Hào Môn Kinh Mộng (6) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Hào Môn Kinh Mộng


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 6 of 36«12456783536»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hào Môn Kinh Mộng (Ân Tầm)
Hào Môn Kinh Mộng
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 26
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:31
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

"Con người sống ở đời không thể muốn làm gì thì làm, phải sống theo đạo lý. Con người cũng là một tổ chức của xã hội động vật, phải tuân theo đạo đức và khuôn mẫu có sẵn, bằng không sao có thể gọi là con người?" Tô Nhiễm nhẹ nhàng lên tiếng, nụ cười bình thản.

Hạ Đồng nghe ra cô đang mắng khéo mình, cười lạnh nói: "Thì ra bà Lệ là người khéo ăn khéo nói." Cô ném điếu thuốc trong tay sang một bên, hơi đổi tư thế ngồi, rồi chuyển đề tài, "Nếu trí nhớ của bà Lệ không tốt, vậy để tôi giới thiệu một chút. Tôi là Hạ Đồng, chắc Minh Vũ từng nhắc tên này trước mặt cô."

"Hóa ra là cô Hạ, thất lễ rồi. Trước mặt tôi, Minh Vũ chưa bao giờ nhắc tới tên cô. Nhưng mà bây giờ biết cũng chưa muộn." Giọng Tô Nhiễm từ tốn, lẳng lặng nhìn cô ta, "Nếu cô Hạ không ngại, có chuyện gì cô cứ nói thẳng."

Ánh mắt Hạ Đồng xoi mói, nói mỉa mai, "Được, vậy tôi sẽ nói thẳng. Tôi và Minh Vũ đã thích nhau từ lâu rồi."

Những lời này khều thẳng vào nỗi đau của Tô Nhiễm. Tuy rằng cô đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn bị Hạ Đồng đánh mạnh một cái. Bàn tay cầm cốc vô thức báu chặt lại, giống như trái tim cô đang không ngừng co rút, mỗi lần co rút máu lại ngấm ra ngoài, cuối cùng trong cổ họng hầu như đều lan tràn mùi máu.

Độ ấm từ cốc sữa trong tay như tiếp thêm sức mạnh đáp trả cho Tô Nhiễm. Cô nhìn Hạ Đồng, cười dịu dàng như cũ, "Thì sao?"

"Ngày hôm nay, tôi gọi cô một tiếng bà Lệ là vì nể mặt Minh Vũ. Cô thích giả ngây giả ngô là chuyện của cô. Tôi tới tìm cô hôm nay chỉ để hỏi, cô muốn gì mới chịu rời khỏi Minh Vũ, ly hôn với anh ấy?" Giọng điệu Hạ Đồng càng thêm công kích, cực kỳ trái ngược với sự dịu dàng của Tô Nhiễm.

"Sao cô Hạ lại cho rằng hôn nhân chỉ là một cuộc giao dịch nhỉ?" Ánh mắt Tô Nhiễm lãnh đạm, ngữ khí vẫn thong thả như trước.

Hạ Đồng chăm chăm nhìn Tô Nhiễm bằng ánh mắt khinh thường, "Hôn nhân của người khác tôi không biết, nhưng hôn nhân của cô và Minh Vũ chính là một cuộc giao dịch." Cô ta dừng một lát, hừ lạnh một tiếng, "Cô cho rằng Minh Vũ lấy cô là vì cái gì? Nếu như thân phận của cô không phải là cô ba nhà họ Hòa, còn lâu anh ấy mới để mắt đến cô. Cô cũng không tự nhìn lại mình coi có xứng với Minh Vũ hay không. Con nhỏ ngu ngốc chỉ biết uống sữa. Muốn làm phu nhân bộ trưởng, đùa hả."

Mỗi một câu nói như là dao nhỏ đâm vào trái tim Tô Nhiễm. Đặc biệt là ánh mắt Hạ Đồng càng như mũi kim đâm xuyên đôi mắt cô. Tô Nhiễm thầm hít sâu một hơi, cầm muỗng quấy sữa trong cốc, mạnh mẽ dùng lý trí ngăn lại đau đớn trong lòng.

"Cô Hạ, nếu nói đây là một cuộc giao dịch, vậy thì hai bên giao dịch phải có kết quả mới được. Giao dịch chưa kết thúc nghĩa là hai bên vẫn chưa đi đến kết quả như mong muốn. Cô Hạ lúc này muốn đoạt lấy hình như còn hơi sớm." Ý cười nơi mắt cô càng đậm, sáng lạn đến chóa mắt đối phương. "Về phần sữa này, tôi từ nhỏ đã không quen uống rồi, nhưng không còn cách nào khác, Minh Vũ lo lắng tôi bị đau dạ dày, không cho phép tôi uống cà phê. Phụ nữ mà, lấy chồng thì theo chồng, chồng đã có ý tốt, tôi người làm vợ đương nhiên phải thuận theo mới được."

Hạ Đồng nghe xong, sắc mặt liền thay đổi, ánh mắt cũng trở nên sắc bén.

"Còn nữa..." Tô Nhiễm khẽ mỉm cười, thong dong nhìn Hạ Đồng, "Chắc Minh Vũ không biết cô đến tìm tôi đâu nhỉ? Anh ấy không thích bên ngoài quấy rầy đến người nhà anh ấy đâu. Xem ra, cô chẳng hiểu gì về anh ấy rồi."
Bên ngoài cửa sổ lớn sau lưng Tô Nhiễm, bông tuyết lất phất bay. Trái ngược với phong cách ăn mặc xa hoa của Hạ Đồng, hôm nay Tô Nhiễm mặc áo len màu trắng đơn giản và tươm tất, phối hợp với bông tuyết rơi dày phía sau, cô như một thể hòa hợp của đất trời. Thần sắc cô dịu dàng điềm tĩnh vô cùng, ngay cả giọng điệu cũng chưa từng gắt lên.

Nghe cô nói, Hạ Đồng thầm than đã tính toán sai. Cô không ngờ người phụ nữ của Lệ Minh Vũ sẽ ung dung điềm tĩnh như vậy, thậm chí khi đối mặt với khiêu khích của cô ta, Tô Nhiễm vẫn mỉm cười như cũ. Tô Nhiễm này quá đơn thuần hay tâm cơ quá nặng?

"Tôi nghĩ trên đời này không ai hiểu Minh Vũ hơn tôi." Hạ Đồng nhanh chóng chuyển hướng tấn công. Cô ta uống cốc cà phê bồi bàn vừa bưng lên, tỏ ý phản đối nhún vai, "Hôm nay nếu đã nói đến mức này rồi, vậy tôi cũng không ngại nói rõ thêm với cô. Cô biết mấy ngày nay Minh Vũ không về nhà thì anh ấy ở đâu không? Cô nắm được nơi anh ấy ở chứ? Bà Lệ, tuy Minh Vũ đã cưới cô, nhưng cho tới bây giờ anh ấy chưa từng coi cô là vợ, nếu không thì sao lại không về nhà với cô?"

Tay Tô Nhiễm bất giác phát run, nụ cười trên môi cũng thoáng cứng lại.

Hạ Đồng thấy Tô Nhiễm không nói gì, tao nhã nhướng người ra trước, đưa bàn tay sơn móng đỏ chót vén tóc qua tai, nhếch miệng cười khinh khỉnh, "Bà Lệ, tôi không phải người đầu tiên bới móc khuyết điểm của cô. Khi hai người kết hôn thì đã đồn đại ra rồi. Nói cái gì mà căn biệt thự Bán Sơn thực ra là tài sản của nhà họ Hòa. A, tôi hiểu rồi..." nói được một nửa cô ta như vừa tỉnh ngộ, khoa trương lấy tay che miệng ra vẻ giật mình...

"Cô nói, có phải ba cô biết cô là người lập dị, sợ cô không ai lấy nên mới đem căn biệt thự mười ngàn thước [1] làm của hồi môn cho cô không? Chà chà, chuyện này rất đáng đồng tình với Minh Vũ nha. Cuối cùng, tôi cũng hiểu rõ nguyên nhân anh ấy không muốn về nhà rồi. Nghĩ cũng đúng, ở trong biệt thự đó với đi ở rể thì có cái gì khác nhau đâu. Huống chi, Minh Vũ là người rất coi trọng danh dự."

[1]Thước: đơn vị đo lường của Trung Quốc, một thước khoảng 1/3 mét.

Trái tim Tô Nhiễm bỗng dưng đau xót, ánh mắt nhìn Hạ Đồng dần chuyển lạnh, "Cô Hạ à, nói chuyện phải chú ý một chút. Chỉ bằng mấy lời vừa rồi tôi hoàn toàn có thể kiện cô tội phỉ báng."

Người lập dị nhà họ Hòa, biệt danh giới truyền thông tặng cho cô vào ngày cưới. Đám cưới của nghị sĩ Lệ Minh Vũ, đương nhiên sẽ nhận được rất nhiều sự quan tâm từ phía bên ngoài. So với Lệ Minh Vũ, ký giả càng có hứng thú với Tô Nhiễm hơn.

Thực ra thì chuyện này đơn giản vô cùng. Tô Nhiễm là người có khứu giác nhạy duy nhất của nhà họ Hòa. Mẹ Tô Ánh Vân của Tô Nhiễm từ nhỏ đã dạy cô ngửi nhiều loại hương khí và thực vật. Tới hôm nay, tuy luôn bài xích nghề điều chế hương nhưng việc này đã thành thói quen lâu năm của cô. Khi Tô Nhiễm ngửi thấy mùi hoặc thực vật mới đều sẽ vô thức nhớ kỹ. Để ghi nhớ, Tô Nhiễm còn có một thói quen, thói quen này làm người ngoài khó bề tưởng tượng, đó là...nhai thực vật.

Cô cho rằng, mùi hương thường rất dễ nhớ nhưng thực vật thì ngược lại. Thực vật sinh sản theo mùa nên sẽ nảy sinh ít nhiều biến hóa. Nếu chỉ dựa vào mũi để phân biệt thì không chuẩn xác, dùng răng và khoang miệng, kết hợp với mũi dẫn truyền đến đại não phân tích thì mới cảm thụ được sự biến hóa ở thực vật. Làm vậy mới có thể nhanh chóng phân biệt được mùi hương của thực vật ở các giai đoạn khác nhau.

Phương pháp này do chính Tô Nhiễm nghĩ ra. Những bậc thầy điều chế hương hiện nay không còn dùng cách nguyên thủy này để phân biệt mùi nữa. Vì vậy, hành vi khác người của Tô Nhiễm được lý giải thành tật xấu khó hiểu.

Mà trùng hợp có ký giả chụp được lúc Tô Nhiễm đang nhai thực vật nên liền thành ngọn nguồn để bên ngoài suy đoán sôi nổi. Tính cách con người chính là như vậy, khi đối mặt với tình huống nào đó thì chỉ biết nhận xét theo cảm tính mà chưa bao giờ tự hỏi phía sau tình huống đó còn có nguyên nhân và ý nghĩa gì khác hay không. Hành vi "quái đản" này của Tô Nhiễm làm giới truyền thông càng lúc càng hứng thú. Đây cũng là nguyên nhân khiến Tô Nhiễm tuy đã kết hôn gần ba tháng nhưng ký giả vẫn thường xuyên chụp ảnh cô.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 27
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:31
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÀO MÔN KINH MỘNG
Tác giả: Ân Tầm
Q.1 - Chương 21: Mũi tôi rất thính

Hạ Đồng thấy sắc mặt cô chuyển lạnh, trong lòng thầm vui sướng, càng cho rằng Tô Nhiễm chỉ là một người lập dị. Hạ Đồng tựa vào ghế lần nữa, khẽ cười: "Nếu pháp luật có thể mang lại cho cô cảm giác an toàn, vậy tốt nhất bà Lệ nên tìm thêm vài luật sư. Tôi cũng không ngại nói với cô, mấy ngày nay tôi đều ở cùng Minh Vũ. Ở chỗ của anh, chúng tôi không biết có bao nhiêu ân ái. Khi cô kiện tôi tội phỉ báng, tốt nhất kiện tôi thêm tội dụ dỗ chồng người khác nữa. Danh tiếng thế nào, xưa nay tôi chả quan tâm tới. Cái tôi quan tâm chỉ là Minh Vũ thôi."

Nói rõ đến không thể rõ hơn.

Sữa trong ly cuối cùng cũng nguội lạnh như trái tim Tô Nhiễm. Mấy ngày nay, đích thực Lệ Minh Vũ không về nhà. Cô muốn gọi cho anh nhưng mỗi lần cầm lấy điện thoại, cô đều không có dũng khí để nhấn vào dãy số có tên "ông xã". Cô không biết bản thân mình đang sợ điều gì, cô chỉ cảm thấy đôi khi chờ mong cũng là một loại hy vọng. Ít ra thì cô không phải nghe đáp án từ đối phương.

Nhưng Tô Nhiễm tuyệt đối không nghĩ tới, Hạ Đồng ngày hôm nay lại chạy tới nói với cô, mấy ngày nay Minh Vũ đều ở cùng cô ta!

Lòng Tô Nhiễm quặn đau, như bị người khác xát muối lên vết thương, không ngừng đau đớn. Tô Nhiễm ngước mắt nhìn người phụ nữ đối diện. Thật sự Hạ Đồng rất đẹp, dòng máu lai mang đến cho cô sự quyến rũ, mê hoặc đàn ông phạm tội. Tô Nhiễm nhạy cảm phát hiện đắc ý trong ánh mắt cô, đau đớn phút chốc ngừng lại, thay thế bằng nghi hoặc.

"Phải không?" Tô Nhiễm tỉnh bơ nhoài người về trước. Cô hít sâu một hơi, cẩn thận phân biệt mùi hương đang thoang thoảng trong không khí, khóe miệng khẽ cong: "Cô Hạ mắc chứng hoang tưởng sao?" Nếu tôi đoán không sai, mấy ngày nay cô Hạ ở khách sạn, cô không ở cùng Minh Vũ."

Hạ Đồng sửng sốt, "Cô có ý gì?"

"Cô Hạ đang ở khách sạn Hyacinthus, tôi nói không sai chứ?" Tô Nhiễm lại dựa lưng vào ghế, giọng nói dịu dàng tràn đầy tự tin.

Hạ đồng nhìn cô chằm chằm, hô hấp dần trở nên dồn dập, hồi lâu sau tức tối nói: "Cô theo dõi tôi?"

Tô Nhiễm mĩm cười lắc đầu: "Theo dõi cô? Xin lỗi, tôi rất bận. Tôi nào có thời gian mà theo dõi cô, còn nữa, tôi cần phải theo dõi cô sao? Cô Hạ mấy ngày nay ở khách sạn, nhưng lại luôn miệng nói ở cùng Minh Vũ. Cô Hạ à, cô đã trót làm vợ bé thì cũng phải làm cho xứng đáng một chút chứ? Có đạo đức nghề nghiệp không vậy cô? Minh Vũ là phương tiện cô dùng để đối phó với tôi. Vậy ít nhất cô cũng phải bịa đặt sao cho trọn vẹn, thì mới đạt được mục đích chứ?"

"Tôi, tôi bịa cái gì chứ? Tôi đích xác ở cùng Minh Vũ." Hạ Đồng mất mặt, nhìn Tô Nhiễm châm chọc: "Tôi coi như cô ăn không được nho, đổ thừa nho chua đi? Chắc chắn cô không biết Minh Vũ lúc trên giường có bao nhiêu nhiệt tình rồi. Sáng nay, chúng tôi còn triền miên rất lâu đó nha. Minh Vũ nói, chỉ có tôi mới có thể khiến anh có cảm giác, chỉ có..."

"Biết nguồn gốc của khách sạn Hyacinthus không?" Tô Nhiễm không để ý đến những lời này, liền nhẹ giọng cắt ngang, ngữ điệu phẳng lặng như mặt hồ.

Nếu chỉ nghe Hạ Đồng nói, Tô Nhiễm chắc chắn sẽ đau khổ tột cùng. Nhưng trong khoảnh khắc tưởng chừng đau đớn tan nát đó, cô đã nhìn thấy đắc ý trong mắt Hạ Đồng nên kéo lý trí trở lại. Hạ Đồng nếu dám chủ động tìm cô, tất nhiên đã chuẩn bị tốt mọi thứ. Trong đó có lời nói thật tất nhiên cũng phải có lời nói dối, cô đương nhiên không thể chỉ dựa vào lời nói của một mình cô ta?
Hạ Đồng không ngờ Tô Nhiễm sẽ hỏi một câu ngoài lề, ngây người hồi lâu, cau mày nói: "Tôi đã nói tôi không ở khách sạn. Nguồn gốc của khách sạn thì có liên quan gì với tôi?

Tô Nhiễm gọi phục vụ đổi một tách trà nóng, khẽ khuấy trà rồi cười nhẹ: "Yêu một người đàn ông tất nhiên phải yêu luôn thành phố anh ấy sống. Cô Hạ luôn miệng nói tâm ý tương thông với chồng tôi, làm sao đối với thành phố này một chút nhiệt tình cũng không có?" Nhàn nhã uống một hớp trà nóng, rồi cô nói tiếp: "Hyacinthus là một từ có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp. Trong thần thoại Hy Lạp, chàng trai trẻ Hyacinthus được thần mặt trời Apollo yêu thương nhưng bị một chiếc đĩa ném trúng ngộ thương mà chết. Trong khách sạn cô Hạ ở, chắc chắn đặt đầy hoa dạ lan hương? Tên khoa học của hoa dạ lan hương cũng bắt nguồn từ Hyacinthus, có thể nói, đây là một khách sạn năm sao lấy bối cảnh thần thoại Hy Lạp, vừa vào khách sạn này có thể thấy ngay sắc tím của hoa dạ lan hương."

Hạ Đồng thở gấp: "Tôi không có tâm trạng ngồi đây nghe cô kể về lịch sử khách sạn. Chuyện này thì có gì liên quan đến đề tài của chúng ta?"

"Trên người cô Hạ vẫn còn vương lại mùi hoa dạ lan hương. Mùi của hoa này rất đặc biệt. Lẽ nào cô Hạ không ngửi được sao?" Tô Nhiễm cười tươi.

Sắc mặt Hạ Đồng hơi đổi, bất giác cúi đầu ngửi mùi trên người mình. Nhưng chính động tác này đã để lộ hành vi nói dối vừa rồi của cô ta. Cô ta ngửi thấy trên người mình ngoài mùi nước hoa vừa xịt sáng nay thì không còn mùi gì khác, lại nhìn thấy vẻ mặt của Tô Nhiễm liền thẹn quá hóa giận, "Cô đùa tôi? Mùi hoa dạ lan hương gì chứ? Lẽ nào nơi ở của Minh Vũ không thể có hoa dạ lan hương sao? Cô chưa từng đến nơi ở của Minh Vũ, dựa vào cái gì mà ngồi đây lên mặt với tôi?

Tô Nhiễm khẽ phẩy nhẹ hương trà lên ngửi, sở dĩ cô chọn trà là muốn mũi của mình được thanh sạch hơn. Nghe Hạ Đồng lớn tiếng, Tô Nhiễm đành cười, dường như cười cho sự thiển cận của cô ta, "Xem ra cô Hạ thật sự không hiểu thành phố này rồi. Vì mùi hoa dạ lan hương khá đặc biệt cho nên thành phố này chưa bao giờ trồng, chỉ có trong khách sạn Hyacinthus mới có mùi hoa dạ lan hương. Về phần cô Hạ nói nơi ở của Minh Vũ có hoa dạ lan hương..." cô nhếch miệng chế giễu, "Quả thực tôi chưa từng đến nơi ở của Minh Vũ, nhưng rõ ràng tôi hiểu anh ấy nhiều hơn cô. Vì trước giờ anh ấy đều không thích mùi thơm quá nồng, nhất là mùi hoa dạ lan hương. Từ khi còn nhỏ, anh ấy đã dị ứng với hoa dạ lan hương rồi. Cho nên mấy ngày nay anh ấy làm sao có thể ở cùng với cô nhỉ?"

Vì yêu anh nên cô tìm hiểu mọi thứ thuộc về anh.

"Cô nói lung tung gì vậy? Cô nói trên người tôi có mùi hoa dạ lan hương rồi liền dựa vào nó để kết luận tôi ở khách sạn. Đúng là hoang đường mà. Nếu vậy làm sao tôi lại không ngửi được mùi hoa dạ lan hương gì đó chứ?" Hạ Đồng như con thú nhỏ bị giẫm đuôi đang bắt đầu phản công.

Tô Nhiễm thấy cô ta mất hết bình tĩnh thì điềm tĩnh hơn, chỉ chỉ vào mũi mình, "Cô Hạ à, mũi tôi rất thính."

Vừa rồi khi Hạ Đồng nhướng người về trước, cô ta đã lưu lại mùi trong không khí. Tuy mùi này loãng như tơ nhện lại quyện chung với hương vị nồng đậm của cà phê nhưng Tô Nhiễm vẫn có thể ngửi ra hương hoa dạ lan hương. Vì vậy, cô mới có thể đảo ngược tình thế.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 28
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:31
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Hạ Đồng đứng phắt dậy, buồn bực quát to: "Tôi đã nói rồi, tôi không biết mùi hoa dạ lan hương gì hết. Ngoại trừ hương cà phê, tôi chỉ ngửi thấy trên người tôi mùi...."

"Mùi nước hoa Frago." Tô Nhiễm cười, cất tiếng gọi tên nước hoa mà Hạ Đồng muốn nói. Ngoài tự tin, trong mắt cô còn có quyết tâm giành chiến thắng...

"Nước hoa hôm nay cô Hạ dùng chính là 'Mật Ái' trong bộ sưu tập mới nhất năm thuộc thương hiệu nước hoa Frago của Pháp. Loại nước hoa này số lượng có hạn. Ngoại trừ hội viên cao cấp thì người thường không mua được."
Hạ Đồng đứng bất động nhìn Tô Nhiễm, cô ta tuyệt đối không nghĩ tới một người nhà quê lại có thể nhanh chóng gọi ra tên nước hoa cô ta dùng. Loại nước hoa này sản xuất chưa tới năm mươi lọ trên toàn thế giới. Đừng nói người bình thường được dùng, ngay cả ngửi thôi cũng đã hiếm.

Thư thả uống hết tách trà, thấy Hạ Đồng còn đang nhìn mình trân trân, Tô Nhiễm chậm rãi lắc đầu, "Chỉ tiếc, mùi hương 'Trầm Luân' mà trước đây cô từng dùng, kết hợp với mùi hương 'Mật Ái' hiện tại, khi ngửi thật sự rất khó chịu." Cô khẽ thở dài một hơi, "Hương giữa của 'Mật Ái' được điều chế từ hoa iris với vị thanh mát của chanh, còn hương cuối của 'Trầm Luân' là cây mạt dược. Tuy rằng chỉ còn vương lại rất ít nhưng vẫn đủ để làm hỏng hương thơm thuần khiết của 'Mật Ái', giống như là ma quỷ giẫm phải đuôi thiên thần vậy đó. Hỗn hợp rất thất bại. Cô Hạ hẳn là người am hiểu về nước hoa, sao lại dùng nước hoa mới khi mà trên quần áo mình vẫn còn lưu lại mùi nước hoa khác chứ? Tuy cổ tay và vành tai có thể rửa sạch nhưng trên quần áo dù sao vẫn sẽ vương lại. Cô Hạ phạm một sai lầm rõ ràng như thế này, thật sự khiến tôi bất ngờ."

Nói xong lời này, Tô Nhiễm lẳng lặng cười nhìn cô ta. Đôi mắt Tô Nhiễm sáng như ánh sao, hờ hững như dòng suối nhưng tâm tư cô không cách nào yên ổn. Tuy cô biết mấy ngày nay Lệ Minh Vũ không ở cùng Hạ Đồng nhưng có một sự thật cô không thể nào quên. Đó chính là cái đêm anh say rượu, trên người anh thật sự có mùi hương "Trầm Luân" thuộc về Hạ Đồng. Điều này đủ để chứng mình, đêm mưa hai tháng trước, Lệ Minh Vũ quả thực ở cùng cô ta.

Tô Nhiễm làm sao cũng không tưởng tượng ra được cảnh đó, cũng không muốn tìm hiểu đêm đó hai người họ chỉ xã giao hay là làm chuyện khác. Cô không biết, cô chỉ thấy trái tim mình nặng trĩu, thắng Hạ Đồng thì thế nào?

Chẳng qua chỉ là tự giễu mình giễu người.

Hạ Đồng nhìn Tô Nhiễm như nhìn ma nhìn quỷ, nụ cười của Tô Nhiễm trong mắt cô ta thật sự là một kiểu châm biếm, ung dung của Tô Nhiễm càng như con dao nhỏ tàn nhẫn cắt đứt những lời cô ta muốn nói. Ngày hôm nay, cô ta hoàn toàn tính sai rồi, cô ta không ngờ Tô Nhiễm sẽ dùng thái độ bình lặng để đánh cô ta không kịp trở tay.

Một lúc lâu sau, cô ta mới lên tiếng: "Thảo nào Minh Vũ không yêu cô. Cô đúng là đồ điên!" Nói xong, Hạ Đồng liền cầm giỏ xách vội vã rời đi, tựa như đang trốn tránh ôn thần.

Tô Nhiễm vẫn ngồi yên tại chỗ, nhìn bóng dáng Hạ Đồng bỏ đi. Nụ cười ung dung trên môi chuyển thành đau xót chán nản. Đúng lúc này, điện thoại cô vang lên, là An Tiểu Đóa gọi.

"Sao rồi? Cô ta có làm gì cậu không? Người phụ nữ đó là ai? Không phải là tình nhân Lệ Minh Vũ nuôi dưỡng bên ngoài chứ? Nếu vậy, mình cần phải cho anh ta mất mặt mới được, quá..."

"Tiểu Đóa..." Tô Nhiễm biết An Tiểu Đóa lo lắng, nhẹ nhàng nói: "Mình không sao, chỉ là kẻ điên đụng phải người không bình thường thôi."

Khi Tô Nhiễm rời khỏi quán cà phê, những bông tuyết rơi xuống mái tóc cô. Áo khoác dài màu trắng không giấu được nổi cô đơn trên gương mặt cô. Cô hít vào thật sâu, bông tuyết hòa lẫn với hương vị của thành phố, là mùi hương mà cô yêu thích.

Đúng vậy, cô rất yêu anh, cho nên cô cũng yêu thành phố này vô cùng.

Cô lê bước qua từng khung cửa sổ bằng kính. Sau lưng cô, một chiếc xe sang trọng màu tối chậm rãi chạy theo, không nhanh cũng không chậm, không ngừng lại cũng không vượt qua...


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 29
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:31
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÀO MÔN KINH MỘNG
Tác giả: Ân Tầm
Q.2 - Chương 1: Tiêu Diệp Lỗi

Em biết, ngay khoảng khắc em rung động đã định trước em là người thua cuộc trong tình yêu. Em yêu anh, không liên quan đến ngày tháng, cũng không liên quan đến phong tình, lại càng không liên quan đến anh. Chán nản và buồn đau trong lòng em tựa như hạt nước thấm vào đá, chỉ mong anh có thể cho em một phần yên tĩnh là được. Lúc này, em thà rằng mình xoay người rời đi, cũng không muốn anh thấy những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má em....

____________

Xe lửa dừng lại, tuyết rơi trắng xóa dường như cũng ngừng theo.

Tô Nhiễm đứng ở sân ga vắng người chỉnh chang áo khoác, nhìn những tòa nhà xa xa dưới màn tuyết trắng xóa, cô nở nụ cười từ tận đáy lòng. Mỗi khi buồn, nơi đầu tiên mà cô nghĩ đến chính là đây.

Xe lửa màu đỏ chậm rãi lăn xa, trả lại sự yên tĩnh vốn có của đất trời.

Tô Nhiễm nhắm hai mắt, hít thật sâu mùi hương se lạnh ngọt ngào thân quen. Sân ga ngoài trời này được cư dân địa phương dựng lên tạm thời. Xa xa nhìn lại, chiếc xe lửa nhỏ như bước ra từ trong thế giới thần tiên, xa hơn nữa là cối xay gió màu trắng. Gió thổi phớt qua, cánh quạt cũng chầm chậm xoay tròn như cách điệu thêm cho thị trấn nhỏ này.

Thị trấn Hoa Điền là nơi Tô Nhiễm sinh sống trong suốt mười năm qua. Nơi đây nằm gần sát thành phố nhưng vì bảo vệ môi trường nên có rất ít đường dành cho xe ô tô. Vì vậy, mỗi khi Tô Nhiễm về đây đều phải ngồi trên chiếc xe lửa nhỏ màu đỏ ấy, như là từ thành phố bước vào thế giới thần tiên đầy hạnh phúc.

Thị trấn nhỏ này yên ả và thanh bình vô cùng, chính là nơi như trong câu thơ "Xuân hữu bách hoa hạ hữu nguyệt, thu hữu lương phong đông hữu tuyết [1] ". Đây cũng là chính nơi mà mẹ Tô Nhiễm ở, tám tuổi cô theo mẹ đến thị trấn nhỏ này. Sau đó, mẹ cô gặp được bố dượng Tiêu Quốc Hòa, hai người liền định cư luôn tại đây.

[1] Xuân hữu bách hoa hạ hữu nguyệt, thu hữu lương phong đông hữu tuyết: Xuân có trăm hoa hè có trăng, thu có gió mát đông có tuyết.

Đẩy cửa bước vào sân, Tô Nhiễm liền thấy bố dượng uống rượu. Ông ngồi trên chiếc xích đu dưới tàng của đám dây leo vốn đã khô héo từ lâu, chờ tỉnh bớt hơi rượu. Thấy Tô Nhiễm về, ông liền xăm soi, lè nhè: "Tôi còn tưởng rằng cô nhận lại người ba có tiền thì không về nữa chứ."

Ánh nắng ngày đông ấm áp chiếu sáng Tô Nhiễm. Áo khoác trắng trên người càng ánh thần sắc cô thêm trắng nhợt. Nghe vậy, cô liền bước lên trước, khẽ nói, "Chú Tiêu, chú nghĩ nhiều quá rồi." Lại thấy sắc mặt của ông, cô bất đắc dĩ nói: "Sao đến bây giờ mà chú vẫn còn uống nhiều rượu như vậy?"

"Thì sao? Cô còn muốn quản cả tôi? Tôi thích uống thì uống!" Tiêu Quốc Hào vừa nghe liền nổi nóng, đỏ mặt tía tai mà quát Tô Nhiễm, rồi bực mình đưa tay hướng về cô....

"Đừng có nói nhiều, mau đưa tiền sinh hoạt của hai tháng này ra đây."

Tô Nhiễm cắn môi, lấy bóp tiền trong giỏ xách ra, rồi rút từ đó một tờ tiền mệnh giá lớn đưa cho Tiêu Quốc Hào, "Chú Tiêu, chú lớn tuổi rồi. Sau này, chú uống ít thôi ạ."

Kể ra, Tiêu Quốc Hào cũng là một nhân tài. Ông là người địa phương ở thị trấn Hoa Điền. Dân ở đây, ai cũng biết Tiêu Quốc Hào có tiếng về trồng trọt. Bất kể cây cối, hoa cỏ nào chỉ cần qua tay ông thì chắc chắn sẽ sinh sôi tươi tốt vô cùng. Nhưng đáng tiếc có một năm chính phủ lấy đất để xây dựng công trình công cộng, đúng lúc lấy ngay mảnh vườn của ông, từ đó Tiêu Quốc Hào suy sụp chán nản. Hằng ngày chỉ biết làm bạn với rượu, mọi thứ trong nhà đều nhờ vào một mình Tô Ánh Vân chống đỡ.

Ý tốt của Tô Nhiễm qua lỗ tai của Tiêu Quốc Hào lại thay đổi tính chất vốn dĩ của nó, ông nhíu mày nhìn cô, "Sao? Cô sợ tôi chết để một mình mẹ cô lẻ loi à? Bây giờ cô nhận lại ba mình rồi, là cô bà nhà họ Hòa, tôi càng không thể chết được." Nói, rồi đếm tiền cầm trong tay, lắc đầu, "Sao lại ít thế này nhỉ? Cô bây giờ đã là phu nhân của nghị sĩ gì đó rồi, tiền sinh hoạt sao vẫn không tăng thêm hả?"

Vừa dứt lời, ông liền giật lấy bóp tiền của Tô Nhiễm, rồi lấy hết tiền giá trị lớn có trong đó ra, "Rõ là keo kiệt, cô về nhà mẹ ruột mình mà mang ít tiền như vậy ư? Nghị sĩ gì đó không cho cô tiền xài à?"

" Chú Tiêu, con...."

"Phải Tiểu Nhiễm về không? Vào mau đi con." Trong phòng truyền ra tiếng nói dịu dàng của Tô Ánh Vân.
Phật đường, thoang thoảng hương thơm, ánh sáng phản chiếu từ cửa thủy tinh soi lên người Tô Ánh Vân, mơ hồ như hư ảo.

Tô Ánh Vân tuy đã có tuổi nhưng năm tháng vẫn không lấy đi vẻ mỹ lệ của bà. Sự tĩnh tâm trong bà tựa như nụ cười của bà, vĩnh viễn đều thanh tao như vậy. Thấy Tô Nhiễm đi vào, bà nhẹ nhàng đặt mõ đang cầm trong tay mình sang một bên, mỉm cười nói, "Con mau đến thắp một nén nhang khấn cầu Bồ Tát đi."

Tô Nhiễm nghe lời, tiến lên trước. Tuy cô không biết nên khấn xin điều gì nhưng vẫn làm theo. Thắp nhang xong, cô ngồi xuống đệm cói cạnh Tô Ánh Vân, rồi im lặng nằm lên đùi bà. Từ nhỏ đến lớn cô rất thích như thế này, được mẹ cô dịu dàng vuốt ve mái tóc. Giây phút này dường như mọi phiền não đều biến mất.

Tô Ánh Vân cười, hiền từ vỗ về cô. Bà biết cô có tâm sự, hồi lâu sau mới điềm đạm hỏi: "Sao vậy con? Con về bất ngờ như vậy đã nói với Lệ Minh Vũ chưa?"

Tô Nhiễm như một chú mèo nhỏ, lười biếng nhắm mắt lại, "Anh ấy biết ạ." Cô nói dối chỉ vì không muốn mẹ lo lắng.

Không ai hiểu con bằng mẹ. Tô Ánh Vân biết tâm tư của Tô Nhiễm, khẽ thở dài, rồi cũng không nói gì.

Một lúc lâu sau, Tô Nhiễm ngẩng đầu, đăm chiêu nhìn Phật đường thờ cúng Bồ Tát, thì thầm, "Mẹ, Bồ Tát thật sự có thể nghe được tiếng lòng thế gian sao? Họ ở trên cao mà thế gian lại nhiều người như vậy, họ đều có thể nghe thấu hết tiếng lòng của mọi người sao ạ?"


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 30
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 16:31
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Tô Ánh Vân khẽ cười, "Con gái, thành tâm tất linh."

Tô Nhiễm quay đầu nhìn mẹ, nụ cười của bà mãi mãi là ấm áp nhất.

"Mẹ, con không rõ tại sao mẹ luôn thờ phụng thần linh. Nhiều năm như vậy, mẹ luôn ở Phật đường, chú Tiêu cũng vì vậy mà không vui."

Tô Ánh Vân đứng dậy, điều chỉnh lại nén nhang mà Tô Nhiễm vừa đốt, nói khẽ: "Con người gặp phải sợ hãi mới thay đổi, bằng không sẽ bội phần cô độc. Mẹ chỉ muốn loại bỏ nghiệp chướng của nửa đời trước, vì mẹ mà cũng vì ba con."

"Loại bỏ nghiệp chướng của mẹ và ba? Mẹ, con không hiểu." Tô Nhiễm lần đầu tiên nghe bà nói những lời này.

Tô Ánh Vân im lặng nhìn cô, "Đều là chuyện đã qua, mọi việc có nhân tất có quả. Mẹ ở đây ăn chay niệm phật để loại bỏ nghiệp chướng, chính vì không muốn con phải chịu quả này. Con đừng hỏi nhiều nữa."

Tô Nhiễm hiểu tính mẹ mình, chỉ cần bà không muốn nói, người khác dùng cách gì cũng hỏi không được. Cô ngẫm nghĩ đôi chút, muốn hỏi khéo nhưng thấy một bóng dáng xuất hiện ở cửa Phật đường...

"Diệp Lỗi..." Tô Nhiễm sửng sốt, anh về nước lúc nào?

Tiêu Diệp Lỗi là con trai ruột của chú Tiêu, nhỏ hơn Tô Nhiễm ba tuổi. Từ khi Tô Nhiễm theo mẹ tái hôn đến ở nhà họ Tiêu thì đã biết cậu em trai trên danh nghĩa này, khoảng đầu mới đến rất khó sống chung với anh. Tính tình của anh rất khó nắm bắt nhưng anh khá thẳng thắn. Có điều sống chung một thời gian, Tiêu Diệp Lỗi cũng tiếp nhận người chị gái này, dần dần trở nên rất tốt. Sau này, Tô Nhiễm học đại học, còn Tiêu Diệp Lỗi cũng được mẹ ruột mình cho đi du học, không ngờ hôm nay lại gặp anh ở nhà.

Nghe Tô Nhiễm kêu mình, Tiêu Diệp Lỗi đi ra từ sau cửa. Anh hai mươi tuổi, vóc người cao lớn khỏe mạnh, nhìn anh có vẻ già dặn hơn so với tuổi của mình. Anh nhìn Tô Nhiễm, không vui nói, "Tô Nhiễm, từ nay về sau đừng gọi tên tôi nữa." Nói xong, xoay người đi khỏi phòng.

Tô Nhiễm sững sờ, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Tô Ánh Vân đi lại, nói nhỏ, "Đuổi theo nó hỏi thử đi con."

Tô Nhiễm gật đầu, cũng ra khỏi phòng.

Tiêu Diệp Lỗi đi thẳng một mạch, không quay đầu lại, cũng không để ý Tô Nhiễm đuổi theo phía sau. Tuyết lại bắt đầu rơi, Tô Nhiễm bước nhanh hơn, cuối cùng cũng vượt qua anh, vóc người nhỏ nhắn xinh xắn cản trước mặt anh...

"Diệp Lỗi, lời cậu vừa nói là có ý gì?"

Tiêu Diệp Lỗi đứng yên, bông tuyết rơi xuống gương mặt anh tuấn của anh. Rõ ràng là anh đang tức giận vô cùng, nghiến chặt răng, thấy Tô Nhiễm hổn hển đuổi theo, anh kéo mạnh cánh tay cô, khuôn mặt tuấn tú gần như dán sát gương mặt cô, "Chị đuổi theo tôi làm gì? Không phải chị rất có khí phách sao? Vì sao thừa dịp tôi ở nước ngoài mà về nhận lại thân phận giàu có của mình? Vì sao phải gạt tôi lấy người đàn ông khác?"

Tô Nhiễm bị anh kéo chặt cánh tay nên đau, lại thấy lời nói của anh mơ hồ, vừa muốn giãy ra, lại nghe đến một giọng nói trầm thấp nồng đậm vang lên không xa, tựa như là âm thanh ma quỷ vọng về...

"'Người đàn ông khác' trong miệng cậu chính là anh rể của cậu, là chồng hợp pháp của Tô Nhiễm!"

Tô Nhiễm cả kinh, quay đầu nhìn lại, trái tim vốn đang bình lặng liền kinh sợ dậy sóng...

Chính là Lệ Minh Vũ!

Anh bước xuống từ xe MPV, trên người anh là chiếc áo khoác màu nâu nhạt, bên trong vẫn là âu phục màu tối như mọi khi, áo khoác anh không cài nút, thân hình to lớn đứng dưới màn tuyết càng như thần linh. Anh bước từng bước về phía Tô Nhiễm và Tiêu Diệp Lỗi. Mỗi bước đi của anh tựa như người sáng lập nên trời đất vạn vật, tất cả chúng sinh đều không thoát khỏi lòng bàn tay của anh....


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hào Môn Kinh Mộng (Ân Tầm)
Page 6 of 36«12456783536»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Hào Môn Kinh Mộng

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Hào Môn Kinh Mộng Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook