Độc Thân, Cần Yêu Full (4) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Độc Thân, Cần Yêu Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 4 of 5«12345»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Độc Thân, Cần Yêu Full (Trần Thu Trang)
Độc Thân, Cần Yêu Full
khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 16
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:39
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Phòngtrẻ con trang trí rất đẹp, đẹp hơn cả phòng đọc cho trẻ em trong nhà sách củaanh. Đồ gỗ và gối đệm hình như đều là hàng nhập khẩu. Anh đặt thằng bé xuốnggiường. Bà nó vội vàng lấy điều khiển từ xa bật điều hòa, vừa đắp chăn cho nó vừaluôn miệng dỗ dành.
Bênngoài có tiếng mở cửa, thằng bé đang nằm thút thít chợt vùng dậy chạy ra ngoài,vừa chạy vừa hét toáng lên “Mẹ dzìa! Mẹ dzìa
* * *
Bunnhào vào lòng mẹ. Nó đã bốn tuổi rưỡi và rất khỏe. Mấy lần nó bất ngờ lao đếnđu lên người mẹ khiến mẹ nó suýt ngã. Lần này cũng vậy, mẹ hơi loạng choạngnhưng cuối cùng vẫn bế được nó. Mẹ thật là thơm! Nó rút vào cổ mẹ, vẫn còn hơisụt sịt:
- Mẹhứa dzìa đúng giờ coi Anh Chuối mà sao mẹ hông dzìa?
- Mẹxin lỗi, mẹ bận đi làm. Hôm nay ông già Noel có đến tặng quà cho Bun không?
- Có,nhưng ông tặng lộn đồ. Mẹ nói ông đổi cho con được hông mẹ?
- Đượcrồi, mai mẹ sẽ viết thư hỏi ông, nhé.
- Ôngcòn ở đây nè mẹ.
* * *
Anh đứngmột bên nhìn trân trân như kẻ ngốc, ngực vẫn nhân nhẩn đau. Cô lặng lẽ bế thằngbé vào phòng, một lát mới trở ra. Năm năm, có rất nhiều, rất nhiều thứ đã và sẽthay đổi.
- Mấynăm nay em ở Sài Gòn? – Anh hỏi mà giống như khẳng định.
-Vâng. Anh hiện giờ làm gì? – Cô hỏi, đích thực là hỏi.
- Anhlàm cho nhà sách. – Anh trả lời, rất chung chung.
- Mẹanh dạo này có khỏe không? – Cô hỏi, rất cụ thể.
- Mẹanh mới mất năm kia, bệnh cũ. Trkhi đi, mẹ có nhắc em. Mẹ bảo hồi đó là vì mẹ…Mẹ muốn xin lỗi em nhưng… - Anh nói, rất dài dòng và ngập ngừng.
- Đềuqua cả rồi! – Cô nói, rất ngắn gọn và dứt khoát.
Anh đặttay lên tay cô, mắt nhìn thẳng băng như ghim vào người đối diện. Cô rút tay,quay đi, cả gương mặt lặng lặng, chỉ có bóng nước trong mắt hơi hơi lay động.
- CònBun thì sao? – Anh hỏi thẳng thắn.
- Nóthì liên quan gì đâu… - Cô đáp vòng vo.
- Nólà con anh. – Anh khẳng định.
- Anhnhầm. – Cô cũng khẳng định.
- Anhkhông nhầm. – Anh phủ định.
- Anhmuốn nghĩ thế nào thì tùy! Giờ cũng muộn rồi, anh về đi đã. – Cô buông thõng, vẻmệt mỏi hiện rõ trong từng chữ.
Nếu vẫncòn tiếp tục nói, chắc hai người sẽ có một đêm Giáng sinh trắng. Nhìn bàn taycô run run vịn tay nắm cửa, anh muốn kéo cô vào lòng, ôm thật chặt và không baogiờ buông ra. Nhưng có lẽ mọi việc phải cần thêm một chút thời gian, chỉ mộtchút.
- Buncó đi học không? – Anh hỏi hơi đột ngột.
- Cònchưa tìm được trường. – Cô trả lời hơi thờ ơ.
- Vậymai anh qua. – Anh nói quả quyết.
-Không cần. Có mẹ em rồi. – Cô từ chối cũng quả quyết.
- Mẹem không sửa được điện.
Saunăm năm, anh lại nhìn thấy cô mỉm cười, dù nụ cười vô cùng nhợt nhạt
* * *
Bunhé mắt nhìn. Bà ngoại vẫn chưa về phòng. Bà đang xì mũi vào khăn giấy. Nó thòtay giật giật áo bà.
- Mẹvà ông già Noel nói chuyện lâu quá hả bà ngoại!
- Ừ.– Bà nó tiếp tục xì mũi.
- Liệuông già Noel có chịu đổi quà cho con hông?
-Nhưng Bun xin ông cái gì?
- Conxin một daddy.

Mơkhông làm ngôi sao
1.Nghi bước nhanh ra khỏi sảnh khách sạn, nơi tổ chức tiệc tất niên của một ngânhàng lớn. Vy, trợ lý của cô, đã gọi sẵn taxi chờ ngay trước cửa. Được ca ngợilà một trong những người thừa kế xứng đáng nhất của danh hiệu diva, Nghi thườngxuyên phải góp mặt và hát trong những sự kiện của doanh nghiệp kiểu như thếnày. Cô chẳng thích thú gì khi phải đứng hát trên sân khấu không đủ tiêu chuẩnâm thanh ánh sáng, trước những khán giả tò mò hơn là hâm mộ, nhưng mức thù laoquá hậu hĩnh khiến cô thường quyết định trái với suy nghĩ.
- Cònbao nhiêu phút nữa, Vy?
- Cònmười lăm phút, nhưng vẫn kịp, Nghi yên tâm!
Nghigật đầu thay câu trả lời, co người vào bên trong chiếc áo dạ. Đêm nay, cô sẽhát ở ba nơi. Giờ chưa đến chín rưỡi, cuộc chạy show của cô lúc này mới chínhthức bắt đầu. Đã 29 Tết, những cửa hiệu trên tuyến phố Hàng Ngang - Hàng Đào xảhàng tồn. Quần áo chất đống trên vỉa hè, người mua bu quanh bới bới chọn chọn.Khung cảnh huyên náo này nhắc Nghi nhớ về thời 17, 18 tuổi. Khi đó, cô mới lênthành phố làm thuê, chưa tham gia cuộc thi tuyển chọn tài năng âm nhạc, chưa cóai biết đến, càng chưa được báo chí nhắc đến bằng những lời có cánh như bây giờ.Cuộc sống khi đó tuy vất vả nhưng thật thanh thản…
2. Cómột vụ va quệt trên đường, xe cộ đột nhiên dồn lại thành một búi trong đo phốchật hẹp. Đã tối muộn, mãi chưa thấy bóng đồng phục của cảnh sát giao thông haydân phòng, tự quản. Nghi nhấp nhổm nhìn ra ngoài. Xe máy ken sát chặn cả bốncánh cửa của chiếc taxi. Nếu muốn đến đúng giờ, cô chỉ còn cách chui qua cửakính. Bộ váy dạ hội đính hạt cầu kỳ bên trong và chiếc áo dạ nặng nề khoácngoài không cho phép Nghi làm vậy, cô đành ngồi yên tại chỗ, lơ đãng nghe tiếngnhạc chuông vang lên không dứt, lơ đãng nghe Vy trả lời hết cuộc điện thoại hỏihan nay đến cuộc điện thoại giục giã khác.
Chẳngbiết vì mệt mỏi sau mấy tiếng chỉ đứng và cười hay vì trong xe thiếu không khí,Nghi thấy mắt mình sụp xuống. Cô nghĩ thầm: “Tranh thủ ngủ một chút cũng tốt…nhưng giá như bây giờ mình không phải là ca sĩ nổi tiếng thì còn tốt hơn!”. Vàigiây sau, cô thiếp đi, không biết rằng chiếc taxi chở cô đang đi ngang một ngôiđền trong hàng ngũ Thăng Long tứ trấn.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 17
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:39
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Lúcnày, vị thần trong đền đang sửa soạn để lên trên trời họp tổng kết. Ngàinghiêng tai lắng nghe điều ước ngái ngủ của cô, thoáng cau mặt: “Hừ, ước ao gìmà cẩu thả quá! Nhưng được rồi, hôm nay ta đang vui, sẽ cho nhà người toại nguyện.Ca sĩ Anh Nghi, chỉ cần xuống khỏi cái xe đó, nhà ngươi sẽ là kẻ vô danh!”
3.Nghi uể oải xuống xe. Giấc ngủ ngắn dường như không khiến cô cảm thấy khá hơn.Cô dừng lại một chút để đợi người của quán bar ra đón, tranh thủ hít sâu khôngkhí lạnh ẩm ướt của miền Bắc. Kể từ khi đoạt giải nhất của cuộc thi tuyển chọntài năng âm nhạc và ký hợp đồng với một hãng thu âm lớn, cô chuyển vào Sài Gòn.Mới đầu, cô tưởng một đứa con gái không có ai thân thích như cô thì ở đâu cũngthế, nhưng hóa ra không phải. Đất phương Nam tuy ấm áp và cởi mở nhưng lạikhông thể cho cô cảm giác thân thương, nhất là khi năm hết Tết đến.
mthanh xôn xao chợt vang lên phía sau. Nghi quay lại, thấy mấy nhân viên củaquán bar đang đi như chạy ra đón một người ăn mặc giống hệt cô. Vy đang theosát cô ta, tay đón lấy chiếc áo khoác dạ cô ta vừa cởi ra, miệng không ngừngphân bua với người của quán bar về chuyện chậm trễ ngoài ý muốn. Với Nghi, cảnhnày quả là quen đến không thể quen hơn, nhưng thật lạ, hôm nay cô lại đứng mộtbên, quan sát nó như kẻ ngoài cuộc. Cô định chen lên chặn đường Vy và kẻ giả mạokia, nhưng một vệ sĩ có vẻ mặt bặm trợn đã ngăn cô lại:
- Buổihôm nay chỉ dành cho khách VIP, chị vui lòng cho xem thẻ! – Anh ta nói như cáim
- Tôikhông có thẻ. Tôi là Anh Nghi, đến biểu diễn. Người kia không phải là tôi.
Tay vệsĩ nhìn cô không kiên nhẫn. Anh ta ra hiệu với đồng sự. Mươi giây sau, Nghi “được”hai gã trai to cao hộ tống ra đường.
4.Quá nửa đêm, Nghi quay về khách sạn. Cô đã đi qua ba tụ điểm mà lẽ ra cô phảibiểu diễn trong đêm nay. Ở cả ba nơi, người ta đều đối xử với cô như một kẻhoang tưởng nặng. Có người nhìn cô bằng ánh mắt tội nghiệp, có người thì cườinhạo, có kẻ thì chửi cô bằng những từ ngữ mà từ khi đổi đời cô không còn phảinghe. Không ai tin cô là Anh Nghi, quán quân cuộc thi tài năng âm nhạc, ca sĩcó cát-xê hàng đầu hiện nay, người thừa kế xứng đáng của danh hiệu diva… Kinhkhủng hơn, khi cô túm được Vy và cố hỏi xem chuyện gì xảy ra, Vy – người trợ lýnhã nhặn ngọt ngào lâu nay vẫn chăm sóc cô tận tụy từng li từng tí – đã xô côngã rồi lạnh lùng bước qua, không quên bỏ lại một câu chửi tục.
Như đểbồi thêm một cú đánh vào tinh thần đang hoang mang của Nghi, nhân viên lễ tân từchối cho cô lên phòng, vì “chị Anh Nghi vừa về cách đây mấy phút và đang ở trênphòng rồi”. Đúng lúc nhân viên bảo vệ khách sạn đi về phía quầy lễ tân để đối xửvới Nghi theo cách mà đám vệ sĩ ở các tụ điểm tối nay từng làm, một người mặccomplet đuôi tôm đã đi ra từ quán bar của khách sạn đã lên tiếng gọi cô. Nghiquay lại và nhận ra Trung, người đệm đàn piano cho các thí sinh trong vòng sơkhảo cuộc thu tuyển chọn tài năng âm nhạc, thì ra anh làm thêm ở đây.
5. –Chuyện này hoang đường quá phải không anh?
Nghihỏi khi xe bắt đầu rẽ vào ngõ nhà Trung. Trên đường về, cô đã kể cho anh nghe mọichuyện diễn ra hồi tối.
- Cóthể anh hơi duy tâm… - Giọng Trung hơi bạt đi trong gió – nhưng mấy ngày này làlúc thần cai quản công việc năm cũ đã đi, thần phụ trách năm mới chưa về, chuyệnhoang đường cũng dễ phát sinh lắm. Mai anh sẽ chở em qua đoạn phố đó xem có gìlạ không.
Trướcnhững lời mơ hồ của Trung, Nghi chẳng biết nói gì hơn là “vâng” một tiếng quấyquá. Dù Trung đã nhận ra cô và lấy danh dự ra ảm bảo, tất cả mọi người trongkhách sạn, bao gồm cả viên quản lý lâu nay vẫn xưng với cô là anh nuôi, vẫnkhông mảy may tin tưởng. Họ đều đứng về phía Vy và kẻ giả mạo. Trung đủ tỉnhtáo để không sa vào cuộc tranh cãi thâu đêm trước quầy lễ tân khách sạn. Anhquyết định đưa Nghi về nhà mình nghỉ tạm.
NhàTrung ở một ngõ ven đô. Tuy đã lên phường lên quận nhưng nơi này vẫn mang nặngdấu ấn làng xã với cổng làng, đình làng, ao làng… Người dân trong làng vẫn giữlệ tự gói, tự luộc bánh chưng. Gia đình Trung cũng vậy. Khi Nghi đi vào cổng, bốvà anh trai anh đang mở vung nồi bánh quyện với khói củi khiến hai người như ởtrong một màn sương mờ ảo. Trên chiếc chiếu trải gần nồi bánh, mẹ và chị dâuTrung vừa nhặt nấm hương mộc nhĩ đã ngâm vừa tính chuyện tối mai ăn cơm sớm đểkịp rửa dọn xong trước chương trình Gặp nhau cuối năm. Nghi đứng lặng nhìn cảnhđó, thấy mắt mũi cay xè.
6.Hôm sau, sau bữa sáng có thực đơn đặc biệt là bánh chưng mới vớt, Trung đưaNghi quay lại đoạn phố gần quán bar thứ nhất, nơi cô bị kẹt trong đám ùn tắc.Khi nhìn thấy ngôi đền đóng cửa im ỉm, cả hai tự nhiên đều khẽ rùng mình. Vậylà điều mà Nghi ước trước khi thiếp đi ấy đã thành hiện thực! Phải mất một lúcđi bộ lòng vòng kết hợp hỏi thăm, hai người mới tìm được người trông đền. Ônglão đang bận phụ con cháu bán hàng bánh mứt kẹo Tết, không cần nghe Nghi trìnhbày đã xua tay, nói khơi khơi:
- Đềnđóng cửa thần đi vắng. Đơn từ khiếu nại xin xỏ gì để Giao thừa đền mở cửa lại rồingài về ngài xét.
Trướcvẻ mặt khó hiểu pha lẫn bực bội của Nghi, Trung đành phải cười trừ rồi rủ cô đidạo phố, mua sắm. Hai người đi xuôi theo những con phố bàn cờ, rẽ ra Hàng Chiếu,Hàng Mã rồi Hàng Lược, Hàng Gà. Dọc dường đi, anh nhắc lại những điều vụn vặt vuivẻ diễn ra trong vòng sơ khảo cuộc thi tài năng âm nhạc và chọc cô cười thànhtiếng không biết bao nhiêu lần. Không có người nhận ra, không có người lại gầnxin chữ ký, không có người tò mò dùng điện thoại quay chụp, Nghi thả lỏng hoàntoàn những cảm xúc bản thân. Khi hai người quay về nhà Trung với mấy chiếc túicăng phồng đựng toàn những món lặt vặt rẻ tiền, cô đã gần như quên mất thân phậnca sĩ của mình. Nghi sẽ còn tiếp tục quên, nếu như sau bữa cơm tất niên, đứacháu mới học lớp 2 của Trung không chạy tới kéo áo cô và bắt đầu mẩu đối thoạibên dưới:
- Tạisao cô lại mặc quần áo của m
- Vìquần áo của cô bẩn, mẹ cháu cho cô mượn mặc tạm.
- Tạisao cô lại ở nhà cháu?
- Tạinhà cô ở xa, cô không về kịp nên phải xin ông bà cho ở nhờ mấy hôm.
- Cômuốn ở nhà cháu, cô phải hát cho cháu nghe cơ!
-Cháu biết cô à?
-Vâng ạ. Cô hát bài… này, bài… này, cả bài… nữa. Cháu thích lắm!
- Saocháu biết?
- Chúcháu ngày nào cũng xem cờ líp (clip) của cô mà.
Nóiqua nói lại thêm một lát, con bé chạy vụt đi, bỏ lại Nghi với những cảm xúc sữngsờ, bối rối. Dường như sau khi đoạt giải cuộc thi, cô đã tiến quá nhanh và bỏqua điều gì đó rất đẹp.
7. GầnGiao thừa, những con phố quanh Hồ Gươm tắc nghẽn, tiếng người, tiếng xe, tiếngnhạc và những ánh đèn màu, đèn laser loang loáng khiến người vốn quá quen vớisân khấu lớn như Nghi cũng choáng ngợp. Nhưng chỉ cách đó một đoạn, trước cửangôi đền nọ, đường thật quang đãng, không khí sực mùi hương trầm và mùi khói đốtvàng mã. Cửa đền đã mở. Trong đền có rất nhiều người đứng khấn. Trung kéo Nghilen vào bên trong.
Ông từgiữ đền lúc sáng đã thay bộ quần áo lao động lúc sáng bằng một bộ áo the khăn xếplà lượt, đang hướng dẫn mọi người thắp hương, đặt lễ. Nghi lóng ngóng làm theolời ông, cô khấn vái đơn giản rồi lùi ra một góc chờ Giao thừa, Trung đứng bêncô, trong vẻ mặt trầm ngâm có lẫn sự bồn chồn và dường như tiếc nuối.
Rồithời khắc chuyển giao cũ – mới cũng đến. Khi tiếng trống dồn dập vang lên trongđền, Nghi thấy mình ngả vào vai Trung và thiếp đi. Trong mơ, cô thấy một ngườimặc áo bào trắng đi lướt qua cô và cười, tiếng cười hi hí như tiếng ngựa. Cô vộivàng kêu lên:
-Ngài cho cho con hỏi ạ!
- Hỏigì hỏi luôn đi, ta bận lắm! – Người đó không quay lại.
- Tạisao ngoài anh Trung và cháu anh ấy, không ai nhận ra và tin con ạ?
- Conngốc, có thế mà cũng phải hỏi tại sao! Vì đó là hai kẻ yêu người chỉ vì ngườilà ngươi, yêu vô điều kiện…
8.Khi Nghi tỉnh lại, cô thấy mình đang ngồi trong phòng hóa trang của một nhà hátsang trọng. Bên cạnh cô, Vy đang cằn nhằn liên tu bất tận về việc đơn vị tổ chứctự ý thay đổi phần nhạc đệm của tiết mục cô sắp trình diễn, từ đệm saxophone biếnthành đệm piano. Nghe đến chữ piano, Nghi chợt ngẩng lên. Cô nhìn đăm đăm vàogương mặt lúc nào cũng nhiệt thành đến mức xu nịnh của Vy, hỏi nhỏ:
- Sángnay mình đi những chỗ nào Vy nhỉ?
-Nghi quên hả? Sáng nay Nghi dự giao lưu trực tuyến với báo điện tử P., rồi đichụp hình với nhiếp ảnh gia T…
- À,ra thế! – Nghi nhìn vào gương mặt mình trong gương một lát rồi hỏi thêm – Vậy tốiqua mình diễn ở những đâu?
- ỞC, G và F.
- Cóchuyện gì bất thường không?
-Không, vẫn bình thường mà.
- Ừ,mình biết rồi, cảm ơn Vy!
Nghiđứng dậy, đi về phía cửa. Trước khi ra khỏi phòng, cô quay lại nhìn thẳng vàogương mặt cúc cung của Vy, thoáng rùng mình, chẳng rõ vì lạnh hay vì sao. Ở bênngoài, nhân viên tổ chức đã đợi sẵn để chỉ đường ra sân khấu cho cô. Nghi vừabước chậm rãi vừa nghiêng tai lắng nghe. Dường như tim cô đang đập theo tiếngtrống Giao thừa trong đền Bạch Mã.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 18
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:39
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Chương 7
Kháchcuối
Hoarút nốt mấy cái khăn đang phơi ngoài dây. Khăn vẫn hơi ẩm, nhưng trời đã nhánhem tối, người đi đường cũng thưa thớt hẳn, phải cất dọn hết vào thôi. Cả dãyphố cắt tóc gội đầu này hàng nào hàng nấy đã đóng cửa nghỉ từ trưa nay hoặc từtối qua rồi còn gì. Cắm máy sấy hong mớ khăn cho khô thêm rồi gấp từng cái cholên giá, Hoa thở ra một hơi dài. Gọn ghẽ tinh tươm cả rồi, chuẩn bị đi tắmthôi. À, vẫn còn đống tóc vụn vun ra sát cửa từ sáng, mải khách quên khuấy mấtlúc nào không biết. Chổi đây rồi, hất ngay ra cho gọn.
-Này!
Hoagiật nảy mình quay ra. Trước cửa hàng, một gã tóc tai ngờm ng
p,râu ria xồm xoàm bặm trợn, đang nhìn như muốn vặn cổ người đối diện. Đôi giàybê bết bùn đất của gã vừa được trang điểm thêm bằng mớ tóc vụn, nom như xác conchuột chết trụi lông nham nhở. Thấy Hoa nhìn, gã cau mặt, trông lại càng
-Quét thế à?
- Chếtthật, xin lỗi anh. – “Thôi xong, gặp đầu gấu rồi”, Hoa nghĩ bụng, vội vứt chổivào góc nhà chạy ra tận nơi, cố nở nụ cười tử tế nhất. – Tại đường vắng nên emchủ quan. Anh vào đây em lau giày cho ạ.
Đầu Gấuim lặng, nhìn quanh dò xét. Hoa tái mặt nhìn theo ánh mắt của gã. Tiền khách trảHoa vẫn để trong ngăn kéo, hơn năm trăm ngàn. Chiếc điện thoại mới mua thì đểngay trên bàn, ngót triệu bạc. Rồi còn máy sấy, máy ép tóc, toàn hàng xịn, tiềntrăm cả.
-Đóng cửa rồi à? – Đầu Gấu hất hàm, đi tới xoay cái ghế, ngồi phịch xuống.
- Vâ…ấy, không ạ. – Hoa lập cập. – Anh gội đầu ạ?
- Cắttóc, gội đầu, cạo râu. Mất bao lâu?
- Phảihơn một tiếng ạ.
- Cómột mình thôi à?
- Dạ,vâng ạ.
- Làmgì mà cứ vâng dạ ạ riếc thế? Bao tuổi rồi?
- Dạ,em hăm hai ạ.
- Đấy,lại ạ! Gội đi, nhanh không Giao thừa bây giờ.
-Vâng, anh gội dầu gì? – Hoa định nói “ạ” nhưng cuối cùng kìm lại được.
- Gìchả được, loại kia đi.
Đầu Gấuchỉ chọn loại dầu thường, rẻ tiền. “Cũng còn may”, Hoa vừa nghĩ thầm vừa mộttay chế từng chút nước lã lên chỗ tóc vừa nổi chút bọt của gã, một tay gãi. Cólẽ cái đầu… gấu này không biết đến nước và xà phòng từ hàng triệu năm nay rồi.Tóc dài vô tổ chức, bết tảng, quyện bụi đất cứng đơ như vuốt keo. Nửa lọ dầu gộiđổ vào gãi mãi mới mềm, không có bọt trắng mà chỉ lên chút gợn màu cháo lòng.
- Emgãi thế này vừa chưa anh?
- Ờ,rồi… Em thuê nhà của ông bà Tâm à?
-Vâng, nhưng ông Tâm mất rồi, còn bà thôi.
- Ôngmất rồi à? – Đầu Gấu ngẩng lên, thảng thốt nhìn vào bóng Hoa trong gương.
-Vâng, ông mất được hơn một năm rồi, vừa mới qua giỗ đầu được tháng rưỡi, haitháng thôi.
- Trướcông Tâm mở hàng cho thuê truyện ở đây. Anh hay ra thuê.
- Thếchắc lâu lắm rồi. Vì khi em đến làm nó đã là hàng gội đầu. Ông bà Tâm thì lênchung cư ở từ trước đấy nữa cơ.
- Emlàm được bao lâu rồi?
-Cũng phải gần ba năm. Hồi ấy cháu bà Tâm mở cửa hàng rồi nhượng lại cho em.
-Cháu bà Tâm… là Thúy Giang?
-Vâng, anh cũng biết chị ấy à?
- Trướcanh học cùng.
- Chịấy xinh anh nhỉ.
- Ờ…Giờ Giang thế nào?
- Chịấy lấy chồng rồi.
- Lấychồng rồi à?
-Vâng, chồng người Hàn Quốc. Đợt vừa rồi bà Tâm còn sang chơi nữa… Anh lên bàn đểem x
Đầu Gấuloay hoay mãi mới tìm được cách nằm trên bàn xả cho thân hình quá khổ. Gã cởigiày rồi nằm với đôi chân khoanh gập lại như một thế yoga quái gở. Hoa để mặcgã tự thu xếp, vào trong mở vung nồi nước mùi già, đổ thêm nước lã. Hương mùigià ấm sực làm Đầu Gấu nghển hẳn đầu lên nhìn. Câu chuyện về người quen chunglàm Hoa bớt sợ, đã có thể nhìn gã một cách không lấm lét, thậm chí còn có thểnhường cho gã vài gáo nước tắm tất niên.
- Bamươi năm nào mẹ em cũng đun nước mùi già cho cả lũ bọn em tắm. Em đổ thêm nướcđể lát nữa anh gội xong thì tráng.
- Cảmơn em.
Có lẽmột nụ cười vừa xuất hiện trên môi của Đầu Gấu, nhưng Hoa đang đứng phía trên đầugã nhìn xuống nên thấy nó như là mếu. Từ đuôi mắt đen kịt bụi của gã, một giọtnước chớm lăn ra. Hoa từ từ khỏa nước rửa sạch cả bụi và hòa tan giọt nước nhỏxíu ấy, tự dưng không biết nói gì.
- Nhàem ở đâu? Chắc gần đây nhỉ? Thấy Hoa im lặng lâu, Đầu gấu bắt chuyện.
- Em ởtận Yên Bái cơ.
- Thếmà giờ này chưa về?
- Nămnay em không về, ở lại ăn Tết thành phố cho vui.
- Saokhông về? Tết thành phố có vui gì đâu.
- Ở lạithành phố không vui nhưng về quê còn buồn hơn.
- Saothế?
- Nămnay suy thoái, làm ăn khó khăn anh ạ.
- Khómấy cũng phải mua được cái vé xe khách chứ!
- Véđược. Nhưng về mà không có món tiền biếu bố mẹ anh chị, mừng tuổi các các cháu,rồi quà cho họ hàng... buồn lắm anh ạ.
- Ờ,cả năm mới có dịp về mà đi tay không thì cũng ngại. Nhưng ở thành phố mà gặp gỡbạn bè đi chơi mấy tiếng cũng hết nhiều tiền lắm đấy.
- Emcó bạn bè gì đâu mà đi chơi.
-Không có người yêu đồng hương gì à?
-Không ạ, anh bảo em cứ ngập mặt trong cửa hàng cả ngày thế này thì chơi với ai.
- Thếba ngày Tết trùm chăn ngủ thôi hay sao?
- Nămnay, mùng Hai đẹp ngày, em mở hàng luôn, làm túc tắc trong Tết cũng được mỗingày vài ba khách... Anh có rửa tai không ạ?
- Cóchứ, bẩn kinh lắm.
-Cũng bình thường. Em làm quen rồi. Chắc anh đi đường trường mới về.
- Anhđi làm ăn ở tận trong Nam, vừa về đến Hà Nội lúc chiều.
- Thảonào đang mùa rét mà da anh đen thế. Nhà anh ở gần đây ạ?
- Nhàcũ ở gần đây, giờ chuyến đi chỗ khác rồi… Không cần massage đâu. Tráng nốt choanh rồi còn cắt tóc cạo râu nữa.
-Vâng, thế để em lấy nước mùi già.
Khinhững lọn tóc đẫm nước mùi già của người khách cuối cùng kỳ lạ rơi xuống sàn,trời đã tối hẳn, dường như đã vắng tanh, mùi hương trầm và thức ăn của nhà aibay sang, trộn lẫn với hương mùi già khiến cửa hàng nhỏ có chút không khí giađình. Bàn tay cầm dao cạo của Hoa đưa những đường từ tốn vào bộ râu tua tủa củagã, tạo ra những n đường màu da người giữa lớp bọt kem trắng xóa. Gã Đầu Gấu bặmtrợn dần biến mất. Trước gương còn lại một gã thanh niên, rắn rỏi và không hề xấutrai đang mỉm cười với Hoa.
- Anhgửi tiền… – Gã đứng dậy, rút ví.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 19
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:40
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Gãđưa một tờ tiền mệnh giá khá cao và bảo không lấy lại tiền thừa, như bất cứ mộtvị khách nam tử tế nào khác trong những dịp lễ tết thế này. Vậy mà không hiểusao Hoa thấy áy náy. Quần áo xuềnh xoàng bạc phếch, lại đi bộ, có lẽ gã khôngkhá giả gì.
- Anhơi, chờ chút ạ - Hoa mở ngăn kéo lấy ra một gói kẹo bộ dở, rút mấy chiếc dúivào tay gã – Quà quê em, mừng tuổi anh.
Gã bậtcười, cảm ơn xong còn định nói gì nhưng lại thôi. Hoa đứng nhìn theo cái dángcao lớn gù gù của gã khuất dần về phía cuối phố, nghĩ thầm “buồn cười thật cònchả biết tên nhau”, bất chợt thấy văng vẳng đâu đấy một khúc nhạc xuân rộn rã.

Haingười không quên nhau
Cháy.Giữa những tiếng hô hoán hò hét, giữa ánh đèn nhấp nháy và tiếng còi inh ỏi củaxe cứu hỏa, Điệp đứng yên, nhìn khối nhà chung cư nơi có căn hộ của mình biếnthành một cột khói cuồn cuộn, đầu óc váng vất và trống rỗng như bị ai rút cạn sạch.Cô vừa về đến nhà sau một ngày Chủ nhật bận rộn bất thường, mới chỉ tẩy trangvà thay bộ quần áo ở nhà, còn chưa kịp động vào mấy thứ rau củ vừa mua vét đượctrước lúc siêu thị đóng cửa, thì tiếng chuông báo cháy đã vang lên liên hồi kéotheo từng luồng khói khét lẹt xộc vào từ hành lang. Theo bản năng, cô bỏ chạy,không cầm theo gì ngoài ví tiền gần như lép kẹp và chiếc điện thoại sắp hếtpin.
Là mộtthư ký tòa soạn đầy trách nhiệm, Điệp đã gọi ngay mấy cuộc điện thoại điều khẩncấp phóng viên, biên tập viên theo vụ cháy. Và giờ đây, với lượng pin chỉ đủcho một cuộc gọi ngắn nữa, cô không biết phải gọi cho ai trong danh bạ lưu mấytrăm số của mình. Gia đình ư? Lâu nay cả nhà vẫn coi cô là trụ cột, là c filepos-id=\\\"filepos241786\\\">ỗdựa, chứ không phải ngược lại. Cấp trên? Họ chỉ cần biết đúng một điều là báo sẽkịp thời có tin bài ảnh về vụ cháy, không thua kém bất cứ “thằng” nào. Cấp dưới?Họ hẳn sẽ quan tâm đến cô bằng những lời xuýt xoa thăm hỏi, nhưng là vào sángmai, khi cô đến tòa soạn trong dáng vẻ tự tin như bao lâu nay họ vẫn thấy. Nhữngchủ doanh nghiệp hay ngôi sao giải trí? Ồ không, họ chỉ biết Điệp – thư ký tòasoạn báo Q, chứ không biết Điệp, người phụ nữ để mặt mộc, mặc quần áo nỉ, cónhà bị cháy, và đang cần giúp đỡ. Còn bạn bè? Cô chưa bao giờ thực sự có bạnbè.
Điệpmỉm cười chua chát, người duy nhất mà cô có thể nhờ cậy vào lúc này lại là Vũ.
* * *
Vũnhìn màn hình điện thoại, hơi cau mày. Số gọi đến không có trong danh bạ, nhưnganh biết là của ai, vì nó trùng với ngày sinh của một người. Đây là lần đầutiên người ấy gọi cho anh sau mấy năm, ba hay bốn, anh cũng không nhớ chínhxác. Anh ra hiệu cho mấy thằng bạn ngồi cùng bàn im lặng rồi nhấn nút nghe.
- Điệpà? Có việc gì đấy? – Anh hỏi, cố giữ giọng thật hững hờ.
- Nhàtôi đang cháy.
- Hả,sao? – Cố gắng vừa rồi của Vũ đã thất bại hoàn toàn.
- Anhđừng chen vào. Máy tôi sắp hết pin – Người ở đầu bên kia nói nhanh - Tôi khôngsẵn tiền. Anh chuyển khoản cho tôi vay mấy triệu. Tài khoản số……
Đúnglúc đó, một bàn thắng được ghi, cả quán nhao lên. Khi những tiếng hô vui sướnghoặc cay cú lắng xuống, điện thoại của Vũ đã trở về trạng thái rảnh. Anh gọi lạinhưng chỉ thấy âm thanh báo số máy hiện không liên lạc được. Không chần chừ mộtgiây, Vũ đứng dậy, đi về phía cửa. Đám bạn nhao lên gọi với theo nhưng anhkhông trả lời. Vợ anh, chính xác hơn là vợ cũ, đang cần
* * *
Trongđám đông những ông chồng tụ tập bàn tán nguyên nhân diễn biến đám cháy, nhữngbà mẹ dỗ con khóc, những người trong gia đình nháo nhác gọi nhau, một người phụnữ nhỏ nhắn lẻ loi như Điệp chẳng làm ai chú ý, trừ Vũ. Phải mất một lúc, anh mớilen được vào chỗ cô đứng. Thấy anh, cô hơi sững sờ, mãi sau mới thở ra hai câu,nửa nhấm nhẳng nửa áy náy:
- Anhviệc gì phải đến đây! Tôi đọc tài khoản rồi mà. Mà sao anh biết tôi ở đây?
- Tôigọi cứu hỏa hỏi xem chỗ nào đang cháy to nhất – Vũ cười cười, trả lời qua loavà nhìn quanh – Công an hay ban quản lý nhà có phổ biến gì chưa?
- Đámcháy đã được khống chế. Hơn mười người bị ngạt khói, trong đó có hai người rấtnguy kịch – Điệp nói như thể đang đọc lời dẫn trên đầu bài báo.
Vũnhìn Điệp bằng ánh mắt thương hại:
- Côvẫn làm báo Q à? Bệnh nghề nghiệp của cô nặng quá rồi đấy!
- Tôimệt quá rồi! – Điệp thở dài – Anh để hôm khác hãy châm chọc, được không?
Vũ trảlời câu năn nỉ hiếm hoi của Điệp bằng cách cởi áo khoác đưa cô.
- Cámơn, tôi không lạnh.
- Mặcvào! – Vũ hừ một tiếng, ấn chiếc áo vào tay Điệp – Run lập cập nãy giờ cònkhách sáo vớ vẩn!
Điệpkhoác chiếc áo lên vai. Mùi nước hoa nam đã từng vô cùng quen thuộc xộc vào mũikhiến cô rưng rưng. Cô nhìn Vũ đi đi lại lại hỏi han người này người kia vềtình hình tòa nhà, không thể ngănớ về cuộc hôn nhân ngắn ngủi với anh. Vũ làcon nhà khá giả, hào hoa, tự tin, sành sỏi. Điệp lấy anh vì những ưu điểm ấy,và cô ly hôn cũng vì tất cả những “ưu điểm” ấy….
- Đithôi – Vũ quay lại, cắt ngang mạch hồi tưởng của Điệp – Người ta bảo tầng 15 bịmuội khói bám đen kịt. Giờ cũng muộn rồi. Tạm thời về chỗ tôi, mai tính tiếp.
* * *
- Tạisao cô lại gọi cho tôi?
Vũ vừamở tivi vừa hỏi với vào trong bếp. Điệp đang đứng ở đó, nạo một củ cà rốt màanh cũng chẳng biết bà giúp việc nhét vào tủ lạnh từ lúc nào. Việc cô xuất hiệntrong bếp nhà anh khiến anh có ảo giác là hai người chưa bao giờ ly hôn và hơnba năm qua chỉ là giấc mộng dài hoang đường.
- Anhnghĩ tôi có thể gặp ai khác với bộ dạng thế này à? – Điệp nói mà không ngẩng đầulên.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

khutaigame [ ID:763 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1276 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 20
Thời Gian: Chủ Nhật, 22/09/2013, 12:40
Gửi Tin Nhắn Đến khutaigame
Tìm Bài Viết Của khutaigame

Vũ đứngdậy, đến bên cửa bếp, dựa tường nhìn Điệp. Với bộ quần áo nỉ hơi sờn và gương mặtkhông son phấn, trông cô khá buồn tẻ, không còn vẻ xù lông nhím như trong nhữnglần hai người gặp nhau ở tòa án, cũng không giống mụ vợ ghê gớm quản chồng kènkẹt mà anh đã từng ghét cay ghét đắng.
- Anhăn tối chưa? – Điệp ngoái lại hỏi Vũ trong khi tay vẫn thoăn thoắt đảo thức ăntrong chảo - Muốn ăn thêm không?
- Ừ,cho tôi một đĩa – Anh định nói thêm là nhiều lúc rất nhớ những món ăn cô nấu,nhưng rồi lại thôi.
Látsau, hai người ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn ăn hình vuông, trước mặt là haiđĩa miến xào nghi ngút khói. Vũ nhìn đĩa miến xào toàn rau, hỏi tò mò:
- Saocô chuyển sang ăn chay?
-Không có lý do gì đặc biệt, thấy tốt cho sức khỏe thì ăn – Điệp trả lời nghe thậtbâng quơ.
- Côkhông phải là người như thế?
-Sao?
- Ănchay vì tốt cho sức khỏe. Chắc chắn phải có một chuyện gì đó cần đánh đổi!
Điệpkhựng lại mất một giây vì câu nói có thể gọi là “trúng tim đen” của Vũ. Thì raanh hiểu cô hơn cô tưởng…….
- Tôiăn chay để trả nợ thánh thần – Cuối cùng thì Điệp cũng quyết định nói thật.
- Làsao?
- ThằngQuý bị bệnh, tôi đi lễ, sư thầy bảo nếu nó tai qua nạn khỏi thì tôi nên ănchay.
- Tàolao thế cũng tin! Mà em cô bị bệnh gì?
- Ungthư máu. Đã ghép tủy thành công.
Vũ ngừngăn ngẩng đầu lên, có cảm giác nghẹn. Sự việc nặng nề thế mà Điệp nói thản nhiênnhư không.
- Nămkia năm kìa bán nhà cũng vì việc này à?
Điệpgật đầu. Căn nhà đã bán là tài sản Vũ để cho cô khi ly hôn. Không lâu sau đó,em trai cô phát bệnh, cô quyết định bán nó đi. Khi cô bán nhà, anh ra nướcngoài tu nghiệp, cô nhờ mẹ chồng cũ báo cho anh biết nhưng không nói lý do. Mẹchồng cũ thì nói mát mẻ mấy câu, còn anh thì không hỏi lại.
- Cáinhà hiện tại là…
- Bánnhà kia, chữa bệnh cho thằng Quý còn thừa tiền, mua nhà này từ lúc đang xâymóng, có vay thêm, mới dọn về hồi đầu năm. Điệp trả lời gọn ghẽ, tuần tự, nhưthể đó là việc của ai khác.
Vũ ngồith ra, trầm ngâm một lúc nói một câu chẳng ra an ủi, chẳng ra cảm thán:
- Vấtvả quá!
-Cũng không đến nỗi.
- Emrất giỏi, rất kiên cường, thật đấy!
Điệpngẩng đầu lên nhìn anh một giây rồi lại cúi xuống ăn. Ba năm không gặp, dườngnhư Vũ thay đổi, anh đã biết quan tâm đến người khác hơn một chút.
* * *
Mườihai rưỡi đêm, Vũ vẫn trằn trọc không yên. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi bên bàn ănvới Điệp hồi tối khiến anh không tài nào ngủ được. Mấy lần, anh định sang phòngbên tìm Điệp, nhưng rồi lại lần chần. Những sự kiện quá khứ cứ trào lên trong đầuanh.
Vũ đãchủ động tấn công Điệp dù biết cô đã có người yêu. Anh đã dùng đủ các loại bẫyvật chất hào nhoáng để dụ dỗ cô. Rồi cô có thai và hai người cưới nhau trong sựbằng mặt không bằng lòng của gia đình anh, cũng như của chính anh.
Saukhi cưới, anh vẫn giữ nguyên thói quen của một thằng con trai nhà giàu với nhữngthú vui, những cuộc gặp gỡ ăn chơi thâu đêm suốt sáng với đám bạn, còn Điệp phảicố gắng chu toàn bổn phận làm dâu trong gia đình nhiều lễ nghĩa, nhiều ngườihay xét nét, làm vợ một người hoàn toàn không có trách nhiệm làm chồng như anh.Những chênh lệch về lối sống càng ngày càng lộ rõ, những mâu thuẫn càng ngàycàng khó dung hòa. Và việc cái thai chết lưu ở tháng thứ năm là cái cớ để chấmdứt tất cả.
Vàitháng sau khi ly hôn, cơ quan cho Vũ ra nước ngoài tu nghiệp. Sống xa nhà, xahoàn cảnh thuận lợi với những ưu đãi quen thuộc, Vũ mới bắt đầu đặt mình vào vịtrí của Điệp để suy nghĩ và nhận ra nhiều điều. Nhưng lúc đó mọi chuyện đã xongxuôi, khoảng cách quá xa còn thời gian thì quá muộn để vãn hồi. Hai năm sau,anh quay về và biết cô đã bán nhà, dọn đi nơi khác…
Nghĩngợi thêm một lúc, Vũ trở dậy, đi sang gõ cửa phòng bên cạnh. Khi cửa mở, anhngập ngừng rất lâu nhưng rồi cũng nói xong cái câu mà lẽ ra anh phải nói từ mấynăm trước.
* * *
Sánghôm sau, khi Vũ ngủ dậy, Điệp đã rời khỏi nhà. Trên bàn, bên dưới chiếc đĩa đựngmấy lát bánh mì kẹp thịt hun khói vẫn còn âm ấm là một tờ giấy xé ra từ sổ tay,chữ viết hơi ngoáy:
Vũ,
Em chấpnhận lời xin lỗi rất rất rất muộn của anh. Nhưng cuộc đời cũng giống một đámcháy. Chẳng có thứ gì đi qua nó mà trở lại nguyên vẹn được nữa. Chúng ta hãy cứsống và lãng quên nhau như lâu nay. Cảm ơn anh vì tất cả.
Điệp.
TB:Em lấy hai triệu trong ví của anh. Sẽ chuyển khoản trả sớm.
Vũ ănbánh mì, đọc đi đọc lại mảnh giấy rồi bật cười thành tiếng. Điệp bảo rằng lâunay họ sống và lãng quên nhau. Nhưng cô vẫn giữ, hoặc vẫn nhớ, số điện thoại,tài khoản và khẩu vị của anh.
Cònanh thì nhớ ngày sinh của cô, và cả số tài khoản nữa.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Độc Thân, Cần Yêu Full (Trần Thu Trang)
Page 4 of 5«12345»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Độc Thân, Cần Yêu Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Độc Thân, Cần Yêu Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook