Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn (15) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 15 of 20«1213141516171920»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn (MinhKhanh)
Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn
MinhKhanh [ ID:902 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 298 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 71
Thời Gian: Thứ 7, 15/02/2014, 17:37
Gửi Tin Nhắn Đến MinhKhanh
Tìm Bài Viết Của MinhKhanh

rồi nói rất rành rọt.

“Đi nhà nghỉ với tôi nhé.”

Hoành Tá Tràng há hốc mồm nhìn, anh tài xế cũng liếc tôi qua gương. Hoành Tá Tràng gạt tay tôi xuống.

“Điên à, tỉnh lại đi.”

Tôi lại đặt tay lên vai anh ta một lần nữa và nụ cười của tôi dường như đã tươi lên một chút ít.

“Đi nhà nghỉ với tôi đi mà.”

Hoành Tá Tràng thở dài nhìn tôi.

“Thôi được, dù sao cô cũng không thể về nhà với bộ dạng này.”

“Có thế chứ!”

Tôi đập vai anh ta và nở một nụ cười cứng đơ, buốt giá.

Xe taxi dừng lại ở một nhà nghỉ trông có vẻ bề thế và sạch sẽ. Tôi đi thẳng vào bên trong và đó là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi đặt chân đến nơi như thế này. Cậu nhân viên không biết vô tình hay cố ý mà cứ khăng khăng nói rằng chỉ có một phòng trống duy nhất. Hoành Tá Tràng bối rối nhìn tôi, tôi không nói không rằng, giật ngay chìa khóa trên tay cậu nhân viên rồi phi vút lên trên phòng, Hoành Tá Tràng hốt hoảng đuổi theo.

Vừa bước vào, tôi đã lao ngay vào nhà tắm, tôi xả nước và để mặc những tia nước ấm nóng xối thẳng vào mặt mình. Không biết vì sao mà nước trên mặt tôi lại có vị mặn chát đến vậy. Tôi khóc, khóc to và khóc thỏa thuê trong nhà tắm. Tôi nghĩ, tiếng nước chảy đã át được tiếng khóc của mình, nước sẽ cuốn trôi luôn cả những thất vọng, những tan vỡ, những cú sốc mà tôi đã trải qua. Lần đầu tiên trong đời mới biết mùi vị thực sự của cay đắng.

Tôi đã ngồi trong phòng tắm rất lâu, khóc rất nhiều, khóc đến lúc tôi tưởng như mắt mình nặng trĩu lại, nếu không nhờ tiếng đập cửa và tiếng gọi hoảng hốt của Hoành Tá Tràng. chắc tôi không thể dừng lại mất. Tôi gắng gượng đứng dậy, lau sạch người và mặc nguyên bộ quần áo cũ. Tôi mở cửa bước ra một cách thờ ơ trước sự lo lắng điên cuồng của Hoành Tá Tràng. Anh ta kéo tôi ra ngoài, đẩu tôi xuống ghế và vớ lấy cái khăn lau tóc cho tôi. Kỳ lạ! Sao anh ta không hỏi tôi lý do của sự rệu rã này? Sao không cằn nhằn, không móc mỉa, cũng không hề dạy dỗ tôi? Bình thường anh ra có để tôi yên đâu? Tôi nhìn Hoành Tá Tràng đầy cảm kích và băn khoăn. Anh ta nhìn đi nơi khác để tránh ánh nhìn của tôi, nhưng tay vẫn không ngừng lau tóc cho tôi. Chúng tôi chẳng ai nói với ai câu gì nữa. Tôi để mặc Hoành Tá Tràng vừa sấy vừa lau tóc cho mình, mặc dù, sự vụng về của anh ta đã khiến tôi không ít lần đau điếng, nhưng kệ, cái sự đau đớn ở trên đầu làm sao bằng được nỗi đau trong tim…

Không bằng cách nào tôi đã ngủ mê mệt. Khi tỉnh dậy, tôi cảm giác như đầu mình vừa bị ai đó bổ làm đôi, đau và nặng nề khủng khiếp. Tôi nhìn quanh, không thấy Hoành Tá Tràng đâu, chỉ thấy một bộ đồ ở nhà rất màu mè được gấp gọn cuối đuôi giường. Trời ơi, không lẽ đêm qua, tôi và anh ấy đã… Trời ơi, không thể nào! Tôi cố vắt óc để nhớ lại tất cả, nhưng chỉ nhớ đến đoạn chải tóc rồi quên tiệt. Tôi nhỏm người dậy, nhưng một cơn choáng khiến tôi nằm rệp xuống. Ốm rồi, bố khỉ!
Có tiếng kẹt cửa, Hoành Tá Tràng đi vào. Anh ta nhìn tôi, không nói không rằng. Chết rồi, có vẻ nghiêm trọng đây, trời ơi, chẳng lẽ… Hoành Tá Tràng đến gần tôi, tôi vội vã chùm chăn kín mít, vừa sợ hãi, vừa xấu hổ. Hoành Tá Tràng ngồi xuống, cỗ gắng gỡ chăn ra.

“Trùm làm gì, tối qua tôi thấy hết rồi!”

“Hả? Trời ơi, anh… anh thấy hết rồi à?”

“Ừm, thấy hết rồi!”

Ôi, trời cao đất rộng ơi! Tôi đã làm gì thế này? Tôi đã mắc sai lầm quái quỷ gì thế này cơ chứ. Tôi chồm dậy.

“Anh nói đi, tối qua… chúng ta… đã làm… gì?”

“À, tối qua cô đi tắm… Rồi tôi sấy đầu, lau tóc cho cô! Rồi cô đi ngủ!”

“Thế anh ngủ ở đâu?”

“Tôi mà ngủ được à? Tối qua một mình cô nằm dang tay dang chân hết cả cái giường, tôi đành ngủ ngồi ở ghế, mà này… tôi thấy hết rồi.”

“A… đồ biến thái… anh dám….”

“À, tối qua tôi thấy… cô nằm ngủ mà nước dãi cứ nhỏ tong tong hai bên mép, rồi còn nghiến răng


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

MinhKhanh [ ID:902 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 298 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 72
Thời Gian: Thứ 7, 15/02/2014, 17:38
Gửi Tin Nhắn Đến MinhKhanh
Tìm Bài Viết Của MinhKhanh

trèo trẹo nữa chứ!”

Hả? Hoành Tá Tràng đã thấy tôi trong bộ dạng xấu xí và bẩn thỉu thế ư? Thế thì còn đâu niềm kiêu hãnh của tôi nữa? Tại sao không ai khác mà là Hoành Tá Tràng nhìn thấy chứ, chắc chắn anh ta sẽ rêu rao khắp thế giới cho mà xem. Hoành Tá Tràng nhìn tôi cười tủm.

“Trông cô lúc đó giống hết một con cóc đang ngồi cầu mưa ấy!”

Cái gì? Bản cô nương đây mà giống cóc ư? Tôi co hai chân, lấy hết sức bình sinh đạp mạnh một phát khiến Hoành Tá Tràng mất đà lăn cu chiêng xuống nền nhà, đập đầu vào ghế. Anh ta ôm đầu nằm lăn ra, tôi hốt hoảng nhảy xuống, lay anh ta lia lại. Trời ơi, Hoành Tá Tràng, tỉnh lại đi, tôi chỉ… chỉ song phi có một cú thôi mà, sao anh lại… chết được!!! Hoành Tá Tràng, tôi thề… Tôi không cố ý, tôi biết là đập đầu vào bất cứ thứ gì cũng dễ gây ra cái chết người, nhưng… tôi… tôi chỉ là… ngộ sát thôi? Đúng không? Tội không to lắm đâu nhỉ? Tôi vừa lay vừa nói nhảm. Hoành Tá Tràng bật dậy cười ngặt nghẽo.

“Cô điên à, tôi đã chết đâu mà đòi ngộ sát với chả ngộ siếc.”

Ơ hơ! Chưa chết hả? Biết thế đập cho phát nữa chết luôn. Tôi cũng cười, lòng cảm thấy nhẹ nhõm biết bao. Thật ra, trong giờ phút này tôi cảm kích Hoành Tá Tràng lắm, anh ta đã vực tôi dậy mà không cần biết vì sao tôi lại ngã. Anh ta lặng lẽ ở bên, bảo vệ bao giờ tò mò về bất cứ chuyện gì của tôi. Như thế lại hóa hay, tôi sẽ không phải nhắc lại thêm một lần nào những thất vọng mà tôi đã trải qua. Tôi chỉ giữ nó cho riêng tôi, riêng tôi mà thôi. Hoành Tá Tràng đứng dậy xoa xoa đầu, anh ta định nói điều gì đó với tôi nhưng lại thôi. Tôi vẫn ngồi yên dưới nền nhà, một cảm giác hụt hẫng mênh mông cuộn lên và nước mắt bắt đầu rơi.

Hoành Tá Tràng lại ngồi xuống, anh ta đưa cho tôi chiếc điện thoại của tôi. Và nói bằng giọng nhẹ bẫng.

“Gọi cho anh ta đi, anh ta đã gọi cho cô cả đêm qua.”

Tôi nhếch mép và lắc đầu. Hoành Tá Tràng ngồi dựa hẳn vào thành giường và nói như nói cho ai đó nghe chứ không phải tôi.

“Tối qua tôi đã nghe điện thoại và nói cô đã an toàn. Anh ta có vẻ rất lo lắng…”

Tôi không nói gì, mà thực ra chẳng còn gì để nói. Nếu anh ấy thật sự lo lắng đến thế thì đã chạy theo tôi ngay từ lúc tôi bước ra khỏi quán. Nếu anh ấy yêu tôi đến độ có thể vượt qua tất cả thì đã phải lên tiếng bảo vệ tôi khi mẹ anh ấy nói những lời như xát muối vào tôi chứ. Tôi sẽ đủ mạnh mẽ, đủ sự kiềm chế, đủ cả sự cư xử thanh lịch nếu như lúc đó Lãng Tử nắm lấy tay tôi để tôi kìm nén, để tôi tin tưởng và dựa dậm thì đã không đến nỗi… Đến bây giờ, tôi mới nhìn lại mình. Là tôi đây sao? Là Đỗ Tiến Phương yêu đời, giải dị đây sao? Tôi đã trát phấn lên mặt mình, mặc những bộ quần áo không hợp với mình, tôi đã nuôi tóc dài, đã cố hiền lành, đã từ bỏ những thói quen vốn có, thậm chí… hạn chế luôn cả việc gặp gỡ hai thằng bạn thân của tôi. Để làm gì? Rốt cuộc chẳng để làm gì cả. Tôi hoang mang khi nhận ra rằng đã từ lâu, mình không còn là mình nữa. Tôi đã sống với một hình hài đi mượn ở đâu đó, yêu bằng suy nghĩ giản đơn và có phần… tự tin thái quá của mình. Tôi đã làm gì mình thế này?

Tôi ngồi bất động dưới sàn nhà, Hoành Tá Tràng ngồi bên cạnh cũng như một bức tượng. Đôi khi, chẳng cần an ủi bằng lời mới thể hiện sự quan tâm, Hoành Tá Tràng đã kiên nhẫn ngồi hàng giờ cùng tôi trong im lặng. Tôi đã thầm cảm ơn anh ta vì đã không nói một lời an ủi nào. Tôi thầm cảm ơn sự kiên nhẫn của anh ta khi ngồi nhìn một đứa rũ rượi như tôi mà không hề than vãn, mặc dù, thường ngày anh ta có bao giờ tha cho tôi đâu.

Tôi ngồi mãi, ngồi mãi cho đến khi Hoành Tá Tràng cất lời phá tan không khí u ám trong phòng.

“Quần áo của cô bẩn hết rồi, tôi mua tạm một bộ cho cô mặc đấy.”

Anh ta đưa tôi bộ quần áo hoa hòe hoa sói đang gấp gọn trên giường. Tôi cầm lấy bộ quần áo mà lòng cảm thấy ấm lại.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

MinhKhanh [ ID:902 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 298 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 73
Thời Gian: Thứ 7, 15/02/2014, 17:38
Gửi Tin Nhắn Đến MinhKhanh
Tìm Bài Viết Của MinhKhanh

trèo trẹo nữa chứ!”

Hả? Hoành Tá Tràng đã thấy tôi trong bộ dạng xấu xí và bẩn thỉu thế ư? Thế thì còn đâu niềm kiêu hãnh của tôi nữa? Tại sao không ai khác mà là Hoành Tá Tràng nhìn thấy chứ, chắc chắn anh ta sẽ rêu rao khắp thế giới cho mà xem. Hoành Tá Tràng nhìn tôi cười tủm.

“Trông cô lúc đó giống hết một con cóc đang ngồi cầu mưa ấy!”

Cái gì? Bản cô nương đây mà giống cóc ư? Tôi co hai chân, lấy hết sức bình sinh đạp mạnh một phát khiến Hoành Tá Tràng mất đà lăn cu chiêng xuống nền nhà, đập đầu vào ghế. Anh ta ôm đầu nằm lăn ra, tôi hốt hoảng nhảy xuống, lay anh ta lia lại. Trời ơi, Hoành Tá Tràng, tỉnh lại đi, tôi chỉ… chỉ song phi có một cú thôi mà, sao anh lại… chết được!!! Hoành Tá Tràng, tôi thề… Tôi không cố ý, tôi biết là đập đầu vào bất cứ thứ gì cũng dễ gây ra cái chết người, nhưng… tôi… tôi chỉ là… ngộ sát thôi? Đúng không? Tội không to lắm đâu nhỉ? Tôi vừa lay vừa nói nhảm. Hoành Tá Tràng bật dậy cười ngặt nghẽo.

“Cô điên à, tôi đã chết đâu mà đòi ngộ sát với chả ngộ siếc.”

Ơ hơ! Chưa chết hả? Biết thế đập cho phát nữa chết luôn. Tôi cũng cười, lòng cảm thấy nhẹ nhõm biết bao. Thật ra, trong giờ phút này tôi cảm kích Hoành Tá Tràng lắm, anh ta đã vực tôi dậy mà không cần biết vì sao tôi lại ngã. Anh ta lặng lẽ ở bên, bảo vệ bao giờ tò mò về bất cứ chuyện gì của tôi. Như thế lại hóa hay, tôi sẽ không phải nhắc lại thêm một lần nào những thất vọng mà tôi đã trải qua. Tôi chỉ giữ nó cho riêng tôi, riêng tôi mà thôi. Hoành Tá Tràng đứng dậy xoa xoa đầu, anh ta định nói điều gì đó với tôi nhưng lại thôi. Tôi vẫn ngồi yên dưới nền nhà, một cảm giác hụt hẫng mênh mông cuộn lên và nước mắt bắt đầu rơi.

Hoành Tá Tràng lại ngồi xuống, anh ta đưa cho tôi chiếc điện thoại của tôi. Và nói bằng giọng nhẹ bẫng.

“Gọi cho anh ta đi, anh ta đã gọi cho cô cả đêm qua.”

Tôi nhếch mép và lắc đầu. Hoành Tá Tràng ngồi dựa hẳn vào thành giường và nói như nói cho ai đó nghe chứ không phải tôi.

“Tối qua tôi đã nghe điện thoại và nói cô đã an toàn. Anh ta có vẻ rất lo lắng…”

Tôi không nói gì, mà thực ra chẳng còn gì để nói. Nếu anh ấy thật sự lo lắng đến thế thì đã chạy theo tôi ngay từ lúc tôi bước ra khỏi quán. Nếu anh ấy yêu tôi đến độ có thể vượt qua tất cả thì đã phải lên tiếng bảo vệ tôi khi mẹ anh ấy nói những lời như xát muối vào tôi chứ. Tôi sẽ đủ mạnh mẽ, đủ sự kiềm chế, đủ cả sự cư xử thanh lịch nếu như lúc đó Lãng Tử nắm lấy tay tôi để tôi kìm nén, để tôi tin tưởng và dựa dậm thì đã không đến nỗi… Đến bây giờ, tôi mới nhìn lại mình. Là tôi đây sao? Là Đỗ Tiến Phương yêu đời, giải dị đây sao? Tôi đã trát phấn lên mặt mình, mặc những bộ quần áo không hợp với mình, tôi đã nuôi tóc dài, đã cố hiền lành, đã từ bỏ những thói quen vốn có, thậm chí… hạn chế luôn cả việc gặp gỡ hai thằng bạn thân của tôi. Để làm gì? Rốt cuộc chẳng để làm gì cả. Tôi hoang mang khi nhận ra rằng đã từ lâu, mình không còn là mình nữa. Tôi đã sống với một hình hài đi mượn ở đâu đó, yêu bằng suy nghĩ giản đơn và có phần… tự tin thái quá của mình. Tôi đã làm gì mình thế này?

Tôi ngồi bất động dưới sàn nhà, Hoành Tá Tràng ngồi bên cạnh cũng như một bức tượng. Đôi khi, chẳng cần an ủi bằng lời mới thể hiện sự quan tâm, Hoành Tá Tràng đã kiên nhẫn ngồi hàng giờ cùng tôi trong im lặng. Tôi đã thầm cảm ơn anh ta vì đã không nói một lời an ủi nào. Tôi thầm cảm ơn sự kiên nhẫn của anh ta khi ngồi nhìn một đứa rũ rượi như tôi mà không hề than vãn, mặc dù, thường ngày anh ta có bao giờ tha cho tôi đâu.

Tôi ngồi mãi, ngồi mãi cho đến khi Hoành Tá Tràng cất lời phá tan không khí u ám trong phòng.

“Quần áo của cô bẩn hết rồi, tôi mua tạm một bộ cho cô mặc đấy.”

Anh ta đưa tôi bộ quần áo hoa hòe hoa sói đang gấp gọn trên giường. Tôi cầm lấy bộ quần áo mà lòng cảm thấy ấm lại.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

MinhKhanh [ ID:902 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 298 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 74
Thời Gian: Thứ 7, 15/02/2014, 17:39
Gửi Tin Nhắn Đến MinhKhanh
Tìm Bài Viết Của MinhKhanh

giọt nước mắt nào trước anh ấy, nhưng khi vừa quay lưng, nước mắt đã rơi ướt mờ đôi mắt… Và hàng tháng trời sau đó, tôi vẫn không thôi quặn thắt khi bất chợt nhớ về giây phút ấy.

Tôi bắt đầu lại từ đầu. Tôi lại cắt tóc ngắn, đi giày bệt, mặc quần jean và đi xe máy. Tôi vẫn yêu đời, vẫn nanh nọc với Hoành Tá Tràng, vẫn ương bướng với mẹ tôi, vẫn ghê gớm với cả Bi Ve và Cây Sậy. Kết thúc một tình yêu thì đã sao? Bao giờ cũng thế, kết thúc một cái này sẽ mở ra cái khác, thế giới chưa bao giờ đóng sập cửa trước bất kỳ ai. Điều quan trọng là bạn có đủ can đảm bước tiếp để tìm kiếm những cánh cửa tiếp theo hay không thôi. Đương nhiên, tôi không can đảm nhưng tôi có đủ tự tin và lì lợm. Vì thế, tôi sẽ thử.

Chương 11: Tôi đã trở lại!!!

Chương 11.1

Tôi thất tình, nhưng thay vì nhốt mình trong căn phòng trống để gặm nhấm nỗi buồn thì tôi chạy tưng tưng ngoài đường như một đứa quá rảnh việc. Không ai, kể cả mẹ tôi nghĩ rằng tôi có thể trở lại một cách đầy sinh khí như thế. Mọi người nghĩ rằng tôi có đã quăng tình yêu tan vỡ vào trong sọt rác rồi. Chỉ riêng tôi biết rằng tim mình vẫn nhói đau khi thoáng nhìn thấy bóng dáng lủi thủi đi về của Lãng Tử sau mỗi giờ tan làm.

Vì thế, tôi tránh gặp mặt Lãng Tử một cách tối đa, tôi đi làm sớm hơn rồi ra về muộn hơn tất cả mọi người. Tôi vẫn thầm đứng trên ban công nhìn theo Lãng Tử cho đến khi anh ấy khuất dần giữa dòng xe cộ hỗn loạn. Tôi biết, Lãng Tử rất buồn vì thái độ kiên quyết và lạnh lùng của tôi. Nhưng, còn cách nào khác đâu? Tôi nghĩ, mọi chuyện rồi sẽ qua, thời gian rồi cũng dần làm phai mờ đi những rạn nứt trong lòng người, rồi Lãng Tử sẽ tìm thấy một người hợp với anh ấy hơn tôi, người không cảm thấy ngột ngạt trong thế giới đầy sự chỉn chu và hào nhoáng của anh ấy. Tôi tin là thế, ông bà ta chẳng nói rằng “Nồi nào úp vung nấy” còn gì, chúng tôi quá vênh nhau, dù cố gắng đến mấy cũng chẳng lấp đầy những kẽ hở cho cả hai phía được. Nghĩ như thế, tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng biết bao nhiêu.

Một buổi chiều, vào giờ tan tầm. Tôi lững thững lên sân thượng, từ tầng chín nhìn xuống, thấy lòng người chảy trôi như những con sông uốn lượn trên đường. Lần đầu tiên, tôi không còn tìm kiếm Lãng Tử trong dòng người đó nữa, tôi nghĩ, nên để mọi thứ đi qua để mình còn bước tiếp. Tôi hít một hơi thật dài cái không khí trong lành trên cao tít, nơi những ồn ào xe cộ dưới kia không thể nào với tới được. Đã có lúc, tôi nghĩ mình sẽ rời bỏ công ty này, rời bỏ tòa nhà này và rời bỏ cái sân thượng đã giúp tôi có những giây phút tĩnh tâm hiếm hoi này để đi đến một nơi khác. Nơi đó không có Lẵng Tử, không có những kỷ niệm của chúng tôi và càng không có những cơn nhói lòng khi nhìn thấy nhau như bây giờ. Nhưng rồi tôi nghĩ, chạy chốn không phải là tính cách của Đỗ Tiến Phương, tôi chọn cách đối diện, bởi một khi bản có đủ dũng cảm để đối diện với nỗi đau là khi bạn đã sẵn sàng để vượt qua nó.

Bất chợt, tôi có cảm giác như có ai đó sau lưng mình, tôi ngoái lại. Lãng Tử đứng im nhìn tôi. Tôi cố gắng mỉm cười một cách tự nhiên nhất nhưng mắt lại cay sè. Lãng Tử đến đứng cạnh tôi, đặt tay lên lan can, anh ấy không nhìn tôi, mà nhìn ra xa tít tắp. Lãng Tử hỏi.

“Em chờ anh à?”

“Không, em chỉ chờ cho hết tắc đường rồi về thôi.”

“Em ổn chứ.”

“Em ổn! Anh ổn không?”

“Anh không ổn chút nào.”

Tôi run run bấu chặt lan can, Lãng tử vẫn nói mà không nhìn tôi.

“Chúng ta… chia tay thật sao em?”

Tôi im lặng, vì chẳng biết nói gì vào lúc đó. Tôi sợ, sợ sẽ lại thêm một lần nữa gây ra sự tổn thương cho mình và cả cho anh.

“Anh xin lỗi vì đã làm cho em buồn, nhưng… anh thật sự…thật sự…không muốn mất em.”

Tôi lại cố gắng để mỉm cười.

“Anh không phải xin lỗi, vì cả hai chúng ta chẳng ai có lỗi, đơn giản vì chúng ta quá khác xa nhau, anh có


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

MinhKhanh [ ID:902 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 298 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 75
Thời Gian: Thứ 7, 15/02/2014, 17:39
Gửi Tin Nhắn Đến MinhKhanh
Tìm Bài Viết Của MinhKhanh

thấy thế không?”

Lãng Tử gật đầu một cách nặng nề, tôi như người hụt hơi.

“Anh và em… chúng ta dừng lại tại đây thôi, em mong anh sẽ tìm được một người phù hợp với anh hơn, nếu tìm được một người như thế, anh hãy bảo vệ đến cùng tình yêu đó nhé….Đừng như…”

Tôi bỏ lửng câu nói, chẳng lên nhắc lại làm gì, sự tổn thương không bao giờ dễ dàng với bất kỳ ai. Tôi cố gắng giữ sự bình thản bằng giọng nói, nhưng kỳ thực bão giông đang cuồn cuộn trong lòng.

“Em về trước đây! Hết tắc đường rồi.”

Tôi quay người bước đi thật nhanh, tôi có dự cảm rằng đây là lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện thẳng thắn với nhau như thế. Lãng Tử vẫn không nhìn về phía tôi, anh quay lưng lại và nhìn lên bầu trời đã bắt đầu lốm đốm những vì sao. Tôi sải bước, trái tim như dịu lại, tôi cảm thấy thanh thản vô cùng khi nói được những lời từ tận đáy lòng với anh. Đột nhiên, Lãng Tử quay người lại và gọi to “Phương!”. Tôi đứng khựng lại, tiếng gọi thân thương ấy giờ tôi cảm thấy xa xôi biết chừng nào, Lãng Tử thốt lên “Anh yêu em!”. Tôi vỡ ào nước mắt, giá như, giá như tôi có thể phá tung mọi thứ để lao đến bên người đàn ông đã khiến tôi mê dại một thời. Giá như, tôi có thể gạt phăng mọi sự khác biệt, gạt phăng sự tổn thương và thất vọng trước đó để đến bên người đó. Nhưng không, tôi không muốn phải tổn thương thêm một lần nữa, anh ấy yêu tôi, nhưng anh ấy còn yêu nhiều thứ khác nữa… Những thứ đó, tôi thừa biết suốt đời anh không dám đánh đổi chúng để có tôi, tôi cay đắng nhận ra mình không khác gì người yêu đầu tiên của anh. Đột nhiên tôi nghĩ, biết đâu chính cô ấy cũng lựa chọn sự từ bỏ giống tôi. Tôi ngoái đầu lại, mỉm cười một cách chua chát “em biết!”. Và không để Lãng Tử nói thêm điều gì, tôi chạy vụt đi. Nước mắt từ đâu đó lăn xuống môi, vừa ấm nóng vừa mặn chat… Tôi đã trở về nhà cùng vị mặn chát đó, nhưng trái tim thì dường như nhẹ bẫng…

Kể từ cuộc nói chuyện với Lẵng Tử, tôi đã không còn buồn nhiều như trước nữa. Tôi cảm thấy mình đủ tự tin để bắt đầu cuộc sống mới, nói đúng hơn là tiếp tục cuộc sống trước đây mà tôi đã từng sống. Mẹ tôi mặc dù không nói, nhưng qua anh mắt, tôi hiểu bà vẫn luôn lo lắng cho tôi. Sau bao nhiêu chuyện, mẹ vẫn là người ở cạnh tôi âm thầm và tận tụy một cách điển hình của tất cả các bà mẹ trên thế giới này. Tôi thầm cảm ơn mẹ, như đã từng cảm ơn Hoành Tá Tràng và bà đã không hỏi lý do vì sao tình yêu của chúng tôi tan vỡ. Đó mãi mãi là bí mật của riêng tôi, tôi không muốn mọi người có cái nhìn khác về Lãng Tử, và quan trọng hơn, tôi muốn giữ cho mẹ tôi khỏi tổn thương khi biết sự thật. Tôi muốn mẹ mãi bình yên, muốn mẹ mãi kiêu hãnh, mãi tự hào về những năm tháng bà vật lộn một mình giữa biết bao đàm tiếu dị nghị để nuôi tôi.

Tôi không còn gặp lại Lãng Tử kể từ đó, Lãng Tử cũng không còn tìm cách liên lạc với tôi nữa. Chúng tôi đã đi qua nhau một cách lặng lẽ và không ít đớn đau dằn vặt, nhưng mọi thứ dường như đã đi đúng quỹ đạo của nó. Tôi trở về đúng nghĩa là tôi. Tôi bắng nhắng, tôi tự tin, tôi bị Èm IC, ai nói gì cũng được, nhưng đó là tôi, là con người thật của tôi. Và tôi vui vì điều đó! Các bạn thân mến, hãy làm những gì khiến bạn thấy vui, vì cuộc đời rất ngắn ngủi, đừng tiếc gì cả.

Chương 11.2

Trong những ngày tiếp theo, ngoài công việc ra, tôi thấy mình thật là thừa thãi. Tôi chẳng còn gì để làm nữa, Cây Sậy thì bận chăm Chuối Hột đang có bầu, Bi Ve thì có tí hơi gái vào là lặn không sủi tăm. Lần nào chẳng thế, cứ lừa được một cô là dong đi đâu mất, một thời gian sau lại lù lù xuất hiện và buông một câu “Lại tuột xích bố nó rồi”. Trời ạ vô duyên như nó có ma nào thèm! Nhưng vừa nguyền rủa nó, tôi lại nghĩ đến tôi, bố khỉ! Biết đâu sau này cả hai đứa đều ế chỏng ế chơ lại đi cưới nhau thì toi.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn (MinhKhanh)
Page 15 of 20«1213141516171920»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook