Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (36) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 36 of 66«1234353637386566»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (Mai Can Thái Thiếu Bính)
Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2
khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 176
Thời Gian: Thứ 3, 24/09/2013, 23:53
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 289: Rút ngắn lại một chút thì thế nào?

Sau khi Lâm Nhược Khê nói xong, hai người lại một lần nữa trầm tư suy nghĩ.

Một hồi sau Dương Thần cười với vẻ sầu thảm, ngẩng đầu lên nói với Lâm Nhược Khê:
Em yêu, hợp đồng của chúng ta còn bao lâu nữa?

Lâm Nhược Khê mắt sáng lên bình thản nói:
Vẫn còn một năm rưỡi nữa.

Rút ngắn lại thì thế nào, nửa năm nữa thôi. Để hai con bọ cạp chúng ta ở bên nhau nửa năm nữa, đến lúc đó, coi như là đồng loại, không khéo sẽ có sự chênh lệch đẳng cấp, rồi sinh ra chán ghét nhau. Dương Thần nói.

Lâm Nhược Khê bình thản nói:
Tôi đồng ý.

Dương Thần gật đầu cười:
Tôi lên lầu tắm rửa, vũng máu đó lát tôi sẽ dọn, em chăm sóc vú Vương, trấn an bà ấy một chút.

Biết rồi.

Lâm Nhược Khê sau khi nhìn Dương Thần đi lên lầu cảm giác như vừa thoát khỏi mối lo, ngồi xuống sofa, đoạn hội thoại vừa rồi khiến cô ta lao tâm khổ tứ.

Trong đầu hiện lên đủ thứ, cuối cùng Lâm Nhược Khê cũng đủ bình tĩnh để phân tích, hóa giải nỗi băn khoăn trước đây.

Lúc đầu có một mình ở ban công quán cà phê mình đã muốn nhảy lầu, tại sao hắn từ một nơi rất xa trong chớp mắt đứng sau lưng và ôm lấy mình.

Bọn bắt cóc Lâm Khôn tìm tới, hắn dễ dàng đánh lui toàn bộ.

Lúc mình và Mạc Thiện Ny bị bắt cóc tại sao hắn có thể một mình cứu cả hai người thoát khỏi đám tội phạm kia.

Còn nữa, lần đi công tác Hồng Kông đó xảy ra nhiều chuyện nguy hiểm như thế nhưng vẫn đưa được Mạc Thiện Ny quay về mà không hề có chút tổn thương nào.

Lần gần đây nhất, mình và vú Vương bị bắt cóc, ở nơi ẩn nấp đó không ngờ cũng bị tìm ra và đưa về đồn cảnh sát, nhưng căn bản không biết ai là người cung cấp vị trí cụ thể.

Tất cả những điều này trước đây mình không hề suy xét tới, nhưng hôm nay xem ra đều có liên quan đến người đàn ông này.

Là hắn ta luôn âm thầm ở sau lưng bảo vệ mình, bảo vệ cái gia đình nhỏ này sao?

Lâm Nhược Khê sau hồi sợ hăi, may mà nhớ tới chuyện con bọ cạp nên đã không cho hắn rời đi, mặc dù thời gian chỉ có nửa năm nhưng có lẽ sau nửa năm đó mình sẽ dễ dàng chấp nhận, dù sao….chỉ là mình không quen với việc hắn bỗng dưng ra đi mà thôi, mình sẽ không thích hắn, chắc chắn là như thế, Lâm Nhược Khê tự nhủ với lòng mình.

Sau trận huyết chiến kinh hoàng này, quả nhiên lập tức có một đám nhân viên chuyên xử lý hiện trường tới.

Thi thể và máu trên bãi cỏ quanh biệt thự đã được dọn sạch, không một dấu vết, sau nửa giờ bên ngoài đã sạch sẽ như những ngày trước đó.

Vú Vương cũng bị một phen kinh hoàng, gần một giờ đồng hồ hôn mê mới tỉnh lại, sau khi tỉnh lại toàn thân vẫn toát mồ hôi lạnh.

Lúc nhìn thấy Lâm Nhược Khê không chút tổn thương ngồi bên cạnh, cười với mình vú Vương vui buồn lẫn lộn ôm lấy Lâm Nhược Khê rồi khóc.

Bà hỏi Lâm Nhược Khê vừa rồi đã xảy ra chuyện gì nhưng cô không nói thật, chỉ nói là có người tới cứu, Dương Thần chỉ vì phòng vệ chính đáng mới giết người nên phía cảnh sát cũng chưa chất vấn gì thêm.

Vú Vương dù vẫn rất nghi ngờ nhưng biết Lâm Nhược Khê và Dương Thần không xảy ra chuyện gì nên cũng không hỏi thêm, dù sao bà cũng đã lớn tuổi, lại là người hiểu biết, có nhiều chuyện không cần hiểu quá rõ, điều mà vú Vương quan tâm là hai người bọn họ có bình an hay không.

Sau khi Dương Thần rửa sạch máu trên người, thay quần áo và đi xuống dưới nhìn thấy vú Vương đã không sao thì cười nói:
Vú đã phải sợ hãi rồi, lần sau sẽ không thế này nữa.

Vú Vương giọng buồn buồn:
Một chút sợ hãi chỉ là chuyện nhỏ, may mà tiểu thư và cậu không sao, những người này đúng là to gan thật, ban ngày ban mặt mà dám đến đây, tiểu thư, hay là chúng ta chuyển nhà đi, tìm một nơi àn toàn hơn một chút. Vú nghe nói biệt thự Hoa Dung ở Thành Đông dù không tốt như ở đây nhưng an ninh ở đó rất tốt, bảo vệ đều là lính đặc chủng nghỉ hưu.

Lâm Nhược Khê trấn an:
Không sao đâu vú, lần này là Hứa Trí Hoành nên mới có thể gây ra được chuyện này, giờ hắn chết rồi, chúng ta sau này có thể sống yên bình như trước đây. Chúng ta đã ở đây lâu như vậy rồi, cũng không có điều gì phiền toái mà.

Vú Vương bùi ngùi, cuối cũng lên tiếng:
Là vú nói, trong nhà cần có một người đàn ông, hôm nay nếu không phải là cậu ấy chắc chúng ta đã không được cứu, ây da…

Lâm Nhược Khê nhớ tới những lần Dương Thần cứu mình, không thể không nhìn hắn, ánh mắt có gì đó rất phức tạp.

Dương Thần không nghĩ nhiều như thế, cho rằng Lâm Nhược Khê vẫn chưa hoàn hồn, mỉm cười mà trong lòng thấy áy náy.

Đợi vú Vương lên lầu đi nghỉ, Lâm Nhược Khê dù rất mệt mỏi nhưng không lên cùng. Còn nán lại hỏi Dương Thần, người đang mở ti vi xem, như không hề có chuyện gì xảy ra.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 177
Thời Gian: Thứ 3, 24/09/2013, 23:53
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Dương Thần, việc của Tinh Tinh, rốt cuộc là chuyện gì?

Dương Thần có chút bất ngờ, Lâm Nhược Khê rõ ràng biết mình định nói với cô ta những chuyện trước đây của mình một cách thẳng thắn nhưng không mảy may hỏi đến lại còn hỏi chuyện Lý Tinh Tinh trước.

Nhưng Dương Thần không giấu giếm, đem chuyện mình quen Lý Tinh Tinh như thế nào, quan hệ giữa mình và cô ta ra sao, cả những chuyện nảy sinh sau này, âm mưu của Tăng Tâm Lâm thế nào đều nói ra hết.

Lâm Nhược Khê sau khi nghe xong, suy nghĩ một lát:
Nói cách khác lần đầu tiên tôi va vào cô ta ở cô nhi viện cô ta không hề biết tôi là ai.

Đúng là như thế, quan hệ giữa chúng ta là do Tăng Tâm Lâm nói cho cô ấy biết.
Dương Thần nói.

Lâm Nhược Khê bỗng nhiên vui vẻ nói :
Tôi biết, cô ta là một cô gái lương thiện.

Dương Thần nghi ngờ hỏi lại:
Em không hận cô ấy, không hận cô ấy đã lừa gạt, lợi dụng em à?

Lâm Nhược Khê lườm hắn một cái:
Tôi hận cô ta làm gì, cô ta cũng là vạn bất đắc dĩ, hơn nữa, sự phong lưu của anh khiến một cô gái như cô ta phải chịu tội, anh cho rằng tôi sẽ ghen sao?

Dương Thần bĩu môi, xem ra Lâm Nhược Khê của trước đây đã trở lại rồi, lại bắt đầu quở trách đả kích mình.

À phải rồi, bệnh tình bố Tinh Tinh sao rồi, không được, giờ Tăng Tâm Lâm đã chết, tiền phẫu thuật của bố cô ấy sẽ có vấn ðề, em phải ði xem sao mới ðýợc.
Lâm Nhýợc Khê lo lắng nói.

Dương Thần không nói được gì, xem ra Lâm Nhược Khê và Lý Tinh Tinh đều rất giống nhau, lại còn quan tâm chuyện nhà người khác như thế này nữa.

Lâm Nhược Khê hỏi Dương Thần số phòng và bệnh biện nơi ông Lý nằm điều trị, rồi lập tức đến bệnh viện.

Dương Thần không kìm nổi cười nói:
Em có cần vội đến thế không? lúc chiều vừa mới thoát chết trong gang tấc, thế mà giờ đã đi lo chuyện sống chết của người khác?

Anh nghĩ tôi là người không có trái tim như anh, chỉ biết làm khổ con gái nhà người ta sao? Tinh Tinh nhất định đã đau lòng mà chết, cô ta vốn có trái tim lương thiện. Giờ tôi đi để nói với cô ta là tôi không trách cô ta, ít nhất có thể khiến cô ta sớm thoát khỏi cảm giác đau khổ, chuyện này để càng lâu càng không tốt.
Lâm Nhược Khê đi giày cao gót, lúc ra đến cửa còn ngoảnh đầu lại :
Anh không đi cùng tôi à?

Dương Thần cười khổ sở:
Tôi đi sợ rằng sẽ không có hiệu quả.

Lâm Nhược Khê cúi đầu ngẫm nghĩ một chút:
Cũng phải, tuy rằng chúng ta không phải như cô ta nghĩ, nhưng cùng đi chắc chắn sẽ làm cô ta khó chịu.

Lần này đến lượt Dương Thần trợn mắt, Lâm Nhược Khê cái gì cũng nghĩ cho Lý Tinh Tinh:
Nếu không em nhận Tinh Tinh làm em gái đi, tôi thấy bản năng người mẹ trong em đang tỏa sáng đấy.

Lâm Nhược Khê trừng mắt nhìn hắn:
Chiều tôi không về ăn cơm.
Nói xong không thèm để ý đến hắn, chạy thẳng ra cửa

Đợi Lâm Nhược Khê đi rồi, Dương Thần ngửa đầu dựa vào sofa, nhìn lên trần nhà một cách vô hồn, trong lòng hiện lên vô số ký ức, cuối cùng tự cười một mình, ngay cả một cô gái như Lâm Nhược Khê còn có thể thoát ra một cách nhanh chóng, mình hà tất cứ phải giữ mãi chuyện hôm nay, cứ theo tháng ngày, cái gì cần nói thì nói, cái gì cần làm thì làm.
Không phải là còn những nửa năm sao, chuyện đâu còn có đó, tương lai của hai người, ai nói rõ, ai nghĩ thông được?
Xem ti vi xong, Dương Thần cảm thấy hơi đói, nhưng gọi vú Vương dậy thì không được, đang nghĩ xem không biết có nên trổ tài nấu nướng không thì điện thoại rung.
Dương Thần vừa nhìn, hay rồi, hóa ra là Đường Đường đắm chìm trong mật ngọt, chả trách lại gọi điện thoại tới.
Từ sau khi cô bé này nhận ra tình cảm với Viên Dã cô ta chỉ nói chuyện với mình qua mạng có vài câu, điện thoại cũng không gọi tới, không biết tại sao hôm nay muộn thế này rồi còn gọi tới.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 178
Thời Gian: Thứ 3, 24/09/2013, 23:53
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 290: Ra tay

Chú ơi….
Vừa nghe máy, đầu bên kia là tiếng của Đường Đường, có vẻ bi thương:
Giờ chú có bận gì không?

Dương Thần sửng sốt:
Có, làm sao thế?

Cháu đang ở phố buôn bán, đường Trung Hoàn phía ngã tư.
Đường Đường nói.

Dương Thần dở khóc dở cười:
Cháu vừa ở đâu ra thế? Lại bỏ nhà đi phải không?

Cháu cũng không muốn mà…. Chú ơi, cháu lạnh quá, trên người lại không có tiền, chú cứu cháu với.

Bỏ nhà đi là phải nghĩ kỹ lắm, tại sao lại không mang tiền chứ? Hơn nữa cháu gọi chú làm gì, gọi cho Viên Dã ấy.
Dương Thần buồn bực nói.

Đường Đường nũng nịu:
Cháu … cháu cũng cãi nhau với anh Viên Dã rồi….

Dương Thần đau đầu một hồi, con bé này đúng là đã lớn rồi, xem ra mình nhìn nhầm rồi!

Không còn cách nào Dương Thần đành lái xe ra khỏi nhà, lao đến chỗ Đường Đường nói.

Buổi đêm ở nơi xa hoa trụy lạc, hai bên phố buôn bán rực rỡ, náo nhiệt, đường phố nhộn nhịp, nhốn nháo, Dương Thần ngồi trên ghế lạnh lùng nhìn Đường Đường đang phấn khích vẫy vẫy mình.

Mặc dù trên mình đang mặc áo lông cô vẫn đội thêm cái mũ ở đằng sau lên, nhưng nhiệt độ ban đêm dưới không độ mà một cô gái ngồi ở ngoài lâu chắc hẳn sẽ rất lạnh.

Nh́n thấy Đường Đường mũi ửng đỏ, Dương Thần không chịu nổi đã đưa tay cốc lên trán cô bé:
Cháu đúng là trốn nhà đi thành nghiện mất rồi, lần trước không phải đã giáo huấn cháu rồi à, phải biết đủ chứ, đừng có suốt ngày khơi bệnh cho mẹ cháu chứ.

Đường Đường bĩu môi:
Chú ơi, đừng giáo huấn cháu nữa, cơm trưa cháu còn chưa được ăn, giờ bụng lép kẹp rồi, dẫn cháu đi ăn đã!

Dương Thần chán nản:
Chú thấy chú không phải chú của cháu, là cha cháu mới phải.

Hì hì, cũng được ạ, chỉ cần cho cháu ăn cơm là được.
Đường Đường thè lưỡi nói.

Dương Thần cũng hết cách với cô bé tinh ranh cổ quái này, quan sát bốn phía rồi đưa Đường Đường vào tiệm sủi cảo gần đó, đêm lạnh như thế này ăn đồ nóng như sủi cảo là một lựa chọn không tồi.

Sủi cảo thơm phúc trắng lóa được bưng lên bàn, Đường Đường bất chấp sủi cảo còn đang nóng, cắn từng miếng lớn.

Dương Thần nhíu mày nói:
Cháu không sợ bỏng sao?

Đường Đường vừa nhai vừa nói:
Sủi cảo phải ăn lúc còn nóng mới ngon, hơn nữa cháu đang đói lắm.

Dương Thần cũng không quấy rầy cô bé bụng đã đói cả nửa ngày, đợi Đường Đường ăn xong một bát to sủi cảo, thỏa mãn đến ợ một cái, Dương Thần mới hỏi:
Nói xem, lần này vì sao lại bỏ nhà đi.

Đường Đường mắt chớp chớp, khuôn mặt có chút u oán:
Chú không biết rồi, không hiểu sao hai ngày nay ba ngày nào cũng đến gặp mẹ, còn nói mẹ đi tìm người đàn ông khác, nói toàn những lời khó nghe. Mẹ giận lắm, cãi nhau với ba, kết quả cả hai người họ tâm trạng đều không tốt…

Dương Thần biết bố Đường Đường chính là Phương Trung Bình, nhưng không nghĩ ông ta lại như thế, cũng không biết mẹ Đường Đường tìm người đàn ông như thế nào mà khiến ông ta bỗng mất lý trí như thế này.

Vậy thì liên quan gì đến việc cháu bỏ nhà đi? Dương Thần hỏi.

Đường Đường hừ một tiếng:
Đương nhiên là có liên quan đến cháu rồi, cháu và mẹ ở cùng nhau, tâm trạng mẹ không tốt là sẽ không để ý đến cháu, cháu chỉ đùa một chút thôi là nói cháu giống ba, toàn nói năng linh tinh, khiến bà thêm phiền….

Dương Thần nhíu mày:
Cháu không biết nhịn à, tâm trạng mẹ cháu không tốt mà.

Cháu nhịn, nhưng làm sao nhịn mãi được! Sau đó cháu có gọi cho anh Viên Dã, giờ anh Viên Dã đối xử với mẹ cháu còn tốt hơn với dì Dương, thân hơn cả mẹ con. Cháu muốn anh ấy đến cứu thế mà anh ấy còn hùa vào với mẹ cháu, lại còn giúp mẹ cháu nói cháu không đúng….
Đường Đường hổn hển nói.

Dương Thần cười tủm, Viên Dã này cũng hay thật, vậy mà đã biết lấy lòng mẹ vợ nhanh thế rồi.

Vì thế mà cháu bỏ nhà đi?
Dương Thần cười nói.

Ừ… cháu không muốn nhìn thấy mẹ, cũng không quan tâm anh Viên Dã nữa, bọn họ chỉ biết ức hiếp cháu.
Đường Đường nói mà mắt ươn ướt, biết rằng vẻ đáng thương sẽ khiến người khác đau lòng.

Dương Thần cũng không biết khuyên cô bé như thế nào, trả tiền xong đưa Đường Đường đi dạo một vòng.

Khi đến công viên nhỏ cuối phố buôn bán Đường Đường bỗng dừng bước:
Chú ơi, chúng ta vào trong ngồi một lát được không?

Cháu mệt à?
Dương Thần hỏi.

Không phải, chỉ muốn ngồi ở đây một lát thôi.

Dương Thần nhìn đồng hồ là hơn 8 giờ, về nhà cũng hơi sớm bèn theo ý của cô bé này, tìm chiếc ghế gỗ trong công viên ngồi.

Đường Đường dựa vào Dương Thần, dẫu sao mùa đông cũng đến rồi, nhiệt độ về đêm vẫn rất thấp.

Dương Thần nhìn bộ dạng đáng thương của cô bé cũng có chút trắc ẩn, cởi áo khoác của mình khoác lên cho Đường Đường.

Đường Đường lập tức từ chối:
Chú, làm như thế chú sẽ lạnh đấy.

Chú sẽ không lạnh đâu.
Dương Thần nói. Đây là lời nói thực.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 179
Thời Gian: Thứ 3, 24/09/2013, 23:53
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Làm sao mà lại không lạnh cơ chứ.
Đường Đường vẫn không tin, đẩy chiếc áo khoác trả lại cho Dương Thần, cười nói:
Chú cho cháu dựa là được rồi, có người ngồi cùng sẽ không lạnh nữa.

Dương Thần nghĩ một lát rồi lấy áo khoác lên cả hai người, để Đường Đường dựa vào vai mình.

Đường Đường có chút thoải mái, dựa vào vai Dương Thần, ngáp dài một cái.

Dương Thần cười khổ:
Nhưng cháu đừng ngủ, ngủ là sẽ bị nhiễm lạnh đấy.

Cháu không ngủ đâu, cháu chỉ đang ngắm sao thôi.
Đường Đường bĩu môi.

Dương Thần ngẩng đầu nhìn, bầu trời đêm nay khá quang đãng, sao không quá nhiều mà lưa thưa, trong thành phố, quang cảnh như thế này không có nhiều.

Thời khắc lãng mạng như thế này, cháu ở cùng một người đàn ông lớn tuổi như chú thật lãng phí, nên tìm Viên Dã đến mới phải.
Dương Thần nói đùa.

Đường Đường chun mũi:
Chẳng sao cả, người yêu là người yêu, chú là chú.

Dương Thần cười nhạt, không nói gì thêm.

Chú, trước đây cháu hay cùng mẹ đi dạo tới công viên này, lúc đó mẹ không bận như bây giờ, lâu rồi cháu không cùng mẹ tới đây.
Đường Đường dịu dàng nói.

Dương Thần lặng lẽ cúi đầu liếc cô bé, thảo nào tự dưng nói muốn ngồi ở đây.

Cháu định ngồi tới khi nào, chú thấy chú nên đưa cháu về rồi.
Dương Thần nói.

Không cần, đêm nay cháu đến nhà chú ngủ có được không? Cháu không muốn quay về, nhìn thấy mẹ cháu thấy phiền lắm.
Đường Đường cầu xin.

Dương Thần chau mày, thở dài, chỉ những vì sao trên trời rồi nói:
Nha đầu, cháu có biết mỗi lần ngắm sao chú nghĩ đến điều gì không?

Điều gì?

Chú chỉ nghĩ tới một từ thôi “kỳ tích”.
Dương Thần nói.
Vũ trụ bao la như thế, tinh tú nhiều như thế, nhưng trong ngôi sao mờ ảo này, loài người chúng ta chỉ có thể sống trên tinh cầu gọi là “trái đất”. Trong vũ trụ này mỗi người chúng ta chỉ như như một hạt bụi nhỏ. Nhưng chính những hạt bụi nhỏ chúng ta lại gặp nhau trong vũ trụ bao la mờ mịt để rồi trở thành vợ chồng, con cái, thầy trò, bạn bè… tình cảm giữa người với người mỗi giai đoạn đều là một kiểu kỳ tích giống như duyên phận. Mẹ cháu sinh ra cháu, cháu trở thành con gái của mẹ cháu, đây là điều không thể thay đổi, càng không thể sửa chữa.

Cháu thử nghĩ xem, đây chỉ là một xác suất rất nhỏ, nhưng vẫn xảy ra, lẽ nào đó không phải kì tích sao? Sự khó chịu trong lòng cháu so với vũ trụ này có là gì chứ? Có thể có đoạn tình cảm của cháu và mẹ cháu bù đắp vào không phải đáng quý sao? Coi mình nhỏ bé đi một chút, ngắm những vì sao trên bầu trời này, lẽ nào cháu không cảm thấy việc làm này của mình rất ngây thơ sao?

Đường Đường im lặng rất lâu trên khuôn mặt cô lộ vẻ xấu hổ:
Cháu biết sai rồi, chú… Vậy phiền chú đưa cháu về nhé.

Dương Thần đưa tay xoa đầu cô bé, nói:
Vậy thì mau đứng lên nào, mẹ cháu chắc cũng đang lo lắng đi tìm cháu rồi.

Uhm!

Đúng lúc hai người đứng lên khỏi ghế, quay người định rời khỏi công viên thì con đường nhỏ phía trước công viên có bóng người hối hả lướt qua.

Chỉ thấy mái tóc dài rối tung, mặc áo khoác bông màu đen, đi giày da dê, trang điểm hợp thời, một cô nàng yểu điệu, thân hình đẫy đà đi đến trước mặt hai người.

Khuôn mặt trái xoan quyến rũ quen thuộc hiện lên trong mắt Dương Thần, rõ ràng là Đường Uyển, người mới hai ngày trước gặp tại buổi liên hoan.

Sắc mặt Đường Uyển đầy vẻ lo âu, không ngờ lại gặp Dương Thần, điều này khiến cô ta ngớ người và có phần kinh ngạc, đảo mắt qua liền nhìn thấy Đường Đường như con chim nhỏ nép vào Dương Thần.

Đường Đường còn mặc áo khoác của Dương Thần, áp sát vào Dương Thần, nhìn thấy Đường Uyển bất ngờ xuất hiện, cô bé sau phút sửng sốt, nói với vẻ có phần sợ hãi:
Mẹ… Sao mẹ lại đến đây…

Dương Thần quay phắt lại, nghi ngờ bản thân mình có phải đã nghe lầm, nhưng sát như thế chắc chắn nghe thấy tiếng quát chói tai của Đường Uyển rồi!

Sao các người lại ở cùng nhau?
Đường Uyển nhìn thấy Đường Đường và Dương Thần ở cùng nhau, lại mặc áo khoác của Dương Thần liền nghĩ ngay tới bản tính phong lưu của Dương Thần, nghĩ rằng Dương Thần và con gái mình có gì đó, sự cảnh giác và ý thức bảo vệ của người mẹ lập tức được nâng cao hết mức.

Lẽ nào người đàn ông này cố ý tiếp cận mình, lại còn giấu giếm mình, ra tay với con gái mình.

Đường Đường nghe xong không thể tin nổi, nghi hoặc hỏi:
Mẹ, hai người quen biết nhau sao?

Không đợi Dương Thần nói gì, Đường Uyển liền chất vấn:
Sao con mặc áo anh ta, con nha đầu này, bỏ nhà đi không nói, tại sao lại tùy tiện dựa vào một người đàn ông chứ? Con muốn làm mẹ tức chết hả?

Đường Đường nhất thời không biết nên nói như thế nào.

Dương Thần biết Đường Uyển hiểu nhầm quan hệ giữa hai người bọn họ:
Đường Uyển, không phải như chị nghĩ đâu.

Vậy thì là thế nào? Dương Thần, con gái tôi mới học trung học, cậu cũng có thể ra tay sao? Sao cậu lại có thể như thế này! Cậu… Cậu thật khiến tôi thất vọng.

Đường Uyển bị kích động vô cùng, trong mắt cô ta đầy sự giận giữ, tiến về phía trước, nắm lấy tay Đường Đường một cách hung hăng khiến chiếc áo của Dương Thần rơi xuống đất.

Đi! Lập tức theo mẹ về nhà! Mẹ cấm con ba tháng không ra khỏi nhà!
Không quan tâm tới việc Đường Đường khóc lóc giải thích, Đường Uyển đã như núi lửa phun trào, sự tức giận và nỗi buồn khó mà khắc chế được, lập tức đưa Đường Đường rời công viên.
Dương Thần ngẩn ngơ một hồi lâu,mới nhặt chiếc áo của mình ở dưới đất lên, thở dài, hôm nay bản thân đúng là đen đủi.
Nhưng không thể ngờ Đường Uyển chính là mẹ Đường Đường, chả trách lúc trước va phải cô ta ở văn phòng của Lý Tinh Tinh, vừa vặn Đường Đường lại là học sinh của Lý Tinh Tinh.
Vậy là đã rõ, tại sao lúc đó Đường Uyển lại nói tới con gái cô ta, giống Đường Đường đến thế.
Dương Thần cười một cách khổ sở, lần này chịu oan uổng rồi. Cho dù ngày thường có đoan trang, thận trọng thế nào, Đường Uyển trở thành người mẹ hết lòng bảo vệ lo lắng cho con, cứ như trở thành một người hoàn toàn khác.
Nói thế nào đi nữa, trên thế giới này, ngoài đàn ông, phụ nữ còn có loại người thứ ba, đó là người mẹ.
Nhưng Dương Thần cũng không định gọi điện giải thích, Đường Uyển giờ đang giận, đợi cô ta bình tĩnh tự nhiên sẽ biết thực hư thật giả.
Một mình đi dạo ở ngoài cũng chán, Dương Thần mặc áo khoác, bước nhanh đến chỗ đỗ xe, mai là thứ hai rồi, vẫn nên về nhà ngủ sớm.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 180
Thời Gian: Thứ 3, 24/09/2013, 23:54
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 291: Cuộc đời con người như những nước cờ

Sáng sớm tại Yến Kinh, tòa nhà lớn ở ngoại ô nơi tiếp giáp với tỉnh ngoài, sân của tòa nhà thiết kế với phong cách cổ xưa, trồng những dải lớn cây cối hoa cỏ, khí hậu ở đây khô hanh, nhiệt độ cực thấp, cây tùng bách xanh mướt, hai cây mai trắng vươn mình đón gió tỏa hương thơm nhẹ, khiến cả khoảng sân lan tỏa mùi hương dễ chịu.

Trên một bàn đá lớn, khắc hình một bàn cờ lớn, lác đác những quân cờ trắng đen rơi vãi, bình trà được đặt ở một góc, miệng bình bao phủ màu trắng sương mờ.

Quanh sân mỗi góc ẩn nấp một vài tên dáng người cao lớn, lặng lẽ đứng canh giữ.

Lúc này, một ông lão mặc quần áo bông đen, tóc hoa râm, khuôn mặt có những chấm đồi mồi, dáng người hơi thấp bé, lông mày thanh tú, lưng còng cầm cái xẻng nhỏ đi ra từ phía mấy gốc tùng, trong tay cầm mấy gốc cỏ dại, trên người lấm tấm bụi bẩn, trông bộ dạng có hơi nhếch nhác.

Ông lão để cái xẻng bên cạnh bàn, cỏ dại rải xuống dưới gốc tùng, rồi mới quay người ngồi vào chiếc ghế đá, cầm cả bình trà đưa lên miệng uống từng ngụm lớn.

Uống trà xong, ông lão lại lấy bình nước nóng ở bên pha trà, sau đó bắt đầu cân nhắc với tàn cuộc trên bàn cờ.

Một bà lão hiền lành mặc bộ quần áo vải dày, hai bên tóc mai đã bạc, hai má xệ xuống đi từ con đường nhỏ vào sân, tới bên cạnh bàn đá, bà khom lưng mỉm cười nói:
Lão gia, tư lệnh Dương đã trở về rồi, đang ở bên ngoài chờ gặp ông đấy.

Ông lão chậm rãi nhặt quân cờ trắng lên, chợt nó rơi xuống bàn cờ, “cách”.

Trên bàn cờ, thế cục cờ đen đang rất nguy hiểm.

Lúc này ông lão mới xoay người, từ tốn nói:
Cho nó vào.

Vâng.
Bà lão bước chậm ra ngoài.

Không bao lâu sau, một người đàn ông khuôn mặt khôi ngô, anh tuấn mang quân hàm thượng tướng, mặc quân phục xanh sẫm bước vào sân, vừa nhìn thấy ông lão, lập tức lấy lại tinh thần, cho thấy sự kính trọng, đó chính là Dương Phá Quân.

Cha, con tới rồi.
Dương Phá Quân cúi đầu hành lễ với ông lão, giọng cung kính.

Ông lão vẫy tay:
Phá Quân à, ngồi xuống, ngồi xuống, con đến xem giúp ta, quân cờ đen này còn đường sống không?

Dương Phá Quân thưa một tiếng, cũng không hỏi nhiều, ngồi xuống chiếc ghế phía đối diện ông lão, chăm chú nhìn, nhíu mày suy tư, một hồi lâu sau mới nói:
Cờ đen đã đến đường cùng rồi, hết cách.

Thật không…
Ông lão gật gật đầu, cũng không nói đúng sai, ngẩng đầu lên cười với Dương Phá Quân một cái, hai bên ria mép màu hoa râm rung rinh:
Từ Quân khu Giang Nam chạy cả một đêm để về đây thăm lão già ta, mệt rồi.

Không mệt ạ, con chỉ buồn là thường ngày không thể ở bên cha thôi.
Dương Phá Quân thành khẩn nói lớn tiếng.

Ha ha… Ông lão lại cười, trong lòng thấy vui:
Đời này Dương Công Minh ta chỉ có con và Tiệp Dư, một đứa con trai, một đứa con gái, Tiệp Dư đã lấy chồng ở Trung Hải, con trai duy nhất là con cũng đóng quân ở khu Giang Nam, người ngoài nhìn vào sẽ thấy ta là một ông lão cô độc.

Dương Phá Quân nhíu mày, khuôn mặt có vẻ không chịu đựng được:
Cha, rất nhanh thôi sẽ có nhiệm kỳ mới, con có tới hơn tám phần khả năng được trở lại Yến Kinh, đến lúc đó sẽ có nhiều thời gian bên cha, con cũng có thể về đây với cha nhiều hơn.

Dương Công Minh như nhớ ra điều gì đó, nói:
Nghe nói, con muốn cạnh tranh chức Phó chủ tịch Quân ủy, có không ít người ghen tức đấy, nếu như có gì con không tự làm được, có thể nói với cha, cha sống cũng không được bao năm nữa, con đi được đến ngày hôm nay, kỳ thật cũng phần lớn là dựa vào bản thân mình, nhân lúc đầu óc ta còn minh mẫn, ít nhiều cũng nên giúp con một chút.

Dương Phá Quân bỗng ngẩng đầu lên:
Cha đừng nói như thế, cha còn khỏe, sau này còn nhiều thời gian, sao lại nói là không sống được bao lâu nữa chứ?

Sinh lão bệnh tử, khi con cái lớn lên rồi, cha mẹ cũng sẽ già đi, lúc con cái trở thành cha mẹ rồi, cha mẹ cũng sắp đến lúc phải chết, Dương Công Minh ta đời này đã sống oanh liệt, vẻ vang dư dật hơn người thường rồi, không còn gì phải tiếc nuối nữa.

Cha…

Phá Quân à.
Dương Công Minh nói:
Khi con còn trẻ đã ổn định hơn những người cùng tuổi, ngoảnh đầu nhìn lại, làm việc dứt khoát, biết cái nào nên giữ, cái nào nên bỏ, vì thế trong số những người cùng tuổi với con, người khác cho dù điều kiện gia đình tốt hơn con, cũng có bao nhiêu người được như con bây giờ, chỉ cần một bước là tới vòng quyền lực quan trọng nhất của Trung Hoa chúng ta, ta chỉ có một đứa con như con mà thôi, con luôn là niềm tự hào của cha, cũng là sự vẻ vang của Dương gia chúng ta.

Là nhờ có uy danh của cha, bằng không đã không có con ngày hôm nay.
Dương Phá Quân nói.

Dương Công Minh không thể phủ nhận, cầm ấm trà nhấp một ngụm rồi tiếp:
Cha cho con dư âm, không sai, nhưng cha sở dĩ có thể cho con cũng là bởi có sự phối hợp của con.

Dương Phá Quân bần thần giây lát, không rõ ý của Dương Công Minh là gì.

Khóe miệng Dương Công Minh nở nụ cười chua xót, lấy từ trong ống tay áo ra một tập văn kiện, giơ ra trước mặt Dương Phá Quân.

Dương Phá Quân có dự cảm không lành, sau khi hai tay đón lấy văn kiện liền mở ra xem.

Dù chỉ nhìn qua, nhưng sắc mặt Dương Phá Quân thay đổi rất nhanh.

Cha tại sao…tại sao lại có thể…
Sắc mặt Dương Phá Quân xanh lét, trong mắt đầy sự xúc động.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (Mai Can Thái Thiếu Bính)
Page 36 of 66«1234353637386566»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook