Hào Môn Kinh Mộng (15) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Hào Môn Kinh Mộng


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 15 of 36«1213141516173536»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hào Môn Kinh Mộng (Ân Tầm)
Hào Môn Kinh Mộng
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 71
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:37
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÀO MÔN KINH MỘNG
Tác giả: Ân Tầm
Q.3 - Chương 14: Tôi muốn chính em

Tô Nhiễm đứng chôn chân tại chỗ.

Nói thật lòng, bốn năm trước cô rất ít khi thấy anh cười, nhưng mỗi khi anh cười thì thường không có chuyện tốt lành gì xảy ra. Cho nên nhìn nụ cười hiện tại trên môi anh, trái tim cô bắt đầu không yên.

Guerlain chần chờ, giơ tay nhìn thoáng qua đồng hồ, hơi mất tự nhiên nói, "Anh Lệ, anh nhìn bây giờ có chút..."

"Ngại quá, tôi bị lệch giờ." Lệ Minh Vũ cũng cố ra vẻ giơ tay xem đồng hồ, nhưng vẻ mặt anh lại không hề áy náy, bình thản cắt ngang Guerlain rồi nhướng mắt nhìn thoáng qua gương mặt Tô Nhiễm, "Vấn đề liên quan đến 'Midi', tôi nghĩ vẫn phải trò chuyện kỹ hơn với cô Tô."

Guerlain thấy anh đã nói rõ như vậy, cũng không có ý muốn ngăn cản nữa, quay đầu nói với Tô Nhiễm, "Tiểu Nhiễm, vậy chị về trước. Em cùng anh Lệ trò chuyện kỹ hơn nhé." Nói xong, thầm thì căn dặn vào tai Tô Nhiễm, "Cẩn thận khi tiếp xúc với anh ta. Nếu em thấy thật sự không ổn thì phải mau chóng chuồn đi."

Tô Nhiễm gật đầu, lòng cô ngập tràn bất an.

Guerlain mau chóng lên taxi rời khỏi.

Tô Nhiễm đứng dưới đèn đường, gió đêm thổi phớt qua tóc trước trán cô. Rõ ràng hiện tại là mùa xuân nhưng cô lại cảm thấy lạnh người.

Lệ Minh Vũ xuống xe, mở cửa bên chỗ ghế phụ, anh nhìn cô, trầm giọng nói, "Lên xe."

Tô Nhiễm chăm chú nhìn anh hồi lâu, hít sâu một hơi rồi lên xe. Cửa xe nhanh chóng đóng lại. Anh lúc nào cũng ra vẻ rất ga lăng.

Cô vừa cài dây an toàn xong, Lệ Minh Vũ liền đạp xuống chân ga, xe xoay đầu ngược lại, chạy hướng về nơi khác, chỉ vương lại khói xe mờ nhạt đằng sau.

Tốc độ bất ngờ khiến cô không thể không cau mày, tay cô bất giác vịn vào cửa xe, dạ dày bắt đầu cồn cào khó chịu.

"Sợ?" Lệ Minh Vũ quét mắt nhìn cô, thản nhiên nói.

"Phụ nữ luôn luyến tiếc sinh mệnh." Cô đáp.

Tốc độ xe chậm lại.

Bàn tay anh nhẹ nhàng cầm tay lái như đang nắm giữ số phận sống chết của con người trong tay. Anh lại ngoặc cua, bên ngoài cửa sổ, ánh đèn lấp lánh miêu tả cảnh quảng trường trước nhà thờ Đức Bà Paris theo phong cách kiến trúc Gothic, đỉnh tháp cao nhỏ với thánh giá nằm trên phảng phất như muốn thiếp hợp với vòm trời.

Tô Nhiễm phát hiện, thà rằng anh chạy nhanh ít ra cô cũng có thể quên đi bầu không khí nặng nề trong xe. Bây giờ, anh lái với tốc độ vừa phải ổn định, ngược lại càng khiến cô cảm thấy không được tự nhiên. Việc này cũng tương tự như cách cư xử của anh, trầm thấp yên lặng mà dọa người bất an.

Xe chạy vào khu vực thành thị.

Cô nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, cô không biết rốt cuộc anh muốn làm gì. Sau một lúc lâu, cô coi thường nói, "Tôi từ trước tới nay không có thói quen ăn khuya."

"Bốn năm trước em có." Giọng nói Lệ Minh Vũ nghe hơi khó chịu, bàn tay anh đánh tay lái quẹo cua.

"Thói quen có thể thay đổi."

"Em cũng nói có thể thay đổi." Khóe miệng khẽ nhếch.

Tô Nhiễm cau mày, "Anh nhất định phải làm khó tôi sao?"

"Chúng ta chỉ đến nơi khác thôi." Lệ Minh Vũ vẫn rất thoải mái, giọng nói anh trầm ấm.

"Anh rốt cuộc muốn chở tôi đi đâu?" Lòng Tô Nhiễm bắt đầu thấp thỏm không yên, có vẻ như anh không định thả cô đi.

"Nơi tôi ở." Lệ Minh Vũ ngắn gọn trả lời, ngữ điệu bình thản.

Mắt Tô Nhiễm thoáng kinh ngạc, dự cảm không hay nổi lên trong cô, "Dừng xe!" Cô lạnh nhạt nói.

Lần này xe không dừng lại như cô mong muốn.

"Tôi nói anh dừng xe!" Tô Nhiễm quay đầu nhìn anh, lạnh lùng quát to.

Trong kiếng xe, Lệ Minh Vũ chỉ cong môi cười, chẳng hề có ý định dừng xe.

Tô Nhiễm không muốn tiếp tục dây dưa với anh, không nói lời nào liền mở cửa. Nhưng...

Lúc này cô mới phát hiện, hóa ra cửa xe đã khóa từ lâu.

"Anh..."

Cô còn chưa kịp xuống xe thì Lệ Minh Vũ đã tấp xe vào ven đường. Anh ung dung ngồi ở vị trí lái xe nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm lộ rõ ý cười.

"Mở cửa, tôi muốn xuống xe." Tô Nhiễm không muốn nhìn thấy nụ cười của anh, cố nén cảm giác bực bội, cô bình tĩnh nói.

Nghe vậy, Lệ Minh Vũ vẫn mặc kệ, thản nhiên buông lời, "Gấp như vậy làm gì? Tôi vẫn chưa định thả em đi." Nói xong, anh rút một điếu thuốc, lịch sự hỏi cô, "Không ngại chứ?"

Tuy là câu hỏi, nhưng dường như không có đáp án để lựa chọn.

Cửa sổ ở vị trí lái xe chậm rãi hạ xuống, anh châm thuốc hút một hơi, rồi khoát cánh tay đang kẹp thuốc ra ngoài cửa sổ. Mùi thuốc lá nhạt nhẽo hòa quyện cùng hương hổ phách thuộc về anh, tạo ra một mùi hương khó diễn tả thành lời, là mùi hương đàn ông phóng khoáng quyến rũ.

Tô Nhiễm nghe ra ý trong câu nói của anh, câu "Tôi vẫn chưa định thả em đi." này sợ rằng không chỉ có đêm nay.

Tô Nhiễm trầm ngâm, thầm hít sâu một hơi, khi nhướng mắt lần nữa nhìn anh, ánh mắt cô càng thêm điềm tĩnh nguội lạnh, "Anh Lệ, nếu là vấn đề của nước hoa, vậy ngày mai tôi sẽ tự mình đến thảo luận với anh. Nếu anh còn chuyện khác phải nói, vậy xin anh tìm Guerlain. Chị ấy mới là đối tượng hợp tác với anh."

Lệ Minh Vũ chợt cười, quay đầu chăm chú nhìn cô, rất lâu sau nói, "Nước hoa của em đích xác có vấn đề. Tôi nghĩ nên thêm mùi vào nước hoa."

"Anh muốn thêm gì?" Tô Nhiễm nhẫn nại hỏi anh.

Anh nhếch miệng, đặt điếu thuốc cầm trong tay vào gạt tàn, bỗng nhiên anh chậm rãi đến gần cô, gần đến nỗi cả gương mặt anh hầu như kề sát vào gương mặt cô.

Tô Nhiễm sửng sốt, cả người bất giác dựa vào ghế ngồi sau lưng.

Anh muốn làm gì?

"Nghe em nói, hương chủ yếu trong 'Midi' là Long Diên nhưng theo tôi biết cái này chỉ là mùi hổ phách thôi. Ý kiến của tôi là, chi bằng em nên đổi thành..." Lệ Minh Vũ nhìn cô cười nhẹ, hơi thở từ đôi môi anh lượn lờ quanh chóp mũi cao thẳng của cô, "Mùi hổ phách thuần túy, em thấy thế nào?"

Trái tim Tô Nhiễm đập mạnh một nhịp, vài giây sau, cô cực kỳ bình tĩnh nhìn thẳng vào ánh mắt anh, "Xin lỗi anh, tôi sẽ không điều chế theo kiểu này. Nếu anh Lệ có nhu cầu, tôi sẽ giới thiệu nhà điều chế hương khác với anh."

"Nhà điều chế hương khác? Tôi không thích." Lệ Minh Vũ giơ tay, ngón tay thon dài bạo dạn vuốt ve từ đôi má cô xuống sóng mũi cao thẳng rồi nhẹ nhàng lướt qua phần tóc vén bên tai cô, "Tô Nhiễm, tôi muốn chính em."

Tô Nhiễm cả kinh, dốc hết sức đẩy anh ra, cô tức giận trừng mắt, giọng cô lạnh như băng, "Mở cửa xe."

"Trốn chạy?" Lệ Minh Vũ cười nhẹ.

Cô hơi nheo mắt, nhìn thẳng vào nụ cười đầy ác ý của anh, mặt không chút thay đổi đáp, "Tôi chỉ không muốn lãng phí thời gian của mình với một người buồn chán nhạt nhẽo." Bốn năm rồi, cái cô muốn chỉ một cuộc sống yên ổn, cô gây sự hay trêu chọc anh? Vì sao anh vẫn cứ muốn dằn vặt cô?


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 72
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:37
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÀO MÔN KINH MỘNG
Tác giả: Ân Tầm
Q.3 - Chương 15: Bông ngọc trai đen

Lệ Minh Vũ không giận, ngược lại còn bật cười, anh ngồi thẳng dậy, "Tôi không thích ép buộc người khác. Vậy đi, tôi cho em ba lựa chọn?"

Tô Nhiễm cau mày, cô không muốn nghe nhưng lại phải nghe vì cửa xe căn bản mở không được.

"Thứ nhất, theo tôi ăn khuya, chúng ta sẽ từ từ thảo luận về vấn đề cải tiến nước hoa. Thứ hai, về nơi ở của tôi, ở đó tôi và em vẫn có thể nói chuyện công việc. Thứ ba..." Anh cố ý không nói nữa, ánh mắt chăm chú nhìn cô dần biến hóa, tựa như sương mù giăng đầy màn đêm, khiến người khác nhìn không thấu.

Tô Nhiễm biết chắc chắn không phải chuyện tốt, lại không muốn tiếp tục dây dưa với anh, thản nhiên nói, "Còn gì?"

Lệ Minh Vũ nghiêng người, cánh tay khoát lên ghế xe, đến gần cô vô cùng, giọng nói trầm thấp nồng đậm cất lên, "Trở lại bên cạnh tôi."

Trái tim Tô Nhiễm chợt treo lơ lửng, cô cười khẩy, nhưng nụ cười trên môi lại bất giác biến mất, "Anh Lệ, anh rất thích nói đùa đúng không?"

"Em biết tôi là người không thích nói đùa." Anh nói nhỏ, nhìn cô.

"Anh không thích ép buộc người khác nhưng chỉ cho tôi ba chọn lựa, nếu tôi không chọn thì sao?" Nhìn ánh mắt thoáng biến hóa của anh, cô nhếch miệng nói: "Tôi hiểu rồi. Có phải anh sẽ không bàn bạc việc hợp tác? Anh Lệ, chuyện bức bách người khác này không thích hợp để anh làm. Dù anh muốn, cũng phải nhìn rõ đối tượng. Anh xem nhiều tiểu thuyết quá hay là đột nhiên thích diễn kịch? Loại tình tiết kiểu này, anh nên quên đi thì tốt hơn."

Nụ cười rộng hơn nhưng ý cười lại không hiện trong mắt anh. Lần này, anh bất ngờ đỡ lấy gáy cô, buộc cô phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mình. Lệ Minh Vũ chỉ cần hơi cúi đầu liền có thể thưởng thức ngay bờ môi đỏ mọng đến mê người của cô.

"Bốn năm không gặp, em ngày càng mạnh miệng." Anh cúi đầu, giọng nói và hơi thở anh tản ra mờ mịt nguy hiểm.

"Tôi nghĩ lúc này không tiện với cái gọi là ôn chuyện cũ." Cô đáp, ngữ khí lãnh đạm.

Mắt Lệ Minh Vũ thoáng tối tăm, ánh mắt sa sầm, buông cô ra, "Được, vậy đến nơi tôi ở. Chúng ta đổi cách thức ôn chuyện cũ." Anh nói rồi khởi động xe.

Tô Nhiễm nhìn anh trân trân hồi lâu. Khi xe khởi động, cô nắm tay thành đấm, lấy điện thoại từ trong giỏ ra, bấm một dãy số...

"Phải sở cảnh sát không ạ, tôi muốn báo án..."

Xe bỗng ngừng lại. Lệ Minh Vũ quay đầu nhìn cô, anh dường như không ngờ cô sẽ báo cảnh sát, ánh mắt anh lộ rõ kinh ngạc nhưng không màng giựt lấy điện thoại của cô.

"Tôi bị người khác giam trong xe không ra được. Loại xe là..." Tô Nhiễm nhìn anh, nói từng chữ từng lời với một bên khác trong điện thoại.

Lệ Minh Vũ hết sức nhẫn nại chờ cô báo cảnh sát xong. Rất lâu sau, anh không kìm được khẽ cười một tiếng.

"Còn không mở cửa sao?" Cô dửng dưng đối mặt với anh, "Cảnh sát gần tới rồi. Đến lúc đó vì chuyện này mà lên báo, nhất định rất ý nghĩa."

Anh nhíu mày, mãi lâu sau cũng mở cửa như cô mong muốn.

Tô Nhiễm không nói tiếng nào liền mở cửa muốn xuống xe...

"Chẳng lẽ em không hiếu kỳ chút nào về chuyện nhà họ Hòa?" Giọng Lệ Minh Vũ lười nhác chợt vang lên phía sau cô.

Đề tài bất ngờ bỗng chốc xuất hiện trước mắt Tô Nhiễm, lưng cô thoáng cứng đờ, rồi thản nhiên nói, "Mọi chuyện của nhà họ Hòa từ lâu đã không còn liên quan đến tôi."

Vóc người cao lớn của Lệ Minh Vũ nhướng về trước, một cánh tay ôm vòng lấy cô, bàn tay anh phủ lên bàn tay đang vịn trên cửa xe của cô, nụ cười và lời nói nặng nề rơi vào tai cô, lưng cô như có như không mà tựa vào lồng ngực anh. Cô muốn né tránh nhưng anh lại càng ôm chặt hơn...

"Mọi người thường nói phụ nữ tuyệt tình còn tàn nhẫn hơn đàn ông. Nào ngờ nhờ tác giả lớn như cô Tô mà hôm nay tôi được lĩnh giáo cặn kẽ một phen như vậy."

Không khó nghe ra ý cười đùa trong giọng nói của anh. Tô Nhiễm thầm điều chỉnh lại hô hấp. Quay đầu nhìn anh lần nữa, nụ cười với lúm đồng tiền nhẹ nhàng hiện lên trên gương mặt cô, nhẹ như nước nhưng đầy quyến rũ cám dỗ. "Trời sinh phụ nữ chung tình nhưng chính vì đàn ông bạc tình mà trở nên tuyệt tình. Anh phải hiểu rằng, phụ nữ là động vật cảm tính. Khi đối mặt với lừa dối và tuyệt vọng, tình cảm của họ sẽ thành cực đoan. Đương nhiên khi không còn gì đáng để lưu luyến thì phải cư xử tuyệt tình. Đây cũng là thói quen bản năng tự bảo vệ bản thân của phụ nữ, giống như sự yêu thích hư vinh trời sinh ở đàn ông. Tuyệt tình, là ô dù tự nhiên che chắn cho phụ nữ."

"Không hổ là tác giả, ngay cả mắng người cũng xuất khẩu thành thơ." Lệ Minh Vũ cười thản nhiên, "Nói vậy, em rất hận tôi?"

Tô Nhiễm nhìn anh như nhìn người ngoài hành tinh, cười, "Thật ngại quá. Tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi. Tôi không hận bất cứ người nào cả, cũng không nghĩ mình sẽ đối xử tuyệt tình với ai. Đời người hết sức ngắn ngủi, tôi sẽ không vì thù hận luẩn quẩn trong lòng mà giày vò bản thân."

"Phải không? Lý lẽ biện luận đường đường chính chính của em suýt chút nữa ngay cả tôi cũng tin. Đã như vậy, đây là cái gì, hở?" Anh cười nhẹ bên tai cô, bàn tay khác chậm rãi xòe ra trước mắt cô...

Một chiếc bông ngọc trai đen ngọt ngào sáng lấp lánh dưới ánh đèn xe, bày ra trong lòng bàn tay anh nhưng lại đau đớn như kim châm vào mắt Tô Nhiễm.

Cô đờ người, theo bản năng sờ lên vành tai mình, không biết từ khi nào chỉ còn lại một chiếc đơn độc.

Bốn năm trước, khi ký vào thỏa thuận ly hôn, cô ra đi với bàn tay trắng. Cái gì cô cũng không lấy, nhưng chỉ mang đôi bông ngọc trai đen này theo mình. Suốt bốn năm qua, bất tri bất giác cô vẫn luôn mang nó bên cạnh. Còn tại sao cô lại thích đôi bông này như vậy, cô cũng không muốn mải miết đuổi theo tâm tư của mình. Có lẽ, mang nó theo để nhắc nhở bản thân, tình yêu là tai họa, đừng nên chạm vào, cũng đừng nên suy nghĩ đến nó.

"Nếu như tôi nhớ không lầm, đây là tôi tặng cho em." Giọng anh vang lên từ đằng sau, hệt như âm thanh của ma quỷ.

Tô Nhiễm nhíu mày, đưa tay muốn giật lại...

Anh thu tay về, cười, "Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy." Anh nhấn mạnh lời nói, từng chữ từng chữ như những viên ngọc rơi vào tai cô, "Bây giờ là một giờ sáng. Em còn thời gian cả ngày để chuẩn bị. Địa chỉ liên lạc của tôi có trên danh thiếp. Đêm nay, tôi chờ em."

"Tôi sẽ không đi." Tô Nhiễm chỉ cảm thấy lòng mình càng lúc càng lạnh.

Lệ Minh Vũ nở nụ cười, "Tô Nhiễm, sớm hay muộn gì em cũng phải cùng tôi ăn bữa khuya này."

Tô Nhiễm nghiến chặt răng, rất lâu sau, cô lạnh lùng buông lời, "Anh đúng là đồ điên!" Nói xong, cô lập tức xuống xe, cố sức đóng cửa xe thật mạnh.

Lệ Minh Vũ không đuổi theo xuống, chỉ nhìn bóng lưng cô qua kiếng càng lúc càng xa. Nụ cười trên môi anh dần biến mất. Đôi mắt sâu thẳm càng thêm tĩnh lặng, âm u như bóng đêm, khiến người khác ngạt thở đến chết...

Nhìn Tô Nhiễm được cảnh sát đón đi, anh mới đạp chân ga, xe lướt như hỏa tiễn xuyên qua màn đêm.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 73
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:37
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÀO MÔN KINH MỘNG
Tác giả: Ân Tầm
Q.3 - Chương 16: Lâu rồi mới gặp

Hằng ngày, mặt trời đều mọc.

Ánh nắng rạng rỡ ngâm mình trong bầu trời xanh thẳm, những gợn mây trắng bồng bềnh như nhúm bông xé nhuyễn tô vẻ cho nền trời rộng lớn. Mọi thứ vẫn tươi đẹp như thường ngày.

Tô nhiễm uể oải ngồi trên bồn hoa. Cô mặc áo thun trắng đơn giản cùng quần jean thoải mái, đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai màu xanh bộ đội, còn tai thì đang đeo một tai nghe thật to. Phía sau cô chính là nhà thờ Đức Bà Paris. Lúc này, du khách tham quan không nhiều. Trên quảng trường, từng đàn bồ câu lớn đang bay lượn, con thì đáp xuống kiếm ăn, con thì ríu rít gọi nhau.

Cô thoải mái ngẩng đầu, ánh nắng hôn lên vầng trán cô, gò má trắng mịn tắm mình trong ánh sáng rực rỡ, thuần khiết như gương mặt của em bé sơ sinh. Cô nhắm đôi mắt, hàng mi dài cũng khẽ đung đưa theo âm nhạc trong tai nghe, bình thản như một đứa trẻ.

Ở phía khác của nhà thờ Đức Bà Paris, một người đàn ông dừng chân đứng lại, ánh nắng bao bọc lấy thân hình cao lớn của anh ta. Bồ câu từ bên cạnh anh ta bay đi, anh ta nhìn Tô Nhiễm, thần sắc tràn ngập dịu dàng, nụ cười loáng thoáng hiện lên nơi ánh mắt, anh ta giơ máy chụp hình, điều chỉnh tiêu cự rồi chụp dáng vẻ đang đắm mình trong ánh sáng mặt trời của cô.

Sau khi chụp xong vài tấm hình, anh ta cười, khóe mắt lại lơ đãng ngắm nhìn một bên khác rồi thoáng sửng sốt, bỏ ngay ý định muốn tiến lên trước.

Trên bồn hoa, Tô Nhiễm vẫn đang lười biếng nghe nhạc, nghe đến hăng say vui vẻ, một bàn tay to tháo tai nghe của cô xuống. Cô ngây người, ngẩng đầu, "Diệp Lỗi?"

Là Tiêu Diệp Lỗi. Kể từ sau khi ly hôn, cô cũng không gặp anh. Vậy mà thoáng chốc đã bốn năm trôi qua, không ngờ anh lại bất ngờ xuất hiện trước mặt cô.

Thời gian như một lưỡi dao, bốn năm thời gian khắc họa đôi má anh càng thêm góc cạnh. Anh với dáng vẻ trẻ con từng có đã không còn, nếp nhăn khi cười cũng lộ ra sự trưởng thành và xốc vác.

Cuộc gặp này im hơi lặng tiếng, tự nhiên như hoa nở rồi tàn, tự nhiên cứ như hai người mỗi ngày đều gặp nhau như vậy.

"Có khỏe không?" Tiêu Diệp Lỗi đứng dưới ánh mặt trời, nhưng sự ngổ ngược trời sinh trong nụ cười vẫn không thay đổi.

Cảm giác thân thiết lâu ngày không gặp rung động nổi lòng Tô Nhiễm. Cô đứng dậy, xúc động tiến lên ôm anh, "Diệp Lỗi, sao lại là cậu? Sao cậu lại tới Paris?" Cô ngẩng đầu, niềm vui dâng trào trong ánh mắt, "Mẹ và chú Tiêu khỏe không? Còn cậu nữa, nhìn cậu xem, vóc dáng lại cao lên rất nhiều."

Tiêu Diệp Lỗi cao hơn cô rất nhiều. Ở cùng một chỗ với anh, cô càng thêm nhỏ nhắn đáng yêu.

Anh nhìn cô, ánh mắt cũng tràn trề ý cười, nhưng không buông cô ra, mà trái lại càng ôm cô thật chặt vào lòng.

Tô Nhiễm khẽ cười, lúc đầu cô không cảm thấy gì, nhưng sau đó thấy anh không có ý buông cô ra, Tô Nhiễm cảm giác có gì đó không đúng. Cánh tay anh mạnh mẽ như một người đàn ông trưởng thành, hình như đã không còn giống bốn năm trước chịu không nổi một đòn nữa. Tâm tư cô hơi cảnh giác, định mở miệng thì lại nghe anh cúi đầu nói bên tai, "Tô Nhiễm, tôi rất nhớ chị. Bốn năm qua, tôi nhớ chị, nhớ đến sắp phát điên."

Tô Nhiễm sửng sốt, cô nghe lời nói của anh có phần không thích hợp, bất giác cô muốn đẩy anh ra, thì đã thấy gương mặt anh khoan khoái, nếp nhăn khi cười thoáng hiện trên môi, "Còn dì Vân nữa, dì suốt ngày đều nhắc đến chị. Tuy rằng chị hay gọi điện về nhà, nhưng dì vẫn rất nhớ chị."

Nổi lo trong lòng cô cũng buông xuống, cô cười giơ tay đánh anh một cái, "Thằng quỷ nhỏ này nói chuyện phải lấy hơi sao?"

Cổ tay đang giơ lên của cô lại bị Tiêu Diệp Lỗi nắm nhẹ, anh mải miết nhìn cô, ánh mắt thoáng trở nên nghiêm túc, "Tôi nói đều là sự thật."

Bốn năm hình như khiến mỗi người đều thay đồi rất nhiều.

Chính như Tiêu Diệp Lỗi bỗng xuất hiện trước mắt này đây, bộ dáng của anh làm cô vừa quen thuộc vừa xa lạ.

"Tôi biết cậu nói thật." Cô cười rút tay ra, vỗ nhẹ vai anh, ánh mắt cô hơi cô đơn, "Thực ra, tôi cũng nhớ mọi người lắm. Đúng rồi, cậu tới Paris khi nào? Sao không gọi trước cho tôi một cú điện thoại?"

"Bốn năm rồi chúng ta không gọi điện cho nhau. Tôi cho rằng, có thể chị đã quên tôi." Tiêu Diệp Lỗi buông cô ra, ngồi trên bồn hoa bên cạnh nhìn cô.

Tô Nhiễm cười nhẹ nhàng, ngồi cạnh anh, "Làm sao có thể? Chúng ta là người thân mà." Nói rồi khẽ thở dài một hơi, cô khoác vai anh, nhưng phát hiện đã không thể ôm được anh như trước nữa, không kềm được mà lắc đầu, "Cậu thật sự đã trưởng thành."

"Người không lớn chính là chị. Đừng có lúc nào cũng ra vẻ chị gái với tôi. Trong mắt tôi, bốn năm qua, chị cũng không thay đổi mấy." Tiêu Diệp Lỗi quay đầu lại nhìn cô, kéo nhẹ tay cô qua, cánh tay anh từ phía sau ôm trọn cô vào lòng...

"Đôi khi, người thân cũng có thể ôm nhau như vậy."

Tô Nhiễm bị anh ôm vào lòng, cứ cảm thấy là lạ, muốn đứng dậy lại bị anh ôm càng chặt hơn.

"Diệp Lỗi..."

"Tôi tới Paris để giao lưu học tập, nhân tiện ghé thăm chị." Anh cắt ngang cô, bổ sung một câu, "Là dì Vân dặn dò kêu tôi qua xem chị có sứt mẻ thiếu hụt gì không."

Tô Nhiễm đứng dậy, giãy khỏi lòng anh, ngồi đối diện, "Diệp Lỗi, tôi ở đây rất tốt. À đúng rồi, cậu phải học mấy ngày? Bây giờ ở đâu?" Cô biết anh vẫn chọn nghề mà mình thích nhất, điều này rất tốt.

Tiêu Diệp Lỗi nhếch mày, "Tôi học xong rồi. Nhân lúc mấy ngày nay ở Paris, tôi định đi chơi rồi mới về. Tô Nhiễm, tôi ở chỗ chị được không?"

"Ở chỗ tôi?" Tô Nhiễm hơi sửng sốt.

"Sao vậy, không tiện? Hay là..." Anh bỗng nhiên dí sát vào Tô Nhiễm, ánh mắt chăm chú nhìn cô, "Chị sống cùng bạn trai, sợ tôi làm phiền hai người?"

"Làm gì có chuyện đó? Đừng nói mò." Tô Nhiễm trừng mắt nhìn anh, thấy anh ra vẻ không tin, vội đầu hàng, "Được được được. Tôi muốn cậu đến ở còn không được sao? Đồ nhiều chuyện."

Tiêu Diệp Lỗi được như ý, bật cười.

Sau một lúc...

"Tô Nhiễm, chuyện Hòa Vy kết hôn với Lệ Minh Vũ, chị nghe nói chưa?" Anh chợt hỏi.

Tay Tô Nhiễm cầm tai nghe run nhẹ, nụ cười trên môi thoáng cứng đờ. Hồi lâu sau, cô cười tươi hơn, "Chuyện của họ không liên quan đến tôi."

"Vậy chuyện nhà họ Hòa thì sao?" Tiêu Diệp Lỗi than nhẹ, "Tôi nghe nói tập đoàn Hòa Thị đổi chủ."

Hóa ra là sự thật.

Trái tim Tô Nhiễm đập nhanh một nhịp, nụ cười trên môi biến mất.

"Tô Nhiễm, chị không nhận được thư từ luật sư sao? Thông báo việc phân chia tài sản nhà họ Hòa." Tiêu Diệp Lỗi nghi ngờ nhìn cô.

"Có nhận." Cô nhìn xa xăm, "Lúc còn sống, ba đã lập di chúc. Sau khi ba qua đời, tài sản nhà họ Hòa và cổ phần tập đoàn Hòa Thị đều có phần của mẹ và tôi. Nhưng cậu biết, mẹ và tôi không hứng thú với những thứ thuộc về nhà họ Hòa. Ba đã không còn thì nhà họ Hòa cũng không còn quan hệ gì với tôi nữa."

Tiêu Diệp Lỗi hiểu rõ tính cách của cô, gật đầu, "Thế nhưng tôi nghe nói. Hiện giờ người có thế và nắm nhiều cổ phần của nhà họ Hòa là Lệ Minh Vũ, không phải Bạch Sơ Điệp hay Hòa Vy. Dưới nhiều trường hợp, tuy Hòa Vy là người đại diện Hòa Thị ra mặt, nhưng thực tế phần lớn quyền hạn đều bị thương hội khống chế. Chị không cảm thấy kỳ lạ sao?"
Bị thương hội khống chế?

Thần sắc Tô Nhiễm phảng phất bối rối khó hiểu.

"Chị cũng cảm thấy kỳ quái phải không?" Tiêu Diệp Lỗi nhẹ giọng hỏi.

Tô Nhiễm trầm ngâm, lại nghĩ đến danh thiếp của Lệ Minh Vũ, đột nhiên làm cô liên tưởng đến quan hệ giữa anh và thương hội, anh tranh cử bộ trưởng kinh tế, tự nhiên cũng sẽ qua lại gần gũi chặt chẽ với thương hội. Chuyện này có liên quan gì đến nhau hay không?

"Tô Nhiễm, chị nghĩ ra cái gì sao?" Anh thấp giọng hỏi.

"A, không có gì." Tô Nhiễm đè nén nghi hoặc nhấp nhô trong lòng, cười nhẹ, "Có lẽ cậu không hiểu Hòa Vy. Tuy nói chị ấy giỏi xã giao, nhưng chẳng qua chỉ nổi tiếng trong giới thời trang. Nếu bàn về sách lược và mưu kế trên thương trường, một cô gái như chị ấy sao có thể ứng phó nổi? Nhìn bề ngoài chị ấy rất mạnh mẽ và thành công, thực tế chị ấy cũng có lúc mệt mỏi. Nếu chị ấy đã kết hôn với Lệ Minh Vũ, vậy dĩ nhiên sẽ giao gánh nặng nhà họ Hòa cho Lệ Minh Vũ. Điều này rất bình thường."

"Chị chắc không?" Tiêu Diệp Lỗi lắc đầu không đồng ý, "Tô Nhiễm, tôi không đồng ý với suy nghĩ của chị. Biết đâu Lệ Minh Vũ thật sự có âm mưu mà chúng ta không biết."

"Dù cho như vậy cũng không liên quan tới tôi." Cô nhìn anh, nụ cười có chút miễn cưỡng, "Nhà họ Hòa là chuyện của Hòa Vy. Nếu tôi nhúng tay vào lần nữa, chị ấy sẽ càng hận tôi hơn, cần gì phải làm vậy? Thật ra chỉ cần người nhà họ Hòa có thể bình an, không nhất định phải vinh hoa phú quý như thế nào."

Tiêu Diệp Lỗi cười, "Cũng đúng, dù sao bây giờ chị cũng không phải người nhà họ Hòa, cũng không phải người nhà họ Lệ, mà là người...nhà họ Tiêu." Anh nói một lời mang hai lớp ý nghĩa, rồi dùng sức kéo cô qua, "Cho nên, họ thích dằn vặt nhau như thế nào là việc của bọn họ, không liên quan đến chị. Dù nhà họ Hòa thật sự có chuyện, cũng chỉ là 'người trong nhà đánh nhau'. Cuộc sống của chị không bị cuốn vào là tốt rồi."

Tô Nhiễm cười thản nhiên, ánh mắt lại hơi suy tư.

Cô muốn trải qua cuộc sống đơn giản bình thường nhất, nhưng người đàn ông đó... Sự xuất hiện lần nữa của anh có thể phá tan yên ổn của cô hay không? Anh rốt cuộc có mục đích gì? Còn có lời mời đêm nay của anh...

"Chị nghĩ gì vậy?" Tiêu Diệp Lỗi huých cô.

"Không có gì. Chỉ đang nghĩ làm tiệc tẩy trần cho cậu như thế nào. Tuy rằng có hơi muộn." Cô cười, cố định thần lại.

"Đúng rồi nha." Tiêu Diệp Lỗi cười nhìn cô, "Ai nói là muộn? Không muộn chút nào hết. Nghe nói chị bán bản quyền sách được lắm. Hôm nay, tôi phải ăn một bữa no nê mới được."

"Được thôi. Cậu muốn ăn gì, tôi mời." Giọng nói Tô Nhiễm thoải mái nhẹ nhõm.

Tiêu Diệp Lỗi cười kéo cô dậy, "Đương nhiên là một bữa tiệc hoành tráng kiểu Pháp rồi, càng mắc càng tốt. Đi thôi."

Hai người rời khỏi quãng trường.

Người đàn ông đứng ở một góc khác của quãng trường luôn dõi theo bóng lưng Tô Nhiễm, thấy hai người đã đi xa, anh ta cũng đành cười bỏ đi.

————————— hoa lệ phân cách tuyến ——————————

La Tour'd Argent

Đây là một nhà hàng tọa lạc tại Quaide la Trournelle, tiếng tăm vang lừng trên toàn thế giới. Nhà hàng nổi tiếng nhất với mười tám món vịt, mùi vị thơm ngon vô cùng từng khiến Charles Chaplin, nhiều vị tổng thống, thủ tướng Pháp, và tổng thống Mỹ Roosevelt, Truman, Eisenhower, Kennedy cho đến Nixon đến ăn. Nhà hàng này còn được dịch là "Tòa tháp bạc", có nghĩa là sáng chói.

Toàn bộ quá trình dùng cơm, Tiêu Diệp Lỗi vẫn ăn nhưng lại chẳng cảm nhận được mùi vị gì. Suốt bữa ăn, anh hầu như chỉ cau mày nhìn cô bé ngồi bên cạnh Tô Nhiễm, cộng thêm Mộ Thừa không biết từ đâu mọc ra.

So với Tiêu Diệp Lỗi đang khó chịu, Mộ Thừa từ đầu đến cuối luôn dịu dàng như nước. Hai kiểu tính cách đàn ông này đều là kiểu khiến phụ nữ khó chống lại nhất. Một người nhiệt tình như lửa, một người ấm áp chất phác như nước. Song hai kiểu tính cách này vẫn có điểm tương tự nhau. Đó chính là một khi đã nhìn trúng cái gì thì nhất định phải có cho bằng được, còn chưa đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua.

Mộ Thừa chọn một chai rượu vang đỏ lâu năm. Rượu vang vừa khui, nhân viên phục vụ bên cạnh rót rượu vào từng ly đặt giữa ba người. Mộ Thừa nhanh chóng lấy ly rượu trước mặt Tô Nhiễm để trước mình, rồi đem một cốc sữa nóng đặt trước mặt cô.

Tô nhiễm khẽ mỉm cười, "Hôm nay vui vẻ như vậy, uống một chút cũng được mà."

"Em là bệnh nhân của anh, anh nói không thể uống là không thể uống." Mộ Thừa chu đáo nói, rồi cầm lấy ly rượu, nhìn Tiêu Diệp Lỗi, "Ly này tôi thay Tiểu Nhiễm mời cậu. Coi như là tẩy trần cho cậu. Hy vọng mấy ngày nay, cậu đi chơi vui vẻ."

Tiêu Diệp Lỗi nhếch miệng, khẽ cụng ly, rồi hai người cùng uống một ngụm rượu vang đỏ.

"Bác sĩ Mộ đối với bệnh nhân nào cũng đều quan tâm như vậy sao?" Tiêu Diệp Lỗi lắc nhẹ rượu vang đỏ trong ly, sau đó mới để xuống. "Theo tôi thấy, hình như bác sĩ Mộ quan tâm hơi quá rồi."


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 74
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:37
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

"Diệp Lỗi..." Tô Nhiễm khẽ kêu anh. Sao anh lại như vậy, sao lại nhìn Mộ Thừa như nhìn kẻ thù. Từ lúc gặp mặt đến bây giờ, anh cứ tỏ vẻ khó chịu với người ta.

Hôm nay, cô vốn không định mời Mộ Thừa, nhưng vừa lúc anh gọi điện, lại nghe nói Diệp Lỗi tới, anh chủ động hẹn gặp ở nhà hàng này. Không ngờ Diệp Lỗi...

Cách Lạc Băng ngồi bên cạnh nhõng nhẽo lên tiếng, "Cậu Diệp Lỗi, ba con rất thích mẹ Tô Nhiễm nha."

Sắc mặt Tiêu Diệp Lỗi tối sầm.

Tô Nhiễm nghe xong, vội nói: "Băng Nựu, ăn cái này đi con."

Cách Lạc Băng gật đầu, ăn một miếng khoai tây nghiền thật to. Cô bé rất thích ăn khoai tây nghiền ở nhà hàng này.

"Còn tôi cho rằng bác sĩ nhớ kỹ bệnh tình của bệnh nhân là đạo đức cơ bản của nghề nghiệp." Mộ Thừa không hề phủ nhận lời nói của Cách Lạc Băng, cười điềm đạm, "Dạ dày của Tiểu Nhiễm không khỏe, phải hết sức chú ý mới được."

"Bác sĩ Mộ, suy nghĩ của tôi bất đồng với anh." Tô Diệp Lỗi cau mày cười, "Cuộc sống ngắn ngủi, cứ thuận theo tự nhiên, thích cái gì thì thử cái đó. Rượu vang đỏ không giống rượu mạnh. Nó làm từ quả nho, loại trồng trên hai mươi lăm năm, rễ cây cắm rất sâu vào lòng đất, hấp thụ nhiều khoáng chất và nguyên tố vi lượng. Rượu nho lên men từ loại trái này là có giá trị dinh dưỡng nhất. Chai rượu mà chúng ta đang uống bây giờ hội đủ điều kiện này. Anh là bác sĩ, hẳn là nắm được trong rượu vang đỏ chứa nhiều axit amin, khoáng chất và vitamin. Những chất dinh dưỡng này, cơ thể con người cần phải được bổ sung và hấp thụ thêm. Tôi không cho rằng rượu vang đỏ có hại với Tô Nhiễm. Nếu tôi là anh, tôi tuyệt đối sẽ chiều theo ý muốn của Tô Nhiễm, cho cô ấy uống thứ cô ấy thích.

Mộ Thừa nghe vậy, nụ cười càng rộng hơn, "Cậu Tiêu không hổ danh là nhà nghiên cứu thực vật học. Tôi thường nghe Tô Nhiễm nhắc đến cô ấy có một cậu em trai xuất sắc đến cỡ nào. Hôm nay được gặp quả thực làm tôi mở rộng tầm nhìn. Chỉ thành phần một chai rượu vang đỏ mà đã nghiên cứu thấu đáo như vậy. Chỉ có điều đứng trên góc độ bác sĩ như chúng tôi để đánh giá, rượu vang đỏ tuy thành phẩm từ quá trình lên men tự nhiên, nhưng hàm lượng đường trong nho chuyển hoá thành cồn khi lên men thường từ mười phần trăm đến mười ba phần trăm. Vì lẽ đó mà nói, rượu vẫn là rượu, cứ nên uống ít thì tốt hơn."
Tiêu Diệp Lỗi nhìn Mộ Thừa, cười rồi chỉnh anh, "Anh sai rồi. Tô Nhiễm chỉ là chị gái trên danh nghĩa của tôi."

Trên bàn ăn rõ ràng đang có chiến tranh ngầm giữa hai người đàn ông.

Thế nhưng, Tô Nhiễm chỉ chú ý đến Cách Lạc Băng ngồi bên cạnh, vừa rồi cô bé không cẩn thận làm dính khoai tây nghiền trên váy, cô kéo cô bé qua, ngẩng đầu nói với hai người, "Tôi dẫn Cách Lạc Băng đi toilet rửa sạch. Mọi người cứ ăn trước."

Thấy cô đi xa, nụ cười của Tiêu Diệp Lỗi cuối cùng cũng biến mất, anh nói thẳng: "Anh thích cô ấy?"

Mộ Thừa buông ly rượu, hơi dựa người về sau, "Phải, tôi thích cô ấy."

"Tôi nói rồi, cô ấy chỉ là chị gái trên danh nghĩa của tôi." Ánh mắt Tiêu Diệp Lỗi kiên quyết, nhấn mạnh lần nữa.

"Thì sao? Vừa rồi tôi đã nói, rượu là rượu, coi như là làm từ trái cây nguyên chất thì vẫn chỉ là rượu. Mãi mãi cũng không thể thành nước trái cây." Mộ Thừa trầm tĩnh từ tốn nói, ngay cả nụ cười cũng dịu dàng. "Nhưng mà sức khỏe của Tô Nhiễm đã quyết định cô ấy không thể đụng vào rượu được."

Tiêu Diệp Lỗi hiểu ý của anh, cười khẩy một tiếng, "Bác sĩ Mộ, để tôi chích trước cho anh một mũi tiêm dự phòng. Tô Nhiễm là của tôi, tôi tuyệt đối không buông tay."

"Thật trùng hợp. Tôi cũng nghĩ như vậy." Nụ cười trên môi Mộ Thừa càng tươi hơn, bình tĩnh nhưng lại lộ rõ sự cương quyết.

———————— hoa lệ phân cách tuyến —————————

"Diệp Lỗi, sao cậu mang ít đồ vậy? Quần áo cũng chỉ có vài cái. Hay là ngày mai tôi dẫn câu đi mua thêm nha?" Về đến nhà, Tô Nhiễm bận rộn sắp xếp đồ đạc dùm anh, thấy anh mang quá ít đồ, cô không kìm được mà cằn nhằn.

"Tô Nhiễm, tôi không phải trẻ con." Phía sau, giọng Tiêu Diệp Lỗi không vui.

Tô Nhiễm quay đầu lại, cô chỉ cảm thấy ngại ngùng.

Tiêu Diệp Lỗi vừa tắm xong, cả người anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm rồi đi ra, nước còn đọng lại dọc theo bả vai săn chắc của anh chậm rãi chạy xuống, phác họa cơ bắp cường tráng hết sức hoàn mỹ, làn da khỏe mạnh màu lúa mì sáng bóng dưới ánh đèn như thần mặt trời, hai chân thon dài hữu lực không chút nào che lấp mà đứng trước mặt cô.

Tô Nhiễm bất giác thấy gượng gạo, cúi đầu lục đồ trong giỏ của anh, "Áo ngủ đâu? Cũng không mang?"

Còn chưa kiếm xong, cô liền bị Tiêu Diệp Lỗi kéo qua, anh cười cười, "Tôi không quen mặc áo khi ngủ."

"Vậy..." Tô Nhiễm chỉ cảm thấy anh đứng quá gần, cô lui về sau một bước. Anh không thể cứ lúc ẩn lúc hiện như vậy trong phòng, thân hình cao to trước mắt này đã đủ chứng minh anh không còn là một đứa trẻ. Cơ thể này hoàn toàn là của người đàn ông trưởng thành.

"Yên tâm, ngày mai tôi đi mua. Bằng không để một tác giả lớn như chị thấy hết vóc người của tôi, chẳng phải là quá thiệt thòi cho tôi sao." Tiêu Diệp Lỗi biết cô xấu hổ, khéo léo thay đổi bầu không khí.

Tô Nhiễm bật cười, đấm mạnh vào ngực anh, "Phải rồi phải rồi. Cậu bị thiệt thòi, mau vào phòng nghỉ đi."

Tiêu Diệp Lỗi gật đầu, nhìn thật sâu vào mắt cô rồi xoay người đi tới phòng dành cho khách, nhưng tới cửa phòng thì dừng lại như có chút suy nghĩ nhìn Tô Nhiễm.

"Làm sao vậy?" Thấy anh nhìn mình, Tô Nhiễm hỏi.

"Chị không đi nghỉ ư?" Tiêu Diệp Lỗi nhìn lướt qua đồng hồ trên tường, đã khuya lắm rồi.

Hôm nay, Tô Nhiễm rất lạ. Anh nhớ rõ Tô Nhiễm trước đây không thích đi dạo phố nhưng hôm nay ăn xong bữa tối, cô không chỉ kéo anh đi dạo ngắm cảnh đêm Paris mà còn đi xem phim xuất khuya, giống như đang xua đuổi thời gian qua mau.

Chuyện này không giống tác phong của cô.

Tô Nhiễm theo bản năng nhìn thoáng qua đồng hồ, "À, tôi đi ngủ ngay đây."

Tiêu Diệp Lỗi chăm chú nhìn cô hồi lâu, dưạ thẳng người vào cửa, "Có phải chị có chuyện gì không?"

Tô Nhiễm ngây ngẩn, rất lâu sau mới nói, "Tôi nào có việc gì. Được rồi, ngày mai cậu không làm gì hết, tôi dẫn cậu ra ngoài chơi. Còn nữa nha, quần áo của cậu ít quá, chúng ta đi..."

"Tô Nhiễm, có phải bốn năm trước còn chuyện gì mà tôi không biết không?" Tiêu Diệp Lỗi mở miệng cắt ngang lời cô, vẻ mặt chuyển thành nghiêm túc.

Trái tim cô chấn động nhẹ. Chuyện bốn năm trước, người biết chỉ có một mình Tô Ánh Vân.

"Diệp Lỗi, hôm nay cậu làm sao vậy? Mọi chuyện của tôi cậu đều biết mà." Cô mỉm cười.

Tiêu Diệp Lỗi ngờ vực.

"Được rồi mà, cậu mau đi nghỉ đi." Tô Nhiễm sợ anh hỏi thêm, vội đứng dậy, "Tôi cũng muốn đi nghỉ, mệt quá rồi."

"Ngày mai, tôi hẹn ban học đi tham quan triển lãm thực vật. Hơn một giờ tôi mới về, lúc đó tôi sẽ gọi cho chị." Tiêu Diệp Lỗi nói.

"Được." Tô Nhiễm gật đầu.

Khi cô sắp vào phòng, Tiêu Diệp Lỗi đột nhiên cất giọng nỏi, "Chị còn yêu anh ta không?"

Bàn tay cô đặt trên cửa bỗng ngừng lại, cô dừng bước, nụ cười cũng đông cứng.

"Chị còn yêu anh ta không? Chị còn yêu Lệ Minh Vũ không?" Lần này, giọng anh hạ thấp hơn.

Anh biết rõ, bốn năm trước đối với tình cảm cô cố chấp đến cỡ nào, bốn năm sau thì sao? Đằng sau nụ cười của cô có phải vẫn còn che giấu anh điều gì nữa không?

Tô Nhiễm quay đầu lại, đôi mắt khẩn trương nhìn anh, nói nhỏ, "Không yêu." Đã từng yêu, đã từng tổn thương, đã từng đau khổ, cho nên cô đã tỉnh rồi. Tình yêu đơn phương rất thống khổ. Đến cuối cùng cô mới phát hiện thực ra bản thân cô không chịu đựng nổi thống khổ như vậy.

Kỳ thực ngay từ đầu tình yêu này đã được định trước đầy đau khổ và dày vò.

Cô yêu anh, yêu đến tuyệt vọng, nhưng cô vẫn chờ mong.

Đến tận khi tự tay anh bẻ gẫy đôi cánh của cô, để cô mất hết năng lực làm vợ, cô đã khóc, cô đã đau thương.

Yêu Lệ Minh Vũ là một chuyện đau đớn giày xé tâm can. Trừ phi bạn đã chuẩn bị đến chuyện sinh tử trong cuộc đời thì hãy dấn thân vào yêu. Chính vì ban đầu cô chưa chuẩn bị tốt nên thiếu chút nữa cô đã đánh mất cả tính mệnh.

Ngày hôm nay, cô không còn muốn yêu nữa. Cứ như vậy, lẳng lặng trải qua mỗi một ngày là tốt rồi.

Tiêu Diệp Lỗi nhìn bóng lưng cô khuất dần, đôi mắt anh tràn đầy đau đớn...

Màn đêm tĩnh mịch đến đáng sợ.

Tô Nhiễm về phòng ngủ, ôm chân ngồi trên giường. Kim đồng hồ trên đầu giường tích tắc tích tắc trôi qua. Ánh trăng êm dịu ngoài cửa sổ chiếu sáng gò má nhợt nhạt như gấm như lụa của cô.

Nhớ tới lời nói lúc rạng sáng của Lệ Minh Vũ, trái tim cô dần thấy hoảng sợ. Cô không dựa theo địa chỉ trên danh thiếp mà tìm anh, anh có thể làm ra chuyện gì hay không?

Khi kim đồng hồ chỉ đến một giờ sáng, cô cầm lấy điện thoại, cắn răng bấm một dãy số.

Một lúc sau, điện thoại truyền đến giọng lười nhác của Guerlain từ chỗ khác.

"Guerlain, hôm nay có chuyện gì xảy ra không?" Cô thấp thỏm lo âu hỏi.

"Không có. À, phải rồi, hôm nay anh Đồng gọi điện tới nói, muốn tìm một ngày chính thức ký hợp đồng hợp tác. Còn có..." Guerlain ngáp một cái thật to, nói tiếp: "Nói Hòa Thị có ý muốn rót thêm tiền, nhưng chuyện này cần phải tìm thời gian cụ thể để bàn bạc. Chị nói mọi người có chuyện gì xảy ra vậy? Đều hơn nửa đêm mới gọi điện. Đầu tiên là anh Đồng, bây giờ là em..."

"Em chỉ hỏi một chút. Không có gì nữa, chị nghỉ ngơi đi." Tô Nhiễm sợ Guerlain dong dài, vội cắt ngang cô, nói vài câu rồi cúp máy.

Cô mệt mỏi dựa vào đầu giường, thần sắc đầy nghi ngờ.

Lệ Minh Vũ, rốt cuộc anh muốn làm gì?


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 75
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:38
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÀO MÔN KINH MỘNG
Tác giả: Ân Tầm
Q.3 - Chương 17: Đâu đâu cũng thấy uy hiếp

Một chỗ khác ở thành phố.

Trong một cao ốc to lớn, chỉ còn một căn phòng sáng đèn.

Người đàn ông ngồi trên ghế da, ngón tay anh ta kẹp thuốc lá, gạt tàn trên bàn từ lâu đã đầy tràn tàn thuốc. Bóng đêm yên tĩnh ngoài cửa sổ xuyên thấu qua cửa thủy tinh, chiếu lên ánh mắt cô độc lạnh lẽo của anh ta.

Người đàn ông lặng lẽ ngồi nghe thời gian tích tắc trôi qua như trái tim anh ta.

Điếu thuốc cháy đến phần cuối, đốt tới đầu ngón tay anh ta, run nhẹ rồi đầu thuốc rơi xuống.

Đồng Hựu gõ cửa đi vào, thấy vậy, khẽ nói, "Anh Lệ, sao anh còn chưa đi nghỉ nữa ạ?"

"Mấy giờ rồi?" Lệ Minh Vũ trầm thấp hỏi, giơ tay lấy thêm một điếu thuốc, giọng anh nghe đầy mệt mỏi.

"Gần ba giờ sáng rồi ạ. Anh Lệ, sáng mai anh còn phải họp." Đồng Hựu không biết vì sao anh luôn ngồi đợi ở phòng làm việc mà không đi nghỉ, anh đã ngồi đây suốt mấy tiếng đồng hồ.

Suy nghĩ một chút, Đồng Hựu nói thêm: "Nếu không chúng ta hoãn hội nghị ngày mai lại ạ?"

"Không cần, cứ họp như thường lệ." Lệ Minh Vũ thản nhiên nói, anh hít một hơi thuốc rồi phả ra, khói thuốc lượn vòng trong không trung cuốn lấy cơ thể anh dần tan đi.

Đồng Hựu thấy vậy bước lại, nhưng thấy trên bàn anh bày ra một quyển "Hào môn kinh mộng", khẽ thở dài một hơi, "Anh Lệ, anh...không phải đang chờ phu nhân chứ ạ? Chị ấy chắc không tới đâu."

Anh chỉ biết hai người này đã được định trước phải dây dưa cùng nhau.

"Câu đi nghỉ đi." Không ngờ, Lệ Minh Vũ không giận, giơ tay ý bảo Đồng Hựu đi nghỉ.

Đồng Hựu đứng yên, không nhúc nhích.

Lệ Minh Vũ xoay người, liếc mắt nhìn anh, "Sao vậy, còn việc khác?"

Sắc mặt Đồng Hựu do dự, chần chờ rồi khẽ nói, "Cô Hòa, cô ấy..."

"Cô ta lại làm loạn?" Anh nhếch miệng, thờ ơ nói, ngón tay anh lướt qua bìa sách, vuốt nhẹ trên tên tác giả.

"Anh Lệ, anh thật sự không thể cứ như vậy. Anh càng thế này, cô Hòa lại càng quá đáng." Đồng Hựu có vẻ hơi bức xúc.

"Mặc kệ cô ta, cô ta muốn cái gì tôi rõ, không đáng bận tâm." Ngữ khí Lệ Minh Vũ trầm tĩnh dửng dưng như thường, khép sách lại, chỉ vào nó, "Sách này cậu xem chưa? Viết cũng không tệ."

Đồng Hựu bất đắc dĩ thở dài, "Em xem rồi, nhưng em không biết phu nhân biết được đến đâu. Tình tiết viết trong đây đều là chuyện xảy ra với nhà họ Hòa, thậm chí còn có những chuyện xảy ra suốt bốn năm qua. Chị ấy làm sao biết được? Anh Lệ, chuyện này rất bất lợi với anh."

"Đúng vậy, Tô Nhiễm càng lúc càng khiến tôi nhìn cô ấy với con mắt khác xưa. Tôi cũng rất muốn biết sao cô ấy lại biết được nội tình." Lệ Minh Vũ bình thản nói, hút một hơi rồi nói thêm: "Nhưng tiểu thuyết dẫu sao cũng là tiểu thuyết. Tình tiết hư cấu vẫn rất nhiều."

"Thực ra..." Đồng Hựu muốn nói lại thôi.

"Cậu nói đi."

Đồng Hựu liếm môi, "Thực ra phu nhân, chị ấy thật sự rất yêu anh. Sao anh không kể với chị ấy những chuyện đã xảy ra. Hòa Thị vốn là..."

"Được rồi Đồng Hựu, có một số việc nói nhiều chẳng có lợi gì." Lệ Minh Vũ đứng dậy, vóc dáng cao lớn ánh lên cửa sổ sát sàn, đôi mắt thoáng lạnh lẽo, thản nhiên nói, "Không phải người nào cũng đáng để tin. Thế giới này vốn đầy rẫy lừa dối, một thế giới xen lẫn lợi ích và lừa dối, con người một khi đã quen bị lừa dối thì chẳng còn cách nào để tin tưởng vào cuộc đời nữa."

Đồng Hựu nhìn anh, ánh mắt ngưng trọng mà xót xa.

Lệ Minh Vũ xoay người, hai tay anh chống trên cửa sổ, bóng lưng cường tráng mãi mãi đều cô độc như vậy.

Ánh mắt anh nhìn bóng đêm dưới cửa sổ dần hiện ra cô đơn trống trải...

——— hoa lệ phân cách tuyến ————

Tô Nhiễm ngủ thẳng đến trưa, tối qua cô trằn trọc cả đêm, hầu như trời gần sáng cô mới ngủ.

Cô gõ cửa phòng dành cho khách nhưng không ai trả lời, biết Tiêu Diệp Lỗi đã ra ngoài. Cô rót một cốc nước trái cây, uể oải ngồi trên sofa, còn chưa kịp uống, điện thoại cô đã đổ chuông. Cô nghe máy, là Cách Lạc Băng.

Một chỗ khác trong điện thoại, giọng nói cô bé ngọt ngào như kem, nũng nịu nói, "Mẹ Tô Nhiễm, mẹ tới căn tin cạnh nhà trẻ tìm con được không?"

Tô Nhiễm sửng sốt, "Băng Nựu, sao con lại tới căn tin? Ai dẫn con đi?"

"Chú ạ, con không biết chú nhưng chú biết con, còn nói là biết mẹ nữa."

"Chú? Là chú hôm qua con gặp phải không?" Cô khó hiểu, muốn hỏi thêm nhưng bên kia đã cúp điện thoại.

"Alô?" Cô hoang mang.

Không phải Tiêu Diệp Lỗi, anh không thích trẻ con. Hơn nữa, anh cũng không cần đi gặp Băng Nựu. Trời ơi, chẳng lẽ Băng Nựu bị kẻ xấu bắt cóc?

Cô vội vàng gọi điện cho Mộ Thừa, trợ lý nghe máy nói anh đang mổ cho bệnh nhân.

Tô Nhiễm không có thời gian do dự, gấp rút mặc quần áo rồi ra cửa.

Căn tin nhà trẻ.

Vẫn chưa đến buổi trưa nên có rất ít người.

Trước mặt Cách Lạc Băng bày đủ loại kem thơm ngon, cô rướn mắt nhìn người đàn ông cao lớn dẫn mình ra đây, để kem sang một bên, "Cháu làm sao tin chú biết mẹ biết mẹ Tô Nhiễm của cháu? Chú cúp điện thoại như vậy là không lịch sự."

"Mẹ Tô Nhiễm? Cô ấy là mẹ ruột của cháu?" Người ngồi đối diện không phải ai khác, chính là Lệ Minh Vũ. Nghe cô bé nói vậy, anh hơi nhướng người ra trước, quan sát cô bé ăn đến miệng dính đầy kem.

Mắt Cách Lạc Bằng xoay vòng, nghiêng đầu, "Đương nhiên, mẹ Tô Nhiễm chính là mẹ cháu."

Anh nheo hai mắt, "Vậy ba cháu là ai?"

"Hừ, sao cháu phải nói với chú? Cháu không biết chú là người tốt hay người xấu." Cách Lạc Băng làm mặt quỷ nhìn anh, tỏ thái độ không phối hợp.

Lệ Minh Vũ bật cười, cầm khăn lau miệng cho cô bé, nói, "Vậy đi, cháu nói cho chú biết tất cả mọi chuyện liên quan đến Tô Nhiễm. Chú mời cháu ăn kem, muốn ăn bao nhiêu cũng được. Cháu chịu không?"

Cách Lạc Băng nhếch mày trợn mắt nhìn anh, cô bé nhăn mũi, chăm chú nhìn anh cả buổi rồi chợt thốt lên, "Có phải chú muốn dẫn mẹ Tô Nhiễm đi không? Không cho cháu gặp mẹ nữa?"

Lệ Minh Vũ hơi sửng sốt, lập tức cong môi, "Phải."

"Chú là sói xám [1] ! Là người xấu! Cháu không để chú dẫn mẹ Tô Nhiễm đi đâu? Hừ!" Cách Lạc Băng chợt hét to với anh, cô bé giận đến đỏ mặt.

[1] Sói xám: là hình ảnh thường gặp trong truyện dành cho thiếu nhi, thường diễn tả cái xấu như tham lam, độc ác, gian xảo,..

Lệ Minh Vũ ngỡ ngàng, điều chỉnh tư thế ngồi một chút, nói: "Thực ra cháu không nói, chú cũng biết ba cháu là ai."

"Cháu mới không tin." Cách Lạc Băng chu miệng.

"Nếu chú đoán sai, vậy chú mời cháu ăn hết toàn bộ kem có ở đây. Nhưng nếu chú đoán đúng, sau này cháu không được phép gọi Tô Nhiễm là mẹ nữa, biết chưa?" Lệ Minh Vũ nói nhẹ nhàng.

Cách Lạc Băng nghiêng đầu, trợn mắt nhìn anh rất lâu, "Được, vậy chú nói ba cháu là ai?"

Lệ Minh cong môi, "Ba cháu là Mộ Thừa, phải không?"

"Băng Nựu, con..." Tô Nhiễm nói đến phân nửa, nhìn thấy người đàn ông nhàn nhã ngồi đối diện Cách Lạc Băng, cô ngạc nhiên kinh hãi, giọng cô đột ngột im bặt.
Tô Nhiễm tuyệt đối không nghĩ tới người dẫn Băng Nựu đi lại là Lệ Minh Vũ. Suốt dọc đường đến đây, cô nghĩ đủ mọi tình huống có thể xảy ra, hầu như chỉ cần có một chút khả năng thì cô đều nghĩ tới nhưng lại bỏ sót Lệ Minh Vũ.

Người trong căn tin không nhiều nên vừa vào cửa cô liền nhìn thấy anh nhàn nhã ngồi đối diện Băng Nựu đang ăn kem. Thấy cô tới, cô bé vui mừng dốc sức vẫy tay với cô.

Tô Nhiễm chôn chân tại chỗ cả phút đồng hồ. Cô chưa bao giờ tưởng tượng hình ảnh Lệ Minh Vũ ở chung với trẻ con là thế nào. Bốn năm trước, cô yêu anh mù quáng, nhưng lại không hiểu tý nào về con người anh. Con người anh như một ẩn số gây khó dễ cho người khác, khiến người khác không còn cách nào khác ngoài việc miệt mài đi tìm hiểu anh thực ra là người như thế nào.

Ánh mặt trời chảy tràn trên bờ vai Tô Nhiễm, đôi mắt khẩn trương và khiếp sợ của cô lọt vào tầm mắt anh, bờ môi mỏng của anh không kềm được mà thoáng nhếch lên. Bộ dáng của cô làm anh nhớ tới bốn năm trước. Khi đối mặt với anh, lúc nào cô cũng như một con thỏ nhỏ nhắn đang hoảng sợ. Đôi mắt trong vắt xinh đẹp của cô vừa rực rỡ lại vừa như đang vùng vẫy. Có một điều anh không hiểu chính là rõ ràng anh chán ghét nhưng suốt bốn năm qua, mỗi khi nằm mơ anh vẫn luôn nhớ kỹ bộ dáng này của cô, ngay cả hình ảnh cô bất lực đêm hôm đó vẫn luôn cào xé trái tim anh.

Đêm hôm đó cô nhìn qua cũng nhỏ nhắn thế này, cô như một đứa bé rơi xuống nước, hai tay chỉ biết ôm chặt cổ anh, đau đớn mà báu chặt tay vào bả vai rắn chắc của anh, tiếng khóc thầm của cô, ngâm nga rên rỉ của cô, thở gấp của cô, tất cả mọi thứ đều đan xen vào nhau xuất hiện trong giấc mơ của anh.

Ánh mắt Lệ Minh Vũ tối sầm, anh dựa người vào ghế, nhìn Tô Nhiễm đầy suy tư.

Tô Nhiễm hiểu cái gì nên tới vẫn phải tới, anh là kiểu đàn ông có thù tất phải báo. Quả nhiên, anh không ra tay với cửa hàng của Guerlain nhưng lại bắt đầu quấy rối những người xung quanh cô.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hào Môn Kinh Mộng (Ân Tầm)
Page 15 of 36«1213141516173536»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Hào Môn Kinh Mộng

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Hào Môn Kinh Mộng Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook