Hào Môn Kinh Mộng (19) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Hào Môn Kinh Mộng


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 19 of 36«1217181920213536»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hào Môn Kinh Mộng (Ân Tầm)
Hào Môn Kinh Mộng
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 91
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:40
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÀO MÔN KINH MỘNG
Tác giả: Ân Tầm
Q.4 - Chương 4: Không thể chỉ nhìn bề ngoài

Tuy Bạch Sơ Điệp đích xác là người chen ngang phá hoại nhà họ Hòa. Nhưng dù sao ba cô đã cưới hỏi bà ta đàng hoàng, cô cũng không có lý do để tiếp tục oán hận, tình cảm nam nữ vốn không thể phân biệt đúng hay sai, có lẽ ba thật sự yêu Bạch Sơ Điệp. Nhưng Bạch Sơ Điệp lại ngoại tình? Chuyện này rất khó tin, theo cô biết, Bạch Sơ Điệp luôn chăm sóc nhà họ Hòa chu đáo, dịu dàng hiền từ. Điểm ấy so với tính cách mạnh mẽ của mẹ càng khiến đàn ông vui thích hơn.

Đinh Minh Khải ngừng một lát, dường như việc cô bất ngờ đã nằm trong vòng dự liệu của anh. "Trước đó, chúng tôi cũng chú trọng đến lý do lẩn tránh của Hòa vy. Sau đó, tiến hành điều tra Bạch Sơ Điệp, lại phát hiện tình nhân của Bạch Sơ Điệp thực ra chỉ là một người bạn. Trước đây, Hòa Tấn Bằng quả thực từng hoài nghi, nhưng sự việc đã được giải thích rõ ràng nên không tiếp tục truy cứu. Vì lẽ đó, chúng tôi mới đặt nghi vấn sang Lệ Minh Vũ, nhưng mà dựa theo điều cô nói vừa rồi, Lệ Minh Vũ cũng không còn liên quan nhiều nữa rồi."

Tô Nhiễm khẽ thở dài một hơi, cô biết Hòa Vy không thích Bạch Sơ Điệp. Trước đây, Hòa Vy thường trù Bạch Sơ Điệp chết không tử tế, có lẽ vì vậy nên mới nói với cảnh sát như thế. Đơn giản chỉ là lời nói ác tâm. Suy nghĩ một lát, cô nhìn cảnh sát Đinh, "Mọi chuyện về Lệ Minh Vũ, tôi nghĩ người hiểu nhất có lẽ là Hòa Vy. Nếu mọi người không ngại, có thể hỏi thử chị ấy."

Trước đây hai người họ từng yêu nhau. Hiện tại, đã kết hôn, người hiểu anh nhất chính là Hòa Vy, chứ không phải cô. Tới tận bây giờ, cô vẫn không thể hiểu nổi con người Lệ Minh Vũ, làm thế nào đủ khả năng để cung cấp manh mối có ích cho cảnh sát?

"Hòa Vy." Nào ngờ, cảnh sát Đinh nghe vậy liền lắc đầu, hiển nhiên ấn tượng của anh về Tô Nhiễm rất tốt, vì vậy mới không e dè mà nói: "Tôi cho rằng tinh thần của chị gái cô có chút vấn đề. Cảm xúc của cô ấy rất dễ kích động, nhất là khi chúng tôi nhắc tới Lệ Minh Vũ, cô ấy càng tỏ rõ thái độ thù địch. Trong quá trình tôi hỏi, loại cảm xúc này của cô ấy thường xuất hiện nhiều lần, thậm chí tôi còn thấy trên cổ tay cô ấy có vết thương. Cô ấy không chịu hợp tác, dù chúng tôi có hỏi thế nào về Lệ Minh Vũ, cô ấy đều không trả lời."

Tô Nhiễm kinh sợ, "Hòa Vy làm sao lại thành như vậy? Anh nói tinh thần chị ấy có vấn đề?" Chị cô là người nổi tiếng trong làng thời trang. Hai ngày trước, cô vừa thấy Hòa Vy trên ti vi, nhưng nhìn tinh thần rất tốt, làm sao lại thành người như lời nói của Đinh Minh Khải?

"Cô khoan hãy khẩn trương, tôi chỉ nói lên suy nghĩ của mình. Dù sao tôi cũng không phải bác sĩ tâm lý. Hơn nữa, nếu hiện giờ chị cô và Lệ Minh Vũ là vợ chồng. Vậy thì, việc cô ấy giữ gìn quyền lợi cho anh ta cũng rất bình thương. Suy cho cùng Lệ Minh Vũ cũng là bộ trưởng. Bất cứ biến động nhỏ nào đều sẽ gây bất lợi với chức vị của anh ta." Đinh Minh Khải nhanh chóng giải thích.

Tô Nhiễm gật đầu, đáy lòng cô chợt trỗi dậy chua xót.

Một lúc sau...

"Trần Trung rốt cuộc trộm vật gì của nhà họ Hòa? Ai báo án?" Cô dằn lòng không được mà bật hỏi.

"Là Hòa Vy báo án. Cô ấy nói Trần Trung trộm dây chuyền quý giá của mình." Đinh Minh Khải nói, "Trần Trung trước sau đều không thừa nhận mình trộm lấy. Ông ta chỉ không ngừng nói dây chuyền đó vô tình xuất hiện trong phòng, rồi Hòa Vy phát hiện ông ta mới biết. Lúc đó vì không có nhân chứng mục kích chứng minh Trần Trung trong sạch, nên chuyện này cảnh sát chúng tôi vẫn đang điều tra."

Tô Nhiễm như suy nghĩ một lát rồi gật đầu, không tiếp tục hỏi nữa nhưng thần sắc lại nổi lên nghi hoặc. Trần Trung nếu là người làm vườn trong nhà họ Hòa suốt ba mươi năm qua, thậm chí còn biết ba thích hoa quỳnh, vậy rõ ràng ông ta có tình cảm sâu đậm với nhà họ Hòa, một người như vậy sẽ trộm dây chuyền ư? Nếu muốn trộm, đáng lẽ đã trộm từ nhiều năm.

Có quá nhiều chuyện cô nghĩ không ra. Còn Hòa Vy, tuy tính cách chị cô ngang bướng nhưng không đến mức tính toán chi li với người làm. Cô nhớ hồi trước có một người giúp việc làm hỏng chiếc váy hàng độc mà Hòa Vy mua ở tuần lễ thời trang Pairs, nhưng lúc đó chị cô chỉ cau mày rồi thôi, không nói tiếng nào. Cô rất hiểu Hòa Vy, lớn lên trong hàng hiệu và sản phẩm đắt tiền, dù vật đó có vô giá, chị cô cũng chỉ coi là vật ngoài thân, làm sao lại gây ầm ĩ đến sở cảnh sát?

Có phải bốn năm qua xảy ra nhiều chuyện mà cô không biết hay không?

Bởi vì thời gian có thể thay đổi rất nhiều sự việc, bao gồm cả con người mà cô tự cho rằng mình hiểu vô cùng...

————————————hoa lệ phân cách tuyến————————————

Tiêu Diệp Lỗi nhập viện.

Khi Tô Nhiễm trở về thị trấn Hoa Điền cô mới biết tin. Sau khi hỏi mẹ địa chỉ bệnh viện, cô liền nhận ra Tiêu Diệp Lỗi nằm cùng bệnh viện mà An Tiểu Đóa làm việc. Mọi chuyện xảy ra cô cũng chỉ nghe mẹ kể lại. Bởi vì học phần xảy ra vấn đề nên Tiêu Diệp Lỗi vội vã từ Paris trở về nước, không ngờ trên đường chạy đến trường hoc lại bị xe đụng. May mắn vết thương không nghiêm trọng, chỉ gãy xương chân. Thời gian này cần nằm viện theo dõi, đợi chân hồi phục hơn thì phải làm thêm kiểm tra tổng quát.

Tiêu Quốc Hào và Tô Ánh Vân thay phiên nhau ở lại bệnh viện trông nom. Khi nào có thời gian, An Tiểu Đóa sẽ đến phòng bệnh phụ giúp săn sóc. Cô là bạn tốt nhất của Tô Nhiễm, vì vậy cô cho rằng chăm sóc người nhà Tô Nhiễm là đạo lý phải làm.

Từ sở cảnh sát đi ra, Tô Nhiễm chạy ngay tới bệnh viện, vừa vặn gặp mặt Tiêu Quốc Hào và Tô Ánh Vân cũng ở đó. Tiêu Diệp Lỗi thấy Tô Nhiễm, gương mặt dưới ánh mặt trời cười càng thêm xán lạn, vội vàng bảo cô ngồi xuống.

Cô bước lại, Tô Ánh Vân ngẩng đầu dịu dàng nhìn cô. Suốt bốn năm Tô Nhiễm không về, bà lo lắng vô cùng. Năm đầu, bà cũng đến Paris không ít lần, nhưng về sau thấy bên cạnh Tô Nhiễm luôn có bác sĩ Mộ, bà cũng yên tâm. Người làm mẹ không cầu mong gì nhiều, chỉ mong con mình sống vui vẻ một đời là được.

Sắc mặt Tiêu Quốc Hào tươi tắn hơn nhiều. Tô Nhiễm thường nghe mẹ nhắc tới ông, mẹ nói kể từ lần trước lỡ tay tát cô một cái thì ông buồn rầu, hối hận rất lâu. Bắt đầu từ hôm đó, ông cũng cai rượu. Suốt bốn năm qua, một giọt rượu ông cũng không đụng tới.

Tô Nhiễm bắt chuyện với Tiêu Quốc Hào. Gặp lại lần này, cô không muốn nhớ về những chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Vì vậy, chuyện của bốn năm trước, cô chẳng để bụng làm gì. Tuy nhiên, Tiêu Quốc Hào dù ít dù nhiều, ông cũng thấy lúng túng. Ông cầm phích nước nóng đặt cạnh bàn, rồi viện cớ châm thêm nước liền đứng dậy đi thẳng ra ngoài.

"Chú Tiêu con còn canh canh trong lòng. Con người này tuy thích uống rượu, nhưng ngoài lần kia ra thì ông lúc nào cũng tốt và tôn trọng con." Tô Ánh Vân khẽ thở dài một hơi, kéo tay Tô Nhiễm nói. Đối với chuyện kia của bốn năm trước, bà đã từng nổi giận với Tiêu Quốc Hào, dù sao đi nữa Tô Nhiễm cũng là máu thịt của bà, ông dựa vào cái gì mà nói đánh là đánh? Nhưng trải qua nhiều năm cùng ông, bà hiểu ông là một người như thế nào. Chắc hẳn lần đó ông giận quá mất khôn nên mới làm vậy.

"Mẹ, con không trách chú Tiêu." Tô Nhiễm nhẹ giọng đáp lời.

Tiêu Diệp Lỗi với một chân còn đang bị treo thấy vậy cũng nói: "Lần đó, Tô Nhiễm vì con mà bị đánh. Muốn nói áy náy thì phải để con áy náy mới đúng."
Tô Nhiễm quay đầu lại nhìn bộ điệu của anh, nhịn không được bật cười, "Hôm nay là ngày hội phê phán khuyết điểm? Lẽ ra xe phải đụng miệng cậu cho hư luôn mới phải, làm sao mà chỉ gãy có cái chân?"

"Dì Vân, dì nghe được không? Miệng Tô Nhiễm mấy năm qua càng lúc càng trở nên ác độc rồi kìa dì." Tiêu diệp Lỗi quay đầu nhìn Tô Ánh Vân, ra vẻ như đang tố cáo.

Tô Ánh Vân gõ nhẹ đầu Tô Nhiễm, trìu mến nói: "Con bé này, ai lại đi quở em mình như vậy? Còn không xin lỗi Diệp Lỗi, nó vẫn còn nằm trên giường bệnh đấy."

Là bề trên nhìn Tiêu Diệp Lỗi khôn lớn, làm sao Tô Ánh Vân lại không rõ tâm tư của anh. Từ trung học, bà đã còn không còn thấy Tiêu Diệp Lỗi kêu Tô Nhiễm là chị, thấy loại biến hóa tâm tư này, lòng bà cũng lo lắng vô cùng. Tuy Tô Nhiễm và Tiêu Diệp Lỗi không phải chị em ruột, nhưng chuyện dễ bị lời ong tiếng ve này làm sao có thể biểu đạt ra được. Nhưng may mắn Tô Nhiễm không nghĩ như vậy, bằng không có chết bà cũng không yên lòng.

Thật ra với tâm tư của mẹ, Tô Nhiễm lại không hiểu lắm. Cô chỉ thấy bầu không khí vui vẻ hòa thuận này làm cô cảm nhận được tình thân mà cô thiếu thốn suốt bốn năm qua. Cảm giác này rất ấm áp, nó như một dòng nước ấm hòa hợp vào lòng cô. Ấm áp này không có thứ gì thay thế được.

"Được rồi mà, con xin lỗi Diệp Lỗi không được sao?" Cô cười nhìn anh, "Sao cậu lại bất cẩn như vậy chứ? Nghe tin cậu bị đụng xe, tôi cũng sợ hết hồn."

"Tô Nhiễm, cảm ơn đã lo lắng cho tôi." Tiêu Diệp Lỗi kéo tay Tô Nhiễm, ánh mắt đầy chân tình, "Tôi chỉ cần biết trong lòng cô có tôi là được rồi. Vết thương nhỏ này thì có là gì đâu."

Tô Nhiễm cười nhẹ, rõ ràng cô không lưu tâm đến vẻ mặt biến hóa của anh.

Tô Ánh Vân bên cạnh thấy vậy, vội vàng nắm tay Tiêu Diệp Lỗi và Tô Nhiễm, nhẹ giọng nói: "Chúng ta đều là người một nhà, quan tâm lẫn nhau là chuyện rất bình thường. Diệp Lỗi, con là em trai mà Tiểu Nhiễm thương yêu nhất, nghe nói con nằm viện, chị con làm thế nào có thể bình tĩnh được?"

"Đúng vậy, cho nên cậu phải mau khỏe. Không phải trường đã cử cậu đến châu Âu học sao? Vì cơ hội tu nghiệp này, cậu phải mau khỏe mới được." Tô Nhiễm nói dịu dàng.

Tiêu Diệp Lỗi cười, nhưng nụ cười lại có phần cứng nhắc, rõ ràng lời nói của Tô Ánh Vân làm ánh mắt anh lo lắng.

"Tiểu Nhiễm à, về lần này con đừng đi nữa, được không?" Tô Ánh Vân tận lực lờ đi vẻ mặt cô đơn lạc lõng của Tiêu Diệp Lỗi, cầm tay Tô Nhiễm, cất lời từ tận đáy lòng: "Tuổi mẹ đã cao. Con cứ sống ở nước ngoài thường xuyên, mẹ sẽ rất nhớ con."

"Mẹ..." Lòng Tô Nhiễm chua xót. Cô bất hiếu, vì chuyện riêng của bản thân mà không quan tâm đến bất cứ thứ gì, chạy trốn đến Paris suốt bốn năm qua. Cô đã quên, người biết chuyện năm đó còn có cả mẹ. So với cô, mẹ sinh cô ra rồi nuôi dưỡng cô mới chính là người đau lòng nhất. Vậy mà cô chỉ biết lo cho tâm tình của mình, quên đi cảm thụ của mẹ. Tô Nhiễm hít sâu một hơn, cố nén nước mắt, tựa đầu vào người Tô Ánh Vân, nhu hòa lên tiến: "Mẹ, con sẽ không đi nữa, sẽ không..."

Cô cho rằng mình sẽ quên rất nhiều chuyện. Nhưng khi hai chân đặt lên thành phố này, cô mới phát hiện, quê hương thật khó mà lìa xa. Năm đó, cô không do dự mà theo Mộ Thừa đi Paris. Ngày hôm nay ngẫm lại, cô mới biết dù thể xác cô đi, nhưng trái tim vẫn ở đây. Có quá nhiều chuyện khiến cô không thể bỏ xuống, tâm trạng này kể từ lúc gặp cảnh sát Đinh càng lúc càng thêm rõ ràng. Cô một mực trốn tránh người nhà họ Hòa, nhưng suýt chút nữa cô đã quên, bản thân cô cũng là người nhà họ Hòa.

Nghe cô nói vậy, Tô Ánh Vân vui vẻ hẳn ra, dịu dàng vuốt tóc cô. Tiêu Diệp Lỗi nằm trên giường bệnh cũng nhìn Tô Nhiễm. Sau khi nghe cô quyết định, vẻ mặt anh càng thêm dịu dàng.

————————————hoa lệ phân cách tuyến————————————

Trong hành lang bệnh viện, khu dành cho người nhà bệnh nhân thăm nom, hoa tươi ắt hẳn là vật không thể thiếu khi đi thăm bệnh. Vì vậy, hành lang thơm đầy hương hoa cũng át đi phần nào mùi thuốc khử trùng.

Tô Nhiễm vốn đang muốn tìm Tiêu Quốc Hào, suy cho cùng vướng mắc này phải nhanh chóng gỡ bỏ thì tốt hơn. Tuy bố dượng suốt ngày chỉ thích uống rượu rồi theo cô đòi tiền, nhưng cô nhìn ra ông đối xử với mẹ rất tốt.

Tô Nhiễm vừa muốn rẽ ngoặt lại bị một giọng nói quen đến không thể quen hơn từ ti vi màn hình phẳng treo trên vách tường của hành lang bệnh viện hấp dẫn, trái tim cô đập mạnh một tiếng, bước chân cũng chợt dừng lại.

"Chúng tôi sẽ tiến thêm một bước để mở rộng thương mại xuất nhập khẩu. Điều chỉnh hạn ngạch xuất nhập khẩu đến tỷ lệ hợp lý nhất. Chúng tôi sẽ tích cực khởi xướng việc đầu tư vốn từ nước ngoài. Tất nhiên, song song với nguồn vốn gia nhập từ nước ngoài, chúng tôi cũng dự định sẽ đầu tư xây dựng thị trường tài chính trong nước." Giọng nói đàn ông kiên quyết vững vàng, âm vang hùng hồn đúng mực.

Giọng nói cùng người đàn ông trên ti vi khiến Tô Nhiễm nhất thời quên mất mình muốn làm gì. Cô chỉ còn biết bần thần chăm chú nhìn vào màn hình ti vi. Bốn năm trước, những trường hợp và hội nghị có Lệ Minh Vũ trả lời phỏng vấn của ký giả, cô thấy trên ti vi rất nhiều. Nhưng bốn năm sau, khi nhìn thấy lần nữa, nhất là sau chuyện ở Paris cùng anh, trong lòng ít nhiều cũng sinh sôi thêm một loại cảm giác khác.

Lệ Minh Vũ trên màn hình nhìn vẫn trưởng thành thận trọng như mọi khi. Với những vấn đề đầy thiện chí hoặc hoạnh họe gây khó dễ của đông đảo ký giả, anh trước sau đều trầm tĩnh đối mặt. Giọng nói của anh khi trả lời vấn đề được đặt ra nghe vẫn tràn đầy sức mạnh, phong thái khiến mọi người không ai dám xem thường sức ảnh hưởng của anh. Đây mới chính là anh. Một người dù đã cùng ly hôn với cô cũng khiến cô không cách nào thoát khỏi cái bóng của anh, một người dù đã cùng ly hôn với cô cũng khiến cô tán thưởng.

Có lẽ Lệ Minh Vũ không phải là một người chồng tốt, nhưng anh tuyệt đối là một người bạn tốt, kết bạn với anh sẽ học được rất nhiều thứ từ anh. Tô Nhiễm hay nghĩ, nếu không trải qua nhiều đau xót như vậy, cô nguyện ý làm bạn với anh lần nữa.

Thế nhưng bây giờ vẫn còn có thể sao?

Câu trả lời rất chắc chắn, đã không thể nữa rồi.

Lúc này đây cô chỉ muốn tránh anh thật xa. Như vậy là tốt rồi.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 92
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:40
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

"Một người đàn ông đã trở thành anh rể của mình, vẫn đáng để con dừng chân lưu tâm." Giọng nói vang vọng từ phía sau lộ rõ không vui.

Tô Nhiễm nhìn lại, là Tiêu Quốc Hào đang cầm phích nước nóng đứng đằng sau cô. Thấy cô như vậy, ông chau mày không hài lòng.

"Chú Tiêu." Cô gọi ông, lại thấy ông nhìn ti vi chằm chằm, cô bối rối giải thích, "Thực ra, con không có..."

"Con không cần giải thích với ta." Tiêu Quốc Hào cắt ngang lời cô, nhìn cô thở dài. Ông đặt phích nước nóng sang một bên, rồi không biết lấy từ đâu ra một chiếc thẻ đưa cho cô, "Nghe mẹ con nói hôm nay con sẽ đến bệnh viện, nên ta mang cái này trả lại cho con."
Là một chiếc thẻ tín dụng.

Tô Nhiễm cầm lấy, sửng sốt nhìn Tiêu Quốc Hào, "Chú Tiêu, cái này là?"

"Trong thẻ này đều là tiền con đưa cho nhà mình. Con nghĩ rằng ta sẽ tiêu số tiền này sao? Mỗi khoản con đưa, ta đều để dành vào thẻ này giúp con. Lát nữa có thời gian, con hãy đến ngân hàng kiểm tra, số tiền này cũng được kha khá." Tiêu Quốc Hào nói chi tiết, nhưng sắc mặt của ông lại thoáng lạnh lùng.

Khi ông nói những lời này, Tô Nhiễm sợ đến ngây người. Cô trợn to mắt nhìn Tiêu Quốc Hào như nhìn một người xa lạ mà mình chưa từng gặp qua. Ông để dành mỗi khoản tiền mà cô gửi cho gia đình? Tới tận bây giờ, bố dượng trong ấn tượng của cô nếu không uống rượu thì cũng nhè cô ra đòi tiền. Vì vậy, bao năm trôi qua, cô vẫn không hiểu vì sao mẹ lại lấy người đàn ông như vậy. Nhưng bây giờ...

Dường như mọi thứ đã khác.

Hay là, thực ra họ vốn như thế này, chẳng qua cô chỉ thấy được bề ngoài?

"Phụ nữ và đàn ông không giống nhau. Lúc nào trên người cũng phải có tiền mới tốt. Ta sợ con dùng tiền phung phí, khi cần một đồng vét cũng không ra. Cho nên, ta mới phải làm như vậy. Ta vốn tưởng rằng con lấy người đàn ông đó thì sẽ bớt lo hơn, nhưng không ngờ con vẫn khiến người khác nhọc lòng." Tiêu Quốc Hào nhìn lướt qua Lệ Minh Vũ trên ti vi, cau chặt mày không vui, "Khoản tiền này ta chuần bị sẵn cho con, phòng vào lúc con gặp khó khăn. Vậy mà con không nói tiếng nào, liền đến Paris, vì một người đàn ông như vậy, đáng giá ư? Vì đàn ông, ngay cả gia đình cũng từ bỏ, thực sự khiến người khác khó có thể tha thứ." Nói xong, ông liền cầm phích nước nóng rời đi.

Suốt quá trình Tô Nhiễm đều như đang nằm mơ. Cô cúi đầu nhìn thẻ tín dụng trong tay rồi lại dõi theo bóng lưng Tiêu Quốc Hào. Giây phút này, cô mới phát hiện, hóa ra bố dượng cũng đã già, nhìn bóng lưng hơi khom của ông, lòng cô ngập tràn lời nói đầy cảm động vừa rồi của ông.

"Con đừng quên đi thăm người bạn tốt họ An của mình. Mấy ngày qua may mà có con bé. Đứa con như con còn không bằng người ngoài." Giọng Tiêu Quốc Hào vang vọng trong hành lang, nghe hòa hoãn hẳn, rồi mất dần sau khúc quanh.

Tô Nhiễm vẫn đứng yên tại chỗ, lệ chực trào nơi khóe mắt, khóe miệng lại không nén được mà cười. Hóa ra, trong lòng bố dượng luôn thừa nhận đứa con như cô. Đàn ông thường không khéo bày tỏ tình yêu hoặc tình thân. Nhưng cô thấy cảm giác này ấm áp vô cùng. Tay cô che mũi hít một hơi thật sâu, giấu hết nước mắt, rồi mới xoay người đi khỏi hành lang.

——————————————hoa lệ phân cách tuyến—————————————

"Tình trạng của bệnh nhân thế nào?"

"Bệnh nhân Trần Tiểu An, nam, mười lăm tuổi. Người nhà cho uống nhầm thuốc dẫn đến ngộ độc, đã sơ cứu trên xe cấp cứu."

"Kiểm tra tình trạng sức khỏe của bệnh nhân ngay."

"Huyết áp 102/70. Mạch đập 90. Thực quản của cậu bé bị tắc nghẽn."

"Chuẩn bị thông cổ họng, súc ruột."

An Tiểu Đóa có vẻ mệt mỏi bước ra từ phòng cấp cứu sau khi đã cứu Trần Tiểu An, "Người nhà bệnh nhân đâu? Vẫn chưa tới sao?"

Một người đứng dậy, lắc đầu với cô.

Cô bất đắc dĩ thở dài, quay sang nói với y tá: "Làm thủ tục nhập viện cho Tiểu An trước."

Làm xong những việc này, cô quay người lại liền thấy Tô Nhiễm lẳng lặng đứng ngay khúc ngoặt, cong môi mỉm cười với cô.

An Tiểu Đóa thoáng sửng sốt, rồi ánh mắt nhanh chóng trở nên phấn khích, rươm rướm nước mắt, nhưng không nói lời nào, liền xoay người đi tới phòng làm việc riêng của mình, không để ý đến Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm không kinh ngạc cũng chẳng nổi cáu, chỉ bất đắc dĩ lắc đầu, theo sau An Tiểu Đóa đến phòng làm việc.

"Tiểu Đóa, cậu lơ mình thật sao?" Cô chủ động tiến lên, khẽ nói.

An Tiểu Đóa vừa dọn đồ vừa hờn mát lên tiếng: "Bây giờ có ai mà không biết cô là tác giả lớn nổi tiếng, tôi làm sao lại lơ cô được?"

"Tiểu Đóa..." Tô Nhiễm thở dài, đi lại kéo cô, "Mình biết cậu rất giận mình. Người khác không hiểu mình, lẽ nào cậu cũng không hiểu luôn sao?"

"Tôi không hiểu cô. Một chút cũng không hiểu cô!" An Tiểu Đóa tức giận, nước mắt rơi như mưa, đập mạnh đồ trong tay mình, "Tô Nhiễm, cậu còn cần một người bạn như mình ư? Nếu thật sự cần một người bạn như mình, vì sao bốn năm trước không nói tiếng nào thì liền bỏ đi? Cậu biết khi mình nghe nói cậu bỏ đi, mình suýt nữa thì đã phát điên không? Cậu làm sao ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi cho mình? Suốt bốn năm qua cậu có nghĩ tới người bạn này ư?"

"Tiểu Đóa, xin lỗi. Mình thật sự xin lỗi." Sóng mũi Tô Nhiễm cay cay, ôm chầm lấy cô, nghẹn ngào nói: "Mình biết cậu quan tâm đến mình. Vì vậy, cậu mới không quản ngày đêm chăm sóc Diệp Lỗi. Vì vậy, cậu mới thường xuyên đến thị trấn Hoa Điền thăm mẹ mình. Mọi chuyện cậu làm cho mình, mình đều biết hết. Nhưng cậu biết không, mình thật sự muốn gọi điện cho cậu vô cùng, nhưng mình sợ cậu sẽ trách mình, giận mình, bỏ mặc mình."

An Tiểu Đóa khóc càng dữ dội. So với dáng vẻ tài ba vừa rồi ở phòng cấp cứu, bây giờ chỉ thuần chất là một đứa bé, ôm chặt Tô Nhiễm, "Lần sau, cậu cứ bỏ đi không nói tiếng nào thử xem? Mình sẽ không để ý đến người bạn như cậu nữa. Dù cho mắt An Tiểu Đóa bị mù cũng không nhận cậu nữa, có nghe hay không?"

"Không có lần sau. Tiểu Đóa, mình sẽ không đi nữa." Cuối cùng, Tô Nhiễm cũng khóc. Cảm giác rung động như thủy triều trào dâng trong lòng. Có lẽ trên đời này có rất nhiều thứ khiến con người bất an, nhưng tình bạn thật sự vẫn là ngọn nguồn tiếp đầy sức mạnh cho con người.

An Tiểu Đóa thả cô ra, giơ tay lau nước mắt, rồi lau cho Tô Nhiễm, yêu thương chứa chan trong mắt, "Lúc đó nhất định cậu rất đau khổ phải không? Cho nên cậu mới không chút do dự bỏ đi. Xin lỗi Tiểu Nhiễm, lẽ ra lúc đó mình phải ở cạnh cậu. Như vậy cậu sẽ bớt đau hơn, là mình không tốt." Giọng nói cô nghẹn ngào.

"Tiểu Đóa..." Khóe mắt Tô Nhiễm ửng đỏ. Tiểu Đóa chính là một người bạn như vậy. Rõ ràng chuyện này là do cô không tốt, nhưng Tiểu Đóa lại tự trách bản thân mình. Người bạn tốt như vậy, làm sao cô cam lòng từ bỏ?

"Ngồi bên đây, rồi mau kể mình nghe suốt bốn năm qua cậu sống như thế nào, mọi chuyện ở Paris có tốt không?" An Tiểu Đóa vội vàng kéo cô sang một bên, cấp thiết hỏi.

Đáy lòng Tô Nhiễm cảm động, cùng ngồi với cô rồi đem cuộc sống ở Paris trong bốn năm qua kể đầu đuôi gốc ngọn cho An Tiểu Đóa. Nhưng mà chuyện cô mang thai rồi sanh non vào bốn năm trước cô không đề cập tới. Nỗi đau này một mình cô biết là đủ, cần gì phải để Tiểu Đóa lo lắng không yên? Còn chuyện liên quan đến Mộ Thừa, cô cũng kể qua loa, càng không nhắc đến chuyện gặp Lệ Minh Vũ ở Paris. Cô chỉ đặt trọng tâm vào sinh hoạt của mình ở Paris.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 93
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:42
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÀO MÔN KINH MỘNG
Tác giả: Ân Tầm
Q.4 - Chương 5: Không ngờ em lại trở về

An Tiểu Đóa nghe xong, lòng cô càng bùi ngùi, càng xót xa Tô Nhiễm, thở dài nói: "Vậy sau này cậu có dự tính gì không?"

Tô Nhiễm mỉm cười, "Tiểu Đóa, không cần lo lắng cho mình đâu. Có một công ty của Pháp định mời mình làm nhà điều chế hương cho họ. Hơn nữa, vài công ty phát hành sách cũng ngỏ ý muốn mua bản quyền. Tiểu thuyết 'Hào môn kinh mộng' chẳng bao lâu nữa sẽ đàm phán để mua bản quyền dựng thành phim. Vì vậy, sắp tới công việc của mình sẽ rất bận."

"Hả? Nhiều việc như vậy ư, vậy có phải cậu lại muốn đi hay không? Quay lại Paris?" An Tiểu Đóa vừa nghe liền vồn vập nắm chặt tay cô.

Tô Nhiễm vội trả lời, "Không, mình vẫn ở đây. Bản thảo viết ở đâu cũng được. Có thời gian, mình sẽ đi tìm một nơi yên lặng để dùng làm phòng điều chế hương. Như vậy là được rồi."

"Vậy chẳng phải là cần một nhà xưởng thật lớn mới được sao?" An Tiểu Đóa hiếu kỳ hỏi.

Tô Nhiễm lắc đầu, "Lần này khác với cửa hàng mà mình làm ở Paris. Mình không phụ trách khâu sản xuất, chỉ cần mang nước hoa đã điều chế đến công ty là được, nên mình không cần một nơi quá lớn."

"À, hiểu rồi. Cậu yên tâm, mình sẽ cùng đi chọn với cậu." An Tiểu Đóa vỗ vỗ ngực cam đoan, lại nghĩ tới chuyện gì đó vội vàng hỏi: "Đúng rồi, vậy bây giờ cậu ở đâu? Thị trấn Hoa Điền cách đây rất xa đó."

Tô Nhiễm khẽ thở dài, cười rồi ôm Tiểu Đóa, "Vì vậy, bây giờ cần phải phát huy sức mạnh của cậu. Không chỉ cùng mình chọn nơi làm chỗ điều chế hương, mà còn phải thuê một căn hộ dùm mình. Tốt nhất, là hai trong một."

"Được rồi, mình chắc chắn sẽ đi cùng cậu, chừng nào tìm được chỗ vừa ý mới thôi. Hay vậy đi, trước khi tìm được nơi vừa ý thì ở với mình trước. Tụi mình lâu rồi mới gặp, coi như là ôn chuyện cũ. Hơn nữa, cậu tới thăm em cậu cũng tiện nữa." An Tiểu Đóa cười nói.

Tô Nhiễm nhìn cô, hạnh phúc gật đầu.

An Tiểu Đóa yên tâm, tâm sự với cô rồi chợt nhớ đến cậu bé vừa rồi, "Đúng rồi Tiểu Nhiễm. Vừa rồi cậu bé mà mình cứu, cậu bé gọi là Trần Tiểu An, là con trai Trần Trung, người làm vườn nhà họ Hòa của cậu đó."

Tô Nhiễm thảng thốt, "Con trai của Trần Trung?"

"Đúng vậy. Nhắc tới cậu bé đó, mình thấy tội nghiệp quá. Từ nhỏ đã mắc bệnh động kinh; mười lăm tuổi rối loạn tâm thần ở tuổi dậy thì chỉ còn như một đứa trẻ. Trần Trung dẫn cậu bé đến đây vài lần, mình cũng từng tiếp xúc với Tiểu An, cậu bé rất ngoan ngoãn nghe lời, rất biết nghĩ cho người lớn. Nhưng chuyện lần này làm mình thấy hết sức kỳ lạ. Tiểu An làm sao lại uống nhầm thuốc được chứ?" An Tiểu Đóa khó hiểu.

Tô Nhiễm nghe vậy, cũng cau mày nghi hoặc..

————————————Hoa lệ phân cách tuyến————————————

Vào đêm, trời lại mưa.

Một câu lạc bộ sang trọng nằm gần Trung Hoàn được bao phủ dưới màn mưa.

Cánh cửa từ một căn phòng trong đó bật mở. Lệ Minh Vũ đi ra từ bên trong, chân bước lảo đảo đi đến một hành lang, rồi dừng lại cạnh cửa sổ, dựa người vào đó. Anh hít thở không khí đầy mùi mưa thật sâu, hơi lạnh khiến đầu anh đau buốt cũng thoáng tỉnh táo hơn.

Đồng Hựu đi theo phía sau, mang đồ uống giải rượu đưa cho Lệ Minh Vũ, "Bộ trưởng, đêm nay anh uống nhiều quá rồi." Trong ấn tượng của anh, việc xã giao của Lệ Minh Vũ chỉ là thường tình. Anh sẽ không để bản thân uống quá nhiều, nhưng người ngoài nhìn vào sẽ không nghĩ rằng anh uống quá ít. Nhưng từ Paris trở về, ban đêm khi xã giao, anh thường uống đến say mèm. Đêm nay cũng vậy. Trong căn phòng đó, ngoại trừ nhân vật giới chính trị, còn có giới tài chính và kinh tế. Kiểu xã giao này, anh vốn có thể từ chối, nhưng hôm nay...

Lệ Minh Vũ cầm lấy uống một ngụm, rồi đặt lên bệ cửa sổ, hai tay chống lên cửa sổ rồi nhìn ra cảnh đêm bên ngoài, đôi mắt đen thẳm ngà ngà say. Thế giới phồn hoa sầm uất trước mắt dường như càng lúc càng khiến con người buồn chán, anh kéo cravat, rồi đưa tay xoa thái dương.

"Bộ trưởng, anh ngồi lên sofa bên cạnh nghỉ ngơi một chút đi ạ." Đồng Hựu nói.

Lệ Minh Vũ xoay người nhưng lại không nghe theo ý kiến của Đồng Hựu đến bên cạnh ngồi nghỉ. Ngược lại, ánh mắt anh dời đến màn hình lớn kế bên. Đồng Hựu thấy anh tập trung, cũng nhìn theo, ngay tức khắc liền hoảng sợ đến đờ người.

Trên ti vi đang bật kênh văn hóa, ý cơ bản của bản tin chính là công ty nào đó chính thức mua bản quyền "Hào môn kinh mộng" dựng thành phim, hiện nay đang lên kế hoạch để thực hiện. Màn hình dừng tại ảnh chụp của Tô Nhiễm với nụ cười nhẹ nhàng luôn nở trên môi, mái tóc ngắn xinh xắn làm cô thêm nổi bật giữa đám đông. Tiếp sau đó, là tin tức về tác giả xuất hiện tại sân bay trong nước.

Đồng Hựu thầm thở dài, vô thức nhìn Lệ Minh Vũ thì đã thấy anh không chớp mắt nhìn màn hình rất lâu, rồi kìm không được nhìn về phía màn hình lần nữa. Tô Nhiễm làm sao lại trở về?

Mãi lâu sau, Lệ Minh Vũ mới đến ngồi trên sofa, vóc người cao lớn dựa vào ghế. Ánh mắt đen láy mải miết nhìn người phụ nữ trên màn hình không rời. Hồi lâu, anh kéo cravat xuống hoàn toàn, tình cảm và thái độ thù địch khó nói thành lời lặng lẽ thấm nhuộm vào thần sắc của anh.

Nụ cười dịu dàng của Tô Nhiễm châm thật sâu vào mắt anh, hít sâu một hơi, anh dường như có thể ngửi thấy mùi hương thơm ngát thuộc về cô.

Tô Nhiễm à Tô Nhiễm, không ngờ em đã về.

Khóe miệng anh khẽ cong nhưng rất khó phát hiện ra, còn đôi mắt đen thẳm như mọi khi lại lướt qua...sự dịu dàng ngay cả bản thân anh cũng không biết.

————————————

Khi về đến nơi ở, áo khoác trên người Lệ Minh Vũ đã thấm ướt nước mưa. Đồng Hựu không rõ vì sao anh không bung dù, đưa anh về đến nơi an toàn thì Đồng Hựu cũng rời khỏi. Ánh đèn nhẹ nhàng chiếu sáng phòng khách. Lệ Minh Vũ thừ người trên sofa, đầu đau như búa bổ, mệt mỏi dựa người vào sofa, nhưng lại mơ hồ thấy bóng dáng một người con gái đi lên trước. Mái tóc cô gái mềm mại như tảo biển tinh tế, xõa ngang vai. Cô gái chỉnh đèn trong phòng khách sáng hơn, rồi xoa trán anh, cầm khăn sạch lau mái tóc đen ướt sũng nước mưa giúp anh.

Lệ Minh Vũ say rượu nhìn không rõ. Nhưng khuôn mặt cô gái chiếu vào mắt anh, lờ mờ mà quen thuộc, giống như ánh đèn êm dịu của bốn năm trước, mỗi khi anh say rượu trở về, sẽ luôn có một ngọn đèn thế này chờ anh.

Lệ Minh Vũ không nén được giơ tay chạm vào đôi má của cô gái. Bờ môi cô gái phát ra tiếng kêu khẽ khàng như chú mèo. Khuôn mặt đó giống hệt khuôn mặt luôn quanh quẩn trong đầu anh bao ngày qua, ảo tưởng vô số lần nay đã thành hiện thực.

"Nhiễm?" Anh ngập ngừng, nhưng lại khẽ gọi cái tên luôn chôn giấu vào nơi sâu nhất trong lòng mình, tay anh dịu dàng mơn trớn đôi má cô gái, cẩn thận từng li từng tí như sợ rằng mình sẽ đụng hư, bất giác nhướng người về trước, môi anh yêu thương chạm vào môi cô gái...


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 94
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:42
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÀO MÔN KINH MỘNG
Tác giả: Ân Tầm
Q.4 - Chương 6: Yêu thương khiến con người nghẹt thở

Cả người cô gái run rẩy, bất động để mặc Lệ Minh Vũ dịu dàng hôn môi mình hết lần này đến lần khác. Anh nhẹ nhàng, cẩn thận từng chút một khiến lòng cô đau đớn, nhưng lại không cách nào cự tuyệt môi anh đang càng lúc càng nhiệt tình, hương thơm dễ chịu từ môi anh xen lẫn mùi rượu dịu nhẹ. Bàn tay anh bất giác lướt từ từ xuống dưới, hơi thở phả vào tai cô càng lúc càng nặng nề

Nụ hôn càng sâu, vết thương trong lòng cô càng nặng. Cuối cùng, nước mắt cô vẫn rơi xuống, vị đắng chát lạ thường lăn dài đến môi anh.

Lệ Minh Vũ ngẩng đầu chăm chú nhìn cô gái trước mắt, thần sắc anh đầy nghi hoặc. Mãi lâu sau, đôi mắt đen thẳm trào dâng thương xót, tay anh xoa nhẹ hai gò má cô, ngẩn ngơ lau nước mắt cho cô, thì thầm dịu dàng, "Em đừng khóc, tim anh đau lắm."

Anh nắm tay cô đặt lên ngực mình, ánh mắt ngà ngà say nhìn cô ngập tràn cô đơn, anh kéo cô gái vào lòng lần nữa, mũi cọ lên tóc bên vành tai cô, nhẹ nhàng nỉ non, "Nhiễm...em có biết anh nhớ em cỡ nào..."

Nói xong, anh hơi nghiêng đầu, đôi môi dọc theo gò má cô chậm rãi hạ xuống.

"Minh Vũ..." Cô gái đau lòng khẽ cất giọng gọi tên anh. Có một câu nói cô luôn để trong lòng không dám nói ra, cô rất muốn biết rốt cuộc người anh yêu là ai, là Hạ Đồng, hay là....em gái Tô Nhiễm của cô?

Cô chưa bao giờ thấy anh vừa yếu đuối vừa thâm tình như vậy, cũng chưa bao giờ được nghe anh gọi tên bản thân cô dịu dàng như vậy. Vì sao, vì sao vừa rồi lại là Tô Nhiễm? Bốn năm rồi, lẽ nào bốn năm trôi qua, cô vẫn không thoát khỏi Tô Nhiễm?

Một tiếng gọi pha trộn rõ ràng oán trách, lại khiến Lệ Minh Vũ phát giác ra điều gì đó. Trong chớp mắt khi môi sắp hạ xuống, anh bỗng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào cô gái giống bóng dáng vẫn mãi hiện trong đầu anh.

Cô gái thấy vậy, hô hấp suýt ngừng lại, trừng to hai mắt nhìn anh.

Lệ Minh Vũ nhìn chăm chú cô gái một lúc, đôi mắt đen thẳm hơi nheo lại như cố tỉnh táo hơn. Ánh mắt anh đột nhiên nổi cáu, lóe lên lạnh lùng đến cực hạn. Không chút tình cảm, tay anh gạt ngay cô gái trước mắt mình ra, khuôn mặt anh tuấn lộ rõ chán ghét, khác một trời một vực với dáng vẻ dịu dàng thầm thì của lúc nãy.

Lúc này, dù đôi mắt anh mông lung mờ say, nhưng anh vẫn cảm nhận rõ dáng dấp của cô gái trước mắt. Mùi hương trên người cô và cảm giác khi hôn môi, tất cả đều không thích hợp. Người giống dáng vẻ Tô Nhiễm thì chỉ có một...

"Minh Vũ..." Hòa Vy trông thấy đáy mắt anh lạnh lùng, cô run rẩy tiến lên ôm cổ anh, "Anh làm sao có thể nhẫn tâm như vậy? Lẽ nào suốt bốn năm qua, em đối với anh vẫn chưa đủ tốt sao? Lẽ nào anh quên chúng ta đã từng yêu nhau sao?"

Lệ Minh Vũ bị cô làm cho đau đầu, cau mày rồi cố sức đẩy cô ra lần nữa, chìa tay ra với cô, "Giao chìa khóa ra đây."

Từ sau khi Tô Nhiễm rời đi, anh cũng chuyển về nơi ở riêng của mình, nhưng Hòa Vy luôn tìm cách lấy chìa khóa dự phòng, làm hại mỗi lần anh đều phải thay khóa mới. Sau này, anh cũng chẳng màng đổi nữa, hành động duy nhất anh làm chính là đòi thẳng chìa khóa dự phòng từ cô.

Hòa Vy lắc mạnh đầu, nước mắt chực trào, "Minh Vũ, anh cho phép em ở lại cùng anh được không?"

"Giao chìa khóa ra đây." Lệ Minh Vũ lặp lại lần nữa, giọng điệu nghe đáng sợ vô cùng.

Hòa Vy không dám quá lỗ mãng trước mặt anh, đành run rẩy lấy chìa khóa từ trong túi ra đặt lên tay anh. Sau khi Lệ Minh Vũ cầm lấy chìa khóa, lãnh đạm buông ra một chữ, "Đi." Nói xong, anh liền xoay người, thất tha thất thểu định lên lầu.

"Minh Vũ, em yêu anh. Em thật sự rất yêu anh, phải làm thế nào anh mới có thể hiểu tình yêu của em dành cho anh?" Hòa Vy vội tiến lên ôm anh từ đằng sau, khuôn mặt dán vào tấm lưng to rộng của anh, nước mắt rốt cục cũng chảy xuống.

Lần này, Lệ Minh Vũ không vội đẩy cô ra, anh chỉ nguội lạnh lên tiếng, "Cô không cần phải làm gì. Bởi vì, dù cô có làm gì, tôi cũng không yêu cô." Nói xong câu này, anh mới đẩy cô sang một bên.

Hòa Vy ngã sóng xoài trên nền đá cẩm thạch lạnh băng, nước mắt chảy dài, gào thét giận dữ với Lệ Minh Vũ, "Đừng tưởng rằng Tô Nhiễm sẽ còn về bên cạnh anh. Bốn năm trước anh tổn thương nó như thế nào, trong lòng anh rõ ràng nhất! Lệ Minh Vũ, anh đừng quên, hiện tại trong giới chính trị và kinh doanh, có ai mà không biết sự thật tôi và anh mới là vợ chồng? Nếu anh dám yêu người phụ nữ khác, tôi sẽ phá nát danh dự của anh!"

Sấm sét xẹt qua ngoài cửa sổ, thắp sáng cho phòng khách mờ tối trong chốc lát, soi lên ánh mắt phẫn nộ đầy chết chóc lạnh lẽo của Hòa Vy.

"Vợ chồng?" Lệ Minh Vũ như nghe được chuyện hài, đứng ngay tay vịn cầu thang lạnh lùng nhìn cô từ trên cao, ánh mắt ngà ngà say trào dâng châm biếm, "Mọi thứ đều do cô nói, một mai có vỡ lỡ ra, tốt nhất cô nên tự mình dọn dẹp. Tôi yêu người phụ nữ nào chỉ là việc của bản thân tôi, không liên quan đến cô. Còn chuyện phá nát danh dự, Hòa Vy, cô không chỉ nói, thậm chí cũng đã làm quá nhiều rồi. Cô không ngại mệt nhưng tôi thì ngại."

Hòa Vy nắm chặt tay, lửa giận nơi ánh mắt thiêu đốt đến đáy lòng cô, nhìn Lệ Minh Vũ đứng trên cầu thang, lòng cô vừa yêu lại vừa hận. Tình cảm khó nói nên lời này càng không ngừng giày vò cô, hồi lâu sau cô lạnh lùng hỏi, "Anh yêu Tô Nhiễm phải không?"

Khuôn mặt Lệ Minh Vũ bình tĩnh, môi anh mím thành đường thẳng, ánh mắt càng thêm lạnh nhạt, "Người của nhà họ Hòa mấy người, một người tôi cũng không yêu."

Hòa Vy nghe như sấm chớp nổ vang trên đầu, bỗng cô như phát điên, thoáng cái chạy tới phía trước, kéo tay Lệ Minh Vũ, muốn tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của anh.

"Cô làm gì vậy?" Anh nắm chặt cánh tay cô, không vui nhíu mày.

"Bốn năm rồi, anh và Tô Nhiễm đã ly hôn. Anh vẫn mang chiếc nhẫn này làm gì? Lệ Minh Vũ, anh không cam lòng bỏ nó, vậy em sẽ thay anh, để anh cắt đứt phần tâm tư này." Hòa Vy thật sự phát điên, sắc mặt cô tái nhợt, còn tóc tai thì bù xù.

"Đồ điên!" Lệ Minh Vũ lười tranh cãi với cô, vung tay đẩy cô sang một bên, nhưng anh lại quên mất dù sao giữa nam nữ cũng có khác biệt. Hòa Vy lảo đảo, cả người ngã xuống cầu thang, la lên một tiếng, trán cô thoáng chốc đập vào tường.

Máu nhuộm đỏ bức tường.

"A...." Cô choáng váng, nhưng khi nhìn thấy trán mình đầy máu kinh hãi hét ầm lên, cuồng loạn chỉ tay về phía Lệ Minh Vũ khóc lóc la to, "Lệ Minh Vũ, anh sẽ hối hận, nhất định anh sẽ hối hận."

Lệ Minh Vũ lạnh lùng nhìn cô, thấy cô không bị gì quá nặng, xoay người lên lầu.

Phía sau, truyền đến tiếng hét chói tai và khóc lóc ầm ĩ của Hòa Vy, mãi lâu vẫn không dứt, trong đêm mưa nghe càng thêm đáng sợ...


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 95
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:42
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÀO MÔN KINH MỘNG
Tác giả: Ân Tầm
Q.4 - Chương 7: Không hẹn mà gặp

Lại một ngày nữa trôi qua. Sau hai ngày, mưa cuối cùng cũng tạnh. Buổi sáng trời đẹp với áng cầu vồng bảy sắc lơ lửng ngang trời, những chú chim vỗ cánh tung bay trong mây.

Tô Nhiễm xuống taxi, gấp ga gấp gáp đi vào sở cảnh sát, sắc mặt cô thoáng chút lo âu. Khi đến gần sở cảnh sát, một nữ cảnh sát cũng vừa vặn đi ngang qua, cô vội hỏi, "Xin lỗi, cô cho tôi hỏi cảnh sát Đinh có trong phòng làm việc không?"

Nữ cảnh sát gật đầu, "À, anh ấy ở phòng thẩm vấn lầu ba, đang... Ơ, cô không thể lên trực tiếp. Cô này..." Vẫn chưa nói xong, Tô Nhiễm liền vội vã lên lầu.

Nữ cảnh sát thấy vậy liền báo tin ngay với nhân viên có trách nhiệm trên lầu để kiểm tra.

Chờ thang máy không kịp, Tô Nhiễm chạy lên lầu ba bằng thang bộ. Phòng thẩm vấn trên lầu ba cô đã từng đi qua. Bốn năm trước, Đinh Minh Khải cũng lấy khẩu cung của cô ở nơi đó. Từ dọc hành lang đến cuối dãy, không biết thế nào nhưng trái tim cô lại vô cớ đập nhanh hơn. Cô chỉ nghĩ rằng do chạy bộ lên lầu, nhưng cảm nhận kỹ hơn lại thấy không phải như vậy, giống như trong phòng thẩm vấn có cảm giác nào đó đang hấp dẫn cô. Cảm giác này rất kỳ lạ, như một nguồn lực từ vĩ đại, hoặc như một kiểu sức kéo, kéo trái tim cô đập đến đau nhức.

Tim cô đập nhanh đến khó chịu, tay cô khẽ chạm vào khung cửa, cô chợt không dám đẩy ra. Nhưng đúng lúc này, cửa thang máy mở ra, vài người cảnh sát thấy cô nói: "Cô này, không thể đi vào."

Tô Nhiễm thấy họ càng chạy càng gần, hốt hoảng, không biết làm sao liền đẩy cửa phòng thẩm vấn ra...

"Cảnh sát Đinh, tôi có chuyện muốn nói với anh..." Đang nói giữa chừng, cô bỗng dưng dừng lại, ngay cả tim cô trong chốc lát cũng ngừng đập. Cô bất ngờ trợn to mắt trông thấy đôi mắt quen đến không thể quen hơn đang ngồi ở phòng thẩm vấn.

Trong phòng thẩm vấn, người đàn ông ngồi đối diện Đinh Minh Khải chính là...Lệ Minh Vũ!

Hai người đối với việc cô đột nhiên xông vào cũng thấy hết sức khó hiểu. Nhất là Đinh Minh Khải, anh đờ ra nhìn cô rất lâu; còn Lệ Minh Vũ thấp thoáng ngạc nhiên, môi khẽ cong, đôi mắt càng thêm sâu thẳm nhìn cô như sư tử đang canh me một chú cừu.

Anh đang tiếp nhận thẩm vấn của Đinh Minh Khải nhưng vẻ mặt anh lại trầm tĩnh, tựa như không phải anh đối mặt với cảnh sát mà chỉ là ký giả bình thường.

Tô Nhiễm cầm chặt tay nắm cửa, muốn lùi về sau nhưng đã không còn kịp, muốn tiến lên trước lại như rảo bước đến vực sâu vạn trượng. Thoáng chốc, cô chỉ biết ngây ngốc đứng yên tại chỗ, tim cô đã ngừng đập từ lâu.

Chính là như thế...

Lại một lần nữa không hẹn mà gặp.

Anh bất ngờ xuất hiện khiến cô chẳng kịp đề phòng như lần gặp mặt trước ở Paris. Cô kích động chỉ muốn chạy trốn.

Trong đầu cô lại hiện lên câu nói vào đêm đó của anh, vô thức căng thẳng nuốt nước bọt.

Vài người cảnh sát đằng sau Tô Nhiễm, thấy vậy liền nói: "Cô này, sao cô có thể..."

"Không sao. Mọi người tiếp tục công việc đi. Cô ấy tới tìm tôi." Đinh Minh Khải đứng dậy nói với đồng nghiệp.

Các đồng nghiệp gật đầu, nhìn lướt qua Tô Nhiễm rồi đi.

Tô Nhiễm chỉ thấy xấu hổ vô cùng, tránh ra khỏi tầm mắt chăm chú của Lệ Minh Vũ, cô nhìn Đinh Minh Khải, khẽ nói, "Cảnh sát Đinh. Tôi, tôi nhất thời nóng lòng nên quên anh đang phá án. Vậy khi nào anh hết bận, tôi sẽ quay lại."

Lệ Minh Vũ ngồi đối diện như nghe được chuyện hài, nếp nhăn trên môi lan rộng hơn, ánh mắt nhìn Tô Nhiễm đầy suy tư.

Đinh Minh Khải nhìn Lệ Minh Vũ rồi lại nhìn Tô Nhiễm. Có lẽ thấy sắc mặt cô mất tự nhiên, gật đầu. Khi anh vừa định sắp xếp cô đến phòng nghỉ để đợi, cửa phòng liền truyền đến tiếng gõ nhẹ, một cảnh sát bước vào nói, "Cảnh sát Đinh, luật sư đại diện của Lệ Minh Vũ đã tới."

Một người đàn ông lịch lãm nhanh chóng bước vào, tuổi khoảng bốn mươi năm mươi, đeo kính gọng vàng, bộ dáng văn vẻ lịch sự, nhưng ánh nhìn lại sắc bén, "Cảnh sát Đinh, chúng ta lại gặp nhau. Dựa theo trình tự luật pháp, cảnh sát Đinh đã dùng hết thời gian thẩm vấn đối với đương sự. Tôi muốn dẫn đương sự của mình rời khỏi đây."

Đinh Minh Khải dường như đã sớm lĩnh giáo tài ăn nói của người luật sư này, cười nhạt, "Tôi nghĩ lần này anh phải về với tay không rồi. Đương sự của anh không thể được bảo lãnh, vết thương của cô Hòa Vy chúng ta đều thấy được. Vì vậy, tôi có lý do hoài nghi anh Lệ Minh Vũ cố tình gây thương tích cho người khác."

Tô Nhiễm ở bên cạnh vừa nghe liền thất kinh. Lệ Minh Vũ cố tình gây thương tích cho người khác? Đối phương còn là chị gái Hòa Vy của cô? Chuyện gì đã xảy ra? Cô theo bản năng hướng mắt về phía Lệ Minh Vũ thì đã thấy anh cười nhẹ như gió xuân.

Người luật sư trung niên cười phản đối "Xem chừng cảnh sát Đinh vẫn chưa nhận được báo cáo của cấp dưới. Cô Hòa Vy vừa mới hủy bỏ tố cáo."

"Sao?" Đinh Minh Khải sửng sốt.

"Cảnh sát Đinh, anh cũng thật là mọi chuyện chưa làm rõ đã liều lĩnh hành động. Điều này sẽ gây nên ảnh hưởng rất lớn với đương sự của tôi. Cô Hòa Vy rành rành là tự mình té bị thương, chẳng qua cô ấy chỉ nóng nảy cãi nhau đôi chút với đương sự của tôi mà đến sở cảnh sát báo án. Bây giờ khi tỉnh táo lại, cô ấy hủy án cũng là chuyện bình thường." Người luật sư trung niên cười hết sức ung dung.

Đinh Minh Khải nắm chặt tay, lại chuyển tầm nhìn sang một cấp dưới. Có lẽ cấp dưới cũng vừa nhận được tin, lúng túng gật đầu. Thấy vậy, sắc mặt anh càng thêm khó coi.

Lúc này, Lệ Minh Vũ luôn ngồi uống cà phê mới đứng dậy, hơi nới lỏng cravat, cười, "Cảnh sát Đinh, có thể thả tôi đi rồi chứ? Hình như tác giả Tô có chuyện quan trọng muốn báo với anh. Ngộ nhỡ bỏ lỡ thời cơ phá án tốt nhất, chẳng phải là cái được không bù đắp nỗi cái mất sao?" Nói xong, anh biếng nhác nhìn Tô Nhiễm, cười đầy ý vị.

Tô Nhiễm đương nhiên có thể cảm nhận được cái nhìn đầy ngụ ý của anh, nuốt nước bọt, toàn thân cô chợt thấy khó chịu.

Sắc mặt Đinh Minh Khải khó coi đến cực điểm. Cảnh sát cũng là con người, dẫu sao vẫn mãi ôm thái độ thù địch với quan chức bị tình nghi. Đinh Minh Khải sa sầm, vung tay ý bảo họ có thể rời đi.

Tô Nhiễm mãi không ngẩng đầu nhìn Lệ Minh Vũ, chỉ hơi nhếch người sang bên, tránh khỏi cửa ra vào. Khi Lệ Minh Vũ đến gần, cô lại thấy mùi hổ phách quen thuộc tiến sâu vào lòng cô.

Cô vốn tưởng rằng anh sẽ bước ngang qua người cô rồi đi thẳng ra ngoài, nhưng không ngờ anh lại dừng chân trước mặt cô. Chốc lát, trái tim cô chợt vỡ tan thành hai, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đôi giày da thủ công cao cấp.

Người đàn ông cúi đầu cười. Sau đó, anh cũng dần hạ người thấp xuống, gò má anh kề nhẹ vào tai cô, buông từng chữ từng chữ...

"Chào mừng em về nước. Tô Nhiễm...của tôi."

Tô Nhiễm đột nhiên ngẩng đầu chăm chú nhìn anh, còn anh khi nói xong câu đó cũng ưỡn thẳng người, đối mặt với cô đang sợ hãi từ trên cao. Nụ cười của anh lan tràn từ môi đến đáy mắt, khiến người khác nghẹt thở...
Khi Lệ Minh Vũ đi, Tô Nhiễm mãi lâu mới định thần lại. Lời anh nói trước lúc đi vào tai cô khiến cô không rét mà run. Cô không biết anh sẽ làm ra chuyện gì, nhưng rõ ràng cuộc sống Hòa Vy cũng không tốt.

"Cô Tô, cô không sao chứ?" Sắc mặt Đinh Minh Khải thấp thoáng thất bại, nhưng anh cũng cảm thấy lo lắng cho thần sắc của Tô Nhiễm bội phần, hỏi han.

Tô Nhiễm nhanh chóng thoát khỏi cảm xúc khác thường, nhìn Đinh Minh Khải cười, khẽ lắc đầu, ngồi xuống đối diện anh. Đinh Minh Khải thấy thế cũng bất đắc dĩ cười nói: "Cô và Lệ Minh Vũ, hai người thật sự làm tôi đau đầu. Lệ Minh Vũ vốn là người bị tình nghi, nhưng thế nào cũng không chịu ngồi ở đây dù chỉ một phút đồng hồ để tôi thẩm vấn. Còn cô thì sao, là một người vô tội, nhưng lại ngồi đối diện tôi."

Không có gì đáng để buồn cười nhưng lại khiến Tô Nhiễm nở nụ cười miễn cưỡng.

"Cô Tô, cô tìm tôi có chuyện gì?" Đinh Minh Khải không phải người hay thích nói đùa, nhanh chóng trở lại vấn đề chính. Anh đặt một tách cà phê trước mặt cô, nhẹ giọng hỏi.

Tô Nhiễm vô thức nhìn thoáng qua tách cà phê. Trong đầu cô, bất giác trào dâng ý nghĩ: Trên đời này, không phải người đàn ông nào cũng biết bạn có bệnh đau bao tử, và không phải người đàn ông nào cũng chủ động bưng một ly nước ấm đến vì bạn.

Nghĩ như vậy, lòng cô hơi thấy hoảng loạn. Chuyện gì xảy ra vậy? Sao lại nghĩ đến chuyện ấy?

Ngẩng đầu nhìn Đinh Minh Khải lần nữa, cô khẽ lên tiếng: "Cảnh sát Đinh, hai ngày trước tôi trông thấy con trai Trần Tiểu An của Trần Trung ở bệnh viện. Tôi mới biết suốt nhiều năm qua, ông ta đích thật vì con trai mà tốn không ít tiền để chữa trị. Thông qua người bạn làm bác sĩ, tôi biết được Trần Tiểu An mỗi khi phát bệnh đều sẽ ở phòng săn sóc đặc biệt. Anh phải biết rằng nếu không tính phí giải phẫu hoặc trị liệu, mà chỉ tính phí phòng săn sóc đặc biệt thôi, thì mỗi ngày đã tốn trên dưới hai vạn. Một người làm vườn dù thu nhập có cao đến đâu, làm sao có khả năng gánh vác khoản phí nằm viện khổng lồ như vậy? Tôi cho rằng, chuyện Trần Trung ăn cắp tài sản nhà họ Hòa nhất định là có ẩn tình."

Đinh Minh Khải nghe xong, liền ngạc nhiên, "Trần Trung có con trai? Cảnh sát chúng tôi điều tra, cuộc đời ông ta chưa từng kết hôn, không có con trai."

Tô Nhiễm sửng sốt, "Không có khả năng. Bạn tôi là bác sĩ khoa cấp cứu ở bệnh viện, nhận ra Trần Tiểu An. Bạn tôi khẳng định Trần Trung là ba của Trần Tiểu An."

Đinh Minh Khải lâm vào trầm tư, hơi cau mày. Tô Nhiễm cũng thấy hết sức khó hiểu. Từ nhỏ, cô đã rời khỏi nhà họ Hòa, đương nhiên cô không có ấn tượng với Trần Trung, nhưng rõ ràng có con trai mà lại tuyên bố với người ngoài rằng không có, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Vì sao ngay cả máu mủ ruột thịt mà ông ta cũng không thừa nhận?

Suy nghĩ một lát, đột nhiên nghĩ tới việc khác, cô vội nói: "Tôi nhớ bạn tôi từng nói, mỗi khi Trần Tiểu An tới bệnh viện đều do nhân viên xã hội đưa tới, người giám hộ cho tới giờ chưa từng xuất hiện. Sở dĩ, bạn tôi biết Trần Trung là ba cậu bé vì có một lần chính tai nghe Trần Tiểu An nói."

Đinh Minh Khải bỗng tỉnh ngộ, gật đầu, ánh mắt kiên định hướng về Tô Nhiễm, "Cô Tô, đầu mối cô cung cấp này rất có giá trị. Cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ tiếp tục điều tra theo hướng này. Đây là một hướng mới hoàn toàn, nói không chừng sẽ càng tra ra nhiều sự tình bí ẩn."

Tô Nhiễm gật đầu, cô tin Đinh Minh Khải là cảnh sát tốt.

"Vậy cũng được. Chuyện..." Cô dừng một chút, do dự rồi hỏi, "Chuyện chị gái tôi là sao? Vừa rồi tôi nghe anh nói Lệ Minh Vũ cố ý gây thương tích cho người khác?"

Đinh Minh Khải lướt mắt nhìn cô, cảm thấy hơi hiếu kỳ, "Cô không biết chút gì về chuyện của Hòa Vy?"

Cô lắc đầu.

"Là như vậy, sáng nay chúng tôi nhận được tố giác của Hòa Vy, chỉ trích Lệ Minh Vũ đẩy cô ấy xuống lầu, làm trán cô ấy bị thương. Vì vậy, chúng tôi liền theo quy tắc đi lấy khẩu cung. Tuy sáng sớm, chúng tôi đã mời Lệ Minh Vũ đến đây, nhưng một câu anh ta cũng không nói, hiển nhiên chỉ chờ luật sư. Nhưng người khiến chúng tôi bế tắc chính là chị gái Hòa Vy của cô, vừa rồi cô cũng nghe được, rõ ràng là cô ấy báo án, rồi lại đột nhiên đổi ý. Cái này không phải là lãng phí tiền của người đóng thuế ư?" Đinh Minh Khải càng nói càng bực bội, ánh mắt đầy tức giận.

Tô Nhiễm nghe đến choáng váng.

Lệ Minh Vũ đẩy chị cô xuống lầu?

———————Hoa lệ phân cách tuyến——————


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hào Môn Kinh Mộng (Ân Tầm)
Page 19 of 36«1217181920213536»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Hào Môn Kinh Mộng

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Hào Môn Kinh Mộng Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook