Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full (11) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 11 of 13«12910111213»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full (Tinh Dã Anh)
Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 51
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:50
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

KHÁCH ĐIẾM ĐẠI LONG MÔN
Tác giả: Tinh Dã Anh
Q.1 - Chương 37: Bị “chúa thượng” bắt cóc

Ngày đầu Long Hiểu Ất đi, Long Tiểu Hoa cứ nằm trên giường không chịu dậy.
Ngày thứ hai Long Hiểu Ất đi, Long Tiểu Hoa ăn cơm trong bếp.
Ngày thứ ba Long Hiểu Ất đi, cuối cùng Long Tiểu Hoa cũng có động tĩnh.
Nàng chui xuống gầm giường, bê ra hộp tiền riêng đầy bụi. Đây là thứ mẹ nàng đã để lại cho nàng trước lúc lâm chung, bao gồm cả của hồi môn của nàng. Mẹ nàng vốn định tận tay giao cho tướng công của nàng lúc nàng động phòng như thể mua một tặng một, sợ nàng không gả nổi cho ai. Nhưng Mẹ kế đến động phòng cũng chẳng bước vào đã vội vã hưu nàng. Vừa hay nàng kiếm được một khoản lớn. Nàng dùng số bạc này mua tiểu thuyết vài năm cũng được.
Nàng leo lên giường, thổi bụi, vươn cổ, lấy chiếc chìa khóa nhỏ cắm vào ổ, mở hộp, lấy ra một chút bạc lẻ rồi chạy thẳng đến phường bán sách.
Nàng muốn dùng tốc độ nhanh nhất để lấy lại sự thoải mái, vui vẻ, thoát khỏi cảnh “trà không muốn uống, cơm không muốn ăn, ngủ cũng chẳng buồn” mà Tiểu Đinh nói. Ai có thể ngăn cản được nàng chứ?
Vừa bước vào phường bán sách, nàng đã để bạc trên quầy. Chủ tiệm vừa nhìn thấy nàng lập tức thay đổi nét mặt, nhếch mép, ra ám hiệu cho nàng cứ theo quy tắc cũ của tiệm.
Dâm thư được dấu ở ngách trong cùng. Nàng không nói nhiều, nhanh chóng đi đến chỗ chiếc giá ở ngách trong cùng, hớn hở lựa chọn.
- Cuốn sách mới của Tiểu Như Ý vẫn chưa về. Bây giờ, cô tiêu bạc hào phóng như vậy. Đợi đến khi sách về, cô đừng khóc đấy nhé.
Chủ tiệm vừa cầm cái vỉ ruồi đi đập ruồi, phe phẩy như chiếc quạt, vừa nói với nàng.
Nàng nghiêng đầu nhìn người đàn ông sặc mùi ủy mị ấy, hùng hổ nói:
- Giao tình của chúng ta thân thiết như vậy, có hai lạng bạc mà ông cũng tính với tôi sao?
- Haizzz! Chuyện nào ra chuyện đấy. Cô đừng có nói như vậy. Mấy năm trước, tôi nhờ cô lấy chữ thư pháp của ông chủ Long. Cô cứ khất lần khất lượt mãi. Bây giờ cô lại còn nói chuyện giao tình với tôi sao? - Chủ tiệm liếc mắt coi thường cô. Đối với đám đàn bà con gái, sắc mặt ông ta chẳng tốt bao giờ. Mặt ông ta chỉ sáng lên trước đàn ông đẹp mà thôi. Cũng chỉ có lúc này, Long Tiểu Hoa mới cảm thấy thanh quản phái nữ của mình đã phát triển thành thục đến thế nào.
- Sau đó, không phải tôi đã trả ông rồi sao… - Nàng ấm ức giải thích.
- Để xem cô mang đến cho tôi chữ gì? - Ông ta trợn mắt.
- … Nhưng hắn chỉ viết chữ đó cho tôi. - Nàng có đem theo chữ xin của chồng trước. Hắn đã dùng tay chỉ vào đầu nàng, đuổi nàng ra khỏi thư phòng và ném theo cho nàng chữ này.
- Phải rồi. Cô muốn tôi treo chữ “Cổn” [1] lên đầu giường sao? Đây là chữ mà đệ nhất mỹ nam trong thành viết cho tôi sao?
[1] Chữ “Cổn” (滚 ): Cút đi, xéo đi.
- … Ông không thấy chữ này rất nhiều nét à? Còn chê nữa! Chẳng phải vẫn hơn để hắn viết cho ông mười mấy chữ “Nhất” [2] sao.
[2] Chữ “Nhất” (一 ): Một.
- Hừ! - Ông chủ tiệm sách ôm đầu, không muốn nhìn nàng thêm nữa. Đôi mắt phượng mở to, đánh giá chiếc áo choàng màu trăng non mới mua, soi vào chiếc gương nhỏ trên tay, chỉnh lại những lọn tóc đen của mình.
- … - Tiệm sách này chẳng có tinh thần “khách hàng là trên hết” gì cả. Vì nàng là vợ trước của đệ nhất mỹ nam nên ông ta càng khinh bỉ nàng. Nàng đã sớm nhấn mạnh với ông ta, nàng không thèm tên mỹ nam đó. Thế mà ông ta cứ không tin, lúc nào cũng cảm giác rằng nàng nhất định đã giở trò đồi bại với mỹ nam đó. Haizzz! Ai bảo ông ta là chủ tiệm sách chứ? Cố nhẫn nhịn đi.
Chọn xong mấy cuốn sách, nàng đem đến quầy. Chủ tiệm hào hứng lấy dây thừng buộc toàn bộ số sách nàng mua lại, nhìn nàng buột miệng hỏi:
- Nghe nói Bạch công tử, người đang kén vợ là bạn cũ của ông chủ Long ư? Dạo này, Bạch công tử có thường hay đến nhà cô không?
- Ông muốn có chữ của Bạch công tử sao? - Vụ làm ăn đến rồi. Nàng giương đôi mắt sáng rực lên nhìn, những cuốn sách này thật sự rất đắt.
- Ai cần cô đi kiếm chữ thư pháp nữa chứ?
- Vậy ông cần gì?
- Cô hỏi thăm giúp tôi thôi.
- Hỏi ư?
- Đàn ông cũng có thể tham gia kén vợ chứ?
- Phì!
- Cô làm gì thế? Nhổ nước bọt lung tung quá đấy.
- …
- Xong việc, tôi sẽ làm cho cô tấm thẻ ưu đãi, giảm giá mười lăm phần trăm.
- Hai mươi phần trăm. - Chuyện này nguy hiểm như vậy. Dù là nói với Bạch mã hoàng tử dịu dàng thì nàng cũng phải gánh chịu sóng gió.
- … Nữ nhân thật đáng ghét! Lại còn mặc cả nữa. Hứ! Được rồi. Được rồi. Mua xong rồi thì đi đi. Nhìn thấy ả đàn bà chiếm giữ mỹ nam là tôi lại thấy ghét rồi.
- … - Ông ta trỏ ngón tay đuổi nàng đi, điệu bộ trông thật đáng ghét! Xì! Ghê chết đi được!
Nhận được nhiệm vụ, nàng nên trực tiếp đi tìm Bạch mã hoàng tử lâu ngày không gặp. Có rất nhiều lý do mà. Nàng nên dũng cảm tiến về phía trước, bất chấp mọi thứ đi tìm Bạch mã hoàng tử. Mẹ kế không có nhà, đúng là thời gian tốt để hẹn hò. Nàng đã lãng phí mất ba ngày, không thể tiếp tục lãng phí được nữa.
Bước ra khỏi tiệm sách, rẽ trái, rẽ trái rồi lại rẽ trái là đến cổng thành. Hiện tại thời tiết rất đẹp, trời quang mây tạnh, nắng vàng rực rỡ, gió thổi hiu hiu. Chẳng ai quản lý nàng, chẳng ai ép nàng cưỡi con ngựa trắng ngốc nghếch đến chỗ hẹn. Đúng là thiên thời địa lợi nhân hòa. Xách bọc sách bước vào cửa, uống trà cùng Bạch mã hoàng tử, cùng nói chuyện… nghĩ đến đã thấy vui rồi. Nhưng…
- Chết thật! Sao đột nhiên mình lại cảm thấy áy náy? Sao đột nhiên mình lại cảm thấy có lỗi với hắn thế này? Sao mình lại có cảm giác muốn làm một đứa con ngoan ngoãn ở nhà đợi cha về? Tại sao? Tại sao đột nhiên mình lại có ý nghĩ rằng người đàn ông của mình ra ngoài làm ăn, mình nên ở nhà giữ đạo làm thê tử? Cách nghĩ này thật đáng sợ! Á á á á á! Trời ơi! Á á á á á! Tất cả là tại hắn ép mình học thuộc cuốn Điều răn nhi nữ. Á á á á á! Hắn đã biến mình thành một hiền thê. Hắn dụ dỗ mình rồi bỏ đi là ý gì chứ? Á á á á á!
Nàng đang ngồi thụp xuống ôm đầu thét lớn thì bỗng nhiên có tiếng xì xào phía sau.
- Chúa thượng nói nha đầu này sao? Hình như cô ta phát điên rồi.
- Không cần biết cô ta có điên hay không. Chúa thượng bảo bắt về thì bắt về. Tiểu thư nhà họ Long thích đọc dâm thư, sáng sớm ngày ra cô ta đã chạy ra khỏi Long phủ đi mua sách, ngồi đây thét lớn. Đúng là cô ta rồi. Không sai đâu.
- Khẩu vị của Bạch thiếu chủ cũng kỳ lạ thật đấy! Chọn đúng loại nữ nhân này sao? Hắn thật sự chịu đem thanh kiếm gia truyền nhà họ Bạch đổi lấy nha đầu này à?
- Làm sao ta biết được. Chúa thượng nói có là có. Có điều đầu óc của kẻ thường xuyên đến kỹ viện chắc chắn là không bình thường đâu. Ai cần nói nhiều làm gì? Bắt người là việc cần gấp. Chúa thượng đang đợi đấy.
- Ơ! Người đâu rồi? - Cúi đầu xuống nhìn thì góc đó đã trống không.
- Tất cả là tại ngươi nhiều lời đấy. Dù có ngốc hơn nữa, nghe ngươi nói muốn bắt mình thì cô ta cũng sẽ chạy trốn thôi.
- Nhưng dù có ngốc hơn nữa thì cũng biết chạy trốn thoát thân cần hơn. Ngươi xem, cô ta ôm chồng sách không chịu vứt đi kia kìa.
- Thế nên mau đuổi theo. Bắt lấy cô ta. - Chỉ có kẻ ngốc mới để cô ta chạy thoát. Thế thì thật là mất mặt!
- Cứu tôi với! Có cướp giữa ban ngày… Hu hu hu hu…
Sau trận binh mã loạn lạc, trước mặt Long Tiểu Hoa tối sầm. Nàng ý thức được rằng mình đã bị bắt cóc.
Mục đích của những kẻ vô lại đã quá rõ. Bắt cóc nàng để đổi lấy thanh kiếm gia truyền của Bạch mã hoàng tử…
Những kẻ vô lại đó là ai cũng đã rõ. Đó chính là đám thổ phỉ giang hồ đã bao vây nàng hôm tình cờ gặp Bạch Vô Ưu ở bờ sông.
Bạch mã hoàng tử, thời khắc thử thách tình cảm của họ đến rồi. Xin hãy mau lấy thanh kiếm gia truyền đi chuộc kẻ đáng thương như nàng đi. Hãy nói với chúng rằng: “Không có gì quan trọng hơn sự an toàn của Long Nhi nhà ta”.
Ối! Chúng nhét thứ gì vào miệng nàng thế này? Phì phì phì! Ối! Nàng bị tống vào bao tải mất rồi! Đâu cần phải như vậy chứ? Đạo cụ này có phải là quá chuyên nghiệp không? Chúng chỉ làm tăng thêm tình cảm của nàng và Bạch mã hoàng tử sau hoạn nạn mà thôi. Chúng chỉ giúp Bạch mã hoàng tử đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân mà thôi. Chúng chỉ có thể giúp nàng hẹn hò thành công hơn mà thôi.
Chúng dám đối xử với nhân vật nữ chính như vậy sao? Đúng là làm phản rồi.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 52
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:50
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

KHÁCH ĐIẾM ĐẠI LONG MÔN
Tác giả: Tinh Dã Anh
Q.1 - Chương 38: Bạch mã hoàng tử cũng có lúc nóng tính

Bị nhốt trong chiếc bao tải tối ôm, bị ném xuống đất. Từ bao tải phát ra những tiếng khóc đau đớn. Chiếc bao tải không cam chịu nằm im, cứ lăn dần, lăn dần cho đến khi đầu người trong bao tải chạm phải một vật gì đó âm ấm không xác định.
Long Tiểu Hoa cố gắng ngửi. Không nhìn thấy, không sờ được, nàng đành dùng mũi để thăm dò xem vật thể phía trước là thứ gì? Nàng cố gượng dậy, cắn vào bao tải, ngửi ngửi phía trước. Bỗng nhiên “bốp” một cái, cái “vuốt ve” nhẹ nhàng đậu lên mặt nàng. Giọng đàn ông vô cùng cao quý và ngạo mạn vang lên.
- Đây là nữ nhân trong lòng Bạch Phong Ninh sao? Hừ! Xem ra cũng chẳng ra sao. Chỉ có hắn mới thích thôi.
- Hu hu hu! - Nàng bị nhốt trong bao tải, hắn đâu có nhìn thấy nàng. Dựa vào cái gì mà hắn nói nàng chẳng ra sao chứ?
- Chúa thượng, người đã bắt về rồi. Nhưng tên Bạch thiếu chủ đó rất gian xảo, biết đâu nha đầu này chỉ là thứ để che mắt.
- Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Đối phó với tên vô lại như hắn thì không cần quang minh chính đại làm gì. - Giọng ngạo mạn lạnh lùng vang lên.
- Chúa thương, Bạch Phong Ninh là cả ngang ngược, chưa chắc đã chịu thực hiện giao kèo với chúng ta.
- Chưa chắc ư? Hắn đã nói ra thì chắc chắn sẽ thực hiện. Giao hẹn ban đầu, nếu ta lấy được thanh kiếm nhà họ Bạch, hắn sẽ phải quy phục ta, cùng ta lập nghiệp, sống chết vì ta. Nếu không phải thấy cái đầu hắn còn có giá trị, có thể dựng nghiệp lớn cho ta thì hắn đã không thể sống nổi rồi. Nếu hắn nuốt lời thì tiểu vương sẽ giết sạch cả nhà họ Bạch của hắn từ trên xuống dưới. - Kẻ đang nói bỗng nhiên cúi xuống, xem xét một lượt cái bao tải nhưng không phát hiện ra điều gì, liền ra lệnh: - Gửi thư đến sơn trang của Bạch Phong Ninh, nói tiểu vương ta đợi ở đây lâu lắm rồi. Bảo hắn mang thanh kiếm đến đây đổi lấy hắc phấn tri kỷ[1] của hắn đi.
[1] Hắc phấn tri kỷ: Người bằng hữu thân thiết, cùng chung hoạn nạn.
Cái gì gọi là phấn đen? Là hắn nhốt nàng vào cái bao tải nên mới đen thui thế này. Hắn đã hại nàng rồi lại còn nói.
Nàng là người không dễ khuất phục. Nàng há miệng cắn một miếng thật lớn vào vật thế đang ghé sát lại gần má nàng.
- Chúa thượng, nha đầu chết tiệt này dám cắn chân Chúa thượng.
- Xì! Phì phì phì! - Nàng vội vàng nhổ thứ trong miệng mình ra. Hắn dám dùng chân dẫm lên khuôn mặt nhỏ của nàng sao? Nàng còn tưởng hắn dùng ngón tay trêu chọc nàng chứ. Thật không ngờ đó là đôi giày.
- Mở bao tải ra cho ta. Tiểu vương sẽ dạy dỗ nữ nhân của thuộc hạ mình, loại người chỉ biết xem tiểu thuyết đồi bại, lại vô liêm sỉ mà dám cắn chân tiểu vương.
- Dạ!
Mấy tên tùy tùng hung hãn xông đến mở chiếc bao tải ra. Long Tiểu Hoa kinh hãi lập tức lăn đi. Nàng không muốn bị kẻ đó giáo huấn, ngược đãi. Nàng quyết định chui vào mai rùa ẩn náu. Đừng có ai ngăn cản nàng.
- Hừ ! Cũng khỏe mạnh đấy nhỉ. Một vô hiền đức, hai vô nhân phẩm. Nếu cả chút công phu trên giường cô ta cũng không có thì tiểu vương phải suy nghĩ lại xem tên họ Bạch kia có đủ tư cách đi theo tiểu vương không. Loại người ngu ngốc, kém cỏi, tiểu vương chẳng thấy gì hiếm lạ nữa. Nhưng nhìn xem, mấy cuốn dâm thư này hình như là sở thích của cô ta thì phải. Tư Bôn vạn vạn tuế, xì! Đêm nay, chàng đừng hòng rời khỏi giường, phì phì phì! Dạ dạ dạ xuân tiêu… Cô ta cũng thú vị gớm!
Cầm từng cuốn tiểu thuyết lên đọc, hắn vứt những cuốn sách yêu quý của nàng từ trên cao xuống. Thật trùng hợp là chúng đều rơi trúng đầu nàng.
Cơn giận của Long Tiểu Hoa nổi lên. Nàng không biết mình lấy dũng khí ở đâu mà đứng thẳng dậy như một cái cột đen, dựng sừng sững ở đó quát kẻ không biết trời cao đất dày là gì kia:
- Ta cảnh cáo tiểu vương lợn nhà ngươi, ngươi còn dám sỉ nhục mấy cuốn tiểu thuyết của ta thì ta sẽ cắn chết ngươi cho mà xem.
Nàng nhảy lên bổ về phía người mặc áo xanh. Cái bóng đó không hề có phản ứng gì ngoài việc đỡ lấy nàng, ôm nàng trước ngực, nâng cằm nàng lên, nhẹ nhàng ngắm đòn tấn công bằng răng mãnh thú của nàng, khinh miệt nói:
- Giọng nói cũng được đấy. Nếu trên giường thì có thể coi là ngây ngất. Thế nào? Cô nhanh chóng muốn nhào vào lòng tiểu vương ta thế sao? Cô trèo hơi cao đấy. Đáng tiếc! Tiểu vương ta tuyệt đối không động đến nữ nhân của thuộc hạ. Ai bảo cô lọt vào mắt của Bạch Phong Ninh chứ? Dù cô có muốn trở thành hồng nhan họa thủy xen vào chia rẽ chủ tớ chúng ta, thì cũng phải xem ta có cho cô cơ hội không đã. Tiểu vương ta ghét nhất loại đàn bà lắm điều đấy.
- Nhưng Bạch mỗ thì lại không nghĩ như vậy. Bạch mỗ không hề cảm thấy tên nam nhân đang ôm người con gái của mình, giữ cằm cô ấy, khen giọng cô ấy quyến rũ khi trên giường lại không định cho cô ấy cơ hội.
Giọng nói nhẹ nhàng từ phía sau vang đến, Long Tiểu Hoa vội vàng quay đầu nhìn Bạch Phong Ninh đang đứng bên cửa. Lúc này, nàng thật sự sợ hãi, đẩy kẻ xấu xa trước mặt ra. Nàng muốn quay về vòng tay Bạch mã hoàng tử, không muốn ở bên kẻ xấu xa này nữa. Nhưng kẻ đó lại giữ chặt nàng trong lòng:
- Ngươi cũng nhanh chân đấy. Xem ra khinh công của ngươi đã có tiến bộ.
- Không còn cách nào khác. Ai bảo Cung đại thiếu gia giam giữ nữ nhân của ta chứ? Bạch mỗ đành phải bay đến cứu cô ấy thôi.
- Ồ! Thật không ngờ ả nha đầu này lại quan trọng với ngươi như vậy.
- Mong Cung đại thiếu gia giơ cao đánh khẽ, tha cho Long Nhi nhà ta.
- Vậy giao kèo của chúng ta thì sao?
- Thanh kiếm nhà họ Bạch, ai lấy được thì Bạch mỗ sẽ vì người đó mà liều mạng. Bạch mỗ quyết không hối hận.
Keng!
Thanh kiếm bạc gia truyền bị Bạch Phong Ninh ném xuống đất.
Một tên tùy tùng vội vàng nhặt kiếm lên xem xét kỹ càng rồi nói:
- Chúa thượng, chính là thanh kiếm này ạ.
- Tốt lắm! Trả lại ngươi này.
Chẳng chút lưu luyến, hắn đẩy bao tải nhốt nàng bay thẳng đến chỗ người áo trắng. Nàng đang mong Bạch mã hoàng tử sẽ sớm giải thoát cho nàng, để nàng hít thở không khí trong lành nhưng chỉ thấy hắn cười rất lạnh lùng nói với vị chúa thượng kia.
- Thanh kiếm nhà họ Bạch nằm trong tay ai thì Bạch mỗ là người của người đó. Thế nên Cung đại thiếu gia hãy giữ thanh kiếm này cho cẩn thận. Nếu nó mất chủ thì Bạch mỗ cũng không thể theo người được.
- … Bạch Phong Ninh, rốt cuộc ngươi muốn thế nào? Nếu thật sự ngươi theo triều đình, để mắt đến hoàng thành thì còn ai thích hợp với vị trí đó hơn Cung Diệu Hoàng ta chứ? Ta sẽ bay lên, tạo dựng cơ nghiệp, không làm người thất vọng đâu.
- Đúng là ở hoàng thành không ai thích hợp hơn người nhưng còn ngoài hoàng thành thì sao?
- … Trừ khi ngươi ám chỉ mười năm trước…
- Chỉnh đốn hoàng triều bắt đầu từ đâu? Không may, Bạch mỗ vừa gặp một người thích hợp hơn. Việc chỉnh đốn hoàng triều chắc chắn sẽ là việc của người đó. Xin cáo từ!
Bạch Phong Ninh phất áo bay ra khỏi cửa nhưng rồi lại lập tức quay lại cười.
- … Ngươi quay lại làm gì?
- À, vừa nãy mải nói chuyện chính, suýt nữa quên mất sách của Long Nhi nhà ta. Nếu như không nghe theo cô ấy thì cô ấy sẽ không để cho ta yên đâu. Cuốn Dạ dạ dạ xuân tiêu hay lắm đấy! Cung đại thiếu gia rảnh rỗi có thể tìm mà đọc.
Nói xong, hắn nhún chân, nhặt mấy cuốn sách rơi trên mặt đất, một tay ôm bao tải đen, một tay ôm chồng sách bay đi.
Vẫn là Bạch mã hoàng tử hiểu lòng nàng, quan tâm đến nàng, biết nàng xót mấy cuốn sách đó, chàng đã bất chấp nguy hiểm quay trở lại giành lấy chúng. Ôi! Thật dịu dàng! Nhưng tại sao chàng không thả nàng ra mà còn ôm cái bao nhốt nàng chạy khắp nơi như vậy? Nàng nghe tiếng gió rít bên tai. Thật không an toàn chút nào. Nàng thấy đi bộ vẫn hơn.
- Hình như tôi hơi chóng mặt. Huynh buông tôi xuống được không?
- Ừm!
Hắn nhẹ nhàng đáp, không nói thêm gì, đặt nàng xuống đất rồi tháo dây thừng buộc bao để nàng ra ngoài. Nàng vặn mình. Việc đầu tiên nàng làm là bổ nhào về chồng sách yêu quý của mình. Thấy chúng không hề hấn gì, nàng mới yên tâm nhìn xung quanh xem đây là đâu.
Hả? Bên bờ sông ngoài thành ư?
Bạch mã hoàng tử đưa nàng đến nơi này làm gì?
- Sách ở đây. Ta đi trước nhé. Cáo từ. - Hắn đẩy chồng sách vào lòng nàng, xoay người chuẩn bị đi. Dường như hắn không định nói với nàng thêm điều gì.
- Hả? Huynh… Huynh đi ư? - Nàng ôm chồng sách vội vàng chào hỏi. Gay rồi. Hình như chàng đang giận. Thực ra cũng đúng. Hai người không thân thiết, thế mà người ta phải đem thanh kiếm gia truyền nhà mình tới chuộc nàng về, lại còn phải chấp nhận đi theo kẻ đó. Ai mà chẳng không vui chứ.
- Tôi… Tôi xin lỗi. Là do tôi quá bất tài nên mới bị tên tiểu vương lợn đó bắt được. Đợi Hiểu Ất quay về, tôi sẽ xin hắn giúp huynh đòi lại thanh kiếm đó. Hắn rất giỏi, cái gì cũng có thể lấy về được. Huynh cứ yên tâm…
- Long Nhi, muội thật biết nói những điều khiến người khác thêm tức giận đấy. - Hắn mỉm cười, lắc đầu: - Không cần để ý đến thanh kiếm đó. Tối nay, nó sẽ tự quay về tay ta thôi.
- Hả? Không phải thanh kiếm đó…
- Lấy trộm về mà.
- … Ồ!... Thật sự không cần lo sao? Tôi thấy hình như huynh đang rất giận mà.
- Ừ! Ta đang rất giận.
- Vì thanh kiếm ư?
- Muội.
- Tôi làm cho huynh giận sao? - Chỉ vào mình, nàng lập tức hiểu ý: - Ồ ồ, tôi… hiếm khi rảnh rỗi. Hằng ngày, tôi đều phải đọc sách dạy dùng bàn tính. Huynh tin tôi đi. - Sách đó và tiểu thuyết đều rất quan trọng mà.
- Long Nhi, tại sao muội lại tránh ta?
- Haizzz… Tôi…
- Ta hỏi muội lý do chứ không hỏi muội có phải thế không? - Ý nói là hắn đã chắc chắn, nàng đang tránh hắn. Thế nên ngày đầu tiên Long Hiểu Ất đi, hắn nghe gia đinh bảo nàng ngủ ở nhà. Ngày thứ hai thì không được khỏe, ngày thứ ba thì không ở nhà. Dù thế nào cũng là mượn cớ. Điều này khiến hắn hơi choáng váng. Sau đó… Thật khó chịu!
- Tôi… phải học thuộc bảng cộng trừ nữa nên tôi…
- Nên muội chạy ra ngoài mua tiểu thuyết sao? - Dù thế nào thì cũng chẳng liên quan gì đến nhau.
- …
- Long Hiểu Ất không có nhà nên muội cảm thấy không cần gặp ta đúng không? Hay là hắn không có nhà nên muội cảm thấy không muốn qua lại với ta nữa?
- …
- Muội thay lòng đổi dạ rồi sao?
- …
- Thái độ của muội thật khiến người ta thêm tức giận.
Hắn thở dài, phát ra tiếng cười chế giễu nhẹ nhàng, xoay người bỏ đi để mặc nàng ôm chồng tiểu thuyết suy nghĩ lại mình là kẻ hạnh đỏ vượt tường hay người giữ đạo làm vợ.
Hạnh đỏ muốn quay trở lại, hắn cũng không thể ép buộc.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 53
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:50
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

KHÁCH ĐIẾM ĐẠI LONG MÔN
Tác giả: Tinh Dã Anh
Q.1 - Chương 39: Sự khó chịu của Bạch mã hoàng tử

Vật tụ thành loài, người phân thành nhóm.
Giống như Long Tiểu Hoa nàng và 813 đều có hứng thú với tiểu thuyết. Nhưng còn Bạch mã hoàng tử nho nhã thì sao có thể cùng loại với những kẻ thô lỗ bỗ bã, khác nhau một trời một vực được chứ? Đã thế lại còn câu kết với Mẹ kế đen tối nữa. Long Tiểu Hoa thật sự không hiểu chút nào.
Long Hiểu Ất khi không vui thường chau mày, nheo mắt, toàn thân toát ra khí lạnh. Đứng bên cạnh hắn thì e là đến một con mèo cũng bị đông cứng, chổng bốn vó lên trời. Mọi người đều biết khi hắn nổi giận thì phải giữ khoảng cách an toàn với hắn để tránh không cẩn thận làm cho hắn giận thêm. Hơn nữa, nàng lại là người thường xuyên làm hắn nổi giận. Chính vì không thể tránh mà nàng thường xuyên bị hắn trả thù. Hắn là kẻ rất sáng tạo trong cách ngược đãi người khác.
Nhưng sau nhiều lần thử, Long Tiểu Hoa đã nắm được cơn giận của ai đó. Tóm lại là nàng có thể chế ngự núi lửa bùng phát, vào lúc quan trọng nhất có thể đổ nước lạnh hạ hỏa. Vì vậy, tuy Long Hiểu Ất nổi giận rất đáng sợ nhưng ít ra nàng có thể kiểm soát được trong lòng bàn tay của mình.
Song Bạch mã hoàng tử nổi giận thì hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của nàng…
- Đại tẩu, rất vui được gặp đại tẩu.
Xì! Đại tẩu!
Đúng vậy. Từ lúc chia tay bên bờ sông, không biết nàng đã giẫm phải sợi dây thần kinh nổi giận nào của Bạch Phong Ninh nữa. Hắn bắt đầu cung kính gọi nàng là đại tẩu. Rất trìu mến nhưng không phải là cách xưng hô tình tứ. Hắn đã vứt chữ “tiền tẩu” đi rồi.
Nụ cười vẫn như trước, cái nhếch môi vẫn như trước, hắn không hề nói chuyện với nàng, không hề chau mày với nàng. Hắn cười với nàng như với mọi người. Nhưng nàng biết hắn đang không vui. Hơn nữa, còn rất không vui vì hắn không cầm cuốn sách sử dụng bàn tính bắt nàng học thuộc để đổi lấy đồ ăn vặt nữa. Hắn cũng không hẹn hò với nàng nữa. Đến cả các cô nương cô đơn trong khách điếm Đại Long Môn cũng tăng lên một cách kỳ lạ.
Mỗi lần có cô nương đáng thương lao vào, hắn đều tỏ ra nghĩa hiệp. Đưa cô nương đó về khách điếm Đại Long Môn sắp xếp chỗ ở. Chẳng biết hắn có quan tâm chăm sóc cả vấn đề thể xác không, nhưng nàng từng thấy có mấy lần hắn bế cô nương bị thương ở chân lên phòng, mãi sau mới y phục chỉnh tề bước xuống cầu thang, nhìn mình nở nụ cười không hề keo kiệt, chắp tay dài giọng nói:
- Đại tẩu, rất vui được gặp đại tẩu.
Đến lúc này nàng mới hiểu tại sao Bạch Phong Ninh lại kết giao với Long Hiểu Ất. Hai tên nam nhân này tính tình đều khó chịu như nhau. Tuy vậy Bạch Phong Ninh vẫn còn đỡ hơn Long Hiểu Ất, hắn đạo đức hơn một chút, khi giận, tuyệt đối không làm ảnh hưởng đến bất cứ người vô tội nào, chỉ nhằm vào một mình nàng mà thôi. Cường độ, mật độ, nồng độ đều rất rõ, quyết không nương tay.
- Hôm nay, sắc mặt đại tẩu rất khá!
- Đại tẩu, trước khi Long huynh rời thành có dặn Bạch mỗ chăm sóc đại tẩu. Nếu như trong nhà có việc gì cần giúp, xin đại tẩu đừng khách sáo. Cứ nói với Bạch mỗ.
- Đại tẩu, đại tẩu nhìn Bạch mỗ như vậy có vẻ không hợp lẽ đâu. Long huynh chưa từng nói với đại tẩu đừng nhìn chằm chằm vào người đàn ông khác như vậy sao?
- Đại tẩu…
Á á á á á! Đủ rồi, đủ rồi, đủ rồi. Đừng gọi nàng là đại tẩu nữa. Nàng rất có thể sẽ mất hết bình tĩnh, xô đổ toàn bộ bàn ghế trong khách điếm, sau đó túm cổ hắn, ấn lên tường mà uy hiếp: “Đại tẩu cái đầu của huynh ấy. Hôm đó, ở bên sông, khi môi huynh chạm vào môi tôi, sao huynh không gọi tôi là đại tẩu? Khi huynh rủ tôi hẹn hò, sao huynh không gọi tôi là đại tẩu? Khi huynh ép tôi học cách dùng bàn tính, sao huynh không gọi tôi là đại tẩu. Đợi người đàn ông của tôi. À không… đợi mẹ kế của tôi ra khỏi thành, huynh tỏ ra trong sạch gì chứ? Làm cho quan hệ trong sạch sao? Gọi đại tẩu gì chứ? Á á á! Tôi giữ đạo làm vợ một chút không được sao? Sao huynh lại lập tức nhảy ra chế giễu tôi, khinh tôi thay lòng đổi dạ? Chẳng phải bạch mã hoàng tử trong truyện đều rất nghe lời nhân vật nữ chính, thuận theo nhân vật nữ chính sao? Chẳng phải huynh chỉ biết nói mỗi câu: ‘Được rồi. Muội nói gì cũng đều đúng’ hay sao? Huynh không đến an ủi tôi, mê hoặc tôi, dụ dỗ tôi, lôi kéo tôi, cứ để thần kinh tôi điên đảo cũng chẳng sao. Huynh lại còn đưa cô nương khác đến chọc giận tôi. Huynh là bạch mã hoàng tử gì chứ? Á á á á!”.
- 1227, cô không sao chứ? Con ngươi cô sắp rơi ra khỏi tròng rồi kìa. Mũi cô còn xì cả khói nữa. - 813 vừa lau bàn vừa lo lắng nhìn nàng.
- Không sao. Tôi rất thoải mái. Chưa bao giờ thoải mái như vậy. Ha ha ha! - Nàng ngẩng đầu lên trời cười một tràng dài.
- Đúng là sắc mặt đại tẩu rất khá. Thế này Long huynh cũng có thể yên tâm ra ngoài làm việc rồi. Phải rồi. Vị cô nương trên lầu bị trẹo chân, vừa mới nắn lại. Phiền đại tẩu chăm sóc giúp. - Hắn cười lạnh lùng.
- … - Tốt nhất là hắn đừng có chọc giận nàng. Tiễn hắn xong thì các cô nương đáng thương kia sẽ chạy về nhà mình ngay. Ở trên lầu chăm sóc chiều chuộng xong rồi, giờ xuống đây quan tâm hỏi han quan tâm gì đại tẩu chứ? Hắn quen cái thói gì vậy? Xì! Muốn chọc tức nàng sao? Hắn cũng không nghĩ xem nàng là ai? Nàng là Long Tiểu Hoa. Hãy xem nàng tung đòn phản công đây.
- 813, mai tôi muốn xin nghỉ. - Nàng cố ý cao giọng bay qua Bạch Phong Ninh truyền đến chỗ 813 đang lau bàn.
- 1227, cô xin nghỉ thì nói với tôi làm gì? Cô báo với chưởng quỹ ấy.
- … Cô không hỏi tại sao tôi xin nghỉ à? - Thật chẳng hiểu ý gì cả. 813 là đồ ngốc.
- Liên quan gì đến tôi chứ?
- Cô cứ hỏi không được sao?
- Tại vì tôi không muốn… Đừng nhìn tôi như vậy. Làm gì có ai ép người khác phải hỏi bí mật của mình chứ?
- Tôi muốn cô làm thế đấy.
- Nhưng… tôi không có thói quen đó… - Dù có, cũng phải xem đối tượng là ai đã. Nếu là Bạch công tử thì… Hì hì hì hì…
- Tôi muốn nói cho cô biết mà.
- Được được được. Cô đừng có như vậy. Thế… cô nói cho tôi biết tôi đành miễn cưỡng nghe vậy. - Con gái nghe con gái nói chuyện riêng tư thì có gì hay đâu chứ?
- Người ta… tôi… - Giọng nàng ngập ngừng.
- Cô không nói với tôi bằng giọng bình thường thì tôi không nghe đâu. Bạch công tử ở bên kia. Công tử ấy rất thân thiện, mỉm cười với tất cả mọi người. Cô đến nói cho Bạch công tử nghe đi. Chắc chắn công tử sẽ rất vui. Ui da! Sao cô lại giẫm lên chân tôi?
- Tôi chỉ muốn cho một mình cô biết thôi.
- Cô nói to như vậy thì đến kẻ điếc cũng nghe thấy ấy chứ. Haizzz! Bạch công tử cũng không muốn nghe cô nói dài dòng, đang chuẩn bị đi rồi kìa. Cô có ra tiễn khách không? Vậy tôi đi nhé! Hi hi! Bạch công tử… Ồ, cô kéo tôi làm gì? - 813 hoài nghi quay đầu lại nhìn 1227 đang kéo tay áo mình, nói. Bên kia, Bạch công tử mỉm cười bước ra khỏi cửa. - Ối, 1227, tránh ra! - Cô phẩy tay áo xua xua như đuổi ruồi.
- Trời ơi, cô để tôi nói xong ngày mai làm gì thì sẽ chết sao?
- Cô muốn nói thì mau nói đi. Cô cứ lòng vòng lòng vòng mãi.
- Tôi chỉ muốn nói cho một mình cô biết thôi. Mai tôi sẽ đến Hồng Kiều hội xem mặt, theo ý của Long Hiểu Ất, hắn muốn tìm cho tôi một tướng công tốt. - Giọng nàng cực kỳ lớn.
- … - 813 lấy tay bịt lại: - Cô muốn nói là điều này sao?
- Ừm! - Nàng bực mình gật đầu.
- Nó chẳng liên quan gì đến tôi cả. - 813 lẩm bẩm bỏ đi.
- … - Chẳng phải bị cô ấy hại sao? Nàng vừa mới nổi cơn ghen thì đã bị quét sạch, chẳng còn chút nào. Đáng ghét! Hại nàng bị tất cả mọi người chú ý. Đáng ghét! 813 thối tha! Cô đừng hòng đọc được cuốn Dạ dạ dạ xuân tiêu nhé.
Nàng thở dài kiệt sức, xoay người đi nhưng thấy Bạch Phong Ninh vẫn đứng ở cửa chưa ra. Hắn cứ đứng đó chẳng hề có động tĩnh gì, chỉ nghe tiếng thở dài kín đáo. Hắn hướng ánh mắt về phía nàng kèm theo nụ cười đầy ẩn ý. Khóe miệng hơi nhếch lên với vẻ đẹp hoàn mỹ. Dường như không ai có thể hiểu được cảm xúc lúc này của hắn. Nha đầu 813 điên điên khùng khùng chạy ra tiễn khách cũng ngất ngây vì nụ cười đó mà không hề phát hiện ra ẩn ý sau nó.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 54
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:51
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Chỉ có nàng vội nuốt nước miếng, cúi gằm xuống.
Vì ánh mắt hắn đang nói với nàng… “Đại tẩu, đại tẩu thật sự rất được đấy!”.
Quay người rời khỏi khách điếm Đại Long Môn, Bạch Phong Ninh không biết có thứ gì đang đè lên lồng ngực mình. Cái gọi là lòng tự tôn của nam tử, cái gọi là không chọn được một người giữa rừng hoa, cái gọi là hạnh đỏ vượt tường khuấy đảo khiến hắn không cam lòng. Dường như hắn đã dùng chiêu thức vô vị để thử lòng nàng. Tuy hắn không coi thường nàng đến cực điểm như Long Hiểu Ất, cũng chưa từng chiếm hữu nàng làm của riêng, nhưng bây giờ hắn mới phát hiện ra hành động này của mình thật là khó coi.
Lấy ghen tuông ra để thử lòng mỹ nhân ư? Ai dám bảo chiêu này lần nào cũng hiệu quả? Tại sao sắc mặt của cành hạnh đỏ kia lại không trắng bệch ra giống như nhân vật nữ chính, lại không cắn môi dưới, rồi thể hiện những động tác cho thấy rằng mình không nhẫn nhịn nổi nữa. Nàng giỏi thật đấy, chỉ trích, đánh giá hắn xong, lại còn lớn tiếng tuyên bố sẽ đi xem mặt.
Muốn áp đảo hắn ư? Được lắm!
Hắn nên nghĩ sớm đến việc người có thể sống bên Long Hiểu Ất, kẻ từ nhỏ đã bị giày vò sao có thể thật sự ngốc nghếch cắn trúng mồi câu của hắn chứ?
Nếu nàng có chút quyết tâm, muốn vì hắn mà thay đổi, chăm chỉ học làm sổ sách và dùng bàn tính thì ít nhất có thể chứng minh rằng nàng có chút lương tâm, có đặt hắn trong tim mình. Hắn cũng không để ý mà cùng nàng diễn giả thành thật. Nhưng bây giờ xem ra, nàng diễn nhiều hơn cả hắn và chẳng hề có ý định rút lui.
- Tự đào hố, tự nhảy xuống, tự lấp lại. Thật là ngốc!
- Thiếu chủ nói gì thế? - Một câu nói khiến Bạch Phong Ninh phải ngẩng đầu lên nhìn Bạch Vô Ưu đang ngồi cầm cuốn sách lật lật trước mặt mình.
Bạch Vô Ưu giơ cuốn sách trên tay về phía chủ nhân biểu thị rằng hắn chỉ đang đánh giá cuốn tiểu thuyết ngớ ngẩn viết kiểu ngược luyến tình thâm, tới cuối cùng nhân vật nam chính lại phải quỳ xuống cầu xin nhân vật nữ chính tha thứ. Chín chương đầu thì nhiệt tình ngược đãi người ta cả thể xác lẫn tinh thần, đến chương cuối cùng thì lại hoang mang, tranh thủ chút tình cảm.
Bạch Phong Ninh chau mày, cầm cuốn sách trên tay Vô Ưu xem sách. Hắn cười lạnh lùng, đặt nó lên đùi, một tay nâng chén trà, một tay lật từng trang, đọc rồi buột miệng nói:
- Ngươi lấy kiếm về chưa?
- Dạ. Tối qua, thuộc hạ đã lấy về rồi ạ.
- E là hắn sẽ tức giận nhảy dựng lên cho mà xem.
- Thiếu chủ, nếu Long đại đương gia kia không muốn hợp tác với thiếu chủ thì thuộc hạ cho rằng Cung Diệu Hoàng đó cũng là một lựa chọn tốt cho ngôi vị hoàng đế đấy.
- Tuổi trẻ tài cao, đúng là có vài phần giống với Long Hiểu Ất năm đó. Hắn chỉ may mắn hơn một chút, bây giờ ông nội hoàng đế của hắn đã già, không đi lại được, nằm liệt giường, nếu không, kết cục của hắn sẽ còn thê thảm hơn cả Hiểu Ất năm đó. - Nói xong, hắn lại lật một trang sách.
- Thiếu chủ cũng cho rằng hắn có lợi thế thì việc gì phải phò trợ Long Hiểu Ất?
- Sổ sách quốc khố rối tung. Ngoài Hiểu Ất ra, ta nghĩ không ai có thể kiểm soát nổi.
- Cho dù là Long đại đương gia tinh thông như vậy cũng không phải là…
- Kẻ đó lớn lên cùng bàn tính. Từ nhỏ hắn đã tinh thông việc quản lý quốc khố. - Bạch Phong Ninh nhếch môi cười, hơi ngẩng đầu lên: - Huống hồ, lý do vì sao sổ sách quốc khố lại linh tinh như vậy? Thế gian này không ai rõ hơn hắn. Nếu không thì mười năm trước, Thập cửu hoàng tử sao có thể vì chuyện thiếu hụt quốc khố mà bị đuổi ra khỏi thành đày xuống làm dân thường, mãi mãi không được về triều? Điều đó đã hại Hoàng đế già vì phải cầu cứu nước láng giềng mà tổn thất mất một ái phi, đem mỹ nữ đổi lấy lương thực. Vô Ưu, ngươi cảm thấy nhân vật nam trong cuốn sách có ngốc không?
- Hả?
Sao giây trước còn nói chuyện quốc gia đại sự, giây sau lại nhảy sang cuốn tiểu thuyết vớ vẩn này vậy? Tư duy của thiếu chủ lộn xộn quá!
- Nhưng thuộc hạ cảm thấy chuyện tình cảm phải tự nguyện. Đến cả nhân vật nữ chính cũng tha thứ cho hắn.
- Đó chẳng phải là người viết vội vàng kết thúc cho viên mãn sao?
- …
- Thiếu chủ định đi đâu thế ạ? Không phải thiếu chủ nói hôm nay không ra khỏi sơn trang sao?
- Tâm trạng ta không vui. Ta đến kỹ viện cho khuây khỏa.
- … - Hình như hắn vừa đọc đoạn này trong cuốn sách đó, lại là cách thu hút sự chú ý của nữ nhân vật chính ư? Từ khi nào, kỹ viện vốn là nơi người đàn ông hồn bay phách lạc lại trở thành nơi kết cục hoàn mỹ mà các nhân vật chính hướng tới vậy? Nhưng hắn lập tức nhận ra rằng không thể khiến nhân vật nữ chú ý tới kỹ viện được. - Thiếu chủ, tối qua thiếu chủ bảo thuộc hạ tiện thể thăm dò tình hình. Hôm nay, đúng là Long tiểu thư đi xem mặt. Lần này, chắc là cô ấy đến Hồng Kiều hội thật.
- Cô ấy đi thật sao?
- Vâng.
- Nếu thế thì cô ấy giỏi đấy.
- Thiếu chủ có đến kỹ viện nữa không?
- Có chứ. Sao lại không đi. Đem theo ngân phiếu. Chúng ta đến đó giải khuây.
- Cũng được ạ. Phu nhân có hỏi về tình hình của thiếu chủ. Thuộc hạ nói dạo này thiếu chủ không đến kỹ viện. Phu nhân giật mình. Người rất lo cho sức khỏe của thiếu chủ. Lần này thì thuộc hạ có thể báo lại rồi.
- Vô Ưu, ngươi báo cả những chuyện không nên báo cho mẹ ta biết sao? Trước đây, ta phải giữ mình chỉ vì cành hồng hạnh đó. Nhưng xem ra làm vậy cũng chẳng ích gì. - Hắn không phải là người giỏi giữ thân như ngọc.
- Tiếp theo thiếu chủ định…
- Tùy cơ ứng biến. - Hắn nhìn cuốn tiểu thuyết: - Xem ra trên thế gian này, ai ai cũng như nhau. Vẫn là câu nói “Đàn ông không hư hỏng đàn bà không yêu” đúng.
- … - Dù sao thiếu chủ muốn tìm cớ là đúng rồi. Cái hố này càng lúc càng lớn. Ngã xuống sẽ rất đau mà hy vọng bò lên cũng rất ít.
- … Thiếu chủ, đi chơi kỹ viện không cần mang theo loại sách này đâu ạ. - Đó là nơi làm điều ấy rồi. Thiếu chủ mang cuốn sách này đến kỹ viện thật sao? Thiếu chủ định nghiên cứu nó với các cô nương sao? Đúng là biến thái thật rồi.
- Ta thấy tên cuốn sách này rất hay, rất phong nhã. Đem theo đi. Gặp cô nương nào thích thì ta sẽ giới thiệu. - Hắn ngáp dài, thong dong bước đi.
- …
Giả lên giường, ân ái thật mà là cái tên phong nhã sao?
Nhưng mà giả vờ vẫn là giả vờ, cuối cũng vẫn sẽ có một ngày phải diễn xong. Đừng nói chuyện tình yêu kia cuối cùng có thành hay không. Một khi đã bắt đầu thì không thể nói là không tiếp tục. Một khi đã làm thì không thể để phong độ, khí độ bị người khác coi thường. Hắn là người giữ thể diện. Cành hạnh đỏ muốn công kích hắn. Họ sẽ đọ sức với nhau. Rốt cuộc ai sẽ là người đầu hàng trước?


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 55
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:51
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

KHÁCH ĐIẾM ĐẠI LONG MÔN
Tác giả: Tinh Dã Anh
Q.1 - Chương 40: Bắt gian dâm trên giường

Nếu nói tới nơi mai mối thành công nhất trong thành thì không thể không nhắc đến Hồng Kiều hội. Khuê nữ khó gả chồng đến mấy cũng đều có thể gả đi được. Giả quản gia nghe câu nói này của Long Hiểu Ất và ghi nhớ trong lòng. Ông lật xem chồng lý lịch của những người đàn ông chưa vợ cũng bớt chút lo lắng. Ông sẽ dùng bạc để giải quyết vấn đề này.
Nhưng Long Hiểu Ất ở ngoài nhiều năm, phạm vi làm ăn hoàn toàn chẳng liên quan tới việc cắt mối, hắn đương nhiên không biết Hồng Kiều hội là một hội nổi tiếng toàn những bà cô già khó gả, một ổ những bà mối bất lương mở rộng kinh doanh, dùng bàn tay ma quỷ của mình chắp ghép duyên phận cho mọi loại người, từ những nam thanh nữ tú chưa từng kết hôn cho tới những cô nương nhiều tuổi, những người góa bụa. Họ là một đám lừa bịp chuyên nhằm vào sắp xếp hôn nhân đại sự cho những gia đình gặp khó khăn trong vấn đề này.
Phàm là quả phụ muốn tái giá, đàn ông quá vợ muốn tục huyền, cô nương lớn tuổi nhưng muốn gả chồng, thậm chí đến những người giống như nàng bị chồng bỏ, chỉ cần vào cửa này liền biến thành khuê nữ. Điều đó tức là muốn tìm được một phu quân tốt, dựa vào cái hội này thì đừng nên hy vọng gì. Miễn cưỡng cũng chỉ có thể coi là tìm được một người thuộc giống đực, và cố gắng sống nốt phần đời còn lại của mình.
- Hắn cố ý làm thế. Ta biết là tên khốn đó cố ý chế giễu ta không lấy nổi chồng mà. Hồng Kiều hội mà hắn cũng nghĩ ra được. - Long Tiểu Hoa vừa đi vừa chửi kẻ khốn lòng dạ hiểm độc đã tùy tiện biến nàng thành một thứ hàng tồn kho cần thanh lý.
- Tiểu thư, có thể gả đi là tốt rồi. Dù sao cũng là phu quân của mình, sau khi bước qua cửa sẽ có thể chỉnh đốn mà. - Đinh nha đầu thật biết nói năng. Cô không hề căm hận mà còn cảm kích trước ơn huệ của Long đại đương gia. - Đàn ông giống như nồi canh, càng đun sôi càng cậy mùi thơm.
- Đúng rồi. Đàn ông giống như nồi canh. Nhưng em không thể biết trước cuối cùng mùi vị của nó thế nào. Chưa biết chừng lại là nồi canh chẳng ra gì. - Tự làm tự chịu, không ngon cũng phải ăn.
- Tiểu thư, thái độ của tiểu thư quá tệ. Phải rồi. Hôm qua, bà mối mang bảng biểu đến, tiểu thư điền chưa?
- Bảng biểu gì?
- Chính là bảng biểu để gia nhập Hồng Kiều hội ấy ạ. Danh tính này, tính cách này, sở trường này, thứ này thứ khác. Nó cần dùng để tìm tướng công mà.
- Ờ! Ta điền rồi. - Nàng trả lời lấy lệ.
- Bà mối nói phải đảm bảo tính chân thực đấy.
- Ta biết rồi. Tình trạng hôn nhân, ta điền là “bị hưu”. - Xì! Nàng cắn chiếc bánh o trút giận.
- Nhưng bà mối cũng nói muốn bảo đảm tư liệu có tính hoàn mỹ. - Tiểu thư điền quá thành thực rồi.
- Ồ! Thế nên ta có đóng mở ngoặc chú thích một chút.
- Chú thích ư?
- Còn trong trắng. - Nàng nhất định phải nhấn mạnh điểm này.
- … Vậy mục sở trường, tiểu thư điền gì?
- Em… Em lo nhiều chuyện thế làm gì? Em tự điền bảng biểu của mình đi. Đi thôi, đi thôi. Nếu đến muộn thì bà mối đó lại nói cho không ra gì đâu. Câu nào cũng nhấn mạnh “Chúng tôi rất chuyên nghiệp”. Còn không để người khác gọi họ là bà mối nữa chứ. Thế thì biết gọi họ là gì? - Nàng nhét cả cái bánh o vào miệng, đẩy lưng Tiểu Đinh nhằm phân tán sự chú ý của cô.
- Tiểu thư cho Tiểu Đinh xem tờ giấy của tiểu thư với. - Cảm giác ai đó có vẻ không bình thường, Tiểu Đinh chau mày: - Mọi người nói, tiểu thư việc thành công thì thiếu việc thất bại lại có thừa. Khi đi xem mặt, Tiểu Đinh phải ghi lại nhất cử nhất động của tiểu thư, đợi đương gia vể để báo cáo ạ.
- … Em biến thành tay sai của hắn từ o giờ thế? Đã rơi vào móng vuốt của Mẹ kế, em còn đối xử với ta như vậy… Á á á! Buồn quá! Em làm gì thế hả? Đó là bảng biểu của ta mà. Em không được xem. Bí mật riêng tư. Tại sao khi ta muốn giữ bí mật, em không giúp ta ư?
Tiểu Đinh giật lấy tờ giấy trên người nàng đọc lướt một lượt…
- Khuê danh: Long Tiểu Hoa (Chú thích: Đừng gọi tôi cái tên đại loại như Long Nhi); Giới tính: Nhìn bên ngoài thì là nữ (Chú thích: Có thể không sinh được con); Nơi ở: Nhà nào đó trên phố lớn phía tây thành (Chú thích: Sống cùng tiền phu, muốn tìm người có thể ở rể); Tình trạng hôn nhân: Bị hưu (Chú thích: Còn trong trắng. Tôi càng yêu mãnh liệt thì càng đen tối. Đến đánh tôi đi này!); Thu nhập: Tiểu nhị, không có tiền (Chú thích: Tiêu của hồi môn); Sở trường: Ăn đến chết (Chú thích: Muốn nương tựa vào người có cùng sở thích); Sở thích: Thích đọc dâC thư, thích nhất là sách của Tiểu Như Ý, Tiểu Như Ý vạn tuế! (Chú thích: Không muốn người có cùng sở thích)…
- Này... Tiểu Đinh, ta cảnh cáo em đừng có nhìn ta với thái độ “thảo nào tiểu thư không gả đi được” như vậy.
- …
- Thái độ “thảo nào không ai chịu lấy tiểu thư” cũng không được.
- …
- Cái gì mà “chẳng trách đương gia lại muốn đẩy tiểu thư đến Hồng Kiều hội”? Chuyện ta lấy chồng hay không liên quan gì đến hắn? Nếu hắn muốn làm cha thì cũng phải xem ta thích người cha thế nào chứ? - Rõ ràng hắn biết sở thích của nàng quan trọng thế nào mà.
Long Tiểu Hoa lẩm bẩm, đem những điều kiện hôn nhân kiêu ngạo của mình tới trước mặt mấy bà mối có tuổi, cuối cùng nhận lại được một lời đáp khiến khóe môi nàng phải giật giật. Bọn họ đúng là rất chuyên nghiệp, duy trì phong độ thật tốt, dựa vào kinh nghiệm lâu năm của mình nhanh chóng cung cấp cho nàng câu trả lời khẳng định:
- Long tiểu thư, cô không hợp tác như vậy thì sẽ không tìm được người phù hợp đâu. Kể cả là chúng tôi có chuyên nghiệp đến mấy cũng đều rất khó.
- Tôi là thế đấy. Lẽ nào tôi phải viết thật hoa mỹ, thêm gấm thêm hoa vào sao? Gả cho người ta rồi, đợi người ra phát hiện ra lại đòi trả về thì sao? Tôi lại bị bỏ thì ai sẽ chịu trách nhiệm đây. Mấy người có chịu trách nhiệm không?
- … - Vì cô như vậy nên mới bị người ta bỏ. Còn không chịu Sửa đổi nữa. - Nhưng… cô cũng nên sửa lại một chút chứ. Chẳng hạn như xem tiểu thuyết đồi bại, hoàn toàn có thể viết thành đọc sách lúc nhàn rỗi. Như vậy chẳng phải rất tốt sao?
- Làm sao tôi có thể viết như vậy được chứ? Sống mà cứ phải hướng theo ý kiến chủ quan của người khác, phải phục tùng, thể hiện cái hoàn mỹ sao? Chẳng lẽ còn nên chú thích: “Huynh có lấy thêm tiểu thiếp, tôi cũng không phản đối” sao? Như vậy sao?
- … - Cô có chắc là mình đến xem mặt không? Hay là đến cãi nhau thế?
Các bà mối chuyên nghiệp bị Long Tiểu Hoa làm cho phát tức, cuối cùng thì mặc kệ nàng. Long Tiểu Hoa cứ như vậy ngồi ở đại sảnh của Hồng Kiều hội uống trà, quan sát các cô nương lần lượt được gả đi, hay người đến tục huyền, hoặc vài vị công tử muốn nạp thiếp. Ai xem xong tư liệu về nàng cũng nhìn nàng khinh thường. Lúc này nàng mới hiểu, hóa ra hình tượng đẹp thật sự rất quan trọng. Chỉ cần viết tốt hơn thì sẽ có đàn ông hỏi. Chẳng trách việc các cô nương phải biết cầm kỳ thi họa, đoan trang, thục nữ lại quan trọng như vậy. Chẳng trách nàng bị Mẹ kế ép học từ nhỏ. Hóa ra nếu bộc lộ tính cách chân thực của mình một cách thái quá sẽ phản tác dụng, khiến người ta căm ghét. Haizzz, thôi rồi, thôi rồi.
Đến chiều, vừa thấy Tiểu Đinh có vị công tử chọn, nàng liền tiếp tục ngang ngược, lôi cuốn dâm thư giấu trong tay áo ra, cái chân còn vô phép tắc gác lên ghế dựa, bắt đầu chăm chú đọc.
Mấy ngày liền, không có người đàn ông nào đến tìm Long Tiểu Hoa. Nàng mang tiểu thuyết tới ngày càng nhiều, cuối cùng, đến cả bà mối cũng gạt nàng sang một bên, chẳng biết đến bao giờ mới làm mối được cho nàng.
Tới một ngày, có một người áo trắng đến. Nàng đang đọc tiểu thuyết thì ngẩng đầu lên nhìn. Cái bóng của người đó che ánh sáng của nàng. Nàng không hài lòng, xoay người đi, đặt cuốn sách xuống bên cạnh.
- Bạch thiếu gia, chao ôi! Cơn gió nào đưa công tử đến đây vậy? Công tử từ đâu đến thế?
- Kỹ viện.
- … Điều này… Tôi nghe nói công tử không kén vợ nữa. Chúng tôi có thể giúp gì cho công tử đây?
- Tìm giúp tôi một cô nương.
- Bạch công tử muốn tìm một cô nương ở chỗ chúng tôi sao? Không biết Bạch công tử muốn Cột cô nương như thế nào? Không giấu gì công tử, các cô nương ở chỗ chúng tôi e là khó hợp ý công tử. Nhưng chúng tôi sẽ cố gắng hết sức tìm cho công tử một cô nương tốt nhất. Công tử nói xem, công tử có yêu cầu khuê nữ thế nào?
- Tôi không cần khuê nữ. Tôi cần người bị bỏ.
Hả? Người bị bỏ ư? Quả là kỳ lạ! - Có… Có có có ạ. Chỗ chúng tôi có cả thiếu phụ bị bỏ.
- Không có của hồi môn.
- Có. Tuyệt đối có.
- Ham ăn.
- … Điều này… có. Chắc chắn có. - Ai mà chẳng ham ăn chứ.
- Thích đọc dâm thư.
- … Điều này…
- Thích nhất là tiểu thuyết của Tiểu Như Ý.
- …
- Ngoài ta ra, trong lòng người đó còn có người đàn ông khác. Có cô nương như vậy không?
- …
- … - Long Tiểu Hoa đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu lên thì thị giác, thính giác, khứu giác đều quay trở lại.
Bạch Phong Ninh đứng trước mặt, hương phấn thơm nức, y phục xộc xệch, còn có mấy vết son ở cổ, nhếch miệng nở nụ cười hoàn mỹ nhưng lạnh băng. Hắn nhìn chằm chằm vào nàng, như thể có tranh chấp gì với nàng vậy. Nàng nợ hắn tiền sao? Nàng không nghĩ rằng mình giàu đến mức có thể cho người khác mượn tiền.
- Tôi có cho công tử mượn tiền đi chơi gái sao?
- Ta dùng hai lạng bạc của mình.
- Mấy ngày mấy đêm?
- Giống như muội ba ngày hai đêm.
- Tôi đợi ở đây nhưng không phải là gái lầu xanh. - Đúng như thế. Tuy nàng cũng bị đem bán nhưng là gả cho người ta, sống cả đời cơ. - Công tử chưa làm chuyện đó chứ?
- Gì cơ? - Hắn ngẩng đầu lên, khiêu khích nói.
- Nhân vật nam trong tiểu thuyết tuyệt đối không làm đến cùng với người phụ nữ khác. Tôi cá là công tử không làm. - Cho dù hắn không còn đủ tư chất Bạch mã hoàng tử nhưng cũng có thể coi là có tiền có phong cách, không phải là đồ bỏ đi.
- Ta làm rồi.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full (Tinh Dã Anh)
Page 11 of 13«12910111213»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook