Đêm Tân Hôn Đến Muộn Full (9) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Đêm Tân Hôn Đến Muộn Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 9 of 11«127891011»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Đêm Tân Hôn Đến Muộn Full (Khánh Hà)
Đêm Tân Hôn Đến Muộn Full
khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 41
Thời Gian: Thứ 6, 20/09/2013, 20:54
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Có tiếng xe dừng trước cổng, Quế Lâm cũng chẳng cần để ý, bởi vì cô chẳng muốn ai đến quấy rầy cô. Ngoài giờ làm việc, cô chỉ thích được ở một mình mà thôi.
Giọng của Chí Văn gọi thật to:
− Có Quế Lâm ở nhà không?
Quế Lâm chẳng buồn trả lời, bởi vì cô muốn được yên.
Chí Văn lại gọi tiếp:
− Quế Lâm, hãy mở cửa cho anh, không thì anh sẽ đứng ở đây mãi.
Quế Lâm rời khỏi bậc thềm, cô đi ra khoảnh sân rộng rồi mở cánh cổng sắt. Vẫn gương mặt không vui không buồn, cô hỏi Chí Văn:
− Sao anh biết nhà em ở đây?
Chí Văn mỉm cười nói đùa:
− Nếu em còn ở trên trái đất này thì em ở bất cứ nơi đâu, anh cũng tìm được cả.
Rồi Chí Văn dẫn xe vào khoảnh sân rộng. Anh đi theo Quế Lâm đến bên chiếc ghế xích đu dưới giàn hoa giấy tím. Để cho Quế Lâm ngồi trên chiếc xích đu, còn Chí Văn ngồi xuống ghế đá gần đó, anh nhẹ nhàng hỏi cô:
− Sao em lại giấu anh vậy Quế Lâm? Hoài Bảo chính là chồng của em mà em cũng không nói thật.
Quế Lâm cười buồn:
− Không phải em cố ý giấu anh, mà bởi vì lúc đó em còn đi học.
Chí Văn lại nhắc:
− Hôm đi Sapa, em cũng không nói thật với anh. Em có lý do khó nói, đúng không?
Vẫn đôi mắt u buồn, Quế Lâm trầm giọng:
− Anh muốn biết tất cả chứ?
Chí Văn thản nhiên đáp:
− Nếu em cảm thấy không ngại thì cứ tâm sự với anh.
Quế Lâm nghĩ cô đã vò võ một mình từ lâu rồi, giờ đây có người tâm sự thì vẫn đỡ hơn. Vả lại, đối với Chí Văn, cô rất tin tưởng ở nơi anh, cô tin anh là một người tốt. Vì vậy, cô tâm sự:
− Kể từ lâu, em cảm thấy chán tất cả mọi thứ. Em chẳng muốn tiếp xúc với ai. Em muốn được sống một mình. Ngay cả khi anh gọi cửa, em vẫn không muốn mở cửa cho anh. Nhưng nếu anh thật sự là người bạn tốt thì hãy nghe đây...
Rồi Quế Lâm với giọng nghẹn ngào hờn tủi, cô kể lại cho Chí Văn nghe từ khi mẹ cô mất đi, rồi việc hứa hôn của mẹ cô và bà Khoa, rồi đến đám cưới của cô và Hoài Bảo chỉ là hình thức bên ngoài, luôn cả sự hiện diện của Bách Điệp trong ngôi nhà của cô.
Nghe qua, Chí Văn hỏi cô với vẻ cảm thông:
− Vì thế mà em viết đơn ly dị?
Quế Lâm gật đầu:
− Vâng! Em muốn chúng em được tự do, không phải sống trong sự gượng ép.
Chí Văn quan tâm hơn:
− Rồi dì Khoa có nói gì không?
Giọng Quế Lâm vẫn đều đều:
− Dì Khoa bảo em về nhà ở chung với dì ấy, nhưng em xin với dì hãy cho em một thời gian suy nghĩ.
Chí Văn hỏi thêm:
− Còn Hoài Bảo, anh ấy đã ký đơn ly dị chưa? Và anh ấy có nói gì không?
Quế Lâm lắc đầu:
− Từ hôm đó đến nay, em luôn tránh mặt anh ấy. nếu không đi "tour" thì em nghỉ ở nhà, nếu có đến công ty một chút rồi em cũng về.
Nghe Quế Lâm kể, cộng với sự suy nghĩ của mình, Chí Văn nhận định:
− Theo anh nghĩ thì Hoài Bảo và Bách Điệp khó mà dứt khoát nhau được. Em quyết định như vậy là đúng lắm. Quế Lâm! Anh sẵn sàng ủng hộ em, và em nên nhớ lúc nào cũng có anh bên cạnh em. Anh luôn mong muốn chia sẻ những vui buồn cùng em như từ trước nay và mãi mãi về sau.
Quế Lâm với gương mặt không có gì xúc động, giọng cô trầm tĩnh:
− Cám ơn anh đã dành tình cảm quý báu cho em. Em cảm thấy mình không xứng đáng được hưởng những gì anh đem lại. Em biết thân phận mình rồi, anh Văn ạ.
Chí Văn lắc đầu:
− Sao em lại quá bi quan như vậy hả Quế Lâm? Thật lòng, anh muốn đem hạnh phúc đến cho em. Anh muốn cho em tất cả những gì anh có, anh đã yêu em từ lâu rồi, chẳng lẽ em không hiểu hả Quế Lâm?
Quế Lâm tư lự:
− Em biết chứ, nhưng liệu em có xứng đáng với anh không? Em nghĩ là không, bởi vì mọi người cho rằng em là gái đã có chồng mà còn đèo bòng theo anh, vì thế em sẽ đau khổ hơn.
Chí Văn tự tin:
− Mặc họ muốn nói gì cũng được, miễn sao em hạnh phúc, anh chẳng cần gì hơn khi sớm chiều có em bên cạnh.
Quế Lâm lắc đầu:
− Không được đâu Chí Văn ạ! Trái tim em không còn rung động trước một tình yêu nào cả, dù rằng nó rất cô đơn. Em mong anh hãy hiểu cho em.
Chí Văn nói với nét mặt chịu đựng:
− Anh không ép buộc em đồng ý ngay lúc này. Nhưng anh sẽ chờ đợi em đến một ngày nào đó em quên hết đi mọi buồn đau, và khi đó chúng mình sẽ đến với nhau.
Quế Lâm lắc đầu buồn tẻ:
− Em không muốn anh phí tuổi xuân của anh. Anh hãy xem em như một người em gái là em hạnh phúc lắm rồi.
Giờ đây nét mặt Chí Văn buồn bã:
− Tình yêu mà nói quên không dễ dàng như vậy đâu Quế Lâm. Nếu như em nói vậy thì trên đời này đâu có ai khổ vì yêu.
Quế Lâm đưa nhẹ chiếc xích đu cô nói:
− Em không muốn anh chờ em trong tuyệt vọng, vì không biết anh sẽ phải chờ đợi bao nhiêu lâu và em cũng không thể hứa được gì.
Chí Văn ngả người ra ghế đá, giọng anh buồn man mác:
− Nếu một ngày nào đó, anh không còn chút gì hy vọng về tình yêu của em nữa, thì ngày đó anh sẽ đi thật xa ở một phương trời khác mà cố quên đi hình bóng của em.
Nghe qua, Quế Lâm chạnh lòng, cô tìm cách an ủi anh:
− Chí Văn! Anh đừng nên nói như vậy! Duyên nợ đâu phải mình định được đâu anh. Nghe anh nói như vậy, em buồn lắm anh Văn ạ.
Cảm thấy lời mình nói cũng hơi quá đáng, vì sẽ gây thêm cho Quế Lâm nỗi buồn khi trong lòng cô đầu ắp những sự đau buồn.
Nghĩ vậy, anh mỉm cười lảng sang chuyện khác:
− Dẹp hết những buồn phiền qua một bên đi Quế Lâm! Giờ anh mời em đi ăn tối với anh.
Quế Lâm vẫn lặng thinh. Chí Văn nài nỉ:
− Đi với anh đi Quế Lâm! Em muốn đi xe riêng cũng được, cho em được thoải mái hơn.
Quế Lâm lắc đầu:
− Không phải về chuyện đó! Mà em ngại đi bên anh.
Chí Văn lại giải thích:
− Chẳng lẽ hai người yêu nhau mới đi ăn cơm cùng nhau, còn hai người xem nhau là bạn đi ăn cơm chung không được sao? - Rồi Chí Văn nói tiếp - Mình cứ nghĩ chúng mình là bạn được rồi.
Quế Lâm mỉm cười, chấp nhận sự mời mọc của anh:
− Vậy anh chờ em một chút em sẽ ra ngay.
Chí Văn ga-lăng:
− Em cứ sửa soạn cho thỏa thích, anh chờ đến sáng mai cũng được - Rồi anh cười nói tiếp - Ở Việt Nam đâu có tuyết nên trong khi chờ đợi anh đâu có sợ nó chôn vùi anh.
Quế Lâm trở lại vẻ hồn nhiên:
− Nếu tuyết có chôn anh thì anh ráng mà chịu, em bỏ cho anh chết luôn, em không có cứu anh đâu.
Chí Văn cười nghênh mặt:
− Nhưng ông mặt trời sẽ cứu anh.
Quế Lâm vừa đi vào nhà vừa quay lại:
− Kệ anh chứ!
Chí Văn nhìn theo dáng cô khuất sau cánh cửa, anh nở nụ cười hạnh phúc. Anh đã làm cho cô vui, trở lại vẻ hồn nhiên mà ít khi thấy được từ cô.
Chí Văn chở Quế Lâm đến một nhà hàng sang trọng chỉ dành riêng cho những đôi tình nhân yêu nhau. Vừa ăn vừa ngắm sao trời và những cơn gió tự nhiên mát rượi làm cho người ta cảm thấy thật sảng khoái.
Hai chén xúp yến được bưng lên cùng với hai con tôm hùm nướng thơm phức.
Chí Văn nói:
− Ăn đi Quế Lâm!
Quế Lâm tự nhiên:


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 42
Thời Gian: Thứ 6, 20/09/2013, 20:54
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

− Vâng, để em sẽ tự nhiên mà.
Vừa nói, cô vừa múc từng muỗng xúp cho vào miệng trông thật ngon.
Chí Văn cũng vậy, anh cũng tự nhiên như Quế Lâm, hai người vừa ăn vừa chuyện trò trông thật vui vẻ và nhìn vào rất là xứng đôi.
Ở bàn đối diện, Hoài Bảo và Bách Điệp đã đến từ lâu. Từ khi nhìn thấy Quế Lâm cùng Chí Văn đi vào, đôi mắt Hoài Bảo buồn thiu và anh ăn cũng mất ngon. Cho đến khi Bách Điệp nhắc anh:
− Anh ăn thêm đi chứ?
Hoài Bảo thờ ơ:
− Anh no rồi!
Bách Điệp cười mai mỉa:
− Em không tin, anh buồn đúng không?
Hoài Bảo nhắc lại:
− Anh đã bảo anh no rồi mà!
Bách Điệp như ra lệnh:
− Vậy tính tiền đi mình đi về!
Tính tiền xong, Bách Điệp kéo Hoài Bảo lại bàn của Quế Lâm, cô tự động khơi chuyện thật vô duyên:
− Hai người định bao giờ đám cưới? Còn mình và anh Bảo dự định vào cuối năm nay.
Quế Lâm thấy vẻ đường đột của Bách Điệp, cô chẳng màng đến. Còn Chí Văn thì cố tình chọc tức Bách Điệp:
− Quế Lâm vẫn chưa đáp lại tình yêu của tôi. Phải chi tôi được như cô, được Hoài Bảo yêu mến như vậy thì chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới ngay, chẳng chờ đến cuối năm mà làm gì.
Bách Điệp vẫn không thể hiểu những lời mai mỉa của Chí Văn, cô liền nhìn sang Hoài Bảo, nũng nịu:
− Anh có nghe Chí Văn nói không? Để anh cứ một mực đòi để đến Tết. Còn bốn năm tháng nữa ai mà chờ hoài chứ?
Nghe Bách Điệp nói thế, Quế Lâm bật cười, cô cười rất thoải mái cho tâm hồn rỗng tuếch của Bách Điệp.
Nụ cười của Quế Lâm làm cho Hoài Bảo càng thêm tự ái và anh hiểu lời nói của Chí Văn chỉ để chọc giận Bách Điệp thôi. Rồi anh lại nghĩ chắc là Chí Văn và Quế Lâm đã yêu nhau rồi nên mới thân mật như vậy. Để thỏa lòng tự ái, anh nói:
− Đơn ly dị tôi đã ký rồi, cô có cần gởi đến tòa án không?
Nghe qua, Quế Lâm bàng hoàng, cô không ngờ Hoài Bảo lại kém tế nhị như vậy. Cô nói thẳng:
− Tôi chẳng cần gì cả ngoài hai bàn tay của mình. Còn cái đơn kia tùy anh quyết định.
Rồi Quế Lâm nhìn sang Chí Văn nói tiếp, giọng rất ngọt:
− Mình về đi anh Văn
Nói xong, Quế Lâm đứng lên đi ra cửa.
Hoài Bảo nhìn theo với ánh mắt đầy căm hận. Anh hận ai chứ? Chẳng lẽ anh lại hận Quế Lâm? Vậy thì càng vô lý. Vậy chẳng lẽ anh lại hận mình nhưng với lý do gì anh không thể giải thích được.
Chắc thời gian sẽ trả lời và giải thích cho anh, anh mong như vậy.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 43
Thời Gian: Thứ 6, 20/09/2013, 20:54
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Hải và Hồng Loan về đến Vĩnh Long cũng đã mười giờ sáng. Hồng Loan ngồi sau lưng Hải trên chiếc xe Dream chạy dọc theo con đường nhỏ hai bên vườn cây um tùm, xum xuê.
Hồng Loan thân mật hỏi:
− Sắp đến nhà chưa anh?
− Đến nơi rồi.
Vừa trả lời Hồng Loan, Hải vừa cho xe quẹo vào một căn nhà ngói xưa cũ kỹ, chung quanh nhà nào là chôm chôm, xoài, mận, dừa trái oằn cả cây.
Dựng xe bên hiên, Hải xách ba lô đi vào. Hồng Loan cũng đi theo anh. Bước vào nhà chẳng thấy ba đâu, Hải gọi lớn:
− Ba ơi! Ba!
Từ phía cuối vườn có giọng của một người đàn ông chất phác:
− Thẳng Hải mới về đó hả?
Nghe tiếng ba, Hải đi nhanh ra phía sau. Hồng Loan cũng đi theo anh. Từ xa, Hồng Loan thấy một người đàn ông mặc bộ đồ bà ba đen đầu quấn cái khăn rằn, mồ hôi ướt đẫm cả áo. Ông đang làm gì Hồng Loan không rõ lắm. Khi hai người đến nơi, Hải hỏi:
− Ba đang làm gì vậy?
Nhìn con trai và cô gái lạ, ông Ngò nói giọng chắc nịch:
− Tao sửa lại khúc mương này cho nước vào ra dễ dàng một chút.
Vừa nói ông vừa vét những cuốc đất đắp vào gốc cây gần đó.
Hải nhìn cha với ánh mắt thương yêu, anh khuyên:
− Con nói hoài, công việc vườn tược thì mướn người làm, ba trông coi là được rồi. Ba làm nặng nhọc như thế này lỡ bị bệnh hoạn rồi sao hả ba?
Ông Ngò thiệt thà:
− Tao còn khỏe hơn mày nữa là khác! Mấy cái chuyện lặt vặt như vầy, tao làm một buổi là xong. Mướn người ta làm, ở không hoài tao chịu hổng có được.
Như đã xong công việc, ông Ngò leo lên khỏi con mương, đứng nhìn thành quả của mình. Đúng lúc này, Hồng Loan cũng đi đến bên ông, cô lễ phép:
− Dạ thưa bác, cháu mới xuống.
Ông Ngò nhìn sang Hồng Loan với nét mặt chất phác:
− Ừ. Cháu xuống đây chơi à? - Rồi ông nhìn sang con trai, nhắc nhở - Hải con leo lên cây dừa bẻ vài trái dừa tươi xuống uống nước con.
Nhìn lên những cây dừa cao vời vợi chung quanh vườn, Hồng Loan lo sợ Hải leo lên sẽ gặp khó khăn, cô liền nói:
− Dạ thưa bác, cháu và anh Hải vừa mới uống nước xong bác ạ.
Ông Ngò phân tích:
− Uống nước gì cũng đâu có bằng nước dừa ở vườn này, uống vào vừa mát vừa ngọt lại khỏe ngay, nhất là vừa mới đi xa về.
Hải ngoan ngoãn:
− Dạ, con biết rồi ba ạ! Một chút nữa con sẽ leo lên hái liền, dẵn dịp con dọn dẹp những bẹ dừa già luôn cho nó mau ra trái.
Nghe con trai nói như vậy, ông Ngò gật gù:
− Tao cũng định bữa nào rỗi rảnh, tao leo lên dẹp dọn một bữa, nhưng tao chưa làm được.
Hải lại lo lắng:
− Ba già rồi đừng nên leo lên cao như vậy không tốt đâu.
Như muốn phủ nhận lời nói của con, ông Ngò vừa vác cuốc đi vào nhà vừa nói:
− Mày lo xa quá đó, ba vẫn thừa khả năng mà!
Hải và Hồng Loan cũng đi vào theo ông. Họ nhìn nhau mỉm cười cho bản tánh thật thà, cố chấp của ông già. Hải nghĩ vậy và Hồng Loan cũng nghĩ giống anh.
Hải ngồi trên bộ ván gõ đen mun với cái chân đang bó bột vì bị té trong lúc hái dừa ngày hôm kia. Do sơ ý trong khi đạp bẹ dừa già từ trên cây xuống, anh bị trượt chân té theo luôn. Anh định về thành phố để điều trị nhưng ba anh không cho, ông nói dù một tháng hay hai ba tháng cũng ở nhà để ông chăm sóc, ông mới yên tâm.
Còn Hồng Loan, thấy anh bị thương, cô vội vàng trở về thành phố để xin nghỉ phép năm và đem một số đồ cần thiết xuống cho anh. Nhớ lại gương mặt lo lắng của Hồng Loan lúc đó, Hải cảm thấy cũng tội nghiệp cho cô. Quen cô chẳng qua là vì nhiệm vụ của anh mà thôi, vậy mà trước sự lo lắng của cô khiến anh cảm động vô cùng...
Vừa suy nghĩ đến đây thì Hồng Loan từ ngoài cổng đi vào, theo sau cô là anh xe ôm chở đồ lỉnh kỉnh.
Khi anh xe ôm đã rời khỏi nhà, nhìn chiếc xe lăn mà cô vừa mang xuống, Hải nói:
− Bộ em muốn anh là người tàn phế luôn sao em lại mua xe lăn cho anh vậy?
Hồng Loan với gương mặt đỏ bừng vì nắng và mệt, nhưng cô vẫn ngọt ngào:
− Xe này là của Bách Điệp, em lấy đỡ xuống đây để anh đi đây đi đó cho khuây khỏa vậy mà.
Nghe Hồng Loan nói xe của Bách Điệp, Hải hỏi tới:
− Bách Điệp bộ có người thân bị tật nguyền hay sao mà cô ấy có chiếc xe này vậy? Em mượn rồi có phiền phức gì cho người ta không đó? Anh không muốn làm phiền ai hết dù là người thân của em.
Hồng Loan nở nụ cười để cho Hải yên tâm:
− Anh đừng có lo xa như vậy, chiếc xe này hiện nay Bách Điệp không còn sử dụng nữa.
Hải phăng theo:
− Cô ấy điều trị đôi chân lành rồi à? Nếu vậy thì em gọi điện hỏi thăm cô ấy xem bằng cách nào mà hay vậy, để anh điều trị đôi chân anh cho mau.
Hồng Loan than thở:
− Thực sự Bách Điệp có bị gì đâu, chẳng qua vì tình yêu mà Bách Điệp đóng kịch như vậy.
Hải hỏi thêm với vẻ khó hiểu:
− Em nói gì anh không hiểu?
Vừa sờ nhẹ lên cái chân sưng vù của anh, cô nói rất rõ ràng:
− Bách Điệp có người yêu đi lấy vợ. Vì tình yêu và lòng ghen tuông, Bách Điệp muốn giành lại tình yêu và người yêu của mình, nên cô ấy phải sử dụng chiếc xe lăn này cho anh ấy động lòng mà không thể bỏ được.
Tỏ vẻ bàng quang, Hải hỏi tiếp:
− Chẳng lẽ anh chàng kia không biết chút gì sao?
Hồng Loan vô tình:
− Làm sao biết được khi mỗi lần anh ấy đến thì Bách Điệp đều ngồi trên xe lăn thật là thảm thương.
Hải nhìn Hồng Loan vẻ như không tin lắm:
− Có đúng không, hay là em nói oan cho Bách Điệp đó?
Hồng Loan chẳng giấu gì:
− Em đã từng giúp Bách Điệp mà, làm sao em nói oan cho cô ấy được hả anh?
Hải ngọt ngào:
− Em giúp mà giúp như thế nào?
Hồng Loan nói cặn kẽ hơn:
− Anh ấy đã tin tưởng và nhờ em chăm sóc cho Bách Điệp mỗi khi vắng anh ấy - Bất chợt Hồng Loan nói với giọng đượm buồn - Nhiều khi em cảm thấy em có lỗi với Hoài Bảo lắm, nhưng một phần vì nặng tình nghĩa với Bách Điệp, cho nên em cố gắng quên đi những việc mình làm không đúng.
Vờ như không biết gì, Hải gặng hỏi lại:
− Hoài Bảo là người yêu của Bách Điệp à?
Hồng Loan gật đầu:
− Vâng, anh ấy tên là Hoài Bảo.
Hải hỏi thêm cho Hồng Loan đừng ngờ vực:
− Theo em nhận xét thì Hoài Bảo là người như thế nào?
Hồng Loan nói nghiêm:
− Anh Bảo rất hiền và thật thà.
Hải nhẹ nhàng trách:
− Nếu như vậy sao em nỡ hại anh ta?
Hồng Loan có vẻ đau khổ:
− Em đã nói với anh lúc nãy rồi, cũng vì em quá nặng tình nghĩa với Bách Điệp thôi.
Bỗng nhiên Hải nhớ lại lúc dì Khoa kể chuyện về những tấm hình ngoài Vũng Tàu. Anh thầm nghĩ: có thể nào do Hồng Loan chụp không?
Nghĩ vậy anh liền hỏi cô:
− Em có quen biết với vợ của anh Bảo không?
Hồng Loan gật đầu:
− Có chứ! Em và Quế Lâm học chung trường mà.
− Em thấy Quế Lâm như thế nào?
Hồng Loan nhận xét:
− Quế Lâm rất hiền và đáng quý.
Hải lại tâm lý hơn:
− Vậy chắc em ân hận mỗi khi nói chuyện với Quế Lâm lắm hả?
Hồng Loan chậm rãi nói thật lòng:
− Em ân hận nhất là những tấm hình do chính tay em chụp chung thầy Văn và Quế Lâm rồi đưa cho Bách Điệp để gửi cho Hoài Bảo.
Hải trách nhẹ:


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 44
Thời Gian: Thứ 6, 20/09/2013, 20:54
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

− Tại sao em lại làm những việc như vậy được chứ? Em không thấy lương tâm mình cắn rứt sao Loan?
Hồng Loan với gương mặt hối hận:
− Cũng vì sức mạnh của đồng tiền mà em làm như vậy. Đôi lúc em cảm thấy rất buồn chẳng biết tâm sự cùng ai. Hôm nay em cảm thấy nhẹ nhàng khi đã nói hết với anh.
Nhìn vẻ mặt hối hận thật sự của Hồng Loan, Hải cố tình chỉ dẫn:
− Nếu em cảm thấy lương tâm mình cắn rứt thì em nên làm điều gì đó tốt đẹp để đền bù lại cho Quế Lâm. Chẳng hạn như em nói ra sự thật về những tấm hình cho Hoài Bảo đừng hiểu lầm Quế Lâm nữa.
Hồng Loan lắc đầu:
− Không được đâu anh Hải ạ! Nếu em nói như vậy thì Bách Điệp sẽ buồn em, còn Hoài Bảo sẽ không tha thứ cho em đâu.
Hải lại dò hỏi:
− Chắc là em nhận tiền của Bách Điệp nhiều lắm phải không?
Hồng Loan gật đầu thừa nhận:
− Vâng! Từ khi quen anh, em mới cảm nhận được những sai lầm của mình và từ đó đến nay em mới sống có ý nghĩa hơn, không dựa dẫm vào Bách Điệp nữa, mà sống bằng đồng lương chân chính do sức lao động của mình, không để cho Bách Điệp lo cho em nữa.
Nghe vậy, Hải liền khen:
− Nếu em biết suy nghĩ như vậy thì anh rất mừng và từ bây giờ anh mong em chín chắn hơn.
Đôi mắt Hồng Loan u buồn:
− Nhưng em vẫn luôn áy náy mỗi khi gặp Quế Lâm.
Hải hỏi thăm:
− Cô ấy lúc này như thế nào?
Hồng Loan thở dài, giọng buồn buồn:
− Quế Lâm vẫn đi làm, nhưng ít thấy cô ấy cười và hình như Quế Lâm và Hoài Bảo sắp ly dị nhau.
− Còn Bách Điệp? - Hải hỏi tiếp.
Đôi mắt Hồng Loan nhìn ra khoảng sân rộng:
− Bách Điệp đang vui vẻ và hy vọng mọi việc thuận lợi đến với cô ấy.
Hải biết hết nhưng vẫn làm như chẳng biết gì, anh hỏi:
− Bách Điệp hy vọng Hoài Bảo sẽ cưới Bách Điệp à?
Hồng Loan gật đầu:
− Bách Điệp đang hy vọng, vì mẹ Hoài Bảo cũng thích Bách Điệp lắm.
− Sao em biết?
Hồng Loan đáp khẽ:
− Bách Điệp đã kể lại với em.
Hải đã rõ tất cả mọi chuyện. Thoạt đầu, anh giận Hồng Loan vô cùng, nhưng chợt nghĩ đến sự thành thật của cô đối với anh, anh cũng nghe chạnh lòng. Rồi một ngày gần đây, khi cô hiểu ra sự giả dối của anh, liệu cô có tha thứ cho anh không? Anh hy vọng rằng cô sẽ hiểu anh hơn.
Thấy gương mặt suy tư của Hải, Hồng Loan lo lắng hỏi:
− Anh đang nghĩ gì vậy?
Hải đáp:
− Anh nghĩ không biết bao giờ chân anh mới đi lại được cho em đỡ vất vả vì anh.
Hồng Loan với vẻ đa nghi:
− Bộ anh không yêu em sao mà anh lại nói vậy? Em nguyện chăm sóc anh suốt cuộc đời này, dù anh có chấp nhận hay không?
Hải nửa thật nửa đùa:
− Anh chỉ sợ một ngày nào đó em sẽ chán ghét anh.
Hồng Loan lắc đầu:
− Dù anh có lầm lỗi gì, em cũng tha thứ hết, miễn sao anh yêu em thật lòng là đủ rồi.
Nghe những lời nói chân tình của Hồng Loan, Hải nghe tim mình rung động. Anh nắm bàn tay cô như để chia sẻ những nỗi buồn đã qua và những nỗi buồn sắp tới anh sẽ đem đến cho cô.
Thấy cử chỉ âu yếm của Hải dành cho mình, gương mặt Hồng Loan rạng ngời hạnh phúc, cô nhỏ giọng:
− Em đưa anh ra ngoài vườn cho mát nhé anh!
Hải gật đầu đón nhận sự chăm sóc của Hồng Loan, bởi vì tim anh và cô đang gõ cùng một nhịp.
Tại căn phòng của bà Khoa, Hải kể rất tỉ mỉ về chuyện Bách Điệp mà Hồng Loan đã vô tình nói với anh. Nói xong, gương mặt anh đượm buồn, thấy vậy bà Khoa hỏi:
− Cháu đã thích Hồng Loan rồi đúng không?
Hải gật đầu:
− Vâng! Suốt nửa tháng ở dưới nhà cháu, Hồng Loan đã chăm sóc cho cháu như một người vợ hiền. Đúng là cô ấy đã thay đổi tất cả rồi, dì Khoa ạ.
Bà Khoa tư lự:
− Bởi vì cháu và Hồng Loan đã yêu nhau thật sự rồi, nên hiện giờ cháu đang sợ Hồng Loan buồn và nghĩ cháu giả dối khi mọi chuyện của Bách Điệp được làm sáng tỏ, có đúng không Hải?
Hải trầm tư:
− Vâng! nhưng cháu sẽ cố chịu đựng, dù Hồng Loan có rời xa cháu đi nữa. Bù lại, Hoài Bảo và Quế Lâm được hạnh phúc như lòng dì mong đợi là cháu vui rồi.
Có vẻ khó xử, bà Khoa cố suy nghĩ để tìm một biện pháp cho vẹn cả đôi bên rồi bà lên tiếng:
− Được rồi, cháu đừng lo nghĩ nữa! Dì sẽ gặp Hồng Loan một lần, dì sẽ nói chuyện với cô ấy. Dì sẽ cố gỡ rối cho cháu.
Nghe qua, Hải cảm thấy yên tâm. Một khi dì Khoa đã hứa gặp Hồng Loan để giải thích cho anh, có lẽ mọi việc sẽ đơn giản hơn. Chợt nhớ đến Hoài Bảo và Quế Lâm, Hải hỏi dì Khoa:
− Chừng nào dì cho anh Bảo và Quế Lâm biết sự thật?
Bà Khoa đáp gọn:
− Để dì gặp Hồng Loan rồi dì sẽ tính.
− Còn Bách Điệp, dì có định gặp cô ấy không?
Bà Khoa suy nghĩ:
− Lúc này chưa thể gặp Bách Điệp được, dì phải gặp Hồng Loan trước xem mọi việc thế nào.
Hải lại hỏi:
− Vậy bao giờ dì gặp Hồng Loan?
Bà Khoa đáp nhanh:
− Ngay ngày mai. Dì sẽ đến công ty và mời Hồng Loan đi uống nước rồi dì sẽ nói chuyện.
Hải hỏi thêm:
− Cháu có nên đi theo dì không?
Bà Khoa lắc đầu:
− Không cần đâu, để một mình dì được rồi! Dì nghĩ nếu cháu đi theo, Hồng Loan càng nóng giận thêm.
− Vâng! Dì nói đúng, cháu sẽ ở nhà. - Rồi Hải đứng lên nói - Dì nghỉ đi, cháu xin phép về phòng.
Chợt nhớ đến người láng giềng cùng xóm khi còn ở dưới quê, bà Khoa hỏi thăm:
− Anh Ngò có khỏe không Hải?
Hải lễ phép:
− Dạ, ba cháu vẫn khỏe. Ba cháu gởi lời thăm dì và anh Bảo.
Bà Khoa nói:
− Khi nào rảnh rỗi, dì sẽ về quê mình một chuyến để thăm tất cả bà con ngày xưa.
− Vâng! Khi nào dì muốn đi, cháu sẽ đưa dì đi.
Rồi chợt nhớ đây là giờ nghỉ trưa của bà Khoa, Hải lặp lại:
− Dạ thôi, dì Khoa nghỉ trưa đi. Cháu xin phép về phòng.
Bà Khoa dễ chịu:
− Ừ. Cháu về phòng nghỉ đi, dì cũng ngủ một chút.
Hải đi rồi, bà Khoa mỉm cười một mình. Bà đã tìm ra sự thật, Quế Lâm vô tội, còn Hoài Bảo vì ghen tuông mà đã hiểu lầm Quế Lâm. Rồi đây hai đứa nó sẽ tìm thấy hạnh phúc như lòng bà mong muốn.
Còn Bách Điệp, bà phải xử lý sao đây khi cô ấy thật là quá đáng lắm kế nhiều mưu? Chắc một điều là cô ấy sẽ nhận lấy hậu quả mà cô ấy gây ra. Nghĩ đến đây, bà dựa lưng xuống giường để tìm cho mình một giấc ngủ. Một giấc ngủ sâu và thoải mái cùng với những gì bà hằng mong đợi từ lâu, hôm nay nó mới thật sự đến với bà.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 45
Thời Gian: Thứ 6, 20/09/2013, 20:54
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Hồng Loan đang chăm chỉ nhập những số liệu vào máy tính thì cô bạn cùng phòng bước vào:
− Hồng Loan! Có mẹ của giám đốc Bảo tìm bạn ở ngoài phòng khách đó.
Hồng Loan nhướng mày hỏi lại:
− Có đúng không đó bạn?
Cô bạn gật đầu:
− Thật mà! Mau ra đi xem bà ấy nói gì. Để bà ấy đợi lâu là mếch lòng với giám đốc, biết không nhỏ.
Hồng Loan đóng chương trình mà cô đang nhập liệu, rồi vội vã đứng lên đi sang phòng khách.
Hồng Loan vừa đẩy cửa bước vào, bà Khoa nở nụ cười thật tươi. Giọng bà thật hiền:
− Cháu là Hồng Loan phải không? Ngồi xuống đây đi cháu.
Vừa nói, bà vừa chỉ cái ghế đối diện.
Hồng Loan e dè ngồi xuống đối diện với người đàn bà cô từng nghe tên và mới gặp lần đầu. Giọng cô mất vẻ tự nhiên:
− Dạ, bác tìm cháu có gỉ dạy bảo ạ?
Bà Khoa vẫn tươi nét mặt:
− Có nhiều chuyện bác cần nói chuyện với cháu, cháu đi uống nước với bác được chứ?
Nhìn đồng hồ thấy mới chín giờ, gương mặt Hồng Loan lo lắng rồi ấp úng:
− Dạ, cháu đi thì được rồi, nhưng thưa bác, vì còn trong giờ làm việc...
Bà Khoa mỉm cười cho sự quản lý chặt chẽ của con trai, có như vậy mới thành công chứ. Rồi bà lấy điện thoại ra gọi cho Hoài Bảo. Xong, bà quay sang nói với Hồng Loan:
− Bác đã xin phép giám đốc cho cháu nghỉ buổi sáng nay. Cháu không ngại đi uống nước với bác chứ?
Hồng Loan vẫn lễ phép:
− Dạ, không có gì ạ. Bác chờ cháu về phòng lấy giỏ xách.
− Ừ. Đi đi, bác sẽ đợi!
Mười lăm phút sau, bà Khoa và Hồng Loan ngồi đối diện với nhau trong một quán nước vắng vẻ và kín đáo. Bà Khoa mở lời:
− Trước hết, bác mong cháu hãy tha lỗi cho Hải nhé.
Hồng Loan thẫn thờ hỏi:
− Anh Hải có quen với bà à?
Hỏi xong, cô ngầm hiểu sự việc có liên quan đến cô, Bách Điệp, Hoài Bảo, và Quế Lâm.
Bà Khoa vẫn điềm nhiên:
− Hải ở nhà bác đã lâu rồi và bác chỉ mong cháu tha thứ cho Hải. Hải vẫn yêu cháu thật lòng.
Hồng Loan với nét mặt biến sắc, cô hỏi:
− Vậy là bác đã biết tất cả mọi việc của cháu và Bách Điệp đã làm?
Bà Khoa từ tốn gật đầu.
Hồng Loan cảm thấy chới với. Cô lo sợ Hoài Bảo sẽ biết, sẽ đuổi việc cô. Còn Bách Điệp nữa, Bách Điệp sẽ làm gì cô khi mọi việc đã đổ vỡ ra. Rồi ức nghẹn dâng lên khi Hồng Loan nhớ đến Hải. Tại sao anh lừa dối cô chứ? Anh muốn tìm ra sự thật mà anh nỡ lừa dối tình yêu của cô. Cô nức nở:
− Anh Hải! Sao anh nỡ lòng nào lừa dối tình yêu của em chứ?
Bà Khoa chen vào giọng dịu ngọt:
− Lúc đầu bác đã nói với cháu rồi, Hải vẫn thật lòng với cháu. Cháu không thể tha thứ cho nó thật sao?
Hồng Loan vẫn lặng thinh với gương mặt buồn rượi. Thấy vậy bà Khoa khuyên nhủ:
− Lúc đầu cháu đã sai, cháu đã làm những việc không suy nghĩ để ảnh hưởng đến bây giờ. Nhưng bác rất mừng khi cháu đã biết lỗi mà tâm sự với Hải và đã trở thành một người có ích cho xã hội thì bác vui lắm. Vả lại, Hoài Bảo và Quế Lâm vẫn chưa ly dị thì tình thế vẫn chưa đến nỗi nào, đúng không Hồng Loan?
Thấy bà Khoa không nóng giận mà còn ngọt ngào với mình, Hồng Loan van xin:
− Cháu xin bác hãy tha lỗi cho cháu. Và nếu thật sự thương cháu thì bác nói với anh Bảo đừng đuổi việc cháu nghe bác. Cháu sẽ mang ơn bác suốt đời.
Bà Khoa cười khoan dung:
− Điều này thì bác hứa với cháu đó. Nhưng cháu phải hứa với bác là tha thứ cho Hải - Bà nhấn mạnh thêm - Vì nó vẫn yêu cháu thật lòng.
Hồng Loan không hứa, cô vẫn lặng thinh bởi vì ngay lúc này đây tim cô đang rỉ máu. Chợt nhớ đến Bách Điệp, Hồng Loan lo lắng:
− Còn Bách Điệp, bác sẽ xử lý ra sao?
Vẫn nụ cười độ lượng trên môi:
− Bác sẽ không hại cô ấy đâu, để tự lương tâm cô ấy giày vò. Bác chỉ muốn Hoài Bảo biết rõ sự thật và Quế Lâm được minh oan về những tấm hình kia, có như vậy thì hai đứa nó mới có hạnh phúc được. Và Hoài Bảo mới rời xa Bách Điệp, một con người quá thủ đoạn.
Hồng Loan với gương mặt đầy hối lỗi, giọng cô nghẹn ngào:
− Cũng tại cháu vì thương bạn mà bày vẽ cho bạn làm những điều không tốt. Bác hãy trách cháu đi, bác đừng trách Bách Điệp.
Bà Khoa phân mình với lời nói thật cứng rắn:
− Cháu đã biết lỗi thì tốt rồi. Còn Bách Điệp, cô ấy có hối hận chưa, hay vẫn còn muốn chiếm đoạt Hoài Bảo cho đến hơi thở cuối cùng.
Hồng Loan nói thật lòng:
− Bác ơi! Cháu xin bác đừng nói gì với Bách Điệp, để tự cháu sẽ đến khuyên nhủ cô ấy. Cháu hy vọng Bách Điệp sẽ nghe lời khuyên của cháu.
Bà Khoa lắc đầu:
− Bác nghĩ Bách Đệip sẽ không nghe lời cháu đâu, vì từ lâu hai đứa ít có qua lại với nhau, đúng không?
Hồng Loan ngậm ngùi:
− Từ khi cháu quen với Hải, con người cháu đã thay đổi hẳn, cũng vì vậy mà Bách Điệp không vừa ý cho lắm, nhưng hai đứa cũng không có gì mâu thuẫn. Bác hãy tin cháu, để cháu sẽ nói chuyện khuyên nhủ Bách Điệp một lần nữa, chắc cô ấy sẽ nhìn thấy sai lầm của mình.
Bà Khoa với nét mặt đầy thông cảm:
− Được! Vậy thì trong thời gian này cháu nên gặp Bách Điệp càng sớm càng tốt để mọi chuyện đỡ rắc rối hơn.
Hồng Loan với gương mặt đầy hy vọng:
− Vâng, cháu hiểu. Nếu bác không còn gì để nói thì cháu sẽ đến với Bách Điệp ngay bây giờ.
Bà Khoa đồng ý.
− Nếu vậy thì cháu cứ đi đi.
Đang ngủ trưa Bách Điệp nghe ai gọi mình văng vẳng.
− Bách Điệp! Bách Điệp...
Mở mắt ra, nghe lại lần nữa đúng là tiếng của Hồng Loan, Bách Điệp cằn nhằn một mình:
− Chắc là hết tiền rồi mới đến đây mà phá giấc ngủ của người ta.
Nói thì nói vậy thôi nhưng cô cũng xách chiếc chìa khóa đi ra cửa.
Thấy Bách Điệp, Hồng Loan tự nhiên:
− Chuông nhà bị hư rồi hả Điệp?
Bách Điệp chua ngoa:
− Hư rồi! Kêu anh Bảo thay chuông khác mà cứ hẹn lần hẹn lữa.
Rồi cô vừa mở cổng vừa hất mặt lên hỏi:
− Này, tìm mình có việc gì vậy? Sao không đến sớm một chút, mình đang ngủ trưa.
Hồng Loan vẫn nhẹ nhàng:
− Ngủ gì sớm quá vậy, mới có mười một giờ.
Vừa đi vào nhà, Bách Điệp tỏ vẻ kênh kiệu:
− Chớ còn biết làm gì hơn khi chiều anh Bảo mới đến.
Khi hai người ngồi xuống ghế, Bách Điệp vẫn kênh kiệu:
− Có việc gì không vậy? Cần tiền à?
Hồng Loan nghe đau đớn trong lòng, đáp gọn:
− Không!


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Đêm Tân Hôn Đến Muộn Full (Khánh Hà)
Page 9 of 11«127891011»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Đêm Tân Hôn Đến Muộn Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Đêm Tân Hôn Đến Muộn Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook