Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (55) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 55 of 66«1253545556576566»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (Mai Can Thái Thiếu Bính)
Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2
khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 271
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:56
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 346: Kể khổ

Tại trung tâm thị trấn Dư Bình, sau khi hỏi thăm mấy người đi đường, Dương Thần
lái xe tới trước cổng khách sạn Dư Bình.

Nói là khách sạn lớn, kỳ thực chỉ là một nhà hàng ba tầng tại một góc đường.
Ngoài cổng treo hai đèn lồng lớn màu đỏ, chiếc thảm đỏ đã bám đầy bụi bẩn. Vì đối diện
là một khu chợ nông sản nên trong không khí còn vương lẫn mùi hôi tanh của ruột cá.

Lâm Nhược Khê vừa xuống xe liền cảm thấy có chút buồn nôn, hơi nhíu đôi lông
mày nhưng cũng không nói gì, cùng Dương Thần đi vào bên trong .

Ngay ngoài đại sảnh, giám đốc công xưởng Ngô Lương Trụ mặc nguyên một bộ
tây phục màu xám đã đứng chờ sẵn, cũng như mọi người ở đây khi nhìn thấy Lâm Nhược
Khê ánh mắt đều lộ vẻ sững sờ rồi mới nở một nụ cười ngượng nghịu.

- Lâm tổng, hoan nghênh đã ghé thăm, đáng tiếc là chỗ chúng tôi đây quá nhỏ
không lấy gì để tiếp đãi, chỉ có thể mời Lâm tổng bữa cơm này mong cô lượng thứ, mau
mời Lâm tổng vào.

Ngô Lương Trụ thấy Dương Thần đi cùng phía sau Lâm Nhược Khê nghĩ là trợ lý
của cô nên cũng không lưu tâm gì lắm, chỉ nhìn Dương Thần rồi mỉm cười chào.

Trong đầu Nhược Khê cứ nghĩ về cảnh tượng ngoài cổng kia mà trong lòng khó
chịu, nhìn tên Ngô Lương Trụ thế nào cũng không thuận mắt, trên đường đi không hề nói
một câu nào. Theo hai người vào một phòng lớn nhất trên tầng hai, bên trong bốn người
đàn ông ăn mặc chỉnh tề đã ngồi đợi sẵn.

Ngô Lương Trụ liền giới thiệu, nào là Phó giám đốc công xưởng Tiền Hào, Chủ tịch
công đoàn Vương Trạch và Kế toán trưởng Mạnh Phàm, còn có một người trẻ tuổi làm trợ
lý của Ngô Lương Trụ gọi là Tiểu Lưu.

Mấy người này nhìn tướng mạo thô kệch nhưng nghĩ đến việc họ cũng đều là
những người bà con dân quê nên Nhược Khê cũng không quá mức kinh ngạc, chỉ chào hỏi
qua loa. Khi giới thiệu Dương Thần, chỉ nói là trợ lý, lái xe đi cùng mà thôi.

Sáu người ngồi quanh một chiếc bàn lớn cảm thấy hơi trống trải. Lâm Nhược Khê
ngồi ở giữa, hai bên là Dương Thần và Ngô Lương Trụ.

- Kế toán Mạnh, những hạng mục còn nợ tôi nhờ anh gửi đi anh đã làm xong
chưa?
Lâm Nhược Khê vừa ngồi xuống liền hỏi.

Mạnh Phàm thoáng sửng sốt như thể không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

- Chính là các hạng mục còn nợ trong năm nay của công xưởng, tôi vừa mới gọi
điện cho anh mà, không phải là anh đã quên rồi chứ?
Ngô Lương Trụ trừng mắt vẻ không hài lòng liếc nhìn Mạnh Phàm một cái.

Mạnh Phàm vỗ trán, ngượng ngùng nói:
- Xin lỗi, Lâm tổng, tôi… tôi cứ nghĩ đến việc cô đích thân tới tận nơi nhỏ bé này
của chúng tôi thị sát liền vội vàng chạy ngay tới đây, cô cứ yên tâm sau bữa cơm tôi sẽ đi
làm ngay.

Lâm Nhược Khê lại nhíu mày, nhưng không hỏi thêm gì nữa.

- Lâm tổng à, công việc tuy rằng quan trọng nhưng bữa cơm này hay là chúng ta
hãy cứ ăn trước đã.
Ngô Lương Trụ lấy ra hai chai rượu Mao Đài thượng hạng mới tinh từ trong chiếc
hộp để trên kệ tủ. Đoán chừng là anh ta đích thân mang từ nhà đi chứ thứ rượu quý như
thế ở nhà hàng như này không thể có bán.

Lâm Nhược Khê tuy rằng không thích uống rượu, càng chán ghét loại rượu trắng
nồng độ nặng nhưng vẫn uống một chút.
Gặp mặt với mấy cán bộ cấp thấp nơi công xưởng này Nhược Khê cũng chẳng cần
nể mặt họ chút nào, chỉ nhấp nhấp chút ít đầu lưỡi cho nên cũng không ngăn cản khi Ngô
Lương Trụ rót đầy hai ly.

Ngô Lương trụ vừa cười hỏi Dương Thần:
- Trợ lý Dương cũng uống một ly chứ?

Dương Thần khoát tay, cười rồi nâng ly rượu của Nhược Khê lên trước mặt mình
nói:
- Nào, rượu của Lâm tổng để tôi giúp cô ấy uống, tối nay cô ấy vần còn phải kiểm
tra nhiều hóa đơn sổ sách, nghĩ cách giải quyết vấn đề của công xưởng, hơn nữa nghe nói
Lâm tổng của chúng ta không thích uống rượu thì phải, đúng không Lâm tổng?

Lâm Nhược Khê thật không nghĩ tới Dương Thần sẽ đột nhiên có lòng tốt giúp
mình uống rượu như vậy. Nhưng mà đúng là buổi tối còn rất nhiều việc rắc rối còn chờ cô
giải quyết cho nên cô khẽ gật gật đầu:
- Đợi công việc ở công xưởng giải quyết xong chúng ta uống cũng chưa muộn,
hôm nay hãy ăn uống đơn giản một chút thôi, mọi người cũng phải nói rõ ràng xem tình
hình cụ thể của công xưởng như thế nào.

Ngô Lương Trụ hơi e ngại cười nói:
- Cũng được, vậy để lần sau uống tiếp.

Rồi đợi cho mọi người đều rót đầy ly rượu Mao Đài xong cả sáu người mới bắt đầu
cầm đũa ăn.

Ngô Lương Trụ thấy Lâm Nhược Khê chưa ăn được mấy miếng đã thôi liền tự nhìn
chính mình rồi cũng buông đũa nói:
- Lâm Tổng, kỳ thực việc này không thể quy trách nhiệm cho chúng tôi được, mấy
năm gần đây ngành may mặc không được thịnh cho lắm, đặc biệt là những nhà máy sản
xuất y phục như của chúng ta. Mặc dù nói đào tạo nghiệp vụ mỗi năm đều có, nhưng có
vài nghiệp vụ đều phải đợi đến cuối năm mới tổ chức, nhiều khoản không thể thu hồi lại.
Hơn nữa, hai năm nay việc Lâm tổng mở rộng thêm công xưởng, tăng thêm mấy trăm
công nhân viên, mà số lượng công nhân của chúng cũng quá nhiều rồi, phải xây thêm ký
túc xá, nhà ăn. Chung quy lại cũng tiêu mất một khoản không hề nhỏ.

- Ngọc Lôi của chúng ta là một doanh nghiệp chính quy, càng không thể không ký
hợp đồng tử tế với công nhân, rất nhiều tiền phải chi, không chi không được. Trong nhà
máy của chúng ta, hầu hết công nhân đều là nữ, lại đều là những công nhân từ nơi khác
tới đều không biết áp dụng biện pháp tránh thai, mỗi tháng đều có vài người xin nghỉ
dưỡng thai. Ở cái nơi này có muốn quản cũng không quản được, không dám nặng tay, sợ
dân oán, người ngoài nhìn vào lại không hay, ảnh hưởng đến hình tượng.

- Bởi vậy mà hết khoản này lại thêm khoản kia, chúng ta tổn thất đi rất nhiều tiền,
nuôi sống biết bao nhiêu người vậy mà thành phẩm họ làm được chả đáng bao nhiêu.
Cộng thêm việc phân nửa số nợ không đòi lại được, năm nay mới phát được một
nửa năm tiền lương thôi, sau này đúng thật là lấy trứng chọi đá. Lại còn nợ bên ngân
hàng, lên tới con số hàng tỉ đồng. Có phải cứ muốn phát là phát được ngay đâu. Tôi thực
ra muốn nói với công nhân là năm sau về thành phố rồi chúng ta sẽ từ từ bù lại cho họ.
Nhưng mà bọn họ nói rằng không có tiền họ không về nhà sẽ cùng chúng ta bãi công biểu
tình. Tôi đây một mình sức mọn không thật thể chống chọi được. Không ai có thể vô can
hơn chúng tôi…

Bên kia Ngô Lương Trụ đang không ngừng kể khổ, bên này, Dương Thần lại cùng
người ngồi bên anh ta là trợ lý Tiểu Lưu cụng ly.

- Xem ra những ngày này cuộc sống của một giám đốc như anh thật không dễ
dàng gì.
Dương Thần chép miệng, thứ rượu Mao Đài chính cống, thực ra từ lúc về nước
hắn chưa từng uống qua, quả nhiên cảm thấy không tồi chút nào.

Tiểu Lưu làn da hơi đen, khẩu âm là người phương bắc:
- Đúng vậy, cái đám người ấy, thật khốn khiếp, không phải thiếu có hai mươi ngàn
thôi sao, việc gì phải làm ầm ĩ lên như vậy, bọn họ phải ăn tết chúng ta lẽ nào không ăn
tết hay sao.

Dương Thần cố nhịn cười, gật gật đầu:
- Ngươi nói có lý.

Tiểu Lưu cười ha hả, đột nhiên nghĩ ra cái gì đó, hỏi:
- Dương trợ lý, bây giờ anh thấy thế nào?

- Cái gì thế nào?
Dương Thần cười hỏi lại.

- Chính là có thấy khó chịu hay không?
Tiểu Lưu hơi lộ vẻ hoan hỉ nói.

Dương Thần bóp bóp huyệt Thái Dương:
- Có vẻ như rượu hơi nặng, đầu tôi có cảm giác hơi choáng váng, buồn ngủ.

- trợ lý Dương, nếu anh nhức đầu thì nghỉ một lát đi, không sao cả.
Tiểu Lưu nhếch miệng cười, vẻ mặt lộ vẻ đắc ý.

Còn Lâm Nhược Khê nghe Ngô Lương Trụ thao thao bất tuyệt xong, mặt lạnh như
băng, ánh mắt lạnh lùng liếc qua dường như có thể đóng băng người khác

- Ngô Lương Trụ! xem ra ngay cả sổ sách tôi cũng không cần xem nữa, anh coi tôi
là kẻ ngốc sao, hay là anh thực sự nghĩ rằng chính mình rất thông minh? Anh nói này nọ,
đều là nhà xưởng hoạt động bình thường mà có chi không có thu. Nợ không thu được về,
chẳng lẽ người ta sẽ không sợ bị kiện lên toà án, dám khất nợ sao? Nhà xưởng phát triển,
là do tôi đầu năm hoạch định tốt, còn vượt mức dự toán, vậy mà đều là lỗ vốn, anh cũng
đừng có nói với tôi là, tôi cấp cho anh bao nhiêu tiền như vậy anh đều chia cho nữ công
nhân mua sữa cho con hết rồi.
Lâm Nhược Khê cười lạnh lùng nói.

Ngô Lương Trụ cứng đờ nét mặt, hắn …


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 272
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:57
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 347: Nhân quả báo ứng

Ngô Lương Trụ ánh mắt sa sầm đủ để Lâm Nhược Khê lập tức hiểu ra sự việc!

Dương Thần rõ ràng là trong lòng có linh tính điều gì, nên sớm đã phòng bị!

Vừa mới cùng Dương Thần cụng ly, Tiểu Lưu cũng vừa đi tới cửa phòng, đứng
luôn ở đấy chặn lối Lâm Nhược Khê.

Vẻ mặt của hai người còn lại là phó giám đốc và chủ tịch công đoàn cũng đều lộ
rõ thái độ bất mãn, cho rằng chế độ đãi ngộ đối với chức vụ của họ là không tương xứng,
ánh mắt gian tà, tham lam dán chặt vào bộ ngực và khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Nhược
Khê.

- Đại ca, con bé này mới xinh đẹp làm sao, trước khi bỏ trốn chúng tôi còn có thể
chơi đùa một chút với cô em xinh đẹp này. Xong rồi có khi lại không lỡ bỏ đi nữa. Mạnh
Phàm cười gian tà liếm môi nói.

- Hay là trói lại cùng đi với bọn ta cũng được!

Lâm Nhược Khê nghiến răng, trừng mắt nhìn mấy người.
- Bọn họ căn bản không phải là cán bộ của nhà máy, có phải hay không!?

Mấy người trước mặt lộ rõ vẻ thô bỉ, ghê tởm không thể nào là cán bộ tri thức
trong công xưởng được. Trả trách khi nãy hỏi tên Mạnh Phàm kia về mấy khoản nợ hắn lại
tỏ vẻ sững sờ không hiểu gì hết, hóa ra là một tên kế toán giả mạo!

- Bây giờ cô mới phát hiện ra thì đã quá muộn rồi!
Ngô Lương Trụ loạng choạng say đứng dậy, một tay tì vào mép bàn một tay đưa
lên vuốt vuốt tóc Nhược Khê.
- Lâm Nhược Khê, là cô tự mình đến nhé, lẽ ra chúng tôi chỉ muốn tháo chạy thôi
nhưng mà cô đã tự mình dẫn thân đến thì chúng tôi đây cũng không khách sáo nữa.

Lâm Nhược Khê trong lòng cứng rắn, ra sức hích hích Dương Thần ở ngay bên
cạnh, hy vọng Dương Thần có thể tỉnh lại, nhưng dùng sức đẩy một cái, Dương Thần liền
ngã luôn xuống đất, tiếp tục ngủ mê man.

- Vô dụng thôi, hắn đã trúng thuốc mê rồi ít nhất cũng phải ngủ tới vài tiếng đồng
hồ nữa. Lẽ ra người nằm đấy phải là cô, ai mà biết là tên ngốc đó một mực đòi uống rượu
giúp cô, vậy cũng được, các cô ai ngã xuống cũng đều là một việc tốt.

Thấy Ngô Lương Trụ càng tiến sát lại, Lâm Nhược Khê dứt khoát đứng dậy, lùi hai
bước, cảnh giác nhìn gã.
- Ngô Lương trụ, anh dám làm xằng bậy, tôi sẽ khiến cho anh nửa đời sau phải ở
trong tù!

- Ha ha! Ngồi tù?
Ngô Lương Trụ cười gian đạo.
- Đợi anh đây xử lý xong cô em sẽ lập tức dẫn theo các anh em cùng trốn ra nước
ngoài du ngoạn, làm gì còn đợi ở đây cho cô đến em bắt?

- Hoá ra toàn bộ tiền đều là anh nuốt hết...
Lâm Nhược Khê cuối cùng hiểu được vì sao lại thâm hụt tiền lương, thậm chí lợi
nhuận nhiều như vậy cũng không cánh mà bay. Đúng là Ngô Lương Trụ muốn ôm tiền
chạy qua biên giới! Tuy rằng không biết gã muốn đi đâu, nhưng chỉ cần để cho gã trốn đi
trót lọt muốn bắt lại sẽ rất khó.

Huống chi, Ngô Lương Trụ lần này đã sớm có âm mưu chạy trốn, có lẽ đã sớm có
sắp đặt sẵn ở nước ngoài rồi. Gã lẩn trốn như vậy có muốn truy bắt cũng không hề dễ
dàng.

Ngô Lương trụ hừ lạnh nói:
- Nếu như không phải vì con đàn bà thối như cô làm sao tôi phải mạo hiểm ôm
tiền chạy trốn như thế này. Tất cả là do cô!
Chính là báo ứng đó! Cuối cùng cô cũng phải nằm dưới bàn tay của tôi.

Nhìn vào ánh mắt ghê tởm của tên Ngô Lương Trụ Lâm Nhược Khê cuối cùng cũng
có chút sợ hãi, làm sao mà có thể bình tĩnh được, dù sao Nhược Khê cũng chỉ là một cô gái
trẻ mà thôi. Đối với các hoạt động giao tiếp bên ngoài cô lại càng ít tham gia, lúc này khi
phải đối mặt với bốn tên lưu manh hung hãn hai chân cô dường như muốn sụm xuống.

- Ruốt cuộc tôi đã làm gì nên tội? Tại sao các người lại thù hận tôi như vậy?
Lâm Nhược Khê thật sự không hiểu vì nguyên cớ gì mà Ngô Lương Trụ lại đặc biệt
muốn đối phó với mình. Theo lý thì gã đã chuẩn bị kỹ càng để tháo chạy rồi, đáng ra phải
chạy càng nhanh càng tốt chứ, tại sao khi nghe thấy mình tới đây liền ở lại không đi nữa?

Ngô Lương Trụ trong mắt tràn đầy ngọn lửa thù hận, nhe răng cười độc ác nói:
- Cô còn làm bộ không biết sao? Cô cẩn thận nghĩ lại coi, ba năm trước đây, cô đã
đối xử với gia đình chúng tôi như thế nào?

- Ba năm trước đây?

Lâm Nhược Khê suy nghĩ một lát rồi nhíu mày nói:
- Ba năm trước tôi đã mua lại xưởng may mặc Lương Ngọc của gia đình anh đổi
tên thành Ngọc Bình trực thuộc công ty Ngọc Lôi, lẽ nào đó lại là lí do mà anh hận tôi hay
sao?

- Đồ tiện nữ! Cô thì hiểu cái quái gì?!
Ngô Lương Trụ rít lên:
- Cô có biết là cái công xưởng may mặc Lương Bình ấy là tâm huyết cả đời của
ông nội tôi và các anh em tôi trải qua bao nhiêu cực khổ mới làm nên được! Từ nhỏ tôi đã
chứng kiến cảnh ông nội tôi, cha tôi vì nó mà đau ốm sinh bệnh. Con đường đá trong công
xưởng là do ông nội tôi đích thân cùng các công nhân lên núi lấy đá về xây, hàng cây trong
công xưởng cũng là do tôi và cha tôi trồng. Tất cả! Tất cả những thứ đó đều là tâm huyết
của gia đình tôi!!!
Lúc ông nội tôi qua đời, đã đặc biệt giao nó cho tôi, dặn tôi nhất định phải giữ gìn
cho tốt cho cái sản nghiệp này, nhất định không được để xảy ra bất kỳ sơ suất nào…

Từ trước tới nay tôi chuyên tâm làm việc cũng vì muốn cái công xưởng này có thể
tiếp tục tồn tại, không thể phụ lại sự vất vả của tổ tiên hai đời.

Ba năm trước, đang lúc kinh tế khó khăn, tôi bất đắc dĩ phải vay ngân hàng mấy
triệu đồng, chỉ là muốn quay vòng tài chính tiếp tục duy trì phát triển.

Nhưng mà cô? Đường đường là tổng giám đốc của công ty quốc tế Ngọc Lôi lại đi
lợi dụng mối quan hệ với các lãnh đạo địa phương, lại còn thông đồng với giám đốc ngân
hàng tăng áp lực đối với các khoản nợ, ép tôi phải đem công xưởng sát nhập với các công
xưởng cấp thấp của Ngọc Lôi.

Ngọc Lôi cần phát triển tại sao không tự dựa vào khả năng của chính công xưởng
mình mà lại dã tâm chiếm đoạt tâm huyết ba đời nhà chúng tôi?
Lẽ nào lương tâm của cô bị chó tha mất rồi? Cô có biết rằng chỉ vì bọn lãnh đạo
đều muốn nịnh bợ cô mà đến cả chủ tịch thị trấn, cả các cán bộ đảng viên đều tới tận nhà
gây áp lực ép cha tôi phải ra quyết định phải sát nhập công xưởng vào Ngọc Lôi?

Cha tôi năm đó cũng không ngờ là bị ép tới mức tức quá sinh bệnh mà chết, lúc
lâm chung ông còn dặn tôi nhất định không được tính toán với cô nữa, nói tôi không thể
đấu lại cô. Đúng! Tôi đấu không lại cô, cái xã hội này thật ai có tiền người ấy là đại gia.
Ngọc Lôi của các cô chỉ muốn đầu tư, chỉ muốn bành trướng, đừng nói là các thành phần
nhỏ bé như chúng tôi ngay cả các cán bộ thành ủy Trung Hải vẫn phải phần nào dè chừng
sắc mặt của các người.

Vậy thì sao? Cô bất quá cũng chỉ là một kẻ lòng lang dạ thú không có tính người!

Ngô Lương Trụ mắng chửi đến nỗi đỏ mặt tía tai, rồi lại chuyển sang cười lạnh:
- Tôi nhầm, cô xinh đẹp như thế này, thế nào mà làm cầm thú được… cứ như bây
giờ cũng tốt, ba năm nay, tôi đã ra sức tìm cách cắt xén hơn phân nửa số tiền được cấp,
nay đang lúc tình hình xấu đi, số tiền này cũng đủ để tôi chạy ra nước ngoài sống nửa đời
còn lại tiêu pha hưởng thụ. Cô đã làm cho Ngô gia chúng tôi khuynh gia bại sản, chả khác
gì chó rơi xuống nước phải quỳ dưới chân cô xin tha mạng, kết quả bây giờ cô lại phải nằm
trong tay tôi?

Lâm Nhược Khê nghe đến đó, tâm trạng đã bình tĩnh hơn phân nửa, vẻ mặt có
phần thương cảm.

- Những việc anh nói, cũng không hoàn toàn là như vậy…
Lâm Nhược Khê nói:
- Đối với cái chết của cha anh tôi rất lấy làm tiếc, nhưng anh dù có tin hay không
cũng được, năm đó tôi quyết định thu hồi công xưởng của nhà anh cũng vì cảm thấy việc
kinh doanh tư nhân nhỏ lẻ như thế sẽ dẫn đến ngưng trệ không phát triển được, chi bằng
sát nhập vào Ngọc Lôi, hoạt động dưới sự quản lý của chúng tôi.
Hơn nữa công xưởng của nhà anh tự mình hoạt động độc lập không những lãng
phí nguyên liệu mà hiệu suất lại không cao, nếu như chỉ đứng một mình thì khả năng bị
đóng cửa vì vỡ nợ là rất cao.

Tôi chỉ là muốn bỏ tiền ra đầu tư vào đó, không ngờ chỉ vì mấy câu nói đó mà bên
lãnh đạo ngân hàng lại làm như vậy với các anh. Quả thật đấy không phải là chủ ý của tôi,
tôi không cưỡng ép gì, sai sót của bọn họ tôi cũng không hề hay biết.

- Hừ, cô đừng có mà có mà chối quanh nữa, suy cho cùng cũng tại cô, mấy tên
cẩu quan đó mới biết đường đối phó với chúng tôi.
Ngô Lương Trụ oán hận nói.

- Nhưng anh cũng thấy là hai năm nay chả phải là công xưởng rất phát triển hay
sao, nhờ vào các hoạch định của tôi mà công nhân của công xưởng tăng thêm năm sáu
lần, vốn dĩ các anh một năm lợi nhuận chỉ có vài triệu đồng, bây giờ doanh thu có thể tăng
thêm mấy lần, hơn nữa Ngọc Bình đã là một công xưởng may mặc lớn nhất cái thị trấn
này, như vậy không phải là không phụ lòng tổ tiên nhà anh rồi hay sao?
Lâm Nhược Khê nói.

Ngô Lương Trụ ha ha cười lớn:
- Cô ngu thật hay giả vờ ngu vậy? Công ty may mặc Ngọc Bình… Cái mà tôi cần,
cha tôi, ông tôi cần chính là xưởng may Lương Ngọc! thuộc sở hữu của gia đình mình, cái
chúng tôi cần là sự tôn nghiêm của mình, chứ không phải là mấy thứ máy móc sắt thép
hỗn tạp đó, không phải là cái công xưởng ngổn ngang như thế! Cô có biết khi phải tận mắt
chứng kiến cảnh cha ruột mình phải quỳ xuống dưới chân giám đốc ngân hàng van xin tâm
trạng đứa con này là như nào không? Kẻ vô tình máu lạnh như cô chỉ biết khoa trương,
Tiện nữ chỉ biết kiếm tiền như cô có hiểu được hay không?

Nghe gã nói nói một tràng dài, Lâm Nhược Khê khuôn mặt lạnh tanh, hai mắt mở
to, không nói được nửa lời, xem ra những lời tưởng như hoang đường như này lại có thể
khiến cô bối rối không biết phải phản bác như thế nào.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 273
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:57
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 348: Mọi việc không có gì là tuyệt đối

Lúc này, ba tên còn lại đứng đợi nãy giờ, thèm thuồng nhìn Lâm Nhược Khê không
đợi nổi nữa.

- Đại ca, nói với loại đàn bà này khác nào đàn gảy tai trâu chỉ phí lời mà thôi, hay
là chúng ta cứ xơi luôn rồi chuồn cho lẹ, em không chịu được nữa rồi.

Ngô Lương Trụ nhìn Lâm Nhược Khê đã bị dồn tới tận góc tường cười khinh miệt:
- Để xem cô có chạy được nữa không, các ngươi muốn làm gì thì cứ làm đi, mấy
thằng cùng làm cũng được. Tao ở đây xem là được rồi. Nào, nào! Xem nàng tổng giám
đốc xinh đẹp, giàu có của chúng ta sẽ thế nào đây….
Ha haha… Chúng mày nhìn xem! Hai chân còn khép chặt như thế này chắc là hàng
còn non tơ đấy!

- Trời thật là nứng muốn chết rồi, cho dù có bắt ta tổn thọ mười năm ta cũng vui
lòng.

Thấy Mạnh Phàm và Vương Trạch, hai tên đàn ông nhăm nhe giương nanh múa
vuốt như muốn ăn thịt người trước mặt, Lâm Nhược Khê không thể nghĩ được gì khác nữa,
nhìn hết bên trái rồi lại ngó sang bên phải, thậm chí còn nghĩ liệu có nên nhảy qua cửa
sổ??? Nhưng đây là tầng ba nếu nhảy xuống dù không chết thì cũng tàn phế!

Nhưng mà, thà tàn phế cũng còn hơn là bị hai mấy tên này làm nhục!

Ngay lúc đó, chợt nghe thấy tiếng nói từ phía sau tên Ngô Lương Trụ vọng lại…

Này, mấy thằng kia! Muốn chửi thì cứ chửi, cầm tiền rồi cút! Lại còn dám có ý đồ
với người phụ nữ của ta à? Thật ta không thể giả vờ ngủ thêm được nữa.

Bốn tên đàn ông vừa mới hùng hổ đòi cùng nhau ức hiếp Lâm Nhược Khê lúc này
đang á khẩu, nghe thấy có tiếng âm thanh liền kinh hãi quay người lại.

Chỉ nhìn thấy, Dương Thần vừa mới nằm bất tỉnh dưới đất không biết từ lúc nào
đã lừ lừ đứng dậy, trên mặt không chút biểu hiện gì bất thường, hoàn toàn là một người
tỉnh táo, bất đắc dĩ không thể làm gì được, lầm bầm than thở trong miệng.

- Ngươi.. ngươi.. ngươi việc này…
Tên Mạnh Phàm chỉ vào Dương Thần nói không nên câu.

- Thế này, tại sao lại nhanh tỉnh thế phải không?
Dương Thần thản nhiên cười.
- Chính là do các ngươi mua loại thuốc mê đã quá hạn rồi, hiệu quả thật không ra
gì, còn nữa hành động của các ngươi cũng quá kém cỏi nhìn một cái là biết ngay là mấy kẻ
lưu manh, có chỗ nào giống như cán bộ? Nhìn lại cái mặt cháy nắng của các ngươi xem,
chả khác gì mấy kẻ suốt ngày bán rong bên lề đường, làm sao mà giống được dáng vẻ của
người kế toán ngồi trong văn phòng.

- Mau bắt lấy hắn!
Ngô Lương trụ trong lòng lo quýnh lên, vội vàng ra lệnh cho ba người kia bắt
Dương Thần lại.

Cả tên tiểu Lưu đứng canh ở cửa cũng xông lên vật ngã Dương Thần.

Nhưng ba người này đương nhiên không ngờ tới khả năng của Dương Thần, quả
nhiên từng người từng người một bị quật ngã lăn ra đất. Dương Thần mới từ từ bước đến
trước mặt Nhược Khê lúc này đang toát mồ hôi lạnh.
Giơ tay nhéo nhéo khuôn mặt nhu mì đang lạnh toát của Nhược Khê hỏi:
- Sợ quá đúng không? Không sao, đã có anh đây rồi.

Lâm Nhược Khê lúc này mới hoàn hồn, tuy vẫn nghi hoặc không hiểu tại sao
Dương Thần có thể tỉnh lại được. Nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, cuối cùng đã có thể
thở phào nhẹ nhõm, cảm giác giống như vừa thoát khỏi quỷ môn quan.

- Em không sao!
Nhược Khê vội rút tay ra khỏi bàn tay của Dương Thần, nghi hoặc nhìn Dương
Thần:
- Anh vốn dĩ không hề bị hôn mê, là do cố ý phải không?

Lâm Nhược Khê từ khi biết Dương Thần bản lĩnh phi thường, thân thủ lại vô cùng
nhanh nhẹn, dũng mãnh, trước đây dù có không vừa lòng với hắn bây giờ cũng hoàn toàn
bị mê hoặc. Lúc này nghĩ lại, tự thấy mình trước nay đã bị anh ta lừa bịp.

Dương thần hơi bối rối sờ gáy.
- Chẳng phải là muốn xem xem bọn họ âm mưu làm gì thôi sao, vốn dĩ thấy chúng
đáng thương nên định tha cho chúng một con đường sống, chỉ cần bọn chúng nôn tiền ra
là được, nhưng mà bây giờ, anh thấy là bọn chúng thật sự là muốn ngồi tù.

Lúc Dương Thần đang nói, mắt không nhìn nhầm thì tên Ngô Lương Trụ đã âm
thầm chuồn ra phía cửa rắp tâm tông cửa xông ra.

Nhưng Dương Thần làm sao có thể để cho gã đắc ý được, vung người một cái,
chưa kịp để tên Ngô Lương Trụ định thần Dương thần đã đá gã một cước ngã lăn quay ra
đất. Lại tiện chân đạp cho một phát, dù chỉ nhẹ thôi cũng đủ làm tên Ngô Lương Trụ chết
ngất.

Lại một lần nữa chứng kiến cảnh người đàn ông khủng bố này dùng vũ lực, Lâm
Nhược Khê không còn kinh ngạc như lần trước nữa, nhìn bốn tên nằm lăn lóc trên nền nhà
nói:
- Cứ kệ chúng ở đây đi, em sẽ gọi cảnh sát tới xử lý chúng, những vấn đề liên
quan đến luật pháp như thế này cứ giao cho luật sư Trương với Ngô Nguyệt xử lý là được
rồi.

Một tiếng đồng hồ sau khi báo cảnh sát, trưởng đồn công an địa phương đem theo
mấy cảnh sát viên áp giải Ngô Lương Trụ và đồng bọn mặt mày ủ rũ về đồn, sau đó báo
cáo với cấp trên, bắt đầu tiến hành điều tra thẩm vấn tên Ngô Lương Trụ về tội tham ô, tư
lợi tiền công quỹ.

Ngô Lương Trụ suy cho cùng cũng chẳng là tội phạm nguy hiểm gì, kế hoạch
phạm tội của gã cũng nhanh chóng được làm rõ. Âm mưu bỏ trốn của gã kỳ thực cũng
thật nực cười, chỉ là ôm một cục tiền từ vùng Vân Điền chạy sang Myanmar. Tại mấy vùng
quản lý biên giới quốc gia đó, chỉ cần có tiền là xong. Hơn nữa gã cũng chẳng là cán bộ
cao cấp gì, quốc gia cũng sẽ không vì gã mà truy cứu can thiệp.

Dù gì cũng là đích thân Lâm Nhược Khê gọi điện báo cảnh sát.
Vệc này đối với thị trấn như Dư Bình là một việc lớn. Phải biết là ngoài xưởng may
Ngọc Bình ra Ngọc Lôi vẫn còn ba cái nữa, cả bốn công ty đều đặt tại thị trấn Dư Bình, đã
đem lại lợi nhuận kinh tế vô cùng khả quan, bọn họ nào dám chậm trễ với vị nữ thần tài
này.

Đợi đến khoảng tám giờ tối, Lâm Nhược Khê mới gặp được vài cán bộ cao cấp của
công ty Ngọc Bình. Mấy người này đều thi nhau than vãn, khóc lóc kể tội tên giám đốc
xưởng Ngô Lương Trụ, đã dùng vũ lực đe dọa bọn họ, để bảo vệ hành vi phạm tội dơ bẩn
của mình, cũng hi vọng Nhược Khê có thể khoan thứ cho bọn họ, để bọn họ tiếp tục làm
việc tại công xưởng.

Nhưng Lâm Nhược Khê không những không độ lượng đồng ý mà còn không thèm
nói lời nào liền đuổi hết mấy cán bộ chủ chốt ở đấy. Lần này hoàn chỉnh xong việc thay đổi
bộ máy cán bộ quản lý cao cấp tại công xưởng.

Dương Thần cũng hiểu được dụng ý của cô, dù sao đến hành động xấu xa như
vậy, cá nhân họ cũng không dám hé răng phản đối nửa lời. Bọn họ cũng chả dám mạo
hiểm mà phản ứng, đơn giản chỉ cần đe dọa không cần dùng đến vũ lực, nhất định là còn
có lý do cá nhân khác, khó mà đảm bảo họ không hề tư lợi chút nào. Vì vậy trực tiếp loại
bỏ là cần thiết.

Khi xử lý xong xuôi mọi việc cũng đã hơn mười giờ đêm, những việc còn lại cần
làm bao gồm chỉnh đốn công xưởng, thu hồi tiền lương đã phát, cũng không phải chỉ là
việc ngày một ngày hai.

Khi Lâm Nhược Khê mệt mỏi trở lại ngồi trong xe Dương Thần, hắn dễ dàng nhận
thấy vẫn có một đám mây u ám, mù mịt vẫn bao trùm lấy cô, không thể tản đi được.

- Về nhà sao?

- Ừ.
Lâm Nhược Khê khẽ khẽ trả lời. Sau đó không nói thêm một lời nào nữa, im lặng
ngồi ở ghế bên cạnh, tựa một khối băng lạnh lẽo, tinh khiết dường như không một hơi thở.

Đã vào đêm, đường phố thật thông thoáng, chẳng có mấy người và xe cộ trên
đường. Khiến cho Dương Thần vốn tốc độ lái xe không hề chậm lại tăng tốc ngày càng
nhanh.

Nhưng Nhược Khê lại không hề lên tiếng yêu cầu Dương Thần giảm tốc độ như
mọi lần mà ngồi yên bất động, không kêu một tiếng.

Dương Thần liếc nhìn cô, hỏi một câu:
- Vẫn còn nghĩ những lời tên Ngô Lương Trụ nói lúc nãy hay sao?

Cũng chẳng biết Lâm Nhược Khê có nghe rõ hay không chỉ à lên một tiếng, có vẻ
như chấp nhận câu hỏi.

- Em có biết vì sao, vừa rồi rõ ràng anh nghe thấy gã chửi em mà không lập tức
đứng lên đánh gã không?
Dương Thần hỏi.

- Không phải là do anh thấy bọn chúng đáng thương chứ?
Lâm Nhược Khê thuận miệng nói.

Dương Thần cười, không thể phủ nhận, tự cười an ủi:
- Thực ra đứng ở góc độ của Ngô Lương Trụ mà nói gã thực có lí do hận cô. Dân
tộc của chúng ta, kế thừa thế giới này đã mấy ngàn năm, mặc dù rất nhiều trong chúng ta
cho rằng vinh dự truyền thống gì đó đã dần dần bị mai một, dần dần bị vứt bỏ, nhưng vẫn
còn rất nhiều những thâm căn cổ đế khó có thể xóa mờ. Ví như tổ ấm không muốn di dời,
ví như làm rạng danh tổ tông.

Nhiều lúc, những người theo chủ nghĩa tư bản quốc gia, như người Mỹ, sang đến
bên này, sẽ thấy rằng những người dân ở đây ngoài nhân cách còn cá tính nữa, cái này là
bởi vì chúng ta là những người luôn tuân thủ nghiêm ngặt mọi thứ, ví dụ như người thân
chúng ta, nếp nhà, quê hương của chúng ta. Những thứ như vậy ở các quốc gia phát triển
lại mỏng manh hơn rất nhiều. Rất nhiều người, cả đời không có được một ngôi nhà cho
riêng mình, càng không cần nói đến những kẻ như Ngô Lương Trụ cả nhà bọn họ ba đời
mới lập lên được một công xưởng.

Có vài thứ, so với tiền còn đáng giá hơn rất nhiều. Cho nên tôi lúc ấy cảm thấy, cô
bị gã mắng vài câu, cũng không là chuyện gì to tát cả. Đương nhiên, chỉ là những nhận
định của riêng tôi.

Lâm Nhược Khê im lặng quay lại liếc nhìn Dương Thần, trong xe rất tối, ánh sáng
mờ nhạt trong chiếc BMW màu cam hắt lên khuôn mặt của người đàn ông ngồi đây, khuôn
mặt mà cô đã quen thuộc từ lâu, một khuôn mặt bình thường, lúc hắn bình thản kể chuyện
lại khiến cô bất chợt cảm thấy hơi bối rối.

Lâm Nhược Khê không kìm nổi hỏi một câu:
- Vậy, điều anh muốn nói là gì?

- Thực ra cũng không phải là đạo lý to tát gì, chắc cũng chỉ là do bây giờ tâm
trạng em không được tốt, phức tạp nên nhất thời mới không nghĩ tới thôi.

- Anh thì cho rằng như vậy, đối với những việc em làm, đúng là đã khiến cho Ngô
Lương Trụ cùng lúc cả ba đời đều phải chịu nỗi thống khổ, nhưng lại có rất nhiều gia đình
đều rất cảm kích em.

Em đã từng nghĩ tới chưa, những công nhân và gia đình của họ tại nơi xa xôi ngàn
dặm như thế này, họ cũng chẳng có hiểu biết gì hết cũng chẳng vấn đề nào là được rõ
ràng cả. Tại thành phố xa lạ này, cho dù là thị trấn nhỏ ngay bên rìa thành phố, họ vẫn là
một tập thể đơn độc. Đây không phải là quê hương của họ, không có người thân của họ,
thậm chí một thân phận hợp pháp cũng không có.

Nhóm người này, muốn nuôi sống bản thân, thậm chí kết hôn, sinh con đều cần
phải có một việc làm. Mà vốn công xưởng nhà họ Ngô không có khả năng tiếp nhận được
cả ngàn công nhân như thế, chỉ khi em thu nạp cái công xưởng đấy rồi dẫn dắt nó lớn
mạnh thì những người kia mới có được công việc ổn định.

Em nhìn cảnh những người công nhân ở ngoài cổng công xưởng mà xem, lôi cả
nhà đi chính là vì nửa năm tiền lương, phải ra mặt như vậy vì miếng cơm manh áo. Bọn họ
căn bản đã vứt bỏ cái gọi là tôn nghiêm, hi vọng có được một phần vốn liếng sinh tồn
thuộc về họ.

Đối với đám người như họ, không những là do quốc gia không cho họ đủ những
bảo đảm xã hội. Bởi vì họ không hiểu được người kinh doanh là như nào, chỉ cần cung cấp
cho họ một công việc ổn định, có thể lãnh đạo bọn họ duy trì phát triển mới là lựa chọn tốt
nhất. Mà em lại là người đó, cho nên, những việc em làm căn bản là đã làm một việc tốt
lớn. Mặc dù em có lỗi với một gia đình Ngô Lương Trụ nhưng em hãy coi như đã đối tốt với
bọn họ.

Lâm Nhược Khê trong mắt chợt lóe lên tất cả mọi suy nghĩ, dần dần sáng suốt lên
đôi chút, không tránh khỏi cười nhạt một cái:
- Là anh đang giảng giải đạo lý cho em đây sao?

Dương Thần nhún vai một cái.
- Anh cũng chỉ là nói ra suy nghĩ của mình mà thôi, dù sao con người đều có mặt
tốt mặt xấu, không thể mọi mặt đều toàn diện được, mọi thứ không có gì là tuyệt đối cả.

Vừa nói, Dương Thần lập tức tranh thủ nắm lấy cơ hội, có phần hơi mong đợi nói:
- Nhược Khê bảo bối, em thấy những lời anh nói là có lý không? Anh thì thấy là rất
có lý, nếu như bắt anh phải làm những việc đại loại như rời xa em, nhất định anh sẽ bị
điên mất, giống như việc em mua lại công xưởng kia cũng vậy, mọi việc đều không có
tuyệt đối, làm người không ai có thể thập toàn thập mỹ được, em hãy coi những lời đó như
cỏ rác, quên hết đi. Chúng ta làm hòa nhé?


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 274
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:57
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 349: Kim cương

Lần này nghe thấy Dương Thần nói “làm hòa”
Lâm Nhược Khê không hề lẩn tránh, cô đã rất bình tĩnh, dù sao thì lúc trước
Dương Thần cũng đã đề cập đến một lần rồi.

Chỉ là, cô nhìn chăm chăm vào Dương Thần một hồi lâu, nghiền ngẫm hỏi han:
- Thật không? Anh cũng đã từng nói, tất cả mọi thứ không có gì là tuyệt đối, người
ta đôi lúc cũng phạm những sai lầm, nhỡ đâu sau khi em đồng ý rồi, sau này anh lại nói
muốn ly hôn thì sao? Em có cần phải nghe anh nhắc lại lần nữa không, không có việc gì là
tuyệt đối cả.

- Cái này...làm sao có thể chứ.
- Anh nói không có việc gì là tuyệt đối mà, Lâm Nhược Khê nói có chút hơi vô cớ.

- Ừ...Dương Thần nhíu mày, vã mồ hôi, hắn cảm thấy như hắn tự đưa hắn đến
con đường bức bí.

Lâm Nhược Khê liếc nhìn Dương Thần một cái:
- Nghĩ cho kỹ đi rồi hãy nói với em, em không phải là đồ bỏ đi không có ai cần, mà
anh muốn nhặt thì nhặt, muốn vứt thì vứt. Cứ cho là anh không muốn ly hôn đi, nhưng em
vẫn không dám khẳng định, vì vậy vấn đề này anh cần phải suy nghĩ cho thật kỹ.

Vẻ mặt Dương Thần hiện lên nét buồn bã:
- Em yêu! Không cần phải suy nghĩ đâu, chúng mình đã thân quen như vậy rồi,
cùng ở chung một nhà, em nỡ tuyệt tình như vậy sao....?

- Đó là nhà của em!
Lâm Nhược Khê giận dữ nói:
- Không có việc gì là tuyệt đối, cũng có thể một ngày nào đó em không còn tuyệt
tình như vậy nữa, còn bây giờ thì em vẫn là người tuyệt tình.

Lâm Nhược Khê quay đầu đi không đáp lời Dương Thần nữa.

Dương Thần luôn trong trạng thái chau mày, nghĩ linh tinh trong suốt chặng
đường đi, cũng không biết từ lúc nào đã lái xe đến tận Trung Hải.

Khi ấy hắn nhìn xung quanh đèn đều bất sáng, những nhà cao tầng san sát nhau,
lúc này hắn mới lấy lại tinh thần, hắn lái xe đạt đến cảnh giới như vậy, cũng chỉ là bản
năng mà thôi, cho dù lái xe không hề chú ý nhưng vẫn giữ được an toàn.

Khi lái xe qua khu vực nhà hàng, Dương Thần đột nhiên nghĩ ra là hắn đã ăn cơm
tối rồi, nhưng lúc đó cũng chẳng ăn được bao nhiêu, thì phải cùng với bốn tên kia diễn trò
ngất xỉu, đến bây giờ trong bụng cảm thấy trống rỗng, còn Lâm Nhược Khê thì từ tối vẫn
chưa ăn một chút gì.

Nhìn đồng hồ đã 10 giờ đêm rồi, cũng có rất nhiều các quán ăn vẫn mở, nhưng
hắn không còn muốn ăn nữa, về nhà ăn cũng không được, hắn không nỡ để vú Vương dậy
nấu ăn cho hắn.

Nghĩ vậy, và thế là hắn đã dừng xe ở một bãi đỗ xe.

Lâm Nhược Khê thấy vậy liền hỏi
- Anh đỗ xe lại làm gi?

- Đương nhiên là ăn tối rồi, em cũng vẫn chưa ăn gì mà, không thể về đi ngủ
trong tình trạng đói được, Dương Thần đáp.

Thực sự là Lâm Nhược Khê cũng cảm thấy rất đói rồi, nhưng cô cũng không nghĩ
là sẽ đi ăn cùng Dương Thần, trong lòng chỉ suy nghĩ vẩn vơ, nhưng cô cũng không nói ra.

Đi trên phố, Dương Thần bước đi trước tìm một quán ăn thích hợp, cẩn thận tìm
như tìm kiếm thứ gì đó rất quý báu, Lâm Nhược Khê vẻ mặt buồn bực đi theo phía sau.

Nếu như so sánh với những đôi tình nhân khác thì họ không hề giống một cặp tình
nhân.

Hơn nữa, bởi vì Lâm Nhược Khê vốn dĩ là một cô gái rất đẹp, những người qua
đường đều liếc mắt nhìn cô, làm cổ cảm thấy có chút sợ hãi nên tiến lên đi cùng Dương
Thần.

- Này, anh đã tìm được chưa vậy, tìm đại lấy một nhà ăn nào đấy đi.
Lâm Nhược Khê không chịu được nữa giận dữ nói.

Dương Thần bước chậm lại, quay đầu nhìn cô cười:
- Lần đầu tiên được đi ăn chỉ có hai đứa, anh cũng muốn chọn lấy chỗ tử tế một
chút, như vậy cũng để lại một kỷ niệm hay.

Lâm nhược Khê sửng sốt, cô không nghĩ là Dương Thần sẽ nói như vậy.

Nhà ăn tử tế?

Lúc này Lâm Nhược Khê lại nhớ tới từ lần đầu tiên hai đứa gặp nhau,cho đến bây
giờ đã hơn nửa năm ở cùng nhau, ngày ngày ra vào đều chạm mặt.

Trong thời gian dài như vậy, trên pháp luật họ là một đôi vợ chồng, nhưng mà hai
người chưa hề có một bữa cơm chung.

Nếu như có thì chỉ là khi mà Vú Vương bị ốm, Dương Thần đưa cô đi ăn tôm hùm,
nhưng nếu như nói đến quán ăn đó, thì trong mắt Dương Thần đó cũng không phải là một
quán ăn tử tế.

Còn buổi hẹn đi xem phim, sau đó có đi ăn nhưng không phải là ăn cơm mà là ăn
bánh ga tô.

Dương Thần cảm thấy có chút xấu hổ, thẹn thùng nói:
- Thực ra khi nãy trong lúc đang tìm nhà ăn, anh cũng đã nghĩ rồi,anh chẳng phải
là một thằng đàn ông khiến người khác ưa gì, em tuyệt tình như vậy, anh nghĩ cũng đúng
thôi.

Đang nói dở, Dương Thần nhìn thấy phía trước có một nhà ăn, nghĩ đến món ăn
sơn hào hải vị ở đó chắc chắn Lâm Nhược Khê sẽ rất thích, hơn nữa bên trong cũng không
có nhiều người,tương đối tĩnh mịch, không cần quan tâm đến Lâm Nhược Khê biểu hiện ra
sao, hắn vẫy tay:
- Vào nhà kia đi, nhanh lên không họ đóng cửa mất.

Hai người gần như là những vị khách cuối cùng của nhà hàng, nhưng phục vụ nhà
hàng vẫn vui vẻ tiếp đón nhiệt tình đưa đến ngồi ở bàn ăn gần phía cửa sổ, lấy thực đơn
cho họ gọi món.

Dương Thần biết Lâm Nhược Khê không phải là người thích gọi món ăn, thế là hắn
tự gọi món canh cá, tôm Long Tỉnh và gọi thêm một số món ăn khác.

Hai người ngồi đối diện cũng không biết phải nói chuyện gì, Lâm Nhược Khê ngồi
tĩnh lặng, đầu cúi xuông, có chút không tự nhiên.

Còn Dương Thần ngồi đó nghĩ lại những việc đã qua giữa hai người.

Như cái đêm ở quán rượu, họ trao nhau nụ hôn nồng nàn, như không muốn tach
rời nhau;

Khi ở quán cà phê trên ban công, sự việc xảy ra như vậy, nhưng họ vẫn sống chết
có nhau, lúc đó hắn muốn quyết định lấy cô.

Là lúc phải đối mặt với người cha vô tình và cứng nhắc.

Khi nằm trên giường bệnh, nhưng nhìn cô vẫn rất đáng yêu.

Lúc mua sách cũng xấu hổ giấu đi.

Khi bảo vệ các nhân viên cô cũng không hề sợ hãi, lạnh lùng tiêu tiền một cách rất
phóng khoáng.

Vẻ tinh nghịch khi cô lừa hắn đi làm việc.

Còn nữa cô luôn luôn quyết đoán khi đối mặt với đối thủ.

Và khi đứng trước đám trẻ thì giọng nói của cô lại ngọt ngào rất dịu dàng...

Cô luôn tự mình gánh vác những công việc nặng nề, không thoái thác, không nhụt
chí, cô đơn một mình.

Có người nói, phụ nữ là viên kim cương chưa qua quá trình mài dũa, vì thế mà
bạn sẽ không bao giờ có thể biết được vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong của họ.

Dương Thần đột nhiên phát hiện ra rằng, suy nghĩ lúc đầu của hắn có vẻ rất đáng
buồn cười.

Lâm Nhược Khê là Lâm Nhược Khê, cô ấy không bao giờ là một người khác. Trong
suy nghĩ của hắn, cô là người độc nhất vô nhị, cũng giống như tất cả những viên kim
cương trên thế giới này sau khi được mài dũa rồi thì chúng không hề giống nhau, cô là một
người vô cùng phức tạp, luôn luôn khiến người khác cảm khó hiểu, hình ảnh cô khiến hắn
bị dày vò trong nỗi nhớ nhung.

Có lẽ, chính bản thân cô cũng không biết được, trên đời này có những thứ tình
cảm không có ngọn nguồn mà chỉ có kết cục.

Hắn ngồi suy nghĩ trong chốc lát, những món ăn hắn gọi đã được bày lên bàn,
Lâm Nhược Khê liền cầm đũa nhẹ nhàng gắp thức ăn.

Thấy Dương Thần trầm ngâm nhìn cô không nói gì, mặt cô đỏ lên, cũng may là lúc
đó tại nhà ăn không còn ai, vì thế cô cũng không quá xấu hổ.

- Anh làm sao vậy, ăn đi chứ, không phải là anh kêu đói rồi sao? Hắn nhìn Lâm
Nhược Khê khiến cô mất tự nhiên, đặc biệt là đôi mắt hắn cứ nhìn chăm chăm vào cô,
khiến cô thấp thỏm lo âu.
Anh ta đang suy nghĩ để quyết định gì sao?
Dương Thần hít một hơi thở sâu, trầm tĩnh nói:
- Nhược Khê à, mặc dù anh đã từng nói, không có gì là tuyệt đối cả, nhưng anh
nghĩ có những việc, cho dù là không tuyệt đối nhưng trong lòng của con người ta nó đã là
tuyệt đối.
- Nghĩa là sao...?
- Em thấy anh là người đàn ông như thế nào?
Dương Thần mỉn cười hỏi:
- Em cứ coi như anh và em chưa từng ở cùng một nhà, cũng không phải cùng một
công ty, hãy coi như anh là người đàn ông xa lạ, em thử nói xem anh là một người đàn
ông như thế nào?
Nghe Dương Thần hỏi như vậy đôi tay cô như cứng lại, cầm đũa không cũng
không chắc chắn nữa, cô nhìn Dương Thần với một ánh mắt hết sức phức tạp, nhưng cô
cũng không nói gì.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 275
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:58
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 350: Người như anh...


Dương Thần thấy Lâm Nhược Khê không nói gì, đây cũng là điều mà hắn đã từng
nghĩ đến, hắn tự cười như chế giễu bản thân.

- Nếu như em không nói thì anh tự nói vậy, Dương Thần trầm lặng một lúc, gần
như là hắn đang nói đến một nhân vật khác không liên quan gì đến chính mình vậy, hắn
chậm rãi nói...

- Anh, từ nhỏ không có cha mẹ, cũng không biết là họ vứt bỏ anh hay là để lạc
mất anh, vì thế mà không có sự giáo dục của bố mẹ, càng không thể nói là có thân phận
gì trong xã hội, chẳng có họ hàng gì cả. Nếu như không có những trải nghiệm mà một
người bình thường không có, thì anh cũng giống như một con chuột sống ở những nơi bẩn
thỉu. Không như em, sinh ra trong một gia đình giàu có, bà nội tài giỏi là tổng giám đốc
một công ty xuyên quốc gia.

- Anh cũng không phải là đẹp trai, cũng chẳng phải là quá xấu trai, nhưng khi ở
bên cạnh một người đẹp như em, anh giống lớp vỏ bên ngoài bọc đá quý, rồi cũng bị
người ta gạt bỏ đi, chẳng có ai thèm để ý tới.

- Hơn nữa nói về trình độ học vấn của anh, thành thật mà nói, anh từ nhỏ chưa
từng được cắp sách đến trường, văn bằng đại học Harvad của anh cũng là do một người
khác ép anh phải lấy nó, nói có thể là em không tin, nhưng từ trước khi vào công ty làm
việc anh đã bỏ xó không chạm đến rồi, nghe nói khi còn đi học em được trực tiếp lên lớp
trên mà không cần phải học qua lớp dưới, anh cũng không hiểu có nghĩa là gì.

- Không cần phải nhắc đến chí hướng của anh nữa, vốn dĩ anh cũng chẳng có chí
hướng gì cả, kiếm ăn qua ngày rồi đợi ngày chết, nếu đó có thể nói là chí hướng thì anh
đúng là người cao thượng, anh còn nghĩ khi lăn lộn kiếm sống còn muốn chơi gái đẹp. So
với sự nghiệp lớn như thế này của em có thể giúp đõ được hàng nghìn người thất nghiệp,
nếu so sánh với người làm ăn lớn như em mà nói thì anh chỉ là đồ cặn bã.

- Thêm nữa là, nếu nói đến vấn đề tình cảm, thì anh nói thật với em là mấy năm ở
nước ngoài, anh đã làm không ít chuyện hoang đường.

- Thời điểm nhiều nhất, một ngày anh có thể có mấy người phụ nữ, ít nhất bên
cạnh cũng không lúc nào là thiếu phụ nữ.

- Sau khi về nước, anh muốn ổn định, thật sự muốn tìm một nguười con gái cùng
chung sống, nhưng không ngờ sau này lại gặp em, và cũng gặp một số người phụ nữ mà
anh không thể khuất phục được. Con người anh rất mềm yếu, vô tác dụng, thực sự anh
không thể cự tuyệt được, cho dù có hàng ngàn lí do, nhưng anh cảm thấy bản thân anh
quá ích kỷ.

- Anh thích tất cả những người phụ nữ ấy, vì thế mà anh đã không muốn ruồng bỏ
bọn họ, hơn nửa năm nay, anh làm nhiều việc khiến rất nhiều người đàn ông khác khinh
bỉ, chửi rủa. Bên cạnh anh rõ ràng đã cò người vợ như em, nhưng anh vẫn đi tìm những
người con gái khác, điều này tuyệt đối không phải là vấn đề về sinh lý, anh cũng không
phải là loại người quá thèm khát không chịu nổi, chỉ bởi vì anh là người đa tình, anh thật
đáng xấu hổ.

- Nếu như nói về những nhược điểm khác, thì thực sự là rất nhiều, anh không có
tiền, tiền lương cũng là do em cho, anh không có xe cũng không có nhà, xe và nhà cũng là
của em cho.
Còn nữa, đã như vậy rồi mà ngày nào anh cũng lẩn trốn công việc, cũng có thể là
trước đây làm quá nhiều việc nên bây giờ muốn được nghỉ ngơi, chơi game thư giãn,
không muốn làm bất kể một việc gì.

- Có thể làm em cảm thấy một điều đáng xấu hổ là anh cũng không cảm thấy
chính mình sống một cuộc sống quá khổ sở, anh muốn sống theo cách như vậy, anh không
muốn hại người khác, thi thoảng, em muốn anh làm việc gì đó,thì anh nhất định làm tốt,
nhưng bản thân anh thì rất ơ hờ, anh thật sự là rất lười vận động...

Nói đến đây, Dương Thần dừng lại một lúc rồi lại tiếp tục nói:
- Nếu như nói đến ưu điểm của anh thì anh nghĩ là không cần thiết. Đánh nhau, có
thể nói là ưu điểm của anh, có thể làm cho người khác giật mình, loại thuốc mà anh hút
rất rẻ, chỉ là loại hai tệ có thể mua được một bao rồi, cũng không phải là thường xuyên hút
thuốc, uống rượu lại càng ít hơn, anh không nghiện, còn về cờ bạc, nếu như anh đánh thì
nhất định sẽ thắng, nhưng anh cũng không mấy hứng thú với trò này.

Dương Thần suy tư một lúc, nhất thời không nghĩ ra được gì nữa, hắn cười:
- Tất cả là như vậy, có phải anh là con người quá xấu xa không, lắm lúc anh cũng
cảm thấy anh chẳng là cái thá gì, mới chỉ ngoài hai mươi tuổi vậy mà cuộc sống của anh
thật sự vô nghĩa, thấy em ngày ngày mải mê với công việc như vậy làm anh cảm thấy anh
vốn dĩ không phải là người cùng thế giới với em...

- Đủ rồi!!

Lâm Nhược Khê bỗng nhiên đứng phắt dậy, cầm túi xách, đôi mắt có chút gợn đỏ
như có cơn gió lạnh thổi qua,cô liếc mắt nhìn Dương Thần.

Cảm giác phẫn nộ và kích động xen lẫn, đôi bàn tay co run run.

- Dương Thần, anh toàn nói những điều không tốt về anh, không phải là anh muốn
nói hai đứa mình không cùng chung một con đường sao, em ở cùng anh đúng là một sự
sai lầm hay sao?

- Anh không cần phải giải thích nhiều như vậy làm gì, nếu như anh đã nghĩ kỹ, anh
là một người xấu, xấu xa đến như vậy, thì em cũng không cần phải đánh giá gì thêm về
anh nữa.

- Anh nói đúng, không có việc gì là tuyệt đối cả, có một số việc mà chúng ta đã
sớm xác định, chúng ta không hợp nhau thì nên rời xa, rời xa, anh cũng không cần phải
phải nói gì nữa, anh cũng biết là em rất bận, em không có thời gian nghe anh nói những
vấn đề này!

Nói xong, Lân Nhược Khê giận dữ quay người và đi ra khỏi nhà ăn, nhưng khi rời
khỏi vị trí, cô đã rơi nước mắt.

Tràn đầy những dự đoán và những mong chờ, một ngày trải qua vô số những cảm
xúc buồn vui lẫn lộn, mất mát cũng có. Cuối cùng là kết cục này, nếu cuối cùng vẫn là ly
biệt, sao bây giờ còn tìm cô nữa làm gì!?

Lâm Nhược Khê nhanh chóng bước ra khỏi nhà ăn, đi ra đến phố lớn, cô cố gắng
không rơi nước mắt, nhưng càng cố gắng nước mắt càng tuôn rơi.

Màn đêm buông xuống, trên phố ánh đèn chiếu sáng, những tia sáng chiếu xuống
như mưa, những cơn gió bắc đìu hiu.

Người người qua lại, những chiếc xe bỗng chốc bỗng chốc lướt qua.

Mọi người qua đường ai cũng không quên liếc mắt nhìn về phía cô, một cô gái quả
là đẹp. Cô khóc không ngừng, nhưng cũng không ai dám đến an ủi cô. Đó là một cảm giác
về khoảng cách.

Lâm Nhược Khê lau dòng nước nước mắt, từ nhỏ đến lớn dường như cô đã quên
mất khóc là gì rồi, nhưng từ khi gặp người đàn ông này, trong lòng cô luôn luôn khóc
thầm, lệ cứ tuôn rơi, cuối cùng cũng chẳng được gì, như mò trăng đáy nước.

Nhưng khi Lâm Nhược Khê đang nghĩ sẽ đi thật xa, tìm một chỗ nào đó yên tĩnh
mà Dương Thần không biết để cô ngồi khóc một mình, thì đột nhiên Dương Thần lại xuất
hiện.

Thấy cô đi cách xa như vậy, Dương Thần hít sâu một hơi rồi gọi to.

- Lâm Nhược Khê!! Anh là một người đàn ông xấu xa, không cùng một thế giới với
em!! Con người như anh!! Có được phép thích em không!!?

Hầu như tất cả những người qua đường đều cảm thấy rất kỳ quái, dừng lại trong
giây lát.

Giọt lệ của cô bay theo những cơn gió, cở thể cô lúc này dường như toàn không
thể cử động được nữa, đứng bần thần giữa đường phố không bước nửa bước.

Lâm Nhược Khê cũng không quay đầu lại, mặc dù trên đường phố vẫn ồn ào náo
nhiệt, nhưng cô cảm giác Dương Thần đang đi lại gần cô, là khí phách ấy, là sức mạnh
ấy...

Hai cánh tay ấy, từ phía sau chậm rãi ôm chặt lấy cơ thể cô, dường như hai cở thể
hòa vào làm một vậy.

Lâm Nhược Khê vẫn khóc, cô cảm thấy sự việc buổi tối ngày hôm nay thực sự làm
cô mất mặt, nhưng cô làm sao có thể không khóc được chứ?

Phía sau cô là một hơi thở, một sự ấm áp của người đàn ông quen thuộc của cô,
họ còn có thể nghe được nhịp đập trái tim của nhau.

Trong khoảnh khắc này, dường như cả thế giới này chỉ có hai bọn họ!!

Bỗng dưng bốn xung quanh mọi người đều vỗ tay, ủng hộ họ.

Tiếp sau đó mọi người bắt đầu cười rồi chúc phúc, khắp phố lúc này mọi người vỗ
tay nồng nhiệt.

- Đừng ...Đừng ôm nữa, mọi người đang cười kìa...

- Thế em nói cho anh biết đi, anh có được phép thích em không...

- Làm gì có ai hỏi người ta câu hỏi giống như anh chứ...

- Em không nói thì anh sẽ không buông ra đâu...

Lâm Nhược Khê cắn môi, đầu cúi xuống, ánh mắt cô trong sáng, và một âm thanh
“Ừ” phát ra nhưng rất nhỏ, dường như không thể nghe thấy được.

- Sao ? anh không nghe rõ, Dương Thần giả bộ nói.

Lâm Nhược Khê bĩu môi:
- Anh còn như vậy nữa làm em cáu đấy.

Dương Thần mỉn cười, nhẹ nhàng buông tay ra, rồi quay người Lâm Nhược Khê
lại, hai tay lau dòng nước mắt trên khuôn mặt cô.
- Anh biết rồi, là vợ chồng bao lâu rồi mà em vẫn xấu hổ sao, về nhà thôi vợ yêu.
Nói xong, Dương Thần nắm tay Lâm Nhược Khê ra xe.
- À, nhưng mà anh vẫn chưa ăn tối mà.
Lâm Nhược Khê vội vàng nói.
Dương Thần xua tay:
- Chỉ cần được ôm em anh cũng thấy no rồi, cần gì phải ăn cơm nữa chứ.
- Thế còn em vẫn chưa ăn thì làm sao?
- Về nhà đi, anh nấu cơm cho em! Cái miệng Lâm Nhược Khê phụng phịu, cố nhịn
cười, cùng Dương Thần đi ra xe. Đôi tay cô bị Dương Thần nắm chặt lấy, đây cũng là lần
đầu tiên mà cô không muốn Dương Thần buông tay cô ra.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (Mai Can Thái Thiếu Bính)
Page 55 of 66«1253545556576566»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook