Hái Sao (Trích Tinh) Full (16) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Hái Sao (Trích Tinh) Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 16 of 26«1214151617182526»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hái Sao (Trích Tinh) Full (Lâm Địch Nhi - Ngôn Tình, Hiện Đại, Quân Nhân)
Hái Sao (Trích Tinh) Full
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 76
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:01
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Anh không thể già quá nhanh được, không thể quá khô cằn, nếu không sẽ bị hai người này tống cổ ra ngoài, vậy thế nào mới tốt đây? Không được, anh phải hòa nhập với bọn họ, trở thành một thể thống nhất.

Phàm Phàm thật may mắn biết bao, Heo vừa là mẹ vừa là chị vừa là bạn, khi ở bên nhau đều vang tiếng cười, như vậy mới là tuổi thơ. Tuổi thơ của anh ngoài kỷ luật thì là mục tiêu, không biết trò chơi là gì. Câu nói cửa miệng của bà Âu Xán là: Thiệu Hoa, là con nhà danh tướng, con không thể để bố mẹ thất vọng được.

Đáng tiếc, anh vẫn khiến họ phải thất vọng.

Nhưng anh không thấy áy náy.

Anh tin rằng, Phàm Phàm của anh sẽ không khiến anh thất vọng.

- Còn nói là đến cổ vũ, hóa ra là đến té nước cho người ta. – Gia Hàng hung hăng huơ nắm đấm lên với Phàm Phàm.

Tiểu Phàm Phàm chẳng chút xấu hổ, vẫn vừa lắc mông vừa đá đôi chân xinh xinh.

- Gia Hàng, đúng thế, anh và Phàm Phàm tới để tạt nước. – Vẻ mặt anh bỗng trở nên rất nghiêm túc.

- Tại… tại sao? – Tư duy của Gia Hàng không theo kịp với sự chuyển hướng đột ngột của thủ trưởng.

- Harvard quá xa xôi, anh và Phàm Phàm đều ích kỷ không muốn em đi. Ngắn nhất là hai năm, dài thì chưa biết được. Khi gặp lại, Phàm Phàm sẽ không chỉ bằng thế này, em trêu con, con cũng sẽ không cười với em như thế này. Chưa biết chừng, con sẽ không nhận ra em nữa. Đây là điều em muốn sao?

Cô chẳng nói chẳng rằng, cởi áo ngoài đi vào phòng vệ sinh gột chỗ nước tiểu, lúc đi ra, khuôn mặt căng cứng lên.

Đang cười toe toét, Tiểu Phàm Phàm biết ý ngừng nghịch ngợm, mút ngón tay nhìn cô rồi lại nhìn anh.

Gia Hàng treo áo trước máy sưởi, cong môi ngoái đầu lại, rồi lại ngồi xuống.

- Có lúc em cũng tự hỏi mình, rốt cuộc việc đi du học có ý nghĩa lớn đến mức nào với em? Bản thân em cũng không có câu trả lời. Mấy năm nay, em kiên trì tự học, ở nước ngoài có thể học có hệ thống hơn, nhưng cũng chẳng giúp được là bao. Nếu là vì một công việc với mức lương hậu hĩnh, thì Trì Sánh sẽ không khiến em chịu thiệt. Giống như Bill Gates còn bỏ học nửa chừng đi viết phần mềm, thạc sĩ cũng chỉ làm công cho ông ấy, học lực chẳng nói lên điều gì. Trước đây, ra nước ngoài là một mục tiêu, em nỗ lực để đạt được, những việc khác em không nghĩ nhiều. Bây giờ mục tiêu đã đến gần, em lại cảm thấy hoang mang. Nhưng dù thế nào, vẫn phải thi cho tốt, Gia Hàng không thể chịu thua. Em thà từ chối lời tuyển sinh của Harvard, chứ không muốn vì thi không đỗ mà bị họ từ chối. Những việc khác, em cần thời gian để suy nghĩ cho kỹ, cũng có lẽ có chuyện gì đặc biệt khiến em phải từ bỏ.

Đây mới là Gia Hàng chân chính sao? Tự tin, dũng cảm, kiên cường, đôi mắt sáng lấp lánh đầy thu hút, che lấp những vì sao trong đêm đông, bảo anh làm sao có thể nhìn mà không thấy?

Anh nhìn cô đăm đăm.

Thật sự không có bất kỳ tạp niệm nào, chỉ tự nhiên nhoài người qua, nâng cằm cô lên, khẽ khàng đặt một nụ hôn lên đôi môi bóng hồng.

Bởi vì rất muốn, nên đã làm.

- Tốt, đừng nghĩ ngợi gì hết, tập trung thi đi, thi xong thì cùng bố mẹ đón Tết.

Phàm Phàm cũng nên ra mắt bác và ông bà ngoại rồi.

Rất lưu luyến mùi hương thanh tân từ đôi môi ấy, nhưng vẫn phải dứt khoát buông ra, ngày tháng còn dài!

Cô sờ lên môi, ngẩn ngơ hóa đá.

Vừa rồi không phải là hôn, là cắn phải không?

- Lần này là cổ vũ thật sự. – Anh nghiêm túc bế Phàm Phàm lên. – Phàm Phàm, con nói có phải không?

Tiểu Phàm Phàm cũng chu cái miệng nhỏ nhoai người ra.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 77
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:01
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÁI SAO
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Chương 18: Ánh trăng sáng bóng cao lồng lộng (2)

Từ phòng máy bước ra, Chu Văn Cẩn nhìn đồng hồ, vừa vặn mười giờ.

Diêu Viễn gọi anh từ đằng sau, Trung tâm đã chuẩn bị bữa khuya ở nhà ăn, bảo anh đừng vội về khách sạn.

Anh xua tay:

- Mình không đói.

Thời tiết ở Trung tâm đẹp hơn ở Bắc Kinh nhiều, nơi này nằm giữa một hẻm núi, không khí trong lành, nhiệt độ vừa phải. Hôm nay Tây Xương trời trong xanh, một vầng trăng tỏ lửng lơ giữa trời, sao mờ lác đác. Hơi ngẩng đầu lên, sẽ nhìn thấy tháp phóng vệ tinh cao bảy mươi sáu mét và đài tránh tuyết cao hơn ba trăm mét.

Lúc này, đi bên ngoài cũng không hề cảm thấy lạnh.

Buổi chiều, vệ tinh do phía Liên Xô ủy thác cho trung tâm phóng đã tới điểm chỉ định, anh vừa khéo được chứng kiến, cảnh tượng hết sức hùng tráng. Nhưng anh không cách nào chứng kiến quá trình phóng vệ tinh sẽ diễn ra một tháng sau. Phía Bộ đã có lệnh, ngày kia bọn họ phải về Bắc Kinh.

Trong ngành này, anh vốn sở trường phòng ngự. Ở Harvard, lại chuyên về phòng ngự an toàn. Các chuyên gia phụ trách kiểm tra việc rò rỉ thông tin, còn việc nâng cấp bảo mật mình anh một cõi, nhiệm vụ hoàn thành một cách có thể coi là hoàn hảo, hiện giờ hệ thống đã khôi phục lại như cũ, chỉ có điều những người khác vẫn chưa tìm ra dấu vết của tin tặc.

Các chuyên gia an ninh nhận xét, có khả năng là hacker tự mình khiêu chiến, mang tính chất đùa dai, cũng có khả năng là một cao thủ thật sự đang khởi động. Năm 2008, một tổ chức hacker mang tính toàn cầu đã lợi dụng quy trình lừa đảo ATM, chỉ trong vòng một đêm đã cướp đi chín triệu đô la Mỹ từ bốn mươi chín ngân hàng trên toàn thế giới, tới nay vẫn chưa phá được, nghe nói đến cả một người tình nghi cũng không có.

Tâm trạng mọi người khá nặng nề, chuyên gia dẫn đội báo cáo với Trác Thiệu Hoa tình hình phía bên này, nghe xong, anh liền ra lệnh về Bắc Kinh.

Chu Văn Cẩn có thể coi là người có tâm tình nhẹ nhõm nhất trong nhóm, điều duy nhất không trọn vẹn là Tây Xương ở khá xa Bắc Kinh, anh nhớ Heo.

Bàn tay nắm điện thoại đổ mồ hôi, trái tim lại vì một dãy số mà đập thình thịch.

Chưa nói chuyện đã thấy mặt hơi đỏ. Hơi mất tự nhiên, anh đã quen ăn nói kiểu bốp chát với Heo, dịu dàng thắm thiết như thế này thật xấu hổ.

- Đang làm gì thế?

- Đang định chơi địa chủ với Ninh Mông trên mạng. Xong việc chưa? – Gia Hàng lại hết sức thoải mái.

- Thi thế nào rồi?

- Cũng ổn, dù sao chỗ nào biết thì sẽ làm được, chỗ nào không biết thì bỏ qua.

Nếu cô nói là cũng ổn, tất nhiên là chắc chắn tới 90%. Heo luôn khiến anh không dám buông lơi, nói là nguyện ý thua cô, nhưng anh chỉ muốn thua trên mặt tình cảm, những mặt khác anh phải nỗ lực.

- Sao không ra ngoài với bọn Tiểu Ngải cho thoải mái?

- Tiểu Ngải làm thêm ở công ty, Ninh Mông sợ lạnh. – Giọng hơi oán trách.

- Hết cảm rồi chứ?

- Ừ! – Cô khụt khịt mũi để chứng minh.

- Ngày mai muốn làm gì?

- Ngủ, sau đó chẳng làm gì cả. – Cô cười.

- Anh… ở đây trăng rất to, ánh trăng rất đẹp.

- Tây Xương còn có tên là Nguyệt Thành, trăng đẹp là đương nhiên. Chu sư huynh, anh lãng mạn hơn hồi xưa đó!

- Heo, khi anh về Bắc Kinh, đừng gọi anh là Chu sư huynh nữa.

- Tại sao?

- Chúng ta chính thức qua lại đi! – Cuối cùng cũng đã có thể nói ra một cách trôi chảy rồi, cũng may là nói theo cách này, chứ nếu đứng trước mặt cô, thật sự không thể mở miệng.

Đầu bên kia bỗng nhiên im lặng, ngay cả hơi thở cũng không cảm thấy nữa, nhưng anh biết cô vẫn đang nghe.

- Câu nói này chậm mất ba năm, thật may, anh vẫn còn cơ hội để nói. Nếu em… rất muốn ra nước ngoài học, cũng được, lần này đến lượt anh đợi em. Nếu em từ bỏ, anh nghĩ anh sẽ… sướng phát điên.

- Em…

- Suỵt! Đừng nói gì cả, đợi anh về rồi nới với anh. Hôm nào chúng ta về Bắc Hàng chơi bóng đi, thật nhớ sân bóng ở đó, rồi đến mời thầy hướng dẫn cùng đi ăn cơm. Heo, đồng nghiệp của anh tới rồi, anh cúp máy đây!

Mỉm cười tự diễu, rất muốn tặng một nụ hôn qua sóng điện thoại lên má cô, nhưng vẫn không đủ dũng cảm.

- Tạm biệt!

- Nói chuyện với ai mà cười dịu dàng vậy? – Diêu Viễn chạy tới, quăng cho anh một cái túi giấy. – Lấy cho cậu hai cái bánh bao này.

- Cám ơn! – Bánh bao vẫn còn nóng hổi, anh lấy ra cắn một miếng.

- Cô bé đàn em kia hả? – Diêu Viễn ngắm nghía anh.

Anh chỉ cười không đáp.

- Không phải bị mình đoán trúng rồi đó chứ? – Diêu Viễn cau mày. – Văn Cẩn, cậu muốn bị đuổi việc hẳ?

Anh quay đầu dò hỏi.

Diêu Viễn dừng chân lại, vẻ mặt rất nghiêm túc:

- Cậu có biết cô sư muội của cậu là gì của thủ trưởng không?

- À, việc đó hả, có thể là gì chứ? – Anh không để tâm, cười khì ngoạm cái bánh bao trong tay một miếng.

Sắc mặt Diêu Viễn trầm xuống:

- Có lần ở trường bắn, mình nghe quản lý Đầu To tán gẫu với người khác, nói thủ trưởng rất yêu thương vợ mới, buổi tối còn cất công đưa cô ấy tới trường bắn. Người khác hỏi là chuyện từ bao giờ, ông ấy nói là tối mùng Bốn. Tối hôm đó, chúng ta… chẳng phải đi nhờ xe thủ trường vào thành phố sao?

Chu Văn Cẩn chẳng tỏ vẻ gì, nhưng tâm trạng hình như chẳng bị ảnh hưởng:

- Đúng thế.

- Chẳng lẽ người mà chúng ta đang nói tới không phải chính là cô sư muội của cậu sao? – Lông mày Diêu Viễn chau lại.

Chu Văn Cẩn nhanh chóng giải quyết cái bánh bao thứ hai, rút khăn ra lau tay:

- Là cùng một người, nhưng không phải là chuyện đó.

Diêu Viễn không hiểu.

Mặt Chu Văn Cẩn thoảng chút dịu dàng:

- Cho dù cô ấy có con, mình cũng chẳng lấy làm lạ. Cô ấy à… – Anh lắc đầu cười khẽ – Chỉ cần để chọc tức mình, lời ác độc thế nào cũng dám nói ra, chẳng lo sau này sẽ hối hận. Hôm đó mình tức mụ cả đầu, đánh mất tỉnh táo, trách nhầm cô ấy, lại còn xúc phạm cô ấy. Cậu bảo cô ấy có thể bỏ qua cho mình không? Tất nhiên là sẽ công kích mình một cách cực kỳ nặng nề. Ha ha, bọn mình là oan gia mà! Bây giờ bọn mình đều đã nói rõ, cô ấy với thủ trưởng chỉ là quen biết, không phải như cậu tưởng đâu. Diêu Viễn, sao cậu cũng nhiều chuyện vậy nhỉ?

- Mình… mình… – Diêu Viễn không ngừng chớp mắt, nhưng những lời này là đích thân thủ trưởng đã nói với người khác, thủ trưởng là người tùy tiện đem hôn nhân ra làm trò đùa sao?

- Đừng mình mình tớ tớ nữa, hôm nào mình sẽ chính thức giới thiệu cho hai người làm quen. Cô ấy chỉ hung dữ với mình thôi, còn với những người khác lại rất dễ gần.

Nhìn nụ cười đầy tình cảm, nghe giọng nói đầy tự hào của anh, không hiểu sao Diêu Viễn chẳng thể nào lạc quan lên được.

- Văn Cẩn. – Cô hơi ngẩng đầu lên dưới ánh trăng, ánh mắt thoáng lo âu. – Nếu… sư muội của cậu thích người khác, cậu sẽ thế nào?

- Ba năm nay, cậu có thấy mình thích ai khác không? – Anh vẫn cười.

Anh là chàng trai ưu tú xuất sắc, con gái nước ngoài tác phong tân tiến, số người chủ động bày tỏ không ít, cô thật sự chưa từng thấy anh đi gần ai, trừ cô. Cô chẳng qua là đồng bào, đồng nghiệp, là bạn học, nếu không, cũng sẽ chẳng thân thiết đến vậy.

- Mình không thích người khác, cô ấy đương nhiên cũng sẽ không, bởi vì bọn mình là cùng một kiểu người, sẽ không để ý tới những kiểu người khác. – Anh nói một cách kiên định.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 78
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:01
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Không biết là ánh trăng quá đẹp hay đèn đường quá sáng, Diêu Viễn chỉ cảm thấy măt mình nhức nhối, vội xoay người đi nhắm mắt lại, khóe miệng trễ xuống.

Tối hôm đó, lúc chơi đấu địa chủ với Gia Hàng, Ninh Mông nói nhóm tam bảo bọn họ đã lâu lắm rồi không tụ tập. Hai cô gái bàn bạc một hồi, quyết định bắt nặt Mạc Tiểu Ngải.

Tiểu Ngải yêu tiền như sinh mệnh, lần này lại vô cùng hào phóng, đồng ý cái rụp, điều kiện là Gia Hàng phải giúp cô nàng vào được Trì Sánh.

Ba người bọn họ đi ăn lẩu ở một quán lẩu gần trường Bắc Hàng, gọi một lốc bia.

- Mình càng ngày càng thích không khí ở tổ mỹ thuật, hơn nữa đó cũng là công việc mình thích làm, quan trọng nhất là phúc lợi ở Trì Sánh rất tốt. – Tiểu Ngải nói, mồm nhồm nhoàm thức ăn.

Ninh Mông quẳng cho cô nàng một cái lườm khinh bỉ:

- Trong bản lĩnh của cậu kìa, lại còn học thạc sĩ cơ đấy, thế mà lại trông chờ vào kẻ thất nghiệp như Heo.

- Chẳng còn cách nào khác, giám đốc Mã của Trì Sánh coi trọng Heo mà! Đứng dưới mái hiên tất phải cúi đầu.

Ninh Mông cười híp mắt với Gia Hàng:

- Dạo này có duyên với đàn ông quá nhỉ!

Gia Hàng cầm đũa khua khoắng không ngừng trong nồi lẩu, mặt không biến sắc:

- Có lúc nào mình kém duyên với đàn ông đâu?

Ninh Mông cốc đầu cô nàng:

- Cậu thì giỏi rồi, Heo à, nói mau, cậu định cảm ơn mình như thế nào đây?

- Thôi đi cậu, cậu đã làm gì cho mình nào?

- Ha, cậu và Chu sư huynh gương vỡ lại lành là công của ai?

Tiểu Ngải vẫn chưa rõ nội tình, sốt ruột giãy nẩy lên:

- Khai mau, bây giờ tới bước nào rồi?

Ninh Mông chỉ vào Gia Hàng:

- Con heo độc thân suốt hai mấy năm này, cuối cùng cũng đã bán được rồi.

- Chu sư huynh! – Tiểu Ngải kích động siết chặt hai tay như một nữ tu đang cầu nguyện, thành kính ngước nhìn trần nhà ám khói đen sì. – Heo, cậu được luộc rồi.

Gia Hàng nhướm khóe mắt, cười hì hì với Ninh Mông:

- Ba đứa con gái ríu rít ở chỗ này thì có nghĩa lý gì, gọi bác sĩ Thành tới chơi đi, anh ta náo nhiệt lắm.

Ninh Mông lập tức im bặt, trút căm phẫn vào đồ ăn. Kỳ nghỉ Tết dương lịch, cố công trang điểm đi gặp mặt Thành lưu manh, nghĩ lại mà muốn cho mình mấy cái bạt tai. Lúc đó chắc não cô bị úng thủy rồi, chẳng lẽ lại cho rằng anh ta có thiện cảm với mình chắc? Đúng là tự chuốc nhục vào thân!

- Bác sĩ Thành là ai? – Mạc Tiểu Ngải nhìn hai cô bạn.

- À, bạn của Ninh Mông ấy mà.

- Heo… – Mặt Ninh Mông nhăn nhúm.

Gia Hàng chớp mắt, quay sang Mạc Tiểu Ngải bằng vẻ mặt vô tội:

- Cậu thấy đấy, không phải mình không nói mà là nó không cho mình nói.

Tiểu Ngải hào sảng vỗ vai cô:

- Không sao, cậu nói đi, ai dám đánh, chị đây sẽ đỡ cho.

- Ê, tôm sắp chín hết rồi, các cậu có ăn không hả?

Ninh Mông hậm hực đá chân Gia Hàng dưới gầm bàn. Gia Hàng méo xệch mồm:

- Rồi rồi, bây giờ không nói nữa, lát nữa mình và Tiểu Ngải nói riêng với nhau thôi.

Tiểu Ngải hiểu ý nâng ly lên:

- Uống bia nào, uống bia nào!

Ninh Mông trợn mắt, cốc ba người chạm vào nhau.

Điện thoại của Gia Hàng bỗng reo lên, Trác Thiệu Hoa gọi.

Thi IELTS xong, cô nói muốn xả hơi vài ngày, anh nói đó là điều nên làm. Mấy hôm nay, tối nào cũng gọi một cú điện thoại, toàn nói chuyện Phàm Phàm.

- Ở đây ồn quá, mình ra ngoài nghe điện thoại. – Gia Hàng liếc sang bốn con mắt đang trợn tròn bên cạnh.

- Bạn Gia Hàng ơi, là Chu sư huynh phải không, à, mấy đứa đàn em bọn mình phải lịch sự chào hỏi một tiếng chứ. – Mắt Ninh Mông đảo mấy vòng, bất thình lình giật điện thoại của Gia Hàng, Gia Hàng định giành lại, nhưng hai tay Tiểu Ngải đã giữ chặt lấy cô.

Ninh Mông yểu điệu cười với cái điện thoại:

- Chu sư huynh, cho bọn em mượn Heo một tối, không được giục, biết là bọn anh lâu rồi mới gặp, tình cảm nồng đượm, nhưng làm người phải rộng rãi, không nên chỉ biết tình cảm mà quên tình người. Ba năm nay, người ở bên Heo chính là bọn em. Lúc nó nhớ anh, bọn em an ủi nó, lúc nó rơi lệ, bọn em đưa khăn, lúc nó oán trách anh, bọn em khai sáng cho nó, lúc nó lạnh lẽo, bọn em ủ ấm cho nó, lúc nó hờn dỗi, bọn em giúp anh giật dây. Chu sư huynh, xem ra anh nên tặng bọn em một món quà thật lớn đó!

- Mình cũng muốn nói. – Tiểu Ngải giơ tay, không chịu thua kém.

Tiểu Ngải đón lấy cái điện thoại, hứng chí quay lưng đi:

- Chu sư huynh, anh đừng trách em giấu giếm anh, em là bị ép buộc thôi, thực ra Heo chưa từng quên anh. Thật đó…

Gia Hàng thở phì phò, hận không thể ăn tươi nuốt sống hai kẻ trước mắt, phen này thì hay rồi, mặt mũi chìm tuốt xuống đáy Thái Bình Dương rồi.

Ninh Mông âu yếm véo má cô:

- Đừng keo kiệt thế, tấm tình của mình với Chu sư huynh đã chết nghẻo từ tám trăm năm trước rồi, mình và Tiểu Ngải mừng thay cho cậu, chẳng dễ dàng gì, đi một vòng thật lớn, cuối cùng động lòng trước người ban đầu, thật tốt biết mấy!

- Sao Chu sư huynh không nói gì thế? – Mạc Tiểu Ngải vỗ vỗ điện thoại. – Tín hiệu không tốt à?

- Chắc không phải do tín hiệu đâu, là tôi không có cơ hội ngắt lời cô. – Đầu dây bên kia bỗng vang lên một giọng nói thanh thoát nhã nhặn.

- Mẹ ơi… – Tiểu Ngải hoảng hốt ném điện thoại về phía Gia Hàng. – Xấu hổ quá, không phải Chu sư huynh.

Ninh Mông cũng đơ ra:

- Thế thì là ai?

- Lát nữa sẽ tính sổ với các cậu. – Gia Hàng hung hãn lườm bọn họ rồi cầm điện thoại lên. – Xin lỗi, ở đây có hai con bé uống bia bị lên cơn.

- Cũng may mà em tỉnh táo. – Trác Thiệu Hoa cười rất bình tĩnh. – Vậy thì nói cho anh biết. – Phía bên kia đường có tòa nhà nào nổi bật?

- Công viên trung tâm có được tính không?

- Công viên trung tâm như thế nào?

- Mấy ông bà già thích đến đây hát kinh kịch, chơi chim đó.

- Ờ, biết rồi, em chơi tiếp với bạn đi, anh cúp máy đây.

- Heo, ai thế? – Hai cô bạn gái nhìn cô bằng ánh mắt siêu tò mò.

Gia Hàng hoàn toàn tuyệt vọng với hai cô bạn này, theo lý mà nói, lẽ ra bọn chúng nên xin lỗi một câu rồi hẵng hỏi chứ, cô giận dữ giơ một cánh tay lên:

- Đi thanh toán!

Ba người ở ba hướng khác nhau, không có ai thương hương tiếc ngọc, chả ai tiễn ai, tạm biệt nhau ở ngay cửa quán lẩu trong trạng thái hơi ngà ngà say.

Gia Hàng không vội gọi xe, ăn không nhiều lắm, chỉ là muốn để gió thổi bớt mùi bia đi.

Con đường đầy bóng râm bên ngoài Bắc Hàng này, cô đã đi không biết bao nhiêu lần, đi một mình, đi cùng với Ninh Mông, Tiểu Ngải, cũng từng đi cùng với Chu Văn Cẩn.

Mặt đường đóng băng, hơi trơn. Gió đêm thổi những đụn tuyết trên cây rơi lả tả, quật vào mặt đau nhức.

Trái tim hơi hốt hoảng.

Có bao giờ có một lúc như vậy, trong lòng có một nơi, trèo đèo lội suối để đi tới, chịu đựng nỗi cô đơn, chịu đựng mất mát, trải qua sương gió, đột nhiên tới đích. Nơi đó vẫn là nơi đó, không đi nhầm, nhưng đứng tại đó, lại không kích động đến mức khóc òa, ngược lại không biết phải làm gì.

Cô không phải là Ninh Mông, bản tính đa tình, cũng không phải là Tiểu Ngải, tinh tế nhạy cảm. Nhưng ở lứa tuổi mộng mơ, tình cảm cũng lặng lẽ nảy mầm. Đúng vậy, rất thích ở bên Chu sư huynh, chơi bóng, ăn cơm, chơi game, từ thư viện về ký túc nghỉ ngơi, vừa mới tạm biệt, nhưng nằm trên giường đã mong mau chóng tới ngày mai để được nhìn thấy anh.

Đó chính là tình yêu ư?

Cô còn chưa kịp xác nhận, anh đã ra đi.

Được thôi, dù là như vậy.

Bây giờ nghe nói tình yêu trở lại, nhưng cô lại không tìm được cảm giác chỉ mới nhướn mày tìm đã loạn nhịp ban đầu. Khi Ninh Mông trêu chọc cô và anh, cô cảm thấy phiền phức, dường như nhắc tới chuyện này rất mất tự nhiên.

Sự thân mật không trải qua thời gian khiến người ta bất an.

Cũng có thể do cô chậm chạp, chậm tiêu!


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 79
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:01
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Đêm nay, trăng sao ẩn náu mấy hôm lại ló dạng, ánh trăng hắt lên tuyết trắng, sáng rỡ như ánh đèn đường. Ở ngã tư có một chiếc xe, bên xe có một người, trên tay có một đốm lửa nhỏ.

- Gia Hàng! – Cô hờ hững bước qua, không để ý đó là người quen, người đó đành phải lên tiếng.

Cô ngoái lại theo phản xạ:

- Thiếu tướng Trác, trùng hợp vậy, anh đang đi tuần ở quanh đây à?

Ánh mắt ánh lên ý cười:

- Đúng thế, xem xem có cô gái nào bỏ nhà đi lạc không?

Cô hào hứng nhòm qua cửa xe:

- Tiểu Phàm Phàm ở bên trong à?

Thoáng chút thất vọng, cậu nhóc thối không có trong đó.

- Nhớ con hả?

- Đương nhiên!

- Tìm con dễ lắm mà! – Anh cười trầm ấm, mở cửa ghế phụ lại, đẩy cô vào trong.

Cô gãi đầu.

Anh ngửi thấy mùi bia nhàn nhạt trên người cô, gương mặt cũng hơi ửng hồng, ánh mắt mơ màng, dịu dàng hơn lúc thường rất nhiều. Tim bỗng thắt lại.

- Về nhà với anh nhé?

Nỗi dịu dàng như sắc đêm đang bồng bềnh trôi giữa hai người, khiến cô vô cớ run lên, như không dám tin:

- Không, chị hai… kiểm tra, em phải ở chung cư.

- Anh thì không sao, tranh thủ lúc nào về tới Tiểu Phàm Phàm. Hôm nay ban ngày con không chịu ngủ giường bé, nhất định đòi cái giường ở phòng dành cho khách.

Đầu sắp gục xuống đất rồi, vì cảm giác tội lỗi quá nặng nề.

- Nếu đã gặp nhau ở đây, anh đưa em đến chỗ này chơi.

- Chỗ nào ạ?

Anh đưa một ngón tay lên môi cô:

- Ngoan, đừng nói gì, cứ đi với anh thôi.

Cô vội gật đầu.

Ngón tay lưu luyến hơi ấm trên môi, dịu dàng ve vuốt, thật lâu.

Tiếng tơ lặng lẽ bây giờ càng ha[3], không khí ngày càng mơ màng, cô hít sâu một hơi, đẩy tay anh ra:

- Tay có vi khuẩn.

[3] Mượn ý thơ trong bài Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị.

Quay đầu ra ngoài cửa sổ, tai và gáy nóng nực.

©STENT

Anh cười khẽ, chăm chú lái xe.

- Là trường học ạ?

Xe dừng bên ngoài một bức tường bao rộng lớn, nhìn vào trong, tòa nhà bên trong không cao vút lên, vài cành cây cổ thụ vươn ra ngoài bức tường, không có đèn đóm sáng lòa, bốn bề lặng như tờ.

Trác Thiệu Hoa ừ một tiếng.

- Em nghe nói trường học ở khu vực này không dễ vào đâu!

Là thủ đô, sự phân hóa xã hội ở Bắc Kinh là rõ nét nhất. Con em nhà bình thường muốn học trường tốt, vốn là không có cửa. Một số trường học thậm chí chỉ nhận trẻ em quốc tịch nước ngoài, hệt như tô giới ngày xưa.

- Nơi này vốn là một cái chợ, sau này chợ bị dỡ bỏ nên mới xây trường học ở đây.

- Thật khó tin. – Ở đây là trung tâm thành phố, dù nhìn từ góc độ nào thì giá trị của chợ vẫn lớn hơn trường học.

Trác Thiệu Hoa cười:

- Anh học tiểu học, trung học ở đây.

- Oa oa, thủ trưởng, không phải là vì anh nên mới xây trường đó chứ? – Gia Hàng nảy sinh suy nghĩ kỳ quái.

Trác Thiệu Hoa cười khẽ:

- Ngôi trường này đúng là đặc biệt xây vì một người, nhưng người đó không phải là anh. Anh và người đó bằng tuổi, nhập học cùng năm, bà nội của người đó thích nơi này.

Gia Hàng thốt lên:

- Cường hào ác bá, chủ nghĩa quyền lực!

- Đừng có bất mãn như vậy, sau này Tiểu Phàm Phàm cũng sẽ học ở đây!

- Ở đây á? – Giọng cô cáo vút lên.

- Sao, em có cách nghĩ khác à?

- Đương nhiên là khác, em chẳng hiểu gì về ngôi trường này, chất lượng giáo viên thế nào, chất lượng học tập ra sao, còn nữa… – Nhìn sự dịu dàng trong mắt anh, cô đột nhiên có cảm giác như bị cái gì đập vào đầu. – Ha ha, đừng để ý đến lời em, em không cần nghĩ gì cả, chuyện của Tiểu Phàm Phàm, anh sẽ… cố gắng hết sức.

Vẫn còn mấy năm nữa mới tới lúc Phàm Phàm vào học, khi đó họ còn giữ liên lạc không? Chắc là không.

Vẻ mặt âm thầm trở nên ảm đạm, cô là người giấu không nổi tâm sự, cố ý giấu mặt vào màn đêm, không cho anh nhìn rõ.

- Được, vậy để anh lo, anh muốn cho con học tiểu học, trung học ở đây, sau đó vào trường quân sự.

- Sao phải vào trường quân sự, trường trung học bình thường không đào tạo được nhân tài hay sao?

- Vừa rồi đã nói rồi mà, việc dạy dỗ Tiểu Phàm Phàm em không phải lo.

Cô tức tối mím chặt môi.

Anh cười, nhoai người lên véo mũi cô:

- Gia Hàng, Tiểu Phàm Phàm sắp được ba tháng mười ngày rồi, giữa đêm khuya giá rét chúng ta bàn chuyện này có phải hơi sớm quá không?

- Tại anh khơi mào trước. – Cô lẩm bẩm.

- Ừ, tại anh không đúng, sau này anh không lo chuyện này nữa, để em quyết định hết, nhé?

- Em… học trường bình thường, nhưng cũng không trở thành cặn bã.

- Anh hy vọng Phàm Phàm giống em.

Cô ngẩng đầu lên cười đắc ý, không hề để ý tới ý tứ sâu xa trong lời anh.

Anh đưa cô về chung cư, đường ống nước của tiểu khu bị hỏng, mặt đường bị đào xới lung tung. Cô bảo anh không cần đi xe vào trong, cô sẽ xuống xe ở ngoài cửa.

- Hôm nay tìm em có việc gì khác không? – Lúc mở cửa, tim cô đập thình thịch, ngoảnh lại nhìn anh.

Cũng may, cô nhóc này không đến nỗi ngốc lắm.

- Có chút chuyện. – Anh thong thả nói.

- Chuyện gì?

- Bố mẹ anh hẹn em cùng ăn cơm.

- Ồ!

- Chuyến bay của bố mẹ em sẽ đến Bắc Kinh vào chiều Tết ông Táo.

- Thế mà anh để tới bây giờ mới nói. – Cô hét lên.

- Em không hỏi, anh tưởng là em không quan tâm.

- Anh cố tình.

- Thế sao? Nhiều việc quá, trí nhớ không tốt, sau này em phải chủ động một chút.

- Không còn việc gì khác nữa chứ? – Cô lí nhí hỏi.

Anh cười:

- Còn muốn nói chuyện công việc với em nữa, hai hôm nay tâm trạng anh nặng nề quá.

Cô ngồi xuống.

- Có một hệ thống rất quan trọng bị hacker tấn công, khi đó một bộ phận máy tính ngừng hoạt động, nhưng thông tin không bị lộ ra ngoài, em nói xem do trình độ hacker có hạn, hay đây chỉ là một trò đùa?

- Có kịp thời tra soát được địa chỉ IP của hacker không? – Theo lý mà nói, bên quân đội phản ứng cực nhanh chóng.

- Có tra soát, nhưng không có dấu vết.

Cô trầm ngâm giây lát rồi nói:

- Phòng thủ an ninh mạng quân sự rất cao, hacker có thể xâm nhập không phải trình độ tầm thường. Nếu chỉ đơn giản là trò đùa hay khiêu chiến, cho dù không có hứng thú với những số tài liệu này, thì cũng không thể không làm gì cả, nếu không thì sẽ không có cảm giác thành công, lấy gì để chứng minh trò chơi này? Cho nên phương án này bị phủ quyết. Trừ khi…

- Thế nào? – Anh khích lệ cô nói tiếp.

Đôi mắt sáng thông minh đảo trái đảo phải:

- Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, trước đây em đã từng như thế… – Cô đột nhiên ngưng bặt, nét mặt từ từ thay đổi. – Á, sao anh lại nói với em những điều này? Bí mật không thể nghe quá nhiều, áp lực tâm lý sẽ rất lớn. Đúng rồi, bố mẹ anh hẹn ăn cơm ở đâu? – Cô cố ý cười thật to.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 80
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:01
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Ánh mắt anh như dán lên mặt cô, bình thản cười:

- Nhà anh, Tiểu Phàm Phàm cũng phải đi.

Tuyết lại rơi, bay bay trong gió như bụi phấn, nhưng không dày đặc, so với trận tuyết lớn tháng trước, đây chỉ là một cơn mưa bụi.

Dì Lữ ra sân lấy củi đã chẻ sẵn. Hồi còn sống, Giai Tịch sinh hoạt theo kiểu Tây, dựng một cái lò sưởi trong phòng vẽ, trước lò trải một tấm thảm dày, đêm đông, cô thích đốt lửa lên, uống ca cao nóng rồi vẽ tranh. Sau khi vợ chồng giáo sư Lâm dọn hết đồ đạc trong phòng vẽ đi, lò sưởi vẫn chưa dùng tới. Sợ ống khói bị tắc, tiện thể đi thông khí cho phòng vẽ, hôm nay dì định đốt lò sưởi.

Thím Đường phơi quần áo của Tiểu Phàm Phàm trên hành lang, mặc dù trong nhà có máy sấy, nhưng thím kiên quyết quần áo của Phàm Phàm phải phơi ra nắng ra gió, có thể diệt khuẩn, lại tốt cho da của Phàm Phàm.

Vẫn còn sớm, Phàm Phàm còn chưa ngủ dậy.

Thím Đường ngẩng đầu nhìn trời:

- Dì Lữ này, mẹ Phàm Phàm lần này đi cũng lâu nhỉ!

- Đúng vậy, tròn hai mươi ngày liền. Thiếu tướng Trác nói đầu tiên là bị cảm, sau đó lại phải chuẩn bị thi. Kỳ thi này rốt cuộc là kéo dài bao lâu đây? – Dì Lữ phủi mạt gốc bám trên tay.

- Mặc kệ là bao lâu, thi xong là tốt rồi, sau này không cần phải chạy tới chạy lui nữa. Hôm nay phải về nhà rồi chứ nhỉ?

- Thiếu tướng Trác nói nếu trở về, cả nhà sẽ sang nhà ông nội Phàm Phàm ăn cơm, hôm nay Phàm Phàm tròn ba tháng mười ngày.

- Tối qua tôi đã chuẩn bị quần áo mới cho Phàm Phàm rồi, lần đầu về nhà ông nội đấy!

Dì Lữ liếc mắt ra hiệu cho thím Đường đừng nói tiếp nữa, rèm phòng ngủ chính đã kéo ra, bóng Tiểu Phàm Phàm đội mũ hổ con in trên cửa sổ.

- Phàm Phàm dậy rồi à! – Thím Đường cười cười bước vào phòng.

Tâm tình Phàm Phàm không được tốt cho lắm, cậu nhóc không thích cái mũ đầu hổ này, cứ đưa tay dứt mãi, nhưng quần áo mặc quá nhiều, tay không giơ cao được, cậu ta tức tối kêu ầm lên, lúc lắc đầu muốn hất cái mũ ra.

Bên ngoài có tiếng chuông cửa.

- Để tôi đi mở cửa. – Trác Thiệu Hoa gọi dì Lữ vừa từ phòng vẽ bước ra.

Thím Đường giữ tay Tiểu Phàm Phàm, nhìn ra bên ngoài.

- Chào thủ trưởng buổi sáng! – Trên bậc thềm, Gia Hàng ngẩng đầu cười rạng rỡ.

Anh bỗng thấy khó thở.

Trong ánh nắng mai, Gia Hàng như đẹp hơn bao giờ hết, hôm đó, ở đại sảnh khách sạn, anh đã từng nhìn thấy một Gia Hàng trang điểm cầu kỳ, có đẹp không? Trong mắt người khác, có lẽ là có, nhưng không bằng một phần nhỏ của ngày hôm nay.

Khăn quàng màu đỏ rực quấn hờ quanh cổ, áo khoác lông vũ màu ngà dài chấm đầu gối, chiếc quần nhung kẻ màu cà phê, giày da màu đen, vài bông tuyết vương trên mái tóc đen nhánh hiếm khi chải chuốt gọn gàng, nét mặt nhẹ nhõm, ánh mắt long lanh.

Anh vĩnh viễn không quên hình bóng xinh đẹp trong giây phút ấy, thanh tú, giản dị, thuần khiết, hoàn mỹ! Anh có thể thấy được từng mạch máu nhỏ xíu như tơ trên mi mắt cô, chúng nấp dưới da, màu tím.

Khuôn mặt sinh động hoạt bát này, sẽ khiến cuộc đời sau này của anh vô cùng vô cùng vui vẻ.

Triết gia nói: Cảm nhận của một người đối với thế giới, sẽ vì sự xuất hiện của một người khác mà thay đổi, nhưng người này không dễ dàng xuất hiện, cũng không phải những người sẽ xuất hiện đều có thể trở thành người thay đổi cuộc đời ta.

Người đó là duy nhất.

May mắn biết bao, cô đã xuất hiện.

Vẻ mặt sững sờ của Trác Thiệu Hoa khiến Gia Hàng ngượng ngùng.

- Chị hai nói đến làm khách nhà người khác phải ăn mặc đẹp một chút, nếu không, ít nhất cũng phải sạch sẽ, như vậy mới thể hiện sự tôn trọng họ. Quần áo mùa đông đẹp nhất của em chỉ có bộ này, chị hai mua cho em năm em hai mươi tuổi. Biết rồi, khác xa với hình tượng thông thường của em chứ gì, phiền anh coi như không thấy được không?

Anh khẽ ho hai tiếng, giọng mới bớt khàn:

- Sao không gọi điện để anh tới đón?

Tim, từ từ tan chảy, hôm nay cô nhóc dậy thật sớm.

- Đợi anh đến ít nhất cũng phải mất nửa tiếng, em muốn gặp Phàm Phàm sớm một chút, nó dậy chưa?

Không đợi anh trả lời, cô vội vã chạy vào phòng em bé.

Ánh mắt dịu dàng khóa chặt hình bóng cô, đã nhớ Phàm Phàm như vậy, sao không về nhà từ sớm?

- Phàm Phàm, xem ai kìa? – Thím Đường chỉ về phía Gia Hàng đang đứng ngoài cửa.

- Tiểu Phàm Phàm, Tiểu Phàm Phàm… – Gia Hàng vẫy tay, làm mặt quỷ, cười híp cả mắt lại.

Tiểu Phàm Phàm như không nghe thấy, vẫn hất hất cái mũ hổ trên đầu, cực kỳ chăm chú.

- Tiểu Phàm Phàm! – Gia Hàng nhảy ra trước mặt cậu nhóc, hai tay chắp sau lưng, mỏ chu lên.

Cuối cùng cái mũ cũng lệch sang một bên, Tiểu Phàm Phàm thổi phì một cái, hình như vừa rồi rất mất sức, đô mắt đen láy từ từ nhìn về phía Gia Hàng.

Không cười, cũng không thơm môi cô, mặt không thể hiện điều gì.

Gia Hàng nghiêng đầu, ngắm nghía cậu nhóc thật kỹ.

- Tiểu Phàm Phàm, không phải con quên Heo rồi đấy chứ?

Tiểu Phàm Phàm không chớp mắt, cũng chẳng né tránh, cái miệng xinh bắt đầu mếu máo.

Chưa bao giờ bị lạnh nhạt như vậy, Gia Hàng băn khoăn nhìn thím Đường cầu cứu:

- Tên nhóc thối này hôm nay sao thế ạ?

Thím Đường cười:

- Đang giận cô đấy, đã lâu rồi cô không về mà!

Tim Gia Hàng chùng xuống:

- Tiểu Phàm Phàm, có phải vậy không?

Như bị động đến vết thương lòng, Tiểu Phàm Phàm khóc òa lên, còn thương tâm hơn hôm đi tiêm phòng, nước mắt nước mũi giàn giụa.

Tiếng khóc thảm thiết này khiến Gia Hàng xót xa, vội vế cậu nhóc lên:

- Xin lỗi, xin lỗi, Heo xấu, Heo không nên bỏ mặc Phàm Phàm, thực ra ngày nào Heo cũng nhớ tới Phàm Phàm hết, chỉ là… Heo bận!

Gia Hàng hít hà mùi thơm em bé ấm áp trên người Phàm Phàm, khóe mắt bỗng đỏ hoe.

Những ngày phải xa Phàm Phàm khó khăn hơn cô tưởng nhiều, nhưng vẫn phải giữ vững đôi chân mình. Cô không thể để mình lún quá sâu, bởi vì rồi sẽ có một ngày, cô phải biến mất.

Trong hai mươi ngày này, có một ngày công ty Trì Sánh ra mắt các nhân vật đằng sau Lệ nhân hành, cô đứng cả ngày trên sân khấu như một đạo cụ, trả lời phỏng vấn của báo chí. Suốt mấy ngày lê la với Ninh Mông và Mạc Tiểu Ngải, hai đứa nó bận bù đầu bù cổ. Thấy người nhàn nhã như cô rất phiền phức, liền đá văng cô đi. Tử Nhiên phải ôn thi học kỳ, thi xong lại ôm chặt lấy cái máy tính, chẳng thèm đếm xỉa đến cô.

Chu Văn Cẩn cũng bận, hiện giờ phía Bộ đang tập trung đào tạo anh, ngày nào công việc cũng dồn dập, anh cố tranh thủ thời gian để gặp mặt Gia Hàng. Cũng may hai người ở cùng một tiểu khu, gặp nhau cũng không khó. Chỉ có điều nhìn thấy anh và Diêu Viễn ra vào cùng nhau, sẽ có một cảm giác hơi kỳ cục. Khi ra ngoài xem phim, ăn cơm, cũng sẽ liên tưởng tới cảnh tượng anh cùng Diêu Viễn đi với nhau hôm Tết dương lịch.

Đó không phải là ghen, Chu Văn Cẩn rất thẳng thắn với cô, không giấu giếm điều gì.

Tình cảm là thứ rất kỳ lạ, không thể nói rõ được.

Khi đi dạo phố, Chu Văn Cẩn nắm tay cô hoặc ôm eo cô, cô sẽ cứng người lại. Chu Văn Cẩn cười cô không hợp tác, nhưng có thể nhìn ra được, anh trân trọng sự không hợp tác này của cô, anh ngỡ cô e thẹn.

- Heo, đừng căng thẳng, cứ từ từ. – Anh dịu dàng thì thầm.

Cô lớn lên giữa một đám con trai, tiếp xúc với con trai còn tự nhiên hơn với con gái, cô chỉ là… không quen!

Cô đã quen đêm đêm nằm xuống nhớ tới Tiểu Phàm Phàm, nhớ một hồi rồi sẽ bật cười. Có hôm cười to quá, sáng hôm sau cô bạn cùng phòng nhìn cô như nhìn một con điên.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hái Sao (Trích Tinh) Full (Lâm Địch Nhi - Ngôn Tình, Hiện Đại, Quân Nhân)
Page 16 of 26«1214151617182526»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Hái Sao (Trích Tinh) Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Hái Sao (Trích Tinh) Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook