Chạy Theo Ánh Mặt Trời (3) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Chạy Theo Ánh Mặt Trời


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 3 of 6«123456»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Chạy Theo Ánh Mặt Trời (Lâm Phương Lam)
Chạy Theo Ánh Mặt Trời
khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 11
Thời Gian: Thứ 6, 20/09/2013, 22:55
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Không nên làmthế. Không được. Dừng lại đi...
Cô sẽ xin lại xấp giấy tờ và bỏ đi.Bởi vì, cô thích anh. Nhưng cô mang chúng lên bàn cân. Và thật xấu hổ, cô nêntiếp tục việc này, chỉ cần không quá lộ liễu là được.
“Em nghĩ mìnhkhông đủ kiến thức để vượt qua kỳ thi và tiếp tục hoàn thành giáo trình trong kỳhọc tới”.
Anh không giấu nổi sự ngạc nhiên củamình. Anh biết, cô thường xuyên nghỉ học. Anh cũng biết, bài kiểm tra môn Thuếvừa qua cô làm một cách nghiêm túc. Cô đạt điểm số không cao bởi kiến thức bịmất quá nhiều, nhưng lại nằm trong số ba mươi phần trăm sinh viên được điểmtrên trung bình. Anh nghĩ, cô đang đùa. Nhưng trong việc này, anh ghét điều đó.Anh cần sự trung thực và nghiêm túc.
Cô giải thích rõ hơn, “Ý em là, emđang nợ môn và không có tiền để tiếp tục lên lớp”.
“Năm cuối rồi, sẽ rất uổng phí nếu emnghỉ học đấy. Em nên tiếp tục đến lớp”, anh khuyên bảo.
Nhưng Kim Uyên thìkhông, cô ngẩng ngay đầu lên. Bây giờ thì cô đã tin, điều Thảo Nhi nói là chínhxác. Cô bắt đầu nhìn nhận con người anh theo hướng tiêu cực. Cô hỏi thẳng thừngnhưng âm điệu lại lí nhí.
“Thầy muốn gì ở em?”
Anh nhận ra điềuđó, nhưng anh không hiểu lý do gì khiến thái độ của cô đột ngột thay đổi đếnnhư vậy. Anh gặp cô không nhiều, một phần vì số môn anh đứng lớp chủ nhiệm rấtít, phần nhiều hơn là bởi tại cô lười đến giảng đường. Nhưng những lần khác,anh gặp cô, cô nhìn anh, và anh cảm thấy hạnh phúc. Còn lần này thì không, sựngột ngạt suốt buổi gặp làm anh không thoải mái. Câu hỏi của cô làm anh bối rối.Anh không hiểu hàm ý trong câu nói đó, giống như việc anh cũng đang có nhiềuthắc mắc liên quan đến cô.
Những giáo viên khác vừa hết giờ dạybắt đầu trở lại phòng giáo viên. Kim Uyên hiểu hiện tại không phải là lúc thíchhợp cho việc trao đổi điểm số. Cô đề nghị, “Em có thể gặp lại thầy vào lúc nàoạ?”
“Chiều nay tôi phải đứng lớp rồi”.
Anh trả lời thành thật khi nhìn vàobảng thời khóa biểu mà khoa phân công. Nhưng cô thì khác, cô nhếch đôi môi conglên một bên. Dường như cô tỏ ra mình là người cứng rắn và hiểu rõ mọi lời ẩndụ.
Cô thay đổi thái độ. Cặp mắt cô trở nên“mềm ướt” hơn ban đầu. Chính xác là, cô đang phải diễn.

“Emsẽ gặp lại thầy vào tối nay.”
Dứt lời, cô nhanh chóng bỏ đi.
Anhnhìn theo tấm lưng nhỏ nhắn của cô khuất sau cánh cửa kính. Tập hồ sơ vẫn nằmtrên bàn và bay phần phật khi gió quạt thổi đến. Anh để chúng ngay ngắn vào cặpsách của mình.
Một nụ cười chầm chậm xuất hiện trênmặt anh. Anh ngầm hiểu ra, một kế hoạch có bài bản mà cô sắp đặt để dụ được anhbước vào. Và cô đã hoàn thành được nước cờ đầu tiên.
Và dĩ nhiên, anh đang suy nghĩ, tớilượt mình, anh sẽ phải đi theo hướng nào để “sở hữu” được Tô Kim Uyên một cáchkhôn ngoan và có đạo đức nhất.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 12
Thời Gian: Thứ 6, 20/09/2013, 22:55
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 6
T ô Kim Uyên, ngươi đang làm gì thế này?
Cô chất vấn lương tâm của mình suốtchặng đường về nhà dài cả vài cây số.
Cô nhìn Kiều Trangvà cảm thấy tội lỗi đang bủa vây cô. Tội lỗi của cô là, cô đã thích người đànông mà Kiều Trang yêu tha thiết và luôn tôn thờ suốt bốn năm. Tội lỗi to lớnhơn của cô nữa, cô sẽ chiếm lấy anh bằng cách gài bẫy kèm theo một mục đích xấuxa...
Cô đâu còn là côcủa mọi ngày. Cái vẻ lạnh lùng bao bọc bấy giờ chỉ còn là một hành động tróibuộc trống rỗng. Trong bữa ăn tối, cô liên tục cúi đầu xuống và nuốt như muốnnghẹn từng miếng cơm khô.
“Uyên? Mình nghĩ là cậu ổn?”, KiềuTrang nhìn cô dò xét.
Cô bỗng nghĩ ngay đến câu nói bỏ lửngcủa Tuấn khi đang ở siêu thị. Cô cảm thấy khó thở hơn chỉ là một cảm giác bồnchồn.
“Ừ. Mình ổn”, Kim Uyên nói. Cô hơingẩng đầu lên. Lần này thì, đôi mắt cùng hai dấu hỏi to đùng của Kiều Trang đãkhiến cô giật mình. “Chẳng có chuyện gì đâu. Chiều nay thầy Tuấn bận đứng lớp,và tớ không xin được chữ kí xác nhận.”
“Nhưng hôm nay,mình thấy cậu khác lắm. Mọi ngày, cậu luôn làm tớ sợ, còn hôm nay, tớ cảm thấylo lắng”.
Nhưng hôm naycậu lại làm tớ sợ,Kim Uyên gần bật ra câu nói đó. Cô bặm môi lại rồi gật đầu, “Cám ơn cậu, KiềuTrang. Mình ổn”.
Kim Uyên bỏ ra ngoài.
Tình bạn của cô - cô có thể không cầnphải tới nhà anh nữa. Cô vẫn có thể im lặng mà chẳng phải giải thích một điềugì. Và sau đó, cô lại trở về cuộc sống trước kia, ít nói, luôn cặm cụi làmviệc, luôn bận tâm về các khoản chi tiêu tài chính cũng như con đường học vấndở dang của mình.
Nhưng tương lai của cô... Một cảm xúcnghẹn lòng không thể lý giải nổi mỗi khi cô gặp anh. Nhưng cô lại không dámchắc, anh có thích cô hay không khi chính bản thân vẫn luôn chê trách và tự đaynghiến mình, đã làm biếng lại còn học kém.
Dòng suy nghĩ miên man đó chẳng hiểu vôtình theo một lẽ tự nhiên nào mà đã đẩy cô đi trên con đường mòn hướng về phíanhà anh.
Nhìn từ ngoài vào, ngôi nhà hiện ratrước mắt cô giống như một biệt thự nhỏ được bao bọc xung quanh bởi những ngọnthông cao chót vót khối hình tam giác đang nghiêng mình đón gió.
Kim Uyên hơi sửng sốt. Vẫn còn kịp,chỉ cần cô quay về. Chỉ cần thế thôi. Danh dự của cô sẽ chỉ là món bã đậu nếuanh phát hiện ra, cô đến bên anh vì mục đích gì. Lòng tự trọng của cô sẽ dơ bẩnnếu một ai đó phát hiện ra cái bí mật nhơ nhớp này. Nhưng cô không có tiền đểhọc lại và cô cần tiền lẫn thời gian để kéo dài sự sống cho bà Hoa. Lương tâm,phẩm giá của cô lúc này làm sao có thể so sánh được với nỗi đau quặn thắt trongtim, cùng sự lo lắng mà không có ai để chia sẻ.
Cô đổ lỗi cho số phận. Giá như, người ấy không phải là anh, mà là một aikhác.
Đám cây hoa giấy mọc xum xuê, nhữnglọn cành dài rũ xuống dưới tạo thành những mảng khối đen rộng in trên mặt đất. Cômân mê cái nút kí hiệu hình vuông nhỏ xíu và lạnh toát được gắn trước cổng. Chầnchừ, cô lại thả tay ra khỏi nó.
Tô Kim Uyên bỏ chạy.
Nhưng được vài mét, cô khựng chân vàquay đầu lại. Cô gần như đã mất toàn bộ lý trí.
Kim Uyên quyết định nhấn chuông. Mộttiếng kính coong ngân dài đến thảmthiết dội vào tai cô.
Hai bàn tay cô vân vê mép áo. Sự náođộng của đường phố chẳng thể đánh bại được mớ suy nghĩ hỗn độn đang giày vòlương tâm cô. Nhưng cô đã từng là một tiểu thư, được nuông chiều, được dạy dỗdưới sự chăm sóc của bà Hoa. Cô tỏ ra ương bướng hơn là phải cố gắng bình thản.
Cô nhìn thấy bóng dáng của một ngườiđàn ông trong bộ quần áo ở nhà màu trắng đang tiến về phía cổng. Cô nhìn khôngrõ... Cô không biết chắc, đó có phải là anh?
Cô đã quen với khoảng cách quá gần nhưviệc làm bạn với que đan, kim thêu hay những cuộn len màu đẹp đẽ. Cô đã quenvới kiểu tự kỉ trong phòng trọ như lúc tự tay mình dệt lên những họa tiết độcđáo bắt nguồn từ những mũi đan, mũi thêu... Chợt nghĩ tới việc đó, ý định dạidột lại thôi thúc cô. Bởi hôm nay, cô vẫn chưa hoàn thành công việc của bà Sáu.
Kim Uyên nép mìnhsang bên kia cánh cổng. Cô nghĩ ngôi nhà khang trang kia sẽ có bao nhiêu ngườigiúp việc, và cả ba mẹ anh nữa - họ có sống ở đây không?
Tuấn kéo cánh cửa cổng. Anh cười mỉmvì biết chắc ai vừa đến tìm anh. Hoặc là, anh sẽ khóa cổng lại để chờ đợi sựxuất hiện lần thứ hai của cô. Hoặc là, anh sẽ tóm cổ cô và lôi cô ra từ bóngtối. Nhưng anh dịu dàng hơn, bởi anh muốn nhìn thấy cô, bởi anh thích được tròchuyện cùng cô.
“Em định trốn ở đó bao nhiêu lâu nữa?”Anh dựa người vào tường, một chân co lên và day day mũi dép trên những bông hoagiấy đã rụng.
Kim Uyên chậm chạpbước ra từ bóng tối. Tiếng bước chân cô nhỏ nhẹ, nhưng tiếng lá khô bị giẫm lênđang phát ra vài tiếng kêu lạo xạo như muốn phản đối.
Anh chăm chú nhìndáng người của cô dưới ánh đèn đường màu vàng nhạt. Từ một bóng dáng mờ hiệnhữu rõ nét đang đứng thẳng lưng trước mặt anh. Cô vẫn đơn giản như mọi ngàytrong cách ăn mặc. Nhưng ngày hôm nay, anh nhận ra thần thái trên khuôn mặt côhoàn toàn không ổn. Anh thực sự lo lắng.
Cô tiến đến đối mặt với anh. Cô cầnphải hạ gục anh bằng bất cứ giá nào. Cô chỉ tạo ra một cơ hội hết mức tình cờ,và tại bởi vì anh đã không đủ tỉnh táo lẫn khôn ngoan nên phải chấp nhận thamgia ván cờ vô điều kiện đó. Không nêntrách em, xin lỗi thầy.
“Xin lỗi...”, Kim Uyên ngập ngừng,“Thầy!”.
“Ừ?” Anh tiếplời. “Mà sao em biết nhà tôi ở đây?”
Cô không trả lờimà nhìn thẳng vào thế giới bên trong, phía sau cánh cổng. Cây cảnh và hoa látạo thành một lối ngoằn ngoèo dẫn đến cửa chính của ngôi nhà. Và cô không thểnhìn được gì ở trong đó nữa.
“Nếu không ngại thì em vào nhà chơi.Không khí cũng không quá ngột ngạt. Tôi chỉ đang chấm bài kiểm tra Thuế và sẽtrả bài vào buổi học ngày mai.”
Trong giây lát, tất cả những gì KimUyên có thể nghĩ chỉ là thật đáng mừng khi anh mở lời đề nghị. Bằng không, theobản tính, cô sẽ nói trắng phớ ra mục đích của mình mất.
Cô lững thững theosau anh. Những rặng thông già vẫn đẩy đưa theo gió, xào xạc kêu. Những khóm hoachen chúc nhau tạo thành một tấm thảm đa sắc nhưng có vẻ héo rủ và cong mìnhkhi đêm đen buông xuống.
Kim Uyên rụt rè, “Thầy sống ở đây mộtmình ạ?”
“Ừ. Ba mẹ tôi cũng ở gần đây nhưng tôithích tự do hơn.”
Những lời Thảo Nhi nói lại vang lên trong suy nghĩ của cô. Cô gạt baychúng ra khỏi đầu. Những gì anh từng tồn tại trong cô hoàn toàn khác, sángtrong và đẹp đẽ vô cùng. Chính cô. Chính cô đã phá hủy nó.
“Ừm. Chính xác là gia đình thầy rất có điều kiện.”
Anh gật đầu vàthẳng tuột, “Cũng có thể hiểu như thế”.
“Em cũng đãtừng mơ mình sẽ được nhập hộ khẩu tại thành phố này.”
Cô không hiểusao mình lại nói thế, một câu đối đáp khiếm nhã vô cùng.
Anh thì khác, anh hoàn toàn bất ngờ. Kí ức về một người con gái từng tồntại trong cuộc đời anh như sống dậy. Cơn đau váng vất xâm chiếm lồng ngực anh.
“Xin lỗi. Ý emlà, thầy sống ở đây một mình ạ?”
Anh chỉ gậtđầu và đi lên trước cô. Anh đẩy cửa để cô bước vào. Mọi thứ trái ngược vớinhững gì cô nghĩ. Cô không ngăn nổi mình và buột miệng kêu lên, “Chúng thậtngăn nắp và hoàn toàn sạch sẽ”.
“Mẹ tôi là mộtngười khó tính. Bà vốn cầu kì và cẩn thận. Một tuần, bà cho người làm tới đâyhoặc tự mình đến để làm sạch chúng.”
“Thầy có một gia đình tuyệt vời”, cônói như thì thào với chính mình. Và cô không có quyền ghen tị với anh.
Tuấn đặt ly nước lọc lên bàn phía KimUyên đang ngồi. Nhưng đôi mắt cô vẫn không thôi hướng về phía bàn làm việc của anh.Trong xấp bài kiểm tra ấy, cô không biết mình được bao nhiêu điểm, bởi trongmột khoảnh khắc bất chợt, anh đã khiến cô rơi vào một sai lầm ngớ ngẩn.
Anh bắt đầu đoán mục đích mà cô tìmđến đây. Anh biết, cô không phải là một người hiền lành bởi đôi mắt chăm chămkia cùng những cử chỉ kì lạ đã tố cáo cô.
Nhưng anh thích ngắm nhìn khuôn mặttrong lúc tập trung của cô khi nghe vị thủ kho hướng dẫn làm hóa đơn xuất -nhập hàng hóa hay nụ cười toe toét với Thảo Nhi giữa cái nắng oi nồng trongbuổi thực tập. Vì thế lúc này, anh ghét sự căng thẳng đang kéo căng làn da mặttrắng mịn của cô.
Anh hiểu. Anh bắtđầu hiểu. Bởi vì anh là thầy giáo.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 13
Thời Gian: Thứ 6, 20/09/2013, 22:55
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

“Em đoán xem, em được bao nhiêu điểmtrong bài kiểm tra chín mươi phút hôm rồi?”
Anh nhìn cô. Đôimắt anh dịu dàng hơn bao giờ hết. Cô phải căng mắt nhìn anh để trấn an cơn đauđầu cùng tâm trí gần như tê dại. Đôi bàn tay bắt đầu ướt nhẹp vì mồ hôi. Cơnđau đầu khiến mọi kế hoạch của cô trở nên rối mù. Cô lạc từ ngữ, “Một hoặc haigì đó...”
“Ồ”, anh không tránh khỏi sự ngạcnhiên.
“Em đã làm sai ngay từ phép tính đầutiên. Tất cả là do...”, suýt nữa thì cô bật ra hai tiếng tại thầy. Anh vẫn chăm chú nhìn cô. “Là em không biết gì về bộ mônthuế cả.”
“Không thể tin được.” Anh đứng dậy vàtiến về bàn làm việc. “Có lẽ tôi đã nhầm tên em với một ai đó cùng khoa”, anhbắt đầu dối trá.
Anh chìa một bài kiểm tra ra trước mặtcô nhưng lại nhanh chóng kéo về phía mình, “Tôi không được làm vậy. Xin lỗi em.Ngày mai mới là lịch trả bài”.
“Điều đó cũng chẳng quan trọng hay cóý nghĩa gì với em cả.” Cô nhìn anh kèm theo một nụ cười nhạt thếch. Cô phảithế. Em chưa bao giờ muốn chứng tỏ mìnhlà một cô gái quyến rũ cả, nhất là trước mặt thầy. Nhưng nếu có thể, hoặc ởtrong một hoàn cảnh khác, mục đích của buổi gặp khác, thì người đầu tiên cô mongmuốn chắc chắn sẽ là anh. Là anh. Chẳng ai có thể thay thế.
“Này. Tô Kim Uyên. Bỏ cái thái độ dửngdưng đó đi.” Anh cảnh cáo. “Bộ nhìn tôi giống một cóc ghẻ đáng ghét lắm hả?”Anh chống hai tay ra sau và tì lên chiếc bàn gỗ, đôi chân dài bắt chéo vào nhaunơi mắt cá. Cô khiến anh hơi bực bội. Dù sao thì, trên danh nghĩa, cô vẫn làhọc trò của anh.
Anh đang tức giận vì cô? Cô mỉm cườidù không muốn, “Thầy thấy em cũng đáng ghét lắm à?”
Anh ho khan một tiếng, “Ừ”.
Anh lấy một ly nước lọc khác để trênbàn làm việc và ngồi xuống. Thật khó để anh có thể nói chuyện được với cô quámười phút nếu tình trạng cứ căng thẳng như thế này. Anh thừa nhận là anh đãmong mỏi cô đến nhà mình trong buổi tối ngày hôm nay suốt từ chiều đến giờ. Anhđã nghĩ, cô diện một chiếc đầm đỏ sexy, đôi môi tô đậm, đôi mắt được gắn lôngmi giả cong vút... bởi mục đích của cô đã quá lộ liễu thế cơ mà. Nhất là khi côđã biết, anh thích cô, hoặc tình cảm này còn vượt xa hơn cả là thích và yêu mến.Nhưng ngược lại, cô vẫn thế, vẫn giản dị, tóc tết lại phía sau gọn gàng. Nétkiêu sa lộ liễu trên con người cô, ánh mắt cô, khuôn mặt cô, chúng khác hoàntoàn với hoàn cảnh anh được biết qua những thông tin tự mình tìm kiếm.
Cô đáng ghét. Cô lợi dụng anh để đạtđược điều mình muốn.
Cô tiến đến và ngồi thẳng lưng bêncạnh anh. Bàn tay anh, những ngón tay dài đang chụm lại vào nhau mân mê cây bútđỏ. Cô lặng thinh nhìn ngắm anh. Cô nghĩ anh ngu ngốc. À không, anh giả tạo vôcùng. Những nụ cười khẽ hay bờ môi đẹp đẽ kia thi thoảng lại nhếch lên, đến đôichân mày hơi nhíu lại. Anh đang tập trung làm việc? Anh không cần biết đến sựtồn tại của cô?
Cô rối bời. Cô hét lên với chính mìnhnhưng đôi mắt vẫn đâm thẳng vào khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh đang tỏa sángdưới ánh đèn làm việc. Khuôn mặt anh, con người anh, cô đã coi anh như mặt trờitrong cuộc sống của cô, từ hơn một năm về trước.
“Thầy bị làm sao đấy?” Cuối cùng thìKim Uyên cũng chịu nhún nhường và bớt cái thói ương bướng của mình.
Anh hơi ngẩng đầu và nhìn về phía cô ởgóc bốn mươi lăm độ, “Em bị làm sao vậy?”.
Cô đùng đùng trở nên giận dữ. Cô ghétcái kiểu khiêu khích của anh. Cô nên đứng dậy và ra về. Anh chưa bao giờ đối xửvới cô như thế, ít nhất thì lần gặp gần đây nhất, anh vẫn vui vẻ và dành thờigian để gặp cô mặc cho mồ hôi đang túa ra và đám sinh viên nữ bấu víu xungquanh anh trong suốt buổi đi thực tế.
Cô cố ghìm sự khó chịu của mình xuống.Cô không thể lễ phép hơn, “Em chẳng bị làm sao cả”.
Được rồi, vậythì tôi phải tiếp tục công việc. Giả vờ thôi. Anh cười thầm.
Cô không thể ngăn mình liếc nhìn anhtừng phút, từng giây để ngắm những đường nét rõ ràng trên khuôn mặt vừa mangnét cổ điển, vừa pha chút hiện đại của anh.
Cô uống cạn lynước. Cô không thèm nhìn anh nữa.
Cây bút đỏ kéo một đường dài trên bàikiểm tra phát ra tiếng kêu xẹt, xẹt.Cô nhìn thấy chữ X to đùng trên khổ giấy cỡ gần A3. Cô nhận ra nét chữ này, củaKiều Trang. Cô thốt lên, “Thật không tin nổi!”
“Tại sao lại không?”, anh ngẩng đầunhìn Kim Uyên. Ánh mắt anh nấn ná một giây quá lâu trước gương mặt đang trắngbệch của cô.
Anh không ngăn nổi mình, tay anh đưalên và vén những lọn tóc dư thừa đang xõa trước mặt cô. Anh không muốn nhìn cônhư thế, mong manh, u buồn. Anh khao khát thấy khuôn mặt cô tỏa sáng mỗi ngày,đừng âu lo quá nhiều về cuộc sống. Cô còn quá trẻ quá trẻ để tỏ ra cay độc vàcô đơn trong cuộc sống như lúc này.
Đôi má cô nóng ấm dưới lòng bàn taycủa anh. Cô đưa bàn tay mình lên chạm vào tay anh. Cô úp lòng bàn tay mình lênmu bàn tay của anh thay vì gỡ bỏ chúng.
Sức nặng trong lòng cô. Sức nóng trongtình cảm của anh.
Hình ảnh của mỗi người in hằn trongcon ngươi của người đối diện. Anh gần như không thể tìm ra một khoảng cách thầy- trò nào trong lúc này. Anh ghé đầu lại phía cô. Cô cảm nhận được hơi thở củaanh. Ấm nóng và đứt nhịp. Cô nghe lồng ngực trái của mình rộn ràng hơn bao giờhết... Lẽ ra, cô nên cảm thấy xấu hổ và quay đi. Nhưng cô không làm được. Cônghĩ, anh thích cô, và cô chưa bao giờlừa phỉnh anh, chưa bao giờ.
Bàn tay anh xòe ra, những ngón tay anhlùa vào tóc cô. Anh kéo đầu cô lại với anh.
Cô không ngăn anh làm việc đó. Sức épdịu dàng của bàn tay anh đang ép nhẹ trên mái tóc bông mềm. Hơi thở ngọt ngàomân mê làn da trắng và luôn nhạy cảm với thời tiết của cô.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 14
Thời Gian: Thứ 6, 20/09/2013, 22:55
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

“Bài kiểm tra thuế. Em...” Cô thở dốcvà đẩy anh ra. Cô đứng bật dậy và lùi lại phía sau vài bước. Bàn tay cô áp chặtbên má mình. Bỏng rát.
Anh lầm bầm, “Chúng làm sao?” Anh chộpnhanh lấy cây viết và đặt lên bài kiểm tra. Anh còn biết phải làm gì hơn sau giâyphút mê muội vừa rồi? Ngòi bút rung rung dưới những ngón tay anh đang bóp siếtlấy.
“Tại sao lại sai ạ? Thầy đã gạch chúngvà điểm ba kia... Là sao cơ ạ?”
“À”, anh nói,giọng anh trầm lại, “Mà chúng làm sao là làm sao?” Anh cũng không đủ tỉnh táođể hiểu mình đang nói gì và Kim Uyên đề cập tới vấn đề gì nữa.
“Đó là bài làm của Trịnh Kiều Trang.Em không nghĩ bạn ấy làm sai. Trước ngày thi, bạn ấy học suốt. Thầy xem lạiđi.” Hơi thở cô đứt quãng. Cô không còn là một Tô Kim Uyên kiêu hãnh và khôngbiết nhún nhường như mỗi ngày.
“Sai”, anh nói ngắn gọn, “Và tôi vẫnchưa chấm bài kiểm tra của em”. Anh nói dối. Anh cố đẩy bài kiểm tra của cô đãđược chấm đầu tiên xuống tận đáy của xếp giấy.
“Tại sao ạ?”
“Đề bài là, rượu có nồng độ cồn trênbốn mươi độ?”, anh nói bâng quơ.
“Rượu nhập, nồngđộ trên bốn mươi”, cô nói rõ ràng.
“Phải”, anh gật đầu, “Trên bốn mươiđộ, và mức thuế suất là tám mươi phần trăm”.
“Sáu lăm phần trămchứ ạ?”, cô gắt lên. Nhưng cô kịp lấy tay bụm miệng mình lại, cô là học sinhlười tới lớp cơ mà. “Trước giờ kiểm tra, em đã xem kĩ vở ghi chép của KiềuTrang. Cô ấy đã ghi rõ ‘thầy dặn’ cơ mà”.
Anh tiếc nuối, “Chúa tôi. Nghị quyếtđó có hiệu lực từ ngày một tháng bảy trong năm tới. Hoàn toàn không phải lúcnày. Tôi chỉ đưa tài liệu để các bạn tham khảo thôi”.
Nghĩa là cô đã đúng. Cô không dám tinđiều đó. Nhưng dù sao thì, đó cũng là cái may rủi trong giờ làm bài kiểm trakhi cô đã quên vài thứ trong lúc nhìn anh mà thôi.
“Em ổn chứ?”
“Thầy biết không?”, cô rít lên, “Emkhông tin nổi là mình đã làm đúng”.
“Ồ”. Anh lên tiếng và hưởng ứng theocô.
“Tất nhiên là không đúng hết”, cô phântrần, “Nhưng chắc chắn là con số tám mươi phần trăm đó đã giúp em đạt tối đahai phần ba số điểm, một phần ba còn lại... em không biết nữa, tiền thuế cánhân em không dám khẳng định”.
“Em có thắc mắc?”
“Không. Em có ôn tập gì đâu mà thắcmắc”, cô cảm thấy xấu hổ khi nói ra điều này.
“Em quả là liều lĩnh đấy”, anh giơngón tay làm dấu với cô trong không khí. “Thậm chí, em còn dám tuyên bố có thểsẽ nghỉ học khi tôi gặp em ở trong thang máy cơ mà”, anh quá khéo để gợi lạinhững lần anh gặp cô và nấn ná mong được nói chuyện với cô.
“Chúa ơi. Dù sao thì hôm đó em cũng đãvào lớp học. Và thật kinh khủng, một bài kiểm tra nặng kí mà không dành thờigian ôn tập trước đó. Kỉ niệm tồi tệ.”
“Phải đáng nhớ chứ?”, anh hơi trề môi.
“Nhưng dù sao thì, em đã làm tốt sovới những gì em tưởng tượng.” Cô cười hồ hởi. Một Tô Kim Uyên lúc này sao đángyêu và thánh thiện đến thế.
Anh không nghĩ cô lại vui vẻ tới mứcđó. Anh nhớ rất rõ, ở môn Kế toán sản xuất thương mại và dịch vụ của học kìtrước, cô đã rớt thê thảm nếu không muốn nói là hãy nghỉ học quách đi cho rồivới điểm số F. “Vậy tôi phải hiểu vấn đề này ra sao?” Việc được nghe cô chuyệntrò như thế này, anh cảm thấy vô cùng thú vị.
“Em tin mình sẽ không rớt môn thuế kỳnày?”
“Ôi trời”, anh thốt lên, “Không rớtthôi á? Tôi tưởng em phải kì vọng đạt điểm A, hay chí ít cũng là điểm B chứ.Điểm C, điểm D à, xấu tệ hại”.
Kim Uyên hơi cúi đầu, “Em không họcnổi. Thời gian không cho phép. Quan trọng là, em còn quá nhiều việc”.
Anh nhìn cô trân trối. Ngay lập tức,cô hối hận về sự thành thật của mình. Có gì hay ho cơ chứ khi cô nói lên tất cảhoàn cảnh của mình? “Nếu em có thắc mắc, tôi rất sẵn lòng”, anh vui vẻ đáp.
Giờ thì đến lượt cô nhìn anh khôngchớp mắt. Đối diện trước anh, cô đã thành thật, giận dữ, thậm chí là vui sướngvới những điều mà suốt nhiều năm gần đây cô đã chẳng còn bận tâm.
“À mà lúc trưa...”, anh khựng lại.
Giọng cô yếu ớt, “Thầy cứ nói đi ạ”.
“Em hỏi tôi muốn gì ở em phải không?”
Ngay lập tức, nét mặt cô biến sắc rồidần dần đanh lại. Mọi kế hoạch lại lùa về khuấy tung bộ não của cô. Cô khôngbiết phải nói gì. Cô gật đầu một cách máy móc.
Niềm vui như kẻ được lênh đênh trênthuyền cho chuyến vượt biển mới đây thôi của cô đã bị nhấn chìm. Thay vào đó làcô chết đứng, giống như thể cô vừa nghe được thông báo, con tàu này sắp va phảimột tảng băng khổng lồ. Cô chới với.
Nếu anh giống như những người thầy màThảo Nhi đã kể, thì cô đang mong một câu trả lời hết sức lịch sự, không ngôn từnhạy cảm, và cả không hành động suồng sã.
“Muốn em...”
Anh dừng lại. Anhđịnh nói tiếp rằng, mình muốn cô đi học, muốn cô cố gắng, muốn cô đừng bỏ cuộc.Nhưng anh bỏ lửng câu nói. Anh đã thẳng toẹt theo cái cách cô vẫn luôn thẳngtoẹt khi nói chuyện với anh. Anh đang ngoan cố. Anh muốn hiểu con người cônhiều hơn gấp vạn lần những cử chỉ động chạm.
Trái lại với vẻ đau đớn, rối bời đượcchôn sâu trong tâm khảm như anh, Kim Uyên lại hoang mang và muốn quỵ ngã. Thựcra, cô đã nghĩ tới việc này... nhưng cuộc trò chuyện và niềm vui trước đó chừngvài phút đã khiến cô gần như quên đi tất cả.
Được rồi.Chính anh đã gợi lại chuyện này. Được rồi. Lỗi là do anh.
Cô lầm bầm và tiến trở lại bàn làmviệc. Cô thở vội trước ánh mắt lặng lẽ của anh. Anh không nóng lòng, vậy tạisao cô phải run rẩy?
Cô ngồi trở lại chiếc ghế cũ. “Em sẽđược gì sau điều thầy muốn?”, cô hỏi một cách trắng trợn khi đã nhìn thẳng vào khuônmặt anh. Có lẽ cô đã hiểu, việc đối đầu để giải quyết thắc mắc là hợp lý hơn cảviệc làm lơ, bằng không nó sẽ cắn người ta vài cái từ phía sau lưng mất.
Có thật là em chưa có bạn trai hoặcchưa từng biết yêu đương là gì không vậy? Anh nghĩ bụngrồi khom người một chút và ghé đầu mình sát về phía cô.
Kim Uyên ngắm nghiền mắt, đôi môi côbặm chặt. Anh giữ lấy đôi vai run rẩy của cô. Hơi thở nóng hổi từ anh phả lênlàn da mặt khiến cô càng mất bình tĩnh hơn.
Một phút, hai phút vội vã trôi qua...


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 15
Thời Gian: Thứ 6, 20/09/2013, 22:55
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Giữa anh và cô gầnnhư không còn khoảng cách. Anh có thể nhìn rõ ràng từng chút tàn nhang trênkhóe đuôi mắt của cô. Cô có thể nghe thấy hơi thở của anh vẫn đang dồn dập vevuốt làn da mịn màng của mình.
Kim Uyên hé hémắt sau khi tưởng tượng về nụ hôn đầu đời với loài cóc ghẻ. Cô có thể nhìn thấyrõ chân mi ở tròng mắt anh. Cô cảm nhận được vẻ đẹp long lanh tỏa sáng phát ra từđôi mắt anh dưới ánh đèn.
“Nụ hôn của loài cóc ghẻ sẽ như thếnào đây ta?” Tay anh vẫn ép nhẹ vùng phía sauđầu cô. Cô ngửi thấy hương vị hắc hắc của kem đánh răng từ phía miệng anh. Côbặm môi nghĩ ngợi. Thầy đang đi guốctrong bụng tôi đấy à?
“Em có muốn thử không?”, anh tiếp tụchỏi.
Lại im lặng, “Em sẽ được gì sau điềuthầy muốn?”, cuối cùng cô cũng hỏi lại, giọng hơi run rẩy.
Anh hơi giận dữ,nhưng anh vẫn phải dịu dàng nói vào tai cô, “Em nợ học phí và cần học lại baonhiêu môn?”.
“Bảy ạ.”
“Ừm. Một con số khá là ấn tượng đấy.”
Anh buông tay khỏi người cô và quayngười lại bàn làm việc. Chúa cũng không thể giải thích để anh hiểu hơn. Nếu nhưanh đã đoán trúng mục đích của cô, tức là, bảymôn, bảy người... Anh không dám nghĩ đến điều này, một con số “ấn tượng quámức” đã làm anh tổn thương hơn vạn lần là lý trí muốn nổi cơn giận dữ.
Anh cầm lấy cây viết đỏ cùng một bàikiểm tra của sinh viên khác. Dường như, anh không tài nào tập trung nổi.
“Em có thể giúp gì được cho thầy khôngạ?” Anh quay sang nhìn cô nhưng không lên tiếng. “Chẳng hạn như việc vào sổđiểm?”, cô gợi ý thêm.
Anh rất muốn hét lên với cô. Em đang làm gì thế này? Rõ ràng là em thừabiết, tôi yêu thương em cơ mà. Nhưng vì sao đó, anh không thể nói ra dù anhđã định làm thế. Anh không muốn cô trở về bây giờ. Có trời mới biết, cô sẽ điđâu và làm gì tiếp sau đó. Anh muốn một điều gì đó, không phải là một cuộc làmtình ngay tại ghế sô pha, mà là anh muốn giữ cô lại một chút rồi sẽ tự mình đưacô về phòng trọ. Anh không thể giữ cô ngày mai, tháng tới hay những năm sau đó,nhưng tối nay thì hoàn toàn có thể. Hoàn toàn có thể.
Anh nói chậm rãi,“Vậy tôi phải làm phiền em rồi”.
Anh đưa cho cô một xấp bài kiểm tra đãchấm xong và bảng danh sách tên sinh viên cùng khoa nhưng dưới cô một khóa. Côđón nhận chúng một cách hào hứng và bắt đầu dò tên trong danh sách để nhậpđiểm.
Anh quay sang nhìn cô, “Phải tập trungkhông là nhầm hết đó. Có rất nhiều sinh viên trùng tên hoặc na ná nhau”.
“Em biết phải làmgì mà. Em cũng đâu có ngốc lắm.” Cô cười toe toét với anh. Cô còn vui hơn khinghĩ đến bài kiểm tra thuế sẽ được anh trả vào ngày mai.
Ngay lập tức, anh không làm chủ đượcmình, anh nâng cằm cô lên và hôn. Nụ hôn lướt từ trán xuống đôi mắt hơi có vịmặn tới bầu má thơm mềm cùng đôi môi không ẩm ướt.
Cô đã nói thật. Cô chưa từng ôm hônmột ai cả. Vì thế, cô không biết phải làm gì ngay cả việc hai cánh tay kia cũngbuông thõng xuống. Cô vẫn ngồi trong tư thế thẳng lưng và không đủ tỉnh táo đểchối từ sức ép mạnh mẽ từ phía anh.
Từ kinh ngạc, dần dần cô cảm thấy kinhhoàng trước sự cuồng nhiệt và say đắm của anh.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Chạy Theo Ánh Mặt Trời (Lâm Phương Lam)
Page 3 of 6«123456»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Chạy Theo Ánh Mặt Trời

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Chạy Theo Ánh Mặt Trời Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook