Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (24) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 24 of 66«1222232425266566»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (Mai Can Thái Thiếu Bính)
Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2
khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 116
Thời Gian: Thứ 3, 24/09/2013, 13:35
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Nói bậy gì thế, em không phải trẻ con ba tuổi.
Lâm Nhược Khê hết hơi, không giãy ra được, cuối cùng theo Dương Thần đi vào trong quán.

Trong quán còn ba cái bàn nhỏ còn trống, Dương Thần tìm một bàn sát cửa sổ, ngồi xuống đối diện với Lâm Nhược Khê, sau đó một nữ phục vụ đi tới, dùng giọng ở tỉnh ngoài hỏi hai người ăn gì.

Dương Thần nhìn thực đơn vài lần, gọi hai phần tôm hùm và vài món rau, một bát canh rau cải, bảo bọn họ làm nhanh một chút.

Lâm Nhược Khê nghe Dương Thần gọi món hơi sửng sốt, mấy ngày nay cô cùng Lý Tinh Tinh âm thầm học nấu ăn, nhưng Dương Thần nói tên đồ ăn, toàn là món cô chưa nghe qua, vì thế tò mò hỏi:
Những món này ngon không?

Không ngon thì anh gọi làm gì?
Dương Thần cười nói.

Lâm Nhược Khê không nói gì nữa, bắt đầu nhìn toàn bộ bốn phía xung quanh quán, cái bàn bằng gỗ cũ kỹ, nước bẩn và rác đầy trên mặt nền gạch men, cô thấy những thứ này thật đáng ngán, thật không rõ người kia vì sao lại không chọn nơi nào tốt hơn, lại đến nơi như vậy.

Chỉ chốc lát sau, hai đĩa tôm hùm lớn nóng đỏ được đem lên.

Lâm Nhược Khê ngửi được mùi cay xộc lên, ngơ ngác nhìn không biết làm sao, con tôm hùm được nướng cùng các loại gia vị, cả đĩa lửa đỏ hồng, nhìn kỳ quái vô cùng. Lâm Nhýợc Khê bình thường chỉ ăn tôm hùm lớn của Châu Úc, cũng toàn là cắt sẵn thịt ra, chưa từng thấy loại tôm hùm này.

Dương Thần từ tốn lột vỏ tôm, lấy tay lôi thịt bên trong ra, bắt đầu ăn uống hưởng thụ, thấy Lâm Nhược Khê chậm chạp, bất động, nhíu mày hỏi:
Sao thế? Em không thích tôm hùm à?

Cái này ăn thế nào?

Dương Thần ngạc nhiên:
Em xem anh ăn như thế nào, em làm theo là được mà.

Anh trực tiếp cầm tay như vậy không thấy bẩn sao?
Lâm Nhược Khê khó chấp nhận.

Vậy em nói xem ăn thế nào? Không lột vỏ bằng tay thì dùng chân à?
Dương Thần bất đắc dĩ cười.

Ít nhất phải dùng bao tay ni lông loại đã khử trùng chứ.
Lâm Nhược Khê nói.

Dương Thần vui vẻ nói:
Đây đâu phải khách sạn năm sao, em ăn tạm đi, đại chủ tịch Lâm của chúng ta không phải là đến bóc tôm cũng không biết chứ?

Lâm Nhược Khê thở gấp, nếu không phải người này đem mình đến cái chỗ này, thì mình đâu phải giương mắt lên nhìn, không ăn được?

Lâm Nhược Khê hung dữ nắm lấy con tôm, bắt đầu học theo Dương Thần lột vỏ.

Nhưng vỏ tôm hùm không hề bằng phẳng, vỏ ngoài khá nhiều cạnh sắc, một chỗ vỏ đâm vào ngón tay trắng mịn của Nhược Khê.

Lâm Nhược Khê vội vàng buông con tôm hùm, đưa ngón tay lên xem, không ngờ đâm xuyên qua da, chảy máu.

Vì trên ngón tay có dính dầu cay của tôm hùm, chạm vào miệng vết thương làm chỗ ngón tay rát bỏng, đau đớn, Lâm Nhược Khê thiếu chút nữa thì chảy nước mắt.

Dương Thần thấy thế, lập tức lấy mấy tờ giấy ăn, dở khóc dở cười nói:
Em vội gì chứ, từ từ thôi.

Lâm Nhược Khê uất ức, mình đúng là đen đủi mấy đời mà, gặp phải cái người đàn ông này, một bữa cơm chiều êm đẹp, tìm cái nhà hàng yên tĩnh, ăn xong rồi về nhà không phải tốt sao, lại chạy đến nơi tồi tàn này chịu tội.

Nghĩ nghĩ một lúc, hai mắt cô đỏ lên, suýt thì rơi lệ.

Dương Thần thương xót, nhưng cũng thấy thú vị, Lâm Nhược Khê lúc này bị coi thường mà không phản đối, vẻ mặt thật sự rất thú vị.

Thôi bỏ đi, em đừng lột vỏ nữa, vào nhà vệ sinh rửa vết thương đi.
Dương Thần nói.

Lâm Nhược Khê không nói gì, đứng dậy, bọc giấy ăn quanh ngón tay, yên lặng một mình đi đến phòng vệ sinh.

Khoảng ba phút sau, cô mới rửa xong vết thương, vì vết thương miệng nhỏ nên cũng đã cầm máu.

Đi đến cạnh bàn, Lâm Nhược Khê sắc mặt khó cai đột nhiên bất ngờ, thấy trong đĩa trống không của mình giờ đã được bỏ đầy thịt tôm.

Thịt tôm hùm trắng nõn được bóc vỏ, dính nước sốt, tỏa sáng dưới ánh đèn, rất là mê người.

Dương Thần nhìn thấy cô trở về, đặt đĩa tôm hùm vừa mới lột vỏ trước mặt cô ấy, cười nói:
Anh lột vỏ rất chú ý không đụng ngón tay vào thịt, rất sạch sẽ, em ăn tạm một chút đi, nếu không ngon thì đưa anh, đợi món khác lên em ăn cũng được.

Lâm Nhược Khê nhìn đĩa đầy tôm hùm trước mặt mình, và đĩa vỏ tôm hùm lớn trước mặt Dương Thần, vừa mới không hài lòng với Dương Thần, thậm chí mấy ngày qua vẫn còn khoảng cách, vậy mà bây giờ đều tiêu tan rồi.

Dương Thần hoàn toàn không cảm nhận được gì, có chút buồn bã hỏi:
Sao em lại không ăn? Thật sự không muốn ăn sao? Hương vị cũng không tồi.

Dương Thần.
Lâm Nhược Khê nhìn hắn với vẻ mặt phức tạp nói:
Ngày trước có ai nói anh là đồ ngốc không?

Dương Thần ngẩn người lắc đầu:
Không có.

Bây giờ có rồi, anh là đồ ngốc…

Lâm Nhược Khê nói xong, ngồi xuống, ánh mắt đờ đẫn nhìn xuống dưới, nhanh chóng ăn hết đĩa tôm hùm.

Dương Thần sững sờ nhìn một lát, mới lắc đầu cười.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 117
Thời Gian: Thứ 3, 24/09/2013, 23:18
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 259: Vị trí

Ăn xong một bữa tối mà đối với Dương Thần xem ra khá là gian nan, hai người rời khỏi cửa hàng tôm hùm.

Phảng phất trong không khí của chợ đêm là đầy đủ các mùi thức ăn. Nhưng hai người đều không còn chỗ trống trong bụng để đi nếm món nào cả.

Lâm Nhược Khê nhìn các cửa hàng xung quanh, hỏi:
Đi đâu mua thuốc cho vú Vương bây giờ?

Trên đường này không có, phải qua hai con phố nữa mới có.
Dương Thần nói.

Vậy vì sao ban nãy phải tới nơi này ăn cơm?
Lâm Nhược Khê có vẻ không hài lòng, đối với cô, lãng phí thời gian là điều không thể chấp nhận được.

Dương Thần gãi đầu nói:
Anh cũng không biết, bỗng nhiên lại muốn ăn tôm hùm thì tới đây thôi.

Lâm Nhược Khê lườm hắn một cái, chuẩn bị tới chỗ dừng xe lại bị Dương Thần giữ chặt tay.

Chúng ta đừng ngồi xe nữa, đi bộ thôi, coi như ăn xong thì đi dạo tốt cho tiêu hóa.
Dương Thần nói.

Nhưng sẽ rất lãng phí thời gian.
Lâm Nhược Khê làm khó.

Dương Thần buồn bực:
Tiểu thư Lâm Nhược Khê, em vội về nhà làm gì?

Làm việc.
Lâm Nhược Khê không cần suy nghĩ đã trả lời.

Em làm sao phải làm việc cật lực như vậy?
Dương Thần lại hỏi.

Lâm Nhược trả lời rất nhanh:
Đương nhiên là vì sự phát triển của công ty rồi.

Vậy sau khi công ty phát triển rồi thì sao đây?
Dương Thần tiếp tục hỏi.

Sau đó.....sau đó.....
Lâm Nhược Khê nói không ra lời, cô cũng không lý giải được vì sao cô lại làm việc như vậy nữa, ngày trước là vì cạnh tranh với công ty khác, mình lại ít tuổi, sợ bị người ta xem thường nên phải làm việc ngày đêm.

Nhưng hiện tại thì Ngọc Lôi không có kẻ thù nào đáng sợ, nói là vì trách nhiệm xã hội của một doanh nhân, Lâm Nhược Khê tự nhận mình không cao thượng như vậy, thế nên khi Dương Thần hỏi cô vì sao phải làm việc như vậy, cô không trả lời được.

Nếu em tạm thời chưa nghĩ ra, vậy anh đề nghị em đi bộ cùng anh 2 dặm, Newton ngồi có thể phát hiện ra lực vạn vật hấp dẫn, em tuy không thông minh bằng Newton, nhưng đi vài bước cũng có tác dụng hơn là ngồi một chỗ, tính mạng con người được quyết định bởi sự vận động.
Dương Thần bịa chuyện, kéo tay Lâm Nhược Khê hướng về phía đường dành riêng cho người đi bộ.

Lâm Nhược Khê đi được một hồi rồi mới có phản ứng lại, nhìn Dương Thần một cách lạnh lùng:
Anh bảo em là con bé ngốc!?

Dương Thần vẻ đứng đắn nói:
Em xem em đó, phản ứng chậm như vậy, không phải ngốc thì là gì?

Lâm Nhược Khê bị động, không kịp phản ứng.

Hai người đi trên đường dành cho người đi bộ, ánh đèn sáng trưng, bóng hai người kéo dài, song song trên mặt đất.

Bởi vì là vùng ngoại ô nên cũng ít người qua lại. Những ai mà tình cờ đi ngang qua nơi này đều phải nhìn vào hai người.

Dương Thần biết rằng dù là nam hay nữ, khi nhìn thấy người con gái này đi bên cạnh mình thì nhất định không thể không nhìn cô ấy. Theo một nghĩa nào đó, đi cùng người vợ như Lâm Nhược Khê trên phố, có thể thỏa mãn được thói hư vinh của đàn ông, cái bản năng này từ nhỏ bé như bò sát đến to lớn như voi đều giống nhau, không thể xóa bỏ.

Lâm Nhược Khê rất ít khi đi lại ngoài đường phố, cho nên cô cảm thấy có chút không được tự nhiên.

Hai người đã tìm được hiệu thuốc. Bước vào cửa, Dương Thần kể tỉ mỉ với nhân viên hiệu thuốc thứ hắn muốn mua, thực ra thì vú Vương cũng đã uống thuốc cảm cúm rồi, chủ yếu là hắn muốn Lâm Nhược Khê đi ra ngoài thôi, nhưng dù sao thì đến cũng đến rồi, cũng phải làm bộ dạng chứ.

Lâm Nhược Khê cũng không hiểu được ý này, đứng đợi Dương Thần mua thuốc xong, trả tiền, rồi cùng ra cửa.

Đi trên đường, Dương Thần nhìn thấy Lâm Nhược Khê cứ cúi đầu xuống đường, biết cô không thích cảm giác bị người khác nhìn chăm chú, hắn đề nghị:
Bà xã, chúng ta ngồi nghỉ ở bến xe buýt đi.

Xe buýt?
Lâm Nhược Khê ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn, đã lâu cô không ngồi xe buýt rồi.

Em chưa ăn tôm hùm, lại chưa từng ngồi xe buýt sao.
Dương Thần cười hỏi.

Anh mới chưa đi ý.
Lâm Nhược Khê nhìn sang hai bên, thấy bên phải có một bến đỗ xe buýt không có người ngồi, liền đi tới.

Lúc này đã 9 giờ tối, ðã qua giờ tan tầm, cuộc sống ban đêm vẫn chưa bắt đầu, các tuyến xe buýt công cộng đều vắng người.

Đợi khoảng 5 phút đồng hồ thì có một chiếc xe buýt chạy tới bến đỗ.

Lâm Nhược Khê lên xe buýt, sau khi ðút tiền xu xong mới nhìn thấy trên xe ngoài lái xe ra cũng chỉ có 3, 4 người.

Lâm Nhược Khê tìm một chiếc ghế tựa rồi ngồi xuống, để trống ghế sát cửa sổ, ý tứ rất rõ ràng, cô không muốn cho Dương Thần ngồi cùng cô.

Dương Thần bĩu môi, đi lên trước, vỗ vai cô:
Ngoan, ngồi vào sát cửa sổ đi.

Lâm Nhược Khê ngẩng đầu, mặt không cảm xúc nói:
Trên xe trống rất nhiều chỗ, anh chọn lấy một chỗ ngồi không được sao, rộng rãi một chút ngồi không tốt hơn sao, hà tất phải ngồi cạnh em.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 118
Thời Gian: Thứ 3, 24/09/2013, 23:18
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Em không cho, anh sẽ hôn em.
Dương Thần cười.

Lâm Nhược Khê mặt đỏ lên, trừng mắt nhìn Dương Thần, lo sợ gã lưu manh này hắn làm chuyện ấy, cô liền chuyển tới vị trí gần cửa sổ.

Dương Thần đắc ý ngồi cạnh Lâm Nhược Khê, hắn nhích dần, nhích dần vào gần chỗ cô.

Lâm Nhược Khê nổi giận, gã này làm sao lại không biết xấu hổ như vậy, không cho hắn ngồi cạnh mình, hắn lại dùng thủ đoạn uy hiếp mình, ngồi thì ngồi yên đi, lại còn muốn chèn mình nữa.

Anh.....Thật là không thể nói lí lẽ với anh, sao lại muốn ngồi cạnh chỗ em, trong xe chẳng phải còn rất nhiều chỗ trống sao?
Lâm Nhược Khê tức giận.

Dương Thần nhe răng cười, đút tay vào túi áo, định giở trò gì đó, nhìn Lâm Nhược Khê nói:
Trên xe đúng là còn rất nhiều chỗ, nhưng bên cạnh anh, chỉ có vị trí của em thôi.



Lâm Nhược Khê mở to hai mắt, mãi không nói ra lời, chỉ thấy tim gan cứ đập loạn cả lên.

Bên cạnh anh, chỉ có vị trí của em thôi...

Nhưng sau đó cô biến đổi khác thường, cô từ từ nhớ ra được mọi chuyện, cười nhạt:
Đừng nghĩ tôi là đứa trẻ lên ba mà dụ dỗ tôi như vậy, anh cho rằng tôi không biết bên cạnh anh có bao nhiêu vị trí sao?

Dương Thần cười một cách ung dung:
Bất luận là có bao nhiêu, hiện tại là vị trí của em thì nhất định em phải ở vị trí của em, không phải vị trí của người khác. Bây giờ cũng tốt, sau này cũng tốt, chí ít thì anh cũng thật lòng muốn như vậy.

Lâm Nhược Khê bĩu môi, quay đầu nhìn cảnh đêm ngoài cửa xe, không cho Dương Thần nhìn thấy vẻ mặt của cô lúc này.

Nhưng đúng lúc đó, Dương Thần cầm lấy tay của Lâm Nhược Khê, kéo tay cô đặt lên đùi của mình.

Lâm Nhược Khê hơi rùng mình, cô muốn giật tay lại, nói với Dương Thần vài câu, nhưng đột nhiên nhìn thấy Dương Thần rút từ trong túi áo ra một miếng băng dán.

Dương Thần nhìn Lâm Nhược Khê cười:
Vừa rồi mua giúp em ở hiệu thuốc đó, đưa em đi ăn cơm, lại làm em bị thương, quả thật anh buồn quá, đặc biệt mua cho em loại tốt nhất, nghe nói sẽ không để lại sẹo, anh sẽ giúp em dán nó.

Lâm Nhược Khê lúng túng nhìn Dương Thần, nhất thời trong đầu cô trống rỗng, không có suy nghĩ gì.

Nhìn Dương Thần bóc miếng dán ra, lại cẩn thận dán vào đúng miệng vết thương, xong rồi lại xoa xoa cho phẳng.

Tay của Lâm Nhược Khê trắng nõn, mềm như không có xương, nắm tay cô, Dương Thần không nỡ buông ra, lúc đó, Lâm Nhược Khê cũng không nghĩ tới việc phải rút tay lại, thế nên Dương Thần được thể cầm cả hai tay cô mà vuốt ve:
Xem ra, cái này vừa có thể dán vừa có thể làm đồ trang sức, bà xã mình dán nó lên tay nhìn cũng đẹp.

Lâm Nhược Khê lúc đó mới sực tỉnh, rụt tay lại, nghĩ tới vừa rồi chính mình đưa tay cho Dương Thần cầm, hai má cô đỏ bừng lên, muốn tìm cách để chạy đi, muốn đập vỡ tấm kính để nhảy khỏi xe.

Sau này... không cần như vậy.
Lâm Nhược Khê không biết nên làm thế nào.

Dương Thần cười mãn nguyện, hiển nhiên là vì hắn đã khiến cô lay động nên cảm thấy đắc ý.

Quay về bãi đỗ xe, hai người lên xe.

Dương Thần thắt dây an toàn, nhìn sang bên cạnh, cô vẫn cúi đầu không nói lời nào, mặt đỏ ửng, hắn cười nói:
Cùng anh đi gặp một người nhé.

Lâm Nhược Khê vẫn trạng thái ngượng ngùng cũ, thấp giọng hỏi:
Gặp ai?

Em gái của anh, hai ngày trước mới biết nhau, đáp ứng yêu cầu của cô ấy, đưa bà xã tới gặp cô ấy.
Dương Thần nói.

Lâm Nhược Khê có vẻ không hài lòng, ngẩng đầu nhìn Dương Thần một cái.

Dương Thần cười khổ:
Ngoan nào bà xã, em cảm thấy nếu như là kiểu quan hệ em gái nào đó không nghiêm túc, anh có thể đưa em đi gặp lộ liễu vậy sao?

Anh cuối cùng cũng thừa nhận, anh có cái kiểu quan hệ huynh muội như vậy.
Lâm Nhược Khê bị Dương Thần nói cho phát bực, bây giờ cũng có cơ hội lấy lại trạng thái bình thường.

Dương Thần cảm thấy bộ dạng vừa rồi của Lâm Nhược Khê rất đáng yêu, hắn nhún vai không nói lời nào, lái xe đi thẳng.

Qua khoảng mười lăm phút, Dương Thần lái xe tới con phố mà ngày hôm đó anh gặp Trinh Tú, quả nhiên từ xa đã nhìn thấy Trinh Tú đẩy cái xe đến quán bán đồ ăn đêm.

Dương Thần cùng Lâm Nhược Khê xuống xe, đi tới chiếc xe đẩy.

Trinh Tú mặc một chiếc áo màu lam cũ, quàng chiếc khăn lông xù, tuy rằng nhìn qua cách ăn mặc có vẻ giống người lớn, nhưng nhìn cặp mắt và đôi tay ling hoạt kia, khiến cô gái ấy không tầm thường mà thanh tú giữa dòng người tấp nập.

Trinh Tú vừa mới tiễn một vị khách, nhìn thấy Dương Thần đang đi tới, tủm tỉm cười nhìn Trinh Tú.

Anh Dương!
Khuôn mặt xinh đẹp của Trinh Tỏ tỏ ra vui vẻ bất ngờ, vui cười nói:
Anh có rảnh không mà tới đây?

Dương Thần lấy một chuỗi măng cay ra, cắn một miếng, mới nói:
Không phải lần trước em nói, muốn gặp chị dâu sao, lần này anh đưa cô ấy đến, em bán rẻ cho anh một chút, giảm 0,5% thì không được, ít nhất cũng phải giảm 50% đấy nhé.

Trinh Tú cười duyên, cau mũi, nhìn phía sau Dương Thần, liền nhìn thấy Lâm Nhược Khê đang đi tới trước quán.

Nhưng, Lâm Nhược Khê và Trinh Tú vừa nh́n mặt nhau, không hẹn mà gặp, đều đứng tại chỗ, trong nháy mắt vẻ mặt đều đông cứng lại.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 119
Thời Gian: Thứ 3, 24/09/2013, 23:18
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 260: Chắc chắn sẽ đồng ý.

Chị Nhược Khê…

Trinh Tú!?

Nhìn thấy hai người con gái vừa nhìn thấy nhau đã gọi tên của nhau, Dương Thần mím môi, nhìn hai bên rồi hỏi:
Hai người biết nhau?

Trinh Tú sắc mặt hơi tái, cười miễn cưỡng :
Đã lâu không gặp, chị Nhược Khê.

Lâm Nhược Khê lúc đầu kinh ngạc, sau lấy lại bình tĩnh, lạnh lùng liếc nhìn Dương Thần rồi nói:
Anh muốn em gặp một người, là Trinh Tú sao?

Đúng vậy, lần trước anh mới quen biết cô ấy, rất đáng yêu.
Dương Thần cười nói.

Lâm Nhược Khê không trả lời, quay đầu nhìn Trinh Tú, có chút thương tiếc:
Vì sao lại đột nhiên rời đi, em biết lúc đó viện trưởng lo cho em thế nào không?

Xin lỗi chị Nhược Khê, không phải em cố ý làm viện trưởng đau lòng, nhưng…em không còn cách nào khác.
Trinh Tú im lặng, rơm rớm nước mắt.

Dương Thần sửng sốt, vẫy Lâm Nhược Khê:
Bà xã, đừng lạnh lùng như băng thế, em làm Trinh Tú sợ rồi đấy.

Lâm Nhược Khê không thèm để ý tới Dương Thần, đi đến cạnh xe đẩy, nhìn một lượt các món đồ ăn cay và đồ ăn vặt, lại nhìn khuôn mặt gầy yếu nhỏ nhắn của Trinh Tú :
Sau khi em rời đi, lại ở chỗ này bán đồ ăn vặt sao?

Người Trinh Tú hơi run rẩy, hơi hoảng sợ, cúi đầu không dám nhìn thẳng Lâm Nhược Khê.

Vì sao không nói?
Lâm Nhược Khê khẽ nhíu mày, lo lắng.

Dương Thần không biết nên làm thế nào, khẽ cười, nói với Lâm Nhược Khê:
Bây giờ em đã biết cô ấy làm gì rồi, một thân một mình, dựa vào chính bản thân mà sống, mỗi một bữa cơm đều đổi bằng chính mồ hôi của mình, chẳng lẽ có điều gì phải lo lắng sao?

Trinh Tú ngẩng đầu, nhìn Dương Thần cảm kích.

Lâm Nhược Khê quay sang hỏi Dương Thần:
Anh dường như biết rất rõ? Biết em quen Trinh Tú ở đâu, bao lâu sao?

Dương Thần cười nói:
Em nghĩ anh không biết gì sao? Trinh Tú cũng là đứa trẻ sống ở cô nhi viện giống anh, em chắc chắn là quen cô ấy từ vài năm trước ở cô nhi viện Hy Vọng Mới?

Nghe thấy Dương Thần nói hắn là cô nhi, Lâm Nhược Khê cảm thấy rất áy náy, hạ bớt giọng xuống:
Em không có ý này… Khi mẹ em và bà nội còn sống, em đã nhìn thấy Trinh Tú ở cô nhi viện, khi đó em ấy còn rất nhỏ, năm đó em ấy mới 15 tuổi, không hiểu vì sao em ấy không nói một lời nào mà đã bỏ đi, viện trưởng rất lo lắng cho em ấy. Em vẫn nghĩ em ấy đã rời khỏi Trung Hải rồi, không nghĩ em ấy vẫn ở đây.

Xin lỗi, nhưng em không thể gây thêm phiền phức cho viện trưởng nữa.
Trinh Tú nói:
Khiến cho những đứa nhỏ hơn phải ở cùng em, em rất có lỗi với bọn họ.

Vậy em cũng không thể không nói một lời nào đã bỏ đi như thế, em có biết em làm như thế khiến viện trưởng buồn lắm không?
Lâm Nhược Khê nói.

Trinh Tú cúi đầu xuống không nói lời nào.

Dương Thần nhíu mày:
Chuyện cũ rồi, đừng nhắc đến nữa, nói một lần là đủ rồi, anh đưa em đến gặp tiểu muội của em, gặp lại nhau sau nhiều năm, chẳng phải là việc tốt hay sao, làm gì mà căng thẳng thế, Trinh Tú khóc rồi kìa.

Lâm Nhược Khê thanh minh :
Không phải em cố ý làm Trinh Tú đau lòng, nhưng năm nay em ấy cũng 18 tuổi rồi, vẫn còn là đứa trẻ, một cô gái nhỏ bé sống trong xã hội này, hỏi em không quan tâm được sao?

Không cần em phải bận tâm, đã có ông xã của em lo rồi.
Dương Thần bĩu môi nói.

Dương Thần!!
Lâm Nhược Khê tức giận.

Được rồi, anh chọc em chút thôi, Trinh Tú không phải là đứa trẻ không hiểu gì hết, đã thấy nhiều, trải qua nhiều, sau bao nhiêu năm kiếm sống, cũng đã trưởng thành, là một đứa trẻ có tài năng, em nhìn Trinh Tú, có thể biết cô ấy mới 18 tuổi sao?
Dương Thần nói.

Lâm Nhược Khê nhìn dáng vẻ Trinh Tú làm việc rất thành thục, không giống học sinh trung học.

Trinh Tú, chị Nhược Khê còn nhớ em năm nay bao nhiêu tuổi, còn muốn to tiếng với em về chuyện đó, xem ra rất nhớ em rồi, anh rất ghen tỵ.
Dương Thần nhìn Trinh Tú nói.

Lâm Nhược Khê lườm hắn một cái rồi ngồi xuống.

Trinh Tú ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lâm Nhược Khê dỗi với Dương Thần, khẽ cười :
Em thật sự không nghĩ rằng vợ anh Dương là chị Lâm Nhược Khê. Nhưng tìm được người tốt như anh Dương làm chồng, chị nhất định sẽ rất hạnh phúc.

Trinh Tú, em chỉ nhìn anh ta bằng mắt làm sao biết anh ta là người tốt chứ?
Lâm Nhược Khê buồn bực nói, cứ nhắc tới con người này cô lại thấy giận, làm sao bên cạnh hắn toàn người con gái nói hắn tốt vậy!? Ngay cả Trinh Tú nhỏ bé như thế này cũng không tha!?

Trinh Tú cũng không nghĩ nhiều, nói luôn :
Lần trước ở cục cảnh sát, dù sao anh Dương….


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 120
Thời Gian: Thứ 3, 24/09/2013, 23:18
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Khụ khụ! Khụ khụ!

Dương Thần tự nhiên ho khan, việc đánh người vào đồn cảnh sát, sao có thể dễ dàng nói như vậy, em còn quá nhỏ, không hiểu chuyện! Không hiểu chuyện!

Quả nhiên, Lâm Nhược Khê mặt như bốc hỏa :
Vào đồn cảnh sát? Xem ra anh rất thích đến đồn cảnh sát, nói xem sao lại như thế.

Ha ha, bà xã ngoan, không phải em không để ý tới chuyện của anh sao, em mắt nhắm mắt mở tha cho anh, chuyện cũ qua rồi, nhắc lại làm gì.
Dương Thần đảo mắt.

Tôi không quan tâm việc của anh, nhưng sao Trinh Tú lại vào đồn cảnh sát.
Lâm Nhược Khê hỏi như chất vấn.

Dương Thần không có cách nào đành phải kể lại chuyện đó, nhưng chỉ nói đến những người cố ý đến gây sự, Trinh Tú không biết gì hết.

Trinh Tú biết Dương Thần từ đầu đến giờ đều giúp mình che đi vết nhơ, cũng cảm thấy cảm động, vì Dương Thần mà có một kiểu tình cảm trước nay chưa hề có.

Dương Thần không biết xấu hổ yêu cầu, Trinh Tú liền đưa cho hắn một xiên cay, nhìn Lâm Nhược Khê đứng bên cạnh đang tức giận...

Trinh Tú, nghe lời chị, đi thăm cô nhi viện đi, cho dù không muốn đi thăm em của em, ít nhất cũng nên thăm viện trưởng, một mình bà nuôi dạy em, vẫn nhớ em lắm.
Lâm Nhược Khê khuyên.

Trinh Tú trong mắt hơi buồn.

Không phải em không muốn trở về đó, chỉ có điều em không còn mặt mũi nào nhìn viện trưởng.

Dương Thần nhìn ra Trinh Tú suy nghĩ gì, xoa nhẹ lên khuôn mặt trắng nõn của Trinh Tú :
Cô bé, anh sẽ bớt chút thời gian đưa em về, nghe lời của chị Nhược Khê, đừng hòng chạy thoát.

Em nói để anh đưa Trinh Tú đi khi nào?
Lâm Nhược Khê bất mãn nói.

Nếu như anh không đưa Trinh Tú đi, cô ấy sẽ không đi đâu, có phải không Trinh Tú?
Dương Thần nháy mắt với Trinh Tú.

Trinh Tú bật cười, cảm kích vô cùng, gật đầu lia lịa.

Lâm Nhược Khê cảm thấy khó chịu, nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng không biết làm thế nào, vẫn còn may là Trinh Tú đã nhận lời đi thăm viện trưởng.

Sau khi uống xong 2 chai rượu trắng, ăn hơn 10 xiên thịt cay, Dương Thần mới lưu luyến mà tạm biệt Trinh Tú, nhưng Trinh Tú vì tức hắn nên quay đầu đi không thèm để ý tới hắn.

Hắn và Lâm Nhược Khê cùng ngồi vào trong xe, Lâm Nhược Khê thở hổn hển nói:
Anh làm thế nào mà được như vậy? Trinh Tú chỉ là kinh doanh nhỏ nuôi bản thân, chẳng lẽ dễ dàng hay sao? Anh cũng chẳng biết xấu hổ gì cả, ăn uống bao nhiêu thứ?

Cô bé ngốc, Trinh Tú làm bộ tức giận đùa giỡn thôi, anh làm như vậy, cô ấy sẽ càng thân với anh hơn, tin anh đi.
Dương Thần giải thích.

Không cho anh gọi em là cô bé ngốc.
Lâm Nhược Khê nói tiếp:
Trinh Tú mới 18 tuổi, nếu có đi học thì cũng chỉ là học sinh lớp 11, nhỏ như vậy mà anh cũng không tha sao?

Em nghĩ đi đằng nào vậy, anh rất thích đứa trẻ này, xem cô bé như là em gái vậy.
Dương Thần cười khổ nói.

Anh có em sao?
Lâm Nhược Khê lạnh lùng nói.

Dương Thần cười ha hả nói:
Đương nhiên có, tháng sau có con gái của cháu trai của cậu nhà anh chồng của cô anh, cũng là bà con họ hàng xa, sẽ đến Trung Hải, khả năng sẽ ở một thời gian, đến lúc đó chúng ta là chủ nhà, người làm chị dâu như em cũng phải chuẩn bị đi.

Lâm Nhược Khê ngây người, đầu óc hỗn loạn :
Từ từ, anh nói là con ai cơ?

Tóm lại, có một đứa em họ tới đó, đến lúc đó vú Vương sẽ chuẩn bị phòng, đỡ phải luống cuống tay chân.
Dương Thần nói.

Dựa vào cái gì mà anh dám đem người nhà đến đây ở chứ?
Lâm Nhược Khê tức giận nói.

Chúng ta không phải vợ chồng sao?

Chúng ta giống vợ chồng sao?
Lâm Nhược Khê cười lạnh hỏi.

Dương Thần suy tính:
Lẽ nào em muốn không muốn nhẹ nhàng? Được rồi, lại đây, chúng ta gần gũi một chút, xong rồi trả lời cho anh biết.

Lâm Nhược Khê co người lại, nhưng trên xe có dây bảo hiểm, nên rất khó né ra.

Thôi khỏi! Em đồng ý!

Thấy Dương Thần gian tà ghé sát vào mình, Lâm Nhược Khê chấp nhận thỏa thuận.

Dương Thần cười sảng khoái:
Anh biết em sẽ đồng ý mà, giống như việc lúc nãy em đồng ý để anh đưa Trinh Tú đến cô nhi viện.

Lâm Nhược Khê kinh ngạc nhìn hắn, không nói nên lời.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (Mai Can Thái Thiếu Bính)
Page 24 of 66«1222232425266566»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook