Hái Sao (Trích Tinh) Full (5) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Hái Sao (Trích Tinh) Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 5 of 26«12345672526»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hái Sao (Trích Tinh) Full (Lâm Địch Nhi - Ngôn Tình, Hiện Đại, Quân Nhân)
Hái Sao (Trích Tinh) Full
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 21
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 16:50
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Học thuộc lòng: Vận mệnh Anh khổ công học thuật nói bụng

(Đầu lưỡi – con thủy quái dịu dàng

Nhúc nhích trong vũng nước nhỏ nhoi)

Con quái nói: Vâng Tôi đồng ý.

Cô sợ thơ ca, còn sợ hơn cả văn cổ. Văn cổ còn có thể truy về nguồn gốc, chứ thơ ca thì tuyệt nhiên không biết thế nào mà lần, mỗi người một ý.

Nhưng bài thơ này, lại khiến cô không rét mà run.

Bài thơ rất có tính tượng, cũng rất có nội dung. Có phải cô đã quá mẫn cảm hay không, qua bài thơ cô hiểu được ai cũng không phải là duy nhất của ai, không có cái cảm giác không ai có thể thay thế được. Nếu bạn xoay người bỏ đi, tất sẽ có người đi tới. Buổi diễn phải tiếp tục, khuyết vai A thì vai B sẽ hóa trang lên sàn, khán giả vẫn vỗ tay như sấm dậy.

Dựa vào cái gì mà khẳng định được lòng người không thể đổi thay?

Điện thoại trong túi áo khoác cô bỗng reo lên.

Là Mạc Tiểu Ngải; cô thở hắt ra một hơi.

- Heo, cậu mở máy rồi.

- Nhớ mình à? – Cô che miệng để không kinh động đến người hàng xóm đang đọc thơ.

- Hận cậu mới đúng. Ông chủ công ty game Trì Sánh muốn mời cậu ăn cơm, bao giờ cậu về Bắc Kinh?

- Gọi cậu bao giờ?

- Hôm qua.

Cô cười ha ha, không dám kể mình đã gặp ông ta một lần.

- Ngày kia mình về Bắc Kinh, tới lúc đó sẽ hẹn cậu.

Xem ra phương án thiết kế của cô đã được duyệt rồi.

- Đúng rồi, chỗ cậu có ở thêm được một người nữa không? – Cô thật sự không muốn ở nhà chị hai. Cô mà tới đó, anh rể sẽ ngủ cùng với Tử Nhiên trên chiếc giường bé tí, nhường chiếc giường to cho cô và chị hai.

Mạc Tiểu Ngải ấp úng.

- Cậu có vấn đề? – Cô đánh hơi được mùi mờ ám ở đây.

- Mình… mình có bạn trai, thỉnh thoảng anh ấy sẽ đến thăm mình. Nếu cậu không để ý thì cứ tới đi!

Cô để ý đấy có được không hả?

- Vậy để mình nghĩ cách khác.

Đồ bạn đểu đắm đuối sắc dục, hừm!

- Mình sẽ để ý vụ nhà cửa giúp cậu.

- Không cần đâu.

Cô vội vàng cúp máy. Khu tứ hợp viện trước đây cô chưa trả nhà, ở thì vẫn ở được. Chỉ có điều nếu ở đó, thì phải ăn nói ra sao về việc Tiểu Phàm Phàm trong bụng đã đi đâu mất? Cô không muốn phải lừa dối những con người hiền lành đó nữa.

Đau đầu ghê!

Nam Kinh đang mưa, chưa chắc đã ấm hơn Bắc Kinh, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Cô ở khách sạn Ngôi sao Cẩm Giang gần ga tàu, tắm nước nóng xong lăn ra ngủ vùi. Tỉnh dậy đã là giờ ăn trưa, cô ra ngoài ăn thấy ngay một mặt hồ rộng lớn với thuyền bè và ngọn đảo nhỏ xíu khỏi phải hỏi, đây chính là hồ Huyền Vũ[2].

Mưa đã tạnh, cô mua một tấm bản đồ Nam Kinh, tranh thủ thời gian đi lăng Trung Sơn[3], không trèo lên trên đỉnh mà chỉ tới nửa chừng thì quay lại, sau đó vội vàng đi một vòng Vũ Hoa đài, Mỹ Linh cung, miếu Phu Tử, sông Tấn Hoài[4], hơn mười giờ tối mới thở hổn hển trở về khách sạn.

[2] Một thắng cảnh cấp quốc gia nổi tiếng của Nam Kinh.

[3] Tức lăng mộ của Tôn Trung Sơn, nằm ở ngoại vi thành phố Nam Kinh.

[4] Các thắng cảnh nổi tiếng của Nam Kinh.

Tàu hỏa chạy chuyến mười giờ sáng hôm sau, cô dậy sớm đi dạo hồ Huyền Vũ. Đi thuyền dạo quanh hồ, sáu người một thuyền, mười lăm tệ một vé, không đắt lắm.

Trên mặt hồ gió hiu hiu thổi khiến người cô lành lạnh. Một chiếc du thuyền to rẽ sóng chạy tới ngay phía trước, chiếc thuyền nhỏ chở cô bị sóng xô đi mấy mét. Mấy du khách ngồi cùng thuyền nói loại thuyền đó chỉ dành cho khách quý, trong đó chắc chắn toàn là nhân vật tai to mặt lớn.

Cô chửi thầm trong bụng, quắc mắt bất bình nhìn sang bên đó.

- Tiểu Gia? – Trên boong của chiếc du thuyền, một người đàn ông trung niên đứng sững lại.

Cô quay mặt sang một bên, vờ như đang ngắm sóng. Không nghe không nhìn thấy gì hết, được chưa! Trái Đất to hay nhỏ, chẳng liên quan gì đến cô hết.

- Người kia có phải đang gọi cô không? – Nam du khách còn lại đi cùng với nhau, không có ai họ Chu (Gia), ông chủ thuyền bảo ông ấy họ Dương. Giữa hồ lại chỉ có mỗi thuyền của bọn họ.

- Tôi không quen. – Cô ủ rũ, lại muốn vò đầu.

Chiếc thuyền lớn nhanh chóng đi ra xa, lúc này cô mới thoải mái hóng gió hồ.

Họ mua vé một tiếng, ông chủ thuyền căn đúng thời gian, chạy một vòng rồi quay lại bến.

Trên bến đã có người đợi sẵn, cười hì hì đưa điện thoại ra:

- Thiệu Hoa muốn nói vài câu với cháu.

Chúa nhân từ ơi, đây chính là cái gọi là lưới trời lồng lộng có phải không?

Nếu đằng sau không phải là hồ, cô thật muốn quay đầu chạy biến.

Cô hậm hực nhận điện thoại, nặn ra một nụ cười giả lả:

- Cảm ơn dượng.

Ông Án Nam Phi nháy mắt tỏ vẻ hiểu ý:

- Không cần cảm ơn, chỉ là trùng hợp thôi, đúng không?

Giọng thủ trưởng rất bình tĩnh:

- Nam Kinh có lạnh không?

- Không lạnh. – Da đầu tê rần, không từ mà biệt là vô đạo đức.

- Có mang sạc điện thoại không? Em kiểm tra xem, điện thoại của em hết pin rồi.

Mồ hôi cô đầm đìa tuôn, củi đầu nhận lỗi:

- Em… em đổi sim.

Anh đi tìm cô sao ? Chẳng phải đã nói rõ ràng rồi sao, haizz, chẳng lẽ ý tứ của cô vẫn chưa thể hiện rõ hay sao?

- Có tiện cho anh số điện thoại không?

Cô không có gan từ chối, thành thật đọc đủ mười một con số.

- Tối qua Phàm Phàm bị trớ, quậy tới gần sáng mới ngủ. Hình như anh hơi bị cảm, phải cách ly với con vài hôm. Chủ nhật này anh phải đi công tác ở quân khu Lan Châu mấy ngày.

- Gia Hàng?

- Có mặt, có mặt!

- Hợp đồng kiếm tiền kia đã đưa cho em chưa?

- Lúc nào tới đây, anh sẽ nhờ luật sư xem hộ em, sau đó anh và em cùng đi ký hợp đồng.

Người đông sức đông?

- A, anh bận lắm mà.

Trên bến thuyền, du khách ngày càng đông, ông Án Nam Phi vẫn đứng đợi bên cạnh, cô muốn cúp máy.

- Thời gian này anh có thể sắp xếp được. Được rồi, đi ăn gì với dượng đi! Tối gặp!

- Không gặp đâu, em… về nhà chị hai. – Giọng nhẹ bẫng, như bị gió thổi bay.

- Ờ mấy hôm?

- Không phải mấy hôm.

- Ừ, vậy cứ ở với chị, anh sẽ gọi điện cho em. – Anh nói tạm biệt trước.

Tiếp đó, điện thoại của cô kêu tinh một tiếng, có một tin nhắn đến, “Gia Hàng, anh là Trác Thiệu Hoa!”. Anh biết cô không nhớ số điện thoại của anh, nên đoán ra mà thông báo trước.

Vì sự có mặt của Tiểu Phàm Phàm, hai đường thẳng song song bọn họ lại thắt thành một cái nút. Hôm trước, khi xách túi ra khỏi quân khu, cô tưởng cô đã gỡ cái nút này ra. Giờ đây, anh lại thắt nó lại.

Cô thật sự không đoán được dụng ý của anh. Điều cô có thể đoán được là, từ giờ trở đi, mọi hành động của cô đã bị kiểm soát.

Ba ngày trước ông Án Nam Phi tới Nam Kinh chủ trì một hội nghị, hôm nay hội nghị kết thúc, ban tổ chức bố trí cho mọi người đi tham quan, điểm đầu tiên chính là hồ Huyền Vũ. Ông đã học bốn năm ở Nam Kinh, mọi ngóc ngách của Nam Kinh đều đã đặt chân tới, không có hứng thú thăm lại chốn xưa, nhưng lại không từ chối được tấm thịnh tình của người phụ trách là Lê Trân.

Lê Trân là bạn đại học của ông, hơn mười năm không gặp.

Ông giới thiệu Gia Hàng với mọi người, vừa nói đây là cháu dâu đằng nhà vợ, tất thảy mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, vội vàng im lặng. Ông Trác Minh – anh vợ của ông Án Nam Phi là ai, khắp Trung Quốc không ai không biết. Cháu vợ ông – Trác Thiệu Hoa, tính tình khiêm nhường, nhưng vẫn không che đi được ánh hào quang chói lọi.

Bà Lê Trân phản ứng nhanh nhất, vội nhiệt tình mời Gia Hàng cùng đi chơi với mọi người.

- Cháu đi chuyến tàu lúc 10h20. Gia Hàng từ chối khéo.

- Vậy bây giờ chúng ta đi ăn trưa. – Bà Lê Trân tuy cơ ứng biến.

Chín rưỡi ăn cơm trưa, quá khoa trương rồi. Gia Hàng im bặt.

Ông Án Nam Phi cười cười, thay mặt Gia Hàng nói lời cảm ơn, nhờ bà Lê Trân mua thêm giúp ông vé tàu chuyến 10h20, ông sẽ cùng Gia Hàng, trở về Bắc Kinh.

Sau đó, ông xua bà Lê Trân và mọi người đi, ông hỏi Gia Hàng muốn ăn gì, Gia Hàng chỉ đại:

- KFC đi ạ!

Cô hậm hực gọi một cái hamburger cỡ lớn, một suất khoai tây chiên to, một cốc cola to, một bát canh phù dung to tướng khóe mắt nhướn lên, nhoài người về phía trước. Đi ăn với trưởng bối đương nhiên chẳng có lý nào con cháu phải trả tiền cả.

Ông Án Nam Phi tươi cười hỏi:

- Có gọi thêm một suất kem không?

- Có ạ, cháu ăn kem dâu. – Không mất tiền tội gì không ăn.

Ông Án Nam Phi rút ví ra trả tiền, bảo cô ngồi vào bàn, ông đợi đủ đồ ăn rồi mới ra đó.

Giọng nói yêu chiều hoàn toàn coi cô là con nít, muốn la lối khóc lóc cũng chẳng có lý do.

Gia Hàng buồn bực ngồi xuống cắn móng tay.

- Chưa ăn sáng à? – Nhìn Gia Hàng đang phùng má, miệng ông cứ nhếch lên.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 22
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 16:50
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Gia Hàng không buồn ngước mắt lên:

- Dạ!

- Thì ra thật sự có chứng trầm cảm sau sinh. – Ông Án Nam Phi vẫy tay gọi phục vụ tới rót nước cho ông.

Gia Hàng sặc, ho đến nỗi mặt đỏ bừng lên như gấc.

- Trầm cảm sau sinh?

- Không phải sao? Nếu không sao chẳng nói lời nào đã chạy tới Nam Kinh, Thiệu Hoa chọc giận cháu à?

Làn da trắng trẻo của cô vì ho nhiều quá mà ửng hồng lên, trông hết sức trẻ trung xinh đẹp.

- Cháu không bỏ nhà ra đi.

- Ừ, cháu đi thăm họ hàng bạn bè, du sơn ngoạn thủy thôi. – Ông nhìn cô trách móc. – Giờ cháu đã làm mẹ rồi, không thể tùy tiện như trước đây được. Cháu có từng nghĩ tới Thiệu Hoa sẽ lo lắng cho cháu như thế nào không?

Không còn tâm trạng ăn tiếp nữa, cô rút khăn giấy ra lau tay, thở dài:

- Dượng, cháu đã bảo cháu thật sự không tùy tiện…

- Vậy là cháu có kế hoạch, có tính toán từ trước? Dượng gọi điện hỏi Thiệu Hoa về cháu, nó còn không nói được gì.

- Anh ấy vốn không phải là người nói nhiều. – Cô lẩm bẩm.

Bà Lê Trân nhanh chóng đưa vé tàu đến, thêm cả hai túi đặc sản Nam Kinh, vịt muối gì đó, rất to.

Bọn họ là khách quý, đi đường chuyên dụng, trên xe ngồi khoang riêng. Bà Lê Trân bắt tay chào từ biệt ông Án Nam Phi, gương mặt được chăm sóc tốt của bà thoáng ửng hồng, lúc xuống xe, mắt bà ngân ngấn nước.

Gia Hàng buột miệng hỏi:

- Cô ấy là hồng nhan tri kỷ thời đại học của dượng ạ?

Sắc trời nhập nhoạng, đèn trong toa đã bật, ánh đèn rọi lên vai Án Nam Phi, một bên bị khuất bóng, đường nét rõ rệt, một bên sáng lên dưới ánh đèn, vẻ mặt ông hơi mơ hồ, như thể đang lạc vào dòng chảy của thời gian.

- Cháu đoán đúng rồi ạ? Gia Hàng cong môi, không hy vọng ông sẽ trả lời nghiêm túc.

Không ngờ ông đáp lại, nụ cười nhàn nhạt, thoáng chút bùi ngùi:

- Dượng và Lê Trân là bạn học thôi, nhưng quả thực khi đó dượng đã từng thích một người.

Gia Hàng hào hứng, các bậc cha chú thông thường rất hay che giấu chuyện tình duyên, nếu nhắc tới đa phần là tầm thường nhạt nhẽo, nhưng có những chuyện lại lay động tâm can.

- Cái thích của con trai con gái không cần phải đôi bên hiểu nhau, mà kiểu tiếng sét ái tình, sau này khi trưởng thành rồi cũng sẽ có thể yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng đó là cái nhìn sau khi đã trải qua dâu bể cuộc đời, thấu hiểu tình người nóng lạnh, là cái yêu sau khi lý trí đã cân nhắc đắn đo, còn tiếng sét của thời niên thiếu, lại hoàn toàn là lý tưởng, là cảm tính không hề che chắn bản thân.

- Uyên thâm quá, ý của dượng là dượng đã từng hai lần trúng tiếng sét ái tình ạ?

Ông Án Nam Phi cười khổ:

- Có lẽ là vậy!

Gia Hàng chớp chớp mắt, tàu chạy từ lúc nào cũng chẳng hay.

- Hai mươi hai tuổi thích một người con gái, máu nóng sục sôi, bưng tai bịt mắt, đầu óc nóng bừng, thề nguyền hứa hẹn, sau này bình tĩnh lại mới phát hiện ra mình không có năng lực đó, cũng không đủ tự tin sẽ cùng nhau đi tới cuối cuộc đời. Khi còn trẻ, con người luôn thay đổi. Trải qua thời gian, trải qua giày vò, người ta sẽ dần ổn định lại, tình yêu lúc này mới là tình yêu chân chính, có thể tự hào nói với người ấy, mình có thể đem lại hạnh phúc cho họ. Đàn ông, bước qua tuổi ba mươi lăm, mới biết cái mình cần là gì.

Gia Hàng hơi băn khoăn:

- Ý dượng là những lời đàn ông nói trước ba mươi lăm tuổi đều không thể tin được?

- Ha ha. – Ông Án Nam Phi cười lớn. – Dượng chỉ đang nói dượng, cháu đừng liên tưởng đến Thiệu Hoa.

- Dượng rất ấu trĩ sao?

- Đã từng như thế.

- Cháu thông cảm với cô bạn gái đầu tiên của dượng, hy vọng cô ấy không yêu dượng quá sâu nặng, nếu không, cô ấy sẽ cảm thấy bị tổn thương.

Từ trước tới nay cô luôn cảm thấy “yêu” là một từ rất có sức nặng, một khi đã nói ra, sẽ nặng tựa nghìn cân, đừng có đem sự ấu trĩ ra để ngụy biện.

- Cháu rất may mắn, người cháu yêu là Thiệu Hoa, nó cực kỳ có trách nhiệm. – Ông Án Nam Phi chân thành nói.

- A, qua sông rồi!

Cô đứng bật dậy, gí sát vào cửa sổ ngắm dòng nước cuồn cuộn phía dưới. Trên sông mấy con tàu hàng cỡ lớn rúc còi chạy, xa xa, những bụi lau sậy đang rì rào trong gió.

Chị hai từng nói, Nam Kinh là cố đô của sáu triều đại, vừa có sông nước hữu tình chốn Giang Nam, vừa hằn vết tích bể dâu năm tháng. So với Bắc Kinh, thành phố này càng thêm phần trang nhã và tinh tế. Tiếc là cô đi vội, không lĩnh hội được hết.

Cô từng hỏi chị hai tại sao không ở lại Nam Kinh làm việc? Khi đó, chị hai có thể ở lại trường giảng dạy.

Chị nói, chị chỉ muốn thay đổi môi trường.

Cô chợp mắt một lát, lúc tỉnh dậy, ông Án Nam Phi không còn ở trong toa. Khi trở về, trên người ông thoang thoảng mùi thuốc lá.

- Dượng hút thuốc, cô có ý kiến gì không ạ? – Cô cười hỏi.

- Đừng nghiện quá thì có thể chấp nhận được. Lúc cô vẽ tranh, thỉnh thoảng cũng hút vài điếu. Cô ấy thích nhất là được thưởng thức một ly rượu vang Pháp sau khi vẽ tranh xong.

- Cuộc sống của cô và dượng hết sức viên mãn

- Cũng ổn. Nụ cười của ông Án Nam Phi rạng ngời vẻ hạnh phúc của tình nghĩa vợ chồng.

Khi tàu dừng ở ga Thạch Gia Trang, Gia Hàng sốt ruột vò đầu, cười khì:

- Dượng ơi, chúng ta mỗi người một nẻo, cảm ơn dượng đã chăm sóc cháu trên đường, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại.

- Cháu vẫn còn kế hoạch khác à? Ông nhìn cô với vẻ không tán thành.

- Không ạ, ga đến của cháu là ga Bắc Kinh, chỉ có điều cháu cần đi làm chút việc, cháu đã báo cáo với thủ trưởng, anh ấy đồng ý rồi.

- Chuyện đó dượng không thể biết à?

- Mỗi người đều có việc riêng mà, phải không ạ?

Ông Án Nam Phi trầm ngâm:

- Phải!

Sau khi tàu tới ga Bắc Kinh, mười phút sau khi Gia Hàng xuống tàu, ông Án Nam Phi mới đứng dậy đi xuống. Không gần không xa, vừa vặn có thể thu vào tầm mắt hình bóng của cô.

Trên sân ga rất đông người, một người phụ nữ khoác áo choàng màu ghi xám, tóc búi gọn gàng kiễng chân nhìn xung quanh. Gia Hàng gọi một tiếng, tung tăng chạy về phía người đó như trẻ con.

Gương mặt người phụ nữ có vài nét giống Gia Hàng, nhưng cách biệt tuổi tác, trên gương mặt ấy có thêm vài phần chín chắn, khí chất thanh thoát, hai hàng lông mày dịu dàng như vẽ.

Người phụ nữ yêu thương ôm chặt Gia Hàng, đón lấy túi xách của cô, không ngừng ngắm nghía cô thật kỹ.

Nụ cười của ông Án Nam Phi còn chưa kịp nở đã cứng lại nơi khóe miệng, chưa kịp giấu đi sự bàng hoàng của mình, đã bắt gặp ánh mắt người phụ nữ.

- Chị, chị sao thế? – Gia Hàng phát hiện gương mặt chị mình bỗng trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt hoang mang vô định, bàn tay đang nắm tay cô trở nên lạnh ngắt.

- Không… không có gì. Chúng ta đi thôi, Tử Nhiên còn đang đợi ở trường học.

Gia Doanh nhắm mắt lại, cố nén nỗi đau đớn đang quặn lên trong ruột, kéo tay Gia Hàng cứng nhắc bỏ đi.

Gia Hàng hơi ngoái đầu lại, muốn vẫy tay chào ông Án Nam Phi.

Người đó không biết đang hoảng hốt vì điều gì, mắt nhìn thẳng, vẻ mặt bàng hoàng thảng thốt.

Chị Gia Doanh ở trong một tòa nhà bốn tầng màu tím, kiểu nhà tập thể cũ, hồi trước dành cho các kỹ sư nhận trợ cấp của chính phủ. Sau này họ đều đổi nhà mới, chỗ này phân phối thêm, Lạc Gia Lương nhanh chân giành được một căn, vừa kịp làm đám cưới với Gia Doanh.

Với giới viên chức làm công ăn lương, có được một căn nhà riêng ở Bắc Kinh là một chuyện rất ghê gớm, cho dù nó nhỏ tới mức hoàn toàn có thể gọi là cái ổ.

Bước vào hành lang, rẽ trái, là căn nhà đầu tiên.

Nhà ở tầng một, có thêm một khoảng sân nhỏ, trồng mấy cái cây mềm mại cao bằng đầu người.

Xe máy của Lạc Gia Lương dựng ở góc sân, Gia Hàng nhìn kỹ thêm một chút. Xe được giữ gìn rất tốt, phía trên còn phủ một tấm bạt che mưa, hai chiếc mũ bảo hiểm móc trên cái chắn bùn. Một chiếc màu đen, một chiếc màu đỏ. Hôm đó cô gái trẻ kia đội chiếc mũ màu đỏ.

Gia Hàng lẳng lặng ngắm Gia Doanh.

Gia Doanh cúi đầu mở cửa, mãi không tra nổi chìa, chị bực tức lấy chân đá vào cánh cửa.

Lạc Tử Nhiên ngỡ ngàng nhìn mẹ, rồi lại liếc nhìn Gia Hàng.

Cậu nhóc đang giận Gia Hàng, đến giờ vẫn không thèm gọi một tiếng dì.

Người này lớn hơn cậu có mười hai tuổi, ra vẻ già dặn gì chứ, hừm giành đồ ăn giành máy tính của cậu. Có lần cả bố cả mẹ đều đi công tác, nhờ dì ta đi họp phụ huynh. Dì ta chắp tay sau đít hỏi thầy giáo, Tử Nhiên nhà tôi ở trường có ngoan không? Nếu không ngoan thì cứ đánh cho tôi, đừng có nương tay, không đánh không thành tài.

Cậu thật muốn giả vờ không quen biết với con người này.

Điều khiến người ta ghét nhất là, con người này nói mà không giữ lời. Đã hứa sinh nhật cậu mười tuổi sẽ đi chơi với cậu cả ngày, mua cho cậu một tập truyện tranh của Cơ Mễ[5], kết quả lại chạy thẳng đến Nam Kinh đúng một năm.

[5] Họa sĩ truyện tranh nổi tiếng của Đài Loan. Các tác phẩm tiêu biểu: Rẽ trái rẽ phải, Đêm đầy sao, Con cá mỉm cười…

Trong nhà, Lạc Gia Lương eo thắt tạp dề đang vẩy nước trong tay. Phòng bếp sau lưng anh mù mịt hơi nước, mùi thức ăn quyện với mùi cơm mới thơm lừng.

- Hàng Hàng đến rồi đấy à!

Mặt anh ta rất to, mắt lại bé tí; lúc cười lông mày với mắt dính chặt lại với nhau.

- Em chào anh rể!

Gia Hàng kêu lên một tiếng, đưa túi quà trong tay ra, đó là do ông Án Nam Phi cứ dúi vào tay cô.

- Ở bên ngoài đã vất vả lắm rồi, còn hoang phí làm gì? Nhà cũng có mà. – Lạc Gia Lương trách. – Hàng Hàng nhà ta sao gầy thế này!

- Đây là vẻ đẹp mảnh mai. – Gia Hàng sờ lên mặt, hơi mất tự nhiên.

- Từ đẹp chẳng liên quan gì đến dì cả, đừng có sử dụng bừa bãi. Lạc Tử Nhiên xị mặt xuống, thay dép đi vào nhà.

- Sao lại nói với dì như thế? – Lạc Gia Lương trừng mắt nhìn Tử Nhiên, đưa cho Gia Hàng một đôi dép lê.

- Doanh Doanh, em ăn cơm trước hay đi tắm trước? – Lạc Gia Lương ân cần quay sang hỏi vợ.

Gia Hàng hoang mang nhìn anh, ánh mắt ấy như đang nhìn một người xa lạ.

- Chị không được khỏe lắm. – Gia Hàng nói nhỏ.

Lạc Gia Lương nhíu mày, vào trong tắt bếp:

- Vậy mau vào phòng nằm nghỉ đi. Công việc ngân hàng áp lực rất lớn, đầu óc phải căng thẳng suốt ngày. – Anh ta bước tới ôm eo Gia Doanh.

Gia Doanh bỗng rúm người lại:

- Cứ mặc kệ em, anh chăm sóc cho Hàng Hàng và Tử Nhiên đi.

- Biết rồi, hai đứa nó quan trọng, em cũng quan trọng. – Lạc Gia Lương cười tít mắt, đi vào phòng ngủ bật đèn, chuẩn bị giường, đặt bộ quần áo ngủ lên tay Gia Doanh. – Em lên giường đi, đừng ngủ vội, anh ninh một bát canh măng sườn cho em uống.

- Em không muốn ăn, anh ra ngoài đi! Ăn xong thì kiểm tra bài tập cho Tử Nhiên, bảo Hàng Hàng vào ngủ với em!

Lạc Gia Lương thở dài:


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 23
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 16:50
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Thực ra em không cần phải gắng sức như vậy, tiền thưởng bớt đi một chút cũng không sao, anh sẽ kiếm về. Học phí du học của Hàng Hàng chẳng phải đã có rồi sao, chuyện nhà cửa thì mình đợi người ta dỡ bỏ chỗ này, không việc gì phải vội, dù sao Tử Nhiên vẫn còn nhỏ.

- Hai đứa đều đang ở ngoài kia, anh đừng nói mấy chuyện này. – Gia Doanh nằm xuống, nhắm mắt lại.

Lạc Gia Lương cười khì rồi quay người đi ra ngoài.

Hai kẻ bên ngoài chẳng thèm cầm đũa, bò rạp ra bàn bốc bằng tay luôn, cứ như đang tranh đua với nhau, miệng nhồm nhoàm thức ăn.

Lạc Gia Lương mỗi tay xách cổ một đứa, tống vào nhà vệ sinh rửa tay.

- Anh rể, dạo này công việc của anh thế nào? – Ăn gần căng bụng rồi, Gia Hàng mới có thời gian ngẩng đầu lên.

Gia Lương đang bóc tôm cho cả hai, chưa đụng đến miếng cơm nào:

- Anh vẫn thế, họp hành liên tục, tiệc tùng liên miên, thu xếp bảo hiểm lao động và phúc lợi cho nhân viên, ai ốm thì đi thăm, lãnh đạo đi công tác thì mình đặt vé… ha ha anh chính là quản gia của đơn vị, chẳng có thành tích gì mà lại xoay mòng mòng như con gụ.

- Anh cứ khiêm tốn, công việc này của anh người ta thích lắm đấy, có cô bé nào yêu thầm anh không? – Gia Hàng nháy mắt ranh mãnh.

Lạc Gia Lương cười hì hì chỉ vào mình:

- Người như anh yêu thầm người ta còn may ra, ai mà yêu thầm anh, chắc mắt có vấn đề.

- Thế anh rể yêu thầm ai?

- Dì không bị làm sao chứ? – Lạc Tử Nhiên lạnh lùng chen vào một câu.

- Sao lại nói thế? Gia Hàng nhún nhường.

- Bố có mẹ rồi, cần gì yêu thầm nữa? – Tử Nhiên hậm hực trợn mắt lên, cực kỳ khinh thường.

- Khó nói lắm, tình yêu cũng giống như bị điên vậy, không biết lúc nào sẽ lên cơn đâu.

- Bố cháu không phải ai kia, bố cháu rất bình thường.

- Ai kia là ai? – Gia Hàng cười giảo hoạt.

- Cả đời này dù yêu thầm hay là yêu công khai, thì tình yêu của anh đều dành cho Doanh Doanh. Ha ha, anh là người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời. – Lạc Gia Lương chấm tôm vào bát xì dầu, nhét vào mồm mỗi đứa một con, thành công chặn họng hai tên nhóc.

Gia Hàng nhai con tôm tươi rói, nhìn nụ cười chất phác trên mặt Lạc Gia Lương, cô không tìm ra được dấu vết nào của lời nói dối.

Ăn xong, Lạc Gia Lương giục cô đi tắm rồi vào phòng với Gia Doanh. Cô định làm bộ làm tịch kiểm tra vở bài tập của Tử Nhiên, bị thằng nhóc uy hiếp tính mạng, đành sờ sờ mũi, không vào phòng Tử Nhiên nữa.

Tóc vẫn còn ướt nhẹt, cô dè dặt đẩy cửa phòng ngủ, phát hiện Gia Doanh vẫn chưa ngủ, mắt mở to thẫn thờ nhìn trần nhà.

Cô bước tới ngồi lên giường, lấy chiếc khăn bông to lau đầu.

Gia Doanh khẽ quay sang nhìn cô, ánh mắt đăm đăm.

- Chị? – Gia Hàng ngỡ ngàng gọi, ánh mắt của chị hai thật khác thường.

- Hàng Hàng lớn nhanh thật, chị còn nhớ lúc em mới chập chững biết đi, cứ ôm chân chị đòi kẹo. – Ánh mắt Gia Doanh dịu lại, ngồi dậy cầm lấy khăn, dịu dàng lau tóc cho Gia Hàng. – Cứ như chuyện mới hôm qua vậy.

Gia Hàng cười ngượng nghịu:

- Lúc nhỏ em quấn chị, lúc chị nghỉ hè xong quay về trường, lần nào em cũng chạy theo khóc suốt nửa quãng đường, khiến mẹ phải dỗ mãi.

- Mẹ bảo trong mơ em cũng gọi chị. – Bàn tay Gia Doanh đờ ra giữa không trung, ánh mắt nóng lên.

- Bạn bè em ai cũng ngưỡng mộ em, bọn nó toàn là con một, còn em lại có một người chị vừa xinh đẹp vừa dịu dàng. – Gia Hàng nũng nịu dựa vào lòng Gia Doanh.

- Nghịch ngợm! – Gia Doanh yêu chiều nhéo mũi Gia Hàng. – Hàng Hàng, ngoan, cố gắng thi qua kỳ thi IELTS, ra nước ngoài cho sớm, có cơ hội ở lại thì ở lại luôn!

- Không, bố mẹ lớn tuổi rồi, em muốn chăm sóc hai người.

- Chị sẽ chăm sóc bố mẹ.

- Đó cũng là trách nhiệm của em, hơn nữa em cũng nhớ chị hai, Từ Nhiên và anh rể nữa.

Gia Doanh khẽ thở dài:

- Nếu chị không muốn em ở trong nước thì sao?

- Tại sao ạ? – Gia Hàng sửng sốt.

- Em không nghe lời chị sao?

- Không phải…

- Đừng hỏi nữa. Nào, nằm xuống, để chị ôm em. Chị thấy hơi lạnh.

Gia Hàng chớp chớp mắt, ngoan ngoãn chui vào chăn. Gia Doanh tắt đèn, dịu dàng vươn vai ra ôm cô vào lòng.

Cô thấy hơi xấu hổ, thật đấy, đã lâu lắm rồi không được ai ôm như vậy.

Đêm nay chị hai dường như rất yếu đuối. Nếu nói là chị ôm cô, chẳng thà nói cô là chỗ dựa của chị, nếu cô rời đi, chị sẽ đứng không vững.

Vòng tay chị hai rất mềm mại, thoảng mùi hương ấm áp, chẳng bao lâu sau cô đã ngủ thiếp đi.

Nửa đêm, cô bị một tiếng thét chói tai đánh thức.

Không biết Gia Doanh gặp ác mộng gì, lông mày cau lại đầy khổ sở, nước mắt trào ra từ đôi mắt nhắm nghiền, cả người không ngừng run lên.

Cô thét gọi chị.

Gia Doanh mở mắt ra, ôm choàng lấy cô.

- Chị, không sao rồi, chỉ là mơ thôi.

Hai hàm răng Gia Doanh run lập cập:

- Hàng Hàng, Hàng Hàng…

- Em ở đây, chị ơi! – Cô vỗ nhẹ lên lưng chị hai, dịu giọng dỗ dành.

Đến tận khi trời sáng, Gia Doanh cũng không dám chợp mắt.

Gia Hàng ngủ một mạch, lúc tỉnh dậy, trong nhà chỉ còn mình cô, Tử Nhiên đi học, chị hai và anh rể cũng đi làm. Bữa sáng và bữa trưa của cô, Lạc Gia Lương đựng vào hai hộp cơm khác nhau. Gia Doanh để lại lời nhắn, bảo cô tới nơi đăng ký thi IELTS xem thời gian thi.

Gia Hàng định ra ngoài, cô muốn gặp Tiểu Ngải, còn muốn tới khu tập thể cũ kia lấy hành lý của mình về.

Buổi sáng Tiểu Ngải phải đi học, hai người hẹn buổi chiều gặp nhau ở Pizza Hut. Cô đem theo chứng minh nhân dân, tới trung tâm đăng ký thi IELTS trước.

Đăng ký xong, cô bắt xe tới khu tập thể.

Cô nghĩ kỹ rồi, hành lý gửi tạm ở chỗ Tiểu Ngải, bao giờ tìm được chỗ trọ thì mang đi.

Cửa khu tập thể vĩnh viễn nửa đóng nửa mở, hễ có ai vào, cánh cửa sẽ kêu cót két, còn hiệu quả hơn chuông. Hàng xóm láng giềng đều ra ngoài đi làm, trong sân chỉ còn có mấy người già cả.

Cô lịch sự chào hỏi.

Mấy bà già nhiệt tình xúm lại:

- Sao hôm nay lại tới đây?

- Cháu tới thăm các bà ạ.

- Nhóc con đâu? Sao không mang theo? –Mấy bà già tỏ vẻ tiếc nuối. – Giống cháu hay giống bố nó? Nghe nói là một cậu nhóc mập mạp lắm hả.

- Nghe ai nói ạ? – Cô sợ hãi.

- Chồng cháu chứ ai.

Cô cười như mếu:

- Anh ấy… đến lúc nào ạ?

- Hôm kia, đến trả phòng, đồ của cháu đựng trong hai cái rương lớn, một cậu sĩ quan mang đi rồi. Bọn bà hỏi cháu, cậu ấy nói cháu đang ở nhà trông con. Trông cậu ấy quan tâm, xót xa vợ biết mấy.

- Vâng ạ, vâng ạ…

Xót lắm, tim xót, đầu cũng xót.

Thủ trưởng uống nhầm thuốc hay sao? Một quyển sổ cũ, mấy quyển sách, một cái ga giường, lấy đi làm gì?


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 24
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 16:54
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

HÁI SAO
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Chương 6: Ưng nhạn tung cánh vô chừng (2)

Không buồn ngủ.

Trác Thiệu Hoa đứng dậy, bước ra khỏi thư phòng. Virus cảm cúm rất mạnh, anh đành phải cách ly với Tiểu Phàm Phàm. Nhóc con mới hơn một tháng tuổi mà đã biết lạ, bị thím Đường bế đi ngủ, miệng cứ ê a tỏ vẻ không bằng lòng. Đèn trong mấy gian phòng đã tắt hết, sự tịch mịch càng khiến cho bóng đêm thêm sâu thẳm, những ngôi sao sáng lấp lánh chi chít trên bầu trời thật gần. Cùng hòa nhịp với ánh sao, là ngọn đèn đường le lói ở góc sân. Ánh đèn vàng vọt hắt ánh sáng ra cả khoảng sân.

Trong ánh đèn, anh thấy có một cánh cửa vẫn chưa đóng kín, là căn phòng khách mà Gia Hàng từng ở. Lúc chiều anh đã vào đó, định sắp xếp mấy thứ đồ mang từ khu tập thể về, nhưng người hơi hâm hấp sốt, không có tâm trạng làm gì, đứng một lúc rồi lại đi ra ngoài.

So ra, cô phóng khoáng hơn anh.

“Báo cáo thủ trưởng tôn kính: Nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành đầy đủ. Kể từ hôm nay, tôi sẽ rời về hậu phương. Kính thư! – Gia Hàng!”

Tờ giấy này nhét bên dưới cái máy tính trong phòng làm việc, phía dưới lời nhắn còn vẽ một cánh tay đang chào theo kiểu nhà binh.

Anh nhìn chằm chằm tờ giấy, hít vào một hơi, cảm thấy lồng ngực trương phình lên, cảm thấy thiếu oxy như thể đang bị nhốt trong một cái thùng xe không có cửa sổ.

Điện thoại tắt máy, sau đó là không tìm ra được người thứ hai có thể liên lạc với cô.

Anh vò nát tờ giấy, rồi lại từ từ vuốt phẳng ra.

Anh cùng cậu lính cần vụ tới khu tứ hợp viện cũ.

Chủ nhà vẫn nhớ anh, vội hỏi Gia Hàng đã sinh chưa, sinh con trai hay con gái.

Anh trả lời, mắt dán chặt vào căn phòng khóa trái.

Qua lời chủ nhà, anh xác định Gia Hàng chưa quay lại nơi này.

- Gia Hàng muốn lấy mấy thứ, cháu quên không mang chìa khóa. – Anh nói dối mà mặt không biến sắc.

- Để tôi mở cửa cho cậu. – Bác chủ nhà nhiệt tình mở cửa, bật đèn.

Anh không cho cậu lính vào cùng.

Nhà trọ này anh đã tới một lần, chính là một nơi tạm dừng chân, mọi thứ đều theo chiều hướng giản tiện. Máy tính và sách vẫn còn. Trái tim anh khẽ thở nhẹ một cái, từ từ chạm đất.

Thì ra, anh đang lo lắng, anh đang hoảng loạn.

Anh lo lắng sẽ thật sự mất đi toàn bộ tin tức về cô, anh hoảng loạn…

Trống ngực đập thình thịch.

Tiện tay lật lật quyển sách, phát hiện thì ra lại là giáo trình thạc sĩ chuyên ngành máy tính, quyển Đại từ điển Anh-Hán dày cộp, cầm rất đầm tay, các loại tài liệu thi IELTS chất đống mỗi nơi một ít.

Giai Tịch qua đời vào tháng Bảy, anh biết đến sự tồn tại của Gia Hàng là vào đầu tháng Tám. Anh chưa từng nói với Gia Hàng, khi quyết định gặp mặt cô, anh đã từng âm thầm quan sát cô nửa tháng.

Anh tìm một chiếc xe cũ, mặc thường phục, chiều đến, tối đi.

Anh chưa từng gặp người phụ nữ có thai nào chăm chỉ như vậy. Năm giờ sáng, bao người còn đang say ngủ trong thời tiết mát mẻ, cô mặc một chiếc áo phông thùng thình, chiếc quần rộng rãi, ngồi bên miệng giếng, một tay cầm sách, một tay vẫy cái chậu đựng đầy nước giếng.

Miệng giếng ẩm ướt, nụ hồng trong sân rung rinh trong gió đêm, rũ xuống những hạt sương rồi run run hé nụ, tỏa hương nồng nàn.

Cô nhỏ giọng đọc một lát rồi nhắm mắt lại, đọc nhẩm mấy phút, sau đó mới tiếp tục. Lúc mệt, cô vươn vai, cúi đầu vỗ lên cái bụng nhô cao nói: “Biết rồi, nhóc đói rồi, lát nữa đi ăn cơm”.

Khi chiều xuống, cô ngồi trên chiếc ghế đá dưới gốc cây hòe già, ngón tay múa như bay không ngừng trên bàn phím. Cô chăm chú đến mức có đứa bé dán giấy trên lưng mình, cô cũng không biết.

Anh quan sát cô nửa tháng, tiếp xúc hai tháng, ngày nào cũng có một người xuất hiện trong tầm mắt anh, bây giờ đột nhiên biến mất, chỉ là anh không quen lắm thôi.

Máy tính và sách đặt trong một chiếc va li, anh tìm thêm một cái va li khác đựng quần áo.

Quần áo của cô… đúng là chẳng được coi trọng.

Giai Tịch là người rất tinh tế trong việc hưởng thụ cuộc sống, những đồ dưỡng da la liệt trên mặt bàn trang điểm, ngoài ra còn bày trong hai ngăn kéo. Cô ấy có một cái tủ nhiều ngăn rất to, chuyên để đồ lót. Trong đó kiểu dáng, màu sắc, nhãn hiệu nổi tiếng nào cũng có. Trong phòng ngủ làm riêng một phòng thay đồ cho cô, quần áo của cô đều treo trong đó, trông như một cửa tiệm nhỏ.

Không hiểu Gia Hàng trước kia như thế nào, khi cô mang thai quần áo không có quá hai bộ, đa phần đều là đồ thể thao rộng rãi. Tất cả quần áo giặt xong vo thành một đống dúi vào một chỗ.

Có lẽ sẽ chẳng ai hình dung ra được, trong căn phòng nhỏ đó, anh khom người lấy từng bộ quần áo của cô ra, gấp lại ngay ngắn, rồi xếp gọn gàng vào trong va li.

Cậu lính cần vụ nhìn đồng hồ, thủ trưởng đã vào trong đó nửa tiếng rồi.

Có lẽ cô cũng không để ý đến mấy bộ quần áo đó, nhưng với cô sách và máy tính rất quan trọng, anh nghĩ chủ nhà sẽ kể chuyện anh tới đây, vậy thì cô bắt buộc sẽ phải liên lạc với anh.

Do dự mấy phút, anh mở máy tính xách tay của cô ra. Hành động này không quân tử lắm, thế thì đã sao? Anh muốn hiểu cô thêm một chút. Máy mở không cần mật mã, máy được giữ gìn khá tốt, tốc độ rất nhanh.

Ha, anh bật cười.

Đó chỉ là vẻ bề ngoài, khi thử xâm nhập vào máy tính của cô, máy sẽ treo. Mở máy ra lần nữa, màn hình tối đen. Trông có vẻ như máy móc có vấn đề, thực ra đó là lớp bảo vệ của cô.

Dùng hiện tượng giả đơn giản nhất để che giấu bí mật đích thực.

Từ khi thành lập đội Kỳ binh mạng, anh đã có thêm nhiều hiểu biết về giới hacker.

Nếu coi thế giới mạng là chốn giang hồ, thì trên chốn giang hồ này, nhân tài hiệp khách nhiều không kể xiết. Cao thủ giang hồ thực sự, không phải là kẻ đánh thắng vô địch thiện hạ, mà là người khi có người khác xâm phạm, có thể trong nháy mắt bảo vệ mình kiên cố như thành đồng.

Gia Hàng, anh thầm nhẩm đi nhẩm lại cái tên này.

Nhẩm thêm một lần, lại cảm thấy ngập tràn ý vị.

Chiếc điện thoại trên bàn làm việc trên phòng làm việc rung rì rì hai cái, lúc này còn ai nhắn tin nữa?

Anh là người coi thường trò nhắn tin. Luôn cảm thấy nhắn tin là chuyện chỉ những người không dám trực tiếp bộc lộ bản thân mới làm. Sinh viên hỏi bài anh có thể gửi email hoặc hỏi ngay trên lớp, nếu nhắn tin anh sẽ tự động bỏ qua. Anh và đồng nghiệp liên lạc với nhau cũng vậy, có chuyện thì gọi điện, chưa từng nhắn tin.

“Hôm nay là sinh nhật em!”

Là Thành Vĩ, nhắn nhầm số? Nhưng nghĩ một lát, anh vẫn phá lệ nhắn lại: “Chúc mừng sinh nhật!”

“Mỗi năm chỉ có một ngày sinh nhật, chỉ còn hai tiếng nữa là em ba mươi tuổi rồi. Ba mươi, con số đáng sợ biết bao. Anh có ra ngoài một lát được không?”

Một lần nữa anh lại nghi ngờ Thành Vĩ nhắn nhầm số.

“Xin lỗi, anh phải cho Phàm Phàm đi nghỉ. Trác Thiệu Hoa”.

“Vậy em đến nhà anh, mang theo bánh ngọt và rượu vang, anh chỉ cần giúp em chuẩn bị nến là được rồi”.

Lông mày Trác Thiệu Hoa nhíu lại, hình như không phải nhắn nhầm, Thành Vĩ nếu không say xỉn thì là đang nói mơ, anh xóa tết tin nhắn đi rồi tắt máy. Rót một ly nước ấm, nuốt hai viên thuốc cảm, lên giường nằm nghỉ.

Trưa mai, anh đi máy bay quân dụng tới Lan Châu.

Sáng hôm sau, vừa tỉnh dậy đã nghe thấy tiếng dì Lữ nói chuyện trong sân.

Thành Công uể oải nhếch môi, bước tới:

- Chào!

- Chuyện gì? – Anh hơi ngạc nhiên, mới hơn bảy giờ một chút, tên Thành Công này đúng là một con mèo đêm.

Thành Công liếc nhanh vào bên trong:

- Hôm nay tôi nghỉ, định đến chỗ cậu đền điều không phải, mặc dù tôi không biết là có phải tôi không phải hay không?

- Cậu đang hát vè đấy à?

- Hôm đó ở bệnh viện cậu lên mặt với tôi, tôi ấm ức lắm.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 25
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 16:54
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Anh bật cười:

- Cậu nhạy cảm như thế từ bao giờ vậy? Phàm Phàm bị ốm nên tôi hơi sốt ruột mà thôi. Hai hôm nay lại nhiều việc, hôm nay còn phải đi công tác, nếu không đã hẹn cậu từ lâu rồi.

Thành Công nhún vai:

- Thôi được! Nhưng tôi cũng rất có thành ý, mang rượu vang đến cho cậu đây.

- Sáng ra uống rượu làm gì? Để dì Lữ rót cho cậu ly trà.

- Được, rượu để dành lần sau tôi đến uống. Rượu này không phải bình thường đâu nhé, tên là Tequila[1], nấu từ câu lưỡi rồng trên mười hai năm tuổi, ủ trong thùng gỗ cao su ít nhất bốn năm mới tiêu thụ bên ngoài. Hương vị vô cùng độc đáo, trong nước rất hiếm. Thành Vĩ nhà tôi sinh nhật, bạn nó tặng đây. Tôi ăn trộm đến đây.

[1] Một loại rượu có độ cồn cao truyền thống của Mexico, được chưng cất từ lá cây Agave Azul Tequilana, một loài thực vật bản địa ở Mexico.

- Ờ! – Anh bình thản đáp. – Cậu ngồi đi, tôi đi đánh răng rửa mặt.

Thành Công gật đầu, thấy thím Đường bế Phàm Phàm ra, anh ta dang rộng hai tay cười hì hì:

- Nhóc đẹp trai, cho chú bế cái nào.

Thím Đường lắc đầu:

- Thằng bé vừa ngủ dậy, lát nữa sẽ ị, đừng để bẩn quần áo cậu.

Công việc này của thím là do Thành Công giới thiệu cho, nhìn thấy anh ta, tự nhiên sẽ vô cùng nhiệt tình.

Thành Công vội đưa tay ra sau lưng, ngoảnh lại phía sau rồi hạ giọng hỏi:

- Heo đang ngủ à?

- Heo? – Thím Đường ngẩn ra một lúc rồi mới hiểu. – Cậu nói phu nhân hả, không có, đi mấy ngày rồi.

- Đi? Đi đâu?

- Thiếu tướng nói phu nhân đi tập huấn. – Thím Đường chép miệng, nụ cười có phần thần bí.

- Thím đừng lấp lửng nữa, có gì thì nói đi ạ.

- Tôi và dì Lữ nghĩ kỹ rồi, thiếu tướng và phu nhân hơi kỳ lạ, hai người không ở cùng phòng. Trong cữ thì còn hiểu được, nhưng hai vợ chồng chẳng có chút thân mật nào. Phu nhân không cho Phàm Phàm bú, cũng rất ít khi bế Phàm Phàm, hoàn toàn không giống một bà mẹ, cũng không giống một người vợ…

Thành Công sờ cằm, đôi mắt dài híp lại:

- Không kỳ lạ, Thiệu Hoa là người sống khép kín. Nói gì thím, đến cháu còn chưa bao giờ thấy cậu ta ngọt ngào với ai.

Thím Đường cười phụ họa:

- Đúng vậy, cậu ấy là tướng quân, nghiêm túc là điều tự nhiên.

Trong lòng Thành Công tò mò muốn chết, Heo đi tập huấn? Chưa từng nghe nói cô ta làm công việc quan trọng gì, dù có, thì theo quy định của pháp luật, cũng có bốn tháng nghỉ đẻ. Cô ta lại có tinh thần cống hiến đến thế sao? Đánh chết anh ta cũng không tin.

Anh ta bần thần đứng trong sân nửa ngày trời, khi Trác Thiệu Hoa đi xe ra sân bay, anh ta mới ra về. Lời nói và cử chỉ của Thiệu Hoa không có gì khác thường. Anh ta hỏi về Heo, Thiệu Hoa liền nói sang chuyện khác.

Anh ta chỉ có thể nuốt sự ngờ vực xuống, buồn bực lái xe ra về.

Ngày nghỉ, đương nhiên là phải dành ra nửa ngày với bạn gái. Bạn gái hiện nay của anh ta có vẻ còn trẻ con, không thích ăn bữa tối lãng mạn, mà muốn tới Pizza Hut ăn pizza.

Anh ta rất biết cách nhân nhượng và chiều chuộng. Đàn ông quan trọng là biết co biết duỗi.

Cửa vào quán Pizza Hut hơi màu mè, anh ta nhíu mày, lấy điện thoại ra bảo bạn gái là mình tới trước rồi, bảo cô ấy đừng sốt ruột, anh sẽ kiên nhẫn và dịu dàng đợi em.

Trong quán khá đông, từng gương mặt non nớt, nhìn là biết là lũ sinh viên trong đầu toàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt. Anh ta chửi thầm vài câu rồi đưa mắt tìm một góc thích hợp cho đôi lứa hẹn hò, đang tìm, anh ta bỗng nhướn mày cười rạng rỡ.

Con heo đi tập huấn kia đang nằm bò ra trên bàn nói với phục vụ:

- Cho một suất tình nhân, một pizza cỡ to, hai cốc nước ngọt, salad hoa quả, kem dâu và oải hương, bánh trứng… Ê, bàn này có người rồi.

Một bóng đen chắn trước người Gia Hàng, cô ngẩng đầu kêu lên.

- Heo, không ở nhà ngoan ngoãn trông con, chạy ra đây hẹn hò với ai? – Thành Công khoanh tay, giọng điệu kỳ quái.

Gia Hàng nhảy dựng lên, túm áo anh ta kéo vào nhà vệ sinh ở góc trong cùng:

- Thành lưu manh, anh im miệng lại cho tôi.

- Sao, bị tôi nói đúng rồi chứ gì? – Thành Công nở nụ cười khuynh đảo chúng sinh, mắt lại lóe lên một tia nguy hiểm.

Gia Hàng thận trọng nhìn về phía sau, nghiến răng ken két:

- Đừng đem tiêu chuẩn đạo đức của anh ra đánh giá người khác. Tôi cảnh cáo anh, lát nữa chúng ta nước sông không phạm nước giếng, anh coi như không quen tôi, không được nhìn tôi, không được lân la tới gần.

- Cô chưa nghe người ta nói à, nước sông không phạm nước giếng, nhưng nước giếng cứ thích làm đục nước sông. Tại sao tôi lại phải nghe theo cô? – Thành Công gỡ tay Gia Hàng ra, hùng hồn khoác vai cô, cứ như anh em thân thiết lắm.

- Bỏ ngay bàn tay bẩn thỉu của anh ra, sau đó phục tùng vô điều kiện. – Gia Hàng liếc xéo anh ta, không giống như đang nói đùa.

- Tôi không bỏ thì sao? – Đã là lưu manh rồi, thì lưu manh đến cùng. Khí thế hung hãn như vậy, nhưng lại có một bờ vai mảnh khảnh thế này, khiến anh không khỏi sinh lòng thương tiếc.

- Thật không bỏ? – Gia Hàng nhếch môi gian xảo, một giây sau bất thình lình túm chặt một cánh tay anh ta, hơi khom người xuống, bẻ quặt nó ra đằng sau.

- Nhẹ thôi, nhẹ thôi, con heo này làm thật đấy à? – Thành Công kêu toáng lên vì đau.

- Ha ha, nhớ những lời tôi vừa nói chứ?

Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, Thành Công bi tráng gật đầu.

Gia Hàng buông tay, vỗ lên vai anh ta:

- Thế mới là lương y của nhân dân, cảm ơn sự hợp tác.

Thành Công trợn mắt nhìn cô, xoa xoa cổ tay:

- Hình như tôi chẳng làm gì cô cả, cho dù cô đi kiểm tra sản khoa, tôi đã làm những chuyện vô lễ chớ nhìn, cô dựa vào cái gì mà gọi tôi là lưu manh?

- Lưu manh cũng có người tốt kẻ xấu, đừng quá đau buồn, anh thuộc diện lưu manh lương thiện. – Gia Hàng trịnh trọng bảo ban.

Thành Công mém xỉu, đúng là lý luận đầy tính thuyết phục.

- Cô không đánh giá cao tôi đấy chứ?

- Không hề, từ trước tới giờ tôi nhìn người rất chuẩn. Ê, tìm anh kìa, bạn gái à?

Một cô gái cài nơ bướm trên đầu đẩy cửa bước vào, nhìn thấy họ, bờ môi cắn chặt lại đầy ấm ức.

- Không phải. – Thành Công len lén cắn lưỡi, không biết tại sao mình lại phủ nhận.

- Vậy sao cô ta nhìn tôi như nhìn tình địch vậy?

- Cô thật chẳng biết tự lượng sức mình. – Thành Công hừ một tiếng, vẻ mặt như muốn nói “Cô mà xứng làm tình địch á?”

Gia Hàng cười cười, không để tâm:

- Người tôi đợi chắc cũng tới rồi, anh đi với bạn anh đi. Lúc đi đừng có chào hỏi đấy.

Thành Công hung hăng lườm cô, nở một nụ cười mê hồn bước về phía cô bạn gái.

Với một bác sĩ thường phải làm phẫu thuật, cho dù ngoại hình nho nhã tới mức nào, cho dù không phải đại lực sĩ, nhưng đối phó với một hai người thì không thành vấn đề. Vừa rồi cố tình để con heo đó được đắc ý, là có phần trêu chọc, cũng có phần tò mò. Người khiến cô ta phải căng thẳng đến thế là ai?

Cô bạn gái trách anh không tìm chỗ tốt trước, bây giờ trong quán đông người, phải ngồi chung bàn với người khác.

Anh lại cảm thấy như thế rất tốt, góc này vừa vặn nhìn được Heo.

Người Heo đợi đã đến, không phải là mỹ nam, không phải là giai đẹp, mà là một cô bé sinh viên tóc mái xén gọn gàng, mũi nhỏ mắt nhỏ, vai khoác ba lô, trông có vẻ yếu ớt. Nhưng khi nhìn thấy Heo, cả hai cùng nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy nhau.

- Heo, mình nhớ cậu!


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Hái Sao (Trích Tinh) Full (Lâm Địch Nhi - Ngôn Tình, Hiện Đại, Quân Nhân)
Page 5 of 26«12345672526»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Hái Sao (Trích Tinh) Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Hái Sao (Trích Tinh) Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook