Hái Sao (Trích Tinh) Full (24) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Hái Sao (Trích Tinh) Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 24 of 26«122223242526»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hái Sao (Trích Tinh) Full (Lâm Địch Nhi - Ngôn Tình, Hiện Đại, Quân Nhân)
Hái Sao (Trích Tinh) Full
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 116
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:06
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

- Vượt ngàn mét thì có! – Bắc Kinh cách nơi này bao xa chứ, Gia Hàng trợn mắt, nhưng vẫn đặt đĩa xuống, múc cho anh ta một bát cháo đặc sánh, rồi chọn thêm một đĩa đồ điểm tâm.

- Mặc kệ xa bao nhiêu, dù sao tôi đây cũng đến vì cô. – Thành Công kéo ghế, chẳng sợ nóng mà húp cháo xì xụp. Đôi mắt biết phóng điện hằn đầy tia máu, dáng vẻ rã rời, không giống như nói dối.

Gia Hàng bê một ly sữa ngồi đối diện với anh ta, quyết định mình cũng ăn xong rồi mới lên lầu, để thủ trưởng và nhóc thối ngủ thêm một lát.

Cô đương nhiên không tin lời Thành Công, chỉ băn khoăn Tết nhất thế này sao Thành Công không về đón Tết với người nhà. Lại nghĩ, bố Thành Công cũng là sếp lớn, có khi lại cũng giống bố mẹ thủ trưởng, đất nước mới là nhà.

Cô cảm thông gắp cho Thành Công một gắp rau, những kẻ con ông cháu cha tội nghiệp, ngoài mặt thì vẻ vang, sau lưng lại là những nỗi niềm chua chát không thể nói ra.

Thành Công đã múc đến bát cháo thứ hai, phát hiện ra mắt con heo kia đang sáng rực, long lanh, ngắm nghía anh ta như đang ngắm một con chó rét cóng lang thang đầu đường xó chợ.

Anh ta thấp thỏm, lông mày hơi nhíu lại:

- Sao lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó?

Cô nhếch môi cười ha ha, thu tầm mắt lại, đứng dậy:

- Anh ăn từ từ nhé, trên lầu còn có hai kẻ một to một nhỏ đang kêu gào đòi phục vụ kia kìa!

- Phục vụ như thế nào? – Thành Công ném một cái nhìn mờ ám vào ngực Gia Hàng, bĩu môi, tỏ vẻ không đồng tình.

- Đồ Thành lưu manh! – Gia Hàng muốn tỏ ra nho nhã một chút, nhưng kẻ nào đó thật sự không chịu phối hợp.

Cô bê đĩa thức ăn đi một mạch lên trên lầu, không thèm ngoái đầu lại, nghe thấy sau lưng vang lên tiếng cười giòn giã của Thành Công, tiếng cười ấy không giống như đang đắc ý, ngược lại có phần hụt hẫng.

Trác Thiệu Hoa biếng nhác dựa vào thành giường vờ ngủ, Tiểu Phàm Phàm ăn mặc chỉnh tề ngồi trên đầu gối anh, nghịch những sợi râu lởm chởm nơi cằm anh.

Cả hai ăn sáng trên giường.

- Bác sĩ Thành đang ở dưới lầu. – Gia Hàng bế Tiểu Phàm Phàm để Trác Thiệu Hoa ăn sáng được yên.

- Ừ! – Anh chẳng hề ngạc nhiên.

- Hai anh… hồi trước thường hay tới đây đón Tết à?

Trác Thiệu Hoa ngước lên, mỉm cười lắc đầu:

- Đâu dám tán gia bại sản như vậy, phòng ở đây không rẻ chút nào đâu. Lần sau chúng ta hẹn là kỷ niệm mười năm ngày cưới nhé. Bình thường thì tiết kiệm một chút.

Gia Hàng khụt khịt mũi, quá độ nhanh thật đấy. Kỷ niệm mười năm? Cô chưa nghĩ xa xôi tới vậy, thậm chí chuyện của ngày mai, ngày kia, cô cũng không nghĩ tới.

Bữa trưa, Thành Công lại xuất hiện, mặt mũi tươi tỉnh, áo sơ mi mở hờ hai cúc, khiến cô em bàn bên cứ liếc mắt đá lông nheo mãi.

- Trác Dật Phàm, cười với chú cái coi. Nói cho con biết nhé, khi đến thế giới này, người đầu tiên con nhìn thấy là chú đấy. – Thành Công véo Phàm Phàm một cái để trêu cu cậu.

Đôi lông mày nhạt như dãy núi xe xăm của Tiểu Phàm Phàm xoắn tít lại, khó chịu quay đầu sang một bên, rúc vào lòng Trác Thiệu Hoa.

- Giống hệt ai đó, vong ân phụ nghĩa. – Thành Công liếc Gia Hàng đầy ẩn ý. – Ăn xong là về Bắc Kinh hả?

Đang ăn cơm, Gia Hàng ngẩng đầu lên.

- Ừ! – Người trả lời là Trác Thiệu Hoa, nhưng mắt anh lại dán chặt vào Gia Hàng. – Có mấy chuyện cần xử lý gấp, xong việc anh sẽ tới đón em.

Gia Hàng gật đầu, chuyện gấp của thủ trưởng chắc chắn là bí mật quân sự, không thể hỏi nhiều, phục tùng vô điều kiện.

©STENT: http://www.luv-ebook.com

- Yên tâm, cô sẽ không cô đơn đâu, đã có tôi đây. – Thành Công giơ tay định vỗ Gia Hàng, nhìn thấy đôi mắt nheo lại của Trác Thiệu Hoa thì cười khan hai tiếng, đặt tay lên mặt bàn.

- Tôi không giao trứng cho ác đấy chứ? – Trác Thiệu Hoa thong thả hỏi.

Thành Công nghiêm túc trả lời:

- Không, tuyệt đối không.

Bữa trưa vừa kết thúc, xe Tiểu Dụ đã tới nơi.

Trác Thiệu Hoa không mang gì theo, đi thẳng lên xe. Nhìn chiếc xe chỉ còn là một chấm nhỏ tí xíu trên tuyết, Tiểu Phàm Phàm cuống quýt gọi Gia Hàng.

Sợ cậu nhóc bị lạnh, Gia Hàng vội đi vào trong.

Thành Công chỉ vào chiếc sofa cạnh cửa kính, bên ngoài có mấy đứa trẻ con đang chơi đánh trận bằng tuyết, có thể giúp Tiểu Phàm Phàm giết thời gian.

- Không cần lo, Thiệu Hoa sẽ có cách với mẹ cậu ấy.

- Mẹ anh ấy đang ở Bắc Kinh à? – Gia Hàng buột miệng hỏi.

Thành Công sững người, lập tức vỗ vào miệng:

- Thôi xong, tôi bán đứng Thiệu Hoa rồi. Ha ha, nhưng con heo cô cũng nên nghĩ lạc quan một chút, Thiệu Hoa giấu cô như vậy, chính là không muốn cô phải phiền não. Cô cứ coi như không biết gì, mấy chuyện kia, người nhà cậu ấy sẽ giải quyết.

- Anh cũng là anh ấy kéo đến à? – Óc Gia Hàng đột nhiên lóe sáng.

Gia Hàng lườm cô:

- Chỉ cậu ta thôi thì kéo sao nổi tôi, chủ yếu là tôi nhớ cô.

Gia Hàng lườm lại:

- Anh… cũng biết hết mấy chuyện này hả?

- Tôi cũng biết chút chút, trưa ngày giao thừa, cô của Thiệu Hoa đã uống không biết bao nhiêu viên thuốc ngủ, cũng may dượng cậu ấy phát hiện sớm, cấp cứu kịp thời. Bà Âu nổi trận lôi đình, lại không dám kinh động đến đại thủ trưởng, bèn lệnh cho Thiệu Hoa trở về. Thế nên Thiệu Hoa bèn gọi tôi đến đây với cô vài hôm, đợi sự việc ổn thỏa thì cô mới trở về.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 117
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:06
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÁI SAO
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Chương 27: Đường về mưa tuyết ào ào tung bay

Trác Thiệu Hoa đi thăm ông Án Nam Phi trước. Anh biết bà Âu Xán chắc chắn sẽ sắp xếp cho cô Trác Dương thỏa đáng.

Ông đợi anh trong đại sảnh của một khách sạn. Mắt ông đỏ mọng, vẻ mặt vô cùng tiều tụy, có lẽ đã mấy đêm liền không chợp mắt.

- Trác Dương căn bản không cho dượng cơ hội để nói, cô ấy cứ khóc, cứ chửi mãi, trong nhà cái gì có thể đập được đều đập nát hết. Để cô ấy có thể bình tĩnh lại, dượng bèn ra ngoài. Dượng đi thuê khách sạn, muốn nghỉ ngơi một lát. Vừa nằm xuống thì nhận được điện thoại của cô ấy, cô ấy nói muốn dượng cả đời này sống trong ân hận. Dượng cảm thấy không ổn, lập tức trở về nhà. Cô ấy… đã uống thuốc ngủ.

Ông bóp trán, nét mặt đau đớn, dường như toàn bộ sức lực trong cơ thể đã bị rút cạn.

- Lúc cô ấy cấp cứu, dượng cũng ngất xỉu. Khi tỉnh lại, mẹ cháu đứng bên giường dượng. Mẹ cháu tưởng dượng lập mưu để Gia Hàng tiếp cận cháu, mê hoặc cháu ngoại tình. Dượng không thể thanh minh, thực ra cho dù dượng giải thích, mẹ cháu cũng không chịu nghe. Những chuyện này đối với dượng không sao hết, chỉ sợ Hàng Hàng sẽ phải chịu ấm ức thôi.

Chăm chú lắng nghe từ đầu tới giờ, Trác Thiệu Hoa lên tiếng:

- Phía Gia Hàng dượng không cần lo, cháu sẽ giải thích rõ ràng cho bố mẹ cháu.

- Thiệu Hoa, cháu có yêu Gia Hàng không?

Trác Thiệu Hoa trả lời ông bằng ánh mắt kiên định.

Ông khẽ cười mừng rỡ:

- Dượng lo lắng là thừa rồi, nhưng dượng vẫn muốn nói một câu, tình yêu thật sự là đóa hoa trong lồng kính, không chịu nổi sự giày vò hết lần này đến lần khác của mưa gió bão bùng. Thân phận của cháu đặc biệt, gia cảnh đặc biệt, đôi khi không thể tự mình làm chủ hoàn toàn. Dượng nói xin lỗi, thực ra cũng chẳng giúp được gì. Thiệu Hoa, cháu quyết định như thế nào, dượng đều có thể hiểu được. nếu như thật sự đã đi tới bước này, cho dù Hàng Hàng có hận dượng tới mức nào, dượng cũng sẽ thuyết phục Gia Doanh, để cô ấy đồng ý cho dượng đưa Hàng Hàng ra nước ngoài, dượng nhất định sẽ chăm sóc nó cho thật tốt.

- Dượng, dượng đi tắm nước ấm rồi ngủ đi một lát! – Trác Thiệu Hoa nói.

- Bố cháu đã rút ngắn lịch trình, tối mùng Ba sẽ về Bắc Kinh.

- Cháu đã biết.

- Hàng Hàng… bao giờ nó với Phàm Phàm trở về?

- Mùng Bốn. – Anh thoáng trầm ngâm. – Dượng có muốn cùng cháu tới bệnh viện không?

Ông lắc đầu chua chát.

- Trác Dương không muốn nhìn mặt dượng. Số mệnh của con người đã sớm định sẵn trong sách trời, xảy ra chuyện gì, gặp những ai, chúng ta đều không biết được. Nếu biết trước cả đời này ta sẽ cùng ai trải qua, vậy thì hà tất phải trông đông ngóng tây, cứ bước thẳng tới là được rồi. Như vậy, không có tiếc nuối, cũng không có tổn thương. Những việc trước đây của dượng, thật sự không có mặt mũi nào để đối diện. Nhưng là chồng cô ấy, dượng tự thấy lương tâm không hổ thẹn, dù cô ấy có tin hay không. Cô ấy không thể chấp nhận quá khứ của dượng, dượng không ép. Cô ấy muốn dùng cách tuyệt tình này để trừng phạt cái mà cô ấy gọi là sự phản bội của dượng, lần này dượng cứu được cô ấy, nhưng còn lần sau? Cô ấy muốn thế nào thì tùy, cùng lắm là lấy mạng đổi mạng mà thôi. Cháu và Hàng Hàng thật lòng yêu thương nhau, điều gì cũng không thể ngăn cản được, dượng cũng không sợ. Còn dượng và cô ấy, đã hiểu lầm nhau, duyên phận đã cạn, dượng cố ở lại thì mỗi người đều khó xử, cho nên, dượng định ly hôn với Trác Dương.

- Dượng, chuyện này phải cân nhắc kỹ lưỡng. – Trác Thiệu Hoa cảm thấy lòng thật nặng nề, nhưng từ trước tới giờ anh luôn tôn trọng bậc cha chú, nên không nói nhiều. Bà Trác Dương từ nhỏ đã được người nhà cưng chiều, gần như là muốn gì được nấy, rất nhiều thứ chỉ cần nhấc tay là có, duy chỉ có tình yêu là tự mình cố gắng.

©STENT: http://www.luv-ebook.com

Ông Án Nam Phi đột nhiên có một đứa con gái, có lẽ là cú sốc lớn nhất trong cuộc đời bà.

- Dượng đã già rồi, biết được mất đi điều gì thì sẽ không còn cơ hội quay đầu lại nữa. Đây có lẽ là cách tốt nhất. – Ông thở dài bi ai.

- Vậy dượng nghỉ đi, cháu tới bệnh viện.

- Trác Thiệu Hoa, xin lỗi. – Ông vỗ vai anh.

Trước khi đẩy cửa phòng bệnh, Trác Thiệu Hoa nhắm chặt mắt lại, như thể đang đứng trước một trận đại chiến, anh hít sâu một hơi theo thói quen.

- Bọn chúng thắng rồi. – Nhìn thấy anh, mắt bà trừng lên, bất động, khóe mắt vẫn còn vết nước mắt chưa khô.

- Hôm đó, cũng trong phòng bệnh này, Gia Hàng tới thăm ông ta, cô đi làm thủ tục nhập viện, không biết họ đã nói với nhau những gì. Cô đã nghi ngờ, thật đấy, nhưng ông ta bảo cô bị thần kinh. Thiệu Hoa, tất cả chúng ta đều bị lừa. Cô đã mất đi tự tôn, hôn nhân và hạnh phúc, cháu nhất định không được sa lầy. Hai ả đàn bà đó thật đáng sợ.

Bà ta xua tay, ngăn không cho anh lên tiếng:

- Cô biết bây giờ chắc cháu đã tin lời cô nói, không sao, sự thực sẽ lột trần chân tướng.

Cho tới khi bà không nói nổi nữa, bảo anh ra về, Trác Thiệu Hoa vẫn không xen vào một câu.

Anh đi tìm bác sĩ điều trị, bác sĩ nói bệnh nhân vừa mới trở về từ Quỷ môn quan, tâm trạng chưa được ổn định, đang đâm đầu vào một ngõ cụt. Trừ phi bà tự mình bước ra, nếu không người khác có ép cũng không có tác dụng gì. Bây giờ thực sự không ổn, bác sĩ đề xuất tới khám bác sĩ tâm lý.

Ánh nắng chiều hờ hững, không mang theo chút hơi ấm nào, gió cuốn bụi bay mù mịt, không khí nồng nặc mùi thuốc súng, dó là mùi thuốc pháo đêm qua còn chưa tan hết.

Cánh cổng sơn đỏ khép hờ, cậu lính cần vụ xách cặp lồng giữ nhiệt trong tay, đứng dạt sang một bên để Trác Thiệu Hoa bước vào trước.

- Tới bệnh viện à? – Trác Thiệu Hoa gật đầu.

- Dì giúp việc hầm chút canh cho bà Trác. Phu nhân đang ở trong nhà ạ!

Bà Âu Xán mặc bộ đồ ở nhà rộng rãi, ôm một chú mèo trắng như tuyết, ngồi trên ghế bập bênh xem đĩa.

Thấy anh bước vào, bà ra hiệu cho anh ngồi xuống, đẩy đĩa hoa quả tới trước mặt anh, rồi lại chăm chú nhìn màn hình.

Bà Âu Xán sưu tập toàn đĩa ca kịch, giờ bà đang xem cái đĩa bà yêu thích nhất là Hồ điệp phu nhân[1]. Cio-Cio San nhỏ nhắn xinh xẻo che chiếc ô hoa, như một chú bướm xinh đang tung cánh bay lượn, tiến về phía trước giữa một đám con gái xinh như hoa như mộng.

[1] Madam Butterfly: Tên một vở opera nổi tiếng của Giacommo Fuccini với bối cảnh diễn ra ở Nhật Bản. Nhân vật chính là Cio-Cio San.

Dì giúp việc bê vào một bình Đại hồng bào[2], Trác Thiệu Hoa cảm ơn, rót cho mình và bà Âu Xán mỗi người một tách.

[2] Một loại trà nổi tiếng của Trung Quốc, có nguồn gốc ở núi Vũ Di, tỉnh Phúc Kiến.

Anh âm thầm quan sát bà Âu Xán, cảm thấy mẹ mình đang cố tỏ ra bình thản.

Khi màn thứ hai bắt đầu, dì giúp việc lại bước vào, nói bữa tối đã xong.

Bà Âu Xán cầm điều khiển tắt tivi đi, vỗ về chú mèo để nó nằm yên trên ghế.

- Mẹ thích nuôi thú cảnh từ bao giờ thế? – Trác Thiệu Hoa hỏi.

- Cô con tặng cho mẹ, mẹ nhìn thấy thích quá nên giữ lại.

Bữa tối rất thịnh soạn, nhưng chỉ có hai người ăn. Bà Âu Xán chỉ uống vài thìa canh, gắp vài miếng rau, còn lại đều không đụng đến. Bà luôn luôn chú trọng việc chăm sóc sắc đẹp.

- Lát nữa mẹ còn phải dự một cuộc liên hoan. Mẹ cũng không muốn đi nhưng chẳng còn cách nào khác, người ta lại bảo mình không nể mặt họ, mẹ đành đi điểm danh vậy. – Bà Âu Xán tao nhã lấy khăn ăn lau miệng. – Tối nay con ngủ ở đây đi, đợi mẹ về thì chúng ta nói chuyện.

Trác Thiệu Hoa cung kính gật đầu.

Buổi tối, anh xem thời sự một lát, tâm trạng thoáng chút thấp thỏm. Anh đi đi lại lại trong sân, muốn gọi điện thoại cho Gia Hàng, ấn số được một nửa lại gập máy lại.

Điện thoại bàn trong phòng reo lên, khiến chú mèo trắng giật mình kêu lên mấy tiếng.

Anh nhấc ống nghe lên.

- Thiếu tướng Trác ạ? – Thư ký của ông Trác Minh hơi bất ngờ.

- Mẹ tôi đang không có nhà, có chuyện gì cần tôi nhắn lại không?

Thư ký chần chừ một lát rồi nói:

- Tôi báo với phu nhân lịch trình của thủ trưởng. Tối mai máy bay của thủ trưởng sẽ về tới Bắc Kinh.

- Lịch trình ngày mùng Ba hủy rồi sao?

- Mùng Ba không sắp lịch, thủ trưởng chỉ huy cuộc liên hoan với các đồng chí vào tối mai. Thủ trưởng bị cảm.

Trác Thiệu Hoa bỗng nín thở.

- Thiếu tướng không cần lo lắng, chỉ là cơn cảm vặt, thủ trưởng bôn ba suốt mấy ngày liền, thời tiết ở Lan Châu lại không được tốt lắm.

Anh cúp máy, trầm ngâm.

Khi bà Âu Xán trở về, anh vẫn đang ngồi thẫn thờ trên sofa.

Bà Âu Xán luôn miệng kêu mệt, tắm xong bước ra, chơi với con mèo một lúc rồi lại bật tivi lên, xem tiếp màn cuối của vở Hồ điệp phu nhân.

Anh ngồi cùng bà cho tới khi màn hạ, bà che miệng ngáp:

- Thiệu Hoa, ngủ thôi, ngủ ngon nhé!

- Mẹ? Con có chuyện muốn nói với mẹ. – Trác Thiệu Hoa chăm chú nhìn bà.

- Chuyện gấp à? – Bà nhíu mày.

- Cũng bình thường ạ!


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 118
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:06
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

- Vậy thì để mai nói, mẹ già rồi, không thức khuya được. – Bà đóng cửa phòng ngủ lại.

Trác Thiệu Hoa lặng lẽ đứng đó, có phải anh đã hơi lạc quan quá rồi không?

Đã lâu lắm rồi không ngủ đêm ở đây, tuy căn phòng vẫn giữ nguyên như khi anh còn đi học, nhưng lại cảm thấy xa lạ. Cả đêm trằn trọc, ngủ được rất ít.

Buổi sáng tỉnh dậy, dì giúp việc nói phu nhân đã tới bệnh viện thăm bà Trác Dương từ sớm. Bà Trác Dương không chịu ăn uống, bệnh viện gọi điện tới. Bà Âu Xán dặn dì giúp việc bảo anh đợi bà.

Hai tiếng sau, xe của bà Âu Xán tiến vào sân, mặt bà lạnh như băng.

- Cô vẫn ổn chứ ạ? – Anh hỏi.

- Chuẩn bị đưa đi Hải Nam ở một chuyến. – Bà Âu Xán đặt túi xách xuống, nhìn anh bằng vẻ mặt vô cảm. – Đợi cô ấy bình tĩnh lại rồi sẽ về Bắc Kinh làm thủ tục.

Tim anh chùng xuống.

- Thủ tục ly hôn. – Bà Âu Xán lại nói thêm một câu.

Anh ngước mắt lên.

Bà bưng tách trà lên:

- Con có chuyện gì cần nói với mẹ?

Anh nhìn bà, dường như bà bỗng trở nên thâm trầm, không thể đoán biết. Là một phu nhân bộ trưởng, không thể để lộ quá nhiều cảm xúc ra bên ngoài, nhưng ở trước mặt người nhà, tuy không được coi là mẹ hiền, nhưng bà vẫn luôn thẳng thắn.

- À, con định hỏi lúc nào thì ăn cơm đoàn viên, mùng Năm ạ?

- Xem lịch của bố con thế nào đã. – Mắt bà cứ cụp mãi xuống.

- Vâng ạ. Vậy mẹ nghỉ ngơi đi, con đi đón Gia Hàng và Phàm Phàm về nhà.

Lông mi bà khẽ run rẩy, hơi hất lên:

- Thiệu Hoa, con đến để thăm dò mẹ đúng không?

Anh trầm ngâm.

- Thực ra con không cần phải to vẻ như đang rất nguy ngập như thế. Bố mẹ có phải là những người cổ hủ can thiệp hôn nhân của con cái không? Năm xưa, mẹ và bố con đều rất thích Thành Vĩ, bác Thành và bố con là bạn cũ, con và Thành Công lại rất hợp với nhau, Thành Vĩ từ nhỏ đã rất thích con, nếu kết thành thông gia thì tốt biết mấy! Nhưng con từ chối. Khi đó, con còn chưa đủ lông đủ cánh như bây giờ, bố mẹ còn không ép con. Bây giờ con lo lắng cái gì? Bố mẹ sẽ tôn trọng tình cảm của con.

- Mẹ, con người không được phép lựa chọn bố mẹ.

- Nói đúng lắm. Bởi vì không được lựa chọn, cho nên càng có thể ích kỷ không kiêng kỵ gì đúng không? Một phút vui vẻ nhất thời, hoàn toàn quăng hết cảm nhận của bố mẹ sang một bên? Thần tượng của con là công tước xứ Windsor[3] phải không, chọn mỹ nhân bỏ giang sơn, tình yêu là tất cả.

[3] Công tước xứ Windsor vốn là vua Edward VIII, nhưng đã từ bỏ vương vị để lấy phu nhân Simpson, một người phụ nữ đã qua hai lần chồng.

- Mẹ…

Bà Âu Xán ngắt lời anh:

- Nếu con đã quyết, chúng ta cũng không cần phải nói tiếp nữa. Chuyện của cô con, bố mẹ sẽ phải chịu búa rìu dư luận gì, con đều không cần phải hỏi tới.

Trác Thiệu Hoa cười tự giễu:

- Phàm Phàm thì sao?

- Bệnh của con đã chữa khỏi, sau này vẫn có thể có con. Phàm Phàm là cháu nhà họ Trác, để nó có được sự giáo dục tốt nhất là được rồi.

Trước đây anh chỉ cảm thấy mẹ đã đầu tư quá nhiều công sức cho sự nghiệp của bố, vì thế không thể nào đem lại cho anh hơi ấm tình cảm, giờ thì anh mới biết, thì ra bà vốn là người lạnh lùng từ trong xương tủy.

Bi ai như một cái bong bóng nước, đầu tiên là một cái, sau đó càng lúc càng nhiều, dần dần trở thành một làn nước cuồn cuộn, nhấn chìm anh.

- Cảm ơn mẹ đã tôn trọng con. – Anh khẽ mỉm cười.

- Con tới sơn trang à?

- Dạ!

Bà cười đầy ẩn ý:

- Không cần con phải bỏ công đi, mẹ đã nhờ bác Thành cho người đi đón bọn nó về rồi.

Anh xoay người bước ra khỏi cổng, bị Thành Công túm lấy ngay trong ngõ.

- Cậu nói thật cho tôi biết, con Heo đó rốt cuộc đã gây ra tai họa gì? Thư ký của ông gia nhà cậu tự nhiên lại đích thân ra mặt, mặt đen sì như cái đít nồi, miệng như bị dán băng dính, lại còn ra lệnh cho bọn tôi không được sử dụng công cụ liên lạc. Mẹ kiếp, đúng là nực cười, chỉ thiếu mỗi cái lệnh bắt nữa thôi thì có khác gì đang bắt tội phạm bị truy nã đâu, còn tôi chính là tòng phạm.

Mắt Trác Thiệu Hoa ánh lên một tia phẫn nộ, nhưng ngay lập tức đã bình tĩnh lại:

- Xin lỗi, mẹ tôi chuyện bé xé ra to.

- Ha, tính tôi qua quýt thế thôi à? Được, vậy câu nói xem, chuyện bé ấy là chuyện gì? – Thành Công cười lạnh.

- Cậu biết rồi đấy, cô tôi…

- Chẳng lẽ là do Heo ép bà ấy?

- Thành Công! – Trác Thiệu Hoa nhỏ giọng gầm lên. – Không được nói đùa lung tung.

Thành Công buông anh ra, nhún vai:

- Tôi đâu phải là người hài hước, tôi chỉ muốn biết sự thật thôi.

- Hôm nay tâm trạng tôi rất tồi tệ, sau này nói cho cậu nghe sau. Gia Hàng và Phàm Phàm đang ở đâu?

Thành Công khoanh tay liếc sang, bĩu môi:

- Là chuyện con Heo đó… mang thai hộ bị lộ phải không?

Mỗi sợi dây thần kinh trong người Trác Thiệu Hoa đều căng cứng lên.

Thành Công nhàn nhã nói:

- Tôi nói đúng rồi chứ gì?

Trác Thiệu Hoa túm lấy cánh tay anh ta, kéo xềnh xệch vào xe, đóng cửa lại:

- Sao cậu lại biết chuyện này?

Thành Công thật sự khoái chí, hiếm khi nhìn thấy gã này căng thẳng như vậy. Anh ta vỗ vai Trác Thiệu Hoa:

- Thả lỏng, thả lỏng, chuyện này ngoài cậu biết, cô ấy biết, trời biết đất biết ra, tôi là người duy nhất được biết. Là Heo nói lộ ra một câu, còn tôi lại là một bác sĩ phụ sản, dò theo manh mối mà truy hỏi. Trước mắt, tôi sẽ kín bưng như hũ nút. Nhưng, nếu cậu vẫn giấu tôi cái gì, tôi sẽ chẳng đảm bảo được điều gì đâu.

- Thành Công, trước giờ tôi không biết cậu lại tò mò đến thế đâu.

- Đó là vì tôi chưa gặp được mục tiêu khiến tôi hứng thú.

- Mục tiêu của cậu bị sai lệch rồi. – Giọng Trác Thiệu Hoa không có chút thiện cảm nào.

- Chỉnh là không khó. – Thành Công nhếch mép.

- Tại sao?

Thành Công thu nụ cười lại, nghiêm túc trả lời:

- Cậu là anh em tốt của tôi, con heo kia lại cũng hợp ý tôi, ba người cộng lại vẫn hơn hai người.

Trác Thiệu Hoa chằm chằm nhìn anh ta, rất lâu sau, anh mới ngả người về phía sau:

- Tôi sẽ không cảm ơn đâu.

- Đừng có buồn nôn như thế.

- Trận chiến này có lẽ là trận chiến nguy hiểm nhất tôi đã từng gặp trong đời, mà tôi nhất định phải thắng.

- Tôi đồng ý. – Thành Công ngoáy tai, làm điệu bộ rửa tai lắng nghe.

Trác Thiệu Hoa trầm ngâm giây lát, bật cười lắc đầu:

- Số phận là cây bút như thế nào đây, sao lại có thể vẽ nên một bức tranh không tài nào tưởng tượng ra nổi như vậy? Cậu có lẽ chẳng thể nào tin được, mẹ đẻ của Gia Hàng lại là chị của cô ấy, còn bố đẻ của cô ấy, lại là dượng của mình… Án Nam Phi!

Bàn tay đang ngoáy tai của Thành Công đờ ra, anh ta đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn không kìm chế được vẻ mặt đờ đẫn.

Trác Thiệu Hoa đặt những bước chân nặng nề lên trên bậc thềm, tiếng cười nói trong viện lọt qua khe cửa, vang lên rõ rệt.

- Phu nhân, Phàm Phàm chắc đến lúc đi tè rồi nhỉ? – Giọng thím Đường vút lên.

- Vừa mới tè xong. – Giọng Gia Hàng vừa trong vừa giòn. Nghe thấy giọng nói này, trái tim anh bỗng ấm áp trở lại, tiện tay đẩy cổng ra.

- Thiếu tướng Trác, trưa nay có cần chuẩn bị chút rượu vang không ạ? – Dì Lữ hỏi. – Hôm nay là bữa cơm đầu tiên ở nhà vào năm mới đấy.

Anh gật đầu, nghe thấy tiếng đập bóng trong phòng làm việc.

Thím Đường cười:

- Phu nhân đang dạy Phàm Phàm chơi bóng rổ, hai người chơi vui vẻ lắm.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 119
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:06
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Để giữ ấm, mùa đông các cánh cửa đều đóng lại. Anh không vội mở cửa, mà đứng trên hành lang một lúc. So với mấy căn phòng khác, phòng làm việc rộng hơn một chút, không nhiều đồ đạc. Sofa bị đẩy vào góc tường, Phàm Phàm đang được ủ bằng một cái chăn mỏng giữa sofa, hai tay thả tự do. Lúc này, hai con mắt cu cậu đang mở tròn xoe, hai tay giơ cao khua khoắng, như đang muốn giúp cho ai.

- Một đội thi đấu có năm người, trong đó một người là đội trưởng, thành viên dự bị thông thường là bảy người, trong thời gian quy định, bên nào được nhiều điểm hơn là thắng. – Gia Hàng vừa nói vừa chuyển bóng đi hai vòng rồi dừng lại, quả bóng như dính vào tay cô, tung lên tung xuống, sang trái sang phải. – Mỗi cầu thủ chỉ được phép phạm quy bốn lần trong trận đấu, lần thứ năm sẽ bị đuổi khỏi sân, cho nên nhất định phải nắm vững. Nhóc thối, con hiểu chưa nào?

Cô hơi chu mỏ lên, Phàm Phàm tưởng mẹ định thơm mình, vội ngóc đầu lên, miệng chu ra chờ đợi.

Cô ranh mãnh chụt một cái, khoa trương chép miệng:

- Oa, hôn được giai đẹp rồi!

Phàm Phàm không biết là hiểu thật hay hiểu giả, những vẫn rất đắc ý.

Đứng ngoài cửa sổ, Trác Thiệu Hoa không nỡ chớp mắt. Anh đã từng nói, Phàm Phàm là đứa trẻ hạnh phúc nhất, may mắn nhất trên thế giới này.

- Nhóc thối, học chơi bóng rất dễ, nhưng muốn chơi giỏi thì hơi khó nha, còn phải khổ luyện. – Gia Hàng đỡ Phàm Phàm ngồi dậy. – Thực ra, trên thế giới này, có rất nhiều con đường, dù con chọn con đường nào, cũng sẽ không bằng phẳng. Haizz, không trắc trở thì còn gì là cuộc đời nữa! Với những người cố tình bới móc hoặc làm tổn thương con, con cứ coi họ như không khí, bởi vì cuộc đời của con không liên quan gì tới họ, không cần phải phí thời gian… thủ trưởng?

©STENT: http://www.luv-ebook.com

Trác Thiệu Hoa cúi đầu hít hà mùi mồ hôi trên người Gia Hàng, đặt lên môi cô một cái hôn thật sâu. Hôn, là không đủ, anh mút lấy đôi môi hồng thắm, dường như muốn nuốt trọn lấy cô.

Gia Hàng ngắm nhìn anh, từ lúc bước vào phòng, miệng anh như khóa kín.

- Mấy giờ về đến nhà? – Anh không nỡ rời xa đôi môi cô.

- Hôm nay bọn em đều dậy sớm, tám giờ tới Bắc Kinh, mười giờ về đến nhà.

Vậy từ tám giờ tới mười giờ? Trác Thiệu Hoa ôm cô, khẽ thở dài:

- Xin lỗi, anh suy nghĩ không chu toàn, để em phải chịu ấm ức rồi.

Gia Hàng cắn môi:

- Người phải nói xin lỗi là em.

- Đừng nói về mình như vậy. – Người anh run lên vì xót xa, thực ra cô mới là người phải chịu tổn thương.

- Cần, dù sao bà ấy cũng là bề trên, nhưng em lại không kìm chế được, em… đã lên giọng dạy dỗ bà ấy. – Cô chột dạ len lén nhìn anh.

- Dạy dỗ ai? – Anh băn khoăn.

- Bà nội Phàm Phàm… Bà Âu.

Trác Thiệu Hoa cảm thấy mình cần phải ngồi xuống, để Gia Hàng kể lại tình hình dạy dỗ của cô cho anh nghe. Anh dịch cái chân lên trên, ngồi thật may mắn, cúi đầu nói với Tiểu Phàm Phàm.

- Ngoan, đừng lên tiếng, để cô giáo Heo giảng bài nhé.

Gia Hàng chớp mắt một lúc lâu, ngượng nghịu kéo ghế ngồi xuống trước mặt hai người họ.

- Buổi sáng trời còn chưa tỏ đã có người gõ cửa, bên ngoài là hai người mặc quân phục, khiến em chẳng muốn hỏi gì thêm, đi theo họ về Bắc Kinh. Khi đó em sợ đờ đẫn cả người, cảm giác như đang cơn binh biến trong phim lịch sử, sắp đổi chủ nên phải sơ tán người nhà trước. Lại nhìn bác sĩ Thành, mặt mày cũng nghiêm trọng. Em tưởng ở đây thật sự đã xảy ra chuyện gì, ra sức cắn chặt môi, ôm chặt lấy Tiểu Phàm Phàm.

Trác Thiệu Hoa nhìn con trai trong lòng mình, rồi lại nhìn người con gái mắt xoe tròn trước mắt, anh có thể hình dung ra nỗi sợ hãi của cô ấy khi ấy.

- Vừa xuống xe, em phát hiện nơi đó là bệnh viện của bác sĩ Thành. Bác sĩ Thành muốn đi vào cùng em, nhưng người lính kia không cho, chỉ cho em và Tiểu Phàm Phàm đi theo. Bà Âu đang đứng trên hành lang, không biết là em bị lạnh hay là do sợ quá, không nói nổi một câu nào. Phàm Phàm thì lại ngủ lăn. Bà Âu khẽ đẩy cửa một gian phòng bệnh, để em nhìn vào bên trong, em nhìn thấy trên giường có một người đang nằm, không nhìn rõ mặt. Bà ấy nói đó là cô Trác Dương. Hôm trước uống thuốc ngủ, tuy cứu được, nhưng vẫn tuyệt thực, mạng sống vô cùng mong manh. Sau đó, bà ấy nhìn em chằm chằm, hỏi em nhìn thấy những cảnh này thì nghĩ gì.

Lúc đó, anh vẫn đang nằm trên giường, không thể ngờ rằng mẹ anh lại ra chiêu này. Anh áy náy, bất lực.

- Cơn sợ hãi buổi sáng bỗng biến thành một ngọn lửa, em nói tìm chỗ nào nói chuyện. Bà ấy nhìn em khinh thường, nói được. Em không bế Tiểu Phàm Phàm vào mà gửi con ở phòng y tá, nhờ y tá trực trông hộ.

- Không đợi em nói gì, bà Âu đã lên tiếng, nói em không chỉ thay đổi cuộc đời anh, mà bây giờ còn hủy hoại cả hôn nhân và mạng sống của bà Trác Dương. Đầu em giống như bị nổ tung lên, không còn để ý gì đến phép tắc nữa, hoặc có thể nói lời của bà ấy đã thổi bùng lên ý chí trong em. Em đã từng tham gia thi hùng biện, khi kích động sẽ nói rất nhanh. Em nói cuộc đời của mỗi người đều chỉ thuộc về bản thân họ, không ai có thể nhúng tay vào. Em chỉ cần chịu trách nhiệm với cuộc đời em, không có nghĩa vụ chịu trách nhiệm cho cuộc đời người khác. Khi chúng ta đăng ký, trong tay anh có súng, còn em thì không, tức là không tồn tại khả năng em ép buộc anh, đương nhiên anh cũng không dùng súng ép buộc em. Em đã từng suy nghĩ rất kỹ, em có thể hoàn toàn chịu trách nhiệm với những hành vi của mình. Sự kết hợp của chúng ta là dân chủ, hòa bình, hữu hảo.

- Một cuộc hôn nhân tan vỡ, thông thường là xuất hiện vấn đề mang tính nguyên tắc hoặc bạo hành, hay sự khác biệt về thói quen, em không phải là thành viên trong gia đình bà Trác Dương, liên quan gì đến em chứ? Nếu cứ nhất định muốn nói vấn đề huyết thống, được coi như cha làm con chịu. Hai mươi ba năm nay, ông ấy chưa từng làm trọn nghĩa vụ làm cha với em dù chỉ một ngày, hà cớ gì em phải trả nợ thay ông ta? Ngoài ra, em cho rằng cuộc hôn nhân dễ dàng tan vỡ cũng giống như những công trình xây dựng bị rút ruột trong xã hội, là vấn đề chất lượng, vốn là tình yêu không đủ sâu sắc, là họ không tin tưởng lẫn nhau, đừng có đổ tội cho người khác. Bà Trác Dương không còn muốn sống, đổ hoàn toàn là hành vi cá nhân, em có người làm chứng, em hoàn toàn không phải là kẻ tình nghi phạm tội.

Dường như cô nói liền một mạch cả một đoàn dài như vậy, gương mặt nhỏ nhắn bừng sáng lấp lánh, khiến người ta không rời mắt được.

- Có phải là hơi kích động không?

Dù gì bà Âu cũng là mẹ của thủ trưởng, khi đó máu cô dồn lên đầu, không để lại cho bà một đường lùi nào.

- Chỉ thế thôi? – Lẽ ra anh nên đứng dậy rót cho cô một ly nước, nhưng anh không nỡ rời đi, dù chỉ một giây.

Gia Hàng cười ha ha, vò vò đầu, đúng là không qua được con mắt thần của thủ trưởng rồi!

- Bà Âu hỏi với thân phận hiện nay của em, còn ở lại bên anh em sẽ không cảm thấy hổ thẹn hay khó xử sao? Em nói em không cảm thấy thế. Em lại nói thêm một câu, là phu nhân của đại thủ trưởng, bà ấy thích lạm dụng chức quyền là việc của bà ấy, đừng có kéo em theo. Em còn phải bảo vệ hình tượng của anh, anh là bố Phàm Phàm, phải làm gương cho Phàm Phàm nữa. Chú Triệu Bản Sơn[4] đã nói rồi, sau lưng một người đàn ông thất bại chắc chắn có bóng dáng một người phụ nữ làm hỏng chuyện. Đại thủ trưởng có sự nghiệp thành công, nhưng để cho bà ấy mặc sức làm càn, cũng coi như là khuyết điểm. Bà ấy muốn tìm em thì cứ gọi điện, nể mặt anh em sẽ ngoan ngoãn trình diện, tuyệt đối không bỏ chạy giữa đường, việc gì phải cho người đi áp giải em? Em… hình như câu này em nói nặng nề quá, mặt bà ấy biến sắc, cả người run lên. Bà ấy nói em hỗn láo xấc xược, không được dạy dỗ, không biết phép tắc, từ trước tới giờ chưa từng nghĩ cho anh. Những điều này em đều cười trừ cho qua, bà ấy là bề trên, em nhường bà ấy vài câu, không cần phải đốp lại.

[4] MC nổi tiếng của Trung Quốc.

Cô dè dặt nhìn sang, thủ trưởng không cười, cũng không giận, vẻ mặt rất bình thản. Tiểu Phàm Phàm gặm ướt cổ áo anh, thím Đường nói có thể cu cậu sắp mọc răng. Thấy cô ngừng lại, cu cậu nhả cổ áo ra, toét miệng cười với cô. Cô tự an ủi rằng đó là cậu nhóc đang cổ vũ cô!

Mẹ cả đời này chưa từng bị người ta hét vào mặt, chắc chắn là rất tức tối và căm phẫn. Cô nhóc này rốt cuộc vẫn còn trẻ, bài giảng này có hơi lỗ mãng, hơi nóng nảy, không lưu tâm đến phương pháp, nhưng câu nào câu nấy đều rất có lý. Anh nên khen ngợi cô, nhưng đối phương là mẹ ruột của mình, anh đành phải giữ lại trong lòng. Nhưng nhờ những câu nói này, mây đen trong lòng đã hoàn toàn tan biến. Lẽ ra anh nên nghĩ tới từ sớm, cô là con heo biết bay, không phải là bông hoa mong manh trong lồng kính.

- Còn em, có tin tưởng anh tuyệt đối không? – Lông mày anh giãn ra, giọng nói mềm đi.

- Anh giấu em trở về Bắc Kinh một mình, rốt cuộc là đi làm gì? Chỉ đi thăm cô anh thôi sao? – Cô không đáp mà hỏi ngược lại.

Anh cười bình thản, tâm tư cô nhóc này quá tinh tế, không giấu được!

- Em không tán thành cách làm của anh đâu, thủ trưởng.

Anh im lặng.

- Chuyện này liên quan đến cả hai chúng ta, phần của em, em tự gánh vác được, không cần anh phải giành. Hơn nữa người làm sai không phải là chúng ta, tại sao lại phải tới giải thích, phải bao dung với họ? Cứ như là đang chột dạ vậy. Em cũng từng mụ mị, từng băn khoăn, đó là vì em chưa nhìn rõ anh, là bởi vì con đường chúng ta cùng đi không phải là con đường thông thường. Nhưng trên con đường này, em đã thấu hiểu anh, anh đối với em… là thật lòng, vậy thì tại sao lại phải bận tâm đến những chuyện khác? Em không phải là con khỉ chui ra từ hòn đá, bố mẹ về mặt sinh học chẳng lẽ lại hơn bố mẹ đã nuôi dưỡng em nên người sao? Hơn nữa chị hai… thương em như mẹ, việc gì phải lấn cấn chuyện xưng hô? Môi trường trưởng thành của em rất tốt, học hành nghiêm chỉnh, không chán chường, không trở thành cặn bã xã hội. Em và thủ trưởng ở bên nhau, lẽ ra nên quang minh chính đại, cây ngay không sợ chết đứng… ôi!


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 120
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:06
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Thủ trưởng lại chặn đứng những lời cô định nói, anh dùng đầu lưỡi quấn chặt lấy cánh môi cô, điên cuồng xâm nhập, cuộn chặt, mơn man, khuấy đảo, khiêu vũ trong miệng cô, hoàn toàn quên mất trong lòng mình đang có một người khác.

Tiểu Phàm Phàm khóc toáng lên, cậu nhóc bị ép chặt, lại bị hơi thở nặng nề và lồng ngực phập phồng của bố dọa cho chết khiếp.

Gia Hàng giãy giụa đẩy anh ra, cuống quýt bế Tiểu Phàm Phàm lên. Mồm cậu nhóc méo xệch, như đang kể tội. Mắt cô trợn ngược lên, hầm hầm lườm sang bên cạnh.

Ánh mắt sâu thẳm, dịu dàng vô hạn.

- Đó không phải chột dạ, mà là lo lắng, là sợ hãi. Trước khi tới sơn trang, em nhạy cảm mà yếu ớt, đột ngột xảy ra một chuyện lớn như vậy, anh lo em không chịu đựng nổi, nếu lại gây thêm áp lực từ bên ngoài cho em. Chưa biết chừng em sẽ vẫy tay bỏ đi, không mang theo cả một áng mây[5]. – Anh cười khẽ. – Cô giáo Heo ơi, em hiểu lầm cô mất rồi!

[5] Mượn ý trong bài thơ Tạm biệt Cambrigde của Từ Chí Ma: “Tôi phất tay áo không mang theo dù một áng mây” (Tạm dịch).

Tuần trăng mật này diễn ra thật đúng lúc.

Gia Hàng đỏ mặt, nhìn sang nơi khác, vờ như đang lau nước mắt cho Phàm Phàm, lẩm bẩm:

- Phải cho người ta thời gian chấp nhận những chuyện mới mẻ.

- Không vội, không vội!

Có cả đời.

Anh ôm cô vào lòng.

©STENT: http://www.luv-ebook.com

Sáng hôm sau, Trác Thiệu Hoa nói hôm nay đưa Phàm Phàm tới thăm ông bà ngoại! Gia Hàng tỏ vẻ bối rối, nhưng không phản đối.

Chỉ có mấy ngày mà Gia Doanh như già sọm hẳn đi, Gia Hàng ngồi trước mặt chị, phát hiện tóc chị đã có vài sợi bạc, những nếp nhăn trên trán và ở khóe mắt cũng nhiều hơn.

- Hồi trước mỗi lần đến Tết đều tút tát lại một chút, năm nay thì không, chẳng giấu nổi nữa rồi. – Gia Doanh gảy gảy vài sợi tóc, thẫn thờ nhìn Gia Hàng.

- Sau này… em phải gọi chị như thế nào đây? – Gia Hàng xoay xoay cốc trà trong tay.

- Cũng giống như trước, vẫn gọi là chị… Hàng Hàng, không có gì thay đổi hết. – Gia Doanh nghẹn ngào.

Bà Gia đang bế Phàm Phàm, ông Gia đang nói chuyện với Trác Thiệu Hoa, mắt cả hai người đều ngân ngấn nước.

Gia Hàng gật đầu:

- Thực ra không cần phải lo cho em, em… có thể tiếp nhận được một bí mật lớn như vậy, nhất định cũng có thể thích ứng được với hoàn cảnh tưởng như ngặt nghèo của nhà thủ trưởng. Hôn nhân không phải là chuyện của hai người, mà là chuyện của hai gia đình. Chị, không phải ai cũng có thể chấp nhận cái mới như em và thủ trưởng, chị không cần thúc giục, cũng không cần phải nghĩ ngợi nhiều, chúng ta cứ từ từ, được không?

So với mấy ngày hôm trước, tâm tình Gia Doanh đã hoàn toàn khác hẳn. Nếu lần này không nhờ có Trác Thiệu Hoa, chị không thể tưởng tượng nổi Gia Hàng có còn bước chân qua cánh cửa này, có còn gọi chị là chị nữa hay không.

Như thể hồi sinh từ trong cái chết, tất thảy khúc mắc và ân oán đều tan biến cùng khói mây.

- Bao lâu cũng không thành vấn đề, chị đợi được. – Chị yêu thương nắm tay Gia Hàng, gọi Trác Thiệu Hoa lại. – Thiệu Hoa, những chuyện trước đây, là do chị tầm nhìn hạn hẹp, chị nên tin tưởng cậu.

Trác Thiệu Hoa nhìn bà mẹ vợ trẻ, khóe miệng hơi cong lên:

- Không ạ, nếu đổi lại em là chị, em sợ em sẽ còn quá đáng hơn cả chị. Cảm ơn chị đã cho em cơ hội, em sẽ trân trọng Gia Hàng.

Ở bên này, Tử Nhiên nhét một bao lì xì vào tay Phàm Phàm:

- Ê, cái này cho nhóc đi mùa đồ ngon, nhớ đấy nhé! Sau này phải có phong độ, đừng lúc nào cũng chảy nước dãi, nhìn thấy bề trên phải biết lễ độ, biết chưa?

Tiểu Phàm Phàm cầm bao lì xì ngắm nghía, sau đó nhét thẳng vào mồm.

Mọi người kêu toáng lên, cu cậu giật bắn mình ngước lên, đôi mắt đen láy đảo xung quanh, khoái chí cười khanh khách.

Những người khác cũng bật cười theo.

Ba người ăn cơm xong bèn về nhà, xe vừa ra khỏi cổng tiểu khu, Trác Thiệu Hoa liếc nhìn ra ngoài, chạy chậm lại. Chiếc Lexus của ông Án Nam Phi đang đỗ ở bên đường.

- Anh qua chào một câu. – Anh nói với Gia Hàng.

Gia Hàng không ngẩng đầu lên, chỉ ừ khẽ với Phàm Phàm đang ở trong lòng.

Ông ấy là bậc cha chú của thủ trưởng, chào hỏi là điều nên làm, cô sẽ không vô duyên vô cớ mà ngăn cản. Nhưng dù chị hai có nói khi đó hai người họ thật lòng yêu nhau nên mới sinh ra cô, nhưng cô không tin. Đó chỉ là chị hai đơn phương tình nguyện nghĩ như vậy, nếu thật sự là yêu, ông ta đã không nỡ rời xa chị. Cho dù là bắt buộc phải chia ly, thì cũng nên luôn luôn cho đối phương biết được tin tức của mình. Ông ta không làm gì hết, hai mươi ba năm sau bỗng nhảy vọt ra, muốn gánh vác trách nhiệm làm cha, cô không cần.

Trác Thiệu Hoa trở về rất nhanh, đưa mắt nhìn cô, không nhắc tới ông Án Nam Phi nửa chữ.

Chiếc xe tiến vào khu tập thể quân đội, điện thoại của anh reo lên, anh đỗ xe lại, bảo Gia Hàng và Phàm Phàm vào nhà trước.

Chưa tới mười phút sau, Gia Hàng nghe thấy anh gọi tên cậu lính cần vụ, nói lập tức tới Bộ một chuyến.

Gia Hàng ngoảnh lại, thấy anh xách máy tính từ phòng dành cho khách bước ra:

- Tối gặp!

Anh tiến lên xoa đầu cô, điềm đạm nhắm mắt lại.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hái Sao (Trích Tinh) Full (Lâm Địch Nhi - Ngôn Tình, Hiện Đại, Quân Nhân)
Page 24 of 26«122223242526»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Hái Sao (Trích Tinh) Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Hái Sao (Trích Tinh) Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook