Anh Sẽ Phải Yêu Em Full (4) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Anh Sẽ Phải Yêu Em Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 4 of 16«1234561516»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Anh Sẽ Phải Yêu Em Full (Hân Hân Hướng Vinh)
Anh Sẽ Phải Yêu Em Full
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 16
Thời Gian: Thứ 7, 29/03/2014, 16:15
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri


Trương Hạo hứ một tiếng: "Bây giờ có cô gái nào yêu thật lòng, đó là sự thật, kỳ thật Lâm Thanh cũng không tệ, tuy rằng có chút nhỏ nhen, nhưng với nhà cậu cũng coi như môn đăng hộ đối, nhà cậu khai thác mỏ, nhà cô ấy khai thác đá, các người nếu ở cùng một nơi ..." Câu nói tiếp theo trực tiếp biến mất dưới ánh mắt nghiêm túc của Sài Tử Hiên.


Ánh mắt Sài Tử Hiên không khống chế được dừng ở trên người Manh Manh, nếu không biết còn có cô gái như Manh Manh, có lẽ cuối cùng anh cũng có thể chấp nhận, thế nhưng Manh Manh ở ngay bên người anh, giống như đưa tay liền có thể chạm đến, hơn nữa, anh chưa bao giờ cho rằng gia thế có gì quan trọng, huống chi, gia thế của Manh Manh cũng không kém lắm.


Phùng Ki ở bên ngoài cửa hàng đồ nướng chờ tiểu nha đầu cùng mấy người bạn học chào hỏi, đi ra xe, Phùng Ki có thể cảm giác được, ánh mắt kia vẫn nhìn theo, là nam sinh tên Sài Tử Hiên đó! Tuổi trẻ, tình yêu, cuồng nhiệt, mấy thứ này giống như đã cách anh quá xa.


Trên thực tế, cho dù ở cùng tuổi với bọn họ, anh cũng không như vậy, mẹ thường nói, tính cách của anh cực kỳ trầm lặng, không có gì thú vị, từ nhỏ đến lớn, anh đều là từng bước đi tới, từ nhỏ anh chỉ biết chính mình phải làm lính, làm một người lính tốt, làm một người lính giống chú Phương.


Cha của Manh Manh là thần tượng của Phùng Ki, lần đầu tiên anh cầm súng không phải do cha anh dạy, là chính tay chú Phương dạy, không chỉ cầm súng, rất nhiều việc anh đều là học trò của chú Phương, có đôi khi cha anh còn nói, tính tình của anh là thừa kế của chú Phương, cái loại đầu cứng như sắt.


Quan hệ của Phương gia cùng Phùng gia, từ thế hệ trước kéo dài đến thế hệ này, anh xem Manh Manh giống như em ruột của mình, anh che chở cô, yêu thương cô, đã thành thói quen, nhưng mà thói quen này sớm muộn gì cũng phải sửa, bởi vì Manh Manh đã thật sự trưởng thành.


Tâm tình Phùng Ki rất phức tạp, có đôi khi, cảm thấy Manh Manh vẫn là tiểu nha đầu làm nũng trong lòng anh, có đôi khi lại cảm thấy, cô là cô gái nhỏ quyến rũ có phong tình, hơn nữa thời điểm cô cùng các nam sinh cùng tuổi ở cùng một chỗ, cái loại tình huống tự nhiên này, làm trong lòng Phùng Ki có chút cảm xúc chua, đây chắc là cảm giác khi nhà có con gái mới lớn.(anh đúng là ngốc)


Nghĩ đến đây, anh không khỏi mở miệng nói: "Manh Manh, nam sinh tên Sài Tử Hiên đó..." Nói tới đây, Phùng Ki lại không thể nào tìm được lý do phản đối, sau một lúc lâu nói: "Nếu em thích cậu ta, thì cứ thử xem!"


Thanh âm nghe qua có chút hiu quạnh, trong chớp mắt tươi cười trên mặt Manh Manh ngưng lại, nhìn anh nhỏ giọng nói: "Ki ca ca, anh thật hy vọng em thích anh ta sao?" Phùng Ki buồn cười, thật lâu mới nói một câu: "Anh luôn hy vọng em có thể hạnh phúc, tình cảm không như chuyện khác, cần thận trọng đối đãi."


Manh Manh trầm mặc, nghiêng đầu nhìn bên ngoài cửa sổ, ánh đèn neon xẹt qua xua tan bóng đêm, gió đêm từng trận giống như mang tiến từng đợt từng đợt hương hoa không biết tên, thấm vào ruột gan, trời đêm như vậy, mà tâm tình của cô lại đột nhiên trở nên cực kém.


"Ki ca ca, anh có phải còn nhớ cái chị họ Thiệu kia hay không?" Phùng Ki cứng người một chút, đưa tay sờ sờ đỉnh đầu cô: "Tiểu nha đầu..." Manh Manh lại đột nhiên quay đầu: "Ki ca ca, em đã mười chín tuổi, em cái gì cũng biết, không phải là tiểu nha đầu."


Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp vô cùng nghiêm túc, khiến Phùng Ki hơi hơi thất thần chớp mắt một cái, tiện đà cười khẽ: "Còn nói không phải tiểu nha đầu, người lớn ai lại giống như em, tính khí trẻ con, tức giận như trẻ con."


Phùng Ki ngừng xe trong gara, tắt máy, còn chưa mở cửa xe, đã bị tay tiểu nha đầu đột nhiên vòng ở cổ, môi mềm mại đưa đến, cái lưỡi thơm tho trơn trợt không ngừng ngọ nguậy trên môi anh...


Trong nháy mắt, trong đầu Phùng Ki ‘ầm’ một tiếng, cảm giác mềm mại thơm tho kia, đánh thẳng vào đầu óc của anh, nhất thời nhưng lại khiến anh có chút quyến luyến không thôi, cho đến khi cô bắt đầu cắn môi của anh, có chút nhói nhói đau, Phùng Ki mới thanh tỉnh lại, đưa tay trực tiếp đẩy cô ra.


Vì kinh ngạc, lực đạo không khống chế tốt, ‘binh’ một tiếng, tiểu nha đầu bị anh đẩy ra, đụng vào cửa kính xe, Phùng Ki hơi hơi nghiêng đầu, bình phục chút xao động mơ hồ trong lòng, mới xoay lại, phát hiện tiểu nha đầu nâng tay ôm cái trán của mình, há miệng nhìn mình, trong đôi mắt to choáng váng, xuất hiện nước mắt tức giận ươn ướt phát sáng, nhìn qua ủy khuất vô cùng.


Phùng Ki đưa tay nắm lấy tay nhỏ bé của cô: "Để anh xem, đụng chỗ nào rồi? Có đau hay không?" Tiểu nha đầu nháy mắt mấy cái, khụt khịt một chút, nước mắt rớt xuống, Phùng Ki nhìn thấy, cả trái tim như bị bóp nghẹn, cúi người đem cô ôm vào trong lòng mình, hướng về phía đèn đường, xem xét trán của cô, trán đỏ một mảng, có chút sưng.


Phùng Ki nhẹ chạm vào, tiểu nha đầu liền kêu đau, dọa Phùng Ki cũng không dám chạm vào, chu miệng lên, thổi khí cho cô, thổi hơn nửa ngày, nước mắt của tiểu nha đầu cũng không ngừng, Phùng Ki quyết định thật nhanh, xuống xe đem cô ôm lên lầu, một màn dằn vặt nhau này, Phùng Ki đã sớm đem chuyện tiểu nha đầu cường hôn anh quăng ra phía sau đầu...


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 17
Thời Gian: Thứ 7, 29/03/2014, 16:16
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

ANH SẼ PHẢI YÊU EM
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Chương 10

"Manh Manh, nghỉ hè có làm gì không?" Trần Hiểu Kỳ ngồi ở vị trí bên cạnh Manh Manh, dáng người rất ốm, nhìn qua lại tiêu sái tự tại, Trần Hiểu Kỳ là bạn cùng lớp của Manh Manh, quan hệ không tệ, Trần Hiểu Kỳ là sinh viên đến từ miền núi, khắc khổ, nghiêm túc, nhưng tính cách lại vô cùng rộng rãi, đối với việc nhỏ không hề tính toán chi li, Manh Manh rất thích cô, nhưng độ thân mật của hai người còn chưa sâu.
Đối với Manh Manh, cảnh giác đã thành bản năng, lúc học trung học, cô từng có một người bạn rất tốt, sau đó mới phát hiện, cái người bạn tốt kia của cô, là do cha cô ở sau lưng sắp đặt, vì mục đích gì, Manh Manh không muốn truy cứu, chính là dần dần cùng người bạn kia bất hòa, cuối cùng nữ sinh kia chuyển đến trường khác.
Không phải xuất phát từ thật tình, mà là có ý đồ từ trước, loại tình cảm này quả thực hèn hạ đã khiêu chiến ranh giới cuối cùng của cô, Manh Manh từ sau chuyện này, cùng bạn học bảo trì khoảng cách thích hợp, cũng vì vậy, trong mắt bạn học Manh Manh xinh đẹp mà thần bí, nhưng cũng không phải mỹ nữ lạnh lùng, ngược lại, tính cách của cô rất hiền hoà.
Manh Manh biết mình là cháu gái may mắn của Phương gia, người lớn cho cô không gian tự do lớn nhất, khiến cô có thể bừa bãi trãi qua cuộc sống mình muốn, học cái mình muốn học, hơn nữa, học cái gì cũng đều được hưởng điều kiện tốt nhất, theo cách nhanh nhất, cô thường bắt đầu ở vị trí cao hơn so với những người khác, là do cha mẹ, người lớn can thiệp, cô cũng không cự tuyệt, nhưng cô biết rất rõ, về sau tự mình phải đi con đường nào.
Trước đây rất sùng bái cha, cô muốn tham gia quân ngũ, sau đó lớn hơn một chút, cô biết nếu muốn gả cho Ki ca ca, thì không thể tham gia quân ngũ, cha cô dạy rằng, làm việc gì, nếu không làm thì thôi, đã làm thì phải làm tốt nhất, cô mà tham gia quân ngũ, tuyệt sẽ không làm văn công, cô cũng muốn giống cha, làm một người đứng ở vị trí cao nhất, nếu như vậy, Ki ca ca làm sao bây giờ?
Manh Manh cũng từng muốn theo cô của cô kinh doanh, nhưng về sau lại nhìn thấy cô của cô quá bận rộn, cũng đánh mất ý niệm trong đầu, cuối cùng lựa chọn học báo chí, có người từng nói, phóng viên cùng quân nhân công việc có chút giống nhau, cô không vào trường Quân báo, mà vào trường đại học địa phương, mới quen biết Trần Hiểu Kỳ.
Trên người Hiểu Kỳ, Manh Manh thấy được một loại tâm tính trong khốn cảnh vẫn dứt khoát lạc quan hướng về phía trước, Hiểu Kỳ là nữ sinh đáng tôn trọng kính nể, trên người cô loáng thoáng phẩm cách mà người ở thế hệ cô không dễ nhìn thấy, cho nên càng đáng quý trọng.
Bởi vì rất rõ tính cách của Hiểu Kỳ, cho nên khi cô hỏi, Manh Manh khẳng định là có chuyện, Manh Manh ngẩng đầu nhìn cô nói thẳng: "Cần mình giúp gì thì nói thẳng, quanh co lòng vòng không phải tác phong của bạn."
Trần Hiểu Kỳ phụt cười một tiếng, nâng tay vuốt vuốt mái tóc ngắn của mình bất mãn nói: "Manh Manh, đã có ai nói với bạn, mỹ nữ quá thẳng thắn sẽ không tốt, tổn hại hình tượng mỹ nữ."
Manh Manh trợn trắng liếc mắt, bút trong tay vạch ra một vòng tròn: "Bớt nói nhảm vài câu đi." Trần Hiểu Kỳ cười hắc hắc: "Chính là, bạn không phải thích leo núi sao, mình cho bạn biết, ngọn núi quê mình bạn chưa thấy qua, cũng chưa được khai phá, gió lạ bốc lên, đất đá di động..."
Manh Manh đưa tay ngăn cô lại: "Được rồi, có phải ‘Bình văn’ đâu, nói ý chính." Trần Hiểu Kỳ nói chưa hết ý nháy mắt mấy cái: "Người ta còn chưa nói hết tư tưởng trong lòng, bạn đã sốt ruột muốn nghe nội dung chủ yếu, ý chính là, bạn nếu thích leo núi, không bằng đến quê mình! Vả lại, đi với mình, tiện tay giúp mình mang vài thứ, có hơi nhiều, mình có chút khó khăn..." Không đợi Manh Manh cự tuyệt, Hiểu Kỳ đột nhiên ghé sát vào cô thấp giọng nói: "Mình biết, mình biết, Sài đại tá định rủ bạn đi Tây tạng, nhưng mà năm nay bạn không cần suy nghĩ, mình mới vừa từ Hội sinh viên nghe được, chúng ta sẽ bắt đầu huấn luyện quân sự trong tháng bảy, thời gian hơi cận, đi Tây Tạng rất khó."
Manh Manh không khỏi nở nụ cười: "Bạn nghe ngóng rất cụ thể." Nghiêng đầu nghĩ nghĩ, dù sao nghỉ hè cô cũng không có chuyện gì, lại là lúc các quân khu tụ họp diễn tập lớn, Ki ca ca chắc sẽ bề bộn nhiều việc trong mấy tháng, không đếm xỉa tới cô, hơn nữa, cha cô hiện nay đang ở Xuyên Thiểm(Đồng Xuyên – Thiểm Tây), Phương Tuấn nghỉ hè không thể quay về, cô dù sao cũng phải về thăm nhà một chút, tránh để mẹ cô nói chị em bọn họ không có lương tâm.
Thật ra cô cùng Phương Tuấn là bị cha mình đá đi, cha rất phiền vì chị em bọn họ ở trước mặt sẽ quấy rầy vợ chồng hai người ân ái, Manh Manh hâm mộ nhất chính là cha mẹ cô, từ khi cô còn nhỏ, đã thấy cha mẹ cô yêu thương nhau đến buồn nôn.
Đừng nhìn cha cô bên ngoài là một nam nhân mặt sắt, trước mặt mẹ cô, nói chuyện cũng giảm xuống mười sáu độ, nhẹ giọng nói lời nhỏ nhẹ dỗ dành, xót thương, cưng chìu, có đôi khi bọn họ thật là nhìn không nổi, hơn nữa, cô đối với Tứ Xuyên có cảm tình nhất định, lúc trước ở đây một thời gian dài, về sau cha lại bị điều đi, giằng co chừng mười năm, cha lại được điều trở về.
Nghĩ đến đây, Manh Manh gật gật đầu: "Được, cùng bạn đi xem thôi." Trần Hiểu Kỳ hoan hô một tiếng: "Manh Manh, mình biết mà, rủ bạn là đúng nhất."
Manh Manh đã đáp ứng, nhưng ở nhà ga, nhìn thấy mấy cái ba lô to như vậy cùng với một núi sách được cột chặt, không khỏi ngạc nhiên: "Hiểu Kỳ, đây là có hơi nhiều mà bạn nói đó hả? Đừng nói mình và bạn, cho dù thêm hai người nữa, cũng không thể mang hết."
Hiểu Kỳ cười hắc hắc: "Ai nói chỉ có mình và bạn, còn có người khác nha!" Nói xong, xông đến phía sau Manh Manh trên mặt tràn ra một nụ cười tươi, nhiệt tình vẫy tay hô to: "Anh Sài, anh tới rồi." Manh Manh quay đầu, Sài Tử Hiên cùng nhóm người trong Câu lạc bộ đi tới.
Manh Manh bỗng nhiên hiểu được, vì sao khi cô nói với Sài Tử Hiên, năm nay không thể đi Tây Tạng, thái độ của Sài Tử Hiên chính là thần bí cười cười.
Manh Manh khẽ nhíu mày, ghé sát vào bên tai Trần Hiểu Kỳ nói: "Bạn nhờ đàn anh giúp sao?" Trần Hiểu Kỳ vội vàng giơ lên hai tay: "Mình không có, mình thề..." Bỗng nhiên giả dối cười: "Mình chỉ nói với đàn anh trong Hội sinh viên, năm nay bạn muốn cùng mình về quê mà thôi, bạn biết đó, hội trưởng của chúng ta có quen biết anh Sài, cho nên..."
Manh Manh trợn trắng liếc mắt: "Trần Hiểu Kỳ bạn thật là..." Trần Hiểu Kỳ thấp giọng nói: "Có gì không tốt, anh Sài có ý với bạn, người mù cũng thấy được, chuyện của hai người truyền khắp nơi! Nếu thích hợp, tài tử giai nhân chẳng phải sẽ thành một giai thoại sao." Manh Manh trừng mắt nhìn cô liếc một cái, tức giận nói: "Trần Hiểu Kỳ, bạn làm bà mai luôn đi."
Trần Hiểu Kỳ cười hắc hắc: "Trường học không có môn này, bằng không, mình nhất định ghi danh đầu tiên." Manh Manh chưa kịp nói thêm gì, Sài Tử Hiên đã đến trước mặt.
Chào hỏi qua, vài người bắt đầu phân công đem đồ trên mặt đất lên xe lửa, bọn họ nằm giường cứng, bốn người trong Câu lạc bộ, ngoại trừ Sài Tử Hiên, Trương Hạo, còn có Phan Thiệu cùng Chu Hàn, người trẻ tuổi ở cùng một chỗ, rất dễ hòa đồng, hơn nữa Trương Hạo cùng Phan Thiệu lại nói nhiều, chốc chốc là có một tiết mục, chọc Hiểu Kỳ cười đau bụng.
Nói mệt, mấy nam sinh bá vai nhau ra ngoài hút thuốc, Trần Hiểu Kỳ cũng đi theo góp vui, Manh Manh lúc này mới nhìn ra, Trần Hiểu Kỳ cùng Phan Thiệu có một chút ý tứ, cũng không biết hai người này sao lại có dính dáng.
Dường như biết nghi hoặc của cô, Sài Tử Hiên nói: "Phan Thiệu cũng là thành viên Hội sinh viên." Giọng của Sài Tử Hiên khác hẳn Ki ca ca, giọng của Ki ca ca có chút tục tằng, có chút trầm thấp, nhưng vô cùng có lực, ngắn gọn mà có lực, hơi giống cha cô, nếu hét xuống mặt đất, có thể khoét ra một cái hố, là quân nhân điển hình.
Mà giọng Sài Tử Hiên lại rất trong, giống con người anh, rất dễ nghe, Manh Manh nghĩ nếu anh cất tiếng hát, hát cái loại tình ca đau khổ, sẽ vô cùng có hương vị, không giống Ki ca ca của cô, cất giọng vĩnh viễn cứng rắn như đao, không có chút mềm mại nào.
Ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu lên tấm màn bằng lụa trắng, dừng trên gương mặt trắng nõn của cô, cơ hồ có thể thấy mạch máu màu xanh cùng lông tơ tinh tế dưới làn da cô, cô hơi hơi cúi mắt, lông mi thật dài men theo vành mắt tạo thành độ cong duyên dáng, che khuất con ngươi sáng trong như ngọc, giống như cánh chuồn chuồn rung động, cùng khóe miệng xinh đẹp nhấc lên, không khỏi mang theo vẻ bướng bỉnh, khiến cho vẻ xinh đẹp của cô nhất thời như có sinh mệnh.
Sài Tử Hiên cảm thấy, Manh Manh mỗi lần đều khiến anh thật kinh diễm, trước đây lúc nhìn cô mặc một thân lễ phục ngồi trên sân khấu kéo đàn cello, anh cảm thấy, cô là nữ sinh tao nhã nhất trên thế giới, trên núi, cô đối với mưa to vẫn có thể cười tươi, Sài Tử Hiên cảm thấy, đời này sẽ không tìm thấy nữ sinh thứ hai dũng cảm như thế, loại dũng cảm này thắp sáng tươi đẹp, kinh tâm động phách.
Mà lúc này, Sài Tử Hiên lại cảm thấy cô rất an tĩnh, cái loại an tĩnh như nước Giang Nam, giống như bóng hoa trong nước, xinh đẹp trong suốt có chút hư ảo, mà trên môi cô lại mang vẻ tươi cười nghịch ngợm, khiến Sài Tử Hiên bất giác say mê càng sâu...
Manh Manh phát hiện, phía đối diện nửa ngày cũng chưa có thanh âm, ngẩng đầu nhìn vào mắt Sài Tử Hiên, con ngươi của Sài Tử Hiên rất đen, vì vậy có vẻ đặc biệt thâm thúy, không giống Ki ca ca, mỗi khi Manh Manh nhìn Ki ca ca, đều có thể từ trong mắt anh thấy được bóng dáng chính mình, rất rõ ràng.
Ki ca ca càng sẽ không giống Sài Tử Hiên, bị cô nhìn thì lập tức né tránh, Manh Manh không khỏi có chút mếu máo, cô phát hiện, mình hơi nhớ Ki ca ca, tuy rằng vài ngày trước, trước khi Ki ca ca đi, cô còn nháo anh mấy ngày, nhưng lúc này cô vẫn như cũ không ngừng nhớ anh, đoán anh hiện tại ở nơi nào, làm cái gì, có giống như mình, cũng nhớ cô...
Sau một lúc lâu Sài Tử Hiên mới nhìn lại, lúc anh nhìn lại, mấy người Trương Hạo cũng trở lại, la hét ầm ĩ chơi bài, đấu chủ(từ này ta không hỉu), Manh Manh chơi với bọn họ cảm thấy mệt mỏi, trèo lên giường cứng, đeo tai nghe điện thoại, từ từ nhắm hai mắt mà ngủ, những người khác vẫn tiếp tục chơi.
Sài Tử Hiên hơi nước đầu, nhìn bóng lưng Manh Manh mà ngẩn người, không biết bao lâu, vài người cũng mệt mỏi, về chỗ của mình nằm xuống, Trương Hạo nghiêng đầu nhìn thấy bộ dạng này của Sài Tử Hiên, không khỏi thấp giọng cười: "Thế nào? Lão đại, sẽ tiến tới chứ, trước kia mình thấy cậu còn cứu được, từ khi trên núi trở về, cậu đã bệnh nguy kịch, nếu đã vậy, nắm chặt một chút, trực tiếp cưới về, đàn em có thể gả vào nhà cậu, cả đời ăn ngon mặc đẹp, cũng là thỏa đáng ..."


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 18
Thời Gian: Thứ 7, 29/03/2014, 16:16
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

ANH SẼ PHẢI YÊU EM
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Chương 11: Chương11

Nhà của Trần Hiểu Kỳ ở một thôn nhỏ dưới chân núi lớn vùng Xuyên Thiểm, mấy người bọn họ xuống xe lửa, ngồi ô tô thêm hai giờ, sau khi xuống xe lại đi xe bò, đừng kinh ngạc, thật sự là xe bò, con bò già vừa đi vừa dạo chơi này, đem chiếc xe lay động như là nước sôi.
Ông lão đánh xe khoảng sáu, bảy mươi tuổi, chỉ nói tiếng địa phương, cùng Trần Hiểu Kỳ mỗi người một câu nhàn nhã tán gẫu, nhóm người Sài Tử Hiên dấu chấm hỏi đầy đầu, một chữ nghe cũng không hiểu được, Manh Manh cũng chỉ hiểu tiếng được tiếng không, từng đi theo cha đến Tứ Xuyên, nhưng Tứ Xuyên rộng lớn, cách một dãy núi, tiếng nói của hai bên sẽ không giống nhau, huống chi bên này lại ở gần Thiểm Tây, tiếng nói nhiễm dày đặc ngữ điệu vùng tây nam.
Trần Hiểu Kỳ quay đầu, nhìn thấy mấy đàn anh mặt bị bụi tốc vào ho khụ khụ, Trương Hạo thậm chí ôm ngực ho khan từng trận, không khỏi cười thầm, nhờ ông lão đánh xe đi chậm một chút, ông lão cười cười, xe chậm lại, mọi người liền cảm thấy thư thái hơn.
Qua một cái dốc thoải thật dài, liếc mắt nhìn thấy phía trước rộng mở trong sáng, phóng tầm mắt ra xa, có thể thấy được từng cụm dãy núi xanh um tươi tốt, dõi mắt chỗ nào cũng thấy tiếp theo triền núi là triền núi, xa tận ngút ngàn.
Ông lão đánh xe đột nhiên hát lên một khúc dân ca, giọng hát to rõ theo gió núi từ từ tản đi rồi truyền trở lại, tạo cảm giác xúc động quẩn quanh không dứt.
Ông lão hát xong, Trương Hạo ấn nút điện thoại: "Hay quá! Mình rốt cục cũng tìm được giai điệu như nước chảy trong lòng, tiếng ca nguyên sơ như vậy, lúc về cài làm nhạc chuông, đảm bảo trong nháy mắt tuyệt đối giết một mảnh."
Vài người không khỏi cười rộ lên, nhưng mà bọn họ rất nhanh liền cười không nổi, ông lão đưa bọn họ đến chân núi liền trở về, Trần Hiểu Kỳ nói với bọn họ: "Đi qua ngọn núi này rồi đi thêm một đoạn không xa nữa chính là thôn nhà em." Mấy người có chút há hốc mồm.
Phan Thiệu không khỏi cười khổ: "Còn phải leo núi sao, đàn em à, nhà em ở khuất xa như vậy, sao lại thi đậu vào học ở trường chúng ta?" Trần Hiểu Kỳ nở nụ cười: "Cho nên, nơi đó mười mấy năm mới có một sinh viên là em! Hiện tại đã tốt hơn nhiều, còn có một đoạn đường như vậy để xe bò đi được, trước đây, đều là trực tiếp dựa vào hai chân, đi theo cha qua vài ngọn núi lớn, mới có thể đến thị trấn đổi một chuyến hàng, bán xong hàng hóa, còn phải chạy về nhà trước khi mặt trời xuống núi, đi và về đều mang rất nhiều thứ trên lưng, qua mười mấy dặm đường núi, mọi người không phải là vận động viên leo núi sao, khả năng chống chọi kém như vậy!"
Manh Manh phù một tiếng nở nụ cười, nha đầu Trần Hiểu Kỳ kia, đem mấy người bọn họ tổn hại một lần, vác túi lên lưng nói: "Đi thôi! Trước khi trời tối mà không đến nơi, muỗi trên núi sẽ đem chúng ta làm thức ăn."
Căn bản không có bậc thang, cái gọi là đường núi cũng là do người trong thôn đi nhiều mà tạo thành, cao một bước thấp một bước, cũng may mọi người có kinh nghiệm leo núi nhất định, có thể miễn cưỡng kiên trì.
Đến đỉnh núi, xa xa liền thấy bên trong khe núi tọa lạc mấy thôn nhỏ, khói bếp màu trắng từ sau nóc nhà lượn lờ dâng lên, cảnh này, khiến thể xác và tinh thần mệt mỏi của mấy người bọn họ nhất thời trở thành hư không.
Lúc đến đầu thôn, mặt trời đã gần xuống núi, còn chưa vào thôn, liền nhìn thấy một người đàn ông trung niên ngồi trên tảng đá lớn ở đầu thôn, hút thuốc lá, thỉnh thoảng nhìn về phía đường.
Nhìn thấy bọn họ, người đàn ông trung niên đứng lên, đến đón, nở nụ cười thật tươi, tạo thành nếp nhăn trên mặt nhìn qua hàm hậu thuần phác: "Ta vừa nói dẫn vài con chó đi tìm các cháu, may mà đến..." Người này nói tiếng phổ thông, tuy rằng mang đậm chất giọng địa phương, cũng rất thân thiết.
Trần Hiểu Kỳ chỉ huy mấy người bọn họ đem đồ đạc thả trên mặt đất giới thiệu: "Đây là người Trần gia chúng tôi." Trưởng thôn đến đón hô một tiếng, một nhóm trẻ em có lớn có nhỏ rất nhanh chạy tới, đem bao sách trên mặt đất, ôm khiêng vào thôn.
Nhà Trần Hiểu Kỳ ở thôn đông, dựa vào một mảnh vách núi xây một tòa nhà rất lớn, ở trung tâm có năm căn phòng, rất rộng, trong phòng đều rất thông thoáng, mấy người Sài Tử Hiên được sắp xếp ở cùng một phòng, Manh Manh cùng Hiểu Kỳ ở phòng nhỏ phía tây, buổi tối nằm ở trên giường, chỉ chốc lát sau Hiểu Kỳ liền say ngủ, hơi thở đều đều, tiếng ngáy nhè nhẹ.
Manh Manh lại không ngủ được, lăn qua lộn lại nghĩ đến Ki ca ca của cô, từ sau khi hôn anh lần trước, Manh Manh rõ ràng cảm thấy thái độ của Ki ca ca đối với cô có chuyển biến, trước kia anh sẽ không phòng bị cô, phải nói, hai người cùng một chỗ bất kể làm gì đều tự nhiên, mà sau lần đó, hễ cô tới gần, Ki ca ca sẽ như vô tình đẩy cô ra, ngủ cũng chia ra, anh ngủ ở phòng khách hoặc trên sô pha phòng khách, chính là không ngủ cùng cô.
Manh Manh rất phiền não, cô không muốn cả đời giống như em gái của Ki ca ca, cứ như vậy không xa không gần, không thân không lạ, cô phải là vợ của Ki ca ca, được anh ôm vào trong ngực, là cô gái nhỏ trong lòng anh, vì anh mà nấu canh làm cơm, vì anh sinh dưỡng con cái.
Ước mơ này trong cô mỗi ngày một lớn, càng ngày càng chân thật, càng ngày càng kiên định, cô của cô nói: "Phùng Ki là chàng trai như vậy, tuy rằng tính cách mạnh mẽ, đầu óc chỉ là một khúc gỗ, cậu ta thủy chung cho rằng con là em gái, việc này cả đời cũng không muốn đổi, nếu muốn đổi, phải đem khúc gỗ kia trực tiếp chặt đứt."
Manh Manh cảm thấy cô của cô nói rất đúng, cô đã biểu hiện rõ ràng như vậy, chỉ còn chưa cởi hết ra thôi, Ki ca ca vẫn giống như đầu gỗ không hề phản ứng, nhưng mà, Manh Manh cảm thấy nếu chính mình thực sự cởi hết ra, không chừng còn bị Ki ca ca đẩy ra, ngày đó cô chỉ hôn anh một chút, anh liền giống như đụng tới công tắc điện.
Manh Manh lần đầu cảm thấy, chuyện mình muốn bắt Ki ca ca, hoàn toàn không đơn giản như cô tưởng, Ki ca ca truyền thống bảo thủ, quả thực giống như đồ cổ được đào ra từ trong mộ cổ.
Manh Manh hầm hừ ngồi dậy, cẩn thận xuống giường, mang giày, cầm di động ra cửa, đứng ở bên cạnh phòng, bấm số điện thoại của Ki ca ca, y như dự kiến, bên kia truyền đến âm thanh máy đã khóa, với việc Ki ca ca đi nơi nào diễn tập, cô căn bản không hỏi, đây là bí mật quân sự, cô hỏi cũng vô dụng, anh là quân nhân.
"Manh Manh..." Phía sau truyền đến thanh âm của Sài Tử Hiên, Manh Manh quay đầu, Sài Tử Hiên mặc áo thun, quần đùi đứng ở không xa phía sau cô, ánh trăng dừng trên người anh, đem bóng dáng của anh kéo dài trên mặt đất, có loại anh tuấn không giống bình thường, trên người anh ăn mặc đơn giản như vậy, vẫn rất xuất sắc, Manh Manh có chút thưởng thức nhìn anh.
Tóc dài rối tung của cô thả xuống, rơi trước ngực, gió núi thổi vào áo thun dài rộng của cô, hiện ra lưng áo thon gầy, hai tay giống như nắm chặt, khuôn mặt nho nhỏ trong suốt, da thịt trong sáng, cặp mắt kia sáng trong như ánh ngọc, làm cho màn đêm hư ảo này, nhất thời trở nên chân thật, đây là cảm giác của Sài Tử Hiên.
Manh Manh trừng mắt nhìn: "Đàn anh cũng ngủ không được sao, không bằng chúng ta đi qua bên kia ngồi xuống." Cô đưa tay chỉ chỉ góc tường sau vách đá, bên kia vươn ra một tảng đá to, giống như một cái bàn đá thiên nhiên.
Sài Tử Hiên gật đầu, ánh mắt lóe lóe, bảo cô đợi một lát, đi vào lấy một cái bình nhỏ ra, nhíu mày nói: "Ánh trăng như vậy, không một phen ngắm trăng uống rượu, thực có lỗi với bản thân."
Manh Manh không khỏi cười ra tiếng, lần đầu phát hiện, Sài Tử Hiên thực rất đáng yêu, đẹp trai, lý trí, lại tiêu sái không kềm chế được, nam sinh như vậy thực không dễ gặp, ở cùng một chỗ với nam sinh như vậy, thoải mái mà sung sướng.
Hai người đi đến vách núi, ngồi xếp bằng trên tảng đá, Sài Tử Hiên đem hai cái chén nhỏ để xuống, rót hai chén rượu, rượu là do cha Hiểu Kỳ ủ từ trái cây dại trên núi cùng với nước suối, có hơi chát, nhưng cũng có vị mát lạnh, Manh Manh rất thích, ít nhất so với rượu đỏ có giá trên trời, Manh Manh thấy dễ uống hơn.
Tư thái cái miệng nhỏ của cô uống rượu, khiến Sài Tử Hiên say mê, Manh Manh gia giáo tốt, nhất cử nhất động của cô đều biểu hiện ra điều này tương đối rõ ràng, giống như cha anh từng nói qua, cái gọi là quý tộc, không phải dựa vào gia sản mà xét, cũng không phải năm ngày mười bữa là có thể dưỡng thành, đó là một loại khí chất tích lũy lắng đọng, thấm ở trong xương.
Nhìn Manh Manh uống rượu, Sài Tử Hiên không tự giác nghĩ đến những lời cha anh đã nói, trên người Manh Manh có loại khí chất này, một cách tự nhiên cùng bẩm sinh mà có.
Manh Manh buông chén rượu nghiêng đầu nhìn anh trêu chọc: "Đàn anh à, hiếm khi được nâng cốc ngắm trăng, anh ngơ ngác nhìn em như vậy, rất hại phong cảnh nha." Khuôn mặt tuấn tú của Sài Tử Hiên có chút hồng, ngẩng đầu nhìn cô nói: "Manh Manh, sao em lại học ngành báo chí, với khả năng âm nhạc của em, học âm nhạc khẳng định có thể vô cùng tỏa sáng."
Manh Manh nở nụ cười, lời này cô đã nghe qua rất nhiều lần: "Âm nhạc chỉ là hứng thú của em, kỳ thật, lúc trước em muốn gia nhập quân đội ..." Sài Tử Hiên âm thầm gật đầu, việc này anh tin, trên người Manh Manh có một loại hiên ngang quả cảm của quân nhân, thực mê người.
Bình thường Manh Manh luôn mang theo khoảng cách như có như không, loại khoảng cách này không cảm thấy rõ ràng, lại giống như ngăn cách bọn họ, khiến Sài Tử Hiên muốn tiếp cận lại lực bất tòng tâm, tối nay Manh Manh không như vậy, hay là bởi vì nhiễm ánh trăng choáng váng này, cái ngăn cách vắt ngang hai người giống như biến mất, bọn họ gần như vậy, gần đến nỗi Sài Tử Hiên thậm chí có thể ngửi được hương vị thản nhiên trên người cô, giống mùi hoa không biết tên, trộn lẫn với hương rượu mát lạnh thấm vào ruột gan.
Hai người sau đó nói gì, Sài Tử Hiên không thể nào nhớ rõ, nhưng, Sài Tử Hiên đại khái cả đời đều sẽ không quên một đêm này, đêm Manh Manh mang hương vị mát lạnh khiến tim anh đập hỗn loạn.
Nhưng vào ngày hôm sau, thời điểm anh tỉnh lại, Manh Manh đã đi rồi, Trần Hiểu Kỳ nói, nửa đêm Manh Manh nhận điện thoại, trời vừa sáng liền đi, nói là trong nhà xảy ra chuyện, phải đi ngay.
Sài Tử Hiên vội la lên: "Sao lại không nói với anh, anh sẽ đưa cô ấy về, đường núi thế này, một cô gái..." Trần Hiểu Kỳ cười nói: "Anh yên tâm đi! Manh Manh nói cha cô ấy đóng quân ở Xuyên Thiểm, từ nơi này đi qua không xa, hơn nữa có người đến đón."
Trần Hiểu Kỳ nhớ lại, nửa đêm Manh Manh nhận được điện thoại, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức sắp khóc, Trần Hiểu Kỳ nhìn thấy đau lòng không chịu được, chưa từng thấy Manh Manh như vậy, tuy rằng mang gương mặt xinh đẹp, nhưng Manh Manh cho tới bây giờ chưa hề yếu đuối, đêm qua giống như trời sập xuống, không phải Trần Hiểu Kỳ không sống chết ngăn cản cô, nhưng lúc ấy cô phải đi.
Trần Hiểu Kỳ biết không rõ lắm, chỉ mơ hồ nghe được, hình như là anh của Manh Manh bị thương, rất nghiêm trọng, tình huống cụ thể không rõ ràng lắm, nhưng mà Trần Hiểu Kỳ bỗng nhiên nhớ tới, khi Manh Manh điền thông tin gia đình hình như chỉ có một em trai, không có anh trai!


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 19
Thời Gian: Thứ 7, 29/03/2014, 16:16
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

ANH SẼ PHẢI YÊU EM
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Chương 12

Manh Manh nhận là điện thoại của cha cô, mà cho tới bây giờ Manh Manh mới biết được, Ki ca ca của cô chỉ cách cô mấy dãy núi, tiến hành diễn tập ngay tại quân khu Tứ Xuyên, cha cô lần này là tổng chỉ huy của đợt diễn tập.
Quân nhân khó tránh khỏi bị thương, điều này Manh Manh biết, nhưng mà xảy ra trên người Ki ca ca, cô vẫn không thể lạnh nhạt như cũ, cô còn nhớ rõ lần Ki ca ca bị thương ba năm trước đây, lúc ấy cô cảm thấy trước mắt đều tối đen.
Ki ca ca vốn là phi quan(phi công quân đội), anh từng nói qua với cô, bay cao trên bầu trời xanh là giấc mộng của anh, xảy ra chuyện ngoài ý muốn lần đó, Ki ca ca mới chuyển tới lữ đoàn thiết giáp.
Việc ngoài ý muốn kia, thủy chung là cái gai trong lòng Manh Manh, ba năm trước đây, trước khi Ki ca ca gặp chuyện không may đúng thời điểm Thiệu Tình bỏ đi, Ki ca ca là chàng trai cảm xúc tuyệt đối không lộ ra ngoài, mà một trận kia cũng do tinh thần anh rất sa sút, cho nên, tuy rằng Thiệu Tình đã đi, Manh Manh vẫn như cũ không thể an tâm, cô không muốn trong lòng Ki ca ca của cô nhớ thương một cô gái khác, anh là của cô, nói cô bá đạo cũng được, nói cô không phân rõ phải trái cũng được, lúc còn rất nhỏ, anh chính là của cô, Thiệu Tình thì tính là cái gì?
Lần này cha cô không nói thêm gì cả. Nhưng Manh Manh cũng nghe ra thương thế của Ki ca ca không nhẹ, bằng không, không có khả năng thân là tổng chỉ huy cha cô lại hỏi đến, còn cố ý báo cho cô biết.
Manh Manh lòng nóng như lửa đốt, đi như bay ra khỏi ngọn núi nhà Hiểu Kỳ, đến chân núi gặp được người tới đón cô, là bảo vệ lâu năm của cha cô - Châu Tinh Dạ, chở cô đi một đoạn, liền thấy một trực thăng ngừng trên gò đất phía trước, Châu Tinh Dạ vỗ vỗ đầu cô: "Đi đi, máy bay sẽ đưa con đến bệnh viện Tổng quân y ở thành phố, chú còn phải chạy về căn cứ diễn tập."
Manh Manh gật gật đầu chạy nhanh như bay qua, trực thăng trực tiếp dừng ở sân bay trên tầng cao nhất của bệnh viện, Manh Manh nhảy xuống máy bay liền vọt đi vào, Phùng Ki đã được đưa vào phòng bệnh.
Manh Manh tiến đến khu phòng bệnh, liền nhìn thấy dì Khưu từ trong thang máy đi ra, trong tay cầm theo cái bình thuỷ, thấy Manh Manh, buông bình thuỷ trong tay, giang hai cánh tay, Manh Manh lập tức vọt vào trong lòng bà, nước mắt lộp độp rơi xuống, khiến Khưu Thục Trinh thật đau lòng.
Phải nói là từ nhỏ nhìn tiểu nha đầu lớn lên từng ngày, Khưu Thục Trinh giống như người nhà Phương gia, đối với việc của hai người này rất lạc quan, cảm thấy việc hai người từ nhỏ đã ở cùng nhau, loại sự tình này như nước chảy thành sông.
Tuy nói Phùng Ki so với Manh Manh lớn hơn mười tuổi, nhưng Khưu Thục Trinh ở một bên xem xét, cái kiểu con của bà yêu thương tiểu nha đầu thế kia, hai người thực xứng, chẳng qua con bà là thằng nhóc chết não, điểm này Khưu Thục Trinh cũng hết cách.
Nhắc tới tính tình kế thừa từ người thầy Phương Chấn Đông của con, đến bây giờ Khưu Thục Trinh vẫn còn nhớ rõ, lúc trước Chấn Đông vừa nhìn thấy Tố Tố, không chỉ mạnh mẽ vang dội diễn xuất, trực tiếp tiến dần từng bước, chưa được mấy ngày, đã ôm người đẹp vào trong lòng, sinh con dưỡng cái, mà đến phiên Phùng Ki, lại chân chính trở thành đầu gỗ ngốc nghếch, chết sống không chịu hiểu.
Trước kia thấy rằng tiểu nha đầu dù sao cũng còn nhỏ, không gấp gáp, nhưng vừa mới lơi lỏng không gấp gáp liền nhảy ra một Thiệu Tình, thiếu chút nữa đã đem hai người phá tan.
Lão Phùng nhà bà là từ tầng lớp dưới chót chậm rãi đi lên, tuy nói hiện tại có chút địa vị, nhưng cũng không đến mức tỏ vẻ, đối với chuyện môn đăng hộ đối, hai người cũng không để ý, nhưng Thiệu Tình thì không được, thời điểm nghe nói chuyện này, Khưu Thục Trinh cố ý đi một chuyến, nghe ngóng xung quanh một chút, hơn nữa, Thiệu Tình cũng không biết điều, lúc hai người gặp mặt, thái độ của Thiệu Tình khiến Khưu Thục Trinh rất không vui, là cô gái toan tính điển hình, thực sự là vậy.
Đương nhiên, ở vị trí của Thiệu Tình, sự thật cũng là không còn cách nào khác, nhưng Khưu Thục Trinh không muốn có con dâu như vậy, tâm cơ quá sâu, hơn nữa, cho tới bây giờ Khưu Thục Trinh cũng không cho rằng con mình thật sự yêu thương Thiệu Tình, nói thật, hai người ở cùng một chỗ, bà từ xung quanh biết được, so với thời điểm năm đó của mình cùng lão Phùng còn quy củ hơn, tuy nói đây là tính cách của con, nhưng Khưu Thục Trinh rất rõ ràng con mình và Manh Manh ở cùng một chỗ là tình trạng gì.
Bởi vậy, Khưu Thục Trinh cảm thấy, người thực sự ở trong lòng con mình vẫn là Manh Manh, đối với Thiệu Tình là bị loại tâm lý trai lớn phải lấy vợ quấy phá, mặt khác, tuổi của Manh Manh, gia thế của Manh Manh, tài năng của Manh Manh, có lẽ cũng là nguyên nhân khiến con bà chùn bước, chính là con bà lại không biết việc đó đều là chuyện nhỏ mà thôi, thời điểm tình yêu đến mà không bắt lấy, một khi mất đi, muốn bắt trở về sẽ rất khó khăn.
Khưu Thục Trinh nhẹ nhàng vỗ về lưng Manh Manh, thấp giọng trấn an cô: "Không có việc gì, không có việc gì, Ki nhà cô không có việc gì..." Đến giờ phút này, Manh Manh mới nghe được những lời của Khưu Thục Trinh, Manh Manh nén khóc, tâm mới buông xuống một nửa, một nửa còn lại phải chờ chính mắt nhìn thấy Ki ca ca của cô mới có thể buông.
Manh Manh lau mặt, có chút ngượng ngùng nói: "Dì à, dì đến lúc nào?" Khưu Thục Trinh buồn cười xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng của cô: "Dì đến đêm qua, vừa lúc đi công tác ở gần đây, nhưng còn con, không phải cùng bạn học đi leo núi sao, sao lại đến nhanh như vậy?"
Manh Manh cầm vật trong tay Khưu Thục Trinh, tay vòng qua khuỷu tay Khưu Thục Trinh đi vào bên trong, vừa đi vừa kể chuyện mình đã ở gần đây. Tuy rằng tâm đã buông xuống một nửa, nhưng nhìn thấy trên giường bệnh, cánh tay và chân Phùng Ki đều bọc thạch cao, nước mắt Manh Manh lại lăn xuống.
Cô trực tiếp xông đến, sờ sờ cái chân lại sờ sờ cánh tay Ki ca ca, than một tiếng hỏi: "Sao lại thế này, sao lại thế này, chân làm sao vậy, cánh tay..."
Ánh mắt Phùng Ki ôn nhu, vươn cánh tay không bị thương, nhẹ nhàng sờ sờ hai má của cô: "Chút thương tích có là gì? Đáng để em khóc nhè sao, người không biết, còn tưởng rằng anh bị thương nặng không chữa ..." Nói chưa dứt lời, đã bị Manh Manh trực tiếp che miệng lại: "Không cho nói, không cho nói điềm xấu như vậy."
Phùng Ki không khỏi bật cười, chỉ chỉ cái trán của cô: "Em là tiểu nha đầu mê tín!" Ánh mắt lướt qua Manh Manh nhìn thấy ánh mắt bỡn cợt của mẹ, anh không khỏi nóng mặt một chút: "Mẹ, mẹ sao lại cũng đến đây?"
Nửa đêm khi Khưu Thục Trinh đến, Phùng Ki đang được phẫu thuật nối xương, bị gây tê, lúc về phòng bệnh đã ngủ say, lúc này cũng là đầu tiên gặp mặt mẹ sau khi tỉnh lại.
Khưu Thục Trinh trừng mắt nhìn anh bất mãn nói: "Mẹ vừa lúc đi công tác ở gần đây, bị thương như vậy, mẹ của con cũng nên biết chứ!" Phùng Ki mặt nhăn mày nhíu: "Bị thương nhẹ ngoài ý muốn thôi, không nghiêm trọng."
Manh Manh bĩu môi: "Cánh tay và chân đều gãy, còn không nghiêm trọng?" Phùng Ki không khỏi bật cười: "Có khi anh với tiểu nha đầu em giống nhau nha, tiêm sợ đau, uống thuốc lại sợ đắng." Manh Manh mím mím miệng kinh ngạc hỏi: "Không phải anh thuộc lữ đoàn thiết giáp sao, làm sao có thể bị thương?"
Phùng Ki ánh mắt lóe lóe: "Anh đói bụng." Anh vừa nói đói, Manh Manh liền đem vấn đề rối rắm cả đêm quăng đến sau đầu, mở ra bình thuỷ, bên trong là cháo thịt nạc hầm thật mềm, mùi thơm xông vào mũi.
Khưu Thục Trinh cười nói: "Dì mượn bếp ở căn tin để hầm, biết con cũng sẽ đến đây, liền múc một bình lớn, đi đường một đêm, mau ăn một chút, gầy đi, sẽ không đẹp." Ngữ khí thân thiết sủng nịch
Manh Manh múc một thìa đặt ở miệng, chép chép miệng gật gật đầu: "Thật ngon! Đúng là tay nghề của dì." Lại múc một thìa, đưa tới bên miệng Phùng Ki, Phùng Ki liếc mắt nhìn mẹ anh, có chút không được tự nhiên.
Khưu Thục Trinh cười cười đứng lên: "Mẹ đi xuống, mua vài cái khăn mặt và đồ dùng, dù sao cũng phải ở chỗ này mấy ngày." Khưu Thục Trinh đi ra ngoài, Phùng Ki mới cúi đầu nhìn tiểu nha đầu, tiểu nha đầu bĩu môi trừng mắt nhìn anh, bộ dáng đáng yêu đến không chịu được.
Phùng Ki múc một thìa cháo vừa đưa đến miệng cô, tiểu nha đầu mở ra cái miệng nhỏ nhắn thanh tú, ngậm cái thìa, Phùng Ki kéo kéo, kéo không được, không khỏi buồn cười, buông thìa ra, Manh Manh cầm lấy, múc một thìa lại đưa tới miệng anh, nhìn anh ăn, mới tràn ra vẻ tươi cười vừa lòng.(thế này mà bảo hai người là anh em thì ai mà tin, anh Ki đúng là tự lừa mình mà)
Hai người anh một ngụm em một ngụm, đem một bình cháo thịt nạc thơm ngào ngạt ăn đến đáy bình hướng lên trời, Manh Manh giống như cô vợ nhỏ hiền lành, rửa bình thuỷ sạch sẽ, lại hầu hạ Ki ca ca súc miệng, cố gắng một hồi, ánh mắt của cô đã không mở ra nổi, ngáp một cái lại một cái.
Cuối cùng Phùng Ki vỗ giường bên cạnh mình, tiểu nha đầu mới cởi giày leo lên, chui vào trong lòng anh khò khò ngủ, tiểu nha đầu ngủ rất sâu, phía dưới đôi mắt có quầng thâm, nhìn qua có chút mệt mỏi không biết tên nhè nhẹ từng đợt từng đợt lộ ra, khiến Phùng Ki không khỏi đau lòng.
Tiểu nha đầu nói với anh muốn cùng một bạn học về nhà chơi, chắc là nghe được tin tức anh bị thương, suốt đêm chạy tới, cô có khi nào chịu qua khổ cực như vậy, cô nên được yêu thương chìu chuộng như nàng công chúa nhỏ.
Phùng Ki đưa tay đem tóc mái của cô vén khỏi cái trán, lộ ra cái trán sáng bóng, Phùng Ki không hề chớp mắt nhìn cô, mặt của tiểu nha đầu, giống như có ma lực hấp dẫn, đầu anh dần dần thấp xuống, một chút một chút, môi dán lên trên trán, còn có chút chưa đủ, dần dần hạ xuống, hôn mí mắt cô đang khép lại...
Có tiếng động nhẹ nhàng ở cửa, Phùng Ki nhanh chóng ngẩng đầu lên, mẹ anh đi đến, đối với tình huống hai người ngủ cùng một chỗ, Khưu Thục Trinh đã sớm nhìn thấy nhưng không thể trách, tiểu Manh Manh ngủ chỗ lạ, ngay từ nhỏ lúc đến ở nhà bà, luôn ngủ không được, Phùng Ki liền dỗ cô bé, dỗ dỗ, hai người liền ngủ cùng một chỗ, sau lại tạo thành thói quen, chỉ cần có Phùng Ki, tiểu Manh Manh đều có thể ngủ rất ngon.
Hai người này có duyên phận từ khi Manh Manh sinh ra đến bây giờ, đã hai mươi năm, mà con của bà đến bây giờ còn không thông suốt, không, phải nói, thằng nhóc này tiềm thức đã thông suốt, chính là bản thân còn không biết thôi.
Khưu Thục Trinh nhìn nhìn tiểu Manh Manh thăm dò, nhỏ giọng hỏi: "Đang ngủ?" Phùng Ki kéo chăn cẩn thận đắp cho hai người, gật gật đầu: "Mẹ, mẹ đi làm việc đi, con không sao đâu." Khưu Thục Trinh liếc trắng mắt: "Đến lúc mất mạng, mới là có việc sao, Manh Manh ở bên cạnh, mẹ cũng an tâm, đúng lúc cô bé nghỉ hè..."
Bỗng nhiên nhớ tới chuyện ở bên ngoài nghe được, nhíu nhíu mày hỏi: "Con vì cứu tân binh tên Thiệu Cương kia, cho nên mới ngã xuống vách núi?"
Phùng Ki ánh mắt chợt lóe, tránh nặng tìm nhẹ nói: "Cậu ta mới vừa nhập ngũ năm nay, cũng là lần đầu tiên tham gia diễn tập quân sự lớn, còn chưa quen thuộc rất nhiều tình huống cùng quy tắc, đúng lúc ở cùng một chỗ nơi doanh trại bọn con làm nhiệm vụ, con chỉ chiếu cố một chút." Khưu Thục Trinh thâm trầm nhìn anh: "Mẹ còn nhớ rõ, con từng nói với mẹ, quân nhân phải chuẩn bị tốt mọi tình huống trên chiến trường, cũng không thể lấy cớ là tân binh mà phạm sai lầm." Khưu Thục Trinh nói tới đây dừng một chút: "Vẫn là, Thiệu Cương này có thân phận đặc biệt gì, khiến con không tiếc đánh vỡ nguyên tắc chính mình, đi chiếu cố cậu ta, thậm chí bởi vì cậu ta mà bị thương..."


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 20
Thời Gian: Thứ 7, 29/03/2014, 16:16
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

ANH SẼ PHẢI YÊU EM
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Chương 13

Manh Manh nhận là điện thoại của cha cô, mà cho tới bây giờ Manh Manh mới biết được, Ki ca ca của cô chỉ cách cô mấy dãy núi, tiến hành diễn tập ngay tại quân khu Tứ Xuyên, cha cô lần này là tổng chỉ huy của đợt diễn tập.
Quân nhân khó tránh khỏi bị thương, điều này Manh Manh biết, nhưng mà xảy ra trên người Ki ca ca, cô vẫn không thể lạnh nhạt như cũ, cô còn nhớ rõ lần Ki ca ca bị thương ba năm trước đây, lúc ấy cô cảm thấy trước mắt đều tối đen.
Ki ca ca vốn là phi quan(phi công quân đội), anh từng nói qua với cô, bay cao trên bầu trời xanh là giấc mộng của anh, xảy ra chuyện ngoài ý muốn lần đó, Ki ca ca mới chuyển tới lữ đoàn thiết giáp.
Việc ngoài ý muốn kia, thủy chung là cái gai trong lòng Manh Manh, ba năm trước đây, trước khi Ki ca ca gặp chuyện không may đúng thời điểm Thiệu Tình bỏ đi, Ki ca ca là chàng trai cảm xúc tuyệt đối không lộ ra ngoài, mà một trận kia cũng do tinh thần anh rất sa sút, cho nên, tuy rằng Thiệu Tình đã đi, Manh Manh vẫn như cũ không thể an tâm, cô không muốn trong lòng Ki ca ca của cô nhớ thương một cô gái khác, anh là của cô, nói cô bá đạo cũng được, nói cô không phân rõ phải trái cũng được, lúc còn rất nhỏ, anh chính là của cô, Thiệu Tình thì tính là cái gì?
Lần này cha cô không nói thêm gì cả. Nhưng Manh Manh cũng nghe ra thương thế của Ki ca ca không nhẹ, bằng không, không có khả năng thân là tổng chỉ huy cha cô lại hỏi đến, còn cố ý báo cho cô biết.
Manh Manh lòng nóng như lửa đốt, đi như bay ra khỏi ngọn núi nhà Hiểu Kỳ, đến chân núi gặp được người tới đón cô, là bảo vệ lâu năm của cha cô - Châu Tinh Dạ, chở cô đi một đoạn, liền thấy một trực thăng ngừng trên gò đất phía trước, Châu Tinh Dạ vỗ vỗ đầu cô: "Đi đi, máy bay sẽ đưa con đến bệnh viện Tổng quân y ở thành phố, chú còn phải chạy về căn cứ diễn tập."
Manh Manh gật gật đầu chạy nhanh như bay qua, trực thăng trực tiếp dừng ở sân bay trên tầng cao nhất của bệnh viện, Manh Manh nhảy xuống máy bay liền vọt đi vào, Phùng Ki đã được đưa vào phòng bệnh.
Manh Manh tiến đến khu phòng bệnh, liền nhìn thấy dì Khưu từ trong thang máy đi ra, trong tay cầm theo cái bình thuỷ, thấy Manh Manh, buông bình thuỷ trong tay, giang hai cánh tay, Manh Manh lập tức vọt vào trong lòng bà, nước mắt lộp độp rơi xuống, khiến Khưu Thục Trinh thật đau lòng.
Phải nói là từ nhỏ nhìn tiểu nha đầu lớn lên từng ngày, Khưu Thục Trinh giống như người nhà Phương gia, đối với việc của hai người này rất lạc quan, cảm thấy việc hai người từ nhỏ đã ở cùng nhau, loại sự tình này như nước chảy thành sông.
Tuy nói Phùng Ki so với Manh Manh lớn hơn mười tuổi, nhưng Khưu Thục Trinh ở một bên xem xét, cái kiểu con của bà yêu thương tiểu nha đầu thế kia, hai người thực xứng, chẳng qua con bà là thằng nhóc chết não, điểm này Khưu Thục Trinh cũng hết cách.
Nhắc tới tính tình kế thừa từ người thầy Phương Chấn Đông của con, đến bây giờ Khưu Thục Trinh vẫn còn nhớ rõ, lúc trước Chấn Đông vừa nhìn thấy Tố Tố, không chỉ mạnh mẽ vang dội diễn xuất, trực tiếp tiến dần từng bước, chưa được mấy ngày, đã ôm người đẹp vào trong lòng, sinh con dưỡng cái, mà đến phiên Phùng Ki, lại chân chính trở thành đầu gỗ ngốc nghếch, chết sống không chịu hiểu.
Trước kia thấy rằng tiểu nha đầu dù sao cũng còn nhỏ, không gấp gáp, nhưng vừa mới lơi lỏng không gấp gáp liền nhảy ra một Thiệu Tình, thiếu chút nữa đã đem hai người phá tan.
Lão Phùng nhà bà là từ tầng lớp dưới chót chậm rãi đi lên, tuy nói hiện tại có chút địa vị, nhưng cũng không đến mức tỏ vẻ, đối với chuyện môn đăng hộ đối, hai người cũng không để ý, nhưng Thiệu Tình thì không được, thời điểm nghe nói chuyện này, Khưu Thục Trinh cố ý đi một chuyến, nghe ngóng xung quanh một chút, hơn nữa, Thiệu Tình cũng không biết điều, lúc hai người gặp mặt, thái độ của Thiệu Tình khiến Khưu Thục Trinh rất không vui, là cô gái toan tính điển hình, thực sự là vậy.
Đương nhiên, ở vị trí của Thiệu Tình, sự thật cũng là không còn cách nào khác, nhưng Khưu Thục Trinh không muốn có con dâu như vậy, tâm cơ quá sâu, hơn nữa, cho tới bây giờ Khưu Thục Trinh cũng không cho rằng con mình thật sự yêu thương Thiệu Tình, nói thật, hai người ở cùng một chỗ, bà từ xung quanh biết được, so với thời điểm năm đó của mình cùng lão Phùng còn quy củ hơn, tuy nói đây là tính cách của con, nhưng Khưu Thục Trinh rất rõ ràng con mình và Manh Manh ở cùng một chỗ là tình trạng gì.
Bởi vậy, Khưu Thục Trinh cảm thấy, người thực sự ở trong lòng con mình vẫn là Manh Manh, đối với Thiệu Tình là bị loại tâm lý trai lớn phải lấy vợ quấy phá, mặt khác, tuổi của Manh Manh, gia thế của Manh Manh, tài năng của Manh Manh, có lẽ cũng là nguyên nhân khiến con bà chùn bước, chính là con bà lại không biết việc đó đều là chuyện nhỏ mà thôi, thời điểm tình yêu đến mà không bắt lấy, một khi mất đi, muốn bắt trở về sẽ rất khó khăn.
Khưu Thục Trinh nhẹ nhàng vỗ về lưng Manh Manh, thấp giọng trấn an cô: "Không có việc gì, không có việc gì, Ki nhà cô không có việc gì..." Đến giờ phút này, Manh Manh mới nghe được những lời của Khưu Thục Trinh, Manh Manh nén khóc, tâm mới buông xuống một nửa, một nửa còn lại phải chờ chính mắt nhìn thấy Ki ca ca của cô mới có thể buông.
Manh Manh lau mặt, có chút ngượng ngùng nói: "Dì à, dì đến lúc nào?" Khưu Thục Trinh buồn cười xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng của cô: "Dì đến đêm qua, vừa lúc đi công tác ở gần đây, nhưng còn con, không phải cùng bạn học đi leo núi sao, sao lại đến nhanh như vậy?"
Manh Manh cầm vật trong tay Khưu Thục Trinh, tay vòng qua khuỷu tay Khưu Thục Trinh đi vào bên trong, vừa đi vừa kể chuyện mình đã ở gần đây. Tuy rằng tâm đã buông xuống một nửa, nhưng nhìn thấy trên giường bệnh, cánh tay và chân Phùng Ki đều bọc thạch cao, nước mắt Manh Manh lại lăn xuống.
Cô trực tiếp xông đến, sờ sờ cái chân lại sờ sờ cánh tay Ki ca ca, than một tiếng hỏi: "Sao lại thế này, sao lại thế này, chân làm sao vậy, cánh tay..."
Ánh mắt Phùng Ki ôn nhu, vươn cánh tay không bị thương, nhẹ nhàng sờ sờ hai má của cô: "Chút thương tích có là gì? Đáng để em khóc nhè sao, người không biết, còn tưởng rằng anh bị thương nặng không chữa ..." Nói chưa dứt lời, đã bị Manh Manh trực tiếp che miệng lại: "Không cho nói, không cho nói điềm xấu như vậy."
Phùng Ki không khỏi bật cười, chỉ chỉ cái trán của cô: "Em là tiểu nha đầu mê tín!" Ánh mắt lướt qua Manh Manh nhìn thấy ánh mắt bỡn cợt của mẹ, anh không khỏi nóng mặt một chút: "Mẹ, mẹ sao lại cũng đến đây?"
Nửa đêm khi Khưu Thục Trinh đến, Phùng Ki đang được phẫu thuật nối xương, bị gây tê, lúc về phòng bệnh đã ngủ say, lúc này cũng là đầu tiên gặp mặt mẹ sau khi tỉnh lại.
Khưu Thục Trinh trừng mắt nhìn anh bất mãn nói: "Mẹ vừa lúc đi công tác ở gần đây, bị thương như vậy, mẹ của con cũng nên biết chứ!" Phùng Ki mặt nhăn mày nhíu: "Bị thương nhẹ ngoài ý muốn thôi, không nghiêm trọng."
Manh Manh bĩu môi: "Cánh tay và chân đều gãy, còn không nghiêm trọng?" Phùng Ki không khỏi bật cười: "Có khi anh với tiểu nha đầu em giống nhau nha, tiêm sợ đau, uống thuốc lại sợ đắng." Manh Manh mím mím miệng kinh ngạc hỏi: "Không phải anh thuộc lữ đoàn thiết giáp sao, làm sao có thể bị thương?"
Phùng Ki ánh mắt lóe lóe: "Anh đói bụng." Anh vừa nói đói, Manh Manh liền đem vấn đề rối rắm cả đêm quăng đến sau đầu, mở ra bình thuỷ, bên trong là cháo thịt nạc hầm thật mềm, mùi thơm xông vào mũi.
Khưu Thục Trinh cười nói: "Dì mượn bếp ở căn tin để hầm, biết con cũng sẽ đến đây, liền múc một bình lớn, đi đường một đêm, mau ăn một chút, gầy đi, sẽ không đẹp." Ngữ khí thân thiết sủng nịch
Manh Manh múc một thìa đặt ở miệng, chép chép miệng gật gật đầu: "Thật ngon! Đúng là tay nghề của dì." Lại múc một thìa, đưa tới bên miệng Phùng Ki, Phùng Ki liếc mắt nhìn mẹ anh, có chút không được tự nhiên.
Khưu Thục Trinh cười cười đứng lên: "Mẹ đi xuống, mua vài cái khăn mặt và đồ dùng, dù sao cũng phải ở chỗ này mấy ngày." Khưu Thục Trinh đi ra ngoài, Phùng Ki mới cúi đầu nhìn tiểu nha đầu, tiểu nha đầu bĩu môi trừng mắt nhìn anh, bộ dáng đáng yêu đến không chịu được.
Phùng Ki múc một thìa cháo vừa đưa đến miệng cô, tiểu nha đầu mở ra cái miệng nhỏ nhắn thanh tú, ngậm cái thìa, Phùng Ki kéo kéo, kéo không được, không khỏi buồn cười, buông thìa ra, Manh Manh cầm lấy, múc một thìa lại đưa tới miệng anh, nhìn anh ăn, mới tràn ra vẻ tươi cười vừa lòng.(thế này mà bảo hai người là anh em thì ai mà tin, anh Ki đúng là tự lừa mình mà)
Hai người anh một ngụm em một ngụm, đem một bình cháo thịt nạc thơm ngào ngạt ăn đến đáy bình hướng lên trời, Manh Manh giống như cô vợ nhỏ hiền lành, rửa bình thuỷ sạch sẽ, lại hầu hạ Ki ca ca súc miệng, cố gắng một hồi, ánh mắt của cô đã không mở ra nổi, ngáp một cái lại một cái.
Cuối cùng Phùng Ki vỗ giường bên cạnh mình, tiểu nha đầu mới cởi giày leo lên, chui vào trong lòng anh khò khò ngủ, tiểu nha đầu ngủ rất sâu, phía dưới đôi mắt có quầng thâm, nhìn qua có chút mệt mỏi không biết tên nhè nhẹ từng đợt từng đợt lộ ra, khiến Phùng Ki không khỏi đau lòng.
Tiểu nha đầu nói với anh muốn cùng một bạn học về nhà chơi, chắc là nghe được tin tức anh bị thương, suốt đêm chạy tới, cô có khi nào chịu qua khổ cực như vậy, cô nên được yêu thương chìu chuộng như nàng công chúa nhỏ.
Phùng Ki đưa tay đem tóc mái của cô vén khỏi cái trán, lộ ra cái trán sáng bóng, Phùng Ki không hề chớp mắt nhìn cô, mặt của tiểu nha đầu, giống như có ma lực hấp dẫn, đầu anh dần dần thấp xuống, một chút một chút, môi dán lên trên trán, còn có chút chưa đủ, dần dần hạ xuống, hôn mí mắt cô đang khép lại...
Có tiếng động nhẹ nhàng ở cửa, Phùng Ki nhanh chóng ngẩng đầu lên, mẹ anh đi đến, đối với tình huống hai người ngủ cùng một chỗ, Khưu Thục Trinh đã sớm nhìn thấy nhưng không thể trách, tiểu Manh Manh ngủ chỗ lạ, ngay từ nhỏ lúc đến ở nhà bà, luôn ngủ không được, Phùng Ki liền dỗ cô bé, dỗ dỗ, hai người liền ngủ cùng một chỗ, sau lại tạo thành thói quen, chỉ cần có Phùng Ki, tiểu Manh Manh đều có thể ngủ rất ngon.
Hai người này có duyên phận từ khi Manh Manh sinh ra đến bây giờ, đã hai mươi năm, mà con của bà đến bây giờ còn không thông suốt, không, phải nói, thằng nhóc này tiềm thức đã thông suốt, chính là bản thân còn không biết thôi.
Khưu Thục Trinh nhìn nhìn tiểu Manh Manh thăm dò, nhỏ giọng hỏi: "Đang ngủ?" Phùng Ki kéo chăn cẩn thận đắp cho hai người, gật gật đầu: "Mẹ, mẹ đi làm việc đi, con không sao đâu." Khưu Thục Trinh liếc trắng mắt: "Đến lúc mất mạng, mới là có việc sao, Manh Manh ở bên cạnh, mẹ cũng an tâm, đúng lúc cô bé nghỉ hè..."
Bỗng nhiên nhớ tới chuyện ở bên ngoài nghe được, nhíu nhíu mày hỏi: "Con vì cứu tân binh tên Thiệu Cương kia, cho nên mới ngã xuống vách núi?"
Phùng Ki ánh mắt chợt lóe, tránh nặng tìm nhẹ nói: "Cậu ta mới vừa nhập ngũ năm nay, cũng là lần đầu tiên tham gia diễn tập quân sự lớn, còn chưa quen thuộc rất nhiều tình huống cùng quy tắc, đúng lúc ở cùng một chỗ nơi doanh trại bọn con làm nhiệm vụ, con chỉ chiếu cố một chút." Khưu Thục Trinh thâm trầm nhìn anh: "Mẹ còn nhớ rõ, con từng nói với mẹ, quân nhân phải chuẩn bị tốt mọi tình huống trên chiến trường, cũng không thể lấy cớ là tân binh mà phạm sai lầm." Khưu Thục Trinh nói tới đây dừng một chút: "Vẫn là, Thiệu Cương này có thân phận đặc biệt gì, khiến con không tiếc đánh vỡ nguyên tắc chính mình, đi chiếu cố cậu ta, thậm chí bởi vì cậu ta mà bị thương..."


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Anh Sẽ Phải Yêu Em Full (Hân Hân Hướng Vinh)
Page 4 of 16«1234561516»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Anh Sẽ Phải Yêu Em Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Anh Sẽ Phải Yêu Em Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook