẽ người hiểu rõ được bản thân như anh ta, mới có tư cách đi yêungười khác nhất.
“Muốn nghỉngơi một chút không?” Quý Phong Nhiên hỏi tôi.
“Anh thuêtôi đến để nghỉ ngơi sao?”
Anh ta vừalòng nở nụ cười, sau đó đi ra ngoài.
Tuổi cũngkhông còn nhỏ nữa, một chút năng lực khống chế bản thân ấy tôi vẫn có.
Công việckhông phải là tất cả nhưng cũng không thể trì hoãn nữa.
Bên ngoài,thế giới có lẽ đang thực hỗn loạn, nhưng giờ phút này tôi không hề ở đó.
Cứ như vậy,tôi tắt nguồn di động, dặn dò trợ lý chặn hết tất cả điện thoại từ bên ngoài,chăm chỉ làm việc.
Mãi đến khibệnh nhân cuối cùng rời khỏi……
“Bác sĩLa?” Trợ lý đứng ngoài cửa kêu tôi.
“Vào đi.”
“Mẹ cô tớiđây.”
“Mẹ?” Tôivui mừng kinh ngạc nhìn mẹ mình đứng phía sau trợ lý.
“Mauvào đi mẹ.” Tôi ra đón bà vào.
“Mẹ, ngồiđi. Lisa, cô rót ly trà giúp chúng tôi.”
“Sao lại độtngột đến thăm con vậy?” Tôi kéo tay bà.
“Con vớiLôi Nặc có chuyện gì vậy?” Nét mặt mẹ tôi nghiêm túc.
“Tụi con vẫntốt mà mẹ.” Tôi cười nói.
“Con đừng gạtmẹ.” Mẹ trừng mắt liếc tôi một cái.
“Anh ấy đốixử với con tốt lắm. Nếu mẹ muốn hỏi con tại sao lại như vậy thì con chỉ có thểnói là con cũng không rõ lắm.” Tôi chỉ chỉ quyển tạp chí trên bàn.
“Các con a,đúng là một phút cũng không để mọi người bớt lo mà.” Bà thở dài.“Nó rốt cuộc cóbao nhiêu người phụ nữ vậy! Lần này còn gây ra ầm ĩ lớn như vậy!”
“Thế mà lạicó một người của tòa soạn báo gọi điện cho thư kí của ba con, hỏi là đã xảy rachuyện gì! Còn nữa, thiên kim Kỉ gia kia là ai thế!” Mẹ tức giận nhìn tôi.
“Người phụnữ anh ấy yêu.” Tôi thản nhiên trả lời.
“Con, cáccon! Ài……” Mẹ tôi thật sự không còn lời nào để nói.
“Mẹ, đừngnóng giận.” Tôi an ủi bà, thực giống như người bị cướp chồng là mẹ tôi vậy.
“Cái con bénày! Con không biết bây giờ mẹ hối hận bao nhiêu vì lúc trước lại để con gả chongười đàn ông như vậy đâu! Phụ nữ thì hết người này đến người khác, trước kiathì còn lén lút! Bây giờ đến cả báo cũng lên luôn rồi! Làm sao có thể bỏ qua việcnày được chứ! Tiếp tục như vậy không chỉ con mà ngay cả ba con cũng sẽ bị ảnhhưởng!” Mẹ tức giận nói.
Tôi lẳng lặngnhìn bà, không biết nên nói cái gì, dù sao thì đó cũng là sự thật.
“Con tínhlàm sao bây giờ?”
“Con vẫnchưa nghĩ đến.”
“Lập tức gọiđiện cho Lôi Nặc, bảo nó về nhà. Nói mẹ muốn nói chuyện với nó!” Mẹ ra lệnh .
“Bây giờsao?”
“Thế nào?”
“Không ổn lắmđâu, anh ấy đang làm việc.” Tôi cực kỳ khó xử.
“Mẹ khônglo được nhiều chuyện như vậy. Mẹ vợ muốn gặp con rể mà còn phải hẹn trước sao!”
“Được rồi,để con gọi.” Không lay chuyển được bà, tôi chỉ có thể nghe theo.
Hơn nữa tôicũng muốn hỏi một chút xem anh nghĩ thế nào .
Vì thế, gọiđiện thoại cho anh.
“Có việcà?” Anh nhấc điện thoại liền hỏi.
“Vâng. Bâygiờ mẹ em đang ở chỗ em. Anh –” Không đợi tôi nói xong, mẹ tôi liền giật lấy điệnthoại.
“Lôi Nặc à!Là mẹ…… Ừ…… Được…… Chúng ta chờ con…… Ừ……”
“Nó sẽ tớiđón con tan tầm.” Bà gác điện thoại nói với tôi.
“Bây giờ?”
“Ừ”


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

MyShin [ ID:719 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 37 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 14
Thời Gian: Thứ 4, 17/07/2013, 15:16
Gửi Tin Nhắn Đến MyShin
Tìm Bài Viết Của MyShin

_ Chương 5.3
Như thế rấttốt!
Có thêm mẹ,anh sẽ có thể thẳng thắn nói ra quyết định của mình sao?
Nói chuyện,nhất định sẽ phải có.
Nhưng trongtình huống có người thứ ba ở đây, tôi rất khó mà liều lĩnh nói ra những lờimình muốn nói.
Hơn nữa,bây giờ còn chưa phải lúc.
Dù sao, anhcòn chưa tỏ vẻ gì với tôi cả.
Chuyện ồnào lần này của mẹ, chỉ biết rằng sẽ có thêm phiền phức mà thôi.

Chotất cả người giúp việc lui xuống, mẹ bắt đầu đi vào vấn đề chính. Trong đạisảnh, tôi cùng Lôi Nặc ngồi đối diện mẹ, giống như hai đứa trẻ phạm lỗi, đangchờ người lớn trừng phạt.

“Ài……”

Saumột tiếng thở dài của mẹ, tôi cùng Lôi Nặc anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.

“LôiNặc à……” Mẹ đang muốn nói lời nghiêm túc.

“Mẹ,chuyện tạp chí là có người cố ý giở trò quỷ, con cùng Kỉ tiểu thư chỉ là ăn bữacơm chứ không có gì khác.” Lôi Nặc gọn gàng dứt khoát.

Mẹnhìn tôi, rồi lại nhìn Lôi Nặc, phỏng chừng là cân nhắc trong đầu nửa ngày, mớimở miệng: “Thật ra mẹ chỉ lo lắng cho Tâm Âm nhà chúng ta, nó không phải ngườibiết cách ứng xử, con lại thường xuyên không ở nhà, khó tránh khỏi có người sẽđoán già đoán nói, con nói có phải không.”

“Mẹnói rất đúng, con sẽ chú ý.” Lôi Nặc đồng ý nói.

“TâmÂm là một phụ nữ rất tốt, làm vợ cũng vô cùng tròn trách nhiệm.” Anh bổ sungthêm.

Tôinhìn anh, cảm xúc cực kỳ phức tạp. Phát hiện ra cái mình muốn nghe không phảilà những điều này.

Mẹphỏng chừng là thấy chúng tôi liếc mắt nhìn nhau tình cảm, có chút yên tâm .

“Haha, các con không có chuyện gì là tốt rồi. Tóm lại, về sau phải cẩn thận.”

“Dạ,chúng con biết rồi.” Lôi Nặc cầm tay tôi.

Màtôi thì cúi đầu.

Lúcđầu mẹ phỏng chừng không thể yên tâm, nhưng nghe xong Lôi Nặc nói như vậy, bàcũng không tiện nói thêm gì nữa.

“Đượcrồi, các con từ từ nói chuyện đi. Thời gian cũng không còn sớm, mẹ cũng phải vềrồi.” Giờ phút này vẻ mặt mẹ thật hiền lành.

“Chúngcon cũng không dám giữ mẹ. Để con bảo lái xe đưa mẹ về.” Lôi Nặc nói.

“Cũngđược.” Mẹ cười cười, đứng dậy.

LôiNặc cũng kéo tôi đứng lên, đi theo sau tiễn mẹ.

“Mẹđi đường cẩn thận, thay con gửi lời hỏi thăm ba.” Ở cửa, Lôi Nặc nói.

“Được,các con vào đi. Trời lạnh rồi. Tâm Âm phải chú ý sức khỏe a.” Mẹ dặn dò.

“Conbiết mà, mẹ nói với ba mấy ngày nữa con sẽ về thăm.”

“Được……”

Xekhởi động, rời khỏi biệt thự.

Tôivà Lôi Nặc vẫn cầm tay nhau như trước, đứng trong gió lạnh, nhìn.

Saumột lúc lâu

“Vàothôi.” Anh ôm vai tôi nói.

“Dạ.”

“Mẹem làm phiền phải không?” Trong phòng, tôi hỏi anh.

“Khôngcó.” Anh nở nụ cười.

“Đólà vì anh không nhìn thấy dáng vẻ lúc đầu của bà.”

“Bàrất quan tâm đến em.” Lôi Nặc sờ sờ mặt tôi nói.

“Đốivới bà mà nói sự nghiệp của ba em dường như quan trọng hơn một chút.”

“Emnói cũng không sai.” Anh gật đầu.

“Khôngnói nữa.” Tôi có chút mệt mỏi.

“Emđi ngủ đi.” Anh hôn trán tôi.

“Anh……Phải đi sao?” Tôi ngẩng mạnh đầu lên nhìn anh, trong mắt cũng không thể che dấusự không nỡ.

Anhngẩn ra, sau đó vừa cười vừa nói: “Công ty còn có chút việc chưa xử lý xong.”

Lànhư vậy sao? Tôi tuyệt đối không tin.

“Vậy……Được rồi.”

“Ngoan.”Anh hôn lên môi tôi.

Cáilưỡi nóng bỏng đoạt lấy hô hấp của tôi.

“Anh……Chú, chú ý thân thể……” Vừa hôn xong, hơi thở tôi còn chưa ổn định nói.

“Ừ.”Anh cười phóng khoáng.

Cầmlấy áo khoác, không có một tia lưu luyến phóng khoáng đi ra ngoài……

Emkhông muốn để anh đi, anh có biết không?

Cáiôm của cô ấy thật sự ấm áp hơn em sao?

Mộtkhi đã như vậy, vì sao anh còn đối xử dịu dàng với em như thế!

Chuyệntạp chí một lời giải thích hợp lý với em anh cũng không nói. Em không tin cácngười chỉ đơn thuần là ăn cơm mà thôi. Bởi vì không ai ăn cơm lại vừa ôm vừaliếc mắt đưa tình cả.

Anh……

Bắtđầu gạt em.

Hết chương 5


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

MyShin [ ID:719 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 37 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 15
Thời Gian: Thứ 4, 17/07/2013, 15:18
Gửi Tin Nhắn Đến MyShin
Tìm Bài Viết Của MyShin

_ Chương 6

Đêm khuya.

Bên trong một khách sạn cao cấp.

Một phụ nữ xinh đẹp mặc chiếc áo đơn ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn cảnh đêm. Tàn thuốc trong tay đã sắp cháy tới ngón tay, cô lại vô tư không biết.

Đã trở lại, cuối cùng cũng đã trở lại.

Thì ra cảm giác chạm đất cũng không phải đáng sợ như trong tưởng tượng vậy.

Nơi đô thị phồn hoa này cũng thân thiết hơn trong ấn tượng rất nhiều.

Cô đi bốn năm rồi.

Vào một đêm đông của bốn năm về trước, cô từ bỏ anh cùng với tất cả ở nơi này. Mang theo hành lý ngao du thế giới.

Cô biết bản thân trời sinh thích tự do, trói buộc chỉ làm cản ngại hô hấp của cô.

Dù cho đó có là trói buộc ngọt ngào nhất.

Chu du thế giới, hiểu rõ cuộc sống, từ lâu, cô đã định sẵn đường đi cho mình. Trong thời gian đó, cô đã từng khóc, từng cười, từng chán nản, từng thất vọng. Nhưng chưa từng hối hận bao giờ.

Tại bốn năm này, một cuộc điện thoại, một bức E-mail anh cũng không có. Nhưng cô hiểu rõ, anh lúc nào cũng quan tâm đến mình.

Đây là một loại cảm giác tâm linh, không có lý do, lại vô cùng chuẩn xác.

Gần như là vào giây đầu tiên trở về cố hương, anh, liền xuất hiện ở sân bay.

Chín chắn, trầm ổn.

Thế nhưng vệt ý cười quen thuộc kia, không hề thay đổi. Xấu xa, tà tà.

Cô lệ rơi đầy mặt, chạy nhanh đến vòng ôm quen thuộc kia, giống con gấu túi ôm cây, gắt gao, không chịu buông tay.

Thật lâu sau, cô vẫn còn khóc.

Mà anh, hốc mắt cũng phiếm hồng.

Tại khoảnh khắc đó, cô mới thật sự cảm nhận được là mình nhớ anh, thương anh đến mức nào……

“A –” Kinh hô một tiếng, thuốc lá làm bỏng cô.

Kỉ Lan tắt nó đi, sau đó đi vào toilet, ném vào bồn vệ sinh.

Xả nước, để cho tất cả suy nghĩ cũng trôi hết theo.

Cô cũng không hút thuốc, chỉ là thích châm nó, hưởng thụ hương vị quen thuộc này.

Anh trước kia luôn hút loại thuốc này, ôm cô, chiều cô.

Trong những năm tháng không có anh, châm một điếu thuốc dần dần đã trở thành thói quen của cô.

Đi ra toilet, cầm lấy điện thoại gọi đi.

“Em nhớ anh.” Cô dịu dàng nói, giọng nói êm dịu làm say lòng người.

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc hồi lâu.

“Anh có tới không?” Cô hỏi.

“Hôm nay không tiện, có một số văn kiện vẫn chưa xử lý.” Giọng Lôi Nặc truyền tới.

“Lại mang đến đây làm đi, được không? Giống như trước đây vậy.” Cô bắt đầu làm nũng.

Đầu bên kia lại trầm mặc .

Sau một lúc lâu, mới lại truyền đến âm thanh lần nữa.

“Không được, phải nhanh chóng hoàn thành một chút. Ngày mai gặp đi.”

“Vậy được rồi.” Kỉ Lan cố gắng nói hết câu.

“Vậy, anh cúp trước đây. Có việc gì lại gọi sau.”

“Em yêu anh.” Cô nói.

“Ừ.” Anh ừ một tiếng, sau đó cúp điện thoại.

Kỉ Lan khóc, nước mắt trút như mưa.

Anh trước kia, sẽ không cúp điện thoại của cô trước, sẽ không bao giờ không nói câu anh yêu em, sẽ không từ chối bất cứ yêu cầu nào của cô.

Cô biết rõ, có chút gì đó đã thật sự thay đổi.

Mà cô, cho dù đau lòng đến đổ máu cũng không thể vãn hồi.

Vứt bỏ đạo đức, vứt bỏ lý trí, mặc kệ tất cả trở về cùng anh yêu nhau.

Chính là để yêu nhau thật nhiều.

Cô rốt cuộc hiểu được mình không thể kiên cường, độc lập giống như trước đây.

Cô, đã thua không đứng dậy nổi.

Tình yêu, cần cả hai bảo vệ. Ký ức, cần chế tạo một lần nữa.

Cô lau khô nước mắt, mặc áo khoác vào, tông cửa xông ra……

Tối nay Lôi Nặc cần yên tĩnh một chút.

Có rất nhiều chuyện đều vượt qua dự tính của anh.

Ký xong một phần văn kiện cuối cùng, anh đứng dậy đi đến cửa sổ, châm một điếu thuốc, hút.

Bỏ thuốc đã rất lâu rồi. Nhưng đêm nay dường như đặc biệt hoài niệm hương vị kia.

Người yêu đã trở lại, hình như hẳn phải vui mừng. Nhưng không biết vì sao trong lòng lại có thêm một phần phiền muộn. Anh nghĩ, mình đã không thể còn giống lúc trước không để ý gì mà đi yêu một người nữa. Trả giá cả sinh mệnh, anh đã từng thật sự có thể làm được. Nhưng bây giờ, ngay cả nghĩ cũng sẽ không.

Yêu, không biết từ lúc nào đã trở nên không còn quan trọng như vậy.

Câu ‘anh yêu em’, cũng bắt đầu khó có thể mở miệng.

Bốn năm trước anh đồng ý để cô lên máy bay. Đó không phải từ bỏ, mà là yêu. Có lẽ cả đời này cô ấy cũng sẽ không trở về, bởi vì cô ấy đã nói với anh như vậy.

Cho nên, sau một thời gian dài phong lưu, anh đã kết hôn. Cưới La Tâm Âm, một phụ nữ có hiểu biết.

Từng ngày gió êm sóng lặng qua đi thật thoải mái, anh rất hài lòng, một lòng nhào vào sự nghiệp, tình nhân là quần áo, vợ là bến cảng.

La Tâm Âm hiền lành hiểu ý người làm anh quý mến, sự dịu dàng thông minh của cô làm anh cảm thấy thoải mái, dần dần cũng thích cảm giác khi ở cùng cô.

Tất cả đều như anh mong muốn, mãi đến khi Kỉ Lan xuất hiện.

Nhận được thông báo của thư ký, anh chỉ cảm thấy tim đập gia tốc, thần kinh căng thẳng. Trong đêm khuya chạy như điên đến sân bay chỉ vì muốn là người đầu tiên nhìn thấy cô ấy.

Người nào đó nhung nhớ đã lâu, cảm giác khi ôm vào trong lòng là cỡ nào không giống thật.

Nghe tim cô nhảy lên, tim anh cũng dần dần lạc nhịp.

Vào lúc tình cảm mãnh liệt dâng lên, bọn họ điên cuồng làm tình.

Giây phút đó, anh đã quên hết tất cả, chỉ biết dưới thân là người phụ nữ mình yêu đã lâu.

Ngày hôm sau, sau khi dặn dò thư ký sắp xếp ổn thỏa cho cô, anh đã rời khỏi từ rất sớm. Không đánh thức thiên sứ đang trong mộng, mà chỉ quan sát cô gần nửa tiếng, sau đó nhẹ nhàng hôn một cái……

“Nghĩ gì vậy?” Giọng nói mê người vang lên.

Kỉ Lan, đang tựa vào cửa quyến rũ nhìn anh cười.

“Sao em lại tới đây?” Lôi Nặc quay đầu, kinh ngạc nhìn cô.

Tắt thuốc lá rồi đi về phía cô.

“Anh không rảnh thì em tới đây.” Kỉ Lan cười khẽ nói.

“Nhớ anh quá ~” Tay ngọc duỗi ra, ôm chặt lấy Lôi Nặc.

“Rõ ràng đã ở trong lòng anh rồi nhưng sao vẫn rất nhớ anh vậy nhỉ.” Kỉ Lan nỉ non, áp mặt vào trong ngực anh, cẩn thận nghe trái tim mạnh mẽ nhảy lên.

“Đồ ngốc.” Lôi Nặc vỗ vỗ đầu cô, đưa cô vào phòng nghỉ.

“Ha ha, nơi này vẫn như cũ.” Ngồi lên sô pha, Kỉ Lan nhìn quanh bốn phía.

“Ừ.” Lôi Nặc cũng thản nhiên liếc mắt nhìn xung quanh một cái.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã (Mạn Nông)
Page 3 of 7«1234567»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook