Độc Thân, Cần Yêu Full (3) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Độc Thân, Cần Yêu Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 3 of 5«12345»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Độc Thân, Cần Yêu Full (Trần Thu Trang)
Độc Thân, Cần Yêu Full
khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 11
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:37
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chiếcmáy tính tiền ở góc quầy từ từ nhả hóa đơn cho ly Margarita, Lam mở ví, không đểý tiếng xe bên ngoài. Nhận lại tiền thừa từ tay người phục vụ, cô bước nhanh vềphía cửa và gần như đầm sầm vào người khách thứ hai của quán. Người này đangdán mắt vào chiếc điện thoại, nói “xin lỗi” mà không ngẩng lên để nhìn xem mìnhvừa suýt va vào ai. Lam nép sang một bên tránh đường, tự hỏi đây có phải ngườimà cô đã chờ suốt nửa tiếng hay không. Mặt mũi sáng sủa, áo khoác sẫm màu, sơmi kẻ sọc, quần thẳng nếp, giày da đen, vẻ ngoài như thế này có thể phù hợp vớibất cứ cuộc hẹn nào. Cùng lúc với hành động áp điện thoại lên tai của anh, tiếngnhạc chuông khẽ ngân lên từ trong túi xách như lời khẳng định cho vấn đề côđang nghi hoặc. Lam kẹp chặt túi vào sườn để giấu tiếng chuông điện thoại, bướcthật nhanh ra ngoài. Nhưng hình như anh ta đã kịp nghe thấy.
-Excusez-moi, mademoiselle? (Xin lỗi, thưa cô)
- …
- Bạnơi!
- …
- BẠNƠI!
Lamcó thể giả vờ không biết cả tiếng Pháp lẫn tiếng Việt chứ không thể giả điếc.Cô đành quay lại, ném cho người đang đuổi theo cô một cái nhìn bực bội. “Cuộc hẹnhụt” cười ngượng ngập:
- Xinlỗi, bạn có phải là Lam không?
Lamkhông biết phải ừ hay vâng, chỉ gật đầu. Anh ta chìa tay, giọng đầy áy náy:
-Mình là Tuyên. Thật ngại quá, để bạn chờ hơi lâu…
“Khôngphải hơi mà là rất lâu”, Lam nghĩ thầm như vậy nhưng không nói gì. Anh ta tiếptục phân b
-Mình có mấy việc đột xuất, nhắn tin cho bạn nhưng thấy cứ báo pending mãi.
Lamthở ra hai chữ “thế ạ” đầy thờ ơ, thậm chí cũng chẳng hỏi xem việc đột xuất củaanh ta là gì hay nghi ngờ về vụ tin nhắn không đi. Cô lẳng lặng cúi xuống mở cốpxe nhét túi xách vào. Tuyên vội làm cử chỉ ngăn lại:
-Kìa, bạn đừng về vội, mình mới gọi crêpe rồi…
Câuníu kéo này làm Lam càng thêm tự ái. Anh ta nghĩ cô chờ anh ta nửa tiếng ở cáiquán chán ngắt này chỉ vì thèm khát món bánh xèo ngọt vớ vẩn này ư? Đến cả anhta cô cũng còn chẳng thèm!
- Xinlỗi, mình bận. – Cô nói một câu ngắn ngủn, và chẳng chứa chút sự thật nào. – Cóca mổ gấp.
Khôngthèm nhìn phản ứng rất lạ của Tuyên, Lam nổ máy phóng đi. Điều băn khoăn duy nhấttrong đầu cô lúc này không phải là bản báo cáo cuối năm chưa hoàn thành mà làviệc làm sao để nói lại với Bích về diễn biến cuộc hẹn trời ơi đất hỡi chưa bắtđầu đã kết thúc này.
* * *
Thậtlạ là sáng hôm sau rồi hôm sau, và cả hôm sau nữa, con bạn sốt sắng của cô vẫnkhông hề hỏi han về cuộc hẹn. Ngay cả khi Lam buzz nó trên YM, thú nhận hết sứcthật thà về chuyện giả vờ có ca mổ để chuồn êm, nó cũng chỉ ậm ừ. Lam chột dạ.Hay là Bích giận cô vì cô đã không thèm trân trọng công sức của nó nhỉ? Nó đãchẳng bảo cô rằng nó đã phải giấu cái mẩu tin mời cà phê và crêpe vào thư mục ẩnđể dành riêng cho cô là gì. Và trước đó, nó cũng đã cố gắng xếp đặt hàng chụcbuổi hẹn chung hẹn riêng, chỉ để giúp một đứa con gái đã ế chỏng chơ còn kén cáchọn canh như cô tìm được một anh chàng ưng ý. Ôi chao, cô cô thể viện những lýdo hơi hơi chính đáng như công việc hay duyên số để bỏ qua những cơ hội hẹn hò,nhưng chẳng có lý do nào để chối bỏ tình cảm cùng sự lo lắng của bạn bè như thế…Thôi được rồi, để trốn chạy cảm giác tội lỗi vì đã phụ lòng bạn bè, lần này Lamsẽ thử cố gắng tự giác một lần, chủ động liên lạc lại với “đối tượng” xem sao.Anh ta có tỏ thái độ lạnh lùng hay ghét bỏ thì cô cũng cảm thấy dễ chịu vì dùsao cô cũng đã cho cà phê và crêpe một cơ hội.
Tiếngnhạc chờ điện thoại vang lên thật lâu mới có người bắt máy, một giọng nữ. Trongtích tắc Lam muốn bấm nút dừng cuộc gọi, nhưng cô vẫn mạnh dạn hỏi gặp Tuyên.
- Bácsĩ Tuyên đang ở trong phòng mổ. Khoảng nửa tiếng nữa chị gọi lại.
* * *
Vàiphút sau, trên cửa sổ chat giữa nick của Bích và Lam, một hàng emoticon tạo rabằng dấu bằng và hai dấu đóng ngoặc đơn [=))] chạy dài.
* * *
Nửatiếng sau, cùng lúc trên trang web hencaphe.com và trên màn hình của một bác sĩtrẻ của bệnh viện Việt Pháp, một tin nhắn bằng tiếng Pháp xuất hiện, đại ý rằngcó bệnh nhân vừa trải qua ca mổ tim phức tạp đang cần tẩm bổ bằng cà phê vàbánh crêpe, rất cần.
Vẫn cầncưới gấp
1. Mộtbuổi tối cuối tuần đầu thu, khi trận cầu đỉnh giữa hai ông lớn của giải bóng đángoại hạng Anh vừa bắt đầu được vài phút, Nguyễn nhận được tin nhắn của Lê. Đâycó lẽ là tin nhắn ngắn nhất mà Lê đã gửi cho Nguyễn kể từ khi hai người quennhau, và nó chắc chắn l
tinnhắn gây sốc nhất, khó quên nhất, cũng khó trả lời nhất, đối với Nguyễn. Mấy chữcụt ngủn trong nội dung tin đã khiến Nguyễn không thể phân biệt được đâu là chủnhà, đâu là đội khách, cũng không còn nghe được tiếng bình luận viên nói gì nữa.Nguyễn ngồi đờ đẫn trước màn hình TV mất già nửa hiệp, rồi quyết định gọi choLê.
- Tạisao lại thế? – Nguyễn hỏi không đầu không đuôi, giọng tự động chuyển tông, caohơn hẳn bình thường.
Ở đầudây bên kia, Lê im lặng, chỉ nghe tiếng bàn phím gõ lạch cạch.
-Đang bận à? – Nguyễn hạ giọng một chút nhưng ngữ điệu vẫn như vừa tuôn ra từ tủlạnh.
- Ừ,em đang vào Google… - Lê nói không nhanh không chậm, giọng cũng không vui khôngbuồn – thử tìm xem có ai nhượng lại chỗ đặt tiệc không.
- Cáigì?
- Bácsĩ bảo lần này không giải quyết được.
Ngàyhôm sau, Nguyễn đến cơ quan hỏi thủ tục xin nghỉ phép để tổ chức cưới. Sếp vỗvai chúc mừng, đồng nghiệp xúm lại hỏi han, Nguyễn cười cười, trả lời qua loa.Hết giờ làm, đi uống bia với mấy thằng bạn thân, nghe đứa này một câu “dính bẫy”,đứa kia một câu “bị trói”, Nguyễn lại cười cười, không phản bác.
- Trướcsau gì cũng phải có vợ, nó cho tao lý do chính đáng thế là quá tốt! – Sau khi cạnhết vại bia thứ n, Nguyễn vận dụng phép thắng lợi tinh thần như vậy.
2. Dạmngõ, cũng là lần đầu hai nhà chính thức gặp nhau. Chẳng nhà nào có kinh nghiệm,đôi bên cha mẹ đứng ngồi nói năng đều gượng gạo. May mà Lê đã nhờ được một chịđồng nghiệp mau mồm mau miệng đến đảm nhiệm vai trò trung gian đưa đẩy nênkhông khí cũng dần nồng ấm thân tình. Mấy lựa chọn về ngày giờ ăn hỏi xin dâucũng là Lê tự tìm thầy xem rồi “phím” cho chị đồng nghiệp từ dăm hôm trước. Suốtbuổi, Nguyễn ngồi yên một bên ngó Lê đi lại, rót nước, tiếp bánh trái, động tácgọn ghẽ khéo léo, chợt nghĩ, không biết Lê có phải luyện tập gì không, và nếucó thì mất bao nhiêu thời gian…
Lễ ănhỏi sau đấy mấy hôm diễn ra cũng thật suôn sẻ. Đội ngũ bê, đỡ tráp toàn ngườiquen của Lê. Địa chỉ các chỗ đặt bánh cốm, trầu cau, mua rượu, thuốc… toàn doLê dò la trên mạng, sau đó mới dồn vào một file gửi qua mail cho Nguyễn. Ngay cảviệc gian nan nhất là tìm địa điểm đặt tiệc trong thời điểm hầu hết các nhàhàng và hội trường đều kín lịch cũng có vẻ không khó khăn kinh khủng như lâunay mọi người vẫn dọa, vì Lê đã liên hệ được với một nhà hàng mới khai trương,tuy hơi xa trung tâm nhưng địa chỉ cũng dễ tìm, khung cảnh lại rộng rãi, sáng sủa.Nguyễn cũng chỉ nghe Lê tả như vậy chứ không tận mắt chứng kiến, vì “việc đặt cọcchọn cỗ gì gì của đàn bà, hơi đâu mình nhúng tay” – Nguyễn thổ lộ như vậy trongbữa nhậu tiễn biệt đời độc thân, bữa thứ n.
3.Còn 10 hôm nữa là đến ngày cưới, Nguyễn đưa Lê ra phường đăng ký kết hôn. Thủ tụcgiấy tờ xác minh gì đó thì đã xong từ ngay sau hôm ăn hỏi, giờ chỉ việc ký sổlĩnh giấy. Đang đợt cao điểm của mùa cưới, phường trả kết quả cho cả vài ba cặptrong cùng một buổi, không khí trong phòng đợi có vẻ đặc biệt ngọt ngào. Mộtđôi trông trẻ măng ngồi ở góc tường còn lén hôn nhau. Không rõ vì mệt hay vì ảnhhưởng xung quanh, Lê lẳng lặng ngả đầu vào vai Nguyễn. Nguyễn nhìn gò má có vếtnám mờ của Lê, bất giác nhớ lại mấy năm trước, khi hai người mới quen. Lúc đó,Lê mới đi làm, khuôn mặt bầu bĩnh thoáng nét trẻ con, làn da trắng mịn, đôi mắtlúc nào cũng long lanh như đang cười. Mấy năm qua đi, Lê nhảy việc vài lần, mốiquan hệ với Nguyễn càng lúc càng giống một thói quen cũ kỹ nhàm chán, những đườngnét sinh động tươi tắn cũng dần tan đi, nhường chỗ cho vẻ tĩnh lặng, đôi khi làđờ đẫn…


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 12
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:37
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Đểtránh nghĩ ngợi thêm, Nguyễn đưa mắt ra xung quanh, chợt phát hiện là đôi nàocũng mang theo một túi đựng bánh kẹo, thuốc lá. Nguyễn lay lay Lê. Lê vụt ngẩnglên, vẻ mặt hơi thất thần, không giống ngái ngủ mà lại tựa như hớt hải, bất an.Nguyễn thoáng sững lại, giọng bỗng trầm hẳn xuống, gần như thủ thỉ:
- Emkhông chuẩn bị bánh kẹo như mọi người à?
Lê ngẩnra một lát vì câu nói đượm vẻ âu yếm của Nguyễn, mãi sau mới đứng dậy mỉm cườinhợt nhạt:
- Emkhông biết. Để em ra kia mua.
Dù biếthiệu tạp hóa ở ngay đối diện ủy ban phường, Nguyễn vẫn đứng dậy đi theo Lê.Nhìn từ sau lưng, trông Lê không giống người mang thai sắp sang tháng thứ tưchút nào.
4.Như mọi chú rể khác, Nguyễn không thích phải chường mặt ra giữa đường hay giữacông viên cả ngày trời chỉ để có một album ảnh dày cộp với những dáng đứng ngồicứng quèo, lố bịch. Lê biết vậy và cũng cảm thấy việc đi chụp ngoại cảnh ở thờiđiểm này có phần quá sức nên chỉ đề nghị Nguyễn thu xếp nửa buổi đến studio củaảnh viện áo cưới để chụp lấy mươi kiểu “trình các cụ”. Nguyễn đã đồng ý màkhông hề nhă hay hầm hừ.
Buổichụp diễn ra thật suôn sẻ và dễ chịu, nhiếp ảnh gia thậm chí còn luôn mồm khencô dâu chú rể lên hình trông đẹp đôi, tình cảm. Nhưng đúng lúc tất cả mọi người,bao gồm Nguyễn, Lê và nhóm nhân viên ảnh viện, đều nghĩ “thế là ổn cả” thì độtnhiên Lê loạng choạng, suýt ngã ngồi xuống. Lê không thấy đau chỗ nào, chỉ mơ hồnhìn thấy nét mặt có thể gọi là hoảng hốt và đau lòng của Nguyễn, rồi mắt tối sầmlại.
5. Lêtỉnh dậy trong tiếng trò chuyện rì rầm, những giọng nói từ đủ mọi vùng miền cứquanh quẩn bên tai nhưng không có giọng nói nào quen thuộc. Cảm giác này sao màrã rời, trống rỗng! Lê mở mắt, ánh đèn tuýp bàng bạc của phòng bệnh hắt xuống bứctường xanh và những cột giường bằng inox, trông lạnh ngắt.
Lêđưa mắt sang bên, bắt gặp cái nhìn đăm đăm của Nguyễn.
- Emmuốn ăn gì không?
Lênghiêng mặt sang phía khác. Trong nháy mắt, Nguyễn nghĩ rằng Lê khóc, nhưngkhông phải. Chưa đầy vài giây sau, Lê quay lại nhìn Nguyễn, cả mắt và giọng nóiđều bình tĩnh lạ lùng:
- Anhcó thể đi được rồi!
Nguyễnvẫn nhìn đăm đăm như không muốn bỏ lỡ nét biến đổi nào trên khuôn mặt đang cố tỏra phẳng lặng kia. Lê nắm chặt mép chăn, ngước nhìn trần nhà loang lổ những vếtố.
- Tuầntrước em đi khám, bác sĩ nói có dấu hiệu không tốt.
- Saoem không nói… - Câu hỏi nghẹn ngang cổ Nguyễn.
- Emnghĩ chỉ cần cố gắng qua nốt mấy ngày này là yên tâm. Không ngờ, cái gì khônggiữ được thì đúng là không giữ được…
Ngheđến đây, Nguyễn lại định mở lời nhưng Lê đã phẩy tay ngăn lại, giọng nói đều đềunhư được thu âm sẵ- Nửa tháng nay một mình lo liệu mọi thứ, em rất mệt mỏi. Điđặt cái này, mua cái kia, thấy người ta có đôi có cặp chọn lựa, bàn bạc, cả cãicọ nữa, em vừa tủi thân vừa ghen tị. Em cứ ước giá anh có thể bỏ được một trậnbóng đá, một bữa bia, một buổi họp lớp… để làm đỡ em vài việc thì tốt biết bao.Mấy lần em muốn gọi điện nói thẳng với anh như vậy, nhưng rồi nghĩ đến thái độcủa anh từ hôm trước đến giờ, em lại thôi.
- Anhxin lỗi! – Nguyễn khó khăn lắm mới chen vào được một câu, giọng nói là lạ nhưthể cổ họng đang bị chặn bởi cái gì đó rất khô và đắng.
- Anhkhông cần phải xin lỗi. – Lê lắc đầu nhìn lướt qua anh. – Là do em đánh giámình quá cao. Em vẫn tự cổ vũ mình rằng ít nhất thì anh cũng có thưa chuyện vớigia đình, ít nhất cũng không để cho em phải đi đăng ký kết hôn một mình. Em tưởngsức chịu đựng của mình là vô tận. Nhưng hóa ra không phải. Cho nên…
Đúnglúc Lê hít sâu một hơi để dứt khoát nói ra lời kết luận thì một nhóm bác sĩ thựctập theo nhau vào phòng. Vẻ mặt không có biểu hiện gì của sự an ủi hay thươngxót của họ làm Lê chưng hửng. Câu hỏi vừa lờ mờ hiện ra trong đầu Lê lập tức đượctrả lời khi một bác sĩ lớn tuổi xuất hiện dặn dò Nguyễn về những điểm cần chúý. Nguyễn liếc nhìn cặp mắt bối rối không biết phải vui mừng hay tức giận củaLê, tự nhiên bật cười.
Nhómbác sĩ xuất hiện thật không đúng lúc nhưng cũng thật đúng lúc. Sau khi họ rờiđi, hẳn hai người sẽ phải tiếp tục câu chuyện có giọng điệu cực kỳ nghiêm trọngở trên. Lần này, hẳn Nguyễn sẽ yêu cầu Lê sờ xuống bụng trước khi phát biểu. Lầnnày, hẳn Nguyễn sẽ không để Lê độc thoại nữa…
Dùsao thì hai người vẫn cần cưới gấp.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 13
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:37
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 5
Buổitối không đến nỗi nào
Phươngphóng xe khỏi hầm tòa nhà lao vào đêm mùa đông rét mướt. Số tiền lương overtimevừa lĩnh nóng hổi trong túi nhưng chẳng giúp cô cảm thấy ấm lên chút nào. Thờitiết thay đổi thật đột ngột. Buổi sáng đi làm vẫn thấy nắng hưng hửng, trưa đi ănmặc một áo len mỏng thậm chí còn có cảm giác nóng, đến cuối buổi chiều khôngkhí lạnh đã gào thét ầm ầm ngoài cửa kính. Bảng điện tử trước cửa trung tâm điệnmáy ở ngã tư chạy lừ lừ một hàng chữ số: 22:37, đèn giao thông đ
chỉcòn nhấp nháy màu vàng, Phương tăng ga, mặc cho gió mùa đông bắc cùng bụi cátchâm những mũi kim nhoi nhói vào mặt vào cổ. Cô còn hơn 20 phút để chạy từtrung tâm thành phố về chỗ cô đang ở - một khu tập thể cũ ven đô, tiết kiệmphút nào hay phút đó. Nhà trông xe duy nhất dưới tầng hầm một của khu tập thểthường chỉ mở cửa đến mười một giờ đêm.
Nhưngkhông may cho Phương, chưa đến mười một giờ, cánh cổng có tấm biển “Nhận trôngxe” đã khóa im ỉm, bên trong đèn tắt, tối om. Có lẽ thời tiết lạnh khiến ông bàchủ nhà không kiên nhẫn thức đợi khách như mọi hôm. Sau khi bấm chuông một đôilần nhưng không thấy ai trả lời, Phương vòng xe đi ngược trở ra ký túc xá sinhviên cách đó vài trăm mét. Bãi xe của ký túc xá mở cửa đến tận mười một rưỡi hoặcmuộn hơn, có lẽ cô vẫn còn thời gian kiếm cái gì đó nóng nóng lót dạ. Gần nửatiếng đi ngoài đường với chiếc áo len mỏng khiến năng lượng từ chiếc bánh kẹpGogo Green mà tiệm KFC đưa lên văn phòng lúc sáu giờ tiêu hao sạch. Dạ dày côréo lên những tiếng óc ách ồn ào, vừa hay mắt cô liếc thấy tấm biển ghi mấy chữ“Bánh khúc gia truyền” dựng bên chiếc chõ ở một góc vỉa hè.
Bàbán hàng thoăn thoắt bới lấy nắm bánh khúc màu sẫm dính hạt xôi trắng lấm tấm đặtvào gói giấy lót nylon, vừa bới thêm xôi bên ngoài vừa xuýt xoa “trời rét thếnày ăn bánh khúc là nhất”. Phương mở ví lấy tiền. Chẳng còn đồng lẻ nào, chỉcòn mấy tờ năm trăm nghìn vừa lĩnh lúc chiều. Bà bán hàng đang cầm lọ muối vừngđịnh rắc vào bánh, thấy tờ tiền trong tay cô, liền bỏ luôn lọ xuống, giọng nóiđang xởi lởi bỗng lạnh như ướp đá:
- Đưatiền lẻ đi, không có tiền trả lại đâu.
-Nhưng cháu hết sạch tiền lẻ rồi.
- Thếthì thôi. – Bà ta ụp chỗ xôi bánh khúc trở lại chõ.
- Haycô bán chịu cho cháu, mai cháu qua cháu trả.
- Biếtmày ở đâu mà cho chịu. Ra hiệu tạp hóa đổi tiền đi rồi mua.
Theohướng tay chỉ của bà bán xôi bánh khúc, Phương đến trước cửa hiệu tạp hóa. Cửahiệu đã dọn hết hàng vào trong nhưng vẫn mở cửa, một cô bé chừng mười lăm tuổiđang xếp lại mấy hộp các tông.
- Emơi, đổi cho chị tờ năm trăm với.
Cô béngoan ngoãn cầm tờ tiền vào trong nhà. Có tiếng mắng nhiếc vọng ra nhưng cụ thểthế nào thì Phương nghe không rõ. Rồi cô bé quay lại, bối rối đưa trả tờ nămtrăm ngàn cho cô, nói qua quýt.
- Côcháu cầm hết tiền về rồi. Cháu chỉ dọn hàng thôi ạ.
Phươngnhìn cử chỉ thiếu tự nhiên của cô bé giúp việc, chỉ thấy tội nghiệp chứ khôngthấy giận. Có lẽ cô bé mới bị bà chủ ở bên trong mắng cho vì không biết từ chối,đêm hôm khuya khoắt không lo dọn cho xong còn đổi tiền đổi nong, ngớ ngẩn. Ừ màcô thấy mình cũng ngớ ngẩn thật. Hàng quán quanh đấy đã nghỉ hết, đường cànglúc càng vắng, điện thoại thì đã hết sạch pin, vậy mà vẫn đứng đực ra đây, hy vọngđổi được năm trăm ngàn ra tiền lẻ để mua xôi bánh khúc. Đáng ra cô nên gửinhanh cái xe cho xong rồi về nhà mới phải.
Bãixe của ký túc xá vẫn sáng đèn. Ông trông xe chìa chiếc vé ép plastic cáu bẩn,nhìn Phương chăm chú một lát như nhận dạng tội phạm rồi mới mở lời. Câu nói củaông khiến Phương thực sự lâm vào cảnh dở khóc dở cười:
- Choxin tiền trước nhé.
-Sáng mai lấy xe cháu trả được không ạ?
- Bọnmày cứ leo lẻo bảo sáng mai con trả rồi sáng mai lại đùn đẩy loạn lên rồi lấyxe đi mất, tao còn lạ gì!
-Cháu không phải sinh viên đâu ạ. Nhà cháu trong B3.
- B3gì mà B3, không trả tiền trước thì đi chỗ khác mà gửi!
- Giờnày làm gì còn chỗ nào bác ơi. Với cả cháu có tiền chứ không phải không có
- Cótiền sao không trả?
-Nhưng cháu không có tiền lẻ.
- Thìđưa tiền chẵn rồi tao trả lại.
- Đâyạ. – Phương rút ví chìa nhanh tờ năm trăm nghìn.
- Hả?Mày đùa bố mày à, con ranh con. Biến!
Nói dứtcâu, ông trông xe giật lại cái vé trên tay Phương, quày quả bỏ vào trong.Phương vừa bực mình vừa buồn cười, đành rồ ga chạy đi. Nếu không tìm được chỗ gửixe, có lẽ cô phải nổ máy rồi dắt nó lên tận tầng năm để cất vào nhà. Cầu thangkhu tập thể có lối hẹp để dắt xe ở giữa, nhưng từ tầng ba trở lên, cầu thang rấtdốc chứ không thoai thoải như tầng một tầng hai. Với một cô gái đang đói và lạnhnhư cô lúc này, việc lôi chiếc xe ga lên tận tầng năm cũng đồng nghĩa với việckhẳng định mình có vấn đề về tâm thần. Nếu lát nữa vẫn không thể tìm ra chỗ gửixe, có lẽ cô sẽ phải tính đến chuyện tạt vào nhà nghỉ nào đó để cả người và xetrú tạm qua đêm nay… Không, mấy nhà nghỉ đèn hồng ngoài đường lớn kia không phảichỗ dành cho những người đàng hoàng. Thà cô đi sang tận đầu kia thành phố đập cửanhà mấy đứa bạn hồi đại học để xin ngủ nhờ còn hơn!
Ánhsáng của một cabin đặt máy ATM của Viettinbank thu hút sự chú ý của Phương. Tạisao cô không nghĩ ra sớm hơn nhỉ? Cô có thẻ của một ngân hàng cùng liên minh thẻvới Viettinbank nên có thể dùng thẻ của mình rút tiền trên máy này. Mà ATM củaViettinbank thì cho phép rút cả tờ tiền polyme mệnh giá nhỏ nhất. Vậy là cô sốngrồi, sắp được ăn xôi bánh khúc và gửi xe rồi…


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 14
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:38
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Nhưngthông báo máy ATM ngừng hoạt động hiển thị giữa màn hình đã ngay lập tức dập tắtniềm vui nho nhỏ mới nhen lên trong tâm trí cô. Đêm càng về khuya càng rét, cáiáo len cổ tim và chiếc khăn lục không thể ngăn những cơn gió khô buôn buốt lùasâu vào đường hô hấp, cô bắt đầu ran rát. Có lẽ phải bỏ ý định chạy xe lòngvòng tìm thêm điểm đặt máy ATM thôi, mình ốm đến nơi rồi, cô thầm nhủ, quả quyếtdừng xe trước cửa một nhà thuốc.
Cửacuốn đã hạ xuống một nửa nhưng biển hiệu hộp đèn của nhà thuốc vẫn sáng. Phươngdựng xe nhìn vào. Người ngồi sau quầy hình như còn khá trẻ, đang vừa ghi chépnhãn thuốc vừa huýt sáo theo một bản nhạc trong bộ phim Hàn đang nổi. Cô ngậpngừng lên tiếng gọi rồi khom lưng chui qua cửa, vào bên trong. Người kia ngừnghuýt sáo, ngẩng lên, có vẻ khá… kinh hãi khi bắt gặp bộ dạng tím tái xơ xác củaPhương. Cô nhìn lướt qua thuốc trong tủ kính, dõng dạc nói:
- Anhbán cho em một hộp Strepsils.
- Chịlấy Strepsils cam hay bạc hà? – Người thanh niên bán thuốc hỏi, có vẻ cũng lấylại bình tĩnh khá nhanh.
- Loạinào cũng được. Bao nhiêu tiền ạ?
- Mộthộp hai nhăm nghìn.
- Thếanh cho em hai, à không, bốn hộp đi.
Ngườithanh niên bán thuốc đang lom khom lấy thuốc trong tủ, thấy Phương nói thế thìngẩng lên nhìn một cái, như muốn xác định cô nói thật hay đùa. Phương cười gượnggạo, chìa tờ năm trăm nghìn:
- Emcòn mỗi tờ này, sợ mua một hộp thì anh phải trả lại nhiều, không bán.
- Bánchứ, - Người kia đứng thẳng dậy, vừa cho thuốc vào túi vừa cười. – nhà thuốclàm gì mà không đủ bốn trăm mấy chục nghìn trả lại chị.
-Thôi, anh cứ bán cho em bốn hộp, đằng nào thì em cũng đang cần.
Nói đếnđây Phương hắt xì liền mấy cái nước mắt nước mũi giàn giụa. Người thanh niên địnhđưa cái túi có bốn hộp Strepsils cho cô, thấy vậy lại bỏ hai hộp ra. Anh chỉ mộthộp thuốc khác trong tủ kính.
- Haylà chị mua hai hộp Strepsils và một hộp Cảm Xuyên Hương này, vẫn hết từng ấy tiềnmà lại chữa được hai triệu chứng. Chị hắt hơi nhiều như thế chắc là đi gió, bịlạnh. Uống Cảm Xuyên Hương với nước ấm sẽ phòng cảm mạo.
-Vâng, thế cũng được. À, nhà mình có bán giấy không anh
Sau mộttiếng cười khẽ, hộp khăn giấy chìa ra trước mặt Phương cùng một lọ thuốc muốisinh lý:
- Chịnhỏ cái này rồi hãy dùng giấy, nhớ xì mũi từ từ từng bên một.
Phươnglàm theo lời người thanh niên, tự nhiên cảm thấy rưng rưng trong mắt. Ngườithanh niên cúi xuống tiếp tục kiểm kê số thuốc, không nhận ra rằng những cử chỉrất bình thường của mình đã khiến người đối diện xúc động thế nào. Xếp mấy tờtiền vừa được trả lại vào ví, Phương chào người thanh niên bán thuốc rồi vội vãquay về bãi xe ký túc xá, vừa kịp đẩy xe vào bãi gửi trước khi hết giờ. Ôngtrông xe dù vẫn cằn nhằn “sao không chuẩn bị tiền lẻ” nhưng không xua đuổi tờnăm mươi ngàn mà cô chìa ra. Bà bán xôi bánh khúc đã dọn hàng, cô cũng không thấythèm hay tiếc chiếc bánh mua hụt nữa. Đồ ăn do một người không biết cảm thôngvà thay đổi thái độ còn nhanh hơn thời tiết như bà chuẩn bị có lẽ cũng chẳngngon lành gì.
Phươngrảo bước trên con đường nằm giữa hai khối nhà, lắng nghe tiếng chân của chínhmình hòa nhịp với tiếng gió đập vào cánh cửa sổ nhà ai đó quên đóng. Từ lúc ởtrong hiệu thuốc, cô đã bóc một viên Strepsils ra ngậm. Viên thuốc đang dần tanhết, mang theo vị ngọt của sirô cam và vị đắng của thuốc, cổ họng cô đã bớt đaurát so với lúc phóng xe trên đường. Khi cô mở cửa vào nhà, đồng hồ trên tườngđã sắp chỉ mười hai giờ. Một buổi tối tưởng rằng chỉ gặp toàn những thứ lạnh lẽo,cuối cùng lại kết thúc bằng mấy viên Cảm Xuyên Hương uống với nước ấm, cũng chẳngđến nỗi nào. Trước khi chui vào chăn, cô bật điện thoại lên, cắm sạc và đặt lạichuông báo thức thành bản nhạc trong bộ phim Hàn đang nổi.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 15
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:38
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 6
Quà
Tốimuộn ngày 24, anh đứng trước thang máy của một khu chung cư cao cấp và thấychính mình trong bộ dạng của một ông già Noel hiện trên vách thép bóng loáng.
Gần mộttiếng trước, khi đang chờ “ông già Noel” cuối cùng trở về nhà sách để có thể thởphào vì chiến dịch Giáng sinh năm nay kết thúc thắng lợi, anh nhận được điệnthoại từ bệnh viện. Cậu sinh viên đóng vai ông già Noel đi đưa quà bị ngã xe, sọnão tay chân không việc gì nhưng cổ và mặt bị mảnh nhựa của mũ bảo hiểm cứa vàomất máu nhiều nên phải vào cấp cứu. Nh
msinh viên đóng vai ông già Noel đã nghỉ hết, nhà sách chỉ còn lại ba người làanh cùng hai cô nhân viên bán hàng. Vội vàng báo tên viện và dúi tiền vào taycác cô để đi lo thuốc men, anh thay bộ quần áo đỏ, xách túi quà nhảy lên xe,hơi thở như làn khói bay ra từ bộ râu giả trắng xóa.
Luồnlách giữa dòng xe đông nghẹt, lướt qua những gương mặt xa lạ - những gia đìnhchở con đi chơi và những chàng trai chở bạn gái đi chơi, tự nhiên anh nghĩ đếnmột dòng chữ nhỏ in trên bìa sau của một cuốn sách mới phát hành. “Trong nhữngngày lễ, người hạnh phúc sẽ càng hạnh phúc, người cô đơn sẽ càng cô đơn.” Đãnăm năm, ngày lễ cứ sượt qua cuộc sống của anh và không để dấu vết gì đọng lại.Anh nhớ rõ chúng, cảm thấy không khí rộn ràng náo nhiệt của chúng, thậm chí cònhơi căng thẳng mỗi khi chúng sắp đến gần…, nhưng tất cả chỉ vì công việc ở nhàsách yêu cầu anh phải như vậy.
Tiếng“đoong” nhẹ nhàng của thang máy kéo anh trở về thực tế. Bên dưới bộ râu, miệnganh hơi nhếch lên thành một nụ cười buồn. Vậy là chỉ còn một món quà phải trao,với anh, đêm Noel sắp kết thúc. Dù sao thì công việc thế chân đột xuất này cũngkhiến kỷ niệm Giáng sinh năm nay có một chút khác biệt. Anh chỉnh lại chiếc thắtlưng lỏng lẻo bên ngoài bộ quần áo bằng nỉ đỏ rẻ tiền rồi vươn tay bấm nút. Hyvọng đứa trẻ trên tầng 15 vẫn còn thức và vẫn còn tin ông già Noel.
* * *
Bunngọ nguậy trên salon. Bà ngoại nó đang vặn vặn cái chổi lau nhà. Vì bà lau nhànên nó phải ngồi “trật tự” trên salon. Này giờ, nó cố chống lại cơn buồn ngủ bằngcách nhìn ra cửa một chút rồi nhìn màn hình TV một chút. Bun chưa biết xem đồnghồ nhưng biết ước lượng sớm muộn bằng những chương trình quen thuộc. Kênh này bắtđầu có Anh Chuối mà sao mẹ chưa về?
Có tiếngchuông cửa, Bun vẫn ngồi nguyên trên salon. Không phải mẹ, mẹ chẳng bao giờ bấm
Ngườira mở cửa làm anh sững lại. Anh chưa gặp bà bao giờ, chỉ xem ảnh, bức ảnh bà chụpvới con gái, hai mẹ con rất giống nhau.
- Chúvào đi! – Bà mỉm cười nhã nhặn, cúi xuống lấy đôi dép đi trong nhà đặt trướcchân anh, nói bằng giọng gần như thì thào. – Chú đi dép vào, tôi vừa lau nhà.
Anhcúi xuống chân. Đôi dép bông to xụ có hình đầu con tuần lộc trông còn rõ phongvị Giáng sinh hơn cả bộ đồ nỉ đỏ thùng thình và bộ râu giả xộc xệch của anh.Năm năm trước, anh từng có những ngày tháng đẹp trong một căn hộ tập thể nhỏ cũkỹ, nơi đó cũng có những đôi dép bông ngộ nghĩnh ấm áp thế này…
Mộtđôi chân lũn cũn đi dép nhỏ hình cây thông xuất hiện trước mặt, anh ngẩng lên.Trong khoảnh khắc, cảm giác đau đến mức muốn nghẹt thở vây lấy lồng ngực anh.
- Bunchào ông già Noel đi! – Bà bó lên tiếng nhắc.
- Conchào ông. – Thằng bé khoanh tay cúi đầu cười bẽn lẽn, cả cử chỉ và giọng nói đềuhoàn toàn không giống trẻ con miền Bắc.
-Chào Bun, Bun năm nay mấy tuổi rồi?
- Dạ,con bốn tuổi.
Một lầnnữa, anh cúi xuống, vờ lục lọi trong túi quà lép kẹp để ngăn cơn xúc động đangchực phá ra khỏi cơ thể. Anh cố nói nghe thật bình thường nhưng giọng vẫn khôngthể không run rẩy.
- QuàGiáng sinh của Bun đây…
Thằngbé nói cảm ơn, nhận hộp đồ chơi trong tay anh, ngoẹo đầu nhìn nhìn nghĩ nghĩ mộtlát rồi nói ấp úng:
- Ôngơi… chắc ông đưa… lộn rồi. Con… con… hông có xin quà này.
- Saothế Bun? – Bà nó tiến đến lấy hộp quà mở ra. – Siêu nhân đấy. Bun thích nhấtsiêu nhân đúng
- Dạ,con thích… nhưng con xin ông già Noel… này nọ cơ! – Thằng bé lắc đầu quầy quậy.
Anhngồi xuống nhìn vào gương mặt lần đầu gặp nhưng rất quen thuộc của nó, hắng giọngdỗ dành:
- ThếBun xin ông cái gì? Sao ông nhớ là Bun xin ông siêu nhân nhỉ?
Tronglúc Bun còn lúng búng câu gì không rõ, đèn phòng khách tự nhiên chập chờn mấycái rồi tắt phụt. Thằng bé đột nhiên túm chặt lấy cổ anh, khóc mếu máo. Bà nócuống quít bước gần về phía anh.
- Bunkhông sợ, không sợ. Bà bật đèn ngay đây.
Chỉ đếnkhi một bức đèn tranh trên tường phòng khách được bật lên tỏa ánh sáng ấm mờ,hai bàn tay bé tí mới buông lỏng cổ áo anh. Anh bế nó đứng dậy, đờ đẫn vỗ vỗlưng nó, nhất thời không biết nói gì, chợt thấy cái lốt ông già Noel này thực sựđáng ghét! Nếu không có những thứ rác rưởi này, hẳn anh đã có thể mở miệng hỏinhiều hơn một chút và biết nhiều hơn một chút.
- Đểtôi bế cháu. – Dường như thấy biểu hiện của anh hơi lạ, bà vừa nói nhanh vừa tiếnđến giơ tay định đỡ lấy thằng bé.
-Phòng của Bun ở đâu ạ? – Anh nghiêng người tránh, anh không nghĩ bà đủ sức bếthằng bé, nó đã bốn tuổi và phải nặng tới gần 20 kg.
-Đây, lối này… - Bà vừa đi vừa thấp giọng nói như cho một mình mình nghe. – Cháunó sợ tối, tại hồi trước ở trong Sài Gòn mẹ nó hay đi vắng, không có ngườitrông…


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Độc Thân, Cần Yêu Full (Trần Thu Trang)
Page 3 of 5«12345»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Độc Thân, Cần Yêu Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Độc Thân, Cần Yêu Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook