Hái Sao (Trích Tinh) Full (11) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Hái Sao (Trích Tinh) Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 11 of 26«129101112132526»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hái Sao (Trích Tinh) Full (Lâm Địch Nhi - Ngôn Tình, Hiện Đại, Quân Nhân)
Hái Sao (Trích Tinh) Full
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 51
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 16:57
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Giai Tịch cười khổ:

- Chuyện này người nhà chị đều không hay biết, là chị lén lút làm. Nếu bàn với chồng chị, anh ấy nhất định sẽ phản đối. Chị chỉ thuyết phục anh ấy nhận nuôi một đứa con. Nhưng chị tham lam, muốn có một đứa con mang dòng máu của hai vợ chồng chị. Hàng Hàng, chị xin em, chuyện này chỉ có em và người bạn kia của chị biết, em phải giúp chị.

Nước mắt đầm đìa trên gương mặt thanh tú, ai có thể chối từ?

Gia Hàng thật sự tìm được một nơi làm dịch vụ mang thai hộ rất kín đáo, phía ngoài để biển chữa viêm gan B, vào thêm hai trang nữa, ở tít dưới góc mới nhìn ra có một hàng chữ quảng cáo dịch vụ mang thai hộ.

Họ âm thầm đi điều tra.

Tiếp đón họ là một người đàn ông trung niên họ Lý, tự xưng là người phụ trách.

Gia Hàng đứng ra hỏi thay cho Giai Tịch, từ lúc bước vào, Giai Tịch đã vô cùng căng thẳng, bàn tay nắm tay Gia Hàng lạnh toát mồ hôi.

Lúc đầu, ông ta tưởng Gia Hàng muốn làm người mang thai hộ, rất nhiệt tình bảo Gia Hàng điền hồ sơ còn nói tiền công cực kỳ hậu hĩnh. Khi biết Gia Hàng đến tìm người mang thai hộ, ông ta giật bắn mình.

Ông Lý nói công ty ông không tiếp nhận các vụ mà trứng và tinh trùng không phải của một cặp vợ chồng, như thế rất dễ phát sinh tranh chấp. Người mang thai hộ ở chỗ ông ta đều là sinh viên đại học, có hồ sơ sức khỏe đầy đủ, thu phí căn cứ vào ngoại hình. Hơn nữa một người chỉ mang thai hộ một lần, lần sau sẽ không để người đó mang thai hộ nữa. Có bác sĩ sản khoa chuyên ngành phụ trách làm phẩu thuật, tuyệt đối bảo đảm an toàn bí mật.

Giai Tịch dường như rất hài lòng.

Ông Lý lại nói ký hợp đồng xong sẽ đặt cọc hai mươi vạn tệ, khi có thai thì đặt tiếp mười lăm vạn, sau khi đứa trẻ ra đời, thanh toán nốt mười vạn còn lại, tổng cộng là bốn mươi lắm vạn tệ[4]

[4] Tương đương một tỷ rưỡi đồng Việt Nam.

Gia hàng cảm thấy con số này cao hơn rất nhiều con số mà Ninh Mông nói, hơn nữa mặt ông Lý kia đầy vẻ con buôn, làm ăn sành sỏi, cô nhìn không thoải mái, khẽ kéo Giai Tịch lại, bảo chị ta suy nghĩ cho kỹ.

Giai Tịch ngồi thẳng đờ, vẻ mặt phức tạp, như thể đang đấu tranh kịch liệt.

- Chúng tôi có thể tin tưởng ông không? – Giai Tịch nhìn ông Lý.

Ông Lý cười:

- Cái này do khách hàng tự quyết định, cô không phải vị khách đầu tiên của công ty chúng tôi, cũng sẽ không phải là vị khách cuối cùng. Tôi rất có thành ý, những việc khác tùy vào hai vị.

Giai Tịch nhắm mắt, môi mím chặt, khi mở mắt ra mặt chị hơi nhợt đi:

- Được, chúng tôi chấp nhận cái giá này, nhưng trước khi ký hợp đồng, tôi muốn gặp người mang thai hộ.

- Không được, chúng tôi phải bảo vệ sự riêng tư của người mang thai hộ. – Ông Lý một mực từ chối.

Giai Tịch trầm ngâm hồi lâu:

- Ông cam đoan là sinh viên chứ?

- Sau khi nộp tiền cọc, cô có thể tự mình phán đoán, bản chất của sinh viên và gái giang hồ khác biệt trời vực.

Giai Tịch gật đầu.

Hôm sau, hợp đồng đã được ký.

Người mang thai hộ là sinh viên năm tư của một trường đại học nào đó, hiện đang thực tập, lớn hơn Gia Hàng một tuổi, mang dáng vẻ dịu dàng thanh tú của thiếu nữ Giang Nam, thơ từ ca phú thành thạo, kéo nhị hồ rất giỏi, Giai Tịch cười.

Gia Hàng cũng thở phào thay cho chị ta.

Phẫu thuật làm rất nhanh, hai tháng sau, người mang thai hộ đã có mang, Giai Tịch thuê cho cô ta một căn hộ một người, mỗi tuần cùng Gia Hàng tới thăm cô ta hai lần.

- Hàng Hàng, bây giờ tốc độ đánh máy của chị rất nhanh, chị phải học viết nhật ký mang thai trên máy tính, đợi sau khi em bé ra đời thì đọc cho nó nghe. – Tháng Mười một, cơn gió mùa đầu tiên ùa tới, thành Bắc Kinh chìm trong giá lạnh. Ra khỏi căn hộ đơn thân, Giai Tịch ngoảnh đầu nhìn ban công nơi cô gái mang thai hộ ở.

- Tốt quá! Hy vọng khi em đi, có thể nhìn thấy em bé chào đời.

- Em định đi đâu?

- Em muốn tới Havard học. – Ánh đèn đường hắt lên mặt Gia Hàng, trông cô hết sức trẻ trung xinh đẹp. – Đây là mong ước của em. Tất cả điểm bình quân của em phải đạt điểm A, sau đó vượt qua kỳ thi IELTS. Em đã nói với thầy giáo hướng dẫn rồi, thầy ấy giúp em đăng ký.

- Vậy sao? – Giọng Giai Tịch thoáng chút hụt hẫng.

- Vâng.

Lại qua hai tháng nữa, đã đến kỳ nghỉ đông, học kỳ này Gia Hàng được học bổng loại một. Sau khi đón tết ở trấn Phượng Hoàng trở về, Gia Hàng và Giai Tịch gặp nhau, cùng đi thăm người mang thai hộ.

Bụng của cô ta đã nhô rất cao, tay đỡ lưng nói với Giai Tịch, không ngờ mang thai lại vất vả như vậy, cô ta muốn được bù đắp, ít nhất là mười vạn, nếu không cô ta sẽ bỏ đứa bé này.

Gia Hàng vô cùng tức giận:

- Cô dám, chúng tôi có hợp đồng.

Cô gái cười lạnh:

- Hợp đồng thì đã sao, cô định kiện tôi chắc?

Mặt Giai Tịch xám xịt như chì, an ủi cô gái:

- Được, tôi đưa cô tiền, cô đừng làm loạn, coi chừng động đến cái thai.

- Không được, chị làm thế cô ta sẽ càng làm tới. – Gia Hàng nhắc nhở Giai Tịch.

Giai Tịch thở dài:

- Chỉ cần em bé bình an, mọi thứ đều đáng giá.

Tháng ba, trời trong mây đẹp, én nhạn quay về, đường phố Bắc Kinh ngập tràn sắc xuân. Gia Hàng đang liên hệ công ty thực tập, chuẩn bị luận văn tốt nghiệp, nghe ngóng về kỳ thi IELTS.

Đột nhiên nhận được điện thoại của Giai Tịch, nói người mang thai hộ đã biến mất.

Gia Hàng chạy tới căn hộ, mọi dấu vết về cô gái mang thai hộ kia đều đã bị xóa sạch, trong tủ có hai cái bụng bang xốp dùng làm đạo cụ cho diễn viên mang bầu.

Họ hoang mang gọi điện cho ông Lý, điện thoại đã tắt máy. Bắt xe tới, nơi đó giờ là một công ty văn hóa, vừa mới khai trương được hai tháng.

- Cho nên, cô bèn xả thân vì nghĩa lớn? Cái con heo đần này! Thành Công gầm lên như sấm.

- Đồ mặt người dạ thú máu lạnh, liên quan gì đến anh. Tôi nói cho anh biết, chuyện này mà lộ ra nửa lời, tôi sẽ tiêu diệt cả nhà anh. – Giọng Gia Hàng chẳng hề thua kém.

Cũng may chiến trường đã di dời từ quán Mặt trời lặn vào trong xe hơi. Tính năng khép kín của xe hơi rất tốt, trời đất rét mướt, lại muộn như vậy, không ai để ý.

Câu chuyện khá dài, kể hết hơn ba tiếng đồng hồ.

- Cô có bản lĩnh thì tiêu diệt cả thế giới đi. – Thành Công thật muốn phát điên, anh ta đã nghe qua bao chuyện ly kỳ về việc mang thai hộ, kể cả chuyện ở Mỹ có một bà mẹ mang thai hộ con gái mình, nhưng chẳng có chuyện nào lại quá mức tưởng tượng như câu chuyện này, hơn nữa người này vẫn tỏ vẻ trong sáng cao thượng – Cô mới hơn hai mươi tuổi thôi, có biết không, cơ thể quý báu nhất của người thiếu nữ phải dành tặng cho người yêu thương cô ấy tha thiết.

Đôi mắt hẹp dài chất chứa nỗi xót xa và thương tiếc.

- Ha, câu này lại phát ra từ miệng tên Thành lưu manh nhà anh, thật khiến tôi sửng sốt. Nếu anh thật sự nghĩ như vậy, thì đã chẳng suốt ngày làm kẻ đầu têu gây họa rồi.

Thành Công tức tối thở hồng hộc:

- Heo, cô cũng là người tùy tiện như bọn họ sao?

- Thành lưu manh, tôi thật sự không hiểu anh đang gầm rú vì cái gì? Tôi làm sai điều gì sao? Tôi không tùy tiện lên giường với người khác, cũng không bán mình vì tiền. Bạn bè gặp hoạn nạn, tôi giúp một tay, thế thôi. Anh không có chút tình người nào sao? Nếu bạn anh cần được hiến máu, mà anh lại vừa vặn có nhóm máu thích hợp, anh sẽ khoanh tay đứng nhìn à?

- Hai chuyện này có thể đem so với nhau sao?

- Tôi cho là được.

Thành Công tức tối đến nghẹt thở, anh ta nhắm mắt lại, tay siết chặt thành nắm đấm, cố kìm chế mong muốn xông lên bóp chết Gia Hàng.

- Heo, nếu chỉ là giúp một tay, tại sao phải kết hôn với Thiệu Hoa? – Thành Công mở mắt ra, lạnh lùng nhìn cô.

- Ờ, đó lại là một chuyện khác. – Gia Hàng nhìn lại anh ta, không hề nao núng.

- Nói!

- Chuyện sắp kết thúc có gì mà nói. – Gia Hàng nhìn điện thoại, đã mười một giờ hơn, còn mấy chục phút nữa là sang năm mới, cô không muốn mang theo tâm trạng phiền muộn này.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 52
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 16:57
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

- Nghĩa là sao?

- Không liên quan đến anh.

Bốn mắt nhìn nhau, không ai chịu nhường ai.

Tiếng chuông điện thoại phá vỡ bầu không khí cứng nhắc trong xe, Trác Thiệu Hoa gọi.

Thành Công đanh mặt nói ra địa chỉ, sau đó hai tay bắt chéo, môi mím chặt, không chịu lên tiếng.

Gia Hàng buồn bực ngồi nghịch ngón tay.

Khi ý nghĩ mang thai hộ bật ra trong đầu, không trải qua băn khoăn đau khổ, cũng chẳng có cân nhắc đắn đo.

Bốn mươi lăm vạn tệ, với một cô gái hai mươi tuổi lớn lên ở phố núi Phượng Hoàng, là một con số khổng lồ.

Khi còn nhỏ, cô là thủ quỷ tí hon trong nhà.

Cửa hàng một năm kiếm được mấy nghìn là bố mẹ cô đã cười không khép miệng lại được.

Bốn mươi lăm vạn là bốn trăm năm mươi lần của mấy nghìn.

Gia Doanh làm ở ngân hàng, lương cứng mỗi tháng là bốn nghìn tệ, sau đó làm bao nhiêu hưởng bấy nhiêu. Cô đã nghe chị hai và anh rể nói về tình hình chi tiêu trong nhà, nếu không có việc gì đột biến, một tháng thuận lợi, hai anh chị có thể tiết kiệm được một hai nghìn tệ đã là rất tốt rồi.

Cuộc đời đầy rẫy hiểm nguy, lúc nào cũng có thể xảy ra sự cố. Một năm có thể dành được bao nhiêu?

Bốn mươi lăm vạn tệ của Giai Tịch ở đâu mà có, cô chưa từng hỏi. Nếu có thể có được đứa con của riêng mình, nói như Lâm Giai Tịch, cái giá trên trời cũng xứng đáng.

Tiếc là tiền mất, con không.

Hai cú sốc một lúc, khiến Lâm Giai Tịch ngã quỵ. Vốn đã là một người yếu ớt, giờ như đóa hồng táp sương, cành lá héo rũ, tàn tạ.

Một cơn cảm lạnh, ốm nửa tháng trời. Chị ta nằm trên giường bệnh, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch vùi trong chiếc gối trắng như tuyết, không ai là không xót xa.

Cô ngồi bên giường bệnh, âm thầm tự trách mình.

Nếu lúc đầu không phải cô tìm thấy trang web đó, nếu khi ký hợp đồng có thể thận trọng hơn một chút, nếu cô nhắc nhở Giai Tịch cùng đi khám thai với kẻ mang thai hộ, những chuyện này đã có thể tránh được.

Giai Tịch mụ mị vì vui mừng, lẽ ra cô nên tỉnh táo.

Giai Tịch gượng cười với cô, nói không sao, mỗi lần ngã là một lần bớt dại, lần sau chúng ta sẽ không mắc sai lầm này nữa.

Cô ở trong nhà vệ sinh, nghe thấy Giai Tịch ở ngoài gọi điện cho bạn, hỏi xem có thể vay chút tiền không.

Cô nhìn bóng mình trong gương, tóc lòa xòa dựng lên từng sợi, khóe môi mím chặt, ánh mắt nhíu lại đầy kiên định, như đang quyết định một điều gì trọng đại.

Nếu cô đã quyết định điều gì, kế hoạch sẽ vô cùng chu toàn, không thể sai sót.

Kết thúc kỳ bảo vệ luận văn, cuộc đời sinh viên của cô kết thúc một cách hoàn hảo.

Cô tìm thầy giáo hướng dẫn, nói dùng thời gian một năm để đi làm, kiếm tiền đi du học, đồng thời thi IELTS. Thầy giáo nói sắp đặt như thế rất tốt.

Những lời này, cô cũng dùng để nói với chị Gia Doanh. Cô còn nói đã tìm được việc ở Nam Kinh, tiền lương rất khá.

Gia Doanh nói va vấp với thực tiễn cũng tốt, nhưng không được chăm chăm lo đến tiền, chị và anh rể sẽ lo tiền du học cho cô. Nhưng chị nhất thời cũng chưa lấy ra được, cũng cần thời gian một năm để chuẩn bị.

Gia Hàng hẹn Giai Tịch đi uống trà.

Họ uống trà bạc hà mật ong, vị trà mát lạnh.

Lâm Giai Tịch lấy ra một tờ giấy, trên đó có tên và địa chỉ của mấy công ty, tên và số điện thoại của người liên hệ:

- Mấy công ty này có thành tích tốt nhất trong IT, chị đã giới thiệu em với bọn họ, bọn họ đều muốn có em, quan trọng là em muốn vào đâu thôi.

Gia Hàng gấp tờ giấy lại, lắc đầu:

- Cảm ơn chị, chuyện công việc em đã sắp xếp rồi.

Cô đã bắt tay vào thiết kế Lệ nhân hành, tin rằng sẽ có thị trường tốt, cũng sẽ thu được món tiền hậu hĩnh, giúp cô đi du học cực kỳ sung túc.

Hàng mi dài của Giai Tịch khẽ rung lên, ân cần gật đầu:

- Vậy thì tốt, nhưng không được tự làm khổ mình.

Gia Hàng cười:

- Đương nhiên.

Giai Tịch gắp cho cô một miếng bánh đậu xanh:

- Em đi làm rồi, chúng ta sẽ không thể gặp nhau thường xuyên như bây giờ nữa, nhưng nhớ gọi điện nhé.

Cô mỉm cười không đáp, chậm rãi nuốt miếng bánh trong miệng xuống.

- Giai Tịch. – Lúc Giai Tịch cầm hóa đơn lên định gọi phục vụ tới tính tiền, cô nắm tay chị ta lại, khuôn mặt trẻ trung toát ra vẻ nghiêm túc. – Không cần tìm người khác nữa, em… sẽ mang thai hộ chị.

Tưởng rằng chỉ là một chuyện nhỏ nhặt nằm trong khả năng mình, lúc nói ra, từng chữ nặng nghìn cân.

Giai Tịch há hốc mồm sửng sốt.

- Như thế ít nhất cũng sẽ không bị lừa. – Cô cố tình nói đùa. – Nhưng em có ba điều kiện, một là đây chỉ là giúp đỡ đơn thuần, không được nhắc tới chuyện tiền nong; hai là, em sẽ không gặp mặt chồng chị; ba là, sau khi em bé ra đời, em sẽ ra nước ngoài, chúng ta… đừng liên hệ với nhau nữa. Nếu một ngày nào đó em về nước, tình cờ gặp nhau trên đường, cũng đừng chào hỏi.

Trong nháy mắt, nước mắt đã ngập trên mi Giai Tịch, chị ta lắc đầu:

- Không được, Hàng Hàng, chị không thể ích kỷ như vậy được, như thế không công bằng với em.

- Bởi vì chị là bạn em, nên em mới bằng lòng. Chị không tin tưởng chất lượng tử cung của em hả? – Cô le lưỡi đùa cợt, mặt nóng bừng, nhưng tay lại lạnh ngắt.

- Hàng Hàng… – Giai Tịch ôm lấy cô khóc không thành tiếng – Vậy hãy để chị dốc chút sức lực cho em, được không?

- Chị đã làm rồi.- Nếu không nhờ Giai Tịch, giờ này cô vẫn còn lạc đường.

- Học phí du học của em, chỗ ở bên nước ngoài, trường học nào để chị lo hết.

- Không được. – Gia Hàng lắc đầu.

- Vậy chị từ chối sự giúp đỡ của em. Em vốn không coi chị là bạn, tại sao chỉ có thể là em giúp chị, mà chị lại không thể giúp em?

Gia Hàng chống cầm ảo não.

- Em thích Havard phải không? Tiền thuê nhà gần Havard không hề rẻ, cứ cho là em ở nước ngoài ba năm, chi phí sinh hoạt trong ba năm chị sẽ trả toàn bộ, học phí thì em tự trả, thế nào? – Giai Tịch lắc lắc tay cô, năn nỉ đầy tội nghiệp.

Cô bất đắc dĩ cười cười.

- Hàng Hàng, quen với em là may mắn lớn nhất của cuộc đời chị. – Giai Tịch ôm chặt lấy cô.

Hôm tốt nghiệp, cô đánh bóng chuyền với bọn đàn em suốt nửa ngày, mệt rã rời. Buổi tối tụ tập với bạn bè, là Ninh Mông vác cô đi.

Cô uống say, về ký túc nồn liền ba bãi.

Lần thứ ba từ nhà vệ sinh đi ra, thần trí đã tỉnh táo hơn chút ít, Ninh Mông và Tiểu Ngải đang ngáy pho pho. Cô nhẹ nhàng kéo rèm cửa, phòng để nước đối diện vẫn đang sáng đèn.

Nhớ lại cảnh Ninh Mông cầm ống nhòm nhìn trộm bên đó, cô bật cười khanh khách.

Ninh Mông nói sau khi Chu sư huynh đi, phòng nước không còn xuất hiện anh chàng đẹp trai nào nhìn cho sướng mắt nữa.

Háo sắc, đúng là háo sắc!

Cô xoay người lên giường, tựa vào thành giường, lặng lẽ mở máy tính xách tay rồi đăng nhập QQ. Havard và Bắc Kinh chênh lệch nhau khoảng mười hai giờ đồng hồ, bên đó bây giờ đang là buổi chiều.

QQ của Chu Văn Cẩn đang sáng, status của anh là: Tới hôm nay, tôi mới biết được và mất cũng như hình với bóng.

Cô tắt tiếng, nhấn chuột vào biểu tượng của anh, xóa đi.

Ngoài cửa sổ đêm đã dần tan, phương đông ửng lên một quầng sáng bạc, nắng mai nhàn nhạt đánh thức thành phố đang say ngủ, một ngày mới lại bắt đầu.

- Gia Hàng! – Vai bỗng bị vỗ khẽ một cái, Gia Hàng mở choàng mắt, phát hiện mình lại ngủ thiếp đi.

Trác Thiệu Hoa bám vào cửa xe, anh đứng ngược sáng, không nhìn rõ nét mặt. Ngược lại, dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của Thành Công lại hết sức rõ ràng.

- Về nhà thôi! – Anh giơ cánh tay lên cao, chắn cửa xe để cô khỏi bị đập đầu vào.

- Ờ! Lưu… Bác sĩ Thành, tạm biệt, cám ơn bữa cơm của anh. – Gia Hàng ném cho Thành Công một cái nhìn đầy ẩn ý, ý bảo anh ta đừng có quên lời hứa của mình.

- Xéo!

Thành Công sập cửa xe đánh rầm một tiếng, quyết tâm không thèm nhìn con heo đó nữa. Sao cô ta có thể cười như thể không có việc gì như vậy? Sau khi nói ra những lời đó, lại còn có thể lăn ra ngủ ngon lành bên cạnh anh ta? Ngược lại, anh ta ngồi bên cạnh lại thấp thỏm không yên, lòng không ngừng cuộn sóng.

Trác Thiệu Hoa mở cửa xe, khom người thắt dây bảo hiểm cho Gia Hàng rồi mới vòng qua đầu xe, ngồi vào từ phía bên kia.

Thành Công bĩu môi, chịu hết nổi. Hai kẻ gặp nhau giữa đường này ra dáng âu yếm ra trò. Heo đần không có cách nào khác đã đành, sao Thiệu Hoa lại cũng hùa theo?


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 53
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 16:58
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Anh ta dộng đầu vào cửa binh binh, điên rồi, đúng là điên thật rồi.

Vừa lên xe, Gia Hàng đã vội vã hỏi thăm kết quả.

Trác Thiệu Hoa bình thản nói:

- Bọn họ mang hết đồ đi rồi.

Gia Hàng trợn tròn mắt:

- Không phải chứ, sao anh lại thỏa hiệp? Những đồ vật đó lẽ ra phải thuộc về Tiểu Phàm Phàm.

- Họ là bố mẹ của Giai Tịch, anh tôn trọng họ. Có những lời bọn họ nói không sai, đồ đạc để ở chỗ họ có lẽ sẽ thỏa đáng hơn. Hồi tưởng là chuyện duy nhất họ muốn làm, anh tôn trọng hồi ức, nhưng anh không thể sống mãi trong hồi ức. Những thứ đó chắc chắn sẽ không xuất hiện ở bãi rác, nhưng chắc chắn cũng không thể giữ nguyên được như bây giờ, sớm muộn gì cũng phải cất vào một góc. Đó không phải là bạc tình, thứ anh coi trọng là hiện tại.

Anh đưa cho cô một túi giấy, bên trong có một ly sữa đậu nóng hổi và hai cái bánh bao. Anh biết bữa cơm này cô sẽ không ngon miệng.

Gia Hàng lúng túng nhận lấy, mặt mũi nhăn lại vì phiền não:

- Họ là bố mẹ của Giai Tịch, anh có thể nói thật với bọn họ, bọn họ sẽ thay đổi cách nhìn về anh.

Anh cười cười, chỉ vào cái bánh bao:

- Ăn mau đi, sắp nguội rồi.

Gia Hàng chỉ cắn một miếng bánh bao, cô ăn không trôi. Cô buồn. Giai Tịch, cô đã bán đứng bí mật cho Thành lưu manh, kết quả chẳng thay đổi được điều gì.

Cô chột dạ nhìn thủ trưởng, có nên khai báo thành thật với anh? Thôi, tự an ủi rằng Thành lưu manh sẽ giữ lời.

Một chùm pháo hoa bỗng nở rộ trên bầu trời, người đi đường đều hò reo rầm rĩ.

Thì ra đã mười hai giờ, năm mới đã tới!

- Chúc mừng năm mới, thủ trưởng! – Gia Hàng tinh nghịch hành lễ. Trác Thiệu Hoa khóa chặt nụ cười của cô nơi đáy mắt mình:

- Chúc mừng năm mới, Gia Hàng!

Mong rằng ngày này năm sau, cũng có thể nhìn thấy gương mặt tươi cười này.

Phòng em bé vẫn sáng đèn, cửa sổ in bóng thím Đường đang đi tới đi lui.

- Có lẽ nó đang đợi em.

Tiểu Phàm Phàm vừa nhìn thấy Gia Hàng bước vào sân, chưa kịp toét miệng cười đã bị thím Đường bế về phòng, sau đó cu cậu cứ khóc mãi. Không có nước mắt, khóc ăn vạ thôi, để đợi Gia Hàng nghe thấy tiếng khóc chạy vào ôm ấp, dỗ dành cu cậu.

Gia Hàng cười khì khì, năm mới, vận khí của cô lên như diều!

Tiểu Phàm Phàm đã buồn ngủ díp mắt, thím Đường muốn đặt cu cậu lên giường, nhưng vừa chạm vào giường là cu cậu lại ưỡn lên, mở choàng mắt ra, mếu máo khóc.

Trên hành lang vang lên tiếng bước chân, thím Đường ngoảnh đầu lại, Tiểu Phàm Phàm đang say ngủ cũng mở mắt ra, con ngươi đen lay láy ngừng chuyển động, chăm chú lắng nghe âm thanh bên ngoài.

- Ngủ chưa? – Gia Hàng rón rén bước vào, thì thào thật khẽ.

Thím Đường còn chưa lên tiếng, Tiểu Phàm Phàm bỗng bật cười khanh khách, dang rộng hai tay nhào vào lòng Gia Hàng.

Gia Hàng ngoảnh lại nhìn Trác Thiệu Hoa, anh nhún vai, trên mặt viết “ Anh đã bảo mà”.

Cô ôm Tiểu Phàm Phàm, hôn chụt nó một cái:

- Nhóc thối, lấy lòng phụ nữ như thế là không được, giai đẹp thì phải lạnh lùng, biết chưa?

Tiểu Phàm Phàm vươn đôi tay bé xíu giật mấy cọng tóc của cô, cười chảy cả nước dãi.

- Thím Đường, đi nghỉ đi! – Trác Thiệu Hoa nói với thím Đường.

Thím Đường không khách sao, tuổi đã cao, vất vả tới tận nửa đêm, đúng là không chịu nổi.

Trác Thiệu Hoa dang tay muốn ôm Tiểu Phàm Phàm, cậu nhóc từ sáng tới tối lúc nào cũng dính chặt lấy anh, hôm nay không biết tại sao lại vờ như không nhìn thấy anh, chỉ mải mê “cười lấy lòng” lấy lòng Gia Hàng.

- Ngoan, mình không chơi nữa, để Gia Hàng về phòng ngủ, ngày mai cùng ra phố được chơi được không nào?

Không cần biết cậu nhóc có hiểu hay không, người làm cha vẫn nói một cách cực kỳ thành khẩn.

Tiểu Phàm Phàm rúc trong lòng Gia Hàng, lúc thì ngẩng đầu, lúc thì cúi đầu, chơi trò trốn tìm.

- Bây giờ nó không buồn ngủ, anh có ấn nó vào giường cũng chẳng được, để em đưa nó ra phòng khách chơi, anh đi tắm rửa đi, lát nữa tới bế nó.

- Hay là tối nay em ngủ cùng nó? – Sau một hồi trầm ngâm, anh chậm rãi đề xuất.

Cằm Gia Hàng rớt bịch xuống đất, thủ trưởng đang nói mê à?

Cô và Tiểu Phàm Phàm đã từng ngủ chung giường một lần, đúng thế, nhưng đó là ban ngày, dưới sự giám sát của thím Đường. Bảo cô một mình cho thằng nhóc này đi ngủ, hậu quả thật khó lường.

- Ha ha, cách này không tệ, nhưng em sức mọn, không đảm đương nổi.

- Anh giúp em!

Gì cơ?

Chiếc giường trong căn phòng dành cho khách lần đầu tiên được chất lên một tấm đệm to choán hết nửa chiếc giường. Nếu Gia Hàng không nhịn được cơn buồn tiểu, đoán chừng cũng chẳng vượt qua được. Trên tủ đầu giường đặt mấy miếng bỉm và cả bình ủ sữa, giữa đêm Tiểu Phàm Phàm phải ăn. Mấy bộ quần áo nhỏ xíu xếp gọn gàng, để ngày mai thay cho cu cậu.

- Không phải anh nói thật đó chứ? – Gia Hàng sắp khóc rồi.

Trác Thiệu Hoa nghiêm nghị gật đầu.

Tên nhóc Tiểu Phàm Phàm này thích nghi rất nhanh với môi trường mới, nhìn tấm đệm trên giường như nhìn người thân, hí hửng nhào lên giường.

Sợ cậu nhóc ngã xuống đất, cô vọi vàng trèo lên giường chắn.

- Anh đảm bảo đêm nay sẽ cực kỳ bình an chứ? – Gia Hàng thấp thỏm ngoái đầu lại.

Trác Thiệu Hoa cười cười động viên cô, khom người nhìn thẳng vào mắt cô:

- Giờ đã là nửa đêm, trời sẽ sáng nhanh thôi.

Ánh mắt lấp lánh cười của anh nhìn thẳng vào mắt cô, cũng không biết là sóng mắt của ai phản chiếu trong đáy mắt của người kia, muốn nhìn cho rõ, nhưng khi tiến tới gần, lại phát hiện mọi thứ càng trở nên mơ hồ hơn.

- Hy vọng em không làm anh thất vọng. – Gia Hàng cố gắng thu ánh mắt lại, tâm trạng thoáng chút bấp bênh.

Anh khép cửa lại rồi đứng một lát trước cửa, lắng nghe Gia Hàng đang lẩm bẩm ở bên trong. Anh nhìn ra được cơn buồn ngủ của Tiểu Phàm Phàm sắp tới, Tiểu Phàm Phàm rồi sẽ rất ngoan. Anh không có gì phải lo lắng, ở bên Gia Hàng, Tiểu Phàm Phàm sẽ có được sự bảo bọc tốt nhất.

Ngay từ khi nhìn thấy Gia Hàng lần đầu tiên, anh đã chắc chắn như thế.

Anh đi tới phòng vẽ, mở tủ lấy ra một chiếc máy tính xách tay màu bạc, đây là vật duy nhất của Giai Tịch mà hôm nay anh giữ lại.

Chiếc máy tính màu xám bạc, chỉ có mười một inch, rất mỏng, anh tưởng cô mua về để xem phim hay nghe nhạc.

Chiếc máy tính này thường đặt trên chiếc bàn trong phòng vẽ, Giai Tịch không mang vào phòng ngủ.

Nửa tháng sau khi Giai Tịch qua đời, anh mới xốc lại tinh thần bước vào phòng vẽ sắp xếp di vật. Phía dưới chiếc máy tính có một tấm hình vẽ bàn phím, đó là thứ dành cho người mới học đánh máy.

Anh hơi sững lại, bản năng nghề nghiệp mách bảo anh mở laptop của Giai Tịch ra.

Cuốn nhật ký đó nằm trong ổ đĩa E, tên file là Con yêu của mẹ.



30/01, trời nắng, -80C, nhưng mình lại chẳng thấy lạnh chút nào. Bác sĩ Tông đưa kết quả xét nghiệm cho mình, nói Hàng Hàng đã thụ thai thành công. Mình cầm tờ xét nghiệm, khóc hết nước mắt. Thật chẳng dễ dàng gì. Bóng đen lần trước vẫn còn, mình sợ lần này vẫn sẽ có phản ứng đào thải. Nếu phải làm lại lần thứ ba, mình sẽ không đủ tự tin để tiếp tục nữa. Bác sĩ Tông nói thời gian dự sinh là đầu tháng mười một, đó là mùa đẹp nhất ở Bắc Kinh, thời tiết vẫn chưa lạnh, mình thích mùa này, mình không đợi nổi ngày đó nữa rồi. Là con trai hay con gái đây? Mặc kệ, đều là con yêu của mình hết.

8/3, trời mưa.

Từ sáng sớm đã mưa, hôm nay Viện Mỹ thuật có hoạt động chúc mừng ngày quốc tế phụ nữ, mình không tham gia. Mình mua pizza hải sản tới chỗ Gia Hàng. Mọi người trong khi tập thể đều tưởng mình là chị của cô bé, nói hai chị em không giống nhau. Cô ấy đang ngồi trước máy tính, bận rộn làm việc. Cô ấy chẳng giống phụ nữ có thai chút nào, không bị nghén, không thèm ăn thứ gì, sinh hoạt vẫn như bình thường, da dẻ trắng hồng, đi ra đường vẫn bước phăm phăm. Con yêu của mình cũng sẽ mạnh khỏe giống cô ấy, thật tốt biết mấy!

2/4 trời nắng.

Hôm nay đi dạo cửa hàng quần áo trẻ em cả ngày, mình nghĩ chắc mình cũng hơi điên rồi, không tài nào bình tĩnh để làm bất kỳ chuyện gì, đầu óc và tâm trí lúc nào cũng nghĩ tới con, thật mong mỏi ngay hôm nay đã được ôm con vào lòng, khi đó vẻ mặt Thiệu Hoa sẽ như thế nào nhỉ? Chắc chắn là sẽ phong phú hơn bình thường rồi! Quần áo trẻ con rất đẹp, chỉ tiếc là không thể mua bộ nào, Thiệu Hoa sẽ thắc mắc. Lúc ăn tối, mình nhắc tới chuyện nhận con nuôi, anh ấy nói làm mẹ không phải chuyện dễ dàng, phải chuẩn bị mọi mặt thật tốt. Đừng vì là con nuôi mà coi nhẹ, đã nhận rồi thì phải có trách nhiệm với cuộc đời nó. Mình không nén được nỗi vui mừng, mình nói mình đã chuẩn bị đầy đủ rồi, mình hỏi anh ấy có thể đảm đương vai trò làm bố không? Anh ấy không nói gì, chạy ra ngoài nghe điện thoại. Mình nghĩ câu trả lời của anh là chắc chắn có. Mừng rỡ gọi điện cho Gia Hàng, cô bé cũng rất vui, việc lập trình của cô ấy rất thuận lợi. Mình hỏi thứ đó có tác dụng gì, cô ấy nói giúp phụ nữ hoàn thành ước mộng. Ôi, mình hoàn toàn là một kẻ ngoại đạo với máy tính, chẳng hiểu lời cô ấy nói, nhưng điều đó không quan trọng.

01/05, ngày Quốc tế lao động, oi bức.

Hôm nay được nghỉ, phố xá chật ních người, Thiệu Hoa đi công tác ở Quảng Châu, mình cùng Gia Hàng đi khám thai. Bụng cô ấy đã lộ rõ, hơi nhọn nhô rất cao. Bác sĩ cho mình nghe tim thai, nghe tiếng tim đập thình thịch trong chiếc máy, mình đã khóc. Hàng Hàng nói thằng người nhỏ xíu trong đó rất nghịch ngợm, toàn đạp cô bé, mình lại cười ngô nghê. Cảm giác được làm mẹ càng lúc càng mãnh liệt…



10/7, mưa nhỏ.

Ai mà ngờ được mình lại bị cảm cúm trong thời tiết này, mãi vẫn không hạ sốt, hơi thở nóng hầm hập. Mình sợ bị lây cho Hàng Hàng, cố kiềm chế không chạy tới khu tập thể. Bác sĩ nói nhịp tim mình không đều phải giữ tâm trạng ổn định, không được quá xúc động. Nhưng, mình sẽ cố gắng làm được. Hồi nhỏ, mình cũng đã từng bị nhịp tim không đều, động một chút là bị ốm. Sau khi thức dậy thì liền không tái phát nữa. Lần này cũng sẽ không có gì hết. Cơn cảm lạnh đáng ghét!

Trác Thiệu Hoa lấy một bao thuốc trong ngăn kéo ra, rút ra một điếu, gõ gõ xuống mặt bàn, châm lửa, rít mạnh một hơi, sau đó nhấn vào ổ E, định dạng lại.

Sau ngày 10/7, nhật ký không còn nữa.

Buổi tối ngày 14 tháng bảy, do lên cơn đau tim đột ngột, Giai Tịch lìa trần.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 54
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 16:58
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÁI SAO
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Chương 13: Bãi lau sương mắt trắng tinh (1)

Trác Thiệu Hoa nhét bao thuốc vào ngăn kéo, ngón tay bỗng chạm phải thứ gì lành lạnh, anh cúi xuống xem, là một chiếc hộp đồng hồ hình vuông. Anh gẩy tàn thuốc, dập thuốc đi, tiện tay cầm chiếc hộp lên.

Khi đi ngang qua khu thương mại, lúc đợi đèn xanh, anh lại nhìn thấy tấm biển quảng cáo đồng hồ nguyệt tướng kia, nhớ tới ánh sáng lấp lánh trong mắt Gia Hàng khi đó, có lẽ là nhiệt huyết dâng trào, sau đó anh đã đi mua.

Nhân viên bán hàng vừa gói quà vừa cười hỏi, có phải anh mua quà năm mới cho vợ hay không?

Đúng vậy, trông anh chắc chắn là không còn ở độ tuổi đang yêu, điệu bộ nghiêm chỉnh, cũng tuyệt đối không thể là một “tình nhân”, người ta đương nhiên sẽ hỏi vậy.

Anh lại không tài nào trả lời một cách rành mạch.

Gia Hàng rốt cuộc là gì của anh? Trừ mối quan hệ về mặt pháp luật, thật sự không có từ nào thích hợp để hình dung.

Trác Thiệu Hoa không thể nào lý giải được hành vi hoang đường quá sức tưởng tượng của Giai Tịch, anh thích trẻ con, nhưng nếu số phận đã định là không có, anh cũng không cố nài. Chu Ân Lai – vị Thủ tướng thứ nhất của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa mà anh vô cùng tôn kính – cũng không có con cái, chẳng phải vẫn bạch đầu giai lão với vợ mình hay sao! Đứa trẻ ra đời do người khác mang thai hộ giống như một sản phẩm tổng hợp, ngoài huyết thống, anh chưa từng nảy sinh bất kỳ tình cảm nào, bảo anh phải tiếp nhận thế nào đây?

Giai Tịch đã qua đời, anh không thể lôi cô từ dưới đất sâu lên để quở trách.

Anh phải ngăn hành động hoang đường này lại.

Cũng giống như anh đã nhận ra cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, Gia Hàng cũng linh cảm ngay được anh là ai.

Câu đầu tiên cô nói với anh là:

- Tại sao hai người lại nuốt lời?

Cô quay lưng lại phía anh, ngại ngần, bối rối.

Anh không hiểu câu nói này.

- Giai Tịch đâu? – Gia Hàng lại hỏi.

- Đã qua đời từ một tháng trước. – Anh nhìn quyển từ điển Anh – Hán dày cộp trên mặt bàn.

Cô khóc, anh đưa giấy ăn cho cô.

Khó khăn lắm mới kìm được tiếng khóc, cô nói:

- Nếu Giai Tịch đã không còn, vậy thì không cần giữ đứa bé nữa.

Giọng cô bình thản, rõ ràng, như thể đó là một kết luận đã được cân nhắc từ lâu.

Anh im lặng trong sửng sốt. Anh coi như cô còn trẻ người non dạ, đang suy nghĩ xem làm cách nào để nói chuyện với cô.

- Giai Tịch khổ công đi theo con đường nhờ mang thai hộ, là bởi vì chị ấy không sinh con được, mà lại mong muốn có đứa con của anh. Bây giờ Giai Tịch không còn, đứa trẻ sẽ được mang về nhà dưới danh nghĩa gì? Chẳng lẽ anh định nói ra chuyện mang thai hộ? Người nhà của anh và chị ấy có thể hiểu và chấp nhận được không? Xã hội sẽ nhìn nhận anh như thế nào? Như thế quá tàn nhẫn với đứa bé. Mặc dù phá thai là chuyện đáng hổ thẹn, nhưng nếu không thể cho nó một môi trường hạnh phúc và ấm cúng, chi bằng nó đừng có mặt trên cõi đời này. Hãy để nó đi theo Giai Tịch, chị ấy rất yêu nó. Sau này, khi tái hôn, anh sẽ có đứa con của chính mình.

Cô nhắm mắt lại, nước mắt lã chã rơi.

Nếu như trước đó anh đã từng có một tia do dự, thì giây phút ấy, anh hoàn toàn khẳng định, anh muốn có đứa con này. Không phải là vì huyết thống, không phải vì trách nhiệm, không phải xuất phát từ lương tâm. Anh muốn dành tình yêu từ một người cha cho một đứa con, rừng rực như lửa cháy, từ toàn bộ thể xác và linh hồn, không cần báo đáp.

- Tôi sẽ không tái hôn, nó sẽ là đứa con duy nhất của tôi.

Nước mắt run rẩy đọng trên mi, hai mắt vừa sưng vừa đỏ, cô nghẹn ngào nói:

- Anh đâu đã quá già!

- Không liên quan đến tuổi tác.

Là bởi vì trên đời này chỉ có một Giai Tịch thôi sao? Dường như cô đã hiểu sự kiên quyết của anh.

- Cô không cần nghĩ tới chuyện khác, bây giờ chỉ là người ở bên cạnh cô sẽ đổi từ Giai Tịch thành tôi, những việc khác hoàn toàn không thay đổi.

- Anh thật sự có thể yêu thương nó như vậy sao, yêu nó cùng với tình yêu của Giai Tịch? – Cô xoa bụng.

Nhìn lớp váy bầu rộng rãi nhúc nhích khe khẽ, tim anh bỗng đập thình thịch:

- Tôi… tôi sẽ cố gắng học hỏi để trở thành một người cha xứng đáng.

Phải hết sức cố gắng anh mới dời khỏi ánh mắt khỏi người cô.

Đó là cử động thai đúng không? Bởi vì nghe thấy giọng nói của anh, nên đứa bé chào anh?

Một cơn sóng lửa cuồn cuộn ập đến, anh chờ nó chôn vùi anh, hai đầu gối không kìm được mà run lên, là bởi vì kích động.

Vì thế, anh trở thành người chồng từ nước ngoài trở về mà Gia Hàng buột miệng bịa ra.

Một hôm, không hiểu sao cô lại nói về việc định ra nước ngoài du học, anh không nói gì, bỗng cảm thấy tâm trạng rất xuống dốc, còn có phần chua chát.

Tình thế đột ngột chuyển hướng, là vào ngày chạm trán ông Án Nam Phi và bà Trác Dương.

Bà Trác Dương vô thức cho rằng anh và Gia Hàng đã làm chuyện có lỗi với Giai Tịch. Ông Án Nam Phi lại bình tĩnh ám chỉ với anh rằng chuyện đã tới nước này, làm đàn ông nên đứng ra nhận trách nhiệm, lẽ nào lại để Gia Hàng không cưới mà sinh con?

Khóc dở mếu dở, lại không thể thanh minh.

Anh nhìn Gia Hàng, Gia Hàng cũng đang nhìn anh, nở nụ cười bất đắc dĩ.

- Không sao đâu, đến con còn sinh giúp hai người, cũng coi như đã từng kết hôn. Có điều, anh đã từng nói sẽ không tái hôn, bây giờ lại định nuốt lời hả?

Đến lúc này rồi mà cô vẫn có thể nói đùa được, khiến anh muốn cười, nhưng tim lại nghèn nghẹn.

- Em phải chịu khổ rồi! – Anh chân thành xin lỗi, vì Giai Tịch, vì anh, đều khiến cô phải chịu ấm ức.

Anh vẫn ngỡ rằng mình sẽ là một người chồng tốt, nhưng lại khiến cho Giai Tịch khủng hoảng trong hôn nhân, nên cô mới làm ra chuyện hoang đường như vậy. Tất cả lẽ ra do bọn họ tự giải quyết, lại vô tình kéo Gia Hàng vào cuộc, hơn nữa càng lún càng sâu.

Anh có ích kỷ không? Có!

Họ kết hôn.

Cô nói sau khi ra viện cô sẽ rời đi, sau đó chọn một thời điểm thích hợp, âm thầm ly hôn. Theo đúng giao hẹn, không làm phiền nhau nữa.

Nhưng, dần dần, từng giây từng khắc, anh không từ bỏ được, như không có lý do nào, lại như có vô vàn lý do.

Đồng hồ điểm sáu tiếng, Trác Thiệu Hoa quơ tay vào bên trong theo thói quen, nơi đó trống không. Anh mở choàng mắt, nhớ ra rằng tối qua Tiểu Phàm ngủ trong phòng dành cho khách.

Nắng len lỏi qua tấm rèm cửa, hắt lên mặt đất. Ngày đầu tiên của năm mới, hình như trời rất đẹp.

Cảm giác tỉnh lại một mình trên giường hơi kỳ lạ, anh mở tủ tìm quần áo, một ô tủ còn lại trống rỗng. Anh đóng tủ lại, đi vào nhà vệ sinh.

Cửa phòng dành cho khách vẫn đang khép chặt, bên trong không một tiếng động.

Anh khẽ khàng gõ cửa, không có tiếng đáp. Anh đẩy một chút một chút, cửa không khóa. Ánh mắt anh men theo ánh nắng quét từ đầu giường đến cuối giường, không thấy Gia Hàng đâu, chỉ thấy Tiểu Phàm Phàm đang giang chân giang tay nằm giữa giường, mặt đỏ hồng say sưa ngủ.

- Gia Hàng? – Anh nén giọng, gọi khẽ.

Im lìm.

Anh nhìn vào phòng vệ sinh, cũng không có động tĩnh gì.

- Gia Hàng? – Anh lại gọi.

- Em ở dưới đất. – Một giọng nói ỉu xìu vọng lên từ dưới đất.

Anh vội lần theo tiếng nói.

Gia Hàng quấn một chiếc chăn đơn nằm dưới đất, muốn khóc mà không ra nước mắt.

- Sao anh không bảo em là tên nhóc thối đó lúc ngủ sẽ giãy giụa? – Mất ngủ cả đêm, hai mắt Gia Hàng đỏ mọng, bực bội đá thúng đụng nia. – Đầu tiên nó nằm thẳng, sau đó ngủ mãi, bèn xoay ngang ra giường, đá em văng xuống đất.

Đêm đông rét mướt, đến giờ tay chân cô vẫn còn rét cóng đây này.

Trác Thiệu Hoa nhịn cười:

- Xin lỗi, chuyện này là anh không tốt. Nhưng trước đây nó không có thói quen này.

- Con hư tại bố, anh lại còn dám cười!

- Rồi, rồi, anh không cười. – Trác Thiệu Hoa mím môi, nhẹ nhàng bế tên tội đồ trên giường lên đặt sang một bên. – Còn em nữa, có cần anh bế không?

Nói xong mới thấy không thỏa đáng, hai vành tai đỏ lựng lên.

- Em ghét anh! – Người không ngủ đủ, không cảm nhận được gì.

Gia Hàng đứng dậy, chiếc khăn tuột khỏi bờ vai. Cúc áo ngủ không hiểu sao bị bung mất hai nút mà cô không biết, cô quỳ xuống lườm Tiểu Phàm Phàm, làn da trắng ngần lấp ló dưới tà áo.

Thật sự là không cố ý, chỉ là tình cờ trông thấy thôi. Mặt Trác Thiệu Hoa cũng đỏ lên theo, vội vàng rời mắt, không ngừng hung hắng.

- Khe khẽ thôi, nhóc thối vẫn còn đang ngủ đấy! – Gia Hàng ngẩng đầu lên.

- Gia Hàng, cài cúc áo vào. – Giọng anh khan khan, tay chân luống cuống không biết để vào đâu.

- Cúc áo nào cơ? – Cô chớp mắt.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 55
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 16:58
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Trác Thiệu Hoa lặng lẽ hít một hơi, chỉ vào phía dưới ngực.

Gia Hàng cúi đầu xuống, muốn đâm đầu vào gối tự tử.

Không khí trong phòng bỗng trở nên mập mờ, càng lúc càng dày đặc.

Mắt Tiểu Phàm Phàm khẽ động đậy rồi từ từ mở ra, con ngươi đen láy đảo một vòng, nhìn họ nở nụ cười ngọt ngào.

Sáng sớm ra đã bị tiếng chuông điện thoại dựng dậy, chẳng ai là thấy vui vẻ cả, nhất là người đến tảng sáng mới chợp mắt.

- Nói!

Không quanh co lòng vòng, Thành Công nhắm nghiền mắt, trực tiếp dùng câu mệnh lệnh. Trong lòng biết rõ, dám ngông cuồng như vậy vào sáng sớm chẳng có mấy người.

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười trầm trầm:

- Vẫn đang ngủ à?

Thành Công mở choàng mắt ra:

- Thiệu Hoa?

Đây là bất ngờ nho nhỏ.

- Ừ, chuyện tối qua cám ơn cậu.

Đừng nhắc tới tối qua, nhắc tới là đau đầu.

- Anh em với nhau cần gì phải khách sáo? Heo không giận dỗi gì cậu chứ?

- Không.

- Thiệu Hoa, cậu nói cho tôi biết, rốt cuộc cậu thích cô ta ở điểm nào? So với Giai Tịch, cô ta chẳng ra dáng phụ nữ chút nào.

Thành Công nghiêng người, chống một tay lên, cố tình hỏi bằng giọng cợt nhả.

- Mỗi người đều có một ưu điểm riêng, không thể so sánh được. Như hai chúng ta, có thể nói ai tốt ai xấu sao?

Thành Công thầm rủa đồ nham hiểm, rõ là giương đông kích tây.

- Cậu gọi tôi không phải chỉ để cám ơn đấy chứ?

Trác Thiệu Hoa cười:

- Cậu không định đón năm mới trên giường đấy chứ, không hẹn bạn đi chơi à?

Thành Công lại nằm xuống:

- Họ đâu có tha cho tôi, chiều nay phải ra ngoài rồi.

- Bình thường ở bên nhau các cậu hay có hoạt động gì?

- Uống caphê, nghe nhạc, tới hội quán tập thể thao, buổi tối thì ăn cơm, sau đó đi xem phim hay xem kịch nhạc gì đó, nếu tâm trạng tốt thì sẽ duy trì độ ấm, cùng nhau qua đêm. – Lông mày Thành Công bỗng nhíu lại. – Ê, cậu hỏi mấy thứ này làm gì?

- Thể hiện sự quan tâm của tôi với cậu. Người đang yêu có phải đều như vậy hay không?

Nghe thấy chẳng có gì mới mẻ cả, cứ như đi xả giao tiếp khách vậy.

Thành Công cảm thấy không đúng, đây không phải là phong cách của Thiệu Hoa.

- Không phải cậu đang thăm dò tôi cách theo đuổi con gái đấy chứ? – Óc anh ta chợt lóe lên.

- Tôi đã là bố trẻ con rồi, có cần không? Thôi được rồi, cậu ngủ tiếp đi.

Thành Công miết điện thoại trong tay, khóe miệng cong lên nghiền ngẫm.

Trác Thiệu Hoa ra khỏi phòng làm việc, mặt trời đã lên cao ngọn cây, rọi sáng từng ngóc ngách trong sân. Cành lạp mai dì Lữ trồng năm ngoái đã hé những nụ hoa vàng, phảng phất tỏa hương, nhưng tới gần lại không ngửi thấy gì. Chậu thủy tiên đặt trên hành lang hai hôm nay lên rất tốt, lá xanh mướt, những nụ hoa tròn căng, thím Đường ngày nào cũng ra đếm xem đã nở được mấy bông.

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com

Gia Hàng ngủ tới trưa mới tỉnh dậy, nửa chừng cô có mở mắt ra, Tiểu Phàm Phàm đang gối đầu lên tay cô ngủ say sưa, cô lại nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Lần này tỉnh dậy, cảm thấy khắp người, đặc biệt là cánh tay vừa đau vừa mỏi. Cô cắn răng cắn lợi dịch lên phía trên, một tay cẩn thận chống ra đằng sau, tránh bị ngã một lần nữa.

Tiểu Phàm Phàm cũng ngủ no nê, chu cái miệng nhỏ lên, mở mắt ra.

- Nhóc thối đúng là vô lễ, không chúc mừng năm mới heo hả, chỉ biết cười thôi. – Gia Hàng làm mặt hề rồi cầm bộ quần áo ở tủ đầu giường lên, ngắm nghía một hồi rồi bỏ cuộc, lát nữa để thím Đường làm vậy. – Đừng động đậy lung tung, cũng không được giở trò xấu.

Tiểu Phàm Phàm chỉ cười, mút ngón tay chùn chụt.

- Ôi ôi, bẩn chết đi được, cái đồ mèo đói này. – Gia Hàng kéo tay cậu nhóc ra rồi bế cậu lên vai. Có lẽ là do bản năng, nằm trong lòng Gia Hàng, miệng cậu nhóc tự nhiên mò mẫm tìm, nước dãi thấm ướt ngực áo ngủ của cô.

- Tiểu Phàm Phàm, con… con giở trò lưu manh. – Gia Hàng hét toáng lên.

Nghe tiếng động, Trác Thiệu Hoa vội đẩy của bước vào.

- Mau, anh mau bế nó đi. Thằng nhóc này là đồ háo sắc. – Gia Hàng quắc mắt.

Trác Thiệu Hoa vừa nhìn đã thấy ngay mảng ướt trước ngực Gia Hàng, vội cụp mắt xuống bước tới bế Phàm Phàm:

- Phàm Phàm, nói với heo là chúng ta không cố ý, không được chụp mũ lung tung như thế.

Tiểu Phàm Phàm chỉ khoái chí nhe cái miệng toàn lợi ra.

Gia Hàng chớp mắt liên tục:

- Hai người còn lý luận nữa, nếu cố ý thì xong chắc rồi.

- Vậy em có muốn tính sổ không? – Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực.

Ánh mắt ấy của anh như có thể hút người ta vào trong vậy, Gia Hàng thấy choáng váng, lẩm bẩm:

- Cứ ghi đấy đã, sau mùa thu tính sổ.

- Được rồi, thời gian của chúng ta còn rất nhiều. Heo con ơi, dậy đi thôi!

Câu này không biết là nói với Phàm Phàm, hay là nói với Gia Hàng.

Gia Hàng thần ra một lúc, khi định hỏi, thì hai bố con đã ra khỏi cửa.

Trên bàn ăn, vẻ mặt thím Đường và dì Lữ rất kỳ quái, như thể đang giấu diếm bí mật gì đó, thỉnh thoảng lại ra hiệu bằng mắt, nhìn nhau cùng cười. Khi cô nhìn sang thì họ bèn tỏ vẻ tự nhiên. Nhưng dấu vết để lại quá rõ ràng, lòng cô đầy ngờ vực.

Cô nhìn Trác Thiệu Hoa nghi hoặc, anh đang nghe điện thoại.

Tối nay Đại học Quốc Phòng có liên hoan mừng năm mới, mời anh tới dự. Anh nói anh có chút việc không đi được.

Ăn cơm xong, Tiểu Phàm Phàm và thím Đường đi sang khu nhà phía sau chơi. Con gái nhà đó mới từ Nội Mông Cổ về Bắc Kinh chờ đẻ, rất thích Tiểu Phàm Phàm. Gia Hàng về phòng lên mạng một lúc, ẩn nick đăng nhập QQ, phát hiện ra Chu Văn Cẩn xuất hiện trong danh sách bạn của cô, còn để lại tin nhắn.

“Heo, về Bắc Kinh rồi. Số điện thoại vẫn như cũ, đọc được tin nhắn thì liên lạc với anh, anh có chuyện rất quan trọng cần gặp em”.

Chuyện có quan trọng đến mấy, qua ba năm, cũng trở nên không quan trọng.

Gia Hàng nhắm mắt lại, tắt QQ, vẫn chiêu cũ, anh ăn trộm mật khẩu của cô, thêm mình vào danh sách. Trước đây cô sẽ ra tay phản kích, giờ thì lười rồi.

Điện thoại có vài tin nhắn chúc mừng năm mới, mấy kẻ xấu xa kia còn lười hơn cô, toàn nhắn tin hàng loạt trên mạng. Chỉ có Mạc Tiểu Ngải là ngoan nhất, kỳ cạch gõ từng chữ: “Heo, chúc mừng năm mới! Chu sư huynh tìm mình, anh ấy muốn có số điện thoại của cậu, mình cho anh ấy được không?”

Mắt hơi nhức, cô vội nhắm lại, lúc mở ra, nghe thấy thủ trưởng đang đứng ngoài gọi cô.

Thủ trưởng đã thay bộ quần áo mặc ra ngoài, tưởng anh tới chào tạm biệt mình, cô vẫy vẫy tay.

Thủ trưởng chăm chú nhìn cô, không nhúc nhích.

- Anh còn gì dặn dò nữa ạ? – Cô hỏi.

- Anh đang đợi em.

- Hả?

- Hôm nay trên phố chắc là náo nhiệt lắm.

Cô không hoa mắt chứ, trên gương mặt đẹp trai của thủ trưởng lại thoáng chút thấp thỏm và hơi mất tự nhiên.

- Ừ! – Năm mới ở thủ đô, bao ống kính trên thế giới đang chỉa vào, không náo nhiệt cũng phải làm cho náo nhiệt.

- Chúng ta… cùng ra phố xem.

Sợi dây cảnh giác trong lòng lập tức căng lên, cô nuốt nước bọt:

- Chỉ xem thôi, không muốn mua gì chứ?

- Chắc không.

Cô nghiêng đầu ngẫm nghĩ:

- Hôm nay nhiều xe, tắc lắm, em muốn đi tàu điện ngầm.

- Được! – Đâu phải chưa đi bao giờ.

- Buổi tối em muốn ăn vặt ngoài vỉa hè.

- Được! – Đâu phải chưa từng ăn.

- Bộ quần áo này của anh nghiêm túc quá, trông chẳng ra dáng đi dạo phố gì cả, cứ như đi dự họp ấy.

Anh câm nín nhìn trời, hồi lâu sau cúi đầu xuống:

- Anh đi thay!

- Thôi. – Cô gượng gạo chun mũi, khí chất của thủ trưởng là từ xương cốt, sợ là có mặc đồ ăn mày trông vẫn giống cảnh sát chìm. – Nói rõ nhé, hôm nay không được bắt nạt em.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hái Sao (Trích Tinh) Full (Lâm Địch Nhi - Ngôn Tình, Hiện Đại, Quân Nhân)
Page 11 of 26«129101112132526»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Hái Sao (Trích Tinh) Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Hái Sao (Trích Tinh) Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook