Độc Thân, Cần Yêu Full - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Độc Thân, Cần Yêu Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 1 of 512345»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Độc Thân, Cần Yêu Full (Trần Thu Trang)
Độc Thân, Cần Yêu Full
khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 1
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:07
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Độc Thân, Cần Yêu - Full

Trần Thu Trang

Bốnmùa 1881
Chuyếnbay bị hoãn vì sương mù, bên hàng không bố trí cho nàng về một khách sạn cáchnhà anh chỉ hai dãy phố. Nhưng nàng không gọi cho anh, nàng sợ phải nhìn lại mộtlần nữa ánh mắt bình lặng không trách móc của anh. Nàng cũng không báo cho T.bên kia, chỉ mệt mỏi lên nhận phòng. Để nguyên bộ quần áo dày cộp chuẩn bị chonhững đợt mưa tuyết xứ người, nàng ngả xuống giường, những hình ảnh vuông trònlẫn lộn trượt trong đầu. Nằm trằn trọc mãi không thể ngủ nổi, nàng mở va li tìmvỉ thuốc, thời gian gần đây nàng tìm nó thường xuyên. Đập vào mắt nàng, phíatrên đống tư trang đã xếp gọn gàng là một vật rất quen thuộc.
Cáitúi giấy màu trắng đục có hàng chữ mạ vàng. Đến bây giờ nàng cũng không nhớ đãtặng ông chủ nhà hàng món gì mà ông ta tặng lại nàng túi quà ngoại cỡ đó. Chỉnhớ là cái túi quá đẹp và nàng đã bắt anh bỏ hết đống đồ trong ngăn kéo ra đểlót nó xuống đáy cùng cho đỡ nhàu. Giờ nó không còn đẹp kỳ diệu như lúc ban đầunàng mang về, nhưng cái màu trắng ngà của giấy và màu vàng nhũ của mấy chữ cáitrên đó hợp với chiếc khăn len xanh sẫm của anh vô cùng. Không một bức thư.Không một mẩu giấy nhắn. Món quà chia tay trống trải nhưng vương vấn đến naolòng...
* * *
Mùathu năm ngoái, trời đầy gió và mặt đất đầy xác lá, khóa MBA kết thúc nhưng T.không về như đã hẹn, cũng chẳng có tin tức gì. Nàng thôi gửi mail, thôi gửioffline message, thôi nhờ người quen gửi những món đồ khô, buông xuôi mọi nhắnnhủ, đang ngồi thu mình trong căn phòng nhỏ lắng nghe “nỗi im lặng phố khuya”như trong nhạc Phú Quang thì anh đến chìa ra hai tấm vé hòa nhạc. Trong chươngtrình có ghi: Bản Bốn mùa - Concerto cho Violon của Vivaldi.
- Saoanh biết em thích Vivaldi?
- Anhkhông biết, tự nhiên có một chú ở đài cho vé...
Nàngnghĩ chẳng ai ở đài truyền hình lại quý một biên dịch viên thời vụ đến mức hàophóng tặng vé xem đ nhạc cổ điển cả năm mới có một lần như vậy, nhưng nàngkhông hỏi thêm, cũng không trang điểm thêm, chỉ khoác một chiếc áo màu sẫm u buồnrồi lặng lẽ đi theo anh. Nhà hát Lớn đầy những người nước ngoài cao lớn, thanhlịch và lạ lẫm. Anh cầm khuỷu tay nàng, miết nhẹ nhẹ như trấn an. Đã lâu rồi kểtừ khi T. đi, nàng mới lại đến những nơi hào nhoáng thế này.
Haingười ngồi trong một lô tầng hai, nơi nghe tốt nhất và xem rõ nhất. Vị nhạc trưởngngười Pháp duyên dáng đưa tay mời vị thần âm nhạc từ đâu đó trên mái vòm đậu xuốngcây đũa mảnh. Những nốt thăng nốt trầm bay lơ lửng. Nàng nghiêng đầu, khép mắt.Hương thơm của một loại nước hoa lẩn quất giữa hai chiếc ghế của nàng và anh.Nàng không còn lắng nghe nữa mà đang cảm nhận. Tiếng violon réo rắt và mùi manmát trầm lặng của nước hoa đưa nàng tới xứ Lombardi miền Bắc Ý, tới với nhữngcánh đồng hoa oải hương tím ngan ngát trải dài tới chân trời, những vườn cam vườnchanh trĩu quả bên bờ Địa Trung Hải… Giờ nghỉ giải lao, anh ra ngoài rồi trở vào,hương thơm theo những dao động không khí vỗ vào tâm trí nàng như đợt sóng.
- Anhdùng nước hoa?
- Anhvẫn dùng, từ lâu rồi mà.
Anhim lặng vài giây rồi nói ra một cái tên, 1881. Nàng gật đầu lơ đãng nghiêng mặthướng về phía anh hơn một chút, không nhận ra rằng từ nay cái ám ảnh kết bằngkhói thuốc lá của T. sẽ thôi theo mình thường xuyên nữa.
* * *
Mùađông đến, công việc của cả anh và nàng cuối cùng thì cũng bớt bấp bênh nhờ nhữngbản hợp đồng dài hạn, nàng yên tâm ghi tên học thêm một “cua” tiếng Ý ngoài giờ.Trường ngoại ô, trên một con đường mà ánh đèn lấp sau tán cây. Anh đến đónnàng, chạy xe song song trên quãng đường tối nhất, lắng nghe những câu chuyệnkhông đầu không cuối hay những từ nàng mới học và mỉm cười mỗi khi nàng phát âmsai. Thi thoảng anh kéo nàng đi ăn món Ý ở một nhà hàng quen, ông chủ ngườiParma hay quàng một chiếc khăn màu ô liu, luôn nói “Ciao, bella”(Chào ngườixinh đẹp) mỗi khi nàng bước vào. Một lần, bên chiếc bàn trải khăn ca rô, trongkhi chờ món pizza với đùi lợn muối kiểu Parma, nàng cười vô tư lự, thì thào:
- Cólẽ em sắp yêu Nino rồi anh ạ.
Anhhơi ngạc nhiên nhưng chẳng nói gì, chỉ nhìn sâu vào mắt nàng như tìm kiếm một ẩný nào đó. Nàng cười phá lên:
- Anhkhông thấy chiếc khăn len trên cổ ông ấy sexy hay sao?
-Chà, sexy trở thành tiêu chuẩn của em từ bao giờ thế? – Anh nhìn ra ngoài, vẻ mặtlẫn giọng nói đều có nét gì đó bối rối.
Nànglại cười thành tiếng, gương mặt bừng sắc hồng, có thể vì hơi nóng từ lò nướngbánh ngay gần đấy. Anh ngẩn ra nhìn, chợt nhận ra gò má nàng đã đầy đặn hơn hồimùa thu rất nhiều. Lát sau, như sực nhớ, nàng lẩm bẩm:
- Ấy,nhưng mà không được.
- Saothế?
-Nino lúc nào cũng đẫm mùi thịt cừu!
Lầnnày đến lượt anh cười. Sốt mayonnaise từ chiếc nĩa ăn salad vẽ thành ba vệt nhỏtrên cằm. Nàng vừa nhẹ nhàng quệt ngón tay lên vệt sốt, vừa mỉm cười mơ màng:
- Giáanh ấy cũng có mùi 1881 như anh nhỉ…
- Saoem không ước ngược lại?
-Nghĩa là thế nào?
Anhnhìn đăm đăm vào những ngón tay mềm mại vừa lướt qua cằm mình, im lặng. Mấyngày sau, nàng thấy anh cũng quàng một chiếc khăn len màu ô liu.
* * *
Mùaxuân tới mà trời vẫn rét buôn buốt, mưa phùn ẩm ướt. Sau mươi ngày phong phanhdầm mưa dẫn một đoàn chuyên gia đi mấy tỉnh miền núi, anh trở về đem theo tiếngran ẩm trong phổi và vầng trán nóng giãy. Nàng trực bên chiếc giường đơn trongcăn gác anh ở trọ từ thời sinh viên, thay hết chiếc khăn ướt này đến chiếc khănướt khác. Đôi lúc nàng nghe anh khẽ gọi tên mình trong cơn sốt, chợt cảm thấynhư mưa gió ngoài kia ngấm cả vào người.
Hômanh ngồi dậy được thì trời đã thôi mưa, gió heo heo khô ráo. Nàng đang đứng bêncửa sổ, mắt nheo nheo như chưa quen với ánh sáng hưng hửng chiếu thẳng vàophòng, vai hơi so lên vì lạnh, miệng lẩm nhẩm đọc một câu vô cùng quen thuộc:
- Nonaver paura del dolore che puo’ dare l’amore. (Đừng sợ nỗi đau mà tình yêu đem lại- Trích bài Chiara của Luca Zanna.)
Anh đếnbên quàng chiếc khăn len lên cổ nàng, khẽ đọc tiếp:
- Nonandare via non lasciarmi solo con la mia malinconia. (Đừng bỏ đi, đừng bỏ lạianh đơn độc với muộn sầu - Chiara – Luca Zanna)
Nàngrùng mình, chẳng rõ vì mùi hương hơi nồng trên khăn hay vì giọng nói trầm ấm, gầnnhư thầm thì của anh. Và sau buổi chiều trong trẻo đó, trên căn gác nhỏ, mộtgóc giá đỗ đầy những libri e taccuini(sách vở) có thêm mấy chiếc đĩa CD Vivaldicủa nàng.
* * *
Cuốimùa hè, T. xuất hiện, không phải bằng xương bằng thịt mà chỉ bằng một lá thưsáu trang viết tay bay bướm gửi từ một nơi cách trường đại học cũ nửa vòng tráiđất, đúng lúc nàng và anh đang chờ mùa thu tới để về thăm bố mẹ anh rồi sẽ kếtthúc cuộc sống chung không danh phận và tiến tới một ràng buộc thiêng liênghơn. Trong căn phòng hẹp nóng hầm hập vì mất điện, nàng thắp nến đọc thư T.,anh nhìn xoáy đôi mắt long lanh nước và lung linh ánh nến của nàng, rồi im lặngra khỏi phòng.
* * *


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 2
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:07
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Nàngnâng chiếc khăn lên, ấp vào cổ, cái nham nhám của những sợi len cọ lên làn da.Hình như anh đã giặt khăn trước khi bỏ vào túi cho nàng, nhưng hương thơm quen thuộcvẫn thoang thoảng, rụt rè len vào tâm trí. Có cảm giác vẫn như mỗi khi anh điđâu về để nguyên khăn mũ khẽ cụng đầu vào thái dương nàng. Đến bây giờ nàng mớinhận ra, với nàng, anh cũng giống như chiếc khăn đan bằng sợi len thô, ấm áp chởche nhưng chưa bao đủ dài rộng để quấn và giữ chặt lấy. Anh chỉ biết đến bênkéo nàng ra khỏi nỗi cô đơn lạnh lẽo, làm trái tim nàng ấm lại bằng mọi cách cóthể. Và khi T. “trở lại”, trái tim nàng không còn cô đơn, anh lặng lẽ quay đi.Ngay cả việc đưa chiếc khăn với bao nhiêu kỷ niệm cho nàng, anh cũng làm lặng lẽ,như nhất định phải vậy, như một cử chỉ chăm sóc kín đáo cuối cùng. Nàng ngồi thẳnglên hít một hơi dài như để trấn áp sự xao động. Một cái gì đó sộc tới, thôithúc, giục giã, nàng vùng chạy…
Còn nửadãy phố nữa là nàng sẽ tới nhà anh. Trên vai nàng, từ những nếp cuộn của chiếckhăn len màu ô liu, mùi hương 1881 tỏa lan dữ dội hơn bao giờ.
Tiệcđộc thân cho hai người
Xe củađối tác đưa Yên về đến Hà Nội khi trời đã tối mịt. Trên điện thoại, bảng lịchtrình cho ngày thứ Bảy bận rộn này chỉ còn đúng một mục ghi cụt ngủn hai chữ“single party”. Nhà Yên ở một khu đô thị mới ngoài rìa Tây thành phố, nếu bâygiờ trở về tắm gội, thay quần áo, cô hoặc sẽ đến muộn ít nhất nửa tiếng, hoặc sẽthấy cơn lười nổi lên rồi quyết định chẳng đi đâu nữa.
Vậylà, mang nguyên vẻ uể oải pha lẫn cáu kỉnh sau cả một ngày di chuyển qua hếtnhà máy này đến khu công nghiệp khác, Yên bước vào một nhà hàng sang trọng nằmtrong một biệt thự Pháp cổ chỉ cách hồ Hoàn Kiếm vài trăm mét, để dự bữa tiệcdành cho người độc thân, sự kiện mà đáng lẽ cô phải tham gia từ lâu.
Nhânviên đơn vị tổ chức đón vị khách đầu tiên bằng vẻ ngạc nhiên pha chút ái ngại.Nhìn ánh mắt họ, Yên biết rằng mình đến quá sớm, và trông quá kỳ quặc. Một cô gáicó vẻ ngoài sắc sảo, hình như là trưởng nhóm, vừa đưa Yên tờ giấy để điền thôngtin cá nhân vừa nghiêng người hỏi nhỏ:
- Chịcó cần vào trong kia nghỉ một lúc không ạ?
Yên lắcđầu, cố nở nụ cười đáp lại rồi ngồi xuống một góc nghiên cứu tờ giấy cô gái vừađưa. Về cơ bản, đó là một dạng sơ yếu lý lịch in sẵn được trình bày vui mắt, vớidăm ba câu hỏi bổ sung. Yên điền nhanh, cố gắng tránh cảm giác vừa ghét bỏ vừathương hại bản thân khi lướt mắt qua phần ghi ngày tháng năm sinh cũng như sởthích. Cô đã 29 tuổi, và thực sự không có thú vui nào đáng kể.
Gần đếnbắt đầu, những khách dự tiệc khác lục tục xuất hiện. Những anh chàng khó đoántuổi, mặc quần bò vào áo khoác nhẹ, trông thoải mái, sáng sủa. Những cô gái trẻmăng, chắc mới ra trường được một hoặc cùng lắm là hai năm, mặc những bộ váytương đối điệu đà và đi giày cao gót, nom e lệ nhưng vẫn háo hức một cách đángyêu. Yên cúi xuống nhìn đôi giày đế bệt cùng bộ âu phục tối màu quá mức nghiêmtrang, thậm chí là già cay già đắng, của bản thân, tự nhiên thấy mình lạc lõngđến độ buồn cười.
Dù biếtchẳng cứu vãn được bao nhiêu Yên vẫn quyết định vào toilette trang điểm lại mộtchút. Và khi trở ra với mái tóc có thêm chút gel và gương mặt có thêm một chútsắc hồng, cô bắt gặp một người cực kỳ quen thuộc: Chương, sếp của cô. Anh cũngmặc quần bò và áo khoác nhẹ như những khách nam khác, và đang đứng bên bànthông tin của ban tổ chức với tờ “sơ yếu lý lịch” vừa điền xong. Yên còn đứngim tự hỏi tại sao một người luôn được đánh giá là đào hoa, là “gái theo hàngđàn, đuổi đi không hết” như anh lại có mặt ở đây, trong bữa tiệc dành cho nhữngngười cô đơn, thì tiếng MC đã vang lên, đề nghị tất cả các vị khách độc thân dựtiệc bước vào màn giới thiệu, làm quen.
* * *
Chươngmỉm cười, mân mê mấy mảnh bìa sặc sỡ cắt theo kích cỡ danh thiếp trong tay. Màngiới thiệu ban đầu thì ra sáng tạo và tế nhị hơn anh nghĩ. Không ai phải đứngtrước đám đông để ngượng nghịu và sượng sùng nói về bản thân như khi đi học hayđi họp, mọi người chỉ việc cầm bút, ghi lên mỗi mảnh bìa một thông tin cá nhânbất kỳ như tên hay biệt danh, địa chi email hoặc blog, rồi chạy đi chạy lạitrao đổi với nhau xem ai gom đủ số “danh thiếp” trong thời gian nhanh nhất. Dĩnhiên, người giành chiến thắng trong trò chơi nhỏ này không phải là Chương, số“danh thiếp” anh gom được vẫn thiế>u mất một chiếc, chủ nhân của nó đã lẩnnhư chạch mỗi khi anh đến gần.
Nhưngđến màn tiếp theo thì không ai có thể làm chạch được nữa. Với thái độ nhã nhặnnhưng không kém phần dứt khoát của MC và những nhân viên khác, nhóm khách nữ đượcsắp xếp đứng quay lưng vào nhau ở giữa phòng, nhóm khách nam bao vòng xungquanh. Khi tiếng nhạc nổi lên, nhóm khách nam lần lượt di chuyển theo chiều kimđồng hồ và dừng lại ở mỗi khách nữ vài mươi giây để hỏi nhanh đáp gọn nhữngthông tin cơ bản.
“Bạnsinh năm bao nhiêu?” “Bạn học trường nào ra?” “Bạn công tác ở đâu?” Chương máymóc đặt những câu hỏi trên cho từng cô gái một, vừa lơ đãng nghe những câu trảlời vô vị vừa ngóng đợi cho vòng tròn xoay tiếp. Rồi cũng đến lúc anh được đốidiện với người mà anh thực sự muốn hỏi. Cô đang cố gắng nhìn anh và mỉm cười vớivẻ bình thản như thể hai người không hề quen nhau.
-Hômnay em đi tỉnh B. với bên E.? - Anh đặt một câu hỏi đánh tan cái cảm giác giả tạorằng hai người không quen kia.
-Vâng.Họ nói dự án X. ở khu công nghiệp Z. cần phải thẩm tra thêm...
-Mấygiờ về? - Anh cắt ngang đoạn trình bày công việc quen thuộc của cô bằng một câuhỏi hơi xẵng.
-Khoảnggần bảy giờ. - Cô hơi sững lại nhưng vẫn trả lời.
-Rồi emđến đây luôn?
-Vâng.
-Chưaăn uống gì?
-Vâng,tiệc có ăn nhẹ mà.
-Saotự nhiên lại thích trò này?
-Trògì ạ?
-Singleparty.
Yêncòn chưa biết phải trả lời Chương thế nào cho xuôi tai thì MC đã lại bắt vòngxoay chuyển động. Sau đôi lần chuyển nữa thì thời gian hỏi đáp làm quen kếtthúc, tất cả nhanh chóng tản ra. Yên lại lẩn đi, hòa ngay vào một đám khách nữ,đến bên chiếc bàn để đồ uống. Chương lui vào một góc phòng, nhìn theo từng cử độngcủa Yên. Giữa đám khách nữ trẻ trung rực rỡ, vẻ ngoài trầm tĩnh và có phần u buồncủa cô khiến anh đột nhiên thấy... đau lòng. Lần đầu anh nhìn thấy cô là bảynăm trước. Khi ấy, cô giống hệt như những cô gái đứng quanh cô lúc này, tươi tắn,đầy mộng ước.
Mộtnhân viên ban tổ chức đến trước mặt Chương, khéo léo nhắc nhở rằng anh nên tròchuyện cởi mở để tranh thủ làm quen vói nhiều người hơn. Chương gật đầu nhưng vẫnđứng yên. Vẻ lễ phép cùng ngữ điệu hơi líu ríu, nũng nịu kiểu trẻ con của cô bénhân viên không hiểu sao lại làm anh khó chịu. Có lẽ vì anh nhớ đến những mốiquan hệ vẫn được gọi là tình yêu trong quá khứ, những mối quan hệ luôn chấm dứttrước khi anh cảm thấy có gì gắn bó. Cũng có thể vì anh đã quá quen với cáchnói từ tốn, bình thản của Yên. Thái độ không nóng không lạnh mà cô luôn duy trìnhất quán có lẽ chính là liều thuốc an thần hữu hiệu cho anh trong những thờiđiểm công ty lâm vào hoàn cảnh khó khăn
* * *
TiếngMC lại vang lên cuốn mọi người vào một màn giao lưu sôi động nữa. Lần này là mấytrò chơi ghép đôi vui nhộn giúp hai bên nam nữ gần gũi nhau hơn, theo đúngnghĩa đen. Lá thăm ngẫu nhiên ghép Yên thành đôi với một anh chàng trông trẻhơn cô chút ít nhưng cao hơn cô hẳn một cái đầu. Theo quy tắc, Yên bị bịt mắtvà phải lần tay nhặt hết những chiếc kẹp nhỏ được gắn lên khắp những chỗ oái ămtrên người bạn chơi.
Trongtiếng nhạc rộn rã và tiếng cổ vũ của MC, trò chơi diễn ra thật sự hào hứng. Anhchàng bạn chơi của Yên cũng nhanh trí nên hai người phối hợp khá ăn ý. Tuykhông thể giành phần thưởng cho cặp đôi nhanh tay nhất nhưng cả hai vẫn rấtvui. Thậm chí, khi MC hỏi cảm nghĩ, Yên còn mạnh dạn nói đùa vài câu khiến mọingười cười ồ lên. Chỉ đến khi đám đông dần tản đi, cô mới nhận ra có một ngườiđang nhìn cô bằng cặp mắt dường như tóe lửa. Anh bước nhanh đến chỗ cô. Yên quyếtđịnh giành một chút quyền chủ động bằng cách đặt câu hỏi trước:
- Anhkhông chơi trò chơi ạ
- Có,ở ngay sau lưng em. - Anh hơi cau mày, nghĩ ngợi thêm một chút rồi hạ giọng. -Phi công trông cũng được, nhưng em không hợp làm máy bay bà già đâu!
Yênhơi lùi lại nhìn anh, mãi mới buông ra một câu nhẹ hều:
- Emcũng không định làm mà.
- Vậytại sao em lại dự cái này?
Yênthở dài, khẽ lắc đầu. Cô có rất nhiều lý do để góp mặt ở một bữa tiệc dành chongười độc thân. Nhưng cô biết phải nói với anh lý do nào trước bây giờ? Ngồi xuốngmột chiếc ghế kê sát tường, cô ngẩng lên nhìn anh, hỏi ngược:
-Thếcòn anh, sao anh lại đến ây?
Chươngđưa mắt nhìn ra xung quanh. Đám khách độc thân dường như đều đã tìm được đối tượnghợp ý. Vài cặp đôi vừa hình thành chớp nhoáng đang chúi đầu trò chuyện rủ rỉ, mộtsố người khác thì túm tụm lại thành một nhóm đông, tán gẫu say sưa. Anh ngồi xuốngbên cạnh cô, mỉm cười, hỏi mà như than thở:
-Nóira liệu em có tin không?
-Cógì đâu mà không tin!
Yên vẫnnói bằng giọng từ tốn bình thản quen thuộc nhưng không hiểu sao Chương lại cảmnhận được một chút chua chát trong đó. Anh nói nhỏ:
- Bởivì chính anh cũng thấy khó tin.
Yênquay sang nhìn anh, thoáng băn khoăn. Hôm nay Chương cư xử chẳng giống anh bìnhthường gì cả.
Mộtnhân viên phục vụ bưng khay thức ăn nhẹ đi tới trước mặt hai người. Chương nhóntay bốc một miếng nhưng chưa kịp bỏ vào miệng thì đã thấy Yên làm một cử chỉcan ngăn. Cô nói nhỏ nhẹ:
- Mónđấy có lạc, anh đừng ăn kẻo dị ứng.
Chươngthả lại món ăn vào khay, quay sang nhìn vẻ mặt tĩnh lặng đến không thể tĩnh lặnghơn của Yên. Câu cảm ơn anh định nói cứ tắc lại trong họng. Chương tự hỏi tạisao mãi đến tận hôm nay, anh mới nhận ra, bao năm qua ở cương vị trợ lý, cô đã chămsóc lo lắng cho anh nhiều đến nhường nào. Anh vụt đứng dậy, bỏ ra ngoài hànhlang.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 3
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:08
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Vì đasố khách tham dự đều không phải người sành khiêu vũ nên ban tổ chức tiệc độcthân linh động thay bằng màn hát karaoke. Yên không cầm mic lần nào, chỉ đứngyên lặng, lắng nghe những bài hát, phần lớn là song ca, vang lên lãng mạn, tìnhtứ, để mặc đầu óc nghĩ ngợi lan man về bản thân, về những ngày tháng đã qua, vềkhoảng thời gian sắp tới, và về một người đã từng có mặt trong phòng nhưng đãđi đâu mất từ nãy.
Việcanh xuất hiện ở đây tối nay thực sự vượt ra ngoài sức tưởng tượng của cô. Suốtbảy năm làm trong công ty và năm năm làm trợ lý cho anh, cô chưa bao giờ thấyanh thực sự độc thân. Chương không phải là người lăng nhăng. Anh không bắt cáhai tay mà chỉ luôn ở trong những cuộc tình nối tiếp nhau không dứt. Đôi khiYên nghĩ, anh chẳng thực sự yêu ai trong số những cô người yêu luôn luôn xinh đẹpvà ngọt ngào kia. Đôi khi cô nghĩ, anh cần một đối tượng khác, một người khôngquá lộng lẫy nhưng biết đem lại cảm giác ấm áp và an lành. Yên cười buồn, hìnhnhư cô lại đang rơi vào trạng thái hoang tưởng mất rồi…
Rồi bữatiệc cũng tàn. Yên từ chối lời đề nghị đưa về của cậu bạn chơi khi nãy, lấy điệnthoại gọi taxi. Cô vừa mới đọc địa chỉ cho tổng đài xong thì một chiếc xe quenthuộc đã dừng ngay trước mặt, xe của Chương.
Haingười im lặng suốt nửa quãng đường dài dằng dặc dẫn về khu đô thị mới. Ra đếnngoại ô, Chương quay kính lên để tránh bụi. Không còn gió thu khô se se mangtheo hương hoa man mát và tiếng lao xao của đường phố bên ngoài, không khítrong xe vốn đã ngột ngạt lại càng ngột ngạt hơn. Yên chần chừ thêm một lát rồiquyết định chọn một chủ đề an toàn là công việc để mở lời:
- Hômnay em đi B., bên E. nói dự án đó có lẽ cần...
- Saoem không để cậu ta đưa về? - Lần thứ hai trong buổi tối hôm nay, Chương cắtngang chuỗi báo cáo công việc của cô bằng một câu hỏi hơi xẵng.
- Nhàem xa thế này, để bạn ấy đưa không tiện.
- Thếsao còn để anh đưa?
- Anhđưa em về nhiều lần rồi mà, với lại, nhà anh cũng gần đây.
Câutrả lời đơn giản và thản nhiên lại khiến Chương lặng đi mất vài giây. Anh bỗngnhớ ra, căn hộ chung cư Yên đã phải vay ngân hàng một khoản kha khá để mua chỉcách nhà anh chừng vài phút đi xe máy. Và từ hồi cô chuyển về đây, thỉnh thoảnganh lại mượn cớ rằng bà giúp việc thiếu tinh tế và hay quên để nhờ cô đi chợmua hộ cái này cái kia. Có lần, anh bị chảy máu dạ dày, thay vì gọi 115, anh đãgọi cho Yên. Và giữa đêm đông rét mướt, cô đã ớt hải chạy ngay sang đưa anh đicấp cứu, chân cô thậm chí vẫn còn xỏ trong đôi dép bông ở nhà.
Nhữngkỷ niệm nhỏ bé vụn vặt cứ đột ngột xô lại khiến Chương không thể tập trung láixe. Anh tìm một chỗ cho phép dừng, tấp vào, quay sang nhìn Yên. Cô đang thiuthiu ngủ, đầu ngoẹo qua một bên, gần như chúi vào cửa kính. Sau cả tuần quay cuồngvới đối tác nước ngoài khó tính, lẽ ra cô không nên cố tham dự bữa tiệc độcthân tối nay. Nó quá trẻ trung, quá sôi nổi với một người con gái chín chắnluôn ưa sự tĩnh lặng như cô. Nhưng Yên đã đến, và anh cũng vậy. Chương bấm nútngả ghế để cô ngủ thoải mái hơn rồi ra khỏi xe. Nhìn về phía những khối nhàchung cư càng lúc càng thưa ánh đèn đằng xa, anh tự nhiên bật cười.
* * *
Suốtcả tuần sau đó, Yên thường xuyên ở trong tâm trạng không giống với tên cô chútnào. Việc Chương xuất hiện trong bữa tiệc độc thân và thái độ kỳ lạ của anh khiđưa cô về tối hôm ấy vốn đã khiến cô băn khoăn không dứt. Tuy nhiên, chính nhữngquyết định dứt khoát và bất ngờ mà anh đưa ra trong những ngày tiếp theo mới thựcsự là một dấu hỏi lớn trở đi trở lại liên tục trong đầu óc cô. Chương yêu cầuYên bàn giao một vài dự án nhỏ mà lâu nay cô vẫn gánh thay anh. Anh đích thânđi tỉnh với các đối tác nước ngoài và điều thêm một nhân viên có năng lực ở bộphận khác sang làm phụ tá cho cô. Cô đoán, bữa tiệc độc thân hẳn đã tác động phầnnào đến suy nghĩ của anh...
Thêmhai tuần nữa trôi qua, trời càng lúc càng lạnh. Dự án X. mà đối tác yêu cầu dừngđể thẩm tra thêm cuối cùng cũng được triển khai tiếp. Có nhân viên phụ tá, Yênbắt đầu quen dần với nhịp công việc mới. Cô dành nhiều thời gian hơn cho bảnthân. Cô nghĩ về tương lai và quyết định đăng ký tham dự một bữa tiệc độc thânnữa. Cô biết mình không thật phù hợp với phong cách tiệc tùng, nhưng nếu khôngthay đổi bản thân, cô sẽ chẳng phù hợp với cái gì, ngoài công việc, nói đúnghơn là ngoài công việc lặng lẽ đứng sau Chương, làm trợ lý tận tụy của anh.
Lại mộttối thứ Bảy, Yên bước vào nhà hàng mà cách đây một tháng cô đã tới. Cả ngôi biệtthự và cô đều không giống như lần trước. Về phía cô, bộ quần áo công sở trôngnhư đưa đám đã được thay bằng một bộ váy len màu tím nhạt nhã nhặn, về phíangôi biệt thự, hệ thống đèn sáng trưng cùng đội ngũ nhân viên tổ chức tiệc đôngđảo đã biến mất, dọc lối đi chỉ có những lồng thủy tinh đựng nến tỏa ánh sángdìu dịu và những khóm hoa hồng mới nở he hé. Cô gái trưởng nhóm đón cô bằng nụcười gợi nhớ bức tranh Mona sa:
- Hômnay tiệc tổ chức ở tầng trên, chị lên đi ạ.
Yênbước lên cầu thang, thoáng rùng mình vì không gian quá ấm áp và tĩnh lặng. Nhữngngười dự tiệc hôm nay không có chuyện gì để nói với nhau ư? Cả những chiếc loanhỏ ở các góc trần nhà nữa, chẳng lẽ người ta không tìm được đĩa nhạc hòa tấunào để giúp chúng hoạt động? Những thắc mắc của cô nhanh chóng được căn phòng gầnnhư trống trơn ở tầng trên trả lời. Nói gần như trống trơn, bởi bên chiếc bànduy nhất kê cạnh cửa sổ, có một người đang ngồi trầm ngâm, dáng vẻ mà năm nămnay cô đã quá quen.
- Saoanh lại ở đây? - Yên không thể ngăn mình thốt ra một câu nghe thật ngốc.
- Anhchờ em. - Anh đứng dậy, kéo ghế cho cô.
Yênngồi xuống đối diện với anh. Trong mắt cô, bóng nước long lanh lay động theoánh nến. Mãi đến lúc này, những nốt nhạc du dương của một bản tình ca xưa cũ mớivang lên từ chiếc loa nhỏ ở góc trần. “It had to be you, it had to be you. Iwandered around, and finally found...” Bữa tiệc độc thân dành riêng cho hai ngườisắp bắt đầu.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 4
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:08
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 2
Kỷ niệmcơm rang
Vì mộttai nạn nghiêm trọng trên cây cầu chính ngay cửa ngõ thành phố, cả đoạn quốc lộtắc nghẽn. Xe của Thoại cũng ở trong đoàn xe dài dằng dặc đó đến tận gần tối muộnmới thoát. Khi Thoại nhận xong phòng khách sạn và tẩy xong một đống bụi đất đỏcùng mồ hôi khỏi người, những con phố núi dốc thoai thoải chỉ còn có gió se lạnhcùng ánh đèn đường vàng ấm áp, cả thành phố đã sớm chìm vào giấc ngủ. Thoại lê bướctrên đường, cơn đói không thật cồn cào nhưng vẫn chừa lại cho Thoại chẳng mấy sứclực. Vài quán cà phê vẫn bật đèn và nhạc, Thoại ngại ngần một lúc rồi quyết địnhkhông bước vào. Xứ này đất rộng nên quán cà phê cũng rộng, nhưng chắc là chỉbán mỗi cà phê.
Loanhquanh thêm một lúc, Thoại quay về khách sạn, gọi room service. Trong chốc lát,Thoại cảm thấy mình may mắn vì đã không ở tại nhà khách mà cơ quan mời giảng đãbố trí khách sạn đạt tiêu chuẩn 3 sao hiếm hoi này của tỉnh còn ra dáng nơi lưutrú với một quyển thực đơn ghi mấy món ăn lót dạ thông thường được phục vụ tậnnơi.
“Thoạtnhìn thì cũng không đến nỗi nào.” Đó là ý nghĩ đầu tiên của Thoại khi nhìn thấyđĩa cơm rang trên tay nhân viên khách sạn sau 15 phút chờ đợi. Những hạt cơmvàng nhạt săn bóng, không dính bết, cũng không rời rạc. Mấy thứ rau củ thái hạtlựu có vẻ vừa chín tới. Mùi thì không phải là thơm nức mũi nhưng vẫn đủ làm ngườita chảy nước miếng.
Thoạicầm thìa lên, mới đầu còn từ tốn, sau thì cứ xúc từng thìa đầy. Loáng cái, đĩacơm đã sạch trơn, chỉ còn mấy miếng dưa chuột cắt thật mỏng xếp thành hình cánhquạt và đóa hồng cuốn bằng cà chua trang trí ở một bên mép đĩa. Thoại ghé sátnhìn. Vết dao còn mới. Nhân viên bếp này thật là tận tâm. “Sáng mai phải hỏixem ai làm.” Đó là ý nghĩ cuối cùng của Thoại, trước khi chìm vào giấc ngủ.
Nhưngrồi mấy ngày sau, chương trình dày đặc của khóa học, các tour tham quan đơn vịmời tổ chức và các cuộc gặp mặt doanh nghiệp cũng như cán bộ trong tỉnh chiếm hếtthời gian cũng như tâm trí Thoại. Mãi đến khi trả phòng, Thoại mới sực nhớ ra.Lúc này, sau những bữa tiệc ê hề rượu thịt do học viên hoặc quan chức chiêuđãi, món cơm rang đêm hôm ấy dường như cũng không phải quá xuất sắc còn đầu bếpcũng không đến mức không gặp thì rất tiếc nữa. Thoại tặc lưỡi bỏ qua, lên xe vềlại thành phố lớn nơi có những khóa học tổ chức ở phòng hội thảo của khách sạn5 sao và những bữa tiệc buffet trong đó món cơm rang luôn thừa mứa.
Bẵngđi vài năm, khủng hoảng kinh tế ập đến mạnh và dai dẳng như cơn bão mãi khôngchịu tan. Tất cả các chủ doanh nghiệp bận lo lắng về tiền lương nhân viên thángnày và tiền trả lãi ngân hàng tháng sau, không mấy ai còn bận tâm đến những thứthuộc về mấy tầng trên của tháp Maslow nữa. Những lời mời đi giảng hay đi nóichuyện vãn hẳn. Những khóa học vẫn con đủ học viên đăng ký thì chỉ có thể tiếnhành ở những địa điểm khiêm tốn như hội trường của các cơ quan nhà nước hay nhàvăn hóa cấp quận huyện.
Thoạibán căn biệt thự thuộc khu đô thị sang trọng bên quận mới, chuyển về một cănchung cư vừa tầm cách trung tâm không quá xa. Không còn những kỳ nghỉ dài ngày ởLangkawi hay Phuket, thỉnh thoảng, vào cuối tuần, Thoại lái xe về một vùng quêsông nước bình dị ở tỉnh bên hoặc đi tàu cánh ngầm ra thành phố biển gần nhất,gọi là đổi
Mộtcuối tuần nọ, có lẽ đã quá chán sông nước và biển, Thoại bắt xe khách lên caonguyên. Xuống bến lúc trời vừa sáng, không còn ánh đèn vàng nhưng phố núi vẫn dốcvà đầy gió, Thoại gọi taxi về lại khách sạn đã từng ở. Phòng ốc có thay đổi đôichút, quyển thực đơn thì còn nguyên nhưng phần ghi giá đã được dán đè lên. Mónnào cũng tăng gấp rưỡi hoặc gấp đôi. Thoại mở cửa sổ nhìn nắng chậm chạp láchqua những đám mây che trên ngọn núi phía xa, tự hỏi không biết món cơm rang cònngon như năm ấy.
Côgái lễ tân mỉm cười chỉ cho Thoại đường đi tới sảnh mà khách sạn tổ chức buffetsáng. Những món ăn sáng của cả u lẫn Á đặt ngay ngắn trên mấy dãy bàn. Ở gócphòng, một người đàn ông cao lớn mặc đồ trắng của đầu bếp đang túc trực bên nồinước dùng nghi ngút khói. Dù không thích món nước, Thoại vẫn lấy một bát phởđưa tới cho anh ta chan để thử bắt chuyện. Nghe câu hỏi về món cơm rang phục vụtận phòng vài năm trước, anh ta hơi dừng lại nhìn Thoại một lát rồi mới trả lời:
- Làông già tôi đấy. Ông già tôi làm cho khách sạn này từ ngày đầu thành lập.
- Cụ…vẫn khỏe chứ ạ?
- Mớiđi rồi.
“Giánhư năm đó, giá như năm đó…” Trong lúc ăn phở, đầu óc Thoại không ngừng vọnglên những lời này. Thoại chẳng biết đoạn sau của “giá như năm đó” sẽ là gì. Sảnhăn đông dần rồi vắng dần. Tiếng ồn ào dâng lên rồi hạ xuống. Bát phở chỉ cònchút nước dùng nguội ngắt. Người chan phở đang thu dọn, điệu bộ dứt khoát mà vẫnthận trọng. Nhìn cách anh ta làm việc, Thoại có cảm giác như những miếng dưachuột xếp hình cánh quạt và đóa hồng cuốn bằng cà chua đang xuất hiện tươi róitrước mắt. Đột nhiên, Thoại đứng dậy, đi về phía anh ta, hỏi nhanh:
- Tốinay anh rảnh không? Tôi muốn mời anh uống cà phê.
Nóixong, Thoại thấy mừng vì ở xứ này có rất nhiều quán cà phê mở muộn.

Đem Tếtvề
Tặng ỔiXanh và con mèo đã đi máy bay cùng bạn.
Ai màngờ được, con mèo chỉ nhỉnh hơn nắm tay một chút đang là vật cản to lớn ngăn côvà mọi thứ thân quen! Cô run rẩy nghĩ như vậy trong lúc kéo lê chiếc va li dọccon hẻm trong cái nắng mùa khô ran rát. Bây giờ đã là 11 giờ trưa ngày 29 Tết,trời càng lúc càng oi bức, còn cô thì đang ở cách gia đình, cách cái rét ngọtvà mùa xuân Hà Nội hơn 2000 cây số, với một nhúm lông vàng đen nhôm nhoam có cặpmắt màu hổ phách và cái miệng ngoác ra như ăn vạ này.
23 Tết,từ một xã vùng sâu, cô trở lên thành phố khi trời đã tối mịt. Những mâm cúng vớinhang đèn đơn sơ bày ngoài cửa nhà dân ven đườngnhắc cô về một việc cần làmngay: tạt qua chợ mua ít hoa trái về tiễn ông Táo. Dù chỉ ở thuê và cũng sắp rờiđi, cô vẫn cố gắng để nơi mình trú ngụ có không khí của một mái nhà ấm cúng chứkhông phải phòng trọ tạm bợ. Giờ đây, khi dự án do cô phụ trách đã thu được nhữngkết quả khả quan, cô mới nhìn lại khoảng thời gian gần hai năm sống và làm việchoàn toàn đơn độc ở vùng đất miền Tây xa lạ này. Cô nhận ra những cố gắng đóchính là nguyên nhân đã giúp cô trụ lại đây chứ không bỏ cuộc sau vài tuần hoặcđôi ba tháng như những người đi trước.
Nhưngvào buổi tối ngày 23 tháng Chạp, một trong những cố gắng cuối cùng của cô khôngthu được kết quả như cô mong muốn. Sau nửa tiếng đảo quanh mấy điểm chợ vắngtanh, thay vì hương hoa và bánh trái, tất cả những gì cô đặt vào giỏ xe chỉ làmột chiếc bao tải cũ buộc kín không ngừng phát ra tiếng “ngoeo ngoeo” yếu ớt.
Suốtmấy ngày sau đó, trong lịch làm việc vốn đã kín đặc những buổi họp bàn giao dựán, những cuộc gặp chia tay cán bộ địa phương cũng như những cái hẹn liên quanđến chuyện thanh lý đồ đạc của cô, thỉnh thoảng lại xuất hiện một đôi dòng nhắcnhở về số phận con mèo. Mua lồng, mua đồ ăn khô, hỏi thủ tục để đem lên máybay, hẹn phòng khám thú y đủ tiêu chuẩn trên Sài Gòn để đến khám và lấy giấy chứngnhận sức khỏe trước khi ra sân bay…, cô đã lo hết các bước cần thiết để nó đượcra Hà Nội cùng mình.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 5
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:08
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Côcũng đã báo với bố mẹ cô ngoài đó là sẽ đem mèo ra và không vấp phải sự phản đốinào, ngoài một lời cằn nhằn muôn thuở của mẹ về chuyện mèo bây giờ chỉ nghiện đồkhô, không con nào thèm ăn cá tươi. Cô thậm chí còn tính đến việc phải làm saokhông lấy yên xe máy va ghế salon giả da làm nơi mài móng. Nhưng cô đã khôngtính đến một chuyện tưởng như vô cùng đơn giản, đó là làm sao để đưa con mèo từđây lên Sài Gòn.
Bâygiờ là 11 rưỡi trưa ngày 29 Tết, đã có bốn chiếc taxi của ba hãng khác nhau từchối để cô và con mèo lên xe, với cùng một lý do “chị thông cảm, tục lệ kiêng cữhồi nào giờ như vậy”. Xe đò hay xe tư nhân thì không cần nói giảm nói tránh, họthẳng thừng bảo cô “xui lắm, không chở” rồi dập máy hoặc sập cửa xe, không đểcô thuyết phục hay năn nỉ thêm chút nào. Từ khi nhặt được con mèo, chưa lúc nàocô nghĩ đến chuyện bỏ nó lại, nhưng lúc này, ý nghĩ đó vụt đến như một vết cứabất ngờ vào tâm trí, đau nhoi nhói. Ngồi ghé xuống bậc thềm một tiệm ăn lớn đãđóng cửa nghỉ Tết, cô mở túi lấy hộp bánh sandwich, vừa ăn vừa nhá cho con mèo.Nhìn nó ăn từng miếng nhỏ từ tốn nhưng ngon lành, thỉnh thoảng lại ngước lênnhìn mình đầy tin tưởng, cô nghẹn giọng, muốn khóc. Giá như cô chưa bán chiếcxe máy, cô có thể tự chở nó lên Sài Gòn. Giá như con mèo lớn hơn một chút để côcó thể cho nó uống thuốc ngủ và lén đem lên xe…
Tiếngđiện thoại vang lên cắt ngang mạch suy nghĩ đầy những chữ “giá như” của cô. Ngườigọi là Lucas, một điều phối viên của văn phòng Hà Nội.
-Chào anh, Lucas.
- Côđang ở đâu?
- Tôivẫn ở Cần Thơ, vừa mới…
- Tôibiết. – Lucas nôn nóng cắt ngang. – Tôi hỏi cô đang ở chỗ nào của Cần Thơ. Tôiđang đứng trước cửa nhà cô, ý tôi là nhà cô đã từng thuê.
- Hả?Anh làm gì ở đây, vào ngày này, Lucas?
- Đừnghỏi nữa, quay lại “hẽm nhõ” đi!
ChiếcLand Rover kềnh càng choán gần hết đoạn đường hẹp phía trước ngôi nhà. Cổng vẫncòn mở, bà chủ nhà đang kê dọn mấy chậu kiểng trong sân. Lucas thì đang nhănnhó co kéo thân hình cao lớn sao cho vừa với bóng râm khiêm tốn của cây trứngcá còi cọc trước cổng. Thấy cô, anh mở cửa sau xe rồi đi nhanh đến nhấc bổngchiếc va li to đùng của cô lên. Vừa tống nó vào xe, anh vừa lầu bầu gì đó về thờitiết nóng nực. Cô còn chưa k trả lời thì bà chủ đã bỏ mặc mấy chậu kiểng, chạyra “nhiều chuyện”:
- Tuibiểu ổng cứ vô nhà chờ cô mà ổng ngồi có chút xíu lại đòi đi kiếm cô.
Cô mỉmcười, Lucas ở Việt Nam đã năm năm. Trình độ tiếng Việt của anh tuy chưa đến mứcviết blog được như anh chàng Joe nổi tiếng nhưng cũng đủ để giao tiếp với mọingười, kể cả những người dân đồng bằng sông Cửu Long vốn có cách phát âm mà anhvẫn miêu tả là “như nhiều con chim đang hót rất vội vã”. Thỉnh thoảng, xen giữanhững câu tiếng Anh, anh hay thêm vào một vài từ theo giọng địa phương mà anh bắtchước được, chẳng hạn như từ “hẽm nhõ” vừa nãy. Cô quay sang nhìn gương mặt nhễnhại mồ hôi của anh, hỏi bằng tiếng Việt:
- Anhcó muốn vào nhà uống nước không?
-Không cần đâu, tôi đủ rồi.
- Ổnguống hết nguyên bình nước sấu cô để lại cho tui đó. - Bà chủ nhà mách.
Đếnđây thì cô bật cười, nói bằng tiếng Anh:
- Tôinghĩ anh vẫn nên vào nhà, ít nhất là một phòng nào đó trong nhà, Lucas. Chúngta sẽ ở trên xe hơn ba tiếng đấy!
Lucasnhăn nhó nhưng vẫn nghe theo lời khuyên tế nhị thẳng thừng của cô. Khi anh láchđược thân hình quá khổ khỏi khuôn cửa hẹp của phòng tắm để ra xe, cô đã yên vịbên cạnh ghế lái, tay vẫn ôm khư khư chiếc lồng kim loại được dán giấy bìa kínba mặt.
-Này, cô không bỏ nó ra đằng sau được à? - Anh cúi nhìn con mèo đang lục sụctrong lồng, nhăn mũi. - Tôi không nghĩ nó đủ đẹp để ai đó muốn ăn trộm đâu.
-Thôi nào, Lucas! Đừng xấu tính thế! Anh nhìn xem, nó mới chỉ chín tuần tuổi hoặcít hơn, và đang rất stress khi nhìn thấy một người đàn ông nước ngoài cao lớnxa lạ không chút thân thiện...
- Okok. - Lucas giơ tay làm điệu bộ chào thua rồi cho xe lùi dần khỏi hẻm. - Cô cứôm nó đi, nhưng đừng quên thắt dây an toàn
Phầncòn lại của hành trình diễn ra suôn sẻ. Cô lên Sài Gòn kịp giờ hẹn với phòngkhám thú y và sau đó còn đủ thời gian dẫn Lucas đến ăn tối ở một quán ốc trênđường Bạch Đằng gần sân bay. Sau khi đã biến những đĩa ốc móng tay, ốc len, ốcnhảy... thành một đống vỏ ốc lẫn lộn, cô mới quay sang hỏi anh:
-Lucas, anh định đón Tết ở Sài Gòn hả?
-Không, tôi thích là “thịt đông”, không thích trở thành “thịt quay”. - Lucas nóilẫn lộn Anh - Việt, cầm tờ giấy quệt quệt những ngón tay dính mỡ. Những vụn giấydính cả vào tay khiến anh lại nhăn nhó.
Cô lấytrong túi xách ra một lọ gel rửa tay không dùng nước, đưa cho anh. Lucas nhận lọgel bé tí như bao diêm, loay hoay mãi không cạy được phần nắp nhựa. Cô nhìn vẻlóng ngóng của anh, lắc đầu cười. Nếu cô không giúp anh, có lẽ anh sẽ đem hết sốhành mỡ cốt dừa và vụn giấy kia quệt vào áo mất! Vừa dùng gel vẽ bừa một hìnhtrái tim lên lòng bàn tay anh, cô vừa hỏi tiếp:
- Vậytại sao anh vào đây?
Lucasnhìn chằm chằm vào hình vẽ trong suốt trên tay, không trả lời.
Khi haingười quay lại xe, con mèo đã dọn sạch chỗ thức ăn khô trong bát và đang nằm cuộntròn, lim dim gà gật. Thấy ánh đèn từ màn hình điện thoại của cô, nó hé mắt ranhìn rồi rúc sâu hơn vào góc lồng dán bìa kín mít.
- Nó ổnchứ? - Lucas lên tiếng hỏi ngay phía sau.
-Vâng, tốt lắm. Bố mẹ tôi rất thích mèo và… - Cô đóng cửa xe quay lại, chợt bỏ lửngcâu nói vì khoảng cách giữa cô và anh hơi gần quá so với mối quan hệ dù vui vẻnhưng vẫn chỉ trong giới hạn công việc lâu nay.
- Bốmẹ cô thích mèo và… sao nữa? – Lucas hỏi tiếp, lùi lại tránh đường, đồng thời mởcửa trước của xe cho cô.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Độc Thân, Cần Yêu Full (Trần Thu Trang)
Page 1 of 512345»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Độc Thân, Cần Yêu Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Độc Thân, Cần Yêu Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook