Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (57) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 57 of 66«1255565758596566»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (Mai Can Thái Thiếu Bính)
Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2
khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 281
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:59
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 356: Nói hay hơn hát

Tuệ Lâm không rành cho lắm cách sử dụng các thiết bị ở quán karaoke, vì thế đỏ mặt nhờ Đường Đường chọn bài hát giúp.

- Chị Tuệ Lâm muốn hát bài gì?

Tuệ Lâm thẹn thùng mấp máy môi.
- Tôi không rành về ca hát cho lắm, hát những bài xưa được không?

- Cũng được, ca khúc xưa kinh điển, đều nghe rất hay.
Đường Đường gật đầu.

- Thế chọn bài《khả năng yêu》của Diệp Thiến Văn.

Đường Đường nhanh chóng đã chọn được bài hát, hơi tò mò nhìn về phía Tuệ Lâm, mà Viên Dã cũng chưa từng nghe qua bài hát này nên cũng có chút chờ mong.

Giọng ca của Tuệ Lâm được tán thưởng bởi những người làm về âm nhạc có tiếng của Giải trí Ngọc Lôi, được nhận định là ca sĩ có tiềm lực phát triển cực lớn, hát bài hát bản thân yêu thích thì chẳng còn gì phải bàn.

- Anh xuất hiện bên em.

- Giống như kỳ tích xảy ra, không nghĩ rằng đó là anh.

- Khiến cho em hoang mang, cảm giác trong lòng em.

...

- Bởi vì anh có cuộc sống của anh, em có hành trình của em.

- Phía trước còn có người đợi chờ anh.

- Anh sẽ biết khóc biết cười biết yêu biết đau thương…

Tình ca kinh điển được Tuệ Lâm biểu diễn cực kỳ sinh động, đặc biệt giọng hát của Tuệ Lâm mềm mại dịu dàng tinh tế, càng lôi cuốn người nghe.

Lúc bài hát kết thúc thì bàn tay nhỏ bé của Đường Đường cũng đỏ lên vì vỗ tay.

Tuệ Lâm cười ngượng ngùng, chuyển micro đến trước mặt Lâm Nhược Khê.
- Chị hát một bài đi.

Chút tươi cười trên gương mặt Lâm Nhược Khê cũng không còn, dường như dáng vẻ có chút đau khổ, nhưng ai cũng hát xong rồi, chỉ còn mỗi mình cô chưa hát, cũng không thể mạnh miệng bảo không hát.

- Bà xã, không lẽ đến ca hát em cũng sợ.
Dương Thần nhìn ra Lâm Nhược Khê dường như không muốn hát, không lẽ là thẹn thùng?

Lâm Nhược Khê thở hổn hển nhìn Dương Thần, cầm micro lên.
- Có gì tôi không dám chứ, không phải chỉ là ca hát thôi sao?

Nói xong, Lâm Nhược Khê đứng dậy, tự mình bước chỗ màn hình, bắt đầu chọn bài hát.

Tuy nhiên, chọn hơn năm phút đồng hồ, Lâm Nhược Khê vẫn chưa chọn được bài nào, không xác định được hát bài gì.

- Không thì chọn bài 《 hai con hổ 》.
Dương Thần trêu chọc cười bảo.

Lâm Nhược Khê hung hăng trợn mắt trừng Dương Thần, bởi nguyên nhân chủ yếu —— cô đúng thật chọn bài 《 hai con hổ 》.

Nhưng cái chuyện ngốc ngếch đó Lâm Nhược Khê tự nhiên sẽ không làm, nghĩ cả nửa buổi, Lâm Nhược Khê chọn bài 《 trời đầy mây 》của Mạc Úy Văn.

Bài hát này vốn chẳng khó hát, chỉ là giọng hát đặc biệt của Mạc Úy Văn khiến cho bài hát trở nên rung động lòng người.

Dương Thần cho tới giờ chưa lần nào nghe Lâm Nhược Khê hát, rốt cuộc người phụ nữ ngày thường ít khi mở miệng nói chuyện làm sao có chuyện hát cho hắn nghe chứ?

Lâm Nhược Khê quay lưng lại với mọi người, kỳ thực là vì trên trán mồ hôi mẹ mồ hôi con toát cả ra, hai tay cũng đày mồ hôi lạnh, thân thể cứng đơ, vẻ mặt tràn đầy u buồn.

Lúc lời bài hát chuyển sang màu đỏ, Lâm Nhược Khê cắn răng, bắt đầu hát …

- Trời đầy mây... Ở... Một người... Nhân ... Phòng...

Khoảnh khắc Lâm Nhược Khê hát xong câu đầu tiên, bốn người còn lại trong
phòng toàn bộ lộ vẻ “kinh hoàng”.

Chỉ vì câu đầu tiên Lâm Nhược Khê hát không có lấy một chữ nào chuẩn cả.

Giống như việc một người kiểm tra được 0 điểm so với người kiểm tra được trọn vẹn điểm đều khó như nhau, muốn hát lạc đi tất cả ca từ của một bài xem ra còn khó hơn nhiều với việc hát đúng ca từ bài đó.

Nhưng Lâm Nhược Khê lại làm được, hơn nữa còn thay đổi toàn bộ âm điệu của mỗi ca từ.

Dương Thần và Tuệ Lâm hai mắt nhìn nhau, Viên Dã và Đường Đường cũng nhìn nhau, ngẩn cả ra.

Lâm Nhược Khê chẳng thèm để ý vẻ mặt của những người ở sau lưng, tiếp tục dùng giọng hát dễ nghe của cô ca hết giai điệu không hòa hợp ấy.

Trên thực tế, Lâm Nhược Khê ngoài trừ sự mạnh dạn ca hát ra thì cô hoàn toàn hát lạc điệu, chẳng qua tất cả âm điệu ấy do chính cô hát mà thôi, hoàn toàn là “tạp âm” làn điệu bình thường, nói khó nghe chút, có thề nói là cô “đọc bài hát”, nghe tốt hơn là hát.

Trên thế giới này, thật sự có người “nói so với hát hay hơn”…

Vẻ mặt Dương Thần dở khóc dở cười, bà xã hắn hóa ra còn có cái mặt khốc liệt thế này, chả trách lúc nãy không muốn hát, nghe bốn người ai cũng có thể hát, cô có chút luống cuống, bây giờ vẫn kiên trì hát.

Đích xác giống như Dương Thần đoán, Lâm Nhược Khê vốn nghĩ rằng, tên đại quê mùa như Dương Thần sẽ không biết ca hát, thế nên mới nhận lời đến đây, cảm thấy mình không biết hát thì cũng không chỉ có một người xấu hổ, ai ngờ Dương Thần lại biết hát.

Bởi vậy Lâm Nhược Khê thấy xấu hổ, rốt cuộc không trốn được? Trong từ điển của cô không có cái khái niệm nao núng bỏ trốn, cho nên sợ gì mất mặt, cô cũng điềm tĩnh bước lên hát.

Thời điểm Lâm Nhược Khê hát xong, xoay người lại thì Viên Dã và Đường Đường ngồi đằng kia im lặng, không có lấy nửa tiếng động.

Còn Tuệ Lâm thì ngại ngùng quay đầu đi, không dám nhìn thẳng Lâm Nhược Khê, cô cảm thấy không phát biểu bất cứ ý kiến gì là tôn trọng cực lớn rồi.

Dương Thần cười cứng ngắc.
- Hát không tồi, điếc cả tai.

Lâm Nhược Khê hừ một tiếng lạnh lùng.
- Đừng có giả vờ giả vịt nữa, tôi nói thật cho mọi người biết, từ nhỏ đến lớn cuộc thi âm nhạc nào tôi cũng đứng chót cả, thầy giáo bảo ngũ âm của tôi không đầy đủ, tiết âm nhạc thời trung học thầy giáo còn cho tôi tự do hoạt động không cần lên lớp, mọi người không bỏ chạy ra ngoài thực sự sức chịu đựng rất tốt rồi.

Viên Dã và Đường Đường buồn bã nhìn nhau, kỳ thực không phải bọn họ không muốn chạy ra ngoài, chỉ là nghe tiếng hát khủng bố của Lâm Nhược Khê chân cứ nhũn cả ra.

Dương Thần thong dong cười nói:
- Bà xã à, không việc gì cả, người có thể hát lạc hết các từ so với người hát tốt rất ít, em là động vật quí hiếm đó.

- Tôi đâu phải ca sỹ, không biết hát là không biết hát, không cần an ủi tôi.
Lâm Nhược Khê như tủ lạnh, đi đến bên sofa buông micro xuống.

Đường Đường len lén lấy micro rồi chuyển qua tay Tuệ Lâm.
- Chị Tuệ Lâm hát thêm một bài nữa nhé.

Bọn họ cần gấp âm thanh an ủi cho tâm hồn đang tổn thương của bọn họ.

Tuệ Lâm ngượng ngùng cười, không dám nhìn Lâm Nhược Khê đang tỏa hơi lạnh băng ở bên cạnh, đi chọn bài 《 ấm áp 》của Lương Tĩnh.

Tên bài này dụng ý thế nào không nói cũng biết.

Khoảng thời gian tiếp, Lâm Nhược Khê không hát câu nào, lẳng lặng ngồi tại chỗ nghe Tuệ Lâm hát, tuy miệng chẳng nói gì, nhưng ẩn trong mắt có vài phần ngưỡng mộ.

Dương Thần ngồi bên cười thầm, người phụ nữ này thật buồn cười, mở miệng hát một bài, dáng vẻ mỹ nhân băng giá hoàn toàn vỡ tan.

Lại hát tiếp một giờ nữa, thành ra buổi biểu diễn của Tuệ Lâm, khi nghe cũng đã kha khá bài, Dương Thần đề nghị mọi người rời quán karaoke.

Dương Thần biết nếu mà nghe tiếp nữa thì Lâm Nhược Khê sẽ bị đả kích thương tích đầy mình.

Sau khi tạm biệt Viên Dã và Đường Đường, ba người họ về nhà, Tuệ Lâm đi giúp vú Vương làm việc nhà, còn Lâm Nhược Khê vẻ mặt lãnh đạm đi lên lầu làm việc.

Dương Thần đến gần cười bảo:
- Nhược Khê bé bỏng, mai mình lại đi hát karaoke nhé.
Vừa nói Dương Thần vừa lôi thẻ bạch kim mà Viên Dã tặng ra quơ quơ.

Sắc mặt Lâm Nhược Khê đỏ ửng, tức giận trừng mắt nhìn hắn.
- Anh muốn làm tôi xấu mặt sao?

- Không không phải, chỉ hai chúng ta thôi, anh sẽ dạy em, luyện cho em hát, giọng em nghe hay thế, không lý nào không hát hay, em đừng để nó trở thành nỗi đau suốt đời của em.
Dương Thần nói.

- Thế thì đã sao chứ, sau này tôi không hát nữa là được chứ gì?
Lâm Nhược Khê bất cần đáp.

- Nếu chẳng may sau này bạn bè xung quanh mời chúng ta đi, không lẽ mỗi lần như thế em lại kiếm lý do để không đi? Hơn nữa sau này công ty tổ chức hoạt động các nhân viên yêu cầu em hát, chẳng lẽ mỗi lần thế em lại không nể mặt, dùng ánh mắt băng giá giết mọi người ở đó.
Dương Thần bảo.

Lâm Nhược Khê do dự, hình như ca hát đúng là việc mà tỷ lệ đụng phải rất cao, ngẫm đi ngẫm lại rồi bảo:
- Thế anh phải hứa với tôi một chuyện, tôi sẽ đi với anh.

Dương Thần nhăn nhó.
- Chuyện gì?

- Sau này đi làm anh phải chăm chỉ, không được chưa gì đã không thấy bóng dáng đâu, vứt công việc cho Vương Khiết Triệu Đằng làm.
Lâm Nhược Khê nghiêm túc bảo.

Trong lòng Dương Thần được phen thổn thức, hóa ra những việc đó Lâm Nhược Khê đều giám sát, đúng là vẫn không yên tâm về hắn.

- Được, anh hứa.
Dương Thần cảm thấy vợ chồng muốn sống tốt thì đều lùi một chút mới được.

Lâm Nhược Khê lúc này mới gật đầu hài lòng, hứa sẽ cùng đi học hát với Dương Thần, nhưng vừa bước lên lầu, điện thoại lại reng lên.

Lâm Nhược Khê lấy điện thoại ra xem, lông mày khẽ nhíu, do dự không muốn nghe.

- Sao vậy?
Dương Thần ít khi thấy Lâm Nhược Khê đối với việc nghe điện thoại lại suy nghĩ lâu đến vậy.

Lâm Nhược Khê yếu ớt thở dài.
- Là Tinh Tinh.

Nói xong, Lâm Nhược Khê vẫn nhấc điện thoại lên nghe.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 282
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:59
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 357: Vô địch.

Sau khi tạm biệt nhau ở bệnh viện từ lần trước, Lý Tinh Tinh không liên lạc lại với Dương Thần. Còn về việc có liên lạc với Lâm Nhược Khê hay không, Dương Thần cũng không hỏi.

Từ đáy lòng, Dương Thần vẫn không trách Lý Tinh Tinh. Dù sao cô cũng là một người phụ nữ bình thường, tình cảm của con người luôn có mặt chính diện và phiến diện, không có ai là hoàn toàn ác độc cả.

Sự việc lần trước bị Tăng Tâm Lâm lợi dụng, mặc dù bản thân Lý Tinh Tinh cũng có nguyên nhân, nhưng người đáng thương ắt phải có điểm đáng thương. Dương Thần cũng chỉ tức giận tức thời, không truy cứu nhiều.

Ở phương diện này, cùng là nữ giới, Lâm Nhược Khê chắc chắn sẽ nhìn ra, vì vậy, cô nhận điện thoại.

Lý Tinh Tinh dường như đã nói một số chuyện khiến Lâm Nhược Khê phải kinh ngạc. Hiếm thấy Lâm Nhược Khê lại có vẻ kinh ngạc, sau đó có chút gì đó thương cảm.

- Cô đã quyết định rồi?
Lâm Nhược Khê ở trong điện thoại hỏi.

Một lúc sau, lại hỏi:
- Đã như vậy thì ngày mai tôi sẽ đến sân bay tiễn cô, anh ấy cũng sẽ đi. Không cần nói gì thêm cả, tôi nhất định sẽ đến đúng giờ.

Dương Thần thấy Lâm Nhược Khê gác máy điện thoại xuống, chau mày hỏi:
- Tinh Tinh sao rồi?

Lâm Nhược Khê với sắc mặt khó hiểu nhìn Dương Thần:
- Cô ấy nói, trường học có kế hoạch đưa các giáo viên trẻ tuổi xuất sắc đi Mỹ để đào tạo chuyên sâu hơn, cô ấy được chọn đi. Cô ấy cũng quyết định lên máy bay vào ngày mai. Visa thực ra đã làm từ lâu rồi. Cô ấy cảm thấy nếu như không nói một tiếng mà đi, sẽ khiến chúng ta cảm thấy cô ấy không tôn trọng chúng ta. Rõ ràng là cô ấy đang trốn tránh cái gì đó, vì vậy cô ấy gọi điện thoại nói cho em biết, em quyết định buổi sáng ngày mai sẽ
ra sân bay tiễn cô ấy, anh cũng sẽ đi. Dù sao thì anh cũng quen cô ấy hơn.

- Đi Mỹ để đào tạo chuyên sâu?
Dương Thần sửng sốt, đột nhiên trong lòng có chút gượng gạo, suy nghĩ mông lung, rồi thở dài một tiếng, hỏi:
- Cô ấy có nói đi bao lâu không?

- Hình như là một năm rưỡi đến hai năm, đào tạo thêm về chuyên ngành tiếng Anh Santiago.
Lâm Nhược Khê thản nhiên nói.

Dương Thần gật đầu.
- Anh biết rồi, anh sẽ đi.

Lâm Nhược Khê thấy Dương Thần đồng ý, cũng không nói thêm nữa, xoay người bước lên gác.

Dương Thần đứng ở cửa cầu thang, trong đầu thấy chút phức tạp, lại khó có thể bình tĩnh trở lại.

Trước đó, Lý Tinh Tinh mặc dù không hề liên lạc lại với hắn, bản thân hắn cũng không biết nên đối mặt thế nào với một người phụ nữ giống như đứa em gái này. Dù sao cũng ở cùng một thành phố.

Bây giờ, người phụ nữ trẻ tuổi này một mình đi đến Mỹ học. Mặc dù nói là một việc tốt, nhưng trong lòng Dương Thần vẫn cảm thấy như mất đi một thứ gì đó, không nỡ để cô đi.

Không phải người yêu của mình, nhưng cũng giống như người thân. Dương Thần lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa.

Cùng lúc đó, ở trong một đại viện quân khu ở Trung Hải, trong ngôi nhà lớn của nhà họ Thái, lại có một khung cảnh khác.

Nhà họ Thái mặc dù vốn là một gia tộc lớn ở Yến Kinh, nhưng một vài năm nay, bởi vì gia chủ Thái Vân Thành nhậm chức ở Trung Hải, đã có những ảnh hưởng không nhỏ ở Trung Hải, đồng thời cũng có cục diện khá tốt ở Yến Kinh và Trung Hải.

Lúc này, bộ quân trang màu xanh mặc trên người, trung tướng quân hàm Thái Vân Thành sắc mặt khá khó coi đứng ở cửa phòng được sắp xếp sạch sẽ mà đơn giản, nhìn vào bên trong, thấy một người trẻ tuổi đang nằm ở trên giường.

Người đó, chính là Dương Liệt - người bị Dương Thần đánh cho bị thương, may mắn không chết, nhưng lại bị thương nặng.

Sư phụ của Dương Liệt - Ngọc Ki Tử vẫn mặc chiếc áo choàng màu xanh. Nhưng trên đường trở về đây, máu trên người Dương Liệt đã thấm ướt bộ trang phục của ông, lúc này trông ông thật thảm hại.

Ngọc Ki Tử nhíu mày, nhìn thấy đồ đệ của mình nằm hôn mê ở đó, sắc mặt trắng bệch, tình hình không tiến triển hơn là mấy.

- Đạo trưởng Ngọc Ki Tử, Dương Liệt thực ra có bị thương nặng như vậy không? Nếu như hắn không thể tham gia trận chiến lần này, như vậy sẽ là một tổn thất cực lớn trong phái của chúng ta.
Thái Vân Thành nghiêm trọng nói.

Ngọc Ki Tử lắc đầu thở dài:
- Phái Côn Luân chúng ta là phái chuyên tấn công, chứ không phòng thủ, chuyên giải độc, chứ không chuyên chữa trị các vết thương. Năng lực của tôi không được xuất sắc lắm, nếu như có cách, thì sớm đã chữa trị kịp thời những vết thương nội tạng toàn thân, nhiều chỗ bị xuất huyết nghiêm trọng như thế này rồi.

- Sao lại bị thương nghiêm trọng như thế chứ? Sức lực chiến đấu của Dương Liệt cho dù có bỏ ra tám phần năng lực thì cũng không thua kém gì Vân Miểu sư thái.
Thái Vân Thành khó hiểu, nói.

- Nếu như không phải Liệt Nhi của tôi từ nhỏ đã có nền tảng bí quyết của Thiên Sơn Côn Luân Học, lại được tắm bằng thuốc, rèn luyện gân cốt thì Liệt Nhi sẽ không trọng thương đơn giản như vậy.

Ngọc Ki Tử vẻ mặt sầu thảm:
- Cho dù là lão đạo sĩ tôi đây, trúng một đòn như vậy, chắc cũng sẽ bị rơi vào cảnh thê thảm như thế này. Đây là do nó chưa dùng hết năng lực, nếu như nó…..Haiz…
Tìm kiếm cả Hoa Hạ, người có thể sánh với nó, chắc chỉ có vài vị không rời núi bao giờ.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng phụ nữ.

- Hừ, vài tên đó có xuống núi cũng không phải là đối thủ của tên Dương Thần kia. Hơn nữa, “Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh” của Thục Sơn là thứ công phu dễ đối phó như vậy sao?

Mặc chiếc áo khoác màu tím, đội mũ ni cô, Vân Miểu sư thái chầm chậm bước đến. Thái Ngưng cùng đi theo đón bà.

- “ Vãng Niên Diễn Sinh Kinh”?
Ngọc Ki Tử kinh ngạc.
- Sư thái, bà nói thứ mà những thanh niên đó luyện tập là “Vãng Niên Diễn Sinh Kinh” Thục Sơn của bà? Sao có thể là môn thần công đó được. Không phải chỉ có sư huynh của bà - Tống Thiên Hành luyện thành sao? Lẽ nào tên thanh niên đó là đệ tử bí truyền Thục Sơn của bà sao?

Vân Miểu không thèm nhìn Dương Liệt ở trên giường.
- Dương Thần là đệ tử đích truyền mà Tống sư huynh của tôi thu nhận ở bên
ngoài. Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh của hắn còn mạnh hơn cả Tống sư huynh của tôi, sớm đã đến cấp 8- là cảnh giới cao nhất. Một người như ông, cho dù năm đó có công lực cấp bảy của Tống sư huynh tôi truyền cho thì cũng chưa chắc ông đã tiếp nhận nổi, chứ đừng nói đến cấp 8 của Dương Thần.

- Cấp 8….

Ngọc Ki Tử bị Vân Miểu châm biếm cũng không tức giận, chỉ lúng túng nói:
- Nội lực của Diễn Sinh Kinh cấp 8…có thể giúp đạt đến cảnh giới Tiên Thiên Đại Viên Mãn?

- Cái gì? Tiên Thiên Đại Viên Mãn?

Vân Miểu kinh hãi.
- Ông nói, Dương Thần, hắn đã đạt tới cảnh giới Tiên Thiên Đại Viên Mãn?

Ngọc Ki Tử ngạc nhiên.

- Sư thái không biết sao? Lúc sáng sớm, tôi nhìn thấy hắn vừa ra tay thì lập tức kết luận được, hắn đã đạt đến cảnh giới Tiên Thiên Đại Viên Mãn, lại tiến thêm được một bước. Vậy đó chính là nhân vật trong truyền thuyết đã nói.

Vân Miểu sư thái suy nghĩ sâu xa một hồi, nói một cách nghiêm túc:
- Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh cấp 8, cho dù có thể khiến người ta bước lên cảnh giới Tiên Thiên, nhưng muốn tu luyện thành Tiên Thiên đại viên mãn, ắt phải là cấp 9, hơn nữa là…..Cảnh giới đỉnh cao cấp 9, mới có khả năng….

Ngọc Ki Tử lần này phải trố mắt ra:
- Không phải…Không phải. Nghe nói người tạo ra “Vãng Niên Diễn Sinh Kinh”- vị tiền bối Thục Sơn đó mới là người đạt đến cảnh giới đó sao?

- Đúng vậy, từ đó về sau, ngay cả cấp 8, hầu như cũng không có ai đạt đến.
Vân Miểu sư thái lộ nụ cười đắc ý:

- Xem ra người thừa kế Thục Sơn của chúng ta lại có nhiều hơn một cao thủ tuyệt thế rồi.

Ngọc Ki Tử suy nghĩ một hồi, lại buồn bực hỏi:
- Nhưng, cho dù là Tiên Thiên Đại Viên Mãn thì sư thái làm sao có thể nói, vị cao nhân không rời núi kia không phải là đối thủ của Dương Thần chứ?

Vân Miểu sư thái ngây ra nhìn Ngọc Ki Tử.
- Trước khi ông rời núi, không biết đã xem phân bố thực lực hiện tại ở trong nước mà Viêm Hoàng Thiết Lữ cung ứng chưa?

- Ý gì vậy?
Ngọc Ki Tử thực sự không để ý tới.

Vân Miểu bực mình nói:
- Chẳng lẽ ngươi không biết, Dương Thần vẫn là người thừa kế “ Chiếc nhẫn Minh Vương”?

- Cái gì?

Ngọc Ki Tử cảm thấy đầu óc như quay cuồng, cũng không để ý đến tư thế cao thủ Tiên Thiên của mình, đầu toát mồ hôi lạnh.
- Bà nói….Hắn đã lĩnh ngộ được thần lực?

- Theo như tình báo, năm đó, chính hắn là người đầu tiên trong lịch sử chém chết được chủ thần, đồng thời đoạt được bài vị, kế thừa thần lực. Cũng có thể nói, hắn là kẻ đầu tiên thí thần thành thần từ trước cho đến nay. Nếu như hắn chỉ dùng võ học thì một vài tên không ra khỏi núi đó, có lẽ có thể được coi là ngang sức ngang tài. Nhưng nếu như nói năng lực thực sự, ngoại trừ một vài tên đã đột phá được cực hạn như trong truyền thuyết ra, thì căn bản không có ai là đối thủ của hắn.

Vân Miểu nói.

Thái Vân Thành đứng ngoài cửa nghe thấy Vân Miểu và Ngọc Ki Tử nói chuyện về Dương Thần, đa phần là không hiểu lắm. Dù sao, tuy ông là một trong số những nhân vật nòng cốt trong quân đội, nhưng cũng không phải là nhân vật trong giới tu hành.

Ngay sau đó, Thái Vân Thành đành hỏi con gái lớn đứng cạnh - Thái Ngưng.
- Ngưng Nhi, tên Dương Thần đó, thực sự là vô địch sao?

Cho dù Thái Ngưng có đối diện với bố thì sắc mặt vẫn rất lạnh lùng, gật gật đầu:
- Nếu như không phải là không có cách đối phó với hắn thì con nghĩ thế giới này dường như mỗi một tổ chức hùng mạnh nào cũng muốn hắn chết, bao gồm cả tướng quân của chúng ta.

- Tại sao? Nghe nói sau khi hắn trở về Hoa Hạ cũng không chọc ghẹo ai.
Thái Vân Thành nghi ngờ.

- Bởi vì, trong tay hắn đang cầm một thứ mà có quá nhiều người muốn có được.

Mắt Thái Ngưng lộ ra một vẻ lo lắng. Nói xong, liền quay người bỏ đi, không muốn ở lại lâu thêm nữa.

Thái Vân Thành nhìn bóng dáng lạnh lùng của đứa con gái lớn, liền thở dài, ánh mắt trìu mến nhìn theo.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 283
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:59
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 358: Gấu mèo đấu nhau.

Sáng sớm hôm sau, Dương Thần ngồi trong xe của Lâm Nhược Khê đi đến sân bay quốc tế Trung Hải.

Chiếc Bentley của Lâm Nhược Khê cuối cùng cũng đã được sửa. Lốp của chiếc xe này được vận chuyển từ nước Anh xa xôi về, không biết có phải bởi vì hàng ở trong nước không còn hay không, hay là do thiết kế của chiếc xe này với những chiếc khác không giống nhau, khiến cho tâm trạng của Lâm Nhược Khê không được tốt lắm.

Dương Thần bực vì người phụ nữ này có nhiều xe như vậy, tại sao không đổi một chiếc khác để chạy. Lý do mà Lâm Nhược Khê đưa ra khiến Dương Thần cảm thấy cô thật là cảm tính - cô có tình cảm với xe, không nỡ đổi.

Dương Thần nghĩ, tình cảm đối với xe mà đặt nó lên người mình thì tốt biết bao.

Khi đến sảnh xuất cảnh quốc tế, Lý Tinh Tinh mặc một chiếc áo đơn màu hồng nhạt, khoác bên ngoài chiếc áo trắng, đang xách trên tay một hòm hành lý nhỏ, đứng lặng lẽ ở đó chờ đợi.

Khi nhìn thấy Dương Thần và Lâm Nhược Khê cùng đến, Lý Tinh Tinh xúc động suýt khóc, nở một nụ cười.

- Chị Nhược Khê…….Anh Dương Thần……Anh chị…Cảm ơn anh chị đã đến tiễn
em.

Sau khi Lý Tinh Tinh gọi điện ngày hôm qua, vẫn không thể nào tin được Lâm Nhược Khê thực sự không so đo tính toán chuyện trước kia mà đến sân bay tiễn cô. Nhưng không ngờ, đó lại là sự thật.

Dương Thần thở dài tiến lên trước vỗ vỗ lưng Lý Tinh Tinh. Hắn cũng sẽ không kiêng dè Lâm Nhược Khê khi làm hành động này. Tình cảm này chỉ đơn giản là tình cảm yêu thương đối với em gái, hắn biết Lâm Nhược Khê có thể hiểu.

- Đi đến đó rồi, chỉ có một mình em, không được dễ dàng tin lời người khác nói, đặc biệt là một số đàn ông làm ra vẻ rất tốt với em. Đừng nghĩ rằng đô la Mỹ đắt hơn tiền Hoa Hạ mà không nỡ tiêu, những việc gì nên tiêu thì cứ tiêu, nếu không thì sẽ không giữ gìn sức khỏe của bản thân tốt được, làm việc sẽ không được thuận buồm xuôi gió.

Lâm Nhược Khê thản nhiên nói, giống như giải thích một cái gì đó rất nhẹ nhàng.

Lý Tinh Tinh lại không cách nào kiềm chế được những giọt nước mắt của mình rơi xuống, ngoài gật đầu ra, không thể nói thêm bất cứ điều gì.

Lâm Nhược Khê đột nhiên cười khẽ.
- Em là một trong số những người bạn hiếm có của chị ở đây. Chị sẽ đợi em trở về, để em tiếp tục dạy chị nấu nướng. À, đúng rồi, còn có những đứa trẻ ở trong cô nhi viện nữa, chúng sẽ đợi em trở về sau hai năm.

Lý Tinh Tinh thôi không khóc nữa, mỉm cười, gật gật đầu:
- Cảm ơn anh chị. Anh Dương Thần, chị Nhược Khê, tạm biệt.

- Tạm biệt!

Lý Tinh Tinh không nói thêm gì nữa, xoay người, kéo hành lý đi đến cửa xuất
cảnh, không quay đầu lại.

Lâm Nhược Khê xoay người trước, ra khỏi sân bay.

Dương Thần theo kịp phía sau, cười nói:
- Nhược Khê yêu dấu, anh cảm thấy, em bên ngoài thì lạnh lùng nhưng thực ra bên trong lại mềm yếu. Người phụ nữ như em quá hấp hẫn.

- Đừng nói những lời vô nghĩa đó với em. Anh hãy nói những lời này với những người phụ nữ khác đi.
Lâm Nhược Khê lườm hắn một cái. Ánh mắt hình viên đạn của cô thực sự có hiệu quả.

Dương Thần cười lớn:
- Vậy chúng ta đi karaoke thôi. Hôm qua em đã đồng ý rồi, em phải đi học hát với anh. Như vậy em sẽ có được kỹ năng quan trọng cho tương lai của em.

Lâm Nhược Khê bước chậm lại, có chút lúng túng:
- Em không đi có được không?

- Không được.
Dương Thần vội vàng từ chối.
- Việc em đã đồng ý không thể nói chơi được. Em xem, những việc anh đã đồng ý với em, anh đều làm hết.

Lâm Nhược Khê bĩu môi, không nói thêm điều gì, bước nhanh đến bãi đỗ xe.

Sau khoảng nửa giờ, hai người lại đến quán karaoke Viên Mộng-nơi mà hôm qua vừa mới tới. Giám đốc nơi này đương nhiên không quên được hình dáng của Lâm Nhược Khê. Thậm chí Dương Thần còn không cần phải lấy thẻ bạch kim ra, giám đốc liền đưa hai người vào một phòng lớn và được sử dụng miễn phí.

Dương Thần phát hiện ra mình bị tên tiểu tử Viên Dã kia hãm hại rồi. Chiếc thẻ bạch kim này là một thứ chẳng được dùng tới, khi vào đây chỉ dựa vào bộ mặt của Lâm Nhược Khê cũng đủ tiền để chơi miễn phí.

Dương Thần cảm thấy lần sau phỉa đi gõ cửa tên này một lần nữa, đừng có hãm hại ông anh này như vậy.

Tuy nhiên hiện tại, quan trọng hơn cả vẫn là dạy Lâm Nhược Khê hát.

Dương Thần cứ khăng khăng muốn Lâm Nhược Khê đến, vẫn có một nguyên nhân lớn, chính là vấn đề thể diện của bản thân.

Bà xã mình làm gì cũng giỏi, nhưng riêng khoản hát hò thì giống như đao phủ ở pháp trường. Điều này không làm mất mặt ông xã này sao?

Giống như việc những người phụ nữ hi vọng người đàn ông của mình phải phong độ, đẹp trai hút hồn, khiến những phụ nữ khác phải ngưỡng mộ. Người đàn ông cũng vậy, hi vọng người phụ nữ của mình một khi đã cất tiếng hát phải khiến những người đàn ông khác ngưỡng mộ và đố kỵ. Mặc dù Lâm Nhược Khê chỉ cần không hát là không sao, nhưng trong lòng Dương Thần sẽ cảm thấy khó chịu.

Cho nên, Dương Thần rất nhiệt tình dạy Lâm Nhược Khê từ lúc bắt đầu phát ra tiếng, giảng dạy những lý thuyết âm nhạc căn bản nhất.

Còn về những kiến thức chuyên ngành, Dương Thần có xem vài quyển
sách, những gì bộ não nhớ được cũng khá ổn rồi, không khó chút nào.

Kết quả là, từ trong phòng karaoke phát ra những âm thanh của cuộc đối thoại phức tạp.

- A……….a……a.a.a….!

- Dùng cổ họng, cổ họng, chứ không phải dùng mũi của em.

- Mũi căn bản là không phát ra tiếng….

- Trời…..trời đầy mây…….trời đầy mây ở…..

- Dừng dừng dừng. STOP! Ở đâu có chuyện từ đầu tiên đã hát sai nhạc rồi? Cho dù em đọc “Trời đầy mây” cũng sẽ không sai nhạc như thế?

- Trời đầy mây……ở…..

- STOP!!!! Anh nói em đọc thì không bị sai nhạc, vậy mà em cũng đọc thật sao? Hát đi!

- Trời đầy mây…..

- Từ đầu tiên lại sai nhạc rồi.

… …

Đến lúc sau, Dương Thần cuối cùng cũng dạy Lâm Nhược Khê hát được một câu. Mặc dù lúc hát chậm cũng chẳng khác đọc là mấy, nhưng dù sao thì cũng có một chút âm điệu, còn chuẩn một chút.

Dương Thần nghĩ đi nghĩ lại, nhớ đến một cách ở trên sách, thế là đưa hai tay lên lên xuống xuống, lắc lư di chuyển hai chân, toàn thân trông giống như nhảy, vừa gật đầu vừa nói:

- Nào, làm động tác này cùng với anh.

Lâm Nhược Khê bĩu môi, nhìn tư thế giống với gấu mèo của Dương Thần, lắc đầu:
- Không, xấu lắm. Làm thế này để làm gì, không phải bảo hát sao?

- Cái này gọi là di chuyển, toàn thân phải di chuyển thì khi hát em mới có cảm xúc. Bây giờ em cần tìm thấy tiết tấu. Di chuyển theo tiếng nhạc nào, một hai ba bốn, hai hai ba bốn, ba hai ba bốn. Cứ như vậy, làm theo anh, một hai một hai, làm nhanh lên.

Cả tứ chi của Dương Thần đung đưa, giống như một chú gấu mèo đứng vững ở đó, hét lớn khiến Lâm Nhược Khê làm theo.

Lâm Nhược Khê bị Dương Thần quát to làm cho hoảng sợ. Nhìn sắc mặt nghiêm túc của Dương Thần, giống như coi cô là học sinh vậy.

Lâm Nhược Khê cắn răng nghĩ, dù sao trong phòng cũng chẳng có ai nhìn thấy, liền thả micro xuống, cùng với Dương Thần lắc đi lắc lại giống như gấu mèo đứng lên.

Kết quả là, đôi vợ chồng trẻ như biến thành một đôi gấu mèo đang nhảy nhót với nhau, vừa lắc lư, vừa hát không ngừng theo MTV.

Lâm Nhược Khê cảm thấy làm những động tác kỳ quái như vậy, dường như thật sự có cảm giác của âm nhạc. Thế là trong niềm say mê đó, hát không ngừng.

Hát xong ba bài, đang lúc Lâm Nhược Khê và Dương Thần quên mất bản thân mình đang lắc lư như điên như dại, hát không ngừng nghỉ thì…cửa bị mở ra.

Một nhân viên phục vụ bưng đĩa hoa quả vào, đứng ở trước cửa phòng hát,
giương mắt nhìn một nam một nữ đang làm những động tác chân tay kì quái, giống như con rùa lắc lư.

Bất lực, động tác của hai người cứ luân phiên nhau như biến thành rùa.

Lâm Nhược Khê như một chú thỏ bị thất kinh,vấp một cái, lại đúng về phía Dương Thần bổ nhào, như muốn đâm đầu vào tường chết ngay, sau này còn mặt mũi nào gặp người khác được chứ.

Nhân viên phục vụ như ý thức được thứ mình không nên nhìn thấy. Mặc dù không đến mức bị “ Giết người diệt khẩu”, nhưng cũng buông ngay đĩa hoa quả, chuồn mất.

Dương Thần đột nhiên bị quấy rầy nhưng trong lòng vẫn cảm thấy sảng khoái vô cùng. Không ngờ, Lâm Nhược Khê lại nhảy bổ ngay vào lòng mình.

Mùi hương dịu nhẹ, hơn nữa Lâm Nhược Khê vừa mới hoạt động cũng khá lâu nên mồ hôi trên người chảy xuống, mùi hương của cơ thể cũng theo đó tỏa ra xung quanh, khiến Dương Thần cứ muốn ngửi mãi không thôi.

- Ha ha, anh đã nói rồi mà, hát như vậy mới tiến bộ nhanh được.

Dương Thần nói với giọng thích thú, vòng hai tay ôm lấy tấm lưng mềm mại của Lâm Nhược Khê.

Lâm Nhược Khê đột nhiên ý thức được mình đang làm cái gì, đẩy mạnh Dương Thần ra, thở hổn hển, đôi má ửng hồng:

- Đều tại anh, làm em không dám ra ngoài nữa.

- Cái này có là gì đâu, chúng ta đã có giấy kết hôn rồi. Đi đến khách sạn mướn phòng sẽ không có ai cản đường chúng ta.
Dương Thần buồn bực nói.

- Không phải là nói cái đấy.
Lâm Nhược Khê như sắp khóc.
- Nhân viên phục vụ kia nhất định ra ngoài nói, nói chúng ta……nói chúng ta
làm…..làm cái tư thế kì quái đó.

Dương Thần bĩu môi, kì quái sao? Kì quái thì liên quan gì đến bọn họ chứ.

Đột nhiên, di động của Lâm Nhược Khê ở trên bàn rung lên, Lâm Nhược Khê cũng không ngại xấu hổ, bước đến cầm di động, chau mày, nhận điện thoại.

- Alo, Ngô Nguyệt, có chuyện gì.

Thư ký Ngô Nguyệt đang trong kỳ nghỉ đột nhiên gọi điện đến.

Lâm Nhược Khê nghe xong một hồi, khuôn mặt ửng hồng biến mất, sau đó hiện lên một vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 284
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 20:59
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 359: Tránh ra.

Dương Thần đợi Lâm Nhược Khê nghe xong điện thoại, mới hỏi:
- Không phải là công ty có người chết đấy chứ, tại sao lại có vẻ nghiêm trọng như vậy?

- Anh mới chết thì có.
Lâm Nhược Khê hừ một tiếng.
- Chẳng nói được điều gì tốt đẹp cả.

- Vậy sao em lại nghiêm trọng như vậy?
Dương Thần hỏi.

Lâm Nhược Khê ngẫm nghĩ một hồi, nói:
- Thủ tướng Ninh, ngày mai muốn đến Trung Hải gặp mặt với đại diện của Tổ
chức doanh nhân. Ngô Nguyệt thông báo cho em, cần phải chuẩn bị ngày mai đến tham dự buổi gặp mặt này.

- Thủ tướng Ninh?
Dương Thần ngẫm nghĩ một hồi, trở lại Hoa Hạ cũng được một năm rồi, thường xem tin tức, liền nhớ tới Thủ tướng Hoa Hạ đương nhiệm, hỏi:
- Người em nói là Ninh Quang Diệu?

Lâm Nhược Khê gật gật đầu.
- Anh xem, còn ai vào đây nữa.

Người đang giữ chiếc ghế cầm đầu chính quyền Hoa Hạ hiện thời cũng là nhân vật nắm quyền hành lớn thứ hai của Hoa Hạ, chính là Ninh Quang Diệu.

Ninh Quang Diệu cũng là vị Thủ tướng trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hoa Hạ. Khi chưa tròn 50 tuổi đã ngồi lên chiếc ghế vàng Thủ tướng, hơn nữa vì ngoại hình rất tuấn tú, làm việc lại cực kỳ nhanh gọn, dứt khoát, rất được lòng dân, cũng được coi như thần tượng của những nhà lãnh đạo quốc gia các cấp.

Dương Thần chậc chậc, thở dài:
- Thật không ngờ, đường đường là người nắm quyền cao nhất Hoa Hạ, muốn gặp em. Nhược Khê yêu dấu à, xem ra là muốn đưa em đặt vào vị trí lãnh đạo cấp cao trong giới doanh nhân Trung Hải rồi.

Lâm Nhược Khê lườm hắn một cái.
- Em cũng không ngờ chỉ đích danh em đi, có thể năm nay hoạt động của Ngọc Lôi chúng ta hơi lớn một chút, nhưng cũng không phải chỉ có em. Chủ nhân của nhà họ Viên - Viên Hòa Vĩ mà em quen cũng sẽ đi, đồng thời còn có bí thư Phương Trung Bình và một số Chủ tịch hội đồng quản trị của một vài công ty khác. Có thể sẽ có khoảng hai mươi mấy người.

Dương Thần cười nói:
- Đây là chuyện tốt, tại sao vẻ mặt của em lại buồn rầu thế kia.

Lâm Nhược Khê vẻ mặt nhăn nhó, nói:
- Em buồn rầu là bởi vì Ngô Nguyệt nói, ngoài em ra, còn phải dẫn theo nhân vật đại diện của hai công ty đến tham dự buổi gặp mặt đó, vì vậy em vừa rồi mới đang nghĩ sẽ dẫn ai đi cùng. Bây giờ, em quyết định rồi, em sẽ dẫn anh và Thiện Ny đi cùng.

Dương Thần sắc mặt cứng đờ lại, dẫn theo Thiện Ny đi cùng sao? Người phụ nữ này định làm trò gì vậy?

“Người đó….không biết có ngại không…”. Dương Thần ngại không dám nói. Rõ ràng biết người đó thân mật với ông xã của em, không phải em cố ý muốn làm khó hai chúng ta đấy chứ?

Lâm Nhược Khê dường như chờ đợi Dương Thần biểu hiện chút gì đó trên khuôn mặt, lạnh lùng cười nói:

- Em đã quyết định rồi, nên làm như thế nào là việc của bản thân em. Anh là giám đốc của công ty thành viên, Thiện Ny là phó giám đốc, dẫn theo hai người đi, không có gì là không thỏa đáng cả, nếu như vì lý do cá nhân mà làm hỏng việc, em sẽ không nương tay đâu.

Tuyên bố này chính lời đe dọa, đồng thời cũng khiến Dương Thần tỏ thái độ gì đó. Cho dù không phải là vứt bỏ ai, nhưng ít nhất cũng hiểu rõ người trong lòng bạn rốt cuộc là ai.

Bạn không đi, không được, bởi vì đây là nhiệm vụ chính đáng.

Nếu như bạn vì tình cảm cá nhân, làm cho vợ khó chịu, như vậy bạn cũng không được thoải mái gì.

Đến lượt Dương Thần buồn rầu, ngày mai gặp Mạc Thiện Ny, làm sao có thể ở chung với hai người phụ nữ cùng một lúc đây?

Nếu không thì gọi điện khiến Mạc Thiện Ny không thể đến? Không thể được, người phụ nữ đó cũng không phải là người không bao giờ gây rắc rối, biết là vì nguyên nhân này, tuyệt đối sẽ quyết đấu một cách quang minh chính đại với Lâm Nhược Khê.

“Ôi…, bên cạnh mình đều là ‘Nữ anh hùng kiệt xuất’…”Dương Thần buồn phiền nghĩ.

Cùng lúc đó, ở trong đại viện quân khu của nhà họ Thái, Dương Liệt đang bị trọng thương, không ai dám tự tiện chữa thương, bị kiểm tra liên tục, vẫn nằm trên giường hôn mê bất tỉnh.

Lần này, Dương Liệt cùng với sư phụ Ngọc Ki Tử xuống Côn Luân, vốn định thể hiện tốt trong trận chiến không lâu sau đó, nhưng ai biết được, trận chiến còn chưa bắt đầu, hắn ta đã ngã xuống.

Chưa nói tới xuất binh ra trận thì đã chết trước, cũng coi như là nỗi khổ khi bị sẩy thai.

Dương Liệt lần này bị thương nghiêm trọng, hoàn toàn không thể giấu diếm được, dù sao vị trí của hắn ta cũng có nhiều người dòm ngó tới, xuất sắc vượt trội hơn người, được cao thủ Côn Luân Tiên Thiên - Ngọc Ki Tử nhận làm đệ tử.

Đồng thời, Dương Liệt lại là đại thiếu gia nắm quyền cao nhất trong gia tộc họ Dương ở Hoa Hạ, thân phận như vậy, thậm chí so với thực lực thật sự của hắn ta còn nổi hơn rất nhiều.

Cho nên, tin bị thương nghiêm trọng lần này, lập tức bị truyền ra ngoài. Mặc dù chỉ là một số người cấp trên biết được, nhưng cũng đủ để dẫn đến một chấn động không nhỏ.

Đương nhiên, làm một người bố, Dương Phá Quân vừa mới nhậm chức ở quân khu Giang Nam, nhanh chóng trở về đại viện của nhà họ Thái, thăm bệnh tình của con trai.

Không đến nửa ngày, mẹ của Dương Liệt cũng vội vàng đến đại viện nhà họ Thái. Người phụ nữ ăn mặc thanh lịch, khuôn mặt được chăm sóc cẩn thận giống như phụ nữ hơn 30 tuổi này chính là Quách Tuyết Hoa - người mà lúc trước có duyên gặp mặt Dương Thần.

Nhìn thấy cốt nhục của mình nằm trên giường như vậy, hôn mê bất tỉnh, sắc mặt trắng bệch, không thể tưởng tượng ra nổi một thanh niên trẻ trung, tràn trề sức sống trước đây.

Quách Tuyết Hoa chỉ thấy trước mắt một màu u tối, thiếu chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ, may mà có cận vệ Tiểu Văn và Tiểu Lỵ đỡ dậy.

Trong phòng bệnh, chủ nhân nhà họ Thái -Thái Vân Thành, Thái Ngưng cùng với Ngọc Ki Tử, Vân Miểu sư thái đối diện với vợ chồng Dương Phá Quân, Quách Tuyết Hoa, không khí vô cùng trầm tĩnh.

Bọn họ đều thấy tâm trạng Dương Phá Quân cực kỳ không tốt. Có thể thấy rõ, Dương Liệt được coi là người thừa kế duy nhất của nhà họ Dương, bản thân xuất sắc, nhưng bây giờ lại sống dở chết dở thế này, làm sao có thể chịu đựng nổi.

Dương Phá Quân sắc mặt u ám nhìn mọi người một lượt, rõ ràng ông rất lo lắng. Cho dù Vân Miểu sư thái, Ngọc Ki Tử đều là những người có vai vế cao hơn ông, nhưng chỉ cần dựa vào thân phận Tư lệnh quân khu và hàm Thượng tướng quân của ông thì cả Hoa Hạ cũng chẳng có ai dám ngồi ngang hàng với ông.

- Rốt cuộc bác sỹ nói như thế nào?
Dương Phá Quân hỏi Thái Vân Thành.

Thái Vân Thành thở dài, nói:
- Bác sỹ chỉ có thể phán định rằng, tất cả nội tạng của Dương Liệt đều bị thương nặng đến nỗi mà người thường căn bản là không thể tưởng tượng nổi. Dương Liệt có thể sống đến bây giờ có thể coi như là kỳ tích rồi, dường như không có cách nào chữa trị được.

- Không thể chữa trị?
Dương Phá Quân tức giận nói:
- Bọn bác sĩ chó má đó trên đời này còn có bệnh không thể chữa trị hay sao, cho dù là bệnh ung thư bây giờ còn có thể chữa trị được cơ mà? Rõ ràng nhịp tim Dương Liệt còn đập, không phải trước khi trở về còn có thể nói chuyện được hay sao?

Ngọc Ki Tử lên tiếng:
- Tư lệnh, bác sĩ nói như vậy thực ra không có gì sai cả, chỉ vì Dương Liệt từ nhỏ đã có các loại bí dược để rèn luyện thân thể, lại tu luyện nội công Côn Luân của chúng ta, cho nên chức năng các bộ phận trên thân thể Dương Liệt và người thường không giống nhau, mà lần này bị thương là do cao thủ Tiên Thiên tấn công. Có thể nói, xúc động một chút thôi, Dương Liệt liền….Vì vậy, không phải là vấn đề chữa bệnh thông thường có thể giải quyết được.

- Vậy thì làm thế nào? Lẽ nào Dương Liệt của chúng ta sau này cứ nằm mãi ở đó sao?

Quách Tuyết Hoa đã khóc đỏ cả hai mắt, thực sự không muốn nói nhiều nữa.

Dương Phá Quân tức giận trừng mắt nhìn vợ:
- Nói linh tinh cái gì vậy? Chắc chắn là có cách, con trai của Dương Phá Quân này làm sao có thể sống mãi cuộc đời như thế này được?

Ngược lại, ánh mắt sắc nhọn của Dương Phá Quân nhìn về phía Ngọc Ki Tử:
- Đạo trưởng, có cách gì có thể chữa trị cho Dương Liệt?

Ngọc Ki Tử nhướn lông mày. Trên thực tế, ông biết một cách, mặc dù không dám khẳng định là có thể thành công được hay không, nhưng thực sự đó là biện pháp duy nhất có thể nghĩ đến.

Ngẫm nghĩ một hồi, Ngọc Ki Tử liền nhìn về phía Vân Miểu sư thái ở bên cạnh.

Vân Miểu sư thái cứ yên lặng không nói gì, bắt gặp ánh mắt của Ngọc Ki Tử đang nhìn mình liền thở dài:
- Cách à, có một cách đấy.

- Sư thái, là cách gì vậy?
Dương Phá Quân lập tức trở nên hăng hái, ngay cả cha con nhà họ Thái đứng cạnh cửa cũng phải hiếu kỳ nhìn sang.

Vân Miểu sư thái nói:
- Tôi và đạo trưởng đã ngẫm nghĩ cẩn thận và tỉ mỉ. Vết thương của Dương Liệt chính là do cao thủ có nội công cao cường gây nên, đương nhiên có thể dùng nội công cao như vậy để tiến hành trị thương. Nhưng, người đánh Dương Liệt bị thương đã là cao thủ lợi hại nhất Tiên Thiên của toàn Hoa Hạ. Theo như những gì tôi biết, đạt được đến cảnh giới của người đó thì hoặc là cách biệt với thế giới bên ngoài, không tiếp xúc với thế giới bên ngoài, hoặc là căn bản chẳng tìm được ai, vì vậy…

- Tìm không thấy cũng phải tìm. Dương Liệt bắt buộc phải hồi phục lại.
Dương Phá Quân cắn răng nói.

- Thực ra… còn có một cách.
Ngọc Ki Tử do dự một lúc mới nói ra.

- Thực ra, chúng ta có thể thử, để tên thanh niên đó - người đã đánh trọng thương Liệt Nhi đến để trị thương cho Liệt Nhi…Nội công của tên đó vốn uyên thâm, có thể trị thương một cách hiệu quả. Chỉ cần tên đó ra tay, Liệt Nhi sẽ có tám phần cơ hội để hồi phục lại như cũ. Nếu như là cao thủ khác, cho dù có tìm đến, cũng chưa chắc có thể khiến công lực của Liệt Nhi hồi phục trở lại.

Dương Phá Quân đột nhiên kinh ngạc:
- Cái gì? Tìm tên đã đánh Liệt Nhi bị thương, rồi lại để hắn trị thương cho Liệt Nhi?

- Đúng vậy. Theo như những gì bần đạo tìm hiểu, thực ra Liệt Nhi cũng không xích mích quá lớn với tên đó, có thể là do hiểu nhầm mà thành như vậy, vì thế….Nếu như chúng ta có thể thành khẩn xin tên đó…..có lẽ….

Ý của Ngọc Ki Tử không cần nói cũng biết, người ta chính là vị cứu tinh của Dương Liệt. Nhưng, phải mời hắn qua đây, coi như là mặt dày, không thể được.

Nhiệm vụ này đương nhiên sẽ không do người khác làm. Cho dù là sư phụ Ngọc Ki Tử, cũng không đủ tư cách, hơn nữa, có bố mẹ Dương Liệt ở đây, Ngọc Ki Tử làm như vậy sẽ chẳng ra làm sao cả.

Dương Phá Quân cau mày. Mặc dù ông muốn Dương Liệt hồi phục trở lại, nhưng phải thấp giọng đi cầu xin người khác, ông thực sự không làm được.

- Tôi đi.
Quách Tuyết Hoa đột nhiên lớn tiếng nói:
- Tôi đi cầu xin tên đó. Đạo trưởng, hãy mau nói cho tôi, tên đánh trọng thương Liệt Nhi ở đâu? Hắn tên gì?

Mọi người đều nhìn Quách Tuyết Hoa với vẻ mặt kiên quyết, mắt vẫn ngấn nước, tất cả đều xúc động. Chung quy lại, tấm lòng của người mẹ trong bất kỳ gia đình nào cũng iống nhau.

Cho dù biết rõ ràng tình hình như vậy, sau này sẽ bị chế nhạo, hơn nữa địa vị của Quách Tuyết Hoa lại cao, chịu làm như vậy là đã vô cùng tài giỏi rồi.

Ngọc Ki Tử thấy Quách Tuyết Hoa cố chấp như vậy, cũng không để ý đến sắc mặt của Dương Phá Quân, nói địa chỉ Dương Thần ở cho Quách Tuyết Hoa.

- Dương phu nhân, người trẻ tuổi đó tên là Dương Thần, hắn có nguồn gốc sâu xa với Thục Sơn chúng ta. Bà có thể nói là tôi cũng hi vọng hắn giúp đỡ. Xin hãy tha thứ cho tôi không tiện nhúng tay vào, hi vọng bà có thể thành công.
Vân Miểu nói.

- Dương…Thần…
Quách Tuyết Hoa lặng lẽ đọc, gật đầu ra hiệu đã ghi nhớ.
- Đa tạ sư thái.

Dương Phá Quân nghe thấy cái tên đó bỗng trở nên lạnh lùng, đột nhiên ý thức được cái gì đó.

Thấy Quách Tuyết Hoa muốn dẫn theo cận vệ rời đi, Dương Phá Quân suy trước tính sau, cũng lập tức đi ra ngoài.

- Tuyết Hoa, em không thể đi.
Dương Phá Quân gọi to, chặn Quách Tuyết Hoa ở hành lang.

Quách Tuyết Hoa mắt vẫn đỏ, thấp giọng nói:
- Tránh ra, em muốn đi cứu con trai em.

- Em là vợ của Thượng tướng, tông tức nhà họ Dương chúng ta, tương lai sẽ là vợ của Phó chủ tịch Quân ủy. Em đi hạ mình như vậy để cầu xin một kẻ trong giang hồ, như vậy còn ra thể thống gì nữa?
Dương Phá Quân cao giọng khiển trách.

Quách Tuyết Hoa lộ vẻ đau thương, cười:
- Lại là địa vị của anh, thể diện của anh, sự kiêu ngạo của anh sao? Dương Phá Quân, hơn hai mươi năm trước em đã chịu đựng đủ rồi. Em vì những thứ vớ vẩn của anh nên đã để mất đi một đứa con trai. Lẽ nào cốt nhục của anh, máu mủ của anh, thằng con trai còn lại duy nhất của anh, còn không quan trọng bằng thể diện của anh sao? Lẽ nào, anh muốn em lại đánh mất nốt thằng con trai thứ hai này sao?

- Câm miệng!
Dường như bị đâm trúng tim đen, Dương Phá Quân hét to.

- Tránh ra.
Quách Tuyết Hoa không thèm quan tâm đến sự ngăn cản của Dương Phá Quân, đi nhanh qua ông, vẻ mặt dứt khoát.

Dương Phá Quân kinh ngạc đứng ở trong hành lang, nhìn Quách Tuyết Hoa bước xa dần, mới lẩm bẩm tự nói một mình.

“Làm mẹ, đi cầu xin con trai…Lẽ nào, đây là báo ứng sao?”

Dương Phá Quân càng nghĩ, càng cảm thấy sự việc này lạ lùng. Nếu như Dương Thần, thực sự là Dương Thần, vậy hắn làm sao có thể có võ công thâm hậu như vậy được. Hắn thực sự giống như Dương Tiệp Dư đã nói, trưởng thành đã nổi tiếng như vậy sao?

Dương Phá Quân lim dim mắt, vết thương của Dương Liệt bị đánh từ một bên. Dương Phá Quân cảm thấy, nên điều tra cẩn thận tình hình của Dương Thần.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 285
Thời Gian: Chủ Nhật, 06/10/2013, 21:00
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 360: Cha nào con nấy.

Buổi sáng ngày hôm sau, mặc dù Dương Thần đã tìm đủ mọi cách, nhưng cũng đành đi cùng với Lâm Nhược Khê đến văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố, tham gia buổi họp báo với Thủ tướng Ninh và Tổ chức doanh nhân.

Dẫu sao cũng là trung tâm tài chính của Hoa Hạ, lại là thành phố thương mại xuất khẩu quan trọng, vị trí của Trung Hải hết sức quan trọng. Thủ tướng gặp mặt với đại diện của Tổ chức doanh nhân tại đây vào thời điểm cuối năm, bàn về những thành quả đã đạt được trong một năm và triển vọng trong tương lai, cũng coi như là có ý nghĩa.

Trước kia, có lãnh đạo nào đó đến, cho dù là Tổ chức doanh nhân hi vọng Lâm Nhược Khê có thể đến, nhưng Lâm Nhược Khê cũng sẽ để Mạc Thiện Ny trực tiếp đến. Nhưng lần này, người ta là Thủ tướng, cũng không phải là cán bộ cấp Trưởng ban bình thường, chẳng thể nói người bạn không muốn gặp thì không gặp là được.

Mạc Thiện Ny lái xe đưa cả ba người cùng đến tòa nhà ở trung tâm thành phố.

Trên đường đi, hai người phụ nữ vừa nói chuyện vừa cười, còn Dương Thần ngồi như khúc gỗ ở đó thì chẳng có ai quan tâm đến.

Dương Thần rất buồn bực, đáng lẽ ra, hai người phụ nữ này phải vì mình mà ghen ghét nhau chứ? Lẽ nào chính mình lại tự đánh giá quá cao sức hấp dẫn của mình?

Hai người phụ nữ này khi bước vào trạng thái làm việc thì hiển nhiên sẽ không để ý đến Dương Thần. Vừa mới bước vào tòa nhà với nhân viên phụ trách, cả ba người cùng tiến vào sảnh lớn của hội trường, chờ đợi Ninh Quang Diệu đến.

Trong hội trường, Viên Hòa Vĩ cùng với Phương Trung Bình và một số lãnh đạo Thành ủy khác, những Giám đốc chủ chốt của Tổ chức doanh nghiệp cũng đang chờ đợi.

Lâm Nhược Khê và Mạc Thiện Ny là hai người phụ nữ duy nhất. Hơn nữa đều là những phụ nữ trẻ tuổi vô cùng xinh đẹp và quyến rũ, điều này nghiễm nhiên sẽ trở thành một bức tranh đẹp trong hội trường.

Tuy nhiên, đa số các Giám đốc đều là những bậc trưởng lão đã năm mươi, sáu mươi tuổi.Nhìn ngắm Lâm Nhược Khê và Mạc Thiện Ny cũng không có nhiều đàn ông, chỉ có nhiều ánh mắt ngưỡng mộ ở sau lưng.

Viên Hòa Vĩ nhìn thấy Dương Thần cũng đến, liền mỉm cười rất thiện ý chào hỏi Dương Thần:
- Nghe nói bây giờ anh là Giám đốc của công ty giải trí Ngọc Lôi?

- Thực ra, cũng không khác gì so với trước kia, đều lăn lộn để kiếm miếng cơm, làm người giúp việc cho bà xã tôi thôi.

Dương Thần ngượng ngùng thừa nhận rằng bản thân mình chẳng làm nên tích sự gì cả.

Viên Hòa Vĩ không để ý:
- Công việc của anh chắc không vất vả như vợ anh, làm cấp dưới là đúng rồi. Lần trước Viên Dã về nhà nói, dường như anh có gây chuyện với ai đó. Thực ra, có rất nhiều việc không ai có thể nói rõ ràng được. Không cần phải có áp lực quá lớn, cũng không cần gánh nặng tâm lý quá lớn, tất cả rồi sẽ tốt đẹp trở lại. Anh là một người trẻ tuổi có cách nghĩ rất trưởng thành, chắc anh sẽ hiểu ý này.

Dương Thần thầm nhủ những lời này mới là chủ đề chính, trên mặt nở một nụ cười:
- Tôi hiểu, không sao cả.

Viên Hòa Vĩ thở dài, biết chuyện của Dương Thần mình chỉ là con rể, thực ra cũng không có quyền quản lý. Ngay sau đó lại nói chuyện điềm đạm với Lâm Nhược Khê vài câu, rồi đi trò chuyện với những Giám đốc khác.

Phương Trung Bình lại vì quan hệ của Đường Uyển, nên vẻ mặt cũng chẳng vui vẻ gì với Dương Thần, hàn huyên vài câu rồi thôi.

Dương Thần buồn rầu, hắn cũng lâu lắm rồi không liên lạc với Đường Uyển. Con vịt sớm đã nấu chín trước tiên đó bị việc của Đường Đường làm nháo nhác lên, giống như bay mất tiêu.

Mặc dù, Dương Thần không đói khát đến nỗi không ăn con vịt đó thì không được, nhưng trong lòng luôn cảm thấy tiếc.

Đúng lúc này, từ cửa một đoàn vệ sỹ áo đen tiến vào, đeo tai nghe, sau khi nhìn bốn phía chung quanh, thì thấy một người đàn ông trung niên mặc một bộ âu phục rất trang nhã bước vào trong sảnh lớn của hội trường.

Người đàn ông này có tướng mạo khá tuấn tú, mái tóc hoa râm, nhưng tinh thần lại rất tốt, trên mặt luôn nở một nụ cười tươi, nhưng lại có vẻ rất gần gũi và thân thiết.

Đi sau người đàn ông này là một người đàn ông khác có ngoại hình cũng khá tuấn tú như ông, đi cùng còn có một vài cán bộ khác có tướng mạo khác nhau.

Dương Thần đương nhiên nhận ra người đàn ông mà được nghe tên trong các bản tin mỗi ngày này, đó chính là Ninh Quang Diệu.

Ninh Quang Diệu vừa bước vào cửa, liền chủ động bắt tay từng người trong Tổ chức doanh nhân và chính quyền địa phương.

Lâm Nhược Khê và Mạc Thiện Ny dẫn theo Dương Thần đứng ở sau cùng. Khi Ninh Quang Diệu bắt tay Lâm Nhược Khê, Lâm Nhược Khê hơi hơi nhíu mày, nhưng vẫn chuẩn bị tốt việc đưa tay ra cho ông bắt.

Tuy nhiên, khi Ninh Quang Diệu nhìn thấy khuôn mặt của Lâm Nhược Khê, lại bị sững người lại, ánh mắt có chút thay đổi. Ngược lại, điều này làm cho tay của Lâm Nhược Khê bị chết trân ở trong không trung.

Dương Thần cảm thấy buồn bực. Đây đều là những người đã năm mươi tuổi rồi, đừng có nhìn vợ người ta như thế chứ?

Lâm Nhược Khê cũng có chút cảm giác không được tự nhiên, nhưng đối phương là Thủ tướng, không thể tỏ thái độ lạnh lùng, xa cách ngàn dặm được, chỉ có thể cắn môi, giả bộ như không nhìn thấy vẻ mặt kỳ quái của Ninh Quang Diệu.

- Đúng thật là nữ giới không nhường nam giới. Không ngờ Tổ chức doanh nhân Trung Hải lại có những thành viên chủ chốt quan trọng và trẻ tuổi như thế này.
Ninh Quang Diệu cười lớn, che giấu cái chớp mắt nghi hoặc, bắt tay Lâm Nhược Khê.

Vài người trẻ tuổi ở phía sau Ninh Quang Diệu nhìn thấy Lâm Nhược Khê cũng khó có thể rời mắt, cứ như bị nam châm hút vậy. Nếu như không phải là đang trong trường hợp không nên, thì có lẽ tất cả đều muốn chen lên trước Thủ tướng để bắt tay Lâm Nhược Khê rồi.

Dương Thần cảm thấy nhức đầu, sớm biết như vậy đã không để Lâm Nhược Khê đến đây. Đây là đám người gì vậy không biết?

Mạc Thiện Ny nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của Dương Thần, trong lòng cũng có chút đau lòng. Tranh thủ lúc không ai chú ý, liền nhéo vào bên hông của Dương Thần.

Dương Thần lập tức hiểu ý, thấy Lâm Nhược Khê không chú ý đến mình, ghé sát vào Mạc Thiện Ny, nói:

- Như thế này không nổi máu ghen được sao, em bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, anh cũng không thích.

Mạc Thiện Ny hừ một tiếng, lườm hắn một cái, sau đó cùng Lâm Nhược Khê ngồi xuống, không để ý tới Dương Thần nữa.

Tiếp theo là những lý luận không thực tế và báo cáo công tác trong khuôn khổ buổi họp báo vô cùng nhàm chán. Dương Thần chẳng thèm để ý tới những báo cáo kinh tế này. Những thứ này chẳng liên quan gì tới những người dân bình thường như mình. Quy tắc là do người ta quy định, mình tuân thủ theo là tốt lắm rồi.

Điều duy nhất khiến Dương Thần có một mối hận khó tiêu ở trong lòng chính là Ninh Quang Diệu kia, không ngờ còn thỉnh thoảng nhìn Lâm Nhược Khê nữa.

Mặc dù giả vờ là vô ý, nhưng sự nhạy bén của Dương Thần vẫn phát hiện ra ánh mắt của Ninh Quang Diệu, dường như đa phần thời gian có được đều nhìn quanh khuôn mặt của Lâm Nhược Khê.

Người đàn ông trẻ tuổi ngồi bên cạnh kia, từ đầu đến cuối đều nhìn chằm chằm Lâm Nhược Khê, ngay cả đống tài liệu ở trên tay dường như cũng không cả xem.

Dương Thần thật sự không nhịn nổi, hỏi Mạc Thiện Ny ở bên cạnh:
- Thiện Ny yêu dấu à, em nói xem, tên kia là ai? Tại sao hai con ngươi lại lòi hết cả ra thế kia?

- Anh ghen sao?
Mạc Thiện Ny nhỏ giọng nói, liếc Dương Thần một cái.

Dương Thần cười khoan thai:
- Đây không phải là không muốn để bọn em bị người khác nhìn sao?

- Không cần phải nói thêm chữ “bọn em” vào nữa, thực ra là anh cũng nhìn chằm chằm đấy chứ.

Mạc Thiện Ny hừ một tiếng, nói:
- Đó là con trai của Thủ tướng Ninh -Ninh Quốc Đống. Nghe nói là thành viên trong ban, đã là Phó giám đốc cấp sở rồi. Lần này chủ yếu không phải là hội nghị quan trọng gì, nên Thủ tướng Ninh mới dẫn theo anh ta đến. Nghe nói sau này, có khả năng là anh ta sẽ tiếp nhận quyền lực của bố anh ta.

Quả nhiên là “Cha nào con nấy”, Dương Thần thầm nghĩ. Nếu như hai bố con người này dám có hành động gì biến thái, thì không cần quan tâm ông ta có phải là Thủtướng hay không, thì cũng không nể nang gì.

Khi hội nghị sắp kết thúc, Ninh Quang Diệu đưa ra một kế hoạch có liên quan đến một vài tập đoàn Trung Hải liên kết với nhau để phát triển bất động sản Yến Kinh, với dụng ý là huy động nguồn vốn của hai thành phố lớn, cũng coi như là việc hợp tác song phương của hai công ty dẫn đầu.

Không ít Chủ tịch đều tỏ thái độ tán thành, đối với bọn họ mà nói thì việc bỏ ra vài trăm triệu căn bản dễ như trở bàn tay, lại còn giữ thể diện cho Thủ tướng, sao lại không làm?

Nhưng đến lượt Lâm Nhược Khê, cô ngẫm nghĩ một hồi rồi mới trả lời Ninh Quang Diệu:
- Tôi từ chối tham gia kế hoạch này.

Ninh Quang Diệu vốn nhìn Lâm Nhược Khê rất trìu mến, bỗng bị từ chối, liền sững sờ, vội vàng hỏi:
- Chủ tịch Lâm cảm thấy có gì không thỏa đáng sao?

Trước mặt Lâm Nhược Khê có bày bảng hiệu tên và công ty, vì vậy Ninh Quang Diệu sớm biết thân phận của cô.

- Không có gì là không thỏa đáng cả, chỉ là tôi cảm thấy, với số tiền đó, một mình tôi sử dụng sẽ kiếm được một món lợi lớn hơn.
Lâm Nhược Khê thẳng thừng nói.

Không thể không nói, những người khác đều kinh ngạc. Người phụ nữ này nói chuyện thật là thẳng thắn. Đối phương là người nắm quyền, chỉ cần giơ một ngón tay thôi, cho dù là Ngọc Lôi của cô có lớn mạnh đến đâu đi nữa cũng sẽ bị giẫm chết.

Nhưng Ninh Quang Diệu dường như không tức giận, mà lại chau mày suy nghĩ, nhìn Lâm Nhược Khê với ánh mắt khác thường, gật đầu nói:

- Đã như vậy rồi, vậy Chủ tịch Lâm không cần tham gia, dù sao đây cũng là dự án tự nguyện tham gia.

- Cảm ơn Thủ tướng.
Lâm Nhược Khê nói. Cô cũng thấy cô có chút bất lịch sự, nhưng trong thương trường thì phải có cách nói của thương trường, hơn nữa cô đã quen với việc tự quyết định một mình rồi.

Hội nghị đã kết thúc như vậy, đám người đi cùng Ninh Quang Diệu bắt đầu nói lời tạm biệt Thành ủy và Tổ chức doanh nhân Trung Hải. Dù sao đây cũng chỉ là một địa điểm trên đường, ông ta còn có nhiều địa điểm khác cần đi để diễn thuyết một vài báo cáo nữa.

Đến cuối năm, lãnh đạo luôn bận rộn với những lời thăm hỏi.

Chỉ là trước khi rời đi, Ninh Quốc Đống cuối cùng cũng ngừng lại, đi lên phía trước, nở một nụ cười tươi, nói với Lâm Nhược Khê:

- Xin chào, Chủ tịch Lâm, tôi là Ninh Quốc Đống. Tôi biết đi lên chào hỏi cô như vậy có chút mạo muội, nhưng tôi chỉ muốn mời cô hãy bớt chút thời gian cùng ăn tối với tôi, không biết có cơ hội hay không?

Ninh Quốc Đống là con trai của Tổng giám đốc, lại có thân phận xuất chúng, đương nhiên bình thường có rất nhiều người phụ nữ ái mộ anh ta, đếm không xuể, nhưng người này cũng không phải là người đàn ông có tâm địa xấu xa. Ninh Quốc Đống dưới sự che chở của người bố như vậy, nhất cử nhất động của anh ta đều bị theo dõi.

Lúc này, lời mời như vậy đối với Lâm Nhược Khê thực sự quá đột ngột.

Lâm Nhược Khê lại không để ý nhiều đến lời thỉnh cầu của Ninh Quốc Đống, mà dường như nhìn sang Dương Thần bên cạnh một cách vô ý. Thấy ánh mắt của Dương Thần như thể muốn giết chết Ninh Quốc Đống, trong lòng có chút vui sướng.

- Xin lỗi ngài Ninh, để lần sau vậy.
Lâm Nhược Khê cũng biết thân phận của Ninh Quốc Đống, vì vậy nói chuyện cũng không quá tàn nhẫn.

Ninh Quốc Đống không ngờ rằng Lâm Nhược Khê sẽ từ chối, cảm thấy hơi hụt hẫng, nhưng cũng không quá để tâm, gật đầu cười:
- Được rồi, mặc dù rất tiếc, nhưng lần sau hi vọng Chủ tịch Lâm có thể nhận lời mời của tôi.

Đám người của Ninh Quang Diệu rời đi, Dương Thần mới nói với Lâm Nhược Khê bằng giọng tức bực:
- Sao em có thể nói lần sau chứ? Nên từ chối thẳng, có đánh chết cũng không đi chứ.

Lâm Nhược Khê đắc ý nhìn hắn:
- Em chỉ muốn để anh nhìn thấy rằng, trên thế giới này đàn ông không chỉ có mình anh. Còn về việc em rốt cuộc có muốn đi ăn cùng người đàn ông khác hay không, thì phải xem biểu hiện của anh. Quyền quyết định nằm ở trong tay em.
Nói xong, cô nhẹ nhàng quay người bỏ đi.

Dương Thần vẻ mặt kinh ngạc, vội vàng đi theo, giống như dở khóc dở cười, đột nhiên hắn thấy mình sao có thể trở nên bị động như thế?

Chẳng lẽ người phụ nữ này muốn báo thù hắn hôm qua đã chơi trò “gấu mèo cắn nhau” với cô?

Lần này, Mạc Thiện Ny không ghen, mà lại cười khanh khách ở bên ngoài.

- Em cười cái gì, Tiểu Thiện Thiện! Người đàn ông của em bị ức hiếp mà em lại vui vẻ như thế sao?
Dương Thần hỏi.

Mạc Thiện Ny nói:
- Chỉ là em nghĩ, sau này nếu như anh đối xử không tốt với em thì em cũng giống như Lâm Nhược Khê. Dù sao người muốn mời em đi ăn cơm cả ngày cũng không phải là không có.

- Bọn em…

Cho dù có bị dao đâm cũng chẳng sao, Dương Thần suýt nữa bị kích động đến hộc máu ra.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 (Mai Can Thái Thiếu Bính)
Page 57 of 66«1255565758596566»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook