Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ (2) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Hiện Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 2 of 3«123»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ (Jin Snow (kimraejin))
Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ
JinSnow [ ID:1820 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 14 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 6
Thời Gian: Thứ 3, 03/02/2015, 21:45
Gửi Tin Nhắn Đến JinSnow
Tìm Bài Viết Của JinSnow

Có ai ủng hộ truyện của mình không, bạn nào thích nhân vật nào trong các nhân vật cảu 4 chương đầu, riêng mình thì mình thik Karry. Tại sao a? Anh ấy đẹp trai nè(Cả căn biệt thự đó toàn người đẹp), rất quan tâm đến người khác, nhiều lúc lạnh lùng nhưng cũng nhiều lúc nói nhiều nè. Có mắt phượng nè, mà mắt này sắc lắm cơ, liếc một phát là đổ gục bao nhiêu là cô gái ấy. Mà còn điều, anh ấy tốt bụng lắm. Khi cười có hai cái răng khểnh lộ ra ở hàm trên trông yêu cực. :) :) :) :) :)


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

JinSnow [ ID:1820 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 14 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 7
Thời Gian: Chủ Nhật, 15/02/2015, 21:46
Gửi Tin Nhắn Đến JinSnow
Tìm Bài Viết Của JinSnow

Chương 5:
Tay Nhật Nam siết chặt, bước đi hùng dũng và đầy tức tối. Theo sau là Rechard và tên quản lí phụ. (Jin: ngầu boy huh?)
~~~~~***~~~~~
6 giờ.
Phòng Karry.
- Karry! Mở cửa! – Jane - quản lí phụ của Thiên Nguyệt gõ cửa rầm rầm.
- Vào đi! Cửa không khóa! – Karry cất giọng trầm ấm.
- Karry...Tập hợp ở... – Jane thở hổn hển.
Jane chưa kịp nói gì thêm thì bị một “tia sét” từ mắt của Thiên Nguyệt “tia” thẳng vào mặt. Jane ngậm ngùi, nuốt khan, cúi người 90 độ chào Thiên Nguyệt.
- Một lần nữa...quan sát trước khi nói. – Thiên Nguyệt cất giọng, nhẹ nhàng và trầm bổng.
- Vâng – Jane đứng thẳng gật đầu, cậu thở phào vì chưa bị Thiên Nguyệt cho ăn đòn.
- Có chuyện gì sao? – Karry nheo mày.
- Cậu ba thông báo tập hợp ở phòng họp.
- Tập hợp? Giờ này sao? – Karry ngước nhìn chiếc đồng hồ treo tường.
- Ừ, có chuyện khẩn cấp. – Jane gật đầu.
Karry nhìn chằm chằm vào đồng hồ, kim đồng hồ chỉ 6 giờ 5 phút, nếu là tập hợp vào khung giờ này thì chắc chắn không phải chuyện đùa.
- Được rồi, Thiên Nguyệt, đi thôi! – Karry đứng dậy, nắm cổ tay Thiên Nguyệt và kéo.
Mặc cho bàn tay rắn chắc đang kéo cổ tay mình, Thiên Nguyệt vẫn ngồi im, không hề nhúc nhích. Nguyệt ngước nhìn Jane, nhẹ nhàng nói:
- Jane, đi trước đi.
- Nhưng... Cậu ba nói tôi phải đưa hai người đến nếu không sẽ phạt tôi. – Jane lo lắng, trong lòng đầy hấp tấp.
Nguyệt ngả người ra thành ghế, mắt nhắm lại. Hàng lông mi rung rung, đôi mắt thoáng sự buồn ngủ. Vẫn một giọng nói nhẹ nhàng và trầm bổng, cô cất giọng nói nhỏ:
- Anh ta... không có quyền ra lệnh.
- Nhưng... – Jane nắm chặt tay, khuôn mặt đầy lo lắng.
- Yên tâm, đụng đến cậu tôi sẽ không bỏ qua. – Thiên Nguyệt hé mắt, cười dịu dàng.
- Vậy, tôi xin phép đi trước.
Trước khi bước ra cánh cửa phòng, Jane liếc ánh mắt về phía Karry như để thông báo một điều gì đó, để trả lời cho thông tin mật đó, Karry gật nhẹ.
- Em không muốn đi sao? – Karry thở dài nhìn Nguyệt đang lười biếng ngồi ườn trên ghế sofa.
Nguyệt lắc nhẹ đầu, cô cũng thở dài, người cô mệt lả không còn sức sống, môi cô mấp máy...
- Mất quá nhiều máu rồi.
Cơ mặt Karry giãn ra, anh mở to mắt nhìn chằm chằm vào Nguyệt. Trước mặt anh là một cô gái với đôi môi nhợt nhạt, khuôn mặt xanh xao, trắng bệch, chẳng khác gì một xác sống. Bàn tay băng bó của Nguyệt đang chảy máu, một phần ghế sofa đang dính máu của Nguyệt.
- Từ khi nào vậy?
- Lúc chặn tay Nam.
~~~~~***~~~~~
Jane bước chầm chậm trên hành lang tối mịt lấp ló ánh sáng của một vài chiếc đèn. Trên tay cậu lóe sáng lên một thứ gì đó rồi lại biến mất khi cậu nắm chặt hơn.
“ Ờ, đúng rồi, rõ ràng là tiểu thư đang chảy máu, nhưng khuôn mặt lại chẳng bộc lộ một chút nào. Đừng nói là người thường, đến cả cậu cả cũng không chịu được vết thương lớn đến thế thì tiểu thư lại chịu được.” (Jin: Cuối cùng tên con trai cả của Trương Nhật Long cũng xuất hiện một chút)
Jane vẫn cứ bước đi, chầm chậm mặc kệ cho nhiệm vụ mà Nam giao cho trước mắt: Đưa Thiên Nguyệt và Karry đến. Lòng cậu vẫn đang mơn mác về nhiệm vụ còn quan trọng hơn: Bảo vệ tính mạng cho Thiên Nguyệt.
“ Con đẻ ma cà rồng sao? Thú vị thật! Để xem, hai chọi bốn... ai thắng ai?...Nhiều sẽ chết chứ?... Không, không phải... không phải cái gì cũng giống trong phim được.”
~~~~~~***~~~~~
6 giờ 7 phút.
Khu giúp việc.
Cả bầy giúp việc nhốn nháo
Một cô đập tay lên bàn rồi đứng dậy, nói rõ to:
- Chúng bay thấy lạ không? Ngay nào cậu ba cũng ăn sáng ở phòng ăn mà sáng nay lại không, chắc chắn lại dắt thêm cô gái nào về rồi.
- Đúng đó! – Cả bầy đồng thanh.
- Mấy đứa ngậm miệng hết đi! – Một giọng nói vang lên.
“Cạch”
Cánh cửa khu giúp việc đóng lại, cả bọn giúp việc giật mình. Từ đằng cửa, Hạ Yên bước lại cô giúp việc “to miệng” và tát bôm bốp hai phát vào mặt. Cô giúp việc kia ôm mặt, hai má cô ta đỏ ửng, đau rát. Cô ta nhìn trân trân vào Hạ Yên như thể chưa biết mình phạm lỗi gì. Còn Hạ Yên thì cười nhếch mép, dùng ngón tay trỏ chỉ vào mặt cô giúp việc đầy hăm dọa.
- Mày không biết gì thì câm miệng đi...- Hạ Yên xoay người, chỉ tay vào đám giúp việc – Chúng bay nghe đây! Chúng ta! Đang có một “khách ở bám”.
- Gì? – Cả đám giúp việc trợn tròn mắt.
- Chúng mày đừng quên, tụi con gái chúng ta cũng được cậu ba dắt về! – Nhấn mạnh từng câu chữ, lời lẽ phát ra đầy chanh chua nhưng cũng đầy quyền lực. (Jin: Mặc dù ả là giúp việc *thở dài*)
- Đúng vậy – Hạ Yên nói rõ to – Một con nhỏ đang ăn bám ở đây với thái độ vô cùng hỗn xược với cậu ba.
Cô giúp việc vừa mới bị tát ấm ức, cô kéo tay Hạ Yên về phía mình...
- Lúc nãy em nói có một cô gái mà...
- Gì? – Hạ Yên nhìn chằm chằm – À...Đúng rồi, để tao nhắc lại, là một con nhỏ, là con nhỏ, mày hiểu chưa?
Cô giúp việc kia bèn ngậm ngùi nuốt khan rồi lui dần về phía sau đám giúp việc trước ánh nhìn độc ác của Hạ Yên.
Còn đám giúp việc kia thì vẫn nhốn nháo, rì rào về thông tin “người khách ở nhờ”.
- Vậy chúng ta phải làm gì? – Một cô giúp việc đứng dậy, giọng nói nhỏ nhẹn.
- Cho nên – Hạ Yên khoanh tay – Tao đã có một món quà với con nhỏ xinh đẹp đó.
Nụ cười nhếch mép độc ác, đôi mắt hận thù vẫn còn đó... đằng sau khuôn mặt xinh đẹp, dịu dàng, thanh tao ấy.
Cả bọn giúp việc cười thầm đầy ác ý, chũng nó bây giờ chẳng khác gì những con chó hoang đói khát đang nhằm nhè vào miếng mồi ngon trước mắt.
...
Ở một góc tối của khu giúp việc, một cô bé đang co ro ôm người lại với nhau, tay bịt chặt hai bên tai, đầu lắc dúi dụi như muốn đuổi hết những tiếng nói đầy cay độc ấy ra ngoài. Một cô bé tiều tụy vừa mới bị đám giúp việc hãm hại. Cô bé chỉ mặc một bộ đồ giúp việc mỏng tang và bị đẩy vào một góc u tối và lạnh lẽo, không bè không bạn, xung quanh chỉ toàn là ma quỷ.
~~~~~***~~~~~
6 giờ 15 phút.
- Jane!!! – Nhật Nam hét – Sao họ vẫn chưa tới? Hay là cậu vẫn chưa làm?
Jane nhìn cánh cửa phòng họp đầy lo lắng, rồi cậu lại quay người về phia Nam, giọng nói đầy khẩn khoản, cầu xin:
- Cậu ba tha cho em đi, em thề là em đã đi báo với họ rồi...chỉ là tiểu thư nói em đi trước thôi mà.
Nam đứng nhìn Jane một hồi lâu rồi cuối cùng chống hai tay xuống thành bàn. Cậu thở một tràng dài rồi gục đầu xuống, trong đầu lại hiện lên câu nói đầy ghen ghét:
“ Lại là chuyện mà chỉ hai người họ mới biết. Chết tiệt! Đến khi nào Thiên Nguyệt mới chịu để ý mình đây?”
- Cậu ba... – Jane đứng nhìn người con trai với hành động kì lạ trước mắt: Lắc đầu túi bụi, tay nắm thành bàn theo kiểu “bóp nát quả...bưởi”.
“Rầm”
Nam dùng hết lực đập mạnh lên bàn rồi chỉ thẳng vào mặt Jane.
- Được...tôi cho cậu 30 à không...15 phút, nếu Thiên Nguyệt và thằng Karry không đến, cậu chết với tôi.
- Cậu ba! – Jane khẩn khoản cầu xin – Em đâu biết được khi nào họ mới đến cơ chứ.
- Im lặng! – Nam giơ ngón trỏ trước miệng ra khẩu hiệu.
- Cậu ba...
- Tôi-nói-im-lặng. – Từng chữ được Nam nhấn mạnh.
Jane đành ngậm ngùi tự “khóa” miệng mình lại.
Chiếc đồng hồ bắt đầu được bấm, tiếng tích tắc cứ thế mà vang lên trong phòng họp. Từng phút, từng giây trôi qua, tất cả mọi người hầu như bất động, chỉ nghe thấy tiếng thở, nhìn thấy đôi mắt đang đảo xung quanh. 5 phút...10 phút...15, à không(Jin: Ta đếm nhầm), 12 phút... Mà vẫn chưa thấy Thiên Nguyệt và Karry xuất hiện.
“Reng...g...g”
Chuông báo thức kêu.
“Bặp”
Tay của Nam rơi cái rụp lên chiếc đồng hồ. Cả đám vệ sĩ quay đầu nhìn Nam và sẵn sàng đợi lệnh.
- Này! Jane! Cậu...Xác định! (Jin: Nam, ngươi ăn cắp bản quyền của Đại Ka ta!) – Ngón tay Nam tạo hình súng giơ lên hướng về phía Jane – Bằng!!!
Dứt lời, cả đám vệ sĩ ba bốn tên hốc hách tiến đến Jane, bằng vài phương thức của sát thủ mà chúng đã học qua, quả nhiên chúng đã giữ gọn Jane trong tay. Một tên vòng tay Jane ra sau một cách đầy bạo lực làm cho Jane cảm thấy như tay mình đang bị bẻ và dần đứt lìa khỏi cơ thể, cậu nhăn nhó mặt mày. Còn Nhật Nam thì ngồi cười nhếch mép. Bọn vệ sĩ giữ Jane quá chặt khiến cậu không thể kháng cự được.
“Tiểu thư à...Cứu tôi!”
...
“Cạch”
Trong cái không khí đầy vui vẻ đối với Nhật Nam và đầy căng thẳng đối với Jane thì bất chợt cánh cửa phòng họp mở ra. Một đôi chân trần thon thả đang bước vào, mái tóc dài ướt nhẹp xõa xuống che đi phần nghiêng của khuôn mặt. Đầu của người con gái kia hướng xuống nền nhà. Cô đứng một hồi khá lâu rồi ngẩng đầu lên.
- Thả ra... – Cô gái ấy nhẹ nhàng nói.
Đám vệ sĩ ngẩn người, đây là lần đầu tiên chúng nghe thấy một âm điệu như vậy, như hòa vào phần beat của một bản nhạc buồn, nó trầm bổng và đầy u tối xen lẫn vào đó là một sự dịu dàng thắm thiết.
Một vài tên đứng ngoài việc “giam” Jane thì nhận biết được điều gì đó, chúng e hèm ra hiệu cho đám vệ sĩ đang giữ Jane.
Còn mấy tên đang giữ Jane thì vẫn không thèm để ý đến câu nói nhẹ nhàng của cô gái đó.
Cô gái thở dài rồi từ từ quay người. Đôi mắt to tròn nhưng đầy sát khí nhìn thẳng vào đám vệ sĩ đang giữ Jane, những tên khác nuốt khan, đứng nghiêm chỉnh rồi cúi người 90 độ và cất giọng đồng đều:
- Chào tiểu thư.
Đúng vậy, cô gái ấy không ai khác ngoài Thiên Nguyệt, Người con gái dịu dàng, hiền lành nhưng không thích “lần thứ ba”.
- Thả ra đi! – Thiên Nguyệt nhẹ nhàng ra lệnh.
Ba trong bốn tên từ từ thả Jane ra, còn một tên khác thì vẫn giữ tay Jane khư khư, có vẻ như hắn không coi Thiên Nguyệt ra gì.
Nguyệt nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt kiên định, lạnh lùng vả ánh lên sự tức giận tột cùng. Cô nhìn thẳng vào mắt của tên kia, tông giọng trầm bổng lại vang lên, nhưng nó không còn dịu dàng như trước nữa, bây giờ nó rõ ràng, kiên định:
- Thả-ra!
Tên kia buông lỏng người rồi nhìn về phía Karry (Jin: Móa! Đại ka đến lúc nào vậy?!!). Karry mấp máy môi thì thầm: “Nhẹ tay thôi...”.
“Coi trời bằng vung” thật quả không sai, tên kia xô Jane ra rồi phủi hai cánh tay áo hắn như vừa chạm vào một thứ gì đó dơ bẩn lắm.
Jane đứng thẳng người, quay đầu nhìn tên vệ sĩ “mất dép”(Jin: ý mất dạy) kia rồi từ từ đi về phía Thiên Nguyệt. Jane đi ngang qua người Nguyệt, bỗng giống như thần giao cách cảm, một câu nói chợt vang lên trong đầu cậu: “Yên tâm, động đến cậu tôi không bỏ qua”.
“Cạch...cạch”
Cậu giật mình và xoay người...Từ khi nào khẩu súng bên hông của cậu đã nằm trong tay Nguyệt, đầu súng đang nhắm đến tên vệ sĩ kia.
“Pằng”
Cả bọn...Karry-Nam-Jane-Rechard-Vệ sĩ đều giật mình, tất cả họ đều trợn tròn mắt về phía đầu súng đang bốc khói. Tên vệ sĩ “mất dép” bỗng nhiên quỳ gục người xuống, máu từ lỗ hổng ngực trái của hắn đang chảy ra rất nhiều.
- Lần một...tha. – Thiên Nguyệt chầm chậm xoay chiếc súng.
- Lần hai...tha. – Cô lại xoay chiếc súng sang hướng khác.
- Lần ba... - Chiếc súng nhắm thẳng vào tên vệ sĩ.
Tên vệ sĩ kia hộc máu rồi đổ rụp người xuống.
- CHẾT! – Giọng nói đầy kiên định, uy quyền của Nguyệt vang lên.
Rechard ngạc nhiên căng mắt ra nhìn, tên vệ sĩ đã chết, hắn nằm trên vũng máu của chính mình, mùi tanh bắt đầu bốc lên. Cậu nhìn Nguyệt vẫn đang cầm súng trên tay, sợ sệt và ghê tởm Nguyệt. Đó là người mà Trương Nhật Nam yêu sao? Tại sao lại là người đó, cái người mà dám giết người không chớp mắt đó.
- Tiểu thư, đó là người của cậu ba... – Rechard lên tiếng.
Nguyệt liếc nhìn Nam đang chống cằm và Rechard đứng bên cạnh, đôi mắt chẳng khác gì muốn ăn tươi nuốt sống cả hai người đó.
- Thì sao? – Karry đứng đằng sau cất giọng trầm ấm.
- Mày... – Nam đứng dậy, giọng đầy tức tối.
- Cậu ba... – Rechard vỗ vai Nam.
Nam định thần lại, cậu quay đầu về phía mà Rechard ra hiệu.
“Cạch...cạch...”
Phi-lát được lên đạn, tiếng kêu nghe thật là đã tai, (Jin:chắc chỉ mình ta thấy thế). Khung cảnh xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường, tất cả những ai ở trong phòng họp đấy đều không hiểu Thiên Nguyệt đang làm gì. Cô đang chĩa thẳng nòng súng vào Nhật Nam, mặt lạnh tanh. Ngón trỏ đang chầm chậm kéo cò. Không một thương tiếc cũng không hề do dự.
- Được rồi...quay về chủ đề chính, dừng lại ở đây thôi. Thiên Nguyệt, vết thương sẽ chảy máu đấy!
Từng lời nói được Nam nói ra đầy uy quyền nhưng cũng đầy lo lắng. Đúng là thế, bàn tay đang băng bó vết thương kia đang bắt đầu rỉ máu thêm một lần nữa. Nhật Nam đã chú ý đến nó. Thực sự...Nam lo cho Nguyệt?
~~~~~***~~~~~


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

JinSnow [ ID:1820 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 14 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 8
Thời Gian: Thứ 2, 16/03/2015, 18:08
Gửi Tin Nhắn Đến JinSnow
Tìm Bài Viết Của JinSnow

Chương 6: Ai là thủ phạm? – Phần 1
7 giờ.
Phòng họp ngột ngạt lạ thường, tên vệ sĩ nằm sõng soài trên vũng máu của chính mình và không hề có nhịp thở. Hắn đã chết. Bàn tay băng bó của Thiên Nguyệt đang rỉ máu một lần nữa, nhưng bàn tay thon thả ấy vẫn không hề có ý định hạ khẩu súng xuống. Nó vẫn kè kè trong tay của cô, đầu nòi súng vẫn đang bốc khói.
- Được rồi...quay về chủ đề chính, dừng lại ở đây thôi. Thiên Nguyệt, vết thương sẽ chảy máu đấy!
Nam giơ cả hai tay lên cao, khuôn mặt biểu rõ sự lo lắng, lời nói đầy uy quyền, xen lẫn vào đâu đó là sự sợ hãi cực độ đối với cô em gái ruột của chính mình.
Thiên Nguyệt như chẳng hề để tâm gì đến lời nói của người anh trai, cô vẫn nắm chắc khẩu súng trên tay.
- Thiên Nguyệt. – Karry lên tiếng.
Bình thản, trầm ấm, nhẹ nhàng, tất cả những đó lại xoa dịu được sự tức giận trong Thiên Nguyệt, tay cô hạ dần xuống. Thở dài một tiếng, cô nhẹ nhàng nói:
- Người khác không làm gì thì đừng có động đến, đặc biệt là người của tôi, anh có quyền trừng phạt họ nếu họ phản bội anh, chứ không phải làm phật ý anh.
- Này này này!...Em vừa giết mất một người của anh đấy... – Nhật Nam mỉm cười, nhìn thằng Nguyệt – Không phải đã thỏa thuận không động đến người của người khác rồi sao?
Nhật Nam thực sự mỉm cười sao? Đừng tưởng bở, cậu ta đang cố kiềm chế cảm xúc của chính mình đấy! Người cậu ta nóng hừng hực, tất cả là vì Thiên Nguyệt lại chịu nghe lời Karry mà buông cây súng xuống trong khi trước đó... Nam cũng nhẹ nhàng khuyên nhủ Nguyệt. Sự tình lại là như thế đấy. (Jin: Thằng này là Thánh Ghen!!!)
Tay cầm súng của Thiên Nguyệt lại giơ lên...
Bọn vệ sĩ rút súng ra rồi nhắm đến Thiên Nguyệt...”Cạch cạch”...tất cả đã lên đạn.
Cơ mà...tay Nguyệt lại giơ vòng ra sau, bàn tay cầm súng để trên vai, buông lỏng. Không hiểu là vô ý hay cố tình mà đầu súng lại nhắm thẳng vào Jane. Sự việc lôi kéo Pikachu dùng nắm đấm ngàn oát xuống đất, điện xông từ dưới lên trên não Jane. Cậu núp người sau Karry.
- Trả cậu này. - Nguyệt xoay đầu, hướng đến cánh tay cầm súng,
Cả bọn vệ sĩ suýt ngã ngửa, cứ tưởng lại xảy ra hỗn chiến. “Ai da...bị lừa rồi” - Một tên vệ sĩ mặt không thể thốn hơn nhìn Nguyệt.
Jane sợ hãi, tròng mắt rung rung (Cảm động thái quá chăng?). Cậu nhìn Nguyệt đầy hình sự. “Phải đảm bảo là tiểu thư không muốn trừng phạt mình, phải đề phòng....đề~~~ phòng~~~.”. Trong đầu cậu suy nghĩ là thế, nhưng khi nhìn góc nghiêng của vẻ đẹp thiên thần xen lẫn vào bóng tối, đâu đó thoáng qua sự thanh bình và chợ đợi, cậu từ từ đi ra khỏi cái bóng của Karry (A ha ha ha, phòng tối mà, FLASH~~~) rồi từ từ đưa tay nhận lấy khẩu súng.
Sự tình thế nào mà lúc cầm khẩu súng, ngón trỏ lại vô tình chạm nhẹ lên làn da mềm của Nguyệt. Kết quả Jane lại “mua” thêm vài oát điện của Pikachu.
Nguyệt quay đầu lại, rồi nhìn thẳng. Sự tình... Vẫn đang có bảy tám khẩu súng đang nhắm đến Nguyệt.
- Sao? – Nguyệt nheo mày nhìn bọn vệ sĩ đầy khó hiểu.
- Dạ? – Bọn vệ sĩ giật mình rồi nhìn khẩu súng trong tay – A ha ha ha, không có gì, không có gì, ha ha ha.
Một tên vệ sĩ gãi đầu, cười giả. Trong đầu hắn giờ chỉ toàn chữ “Chết rồi!” bay luẩn quẩn khắp đầu. Hắn ngượng ngùng vì hành động của cả bọn khi giơ súng nhắm đến Nguyệt nhưng rồi cũng rất sợ “cô chủ nhỏ” giận dữ mà ra tay giết thêm một người nữa là khốn!
Nhưng mà không, đáp lại cái ngượng ngùng của đám vệ sĩ, Thiên Nguyệt chỉ cười nhẹ, nụ cười hiền từ và đầy phúc hậu đốn ngã trái tim của bọn vệ sĩ.
- Nếu không có gì thì đi ra đi!
Thiên Nguyệt nhẹ nhàng ra lệnh cho đám vệ sĩ. Nhưng trả lời cho câu nói dịu dàng đó, chúng vẫn đứng chôn chân dưới đất mà nhìn Thiên Nguyệt cười. Rồi đột nhiên một tên trong số chúng mong rằng Thiên Nguyệt cứ cười mãi như thế này.
Nhưng rồi đột nhiên nụ cười trên khuôn mặt của Thiên Nguyệt tắt hẳn, thay vào đó là khuôn mặt lạnh tanh đáng sợ như trước.
- Muốn tôi cười thì làm đi! Lần thứ ba nhắc lại là chết.
Nói xong, Thiên Nguyệt xoay hướng mắt về phía tên vệ sĩ ảo tưởng về nụ cười của cô. Tên đó giật bắn người, nghĩ rằng cô có thể đọc được suy nghĩ của người khác, hắn sờ sợ hạ khẩu súng xuống, ngượng ngùng cúi gằm mặt xuống sàn nhà. Những tên còn lại thấy thế, cũng đồng loạt hạ súng theo nhau.
Một tên đần trong số cũng gãi gãi, xoa xoa sau gáy tỏ vẻ ngượng ngùng nhìn Nguyệt rồi nói:
- Tụi em sẽ làm theo lời tiểu thư, chỉ mong rằng được thấy... tiểu thư cười...
“Phụt...t...t”
Tên vệ sĩ chưa dứt lời thì bỗng nhiên có tiếng kì lạ phát ra từ phía Thiên Nguyệt. Cả bọn nhìn chằm chằm về phía cô tỏ vẻ nghi ngờ.
Ngoài mấy cái tên ngu ngơ, khờ khờ ở trước mắt cộng thêm hai “ông tướng thân cò” ở nhau bên cạnh (ý chỉ Nhật Nam và Rechard) thì chỉ có Thiên Nguyệt và Jane biết tiếng kì lạ đó phát ra từ đâu. Mà cũng dễ đoán thôi. Chỗ Thiên Nguyệt đứng chỉ vỏn vẹn ba người với tạo hình “đáy giếng (U) (đây được gọi là sỉ nhục chiều cao) là Jane – Nguyệt – Karry. Mà trong lúc đó thì Jane nổi tiếng nhút nhát, Nguyệt thì phải nói. Cho nên không ai khác ngoài Karry.
- Trật tự dùm cái! – Thiên Nguyệt xoay đầu về phía Karry, nhẹ nhàng nhắc nhở.
Karry vẫn chưa nín được cười sau quả “pờ-phụt” ấy, cố gắng mím môi rồi cười mỉm và nói “Ok”.
Mà anh ta cũng phải. Mà lí do chỉ vỏn vẹn ba từ: Bảo bối cười. Ờ thì đúng mà!Tên kia chỉ ước vỏn vẹn một điều rằng có thể Thấy Thiên Nguyệt cười. Còn Karry thì lại là người thấy Nguyệt cười nhiều nhất. Trái Ngược hoàn toàn so với tên vệ sĩ, làm cho Karry phải thương hại hắn mà bộc phát tiếng cười nín ban nãy.
- Ê! – Nhật Nam bỗng nói to lên – Đến đây để tán chuyện làm ăn chứ không phải tán gái đâu nhá! Đi ra ngoài hết đi! À mà, lôi xác thằng vệ sĩ kia ra đi!
Đám vệ sĩ nghe lời, từng người một bước ra khỏi cánh cửa. Nhóm khác dọn dẹp hiện trường, hai ba tên khác bê xác tên vệ sĩ đã chết ra ngoài. Jane cũng đi theo, nhưng rồi cậu ta đứng khựng lại sau khi Thiên Nguyệt hỏi: “Ai có quyền ở lại?”.
Nhanh như chớp, không cần suy nghĩ, Nam nói nhanh như máy:
- Người tham gia và quản lí.
- Vậy Jane, cậu có thể ở lại. – Nguyệt quay đầu nhìn Jane.
Nam đang tưởng tượng đến viễn cảnh chỉ có một mình Nam và Nguyệt, sau khi nghe Nam nói xong Nguyệt sẽ nở một nụ cười thật tươi rồi hét lên: “Em sẽ ở lại với anh!” và rồi hai người sẽ cùng nắm tay nhau chạy khắp phòng.
Nhưng mà đời đâu có đẹp như mơ, sau khi nghe Nguyệt nói với Jane xong. Nam như bị cả tấn “bơ” rớt xuống đầu, rồi tâm hồn lãng tử bay thẳng vào góc phòng tự kỉ.
Nguyệt từ từ tiến gần đến bàn họp, đứng bên cạnh một chiếc ghế rồi tự động kéo ra và ngồi xuống. Chẳng cần ai mời ngồi. Chẳng cần ai kéo ra như một tiểu thư sang chảnh. Tuy được gắn “bí danh” là tiểu thư, nhưng tất cả các hành động lại không hề xứng với cái danh mà cô đang có. Nó rất giống một người bình thường, một người tự do, một người tự giác.
Những “ông tướng thân cò” còn lại (Ý chỉ Nam-Rechard-Karry-Jane-?) cũng chẳng khác lạ gì với cái hành động được gọi là tầm thường của Thiên Nguyệt. Mang cái danh tàng quý tộc là thế, chất quý phái luôn phải đặt sẵn trong tâm hồn. Nhưng đối với Nguyệt, những thứ “rẻ tiền” đó chẳng thể nào mà xuyên thủng cái lá chắn bảo bọc tâm hồn cô.
- Tán chuyện làm ăn là gì? – Nguyệt xoay đầu hướng thẳng vào mặt Nhật Nam.
- Hả? Anh có nói gì à?
Thật tội nghiệp, tâm hồn “tự kỉ” của Nam xông pha chiến trường ở góc phòng vẫn chưa quay về hội tụ với các anh em tâm hồn còn lại. Làm cho Nam như bị lơ lửng trên trời, không biết chuyện dưới đất như thế nào.
- Thế gọi đến làm gì?
- Thì là bàn chuyện.
- Chuyện gì?
Tán gái hay tán chuyện làm ăn thì cũng chẳng hấp dẫn nổi Thiên Nguyệt. Nó chỉ làm cho cô khó chịu và phát ngán hơn. Rõ ràng cô có quy luật riêng cho bản thân: Không thích nói nhiều, không thích làm nhiều. Thà chạy nhảy tung tăng khắp cái biệt thự to tướng này hay là ở level cao hơn là đánh nhau, bắn súng hoặc giết người,... Chúng nó còn thú vị hơn nhiều.
- Sao hôm nay em nói nhiều vậy?
- Thắc mắc nên hỏi.
- Sao em cứ nói cộc lốc vậy?
- Nói nhanh đi!
Nam rõ ràng là muốn bắt chuyện với Thiên Nguyệt. Còn Nguyệt rõ ràng là biết thế nên mới muốn mọi chuyện làm nhanh rồi còn để về phòng. Cho dù Nam có nói bao nhiêu thì câu đáp của Nguyệt luôn cộc lốc như vậy (Tuy thế nhưng là vì người dạy). Phải nói là lời trả lời còn ghê ghớm hơn, đơn giản là nói cộc lốc, ít hoặc cực ít hoặc pờ-rồ hơn là cho Nam cả tấn “bơ”.
- Thôi được rồi – Nam thở dài – Để anh nói, hệ thống camera của biệt thự bị lấy mất.
- Thế thì lắp cái khác đi! – Nguyệt lạnh tanh, tỏ thái độ chẳng thèm quan tâm.
Cả bọn trợn tròn mắt trước thái độ “siêu bơ” của Nguyệt, rõ ràng họ biết hệ thống camera quan trọng như thế nào đối với cả căn biệt thự, là thứ nắm bắt mọi hoạt động to nhỏ khác nhau của những người trong biệt thự. Mất nó, coi như căn biệt thự đi vào trạng thái bị trì hoãn.
“Rầm”
Cả nắm đấm của Nhật Nam giáng thẳng xuống bàn, Nam đứng thẳng đấy, giọng nói đầy tức giận, cậu nhìn thẳng vào Thiên Nguyệt, đôi mắt đầy giận dữ:
- Trương Thiên Nguyệt! Chuyện quan trọng như vậy mà em còn có thể nói như vậy được sao?
- Quan trọng vậy sao? – Thiên Nguyệt chẳng sợ hãi gì đến thái độ của Nhật Nam.
- Đúng vậy! – Nam đang tức giận, còn tức giận hơn sau thái độ “siêu bơ” của Thiên Nguyệt.
- Quan trọng đối với anh... Quan trọng đối với người khác...
- Em... – Nam bắt đầu nhăn mặt.
- Hay... quan trọng đối với kế hoạch của anh?
Karry đứng đằng sau, mỉm cười. Trong đầu anh hiểu được cái “kế hoạch” mà Thiên Nguyệt nhắc đến là có ý gì.
- Em đang nói cái khỉ gì vậy? – Nam hét lên – Nó thực sự RẤT QUAN TRỌNG đấy!
- Nếu đã thấy quan trọng đối với chính mình thì tại sao lại không tự lực đi tìm mà lại tìm đến sự trợ giúp của tôi?
Nam thở dài nhìn đứa em của mình, rồi nói:
- Bởi vì em... – Nam gục mặt xuống, lòng đầy hổ thẹn – Thông minh hơn anh.
Một bên mép của Karry lại một lần nữa nhếch lên. Bộ óc thiên tài đó đang phân tích từng câu nói của Nam, từng hành động mà Nam đang làm cùng với những ẩn ý trong các câu hỏi của Thiên Nguyệt. Thật không bõ công khi Karry đã dành trọn hơn 2 năm nghiên cứu về “nơron gương” * .
---------------------------------------------------------
Nơron gương là cụm tế bào thần kinh có khả năng phản ứng đặc biệt khi bị kích thích bởi hành động của cá thể khác.
--------------------------------------------------------
- Thế ra là cậu chỉ muốn lợi dụng bộ óc của Thiên Nguyệt để chuộc lợi cho bản thân thôi à? – Karry từ đằng sau Thiên Nguyệt lên tiếng.
- Mày ngậm miệng lại! – Nam chỉ thẳng tay vào mặt Karry, quát tháo.
- Ở đây ai cũng có quyền lên tiếng! – Jane nói lớn.
- Mày... – Nam đổi hướng tay chỉ thẳng vào Jane, hằm hè đe dọa.
Jane sợ hãi, cúi gằm mặt xuống, im thin thít sau cái chỉ tay của Nhật Nam. Hơn nữa, cậu cũng rất tức giận trước thái độ cậy quyền thế của Nam. Tay cậu nắm chặt.
- Nếu đã cho rằng tôi thông minh hơn anh, thì tôi sẽ tìm ra kẻ đã lấy nó... – Thiên Nguyệt lên tiếng, hai tay đan xen vào nhau – Nhưng với một điều kiện.
“Điều kiện?” Tất cả đều bất ngờ.
Cái “điều kiện” mà Thiên Nguyệt nói đến rõ là rất bất ngờ là đằng khác. Trước đây, Thiên Nguyệt đều hoàn chỉnh tất cả công việc mà chẳng hề đòi hỏi bất cứ một thứ gì, kể cả bị thương cũng không khiển trách ai. Thế mà bây giờ, cái “điều kiện” từ lúc nào rơi vào từ điển của cô. Chắc là cả bọn lo lắng lắm khi không biết Thiên Nguyệt đang có ý gì.
- Cái điều kiện mà em nói đến là... – Nam nhìn Nguyệt đầy băn khoăn và suy tính.
- Hệ thống camera sẽ thuộc quyền sở hữu của tôi... nếu tôi tìm được kẻ lấy nó.
~~~~~***~~~~~


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

JinSnow [ ID:1820 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 14 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 9
Thời Gian: Thứ 5, 16/04/2015, 19:08
Gửi Tin Nhắn Đến JinSnow
Tìm Bài Viết Của JinSnow

Chương 7: Ai là thủ phạm – Phần 2
- Hệ thống camera sẽ thuộc quyền sở hữu của tôi... nếu tôi tìm được kẻ lấy nó.
- Không được! – Rechard ngăn cản.
Sự can ngăn của Rechard khiến Thiên Nguyệt sôi sục lửa trong lòng. Tuy vậy, cô vẫn giữ bên trong mình và chỉ để khuôn mặt bộc lộ rõ sự thắc mắc.
- Tôi xin lỗi, tiểu thư. – Rechard nói – Nhưng chuyện này không phải là chuyện đùa, ông chủ đã giao cho từng người nhiệm vụ và công việc, không ai chiếm ai. Ông chủ...
- Thế nhiệm vụ của tôi là gì? – Thiên Nguyệt ngắt lời Rechard.
- Hả? – Rechard giật mình.
- Nhiệm vụ của tôi? – Thiên Nguyệt nhắc lại một lần nữa.
- Không... không có, thưa tiểu thư.
Nguyệt thở dài rồi ngả người ra thành ghế, đôi mắt nhìn chằm chằm Rechard, tức giận, buồn bã, thất vọng, tất cả cô đều đem hết vào con mắt mình mà nhìn tên hầu của Nam phía trước.
- Nói tiếp đi! – Từ phía ghế ngồi sang trọng nhất, Nam nhắc Rechard.
- Vâng! – Rechard nhìn Nam, gật đầu rồi nhìn sang Thiên Nguyệt – Ông chủ sẽ ra tay nếu ai đó làm trái mệnh lệnh của ông.
- Tôi biết. – Thiên Nguyệt gật đầu.
- Tiểu thư biết sao?
- Sao? Ngày đó không đủ tuổi để tham gia nhưng tôi vẫn còn có quyền để biết ông ta giết bao nhiêu người nhỉ? – Phía bên lông mày của Thiên Nguyệt nhếch lên.
- À... Vâng. – Rechard chậm rãi gật đầu.
Từ góc phòng, có một khuôn mặt nhăn nhó, đang cố gắng nén cái mỏi chân. Khuôn mặt chẳng khác gì “Người đàn bà rặn đẻ”.
- Mấy người không thấy mỏi chân à? Ngồi xuống đi! – Thiên Nguyệt hếch đầu về phía mấy chiếc ghế còn trống.
- Vâng? – Rechard há miệng, 7 lỗ trên mặt cậu tròn vo.
- Ngồi xuống đi!
Chẳng có động tĩnh gì từ những con ma đằng sau lưng Nam và Thiên Nguyệt.
- Ngồi-xuống!
“Soạt... Cạch... Bịch... Soạt”.
Những con ma đã yên vị trên ghế. Gương mặt của “Người đàn bà rặn đẻ” phê lòi, sự mệt mỏi được xuy tan đi nhờ có câu ra lệnh siêu dễ thương của Thiên Nguyệt (từ giọng trầm bỗng trong veo) cùng với chiếc ghế cao cấp có nệm êm như mây (Đang quảng cáo).
- Cảm ơn tiểu thư!
Nam ngạc nhiên quay đầu sang phía bên mình, nơi mà có giọng nói kì lạ phát ra, cậu nhìn kẻ kia mà chẳng thể nhận ra nổi đó là ai, đành ghè mặt vào sát tên kia mà hỏi:
- Ế! Cậu là ai vậy?
Tên kia giật mình trước khuôn mặt “đằng cấp của sự dò xét” đang nhìn chằm chằm vào mặt mình, có cảm giác dù có dùng bao nhiêu biện pháp hay tra tấn đều không thể làm đôi mắt kia khép lại. Hắn vã mồ hôi, trả lời:
- Em... là quản lí phụ của cậu... Cậu không biết em à?
- Không!
Rất nhanh, rất nguy hiểm, rất súc tích, rất rõ ràng. Một sự “bơ” phiên bản Nhật Nam không hề nhẹ đã khiến cho tâm hồn của tên quản lí phụ kia bay thẳng vào góc phòng chơi với lũ kiến (Mặc dù ở đó chỉ có đất cát chứ không hề có kiến).
Quay về chủ đề chính.
Nam đưa tay xoa xoa cằm, đa nghi nhìn Thiên Nguyệt rồi lại thở dài nhìn Rechard.
- Với cái điều kiện mà em đưa ra, có thể anh sẽ đồng ý.
- Chắc chắn đi!
- Được rồi, đồng ý.
- Tốt!
- Nhưng... – Nam giơ ngón giữa lên – lí do?
- Tôi muốn bận bịu, thế thôi!
- Từng đó? Chỉ thế thôi sao? – Nam ngạc nhiên “Tiểu Nguyệt nhà ta chán chạy nhảy rồi à?”.
- Không phải là tôi đang tạo điều liện cho anh và thứ đồ chơi mà anh đang mang về à?
- Anh... – Nam đơ người trước câu nói của Thiên Nguyệt.
- Đồ chơi? – Karry nhìn Nam – Đừng nói với tôi là cậu lại mang về một con bé nào đấy.
- Thì sao?
- Này Nhật Nam – Karry thở dài – Cậu đã từng đem về một con bé nào đó, chơi nhởi với nó xong là cậu vứt luôn nó vào một xó của đám giúp việc như một thứ rác rưởi, bây giờ cậu lại mang về một đứa khác nữa sao? Ông chủ...
- Thôi được rồi, được rồi – Nam nhanh nhảu ngắt lời Karry - Đồng ý giao nộp cho Thiên Nguyệt hệ thống camera, được chưa? Giải tán đi!
- Ok! Giải tán! – Nguyệt nhếch vai, xua xua tay (Ít ra còn có những điệu bộ đáng yêu như vậy).
Từ từ từng người một đẩy ghế ra, đứng dậy rồi đi về phía cửa phòng họp. Karry cũng đứng dậy nhưng anh còn phải chờ “bảo bối” của mình.
Thiên Nguyệt nhìn Karry một hồi rồi cười nhẹ nhàng:
- Anh cứ ra trước đi, em sẽ ra sau.
- Em chắc chứ? – Karry hỏi lại mà lòng thấy lo lắng.
- Chắc! – Thiên Nguyệt mỉm cười rồi gật đầu.
Karry xoa đầu Nguyệt, khi bàn tay rắn chắc từ từ trượt xuống, đôi mắt lạnh lùng sắc bén nhìn Nhật Nam mà cảnh cáo. Nhật Nam khi bị như thế, chỉ biết vò tóc xoa cổ mà nhìn hướng khác để tránh cái tia mắt chết người kia.
Karry đút tay vào túi quần, chần chừ nhìn Thiên Nguyệt rồi lưỡng lự bước ra khỏi phòng.
“Cạch”. Cánh cửa phòng họp đóng lại.
Cuộc đấu tranh bắt đầu từ đây.
- Làm sao anh có thể dễ dàng giao cho tôi hệ thống camera như vậy, đúng không Nhật Nam?
- Tất nhiên rồi! – Nhật Nam đứng dậy, tiến đến gần Thiên Nguyệt - Màn kịch lúc nãy em phối hợp với anh cũng tốt đấy!
- Đừng lôi tôi vào chuyện kết hợp với anh, nói lí do đi!
Nhật Nam bật cười, một nụ cười đểu:
- Trông em có vẻ rất nóng lòng đấy, lần đầu tiên anh thấy tâm trạng của em lại rơi vào tình cảnh này.
- Nói nhiều quá đấy! – Thiên Nguyệt bắt đầu tức giận.
Nhật Nam đứng ngay bên cạnh Thiên Nguyệt, cất giọng:
- Con bé kia là gì?
- ...
- Con bé rất quan trọng đối với em sao? – Nam nhìn chằm chằm Thiên Nguyệt.
- ...
- Con bé có quan hệ với em? – Nam cúi người xuống, ghé sát tai Nguyệt mà nói.
- Đủ-rồi! – Thiên Nguyệt tức giận, đứng phắt dậy – Con nhỏ kia là gì, anh cũng không cần biết, đừng lôi nó vào đây!
- Em đang bảo vệ nó sao? – Nam nhìn Thiên Nguyệt, cười hờ.
- ...
- Vậy ra là có mối quan hệ rồi... Người nhà sao?
- ...
- Trả lời đi chứ! Bị anh nói cho cứng họng rồi sao?
- Vũ Băng... – Thiên Nguyệt nhìn thẳng vào mặt Nhật Nam – Nếu bị đối xử giống như con nhỏ trước đó, đừng trách tôi.
- Vũ Băng sao? Tên đẹp đấy? Nhưng anh vẫn cứ thích làm hại người khác đấy! Làm gì anh?
- Anh... giả vờ hay thật sự?
- Gì?
- Cái mà anh nói trước đó đối với tôi... rằng hãy tha cho con bé, là thật hay đùa?
- Đùa.
Thiên Nguyệt cười lạnh, đôi mắt thấm dần sự đau khổ, chỉ cần nghĩ đến đứa em gái bé bỏng của mình thôi, con tim cô cũng đã quặn lên mà đau đớn rồi.
Nhật Nam thẫn thờ nhìn Thiên Nguyệt, lòng tự trách là anh đã nói hơi quá đối với cô. Thật hay đùa, anh cũng không biết, vậy thì làm sao mà có thể trả lời Thiên Nguyệt được.
- Được, nếu là anh đùa, thì hãy đối xử với Băng như con nhỏ trước đó... yêu thương... chán ghét... rồi vứt đi, giống như một loại rác rưởi mà thích thì vứt bỏ.
- Em...
- Tôi không cần anh phải yêu thương nó, cũng chẳng cần anh phải chăm sóc nó. Nhưng nếu đã mang về một người có chung dòng máu với tôi thì anh đừng làm bừa với nó. Coi như tôi cầu xin anh.
Thiên Nguyệt quay người, bước đi về phía cánh cửa.
“Cầu xin?”. Nhật Nam thẫn thờ đứng nhìn Thiên Nguyệt đang lê từng bước nặng trệ mà đi. Cậu không nghe nhầm, đó là một lời cầu xin được phát ra từ tận sâu trong trái tim đang dần vỡ nát. Không có nước mắt lăn dài, chỉ là một sự đau khổ đến tận cùng mà Thiên Nguyệt đang chịu đựng. Nhật Nam không khỏi đau xót trước tình cảnh của Thiên Nguyệt ngay bây giờ. Phải rồi, làm anh thì phải làm cho tròn bổn phận của mình.
- Anh nhường em hệ thống camera, Vũ Băng là anh lo.
Sau khi nghe lời nói của Nhật Nam, Thiên Nguyệt thấy yên tâm một phần, nhưng chắc gì cô đã tin được. Trong hoàn cảnh bây giờ, cô chỉ biết trông mong vào hệ thống Camera mà thôi.
“Cạch”.
Thiên nguyệt đóng cửa phòng họp lại, định bước đi nhưng chợt nhìn thấy bóng hình quen thuộc trước mắt, là Karry. Karry đang nhắm mắt lại, hai tay bỏ vào túi quần, áp lưng vào tường, trông anh mệt mỏi lắm.
Thiên Nguyệt nhón chân nhẹ nhàng tiến lại gần Karry như một con mèo, không hề phát ra tiếng động. Đứng trước người con trai ấy, dường như tất cả nỗi khổ tâm đều được xua tan hết. Nhìn anh đứng dựa vào tường mà chìm vào giấc ngủ thế này, cô thấy mọi thứ xung quanh sao mà yên tĩnh và thanh bình như vậy.
Bàn tay mềm mại, nhỏ nhắn và thon dài nhẹ nhàng đặt lên một bên má Karry rồi giữ yên nó như phần chết lặng. Thiên Nguyệt nở một nụ cười, đôi mắt đen long lanh híp lại. Cô nhí nhảnh cười trong im lặng, nghiêng đầu nhìn Karry.
Bất chợt, bàn tay rắn chắc còn nồng nàn hơi ấm của Karry giữ chặt lấy tay Thiên Nguyệt, mí mắt anh dần hé mở, đôi mắt của anh nhìn thẳng đôi mắt long lanh híp lại vì cười của Thiên Nguyệt, rồi đột nhiên từ sắc lạnh nó trở nên dịu dàng và hiền lành. Nó chỉ dành riêng cho Thiên Nguyệt mà thôi. Khóe miệng của Karry dần dần nhếch lên rồi mỉm cười.
- Tay em lạnh đến nỗi làm anh thức giấc à? – Thiên Nguyệt nghiêng đầu hỏi Karry.
- Không! Thức giấc chỉ vì muốn giữ chặt lấy bàn tay này thôi. – Tông giọng trầm ấm từ Karry nói nhỏ với Thiên Nguyệt.
- Anh mệt sao? – Thiên Nguyệt hạ tay xuống.
Cô hỏi vậy cũng đúng. Cả một đêm qua anh chỉ lo cho cô, từ vết thương đến căn bệnh tái phát, tất cả chỉ một mình anh lo. Mệt mỏi cũng vì thế mà kéo theo dày vò cơ thể anh. Tuy vậy, cái sự chịu đựng của anh quả thật lớn, anh lắc nhẹ đầu.
- Anh biết rõ là không giỏi khoản này với em mà, cho nên đừng lừa em.
Karry bật cười, đưa bàn tay xoa đầu Thiên Nguyệt.
- Đúng là chẳng có ai lừa em được.
~~~~~***~~~~~
Một lúc sau.
Phòng Karry.
Karry nằm trên chiếc giường nệm êm, anh đã thiếp đi được một lúc.
“Cạch”
- Em vừa đi đâu à? – Karry mở miệng tuy mắt vẫn nhắm.
- Dọn dẹp mấy cái thứ mà em làm vỡ tối qua.
Karry mở mắt ra rồi ngồi dậy, lưng dựa vào thành giường nhìn Thiên Nguyệt. Trên tay cô, một cốc sữa nóng vừa mới pha xong.
Thiên Nguyệt bước lại gần rồi đưa cốc sữa cho Karry và tất nhiên anh đón nhận nó. Hớp xong một ngụm, Karry để nó lên chiếc bàn bên giường.
- Em tự làm sao? – Karry nhìn Nguyệt.
- Không phải là anh nói phải tự chăm sóc khi không cần thiết à? –Nguyệt gật đầu công nhận, mắt hướng về phía bàn làm việc – Em đang học đây.
Đến bây giờ Karry mới nhận ra rằng Thiên Nguyệt đang chú ý một thứ gì đó rất kỹ trên bàn làm việc của anh. Đôi mắt cô dò xét từng ngóc ngách trên bàn làm việc như chẳng muốn bỏ sót gì kể cả một con kiến.
- Em nhìn đang nghĩ gì sao? - Karry hỏi Thiên Nguyệt.
- Ừ! – Thiên Nguyệt trả lời Karry trong khi đôi mắt vẫn dán vào bàn làm việc.
- Gì vậy?
- Em chỉ thắc mắc thứ mà anh đang giữ thôi. – Thiên Nguyệt nhếch vai.
Karry sững sờ nhìn Thiên Nguyệt, rồi nhìn vào cách mà Thiên Nguyệt đang dò xét chiếc bàn làm việc của mình, anh thôi dựa người vào thành giường, đứng dậy rồi đứng bên Thiên Nguyệt.
- Em đã biết rồi sao?
Thiên Nguyệt quay đầu nhìn Karry, khuôn mặt có chút sắc lạnh.
- Anh đánh cắp hệ thống camera để làm gì?
~~~~~***~~~~~


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

JinSnow [ ID:1820 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 14 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Thành Viên
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 10
Thời Gian: Thứ 7, 16/05/2015, 22:20
Gửi Tin Nhắn Đến JinSnow
Tìm Bài Viết Của JinSnow

Chương 8: Vụ đánh cắp – Phần 1
“Cả ba người đều liên quan đến vụ này. Liệu tôi có đúng không?”
~~~~~***~~~~~
Karry im lặng đứng nhìn khuôn mặt đang dò xét của Thiên Nguyệt. Đúng vậy, cái thứ mà Nhật Nam nhường cho Nguyệt bây giờ đang nằm trong tay anh – Hệ thống camera.
- Em lục soát đồ của anh sao? – Karry nheo mày hỏi Nguyệt.
Thiên Nguyệt bật cười, một cái cười không có cảm xúc. Lục soát đồ của người khác sao? Cần gì cô phải làm như vậy trong khi chính đôi mắt đen láy ấy chẳng khác nào cái máy dò mìn.
- Không! – Thiên Nguyệt từ từ tiến lại bàn làm việc của Karry.
Cô đưa bàn tay thon thả của mình quệt nhẹ lên mặt bàn làm việc rồi ba ngón cái-trỏ-giữa xoa xoa với nhau như thể muốn nói rằng tất cả những gì trên bàn làm việc của Karry là một đống bụi.
- Đáng nhẽ một người ưa sạch sẽ như anh thì mọi thứ phải thật sạch sẽ và được xếp đúng vị trí chứ nhỉ?
- Ý em là sao?
Thiên Nguyệt liếc nhìn Karry, cô nhếch khóe miệng mình lên, giọng nói trầm bổng từ trong cổ họng cô phát ra:
- Tại sao chiếp laptop này lại mở vậy? – Trong đầu Thiên Nguyệt giờ đã đoán ra một thứ.
Karry sững người nhìn Thiên Nguyệt. Anh đã mắc cái bẫy của cô, cái bẫy dò hỏi. Anh thừa biết rằng chính mình không thể đấu lại nổi khả năng điều tra của Thiên Nguyệt cũng như cái trí tuệ thông minh bí mật của cô. Mắt anh hướng đến chiếc laptop đầy sợ sệt.
Vẫn là thái độ dò xét đó, Thiên Nguyệt từ từ nhìn chiếc laptop, tay cô chạm nhẹ vào màn hình. Và thật thú vị, trên màn hình tối đen như mực ấy, hàng trăm con số và chữ nối tiếp nhau mà chạy đến chán ngắt. Đúng như cô đã đoán, Karry đang tìm cách phá mã khóa mà Nam đã cài đặt trong hệ thống.
Đôi mắt của Thiên Nguyệt dán thẳng vào màn hình không một chút quan tâm gì đến mọi thứ xung quanh.
- Anh không lấy nó... – Karry thốt lên.
- Anh đắp cắp nó bằng cách gián tiếp. – Thiên Nguyệt ngắt lời Karry.
Cơ mặt của Karry giãn ra, đôi mắt phượng chớp nhanh. Cái cô gái đứng trước anh có phải là Thiên Nguyệt không vậy? Không, đó vẫn là Thiên Nguyệt nhưng cũng không phải là cô. Chưa bao giờ Karry thấy Thiên Nguyệt đáng sợ đến mức vậy, dù không làm gì, dù không nhìn anh, nhưng những lời cô nói ra hẳn như đâm thẳng vào Karry.
- Không chỉ có anh mà còn có người khác nữa, đúng không? – Thiên Nguyệt đổi hướng mắt, nhắm thẳng vào Karry.
~~~~~***~~~~~
Phòng Nhật Nam.
Vài tiếng trước, ngay sau khi Nhật Nam bấm chuông báo động và ra khỏi phòng.
- Này nhóc!
- Gì?
- Chuyện nhóc thấy được trong bóng tối...
- Nói nhanh đi!
- Nhóc không định nói với cậu ba rằng nhóc thấy ta đánh cắp nó chứ?
- Không rảnh.
- Ừ, vậy tốt.
- ...
~~~~~***~~~~~
“Đoàng đoàng”
Sấm chớp đoàng bùng chiu chiu chiu nối đuôi nhau nhảy nhót trên đầu Karry. Từ lúc nãy đến giờ, anh đã nhận bao nhiêu là sự khủng bố về tinh thần từ Thiên Nguyệt.
- Anh gọi Jane đến đi! – Thiên Nguyệt nhờ Karry.
Nghe xong, Karry có chút giật mình nhưng không sao, có người cùng đến “chung vui” với hoàn cảnh cũng tốt. Anh đút tay vào túi quần, xoay người chầm chậm còn mắt thì dán vào mọi cử chỉ hành động của Thiên Nguyệt, nhìn xong rồi lại đi tiếp. Karry mở cửa ra và đóng sầm cửa lại, tưởng là anh đi rồi, hóa ra chỉ mới tích tắc được đúng 5 giây, anh mở cửa he hé nhòm vào trong rồi lại tiếp tục dán mắt vào hành động của Thiên Nguyệt, nhìn xong thấy yên tâm, anh đi luôn.
Một lúc sau.
- Tiểu thư gọi tôi đến có việc gì không ạ? – Jane cúi chào Thiên Nguyệt.
- Không... – Thiên Nguyệt lắc nhẹ đầu.
- Ơ thế thì... – Jane ngạc nhiên.
Jane bị nhắc khẽ bởi cái huých vai của Karry. Karry lùi nhẹ ra sau một chút, nói nhỏ: “Chưa nói xong”.
- Chỗ này không phù hợp, ra phòng tập, dẫn theo cả Rechard và tên quản lí phụ của Nam đi theo. – Thiên Nguyệt đứng dậy, bước ra khỏi phòng.
“Sầm” Cửa đóng lại.
3 giây sau.
“Cạch” Cửa mở ra.
Thiên Nguyệt mở he hé cửa, dòm vào nhìn hai “ông tướng” đang đứng đơ như tảng đá, cô nhếch mày, khóe miệng nhếch lên, nhí nhảnh nói:
- Hôm nay tôi sẽ nói nhiều a, chuẩn bị tiệc kỉ niệm ngày hôm nay nha!
“Sầm” Cửa đóng một lần nữa.
Karry và Jane mặt đần đần nhìn nhau. Với cái thái độ “Sớm nắng chiều mưa” của Thiên Nguyệt, cả hai đều thở dài. Karry khoác tay bên vai Jane, tạo dáng siêu mẫu mà nói:
- Cậu em! Tự chấp nhận số phận đi!
Jane trơ trơ nhìn Karry, rồi cũng hiểu anh đang nói gì, cậu gật gật đầu rồi lắc đầu thở dài ngán ngẩm.
~~~~~***~~~~~
Phòng tập.
Tiếng súng cứ thế mà nối tiếp nhau không chịu ngớt.
Thiên Nguyệt thay chiếc đầm trắng bằng bộ đồ thể thao màu đen xám, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng lên cao, thiết bị bảo vệ tai khỏi sóng âm khủng khiếp cũng những phát súng được cô đeo vào.
Cả hai người, Karry – Thiên Nguyệt đều đang chờ đợi Jane lôi Rechard và tên quản lí phụ của Nam đến. Họ xóa bỏ nó nhưng vẫn giữ nó bằng việc hào quyện nó vào những phát súng.
...
“Cạch” Cửa phòng mở.
- Tiểu thư, tôi đã đưa họ... – Jane mở cửa bước vào.
“Bằng” Một phát súng vang lên.
Jane giật bắn người, viên đạn được bắn ra với tốc độ cực lớn sượt qua mặt cậu rồi chết dí trên bức tường. Bức tường cách âm không chịu được cái lực khủng khiếp của viên đạn đó, những vết nứt hiện dần lên, tiếng rắc rắc trên bức tường nhỏ nhỏ nhưng cũng đủ để tất cả nghe thấy. Cảm giác, bức tường đó sắp sụp đổ.
Nhưng... bức tường đó dày 70cm.
Và...khẩu súng đang nhắm thẳng đến Jane nhưng chẳng có đôi mắt nào đang nhắm đến cậu cả.
Đừng lấy làm lạ bởi nó chính là như thế. Khẩu súng đó, cái nòng đang bốc khói đó đang nằm trên tay Thiên Nguyệt. Còn Thiên Nguyệt...cô bất động, cả người cô không nhúc nhích, chỉ có cánh tay của cô là xoay sang hướng cánh cửa mà bắn.
Cô ấy không nhìn Jane, tất cả hành động đó chỉ dựa vào trực giác và thính giác mà bắn.
Rechard và tên quản lí phụ đi vào và trước mặt họ... Phòng tập yên tĩnh lạ thường.
- Sợ không? – Tông giọng trầm bổng của Thiên Nguyệt vang lên.
Jane nuốt khan, gật gật đầu.
Thiên Nguyệt cười nhếch mép, hạ khẩu súng trên tay xuống, cô nhìn Jane, Rechard và tên quản lí phụ, người hít một hơi dài rồi thở ra.
- Vậy chúng ta bắt đầu chứ? – Thiên Nguyệt hỏi ba người họ.
- Bắt đầu gì? – Rechard nheo mày.
- Vụ camera. – Karry lạnh lùng nói.
~~~~~***~~~~~
Hành lang không một bóng người, im lặng tựa như băng giá, làm cho con người ta cảm thấy cô đơn lạnh lẽo quá! Chắc Nhật Nam cũng cảm thấy vậy. Một mình sải bước, chỉ một mình thôi, những bước chân nhẹ đối với cái hành lang này nhưng lại rất nặng đối với cậu. Nam cô đơn, chỉ có mình cậu.
Cậu đã tự dằn vặt chính mình. Trong vòng một tiếng, ừ thì là thế, vẫn chỉ là một mình cậu, bao nhiêu suy nghĩ vẩn vơ không bao giờ tha cho cậu. Con bé mà cậu đã vứt đi vào một xó của đám giúp việc. Những lời nói của Karry về bố Nhật Nam, những câu nói lạnh lùng của Thiên Nguyệt. Và sự ám ảnh về những lời nói đầy đau khổ của cô.
Sải bước một mình, lòng không thể tả được. Cậu nhìn hành lang, nơi nào cũng thấy đáng sợ. Hành lang im re, chỉ một mình cậu.
Một bóng hình của những cô giúp việc cũng không có, hay là có mà họ không dám để cậu nhìn? Cậu không biết, chỉ biết rằng là đã có một thứ gì đó khủng khiếp xảy ra khiến cho những người giúp việc luôn phải làm cái công việc thường ngày của họ trong sợ hãi, trong mưu mô, trong thâm độc và trong đau thương.
Chắc vì họ sợ rất nhiều đến từng cái chết kinh tởm của từng người giúp việc, đều bị ám ảnh với những thân xác bị xé da lột thịt nằm trên vũng máu. Ghê tởm!
~~~~~***~~~~
Khi trăng không còn sáng.
Khi chỉ một mình ta ở đây.
Khi mọi thứ xung quanh đều đen tối.
Thì sẽ có ai bên ta?
Ai sẽ bảo vệ ta?
~~~~~***~~~~~
Những câu hát ngân lên trong đầu Vũ Băng – con nhóc vô lễ mà Nhật Nam mang về. Nhỏ đang nằm quằn quại trên sàn nhà, cố thở để giữ vững cái ý chí phải sống. Trái tim bé nhỏ đó đang đập chậm dần rồi có khi tưởng chừng như đã chết. Nhỏ đau đớn đưa bàn tay nhỏ nhắn mà ôm lấy con tim đang khóc nấc đó.
Mắt nhỏ mờ dần rồi tối đen, cảm giác cô đơn bao trùm lấy nhỏ.
Băng sắp chết rồi, cơ thể nhỏ đang yếu dần. Máu trào dâng trong cổ họng rồi bị nhỏ hộc ra, một vũng máu nhỏ đỏ tươi, một dòng máu nhỏ từ miệng chảy xuống.
Cơ thể nhỏ bắt đầu lâng lâng, hình như là phải chia lìa cõi đời này rồi.
“Cạch” Cánh cửa phòng mở ra.
Nhật Nam thở dài bước vào.
- Anh về rồi...
Nam định nói thêm một câu nữa nhưng cổ họng bị chặn lại. Cậu sững người nhìn Băng đang nằm bất động trên sàn bên vũng máu nhỏ. Đôi mắt tím cố gắng hé mở ra, tuy rằng đã mờ hẳn đi nhưng Băng vẫn nhận ra người con trai trước mắt, nhỏ mỉm cười trong vô hình.
Nam chạy tới chỗ Băng nằm, cậu quỳ hẳn người xuống cái thân hình nhỏ nhắc đó rồi ôm vào trong lòng. Đôi mắt Nam dò xét xung quanh trong hoảng loạn, cậu sợ sệt ôm chặt lấy Băng, người run run vì không muốn để Băng đi mất.
- RECHARD!!! – Nam hét to.
Chờ đợi Rechard trong tình trạng này không phải là ý hay đối với Nam, cậu đang ngày càng cuống cuồng và tức giận. Băng nằm trong lòng Nhật Nam, hơi ấm từ người cậu tỏa ra nhưng cơ thể Bằng vẫn lạnh ngắt, nhỏ cựa nhẹ người rồi ho một tràng, máu cứ thế mà bị hộc ra, vướng lên hết chiếc áo sơ mi trắng của Nam. Tiếng ho nhỏ nhẹ của Băng làm xót đến tận xương tủy Nhật Nam. Cậu không chịu đựng được nữa, bàn tay đang ôm Băng ngày càng nắm chặt, tức giận đến tột cùng.
Nam bế Băng lên giường rồi nhẹ nhàng đắp chăn cho nhỏ. Cậu nhấc chiếc điện thoại bàn, nhấn một số trên phím.
- Alo? – Một giọng nói ở đầu dây.
- Đến phòng tôi nhanh! – Nhật Nam ra lệnh.
- Nhưng mà... tôi đang có chuyện đại sự mà. – Giọng nói đó kêu than.
- Tôi không biết ông đang làm gì! – Nam tức giận tột cùng – Trong 30 giây nữa mà ông không đến đây thì CHẾT ĐI!
Nam dập mạnh máy.
~~~~~***~~~~~
Trên hành lang.
Thiên Nguyệt bước đi một mình, cô cúi nhẹ đầu, đôi mắt đen láy lạnh lùng vô hồn, bộ đồ thể thao ướt đẫm máu, trên khuôn mặt lạnh tanh ấy, một vết xước trải dài trên gò má và đang từ từ rỉ máu.
- Tiểu thư...
Một giọng nói phát ra từ phía sau làm cho bước đi của Thiên Nguyệt sững lại. Cô xoay người, đôi mắt lạnh lùng nhìn người đàn ông phía trước, bộ đồ hắn ta cũng ướt đẫm máu.
- Cả ba người đều liên quan đến vụ này. Liệu tôi có đúng không? – Tông giọng nữ trầm bổng vang lên.
Người đàn ông nhìn Thiên Nguyệt một hồi lâu, hắn nhìn khuôn mặt chẳng bộc lộ thứ gì ngoại trừ đôi mắt, đôi mắt đó nhìn có vẻ vô hồn nhưng thật ra là tràn đầy hối hận và đau xót. Hắn thở dài rồi lắc đầu nhẹ.
Trước câu trả lời đó, Thiên Nguyệt cũng chỉ biết thở dài theo. Cô ngước đầu lên nhìn lên trần nhà, nơi có chùm đèn pha lê tím tuyệt đẹp. Một lần nữa, cô lại lạnh lùng.
- Vậy là tôi sai rồi sao?
~~~~~***~~~~~
Hé lộ các chương sau:
Những vết thương cứ thế mà chảy máu.
Từng giọt thuốc độc cứ thế mà lan dần trong máu.
Bộ đồ thấm máu tanh khủng khiếp, bị tống khứ vào nơi chúng không thể quay lại.
Liệu sẽ có một người bị xé da lột thịt và bị bỏ rơi trên vũng máu chứ?
~~~~~***~~~~~


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ (Jin Snow (kimraejin))
Page 2 of 3«123»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook