Độc Thân, Cần Yêu Full (2) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Độc Thân, Cần Yêu Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 2 of 5«12345»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Độc Thân, Cần Yêu Full (Trần Thu Trang)
Độc Thân, Cần Yêu Full
khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 6
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:09
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

-Không có gì. - Cô liếc nhìn gương mặt giờ đây không còn nét nhăn nhó hay đùa cợtnào của anh, tự nhiên thấy tim đập nhanh hơn một chút.
Conđường dẫn ra sân bay đông nghẹt xe cộ. Phải mất nửa tiếng, chiếc Land Rover mớibò qua đoạn đường bình thường chỉ cần đi trong mươi phút. Cô lục túi lấy vé vàchứng minh thư, chợt nhớ ra điều gì:
-Lucas, anh không định nghỉ Tết ở Sài Gòn, vậy anh sẽ bay ra Hà Nội trong ngàymai?
- Hômnay.
- Anhđùa đấy à?
-Không, tôi đi chuyến... - Anh mở điện thoại xem tin nhắn. - VN...
- Tứclà cùng chuyến với tôi? Tôi phải đặt vé trước đến hai tháng. Làm sao anh có thể?
- Tôiđi bằng vé và hộ chiếu của bạn tôi. Chúng tôi trông khá giống nhau.
- Ôitrời ơi, anh điên mât rồi! Vậy còn xe này thì sao?
-Cũng là của anh ấy, chắc anh ấy đang ở đâu đó quanh đây rồi. - Lucas tháo dâyan toàn, giơ tay định mở cửa xe.
-Khoan đã, Lucas! – Cô đột nhiên trở nên khẩn trương và kiên quyết hơn bao giờ hết.- Tôi muốn biết...
- Ok,nghe này! - Lucas quay hẳn sang nhìn đăm đăm vào mắt cô, vẻ mặt cũng khẩntrương và kiên quyết không kém. - Tôi đã từng ở Cần Thơ và tôi biết người ta sẽkhông cho phép mèo lên “xe đò” hay bất cứ xe gì. Hôm qua, tôi nghe mọi người ởvăn phòng Hà Nội “buôn dưa lê” về con mèo. Tôi lo lắng nên…
- Nênanh bay từ Hà Nội vào đây, mượn xe bạn anh đi xuống Cần Thơ, chỉ để đón nó?
- Vàem nữa. - Lucas nói bằng tiếng Việt, rành rọt.
Khôngcòn câu hỏi nào khác! Cô thấy mình ngồi đờ ra, như kẻ ngốc. Lucas cũng im lặng,ngẩng đầu nhìn ánh đènnhững chiếc máy bay cất hạ cánh. Hai người có lẽ sẽ vẫnngồi yên như thế mãi, nếu không có một bàn tay gõ cộp cộp vào cửa kính. Là ngườibạn ở lãnh sự quán đã cho Lucas mượn xe. Sau vài câu chào hỏi xã giao, để mặchai người đàn ông với câu chuyện bằng tiếng mẹ đẻ của họ, cô kéo hành lý đi vàoquầy check-in.
mthanh sôi ào ào của sân bay ngày cuối năm làm con mèo hơi hoảng. Nó lục sụctrong lồng và bắt đầu kêu i ỉ như khóc. Cô đứng vào hàng, không ngừng vỗ nhẹvào lồng và kêu “meo meo” để trấn an nó. Những người khách xếp hàng phía trướcquay lại nhìn, nhiều người mỉm cười, vài người thì nhăn mặt. Một đứa bé từ đằngsau nhoài người lên, kiễng chân ngó vào lồng. Một lát, dường như tính tò mò đãthắng tính nhút nhát, nó giật gấu áo cô:
- Conmèo của cô tên là gì ạ?
- Tết,cô nghĩ nó tên là Tết.
Hơnhai tiếng sau, ở nơi nhận hành lý của sân bay Nội Bài, một anh chàng tóc vàngcao lớn nhoài người nhấc chiếc lồng inox quây giấy bìa khỏi băng chuyền rồitrao lại cho cô gái đứng bên. Tết của họ đang nhảy nhót như điên trong đó.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 7
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:09
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 3
Ngàyngọt
Quáncà phê đổi chủ. Dù đã biết tin từ cuối năm ngoái và buôn chuyện, phỏng đoánchán chê, khi bữa tiệc nho nhỏ đánh dấu việc chuyển giao quyền lực chính thứcdiễn ra, đám nhân viên vẫn đồng loạt rơi vào trạng thái bị điện giật nhẹ, khôngchết người nhưng tê dại đờ đẫn. Tất cả chỉ vì ông chủ mới không hề già, còn độcthân và quá quá quá đẹp trai!
Tuynhiên, trong quán vẫn còn sót lại một chiến lũy cuối cùng, một nhân vật nữ dườngnhư đã được tiêm đủ liều vắc-xin phòng virus nhan sắc, cô đứng bên bàn bánh, vuốtnhẹ nếp lượn sóng của lớp giấy lót bánh, đôi mắt cùng những ngón tay âu yếm nhưthể đang chạm vào cánh hoa chớm nở. Thật không may cho cô, hành động ấy khiếnông chủ mới chú ý. Anh ta nghiêng đầu về phía quản lý, bà này liếc mắt một cáiđã hiểu câu hỏi chưa thành lời của cấp trên và lặp lại l giới thiệu khi nãy:
- Kialà cô Điềm, phụ trách quầy bánh và kem.
* * *
Suốttháng 1, những đợt rét đậm kéo dài kéo tuột doanh thu của quán. Những món sinhtố, kem và bánh kem tươi vốn rất được ưa chuộng giờ đây trở nên đáng ngại, ngaycả với người khách trung thành và háu đói nhất. Điềm chuyển sang làm những loạibánh khô, sừng bò, muffin và cookies… Thiếu những miếng bánh có kem và hoa quả,tủ bánh trở nên kém bắt mắt. Dù mùi bánh nướng thơm nức vẫn hấp dẫn không ítkhách hàng, nhưng một quầy bánh trong quán cà phê làm sao có thật nhiều lần mởlò nướng bánh trong một ngày cho được!
Trongdanh sách sản nghiệp của Nhật – người chủ mới – không chỉ có một quán cà phê,vì vậy, anh thường chỉ có thể đến quán vào buổi sáng, khi nhiệt độ lò nướng mớingang ngang nhiệt độ phòng. Một đôi lần, Nhật đến sớm và gặp Điềm ở điểm đỗ xebuýt gần quán. Cô chào anh với vẻ e dè, không bao giờ hỏi gì thêm. Một vài lầnkhác, anh đến muộn và thấy Điềm đã ở trong bếp, đánh trứng hay nhào bột gì đó,hoàn toàn tập trung. Thậm chí đối với một nhân viên nữ có thể coi là đẹp vàchưa lập gia đình, thái độ quá tập trung của cô còn hơi nhuốm màu “cố tình gây ấntượng”. Nhật không thích tất cả những biểu hiện ấy.
* * *
Hầu hếtmọi người đều cảm thấy ái ngại cho Điềm. Ba tuần đầu tiên của năm sắp trôi qua,doanh thu của quầy bánh không có gì tiến triển. Đôi mắt có tác dụng thôi miên củaNhật mỗi khi lướt qua chỗ cô đứng đều mang theo một chút giá lạnh.
Rồiviệc gì cần đến cũng phải đến. Một buổi sáng, trời ảm đạm, mưa mau, gió quấtnhư cắt vào da thịt, Điềm lách khỏi chiếc xe buýt nêm chặt hành khách, đi nhưchạy dọc vỉa hè. Suốt bốn năm làm việc tại đây, cô chưa bao giờ đến muộn. Mộtchiếc ô tô đỗ ven đường bất chợt mở cửa, Điềm kịp tránh sang bên nhưng cũng bịgiật mình nên thất thần đôi chút. Người vừa mở cửa chui hẳn ra khỏi xe, giươngô. Anh nhìn gương mặt tái nhợt không rõ vì rét hay vì sợ của cô, chậm rãi đưara một câu hỏi:
- Látnữa lên văn phòng tôi một chút được không
Đâylà dạng câu hỏi chỉ có thể có một câu trả lời. Điềm gật đầu, khẽ “vâng” một tiếng,lùi hẳn ra khỏi tầm che của chiếc ô, nhanh chóng chạy vào quán.
Hơn mộttiếng sau, gần đến giờ mở cửa đón khách, những nhân viên phục vụ làm theo ca lụctục đến và nghe được một tin tức không bất ngờ mới rò rỉ từ văn phòng: Thờigian tới, quán cà phê sẽ không duy trì quầy bánh và kem nữa. Bà quản lý ái ngạinhìn Điềm. Cô vẫn chậm rãi và chăm chú cắt từng miếng bột hình tam giác để làmbánh sừng bò. Chỉ khi khay bánh đã được đẩy vào lò, cô mới quay lại mỉm cười vớibà:
-Cháu sẽ làm qua Tết và 14-2, cô ạ.
* * *
Cuốinăm m lịch, trời vẫn rét nhưng những cuộc liên hoan tất niên dần hâm nóng bầukhông khí của quán. Những bữa tiệc với thực đơn nhiều món u không thể thiếubánh mì và bánh ngọt. Điềm đến sớm hơn, về cũng muộn hơn. Sau khi hỏi qua bà quảnlý, cô gọi thêm người đến phụ. Đó là một cô bé gầy còm, xanh xao, không nhanh mồmnhanh miệng nhưng hiểu việc và rất chịu khó. Lần đầu tiên thấy cô bé, Nhậtthoáng nhíu mày, gọi quản lý lên văn phòng nói chuyện. Sau khi biết cô bé là“em họ xa” của Điềm, đã 18 tuổi và đang theo học một trường trung cấp nghề, anhkhông hỏi thêm gì nữa. Có buổi sáng, anh thấy hai chị em Điềm xuống xe buýt, mỗingười cầm một khúc bánh mì baguette, hai gương mặt không hề giống nhau nhưng biểuhiện cảm xúc thì như từ một khuôn, trầm lặng đến nỗi một nụ cười mỉm cũng e dè…
* * *
Quáncà phê chỉ nghỉ Tết ba hôm. Ngày mở hàng, số nhân viên phục vụ làm bán thờigian vơi đi già nửa, họ vẫn còn ở quê ăn Tết chưa lên. Thiếu người, bà quản lývừa thu ngân vừa nhận order, chị em Điềm có lúc phải kiêm luôn việc pha chế, chạybàn và quét dọn. Nhật cũng ở lại quán lâu hơn, khi thì hẹn nhà vườn đến đổi câycảnh, khi thì đợi kiến trúc sư để bàn phương án thiết kế âm thanh và ánh sángcho quán, lúc lại ngồi tiếp mấy vị khách quan trọng nào đó… Trong lúc vùi đầuvào núi công việc liên miên đầu năm, anh vẫn cảm thấy những luồng không khí ấmáp quanh quẩn bên người. Là mùi hương của bánh trong lò n
Mộtbuổi tối khuya, mọi người đã dọn dẹp và ra về gần hết, Nhật vẫn ngồi lại, chờ tỉnhrượu. Vừa rồi có mấy bàn khách quen đều nhiệt tình ép uống, anh không thể khôngcạn vài ly. Uể oải tựa vào một góc, anh lắc lắc đầu. Nhiều loại rượu đổ vào dạdày gần như rỗng, mới chỉ váng vất thế này nghĩa là đỡ lắm rồi! Chợt có một bàntay bưng cốc trà bốc hơi nghi ngút đặt trước mặt anh. Nhật ngẩng lên, nhìn côbé xanh xao đang đứng khép nép bên bàn, hỏi trống không:
- Saogiờ này chưa về?
- Chịcháu còn đang cán nốt bột ạ.
- Kialà nước gì à?
- Dạ,là trà quất, chú uống giải rượu ạ.
Nhậtđịnh nói “không cần”, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu, bưng cốc trà lên. Từng ngụmnước chua chua chát chát trôi vào họng, hòa tan vị cay đắng của rượu, hòa tan củavị cay đắng lâu nay vẫn đọng lại ở đâu đó trong con người anh. Uống hết cốctrà, anh đứng dậy, đi về phía bếp, bước chân thật nhẹ. Hai chị em Điềm đang đứngquay lưng vào nhau, Điềm nhoài người cán bột, cô em cất dọn đồ đạc.
- Liệuchú ấy có gọi taxi về không nhỉ?
- …
- Hayem pha thêm cốc trà nữa cho chú ấy?
- …
- Nămnay chị có làm mousse dâu chocolate không?
- …


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 8
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:09
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Từ đầuđến cuối, Điềm không trả lời câu nào, cô như quên hết tất cả mọi thứ xungquanh, toàn bộ sức lực và tinh thần đều đặt ở cây cán bột trong tay.
Chớpmắt một cái đã đến ngày lễ Tình yêu. Thời tiết ấm dần, những nhân viên ngoại tỉnhđã lên cả, một đôi người nghỉ cũng đã được thay thế. Tối 14-2, quán cà phê chìmtrong ánh sáng của những dây đèn kết thành hình trái tim và những bản tình ca.Những chiếc bánh mousse dâu chocolate hình trái tim nhỏ xinh, chỉ vừa đủ chohai người ăn, bày đầy hai tủ kính của quầy bánh. Nhiều khách hàng, đưa ngườiyêu đến ăn, nhiều người khác ghé vào mua mang về. Hai chị em Điềm đứng sau quầy,một người liên tục lấy bánh, đóng hộp, một người – ngoài những lúc cuối xuốngviết hoặc vẽ thêm lên mặt bánh theo yêu cầu của khách – chỉ đứng nhìn nhữnggương mặt khách hàng tràn ngập yêu thương ngọt ngào, lặng lẽ mỉm cười.
Ở mộtgian phòng nhỏ trên gác lửng của quán, Nhật ngồi trước máy tính, vừa lướt chuộtqua bảng tính Excel chi chít chữ số, vừa cắn một miếng bánh sừng bò nóng hổi.Đây là lần đầu tiên anh ăn bánh của quán, và cũng là lần cuối cùng. Từ thángtrước, anh đã quyết định rằng quầy bánh phải nhường chỗ cho một sân khấu nhỏ vớiđàn piano và guitar cổ điển. Sở dĩ anh vẫn nấn ná đến hôm nay là vì cả kiếntrúc sư thiết kế âm thanh và Điềm đều nói là cần thêm chút thời gian. Về lý docủa kiến trúc sư, anh hoàn toàn hiểu, cải tạo thiết kế âm thanh không phải chuyệnđơn giản. Về phần Điềm, cho đến lúc này, sau khi quan sát cô suốt nửa tiếng,anh vẫn không thể lý giải tại sao cô lại tình nguyện làm không lương suốt cảtháng, chỉ mong anh dẹp quầy bánh sau ngày 14-2 chứ không phải trước đó…
* * *
Hômsau, khi Nhật tới, chị em Điềm đã thu dọn xong mấy thứ đồ nghề riêng tư và rờiđi. Bà quản lý đang chỉ đạo mấy ông thợ mộc tháo chiếc tủ gỗ sát tường của quầybánh. Sau ngày lễ, tủ kính gần như trống trơn, chỉ còn một chiếc mousse dâuchocolate hình trái tim và vài loại bánh có thể bảo quản lâu đôi chút. Anh nhìnvào tủ kính ngẫm nghĩ một lát rồi gọi nhân viên, dặn lấy bánh mousse dâu đưalên văn phòng. Nghe vậy, bà quản lý đi nhanh tới, nhìn anh với vẻ áy náy.
- Cáinày có khách… có khách sắp đến lấy ạ.
- Vậyà? Sao họ đến muộn thế? – Nhật nhún vai, buông hai câu hỏi mà không cần trả lờirồi quay lưng.
Mộtlát, có người gõ cửa văn phòng. Nhật ra mở, nhìn bà quản lý cầm chiếc đĩa đứngb mousse dâu chocolate hình trái tim, hơi nhíu mày. Bà ngồi xuống đặt chiếc đĩalên bàn, hắng giọng:
- Vừarồi tôi gọi điện cho vợ chồng bác Tâm hỏi xem có thể đến lấy bánh không, haibác ấy nói tôi mới biết chuyện liên quan đến cái bánh này, cậu có thời giannghe không?
Nhậtgật đầu, ngồi trở lại ghế, chăm chú nhìn xuống chiếc bánh hình trái tim nửa hồngnửa nâu cùng những lát dâu tươi và vụn chocolate. Vài phút trôi qua, bà quản lýđã kết thúc câu chuyện để quay về với đám thợ mộc, mắt Nhật hơi nhòe đi, anhhít sâu một hơi, cầm chiếc đĩa, ra khỏi văn phòng, ra khỏi quán.
* * *
Đãqua giờ cao điểm, nhà chờ xe buýt vắng tanh. Nhật ôm chiếc hộp giấy có logo củaquán vào lòng, ngồi xuống băng ghế lạnh toát. Lời kể của bà quản lý vang lên rờirạc trong đầu:
“Haiđứa đều là con nhà nghèo, yêu nhau từ hồi phổ trông… 14-2 muốn mua cái bánh ngọtăn với nhau cũng không đủ tiền… Xin vào hàng bánh học việc, chỉ mong sau này mởđược hiệu bánh bán bánh nhỏ vừa tiền cho các đôi nghèo như mình mua được… Sắpcưới, thằng bé kia gặp bạn, uống say vẫn đi xe máy về, ngã xe, nằm viện một thờigian thì mất, bỏ lại em gái… Vốn liếng định mở hiệu bánh dồn vào viện phí, maygặp vợ chồng chủ cũ của quán nhận vào làm… Mấy năm nay làm được bao nhiêu đều đểnuôi em của người yêu ăn học… 14-2 nào cũng làm bánh mousse nhỏ vừa đủ hai ngườiăn, bán chạy đến đâu cũng dành riêng một chiếc tặng vợ chồng chủ quán…”
Mộtchiếc xe buýt ghé vào cạnh nhà chờ, cửa mở, vài người đi xuống. Nhật vẫn ngồiyên chứ không lên. Anh nhớ số tuyến xe người con gái ấy hay đi, không phải tuyếnnày.

Nhữngdấu chấm hết màu xanh
Trảchìa khóa căn chung cư trên phố, San đem đồ đạc về một xóm ven đê. Khoảng cáchtừ nơi ở cũ ra đây tính bằng sải cánh chim bay hay đồng hồ taxi đều chẳng đánglà bao, vậy mà cứ như trời và vực
. Đihết già nửa bình xăng không thấy một quán café hay hiệu ăn tươm tất, cũng khônggặp cái ATM nào. Sạp hoa quả đầu dốc lèo tèo đôi ba thứ lê táo Tàu tuần này bánkhông hết thì tuần sau bán tiếp. Ngay cả lũ chó và trẻ con lông nhông ngoài đườngtrông cũng dài dại… Nhưng đến nước này thì làm gì còn quyền lựa chọn! Dự án tưởngđã chắc mười mươi lại vuột khỏi tay. Công ty chặt tỉa nhân sự. Ngàn cổ mua nămngoái hơn trăm giờ rao bốn chục không ai buồn ngó. San chưa nhảy lầu và vẫn giữđược góc cabin ở văn phòng, vậy là may lắm rồi!
Ngàychuyển nhà, San gọi cho Dương. Dương không nhấc máy, cũng chẳng gọi lại. Hômsau, gặp nhau ở chỗ chờ thang máy, ánh mắt Dương cho San biết tin nhắn báo địachỉ mới mà San gửi đã bị kẹt hoặc bỏ quên đâu đó. Từ ngày lên giám đốc dự án,Dương đổi điện thoại. Có lẽ chiếc smart phone ấy đã quá thông minh trong việc sắpxếp tin nhắn theo mức độ quan trọng. Dòng địa chỉ đến từ một người đồng nghiệpthì dù cũ hay mới cũng có ảnh hưởng gì tới Dương đâu. Dù sao thì San chưa vôgia cư và vẫn là đồng nghiệp của Dương, vậy là may lắm rồi!


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 9
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:09
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Nhà mớikhông có điện thoại cố định và cáp internet, lý do ấy thật chính đáng để San từchối những lời mời đi ăn, đi hát karaoke của đồng nghiệp (lại đồng nghiệp!) để ởlại công ty tới chín giờ tối. Con số 21:xx trong dữ liệu thẻ quẹt là lý dochính đáng để sếp giữ San lại công ty sau sự kiện đánh mất dự án béo bở vào taynhóm khác mà San giữ vai trò thủ hoặc đồng phạm. Và dữ liệu quẹt thẻ cũng là lýdo để San bắt gặp chấm sáng đó.
NhàSan bây giờ nhìn ra một cái đầm. Nếu ở nội thành, chắc hẳn nó đã được kè đá, trồngliễu cùng cột đèn xung quanh và được gọi là hồ với một danh từ riêng đèm đẹpnào đó. Nhưng vì ở ngoại thành nên nó chỉ là một cái đầm không tên, nơi laulách xào xạc và ếch nhái à uôm trò chuyện. Sau một ngày ong ong vì tiếng còixe, tiếng chuông thang máy, tiếng bàn phím, tiếng nhạc chờ điện thoại, lại tiếngchuông thang máy, lại tiếng còi xe, San thường ngồi ngoài ban công, lắng ngheâm thanh của ao chuôm, nhấm nháp sự ồn ào dễ chịu. Và những lúc như thế, mắtSan bắt được một vài đốm sáng xanh nhỏ lay động khe khẽ trên mặt đầm.
Sankhông ngốc đến mức tưởng đó là đom đóm hay ma. Dù có giống làng quê đến đâu,nơi đây vẫn thuộc về Hà Nội. Chẳng có con đom đóm hay hồn ma nào sống được ởcái thành phố quá khắc nghiệt này! Những chấm sáng thường chỉ xoay nhẹ quanh mộtđiểm cố định và luôn tắt ngấm trước nửa đêm. Thỉnh thoảng, chúng bay vút theo mộthình vòng cung từ mé bờ lao ra giữa đầm hoặc ngược lại, kèm theo những tiếng quẫyhoặc tiếng rơi lọt thỏm. Còn có thể là gì nữa ngoài phao sáng trên dây câu củanhững người ôm cần sát cá?
Nhữngngười ấy là ai, San chẳng bao giờ biết. San chưa bao giờ thấy rõ mặt họ. Đêmnào có trăng sáng hoặc ai đó đi lạc ra bờ đầm quét đèn pha xe máy thì nhìn lờ mờđược dáng người. Chắc từ dưới đầm dõi lên ban công nhà San, họ cũng chỉ thấySan là một bóng đen âm thầm thôi. Dù sao thì thứ ánh sáng yếu ớt của những ngườicâu cá cùng với sự huyền bí tương đối của đêm ngoại thành cũng làm phong phúthêm những cuộc nghĩ ngợi lâu nay chỉ xoay quanh những chủ đề bế tắc như sếp,sàn và sự lạnh nhạt khó hiểu mà cũng dễ lý giải của Dương. Có những lúc, cô độctrong cabin ngột ngạt, đối mặt với màn hình trắng xóa của bản báo cáo, San bỗngthấy thèm một chút đốm sáng xanh…
Giữahè, bão về, những chấm sáng thưa hơn, nhiều hôm không xuất hiện. Một tối mưato, đường ngập khắp nẻo, chiếc áo mưa trong cốp xe đã nhường cho Dương để đổi lạiđúng một nụ cười, San về nhà, ngoài đôi mắt, trên người kkông còn gì để ướtthêm nữa. Quẳng bộ quần áo sũng nước vào máy giặt, San ra ban công, chờ đợi cuộcgiao tiếp li ti với những người câu cá không quen, như một nghi lễ trước khi tựép mình vào giấc ngủ. Mà quả thật, thiếu nghi lễ này, giấc ngủ vốn chập chờn củaSan sẽ thêm nhiều ác mộng.
Khôngcó những người câu cá chờ San mà chỉ có một người. Chấm sáng duy nhất giữa mặtđầm chắc hẳn đang lênh đênh sóng chao nhẹ như một lời chào. Mưa đã ngớt, ánh chớplạc lõng thỉnh thoảng thắp sáng chân trời, kéo theo tiếng ầm ì xa xăm, San căngmắt nhìn về phía bên kia đầm, tự hỏi điều gì khiến chủ nhân của đốm sáng cô đơnkia – dầm mình dưới mưa để đuổi theo những tăm cá vô chừng. Niềm đam mê câu cá?Chắc chắn rồi. Một nỗi buồn nhân thế nào đó? Cũng có lẽ… Đột nhiên, cùng vớiánh chớp, một ý nghĩ lóe lên trong đầu San.
Xưanay, chẳng ai công nhận San là người mạo hiểm. Nếu không tính quyết định tin tưởngnhững lời nói đa nghĩa của Dương, người đồng nghiệp quyến rũ nhưng cũng nhiềutham vọng, hành động liều lĩnh nhất mà San đã thực hiện cho đến lúc này có lẽlà việc chơi chứng khoán. Khi dồn hết số tiền tiết kiệm sau mấy năm đi làm vàosàn, San cũng cẩn thận chọn mấy mã blue-chips. Nhưng hai cuộc phiêu lưu của Santrong tình cảm và chứng khoán đều coi như đã chấm dứt khi vừa mới chớm, mộtcách chẳng vẻ vang gì. Giờ đây, miết chặt cán ô, San bước đi theo nhịp điệu lộpđộp của mưa rơi trên mặt vải căng, tiến dần về phía bờ đầm, thực hiện một cuộcphiêu lưu nữa để tìm ra người đứng sau đóm sáng đã đem lại chút hơi ấm cho mình
Bờ cỏvắng, hoang lạnh. Chiếc cần câu cắm sâu vào nền đất nhão no nước.
Mộttiếng ho húng hắng vang lên từ phía bụi cỏ xa, tiếp theo là vài tiếng ú ớ và tiếngcười trầm đục bị bạt đi vì gió. San dấn thêm vài bước tiến về quầng sáng mờ mờ ởđằng trước. Hai người đàn ông, một già một trẻ, đang thoăn thoắt cắt từng bó cỏvoi, lá cỏ dài óng nước mưa quệt vào tay áo mưa giấy làm lớp nylon mỏng toạt dần.Ông già vừa ôm cỏ chất vào gánh vừa ngoái lại nói với cậu trai:
- Muộnrồi đấy, về thôi!
Cậutrai ngẩng lên vừa chỉ về phía đầm vừa ú ớ ra hiệu gì đó. Ông già xỏ chiếc đònvào đầu quang rồi nhìn cậu, giọng thờ ơ:
- Mườimột rưỡi rồi đấy…
Cậutrai lừ đừ đi về phía chiếc cần câu. Cậu nhổ nó lên, vòng tay thu dây, đốm sángxanh từ giữa đầm từ từ bay tuột về phía tay cậu. Ông già ghé vai vào gánh cỏ,chân choải ra chờ đợi. Cậu trai đu đưa chiếc cần như để lấy đà rồi vụt mạnh. Sợidây buộc lưỡi câu lại bay vút đi rồi rơi tõm xuống nước. Chấm sáng của chiếcphao lại tròng trành giữa mặt đầm đen thẫm. Ông già bỏ gánh cỏ đi về phía cậutrai.
- Concá mất bao giờ chả to, đừng tiếc làm gì!
Ônggià đập khẽ vào lưng cậu trai. Cậu vùng vằng nhích người ra.
- Vềvới ông, ông kho tép rồi ăn, ăn rồi đi ngủ cho khỏe – ông già dỗ dành – Maingày kia có khi lại câu được con khác to hơn.
Cậutrai im lặng. Ông già ho húng hắng vài cái rồi quay lại chỗ gánh cỏ. Cậu trainghiêng mặt nhìn theo. Đốm sáng xanh từ từ trôi vào bờ.
Haiông cháu người gánh cỏ nhặt được chiếc ô mở nằm ngửa chỏng chơ bên đường. Chiếcô hơi bẩn nhưng vẫn lành lặn, tốt chán so với áo mưa giấy. Họ bước đủng đỉnh dướitán ô, cùng nghĩ về món tép kho. San bước đủng đỉnh dưới cơn mưa đang trở mau,nghĩ về ngày m
Ngàymai, San sẽ đòi Dương chiếc áo mưa, sẽ không ở lại văn phòng làm thêm khôngcông nữa. San sẽ mua tép về kho với khế và ngồi ngoài ban công thật lâu để mỉmcười với những đốm sáng xanh – những dấu chấm hết cho chuỗi ngày khốn khổ mệtnhoài.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 10
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:31
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 4
Cuộchẹn café và crêpe
Lammiễn cưỡng mỉm cười với chính mình trong gương. Chẳng buồn kẻ viền môi, cô vớithỏi son gần nhất quệt nhẹ hai nhát rồi chấm nhanh chút son bóng lên phần mọngnhất của môi dưới. Không nấn ná bên bàn phấ
nthêm một giây, cô đi nhanh về phía tủ quần áo. Bốn mươi phút nữa mới tới giờ hẹn,cô vẫn còn thời gian để thử ra thử vào mấy bộ váy vừa mua tuần trước. Nhưng liệucó cần thiết phải ăn mặc điệu đà đến thế cho một cuộc hẹn xuất phát từ mẩu tinchẳng khác gì rao vặt trên mạng không nhỉ? Chắc chắn là không rồi. Lam nhấc chiếcáo len cổ đổ màu be ra khỏi mắc. Kiểu áo này kết hợp với quần jeans xanh truyềnthống và túi Fossil hoa xanh sẽ làm cho người đối diện một thông điệp rằng: Tôiăn mặc thoải mái vì chẳng coi buổi gặp gỡ này là cái đinh gì, nhưng tôi cóc phảiđứa lôi thôi hay mù tịt về thời trang đâu nhé. Và khi hòa vào dòng xe cộ, dichuyển giữa ánh đèn loang loáng và âm thanh huyên náo của đủ loại động cơ, Lamđã thấy mình đã sẵn sàng cho cuộc hẹn mà Bích, đứa bạn thân của cô, đã dày cônglôi kéo.
* * *
Bíchgọi khi cô vừa đến văn phòng, máy tính còn chưa kịp bật.
-Này, bao lâu rồi mày không đi chơi tối, hả?
-Không lâu lắm đâu. Thỉnh thoảng tao vẫn đi xem phim ở Cinemathèque mà.
- Xemphim một mình chứ gì?
- Ừ.-Có bao giờ đi đâu khác với ai không?
- Thìhôm trước đi chơi bowling với mày đấy thôi.
- Giờiơi! – Bích rít lên trong điện thoại – Bà trẻ ạ! Tôi sợ bà rồi. Bây giờ bà vàoYM ngay, tôi gửi cho cái link.
- Cóchuyện gì?
- Thìcứ vào đi.
Hóara, thứ khiến Bích nhảy tanh tách với cô ngay đầu giờ sáng lại là một trang webmà công ty nó mới phát triển. Hencaphe.com, cái tên chẳng gợi ra ấn tượng gìnhưng dòng tự giới thiệu thì khiến cô hiểu ngay mục đích của con bạn thân quýhóa. Hừ, “trang web hẹn hò theo phong cách mới”, cũng lại là một kiểu mai mốionline, cũ rích…
- Taochẳng thấy gì hay ho cả - Cô gõ nhanh vào cửa sổ YM, không quên thêm vào cuốicâu dấu hai chấm và chữ p [:p] như để lêu lêu cái sự sốt sắng quá đà của Bích.
- Saolại không, mày xem cái này chưa? – Nó paste thêm một cái link.
“Muốnmời một bạn nữ biết tiếng Pháp đi uống cà phê và ăn crêpe. Thời gian: 19h30 hômnay…” Mẩu tin mới đăng được có năm phút và chỉ có vỏn vẹn ba lượt đọc.
- Mớicó ba lượt đọc, chắc mày phải chiếm hai nhỉ - Lam cười ha hả bằng cái emoticon[:))].
- Đừngcó đánh trống lảng. Đăng ký làm thành viên đi!
- Đểlàm gì?
- Nhậnlời mời chứ còn làm gì nữa. Mày check mail đi.
- Saophải check?
- Taomới lấy địa chỉ mail của mày đăng ký rồi.
- Eoơi, màyó cần mót gả tao đi đến mức này không?
- Cần!Rất cần! Cực cần! Check đi!
- Láttao check, giờ tao xuống sảnh uống cà phê đã. Đêm qua thức đến 2 giờ làm báocáo, buồn ngủ quá.
- Càphê tối nay rồi uống. Mày mở mail, bấm vào link xác nhận đăng ký rồi nhận lờingay cho tao, không thì đừng trách tao ác.
* * *
Lamkhông biết lý do gì Bích trở nên “quá khích” như vậy, chỉ biết là khi đồng hồtrên điện thoại nhấp nháy sang số 19:29, cô đã dừng xe trước cửa Chat Noir.Quán cà phê nằm trong một con ngõ cụt vắng vẻ của khu phố cổ. Biển hiệu treophía trên cửa hình con mèo đen vểnh râu đang khẽ rung rinh, hệt như tâm trạng củaLam lúc này. Tính chất nặc danh của cuộc hẹn cùng với sự kiệm lời của người màLam sẽ gặp khiến trái tim cô, rộn lên vài nhịp lạ lùng. Nhưng ngay khi chủ nhâncủa nó bước hẳn vào không gian ấm cúng của quán café, trái tim lập tức đập bìnhthường trở lại.
Chưacó ai đến. Chỉ có hai người phục vụ mặc gilet đen và ánh đèn vàng hắt xuống bứctranh vẽ nhà thờ Sacré Cceur chào đón xự xuất hiện của Lam. Cô lật menu gọi đồuống rồi ngồi bó gối, lắng nghe một bài hát cũ của Dalida phát ra từ cái loa nhỏgiấu sau chậu cay trong góc tường, “J’ attendrai”… Mười lăm phút sau, môi cô đãxóa đi một phần ba vành muối trên miệng ly Margarita, người kia vẫn không thấybóng dáng. Ngay từ khi anh ta liên lạc lại sau khi cô nhấn nút “tham gia cuộc hẹn”,cô đã cảm thấy là lạ rồi. Không một bức ảnh nhận dạng, không một dòng giới thiệu,chỉ vỏn vẹn một nickname và một số điện thoại được đính dưới địa chỉ của quáncafé kèm theo ba chữ “hẹn gặp lại”. Ấy thế mà lúc đó cô lại cảm thấy dễ chịu,ít nhất thì anh ta cũng giống cô, không quá coi trọng cuộc gặp này.
Nhưngkhông quá coi trọng khác hẳn với coi thường! Lam cau mày liếc xuống mặt điệnthoại. Đã quá giờ hẹn hai lăm phút, ly Margarita của cô đã vơi đi một nửa, chiếcđiện thoại vẫn im lìm còn căn phòng vẫn chẳng có ai ngoài hai người phục vụ mặcgilet đen sau quầy bar và Dalida đang rên rỉ rằng “Pour qui, pour quoi” tronggóc tường… Giờ này lẽ ra cô phải ở nhà làm nốt báo cáo cuối năm. Vậy mà cô lạiđi trang điểm rõ xinh (tuy hơi ẩu), ăn mặc rõ đẹp (tuy không điệu lắm), còn tớirõ đúng giờ (cái này thì không tuy tiếc gì cả, cô đúng giờ thật) để ngồi đây, đợimột người hoặc một cuộc gọi, chẳng vì ai, chẳng vì cái gì. Lam khoác chiếc túilên vai, dứt khoát đứng dậy, đi về phía quầy bar.
* * *


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Độc Thân, Cần Yêu Full (Trần Thu Trang)
Page 2 of 5«12345»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Độc Thân, Cần Yêu Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Độc Thân, Cần Yêu Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook