Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (56) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 56 of 66«1254555657586566»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (Mai Can Thái Thiếu Bính)
Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2
khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 276
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:58
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 351: Con trâu già này không muốn nhìn thấy các ngươi nữa

Khi hai người nắm tay nhau trở lại xe, sau khi bước lên xe, Dương Thần không lập tức lái xe đi ngay, mà quay đầu lại nhìn đắm đuối vào khuôn mặt Lâm Nhược Khê.

Lúc này tim cô đập loạn lên, hơi thở gấp gáp, bị Dương Thần nhìn chăm chăm như vậy, mặt cô nóng bừng lên.

Cứ như thế qua một hồi lâu, cuối cùng Lâm Nhược Khê cũng không chịu được nữa:
- Anh ... Anh đừng nhìn em như vậy nữa có được không, mau lái xe đi.

Dương Thần giả như không hề nghe thấy, hắn cười:
- Bà xã à, chúng mình làm việc gì đó đáng nhớ một chút đi, kỷ niệm ngày chúng mình không phải ly hôn, trở lại như ngày trước...à không, mà phải là ngày chúng mình bắt đầu yêu nhau mới đúng.

- Ai yêu anh chứ?
Lâm Nhược Khê vốn hay xấu hổ, làm sao dám thẳng thắn thừa nhận chứ.

- Không phải là lúc nãy em đã đồng ý cho phép anh thích em rồi sao, Dương Thần cười cười nói.

Lâm Nhược Khê lườm hắn một cái:
- Em đâu có nói là em thích anh, anh đắc ý gì chứ.

Dương Thần kêu lên một tiếng “ à”, rồi cười:
- Không sao, tạm thời em vẫn chưa thích anh cũng không sao, chỉ cần anh thích em là được rồi, lại đây, ngoan nào, cho anh hôn một cái, giữa màn đêm như thế này, phải làm một điều gì đó có ý nghĩa hơn thế chứ...

Dương Thần nói xong hắn liền di chuyển sát vào Lâm Nhược Khê, hắn nhìn chăm chăm vào đôi môi căng mọng của cô như muốn hôn ngay lập tức.

Lâm Nhược Khê giật mình, đẩy Dương Thần ra, cô co rụt người lại:
- Anh không được làm như thế! Anh...anh mà còn làm như thế em xuống xe đấy!

Tuy rằng trong lòng đã thừa nhận mối quan hệ của hai người, nhưng cô vẫn cảm thấy có chút sợ hãi khi nghĩ đến cảnh phải thân thiết ngay với Dương Thần, dường như trong cô vẫn còn khoảng cách, khiến cô không muốn phát triển tình cảm nhanh chóng đến mức như vậy được.

Chính bản thân cô cũng thấy có chút khó hiểu, không biết làm sao nữa, trong lòng cô nghĩ sẽ ly hôn với Dương Thần, thế mà khi anh ta nói thích cô, mối quan hệ vợ chồng giữa họ bền chặt hơn.

Vấn đề là, chính cô luôn luôn cảm thấy giữa hai người còn thiếu một cái gì đó, khiến cô không thể thực hiện luôn được trọng trách của một người vợ. Rốt cuộc là làm sao, Cô cũng không rõ nữa.

Dương Thần cười khổ:
- Chỉ hôn một cái thôi mà, em không thể lẩn tránh anh mãi như vậy được.

- Em... Em không muốn.
Lâm Nhược Khê nói.

Dương Thần hỏi có ý trêu đùa:
- Không phải là nụ hôn đầu tiên của em chứ? À không đúng, nhất định là không phải rồi, bảo bối của anh à, nụ hôn đầu em dành cho ai vậy?
Lâm Nhược Khê thẹn thùng xen lẫn tức giận, con người này, biết rõ ràng là nụ hôn đầu tiên cô dành cho hắn rồi, lại còn cố ý hỏi cô như vậy, khiến cô không biết đáp lại thế nào.
- Em quên mất rồi!
Lâm Nhược Khê oán hận nói.
Dương Thần với dáng vẻ đứng đắn:
- Dựa vào sự nghiên cứu của các nhà khoa học, nụ hôn đầu của phụ nữ là việc khiến người ta khắc sâu hơn cả đêm đầu tiên, làm sao em lại quên được chứ?

Lâm Nhược Khê nghiến răng nghiến lợi, giọng nói bực tức:
- Thay đổi như là mình hiểu biết lắm không bằng vậy... Thế em hỏi anh, anh có biết tại sao người ta lại hôn nhau không?
Dương Thần chớp mắt, cái này còn có thể tại sao nữa chứ? Đương nhiên là tình cảm đã đến mức không phải là tình cảm như tình bạn bình thường rồi. Có điều tình cảm của hắn dành cho cô đều đã bị cô cự tuyệt.

- Không biết chứ gì?
Lâm Nhược Khê cười đắc ý:
- Khi con người còn ở xã hội nguyên thủy, thì họ đã học được cách hôn nhau, chỉ có điều lúc đó cả nam và nữ đều có thể hôn lẫn lộn. Chẳng có lí do gì quá lớn lao, chỉ là để khuếch tán vi khuẩn phòng bệnh cho nhau, sau đó tăng cường sức đề kháng cho mọi người, người mẹ hôn con lúc còn nhỏ cũng là vì lý do này, nó cũng giống như tiêm phòng vậy.

Dương Thần há hốc miệng, lại còn có như vậy nữa sao, nhưng điều này thì có liên quan gì đến việc hắn muốn hôn vợ hắn chứ?
Lâm Nhược Khê tiếp tục nói:
- Em thấy anh rất khỏe, và em cũng vậy, việc truyền vi khuẩn nếu miễn được thì miễn đi.

Đang trong phút hết sức lãng mạn, thì bị Lâm Nhược Khê nói khiến hắn dập tắt tất cả những ý nghĩ, hắn bực tức hỏi:
- Em nói thật cho anh biết, làm sao em có thể biết được những điều đó?

- Anh nghĩ đống sách trong thư phòng của em chỉ là để trưng bày thôi sao? Lâm Nhược Khê khẽ cười nói.

- Đọc sách nhiều có gì tốt chứ, đọc sách nhiều trong đầu lúc nào cũng nghĩ hôn là truyền cho nhau vi khuẩn, chẳng trách con gái giỏi quá cũng khó lấy chồng...Dương Thần thở dài, lúc này hắn mới bắt đầu lái xe trở về nhà.

Lâm Nhược Khê như thở phào nhẹ nhõm, nếu như lúc nãy Dương Thần ép cô, cô cũng không biết là có thể kìm nén được không nữa.

Nhưng cô nghĩ lại thấy thực sự có lỗi với hắn, vì hai người đã đích thực là vợ chồng, mà cô lại luôn trốn tránh hắn, nhưng cô không thể nghĩ thoáng hơn được...

Trước khi hiểu rõ nguyên do, cô đành phải ích kỷ như vậy, Lâm Nhược Khê áy náy nhìn Dương Thần lái xe.

Khi về tới nhà, họ thấy Vú Vương và Tuệ Lâm vẫn chưa đi ngủ.

- Tiểu thư, cậu chủ, hai người đã về rồi à, mọi chuyện tốt lành chứ? Vú Vương cảm thấy không yên tâm, vì thế mà vẫn ngồi đợi.

- Vâng, mọi việc đều ổn cả, Lâm Nhược Khê đáp.
- Vú Vương à, tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi không phải đợi tôi đến muộn như thế này đâu, như thế thì mệt lắm đấy.

- Thế có gì mệt chứ, còn có cô Tuệ Lâm thức cùng tôi mà, chúng tôi đang nói không biết hai người đến lúc nào mới về, không biết có nên gọi điện không nữa, thì hai người đã về, Vú Vương tủm tỉm cười.

Tuệ Lâm thấy Dương Thần không nói gì,đi vào trong bếp cô liền hỏi:
- Dương đại ca, anh làm gì vậy?

- Tìm đồ ăn, vẫn chưa ăn cơm tối, Dương Thần trả lời.

Vú Vương ngẩn người nói:
- Sao muộn thế này rồi mà còn chưa ăn? Cậu à, để tôi đi hâm nóng đồ lại nhé, vẫn còn cơm và thức ăn đấy.

Nhưng, Vú Vương chưa kịp bước chân đi thì Lâm Nhược Khê nói:
- Vú Vương để tôi đi làm cho, vú và Tuệ Lâm lên lầu ngủ trước đi.

- Vú Vương không nói gì, nét mặt như muốn cười:
- Ừ, được.

Tuệ Lâm nghĩ hai ngươi này cũng không có sở trường bếp núc, liền nói:
- Để em đi giúp chị một tay, em làm thêm món, sợ thức ăn không đủ.

Nhưng chưa nói xong, Vú Vương liền kéo tay Tuệ Lâm.
- Tiểu thư biết nấu ăn mà, cơ bản cũng đã học qua, Tuệ Lâm à, chúng ta lên lầu đi.

Vú Vương vừa nói vừa nhìn Tuệ Lâm nháy mắt.

Tuệ Lâm cũng đã hiểu ý của Vú Vương là để hai người có không gian riêng, thế là cô cùng Vú Vương lên lầu.

Có điều, trong lòng Tuệ Lâm có chút buồn bực, lúc trước còn nói hai người sẽ ly hôn, đã đấu tranh bao nhiêu ngày, tại sao Dương Thần mới về có một đêm mà lại có thể thắm thiết đến như vậy, lại còn muốn vào bếp nấu ăn cho nhau nữa? Hơn nữa lại chính là Lâm Nhược Khê tự nguyện vào bếp nấu ăn.

Tuệ Lâm cũng không biết cảm giác trong lòng cô lúc này là sao nữa, có chút vui, có cảm giác thấy chua xót, cũng có chút ngưỡng mộ. Nói tóm lại, nhìn hai người nấu ăn trong bếp khiến cô đột nhiên cảm thấy không biết rốt cuộc là cô đang nghĩ gì nữa.

Trước tết và sau tết một thời gian là ngày nghỉ của Quốc Tế Ngọc Lôi, vì thế mà hai người họ cũng không phải đi làm, nhưng nếu mà có việc gì bắt buộc thì Lâm Nhược Khê cũng lập tức đến công ty xử lý.

Trải qua những cảm giác buồn vui lẫn lộn, sau một đêm vừa chua xót lại vừa ngọt ngào, ngày hôm sau thức dậy, cô thấy Dương Thần ngồi ăn cháo và bánh bao. Khuôn mặt xinh đẹp của cô lại đỏ lên.

Dương Thần cũng không thấy có gì là lạ, chỉ là thấy khuôn mặt cô không còn lạnh nhạt như trước, hắn thấy áp lực dường như giảm đi rất nhiều. Còn về cuộc sống trong tương lai, làm sao có thể giữ được mối quan hệ giữa hai vợ chồng hòa hợp mặn nồng. Dương Thần cảm thấy có chút mâu thuẫn trong lòng.

Nghĩ đến đây, hắn nhìn hướng lên lầu Lâm Nhược Khê mỉm cười đi từ trên lầu xuống .

Cô cố nhịn cười, trừng mắt nhìn hắn.
- Anh cười ngốc nghếch cái gì, ăn cơm đi chứ.
Dương Thần ăn miếng bánh suýt nữa thì nghẹn, có vẻ như mối quan hệ giữa họ cũng chẳng cải thiện được là bao.

Lúc này, cánh cửa ngôi biệt thự được mở ra, Tuệ Lâm mặc chiếc áo dài, cùng chiếc quần thể thao, vừa đi ra ngoài về, trên trán vẫn còn đẫm mồ hôi.

Bởi vì từ nhỏ đã luyện võ, lên thành phố Tuệ Lâm không được vận động nhiều, cô cảm thấy có chút bức bí, vì vậy chạy bộ vào lúc sáng sớm trở thành hình thức tiêu hao năng lượng mà cô cảm thấy thích thú.

Chỉ có điều, lần này về nhà không chỉ có một mình cô.
- Anh Dương Thần và chị Nhược Khê đang ăn sáng, hai người đến hơi sớm rồi, Tuệ Lâm cười nói với đôi nam nữ, nói xong, liền hướng vào trong phòng gọi:
- Dương đại ca, chị à, có hai vị khách nói muốn chúc tết hai người!

- Chúc tết?

Dương Thần một tay cầm đũa, một tay cầm chiếc bánh bao, ngẩng đầu lên nhìn, hắn thấy ngạc nhiên, không nghĩ đến là Viên Dã và Đường Đường, hai đứa từ lâu lắm rồi không gặp, từ khi yêu nhau chúng cũng chẳng liên lạc gì với hắn nữa, hắn cũng không nghĩ là hôm nay chúng sẽ đến tìm hắn.

Đường Đường mặc chiếc áo khoác màu đỏ, dường như cô có vẻ cao hơn một chút thì phải. Càng ngày lại càng ra dáng thiếu nữ, nhìn thấy Dương Thần vui sướng hô lên “ Chú”, cô xông lên bất chấp ngay cả khi Dương Thần đang ăn sáng, lập tức ôm chầm lấy Dương Thần.

- Chú à, cháu nhớ chú chết đi được, Đường Đường cười.

- Con nha đầu này, lại còn nói nhớ chú, nhớ chú mà không thèm liên lạc gì với chú, cũng không thèm gọi điện, Dương Thần chau mày.

Đường Đường lè lưỡi tinh nghịch:
- Cháu bận học suốt, đến giữa năm nay là cháu phải thi vào đại học rồi, như thế cháu cần phải dành thời gian ôn tập, mẹ cháu quản cháu chặt quá, ngay cả việc gặp mặt Viên Dã cũng khó nữa là.
Nói xong, cô lập tức nhìn hướng về phía Lâm Nhược Khê, lúc này Lâm Nhược Khê mặc chiếc ào ngủ rộng thùng thình, Đường Đường liền nói:
- Chị à, chị chắc là vợ của chú, chị đẹp quá đi!

Lúc đầu Lâm Nhược Khê cũng không mấy hài lòng với hành động ôm chầm Dương Thân của cô bé năng động này, cô cứ nghĩ lại là người có mối quan hệ đen tối với Dương Thần, ai ngờ ôm chầm lấy Dương Thần rồi gọi một tiếng “chú”.

Và sau đó nghe Đường Đường nói, cô là học sinh cấp ba, lúc này Lâm Nhược Khê mới yên tâm, còn nhỏ tuổi hơn nữa lại là học sinh, không đến nỗi mà đến tìm một người có vợ làm chuyện linh tinh.

Nhưng, khi nghe Đường Đường gọi cô bằng chị, vẻ mặt cô tươi cười nhìn về phía Dương Thần.
Nhìn Dương Thần có vẻ bối rối, hắn gần như bóp nát chiếc bánh bao cầm trên tay.
Lúc này Viên Dã mới đặt hai túi đựng quà tết xuống, vội đi lại chỗ Đương Đường khẽ vỗ vào vai cô, nói nhỏ:
- Đường Đường, sao em lại gọi Lâm Nhược Khê bằng chị chứ, em gọi là chú Dương Thần mà lại gọi vợ chú bằng chị, như thế có nghĩa là nói chú lấy vợ chỉ bằng tuổi con mình thôi à?
Đường Đường phụng phịu mồm liền nói:
- Chị rõ ràng nhìn trẻ hơn chú ấy rất nhiều mà, chú à, chú đúng là trâu già ăn cỏ non, chú giỏi thật đấy.
Lúc này, không chỉ Lâm Nhược Khê mà cả Tuệ Lâm cũng phải bật cười, thậm chí còn cảm thấy Dương Thần thật đáng thương, tự nhiên lại trở thành người già rồi.
Dương Thân tức giận liền lấy ngay cốc sữa Vú Vương vừa pha uống ừng ực một hơi hết liền. Rồi nhìn Đường Đường chỉ tay ra cửa kêu lên:
- Con nha đầu này, chưa sáng sớm ra đã nói lời không hay! Đi đi ! Đi ngay cho ta!
Ta không muốn nhìn thấy hai đưa nữa, con trâu già này không muốn nhìn thấy hai đứa nữa!!


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 277
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:58
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 352: Đưa vào lãnh cung

Giọng nói gầm lên của Dương Thần không những không làm mọi người sợ, mà còn khiến Lâm Nhược Khê, Tuệ Lâm và Đường Đường ba người phụ nữ nhìn hắn phá lên cười, với điệu bộ trêu tức.

Viên Dã bất đắc dĩ bước lên phía trước vỗ vào vai Dương Thần:
- Dương đại ca à, có gì phải tức giận chứ, tôi với anh cùng thế hệ mà, Đường Đượng gọi anh bằng chú không phải cũng là thế hệ sau tôi sao, tôi cũng không để ý mà.

- Xong rồi xong rồi, Dương Thần không phản ứng gì khi Viên Dã gọi hắn là đại ca, chỉ xua tay:
- Xem ra tôi chẳng có quyền lực gì trong cái nhà này cả.

- Giờ anh mới biết à?
Lâm Nhược Khê cũng không quên nói chọc tức một câu, chẳng cần quan tâm Dương Thần đang nổi giận, rồi liền hỏi Viên Dã:
- Anh là công tử nhà họ Viên sao?

Đứng trước Lâm Nhược Khê Viên Dã có chút không được tự nhiên, cười miễn cưỡng:
- Đúng vậy, tôi tên là Viên Dã, chào tổng giám đốc Lâm.

Lâm Nhược Khê mỉm cười:
- Anh không phải căng thẳng như vậy đâu, anh là bạn của Dương Thần, cũng có nghĩa là bằng tuổi tôi, cũng không phải cấp dưới của tôi.

- Trước khi đến đây tôi cũng đã từng được nghe rất nhiều về tổng giám đốc Lâm, đắc biệt là trong khi làm việc trên thương trường bố tôi luôn luôn lấy cô ra làm gương để tôi học tập, tôi thực sự rất nể phục cô. Tôi cũng không có sở trường làm kinh doanh lắm, vì thế thường xuyên bị bố tôi nói, bố nói tôi làm sao chỉ cần bằng một nửa tổng giám đốc Lâm thôi cũng được, như vậy mới có thể làm bố tôi yên tâm, không phiền não nữa, Viên Dã nói với giọng rất thành thật.

Lâm Nhược Khê cũng có chút bất ngờ, mặc dù lần trước có tham gia dự tiệc nhà Liễu gia, lúc trước cô cũng không nhiều lần được gặp Viên Hòa Vĩ, nhưng cũng không ngờ Viên Hòa Vĩ luôn lấy cô ra làm gương dạy con, lại còn khen ngợi cô.

Đường Đường chớp chớp đôi mắt to của cô, ánh mắt cô sáng lên:
- Hóa ra chị là một người giỏi như vậy sao, bác Viên rất ít khi khen ngợi người khác!

- Phụ thân anh quá khen rồi, tôi cũng không phải là người quá giỏi như vậy đâu.
Mọi người đến chúc tết sớm quá, chúng tôi cũng chưa chuẩn bị được gì cả, mọi người lại ghế ngồi đi, tôi pha trà mời mọi người, Lâm Nhược Khê nói xong liền đi vào trong bếp bảo vú Vương lấy trà và nước nóng cho cô.

Bởi vì bình thường mọi người trong nhà cũng không ai uống trà, vì thế ấm pha trà cùng với ấm đun nước cũng không thường xuyên dùng, khách đến nhà cũng phải đợi đun nước rồi mới pha trà được.

Đợi Viên Dã và Đường Đường ngồi xuống ghế, lúc này Tuệ Lâm mới cùng Dương Thần ngồi ăn sáng. Thấy Dương Thần vẻ mặt vẫn bực tức, cô liền cười nói:
- Dương đại ca à, anh nhỏ mọn vậy sao, Đường Đường là cô bé láu lỉnh nhanh mồm, vừa ở ngoài cửa cô ấy còn...còn...

Dương Thần thấy Tuệ Lâm nói, mặt đỏ lên, hắn nghi ngờ hỏi:
- Cô muốn nói gì thì trực tiếp nói ra đi chứ.

- Cô ấy còn nghĩ...nghĩ em là vợ anh cơ. Nói xong Tuệ Lâm cúi đầu không dám nhìn Dương Thần.

Dương Thần ngạc nhiên, biết rằng Tuệ Lâm nghĩ đến lúc trước sư thái Vân Miểu đưa cô đến gửi Dương Thần, bà đem cháu gái của mình bỏ chỗ hắn cũng chẳng thèm quan tâm, Dương thần cũng không biết nói gì, liền cười rồi đáp:
- Cô nghĩ tôi vì chuyện nhỏ như vậy mà bực mình sao.

- Ồ...
Trong lòng Tuệ Lâm cảm thấy có chút hơi thất vọng.

Lúc này Lâm Nhược Khê trên tay cầm ấm trà cùng với vú Vương đi ra, pha trà mời Đường Đường và Viên Dã, Viên Dã đột nhiên nghĩ gì đó, có vẻ hơi căng thẳng hỏi Lâm Nhược Khê:
- Tổng giám đốc Lâm à, tôi..tôi có thể...

Lâm Nhược Khê Thấy Viên Dã căng thẳng, cô liền nói:
- Có gì cậu cứ nói đi, tôi có phải là yêu quái đâu mà sợ thế.

Mối quan hệ với Dương Thần đã khá hơn nên tâm trạng của Lâm Nhược Khê cũng tốt lên nhiều.

- Tôi... tôi có thể gọi cô là chị dâu có được không? Viên Dã gượng cười hỏi.

Sự thật là trước khi đi, mẹ của Viên Dã đã dặn dò nếu gặp Dương Thần thì gọi anh, và gọi Nhược Khê là chị dâu, Viên Dã cảm thấy kỳ kỳ, nhưng chỉ là mẹ của cậu muốn cậu kết nghĩa huynh đệ với Dương Thần, hơn nữa Lâm Nhược Khê lại là người phụ nữ giàu có nhất ở Trung Hải, nếu cô ấy là chị dâu thì quá tốt, vì thế bà mới dặn con trai như vậy.

Khi nghe thấy cách xưng hô này, Lâm Nhược Khê có vẻ hơi ngượng ngùng, mặt cô đỏ lên, tim đập nhanh, cô liếc mắt nhìn Dương Thần đang ngồi ăn cơm, thầm nghĩ chẳng lẽ lại là Dương Thần bảo Viên Dã gọi cô như vây?

Nhưng Vú Vương đứng bên cạnh vui mừng cười, mặt mày hớn hở:
- Viên thiếu gia đúng là, thế có gì mà không thể gọi chứ, như vậy chả phải quá mật thiết sao.

- Hì hì, thật không ạ?
Viên Dã với bộ dạng ngốc nghếch xoa gáy:
- Vậy sau này tôi sẽ gọi tổng giám đốc Lâm là chị dâu.

Việc này, dường như đã quyết định như vậy.

Đường Đường nghe xong rồi lẩm bẩm,cười tươi, theo Viên Dã liền gọi Lâm Nhược Khê một tiếng chị dâu rất thân mật.

Lâm Nhược Khê thực sự kích động chạy ra ngoài, mặt cô đỏ lên, cô run run, cảm thấy hạnh phúc, nói không thành tiếng, cứ mơ mơ màng màng, chính bản thân cô cũng rất thích họ gọi cô như vậy.

Dương Thần đang ăn cơm, khi nghe thấy Viên Dã xưng hô như vậy, hắn đột nhiên như suy nghĩ gì đó, nhưng rồi hắn cũng không nói gì, tiếp tục ngồi ăn.

Viên Dã, Đường Đường và Lâm Nhược Khê trở nên mật thiết hơn, dường như trở thành người một nhà, giống như chi dâu cùng em chồng ngồi nói chuyện, hỏi bọn họ bình thường hay làm những việc gì, làm sao lại quen Dương Thần, mọi người trong gia đình ra sao, đại loại là những câu chuyện như vậy.

Lâm Nhược Khê vốn dĩ cũng không có bạn bè, tự nhiên lại có hai người bạn nhỏ, lại còn gọi cô là chị dâu một cách rất mật thiết, khiến cô cũng cảm thấy rất vui.

Vú Vương cười với vẻ thỏa mãn đi vào bếp tiếp tục chuẩn bị đồ ăn, bà muốn giữ Đường Đường và Viên Dã ở lại ăn cơm.

Dương Thần thấy Lâm Nhược Khê ngồi nói chuyện vui vẻ cùng hai người, liền gọi:
- Bà xã không ăn sáng nữa sao?

Lâm Nhược Khê đang mải nói chuyện với Đường Đường, cô liền đáp:
- Anh cứ ăn đi.

Dương Thần mắt trợn trừng, thế cơ mà, mới qua một đêm mà hắn đã bị “ đưa vào lãnh cung” rồi.

Nhưng, hắn cũng không tiếp tục ăn bánh bao nữa, chuông cửa lúc này lại reo lên.

Dương Thần thở dài:
- Không phải lại có ai nữa đến chúc tết đấy chứ?

Hắn nhìn về phía Viên Dã và Đường Đường, liền hỏi:
- Không phải là hai người cố ý thông đồng với người khác đến làm phiền bữa ăn sáng của tôi đấy chứ?

- Đại ca à, chúng tôi đâu phải thừa thời gian đến vậy, Viên Dã cười khổ.

Tuệ Lâm đứng dậy:
- Để tôi ra mở cửa, nói xong liền chạy ra mở cửa

Nhưng khi mở cánh cửa ra, Tuệ Lâm như chết đứng, dường như cô ấy nhìn thấy thứ gì đó hết sức kinh hãi thì phải, cô chưa kịp nói gi.

Mọi người ngạc nhiên hướng ra phía cửa, chỉ nhìn thấy một vóc dáng cao to mặc chiếc ao da đen, khuôm mặt tuấn tú, một ngươi đàn ông có làm da trắng nõn với mái tóc màu đen bước vào phòng.

Mắt người đàn ông này vô cùng sắc, dường như ánh mắt có thể nhìn thâu qua lớp quần áo vào tận tim, khó có thể kháng cự nổi, cả người giống như một thanh đao lợi hại nhất thế giới, nhìn vào khiến người ta thấy chóng mặt.

Hơn nữa lại làm mọi người không ngờ là, theo sau ông ta là Thái Ngưng, người phụ nữ mắc chiếc áo choàng, mái tóc dài cùng anh ta bước vào nhà, ánh mắt như bất lực nhìn vào mọi người.

- Xin lỗi, tôi không thể ngăn cản được, anh ấy đến đây để tìm Tuệ Lâm, Thái Ngưng nói.

Mọi người đều quen Thái Ngưng, cũng biết cô là đại tiểu thư nhà họ Thái, thân phận không tầm thường, người con trai này là ai mà Thái Ngưng lại không thể ngăn cản được?

- Sao anh lại đến đây... Tuệ Lâm nhìn người đàn ông hỏi, cuối cùng cô cũng đã
mở miệng hỏi một cách buồn bã.

Ánh mắt người đàn ông cuồng nhiệt:
- Tuệ nhi, tại sao em lại ở đây chứ.

- Tôi ở đâu thì có liên quan gì tới anh chứ...

Tuệ Lâm nói xong, dường như cô thực sự không muốn gặp người đàn ông này chút nào, quay đầu chạy đi.

Tay người đàn ông nhanh như chớp liền nắm lấy tay Tuệ Lâm giữ lại:
- Tuệ nhi à ! Anh sẽ không bao giờ để em rời xa anh nữa đâu!

- Dương Liệt! Anh dựa vào cái gì mà quản lý tôi chứ!? Dường như Tuệ Lâm quá phẫn nộ, cô cố gắng lấy sức cử động cánh tay chạy thoát khỏi Dương Liệt.

Nhưng Dương Liệt lại càng nắm tay chặt hơn, làm cho Tuệ Lâm không thể cử động được nữa.

Cho dù là từ nhỏ Tuệ Lâm đã học võ nhưng sức lực cô cũng không đủ để chống cự lại, mặc dù là được sư thái Vân Miểu truyền cho võ công, bình thường nếu nói hàng chục tên con trai đánh cùng một lúc cũng phại bại dưới tay cô, nhưng sức của Dương Liệt cô không địch nổi!

- Em là người con gái mà Dương Liệt này thích vì thế nên anh cần phải quan tâm!

Dương Liệt nói một câu vô cùng hống hách, sau đó quay đầu nhìn những người khác giống như một vị tạo hóa nhìn những sinh linh mà mình tạo ra vậy.

- Tôi không cần quan tâm các người là ai, có mối quan hệ như thế nào với Tuệ Lâm của tôi, hôm nay tôi nhất định đưa cô ấy đi khỏi đây, nói xong, Dương Liệt lôi Tuệ Lâm đi.

Tuệ Lâm biết cô không đủ sức để kháng cự, cô quay đầu lại nhìn Dương Thần đang ngồi ở bàn ăn sáng với một ánh mắt như vẻ cầu cứu Dương Thần giúp đỡ cô, ánh mắt đấy ai oán và lo sợ, nhìn thật khổ sở và đáng thương.

Dương Thần thở dài, vốn dĩ hắn cảm thấy tên Dương Liệt kia có vẻ quái dị, nhưng lúc đó không kịp nghĩ gì cả. Tuệ Lâm cũng có mối quan hệ rất tốt với hắn, lại còn là chị em họ với Lâm Nhược Khê, hắn làm sao có để một tên con trai nói là thích cô ta đưa cô ta đi một cách dễ dàng như vậy được?

Việc này nếu đặt vào cương vị Nhược Khê thì có biết bao nhiêu người đàn ông muốn đưa cô ấy đi chư?

- Buông Tuệ Lâm ra!
Dương Thần nói.

Dương Liệt bước chân chậm lại, quay đầu nhìn Dương Thần, còn Tuệ Lâm thì nét mặt vui hẳn lên, cô biết bản thân cô không chống cự lại được Dương Liệt, nhưng Dương Thần thì khỏi phải nói, hắn chỉ cần một lực nhẹ là tên kia không thể chống cự nổi.

- Ngươi dựa vào cái gì mà bảo ta bỏ cô ấy ra.
Dương Liệt cười với vẻ khinh miệt nói.

Dương Thần buông bát đũa xuống bàn, đứng phắt dậy, chau mày nói:
- Có phải ngươi nghĩ rằng ngươi quá lợi hại không ai có thể ngăn cản được việc mà ngươi muốn làm không?

- Chẳng lẽ lại không sao...?

Dương Liệt chưa kịp nói xong thì đã cảm thấy có một lực giáng vào khiến tất cả các mạch máu của gã như ngừng hoạt động, thậm chí lực khủng bố đó khiến hơi thở của gã hỗn loạn!

- Đây là...

Dương Liệt không kịp nghĩ, dường như bản năng, liền buông ngay tay Tuệ Lâm ra, vận công lực đối phó Dương Thần!

Nhưng, kết quả là gã hoàn toàn bất lực!

Chỉ cảm thấy một lực có vẻ rất mềm mại, nhưng lan tỏa toàn thân. Cơ thể, trong chốc lát bị lực mạnh đẩy ra khỏi cửa!

Dương Liệt quay hai vòng liên tục, như cố gắng thoát khỏi sức mạnh đó. Trán đổ mồ hôi, đột nhiên ngẩng đầu nhìn, vừa nãy Tuệ Lâm đứng sau gã, giờ không biết từ lúc nào đằng sau gã lại là Dương Thần.

Môn võ Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh mà Dương Thần luyện tập đã đạt được cảnh giới, sức mạnh vô biên, khiến Thái Ngưng ngơ ngác, mặc dù cô cũng không biết Dương thần mạnh đến mức nào, nhưng cô cũng cảm nhận được sức mạnh của hắn so với lúc trước mạnh hơn rất nhiều.
Nhưng, cuối cùng cô cũng tự tin hơn, vì thực lực của Dương Liệt mạnh hơn cô, nếu là cô, như trận lúc nãy, không phải là quay mấy vòng thì có thể thoát khỏi sức mạnh đó được.
Đáng tiếc, như thế thì làm sao chứ, đối diện với một người đàn ông được tôn là “Thần”, thì mãi mãi chỉ cúi đầu trước hắn mà thôi.
- Rốt cuộc ngươi là ai, Trung Hải làm sao lại có thể có người như ngươi chứ....
Dương Liệt dường như không thể nào tin được, quay lại hỏi Thái Ngưng:
- Hoa Vũ, hắn ta...hắn ta là ai?
- Anh ta là người “có tiếng mà không có miếng”, Thái Ngưng lạnh nhạt trả lời.
Dương Liệt mắt lim dim:
- Hóa ra là ngươi....trước kia có nghe danh ngươi ở Tây Tạng đã từng giúp Long Tổ làm rất nhiều việc. Long Tổ nói ngươi rất lợi hại, xem ra ngươi rất có bản lĩnh.
Dương Thần cảm thấy kỳ lạ, tên Dương Liệt này, dường như cảm giác được khoảng cách sức mạnh của gã kém xa hắn, nhưng gã cũng không hề tỏ vẻ sợ hãi, lại còn tự cho mình là kẻ độc tài một cách mù quáng, hay là gã có mưu đồ gì khác, Dương Thần cũng không nắm được.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 278
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:59
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 353: Tiên Thiên Đại Viên Mãn

Cánh cửa đập vào nhau, khiến Lâm Nhược Khê và mọi người đều Hướng về phía Dương Thần, thấy Tuệ Lâm không sao, họ cũng yên tâm hơn, không khí vẫn hết sức căng thẳng, nhìn bên ngoài Dương Liệt với dáng vẻ như hổ rình mồi.

Viên Dã đứng cách Dương Liệt không xa, nhìn thấy Dương Liệt quen quen, nghĩ lại lúc nãy Tuệ Lâm gọi “Dương Liệt”, Viên Dã càng thêm hoài nghi và quan sát kỹ hõn...

- Dương Thần, tốt nhất ngươi không nên xen vào chuyện người khác, đây là chuyện giữa ta và Tuệ Lâm, không cần ngươi nhúng tay vào, Dương Liệt vẫn hống hách như lúc trước nói.

- Bà nội cô ấy giao cho ta chăm sóc cô ấy, nên việc của cô ấy ta cần phải quan tâm, còn ngươi có thích hay không thích, điều này cũng chẳng liên quan gì đến ta. Chỉ là ta thấy cô ấy không muốn đi cùng ngươi, hơn nữa lại còn như muốn cầu cứu ta giúp đỡ, ta cũng chẳng còn lí do nào khác, vì thế, nếu như ngươi muốn làm gì thì hành động luôn đi, không cần phải nhiều lời.
Dương Thần mất hết kiên nhẫn, tên thanh niên này, xem ra còn nhỏ hơn hắn mấy tuổi, nhưng giọng điệu lại rất tự cao tự đại.

Dương Liệt hừ một tiếng:
- Ngươi nghĩ là ta không dám làm gì sao? Có phải ngươi nghĩ ngươi mạnh hơn ta, nên ta có thể sợ ngươi? Ta nói cho ngươi biết, trên đời này có rất nhiều những người tài giỏi, với khả năng tép riu của ngươi cả đời này cũng không có cở hội gặp họ đâu, đối với ta chỉ cần vài năm luyện tập thì ta cũng mạnh gấp vạn lần ngươi, đừng để lúc đó phải quỳ xuống cầu xin ta...ngươi đừng nghĩ ta không biết, ngươi nhất định có ý đồ đen tối muốn làm hại Tuệ Nhi, nếu không vô duyên vô cớ gì lại ra tay giữ cô ấy ở lại nhà ngươi chứ? Hơn nữa cô ấy với ngươi chẳng thân chẳng quen gì,ngươi định cho ta là tên ngốc sao?

Những lời nói này của Dương Liệt, đặc biệt là câu nói hắn không được gặp người tài giỏi bao giờ, khiến hắn nổi cáu, tên tiểu tử này đầu óc không minh mẫn nữa rồi.

Người đứng dưới mái hiên, chẳng lẽ nào ngươi không biết cúi đầu?

- Ngươi có tin là ngươi nói câu nói vừa nãy lại một lần nữa, ta sẽ cho ngươi biến khỏi thế giới này không? Trong đầu Dương Thần đã chủ định giết gã, mặc dù hắn thực sự không muốn giết người, nhưng loại người ngạo mạn cậy tài khinh người, vô lễ phép, nếu có sống thì cũng làm hại đến người khác.

Nghe thấy Dương Thần nói như vậy Thái Ngưng liền trau mày nói:
- Dương Thần à, anh không nên nóng vội, chỉ là cậu ta chưa biết thực hư thế nào thôi...

- Đúng vậy, Dương đại ca, đánh cho anh ta thấy khiếp sợ là được rồi, đừng giết người có được không...Tuệ Lâm biết được thực lực của Dương Liệt còn kém xa Dương Thần, nếu mà Dương Thần muốn giết thì Dương Liệt không còn đường mà thoát.

Dương Liệt vẫn tỏ vẻ hồn nhiên không hề sợ hãi, cười ha hả:
- Ngươi nghĩ ta không dám sao? Ngươi đã lộ nguyên bản chất xấu xa là có ý đồ đen tối với Tuệ nhi, Tuệ nhi ngây thơ nên mới bị ngươi mê hoặc, cuộc sống của ngươi như vậy giống như một tên súc sinh sống trong bóng tối...

Không cần đợi Dương Liệt nó hết câu, bóng dáng Dương Thần trong nháy mắt đã di chuyển đến trước mặt Dương Liệt rồi.

Nét mặt Dương Thần đằng đằng sát khí, giống như một đám mây đen kịt của những cơn mưa sấm chớp ùa đến, cả người giống như áp lực của cả bầu trời đè vào cơ thể Dương Liệt.

- Ngươi đáng phải chết...

Lời nó vừa dứt, cánh tay Dương Thần tung một chưởng vào trước ngực Dương Liệt

Dương Liệt cũng không hề nghĩ tới nếu Dương Thần ra tay thì hắn không để cho đối phương kịp phản ứng.

Khả năng ra tay nhanh như chớp của Dương Thần, khiến Dương Liệt không kịp phản ứng, đến nối khi bị ăn một chưởng mà trên môi hắn vẫn chưa kịp tắt nụ cười mỉa mai Dương Thần lúc trước.

Bịch!

Một âm thanh vang lên, cơ thể Dương Liệt như đứt đoạn bay ra với tốc độ cực mạnh, bay xa đến độ vài mét, còn trao đảo rồi mới hạ cánh trên thảm cỏ xanh.

Trên thực tế, sức mạnh của Dương Thần chỉ có thể làm đối thủ bay với cự ly cực ngắn, nhưng cơ thể Dương Liệt bay xa đến như vậy, cũng là vì Dương Thần dùng hết cả nội lực tung ra một chưởng, vì thế cơ thể Dương Liệt mới bay xa đến vậy, như vậy cũng đã đủ để đe dọa người rồi.

Dương Liệt hộc ra máu tươi, mắt mở trừng trừng, không thể tin nổi, tay run rẩy chỉ vào Dương Thần...

- Ngươi...Ngươi... Dám...

Dương Liệt không kịp nói hết câu, gã mới phát hiện lục phủ ngũ tạng của gã như bị bom phá hủy, dây thần kinh và các mạch máu bị cuồng loạn, khiến gã cảm thấy vô cùng khó chịu.

Ánh mắt Dương Thần lạnh lẽo như khối băng đá, toàn thân như đắm chìm trong bóng tối, mắc dù bên ngoài mặt trời vẫn chiếu những tia nắng le lói, nhưng chỗ Dương Thần đứng là một khối âm u.

- Ồ, ngươi có thể trụ nổi chưởng này của ta mà không chết, xem ra khả năng của ngươi cũng khá đấy chứ, Dương Thần cười lạnh nhạt, tiếp tục bước đến gần Dương Liệt.

Thái Ngưng sợ quá, cô cũng không nghĩ là Dương Thần nói đánh là sẽ đánh.

Chưởng vừa rồi, nếu như đánh vào cô, cô nghĩ rằng không chỉ một mình cô mà có đến ba người như cô cũng có thể chết rồi, nhưng tên Dương Liệt kia vẫn chưa chết, quả nhiên công lực của gã khác xa cô.

Nhưng, tuyệt đối không thể để gã chết như vậy được

Thái Ngưng nhanh chóng chạy đến trước mặt Dương Thần, ngăn cản Dương Thần tiến đến chỗ Dương Liệt:
- Dương Thần à, đủ rồi đấy, anh không được giết cậu ta, anh mà giết cậu ta là có chuyện đấy.

Lâm Nhược Khê lúc này mồn cũng há hốc, đặc biệt là Viên Dã và Đường Đường, mặc dù cũng nghe về sức mạnh của Dương Thần, nhưng họ cũng không nghĩ tới Dương Thần lại dũng mãnh đến mức này.

Lâm Nhược Khê không nói được câu nào, sắc mặt trắng bệch, trước mắt Dương Thần có giết người hay không cô cũng không để ý được nữa, chỉ là, cô vừa nghe thấy Dương Liệt gọi Tuệ Lâm- Lâm Tuệ?

Lâm Nhược Khê lặng nhìn về phía Tuệ Lâm một sắc mặt lo âu, lâm vào trầm tư...

- Tránh ra.
Dương Thần hững hờ nhìn Thái Ngưng người đang ngăn cản hắn:
- Cô cũng biết là cô không cản được tôi mà.

Thái Ngưng cắn chặt răng, ánh mắt tràn đầy sự kiên quyết, nhưng có chút như van nài cầu xin Dương Thần:
- Dương Thần...đừng như vậy nữa có được không, thật sự là không thể để cậu ấy chết được...

- Vì sao?
Dương Thần cười lạnh lùng hỏi.

- Gia đình cậu ấy không phải tầm thường, nếu như cậu ấy mà có mệnh hệ gì thì anh...

- Tôi làm sao? Ai có thể gây khó dễ cho tôi? Dương Thần cười ha hả nói:
- Đã quá tam ba bận nhẫn nhịn rồi,đã thế lại còn vô lễ không biết lường sức mình, ngu xuẩn, chết cũng đáng, để nó sống thì có lợi gì?

Dương Liệt nằm trên thảm cỏ phía sau, nghe thấy Dương Thần nói vậy tức giận hộc ra máu, chỉ tay Dương Thần mở miệng:
- Ngươi dám sỉ nhục ta...

Vẻ mặt Thái Ngưng như tái xanh lại, cái tên kia, quá ngu ngốc đến nước này rồi mà còn như vậy?

Quả nhiên, Dương Thần không cần phí thêm lời nữa, tiếp tục gạt Thái Ngưng sang một bên, Thái Ngưng ngơ người không ngăn cản lại được.

Dương Thần tiến thêm một bước, đã đứng ngay trước mặt Dương Liệt nhìn Dương Liệt với ánh mắt tràn đầy sát khí:

- Ta thích ánh mắt kiểu như thế này của ngươi, có giết ngươi ta cũng cảm thấy dễ chịu, nói xong, một chân hắn đạp lên đầu Dương Liệt.

Nhưng , chân hắn giơ lên chưa kịp đến đầu Dương Liệt, thì cơ thể hắn đột nhiên quay lại, chân đá hướng lên trời.

Bịch!

Một âm thanh lại vang lên, giống như một quả bom nổ giữa không trung.

Chỉ thấy một bóng dáng màu xám, xuất hiện từ trong không trung, dùng chân đọ sức với chân Dương Thần sau một hồi mới hạ xuốn phía sau Dương Liệt.

Bóng dáng màu xám lập tức lôi Dương Liệt về phía sau gã, lúc này mọi người mới nhìn rõ gã.

Đúng là một gã có tuổi mắc chiếc áo choàng màu xanh, mái tóc hoa râm, nhưng trông rất khí phách, làn ra trơn bóng, cũng không rõ tuổi tác, xuất hiện với vẻ mặt rất nghiêm trang, nhìn vào Dương Thần.

Thái Ngưng nhìn thấy người đến, lúc đầu cũng hơi sửng sốt, sau đó như nghĩ một cái gì đó rồi giật mình, cô đột nhiên mỉm cười thở phào nhẹ nhõm, không phải lo nghĩ nữa, dựa vào tay cơ vị tiền bối này cũng có lẽ ngăn cản được Dương Thần?

- Sư phụ...
Dương Liệt kêu lên, nhìn thấy người đến,gã cảm thấy vô cùng vui mừng .

Lão cúi xuống điểm lên những huyệt đạo trọng yếu trên cơ thể Dương Liệt, rồi mới đứng lên tiếp tục đối mắt với Dương Thần:

- Người còn trẻ tuổi nên khoan dung mà độ lượng, đồ nhi nhà ta vẫn còn nhỏ tuổi, mà ngươi đánh nó dã man như vậy, chẳng lẽ ngươi không biết coi trọng mạng sống của một con người sao?
Lão già chau mày hỏi.

Dương Thần cảm thấy thích thú nhìn lão làm xong việc, hắn vừa như cảm thấy một lực vô cùng mạnh mẽ đánh vào hắn, mặc dù bản thân có thể chống cự lại được, nhưng ít nhiếu cũng bị thương, vì thế hắn muốn đối thoại với lão một lúc.

Dương Thần không ngờ sẽ có cơ hội gặp được người có thể đấu với hắn, lúc đó hắn cười chế nhạo:
- Nó còn trẻ tuổi, tôi cũng không phải là đã già, nếu như không động đến tôi, tôi cũng không thèm ra tay, là đồ đệ của ông, ông không nghĩ là ông phải có trách nhiệm quản cho chặt sao, lại còn đến đây nói những lời này làm gi?

- Đồ nhi nhà ta có chỗ nào không phải, mà ngươi ra tay dã man như vậy chứ...
Ánh mắt lão rất sáng:
- Theo như quan sát của ta, võ công của ngươi đã đạt được cảnh giới Tiên Thiên Đại Viên Mãn, với võ công như vậy ta cũng không thể đấu được, mặc dù cũng không biết tuổi tác của ngươi ra sao, tuổi còn trẻ rất có bản lĩnh, nhưng năng lực càng mạnh, trách nhiệm càng lớn, ngươi có bản lĩnh như vậy, hà tất gì phải so đo tính toán với đồ nhi nhà ta?

Nghe câu nói này, vẻ mặt Dương Thần dường như cũng không để ý, mà Thái Ngưng và Dương Liệt thấy vô cùng ngạc nhiên,Thái Ngưng không ngờ được là Dương Thần luyện công đã đạt được cảnh giới Tiên Thiên Đại Viên Mãn trong truyền thuyết thường nói như vậy, chả trách sức mạnh của hắn lại dũng mãnh đến vậy, còn Dương Liệt không thể tin khi nghe thấy ngay cả sư phụ của gã cũng không phải là đối thủ của Dương Thần.

Bản thân gã vẫn còn nghĩ có sư phụ gã ra tay, thì nhất định thắng được Dương Thần, những câu nói hôm nay của lão đã khiến gã dập tắt mộng đẹp, cuối cùng gã mới ý thức được gã có thể sẽ chết trong tay Dương Thần.

- Lão già, ông đừng nghĩ ông có thể phá tôi một chưởng, là tôi không thể giết ông, nói cho ông biết, đồ đệ của ông đã đến chọc tôi, hôm nay nếu ông còn nhiều lời tôi sẽ giết luôn cả hai.
Dương Thần thấy lão già này nói cũng có đạo lý, nên hắn không thanh toán lão, muốn đánh thì đánh, muốn cứu người thì cứu ông còn nhiều lời làm gi?

Trên thế giới này vốn dĩ không có hai từ bình đẳng, cuối cùng,sức mạnh sẽ mãi mãi là những hành động, chẳng thể là lý luận đạo đức gì hết, tin tưởng thượng đế có công bằng, ai tin thì kẻ đó là đồ ngu xuẩn.

Nhưng đúng lúc này, Viên Dã đang đứng nhìn Dương Liệt như nghi ngờ gì đó liền chạy lại trước mặt Dương Liệt, lên tiếng hỏi:
- Anh là thiếu gia của Dương gia, có phải là anh họ Dương Liệt không?


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 279
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:59
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 354: Không cần phải nói

Viên Dã đột nhiên xuất hiện với một câu đơn giản khiến sát khí cuồn cuộn trong Dương Thần bất ngờ tan biến, chợt nghĩ đến điều gì đó, nhíu nhíu mày nhìn Dương Liệt đang tàn hơi.

Dương Liệt cũng nhìu mày nhìn kĩ Viên Dã.
- Cậu là …

- Tôi là Viên Dã đây, lúc nhỏ đã từng gặp nhau.
Viên Dã chỉ vào bản thân, có chút hồ hởi, nhưng trong cái tình cảnh này thì gã cười không nổi.

- Cậu là … con trai của cô?
Dương Liệt dường như nhớ ra điều gì đó, hoài nghi hỏi.

- Đúng rồi, mẹ tôi là Dương Tiệp Dư, tôi đã nói là không hiểu sao lại quen tại thế, lại còn có vài nét giống bác cả nữa, thì ra là anh họ … nhưng … nhưng nhiều năm không gặp, nhất thời tôi không nhận ra, đầu óc cũng chẳng nhớ ra.
Viên Dã xấu hổ quay người lại, nói với Dương Thần:
- Đại ca, xem như nể mặt em được không, anh ấy … anh ấy là anh họ của em, xin anh đừng giết anh ấy, nghe nói từ nhỏ anh ấy đã tầm sư học đạo, có thể là không biết về anh, anh ấy giờ cũng đã đủ thảm rồi …

Tâm trạng Dương Thần có chút chấn động, tuy rằng gương mặt chẳng thay đổi nhiều, nhưng khoảnh khắc Dương Liệt nhìn nhận, sát khí của Dương Thần sớm đã bị trôi sạch, một cảm giác bi ai và cô đơn cùng cực, khiến hắn có cảm giác lạnh đến tê cứng.

Cho dù không nghĩ nhiều, Dương Thần cũng hiểu được phần nào, vì sao lúc nhìn thấy người thanh niên này, lại có cái cảm xúc bản năng kỳ lạ.

Dương Liệt không cam tâm nhìn với ánh mắt phức tạp, Dương Thần lại nhìn với ánh mắt đề phòng quen thuộc, thở một hơi thật dài.
- Cút, xem như ta nể thân phận của người anh em trẻ tuổi này, không giết các ngươi.

Dương Thần buông tay khiến Thái Ngưng ở bên cạnh lộ ra sắc thái bất ngờ, cô cũng biết là nếu tên này ra tay thì không thể nhận ra, không ngờ Viên Dã có thể ra mặt ngăn cản Dương Thần giết người? Đây … Rất không tầm thường.

Nhưng mà Dương Liệt không phải chết, khiến Thái Ngưng thực sự nhẹ nhõm thở ra, dù sao thì nhà họ Thái so với nhà họ Dương, vẫn là quá yếu, nếu Dương Liệt xảy ra chuyện ở Trung Hải, lại là nhà họ Thái của mình mang y ðến ðây, nhà họ Thái khó có thể tránh ðýợc hiểu lầm này, hõn nữa khóc cũng không có chỗ mà khóc, hai ðầu ðều chết cả…

Lão già lim dim mắt, lão cũng kinh ngạc khi sát khí của Dương Thần lại nhanh chóng tan biến, nhưng không cần quyết đấu với Dương Thần trong lòng lão thấy an tâm, xem như Dương Thần đại khái làm việc thiện, chắp tay đáp:
- Ngọc Ki Tử phái Côn Luân, xin cảm tạ người anh em mở cho lối thoát.

Nói xong, Ngọc Ki Tử xoay người nâng toàn thân Dương Liệt khó có thể nhúc nhích, hồn xiêu phách lạc dậy, lê người rời khỏi khu vực biệt thự.

Khinh công của y quả thật tuyệt đỉnh, đâu sợ gì Dương Thần, nếu ở trên không chắc có thể thắng hắn, nếu y không cứu Dương Liệt, đơn thuần chạy trốn thì Dương Thần chẳng có cách gì bắt kịp.

Giây phút ấy bóng người vụt qua, mang theo một người nữa, chớp mắt Ngọc Ki Tử cũng không thấy đâu.

Thái Ngưng kín đáo nhìn Dương Thần, gật đầu nói “Cảm ơn”, rồi cũng rời khỏi đó.

Mới sáng sớm đã xảy ra chuyện ly kỳ vậy, trong mắt Viên Dã và Đường Đường thì thật là vô cùng thần kỳ, hoang đường như mơ, may sao Dương Thần đã từng lộ diện thân thủ giúp bọn họ nên về điểm cơ bản mới không bị ngất vì kinh ngạc.

Còn Tuệ Lâm thì sắc mặt lại u buồn, Tuệ Lâm cũng phát giác Lâm Nhược Khê nhìn cô chằm chằm với ánh mắt kỳ quái, trong đó lại chẳng biểu đạt bất cứ tình cảm gì, nhưng Tuệ Lâm mơ hồ cảm nhận được, Lâm Nhược Khê biết điều gì đó.

Dương Thần chẳng có tâm tư nào mà ngồi ở nhà, bước ra cửa, nói với Lâm Nhược Khê:
- Nhược Khê, anh ra ngoài đổi gió một chút, em thay anh tiếp đãi bọn Viên Dã.

Lâm Nhược Khê có chút ngạc nhiên, cô ít thấy Dương Thần nghiêm túc, trịnh trọng nói chuyện với cô như vậy, khiến cô ngay lập tức chẳng có phản ứng ǵ, thậm chí có chút đau lòng, nhưng vẫn gật đầu:
- Em biết rồi, anh nhớ về sớm, đợi anh về ăn cơm trưa.

Dương Thần ậm ừ đáp, bước đến chỗ đậu xe lấy xe của hắn rời khỏi biệt thự.

Hắn cần yên tĩnh một mình, đầu óc lộn xộn, cảm giác yêu hận tình thù đan xen khiến cảm giác dày vò trong hắn trỗi dậy.

Rất nhiều chuyện lúc bạn nghĩ và lúc bạn thực sự thấy, tâm trạng lúc va chạm phải đúng là một trời một vực —— giống như lần trước đụng mặt Dương Tiệp Dư ở quán cà phê, Dương Thần khó kiểm soát khi đối diện với tất thảy những gì đã từng cố quên đi, đè nặng cái cảm giác vật đó không thuộc về hắn.

Dương Thần rời đi, không khí trong nhà có chút gì đó không tự nhiên, Viên Dã và Đường Đường không nghĩ tới xảy ra tình cảnh một mất một còn này, may mắn sao Dương Liệt là anh em bà con nhiều năm chưa gặp của Viên Dã, bằng không hôm nay tứ phía không vấy máu thì không kết thúc.

Nhưng sự việc tạm thời bị xoá bỏ, có thể vấn đề vẫn còn.

Chí ít, mọi người ở đó bao gồm cả Viên Dã cảm thấy kỳ lạ với việc Dương Liệt thích Tuệ Lâm —— Dương Liệt đâu phải là người bình thường, còn Tuệ Lâm nữa chứ?

Đặc biệt, Lâm Nhược Khê tuy rằng không kết giao với nhà họ Viên, nhưng cũng biết nhà họ Viên có thể ngồi vững vàng ở vị thế gia tộc lớn nhất Trung Hải, khả năng lớn nhất có thể liên quan đến mẹ của Viên Dã – Yến Kinh, Dương Tiệp Dư của nhà họ Dương.

Nếu Dương Liệt đã là anh họ của Viên Dã, thế thì xuất thân đứng đầu Hoa Hạ nắm thực quyền nhà họ Dương là điều không còn nghi ngờ gì, y phải có bản lĩnh, có cái ngang ngược —— tuy miễn cưỡng dùng vài chiêu của sư phụ đấu với Dương Thần, đều là vì gia thế không tầm thường.

Người đàn ông có gia thế không tầm thường ấy làm thế nào lại rảnh rỗi chạy đến nơi đây tìm người nhìn bình thường như Tuệ Lâm, “cô em họ của Dương Thần”.

Tuy rằng Tuệ Lâm cũng là mỹ nhân có một không hai, nhưng đứng bên cạnh Lâm Nhược Khê thì có vẻ chỉ làm nền thôi, mà có hơn chút thì là làn nước trong mát, nói đến chuyện làm đàn ông điên đảo mà còn là con nhà quyền quý như Dương Liệt thì quả thực cực kỳ hiếm hoi, người ta sao có thể chưa thấy qua mỹ nhân? Đã thế lúc nhìn thấy Lâm Nhược Khê, thần sắc mảy may không có lấy một chút xao động.

Kết quả là, Viên Dã không kiềm chế được hỏi Tuệ Lâm.
- Cô Tuệ Lâm, cô làm thế nào quen với anh họ tôi? Anh họ tôi từ nhỏ nghe đâu đi tầm sư học đạo, có lẽ chính là đạo trưởng Ngọc Ki Tử lúc nãy, chẳng lẽ cô cũng là đệ tử cao nhân của phái Côn Luân?

Sắc mặt Tuệ Lâm trắng nhợt, tâm tư cô đơn giản, đâu có nghĩ đến Dương Liệt đến tìm cô, dấu vết lộ rồi.

Quả nhiên, Viên Dã hỏi xong, ánh mắt lạnh lùng của Lâm Nhược Khê liền nhìn về hướng đó, dù sao cũng là Chủ tịch công ty đa quốc gia nắm trong tay hàng ngàn công nhân, vốn thường ngày nhìn người uy nghiêm áp chế, giờ nhìn Tuệ Lâm chăm chú, nhìn thẳng khuôn mặt nhỏ nhắn của Tuệ Lâm đến nỗi thấy đau khổ.

- Tôi… Tôi không phải đâu, tôi chỉ là …

Tuệ Lâm thật sự không biết làm thế nào mở miệng, vốn cô là người không giỏi nói dối, nói bản thân là cô em họ của Dương Thần ở đây là do người khác nói đỡ cho cô, giờ phút này đã rất khó che giấu, không biết làm thế nào để lấp liếm.

- Thôi, không cần phải nói, đây không phải là vấn đề.
Lâm Nhược Khê đột nhiên mở miệng, thản nhiên dùng ánh mắt giao tiếp với Tuệ Lâm.
- Tuệ Lâm, đi giúp vú Vương làm cơm đi, Viên Dã và Đường Đường ở lại ăn cơm trưa nhé.

Tuệ Lâm sửng sốt, không nghĩ là Lâm Nhược Khê sẽ dễ dàng buông tha cho cô như thế, còn giúp cô chuyển hướng chủ đề.

Nhưng, việc bản thân là “Lâm Tuệ”, sao cô ta không truy hỏi?

Bất luận nguyên nhân là gì, Tuệ Lâm vẫn lập tức gật đầu, chạy tới phòng bếp.

Viên Dã cũng không nhất thiết phải hỏi rõ ràng, người ta không muốn nói, lại không phải là người phụ nữ bản thân thích, cũng không rảnh rỗi quản lý nhiều vậy.

Tuệ Lâm chạy vào trong phòng bếp mới an lòng chút xíu, giúp vú Vương rửa rau thái rau, nhưng tâm tư vẫn bay ra phòng khách ngoài kia, cô thực sự không hiểu được Lâm Nhược Khê nghĩ gì, dựa vào trí tuệ của cô tuyệt đối sẽ phát hiện được ra vấn đề, hơn nữa ánh mắt vừa nãy đủ chứng minh là cô ta chắc chắn biết điều gì đó.

Đều do tên Dương Liệt chết tiệt kia.

Hoá ra, Thục Sơn phái Nga Mi của Tuệ Lâm và phái Côn Luân của Dương Liệt vốn có mối thâm giao kế thừa từ thời cổ đại, hơn nữa nhà họ Lâm của Tuệ Lâm với nhà họ Dương có lui tới, tuy rằng nhà họ Lâm không bằng nhà họ Dương, nhưng có thể xem khá môn đăng hộ đối.

Lúc Dương Liệt thấy Tuệ Lâm lần đầu tiên, cũng có thể coi là mối tình đầu thời trẻ, vừa nhìn lập tức cảm mến, luôn luôn hống hách cho rằng Tuệ Lâm tất nhiên sẽ là vợ của y, Tuệ Lâm thì chẳng thích ỷ vào thiên phú cực cao, lại xuất thân nhà quyền quý, có sư phụ cao thủ Tiên Thiên như y, vì thế mà Dương Liệt hống hách ương ngạnh lại thêm cảnh tượng vừa nãy.

Trong lúc Tuệ Lâm đang bận rộn và suy nghĩ, Lâm Nhược Khê bên ngoài nói chuyện với bọn Viên Dã cũng được một lúc, cũng tiến vào trong phòng bếp lấy chút trái cây sấy mời khách.

Thấy Lâm Nhược Khê, Tuệ Lâm lập tức muốn giải thích một chút.
- Chị à, em kỳ thật …

- Không cần phải nói.
Lâm Nhược Khê im lặng nhìn cô ta một lúc.
- Cô không cần phải nói, tôi không biết gì cả, cô là em họ của Dương Thần, cũng là em họ tôi, đúng chứ?

Nhìn ánh mắt của Lâm Nhược Khê có phần áp lực, Tuệ Lâm đột nhiên cảm thấy lòng đau khổ, cắn cắn môi mỏng, nhưng vẫn gật gật đầu.
- Dạ…

Lâm Nhược Khê miễn cưỡng nở nụ cười, cầm trái cây sấy bước ra khỏi phòng bếp.

Tuệ Lâm kinh ngạc đứng yên tại chỗ, làm cách nào cũng không bình tĩnh lại được, mắt hoe hoe đỏ, cũng cố nén không bật khóc.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 280
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:59
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 355: Anh hát trước

Gần đến lúc ăn trưa, Dương Thần đúng giờ về đến nhà, trên mặt đã không còn vẻ nghiêm trọng, dường như rất thoải mái, nghiễm nhiên đã điều chỉnh lại cảm xúc của hắn.

Nhìn thấy Viên Dã và Ðýờng Đường còn ngồi ở bàn ăn, Dương Thần nhìn cặp tình nhân trẻ cười khẩy.
- Bảo các người ở lại ăn cơm là ở lại thật à, chỉ là khách sáo với các ngươi mà các nguơi tưởng thật sao?

Đường Đường càm giác Dương Thần lại khôi phục dáng vẻ tản mạn thường ngày.
- Nghe chị dâu nói thì đây là nhà chị ấy có phải nhà chú đâu, chính chú mới là ăn cơm nhão đấy.

Dương Thần toát cả mồ hôi lạnh, nhìn Lâm Nhược Khê đang dọn thức ăn từ bếp lên một cách uất ức.
- Bà xã à, em không thể việc gì cũng nói ra, ở nhà này tôi chẳng có quyền gì cả sao.

Lâm Nhược Khê nhìn thấy Dương Thần bình an trở về, lại còn pha trò, lòng như trút được gánh nặng, nên chẳng để ý đến hắn, quay người trở về bếp tiếp tục dọn thức ăn.

- Đấy chú xem, chị dâu đâu có thèm để ý đến chú đâu.
Đường Đường lè lưỡi nói với Dương Thần.

Dương Thần lại thêm một trận đau khổ, quyền lợi làm chồng của hắn “cao” quá đi.

Mọi người ngồi xuống ăn cơm, không khí đã hòa hợp hơn, vú Vương dường như vui vẻ hơn mọi lần, đặc biệt khi nghe Viên Dã và Đường Đường gọi Lâm Nhược Khê là chị dâu, hai mắt của vú Vương tít cả lại như trăng lưỡi liềm.

- Đại ca, em có một thỉnh cầu.
Viên Dã đột nhiên nói với Dương Thần.

Dương Thần đang mở miệng và cơm ăn, vội ngậm lại gật gật đầu bảo cậu ta nói.

- Có thể dạy võ công cho em không ạ?

Dương Thần vốn định phun miếng cơm ra biểu hiện sự kinh ngạc của bản thân, nhưng đúng khoảnh khắc vừa chớm ấy thì bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của Lâm Nhược Khê, lập tức nghẹn cứng cổ.

- Sặc … Tôi nói, cậu tốt hơn hết là chơi game điện tử của cậu đi, đánh nhau không thích hợp với cậu.
Dương Thần bảo:
- Nếu cậu muốn giải quyết mấy tên lưu manh, côn đồ nhãi nhép thì trực tiếp học đánh đấm gì đó là đủ rối, tôi sẽ không dạy công phu cho cậu đâu.

- Nhưng anh biết kungfu mà, người vừa nãy lợi hại thế kia mà còn bảo là đánh không lại anh, em muốn theo học anh, chẳng phải là lợi hại nhất sao?
Viên Dã đầy phấn khích bảo.

Dương Thần buông bát đũa, mặt nghiêm nghị nhìn Viên Dã.
- Tôi không biết kungfu.

- Đại ca, đừng đùa mà, tất cả mọi người đều thấy cả rồi.
Viên Dã cứ nghĩ là Dương Thần không muốn dạy.

- Tôi không biết kungfu, nhưng tôi biết giết người, cậu muốn học giết người sao?
Dương Thần hỏi.

Viên Dã sửng sốt, không chỉ thế mà bốn người phụ nữ có mặt ở bàn ăn đều ngừng động tác, Lâm Nhược Khê nhìn Dương Thần oán trách, lời đó dọa Viên Dã ngơ cả người.

Viên Dã sắc mặt đau khổ, rốt cuộc cũng lắc lắc đầu.
- Thế thôi vậy, em nghĩ là em không chịu nổi.

- Cậu đừng nghĩ là tôi nhỏ mọn, chẳng có gì nhỏ mọn cả, nhưng một khi tôi đã ra tay dạy dỗ thì chí ít huấn luyện cho trình độ bộ đội đặc chủng, cậu thì không xứng, cũng không có căn bản, nên tốt nhất là học cái khác.
Dương Thần bảo.

Trên thực tế, Dương Thần còn có môn nội công “Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh” có thể dạy, nhưng Tống Thiên Hành không nói đến việc có thể hay không thể truyền dạy cho người khác, nên để bày tỏ lòng thành kính với ân sư đã khuất, Dương Thần không dễ gì truyền dạy cho người khác kungfu này.

Huống chi, môn kungfu này bản thân hắn thể chất đặc biệt mới luyện được thuần thục như vậy, người bình thường mà luyện được đến tầng thứ nhất cũng rất gian nan phi thường.

Viên Dã cũng chẳng bận tâm, mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng vẫn không đến nỗi giận dỗi Dương Thần cho rằng hắn giữ riêng cho bản thân, sau đó lại thoải mái tán gẫu.

Lúc gần ăn xong, Đường Đường đột nhiên đề nghị.
- Chị dâu, chú, buổi chiều chúng ta đi ra ngoài hát karaoke được không? Dù sao thì mọi người đều đang nghỉ phép, cùng nhau đi chơi đi.

- Karaoke?
Lâm Nhược Khê nhíu nhíu chân mày.
- Tôi chưa từng đi.

- Không phải …
Vẻ mặt Đường Đường khiếp sợ, như thể nhìn thấy sinh vật ngoài hành tinh.
- Sao Chủ tịch một công ty lớn như chị dâu lại chưa từng đi hát karaoke nhỉ?

Sắc mặt Lâm Nhược Khê có chút ửng hồng, gật gật đầu.

Dương Thần chẳng cảm thấy kỳ quái, cảm thấy đề nghị của Đường Đường có lẽ là một phương pháp tốt giúp quan hệ của hắn và Lâm Nhược Khê thêm thân thiết, nên đồng ý đáp:
- Đi, lát nghỉ ngơi xong rồi đi.

- Nhà họ Viên chúng tôi có một quán karaoke trang hoàng và cơ sở vật chất cũng không tồi, đến lúc đó em sẽ dẫn đại ca và chị dâu đi, tiện làm luôn thẻ bạch kim, lần sau đi miễn phí.
Viên Dã cười nói:
- Không có ý gì đâu ạ, chỉ là thể hiện sự kính trọng với trưởng bối thôi.

Dương Thần hừ hừ đáp:
- Càng gọi càng thấy già.

Lâm Nhược Khê nghe Dương Thần đồng ý, trong lòng kỳ thực có chút thích thú, quay sang nói với Tuệ Lâm:
- Em gái cũng đi nhé.

Tuệ Lâm nãy giờ tâm trạng có chút u buồn, đột nhiên nghe Lâm Nhược Khê mời mình củng tham gia, thiếu chút không cầm chắc bát cơm.
- Em cũng có thể đi à?

- Đương nhiên, đều là người trong nhà đi với nhau, em cũng là người thân của mọi người mà?
Lâm Nhược Khê nói.

Tuệ Lâm trong lòng có chút chua xót, cô không xác định được Lâm Nhược Khê có phải là đoán được mối quan hệ của cô hay chưa, nhưng từ “người thân” của Lâm Nhược Khê khiến cho cô cảm thấy tội lỗi.

Bản thân luôn luôn lừa dối cô ấy, tuy rằng không phải ác ý, nhưng đứng ở lập trường cô ấy, có thể bao dung với bản thân cô như vậy, khiến cho Tuệ Lâm thẹn đỏ mặt.

- Dạ, vâng.
Tuệ Lâm đáp lời, cô biết tính cách Lâm Nhược Khê luôn cần có người bên cạnh, tuy rằng cô cũng chưa đi hát karaoke lần nào.

Cơm nước xong, sau khi nghỉ ngơi một chút, Lâm Nhược Khê và Tuệ Lâm đều mặc áo khoác vào, mọi người liền đi ra cửa.

Xe của Lâm Nhược Khê vẫn đang đổi lốp xe, nên dùng xe của Dương Thần, đi theo chiếc R8 của Viên Dã, thẳng tiến quán karaoke “Viên Mộng” của nhà họ Viên.

Trên xe, Dương Thần vừa lái xe vừa nói với Lâm Nhược Khê ngồi bên cạnh:
- Bà xã, em có biết lúc nãy anh vừa đi đâu không?

Lâm Nhược Khê liếc Dương Thần đáp:
- Tôi không muốn biết.

Dương Thần đập đập miệng hắn.
- Ai, chẳng phối hợp tí nào … Anh đi tìm Trinh Tú.

- Trinh Tú?
Lâm Nhược Khê lúc này mới thấy có chút hứng thú.
- Cô ấy dạo này thế nào?

Dương Thần gật đầu.
- Lần trước anh bảo cô ấy báo danh học lại, chuẩn bị mùa hè năm nay thi đại học, hôm nay lúc anh đến thăm, phòng của cô bé để đầy sách, xem ra là thật rồi.

Lâm Nhược Khê nhìn Dương Thần hài lòng.
- Nói chung là làm được việc tốt.

Dương Thần có chút bực mình, bản thân hắn làm chuyện xấu khi nào chứ?

Tuệ Lâm không biết Trinh Tú là ai, nhưng nét mặt đau khổ của Dương Thần cảm thấy có chút khá thú vị.

Lúc năm người bọn họ đến quán karaoke, Giám đốc của Viên Mộng chạy như bay ra nghênh tiếp, Viên Dã gọi điện bảo với ông ta, không ngờ là đại thiếu gia và Chủ tịch Quốc tế Ngọc Lôi đến chơi, ông ta như bắt được vàng, lập tức dọn sạch sẽ phòng hát lớn nhất, còn chọn hai nhân viên phục vụ nhìn được nhất cùng ra đón tiếp.

- Đại thiếu gia, cậu rảnh rỗi đến chơi?
Lão giám đốc cười nói nịnh nọt.

Viên Dã chỉ Dương Thần và Lâm Nhược Khê đứng cạnh bên.
- Hôm nay đại ca, chị dâu tôi vừa lúc không có việc gì nên đến chơi, Giám đốc đừng làm những chuyện vô vị như thế nữa, tiếp tục làm việc đi, chúng tôi đều là người không phiền toái.

Lão giám đốc len lén liếc trộm Lâm Nhược Khê, lập tức nhận ra đó chính là Chủ tịch Ngọc Lôi nổi danh thấy người không thấy bóng , hơi hơi hoảng hốt, vội gật đầu đáp lễ.

Bước vào căn phòng xa hoa đặc biệt lớn được chuẩn bị tỉ mỉ, bao nhiêu dĩa trái cây, điểm tâm và đồ uống đã được bày trên bàn.

Dưới sự dẫn dắt của phần tử nhảy nhót sôi nổi Đường Đường, không khí lập tức nóng lên, Đường Đường cầm micro hát trước bài hát sôi động khuấy động bốn phía, theo sát và túm lấy Viên Dã hát cùng bài tình ca.

Viên Dã hát có chút lạc điệu, nhưng dù sao nghe vẫn lọt tai, hai người cùng hát bài 《có đôi khi yêu 》xem chừng cũng có đúng mẫu, thoải mái tự nhiên.

Sau khi liên tục hát hết hai bài, Dương Thần và Tuệ Lâm vỗ vỗ tay cổ vũ, Lâm Nhược Khê thì sắc mặt có chút hơi không tự nhiên, dường như nhìn thấy việc gì đó khiến cô có phần lo lắng.

- Chú hát một bài đi?
Đường Đường giao micro cho Dương Thần.

Dương Thần nhận lấy micro để trước mặt Lâm Nhược Khê.
- Ưu tiên phụ nữ.

Lâm Nhược Khê vội vàng trả micro lại cho Dương Thần.
- Anh hát trước, ai cần anh nhường chứ?

Dương Thần bất đắc dĩ cầm micro lên, nói với Viên Dã.
- Tiểu tử, giúp anh chọn bài nào.

- Chọn bài gì đây?
Viên Dã hỏi.

- Chọn bài cậu biết, cảm thấy hay, tuỳ bài gì cũng được.
Dương Thần đáp.

Lâm Nhược Khê ngồi bên cạnh hoài nghi nhìn hắn.
- Anh đừng có ba hoa khoác lác nữa, ngộ nhỡ anh không hát được thì sao?

- Ha ha, những bài tên tiểu tử này biết, khẳng định tôi đều có thể hát.
Dương Thần đắc ý bảo.

Viên Dã có chút không tin, nghĩ một lúc rồi rút ra một bài tương đối mới《RollingIntheDeep》, tác phẩm làm nổi danh ca sỹ Adele đạt giải Grammy ca khúc thịnh hành nhất, vì âm sắc độc đáo, nhiều người muốn hát lại nhưng rất khó có cảm xúc gì.

Tuệ Lâm thì lại cảm thấy vui thích, người thích âm nhạc như cô cảm thấy mọi vật trong quán karaoke khiến cô rất hứng thú, thấy Dương Thần muốn hát, trong lòng chờ mong.

Dương Thần bám theo giai điệu, mở miệng là hát lên luôn, giọng hơi khàn khàn thật ra lại phù hợp với ca khúc này:

"There ampsa fire start

Reagafever pit dit sbring ihedark

...

Could have haditall Rolling in the deep.

You had my heart inside of your hand..."

Tiếng ca có sức bật, thản nhiên nhưng lại hàm súc khiến cả phòng đều tràn ngập một loại tình cảm phóng khoáng, Dương Thần còn dùng tiếng Anh của người Mỹ một cách thuần thục.

Viên Dã và Đường Đường nghe đến mê mẩn cả người, Tuệ Lâm lại có vẻ vui mừng ngạc nhiên, chỉ có Lâm Nhược Khê sắc mặt thêm lo lắng, hai tay cuộn thành nắm đấm, run lên nhè nhẹ.

Đợi Dương Thần hát xong bài hát, cười hì hì rồi lại đưa micro trước mặt Lâm Nhược Khê.
- Bà xã, đến em rồi đó.

Lâm Nhược Khê vừa thấy liền vội vàng chuyển micro đến trước mặt Tuệ Lâm bảo:
- Em gái, em hát trước đi.

- A?
Tuệ Lâm chớp chớp mắt, tuy rằng cô có muốn hát, nhưng không nghĩ là Lâm Nhược Khê lại nhường thêm lần nữa.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (Mai Can Thái Thiếu Bính)
Page 56 of 66«1254555657586566»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook