Hào Môn Kinh Mộng (23) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Hào Môn Kinh Mộng


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 23 of 36«1221222324253536»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hào Môn Kinh Mộng (Ân Tầm)
Hào Môn Kinh Mộng
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 111
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:44
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

"Em là bạn thân của Tiểu Nhiễm, cứ gọi Minh Vũ giống Tiểu Nhiễm được rồi. Em đừng gọi bộ trưởng xa lạ như vậy." Anh cười bình thản, giọng nói trầm ấm.

Hả...

"A, dạ, dạ được." An Tiểu Đóa gật đầu liên tục.

Tô Nhiễm nhìn vẻ mặt giả nhân giả nghĩa của Lệ Minh Vũ, rồi nhìn bộ dáng vừa thân thiện vừa lo sợ của An Tiểu Đóa, lòng cô chua xót. An Tiểu Đóa giống hệt cô bốn năm trước, quá mức đơn thuần mà không thấy lòng người hiểm ác đáng sợ. Bốn năm trước, cô cũng tưởng Lệ Minh Vũ như vậy. Nhưng sống chung mới biết, người đàn ông này lòng dạ thâm sâu, đến khi nhận ra, cô cũng chỉ còn một nửa sinh mệnh.

Lệ Minh Vũ im lặng, lướt mắt qua Tô Nhiễm, cầm vali trong tay cô, sau đó đi lên trước, nhẹ giọng: "Đi thôi em."

Tô Nhiễm buồn bực. Cô có một loại ảo giác chính là, anh sai rành rành, nhưng toàn bộ thế giới đều sẽ nghĩ rằng cô không biết quý trọng, và cũng chỉ một mình cô mới biết nỗi khổ này.

"Nếu tôi không về, Mộ Thừa sẽ gặp nguy hiểm, phải không?" Cô nhướng mắt nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng.

An Tiểu Đóa nghe rõ, mở to mắt khiếp sợ. Việc Mộ Thừa bị cảnh sát dẫn đi, có liên quan thế nào đến Lệ Minh Vũ?

Lệ Minh Vũ thương yêu vỗ nhẹ đầu cô, "Cô bé ngốc, em nói gì vậy? Anh cũng vừa biết chuyện Mộ Thừa bị cảnh sát dẫn đi. Em yên tâm, anh sẽ thăm dò thử xem chuyện gì xảy ra. Em muốn nắm tin tức thì phải về nhà mới được."

Những lời này sẽ khiến người ngoài cảm động, nhưng lại làm Tô Nhiễm rét run. Cô hiểu ngụ ý của anh, chợt bật cười, nhìn anh: "Guerlain cũng gặp chuyện bất ngờ, anh biết không?"

Cô chẳng qua chỉ muốn tránh xa cuộc sống của anh, nhưng loáng cái anh lại kéo hai người thân thiết với cô vào cuộc, dùng hai người này ngang nhiên uy hiếp cô, rồi còn ra vẻ cẩn thận trước mặt người ngoài. Anh quả là cao tay, cô - Tô Nhiễm dù có tu hành một nghìn năm cũng không đuổi kịp mưu mẹo của anh?
"Guerlain gặp rắc rối?" Lệ Minh Vũ nhíu mày, ngẫm nghĩ rồi nói, "Em yên tâm, anh sẽ phái Đồng Hựu tìm hiểu chuyện của cô ấy."

Tô Nhiễm nhìn anh, nhìn thần sắc anh nghi hoặc. Anh rõ là giỏi đóng kịch, thực sự khiến cô phải nhìn anh bằng cặp mắt khác xưa. Mọi thứ đều do anh giở trò, mà còn ra vẻ vô tội. Nếu không phải biết anh tồi tệ cỡ nào, nhất định vẻ mặt của anh sẽ gạt được cô.

An Tiểu Đóa nghe xong, vội nói với Lệ Minh Vũ: "Xin anh giúp đỡ Mộ Thừa, cảnh sát nói là sự cố trị bệnh gì đó, nhưng chắc chắn không phải Mộ Thừa cố ý, có lẽ chuyện này không liên quan đến anh ấy."

"Tiểu Đóa, em thích bác sĩ Mộ, phải không?" Lệ Minh Vũ nhìn cô, khẽ hỏi.

Gò má An Tiểu Đóa đỏ bừng, nhưng vẫn dũng cảm gật đầu.

"Yên tâm, Mộ Thừa sẽ không sao. Cảnh sát chỉ hỏi theo lệ thường thôi. Nói không chừng chuyện này chỉ là hiểu lầm." Anh cười nói bình thản.

An Tiểu Đóa phấn khởi.

Chỉ cần Tô Nhiễm có thể nghe hiểu ra ngụ ý của anh. Anh khẳng định Mộ Thừa sẽ không gặp việc gì. Điều này nhắn nhủ với cô, Mộ Thừa có chuyện hay không đều do anh định đoạt. Tô Nhiễm cắn mạnh môi, nhìn vào mắt anh, coi thường cất giọng, "Tôi về với anh."

"Ừ." Lệ Minh Vũ cười tươi, đi tới trước cửa xe, rồi chủ động mở cửa bên ghế phụ cho cô.

Tô Nhiêm quay đầu nhìn An Tiểu Đóa, "Tiểu Đóa, nhờ cậu chăm sóc Băng Nựu. Mộ Thừa nhất định không sao, cậu yên tâm."

An Tiểu Đóa gật đầu, kéo Tô Nhiễm lại hỏi nhỏ, "Tiểu Nhiễm, cậu và anh tacó chuyện gì vậy? Anh ta rõ ràng rất yêu cậu đó, bốn năm trước không phải cậu cũng yêu anh ta cô cùng ư? Vì sao lại ly hôn? Chuyện hôm nay thật tình làm mình lờ mờ hết rồi. Vết thâm tím trên người cậu..."

"Tiểu Đóa, chuyện của mình, cậu đừng lo lắng quá. Mình cam đoan một dịp nào đó mình sẽ kể hết đầu đuôi mọi chuyện với cậu, được không?" Tô Nhiễm chịu đựng chua xót trong lòng, khẽ nói.

An Tiểu Đóa lo lắng gật đầu.

"Băng Nựu." Tô Nhiễm ngồi xổm xuống, xót xa xoa đầu cô bé, cất giọng hiền hậu: "Phải ngoan ngoãn nghe lời dì An, biết không con? Hai ngày nữa, mẹ sẽ đến thăm con."

"Dạ, mẹ Tô Nhiễm, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời." Cách Lạc Băng khụt khịt, ôm chầm Tô Nhiễm.

Cách đó không xa, Lệ Minh Vũ luôn đứng chờ trước cửa xe, vô cùng nhẫn nại nhìn cảnh này.

Hồi lâu sau, Tô Nhiễm đứng dậy, hít sâu rồi đi về hướng Lệ Minh Vũ, mỗi một bước đi, lòng cô lại trĩu nặng thêm một chút. Cô lên xe, trong nháy mắt xe đóng cửa, lòng cô hoàn toàn tụt dốc.

———Hoa lệ phân cách tuyến—————

Họp báo về tuần lễ thời trang.

Hòa Vy tiếp nhận phỏng vấn, vừa đến sảnh nơi diễn ra họp báo, một tràng cười của phụ nữ truyền đến, "Tôi thấy cô quen mắt sao ấy. Hóa ra là 'nữ quỷ' giới thời trang."

Nữ quỷ giới thời trang là cách người trong nghề dành cho cô. Trong cái nghề đầy gai góc hỗn độn này, mỗi một bước quảng bá sản phẩm, cô đều có yêu cầu cao với từng nhãn hiệu. Vì vậy, rất nhiều hãng quảng cáo sợ Hòa Vy, bởi vì cô thường xuyên bắt bẻ và khó tính. Nhưng điều khiến mọi người bái phục Hòa Vy chính là những thứ sau khi được cô đánh giá bắt bẻ đều giống như mục nát hóa thành thần kỳ. Giới thời trang chính là như vậy, mỗi nhãn hiệu thời trang sang trọng đều do người có địa vị nhất nắm giữ. Họ mặc quần áo gì, dùng mỹ phẩm nào trang điểm, mang giầy gì, đeo túi gì, xuất hiện ở trường hợp nào, mọi thứ đều quyết định xu hướng thời trang thịnh hành trong năm.

Trong mắt nhiều người khác, họ chính là thời trang.

Hòa Vy chính là một người trong số đó, vì cô khắt khe trong công việc nên bị gắn cho danh hiệu này.

Cô xoay người, nhìn người đến rồi cười nhạt, "Tôi tưởng là ai, hóa ra là gái bao cao cấp hai giới chính trị và thương nghiệp. Gái bao cao cấp như cô cũng thích tham dự sự kiện thế này cơ đấy." Nói xong, Hòa Vy chìa tay ra với cô ta, biếng nhác mở miệng, "Cô Hạ, đã lâu không gặp."

Người đến chính là Hạ Đồng, thiên kim của bộ trưởng Hạ. Vài năm nay, cô ta luôn quấy rầy Lệ Minh Vũ, trong mắt Hòa Vy, cô ta chỉ đáng ghét như một con gián bỏ đi, nhưng dù sao ở nơi công cộng, cái mà phụ nữ giỏi nhất chính là "gặp dịp thì chơi."

Hạ Đồng cũng bắt tay Hòa Vy, "Tôi cũng muốn dính chút mùi thời trang cho biết. Đối thủ của tôi là cô Hòa Vy, vậy sao tôi có thể coi thường được? Cái này gọi là gì ta? À, hình như có một câu 'biết người biết ta, trăm trận trăm thắng' thì phải? Tôi thất lễ quá, không biết mấy lời này tôi nói đúng không nữa."

Hòa Vy cong môi cười, "Xem ra cô Hạ cũng rất am hiểu văn hóa cổ đại Trung Hoa, không phải hình như mà những lời này đúng là nói như vậy. Chẳng qua cô Hạ áp dụng sai đối tượng thôi. À, tôi quên nói với cô nữa, Minh Vũ, anh ấy thích văn hóa cổ đại Trung Hoa lắm. Tôi cũng rất thích. Nếu cô thật sự xem tôi thành đối thủ, vậy tôi muốn khuyên cô nên nghiên cứu kỹ một chút về phương diện này. Dù sao, Minh Vũ cũng không thích phụ nữ tư duy quá đơn giản."

Sắc mặt Hạ Đồng hơi đổi, lòng cô ta đương nhiên cáu giận. Bốn năm trước, cô ta bị Tô Nhiễm dạy dỗ, không ngờ bốn năm sau lại nếm thêm một lần như vậy bởi Hòa Vy. Hai chị em nhà họ Hòa quả là khó đối phó.

Thấy Hòa Vy xoay người muốn đi, cô ta đổi chiêu, sau lưng Hòa Vy lên tiếng, "Cô không biết em gái Tô Nhiễm của cô về nước rồi ư? Hình như trong lòng Lệ Minh Vũ vẫn còn em gái cô đó."

Hòa Vy cau chặt mày, tim cô đập mạnh, rồi quay đầu nhìn khuôn mặt đắc ý của Hạ Đồng, cười lạnh, "Lòng tốt của cô Hạ tràn đầy ra rồi? Cô có thời gian thì nên chăm chút nhiều hơn về cách ăn mặc của bản thân. Nơi này là chỗ họp báo của giới thời trang, người ra người vào đều có tiếng tăm trong giới. Cô ăn mặc như gái bao cao cấp xuất hiện ở chỗ này, sẽ thành trò cười trong mắt chúng tôi. Nhưng đừng lo, nếu cô Hạ muốn tút lại bản thân, lúc nào cũng có thể tìm tôi. Con người tôi không có nhiều ưu điểm, nhưng chỉ giỏi mỗi chuyện hóa mục nát thành thần kỳ." Hòa Vy khinh thường liếc cô ta rồi rời khỏi.

"Cô..." Hạ Đồng giận đến xanh mặt, căm tức nói: "Đắc ý cái gì? Để tôi xem cô còn đắc ý được bao lâu, cháy đến nơi mà còn tỏ vẻ điềm tĩnh. Tôi khinh." Nói xong, cô ta giận giữ hướng về phía cửa khác.

Suốt đường đi, Tô Nhiễm không nói chuyện, cô luôn xoay đầu nhìn ngoài cửa xe, còn Lệ Minh Vũ cũng chỉ im lặng lái xe. Bầu không khí trong xe thoáng chút ngột ngạt. Một lúc lâu sau, Lệ Minh Vũ quẹo cua, giọng anh trầm thấp thấp thoáng châm chọc cất lên, "Xem ra tôi đã đánh giá thấp thể lực của em. Sao vậy, vội vã muốn bỏ trốn với tình nhân của em?"

Tô Nhiễm không nhìn Lệ Minh Vũ, cũng lười giải thích với anh, thản nhiên lên tiếng: "Cuối cùng, anh cũng lộ bộ mặt thật. Phải thôi, bây giờ chỉ có tôi và anh, anh đâu cần phải giả nhân giả nghĩa."


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 112
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:44
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÀO MÔN KINH MỘNG
Tác giả: Ân Tầm
Q.4 - Chương 17: Điều khoản chí mạng trong hợp đồng

Đường xá phía trước hơi đông, Lệ Minh Vũ thoáng chạy xe chậm lại, nghe cô nói, ánh mắt anh ẩn sâu thêm khó đoán, "Đúng vậy, cho nên tốt nhất em phải ngoan ngoãn nghe lời tôi, bởi vì tôi không biết mình sẽ còn làm ra chuyện gì”.

Tô Nhiễm quay đầu, "Guerlain và Mộ Thùa, họ có cuộc sống riêng của bản thân, không phải quân cờ để anh dùng uy hiếp tôi. Lệ Minh Vũ, anh buồn chán vừa thôi."

"Sao, em cũng biết tôi đang uy hiếp em à? Vậy em còn không ngoan ngoãn ở nhà? Từ nhỏ thầy cô đã dạy chúng ta, phải ngoan ngoãn nghe lời thì mói được thương, không phải ư?" Giọng Lệ Minh Vũ lạnh lùng, khác hoàn toàn vói dáng vẻ ở sân bay ban nãy.

Cô rất muốn ghi lại lời nói và bộ dáng này của anh, công bố cho mọi người xem, để những nguời luôn nghĩ Lệ Minh Vũ hiền lành, nhẫn hậu nhìn rõ mặt mũi của anh, cô nghiến răng, "Anh đừng gây khó dễ cho Mộ Thừa và Guerlain." Lệ Minh Vũ cười, không trả lời.

Tim cô đau nhói, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe. Trông thấy đường phố càng lúc càng quen thuộc, cô càng lúc càng nghẹt thở.

Đường phố loáng cái đã kẹt kín xe.

Lưu lượng giao thông trong nước có phần kém hơn nước ngoài, đông người, nhiều xe, đường xá sửa chữa khắp nơi, xe cộ càng lúc càng đông đúc.

Tô Nhiễm thấy trong xe ngột ngạt, ấn nút hạ cửa sổ. Nắng chiểu đã tàn, mặt trăng lại lên, màn đêm sắp sửa buông xuống- Cô không biết tối nay khi trở về sẽ như thế nào, chỉ cần vừa nghĩ đến tôi qua, toàn thân cô liền run rẩy.

Ven đường, có người vừa hát vừa đàn guitar. Đó là một cô gái rất trẻ, người đi đường nếu nghe êm tai sẽ ném tiền lẻ cho cô sái. Cô gái duờng như không quan tâm người qua đường cho bao nhiêu tiền, cô gái chỉ tập trung hát, trước mặt bày ra vài chiếc đĩa CD, có lẽ là đĩa ghi âm lại các ca khúc do chính cô gái hát.

Bài hát của cô gái có chút gì đó dửng dưng, có chút sì đó đau buổn. Cô gái chẩm chậm nhắm mắt, chìm đắm vào giọng hát và tiếng đàn guitar.

Hạnh phúc trước mặt người ngoài.

Nhưng sau lưng họ chỉ còn lại cô độc?

Những nguời yêu nhau, yêu đến chết lặng.

Đã từng chứng kiến biết bao kết thúc tốt đẹp?

Đã từng khổ sở nhưng vẫn ước ao?

Về sau hát thêm gì, Tô Nhiễm không nghe rõ. Cô chỉ cảm thấy ca từ tựa như tơ nhện quấn quanh đến khi cô nghẹt thở mới thôi. Cô muốn khóc, muốn lao ra khỏi xe, tránh xa người đàn ông đang ngồi cạnh cô. Thế nhưng, trái tim của cô cũng bất đắc dĩ như lời bài hát này. Kỳ thực, từ trước đến nay, cô luôn hiểu rõ một đạo lý. Đời người rất ngắn ngỏi, bất kể thuận buồm xuôi gió hay cảnh ngộ trái ngang, đều là ký ức quý báu nhất, là của cải vô giá suốt đời nguời khi hổi tưởng lại. Vì lẽ đó, cô sẽ không oán hận điều gì. Cô chỉ muốn sống nghiêm túc từng ngày, sẽ không vì ai mà quyết đinh làm bản thân hối hận, cũng sẽ không vì ai mà hành động làm bản thân tiếc nuôi. Nhưng bây giờ cô mói nhận ra, con người muốn sống thanh thản thật sự khó vô cùng. Cô có thể tàn nhẫn một chút, ích kỷ thêm một chút, cứ như vậy, cô sẽ vui vẻ ư? Chắc chắn là không.

Dù sao thì cũng không vui vẻ, vậy tại sao cô lại không cố gắng cho những người thân bên cạnh cô đuợc vui vẻ?

Có lẽ thấy cô nhìn cô gái đang hát ven đường không chớp mắt, Lệ Minh Vũ cũng lắng nghe thử, ánh mắt anh đẩy ý vị nhìn lướt qua xe cộ đang kẹt kín phía trước, rồi bước xuống xe.

Cửa xe đóng lại, Tô Nhiễm mới định thần, nhưng giật mình khi trông thấy Lệ Minh Vũ đi về phía ven đường.

Cô gái ngừng hát, không biết anh nói gì, chỉ thấy cô sái chỉ tay xuống những chiếc đĩa CD bày ra truóc mặt, anh liền móc bóp tiền, cầm một chiếc rồi băng qua từng chiếc xe bước vể phía bên này. Tô Nhiễm hốt hoảng, thần sắc anh trầm tĩnh khiến cô không biết anh đang muốn làm gì.

Anh nhanh chóng trở lại mở hộp đĩa CD, bỏ vào đẩu thu rổi ấn nút phát nhạc. Tô Nhiễm liền nghe thấy bài hát mà cô gái kia vừa hát lúc nãy, cô giật mình nhìn anh, không rõ anh làm sao lại hiểu suy nghĩ của cô.

Xe chẩm chậm lăn bánh, trong tiếng hát thản nhiên, sắc mặt anh cũng thản nhiên, "Em có thể nghĩ đến anh ta, nhưng dù sao cũng đừng để tôi nhìn ra."

Tô Nhiễm buồn phiền, im lặng nhìn anh hổi lâu.

Đến biệt thự Bán Sơn, Lệ Minh Vũ kéo cô đi thẳng ra ngoài. sắc mặt anh thấp thoáng khó coi, anh hối hận rồi, anh không nên mềm lòng mua đĩa hát gì đó cho cô. Suốt đường về, vẻ mặt cô đều ngập tràn bi thương. Chết tiệt, lẽ nào lòng cô chỉ biết nhớ thương Mộ Thừa?

Anh lôi cô vào phòng khách, một tiếng "păng" vang lên, cửa phòng liền đóng lại. Vẻ mặt ôn hòa ở nơi công cộng của anh đã không còn, thay vào đó là thần sắc tối tăm, đầy đáng sợ mà cô thường thấy. Anh bóp mạnh vai cô, làm cô đau đến cau chặt mày.

"Em đang nghĩ cái sì, hmm? Đừng tưởng tôi không biết suốt đường về em nhớ đến ai. Tô Nhiễm, em cho rằng tôi sẽ để em xa chạy cao bay? Em nằm mơ. Tôi cảnh cáo em, đây là lần đầu mà cũng là lẩn cuối. Lần sau, để tôi phải tới sân bay bắt em về, hậu quả sẽ không đơn giản như vậy." Lệ Minh Vũ giận dữ lên tiếng.

Tô Nhiễm nhìn anh chằm chằm, thấy phẩn nộ trong mắt anh càng lúc càng đậm đặc hơn, cô chỉ cảm thấy nực cười. Tô Nhiễm bình thản đáp lòi, "Ngoại trừ có thể kiểm soát thể xác tôi ra, thì anh có tư cách gì yêu cầu tôi một lòng một dạ chung thủy vói anh?"

Những lòi này buông ra, phẫn nộ nơi Lệ Minh Vũ chợt vụt tắt, đáy mắt anh chuyển thành châm chọc, "Em thật sự cho rằng đơn ly hôn bốn năm trước có hiệu lực?"

"Cái gì?" Tô Nhiễm cả kinh, "Anh có ý gì?"

Lệ Minh Vũ tới gần cô, gằn từng chữ "Lẽ nào em không biết, ly hôn và kết hôn đều chung một nguyên tắc, ít nhất phải có hai người chứng kiến mới có hiệu lục."

Tô Nhiễm cảm thấy ngột ngạt, "Thật là buồn cười. Trên tờ đơn đó đã ký tên rồi, dù không ký tên, thì tôi và anh cũng đã sống riêng đủ hai năm, đáp ứng đầy đủ điều kiện ly hôn."

Lệ Minh Vũ cười lạnh, không giải thích rõ ràng điều gì, chỉ lấy một phẩn văn kiện từ trong cặp sách,ném tới trước mặt Tô Nhiễm, đôi mắt anh lại trầm tĩnh, hệt như đang tuyên án cho vận mệnh của cô, từ tốn cất tiếng: "Lúc trước là do bản thân em không xem rõ mà thôi. Mở to mắt ra nhìn kỹ cho tôi, còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của em!"

Văn kiện rớt xuống thảm trải sàn, Tô Nhiễm bàng hoàng. Một lúc sau, cô khom người nhặt lên, tay cô run run lật từng trang. Văn kiện này cô đã thấy bốn năm trước, suốt cả đời cô vĩnh viễn cũng không quên đưọc mỗi chữ mỗi câu trong đây. Vì mỗi một điều khoản đều là sỉ nhục với cuộc hôn nhân đã qua đó của cô, làm sao có thể xem sót?

"Lúc trước vì bảo đảm quyền lợi cho em nên ba em đã bổ sung điều khoản phụ. Mặt trên có viết giới hạn thời gian. Thực ra thì dựa theo quy đinh về thời sian mà ba em để thêm vào đúng lễ Giáng sinh bốn năm trước, hợp đồng vẫn còn chín ngày. Nói cách khác, chúng ta đã làm trái nội dung định truớc, đã ly hôn sớm chín ngày. Nhưng may mắn chỉ có một mình em ký tên, nếu không ngay cả tôi cũng coi là làm trái với điều ước." Lệ Minh Vũ dựa người vào sofa, vô cùng bình tĩnh giải thích.

Tô Nhiễm kinh hoàng, lúc này mới nhìn đến điều khoản phụ mà anh nhắc đến. Nó là một nhóm chữ nhỏ nằm góc dưới trang cuối cùng của văn kiện. Lúc trước, cô chỉ biết xem đến phần kết, ngoài đau khổ cô chẳng kịp xem thêm điều khoản bổ sung. Không, tại sao có thể như vậy?

"Cái này giống như hợp đồng thương mại, chưa đạt đến kỳ hạn hợp đồng hoặc chưa hoàn thành nghĩa vụ cần phải thục hiện, dù thời gian có lâu hơn thì nó vẫn còn hiệu lực. Tô Nhiễm, bây giờ em vẫn là vợ của tôi. Dù chỉ chín ngày, em cũng phải thực hiện hết nghĩa vụ của một nguời vợ. Khó chấp nhận cũng phải chấp nhận. Tôi là chổng của em, cần hay không cần em là do tôi quyết định. Em chưa ly hôn thì đã sống tùy tiện cùng người đàn ông khác, em cho rằng tôi sẽ xem như không có chuyện gì xảy ra?" Ánh mắt và giọng điệu của Lệ Minh Vũ vô cùng lạnh lùng.

Tô Nhiễm không còn hơi sức nghe anh đang nói gì, cô chỉ nhìn trân trân vào văn kiện trong tay. Cô khó tin nhìn những hàng chữ trên đó hết lần này đến lần khác, nhất là điều khoản phụ. Lệ Minh Vũ nói xong, hổi lâu sau cô mới ngẩng đẩu, giơ văn kiện lên, lạnh lùng nhìn anh: "Cái này không phải phần văn kiện mà chúng ta đã ký bốn năm truóc."

Cô nhớ rết rõ, bốn năm trước khi cô ký tên, anh cũng ký tên. Nhưng trên văn kiện này lại không có chữ ký của anh. Cái này không đúng.

Lệ Minh Vũ dường như biết truóc cô sẽ nói như vậy, anh bắt chéo chân, nhếch mày rổi bình thản cất tiếng, "Ký kết hợp đồng mà, đương nhiên phải có bản chính và bản phụ rồi. Tô Nhiễm, chẳng lẽ ngay cả điều căn bản này, em cũng không biết ư?"

"Anh..." Tô Nhiễm bỗng dưng hiểu rõ mọi thứ. Bốn năm truóc, cái mà họ ký tên vốn chỉ là bản chính hoặc bản phụ của một phần hợp đồng. Tất cả là do cô, do cô đau lòng, nên đã quên đạo lý hợp đồng thì không thể chỉ có một bản. Chắc chắn bản được ký tên đó đã bị anh hủy bỏ. Phần hợp đồng này thình lình xuất hiện chữ ký của cô, nhưng chỉ thiếu duy nhất chữ ký của Lệ Minh Vũ. Rõ ràng đây là mưu mô của anh. Tô Nhiễm nhìn người đàn ông trước mắt mình như nhìn người dưng xa lạ, à không, đối với cô, Lệ Minh Vũ chưa bao giờ thân quen. Cô căm hận nhìn anh. "Văn kiện này do anh ngụy tạo. Tôi có thể coi như vô hiệu."

"Ngụy tạo?" Lệ Minh Vũ như nghe được chuyện hài buồn cười nhất trên đời, khóe miệng nhếch lên, nhưng đáy mắt trước sau đều lạnh lùng, "Ai có thể chứng minh? Chỉ dựa vào một câu nói của em ư?"

Tô Nhiễm bối rối. Đúng vậy, ai có thể chứng minh cái này do anh ngụy tạo? Ba cô và Lệ Minh Vũ đều là nhân vật có máu mặt. Chắc chắn bốn năm trước khi ký kết hợp đồng hôn nhân để gìn giữ danh tiếng, nên chỉ có hai ngưòi họ mới biết. Loại chuyện thế này vốn chẳng thể tìm tới luật sư công chúng. Vì vậy, dựa vào thái độ kiêu ngạo của Lệ Minh vũ cũng không khó đoán, không ai có thể nắm bắt đưọc sơ hở của anh.

"Cuộc hôn nhân bôn năm trước đối vói anh là một điều sỉ nhục, không phải anh đã nghĩ đến chuyện giải thoát từ lâu rồi ư? Vì sao bốn năm sau anh lại thay đổi? Lệ Minh Vũ, rốt cuộc anh muốn cái gì? Một cuộc hôn nhân anh không cần vào bốn năm trước, vì sao anh lại phải tìm vào bốn năm sau?" Cô không hiểu, thật sự không hiểu.

Lệ Minh Vũ nhìn cô hơn vài phút, ngay khi Tô Nhiễm cho rằng anh sẽ cho cô một đáp án chính xác, anh lại vô cùng trầm tĩnh lên tiếng, "Ký kết hợp đồng chính là mong muốn con người tuân thủ theo nó. Tôi chỉ biết rằng quan hệ vợ chồng của chúng ta vấn còn chín ngày mới hết hạn. Chín ngày này, em phải làm tốt vai trò bà Lệ, làm hết trách nhiệm của một người vợ."

"Đã như vậy, vì sao bốn năm sau anh mới nhớ tới những chuyện này? Lệ Minh Vũ, rốt cuộc anh đang tính toán cái gì?" Tô Nhiễm lạnh lùng hỏi.

Ánh mắt anh càng lúc càng sa sầm. Lệ Minh Vũ đứng dậy, đi về phía cô, vóc người anh cao lớn hầu như có thể ôm trọn cô. Bàn tay anh đỡ lấy ót cô, rồi bất ngờ siết chặt, buộc cô phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mắt anh...

"Nếu em biết thân biết phận một chút, không chừng tôi đã buông tha em. Nhưng Tô Nhiễm, em thật sự không biết trời cao đất rộng là gì.Nếu số phận hết lần này đến lần khác cứ an bài cho em xuất hiện trưóc mắt tôi, vậy tại sao tôi còn phải phụ lòng ông trời, hmm?" Giọng điệu anh mềm mỏng, trầm thấp lạ thuờng, như thầm kín đưa tình, nhưng lại như uy hiếp và gây áp lực.

Lòi nói của anh càng khiến cô thêm khó hiểu.

"Buông tôi ra." Tô Nhiễm vùng vẫy, nhưng càng vùng vẫy, anh lại càng siết chặt hơn. Cuối cùng, cô đành ngừng lại, oán giận nhìn anh chăm chú, '”Lệ Minh Vũ, tôi sẽ không đổng ý kỳ hạn chín ngày nực cười này của anh. Tôi chỉ biết, lúc trước tôi và anh đã ký tên ly hôn. Tôi mặc kệ điều khoản phụ gì đó, tôi và anh đã là hai người xa lạ, là hai nguời không liên quan gì nhau. Nếu anh muốn cầm họp đổng uy hiếp tôi, tốt thôi, chúng ta cứ kéo nhau ẩm ĩ ra tòa. Tôi lại đang muốn nhìn nguời mất hết danh dự là anh hay tôi. Đối với tôi, họp đồng này vốn chẳng có bất cứ tác dụng nào.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 113
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:44
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Ba tôi đã mất, dù anh cầm hợp đồng này làm nhà họ Hòa xấu hổ như thế nào cũng không liên quan đến tôi."

Lệ Minh Vũ nhìn cô rất lâu rồi buông tay, miệng anh chẩm chậm nhếch lên một đuờng cong khó đoán. Trong mắt anh, Tô Nhiễm ngay lúc này chỉ giống một con mèo nhỏ đang vươn móng vuốt, bộ dáng cô đáng yêu pha trộn vói hung hãn, đôi mắt cô xinh đẹp long lanh nước lộ rõ cảnh giác và chống cự, cô không biết hình dáng lúc này của mình rất dễ khơi dậy nhiệt huyệt đàn ông.

"Vậy ư? Thế bây giờ chúng ta thảo luận vể Mộ Thừa và Guerlain thì sao?" Anh lại ngổi xuống sofa, hết sức lười biếng gác chân, nhìn Tô Nhiễm, hệt như lời cô nói đã nằm trong định liệu của anh.

Tô Nhiễm cau chặt mày, hô hấp gấp gáp.

"Tạm thời không nhắc đến vấn để Guerlain không được rót thêm vốn thì sẽ chật vật như thế nào, sẽ thiếu xưởng sản xuất bao nhiêu tiền. Chỉ nói mỗi Mô Thừa thôi. Thực ra, anh ta cũng rất oan uổng, đểu là chuyện của mười năm trước rồi, cảnh sát cũng chẳng tìm được chứng cớ gì mà lại bất ngờ dẫn anh ta đến sở cảnh sát. Chuyện này một khi loan truyền ra ngoài, đồng nghiệp cùng làm chung bệnh viện với anh ta chắc chắn sẽ bận rộn, em nói thử xem giới truyền thông có bỏ qua đề tài sốt dẻo như vậy không?" Anh dựa người vào sofa, lạnh nhạt cất giọng. Tô Nhiễm nghe rõ ràng lời anh nói.

Kỳ thực, nhìn thấy anh ở sân bay, cô đã biết chuyện này dính dáng đến anh. Khi anh đến trước mặt cô, trầm tĩnh kêu cô theo anh về nhà, cô chỉ biết anh đang uy hiếp cô, lấy nguời và việc uy hiếp cô. Một bên là người bạn nam thân thiết suốt bốn năm qua của cô, một bên là chị em kết nghĩa mang lại hơi ấm cho cô nơi đất khách quê nguời. Nếu muốn cô không quan tâm đến họ, làm sao cô có thể sống thanh thản?

Vì lẽ đó, mãi lâu sau cô cười nhạt, "Chắc hẳn nếu tôi không đồng ý điều kiện của anh, thì người thân tiếp theo bên cạnh tôi cũng mắc phải tai ương? Người anh nhắm tiếp theo là ai?"

"Tô Nhiễm, em nghĩ sai một chuyện rồi. Mấy lời này tôi từng nói trước đây với em. Tôi chẳng hứng thú với người thân bên cạnh em, từ đầu đến cuối tôi chỉ nhằm vào một mình em mà thôi. Đương nhiên, muốn một người ngoan ngoan nghe lời, thì việc hy sinh những người xung quanh là điều không thể tránh khỏi. Nhưng hy sinh ít hay nhiều thì còn phụ thuộc vào việc em có chịu phối hợp hay không". Ngón cái Lệ Minh Vũ khẽ vuốt cằm, thờ ơ nói rồi bồi thêm một câu, "Ah, phải rồi, Tiểu Đóa cũng rất dễ thuơng. Tôi biết, Tiểu Đóa là bạn thân nhất của em, phải không?"

"Anh không được phép làm hại Tiểu Đóa." Tô Nhiễm nóng nảy. Ngoại trừ ba mẹ, An Tiểu Đóa là người quan trọng nhất với cô. Nếu vì cô mà An Tiểu Đóa bị thương tổn, ngay cả cái chết cô cũng nghĩ đến.

Lệ Minh Vũ quả nhiên tàn nhẫn có đủ. Cô biết rõ chiêu này của anh quá thâm độc, quá độc ác, khiến cô mất hết năng lực phản kháng. Con nguời này một khi đã muốn gây phiền phức cho Tiểu Đóa, chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách hãm hại?
Văn kiện rớt xuống thảm trải sàn, Tô Nhiễm bàng hoàng. Một lúc sau, cô khom người nhặt lên, tay cô run run lật từng trang. Văn kiện này cô đã thấy bốn năm trước, suốt cả đời cô vĩnh viễn cũng không quên đưọc mỗi chữ mỗi câu trong đây. Vì mỗi một điều khoản đều là sỉ nhục với cuộc hôn nhân đã qua đó của cô, làm sao có thể xem sót?

"Lúc trước vì bảo đảm quyền lợi cho em nên ba em đã bổ sung điều khoản phụ. Mặt trên có viết giới hạn thời gian. Thực ra thì dựa theo quy đinh về thời sian mà ba em để thêm vào đúng lễ Giáng sinh bốn năm trước, hợp đồng vẫn còn chín ngày. Nói cách khác, chúng ta đã làm trái nội dung định truớc, đã ly hôn sớm chín ngày. Nhưng may mắn chỉ có một mình em ký tên, nếu không ngay cả tôi cũng coi là làm trái với điều ước." Lệ Minh Vũ dựa người vào sofa, vô cùng bình tĩnh giải thích.

Tô Nhiễm kinh hoàng, lúc này mới nhìn đến điều khoản phụ mà anh nhắc đến. Nó là một nhóm chữ nhỏ nằm góc dưới trang cuối cùng của văn kiện. Lúc trước, cô chỉ biết xem đến phần kết, ngoài đau khổ cô chẳng kịp xem thêm điều khoản bổ sung. Không, tại sao có thể như vậy?

"Cái này giống như hợp đồng thương mại, chưa đạt đến kỳ hạn hợp đồng hoặc chưa hoàn thành nghĩa vụ cần phải thục hiện, dù thời gian có lâu hơn thì nó vẫn còn hiệu lực. Tô Nhiễm, bây giờ em vẫn là vợ của tôi. Dù chỉ chín ngày, em cũng phải thực hiện hết nghĩa vụ của một nguời vợ. Khó chấp nhận cũng phải chấp nhận. Tôi là chổng của em, cần hay không cần em là do tôi quyết định. Em chưa ly hôn thì đã sống tùy tiện cùng người đàn ông khác, em cho rằng tôi sẽ xem như không có chuyện gì xảy ra?" Ánh mắt và giọng điệu của Lệ Minh Vũ vô cùng lạnh lùng.

Tô Nhiễm không còn hơi sức nghe anh đang nói gì, cô chỉ nhìn trân trân vào văn kiện trong tay. Cô khó tin nhìn những hàng chữ trên đó hết lần này đến lần khác, nhất là điều khoản phụ. Lệ Minh Vũ nói xong, hổi lâu sau cô mới ngẩng đẩu, giơ văn kiện lên, lạnh lùng nhìn anh: "Cái này không phải phần văn kiện mà chúng ta đã ký bốn năm truóc."

Cô nhớ rết rõ, bốn năm trước khi cô ký tên, anh cũng ký tên. Nhưng trên văn kiện này lại không có chữ ký của anh. Cái này không đúng.

Lệ Minh Vũ dường như biết truóc cô sẽ nói như vậy, anh bắt chéo chân, nhếch mày rổi bình thản cất tiếng, "Ký kết hợp đồng mà, đương nhiên phải có bản chính và bản phụ rồi. Tô Nhiễm, chẳng lẽ ngay cả điều căn bản này, em cũng không biết ư?"

"Anh..." Tô Nhiễm bỗng dưng hiểu rõ mọi thứ. Bốn năm truóc, cái mà họ ký tên vốn chỉ là bản chính hoặc bản phụ của một phần hợp đồng. Tất cả là do cô, do cô đau lòng, nên đã quên đạo lý hợp đồng thì không thể chỉ có một bản. Chắc chắn bản được ký tên đó đã bị anh hủy bỏ. Phần hợp đồng này thình lình xuất hiện chữ ký của cô, nhưng chỉ thiếu duy nhất chữ ký của Lệ Minh Vũ. Rõ ràng đây là mưu mô của anh. Tô Nhiễm nhìn người đàn ông trước mắt mình như nhìn người dưng xa lạ, à không, đối với cô, Lệ Minh Vũ chưa bao giờ thân quen. Cô căm hận nhìn anh. "Văn kiện này do anh ngụy tạo. Tôi có thể coi như vô hiệu."

"Ngụy tạo?" Lệ Minh Vũ như nghe được chuyện hài buồn cười nhất trên đời, khóe miệng nhếch lên, nhưng đáy mắt trước sau đều lạnh lùng, "Ai có thể chứng minh? Chỉ dựa vào một câu nói của em ư?"

Tô Nhiễm bối rối. Đúng vậy, ai có thể chứng minh cái này do anh ngụy tạo? Ba cô và Lệ Minh Vũ đều là nhân vật có máu mặt. Chắc chắn bốn năm trước khi ký kết hợp đồng hôn nhân để gìn giữ danh tiếng, nên chỉ có hai ngưòi họ mới biết. Loại chuyện thế này vốn chẳng thể tìm tới luật sư công chúng. Vì vậy, dựa vào thái độ kiêu ngạo của Lệ Minh vũ cũng không khó đoán, không ai có thể nắm bắt đưọc sơ hở của anh.

"Cuộc hôn nhân bôn năm trước đối vói anh là một điều sỉ nhục, không phải anh đã nghĩ đến chuyện giải thoát từ lâu rồi ư? Vì sao bốn năm sau anh lại thay đổi? Lệ Minh Vũ, rốt cuộc anh muốn cái gì? Một cuộc hôn nhân anh không cần vào bốn năm trước, vì sao anh lại phải tìm vào bốn năm sau?" Cô không hiểu, thật sự không hiểu.

Lệ Minh Vũ nhìn cô hơn vài phút, ngay khi Tô Nhiễm cho rằng anh sẽ cho cô một đáp án chính xác, anh lại vô cùng trầm tĩnh lên tiếng, "Ký kết hợp đồng chính là mong muốn con người tuân thủ theo nó. Tôi chỉ biết rằng quan hệ vợ chồng của chúng ta vấn còn chín ngày mới hết hạn. Chín ngày này, em phải làm tốt vai trò bà Lệ, làm hết trách nhiệm của một người vợ."

"Đã như vậy, vì sao bốn năm sau anh mới nhớ tới những chuyện này? Lệ Minh Vũ, rốt cuộc anh đang tính toán cái gì?" Tô Nhiễm lạnh lùng hỏi.

Ánh mắt anh càng lúc càng sa sầm. Lệ Minh Vũ đứng dậy, đi về phía cô, vóc người anh cao lớn hầu như có thể ôm trọn cô. Bàn tay anh đỡ lấy ót cô, rồi bất ngờ siết chặt, buộc cô phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mắt anh...

"Nếu em biết thân biết phận một chút, không chừng tôi đã buông tha em. Nhưng Tô Nhiễm, em thật sự không biết trời cao đất rộng là gì.Nếu số phận hết lần này đến lần khác cứ an bài cho em xuất hiện trưóc mắt tôi, vậy tại sao tôi còn phải phụ lòng ông trời, hmm?" Giọng điệu anh mềm mỏng, trầm thấp lạ thuờng, như thầm kín đưa tình, nhưng lại như uy hiếp và gây áp lực.

Lòi nói của anh càng khiến cô thêm khó hiểu.

"Buông tôi ra." Tô Nhiễm vùng vẫy, nhưng càng vùng vẫy, anh lại càng siết chặt hơn. Cuối cùng, cô đành ngừng lại, oán giận nhìn anh chăm chú, '”Lệ Minh Vũ, tôi sẽ không đổng ý kỳ hạn chín ngày nực cười này của anh. Tôi chỉ biết, lúc trước tôi và anh đã ký tên ly hôn. Tôi mặc kệ điều khoản phụ gì đó, tôi và anh đã là hai người xa lạ, là hai nguời không liên quan gì nhau. Nếu anh muốn cầm họp đổng uy hiếp tôi, tốt thôi, chúng ta cứ kéo nhau ẩm ĩ ra tòa. Tôi lại đang muốn nhìn nguời mất hết danh dự là anh hay tôi. Đối với tôi, họp đồng này vốn chẳng có bất cứ tác dụng nào.

Ba tôi đã mất, dù anh cầm hợp đồng này làm nhà họ Hòa xấu hổ như thế nào cũng không liên quan đến tôi."

Lệ Minh Vũ nhìn cô rất lâu rồi buông tay, miệng anh chẩm chậm nhếch lên một đuờng cong khó đoán. Trong mắt anh, Tô Nhiễm ngay lúc này chỉ giống một con mèo nhỏ đang vươn móng vuốt, bộ dáng cô đáng yêu pha trộn vói hung hãn, đôi mắt cô xinh đẹp long lanh nước lộ rõ cảnh giác và chống cự, cô không biết hình dáng lúc này của mình rất dễ khơi dậy nhiệt huyệt đàn ông.

"Vậy ư? Thế bây giờ chúng ta thảo luận vể Mộ Thừa và Guerlain thì sao?" Anh lại ngổi xuống sofa, hết sức lười biếng gác chân, nhìn Tô Nhiễm, hệt như lời cô nói đã nằm trong định liệu của anh.

Tô Nhiễm cau chặt mày, hô hấp gấp gáp.

"Tạm thời không nhắc đến vấn để Guerlain không được rót thêm vốn thì sẽ chật vật như thế nào, sẽ thiếu xưởng sản xuất bao nhiêu tiền. Chỉ nói mỗi Mô Thừa thôi. Thực ra, anh ta cũng rất oan uổng, đểu là chuyện của mười năm trước rồi, cảnh sát cũng chẳng tìm được chứng cớ gì mà lại bất ngờ dẫn anh ta đến sở cảnh sát. Chuyện này một khi loan truyền ra ngoài, đồng nghiệp cùng làm chung bệnh viện với anh ta chắc chắn sẽ bận rộn, em nói thử xem giới truyền thông có bỏ qua đề tài sốt dẻo như vậy không?" Anh dựa người vào sofa, lạnh nhạt cất giọng. Tô Nhiễm nghe rõ ràng lời anh nói.

Kỳ thực, nhìn thấy anh ở sân bay, cô đã biết chuyện này dính dáng đến anh. Khi anh đến trước mặt cô, trầm tĩnh kêu cô theo anh về nhà, cô chỉ biết anh đang uy hiếp cô, lấy nguời và việc uy hiếp cô. Một bên là người bạn nam thân thiết suốt bốn năm qua của cô, một bên là chị em kết nghĩa mang lại hơi ấm cho cô nơi đất khách quê nguời. Nếu muốn cô không quan tâm đến họ, làm sao cô có thể sống thanh thản?

Vì lẽ đó, mãi lâu sau cô cười nhạt, "Chắc hẳn nếu tôi không đồng ý điều kiện của anh, thì người thân tiếp theo bên cạnh tôi cũng mắc phải tai ương? Người anh nhắm tiếp theo là ai?"

"Tô Nhiễm, em nghĩ sai một chuyện rồi. Mấy lời này tôi từng nói trước đây với em. Tôi chẳng hứng thú với người thân bên cạnh em, từ đầu đến cuối tôi chỉ nhằm vào một mình em mà thôi. Đương nhiên, muốn một người ngoan ngoan nghe lời, thì việc hy sinh những người xung quanh là điều không thể tránh khỏi. Nhưng hy sinh ít hay nhiều thì còn phụ thuộc vào việc em có chịu phối hợp hay không". Ngón cái Lệ Minh Vũ khẽ vuốt cằm, thờ ơ nói rồi bồi thêm một câu, "Ah, phải rồi, Tiểu Đóa cũng rất dễ thuơng. Tôi biết, Tiểu Đóa là bạn thân nhất của em, phải không?"

"Anh không được phép làm hại Tiểu Đóa." Tô Nhiễm nóng nảy. Ngoại trừ ba mẹ, An Tiểu Đóa là người quan trọng nhất với cô. Nếu vì cô mà An Tiểu Đóa bị thương tổn, ngay cả cái chết cô cũng nghĩ đến.

Lệ Minh Vũ quả nhiên tàn nhẫn có đủ. Cô biết rõ chiêu này của anh quá thâm độc, quá độc ác, khiến cô mất hết năng lực phản kháng. Con nguời này một khi đã muốn gây phiền phức cho Tiểu Đóa, chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách hãm hại?


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 114
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:44
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÀO MÔN KINH MỘNG
Tác giả: Ân Tầm
Q.4 - Chương 18: Đánh mất tôn nghiêm

Lệ Minh Vũ khẽ cười, "Tôi có nói Là sẽ Làm hại An Tiểu Đóa à? Tôi chỉ đang quan tâm đến tình hình bạn bè của em thôi. Tôi cũng Là một người bình thường, đào đây ra bản lĩnh mà ép em ở lại cạnh tôi? Như vậy đi, nêu em thật sự thấy phản cảm với cuộc sông hôn nhân chín ngày, tôi đưa ra một sáng kiến được không? Em nghe thử xem, rồi tự mình quyết đinh. Nhưng tốt nhất em nên chọn lựa một đáp án, bằng không..." Nụ cười của anh càng thêm xán lạn, cố ý nhần nhá giọng nói như đang ngầm uy hiếp.

Nụ cười của anh dọa cô rợn người, cô càng cảm thấy anh rất giả dối.

Muôn bản thân cô lựa chọn? Nhưng mọi thứ đều do anh sắp đặt, vậy cô có thể chọn lựa cái gì?

Lệ Minh Vũ không quan tâm cô nghe có lọt tai hay không, anh chỉ trầm tĩnh cất tiếng: "Chín ngày này, em phải ở cạnh tôi. Đương nhiên, tôi rất hoan nghênh nêu em lấy tư cách là bà Lệ. Nhưng nếu em bất mãn, vậy em cứ xem bản thân mình thuộc về tôi trong chín ngày."

"Tình nhân?" Tô Nhiễm cảm thây nực cưòi, giọng nói cô chế giễu, "Anh với tôi mà có "tình" ư?"

Lệ Minh Vũ cười cười, chỉnh lại dáng ngồi, " Tôi nghĩ em hiểu sai ý tôi rồi"

Anh hơi nhướng người về trước, hai tay gác lên đùi, bàn tay cài vào nhau, "Tình nhân, nói trắng ra thì đúng là vậy, cũng giông như Mộ Thừa là tình nhân của em. Chĩ có điều nói theo thói quen của tôi có vẻ hay hơn. Thực tế thì mấy ngày này em cứ sống cùng tôi với thân phận như thế."

Tô Nhiễm không ngờ anh sẽ trả lời như vậy, hai chữ "Tình nhân" này tựa như bản ủi nóng hực tàn nhẫn in dấu Lên lòng cô. Tô Nhiễm bất kể thế nào cũng không ngờ Lệ Minh Vũ sẽ dùng thân phận như vậy đinh nghĩa về cô. Quả Là người đàn ông xấu xa!

"Thế nhưng..." Lệ Minh Vũ không dành cho cô cơ hội phản bác, nụ cười trên môi anh dần biên mất, đáy mắt đầy lạnh lùng, nhân mạnh: "Dù em chọn lựa thân phận nào, em cũng phải nhớ kỹ, bắt đầu từ tối qua, em đã thuộc về tôi. Đừng để tôi thấy em mập mờ với bất cứ người đàn ông nào, cũng đừng để tôi biết em còn dính dáng bất chính với người đàn ông khác. Em Là người phụ nữ thông minh, đừng bao giờ để bản thân mình làm ra chuyện hối hận."

Tim Tô Nhiễm nặng trĩu, ánh mắt nguội lạnh nhìn anh, "Mộ Thừa sẽ không sao?"

"Vậy phải xem em." Lệ Minh Vũ siết manh tay, nghe cô nói vậy sắc mặt anh càng thêm u ám, miệng mím chặt, ngữ điệu Lạnh Lùng Lộ rõ ý đồ.

Tô Nhiễm chợt cười, một nụ cười bất lực và chua xót, hốc mắt cô khô khốc, nước mắt cô sớm đã chảy ngược vào trong. Nỗi đau này có là gì, ngay cả tôn nghiêm cũng đánh mất, như vậy mới đáng sợ phải không?"

"Dù là bà Lệ, tôi cũng chỉ là công cụ của anh. Lệ Minh Vũ, tôi biết rõ anh muốn làm gì. Được, tôi đồng ý với anh, nhưng tôi muôn Mộ Thừa và Guerlain bình an vô sự."

"Nhớ kỹ, bây giờ em không có tư cách bàn điều kiện với tôi." Lệ Minh Vũ nghe cô liên tục nhắc tới Mộ Thừa, anh càng thêm cáu giận, lãnh đạm buông Lòi.

Tô Nhiễm nắm tay, phẫn nộ trợn mắt nhìn anh.

"Muôn họ bình an vô sự, tốt thôi, tôi cũng muôn nhìn em có tài cán gĩ mà hy sinh vì hai ngưòi này, nhất Là Mộ Thừa của em." Giọng anh nặng nề"

Tô Nhiễm trông thấy nguy hiểm nơi mắt anh, cô biết mình đã bí đường, hít sâu, Lạnh nhạt nói: "Bây giờ, mọi quyền chủ động không phải đều nằm trong tay anh ư? Chín ngày này, anh có thể sỉ nhục tôi, nhưng mong anh vì bản thân mình mà tích chút đức, Mộ Thừa dù sao vẫn là cậu của anh. Còn nữa, anh nhớ kỹ, tôi vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho hành vi ngày hôm nay của anh. Tôi khinh bỉ anh, coi thường anh..."

"Em chán sống rồi phải không?" Lệ Minh Vũ bình thản cất tiếng, giọng điệu anh trầm xuống, như một điềm báo "gió thổi mưa giông trước cơn bão" nguy hiểm.

Tô Nhiễm Lạnh lẽo đôi mặt với anh. "Qua đây." Lệ Minh Vũ ra Lệnh.

Cô bất động.

"Chút xíu thành ý cũng không có, xem ra hai người này chăng có địa vị gì trong lòng em." Lệ Minh Vũ liền cầm điện thoại, ấn vào một dãy SỐ, đâu dây bên kia nhanh chóng nghe máy.

"Cảnh sát Hứa, tôi Là Lệ Minh Vũ, tôi vừa nghĩ ra đôi điều về chuyện của Mộ Thừa." Anh từ tốn nói chuyện điện thoại, nhưng vẫn nhìn Tô Nhiễm chăm chú, "Đột nhiên tôi nghĩ đến một sự việc..."

"Đừng mà." Tô Nhiễm vô cùng sửng sốt, vội tiên lên trước, lăc đầu.

"À, xin Lỗi, do tôi nhớ nhầm. Cánh sát Hứa, thật ngại quá." Lệ Minh Vũ cong môi cười thỏa mãn, trò chuyện vài câu rồi cúp máy.

Tô Nhiễm khẽ thở dài, loáng cái tay anh giơ lên xoa nhẹ đầu cô, ra vẻ như đang nuông chiều, trầm giọng nói: "Chiu tới gần tôi rồi? Em ngoan ngoãn nghe lời, không phải tốt hơn sao?"

Cô ngẩng đầu, giận đến run người. "Chỉ tiếc, mọi việc em làm đều vì người đàn ông khác." Mắt Lệ Minh Vũ tối sầm, tay anh siết chặt cô. Bộ dạng Tô Nhiễm Lúc này càng khiến anh nổi cáu, "Thực sự coi lời tôi nói như gió thoảng bên tai. Em nói thử xem, hôm nay em bỏ trốn cùng anh ta, món nợ này tôi nên tính như thế nào, hmm?"

Cô biết một khi đã Lọt vào tay anh, chắc chắn không có chuyện gì tốt lành. Tô Nhiễm nhíu mày, cắn mạnh môi, nhìn anh trân trân.

Gương mặt tuân tú của Lệ Minh Vũ chầm chậm tới gần cô, hệt như cuối cùng cũng tóm được con thỏ chạy thoát từ lâu, "Không nghe lời, tôi chỉ có thể dạy dỗ để em nhớ rõ, chuyện gì có thể làm, còn chuyện gì không thể làm."


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 115
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:45
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÀO MÔN KINH MỘNG
Tác giả: Ân Tầm
Q.4 - Chương 19: Nỗi đau từng trải

Ánh trăng chiếu sáng qua rèm cửa, khẽ hôn khuôn mặt phụ nữ nhợt nhạt trên giường, cô nhắm nghiền mắt, hàng mi dài run nhẹ theo từng nhjp hô hấp. Đợi đến khi anh thỏa mãn, cô cũng đã thiếp đi với vầng trán vã đầy mồ hôi.

Bàn tay anh nhanh chóng lau khô, rồi vén những sợi tóc bết trên trán cô sang bên.

Một hồi hoan lạc qua đi, Tô Nhiễm

chỉ như con tôm cuộn người trong lòng anh, còn Lệ Minh Vũ lại mất hết buồn ngủ, tựa nửa người vào đầu giường, cúi nhìn người phụ nữ đang ngủ say trong lòng mình.

Anh cho rằng bản thân sẽ dễ dàng chìm vào giấc ngủ, ít ra sẽ không giống bốn năm qua, thuờng xuyên mãt ngủ đến sáng. Nhìn Tô Nhiễm gốì đầu trên tay mình, Lệ Minh có cảm giác như quay lại bốn năm trước.

Hết thảy mọi thứ ở đây đều không thay đổi. Anh mướn người đến quét dọn nhà cửa theo giờ nhưng không cho phép dịch chuyển mọi đồ vật trong nhà. Hoàn cảnh nơi đây vẫn mãi như cũ, nhưng lòng nguời giờ đây đã đổi thay.

Vui sướng bốn năm sau cùng cô, dường như lấp đầy cõi lòng trống rỗng suốt bốn năm qua của anh. Mùi hương của cô, hơi thở của cô, độ ấm của cô mang lại hạnh phúc ấm áp cho trái tim rỗng tuếch đã hóa thành giá lạnh vẻ ảm đạm từ lâu của anh. Nhưng vì sao, ngay khoảnh khắc này anh vẫn như vậy?

Anh khẽ vuốt trán cô, cô ngủ rất ngoan, vẫn hiền lành, thuần khiết điềm đạm giống cô của bốn năm trước. Đêm đó vào bốn năm trước, anh cũng từng ngắm nhìn cô như thế này trong màn đêm tĩnh lặng, cô cũng ỷ lại nép mình vào lòng anh, tìm nơi dễ chịu nhất đi vào giấc ngủ. Ánh mắt tối thẳm của Lệ Minh Vũ lộ rõ vẻ dịu dàng chưa bao giờ có, người ngoài cũng chưa bao giờ gặp qua. Anh chưa từng nghĩ bản thân vẫn còn cơ hội có cô, cũng chưa từng cảm giác được bản thân vẫn sẽ có cô thế này, chỉ cần cúi đầu, vòng chặt khuỷu tay, cô liền thuộc về một mình anh, chỉ đơn giản như vậy.

Từ khi quyết đinh để bản thân đi con đường tối tăm nhiều lọc lừa, Lệ Minh Vũ chưa bao siờ chăm chú nhìn một người phụ nữ, nhất là sau khi đã ngủ say, cùng phụ nữ ngủ cùng giường cùng gối đến sáng, cũng chỉ có mỗi Tô Nhiễm.

Ánh sáng leo lắt hắt lên trán Tô Nhiễm, mồ hôi đã được anh lau khô sạch sẽ. Cứ lằng lặng nhìn cô hồi lâu, Lệ Minh Vũ không nén nỗi tình cảm liền cúi đẩu hôn trán, mũi, miệng cô.

Ngưòi đàn ông đó cũng hôn em như vậy sao?

Trái tim Lệ Minh Vũ bỗng đau nhói, anh nhìn cô, cảm thụ hơi thở đều đặn của cô.

Thòi gian bốn năm đủ để thay đổi một con người.

Vì vậy, tính cách cô thay đổi chỉ vì người đàn ông đó.

Vì vậy, đôi mắt cô trở nên điềm

nhiên như không cũng chỉ vì nguời đàn ông đó.

Vì vậy, cô bình thản đốì mặt với anh, tỏ vẻ coi thường anh, cũng chỉ vì người đàn ông đó.

Đồng hồ trên vách tường tùng nhịp trôi qua, mỗi nhịp vang lên, tim anh lại đau nhức một lần, tay Lệ Minh Vũ vuốt ve gò má ấm áp của cô, người đàn ông đó, suốt bốn năm nay cũng nhìn ngắm lúm đồng tiền của em sao?

Bởi rằng, Lệ Minh Vũ biết nụ cười của Tô Nhiễm xinh đẹp rung động lòng người biết bao. Trên đời này, phụ nữ đẹp hơn Tô Nhiễm, nơi nào cũng có, nhưng không có nụ cười của người phụ nữ nào có khả năng làm trái tim anh chìm đắm trong tích tắc.

Tâm tư của anh chợt dừng lại một điểm nào đó, một buổi chiều rực nắng nào đó.

Có lẽ chỉ ông trời mới biết bí mật ẩn sâu dưới đáy lòng anh. Bí mật đó là chuyện anh đã gặp Tô Nhiễm lần đầu từ lâu rất lâu trước đây, lâu

đến nỗi anh đã quên cụ thể năm nào, chỉ nhớ đó là một buổi chiểu ấm áp ánh nắng.

Có lẽ là lúc anh vừa dấn chân vào đường làm quan, vừa trở thành nghị sĩ. Đoạn thời gian đó, xã giao thường ngày khiến anh khổ không nói nên lời, áp lực quanh năm cộng thêm nỗi vất vả của một người có chức quyền khiến anh chỉ muôn bỏ cuộc. Bản chất con nguời anh quá mức bộc trực đã định sẵn không cách nào hòa hợp với những người trong giới chính trị. Song chính là buổi chiều đó, khi ý kiến của anh bị cấp trên bác bỏ lần nữa, anh tức giận chạy xe ra ngoài, cũng vừa vặn vườn trẻ bên đường tan học. Nhiều bạn nhỏ được ba mẹ dẫn qua đường, trong đó có một bạn nhỏ té ngã khóc nức nở, một cô gái vội vã chạy tới ôm lấy, nhẹ nhàng dỗ dành. Nụ cười của cô gái cũng ấm áp và tràn đầy hy vọng như ánh nắng ngày hôm đó.

Anh và cô sái này chỉ cách nhau một lớp kính, cô ở rất gần anh, gần đến nỗi anh có thể thấy rõ nụ cườii của cô tươi mát tự nhiên, hòa nhã điềm tĩnh thật sự phát ra từ nội tâm, gần đến nỗi anh có thể thấy rõ hàng mi của cô phe phẩy dưới ánh nắng, tựa như bươm bướm xinh đẹp uyển chuyển nhảy múa trên bẩu tròi.

Lệ Minh Vũ nhìn đến ngất ngây, mãi khi cô gái rời đi, đèn xanh đã bật sáng từ lâu, anh vẫn không nhớ chạy xe. Tiêng còi xe thúc giục vọng đến từ đằng sau, anh mới thức tỉnh.

Kể từ ngày đó, chỉ cần có thời gian anh sẽ đến con đường đó, đến vườn trẻ đó, ngắm nhìn cô từ xa. Cô cười tạm biệt các bạn nhỏ, còn anh ngồi trong xe dõi theo nụ cười tỏa nắng của cô.

Có lẽ cũng bắt đầu từ đó, anh dần dằn lại cá tính bốc đồng, thẳng thắn trong công việc, thân là dân chính khách, vốn phải mài giũa bản thân thành khối ngọc ôn hòa, khắp mọi nơi trên tất cả các phương diện đều phải kín đáo. Anh từ từ hòa hợp hơn vào giới chính trị. Anh thay đổi hoàn toàn, gặp chuyện trở nên bình tĩnh rồi dần dẩn không ai không biết tác phong xử sự của anh linh hoạt khôn ngoan, tính cách trầm tĩnh, nhung nụ cười của cô gái đó đã sớm in sâu vào lòng anh.

Ai nói con người không thể thay đổi, không thể thay đổi là vì không muốn thay đổi.

Về sau, anh biết cô là Tô Nhiễm, làm bán thời gian ở vuờn trẻ, con gái của Tô Ánh Vân.

Hóa ra thế giói thật sự rất nhỏ bé, ông trời rất thích trêu chọc con người. Anh thích ngắm nhìn cô cười, nhưng không cách nào tiếp nhận thân phận của cô. Vì sao cô lại là con sái của Tô Ánh Vân? Lại là cô ba nhà họ Hòa?

Vì lẽ đó suốt một quãng thời sian vô cùng dài, anh ép buộc bản thân không được đến con đường đó, không được hoài niệm nụ cười chôn sâu dưới đáy lòng đó. Anh đã đoạn tuyệt vói ánh nắng bên ngoài, hà cớ gì phải để bản thân lâm vào hoàn cảnh khó xử lần nữa.

Nhưng...

Dù thế nào anh cũng không ngờ tới anh sẽ còn cơ hội gặp lại cô lần nữa.

Khi đó đã là hai năm sau…

Lần đó sau khi anh vừa họp xong, đang thảo luận công việc cùng vài quan chức, anh lơ đãng trông thây một cái bóng nhỏ nhắn xinh xắn, cái bóng này anh quen đến không thể quen hơn. Đó chính là Tô Nhiễm, cô chủ động tìm anh, nhờ anh ký tên một phần văn kiện.

Ký tên xong, Tô Nhiễm vui mùng vô cùng, liên tục nói cám ơn anh.

Lệ Minh Vũ lại được thây nụ cười ấm áp thật tâm của cô lần nữa, giống hệt nụ cười mà anh từng ngắm vào hai năm trước. Đôi mặt với nụ cười như vậy của cô, anh cố sức kìm nén nổi lòng rối bời, ra vẻ bình thản tiễn cô ra ngoài. Cô xoay người, rồi hết sức e dè hỏi anh, "Nghị sĩ Lệ, ngài vừa giúp tôi một chuyện rât lớn, tôi có thể mời ngài dùng cơm được không ạ?"

Anh buộc phải thừa nhận giọng nói của cô cũng rất dễ nghe, êm ái dịu dàng hệt như hạt mưa nhỏ đọng vào lòng anh.

Đến tận ngày hôm nay, anh vẫn nhớ rõ tâm tình của mình vào khoảnh khắc đó. Anh mâu thuẫn, phức tạp, anh biết cô là con sái Tô Ánh Vân, anh biết mình nên đồng ý với lời mời của cô, như vậy anh có thể thuận thể đạt được mục đích của chính mình, giông như vì thù hận trong lòng mà anh làm ngơ việc Hòa Vy không ngừng đeo bám anh. Nhung...

Anh còn nhớ khi đó, anh đã thản nhiên nói... Chỉ là việc nhỏ, cô Tô không cẩn khách sáo như vậy.

Có ông trời làm chứng, anh muốn,

Hai lần, anh đều muốn có nụ cười của cô, nhung cả hai lần, anh đều kiên quyết bắt buộc bản thân buông tha cô.

Mãi đến khi...

Hòa Tân Bằng đột nhiên đến tìm anh, ngỏ ý làm mai cho anh và Tô Nhiễm, hơn nữa còn muốn hỗ trợ tài chính giúp anh tranh cử bộ trưởng. Hòa Tân Bằng sẵn lòng phụ trợ, nhưng cũng gây áp lực cho anh.

Tranh cử bộ trưởng cần hỗ trợ từ đằng sau của tập đoàn tài chính, nếu anh không nhận tình cảm này, vậy anh sẽ lỡ mất chức bộ trưởng.

Cái tên Hòa Tân Bằng này hết sức quen thuộc, anh nắm rõ mỗi một lời nói mỗi một biểu tình của ông ta. So vói Hòa Tân Bằng anh thấy trên ti vi, Hòa Tân Bằng ngoài đời còn dối trá hơn cả tưởng tượng của anh.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hào Môn Kinh Mộng (Ân Tầm)
Page 23 of 36«1221222324253536»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Hào Môn Kinh Mộng

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Hào Môn Kinh Mộng Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook