Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full (13) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 13 of 13«12111213
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full (Tinh Dã Anh)
Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 61
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:51
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

KHÁCH ĐIẾM ĐẠI LONG MÔN
Tác giả: Tinh Dã Anh
Q.1 - Chương 43: Hổ Tiểu Hoa giận dữ

Thực ra khi Long Hiểu Ất giơ tay kéo nàng từ trên đài diễn xuống, nàng gần như đã muốn vươn tay kéo áo hắn, quỳ xuống cảm tạ hắn. Nhưng nàng đã hoàn toàn kiệt sức, càng không thể bò dậy mà thở. Thực ra, nàng gần như sắp nhào hẳn vào hắn. Toàn thân nàng đau nhức, người mềm nhũn, vừa nghe thấy tiếng hắn thì liền muốn làm nũng. Nàng quen thế rồi. Nàng bất tài, việc thành thì ít, việc bại có thừa. Nàng không muốn đi làm công, cũng không muốn bị Võ Tòng bắt nạt, không muốn người khác cười nhạo mình. Khó khăn lắm, nàng mới cùng hắn về đến nhà.
Kế hoạch tự lập của nàng nghe ra không đủ vĩ đại rồi. Làm còn thất bại hơn nghe rất nhiều. Nàng bị hắn lôi từ trên đài xuống, vứt lên ngựa. Con Bôn Tiêu rất ghét người khác ngoài chủ nhân của nó cưỡi lên. Nó không hài lòng phát ra những tiếng thở phì phò. Nàng thấy sợ, vội ôm lấy cổ ngựa, chỉ lo nó hất mình xuống đất. Nhưng nàng cảm thấy người phía sau đã nhẹ nhàng vòng tay qua người nàng, giữ lấy dây cương. Hắn dịu dàng vỗ vỗ con ngựa yêu của mình như muốn nói với nó, phiền nó cho kẻ nào đó cưỡi lên. Bôn Tiêu phải chạy suốt đêm trong mưa nên ướt sũng cả bộ lông. Cuối cùng vì sự dỗ dành của chủ nhân mà nó đã thôi bực tức.
Cả người nàng trốn trong bộ đồ hổ nhưng lại cảm nhận được mọi cử chỉ của người phía sau. Bôn Tiêu có thể chạy nghìn dặm một ngày đưa hắn đi đâu thì đi đó. So với kẻ không biết gì như nàng thì nó tốt hơn không biết bao nhiêu lần. Thế nên hắn thà kiên nhẫn với con ngựa chứ không chịu nói với nàng lời nào tử tế. Vì nàng chỉ là một thứ vừa hay tồn tại trong phạm vi thế lực của hắn mà hắn shông thể không cần đến.
Nàng bỗng thẳng người lên, ngồi vững vàng, cố gắng để không đổ người ra sau. Nàng không biết nếu nàng dựa vào hắn thì liệu có bị hắn coi là dựa dẫm không, thế nên đành phải giữ khoảng cách một đoạn. Người phía sau không nói bất cứ lời nào về khoảng cách này, cũng không có ý khen ngợi sự tự lập của nàng, khiến nàng cảm thấy lúng túng khi ngồi trước mặt hắn.
Hắn biết mình phải nhẫn nhịn, nhẫn nhịn trước tất cả những hành động ngang ngược, vô lý của nàng. Trái tim hắn như càng thêm buốt giá nhưng vẫn phải tiếp tục kiên trì.
- Tắm rửa, thay đồ cho cô ấy rồi dẫn đến chỗ ta.
Đây là câu đầu tiên Long Hiểu Ất bước vào Long phủ. Hắn đã phát huy sở trường của mình, khiến cho mọi người đều biết tâm trạng của hắn không tốt. Tất cả mọi người đều tự động lùi lại giữ khoảng cách với hắn. Đến cả Tiểu Đinh vừa nhận mệnh lệnh cũng nhanh chóng đi làm việc. Tiểu Đinh giúp tiểu thư tắm rửa, thay đồ rồi dẫn nàng đến đại sảnh.
Long Hiểu Ất vẫn chưa đi tắm, để mặc chiếc áo choàng của mình ướt sũng nhỏ nước. Hắn giơ chân đá bộ trang phục hổ của nàng ra khỏi phòng khách, lạnh lùng ra lệnh:
- Đốt nó đi cho ta. - Lúc đầu là vì thấy vui nhất thời, thấy nàng cũng thích nên mới giữ lại tặng cho nàng, đùa nghịch ở nhà thôi. Ai ngờ nàng lại mặc nó ra ngoài cho người khác xem.
- Huynh đốt nó rồi thì ngày mai tôi mặc cái gì? - Long Tiểu Hoa phản đối. Nàng thật sự rất thích bộ trang phục đó. Nàng vội nhào ra ôm lấy bộ đồ bẩn thỉu mà hắn vừa đá bay đi, bộ đồ sạch sẽ trên người lại lấm lem vết bẩn.
- Ngày mai ư? Muội còn mặt mũi nhắc đến ngày mai với ta sao? Ai cho muội đến đó làm việc? - Dường như hắn cảm thấy nàng đang nói đùa nên phát ra tiếng cười chế giễu.
Nàng bị nhạo báng nên sống mũi cay cay. Nàng bĩu môi:
- Không phải huynh sao?
- Ta bảo muội đi làm công bao giờ?
- Không phải huynh nói tôi đừng việc gì cũng ỷ lại vào người khác, không phải huynh nói tôi phải tự chăm sóc mình, không phải huynh nói tôi chẳng làm được việc gì sao?
- Muội tự chăm sóc mình như thế này à? - Hắn nhìn nàng từ trên xuống dưới, không biết nên đánh giá thế nào về việc làm vừa rồi của nàng: - Muội đi làm công là để kiếm tiền mua tiểu thuyết chứ gì? Muội cho rằng thế là hiểu biết sao? Thế là tự lập sao?
- …
- Ta không mong muội phải tinh thông cầm kỳ thi họa, nhưng sao bây giờ muội đến con gái nhà bình thường cũng chẳng bằng thế?
- Đúng vậy. Tôi bất tài như vậy đấy. Tôi đi làm công để lấy tiền mua tiểu thuyết đấy. Tôi không hiểu chuyện. Tôi dựa dẫm vào người khác. Tóm lại, cả đời tôi cũng không thể biến thành kẻ thần kinh biết cầm kỳ thi họa cho huynh thưởng thức. Việc gì huynh cứ phải chế giễu tôi như vậy? Tôi đâu có nhờ huynh tìm chồng giúp tôi. Huynh không cần phải lo tôi không gả đi được, vội vàng vứt tôi cho người khác. Tôi không dựa dẫm vào huynh nữa là được chứ gì? Hôm nay, tôi không học được thì ngày mai tôi học. Ngày mai tôi không học được thì vẫn còn ngày kia. Sớm muộn gì cũng có ngày tôi làm được thôi.
- …
- Huynh nói ghét tôi ỷ lại huynh, chê tôi không hiểu biết gì. Vậy huynh không cần phải lo cho tôi nữa. Huynh không thấy một mình tôi cũng có thể sống rất tốt sao? Huynh vốn chẳng biết gì cả. Dựa vào cái gì mà huynh đòi đứng ra tìm chồng cho tôi chứ? Sống thế nào là chuyện của tôi. Tóm lại, huynh đã bỏ tôi từ lâu rồi mà. Hai chúng ta vốn không hề có quan hệ gì cả.
- …
- Khi tôi bị cả thành cười nhạo, huynh không có ở đây. Khi tôi bị các thiên kim tiểu thư coi thường, huynh không có ở đây. Khi tôi phải một mình đón năm mới, huynh cũng không có ở đây. Huynh là cha gì chứ? Huynh nghĩ rằng tìm chồng giúp tôi là có thể làm cha tôi sao? Đừng có luôn yêu cầu tôi thế này thế khác. Tôi đã đủ khổ lắm rồi. Không phải tôi không biết mình thua kém người khác. Nhưng không theo kịp người ta, thì huynh muốn tôi phải ngồi khóc sao?
Có lẽ là do khí thế mấy ngày đóng vai hổ mà nàng không biết rằng những điều nàng nói có ý nghĩa lớn lao đến mức nào. Nàng nhìn kẻ đó không nói nên lời, chỉ cúi xuống quan sát chiếc roi ngựa của mình. Tấm áo choàng đen vẫn nhỏ nước. Sau khi nàng gào thét xong, không gian yên tĩnh trở lại khiến nàng có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ tí tách.
Thực ra, nàng luôn oán trách hắn, oán trách hắn đã bỏ mình. Hồi nhỏ thì xấu hổ, lớn lên thì bị người khác chê cười. Thực ra, nàng luôn oán trách hắn đã đặt ra cho nàng hết tiêu chuẩn này đến tiêu chuẩn khác khiến nàng không thể đạt tới, mà chỉ biết ngẩng đầu lo lắng. Thực ra, nàng luôn oán trách hắn, oán trách hắn chạy ra ngoài bận bịu không nhớ quay về, cả năm không chỉ lễ đón Giao Thừa mà ngay cả các ngày tết khác như tết Trùng Dương, tết Đoan Ngọ, đều bỏ nàng ở nhà một mình. Bên cạnh nàng vẫn có người, nhưng sao hắn không thèm quay về lấy một lần chứ?
Nếu hắn không lén hôn trộm nàng thì nàng đã không thèm dùng ánh mắt khiến cả Tiểu Đinh cũng cảm thấy lạ để chờ đợi hành động tiếp theo của hắn. Kết quả, hành động tiếp theo của hắn là bảo nàng đừng ỷ lại hắn rồi hắn đi.
Nàng không muốn thừa nhận rằng ánh mắt nàng nhìn hắn có gì khác thường. Cũng giống như nàng không muốn thừa nhận rằng mình không bằng người khác. Nói cách khác, nàng vẫn có thể tiếp tục sống như vậy.
Lúc này nàng không hiểu vì cái gì mà hắn không cho nàng dựa dẫm vào hắn nhưng lại ngăn cản nàng sống một mình. Hắn làm cho cuộc sống của nàng khốn khổ. Nàng quay người, muốn rời xa hắn, vừa định lao ra khỏi cửa thì lại đụng phải Giả quản gia đang nhìn mình cười. Giả quản gia nhét đồ vào tay nàng, shuyên nhủ:
- Thôi mà. Tiểu thư đừng giận nữa. Đương gia quay về vẫn còn chưa kịp uống chén trà thì đã vội vàng đến trà quán đón cô về nhà. Cô xem, đây là quà đương gia mang về cho cô đấy.
Nàng bóc tờ giấy dầu gói món quà ra, trút cơn gận của mình lên nó, vừa lầm bầm vừa xé:

- Ai cần yuà của hắn chứ. Tôi không cần thứ bỏ đi của hắn. Tôi không thèm ỷ lại hắn. Tôi không muốn để hắn coi thường tôi.
Tiếng xé giấy cùng với tiếng mưa truyền đến tai Long Hiểu Ất. Hắn chỉ ngồi bên chiếc bàn gỗ tròn không nói lời nào để mặc cho thứ âm thanh hỗn tạp đó chảy vào tai khiến cho các dây thần kinh hắn đau nhói. Nàng vẫn chưa thấy hắn mua cho nàng thứ gì, cũng không Fuan tâm ở ngoài hắn đã nhớ nàng như thế nào. Sở thích của nàng, tính khí của nàng, ý chí mạnh mẽ của nàng, thực ra hắn đều rõ cả. Chỉ là hắn shông ngừng yêu cầu nàng, mong nàng có thể tốt hơn. Không vì điều gì khác. Chỉ là để nếu sau này không có hắn, nàng vẫn có thể sống tốt một mình. Hắn thường không ở nhà cũng là để tạo thói quen cho nàng. Cơ nghiệp cần có người quản lý, không vất vả thì sẽ rơi vào tay người khác mất. Hắn phải giữ cho nàng. Hắn không yên tâm. Hắn phải dọn đường cho nàng. Hóa ra, nàng shông hề hiểu chút nào.
Bịch!
Quyển sách dày cộp rơi xuống mặt đất ướt phát ra tiếng nặng trịch. Hắn nhìn qua cửa thì chỉ thấy cuốn sách bị nàng xé vứt lại trên đất. Nước mưa ngấm vào từng trang khiến hắn chỉ biết mím chặt môi.
Nhưng nàng chê hắn mím môi còn chưa chặt nên giẫm chân lên cuốn sách đó, đá nó đi. Những trang giấy trắng lấm lem bùn đất khó mà trở lại được như cũ. Hắn chau mày, nhìn đi chỗ khác. Không xem cuốn sách đó thì có gì không tốt chứ…
- Tiểu thư! Tiểu thư chạy đi đâu thế?
Rầm!
Tiếng cửa sập lại vang đến bên tai hắn. Hắn bỗng đứng lên bước ra ngoài nhìn cuốn sách bị giẫm nát trên mặt đất. Hắn dừng lại, quay người bước vào thư phòng nhẹ nhàng shép cửa.
Nếu có thể mặc kệ mọi thứ thì tốt biết mấy.
Mưa vẫn giăng giăng. Long Tiểu Hoa không biết nàng có thể coi là không có nhà để về không. Nàng đi trên phố không phương hướng, có người đoán nàng bị Long đại đương gia bắt về nhà ngược đãi nên phải bỏ ra ngoài. Có lẽ không ai ngờ rằng nàng đã thét vào tai người đàn ông đầy quyền lực trong nhà họ Long rồi hoan hỷ bỏ nhà đi.
Nàng thấy mệt rồi. Thân thể đau nhức của nàng khiến nàng không muốn đi tiếp nữa. Nàng ngồi xuống bên một cửa tiệm đến tận chập tối. Người chủ cửa tiệm đó dọn dẹp xong, đi ra nhìn thấy nàng ngồi ngoài cửa liền hỏi:
- Mai tôi định mang hàng đến phủ của cô. Thật không ngờ cô lại đến lấy hàng.
Nàng quay đầu lại nhìn người vừa nói với mình. Nàng đứng lên lau mặt, che giấu phần nào bộ dạng tồi tệ của mình, đang định lên tiếng thì thấy chủ tiệm đã đưa cái bàn tính bằng gỗ đến trước mặt nàng nói:
- Theo như cô muốn, bàn tính với quân tính hình vuông. Ông chủ Long đã dùng chiếc bàn tính kia lâu rồi, cũng nên đổi rồi. Nhưng ông chủ Long có quen dùng bàn tính bằng gỗ không?
- Tiền tôi kiếm được không đủ mua bàn tính bằng ngọc, dùng bàn tính bằng gỗ là tốt rồi. - Nàng cầm cái bàn tính mà cảm thấy ấm ức. Nàng chịu đựng thế là đủ rồi. Mang thứ vô vị này về làm gì. Biết là khó kiếm tiền như vậy, vậy mà những đồng tiền vất vả mà nàng vốn không nỡ tiêu lại chạy đến đây đặt thứ này. Dù sao, hắn cũng đang nghĩ rằng nàng kiếm tiền để mua mấy cuốn tiểu thuyết vớ vẩn nên không nhớ sở thích của hắn là gì, không nhớ hắn cần gì. Nàng rất bực tức, rất phiền não. Sao hắn có thể coi thường nàng như vậy chứ? Thế nên nàng đã phải nhảy lên to tiếng với hắn.
Rõ ràng là biết hắn đối xử tốt với nàng. Rõ ràng là biết hắn lo cho nàng rất chu đáo. Rõ ràng là biết từ nhỏ đến lớn, nhờ có hắn nên nàng không phải chịu khổ, vì vậy nàng cũng muốn tặng hắn thứ gì đó. Rõ ràng bản thân không phải là kẻ vô tình nhưng tại sao lại toàn như vậy. Rõ ràng là nàng mong hắn về, muốn làm nũng hắn, muốn hắn nói nàng đừng tự lập, nàng cứ việc ở bên hắn mà tham ăn. Hắn không thể cưng chiều nàng bao nhiêu lâu rồi bỗng nhiên tuyên bố chấm dứt như vậy.
Bây giờ thì tốt rồi. Bỏ tiền ra mua thứ vớ vẩn này mà lại không tặng được. Nàng vừa vứt quà tặng của hắn đi. Chắc chắn hắn sẽ ăn miếng trả miếng. Để tránh hắn làm hỏng món đồ này, tốt nhất là đem giấu nó đi trước đã.
- Đừng giận tôi được không. Tôi không cố ý nói chúng ta không có quan hệ gì. Bảo huynh cứ mặc kệ tôi là vì tôi không biết nên nói thế nào… - Nàng lẩm bẩm. Những lời ân hận nhỏ bé đó bị tiếng mưa át đi nên chẳng ai có thể nghe thấy cả…


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 62
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:52
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

KHÁCH ĐIẾM ĐẠI LONG MÔN
Tác giả: Tinh Dã Anh
Q.1 - Chương 44: Nói muội cần ta đi

Long Tiểu Hoa đã nhà đi đã một canh giờ ba khắc. Nàng không thể không thừa nhận rằng trên thế giới này, duy nhất chỉ có Long phủ là có thể gọi là nhà, người nhà duy nhất của nàng chính là Mẹ kế đã kéo nàng từ trên đài diễn xuống, thay nàng xử lý mọi chuyện và những người sống trong Long phủ. Rời xa nơi đó, nàng chẳng là gì cả, không phải tiểu thư, không phải cô gái đáng thương, chỉ là một kẻ mà đến cả cái tên Long Tiểu Hoa cũng chẳng ai muốn gọi.
Dường như số phận đã định nàng phải dựa vào người khác mới có thể sống được. Con đường đi làm cố định hằng ngày, chân nàng như con ngựa quen đường cũ hướng thẳng về nhà. Dường như ngoài con đường này, những con đường khác đều hoàn toàn xa lạ. Đúng là nàng chẳng có tài cán gì. Nàng ôm chiếc bàn tính đứng trước cổng Long phủ, quyết định sẽ đem tặng Long Hiểu Ất vào sáng ngày kia. Hiếm khi nàng mới có lòng như vậy. Hắn không nên lãng phí tình cảm của nàng.
Thế nên nàng bước qua cửa và nghe có một giọng nói lạ vang ra từ đại sảnh.
- Thánh chỉ đến. Quỳ xuống nghe thánh chỉ.
Thánh chỉ ư? Đó là thứ ở tít tắp xa xôi cơ mà. Sao nó lại chạy đến nhà nàng vậy?
Nàng hoài nghi nhíu mày, tay cầm bàn tính giấu phía sau, cẩm thận bước từng bước tới đại sảnh. Nàng chỉ thấy tất cả mọi người đều quỳ rạp dưới đất, chỉ có một người đàn ông thấp mặc áo xanh đang đứng. Trên đầu người đó đội mũ quan, tay cầm tờ thánh chỉ màu vàng, đang tuyên đọc. Hắn dừng lại nhìn về phía Long Hiểu Ất đang chần chừ, nói:
- Điện hạ, xin mời quỳ xuống nghe thánh chỉ. Thần phải tuyên đọc thánh chỉ rồi.
Một vị quan khác đang quỳ vội vàng đứng dậy nói mấy câu với người đọc thánh chỉ. Người đọc thánh chỉ lập tức hiểu ý, cười nói:
- Hoàng thượng có chỉ. Điện hạ có thể không cần quỳ nghe thánh chỉ cũng được.
Long Hiểu Ất liếc mắt nhìn vị quan đó không đáp lại, mặt không hề tỏ thái độ gì. Hắn vén áo dài ngồi lên ghế, với tay lên chén trà trên bàn nhưng không uống lấy một hớp.
Người tuyên đọc thánh chỉ không nói thêm câu nào mà mở thánh chỉ ra đọc lớn:
- Phụng thiên thừa vận. Hoàng đế chiếu viết. Thập cửu hoàng tử, mười năm trước, vì mắc tội làm thâm hụt quốc khố nên bị đuổi khỏi kinh thành. Trẫm rất buồn. Mười năm trừng phạt đã đủ. Nay cho phép Thập cửu hoàng tử hồi kinh về triều. Khâm thử. Tạ ân.
Thập cửu hoàng tử, mười năm trước, làm thâm hụt quốc khố, bị đuổi khỏi kinh thành, trừng phạt đã đủ, cho phép hồi kinh… Là chuyện linh tinh gì vậy? Thánh chỉ đó có thể báo nhầm. Hoàng đế già hồ đồ rồi sao? Nhà nàng tám đời bần nông, năm đời thương gia, thành phần thuần chất, làm gì có hoàng tử đến nhà chứ? Ông ta làm sao thế? Lại còn Thập cửu hoàng tử. Lão hoàng đế này sinh nhiều quá nên không nhớ rõ ai với ai nữa, nên mới cho rằng con trai mình đến nhà người khác…
Nàng nép vào một bên nhìn phản ứng của Long Hiểu Ất. Hắn vẫn chưa thay chiếc áo choàng đen đã ướt sũng. Bị cảm lạnh thì khổ. Tóc hắn không còn nhỏ nước nữa. Hắn vẫn ngồi trên chiếc ghế trong đại sảnh tiếp tục nhâm nhi trà, bất chấp các vị quan đang đứng phía sau bàn tán, mãi sai, mới lên tiếng hỏi:
- Người vẫn khỏe chứ?
- Điện hạ hỏi thăm Thánh thượng ư? Sức khỏe của Thánh thượng là phúc của muôn dân…
Nàng không nghe rõ những lời vị quan đó đáp, chỉ thấy thấy Long Hiểu Ất thừa nhận cái gì đó.
“Cô đã từng nghĩ đến thân thế của Long Hiểu Ất chưa? Cha mẹ hắn là nhân vật như thế nào?”, Bạch Phong Ninh đã từng hỏi nàng câu đó. Nàng lắc đầu không biết.
“Haizzz! 1227, thực ra cô có biết đương gia rất có uy thế không? Chẳng phải các vương tôn công tử ở kinh thành cũng đều có dáng vẻ như vậy sao?”, 813 không chỉ một lần nhắc nhở nàng về khí chất cao yuý của Long Hiểu Ất, chỉ cần tà ác thêm vài phần nữa thôi, vị trí nhân vật nam trong dâm thư chắc chắn sẽ thuộc về hắn.
Thế nhưng hiện tại, nàng hoàn toàn không muốn biết cha mẹ hắn là ai, cũng không cần quan tâm thân phận phi phàm của hắn có phù hợp với nhân vật nam trong tiểu thuyết không? Nàng chỉ cảm thấy khoảng trống trong lồng ngực mình ngày càng lớn. Hồi kinh về triều là ý gì? Nàng chưa từng nghĩ quá xa. Dưới sự chăm sóc của hắn, dường như nàng chỉ yên phận ở trong thành, có cơm ăn áo mặc, vui vẻ vô cùng. Kinh thành ở đâu? Cách đây bao xa? Sao hắn phải Fuay về nơi đó? Có phải từ nay về sau, hằng năm hắn sẽ không còn xuất hiện trước mặt nàng nữa không?
Nàng không hề biết rằng nói sai lại bị trừng phạt nhanh đến như vậy, báo ứng lại nghiêm trọng đến như vậy. Cho dù là phạt nàng nói sai, cũng không thể ứng nghiệm nhanh như thế chứ. Nàng hối hận rồi mà. Sao có thể trả thù nàng nhanh như vậy? Nàng không cố ý nói họ không có quan hệ gì, không thèm nghe lời hắn. Hắn đừng dùng ánh mắt chần chừ đó, ngồi đó mà không nói gì cả. Hắn lại đi nói chuyện với những người lạ. Họ nhận nhầm người rồi. Hắn không phải là Thập cửu hoàng tử nào cả. Hắn là Long Hiểu Ất, Long Hiểu Ất ghét bàn tính mà nàng đã nhặt được ở góc phố mười năm trước, là Long đại đương gia mà mẹ nàng nói có thể chăm sóc cho nàng, là “Mẹ kế” xấu xa đã bỏ nàng nhưng không cho nàng “hạnh đỏ vượt tường”.
Xem này, không phải là họ không có quan hệ gì. Họ có bao nhiêu thù hận cũ chưa giải quyết xong mà. Hắn không đi như vậy được. Sao có thể bỏ lại mình nàng chứ? Nàng thường nói vở kịch không có nhân vật nữ chính diễn thì không thể tiếp tục được nữa, nhưng nếu không có hắn thì nàng thật sự không có hào quang, không có ai cần, chẳng ai phát hiện ra nàng cả.
Không thể như vậy được. Hắn không thể đi cho dù là hoàng tử từ trên trời rơi xuống cũng không thể nói đi là đi. Đúng rồi. Hắn có khế ước bán thân. Khế ước bán thân của hắn ở đâu. Hắn đã ký vào khế ước bán thân. Giấy trắng mực đen, hắn không thể đi được. Cho dù là Hoàng đế thì cũng phải biết lý lẽ chứ. Con trai Hoàng đế đã bán thân cho nàng. Nàng không trả lại đấy, nói gì cũng không trả. Nàng không muốn một mình. Nàng muốn có người cùng nàng ăn cơm đón năm mới, có người kéo nàng đi khám đại phu khi nàng bị thương, có người uống rượu thay nàng trong các cuộc vui. Tại ban đầu Hoàng đế không cần hắn, đuổi hắn đi đấy chứ. Bây giờ nàng cần hắn, ông ta không thể hối hận mà đến cướp của nàng được.
Nàng nghĩ vậy liền quay về phòng mình. Cú vấp của nàng đã thu hút sự chú ý của mấy vị quan, tự nhiên cũng kéo theo sự chú ý của Long Hiểu Ất. Hắn không nói gì, chỉ là hiếm có lý do gì mà nàng sống chết bất chấp lịch sự, đẩy cửa chạy về phòng mình.
- Điện hạ, xin hỏi khi nào thì chúng ta có thể lên đường trở về kinh ạ? Thánh thượng đã khai ân, không trách tội người năm đó nữa.
- Tội ta năm đó ư? Là chuyện ta làm thâm hụt quốc shố ư? - Hắn ngẩng đầu nhìn vị quan không còn trẻ đó: - Hay là người còn dặn dò ông, đợi ta tạ ân?
- Thánh thượng… Thánh thượng có dặn, không nhắc đến chuyện cũ nữa, chỉ mong điện hạ sớm quay về kinh. Người rất nhớ điện hạ.
- Bây giờ người đã con cháu đề huề, đâu cần tới một đứa con trai bị đuổi khỏi hoàng thành như ta về tận hiếu. Ta cũng không biết dưới ta còn có bao nhiêu huynh đệ, nhưng nếu thiếu ta thì ít nhất trên ta vẫn còn có mười tám hoàng huynh. Lẽ nào Fuốc khố lại xảy ra chuyện gì nên mới vội vã triệu ta về gánh họa?
Vị quan đó bị những lời đại nghịch bất đạo của hắn làm cho sợ toát mồ hôi hột, rụt cổ lại. Một vị quan trẻ khác đứng ra nói:
- Điện hạ, tuy thần vào triều muộn nhưng cũng có nghe chuyện năm xưa. Nếu điện hạ còn để ý chuyện năm đó thánh thượng đã gả mẫu phi của người cho nước khác để đổi lấy lương thực thì thần cho rằng Thánh thượng là vì nghĩ cho lê dân, không nỡ thấy muôn dân đói khát. Cũng là vì mẫu phi của người xinh đẹp nổi tiếng khắp thiên hạ nên người của hoàng thất láng giềng mới để ý tới. Chúng nhân cơ hội này để ép Thánh thượng. Thánh thương cũng vô cùng đau lòng nhưng vì muôn dân nên đành phải kìm nén nỗi đau.
- Ngươi vào triều năm nào? - Long Hiểu Ất liếc nhìn hắn.
- Thưa điện hạ, thần vào triều năm thứ sáu ạ.
- Ngươi có biết mẫu phi của ta đổi được bao nhiêu thạch lương thực, bao nhiêu đấu vàng, bao nhiêu tơ lụa không?
- Đương nhiên là thần biết. Tổng cộng là mười vạn thạch lương thực…
- Ngươi có biết bà phải đổi tên thành gì để gả cho người ta không? - Hắn bỗng ngắt lời viên quan đó, nở nụ cười hàm ý không mang chút hơi ấm nào.
- Điều này…
- Bị bỏ trước, rồi lại gả đi. Ngươi cảm thấy nỗi đau đó thế nào?
- … Thánh thượng vì…
- Bảo vệ sự tôn nghiêm của hoàng đế. Ta hiểu. Ta chẳng lẽ không hiểu rõ lòng người hơn ngươi sao?
- Nếu không phải vì năm đó điện hạ còn trẻ chưa quản lý chặt được quốc khố thì cũng không đến mức đó.
Long Hiểu Ất không nói gì, chỉ nhìn vị quan này, rồi lại nhìn những người khác, không đáp lời vị quan đó. Bỗng hắn hỏi:
- Ngươi… tên là gì?
- Thần họ Dư, tên Trung Quân.
- Hử? Ngu Trung Quân[1] ư? Thảo nào ngươi lại trung quân ái quốc như vậy. – Hắn cười nhạo đứng lên, không nói gì với các vị quan, chỉ để họ chờ đợi, đợi câu trả lời của hắn.
[1] Chữ “Dư” và chữ “Ngu” có cùng âm đọc là “yú”. Long Hiểu Ất gọi Dư Trung Quân thành Ngu Trung Quân là có ý giễu cợt vị quan này trung thành với vua một cách mù quáng.
- Về hay không về?
Hắn biết không có chuyện hắn tự nhiên vô duyên vô cớ quay về bên người mà hắn từng gọi là phụ hoàng đó. Hắn sẽ không cam tâm tình nguyện quản lý quốc khố cho ông ta, sẽ không coi ông ta là phụ thân nữa. Nếu hắn về kinh thì nhất định chỉ có thể để đòi lại công bằng. Vì mẫu phi, vì chính mình mà đòi lại công bằng. Mười năm trước, khi hắn bị đuổi khỏi kinh thành, hắn đã nghĩ như thế. Không giờ nào khắc nào hắn không muốn quay về, không giờ nào khắc nào hắn không muốn báo thù. Hắn đến nơi này, chỉ vì ở gần biên giới, dễ dàng sang nước láng giềng nhưng dù hắn có đi thế nào cũng không thể gặp được mẫu phi đến một lần.
Hắn đã mất rất nhiều thời gian để Fuen rằng mình không còn là hoàng tử hô phong hoán vũ, mỗi bước đi hắn đều phải dựa vào sự cố gắng của chính mình. Mười sáu năm trong cung chỉ khiến hắn hiểu ra rằng hắn chẳng có gì ngoài niềm kiêu hãnh và khả năng sử dụng bàn tính. Thế nên hắn đã ký khế ước bán thân và gánh lấy một gánh nặng. Hắn đã từng nhìn gánh nặng này thở dài, chỉ hy vọng nàng nhanh chóng trưởng thành, lập gia thất. Thoát khỏi nàng, hắn có thể đi làm chuyện lớn của mình.
Nào ngờ người này hoàn toàn không hiểu nỗi khổ của hắn, còn làm ngược với ý hắn, gây thêm rắc rối cho hắn, giơ chân không cho hắn tiến lên phía trước nhưng lại khiến hắn không nỡ bỏ lại nàng. Hắn sợ khi hắn không có ở đây, không còn ai đón năm mới cùng nàng, không còn ai ăn món mỳ mà nàng nấu, sợ khi hắn không có ở đây thì nàng sẽ đắm chìm trong đống tiểu thuyết vớ vẩn, không tìm được phu quân tốt, không ai cần đến, phần đời còn lại là một kẻ cô độc đáng thương. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mười năm đã trôi qua, hắn cam tâm tình nguyện để nàng dựa dẫm vào mình, cho dù bản thân hắn không là gì cả.
Hắn hết lần này đến lần khác thuyết phục mình rằng, chỉ vì bản khế ước bán thân đó, chưa hết giao ước nên hắn không thể đi, hắn đành phải ở bên nàng. Để nàng dựa dẫm cũng tốt, để nàng làm nũng cũng tốt, cùng hắn làm việc cũng tốt, chỉ là hắn dần dần kéo dài thời gian mỗi lần xa nàng hơn, để sau này hắn ra đi nàng sẽ không cảm thấy có quá nhiều thay đổi. Tốt nhất là coi như chưa từng có hắn, tiếp tục sống những ngày tháng vô tư lự của nàng.
Nhưng nghĩ đến việc nếu không có hắn, bản thân nàng vẫn có thể sống vui vẻ, thoải mái, tự do thì hắn lại thấy không cam lòng. Thời gian mười năm hắn dành cho nàng, sao nàng có thể thật sự coi như không có hắn chứ? Hắn ghét việc nàng không cần đến hắn, không nhớ đến hắn, coi thường hắn. Thế nên dù bận, hắn cũng phải vội vã về nhà đón năm mới, cho dù nàng không hề mong hắn quay về. Hắn cũng kiên trì dùng quy định kỳ lạ để nói với nàng rằng hắn không đi cách nàng quá xa. Nàng muốn làm loạn thì cũng phải xem sắc mặt của hắn. Nàng càng bị coi thường thì hắn càng phải mang về cho nàng thứ gì đó. Dù bị nàng cố ý vứt đi cũng tốt, dù nàng chẳng buồn nhìn đến nó cũng tốt, dù cuốn tiểu thuyết có bị nàng giẫm lên đá ra ngoài mưa cũng tốt.
Hồi triều hay không?
Hắn không thể đưa ra đáp án cho câu hỏi này. Hắn chỉ có thể để người khác thay hắn trả lời.
Nếu nàng giữ hắn lại thì hắn sẽ đi chậm lại, hắn không có lòng dạ nào, chỉ muốn ở lại bên nàng. Hắn không có lòng dạ nàng, tất cả chỉ mong nàng giữ hắn lại. Hắn không có lòng dạ nàng, chỉ mong đoạn đường cuối cùng được ở bên nàng, chuẩn bị mọi thứ trước khi hắn ra đi. Hắn sợ hắn phải đi. Bước chân hắn chậm lại, hắn không cam lòng có phải vì biết sẽ có một ngày bị nàng giày vò đến chết không?
Hắn đứng trước cửa phòng nàng, không nói gì, nhếch môi, mãi sau mới lên tiến:
- Đồ ngốc, ta cho muội một cơ hội nữa. Nếu muội nói không cần ta thì ta sẽ thật sự nổi giận cho muội xem. Biết không hả?
Nhưng tiếng mưa quá to, át đi tiếng nói nhỏ nhẹ của hắn, khiến giọng hắn lạc vào hư không, không thể vượt qua cánh cửa vào trong phòng được.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 63
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:52
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

KHÁCH ĐIẾM ĐẠI LONG MÔN
Tác giả: Tinh Dã Anh
Q.1 - Chương 45: Thập cửu điện hạ hồi kinh

Tiếng mưa bên ngoài rất to. Thời gian cứ thế trôi đi không để lại bất kỳ dấu vết gì. Long Tiểu Hoa vội vã tìm kiếm. Cuối cùng nàng đã tìm được thứ mình cần…
Khế ước bán thân của Long Hiểu Ất.
Cuối cùng nàng nhớ đến đến chiếc mẹ nàng đưa cho khi nàng thành thân năm mười một tuổi. Đó là của hồi môn của nàng: một chút ngân lượng, mấy món đồ trang sức quý giá… Mẹ nàng còn dặn rằng,cô nương tốt luôn đem của hồi môn giao cho tướng công giữ. Kết quả, nàng bị Long Hiểu Ất bỏ trước khi giữ nó. Nàng lén đem bạc trong số của hồi môn đi mua tiểu thuyết đọc. Không phải hắn không biết chiếc hộp đó là của hồi môn thuộc về hắn nhưng hắn mắt nhắm mắt mở để cho nàng tự xử lý nó. Hắn chưa từng đòi nàng. Tiểu thuyết cũng tốt, đồ ăn vặt cũng tốt. Hắn dung túng cho nàng tiêu tán của hồi môn của mình.
Nàng hì hục lôi chiếc hộp đó ra. Khó khăn lắm mới lấy được chiếc chìa khóa nhỏ trên cổ mình để cắm vào ổ khóa. Thường ngày nàng làm việc đó rất nhanh nhưng lúc này không hiểu vì sao lại khó khăn như vậy. Đến khi nàng lấy được sợi dây đỏ đeo trên cổ mình, mở hộp, đổ tất cả chỗ bạc vụn trong hộp ra thì thấy một tờ giấy được gấp vuông vắn dưới đáy hộp.
Nàng mừng vì trí thông minh của mình đã phát huy tác dụng vào lúc quan trọng này, vội cầm mảnh giấy đó lên mở ra xem từ phải sang trái, từ trên xuống dưới.
Cứ mỗi chữ lướt qua, nụ cười trên môi nàng lại như cứng lại một chút, mũi nàng bắt đầu sụt sịt, đầu gối cũng dần chùng xuống. Đến khi đọc hết cả bản khế ước thì toàn thân nàng gần như đã đổ sụp, nặng nề ngẩng mặt nhìn lên những xà ngang trên trần nhà.
Tại sao nàng luôn nghĩ sự việc đơn giản như vậy? Nàng quên mất rốt cuộc đây không phải là thế giới nàng thấy trong tiểu thuyết, cái thế giới đơn giản chỉ xoay quanh một nhân vật nữ chính, người ta chỉ cần hiểu rằng hạnh phúc là tốt, không cần phải cố gắng, không cần phải tranh giành. Hạnh phúc trong tiểu thuyết là từ trên trời rơi xuống, nàng chỉ cần dang tay ra đón lấy nó. Người nàng thích sẽ không thể nào không thích nàng. Người nàng thích chắc chắn sẽ sống bên nàng đến trăm tuổi. Thứ nàng cần sẽ không thể nào không rơi vào tay nàng. Người nàng muốn giữ cũng sẽ mãi mãi không muốn bỏ đi.
Nhưng đây là thực tế… nàng không thể.
Nàng cầm khế ước bán thân trong tay. Sao nàng có thể giữ một người không muốn ở lại…
Hóa ra, hắn chỉ cần dạy nàng cho đến khi nàng hiểu chuyện thôi.
Hóa ra, hắn chỉ chăm sóc nàng cho đến khi nàng có thể tự lập thôi.
Hóa ra, hắn chỉ ở bên nàng cho đến khi nàng không cần hắn nữa thôi.
Đây là những điều kiện để hắn được tự do ra đi. Thế nên hắn ép nàng học cầm kỳ thi họa, bỏ nàng, ép nàng tìm tướng công, bắt nàng đến làm tiểu nhị ở khách điếm, đem gia sản trả về tên nàng, đưa nàng đi gặp mọi người, bảo nàng hiểu chuyện hơn một chút, ghét nàng ỷ lại, chê nàng không ra gì. Nàng cứ tưởng hắn coi thường nàng. Hắn không, hắn không hề coi thường nàng. Hắn chỉ ghét nàng cố níu kéo bước chân ra đi của hắn, giống như một kẻ chỉ biết nhận sự chăm sóc của người khác vậy.
Từ đầu đến cuối, từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, Long Hiểu Ất không hề muốn ở lại bên nàng, cam tâm tình nguyện chăm sóc nàng.
Hắn chỉ giữ đúng lời hứa. Cái gọi là quân tử một lời nói ra chín ngựa khó đuổi. Hắn không thể không chấp nhận những rắc rối mà nàng gây ra, mà nàng bỏ lại. Hắn vẫn là Thập cửu hoàng tử, con trai hoàng đế, đến từ kinh thành xa xôi. Hắn đúng là từ trên trời rơi xuống, chỉ là không rơi vào lòng bàn tay nàng thôi. Thế nên bất cứ lúc nào, hắn cũng có thể đi vì nàng không có khả năng giữ hắn lại.
Cầm kỳ thi họa không biết, bàn tính sổ sách không hiểu, ngày ngày gây họa, chống đối hắn, hạnh đỏ vượt tường, không bằng con gái nhà người ta. Nàng như vậy không phải là khuê nữ trong lòng hắn. Nàng như vậy không bằng cả Lâm Nội Hàm đánh khúc Lệ phượng hoàng. Nàng như vậy thật là mất mặt, nàng như vậy đến bản thân nàng cũng thấy ghét chính mình. Nàng lấy gì để đấu với Hoàng đế, lấy gì để giữ hắn lại…
Hắn muốn đi. Không giờ khắc nào hắn không muốn. Mỗi giờ mỗi khắc hắn đều muốn. Chỉ cần nàng hiểu chuyện một chút, chỉ cần nàng tự lập một chút, chỉ cần nàng trưởng thành một chút, thì hắn không cần phải ở lại nơi này, nơi đối với nàng là nhà nhưng đối với hắn lại chẳng có ý nghĩa gì cả.
Long Hiểu Ất đẩy cửa ra, nàng cảnh giác thu mình, co chân lại, ôm gối, vùi đầu giữa hai gối. Nhưng động tác đáng thương đó hoàn toàn trở thành bộ dạng yếu đuối mà nàng ghét. Nàng lập tức buông ra, đứng dậy, làm như không có chuyện gì, phủi váy, lấy tay quệt mặt, quay người chỉnh lại khăn trải giường, nói với người phía sau:
- Huynh có khách ở đại sảnh à? Sao lại chạy đến đây tìm tôi? Có phải muốn tôi mang trà lên không? Bây giờ người tôi rất bẩn thỉu không tiện tiếp khách.
Mãi sau vẫn không có người lên tiếng, đến khi sống mũi nàng cay cay, nàng mới nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại gần phía mình, một cách tay đặt lên vai nàng, xoay người nàng lại.
Nàng bị động tác của hắn làm cho giật mình, vội vàng cúi xuống nhìn đôi giày lấm lem vết bẩn của hắn. Nàng bỗng không kìm được tiếng nức nở từ trong cổ họng, tiếng nức nở bật ra ngoài. Hắn sợ nàng không chịu nổi khổ sở nên vội vàng từ bên ngoài quay về ngăn nàng sao? Không phải hắn muốn nàng trưởng thành, muốn nàng tự lập một chút sao? Tại sao hắn không khen ngợi nàng mấy câu mà lại vứt bộ đồ hổ của nàng đi, để cuối cùng, cuối cùng, nàng cũng không được hắn khen lấy một lời?
Nàng cắn răng, giơ tay túm chặt vào tay áo hắn, nắm chặt vào tay hắn, ép hắn phải xòe tay ra, nhét mảnh giấy còn ướt vào lòng bàn tay hắn.
- Cho huynh đấy.
- Cái gì vậy?
- Khế ước bán thân của huynh.
- … - Hắn im lặng. Bàn tay xòe ra trong không trung không hề nắm lại, tờ giấy mà hắn đã quên mất từ lâu đang nằm trong tay hắn. Tờ giấy mà hắn luôn mượn làm cớ chần chừ đang nằm trong tay hắn, cười nhạo hắn coi thường nó. Hắn bỗng bật cười hỏi: - Thế này là muội muốn đuổi ta đi sao?
- Dù sao huynh cũng chưa từng muốn ở lại. - Nàng cúi đầu lớn tiếng, những giọt nước mắt rơi xuống giày hắn.
- …
Hắn không thừa nhận, cũng không phủ định mà chỉ im lặng.
- Nếu tôi sớm tìm thấy khế ước bán thân này trả lại huynh thì huynh đã sớm đi được rồi. Dù sao sớm muộn gì huynh cũng đi. Dù sao sớm muộn gì tôi cũng còn lại một mình. Huynh không cần phải giả vờ tốt bụng ở lại thương xót tôi thêm vài ngày. Tôi không cần.
- …
- Tôi không phải là người không có huynh thì không thể sống nổi. Sau này, tôi sẽ hiểu chuyện hơn, sẽ học quản lý sổ sách, học dùng bàn tính, học tới các cuộc vui. Tôi có thể tự chăm sóc tốt cho mình. Huynh không cần phải ghét bỏ tôi vì tôi giữ bước chân huynh. Huynh có thể đi đâu về đâu huynh thích.
- …
Đừng có không nói lời nào như thế. Dù là chia tay cũng nên nói gì đó với nàng chứ? Làm gì mà cứ im lặng như vậy? Lần nào cũng thế. Nàng không hiểu trong lòng hắn đang nghĩ gì? Nếu muốn tự do, muốn ra đi thì tại sao không sớm nói với nàng chứ? Nàng mặt dày ỷ lại vào hắn mãi sao?
Không biết liệu nàng có nhầm không? Long Hiểu Ất lên tiếng, giọng nói của hắn ngập ngừng:
- Không cần ta nữa sao?
Nàng lắc đầu không hiểu ý nghĩa của cơn giận dữ.
- Ta không muốn thấy muội lắc đầu. Dùng miệng nói cho ta nghe đi. - Hắn nói với nàng.
- Không cần, không cần, không cần, không cần, không cần, không cần, không cần! Tôi không cần huynh, không cần huynh, không cần, không cần, không cần, không cần! - Tại sao không thể cam tâm tình nguyện ở bên nàng? Tại sao lại muốn trì hoãn một thời gian? Tại sao lại muốn sắp xếp tất cả cho nàng, rồi lại biến mất? Nàng không cần trì hoãn như vậy. Nếu sớm muộn gì cũng phải đi thì chi bằng biến mất luôn đi. Thậm chí đừng để nàng nghĩ hắn sẽ quay về, đừng để nàng chờ đợi hắn.
- … Ta hiểu rồi. - Cuối cùng hắn cũng nắm lấy tờ khế ước bán thân, tay thõng xuống. Đôi giày trước mặt nàng xoay đi, bước ra cửa.
Hắn dừng lại ở bậc cửa, không hề xoay người mà chỉ xoay người lại nói:
- Sau này, có chuyện gì cũng phải cố gắng lên. Hãy tự chăm sóc cho mình.
Một câu dặn dò kiểu của người cha khiến nàng chỉ muốn lao đến ôm lấy chân hắn làm nũng. Nàng nắm chặt nắm tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay mình, nhìn hắn bỏ đi.
Long Hiểu Ất chưa từng nghĩ đến việc thay bộ đồ ướt trên người. Hắn đã vượt cả chặng đường dài. Hắn đi đến đại sảnh. Các quan quỳ ở đó vẫn đợi vị điện hạ là hắn. Hắn cảm thấy lúc này, hắn bỗng chẳng là gì, chẳng phải là Thập cửu hoàng tử gì cả, chẳng phải là Long đại đương gia gì cả, thậm chí cũng chẳng phải là Long Hiểu Ất. Người duy nhất dành vị trí cho hắn đã nói không cần hắn nữa, hắn là ai thì có liên quan gì chứ?
Nhưng dây thần kinh của người cha ở ở trong đầu hắn. Hắn không kìm nén được dặn dò Giả quản gia mấy câu, rồi dặn dò Tiểu Bính mấy câu. Cái gọi là lo lắng thì mãi không lo hết. Nhưng hắn đã không còn cớ gì nữa rồi. Thế nên cũng đừng nói nhiều làm gì.
Cuối cũng cũng nhẹ lòng. Hắn đã dặn dò xong. Hắn tuyên bố với những vị quan đó là sẽ hồi kinh về triều. Các vị quan vội vàng đứng lên. Xe ngựa bên ngoài đã sớm chuẩn bị xong. Phụ hoàng của hắn vẫn bất chấp lý lẽ như thế, luôn ra lệnh cho người khác. May mà vào lúc quan trọng, kẻ đó đã thông minh một chút. Nếu không, nàng lại muốn kháng chỉ cùng hắn thì tội sẽ không nhỏ đâu.
- Điện hạ, xe ngựa đã sẵn sàng. Có thể khởi giá hồi kinh được rồi ạ.
- Ngu Trung Quân! - Hắn giương mày gọi tên viên quan đó.
- Điện hạ có gì dặn dò ạ?
- Tránh ra nào.
- Dạ?
- Ngươi giẫm lên đồ của ta rồi.
- Cái này… - Dư Trung Quân cúi đầu xuống thì nhìn thấy giày mình đang giẫm lên một cuốn sách ướt. Hắn lập tức nhích giày ra.
Long Hiểu Ất cúi xuống, hai tay mân mê cuốn sách rách nát, phủi bùn đất trên nó, không hề chê nó bẩn mà lấy tay áo lau nó. Tên sách thật mơ hồ. Nét bút của Tiểu Như Ý bị nước mưa làm nhòe. Hắn lật từng trang. Móng vuốt của con hổ không hề làm rách chúng. Món quà đầu tiên hắn muốn khiến nàng hài lòng không ngờ lại bị đối xử bi thảm nhất.
Đây là cuốn tiểu thuyết hắn coi thường nhất. Nhưng hắn đã bị nàng tiêm nhiễm rồi. Hắn thấy xót xa cho bộ dạng lúc này của nó. Hắn vuốt phẳng nói rồi đặt nó lên bàn.
- Lên đường hồi kinh.
Hắn nghe thấy tiếng nói của mình. Rõ ràng không còn là tiếng nói uy nghiêm, khí thế của mười năm trước. Nhưng một lần nữa hắn lại trở thành hoàng tử. Hắn không thể quên. Hắn xoay người lên ngựa. Hắn vẫn cưỡi con ngựa Bôn Tiêu nhưng không hiểu rốt cuộc người đang cưỡi trên con ngựa Bôn Tiêu này là ai?
Phụ hoàng của hắn nói, không nhắc đến chuyện cũ nhưng nếu hắn không cam lòng, hắn nên tiếp tục ở lại đây làm đương gia nhà họ Long chứ.
Đoàn người ngựa của triều đình lên đường. Đầu óc hắn vẫn yên tĩnh như không có gì tồn tại. Đoàn người ngựa rẽ, hắn nhìn về phía góc cổng thành. Hắn thấy ở đó có kẻ bị người nào đó dùng một bát mỳ suông mua chuộc suốt mười năm. Mười năm sau, hắn lại thấy kẻ đó bị chính người kia đuổi ra khỏi nhà. Nàng nói nàng không cần hắn. Thế nên, bây giờ, hắn không hề để ý cái góc đó. Nhưng lúc này, nó lại khiến hắn ý thức rõ ràng hơn bao giờ hết rằng bản thân chính là Long Hiểu Ất. Nếu không phải vì nàng phủ định, thì có lẽ hắn sẽ vẫn tiếp tục ở lại.
Hóa ra không biết từ lúc nào, hắn đã cam lòng, thật sự cam lòng rồi. Nếu không phải nhiều lần sang nước láng giềng nhưng không gặp được mẫu phi lấy một lần, nếu không phải vì sự ấm ức của mẫu phi thì hắn thật sự đã cam lòng ở bên nha đầu đó. Cả đời cũng tốt. Hắn sẽ quên đi kinh thành phiền não, quên đi thù cũ hận xưa. Thâm hụt quốc khố thì cứ thâm hụt quốc khố, tội danh thiên cổ thì cứ tội danh thiên cổ, dù sao thì hắn đã không còn là Thập cửu hoàng tử nữa rồi.
Nhưng Long Hiểu Ất còn rất nhiều chuyện chưa làm xong. Hắn dùng danh nghĩa hoàng tử để hoàn thành nốt.
- Bôn Tiêu, chạy nhanh nữa lên. Đừng dừng lại. Chúng ta sẽ đi một mạch về kinh thành.
Nàng không cần hắn nữa. Hắn tự do rồi.
Nhưng hóa ra, hắn khó có thể vui mừng nổi.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 64
Thời Gian: Thứ 4, 26/03/2014, 17:52
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

KHÁCH ĐIẾM ĐẠI LONG MÔN
Tác giả: Tinh Dã Anh
Q.1 - Chương 46: Tâm sự của Tiểu Bạch

Sau cơn mưa trời lại sáng. Mười ngày sau khi Long Hiểu Ất rời đi.
Chuồng ngựa nhà họ Long thiếu mất con ngựa Bôn Tiêu, không biết nó có quay trở lại nữa không. Trên bàn trong đại sảnh nhà họ Long có thêm một cuốn sách rách nát, không ai dám lật. Long Tiểu Bính ôm sổ sách kêu ca với Giả quản gia, chỉ những chỗ sai của Long đại tiểu thư. Tiểu Đinh đứng vừa ngăn Tiểu Bính xông vào phòng tiểu thư vừa giơ ngón tay ra hiệu cho hắn khẽ thôi.
- Tôi làm gì phải nói khẽ chứ? Nếu không phải trước khi đi, đương gia dặn dò tôi thì tôi cũng không muốn ở lại đây chỉ sổ sách cho tiểu thư đâu. Ai bảo cô ấy đuổi đương gia đi chứ? Cô ấy thật sự nghĩ rằng mình có khả năng sao? Bao nhiêu sổ sách thế này, cô ấy chẳng hề xem gì cả. Bao nhiêu chuyện thế kia, cô ấy cũng chẳng quản lý. Trốn trong phòng đọc tiểu thuyết vớ vẩn. Đương gia không có ở đây nên không ai trị nổi cô ấy rồi.
Tiểu Đinh khó xử nhìn Giả quản gia rồi nhìn vào phòng tiểu thư. Hai ngày rồi, tiểu thư không ra khỏi phòng, cứ ở lì trong đó, không khóa cửa, vẫn ăn uống như thường. Có điều tiểu thư cứ nằm bò trên giường đọc toàn bộ những cuốn tiểu thuyết đã mua trước kia.
Vì không cần lo lắng có người bỗng nhiên quay về kiểm tra nên tiểu thư đã lật hòm tiểu thuyết của mình ra. Những cuốn sách rải đầy trên giường, dưới đất. Cô sợ phòng bừa bãi nên thu dọn thì bị tiểu thư ngăn lại.
Cạch! - Tiếng cửa gỗ mở ra. Ba người đứng đứng trước cửa phòng.
Long Tiểu Hoa đầu tóc rối bù từ trong phòng thò đầu ra dụi mắt, khẽ nói:
- Tiểu Đinh, ta đói rồi. Ta muốn ăn.
Tiểu Bính nhìn bộ dạng ngủ từ sáng đến tối của nàng mà thở dài hậm hực nói:
- Cô làm gì có chút khí chất của người làm chủ chứ. Ngoài việc ngủ thì chỉ biết xem tiểu thuyết, cô chẳng có chút tài cán gì. Khi đuổi đương gia đi, chẳng phải cô nói sẽ học sổ sách và buôn bán sao? Ngoài nói khoác ra thì cô còn biết làm gì nữa? Cô dựa vào cái gì mà đuổi đương gia đi chứ?
Nàng bị quát mới rụt cổ, như người vừa tỉnh giấc mơ, nàng cào lại tóc, cúi xuống.
- Đúng là đương gia không nhìn nhầm cô. Ngoài tham ăn, lười biếng, gây họa, cô còn biết làm gì nữa. Lại còn lớn tiếng nói sẽ tự chăm sóc bản thân. Cô có thể tự chăm sóc bản thân ở điểm nào. Trà đưa tận tay, cơm bưng tận miệng, rời xa đương gia, cô chẳng là gì cả.
- Tiểu Bính, tiểu thư vẫn còn đau lòng mà… - Giả quản gia giơ tay bịt miệng Tiểu Bính lại nhưng bị Tiểu Bính gạt ra.
- Mọi người tiếp tục theo ý cô ấy đi. Người bất tài như cô ấy, chẳng trách đương gia lại không muốn cô ấy nữa. Tôi cũng không muốn làm sổ sách thay chủ như vậy nữa.
Tiểu Bính vứt phịch chồng sổ sách xuống đất, xoay người bỏ đi.
Nàng không nói, chỉ ngồi xuống ôm chồng sổ sách lên, xoay người đi vào phòng, đóng cửa lại. Sau đó, tiếng nức nở khẽ vọng ra từ trong phòng.
Giả quản gia thở dài, quay lại hỏi Tiểu Đinh:
- Vậy hôm nay, Bạch thiếu gia cũng đến sao?
- Hôm nay vẫn chưa đến. Hai ngày trước đều đến ạ.
- Đinh nha đầu, cô nói cho ta nghe, có phải ta đã già rồi, không hiểu chuyện của nam nữ nữa không? Bạch thiếu gia đối với tiểu thư nhà chúng ta là thế nào? Thật không ngờ đương gia lại có thân phận cao quý như vậy? Lần này, tiểu thư không bằng người ta rồi. Tiểu thư nên sớm quên đi mà thay đổi mục tiêu thôi.
- Giả quản gia, ông đừng hỏi tôi. Tâm tư của đương gia đúng là khó đoán, nhưng Bạch thiếu gia thì Tiểu Đinh cũng không hiểu. Từ sau khi đương gia đi, ngày nào Bạch thiếu gia cũng đến phủ của chúng ta nhưng chỉ bảo tôi rót trà, ngồi ở đại sảnh, không bảo tôi đi gọi tiểu thư, cũng không bảo tôi đi báo với tiểu thư là thiếu gia đến, chỉ ngồi uống hết ấm trà rồi đi. Trà của phủ chúng ta ngon đến vậy sao?
- Đương gia là người sành trà. Trà của phủ chúng ta là loại thượng hạng nên đương nhiên là rất ngon rồi.
- … Giả quản gia, khoảng cách thế hệ của chúng ta khá xa.
- Vậy phải làm thế nào đây? Đương gia luôn đem Tiểu Bính theo học quản lý sổ sách nhưng hắn lại giận tiểu thư, buông tay mặc kệ rồi. - Giả quản gia thở dài. Lần này tuy không khó khăn bằng mấy năm trước, khi phu nhân ra đi nhưng một gia sản lớn không có người quản lý, lại thêm một tiểu thư không hiểu biết. Ông đã hiểu được gánh nặng mà đương gia phải gánh vác năm đó.
- Được rồi. Cứ giao cho Bạch mỗ đi.
Tiếng Bạch Phong Ninh bỗng vang lên từ phía sau hai người một già một trẻ. Hắn từ đại sảnh bước đến, vẫn bộ đồ trắng, vẫn mỉm cười, không nói gì nhiều, chỉ giơ tay lên ra hiệu cho họ. Hắn đưa tay đẩy cánh cửa phòng nàng bước vào.
Bóng trắng lướt qua, không gian yên tĩnh quay trở lại.
Bạch Phong Ninh đang định đóng cửa thì thấy Giả quản gia nhìn Tiểu Đinh nháy mắt, ý bảo cô ấy đi theo hắn vào ngăn cản cô nam quả nữ một mình.
Bạch Phong Ninh cười:
- Giả quản gia đừng lo. Bạch mỗ chỉ đến tìm Long Nhi tâm sự thôi. Bây giờ, cô ấy như thế, Bạch mỗ không ra tay nổi đâu. Xin phép. - Hắn làm động tác tiễn khách rồi đóng cửa lại.
Hắn tắt nụ cười, nhìn căn phòng bừa bộn toàn sách. Dường như không có chỗ nào cho hắn đặt chân. Hắn cúi xuống nhặt mấy cuốn sách, tiện tay kéo một cái ghế ngồi xuống. Hắn bắt chéo chân mình nhìn những cuốn sách mà nàng cất giấu trước đây, nói:
- Mười năm trước, Thánh thượng đã giáng tội làm thâm hụt quốc khố cho Thập cửu điện hạ, bị tước ngôi vị. Bây giờ người đã bỏ qua chuyện cũ, triệu điện hạ về triều. - Bóng người trên giường động đậy và bắt đầu run run.
- Muốn biết điều này có nghĩa là gì không?
- …
- Huynh ấy sẽ không quay về nữa. Muội cứ ngập trong căn phòng tiểu thuyết cũng tốt, mòn mỏi cũng tốt, không quản lý sổ sách cũng tốt, bị người ta ức hiếp cũng tốt. Huynh ấy sẽ không quay về nữa.
- …
- Huynh ấy có việc phải làm. Không có thời gian lo cho muội đâu.
- … Huynh cố ý sao? - Tiếng nói cáo buộc truyền đến tai Bạch Phong Ninh. Mỗi từ truyền đến tai hắn đều trở nên cứng rắn và căng thẳng.
- Huynh đã trù tính…
Hắn muốn lập tức thừa nhận nhưng rồi lại nuốt câu nói lại. Hắn không muốn thừa nhận từ đầu đến cuối đều là do hắn trù tính, cũng không muốn nghe giọng nói cứng rắn và có phần căng thẳng kia nữa.
- Huynh làm gì mà phải thăm dò tôi… - Tiếng nói uất nghẹn. Nàng không phải là kẻ ngốc. Nàng biết tại sao hắn lại thăm dò, hắn cố ý nhắc nhở nàng về khế ước bán thân của Long Hiểu Ất, chỉ đợi nàng vào lúc quan trọng nhất lấy ra. Hắn mượn cớ là học làm sổ sách, dùng bàn tính để khích nàng đi làm công, hy vọng nàng có thể tiến bộ, không cần bám chân Long Hiểu Ất nữa… Không đâu. Nàng vẫn là kẻ ngốc, ngốc đến mức bây giờ mới phát hiện ra mình bị người khác đùa cợt, ngốc đến mức tin vào lời nói vớ vẩn của Bạch mã hoàng tử, ngốc đến mức đuổi người duy nhất mình có thể dựa dẫm đi, đến cả lời hối hận cũng không dám nói.
- Vì Long Hiểu Ất là vị quân vương có thể mở ra thời kỳ hưng thịnh cho đất nước, vì trung thần không thờ hai chủ, vì… nếu chỉ ở lại đây, ở bên muội cả đời thì huynh ấy sẽ hối hận.
Câu cuối cùng khiến người ta đau lòng. Nó khiến cho Long Tiểu Hoa bị châm chọc nhảy khỏi giường, giơ tay muốn đánh kẻ kiêu ngạo kia. Nói cái gì mà Long Hiểu Ất ở lại bên nàng thì sẽ phải hối hận. Tại sao mọi người đều cảm thấy nàng là vật cản trở hắn chứ? Cho kẻ này một cái tát, để hắn im miệng, chắc chắn nàng sẽ bớt phẫn nộ, chắc chắn nàng sẽ thấy vui, chắc chắn những ấm ức sẽ tiêu tan.
Bạch Phong Ninh nhìn nàng hung hãn lao về phía mình, tóc rối tung, váy áo xộc xệch, liền kéo chăn dưới chân lôi đi khiến nàng đứng không vững, ngã ngửa ra. Hắn vội giơ tay kéo nàng để nàng khỏi đập đầu xuống nền nhà. Nàng không thèm nhận ý tốt của hắn, gạt tay hắn ra nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng nhưng hắn lại hài hước nhìn nàng.
- Muội muốn đánh ta sao? - Đôi môi mỏng của hắn nhẹ nhàng khép mở đem theo tiếng thở dài khó hiểu.
- Nhìn là biết mà. Tôi muốn tát huynh.
- Bên trái hay bên phải?
- Gì cơ?
- Ta hỏi muội muốn tát má trái hay má phải của ta?
- …
- Hay là ta để muội tát rồi lại tát tiếp nhé?
- …
- Ta để muội tát, sao muội còn khóc? Khóc mười ngày rồi vẫn chưa đủ sao?
Nàng cũng biết là mình rất vô lý. Là nàng ngốc nên mới mắc lừa, nên “cha” nàng mới nói với nàng rằng, ai cũng được, trừ Bạch Phong Ninh không được vì nàng sẽ bị hắn lừa, hắn ức hiếp. Sao có thể có người cần nàng chứ? Không phải hắn đã coi thường nàng mà là nàng đã nghĩ quá cao. Nàng thu móng vuốt lại, chần chừ, ôm lấy đầu gối, òa lên khóc, khóc đến kinh thiên động địa.
Nàng đã kìm nén ấm ức suốt mấy ngày liền. Long Hiểu Ất đi rồi. Nàng hoàn toàn không biết nên làm thế nào? Không phải là nàng không muốn cố gắng. Nàng có lén đến phòng hắn đem sổ sách về xem nhưng vừa bước vào cửa thì nàng lại bật khóc, cầm sổ sách lên, nàng khóc càng dữ hơn. Toàn là chữ của hắn. Điều tồi tệ nhất là nàng hoàn toàn không hiểu. Nàng mụ hết cả đầu. Nàng rất muốn trốn đi không cần lo, không cần chịu trách nhiệm gì.
Nàng rải tiểu thuyết khắp phòng. Không ai quản lý nàng. Cuộc sống của nàng đảo lộn ngày đêm, không ai chú ý đến nàng. Nàng muốn ăn khi nào, ăn gì, không ai kìm hãm. Nàng không đi làm cũng không có ai trừ tiền công. Hóa ra, đây chính là cuộc sống tự do mà nàng muốn sau khi hắn rời đi. Nàng muốn nếm lại mùi vị, bỗng thấy nhớ người phạt nàng cầm cành hạnh đỏ đứng bên tường, người ép nàng hầu trà, bắt nàng ngồi trên ghế con để gắp thức ăn cho nàng, dạy nàng không được kén chọn thức ăn.
- Muội khóc ồn quá. Ta biết có thứ có thể làm muội thôi khóc. Ta vốn không muốn lấy cho muội xem. Nhưng xem ra không đưa cho muội không được.
Đôi mắt đỏ au của nàng ngước lên, nàng chỉ nhìn thấy cuốn sách nát có phần quen thuộc trên tay Bạch Phong Ninh. Đó là dấu vết nàng đã xé. Nàng run rẩy đón lấy cuốn sách, nhìn tên sách mơ hồ, nàng bỗng bật khóc. Nàng mím chặt môi, phát ra những tiếng nức nở.
Cha, người ta muốn.
Hóa ra nàng đã tự tay xé thứ mà nàng luôn muốn có nhất. Hóa ra nàng đã nằm trong phòng đau khổ, hối hận, hối hận vì nàng nói những điều mà lòng nàng không muốn, hối hận vì nàng cố ý vờ tự lập, hối hận vì nàng đã tự tay xé thứ mình muốn nhất, hối hận vì nàng đã cho rằng mình được dung túng, nên từ chối trưởng thành, hiểu chuyện.
- “Cha tôi” đi rồi, còn cần làm gì? - Nàng cười đau khổ lật trang sách. Một tờ giấy rơi xuống, nàng nhặt nó lên…
Khế ước bán thân…
Khế ước bán thân của Long Hiểu Ất.
Nàng cứ nghĩ hắn muốn có khế ước bán thân này nhất. Hắn đã đi mà không đem theo nó.
Nàng bỗng thấy mơ hồ, cố nhìn trên mảnh giấy đó viết gì, nhưng chỉ thấy nước mắt rơi trên đó. Nhưng không phải không thể nhận ra đó là khế ước bán thân, chỉ có điều hắn không cần. Điều này khiến nàng bỗng cảm thấy an tâm. Có lẽ hắn thật sự sẽ không quay lại. Nhưng ít nhất không phải nàng không có gì, nàng có một tờ khế ước bán thân của hoàng đế tương lai, không phải nàng cũng rất mạnh sao?
- Khế ước bán thân của hoàng đế, có phải là rất giá trị không? - Nàng ngẩng đầu lên đờ đẫn hỏi Bạch Phong Ninh.
- Có lẽ phải xem huynh ấy có thể nhận không đã. - Bạch Phong Ninh mỉm cười, nhưng không nói gì nhiều. Hắn giơ tay sờ trán nàng xem nàng đã nghĩ thông được điều gì. Lần này thì hay rồi. Cái miệng xui xẻo của mẹ hắn đã linh nghiệm. Giữ mình như ngọc cũng mặc kệ, nhưng hắn sẽ khó ăn nói với liệt tổ liệt tông đây.
Người con gái như hoa đã có chủ, thật là chướng mắt mà!


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full (Tinh Dã Anh)
Page 13 of 13«12111213
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook