Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (53) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 53 of 66«1251525354556566»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (Mai Can Thái Thiếu Bính)
Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2
khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 261
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:53
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 336: Tổ chức Sơn Khẩu

Trong một gia đình giàu có ở Otaru, Liễu Vân đang cùng trợ lí mát xa, chăm sóc nhan sắc cho buổi hôn lễ ngày mai.

Trợ lí là một người đàn ông trung niên, đeo cặp kính màu vàng, nằm song song với ông chủ trên chiếc giường trắng tinh, tận hưởng kĩ thuật chuyên nghiệp của hai cô nhân viên mát xa.

Nữ nhân viên mát xa vừa phục vụ cho hai vị khách, vừa chạm bộ ngực đẫy đà của mình trên lưng họ, kiểu ám thị này chẳng có gì là lạ cả, Liễu Vân với người trợ lí đã quá quen thuộc, nên không có biểu lộ gì đặc biệt.

Chơi đùa với loại phụ nữ như thế này, họ căn bản không có hứng thú.

Hai tên vệ sĩ lực lưỡng của Liễu Vân đứng ngay ở ngoài cửa, bọn họ thuộc đội quân đặc chủng tinh nhuệ của nhà họ Liễu, từ trước tới giờ Liễu Vân chưa bao giờ phải ra ngoài một mình, gã luôn cẩn thận mang theo hai tên vệ sĩ đó.

Giữa lúc Liễu Vân đang thấy rất thoải mái thì người trợ lí bên cạnh có điện thoại.

Người trợ lí nhìn qua dãy số, không ngờ là người nhà lại gọi vào lúc này, không biết là muốn báo tin gì, liền nhận điện.

Trợ lí nói tiếng Nhật, hỏi luôn là có chuyện gì.

Một cô gái vội vàng nói lớn:
- Tiên sinh, có một đám người không biết từ đâu đột nhiên xông vào nhà tìm các ông, chúng tôi không ngăn lại được.

Trợ lí hỏi sơ qua vài câu, vội cúp máy, nói với Liễu Vân:
- Ông chủ, có hơn chục tên xấu đến quấy rối nhà ta, nghe nói là bọn Sơn Khẩu.

- Nhóm Sơn Khẩu?
Liễu Vân nhíu mày, gã vốn là người có triển vọng, rất bình tĩnh, nhưng lúc này lại có chút sợ hãi.

- Người của Sơn Khẩu không phải là tự dưng lại đi gây chuyện, công ty của chúng ta có buôn bán qua lại với họ ở Nhật, thường thì họ sẽ không gây bất lợi cho chúng ta, tạm thời không nên manh động.

Liễu Vân vừa nói, vừa ngồi dậy, khoác áo, chuẩn giờ gặp nhóm người Sơn Khẩu sắp đi vào.

Chưa đến nửa tiếng, quả nhiên là có một đám hơn chục người cả nam cả nữ, dưới sự chỉ huy của tên râu rậm trọc đầu, từ bên ngoài xông vào.

Mấy người này trên cánh tay, cổ và vài chỗ nữa đều có những hình xăm, điều này giúp Liễu Vân chắc chắn một điều rằng đây chính là Sơn Khẩu.

Nhật Bản là đất nước duy nhất trên thế giới công nhận xã hội đen hợp pháp, điều này không phải là không có chút liên quan gì với lịch sử, nhưng cũng phải công nhận là thế lực của tổ chức Sơn Khẩu rất mạnh.

Hễ bước vào Sơn Khẩu, bất luận là nam hay nữ, đều phải xăm mình, hơn nữa cũng không phải là những hình xăm nhỏ bình thường, mà là những hình xăm lòe loẹt đủ loại khắp trên người.

Hai gã vệ sĩ nhanh chóng đứng cạnh Liễu Vân, chuẩn bị bảo vệ Liễu Vân rời đi bất cứ lúc nào.

- Cậu chính là Liễu Vân của tập đoàn Bích Vân?
Tên trọc đầu kia nhìn chằm chằm Liễu Vân, vuốt cằm hỏi.

Liễu Vân bình tĩnh cười nhẹ, trả lời bằng tiếng Nhật:
- Không sai, không biết các bạn Sơn Khẩu đến đây có việc gì không?

- Ai là bạn bè với anh?
Tên đó trừng mắt nhìn Liễu Vân:
- Tôi là chỉ huy của Sơn Khẩu tại Otaru, Hide Rangu, thuộc hạ của tôi báo cáo, các anh buôn bán hê-rô-in trên địa bàn của chúng tôi.

- Hê-rô-in?
Liễu Vân ngạc nhiên:
- Tôi buôn bán Hê-rô-in khi nào chứ?

Hide Rangu lạnh lùng nói:
- Không phải ngụy biện, nếu như các anh không làm, thuộc hạ của tôi không thể nói lung tung được. Tuy Sơn Khẩu của chúng tôi là tổ chức xã hội đen, nhưng sẽ không để cho bất cứ ai làm hại đến người dân của nước tôi. Một thương gia gian xảo như anh, nếu như thực sự là không làm thì có dám để chúng tôi lục soát hay không?

Liễu Vân cảm thấy có gì đó không đúng, dường như có người muốn hại mình, suy nghĩ một lát rồi nói :

- Hide Rangu, tôi với thị trưởng Hashimoto của các anh là chỗ quen biết đã lâu, có thể cho phép tôi gọi điện cho ông ấy, sau đó hãy quyết định có cho các vị lục soát hay không, dù sao tôi cũng thấy có hiểu lầm gì đó ở đây, mọi người đang làm cho quan hệ của chúng ta xấu đi đó.

Dù sao thì tập đoàn Bích Vân cũng là công ty xuyên quốc gia lớn, tổ chức Sơn Khẩu cũng là một trong các bạn hàng tốt của Bích Vân, Liễu Vân đoán rằng chắc chắn là có đối thủ nào đó đã hãm hại mình, nhưng y cũng không e ngại, vì cho dù là chỉ huy của Sơn Khẩu thì y cũng không thèm bận tâm.

Hide Rangu do dự một chút, rồi gật đầu nói :
- Gọi nhanh đi.

Liễu Vân bảo trợ lí gọi điện cho Hashimoto, sau mấy hồi chuông, đầu dây bên kia Hashimoto nhấc máy:
- Anh Liễu, muộn thế này anh gọi cho tôi có chuyện gì quan trọng sao?

Liễu Vân cười vài tiếng, sau đó nói với anh ta việc thuộc hạ của Hide Rangu muốn kiểm tra xem chỗ họ có phải là có hê-rô-in hay không, hy vọng Hashimoto có thể cho thuộc hạ đi giải quyết việc này.

Ai ngờ, vừa mới nói xong thì Hashimoto liền nói:
- Nếu như anh tự nhận là không hề buôn bán hê-rô-in thì cứ để cho họ kiểm tra đi. Trong điều khoản hợp tác của chúng ta có ghi rõ, chấp nhận sự kiểm tra của đối phương là chuyện nên làm, Hide Rangu là muốn bảo vệ danh dự cho tổ chức Sơn Khẩu, cho nên mong anh phối hợp cùng.

Nói xong, không đợi Liễu Vân nói thêm gì nữa, liền cúp máy.

Liễu Vân tối sầm cả mặt mày, càng cảm thấy việc này có sự dối trá, dường như là Hashimoto đã sớm biết sẽ có chuyện này xảy ra, nên đã chuẩn bị sẵn lí do để từ chối.

Liễu Vân không hề biết, sau khi cúp máy, trong biệt thự sang trọng của Hashimoto ở Sapporo, đang diễn ra một vở kịch khác.

Hashimoto đang khúm núm quỳ dưới chân một cô gái xinh đẹp bận bộ đồ đen, vừa nịnh nọt vừa cười nói:
- Thủ lĩnh, mọi việc đã làm xong, bây giờ chỉ đợi để bắt Liễu Vân.

Cô gái kia là Bát Nhã, sau khi tách ra khỏi Dương Thần, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.

Bát Nhã lạnh lùng gật đầu:
- Tiếp theo phải làm gì, ông biết rồi chứ.

- Dạ thưa, nhất định tôi sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ mà thủ lĩnh đã giao cho.

- Đây là nhiệm vụ mà chủ nhân của tôi đã giao cho, nếu như ông để xảy ra bất cứ chuyện gì, người phạm sai lầm phía ông sẽ rơi đầu.
Bát Nhã nói, trong mắt có tia lạnh.

Hashimoto căng thẳng nuốt nước bọt, luôn miệng nói to:
- Dạ vâng.

Là tổ chức xã hội đen hàng nhất nhì thế giới, khiến cho ai nghe tiếng Sơn Khẩu cũng phải sợ khiếp vía, rõ ràng là một bộ phận của hội Bát Kỳ.

Trong hội, mọi chuyện đã rõ ràng.

Trong đôi mắt Hide Rangu hiện lên tia sự mỉa mai, xua tay nói:
- Mấy người lên đi, kiểm tra thật kĩ vào!

Sau khi đám người Sơn Khẩu cả nam lẫn nữ đồng thanh tuân lệnh, lập tức tiến lên phía trước, chuẩn bị lột quần áo Liễu Vân cùng trợ lí của hắn.

Hai tên vệ sĩ của Liễu Vân không thể nhẫn nại thêm được nữa, dũng cảm tiến lên, muốn thượng cẳng chân hạ cẳng tay xử lí mấy người Sơn Khẩu này.

Nhưng không biết rằng, mấy người trông rất bình thường này đều là những cao thủ Judo, Karate, bọn chúng đều mang đai đen cả, hơn nữa ra tay cũng rất tàn nhẫn.

Hai tên vệ sĩ này không trụ được lâu, đều đã bị cả đám bảy tám người đánh cho hộc máu, sống dở chết dở.

Liễu Vân và người trợ lí một chút sức phản kháng cũng không có, sau khi bị mấy người kia bắt lại, quần áo đều bị lột ra.

Hai người phụ nữ sờ trong túi áo Liễu Vân và trợ lí. Đột nhiên móc ra ba, bốn túi màu trắng! Đúng là hê-rô-in!

Liễu Vân mặt trắng bệch, trợn mắt nhìn hai cô nhân viên mát xa vừa mới mát xa cho mình, lại thấy hai cô cúi đầu, không nói nửa lời.

- Đây không phải là hê-rô-in của tôi, nhất định là do hai cô này đã nhét vào túi áo của tôi!
Liễu Vân kêu lên.

- Anh nói là họ thì sẽ là họ sao? Hai cô nhân viên đó tại sao lại muốn hại anh cơ chứ, hơn nữa họ đâu có bản lĩnh có được một lượng lớn hê-rô-in như thế chứ?
Hide Rangu khinh khỉnh.

Lúc này một cô nhân viên mát xa ngẩng đầu lên nói giọng the thé:
- Tiên sinh, ông không thể vu oan cho chúng tôi được! Chúng tôi hoàn toàn không biết các ông là ai cả!

Liễu Vân điên lên, cố nhớ lại khi nãy, khi mà hai cô nhân viên kia chậm rãi cọ bộ ngực đẫy đà lên người mình, đều không phải là dụ dỗ, mà là cố ý đánh lạc hướng sự chú ý, đồng thời nhét hê-rô-in vào túi áo của hai người.

Một kế hoạch thâm độc, quan trọng không phải là mưu kế, mà có người đã chỉ đạo toàn bộ cục diện một cách hoàn hảo như thế này.

Liễu Vân toát mồ hôi, rốt cuộc là mình đã động đến ai!? Tại sao hết lần này đến lần khác gặp chuyện như thế này!?

- Tôi muốn gọi điện thoại.

Thấy mấy người đó chuẩn bị bắt mình, Liễu Vân vội kêu to, gã muốn gọi cho cha mình là Liễu Khang Bách để báo cáo, chỉ có cha mới có thể giúp hắn rửa sạch nỗi oan này.

Nhưng không ngờ Hide Rangu lại lạnh lùng nói:
- Anh Liễu, anh đã lừa chúng tôi một lần rồi, anh nghĩ lúc này chúng tôi sẽ mắc lừa một lần nữa sao? Bắt đi!

Điện thoại của Liễu Vân bị một cô gái cướp đi, ngay cả những thứ mang theo cũng bị lấy đi sạch.

Một đám người Sơn Khẩu hộ tống Liễu Vân cùng trợ lí đi, dùng băng dính dán miệng họ lại, sau khi đi một đoạn dài thì cùng ngồi trên một chiếc xe thương vụ Toyota màu trắng.

Đi được khoảng hơn 20 phút, cửa xe một lần nữa được mở ra.

Chỉ thấy Liễu Vân cùng trợ lí của hắn quần áo chỉnh tề, lại thong dong đi trên đường, quay lại chỗ chiếc xe của mình, chỉ là, không thấy hai tên vệ sĩ đi cùng nữa.

Người qua đường vẫn đi lại thưa thớt, tất cả mọi thứ không đều có gì bất thường.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 262
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:54
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 337: Liễu Vân biểu diễn

Sáng sớm hôm sau, khi mà ánh bình minh sáng chói còn chưa tan, bên bến cảng của vịnh Ishikari, trên một chiếc du thuyền đang diễn ra đám cưới sang trọng của nhà họ Liễu với sự tham gia của đông đảo khách khứa.

Liễu Khang Bách cùng với ông thông gia An Tại Huân cùng làm chủ, sớm đã phái một đám thuộc hạ đứng ở hai bên cửa vào du thuyền, vẻ mặt thì hân hoan đón khách, chào hỏi ân cần, nhưng thật ra đến những cơn gió biển lạnh như băng họ cũng không cảm thấy lạnh.

Sau gần một giờ đồng hồ, một chiếc trực thăng màu trắng từ xa bay tới chậm rãi hạ cánh xuống sân bay trên đỉnh du thuyền.

Dưới sự chú ý của mọi người, chú rể trong trang phục áo đuôi tôm sang trọng từ trực thăng đi xuống, nét mặt rạng rỡ, khách khứa ai nấy đều thì thầm khen ngợi vẻ ngoài bảnh bao.

Một lát sau, An Tâm trong dáng vẻ sang trọng cũng từ trực thăng bước xuống, tóc được bới cao lên, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng màu hồng, được mấy người vệ sĩ đưa vào khoang thuyền.

An Tâm cảm thấy Liễu Vân có gì đó bất thường, gặp nhau từ lúc sáng sớm giờ, không nói với mình câu nào, nhìn mình như một người xa lạ.

Nghĩ đến những lời tối qua Dương Thần đã nói, An Tâm không khỏi buồn bực, chẳng lẽ Dương Thần đã cho Liễu Vân uống cái gì , khiến anh ta trở nên ngốc nghếch như vậy.

Đợi sau khi tất cả khách khứa đã lên thuyền, du thuyền bắt đầu khởi hành, tiến vào trung tâm vịnh Ishikari, du thuyền sẽ ở lại trên biển hai ngày, tha hồ vui chơi cho hôn lễ.

Hôn lễ vẫn chưa chính thức bắt đầu, nhưng đại sảnh yến tiệc của du thuyền đã náo nhiệt lạ thường, mấy trăm người khách đi qua đi lại chúc rượu nhau, nói chuyện với nhau xung quanh hội trường, có đến hơn 10 màn hình LED lớn mở các kênh âm nhạc, những giai điệu du dương khiến mọi người đều cảm thấy vui vẻ.

Tuy nhiên, phần lớn khách khứa là bạn thân thiết với nhà họ Liễu và nhà họ An, cùng với một số bạn hàng kinh doanh. Điều đáng nói là mấy gia tộc lớn ở Trung Hải, ví dụ như nhà họ Viên, nhà họ Thái, đều không tham gia. Đơn giản là vì nhà họ Liễu đã tính toán thâu tóm nhà họ An, không có lí do gì mà lại làm ồn ào huyên náo đến như thế này, lại mời nhiều khách như vậy, chẳng qua là khiến mọi người lơ là cảnh giác. Hơn nữa, An Tâm cũng không muốn cuộc hôn nhân này, đến Nhật Bản kết hôn như thế này cũng là bị ép buộc.

Liễu Khang Bách và An Tại Huân vui vẻ bước lên trên sân khấu, bắt đầu phát biểu để tiến hành hôn lễ của hai con.

Khi Liễu Khang Bách vừa đi xuống, quay đầu lại, nhìn An Tại Huân trên khán đài vẻ mặt vui mừng, khóe miệng hé một nụ cười nhạt.

Liễu Khang Bách gọi một người trợ lí lại và hỏi:
- Cậu chủ và cái cô An Tâm đó đã đến chưa?

Người trợ lí cung kính đáp:
- Cậu chủ nói có thể bắt đầu hôn lễ chính thức được rồi, mọi thứ đều đã chuẩn bị xong.

Liễu Khang Bách hướng mắt nhìn về phía yến tiệc trên lầu hai, trông thấy con trai mình Liễu Vân đang nâng chén rượu hướng về phía mình.

Liễu Khang Bách rất hài lòng, nói đến bụng dạ nham hiểm, không câu nệ tiểu tiết, thì thằng con kia còn vượt xa mình.

Thà rằng bỏ qua một chút danh tiếng, cũng phải sắp xếp ổn thỏa việc hôn lễ, sau đó danh chính ngôn thuận thâu tóm tài sản, cho dù đã biết rõ là người phụ nữ kia đã sớm bị người đàn ông khác chiếm thì cũng không có gì đáng tiếc.

Đợi kế hoạch lần này thành công, tài sản nhà họ Liễu không sợ không thể vượt qua nhà họ Viên đệ nhất Trung Hải, mà có kém thì cũng không đáng là bao. Chỉ tiếc là, họ Viên có Dương Tiệp Dư, họ Liễu không có cách nào để vượt qua được Viên gia, nhưng Liễu Khang Bách cũng hiểu được cuộc sống này không có gì đáng tiếc.

Liễu Khang Bách cầm một ly từ người bồi bàn, hướng lên lầu và nâng chén, rồi nói với người trợ lí:
- Gọi mục sư lên sân khấu đi, bắt đầu hôn lễ chính thức.

- Vâng, thưa chủ tịch.

Không bao lâu, theo thông báo trên loa, tất cả khách mời trở lại chỗ ngồi, hai bên trung tâm thảm đỏ, những bó hoa tươi từ Hà Lan được chuyển tới.

Tất cả đèn thắp sáng trong hội trường vụt tắt, những màn hình LED lớn xung
quanh cũng tắt nhạc, chỉ còn giai điệu cao vút của bản nhạc đám cưới.

Khi người điều khiển buổi lễ tuyên bố:
- Mời chú rể tiến vào,
Tất cả mọi người đều hướng mắt về phía cánh cửa chính.

Liễu Khang Bách ngồi vào chỗ, cùng mọi người chờ Liễu Vân tiến vào, còn An Tại Hoán ở trong cánh gà, chuẩn bị cầm tay An Tâm lên sân khấu.

Tuy nhiên, đợi khoảng một phút sau, tất cả mọi người không thấy bóng dáng Liễu Vân đâu.

Liễu Khang Bách nhíu mày, đang muốn hỏi xem có chuyện gì xảy ra, thì nhìn thấy người trang điểm cho Liễu Vân chạy vội xuống lầu, đi đến trước mặt ông ta nói nhỏ:
- Ông chủ, cậu chủ…không thấy cậu chủ đâu!

Liễu Khang Bách quát nhẹ một tiếng:
- Nói bậy bạ gì vậy! Ban nãy ta còn thấy nó chúc rượu ta, sao giờ lại không thấy đâu được chứ!?

- Thật sự là không thấy đâu nữa! Lúc nãy khi đang trang điểm, tôi vòng vòng tìm cái nơ, lát sau quay lại đã không thấy người đâu cả!

Chuyên gia trang điểm đổ mồ hôi.

- Khốn khiếp!?
Sắc mặt Liễu Khang Bách thoáng chốc tím tại, nhìn chuyên gia trang điểm:
- Cậu mà dám nói dối, tôi sẽ ném cậu đi ngay lập tức.

- Tôi..sao tôi dám nói dối cơ chứ…
Chuyên gia trang điểm gần như khóc, chuyện này ở đâu ra vậy, sao lại diễn ra trò ma thuật ở đây chứ? Làm sao nói không thấy là không thấy ngay được?

Chú bác nhà họ Liễu bên cạnh sốt ruột hỏi:
- Có chuyện gì vậy? Liễu Vân đâu?

Liễu Khang Bách hận không thể trực tiếp cho lão già này mấy cái bạt tai chết đi, càng cảm thấy chuyện này không bình thường, lại không thể lí giải câu hỏi ngốc nghếch của mấy ông bác, ông ta ngoắc tay gọi mấy nhân viên bảo vệ đến, nói:

- Các anh lập tức kiểm tra kĩ từng góc trên thuyền, thuyền đang trên biển, làm sao có thể nói không thấy là không thấy được chứ? Lập tức đi đi!

Tiếng của Liễu Khang Bách không hề nhỏ, làm cho khá nhiều người ở đó nghe thấy, ngay lập tức, tất cả mọi người truyền tin cho nhau: chú rể mất tích!

Ngay trước hôn lễ, chú rể mất tích, ngoại trừ đấy là chuyện đùa thì quả thật là rất hiếm thấy.

Phía sau cánh gà An Tại Huân cũng nghe phong thanh thông tin này, sắc mặt lập tức có chút khó coi, nhìn cô gái bên cạnh áo cưới đã chuẩn bị sẵn sàng, khuôn mặt không chút thay đổi, nhíu mày nói:
- Đây liệu có phải là con giở trò? Liễu Vân đâu?

An Tâm ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói với cha mình:
- Con giở trò sao? Ngay cả việc con đến Nhật Bản cũng là do cha ép, mấy ngày nay đều bị giám sát, đây lại là địa bàn của nhà họ Liễu, con dám giở trò gì hay sao? Anh ta là người sống, lại là đàn ông, con có thể làm gì anh ta chứ.

An Tại Huân thuận miệng nói như vậy, nói xong mới biết là tuyệt đối không liên quan gì đến An Tâm, trông mặt rất sốt ruột nhìn ngó xung quanh, vì chuyện hôn nhân với nhà họ Liễu làm ông ta bận tối mắt tối mũi, không ngờ là chú rể đột nhiên mất tích, làm sao có thể chấp nhận được chứ.

An Tâm dường như rất bình tĩnh, trong lòng thì có vẻ rất vui sướng, cơ bản là lo kế hoạch của Dương Thần sẽ thất bại, dù sao thì mình cũng bị mang đến hội trường đám cưới rồi, mà vẫn chưa có động tĩnh gì.

Hóa ra vấn đề là ở Liễu Vân, An Tâm mặc dù không biết vì sao Liễu Vân mất tích, nhưng chắc chắn là đang nằm trong tay Dương Thần.

Lúc này, An Tâm lo rằng mình sẽ bị lôi đi làm đám cưới, nhưng thật ra chờ đợi thế này cũng có nhiều phấn khích.

Khoảng mười mấy phút sau, cả thuyền đều bị lục soát, nhưng không một nhân viên bảo vệ nào có thể tìm thấy bóng dáng Liễu Vân, trong khi đó mọi người tại hội trường bắt đầu lộn xộn cả lên.

Sắc mặt Liễu Khang Bách nặng trịch, gọi di động cho Liễu Vân thì vẫn tắt máy, ngay cả trợ lí của Liễu Vân cũng không thấy có tin tức gì.

Đột nhiên, thuộc hạ bên cạnh Liễu Khang Bách dường như nhìn thấy gì đó rất
đáng sợ, chỉ vào một cái màn hình lớn gần nhất nói.

- Chủ tịch, ngài xem!

Liễu Khang Bách đang bực bội, vừa nhìn lên màn hình lớn kia, hai mắt trợn tròn, thiếu chút nữa thì ngất xỉu.

Không biết từ lúc nào, tất cả các màn hình lớn trong hội trường đột nhiên bắt đầu chiếu đoạn video, mà người trong đoạn video đó rõ ràng là Liễu Vân.

Dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người trong hội trường, Liễu Vân đang ở trong một căn phòng tối tăm, chỉ có duy nhất một chiếc đèn chiếu vào người anh ta. Liễu Vân không một mảnh vải che thân, lộ hết cả người ra, chân tay bị trói nằm trên một cái ghế, không thể nhúc nhích.

Hơn nữa lại có một người phụ nữ xinh đẹp người đầy những hình xăm, dáng người to béo, ít nhất cũng phải đến hơn hai trăm cân, hiện đang ngồi trên đùi Liễu Vân.

Điều đáng nói hơn là, diện mạo cô gái kia rất giống với một người đàn ông, đang cùng với Liễu Vân diễn trò “tạo ra con người”, tiếng gào phóng đãng của cô gái làm cho mọi người trong hội trường, bất luận già trẻ nam nữ, đều có thể nghe thấy, thậm chí là giống như một dã thú thô bạo.

Khiến mọi người vừa thấy bực tức lại vừa mắc cười, Liễu Vân giống như “hao tinh quá độ”, gương mặt tuấn tú xịu xuống, đôi mắt đầy những tia căm phẫn, nói cách khác, hai mắt Liễu Vân không còn chút thần sắc nào, mặt trắng bệch, sống dở chết dở.

Cứ làm đi làm lại như vậy, phần dưới của Liễu Vân cứng ngắc, bị cái mông như cái thớt kia không ngừng đùa bỡn, quả là không ngã xuống nổi.

- Đây…đây…

Liễu Khang Bách hận là không thể cầm cục gạch mà đập vỡ đầu mình! Cứ như là chết đi sống lại vậy.

- Tắt đi! Tắt đi! Đây là cái gì vậy? Tất cả đều là giả, giả hết!
Liễu Khang Bách điên cuồng mắng những thuộc hạ xung quanh:
- Mau gọi người tắt hết những thứ này đi! ! !

- Vâng, vâng.
Một người chuyên phụ trách âm thanh hình ảnh của hội trường vội vàng nói,
nhưng tín hiệu tự dưng bị cắt, không thể kết nối được.

- Chủ tịch! Không thể tắt được! Người quản lí không thể kết nối được
Người kia như sắp khóc, đây không phải là muốn lấy mạng người hay sao?

Ở sau cánh gà, An Tại Huân cùng với An Tâm và một đám người phục vụ cũng nhìn thấy màn “Biểu diễn phấn khích” của Liễu Vân, hai mắt An Tại Huân trắng dã, đứng như tượng, trong khi đó An Tâm che miệng, thiếu chút nữa đã bật cười.

Tất cả khách khứa trong hội trường không thể nói được gì, giống như đã rơi vào trạng thái điên cuồng, đủ loại lời nói thô bỉ cùng những tiếng cười bắt dầu vang lên, tràn ngập trên thuyền, ngay cả người nhà họ Liễu cũng không kìm nổi tiếng cười.

Trên màn hình, Liễu Vân dường như lại lên đỉnh lần nữa, mắt trắng dã, miệng sùi bọt mép, gần như hôn mê bất tỉnh. Chỉ có điều, người phụ nữ kia liên tục dùng tiếng Nhật mắng Liễu Vân, và tát vào mặt anh ta, cố gắng làm cho anh ta tỉnh lại.

Liễu Khang Bách cảm thấy có chút khó thở, ôm ngực, chỉ vào đứa con trên màn hình, nỉ non:
- Nghịch tử…súc sinh…mày muốn chọc bố mày chết hay sao…

Tuy nhiên, không đợi cho Liễu Khang Bách mắng hết, một người vệ sĩ chạy vào thông báo…

- Không ổn rồi! Không ổn rồi! Chủ tịch! Ngoài biển có một chiếc thuyền đang tiến vào, phát tín hiệu nói là muốn bắn chúng ta!!

Liễu Khang Bách chớp mắt, giậm chân, cả người co giật, ngất xỉu ngay tại chỗ!


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 263
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:54
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 338: Cướp biển.

Lúc Liễu Khang bị ngất, trên các màn hình trong hội trường, màn trình diễn của Liễu Vân cũng được dừng lại một lúc, các màn hình lớn cũng bị tắt đi.

Thế nhưng, cả trăm vị khách trong hội trường không thể yên lặng, bởi vì không biết tin từ đâu truyền tới, tin du thuyền bị một con thuyền khác bao vây truyền ra bốn phía.

Lần này, bất luận nam nữ già trẻ, không còn quan tâm tới việc hôn lễ có được tổ chức hay không nữa, tất cả bất chấp sự ngăn cản của nhân viên bảo vệ nhà họ Liễu, chạy theo các cửa ra của đại tiệc, lên trên đỉnh boong tàu.

Lúc này ánh mặt trời nhạt nhòa tỏa khắp mặt biển rộng lớn, gió thổi phần phật, sóng biển cuồn cuộn.

Du thuyền không biết từ khi nào đã giảm tốc độ, chầm chậm tiến về phía trước, nhưng ở phía sau quả nhiên là có một chiến hạm nhỏ đang bám theo rất sát.

Bên trên hỏa tiễn của chiếc thuyền màu xám bạc kia phấp phới một ngọn cờ, từ xa cũng có thể thấy rõ là một lá cờ in hình đầu lâu xương chéo.

Loại cờ cổ như thế này nhiều người chưa từng nhìn thấy, nhưng cho dù là chưa nhìn thấy, cũng biết nó là biểu tượng của cướp biển.

Khi mà cướp biển đến thì không những cướp bóc mà còn bắn phá dã man.

Mấy người đã nhìn thấy khẩu pháo trên chiếc tàu kia, đủ loại đầu đạn và hỏa tiễn nữa, mặt mọi người trắng bệch, chân run cầm cập, nếu như chúng bắn lên thuyền thật thì nguy to.

Càng gay go hơn là, đây là du thuyền của gia đình, không chuẩn bị sẵn thiết bị phòng ngự và phản kích, thật đáng lo.

Chiếc thuyền đó dừng lại rồi!!

Các hành khách bắt đầu tìm chỗ chạy trốn, cảnh tượng hỗn loạn không tả nổi, thậm chí có một vài người đã nghĩ đến chuyện chạy tới chỗ thuyền cứu nạn của du thuyền.

Trong lúc này, bác sĩ tư của Liễu Khang Bách đi ra từ khoang thuyền, lên trên boong tầu, cầm một cái loa và nói lớn:
- Mọi người yên lặng! Không cần hoảng hốt!

Liễu Khang Bách sắc mặt xanh lét, ông ta đã chịu không nổi, việc này chắc chắn là có người cố tình sắp xếp trước, hơn nữa lại không phải là một người bình thường.

Có thể lặng yên không một tiếng động mà bắt Liễu Vân đi, sự sắp đặt như vậy khó lòng mà đề phòng được, lúc này còn bất ngờ bị cướp biển uy hiếp, chuyện này thật không bình thường.

Nhưng Liễu Khang Bách cũng là người đã từng gặp nhiều sóng gió, sau khi suy nghĩ rất lâu, biết rằng mình phải bình tĩnh lại, nếu như bản thân cũng rối lên thì khách khứa cũng sẽ náo loạn hết cả.

Về phần An Tâm, bị người cha An Tại Huân kéo vào một góc, ông ta vừa căng thẳng nhìn sang chiến hạm kia, vừa nhìn Liễu Khang Bách, chán nản không biết nên làm thế nào cho phải.

An Tâm sớm đã cởi bỏ bộ váy cưới, mặc áo khoác đi ra khoang thuyền, cô không hề lo lắng, chỉ là trong lòng thấy có chút kì lạ, Dương Thần có khi nào lại liên quan đến chiến hạm kia không? Việc này không phải quá khoa trương sao!

- Mọi người hãy nghe tôi nói! Không cần sợ hãi! Cho dù đó là thuyền của cướp biển, thì cũng chỉ có một chiếc thôi! Tôi đã phái người đi liên hệ với đội tự vệ hải quân cảng vịnh Ishikari của Nhật Bản, chỉ cần họ nhận được tin, ngay lập tức sẽ đến giúp đỡ chúng ta! Chúng ta đang ở trong lãnh hải của họ, chắc chắn họ sẽ đến cứu viện chúng ta! Đến lúc đó đám cướp biển kia chỉ có đường chết!

Liễu Khang Bách cao giọng nói.

Sau khi Liễu Khang Bách nói vậy, khách khứa có phần an tâm hơn, ghé tai thì thầm với nhau, thấy cũng có lí, lẽ nào hải quân Nhật Bản lại không thể đuổi đám cướp biển kia đi?

Lúc này, người mà Liễu Khang Bách phái đi liên hệ với hải quân Nhật Bản chạy lên, Liễu Khang Bách cười lớn nói:
- Mọi người xem, đã có hồi âm rồi!

Nhưng không ngờ, khi Liễu Khang Bách vừa mới nói xong, người kia khổ sở nói to:

- Chủ tịch! Chủ tịch! Không ổn rồi, không biết thuyền của chúng ta bị làm sao, đã ra khỏi vịnh Ishikari, đi vào vùng biển quốc tế rồi! Sau khi hải quân Nhật Bản dùng radar kiểm tra họ nói đây không thuộc quyền quản lí của họ!

- Giả dối!

Cả hội trường lại một lần nữa hỗn loạn, khách khứa quá sợ hãi, vừa mới có một tia hy vọng giờ lại bị tan biến hết.

Dựa theo công pháp quốc tế, nếu như vượt ra khỏi lãnh hải 12km, thì thuộc khu vực ngoài lãnh thổ, quốc đảo Nhật Bản này cũng vậy, du thuyền đã tiến vào vùng biển quốc tế, việc này họ không thể giải quyết.

Tiến vào vùng biển quốc tế, thì không có luật nào cả, cũng không có sự bảo vệ nào hết, nói gì cũng vô ích.

Liễu Khang Bách tức giận mắng lớn:
- Chẳng lẽ đến cả chủ nghĩa nhân đạo họ cũng không biết sao!? Chúng ta bất ngờ gặp phải cướp biển! Chúng ta có ít nhất mấy trăm người đang bị hỏa lực uy hiếp!!

Người kia buồn bã nói:
- Chủ tịch, ngài có biết Nhật Bản bị Mỹ hạn chế về quân sự, nếu như bọn họ không được phía Mỹ cho phép, thì họ không dám tiến ra vùng biển quốc tế… hơn nữa, hơn nữa chúng ta không phải là người Nhật Bản, toàn bộ là người Hoa Hạ… họ nói chúng ta nên liên hệ với hải quân Hoa Hạ…

- Lũ khốn Nhật Bản…
Liễu Khang Bách chửi vài câu, chợt nghĩ ra cái gì đó, hỏi:
- Thuyền trưởng đâu? Thuyền trưởng đâu? Tại sao lại để thuyền đi vào khu vực biển quốc tế!?

Người trợ lí bất đắc dĩ nói:
- Chủ tịch, tôi quên nói cho ngài, tôi vừa nhận được tin, thuyền trưởng cùng với mấy thuyền viên đều không thấy đâu cả, tất cả đều không liên lạc được…

- Cái gì!?
Liễu Khang Bách chân mềm nhũn, phải dựa vào hai tên vệ sĩ phía sau mới không bị ngã xuống, run run nói:
- Vậy…nói như vậy là…

- Đúng vậy, thuyền của chúng ta, hiện đang đứng yên…
Người trợ lí méo mó.

Liễu Khang Bách mở to mắt, thấy trời đất như đang quay cuồng, không thể nói được gì.

Nhưng ngoài ông ta ra, vài vị khách nữ khi nghe được tin này, bắt đầu gào khóc, tình hình hỗn loạn ngoài sức tưởng tượng.

Cùng lúc đó, chiến hạm phía sau vẫn không nhúc nhích, phát tới một đoạn tín hiệu âm thanh…

Radio của du thuyền đột nhiên tự động mở ra, từ đó truyền tới giọng một người đàn ông, anh ta nói tiếng Anh tuy không được lưu loát cho lắm.

- Xin chào tất cả mọi người, nếu như nghe thấy những lời này thì không cần quá kinh ngạc.Tôi là Baar Bott Hussein Macedonia, chỉ huy của trục hạm Hatakaze, mọi người có thể gọi tôi là thuyền trưởng Macedonia.

- Bây giờ tôi trịnh trọng tuyên bố vì sao lại có chuyện chúng tôi nhằm hỏa tiễn về phía các vị ngày hôm nay. Thật ra nguyên nhân rất đơn giản, chỉ có một…

- Cha con họ Liễu kia đã làm cho một người bạn mà tôi rất tôn kính cảm thấy không hài lòng.

Hiện tại, tôi cho các vị trên thuyền 5 phút, các người có hai lựa chọn: thứ nhất là mọi người phải nghĩ cách làm cho Liễu Khang Bách lập tức rời khỏi thuyền, như vậy, đạn sẽ không bắn trúng du thuyền.

Thứ hai là các vị có thể dũng cảm, cùng Liễu Khang Bách bỏ xác ngoài biển khơi.

À, phải rồi, đây là vùng biển mà cá mập thường xuyên qua lại, mỗi người chỉ cần hai miếng, mọi người có thể thử xem… Ha ha… Tốt lắm, tôi đã nói xong, cho năm phút, bắt đầu đếm ngược…

Tuy rằng tiếng Anh của Macedonia không được tốt lắm, nhưng tất cả mọi người trên thuyền đều có thể hiểu được, không ít người vừa mới nghe xong, lộ ra vẻ hoảng hốt vô cùng, ánh mắt đầy căm giận nhìn chằm chằm vào Liễu Khang Bách.

Thậm chí cả thuộc hạ, vệ sĩ cũng nhìn Liễu Khang Bách một cách khác thường.

Còn những người không hiểu tiếng Anh, vừa nghe người ta phiên dịch, bắt đầu kêu cha gọi mẹ, hoặc là chửi ầm lên, tuy nhiên không phải là mắng Macedonia, mà là mắng người đã đem đến cho họ vận hạn này: Liễu Khang Bách!

Liễu Khang Bách nuốt nước bọt, nhìn ánh mắt kì lạ của mọi người trên tàu, thấy chột dạ, ông ta không biết Macedonia là ai, càng không biết người bạn của anh ta là ai, nhưng rất rõ ràng, mấy người này đều đang hướng về phía cha con họ Liễu bọn họ.

- Mọi người bình tĩnh một chút! Bọn họ đang khiêu khích chúng ta! Tôi là chủ con thuyền này! Tôi tuyệt đối không bỏ mặc mọi người, khiến mọi người rơi vào tình cảng nguy hiểm! Mọi người phải tin tôi! Tôi lập tức phái người liên lạc với hải quân Hoa Hạ gần nhất! Bọn họ sẽ không dám tùy tiện bắn đâu! Bọn họ đang hù dọa chúng ta thôi!

Liễu Khang Bách lớn giọng hét.

Thế nhưng, trên tàu không ai dám tin ông ta, thậm chí có vài người trong mắt đã ánh lên tia tàn nhẫn.

Lúc này, An Tâm ở một góc vẫn không nói gì, đột nhiên lại cao giọng nói:
- Vấn đề hiện tại không phải là ông có bỏ mặc chúng tôi hay không, mà là chúng tôi phải làm thế nào với ông… Hoặc là mọi người vì ông mà phải chết, hoặc là ông phải hy sinh một chút, để mọi người được sống?

Liễu Khang Bách điên tiết, quay đầu chỉ vào An Tâm mắng lớn:
- Con bé xấu xí, cô nói chuyện với bề trên như vậy sao? An Tại Huân! Xem con gái của ông đó! Chúng ta sắp kết thành thông gia, làm sao nó có thể nói năng vô tình như thế được!?

Đáng tiếc, lúc này An Tại Huân đã hiểu rõ tình hình, tuy rằng muốn kết thân với nhà họ Liễu, muốn dựa vào cây đại thụ, nhưng giờ đến tính mạng cũng không giữ nổi, còn quan tâm gì chuyện đó nữa.

Kết quả là, thấy Liễu Khang Bách nói vậy, An Tại Huân cũng bị làm cho lo lắng không yên, nhắm mắt lại, làm bộ như không nhìn thấy.

Liễu Khang Bách chợt thấy lạnh gáy, biết được tình huống khẩn cấp, bèn gọi các vệ sĩ lại:

- Các anh mau chỉ huy cho tất cả nhân viên, đưa mọi người xuống dưới khoang thuyền, ở đó tạm thời sẽ được an toàn, chúng ta sẽ đợi quân cứu viện đến rồi tính sau.

Nhưng sau khi nói xong, mấy nhân viên quản lí cùng mấy người vệ sĩ đều tỏ ra lúng túng, không hề nhúc nhích, cũng không mảy may phản ứng gì cả, cố ý xem như không nhìn thấy Liễu Khang Bách.

Liễu Khang Bách mặt xám như tro tàn, cuối cùng ông ta cũng ý thức được, ở giữa cái chết và sự sống, những lúc bình thường có thể dùng tiền để lấy lòng người, giờ đây không có tác dụng nữa .

Đột nhiên, tiếng của Macedonia lại vang lên trên radio:

- Các vị khách mời thân mến, còn 3 phút nữa, chúng tôi đã đưa đạn vào họng súng. Ồ, quên nhắc nhở, đây là một đầu đạn hạt nhân, đủ sức làm nổ cả con thuyền. Cho nên, mọi người hãy mau chóng từ biệt thế giới đi, không có gì đau đớn cả, ha ha ha…

Những lời này vừa truyền ra, trên boong tầu lập tức trở nên nhốn nháo, rất nhiều vị khách, đặc biệt là đàn ông, bất chấp đúng sai, xông vào đánh Liễu Khang Bách.

- Tên khốn này! Ông muốn hại chết tất cả chúng tôi sao?

- Chọc kẻ thù rồi còn bày trò tổ chức hôn lễ! Ông đi chết đi!

- Mọi người mau mang ông ta ném xuống biển đi!

- Đừng ném xuống biển! Ném xuống rồi bên kia họ không nhìn thấy người thì phải làm sao đây? Ném xuống thuyền cứu nạn cho người ta nhìn thấy!

Mỗi người một ý, Liễu Khang Bách liều mình chống lại, lớn tiếng quát, mọi người cùng nâng ông ta lên, mang tới chỗ thuyền cứu nạn.

Mấy người vệ sĩ và người nhà họ Liễu cũng không ngăn lại, để mặc cho mấy người khách làm vậy, thấy Liễu Khang Bách hô to “cứu mạng”, nhưng không ai nói gì, thậm chí có vài người cởi bỏ bộ đồng phục, trà trộn vào đám khách, sợ bị liên lụy.

Liễu Khang Bách trơ mắt nhìn mình bị ném vào chiếc thuyền cứu hộ, khi chiếc dây thừng bị thả xuống, Liễu Khang Bách thấy mình như bị thả xuống địa ngục vậy.

- Không! Đừng thả tôi xuống…

Cuối cùng, Liễu Khang Bách không có cách nào khác, khóc lóc kêu gào, đến nỗi làm ướt cả quần nhỏ.

Thuyền cứu hộ vẫn rơi xuống biển, Liễu Khang Bách ghé vào mũi thuyền kêu to bảo người ta kéo mình lên, nhưng không ai thèm để ý đến ông ta.

Đột nhiên, du thuyền phát ra tiếng “Ô ô”, không ngờ là tiếng máy chạy.

- Chết tiệt! Không phải đã nói không thấy thuyền trưởng đâu hay sao?

Liễu Khang Bách chửi ầm lên, nhưng tiếng chửi bị tiếng còi lấn át đi.

Du thuyền vừa khởi động, liền rẽ sóng tiến đi.

Liễu Khang Bách ở trên thuyền cứu nạn lập tức bị sóng đẩy ra xa khỏi du thuyền, càng đi lại càng không thấy đâu nữa.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 264
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:54
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 339: Lần đầu gặp mặt

Những người khách lần đầu thấy Liễu Khang Bách đã bị ném xuống biển, cũng bất chấp việc vì sao chiếc du thuyền đó lại chuyển động được, vội vã nhảy lên nhảy xuống hô to, hy vọng người ở trên chiến hạm phía sau nghe được, bọn họ đã ném Liễu Khang Bách xuống biển rồi.

Ngay lúc đó giọng nói của Macedonia truyền tới từ radio:

- Sự hợp tác của các vị khiến tôi rất hài lòng, bây giờ mọi người đều đã an toàn rồi, hệ thống đạn đạo đã dừng đếm ngược thời gian. Trong vòng hơn một tiếng đồng hồ nữa du thuyền sẽ cập bến, hy vọng mọi người đi vui vẻ...

Tin tức này lập tức khiến cho mọi du khách trên thuyền thở phào nhẹ nhõm. Tất cả mọi người, dù là du khách, hay là vệ sĩ của Liễu gia, nhân viên hay người phục vụ, đều cảm thấy may mắn vì đã giữ được tính mệnh của mình, và cũng sớm quên mất Liễu Khang Bách bị thả xuống!

Chạy được bao xa thì cứ chạy đi, nhưng đừng liên lụy gì tới chính mình là được.

Không khí trên du thuyền bất đầu tốt hơn, mọi người bắt đầu mắng chửi cha con nhà Liễu gia, có một số người thì to nhỏ với nhau xem Liễu gia đã mắc tội với những ai.

Nhưng lúc đó, trực thăng quân dụng bất chợt bay lên từ phía sau khu trục hạm, không mất hơn 1 phút đã bay lên phía trên du thuyền.

Các du khách trên thuyền có chút sợ hãi, lo lắng hai khẩu súng liên thanh của chiếc trực thăng này sẽ bắn đạn, bọn hải tặc sẽ bắn chết từng người một.

- Mau tránh vào bên trong!

Mấy người hô lên, các du khách lúc này mới phản ứng lại, hốt hoảng nấp vào
trong khoang thuyền.

Trên boong của du thuyền lộn xộn, trực thăng chậm chậm bay trên cao, các thiết bị khuyếch đại âm thanh ở phía trên cũng bắt đầu phát tín hiệu:

- Mời tiểu thư An Tâm và tiên sinh An Tại Huân bước ra, thuyền trưởng cho mời hai vị.

Âm thanh truyền tới du thuyền, mọi du khách đều đổ dồn ánh mắt nhìn vào hai người An Tâm và An Tại Huân ở phía góc du thuyền.

An Tâm sớm đã đoán được, cũng không quá bất ngờ, An Tại Huân thì toát mồ hôi, lẽ nào là cho người của Liễu gia xử lý, lại muốn ra tay với An gia, bởi vì hai gia đình suýtchút nữa đã kết thân, nên định đối phó một thể sao?

An Tại Huân ân hận đến mức ruột gan phát bệnh, những oan nghiệt này đều do ông tạo nên, đã phải chịu trăm cay nghìn đắng khi gả con gái mình cho họ, vẫn còn gặp phải những chuyện này!? Ông liền lớn tiếng:

- Mọi người không cần phải nhìn chúng tôi như vậy! Chúng tôi vẫn chưa thành thông gia đâu! Chúng tôi không có quan hệ gì với Liễu gia cả!

Nhưng mọi người đâu có quan tâm nhiều đến vậy, mọi người vừa mới nghe thấy tiếng súng, nếu như mà bọ họ lại nổ súng nữa thì sao?

- Hai người ra đi! Nhanh lên!

- Cô muốn hại chết chúng tôi sao!? Mau chạy ra đi!

Trực thăng chỉ còn cách du thuyền có hai mươi mấy mét, một chiếc thang leo vững chắc được thả xuống, tất nhiên là chờ cha con An gia lên rồi.

An Tại Huân nhìn đám người đó, không biết nên làm thế nào cho phải.

Đang định hỏi An Tâm đứng bên cạnh nên làm sao thì đã thấy An Tâm hướng ra phía trực thăng, không thèm để ý tới ông.

- An Tâm! Con đừng đi! Đi sẽ chết đó!
An Tại Huân vội vàng kéo An Tâm lại.

- Cha yêu quý, không lẽ chúng ta ở lại đây thì sẽ không có chuyện gì sao? Hơn nữa, sao cha biết đi theo họ thì sẽ phải chết, không chừng thuyền trưởng lại biết chúng ta, muốn ôn lại chuyện cũ với chúng ta?

An Tâm có chút châm biếm nhìn phụ thân, từ trước cô rất oán giận cha, nhưng từ lần cô bị cưỡng ép bắt cóc tới Nhật Bản này, lại bị ép buộc gả cho Liễu gia, cô mới hiểu ra vị trí của mình trong lòng cha.

Một người mà đem con gái của mình ra làm lợi cho mình, không quan tâm tới cảm nhận của con gái. Tuy rằng là không thể oán hận mà đoạn tuyệt tình cha con được, nhưng rõ ràng không xứng đáng để cô tôn trọng.

An Tại Huân sắc mặt biến đổi, lúc trắng bệch, lúc xanh xao, nhìn ánh mắt mọi người xung quanh như đang sắp xông lên bắt ông phải lên trực thăng, ông chỉ có thể chầm chậm bước theo An Tâm.

Cả nhóm du khách như trút được áp lực, rời ánh mắt chăm chú khỏi cha con An Tâm khi họ đi.

Trực thăng cũng không đỗ lại lâu, bay trở lại phía sau khu trục hạm.

An Tại Huân vừa lên trực thăng liền cảm thấy không khí không giống như ông nghĩ. Bất luận người đón cha con ông lên là tên lính mặc quân phục, hay là người lái máy bay, thì ông đều ôm lấy họ và mỉm cười, rất thân thiện.

Lẽ nào sự thật là người quen muốn ôn lại chuyện cũ? Ông không nghĩ như vậy, nhưng lại không dám nghĩ, những người mà ông biết, nào có thể nhanh nhẹn dũng mãnh như vậy mà làm hải tặc? Thuyền trưởng Macedonia? Trước giờ không quen.

An Tâm cũng cảm thấy vui sướng, tuy là cô biết Dương Thần nói rằng “Hôn lễ đặc sắc” chính là rất đặc biệt, nhưng không ngờ lại là một buổi đoạt hôn ngang ngược như thế này, ngay cả đầu đạn hạt nhân cũng nghĩ ra, như vậy cũng quá là khoa trương!

Trực thăng bay đi, khu hạm trục ở lại mặt biển, chiếc du thuyền đã đi xa, lẻ loi giữa biển.

Chiếc trực thăng vừa đỗ xuống sân bay, đã có một tốp người đứng trên boong tàu đón đợi.

An Tại Huân lòng bất an, đi theo sau An Tâm.

Vừa bước xuống máy bay, An Tại Huân nhìn thấy, đứa con gái không chịu an phận của mình, không ngờ lại giống như con chim nhỏ sung sướng chạy nhanh tới trước mặt một người con trai, nhào vào ngực người con trai đó, hai tay ôm cổ hắn, hai người đứng trước mặt mọi người hôn nhau nồng nhiệt.

An Tại Huân ngay lập tức đờ người ra, bất chấp mọi người xung quanh, mắt mở to, miệng há hốc mà nhìn con gái mình với người con trai kia đang thân mật trước mặt mọi người, trong đầu trống rỗng.

Dương Thần cũng là không kịp trở tay, cũng muốn nói điều gì đấy, thì nhìn thấy bộ y phục, tóc của An Tâm vẫn để kiểu của cô dâu, hương thơm bay theo gió, ôm lấy Dương Thần.

Môi lạnh như băng, cái lưỡi nóng bỏng, cái miệng thơm tho, khiến Dương Thần vừa thoải mái lại vừa kích động cùng cô hôn thắm thiết, hai tay hắn ôm vào phía trên phần hông của cô, ôm người cô sát người hắn.

Dương Thần có thể cảm nhận được tình yêu mãnh liệt và sự vui mừng của An Tâm trong nụ hôn nồng nhiệt của cô, đó là thứ hơi thở vừa chứa đựng cảm kích vừa say mê nồng đậm, khiến Dương Thần vui sướng hưởng thụ.

- Bảo bối của anh, không thể làm thế này trên tàu được.
Dương Thần vuốt ve khuôn mặt trắng nõn của An Tâm.

An Tâm đỏ ửng má lúm đồng tiền, cô cũng chỉ là nhất thời kích động quá mức, sau khi xuống máy bay nhìn thấy Dương Thần, dường như với cô cả thế giới này chỉ có một bóng hình đó, cô liền chạy tới hôn đôi môi Dương Thần.

Lúc này An Tâm mới nhận ra, phía sau Dương Thần vẫn còn nhiều người, ngượng ngùng buông Dương Thần ra, hướng về phía mấy người đó gật gật đầu.

Lúc này, An Tại Huân mới nhìn rõ người mà con gái ông ôm là ai, người đó mặc áo jacket màu đen, quần Âu màu nhạt, trông tướng mạo thì là người trẻ tuổi. Chính là người đã qua đêm bất chính với An Tâm ở khách sạn, sau đó bị bắt tới đồn cảnh sát đó sao!?

An Tại Huân trong lòng lay động, lần đó ông chỉ cho rằng đó là một gã thanh niên bình thường kiêu ngạo, nhưng hôm nay lại hoàn toàn không phải vậy... Lẽ nào, toàn bộ sự việc hôm nay đều do hắn chỉ đạo!? Vậy hắn rốt cuộc là ai?

Dương Thần ôm lấy eo An Tâm, giới thiệu cô với tất cả mọi người xung quanh, nhưng nói bằng tiếng Anh, những người này đều là người nước ngoài, An Tâm là tiếp viên hàng không đương nhiên cũng thông thạo ngoại ngữ.

- Người tóc đỏ này là Solon, em cứ gọi hắn là Tóc Đỏ được rồi.

Tên Tóc Đỏ Solon đó sắc mặt không hề thay đổi, gật đầu chào An Tâm, đối với người đàn ông cứng như sắt thép này, gập được cái cổ xuống thôi cũng là sự tôn trọng lớn lao rồi.

- Người trọc đầu béo mập này chính là Macedonia, du thuyền này là do thủ hạ của y lén trộm được, đợi lát nữa du thuyền sẽ được trả lại.
Dương Thần chỉ vào y cười hì hì.

Macedonia vừa nghe vừa ngậm xì gà, trên mặt tỏ ý không vui, tay hạ điếu xì gà ra nói:

- Minh... Ồ không, Dương Thần, tôi cảm thấy anh nói là mượn thì sẽ hay hơn, thuyền số hiệu Hatakaze quá nhỏ bé, không cần phải trộm về, Mossad bét nhất cũng muốn trộm lấy tàu tuần dương, chứ cái chiến hạm loại này có cho chúng tôi cũng không muốn đâu. Chúng tôi chỉ tạm thời dùng thôi, dù sao thì những người trong đội tự vệ cũng không nói là không đồng ý.

- Bọn họ không phát hiện ra đó.
Solon nói thêm vào.

Dương Thần không để ý tới bọn họ, tiếp tục chỉ vào gã tóc vàng, cái gã có tướng mạo cao to, trắng trẻo, đẹp trai kia, tai anh ta đeo một vật giống như khối vàng, nhưng trông thật kỳ lạ.

- Người này tên là Edward, anh ta thuộc kiểu người cả ngày không có việc gì làm thì đi kiếm chuyện, hơn nữa anh ta rất keo kiệt, bay từ nước Anh sang đây chỉ để ăn cơm, em không cần để ý tới anh ta.
Dương Thần nói.

Edward cũng không thèm để ý, cười:
- Tiểu thư An Tâm, lần đầu gặp mặt không có quà gì cho tiểu thư, lần sau tôi nhất định có quà cho tiểu thư.

- Hừ.
Nghe Edward nói xong, người đứng bên cạnh chưa được giới thiệu, tức giận lườm hắn một cái:
- Anh họ Edward à, anh đã nợ em năm món quà sinh nhật rồi đó, anh nếu đã không thể tặng quà thì đừng có nói như vậy.

Nói xong, không quan tâm vẻ mặt xấu hổ của Edward, nói với An Tâm:
- Lần đầu gặp mặt, cô có thể gọi tôi là Jane.

An Tâm và bốn người cười đùa chào hỏi với nhau, cuối cùng cô nhìn Jane, người phụ nữ phương tây ăn mặc phóng khóang, nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp quý phái, đặc biệt là đôi mắt màu lam xinh đẹp, tuyệt đối không phải người bình thường. Đương nhiên nhìn người phụ nữ này, Jane là người khiến cho mọi thứ báu vật xinh đẹp đều phải ghen tỵ.

Không biết cô ta và Dương Thần có quan hệ gì?


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 265
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:54
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 340: Cha con ngoài biển.

Sau khi nói chuyện một hồi, Dương Thần bảo Macerdonia lúc tàu hiệu Hatakaze cập bến, cho mọi người xuống hết, thì đàn em của Macedonia sẽ đem cái thuyền này cấp cho đội tự vệ.

Khi nhìn thấy thuyền Hatakaze bay lên lá cờ Nhật Bản, An Tâm há cái miệng nhỏ nhắn ra, cô có chút không dám tin, chiếc quân hạm kia không ngờ lại đúng là do đội tự vệ Nhật Bản trộm về.

An Tại Huân vẫn không nói được lời nào, bởi ông mơ hồ cảm thấy những người xung quanh Dương Thần, mỗi người đều là tâm cao khí ngạo, đồng thời là những tên có sức mạnh phi thường, nhưng đám người này đối với Dương Thần vẫn giữ thái độ phục tùng trong người, điều này khiến cho An Tại Huân càng tỏ ra khó hiểu Dương Thần.

An Tâm lại không suy nghĩ nhiều như vậy, tuy rằng cô cũng dần hiểu được vị thế của Dương Thần không thể lường được, nhưng lại rất thân mật không hề hỏi han gì, hiển nhiên cô biết rõ Dương Thần sẽ không đồng ý giải thích quá nhiều như vậy, cô chỉ cần biết người con trai bên cạnh mình là người mà mình yêu, như vậy là đủ rồi.

Hokkaido là mảnh đất nghỉ ngơi, du lịch, vào mùa đông phong cảnh càng trở nên đẹp hơn.

Núi rừng xanh biếc bị tuyết trắng phau bao phủ, dưới chân núi là thị trấn nhỏ
mang phong cách Nhật Bản cổ xưa.

Dương Thần nhớ ra điều gì đó, hỏi Edward bên cạnh:
- Edward, Ron không đến cùng anh sao?

Edward cười nói:
- Ron bảo ông ấy đã có tuổi rồi, Hokkaido lại rất lạnh, ông ấy thà ở Địa Trung Hải phơi nắng, bảo tôi chuyển lời xin lỗi tới anh, đồng thời hy vọng anh có thể đi thăm ông ấy một lần trước khi ông ấy lên thiên đường, nhân tiện lấy lại thứ mà anh đã để ở đó.

Dương Thần bất đắc dĩ nói:
- Ông ấy vẫn lười như vậy.

- Cũng không phải, ít nhất cuộc sống ở Hokkaido bên này cũng phóng túng hơn, Ron đã giúp anh sắp xếp lộ trình rồi.
Edward nói.

- Còn nói tiếp là cái bụng của tôi lại đói lắm rồi, chúng ta đi đâu đây?
Macedonia hỏi.

Sau khi đoàn người lên bờ, liền đi theo Edward hướng vào thị trấn nhỏ ven biển, nhưng không biết điểm dừng chân cụ thể.

Edward nói:
- Tôi có mua một nhà nghỉ trong ngôi làng này, bên trong có khung cảnh nghỉ ngơi và các món ăn chính gốc Hokkaido Nhật Bản, lần này để chính tôi chiêu đãi mọi người.

Jane không tin, liếc mắt nhìn Edward một cái:
- Anh họ, anh thu của Ron bao nhiêu tiền?

Edward sắc mặt lúng túng, ho khan vài tiếng:
- Jane, anh quý mến em, chẳng lẽ không giữ cho anh chút thể diện nào sao.....

- Anh đã nói, vì tiền mà thể diện và bất cứ thứ gì cũng không cần.
Jane cười.

Edward cười ngượng ngùng, cũng không có phản ứng.

An Tâm nghe mọi người đùa giỡn nhau tâm trạng cũng thoải mái hơn nhiều. Đám người này, mỗi người đều có một hoàn cảnh rất đặc biệt, trong mắt cô xem ra bọn họ cũng có một chút đáng yêu so với nhiều người.

An Tâm cuối cùng cũng hiểu được vì sao trên người Dương Thần lại có thái độ thản nhiên như vậy, ngay cả những người bên cạnh hắn, đều có thể tùy ý gọi chiếc tàu chiến lén trộm được của đội tự vệ Nhật Bản tới, chứ đừng nói tới bản thân Dương Thần.

Đứng ở độ cao như vậy, những chuyện của Liễu gia, An gia thật đúng là thứ hỗn tạp, những chuyện vặt vãnh, không đáng quan tâm.

Vừa nghĩ tới những nhân vật như vậy, không ngờ lại quen biết mình trong quán rượu, thậm chí, sau 3 lần gặp mặt, lại cùng tập hợp ở chỗ này, An Tâm bỗng cảm thấy, thực ra duyên phận vẫn còn tồn tại một cách thần kỳ.

- Dương Thần, hai người Liễu gia kia bây giờ thế nào?
An Tâm tò mò hỏi.

Dương Thần cười một cách huyền bí:
- Bọn họ hả... Hẳn là rất kích động…



Trên vùng biển quốc tế, xung quanh mờ mịt, tất cả đều là biển nước.

Một chiếc xuồng cứu sinh đang bập bềnh trên biển.

Ngồi trên thuyền là hai người đàn ông, một già một trẻ, đích thị là Liễu Khang Bách bị bỏ xuống, vừa mới được đưa lên thuyền cứu nạn, và Liễu Vân trên người chỉ khoác vẻn vẹn tấm khăn mỏng manh.

Liễu Khang Bách vừa mới bị bỏ xuống biển sâu, lớn tiếng la hét hồi lâu, chờ đợi chiếc du thuyền đó tới, nhưng không ngờ chiếc du thuyền đó chính là một đội ngũ người của tổ chức Sơn Khẩu đang áp giải Liễu Vân đi.

Liễu Khang Bách vẫn muốn kêu cứu, nhưng nhận thấy bản thân hoàn toàn uể oải, bị người của Sơn Khẩu tổ ném xuống thuyền cứu sinh.

Thế thì coi như xong, người của tổ chức Sơn Khẩu lại không hề để ý tới lời kêu cứu của Liễu Khang Bách, cầm mấy cái thùng nhựa trên du thuyền, mở nắp ra rồi ném xuống chỗ thuyền cứu sinh.

Liễu Khang Bách nhìn theo một cách ngạc nhiên, từng giọt chất lỏng màu đỏ chảy ra khỏi thùng nhựa, dần dần lan ra biển.

Sau đó, một đám người của Sơn Khẩu tổ cười lớn rồi nghênh ngang bỏ đi.

Liễu Khang Bách không hiểu lí do, nhào tới trước mặt Liễu Vân, vừa nhìn thấy thân thể Liễu Vân, hai mắt Liễu Vân lõm xuống, mặt như tờ giấy vàng, khắp người đều là vết roi quất, càng ghê tởm hơn chính là cái thứ ở phía dưới của hắn đã bị thay đổi hoàn toàn...

Liễu Khang Bách nhớ ra, đã nhìn thấy hình ảnh Liễu Vân bị người con gái Nhật Bản béo mập đùa giỡn trên du thuyền, biết được rằng Liễu Vân đã bị ngược đãi tới tàn phế rồi.

Cơ thể Liễu Vân cực kỳ suy yếu, lấy lại được ý thức, gọi một tiếng “Ba”, sau đó thì nói không ra lời nữa.

Liễu Khang Bách nhìn vào đứa con rất đỗi tự hào phía trước, bộ dạng của gã lúc này vừa hận lại vừa thương, cũng không biết nên như nào cho phải.

Điều khiến gã ảo não nhất chính là gã không biết mình đã đắc tội với ai!

Kết quả là, Liễu Khang Bách lại đổ lỗi cho Liễu Vân, mắng nhiếc:
- Đứa con bất hiếu này, đều là do con ngày thường không làm những việc tốt! Đắc tội với nhân vật lợi hại như thế này, bây giờ hai cha con làm thế nào trở về nhà được!? Trên thuyền này không thức ăn không nước uống, không đói chết thì cũng chết rét.

Liễu Vân đảo cặp mắt trắng dã, nói không ra lời.

Đúng lúc đó, trên mặt biển đột nhiên xuất hiện một chiếc vây cá hình tam giác, mãnh liệt nổi lên trên mặt biển.

Liễu Khang Bách đầu tiên là sửng sốt, sau đó giật mình kinh hãi. Đó chẳng phải là cá mập sao!?

Nghĩ tới lúc trên thuyền, thuyền trưởng Macedonia có nói qua, nơi này cá mập thường xuyên xuất hiện...

Đúng rồi! Những người này ban nãy bỏ lại cái thùng nước, rõ ràng là máu tươi!
Chính là cố ý muốn dụ cá mập tới đây!

Một đám cá mập sau khi phát hiện ra thuyền cứu nạn, lập tức vây quanh thuyền, hiển nhiên là chúng rất có hứng thú với máu và thịt trên thuyền.

Liễu Khang Bách sợ tới mức toàn thân phát run, cũng không biết nên làm như thế nào cho phải.

Lúc này, có con cá mập không chờ đợi được nữa, dùng đầu và đuôi phẩy lên
thuyền cứu nạn.

Chiếc thuyền lay động mạnh, Liễu Khang Bách mặt trắng bệch, nghe thấy bên tai tiếng sóng biển từ con cá mập, ông ta kinh hoàng.

Nhìn thấy thuyền cứu sinh sắp bị lật chìm, trong mắt Liễu Khang Bách hiện lên vẻ tàn khốc, bổ nhào tới ôm lấy Liễu Vân, nói một cách mãnh liệt:
- Con trai, vì sinh mệnh của cha con, con hãy hi sinh một chút đi, cha đã nuôi dưỡng con hơn 20 năm rồi, con đã như vậy sống cũng bị giày vò. Con yên tâm, đợi sau này tìm được kẻ thù, cha sẽ giúp con báo thù!

Nói xong, Liễu Khang Bách không chút do dự đẩy Liễu Vân ra khỏi thuyền cứu sinh, rơi xuống biển!

Liễu Vân dừng ánh mắt cuối cùng của mình trên khuôn mặt dữ tợn của người cha, toát ra sự đau nhức trong người, nuốt oán hận vào xương cốt, khiến cho Liễu Khang Bách rùng mình một cái.

Rất nhanh, Liễu Vân rơi xuống nước trở thành mồi cho lũ cá mập, chúng bắt đầu cắn xe một cách điên cuồng, răng của cá mập trắng và nhọn, hung dữ há miệng chứa đầy máu ra. Liễu Vân không hề phản kháng, chỉ trong nháy mắt liền bị cá mập cắn đứt đầu.

Nhìn thấy con trai mình, Liễu Khang Bách không hề cảm thấy đau lòng hay hối hận, buồn bã, đầu óc rơi vào một trạng thái điên cuồng.

Liễu Khang Bách cắn răng một cái, ông biết cách này sẽ thu hút sự chú ý của đàn cá mập, rồi bản thân nhanh chóng rời khỏi vùng biển có nhiều máu tươi này, thế là ông ta cầm lấy mái chèo của thuyền cứu sinh, ra sức chèo.

Nhưng mà Liễu Khang Bách lại coi thường tốc độ của đàn cá mập...

Xương cốt của Liễu Vân không quá 10 giây đã bị ăn không còn một mảnh, càng nhiều máu tươi lan ra trên biển, khiến đàn cá mập càng điên cuồng tàn sát trên biển, một đàn cá mập hai mắt đỏ lên hướng về phía thuyền cứu sinh.

Đàn cá mập không phải là nhỏ mà thuyền cứu sinh có thể chống chọi, sau vài đợt tấn công, rốt cuộc thuyền cũng bị lật.

- Không!!

Liễu Khang Bách chỉ phát ra một tiếng nấc nức nở, lại cũng không có âm thanh nào nữa.

Mặt biển yên lặng trở lại, chỉ còn lại một chiếc thuyền cứu sinh ngửa lên trời đang bồng bềnh...


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (Mai Can Thái Thiếu Bính)
Page 53 of 66«1251525354556566»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook