Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) (8) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil)


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 8 of 15«126789101415»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) (MinhKhanh)
Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil)
MinhKhanh [ ID:902 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 298 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 36
Thời Gian: Thứ 2, 24/02/2014, 17:02
Gửi Tin Nhắn Đến MinhKhanh
Tìm Bài Viết Của MinhKhanh

Chap 33
- Hahaha....cuối cùng cũng đã được chuyển phòng! - tôi ngửa mặt lên trời cười lớn.
- Hahaha....chả vui tí nào! - tôi úp mặt đập đập vào cái gối- .... điên mịa nó oày, tại sao lại không vui thế này??? tại sao? tại sao? tại sao? - mỗi câu tại sao lại là một lần mặt tôi gặp mặt gối.
- Cậu điên thật rồi đấy, muốn biến cái mặt thành bánh dày à? - Chỉ Nhược mở cửa bước vào.
...
Tôi đã chuyển phòng được ba hôm, một điều đáng bất ngờ là phòng tôi có người khác chuyển vào, đó là...Luciana. Cũng chẳng lấy làm lạ, chắc nhà trường muốn tạo điều kiện cho couple công chúa - hoàng tử có thời gian bên nhau. Vấn đề là cứ huỵch toẹt ra từ đầu luôn đi, lại còn che che mới chả giấu giấu. Shirou rồi chắc sẽ phải chuyển sang một cái phòng vip khác để khỏi mang tiếng kỳ đà, dù sao thì cậu ấy cũng là con cháu hoàng tộc chứ không đến nỗi như tôi - bị đá sang phòng hạng "bình dân".
Nhưng cũng chẳng có gì đáng để tôi phải bận tâm nhiều lắm đúng không, có điều cái để lại trong đầu tôi một dấu hỏi to đùng chính là...
Hôm đó, sau khi thu dọn xong đồ đạc và chuẩn bị dời đi, vì cả hai tên bạn cùng phòng đều không thấy mặt đâu nên tôi quyết định để lại một lời nhắn báo rằng tôi đã chuyển phòng cho Shirou biết, còn tên kia thì tôi chả care. Tôi dán tờ giấy nhớ lên cửa phòng Shirou, sau đó quay lưng định bỏ đi luôn. Nhưng sau đó, chả biết vì cái gì mà tôi đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía phòng của....hắn.
"Dù sao thì cũng nên....ghé qua lần cuối chứ nhỉ?"
Nghĩ vậy, tôi quyết định khi quân lần chót, mở cửa! Căn phòng vẫn....lập dị như thế, tối om om như thể muốn nhát ma. Tôi lại tự hỏi công tắc đèn ở đâu, lần trước lúc tôi ghé vào, nó cũng tự sáng, chắc là chỉ cần có người vào thì nó sáng. Thế là tôi cứ đứng đó đợi đến gần ....15 sau, căn phòng vẫn "giữ nguyên hiện trạng".
Nản luôn, hay là phải đọc thần chú thì nó mới sáng đây??? Hồi trước tôi đã nói cái gì ý nhỉ?
- Vừng ơi, mở ra!
Không thấy gì hết, tôi gõ đánh cốp vào đầu tự c.h.ử.i mình ngu, không phải "vừng ơi, mở ra" mà là:
- Vừng ơi, sáng lên!
Vẫn đêk thấy gì, chắc hồi nhỏ tôi đọc Alibaba và 40 tên cướp nhiều quá, bị lú rồi.
- Thôi được, coi như Lung Linh này không có duyên với cái công tắc đèn! - tôi ức chế quay đầu định bỏ đi, mất hết cả kiên nhẫn.
Bỗng....
Phụt!
Cả căn phòng bật sáng, cái khỉ gì đang diễn ra thế này? Hắn y như con ma rồi, cái phòng của hắn cũng mang đậm phong cách.....phòng của hắn!
Tôi cuống lên vội chạy ra đóng sập cửa lại, thở hổn hển. Sau khi định thần lại, tôi mới chầm chậm mở cửa một lần nữa, đèn đã tắt. Thì ra đúng là cần phải đọc thần chú mới được, cổ tích vẫn tồn tại ở đâu đó trên đời, ví dụ như... ở đây!!! ^^
Có điều, hình như hồi trước tôi không có nói như này, rốt cuộc là sao ta?
Nghĩ vậy, tôi chầm chậm đọc lại câu vừa nãy:
- Thôi được...
Không thấy gì!
- ...coi như...
Vẫn không thấy gì!
- ...Lung Linh n...
Phụt!!!!!!!!
Nó lại sáng, đúng thế, căn phòng đã sáng khi tôi đọc đến....tên của tôi!!!
Ặc ơi, cái qué gì đang diễn ra thế này? Phòng của hắn nếu muốn sáng đèn thì phải đọc thần chú, hơn nữa câu thần chú đó...
Không phải "vừng ơi mở ra", cũng chả phải "úm ba la xì bùa"...
Mà lại là...
TÊN CỦA TÔI????????????
Đúng thế! Là tên của tôi, cái tên mà hắn nói rằng: không thể lưu nổi vào đầu!
Thử hỏi, lôgic ở đâu trên đời?
-----------------------
BỘP!!!
Chỉ Nhược vỗ nhẹ lên vai tôi:
- Đang nghĩ cái gì đấy? Mặt cứ đờ ra, yêu anh nào rồi à? - con nhỏ cười gian.
Tôi phi thẳng cái gối đang cầm về phía con nhỏ, quát tướng lên:
- Này thì YÊU!
Con nhỏ né được, lại cười khoái trá, cái mặt nó như thể muốn nói "trúng tim đen rồi chứ gì" ý. Ăn nói vớ vẩn, mẹ tôi mà biết thì toi, còn cha tôi mà biết thì hậu quả còn thảm hơn .....vào nhà đá bóc lịch.
- Cậu vỗ vai mình, hôm nay mình mà gặp xui xẻo thì cậu liệu hồn.
- Dào ơi, con người mê tín đã đành, cậu là quỷ mà cũng mê tín à?
- Có thờ có thiêng, có kiêng có lành! Nghe bao giờ chưa?
- Chưa! - con nhỏ lắc đầu quầy quậy.
Tôi chỉ biết thở dài, bó tay. Đợi hết năm học, tôi sẽ dẫn Chỉ Nhược đi tham quan một lần thế giới con người cho biết, mở mang đầu óc, chứ để thế này ....không được!
- Thôi đừng có ngồi đó nữa, chuẩn bị lẹ đi rồi còn đi học!... - con nhỏ nói - .... à tối nay có tiệc prom đấy, đi không?
Uầy, quỷ cũng tổ chức prom sao trời, hay thật.
- Mình tưởng prom chỉ dành cho học sinh năm cuối?
- Ai bảo thế? Đấy là ở thế giới con người thôi chứ, ở đây khác, hầy, bố mẹ cậu cũng thật kì quặc, để con cái sống ở thế giới con người lâu quá, hậu quả là thế này đây.....chậc....không biết cái gì hết!!! - Chỉ Nhược lên giọng bình phẩm, vừa nói vừa lắc đầu.
- Xí!!!!!!!! - tôi bĩu môi -.....cho về miền cực lạc giờ, dám đụng đến song thân của moa hử?
- Hihi...
Phòng mới, thật thoải mái! - tôi nghĩ vậy.
------------------------
Ngáp ngắn ngáp dài, 5 tiết học cuối cùng cũng "phắn". Buổi tối đến nhanh đến mức tôi tưởng là ai đó móc dây vào kéo ông mặt trời xuống cho hết ngày. Còn Chỉ Nhược giải thích là: đơn giản vì tôi nướng từ trưa đến chiều tối mới chịu mở mắt, thấy nhanh là phải đạo.
- Nè, mặc vào!
Chỉ Nhược ném cho tôi một cái váy màu xanh dương viền ren (sao lại có ren thế không biết, tôi ghét) cộng với một đống phụ kiện lằng nhà lằng nhằng toàn cái quỷ gì tôi chưa bao giờ thấy. Tôi định không mặc (tại vì không biết mặc), thế là con nhỏ lại phải giúp.
- Giời ạ, prom với chả prem, rắc rối chết đi được! - tôi cáu nhặng.
- Biết rồi biết rồi, chưa gì đã sồn sồn lên! - con nhỏ nói, tay hí hoáy cặp cặp uốn uốn ba cái của nợ xanh xanh đỏ đỏ lên đầu tôi.
- Xong! Kiệt tác nghệ thuật!.. - Chỉ Nhược làm bộ phủi phủi tay, xoay người tôi lại phía cái gương - ...thế nào?
- Ờ, trông cũng được!
- Gì mà trông cũng được chứ! Tại cậu không biết chải chuốt nên bình thường nhìn không có gì nổi bật thôi, chứ như bây giờ thì....hihi...duyệt!!!
...
Chuẩn bị xong xuôi, Chỉ nhược kéo tôi đến một dãy phòng lớn, đèn đóm không có nhưng vẫn sáng trưng bởi vì trần nhà phủ đầy lân tinh, sáng rực rỡ, thậm chí hơn cả ánh sáng đèn điện nữa. Bên trong, đồ ăn thức uống cứ gọi là thôi rồi, nhìn mà muốn măm măm ngay, chưa chi dạ dày của tôi đã sôi sùng sục rồi.
Chẳng ai bận tâm đến sự có mặt của chúng tôi cả (dĩ nhiên), và chúng tôi nhanh chóng lọt thỏm giữa một rừng mĩ nam và mĩ nữ (dĩ nhiên nốt). Chả care, nhiệm vụ vĩ đại bây giờ là.....lấp đầy cái dạ dày, sau đó về...... đi ngủ, chấm hết!
WOAAAAAAAAAAAAAAAA....
Bỗng nổi lên một tràng dài những tiếng xuýt xoa, tất cả mọi người đều đổ dồn về phía ban công.
Cái gì thế nhẩy? Taylor Swift đến à? Hay là Big Bang ? (buồn cười)
Với bản tính hóng hớt trời phú, tôi cũng lao đến phía lan can lầu 2 dòm xuống. Tai tôi suýt nữa thì lòi ra vì những tiếng "woa woa" của mấy cô nàng hám zai và mấy anh chàng....chết vì gái còn mắt tôi mấy phen muốn nhảy ra ngoài vì hào quang toả ra từ những con người ý quên là quỷ ở bên dưới.
Thì còn ai nữa, bộ ba đệ nhất hot ở đây chứ idol nào. Làm tôi tưởng bở.
Shirou mặc một bộ vest trắng đúng theo style của A.N.JELL, nhìn cool vô đối.
Luciana thì diện bộ đầm trắng đính đầy đá quý lóng lánh, mái tóc vàng óng ả quăn thành từng lọn dài rủ xuống hai vai, gương mặt xinh xắn đến độ Tây Thi nhìn thấy cũng phải vái.
Còn hắn thì vẫn giữ nguyên..... phong cách Bao Công, khỏi miêu tả luôn, chỉ biết là sau đêm nay thì danh sách "những cô nàng xin chết" vì hắn sẽ đứng xếp hàng đủ chiều dài sân bay Tân Sơn Nhất, dù tôi chả biết cái sân bay đó dài ra sao, nhưng chắc là...dài.
WOAAAAAAAAAAAA...
Hắn nhún một phát là bật ngay lên tầng 2, thật là kinh dị, cái đám kia lại được thể vặn to cái volume vốn-đã-to của bọn nó:
REN THIẾU GIA, REN THIẾU GIA, REN THIẾU GIA....
Ối giời ơi, dàn đồng ca mùa hạ. Rất tiếc, mùa đông cha nó ròy! Tôi cho tay vào tai ngoáy ngoáy, cố gắng moi móc cái thứ âm thanh chết tiệt vừa vô tình đến mức vô duyên bắn vào, bĩu môi lẩm bẩm.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

MinhKhanh [ ID:902 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 298 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 37
Thời Gian: Thứ 2, 24/02/2014, 17:03
Gửi Tin Nhắn Đến MinhKhanh
Tìm Bài Viết Của MinhKhanh

Chap 34
Chỉ Nhược lại lạc đi đâu mất tiêu rồi, chắc cũng a dua theo đám fan cuồng của hắn chạy tới hò hét, thiếu mỗi khoản băng-rôn, khẩu hiệu nữa là chỗ này biến thành sân khấu thôi.
Học sinh của South Devil không phải là đông, theo như tôi được biết thì không đến 500 học viên, nhưng hình như hôm nay số lượng devil có mặt ở đây đã vượt quá mức cho phép thì phải, dám cá bọn học sinh của mấy trường khác ở lãnh địa quỷ cũng mò đến, nguyên nhân thì chắc nhiều nhưng mà có lẽ chả mấy ai đặt mục tiêu chính là "ẩm thực" lên hàng đầu như tôi (tất nhiên).
Gian phòng này cũng thật là lớn, điều hoà hay lò sưởi đều không có thế mà vẫn ấm một cách khó hiểu. Dù sao thì quỷ (bình thường) "miễn dịch" với thời tiết thế nên là bất chấp cuối tháng 12 lạnh cắt da cắt thịt, mấy devil girls vẫn cứ vô tư váy dạ hội, đã thế lại còn....vai trần!!! May là tôi đã nghe lời khuyên của Chỉ Nhược để cái áo khoác lại trong phòng chứ không thì một là chết ngốt, hai là vào đây sẽ bị soi tới bến vì hành động giống mấy người vừa trốn viện. Bởi vì ở đây chỉ có mình tôi là....biết lạnh!!!
(Mười bảy năm có mặt trên đời, chưa bao giờ lí giải được tại sao chỉ mình tôi là thuộc diện đếch-thể-hiểu-nổi như thế, cho dù cái này ở thế giới con người lại là điều hiển nhiên????)
Tôi chép miệng xắn tay áo bẻ phắt cái đùi gà tẩm mật ong trên bàn nhai rau ráu như thể vừa thoát ra từ nạn đói 1945, mặc xác cái đám kia muốn hò hét hay....tự tử thì tôi cũng không thèm care.
Bỗng có tiếng một devil cất lên trong loa phát thanh làm tôi giật mình sém chút là chết nghẹn (may mà bên cạnh có cốc nước quả T- T):
"Chào mừng các học viên South Devil và các học viên trường bạn đến tham dự tiệc prom lần thứ 789 tại trường. Cũng như mọi năm, tiết mục chính của chúng ta - trò chơi "Im King" đã được chuẩn bị sẵn tại các bàn tiệc. Luật lệ vẫn như cũ, các bạn đã sẵn sàng chưa?"
SẴN SÀNG~~~
Tất cả đồng loạt hô hưởng ứng.
" Vậy bây giờ tôi xin đếm ngược....3....2....1.....
START!"
- Sặc, cứ làm như là đón chào năm mới không bằng ý, còn 2 ngày nữa cơ mà. Với lại tiệc tùng gì bày lắm trò thế không biết, cái gì mà Im King chứ, Im (Động) "Kinh" thì có =))
Tôi lẩm bẩm, cái tật này hơi giống người già, mẹ tôi bảo thế, cơ mà tôi không sửa được, để đấy vậy.
Kế đó tôi vơ lấy chiếc bánh xu kem trên bàn đút thẳng vào miệng, hành hạ dạ dày là không tốt, vì thế nhiệm vụ bây giờ là ăn chứ không phải là quan tâm đến cái trò chơi khỉ gió gì đấy ở trên.
CRỐPPPP...
Ối Bụt ơi, cái răng của con TTT- - - TTT
Tôi cảm thấy trong miệng có gì đó cưng cứng, vội nhả ra, sau đó thì lửa giận phụt ngay lên đỉnh đầu. Một chiếc nhẫn...
Tôi không hoa mắt, cũng không nằm mơ (bằng chứng là cái răng tôi nó đau đến nỗi muốn rụng ra đây này), đúng là một chiếc nhẫn. Nhẫn sao trời?
Một chiếc nhẫn bằng bạc trắng có khắc chữ K nạm vàng.Chắc chắn không phải ai đó có ý định tặng quà cho tôi rồi, sinh nhật tôi đã qua được mấy ngày, hơn nữa làm sao biết tôi định ăn gì mà nhét nhẫn vào chứ?
"Khỉ gió tay đầu bếp nào làm ăn cẩu thả thế không biết, báo hại bà đây tí nữa thì chết hóc."- tôi càu nhàu, tiện tay quẳng luôn cái của nợ xuống sàn nhà. Xin lỗi chứ, ông bà mình bảo rằng cái gì có được quá dễ dàng đều không phải là thứ tốt, nhỡ mà có lời nguyền gì trong đó thì chết, tôi còn yêu đời lắm.
...
Ăn đã miệng, tôi mới để ý là không có khăn lau tay, chối đời! Đi rửa vậy. Nhưng mà......nhà vệ sinh ở đâu nhỉ?
Tôi nhìn quanh quất, đâu đâu cũng thấy toàn quỷ là quỷ. Hic hic... rốt cuộc là where is "WC room" ?
Mải ngó dáo dác, tôi va phải ai đó, đã không may thì chớ, tay tôi (tất nhiên là không sạch) lại vô tình chạm ngay vào áo người ta, bẩn mất tiêu. Tôi vội cúi gập người, cuống quýt xin lỗi:
- Tôi ...tôi không cố ý,...xin lỗi...
- Cái áo này đắt lắm! - "nạn nhân" lên tiếng.
- Dạ vâng tôi biết, tôi sẽ đền t....
??? Cái giọng này....... đừng bảo là....
Tôi vội ngước lên nhìn...
Là hắn, tôi biết ngay mà >- - Anh.... trêu tôi đấy hả? - tôi ném cho hắn cái nhìn chứa bom nguyên tử.
Hắn không đáp, chỉ khẽ nhếch mép. Tôi biết hắn đẹp trai rồi, và ai cũng công nhận điều đó rồi, vì thế đáng lẽ hắn không nên lôi cái nét quyến rũ đậm chất hồ ly truyền thống nhà hắn ra mà vung vẩy khắp nơi như thế mới phải chứ. Có biết là tại vì cái hành động ngu ngốc đó của hắn mà trái tim tôi buộc phải nhảy hip hop đây không?
- VỊT CON XẤU XÍ hôm nay mới lột xác à?
Hắn nói, tay đưa lên chạm nhẹ vào tóc tôi. "Được lắm, khả năng đá xoáy của hắn vẫn giữ vững phong độ đấy, gây war hả?" Nghĩ vậy, tôi hất mạnh tay hắn ra, đáp trả không do dự:
- Vịt con xấu xí sau này lớn lên sẽ trở thành THIÊN NGA đấy, hiểu chưa?
Tưởng hắn phải cứng họng chứ, ai dè tôi mới là người phải cứng họng, hắn đáp:
- Đáng tiếc, trường hợp của cô thì vịt con xấu xí chỉ có thể trở thành....CON VỊT XẤU XÍ thôi!
- Anh...!!!!
Rằng thì là cái con mà tôi ghét nhất trên đời là con VỊT, hắn không phải không biết, vậy mà còn cố tình chọc ngoáy!!! >- Tôi tức xịt cả khói, còn hắn thì ôm bụng cười ngặt nghẽo. Rất muốn tặng cho cái miệng xinh zai của hắn một hòn gạch, tiếc là ở đây không có gạch. Sao cái số tôi kì quặc vậy chứ, không biết kiếp trước bán than hay sao chiếu mệnh là sao quả tạ mà đi đâu cũng đụng phải tên khủng long bạo chúa này. Nếu mà chưa học lịch sử thì tôi tin chắc hắn là kẻ châm ngòi chiến tranh thế giới, bản sao của Hít-le.
Bực hết cả mình, tôi xoay người định bỏ đi.
- Này, cô đi đâu hả?
- Đi xem "World Cup". - tôi gắt.
- Cái gì hả? - hắn nắm lấy tay tôi kéo lại, không, phải nói là giật ngược trở lại, lạy phật, mình đồng da sắt cũng không thể bảo là không đau được.
Tôi tức tối gào nhặng cả lên:
- Tôi ĐI VỆ SINH, ĐI WC, ĐƯỢC CHƯA?
Thử hỏi ở đời có ai như hắn không chứ? Bị đứt dây thần kinh xấu hổ hay sao ý >- - Vậy cô tính sao với "thành tích" cô vừa gây ra đây hả?
"Thành tích" mà hắn nói tức là vết bẩn trên áo của hắn, đồ nhỏ mọn, áo đen sì đâu có nhìn thấy rõ là bao, cần thiết mai tôi đền cho cả gói ô-mô tha hồ mà giặt. Rõ ràng hắn cố tình bắt bẻ tôi mà >- Tôi đành cố gắng nuốt cục uất ức xuống dạ dày, cố gắng nở một nụ cười không-thể-gượng-gạo-hơn phủi phủi cái chỗ bị bẩn trên áo hắn:
- Vẫn đẹp trai..... không sao hết !!!! =))
- Nhưng tôi muốn cô đền...
Hắn nói, đột nhiên cúi mặt xuống gần...... môi tôi!!!!!!!! Ối mẹ ơi~
Tôi vội vàng lùi lại, không quên thủ thế =))
- G...Gì? Anh lại muốn giở trò đồi bại gì???
Hoàn cảnh lúc đó có lẽ rất giống tấu hài. Tôi đang cuống thì đột nhiên có tiếng MC devil ban nãy cất lên:
"Đã tìm ra KING, trò chơi kết thúc!"
KENGGGGGGGG....
Một tiếng chuông vang lên báo hiệu, không khí đang ồn ào bỗng chốc tạm lắng...


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

MinhKhanh [ ID:902 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 298 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 38
Thời Gian: Thứ 2, 24/02/2014, 17:03
Gửi Tin Nhắn Đến MinhKhanh
Tìm Bài Viết Của MinhKhanh

Chap 35
Im King, hay còn gọi "tôi là vua" - được xem như một trò chơi "truyền thống" của giới học sinh quỷ tộc thường được tổ chức trong các buổi tiệc prom diễn ra hằng năm. Theo đó, trên các bàn tiệc đã bày biện đủ những đồ ăn thức uống ưa thích sẽ có giấu sẵn một vật để nhận định "vua", đó là chiếc nhẫn của King. Ai may mắn giành được nó, đương nhiên sẽ trở thành người chiến thắng và nhận được một phần thưởng vô giá.
Thề là bạn sẽ còn sung sướng hơn khi biết cái vé số mình mua lúc sáng trúng độc đắc nhiều, nếu bạn may mắn là người tìm ra chiếc nhẫn ấy. Bật mí nhé, đó là bởi vì.....bạn sẽ nhận được một điều ước.
Và quan trọng hơn, nó sẽ trở thành sự thật! ( ước cái gì thực tế vào, kiểu như có thêm vài tỉ điều ước nữa như thế để ước dần, thọ ngang ông mặt trời hoặc là trở thành con cưng của tỉ phú Bill Gate, tuỳ bạn =))
------------
"Đã tìm ra King! Trò chơi kết thúc!"
Có vẻ như câu nói của anh chàng devil MC làm hắn hơi xao nhãng nên nới lỏng cổ tay. Như con chuột chết bắt được cọp ý quên như người chết đuối vớ được cọc, tôi nhanh chóng chớp lấy thời cơ rụt vội cánh tay lại và len lén lủi vào trong đám đông.
Khỉ thật, cái nhà vệ sinh chứ có phải căn cứ quân sự đâu mà tìm mãi không thấy chứ. Tôi muốn đi rửa tay, muốn về phòng xem nốt Siêu nhân Gao tập cuối, vậy cũng không được nữa, ông trời sao mà ki bo... Tôi đang lẩm bẩm thì lại nghe có tiếng nói cất lên:
"Sau đây chúng tôi xin công bố King của đêm nay, đó là...."
ỒỒỒỒỒỒỒỒỒ..............
???
Tôi đã đi cách hội trường khá xa, không biết là đang nói cái gì nữa hết, chỉ biết là cái đám kia lại rú lên như kiểu sắp thăng đường, gì thế nhẩy?
Not care, not care..... à đây rồi, cái nhà vệ sinh....Tôi mừng tí nữa thì khóc được, tìm toát mồ hôi mới thấy "tềnh êu", vội đẩy cửa bước vào. Rửa tay xong, tôi ngước lên nhìn hình ảnh của mình trong gương. Kể ra cũng phải công nhận cô bạn Chỉ Nhược khéo tay đáo để, bộ váy và những phụ kiện đi kèm khá là dễ thương, kiểu tóc này cũng hợp với tôi. Con nhỏ cứ giãy đành đạch vì tôi không chịu để nó tô vẽ lên mặt (thì tức là đánh son đánh phấn ấy, tôi bảo nó là cảm giác bôi son lên môi khiến tôi thấy như là ăn xong không chùi mép, vậy là nó "tặng" nguyên cho tôi cái nhìn hình Ỷ Thiên Kiếm).
Thế này khá được rồi mà, nhìn tổng thể thì trông tôi cũng.....xinh đấy chứ :P ..... Ấy chết, mẹ bảo kiêu căng là không tốt, tự kiểm điểm mau mau!
Bất chợt, trong đầu tôi hiện ra hình ảnh ban nãy, lúc tôi đâm sầm vào người hắn và (xui xẻo) chạm phải cái áo quý-tộc-đắt-tiền của hắn, ngoài những vì sao bay vòng tròn trên đầu, tôi cũng kịp nhận ra ánh mắt ngạc nhiên của hắn khi nhìn tôi.
Không biết là hắn đã nghĩ gì? Giá mà tôi cũng có thể đọc được ý nghĩ của người ta như hắn thì tốt.
Thịch....
Ôi trời, trái tim lại muốn chạy marathon òy. Sao lại thế nhỉ? Lần nào cũng thế cả, mỗi khi dại dột nghĩ gì đó liên quan tới HẮN cũng đều thế cả, không biết là bệnh gì đây? Nghi ngờ tên xấu xa kia đã âm thầm phù phép cho tôi mắc căn bệnh quái gở nào đó về tim mạch ròy.
"Đồ đáng ghét, tôi sẽ... giết anh vào một ngày..... à ừm....không xa". Còn hiện tại, anh hãy giương mắt mà chờ đợi tôi tích luỹ đủ can đảm! - tôi tặc lưỡi, đẩy cửa bước ra ngoài.
Nói thế thôi, ngày đó chắc là rất xa!
---------------------
"Chúc mừng quận chúa - King của năm nay"- giọng MC đầy hứng khởi.
- Cám ơn! - con bé cười tươi.
Đám đông bên dưới không ngừng ồn ào, tất cả đều tỏ vẻ ngưỡng mộ và thán phục. Chiếc nhẫn khắc chữ K nạm vàng sáng loá trên tay con bé khiến ai nấy đều thầm ao ước.
"Vậy bây giờ, quận chúa, người muốn ước điều gì?" - anh chàng MC chìa chiếc micro về phía con bé với ánh mắt tò mò.
- Điều ước...
Con bé nói lấp lửng, ánh mắt đảo khắp một lượt trong đám đông bên dưới và dừng lại ở chỗ Linh, đôi môi hồng xinh đẹp khẽ nhếch lên một nụ cười mà ít ai có thể nhận ra được. Linh cũng thoáng thấy chiếc nhẫn lấp lánh trên những ngón tay trắng muốt của Luciana, dù vậy cô nhóc vẫn không nhận ra đó chính là...chiếc nhẫn độc đắc mà cô thẳng tay liệng xuống sàn nhà, chỉ mở to đôi mắt đen láy nhìn lên phía nàng quận chúa kiều diễm của chúng ta một cách "nai tơ" không bút nào tả nổi =.=
Luciana lại mỉm cười, nhẹ nhàng bước xuống bên dưới. Đi ngang qua chỗ Linh đứng, con bé cũng không hề ngoái lại mà tiến thẳng đến bên thành lan can - chỗ mà Ren đang ngồi vắt vẻo một cách...bất cần đời.
- Điện hạ! - con bé tiếp tục mỉm cười, một nụ cười vẫn với phong cách thánh thiện vốn có.
Ren không đáp, ánh mắt vẫn giữ nguyên hướng nhìn về khoảng không vô định bên ngoài, nơi mà gió đang rít từng cơn lạnh buốt, những bông tuyết vương lại trên mái tóc cậu lúc này càng khiến cái vẻ cuốn hút thường ngày của cậu thêm phần rõ rệt. Một chân cậu nhóc gác hờ lên thành lan can, một chân buông thõng, tay lắc nhẹ khiến những viên đá trong ly rượu màu đỏ va vào thành ly làm bằng thuỷ tinh tạo nên những tiếng leng keng...
- Biến đi! - cậu nhóc lạnh lùng nói.
- Dù có không ưa muội như thế nào thì trước sau gì ngài cũng vẫn phải lấy muội.
- Câm mồm vào và biến đi khi ta còn đủ kiên nhẫn nói chuyện tử tế với cô!
Luciana im lặng, liếc nhìn về phía Linh, khoé môi con bé lại nhếch lên nhưng lần này có phần dễ nhận thấy hơn một chút:
- Nếu ngài thật sự yêu thích con ả khuyết tật đó, thì ngài phải nghĩ cho cô ta chứ...
CHOANG!!!!!!!!!!!!!!
Ren ném mạnh chiếc ly vào tường, tóm lấy cổ con bé, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ kích động:
- Cô nói cái gì hả?
- Khụ... Muội nói.... ngài hãy nghĩ cho cô ta, điện hạ, ngài muốn cô ta chết sao?
"............"
- Ngài biết rõ điều này mà, dù thúc phụ có cho phép, ngài cũng không thể, cô ta sẽ chết đấy.
- Nếu vậy thì cô cũng đâu có khác hả?
Ren nói, tay càng siết chặt lại :
- Khụ.... Muội yêu ngài, chết cũng được....Khụ.... Dù sao thì cô gái ngài thích cũng....không phải là muội, chẳng phải tốt quá rồi sao?
Ren im lặng, cậu khẽ nhìn Linh, ánh mắt cô nhóc lúc này lộ rõ vẻ lo lắng cho Luciana, và trên hết, là vẻ hậm hực, căm ghét dành cho cậu. Đúng thế, chỉ có thể là như vậy, chỉ như vậy thôi. Cô ta đâu có ưa gì cậu, đến cái tên của cậu, cô ta cũng mới chỉ (bất đắc dĩ) gọi nó duy nhất một lần. Cũng phải thôi, chẳng phải chính cậu "gây sự" trước hay sao, làm cô ta giận, rồi khóc biết bao lần, thế mà có lần nào cậu làm cô ta cười chưa? Mỗi lần ở bên cạnh cậu là cô ta cáu giận, mỗi lần cậu lại gần là cô ta tránh ra xa, mỗi một ánh mắt dành cho cậu ngoài sợ sệt và ác cảm ra thì đâu còn gì khác, ngay cả lúc này đây. Với cô ta, rõ ràng cậu đã diễn rất tròn vai một tên máu lạnh, tàn bạo và ác độc, đúng chứ? Còn gì nữa nhỉ, xấu xa và ích kỉ?
Ren khẽ nhếch môi, nụ cười của cậu vẫn thế không có gì thay đổi, có khác chăng chỉ là giờ đây nó đã pha thêm chút gì đó thật chua chát, như thể cậu đang tự cười nhạo chính bản thân mình vậy.
Cậu nhóc thả Luciana ra, thu lại ánh mắt lạnh lùng ban đầu mà mới nãy lúc nhìn Linh, cậu đã vô tình để nó biến mất khi nào chẳng hay.
Ai nói khả năng của Ren chỉ là đọc suy nghĩ và chiến đấu bao giờ, nó còn là một cái khác, một thứ năng lực sẽ cướp đi người con gái mà cậu yêu thương, chính là nỗi đau từ thưở nhỏ vẫn luôn đeo bám tâm hồn cậu, chính xác hơn là từ lúc cậu chào đời...
- Điện hạ, ngài có thể giúp muội thực hiện điều ước không?
- Chuyện gì?
- Chấp nhận muội. - con bé nhìn thẳng vào mắt Ren.
"KHÔNG ĐƯỢC!!!"
Đó không phải là những gì Ren nói, đó là câu trả lời của trái tim cậu. Có điều, câu trả lời mà cậu đưa ra lại không phải như thế.
WOAAAAAAAAAAAAAAAAAA.....
Đám đông xung quanh lại được dịp hò reo thoả thích khi cậu nhóc kéo Luciana lại và đặt lên môi con bé một nụ hôn.
...
Nhói!
Đó là cảm giác đầu tiên trỗi dậy nơi trái tim Linh. Trong phút chốc, cô nhóc chợt cảm thấy đầu óc trống rỗng, hình như có gì đó....rất đau. Cảm giác khó thở lại ập đến, bất giác cô nhóc nắm chặt lấy ngực áo, vội quay lưng bỏ đi.
Bản năng nói với cô rằng phải đi khỏi đó thật nhanh. Bởi nếu không sẽ đau lắm, cái cơ thể kì cục của cô, nó chỉ biết nhân đôi nỗi đau lên mà thôi.
Ren nhìn theo bóng cô nhóc khuất dần, cười nhạt...
"Tiếp tục căm ghét tôi đi, nếu em dừng lại, tôi sợ tôi sẽ làm hại em mất!".
------------------------------
"Lại là cái cảm giác này, cái cảm giác chết tiệt này, rốt cuộc là mình bị làm sao vậy chứ?" - tôi nghĩ.
Chạy ra phía ngoài hành lang, tôi dừng lại thở hổn hển. Thật là khó chịu quá, lồng ngực cứ thắt lại, cảm giác như bị dìm xuống tận đáy biển sâu không có sinh khí vậy. Tôi lấy tay bịt miệng để mình không nấc lên thành tiếng, nước mắt ở đâu lập tức trào ra bất kể tôi cố kìm nén như thế nào. Thật lạ, tại sao nhìn thấy cảnh đó tôi lại đâm ra thế này chứ? Tuổi dậy thì chẳng lẽ cũng có những hiện tượng kì quặc như vậy sao?
Bất giác tôi đưa tay lên môi mình, chỉ mấy hôm trước thôi, sinh nhật của tôi, hắn cũng đã làm như thế. Rốt cuộc cũng vẫn chỉ là đùa cợt với tôi, một trò đùa như thường lệ, tôi biết, tôi biết chứ, vậy mà tại sao tôi luôn trông chờ một phép màu không bao giờ xảy ra?
Ren, anh tàn nhẫn lắm, tại sao lúc nào anh cũng "ám" tôi vậy chứ?
..................
Bạn biết không, những tai hoạ từ trên trời rơi xuống thường nhè vào lúc người ta mất cảnh giác nhất.
Bỗng nhiên, từ phía sau có ai đó đưa tay cầm chiếc khăn chụp lấy miệng tôi, cái mùi nồng nồng sộc thẳng vào cánh mũi khiến đại não của tôi gần như đình công. Tôi gồng mình lên cố gắng chống trả nhưng dường như cái kẻ đang tóm chặt lấy tôi không phải là một cô gái. Cánh tay kẻ đó cứng như đá tảng khiến đôi tay của tôi gần như gãy nát, và nó cũng chỉ chờ có thế để...
RẮCCCCC....
- Ư...!!!!!!!
Tôi không hét lên được vì miệng đã bị bịt chặt. Nhưng mà cái cảm giác đau buốt đến kinh người cộng với mọi sức lực gắng gượng để cố cử động cánh tay phải không thành công đủ để tôi nhận ra....tay tôi đã gãy.
Mắt tôi mờ dần, mồ hôi túa ra lạnh toát sống lưng, đau đến tận óc. Rất, thực sự là rất rất đau, đau lắm, cơn đau bị nhân lên gấp đôi khiến tôi nhanh chóng mất dần sức lực.
Giờ đây, tôi đau cả thể xác lẫn tâm hồn...
Đau..... đau khủng khiếp!
Có ai đó, cứu tôi...


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

MinhKhanh [ ID:902 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 298 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 39
Thời Gian: Thứ 2, 24/02/2014, 17:05
Gửi Tin Nhắn Đến MinhKhanh
Tìm Bài Viết Của MinhKhanh

Chap 37
Tôi cố gắng mở to đôi mắt sưng húp vì khóc nhiều để nhìn cho rõ cái thân ảnh đang đứng trước mặt mình, phải khó khăn lắm, tôi mới cất lên được mấy tiếng yếu ớt:
- Anh là.....Ren?
Cái gì thế này? Dáng hình đó, giọng nói đó, khuôn mặt đó, và cả đôi mắt màu hổ phách với những tia nhìn sắc bén không lẫn đi đâu được đó, rõ ràng là của.....
Tôi nhắm chặt mắt, lắc lắc đầu, chắc là bị hoa mắt rồi, sao có thể chứ, làm sao mà lại là hắn được chứ?
"Ảo giác thôi, chỉ là ảo giác thôi!" - tôi tự trấn an.
BỐP BỐP...
Tên đó vỗ vỗ lòng bàn tay, nhếch môi để lộ nụ cười nửa miệng:
- Tốt, chưa mất trí! Tôi cũng nhớ là tối qua không có đập vào đầu cô.
Nghe vậy, tôi cật lực lắc đầu, dù biết hơi sức chả còn đọng lại là mấy:
- Không thể.....anh đang mạo nhận....anh không phải....
- Ồ, tại sao lại không nhỉ?
Hắn cười khinh khỉnh, tay nhấc cằm tôi lên với vẻ đùa cợt.
Đúng gương mặt tôi đang nhìn thấy là của tên hồ ly xấu xa đó rồi, cái kiểu nói chuyện này cũng hao hao hắn....nhưng mà....
- ...Dù rất giống...nhưng....anh không phải.... - tôi gắng gượng nói.
- Lí do?
- .... Chưa bao giờ.....hắn ta làm trò này với tôi..... - giọng tôi đứt quãng.
Đúng thế, tôi công nhận là Hitler còn phải gọi con khủng long bạo chúa đó hai tiếng ông nội, nhưng trước giờ hắn đâu có dùng mấy trò hành hạ thời trung cổ này với tôi và với phụ nữ nói chung đâu, gì chứ, đã tự cho mình thuộc về phe XY mà chơi thế thì chả "fair" tí nào!
- Tự tin quá nhỉ? Cô nghĩ rằng mình giữ vai trò gì trong lòng cái kẻ mà cô đang khẳng định không phải là tôi ấy?
- Tôi....
- Cô có dám chắc chắn hắn sẽ không bao giờ làm thế này với cô không? Hay chỉ là "chưa" thôi?
"......."
Ừ đúng, tôi có đang bị ngu không khi cho rằng cá sấu nhân từ nhỉ? Nếu vậy có khác gì tuyên bố với thế giới rằng Thị Nở có tên khác là Thuý Kiều chứ?
Chẳng lẽ tôi đã quên hắn ta sẵn sàng xé toạc một cô gái như Luciana mà không hề do dự sao? Hay tôi không biết gì về vụ hắn xử gọn 148 người ở thế giới yêu quý của tôi như thế nào?
Và còn tôi nữa, tôi là cái gì của hắn nhỉ?
Mẹ chăng? Haha......... :))
Hay là em gái? Sao bảo hắn con một?????
Thế "người yêu"? Tưởng hắn theo chủ nghĩa độc thân hay tự kỉ ám thị hay mắc chứng "tôi chỉ yêu tôi" chứ?
Không phải mẹ, không phải em gái, không phải người yêu, cũng chả phải bạn bè gì sất, thế tôi là cái gì?
Kết luận: Tôi đương nhiên CHẢ là cái gì với hắn! Đúng rồi!
Mà với trọng trách "thiên tử" tương lai của hắn, ngược đãi một đứa chả là cái gì thì chắc ở đây không vi phạm pháp luật rồi.
Quên nữa, chẳng phải hắn coi tôi là đồ chơi sao? Thế hành động chơi đồ chơi này của hắn có gì bất bình thường đâu nhỉ? Bất bình thường là tôi chứ, tự nhiên tôi muốn cắm cái biển "VIP" vào trái tim hắn làm chi, đòi làm "Very Important Person" của hắn ư? Có khi hắn đang nghĩ tôi bị thần kinh đấy, hắn đọc được tôi nghĩ cái gì mà.
Hắn đã chọn rồi, tiệc prom hôm qua hắn đã chọn rồi, VIP của hắn....
....không phải là tôi!!!
...
Tự nhiên đi tốn nơron bắt não phân tích cái gì đâu không, chuyện này hiển nhiên mà, sao tôi hâm thế không biết, lại đi chứng minh mặt trời nó lặn đằng tây. Sao mà chỉ số nờ-gờ-u (NGU) của tôi lại tăng nhanh thế này nhỉ? Thôi bỏ đi.
- Cô thích tôi đúng không?
ẶC!!! O- - - - - - - - - - - - - - 0
Hắn ta....
- Anh....nói....nói gì thế? - Máu trong người tôi dồn hết cả lên mặt - ...ai bảo anh là tôi......
- Không biết cảm giác bị người mình thích làm tổn thương thì sao ta? - con cá sấu đó cất tiếng.
- Hả? Anh...
Tôi đang ngơ ngơ không hiểu gì thì....
PHẬP!!!
- Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! - tôi hét lên.
Hắn cắm mạnh con dao độc vào chỗ vết cứa dài vừa để lại trên vai tôi khiến vết thương được thể càng nứt toác ra. Khả năng của tôi vốn không hề hoàn thiện, để phục hồi chỗ gãy ở cánh tay đã tốn nhiều năng lượng rồi, giờ lại thêm vết thương mới, mất máu nhiều và đau đớn gia tăng khiến tôi không còn đủ sức gắng gượng nữa, mắt cứ hoa dần...
- Ha, chắc đau lắm nhỉ? Chảy máu nhiều thế này cơ mà!
Hắn cười cợt nhả.
Máu tôi nhỏ tong tỏng xuống nền đất ẩm, mồ hôi túa ra khắp người. Đau đớn đến thất điên bát đảo, Diêm đại lão gia ở đâu đến gắp tôi đi quách cho rồi...
Tên khốn này, hắn muốn giết tôi sao?
Tại sao chứ? Tại sao làm vậy với tôi? Tôi khiến hắn ngứa mắt quá rồi à?
Đau quá, mắt tôi thấy cay cay.
...
- Cứ từ từ nếm trải cảm giác nhé, chúc vui vẻ! Haha...
Dứt lời, hắn quay người bỏ đi để mặc tôi lại một mình trong căn phòng giống như nhà ngục đó.
Tôi nhìn xuống vết thương trên vai, máu cứ chảy xối xả chẳng chịu ngừng lại, cười nhạt.
"Cái chỗ đang chảy máu này không phải là nơi đau nhất đâu, anh biết không? Tiệc prom tối qua, anh đã đâm vào trái tim tôi một nhát, và hôm nay, anh nhẫn tâm nhổ con dao ấy ra đâm lại một lần nữa....."
Vẫn biết với hắn, tôi chẳng là gì, vậy mà tại sao tôi lại ngu ngốc đặt hắn vào vị trí quan trọng nhất trong trái tim mình chứ, sao lại cho hắn làm VIP của tôi chứ?....... Ngốc ơi là ngốc!
---------------------
"Rốt cuộc là ở đâu? Cô ấy đang ở đâu chứ?". Ren gần như phát điên lên được rồi, mùi máu của Linh toả ra từ chiếc nơ kẹp tóc có vẻ đang gào lên với cậu rằng chủ nhân của nó gặp nguy hiểm, ấy thế mà cậu lại chẳng thể làm được gì cả.
Ngày hôm qua, cậu cố ý làm như thế, bởi vì cậu đã quyết định sẽ không trói buộc cô ấy lại bên mình nữa. Luciana, con nhỏ đó nói không sai, nếu cố tình giữ cô ấy ở bên thì cậu chẳng phải sẽ hại cô ấy sao?
Ai nói là cậu hoàn hảo? Khi mà trong người cậu tồn tại cái khả năng quái gở đó, cái khả năng sẽ trỗi dậy vào đúng ngày lễ trưởng thành và đe doạ đến mạng sống của cô gái mà cậu yêu thương, nếu như....
Không, mẹ cậu đã rời xa cậu vì lí do đó rồi, cậu không thể cũng mất cô ấy như thế, thà cậu rời xa cô ấy...
Nhưng...
Nếu cô ấy cứ gặp nguy hiểm thế này thì làm sao mà cậu an tâm rời xa cô ấy được chứ?
BỐP!!!
- CÁI CON VỊT NGỐC NGHẾCH NÀY CÔ CHẾT Ở ĐÂU RỒI HẢ????
Ren tức mình đấm mạnh vào thân cây đại thụ lớn trong khu rừng bị yểm bùa sau một hồi tìm kiếm quanh kết giới nhưng vô vọng, ai ngờ...
Từ thân cây phát ra ánh sáng màu xanh lục, những đường nét gồ ghề trồi lên tạo thành một hình vòng tròn lớn sâu và rộng, sương mù lập tức dày đặc lại ở xung quanh chỗ cậu đang đứng. Một mật đạo khác thông sang nơi nào đó tại lãnh địa quỷ.
Cậu nhóc nhíu mày suy nghĩ gì đó, rồi không chần chừ, cậu bước vào.
Mật đạo thông đến một cái đầm rộng, bên cạnh là rừng cây huyết rồng có hình dạng giống như cây nấm ở tán trên, tán dưới là những vân dài bao phủ dọc theo thân cây đỏ au như màu máu tươi, cao cả chục thước..
Như có ai mách bảo, cậu nhóc cứ đi thẳng về phía ấy, xa xa hiện lên hình ảnh một dáng người ngồi tựa vào thân cây, một dáng người rất quen thuộc.
Bước chân cậu ngày càng nhanh hơn, gấp hơn, rồi như vẫn còn quá chậm, cậu nhún người bay thẳng về phía gốc cây ấy.
- Này, tỉnh dậy mau! Sao cô lại ở đây hả? - cậu nhóc lay mạnh người Linh - ....này, vịt con!
Cô nhóc mở hé mắt, hình ảnh hiện lên mờ mờ rồi rõ dần cho đến khi cô nhóc xác định rõ guơng mặt kẻ đứng đối diện. Ngay lập tức, mặt cô tái mét lại, cô dùng chút sức còn lại đẩy mạnh Ren ra rồi vội vàng nhích nhanh về phía sau, hai tay chắn trước ngực run lẩy bẩy.
- Ý gì đây hả? - Ren chau mày.
"......"
Không có tiếng cô nhóc đáp lại, cậu bèn tiến đến gần hơn, nhưng ngay khi cậu vừa đưa tay ra định vén mấy sợi tóc xoã xuống mặt Linh thì nghe tiếng cô nhóc đầy hoảng sợ:
- Tránh ra, tránh xa tôi ra!
- Cô bị gì thế hả? - Ren nắm lấy hai vai cô nhóc lay mạnh.
- A!!!!!!!!
Cô nhóc hét lên, co rúm người lại. Ren giật mình liếc xuống bàn tay phải của cậu, bàn tay dính đầy máu, máu ở trên người cô nhóc.
- Chuyện gì thế này? Sao cô lại bị thương vậy hả?
Cô nhóc không trả lời, chỉ cười nhạt nhìn đi chỗ khác.
- Tôi hỏi cô chuyện gì đã xảy ra, HẢ????
Vẫn không trả lời, cậu nhóc cáu, nắm lấy cằm cô xoay về phía mình:
- Nhìn tôi, trả lời đi! Vết thương này là sao hả?
- Chẳng phải là anh ban cho sao, từ khi nào anh biết vừa đấm vừa xoa theo kiểu giả nai như thế này vậy?
Cô nhóc ném cho cậu cái nhìn căm ghét, nước mắt đã trào ra cùng với máu trên vai.
- Con dao của anh đâu rồi? - cô nhóc đưa tay lên ngực trái - ... đây, đâm vào đây này!
- Cái......?
Ren trợn tròn mắt nhìn cô nhóc, cả người cậu như đóng băng lại, quái quỷ gì đang xảy ra thế này?


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

MinhKhanh [ ID:902 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 298 XU | Đang Offline
Cấp 2 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 40
Thời Gian: Thứ 2, 24/02/2014, 17:05
Gửi Tin Nhắn Đến MinhKhanh
Tìm Bài Viết Của MinhKhanh

Chap 38
Lãnh địa quỷ - thế giới của các vong hồn, tà ma, yêu quái, cũng chính là nơi chúa quỷ ngự trị, một không gian thứ hai hay được con người tưởng tượng đến với tên gọi "địa ngục" mà lãnh đạo cao nhất theo cách hiểu của họ là Diêm vương.
Thực ra mà nói, nơi đây cũng có nhiều điểm tương đồng với thế giới của chúng ta, nó cũng chia làm nhiều thành phố, có các tầng lớp "dân cư" khác nhau. Tuy nhiên cũng có nhiều khác biệt rất lớn mà tác giả Im a devil thậm chí dành ra ba ngày ngồi kể cho các bạn nghe chắc cũng không hết được. Tóm lại, dưới góc độ con người, chúng ta tạm hiểu rằng đây là một nơi mà chuyện gì cũng có thể xảy ra được, một thế giới vừa thực lại vừa hư.
Và Linh - cô nhóc devil không hoàn thiện từ nhỏ đã lớn lên ở thế giới con người vừa bị bắt cóc đến đây - đến mảnh đất đáng lẽ phải là quê hương của mình. Sau hành động dã man của một "Ren" khác với cô, liệu chuyện gì sẽ xảy ra tiếp?...
================
.....
" ... ưm...
Đau quá, toàn thân ê ẩm.....có phải mình đã lên đường đi gặp tổ tiên không nhỉ?....."
Tôi chậm rãi mở mắt, ánh sáng chói loà khiến tôi thấy khó chịu. Mất khoảng 10 giây, à không....20 giây, tôi mới nhìn rõ được khung cảnh trước mắt.
Đập vào mắt tôi là cả một không gian rộng lớn.....hình chữ nhật, ánh vàng sáng lấp lánh của lân tinh khiến tôi thấy đau hết cả cửa sổ tâm hồn.
"Nếu đây là thiên đường thì cũng sáng quá mức cần thiết rồi đấy!".
Tôi lẩm bẩm, di chuyển con mắt ra xung quanh, và tí nữa thì hai viên ngọc vô giá của tôi bắn ra khỏi hốc mắt. Đây là một căn phòng, không phải "paradise trong mơ" của tôi, nhưng lại thuộc diện mà não tôi thậm chí không đủ nếp nhăn để tưởng tượng ra nữa.
Căn phòng, chả biết gọi là phòng có hợp không nữa, rộng gấp 10 lần phòng vip của South Devil (mà phòng vip của South Devil thì bạn biết rồi đấy, đi ra tới cửa thôi cũng đủ để thở hồng hộc ròy), tường xung quanh thì cao khiếp, tầm....bảy mét (tôi đoán thế), từ đầu đến cuối ốp (hình như) kim cương đen, sàn nhà khắp nơi hoàn toàn dát vàng (OMG).
Chưa hết đâu, tôi gần như ngoác mồm ra khi nhìn cái giường mình đang nằm (cũng chả biết nên gọi là giường hay....cái sân!!!). Nó to vật vã, mình tôi đã là gì, một trăm người nữa nằm vẫn còn rộng, toàn bộ ga trải giường, chăn, gối đều phủ nhung đen mềm mại, sờ vào thích muốn chết. Và còn vân vân những thứ kì lạ khác không biết nên gọi như thế nào nữa.
Tôi nhìn đến chảy cả nước miếng, chỗ này là tư dinh của tên độc tài nào không biết, giàu phát sợ, chắc chắn là vơ vét cật lực đây, bảo sao dân mình nghèo như thế, và trong những người nghèo như thế có cả tôi nữa. Đúng là cái đồ tham lam, chuyên quyền, độc đoán, tư sản vô lương tâm...
Tôi đang lẩm bẩm c-h-ử-i + r-ủ-a trong đầu thì một dấu hỏi to đùng bỗng nhiên nhảy ra: "Đây là đâu? Tại sao mình ở đây nhỉ???"
Bất giác tôi đưa tay lên định gãi đầu thì một bên vai chợt đau nhói, cánh tay cũng đau theo. Ngay lập tức những hình ảnh kinh hoàng lại xuất hiện trong tâm trí tôi......
Đúng rồi......vết thương này......là do....
Mắt tôi bỗng nhoè đi, tôi không muốn tin rằng đó là hắn, nhưng lý trí tôi thì không sao nghĩ khác đi được, bởi vì trăm nghe không bằng một thấy, là tôi thấy hắn, chẳng phải ai khác, đã đâm tôi....
Tôi thật sự không là gì với hắn sao? Không là gì ?.....
- Chắc mình điên rồi!
Tôi cố gượng cười với bản thân, đưa tay lên định lau nước mắt. Chợt có tiếng nói vang vọng...
- Còn sống à?
Giọng nói trầm trầm vang lên khiến tay tôi chưa kịp lau nước mắt chợt khựng lại giữa không trung. Tôi ngẩng đầu nhìn, cánh cửa phòng rộng lớn cũng phủ một lớp vàng ròng đã mở ra tự khi nào, con cá sấu độc ác đó đứng tựa đầu vào cửa, dùng ánh mắt lạnh lẽo quen thuộc nhìn tôi, miệng hơi nhếch lên.
Tôi mở to mắt kinh ngạc, sau hai giây nhìn hắn trân trân, tôi hốt hoảng lùi nhanh ra sau, vội vàng đến nỗi khi lưng tôi đập mạnh vào thành giường thì tôi thậm chí quên cả cơn đau, trong lòng chỉ còn lại sự sợ hãi dâng trào. Tôi co rúm người lại một góc, toàn thân run lẩy bẩy.
Gương mặt hắn bỗng dưng tối sầm lại y như trời sắp bão, đôi mắt trợn trừng lên nhìn tôi như đao phủ nhìn tử tù, hình như hắn tức giận thì phải, đến nỗi nắm đấm cửa trong tay hắn vỡ tan sau cái siết mạnh.
Xác định rồi, chắc chắn tôi đang trên đường hành quân đến kết cục của cái nắm cửa kia rồi, hỡi đức phật từ bi, kiếp trước và cả kiếp này con đã làm gì nên tội đâu TTTT- TTTT....
Tôi hé mắt nhìn lên, ối lạy chúa tôi, hắn đang tiến đến đây, a di đà phật, đừng để hắn giết con, con còn mẹ già mỏi mắt ngóng trông, còn cả tương lai tươi sáng, còn chưa lấy chồng, còn chưa....vì vậy xin đừng để hắn giết con, con không muốn bị tra tấn nữa đâu trời ơi TTT- TTT!!!!!
Xong phim rồi, hắn đến rồi. Tần số run rẩy của tôi tăng vọt.
- Cô.....
Hắn định nói gì đó, tay đưa lên muốn chạm vào tôi nhưng tôi rụt người về sau. Tay hắn vừa đưa ra một nửa chợt khựng lại, nắm chặt rồi hạ xuống, không chạm vào tôi nữa.
- Thấy ghê tởm à? - hắn nói.
Câu đó của hắn làm tim tôi nhói một cái, nhưng tôi không trả lời, chỉ đưa tay lên nắm lấy ngực áo. Nhưng......quái gì thế này, đây..... đâu phải là áo của tôi? Đúng rồi, đây không phải bộ đồ tôi mặc hôm trước.
Cảm thấy như điện chạy dọc sống lưng, tôi len lén nhìn xuống người. Mắt tôi bắn ra lần hai, vết thương đã được băng bó, còn bộ váy xanh của tôi đã được thay thế bằng một....chiếc áo sơ mi đen, tôi mặc vào dài như cái váy, rộng thùng thình, và bởi vì rộng quá nên trễ cả xuống vai, trông đến là......khêu gợi.
Tôi xấu hổ kéo nhanh phần áo bị trễ lên, lắp bắp:
- Cái ....cái này....không phải là.....anh thay đấy chứ?
Hắn im lặng, lát sau mới cất tiếng:
- Chê thì cởi ra! Nếu cô cảm thấy ghê tởm những thứ liên quan đến tôi.
Sặc, hắn vứt đồ của tôi đi đằng nào rồi, giờ bảo tôi cởi ra thì....nude chắc? Cái đồ bệnh hoạn này! Hơn nữa tôi đâu có phải là chê gì chiếc áo...
- Ý tôi là.....anh đã thay nó? (hiểu chưa, tôi hỏi là ai thay, cái tên đần độn)
Hắn ngây người, sau đó nhếch mép thản nhiên nói:
- Bộ kia rách rồi, ở đây không sẵn đồ của con gái nên tôi lấy tạm cái này.... -hắn lấp lửng.
WHAT THE.....??? Tức là hắn thay sao trời, thế thì còn gì là...... hết rồi, hết rồi, bị nhìn hết rồi, từ đầu chí cuối......làm sao mà sau này tôi lấy chồng đây hả cái đồ Sở Khanh kia.... huhuhuhu....
Nhìn mặt tôi cắt không còn giọt máu, hắn cười khinh khỉnh nói tiếp câu vừa nãy:
- .....đưa thị nữ thay cho cô!
Éc? Tôi ngước lên nhìn hắn, hỏi ngớ ngẩn:
- Nghĩa là.....không phải anh thay? (may quá, vẫn còn lấy chồng được!)
- Vậy là muốn tôi làm sao?
Hắn lại tiếp tục cái điệu cười mang phong cách đểu giả của hắn. Tôi đỏ mặt quát lên:
- Không phải!
"DÂM TẶC!" - tôi thầm c.h.ử.i trong đầu.
- C.h.ử.i rất hay! - hắn nói ( omg sao cái cái đầu ngu lại cứ quên là con cá sấu này biết đọc ý nghĩ chứ T- T)
Hắn chìa ra trước mặt tôi một cốc nước gì đó trắng trắng, ra lệnh:
- Uống đi!
Ngu cũng biết là thuốc độc. Bà đây thà chết không uống.
- Cái này không phải độc dược. - hắn lạnh lùng nói.
Chém gió, chẳng lẽ hắn đang chơi trò vừa đấm vừa xoa sao, đâm cho tôi bị thương rồi mang thuốc đến bắt uống, đạo lý ở đâu chứ? Nghĩ vậy, tôi liền ngoảnh mặt đi chỗ khác.
- Nhất định không uống?
Ờ đấy, xem con cá sấu này làm gì được tôi.
- Làm gì có ai cứng đầu như cô hả!
- Thì cũng làm gì có ai đồi bại như anh! - tôi đốp lại.
- Giỏi lắm, cũng được!
Hắn thua rồi, "Haha... công lý đã chiến thắng! Mình đúng là một con quỷ vĩ đại."
- Tôi dùng miệng mớm cho cô vậy! - hắn cười tự đắc.
Cái............? Trời ơi biết ngay con cá sấu này sẽ không bỏ cuộc dễ dàng đâu mà, xấu xa đến thế là cùng.
- Anh dám!
- Tại sao lại không? - hắn vẫn cứ giữ cái điệu cười nửa miệng chết tiệt đó.
Tôi bực mình hét lên:
- Rốt cuộc là anh muốn chơi món đồ chơi này đến khi nào đây hả, hành hạ được tôi thì anh sung sướng lắm chứ gì? Được rồi, tôi cho anh toại nguyện.
Vừa nói tôi vừa giằng cốc nước trên tay hắn ngửa cổ dốc thẳng vào miệng. Nhưng cái vị ngọt lịm của dòng chất lỏng này một lần nữa khiến tim tôi đau nhói, không phải vì hắn làm tôi đau, mà vì chính tôi đã làm mình đau.
Nó chỉ đơn giản là một cốc sữa - thức uống tôi ưa thích nhất, vậy mà tôi lại nghĩ đây là thuốc độc nữa chứ.
Tôi đã nghi ngờ hắn, nhưng tôi có lí do để nghi ngờ cơ mà, hắn là kẻ đã khiến tôi bị thương, đúng thế, vậy tại sao tôi lại hối hận thế này chứ.
Gương mặt hắn tối sầm lại, đôi mắt như chỉ chực xé nát tôi ra:
- Cô vẫn nghĩ là tôi ư? - giọng nói của hắn trầm xuống, đã mang chút gì đó bi thương nhưng trên cả là sự phẫn nộ -...VẬY THÌ ĐÓ CHÍNH LÀ TÔI ĐẤY!!!
CHOANGGGGGGGGGG...
Chiếc cốc trên tay tôi bị hắn ném thẳng vào tường.
- Anh...
"Anh làm gì thế?", tôi định nói vậy nhưng không kịp. Hắn nắm lấy tay tôi đè xuống giường, không để cho tôi kịp thốt ra thêm bất cứ câu nào, môi ép chặt xuống, điên cuồng ngấu nghiến như để trừng phạt.
...
Những hình ảnh mà Ren thấy được trong kí ức của Linh khiến cậu hết sức bàng hoàng, hơn cả là đau đớn. Tin được không, cậu nhìn thấy hình ảnh của mình cầm dao đâm vào cô ấy, cười khinh khỉnh nhìn cô ấy cắn răng chịu đau, nói những lời k.h.ố.n n.ạ.n với cô ấy, tin được không?
....
Hai phút, chắc vậy, cho một nụ hôn đầy những cảm xúc bi phẫn khó nói thành lời, và có lẽ.......cho một dấu chấm hết.
Cậu buông cô nhóc ra, lạnh lùng quay lưng bỏ đi.
- Khoan đã! - giọng cô nhóc gọi với theo.
- Rốt cuộc tôi là cái gì của anh hả?
Ren không quay lại, cậu sợ phải thấy cô ấy khóc, nhưng cậu vẫn đáp:
- Đồ chơi!
- Tại ....sao? Tại sao chỉ là....?
- Vì tôi ghét cô. Đáng ra tôi nên giết cô từ lâu rồi mới phải!
"........"
- Vài ngày nữa sẽ có người đưa cô trở về nhà, tôi không muốn thấy mặt cô ở South Devil nữa đâu.
Nói xong, cậu bước nhanh ra khỏi phòng, thật nhanh, bởi vì nếu không chỉ cần một tiếng nấc nhỏ của cô ấy lọt vào tai, có lẽ cậu sẽ không thể dằn lòng mà quay lại ôm chặt lấy cô ấy.
"Hãy cứ hận tôi đi, chỉ có như vậy, tôi mới có thể để em rời xa tôi được."
" Xin lỗi, đã làm em phải đau. "
"Xin lỗi!"
------------------------------
- Điện hạ, đã tìm ra manh mối của chất độc bám trên chiếc váy xanh mà điện hạ đưa cho thần.
Một tiểu quỷ bẩm báo.
- Thế nào?
- Dạ, nó thuộc dòng chất độc farin, một chất kịch độc khá phổ biến trong giới quỷ, có điều....
- Sao lại ngập ngừng? Nói tiếp đi!
- Có điều loại này, chỉ hoàng tộc chi tộc phía đông mới có, thưa điện hạ!
- Hoàng tộc? Chi tộc phía đông?
Ren nhíu mày, lát sau khoé môi cậu lại nhếch lên lần nữa.
- Thì ra ....


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) (MinhKhanh)
Page 8 of 15«126789101415»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil)

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook