Thái Tử Phi Thất Sủng Full (48) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Cổ Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Thái Tử Phi Thất Sủng Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 48 of 60«1246474849505960»
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Cổ Đại » Thái Tử Phi Thất Sủng Full (Nhược Nhi Phi Phi)
Thái Tử Phi Thất Sủng Full
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 236
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 18:03
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

THÁI TỬ PHI THẤT SỦNG
Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Chương 212: Chuyện cũ 2

Hồ sen xanh biếc như cũ.
Đáng tiếc người con gái kia sớm đã không còn, nàng lớn lên khuynh sắc khuynh thành, nếu bây giờ nàng ở đây, bên cạnh hồ nước này, khung cảnh sẽ thêm phần tươi đẹp?
Mà trong ký ức của hắn bây giờ…không phải mùa sen đang nở rộ…bên bờ hồ sớm đã không còn thân ảnh của giai nhân, chỉ còn lại có hắn cô đơn với những chuyện cũ sớm đã bị xói mòn.
Hắn luôn vì chính mình là ca ca của nàng mà bị tình yêu cấm kị hành hạ đến thương tích đầy mình, hắn vẫn đem tình cảm đối với nàng chôn thật sâu vào trong đáy lòng, thậm chí không dám ở trước mặt mọi người đối với nàng biểu lộ sự quan tâm, hắn rõ ràng biết nàng từng vô số lần bị Diệp Linh hãm hại mà nhận lấy ủy khuất, thế nhưng cho tới bây giờ hắn cũng không dám vì nàng nói lên nửa câu câu công đạo, hắn đang sợ hắn sợ hãi người khác biết tâm tư của hắn, hắn sợ hãi tình yêu cấm kị này bị mọi người phát hiện, bị thế gian khinh thường.
Hắn từng nghĩ giãy dụa những quan niệm thế tục cùng nàng bỏ trốn sống ở nơi thâm sơn làm bạn với nhau suốt đời, nhưng là hắn vẫn yếu đuối, hắn vẫn chọn cách rút lui, hắn không bỏ xuống được trách nhiệm, hắn cũng không bỏ xuống được những quan niệm thế tục, hắn bị thế tục lên gông xiềng, tưởng giãy dụa lại không thể nào giãy dụa cũng không dám giãy dụa.
Cho nên hắn đành phải trơ mắt nhìn nàng cách hắn càng ngày càng xa, mãi cho đến khi nàng cùng hắn địa vị cũng đã không thể vượt qua nửa phần, từ nay về sau tình cảm này vĩnh viễn chôn chặt vào trong đáy lòng, không bao giờ còn có cơ hội xuất hiện.
Hắn chưa từng nghĩ tới mình có một thân thế hiển hách như thế, khi biết được thân thế của mình, một khắc hắn cơ hồ tưởng cất tiếng cười to sau đó thống thống khoái khoái khóc rống một hồi, hắn đã bỏ lỡ cái gì? Hắn bỏ lỡ nàng! Áp lực vẫn luôn giày vò lấy hắn, hắn cho rằng mình bị thế nhân khinh thường, nguyên lai chỉ là tình yêu giữa nam nữ bình thường.
Nếu…nếu không phải vì hắn yếu đuối, liệu hắn và nàng có thể có một tương lai tốt đẹp được hay không ? Nhưng là đây hết thảy đều do hắn bỏ lỡ, hắn chịu thua những gông xiềng thế tục.
Hắn là người đầu tiên phát hiện ra con người nàng, sau cùng hắn bỏ lỡ thời gian cho nên hắn mất đi nàng, hắn thất bại hoàn toàn, người khác có lẽ còn có cơ hội, mà hắn ngay cả nửa điểm cơ hội cũng không có, hắn từ lúc sinh ra chỉ là ca ca của nàng, vĩnh viễn là ca ca của nàng! Yêu nàng đã sớm đã được chú định là một bi kịch của hắn.
Nhìn mặt hồ nhẹ giao động, một giọt nước mắt trong suốt chậm rãi theo con ngươi đen nhánh trượt xuống sau đó lặng yên không một tiếng động hòa vào trong biển nước, thậm chí không một chút gợn sóng liền nhanh chóng biến mất không thấy bóng dáng, tình yêu còn chưa kịp nảy mầm đã chết từ trong trứng nước.
Diệp Hạo thân ảnh cô đơn không tiếng động nở nụ cười, chỉ là nụ cười này thoạt nhìn có chút chua xót.
Không có bắt đầu làm sao tiếp tục? Đối với nàng hắn vĩnh viễn chỉ là một đại ca, mà hắn trừ bỏ thân phận đại ca của nàng cũng chỉ là một khách nhân qua đường trong đời nàng. Niềm vui nỗi buồn của nàng hết thảy đều cùng hắn không quan hệ.
Trong viện bị Tử Dạ đột nhiên hôn thân thể Diệp Lạc chợt cứng ngắc, nụ hôn của hắn nhiệt liệt mà bá đạo, hắn phảng phất như muốn trừng phạt nàng, nặng nề mà chà đạp đôi môi mềm mại của nàng, hơi thở nóng hổi của hắn phun lên mặt nàng làm nàng quên mất giãy dụa thậm chí quên mất hô hấp.
Sâu trong nội tâm nàng thậm chí có một cảm giác kỳ quái, đó là một loại cảm giác cực kỳ phức tạp, mơ hồ là vui sướng chờ mong, nhưng cũng có một tia kháng cự cùng mâu thuẫn.
Ngay tại lúc nàng còn chưa kịp hiểu rõ ràng cảm giác của chính mình thì Tử Dạ đã buông nàng ra, hai mắt hắn sáng quắc chiếu thẳng lên người nàng, hắn lại cúi xuống ở trên môi nàng khẽ cắn, từ đôi môi đột nhiên truyền đến đau đớn khiến Diệp Lạc nháy mắt phục hồi tinh thần lại, hai mắt nàng chống lại ánh mắt nóng như lửa của Tử Dạ, khuôn mặt nháy mắt đỏ bừng.
Nàng theo bản năng cắn cắn môi, đôi mắt vốn bình tĩnh chợt hiện lên từng đợt sóng, nước mắt nhịn không được theo hốc mắt chảy xuống, nàng đẩy mạnh Tử Dạ ra, thanh âm nghẹn ngào nói :
-‘‘Vì sao? Ngươi vì sao còn xuất hiện trước mặt ta?’’
Phản ứng đầu tiên của Tử Dạ là kinh ngạc, khi hắn nhìn đến những giọt nước mắt trên khuôn mặt Diệp Lạc, trong mắt lại hiện lên một tia đau lòng, hắn lặng yên nhìn Diệp Lạc cũng không có trả lời mà qua một lúc lâu mới đột nhiên hỏi :
-‘‘Nàng tại sao muốn rời đi? Lạc nhi nàng tại sao muốn rời đi?’’
Đối mặt với chất vấn của Tử Dạ Diệp Lạc nhất thời nghẹn lời, nàng không cách nào trả lời? Nàng có thể nói cho hắn biết lý do nàng rời đi là vì nàng tức giận, nàng ghen tị lại bởi vì thân phận hoàng đế của hắn? Hoặc là nàng không chiếm được tình yêu duy nhất của hắn, cho nên lựa chọn rời đi?
Tử Dạ nhìn Diệp Lạc biểu tình mâu thuẫn, trong lòng hắn chậm rãi dâng lên một tia vui sướng, nàng tuy rằng không nói nhưng là hắn đã đoán được nguyên nhân nàng ngày đó rời đi, trên khuôn mặt tuấn tú âm trầm dần lộ ra nụ cười, ánh mắt nhìn Diệp Lạc vô cùng ôn nhu, hắn khẽ thở dài một hơi nói:
-‘‘Lạc nhi, nàng tức giận rời đi là vì Hương Linh công chúa đúng không?’’
Áy náy
Edit : Muỗi Vove
Diệp Lạc giờ phút này trong lòng trăm vị lẫn lộn, có đau khổ, có ủy khuất, có đau thương, lại còn mơ hồ vui sướng, đối mặt với ánh mắt ôn nhu của Tử Dạ, nàng đột nhiên cảm thấy mất tự nhiên, nàng lạnh lùng quay mặt đi, không muốn lại nhìn thấy hắn, nàng không thể phủ nhận chính mình thương hắn, nhưng là, nàng cũng không muốn tha thứ cho những việc mà hắn từng gây ra cho nàng.
Tử Dạ không biết tâm tư Diệp Lạc, hắn càng không biết, giờ phút này Diệp Lạc đã nhớ lại toàn bộ quá khữ, bao gồm cả những thương tổn mà hắn gây ra cho nàng, nhìn thấy Diệp Lạc lạnh lùng, ánh mắt quật cường, hắn tưởng nàng vẫn đang hiểu lầm quan hệ của hắn và Hương Linh công chúa, cho nên, hắn vươn hai tay, đặt trên bờ vai nhu nhược của nàng, tiếp tục ôn nhu nói :
-”Lạc nhi, nàng đừng tức giận nữa được không, hãy nghe ta giải thích?”
Nhưng mà, Diệp Lạc cũng không trả lời hắn, nàng vẫn giữ trầm mặc, hắn từng tàn nhẫn ép nàng uống nước hoa hồng chuyện này, nàng thủy chung không thể tiêu tan, hắn khư khư cố chấp, cùng tàn nhẫn, làm nàng thương tích đầy mình, cho dù thời gian đã qua lâu như vậy, thế nhưng, mỗi lần nhớ lại, nàng vẫn cảm thấy áp lực đến không thở được.
Nghĩ đến đây, nàng không khỏi lại nghĩ tới Vân Lạc Tử, nếu như lúc trước, không phải Du Hàn xuất hiện kịp thời, như vậy Vân Lạc Tử còn có thể thuận lợi sinh ra sao? Hắn với nàng mẫu tử tình thâm, có phải hay không cứ như vậy tan thành mây khói? Nghĩ đến điều này, Diệp Lạc chỉ cảm thấy thấy lạnh cả người. Nàng thật sự không dám tiếp tục suy nghĩ, nếu hiện tại mất đi đứa nhỏ, nàng sẽ không sống nổi mất.
Tử Dạ không đợi được câu trả lời của Diệp Lạc, nhìn khuôn mặt nàng đột nhiên tái nhợt, trong lòng hắn càng thêm bất an, hắn đột nhiên phát hiện, hắn thật sự sợ phải mất đi nàng, không biết từ khi nào, nàng cùng nhi tử, ở trong lòng hắn, đã trở nên cực kỳ trọng yếu, tuy rằng hắn thân là một hoàng đế cao cao tại thượng, thế nhưng, hắn thật không dám nghĩ, sẽ có một ngày mất đi hai người, nếu thật sự mất đi các nàng, như vậy, hắn làm hết thảy, còn có ý nghĩa gì nữa.
Nghĩ đến đây, hắn đè chặt hai vai Diệp Lạc, không khỏi hơi dùng sức, hắn dùng ngữ khí cực kỳ thành khẩn nói :
-”Lạc nhi, nàng hãy nghe ta nói, ngày đó trong Di Hương cung, ta trúng phải mê huyễn dược của Hương Linh công chúa, ta đem nàng ta trở thành nàng, sau đó, có lẽ là thiên ý, ta nghe được tiếng gọi của nàng, mới từ trong ảo giác thanh tỉnh lại, Lạc nhi, ta không biết nàng lúc ấy đã thấy được những gì, nhưng là, sao nàng không cho ta một cơ hội giải thích, cứ như vậy mang theo đứa nhỏ, rời bỏ ta, Lạc nhi, nàng có biết, khi ta biết được nàng rời đi, lòng của ta, có bao nhiêu đau đớn hay không? Ta cơ hồ không khống chế được muốn phá hủy cả hoàng cung này, quản chi ta là hoàng đế! Nếu như không có nàng, hết thảy với ta mà nói, không còn ý nghĩa?”
Nói tới đây, thân thể Tử Dạ run lên nhè nhẹ, hắn nhớ tới, ngày đó trong cung thời điểm nhìn không thấy Diệp Lạc, nội tâm của hắn tuyệt vọng như vậy, thất kinh như vậy, còn có phong thư mà Tử Ảnh cố ý lưu lại, khiến hắn phẫn nộ không cách nào kiềm chế.
Cảm nhận được trên người hắn truyền tới từng trận run rẩy, trong lòng Diệp Lạc không khỏi có chút cảm động, nàng có điểm không thể tin được nhìn Tử Dạ, nam nhân kiêu ngạo này, hắn bây giờ đang ở trước mặt nàng nhưng lại nhỏ bé như thế, thậm chí còn có một tia bất lực, ánh mắt bá đạo, giờ phút này lại mang theo một tia cầu xin, hắn cầu xin sự tha thứ của nàng, cầu xin nàng đừng rời đi sao?
Nhìn Tử Dạ như vậy, trong lòng Diệp Lạc không hiểu sao cảm thấy chua xót, nàng cố nén ghen tuông, nhìn Tử Dạ, thanh âm run run nói :
-” Ngươi là hoàng thượng, là vua của một nước, cần gì phải xem trọng một nữ tử bình dân như ta? Tử Dạ, ta hận ngươi, ta hận của ngươi vô tình, hận ngươi tàn nhẫn, hận ngươi từng lãnh khốc thương tổn hài tử của ta! Hận ngươi từng đối với ta đủ loại nhục nhã! Nếu có thể, ta tình nguyện chưa bao giờ gặp ngươi, nếu có thể, ta tình nguyện vĩnh viễn không bao giờ nhận thức ngươi. . . . . . .”
Nói xong lời cuối cùng, thanh âm Diệp Lạc đã trở nên nghẹn ngào, nàng rốt cuộc nói không được nữa, hai hàng nước mắt chậm rãi chảy dài trên gương mặt tái nhợt.
Tử Dạ nhìn Diệp Lạc thương tâm, nàng ở trước mặt hắn, luôn dễ dàng rơi lệ, nàng ở trong mắt hắn, lúc này lại vô cùng yếu ớt, yếu ớt đến mức làm trong lòng hắn co rút đau đớn, hai tay của hắn hơi dùng sức, đem nàng ôm vào lòng, lấy tay ôn nhu lau đi lệ trên gương mặt nàng, trong lòng dâng lên một cỗ nồng đậm áy náy.
Hắn biết, trí nhớ của nàng, đã hoàn toàn khôi phục, nghĩ đến thời gian trước, hắn đối với nàng tàn nhẫn thương tổn, tim của hắn giống như bị người ta đâm nát, hắn không thể tha thứ cho những sai lầm trong quá khứ, vừa nghĩ tới những tổn thương của nàng, còn suýt chút tự tay giết đứa nhỏ, hắn liền áy náy gần như muốn tự sát.
May mắn, lúc đó hắn đã không nỡ ra tay, mới có thể giữ lại được đứa nhỏ, hắn không dám nghĩ, thật sự không dám nghĩ, nếu lúc ấy hắn thật sự sát hại con của mình, hắn hiện tại sẽ như thế nào? Nếu là như vậy, nàng vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ cho hắn, mà hắn, hắn cũng không tha thứ cho chính mình.
Nghĩ đến đây, trên người Tử Dạ không khỏi toát mồ hôi lạnh, hắn áy náy nhìn Diệp Lạc, ôn nhu nói :
-”Lạc nhi, thực xin lỗi, tất cả đều là lỗi của ta, là ngày trước, quá mức kiêu ngạo, không hiểu, cũng không nguyện ý thừa nhận chính mình yêu nàng, cho nên mới không chút để ý tổn thương nàng, kỳ thật, kỳ thật, ta khi đó, thật sự rất sợ hãi nàng sẽ rời khỏi ta, khi nàng bị Diệp Linh đâm bị thương, thời điểm nàng toàn thân đầy máu nằm hôn mê trong lòng của ta, trái tim ta cơ hồ rỉ máu máu, nàng biết không? Nếu lúc ấy nàng thật sự xảy ra chuyện gì, như vậy, ta vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ chính mình!”
Diệp Lạc lặng yên nằm trong lòng Tử Dạ, nghe những lời thì thầm của hắn, sớm đã rơi lệ đầy mặt, nàng nên làm cái gì bây giờ? Nàng nên làm cái gì bây giờ? Nàng vẫn hận hắn tàn nhẫn vô tình, lãnh khốc tự đại, nhưng là, nàng không nghĩ đến, nam nhân kiêu ngạo này, có một ngày lại hạ mình cầu xin nàng tha thứ.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 237
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 18:03
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

THÁI TỬ PHI THẤT SỦNG
Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Chương 213: Chấp nhận chờ đợi

Chung quanh hoàn toàn yên tĩnh, yên lặng đến nỗi ngay cả một tiếng động nhỏ cũng không có, Diệp Lạc vẫn lặng yên nằm trong lòng Tử Dạ, hai người ôm nhau, dường như có thể nghe thấy hô hấp của nhau.
Nội tâm Diệp Lạc, đang run rẩy, đối mặt với cử chỉ ôn nhu và nỗi áy náy của hắn, nàng không biết mình nên tha thứ cho hắn, hay tiếp tục hận hắn! Có lẽ, nàng vẫn đang do dự, đây vốn không phải tính cách của nàng, thế nhưng, nàng bây giờ, cảm thấy khó xử vô cùng, trong lòng nàng yêu hắn, nhưng nàng không nguyện ý tha thứ cho hắn, nếu nàng tha thứ hắn, nàng sẽ không thể tha thứ cho chính mình!
Nhìn nam nhân cao cao tại thượng, kiêu ngạo không ai bì nổi hèn mọn cầu xin nàng lạnh, lòng của nàng không hiểu sao đau nhức vô cùng, nếu có thể, nàng tình nguyện hắn vĩnh viễn lãnh khốc vô tình như quá khứ, như vậy, nàng sẽ không khó xử như hiện tại, có thể tiếp tục hận hắn, cũng có thể có lý do rời đi.
Nhưng là, đối mặt với hắn như vậy, lòng của nàng thật sự quá chua chát, nàng nên tha thứ cho hắn sao?
Diệp Lạc chầm chậm ngẩng đầu, chống lại cặp mắt tràn đầy ôn nhu của Tử Dạ, trong mắt hắn có cầu xin, có áy náy, còn có nồng đậm yêu cùng một tia lo lắng không thể thấy. Hắn đang lo lắng cái gì? Lo lắng nàng sẽ không tha thứ cho hắn? Hay là lo lắng nàng sẽ mang con của hắn đi?
Diệp Lạc nhẹ nhàng đẩy Tử Dạ ra, trên mặt biểu tình đã khôi phục lại bình tĩnh, nàng thản nhiên nhìn thẳng hắn, chậm rãi nói :
“Tử Dạ, ngươi đi đi!”
Nhìn Diệp Lạc biểu tình lạnh nhạt, tim của Tử Dạ co rút đau đớn, hắn có chút khẩn trương hỏi :
-”Lạc nhi, nàng không theo ta hồi cung sao?”
Trên mặt Diệp Lạc lúc này xẹt qua một chút thê lương, nàng mỉm cười, thản nhiên nhìn Tử Dạ, bình tĩnh nói :
-”Tử Dạ, tha thứ cho ta không thể cùng ngươi tiến cung, bởi vì, ta không thể tha thứ cho những thương tổn mà ngươi gây ra cho ta, không thể tha thứ! Nhưng là, ta cũng sẽ không hận ngươi, sau này, Tử nhi trưởng thành, ta sẽ không ngăn cản nó đi tìm ngươi, càng sẽ không giấu diếm nó sự thật về ngươi! Tử Dạ, từ nay về sau, tất cả ân oán giữa chúng ta, chấm dứt tại đây thôi!”
Diệp Lạc ngữ khí vẫn bình tĩnh, lại mang theo một tia kiên quyết, đây, cũng chính là quyết định của nàng, nàng không thể quên hết thảy thương tổn, cho nên, nàng hiện tại không thể tha thứ cho hắn!
Tử Dạ lặng yên đứng tại chỗ, hắn đăm đăm nhìn Diệp Lạc, lòng của hắn đau nhức, một nỗi đau tê tâm liệt phế, vẻ mặt của hắn vô cùng đau đớn, nhưng là, hắn lại không nói ra nửa câu yêu cầu nàng ở lại, bởi vì, hắn đã không có lý do lưu lại nàng bên người rồi, hắn từng có cơ hội, nhưng hắn không biết quý trọng, còn thật sâu đả thương thấu lòng nàng, nàng thật sự không cần hắn nữa rồi!
Trong không khí tràn ngập một nỗi niềm ưu thương, Tử Dạ cứ như vậy lặng yên nhìn Diệp Lạc đang đứng trước mặt mình, nàng lúc này, ở gần hắn như vậy, hắn thậm chí có thể ngửi được mùi hương từ trên người nàng truyền đến, một mùi thơm quen thuộc, nhưng là, hắn lại cảm thấy, nàng cách hắn thật xa, thật xa, xa đến nỗi hắn thậm chí không chạm đến lòng của nàng.
Hắn thật sự rất muốn đem nàng gắt gao ôm vào ngực, đem nàng vĩnh viễn nhốt tại bên người, nhưng là, hắn lại không thể làm như vậy, nếu hắn làm như vậy, nàng sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho hắn, mà hắn, cũng sẽ vĩnh viễn mất đi nàng.
Cho nên, hắn cái gì cũng không làm, hắn thậm chí không thử giữ lại nàng, hắn chỉ là lặng yên tư bên hông tháo xuống một ngọc bội tinh xảo, chậm rãi đến bên cạnh Diệp Lạc, nhẹ nhàng đem ngọc bội đặt vào lòng bàn tay nàng, thanh âm khàn khàn nói :
-”Lạc nhi, ta biết, ta hiện tại không có tư cách yêu cầu nàng ở lại, ta không dám hy vọng xa vời nàng có thể tha thứ cho ta, nhưng là, ta sẽ đợi…, đợi cho tới một ngày nàng tha thứ cho ta!”
Diệp Lạc nắm chặt ngọc bội, cảm thụ cái mát lạnh được truyền đến, mà nội tâm của nàng cũng đang từng điểm từng điểm ấm áp trở lại, nàng lần đầu tiên, không có suy nghĩ gì đối mặt với Tử Dạ, nụ cười như trút được gánh nặng, giờ phút này, nụ cười trên gương mặt nàng xinh đẹp như thế, vô cùng thanh khiết hồn nhiên.
Trong một khắc này, Tử Dạ như lại nhìn thấy, ngày đó ở thọ yến của Diệp lão thái gia, nụ cười lạnh nhạt của nàng, tuy rằng dung mạo không thể so sánh được với nhiều người, nhưng là, nụ cười lạnh nhạt thanh thuần của nàng, vĩnh viễn luôn hiện lên trong đầu hắn, mà hắn, hiện tại rốt cuộc biết được, hắn tại sao yêu nàng, đó là bởi vì nụ cười của nàng, có lẽ, từ lúc hắn lần đầu tiên nhìn thấy nàng, đã vì nàng mà trầm luân, đáng tiếc, hắn không phát hiện ra tình cảm của mình, đến bây giờ, hắn rốt cuộc hiểu rõ, hắn lúc trước tại sao lại không hề kháng cự tiếp nhận thánh chỉ tứ hôn của phụ hoàng, bởi vì, khi đó tim hắn đã vì tình cảm của chính mình mà chọn lựa.
Diệp Lạc thản nhiên cười, nhẹ xoay người, thân ảnh màu trắng mảnh khảnh, rất nhanh bay vút lên, đảo mắt biến mất sau bức tường cao cao của Diệp phủ, chỉ để lại một mùi hương thoang thoảng, quấn quýt thật lâu ở trong sân, không hề tản đi.
Tử Dạ nhìn phương hướng nàng biến mất, trong lòng hắn đau đớn không chịu được, trên khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra một nụ cười thoải mái, nụ cười này, dưới ánh mắt trời, càng thêm sáng chói bất phàm, tất cả u buồn, giống như nháy mắt bị nụ cười sáng lạn này xua tan.
Bên ngoài viện truyền đến một trận ầm ỹ, một thanh âm quen thuộc kêu khóc, mà Tử Dạ vẫn không để ý, qua một lúc lâu, hắn mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, sau đó mỉm cười xoay người, cất bước rời đi.
Trên trời không một gợn mây, ánh nắng chan hòa chiếu rọi trên một thân hoàng bào của hắn, làm hắn thoạt nhìn giống như đắm chìm trong thế giới tươi sáng.
Không yêu nàng
Edit : Muỗi Vove
Ở ngoài sân, Diệp Linh tóc tai bù xù, mặc y phục đỏ chót, đang đang dây dưa cùng đám thị vệ, cũng lớn tiếng tranh cãi ầm ĩ kêu khóc, chỉ thấy nàng bộ mặt dữ tợn vặn vẹo đối các thị vệ hét to :
-”Các ngươi buông ta ra, ta là hoàng hậu, các ngươi dám ngăn cản ta sao? Ta muốn giết các ngươi. . . . . Giết ngươi. . . . . . Các ngươi vì sao không cho ta qua? Các ngươi đừng tưởng ta không biết? Các ngươi là cùng một phe với con hồ ly tinh kia. . . . . . . . Là con hồ ly tinh đã câu dẫn Tử Dạ có phải hay không? Các ngươi mau buông. . . . . . . Buông. . . . . . Ta muốn đi giết hồ ly tinh. . . . . . . . .”
Diệp Linh tuy rằng liều mạng giãy dụa, nhưng đám thị vệ vẫn như cũ giữ chặt nàng không buông, xem bộ dáng điên cuồng của nàng, bọn họ làm sao có thể để nàng vào bên trong quấy rầy hoàng thượng? Bất quá, bọn họ cũng biết, Diệp phủ nơi này, cùng hoàng thượng quan hệ không đơn giản, cho nên bọn họ chỉ ngăn cản Diệp Linh, không cho nàng đi vào, cũng không có thương tổn nàng.
Ngay tại thời điểm Diệp Linh khóc rống không ngớt, bỗng nhiên một thanh âm âm trầm truyền đến :
-”Chuyện gì ầm ĩ thế?”
Theo thanh âm vừa hạ xuống, một thân ảnh áo tím từ trong viện đi ra, Tử Dạ xuất hiện trước mặt mọi người.
Bọn thị vệ thấy Tử Dạ, vội quỳ xuống hành lễ, chỉ có một thị vệ vẫn ngăn Diệp Linh lại.
Mà Diệp Linh vốn đang điên cuồng, sau khi nghe thấy giọng nói của Tử Dạ, liền ngơ ngác đứng tại chỗ, nàng không giãy dụa nữa, cũng không điên cuồng gào thét, nàng chỉ lặng yên nhìn Tử Dạ, giờ phút này nàng tuy rằng tóc tai bù xù, chật vật không chịu nổi, nhưng là, trong mắt của nàng không còn vẻ điên cuồng, mà đổi lại là một mảnh mê man.
Sau khi nghe đám thị vệ bẩm báo đơn giản, ánh mắt Tử Dạ rơi xuống trên người Diệp Linh, khi hắn thấy rõ ràng người trước mắt tóc tai bù xù, quần áo hỗn độn là Diệp Linh thì trong đáy mắt không khỏi hiện lên một chút phức tạp.
Hắn không dám tin, nữ nhân có khuôn mặt tiều tụy, mặc y phục đỏ chót trước mặt lại chính là Diệp Linh, nữ nhân thoạt nhìn cao quý xinh đẹp, từ khi nàng đâm bị thương Diệp Lạc, bị hắn nhốt vào địa lao, hắn vẫn chưa từng gặp qua nàng, bởi vì, hắn sợ hãi giây phút nhìn thấy nàng sẽ nhịn không được mà giết nàng.
Sau này, hắn nghe lời cầu xin của Diệp Lạc, không có giết nàng, hơn nữa, còn để cho Diệp Hạo đưa nàng ra khỏi cung, mang về Diệp gia, mặc dù là như thế, nhưng hắn lại không biết, nàng đã muốn điên điên, thậm chí còn rơi vào hoàn cảnh chật vật như thế.
Bây giờ nhìn thấy bộ dáng này của Diệp Linh, trong lòng Tử Dạ có điểm không phải tư vị, tuy rằng hắn hiện tại đã biết, cảm tình của mình đối với Diệp Linh không phải tình yêu, nhưng là, nàng chung quy cũng từng là nữ nhân của hắn, cho dù hắn hận nàng từng thương tổn Diệp Lạc, nhưng bây giờ Diệp Linh đã biến thành như vậy, thực ra hắn cũng có lỗi sai, nếu như hắn sớm một chút xác định rõ tình cảm của mình, sau khi lấy Diệp Lạc, hắn không cùng Diệp Linh giây dưa, như vậy, nàng cũng không trở thành như thế này.
Nghĩ đến đây, Tử Dạ thở dài một hơi, hướng tên thị vệ bên cạnh phân phó :
-”Đem nàng dẫn đi thôi, bảo người Diệp phủ hầu hạ nàng tốt một chút.”
Viên thị vệ tuân lệnh, đang muốn đem Diệp Linh dẫn đi, nhưng là, Diệp Linh vẫn đang đứng ngơ ngác, lại đột nhiên đẩy mạnh viên thị vệ ra, lảo đảo vài bước, nhìn Tử Dạ, hai mắt có điểm mê man, hai hàng nước mắt chậm rãi chảy xuống, thân thể của nàng run lên nhè nhẹ, mơ hồ không rõ nói :
-”Tử Dạ. . . . . . . . Là chàng sao. . . . . ? Chàng đến đón ta hồi cung sao. . . . . . . . . ?”
Viên thị vệ không cẩn thận bị Diệp Linh đẩy, thấy nàng lảo đảo đi về phía Tử Dạ, trong lòng không khỏi kinh hãi, lại xông lên phía trước, đem nàng ngăn lại.
Lần này, Diệp Linh cũng không nguyện ý bị hắn đụng tới, hét lên :
-”Ngươi buông!”
Một tiếng này, kêu rõ ràng vô cùng, lông mày nhăn lại dường như đang nén giận, bộ dáng không có nửa điểm điên cuồng.
Trong mắt Diệp Linh chợt thanh tỉnh, một chút đó cũng không qua được hai mắt Tử Dạ, hắn thản nhiên ra dấu cho đám thị vệ, lý bảo không cần giữ lấy nàng.
Viên thị vệ hiểu ý, buông tay khỏi người Diệp Linh, lặng yên lui về đứng một bên, hai mắt vẫn đang gắt gao nhìn thẳng Diệp Linh, trong lòng lo lắng nữ nhân điên này có thể hay không đột nhiên dữ dội lên, làm hoàng thượng bị thương, nếu như hoàng thượng bị thương, như vậy, bọn họ chỉ có thể ngửa cổ, chờ rơi đầu thôi!
Mà Diệp Linh cũng không có giống như suy nghĩ của đám thị vệ, nàng chính là, từng bước một, chậm rãi đi về phía Tử Dạ, ở khoảng cách vài bước chân với hắn thì ngừng lại, nàng kinh ngạc nhìn Tử Dạ, trong mắt không ngừng rơi lệ, thanh âm nghẹn ngào nói :
-”Tử Dạ. . . . . . Chàng rốt cục đến thăm ta. . . . . . . Chàng đến đón ta hồi cung sao. . . . . . . ?”
Nhìn bộ dáng này của Diệp Linh, Tử Dạ chỉ cảm thấy trong lòng nặng nề, hắn chậm rãi lắc lắc đầu, ôn tồn nói :
-”Linh Nhi, ngươi cùng trẫm, đã không thể quay về được như ngày xưa rồi, ngươi cần gì phải chấp nhất như vậy? Ngươi hẳn là đã sớm biết, người trẫm yêu thương không phải là người, mà là Lạc nhi, trừ bỏ Lạc nhi, trẫm sẽ không yêu bất kỳ ai khác!”
Diệp Linh cắn chặt lấy môi, nước mắt giống như chuỗi hạt đứt tuyến, từng giọt từng giọt theo gò má tiều tụy của nàng rơi xuống, qua thật lâu sau, nàng mới khàn giọng nói :
-”Vì sao? Tại sao lại là nàng ta? Tử Dạ, chàng nói cho ta biết. . . . . . . Nếu như lúc trước. . . . . Ta không có. . . . Không có tàn nhẫn sát hại con của chúng ta. . . . . . . Chàng có thể như vậy đối với ta sao. . . . . . . . ?”
Tử Dạ nhìn khuôn mặt đầy lệ của Diệp Linh, hắn cũng tự hỏi mình, nếu như lúc trước, Diệp Linh không bởi vì hãm hại Diệp Lạc, mà tàn nhẫn thương tổn tới hài tử của hắn và nàng, hắn sẽ yêu nàng sao? Không, nội tâm của hắn, cũng đang khẳng định nói cho hắn biết, cho dù Diệp Linh sinh hạ hài tử của hắn, hắn vẫn sẽ không yêu nàng, hắn sẽ lưu lại đứa nhỏ, nhưng là, hắn vẫn là sẽ không yêu nàng, bởi vì, Diệp Lạc trong lúc vô tình, đã chiếm cứ trái tim lạnh như băng của hắn.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 238
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 18:04
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

THÁI TỬ PHI THẤT SỦNG
Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Chương 214: Suy nghĩ của Diệp Linh 1

Thật lâu không nghe thấy Tử Dạ trả lời, biểu tình Diệp Linh có chút bất an cùng dồn dập, nàng thở hổn hển hai mắt gắt gao nhìn thẳng Tử Dạ, khẩn thiết nói :
-‘‘Tử Dạ, chàng nói cho ta biết, chàng vẫn còn yêu ta có phải hay không?
Tử Dạ nhìn bộ dáng điên cuồng của Diệp Linh, trong lòng khẽ thở dài một hơi, thản nhiên nói :
-‘‘Linh Nhi, ngươi trước về nghỉ ngơi đi thôi.’’
Nói xong Tử Dạ cũng không đợi Diệp Linh nói chuyện liền rảo bước rời đi.
Diệp Linh ngây ngốc nhìn thân ảnh Tử Dạ dần rời xa, trước mắt sớm đã bị bao phủ bởi một tầng hơi nước, qua một hồi lâu nàng chậm rãi xoay người hướng về phía ngược lại với Tử Dạ.
Giờ phút này nàng thoạt nhìn không có nửa điểm điên khùng, nàng nhẹ nhàng bước đi, gió thổi tung bộ quần áo đỏ chót cùng mái tóc hỗn độn của nàng, trên dung nhan tái nhợt tiều tụy là những giọt nước mắt tuyệt vọng.
Lúc này nàng vô cùng thanh tỉnh. Tại một khắc nhìn thấy Tử Dạ nàng đã muốn thanh tỉnh, có lẽ nàng căn bản không điên, bất quá nàng chính là không cam lòng, không cam lòng mà thôi.
Nhớ tới lúc trước nàng vẫn là một thiên kim tiểu thư được nâng niu trong lòng bàn tay, mà hắn cũng là một thiếu niên anh tuấn, nàng vẫn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy hắn, hình ảnh ấy mãi hiển hiện trong đầu nàng.
Tuổi mười sau trăng tròn, cái lứa tuổi đối với tình yêu vẫn còn mông lung mơ hồ, nàng nhớ rõ đó là một ngày trời xanh nắng ấm nàng ở hoa viên Diệp phủ thấy hắn đi cùng ca ca, hắn khi đó mặc một thân áo bào màu tím, dung nhan tuấn mỹ, trong ánh mắt mang theo một chút kiêu ngạo, mỉm cười hướng về phía nàng chậm rãi đi tới.
Nàng nhìn hắn nháy mắt hoa mắt, cảm giác trong lòng của nàng một khắc này không thể khống chế được nháy mắt bị thiếu biên kiêu ngạo này thu hút. Từ trước đến này nàng chưa từng có cảm giác này, có kinh hỉ có ngượng ngùng lại có càng nhiều là bất an.
Trước đây nàng từng vô số lần thử đoán thân phận của hắn, nàng nghĩ hắn chỉ là một thiếu gia công tử nhà giàu nào đó trong kinh thành, nhưng thật không thể tưởng được hắn dĩ nhiên lại là thái tử đương triều, thời điểm biết được điều này, trong nội tâm nàng lại kinh hỉ vạn phần, nàng vẫn luôn lo lắng thân thế của hắn không xứng với mình, mà nay lại biết được hắn là một thái tử cao cao tại thượng, nội tâm của nàng làm sao có thể không vui đây?
Nàng luôn tâm cao khí ngạo, hơn nữa bởi vì từ nhỏ bị ảnh hưởng bởi tính cách của Diệp phu nhân nên sớm đã biết cách tính toán người khác, khi biết được thân phận của hắn nàng đã quyết tâm phải có được hắn.
Thế nhưng nàng còn chưa có nghĩ qua phải gả cho ai làm vợ, bởi vì luận về tướng mạo cùng tài trí của bất cứ công tử thiếu gia nào ở kinh thành, nếu trở thành thê tử của những người đó là ủy khuất nàng, cho nên sau khi làm lễ trưởng thảnh, tuy rằng trong kinh thành người làm mối cơ hồ muốn đạp phá cửa Diệp gia, nhưng là nàng thủy chung luôn cảm thấy chướng mắt. Đơn giản bởi vì nàng muốn được gả cho vương tôn quý tộc, nàng muốn vươn đến vị trí quý nhân tôn quý.
Vì thế tại thời điểm biết được thân phận của hắn, nàng liền đem ánh mắt khóa ở trên người hắn bởi vì hắn là đương triều thái tử, sau này sẽ trở thành hoàng đế một nước, thân phận của hắn có thể đem nàng đến một vị trí không ai bằng. Huống chi hắn lớn lên tuấn mỹ mê người như thế, hết thảy đều khiến trong lòng nàng âm thầm cao hứng.
Cho nên nàng bắt đầu chủ động tiếp cận hắn, nàng tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng là từ nhỏ mẫu thân đã dạy nàng biết dùng cách nào để đi mê hoặc nam nhân, ở nàng hữu ý vô tình tiếp cận hắn quá nhiên ánh mắt của hắn nhìn nàng bắt đầu dần trở nên nhiệt liệt, tuy rằng hắn vẫn chưa thổ lộ với nàng điều gì, nhưng nàng biết kế hoạch của mình đã thành công.
Ngay tại thời điểm nàng âm thầm cao hứng, lại tổ chức thọ yến cho lão gia gia, càng bởi vì Diệp gia phú gia giàu có nhất nhì kinh thành, tuy rằng sẽ mời không ít khách nhân tiến đến chúc mừng nhưng hắn cũng được ca ca mời đến đây.
Vào ngày hôm đó người tỷ tỷ cùng cha khác mẹ đáng ghét nhất cũng xuất hiện, nàng ta so ra chỉ hơn nàng vài tháng nhưng dung mạo xấu xí, thái độ lạnh nhạt khiến nàng chán ghét, trong lòng nàng nàng chưa từng xem nàng ta là tỷ tỷ của mình, cho nên khi nàng biết được có người tỷ tỷ này tồn tại,nàng đối với nàng ta trừ bỏ hận cũng chỉ có thật sâu chán ghét.
Cho nên hôm thọ yến nàng cố ý ở trước mặt tân khách ra vẻ thân thiết giữ chặt tay nàng ta lớn tiếng gọi hai tiếng tỷ tỷ, bởi vì nàng ta rất xấu nên khi cùng nàng đứng chung một chỗ sẽ chỉ làm cho mọi người cảm thấy nàng ta đã xấu càng thêm xấu, mà nàng cùng nàng đứng chung một chỗ lại càng có thể cho thấy mỹ mạo của nàng không ai bằng.
Nàng thông minh lợi dụng điểm này thành công, phần đông tân khách đều chỉ trỏ bàn tán không thôi.
Ngay tại thời điểm nàng vui vẻ ra mặt thờ ơ lạnh nhạt nàng lại phát hiện hắn đang nhìn Diêp Lạc ánh mắt chuyên chú nhưng không giống như chê cười mà có càng nhiều hơn là kinh ngạc tìm tòi nghiên cứu, thậm chí nàng từ trong mắt hắn còn chứng kiến một tia thân thiết.
Không những thế ngoài hắn ra nàng thậm chí còn phát hiện ca ca của nàng cũng dùng một biểu tình phức tạp nhìn Diệp Lạc.
Suy nghĩ của Diệp Linh 2
Edit : Muỗi Vove
Sự quan tâm trong ánh mắt của bọn họ giành cho nàng ta khiến nàng phẫn nộ, chỉ bất quá là một nữ nhân xấu xí, có cái gì đáng để bọn họ quan tâm?
Ánh mắt của hắn chỉ giành cho mình nàng, nàng tuyệt đối không cho phép có bất luận kẻ nào đem hắn đoạt đi, lại càng không cho phép có người thu hút sự chú ý của hắn, cho dù là người tỷ tỷ xấu xí mà nàng luôn không để ý này cũng không được.
Bởi vì nàng chán ghét nàng ta, cái loại chán ghét xuất hiện ngay lần đầu tiên nàng nhìn thấy Diệp Lạc, bởi vì rõ ràng nàng ta chỉ là một nữ nhân xấu xí, dung mạo khó coi như vậy, tại sao lại có ma lực hấp dẫn, thậm chí so với người có mỹ mạo như nàng cũng mất đi ánh sáng ngày thường.
Nàng không thể dễ dàng tha thứ khi bị lu mờ bởi bất cứ người nào, bất cứ ai cũng không được phép chia sẻ hết thảy của nàng.
Cho nên nàng bắt đầu xa lánh nàng ta, lại dụng kế không ngừng mà hãm hại để nàng ta biết khó mà lui, sau khi thọ yến của gia gia kết thúc, lúc nàng ta rời đi nàng lại thấy ở trong mắt ca ca một chút phức tạp, ca ca đây là làm sao vậy? Chẳng lẽ hắn quên mất nàng và mẫu thân không thích nhất là nữ nhân này sao?
Nàng nhưng không nghĩ nhiều đến hàm ý trong ánh mắt của ca ca, bởi vì sự chú ý của nàng luôn ở trên người Tử Dạ,hắn cũng đang suy nghĩ gì khi nhìn cỗ xe đi xa dần, nàng nghe được hắn hướng ca ca hỏi thăm chuyện của Diệp Lạc, nàng nghe được hắn cười nói với Diệp Hạo: ngươi từ khi nào thì có một muội muội kỳ quái như thế?
Nghe được lời đó của hắn trong nội tâm nàng tức giận vô cùng, tưởng có thể lớn tiếng nói cho hắn biết: nàng ta không phải muội muội của ca ca ta, muội muội chỉ có một mình nàng thôi!
Thế nhưng nàng chưa kịp nói ra khỏi miệng nàng đã nhận được cái nhìn trách cứ của ca ca, trong nội tâm nàng cả kinh, chẳng lẽ những việc nàng làm ca ca đều biết cả sao? Trong khoảnh khắc đó trong lòng của nàng cực kỳ không thoải mái, từ nhỏ luôn được ca ca nâng niu làm sao có thể vì Diệp Lạc mà chỉ trích nàng?
Bất quá cho dù là ca ca có biết nàng cũng không sợ, nàng sợ cái gì? Diệp Lạc đã rời đi, về sau Diệp phủ vĩnh viễn chỉ có nàng Linh Nhi.
Nhưng là nàng sai lầm rồi, ngay sau thọ yến của gia gia không lâu, một đạo thánh chỉ nhất thời đem nàng đánh vào vực sâu.
Vốn khi nàng nghe được có thánh chỉ truyền tới Diệp gia trong nội tâm nàng vui mừng vạn phần, bởi vì nàng nghĩ đã đến lúc hắn tới đón nàng tiến cung, hắn từng đối với nàng đồng ý hắn sẽ lấy nàng, cho nàng một hôn lễ thật lớn, thế nhưng khi nàng vội vàng chạy ra ngoài cửa lớn, nàng không dám tin những gì mình nghe được, hoàng thượng tự mình tứ hôn nhưng là người cùng hắn không phải là nàng mà lại chính là nữ nhân xấu xí Diệp Lạc!
Điều này sao có thể? Nàng không tin, tuyệt đối không tin, nhất định đã có chỗ nào sai lầm rồi, là hoàng thượng nghĩ sai rồi!
Diệp Lạc hàng năm bên ngoài, trừ bỏ đêm thọ yến của gia gia nàng ta cho tới bây giờ vốn không xuất hiện trước mặt mọi người, hoàng thượng như thế nào lại nhận thức được người này? Nhất định là hoàng thượng nghĩ sai rồi, có lẽ người trên thánh chỉ là mình, nhất định là viết sai rồi! Nhất định là như vậy!
Cho nên nàng không để ý rụt rè nhắc nhở viên công công truyền chỉ, nói cho hắn biết vốn hẳn nên tứ hôn là nàng chứ không phải Diệp Lạc! Nhưng viên công công kia chỉ lạnh lùng nhìn nàng, còn dùng ngữ khí châm chọc tnói :
-‘‘Ta biết ngươi là Diệp gia nhị tiểu thư Diệp Linh, cho dù ngươi là muội muội của Thái Tử Phi tương lai cũng không thể cả gan làm loạn thánh chỉ như thế! Ý tứ của hoàng thượng rất rõ ràng, tứ hôn cho thái tử và Diệp gia đại tiểu thư Diệp Lạc! Được rồi, bảy ngày sau chính là đại hôn, Diệp phủ hẳn nên hảo hảo chuẩn bị đi là vừa!
Nói xong ông ta cũng không thèm liếc mắt nhìn nàng một cái mà lạnh lùng xoay người lên xe ngựa rời đi.
Nàng ngây dại đứng nguyên tại chỗ, nàng thật sự không thể tin được những gì chính tai mình nghe được, điều này sao có thể? Làm sao có thể? Ngôi vị thái tử phi không phải nên là của nàng sao? Làm sao có thể đột nhiên biến thành Diệp Lạc? Hoàng thượng làm sao có thể như vậy? Rõ ràng là nàng cùng hắn mới là lưỡng tình cùng vui vẻ, làm sao có thể biến thành nữ nhân xấu xí kia được?
Không! Nàng không chấp nhận! Tuyệt đối không thể chấp nhận! Vì chuyện này nàng chạy tới thư phòng muốn chính miệng hỏi ca ca đây là có chuyện gì, ca ca và hắn là huynh đệ tốt, ca ca nhất định sẽ biết!
Khi nàng đi đến thư phòng lại phát hiện ca ca cũng không ở nơi này, nàng cơ hồ lục tung toàn bộ Diệp phủ cuối cùng rốt cục nhìn thấy ca ca đang ngồi bên bờ ao, lặng lẽ không biết là đang suy nghĩ cái gì, khi nàng đi tới lại phát hiện hai con mắt của ca ca đỏ hồng giống như là vừa mới khóc!
Ca ca đây là như thế nào? Hắn đang khóc sao? Hắn vì ai mà khóc? Vì nàng sao? Nhưng là nàng bây giờ căn bản cũng không có tâm tư đi để ý tới sự khác thường của ca ca, nàng chỉ quan tâm đạo thánh chỉ kia có phải thật hay không, nàng chỉ quan tâm người hoàng thượng tứ hôn cho Tử Dạ có thật là Diệp Lạc hay không thôi!
Thế nhưng câu trả lời của ca ca lại làm nàng lạnh thấu tâm, nguyên lai đạo thánh chỉ kia là có thật! Điều này sao có thể? Tại sao có thể như vậy?
Nàng không để ý tới ca ca ở đằng sau lo lắng quát to, nàng phẫn nộ xông về phòng ngủ đem mọi thứ trong phòng phá nát, nàng không thể dễ dàng tha thứ, không thể dễ dàng tha thứ Diệp Lạc dám lấy đi tất cả mọi thứ của nàng! Tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ!
Sau đó nàng nhờ ca ca đưa cho hắn một phong thơ cầu hắn đến Diệp phủ một chuyến, nàng muốn đem những thứ thuộc về của mình hết thảy toàn bộ đoạt lại, nàng tuyệt đối không cho phép Diệp Lạc từ nay về sau một bước lên mây cưỡi trên đầu trên cổ nàng! Nàng ta chẳng qua chỉ là nữ nhi của một thị thiếp, là nữ nhân lớn lên ở nơi hoang dã, nàng ta dựa vào cái gì có thể trở thành thái tử phi cao cao tại thượng?


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 239
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 18:04
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

THÁI TỬ PHI THẤT SỦNG
Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Chương 215: Suy nghĩ của Diệp Linh 3(248)

Thư được gửi đi, ngày hôm sau hắn liền đến, trong lòng hắn quả nhiên là có nàng, bởi vì khi nhìn thấy dung nhan tuấn mỹ của hắn phẫn nộ đến cực điểm, trong nội tâm nàng âm thầm vui mừng nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ đau thương khóc lóc, nàng muốn hắn phải kháng chỉ.
Quả nhiên khi thấy nàng thương tâm khóc trong mắt của hắn có một tia đau lòng, hắn ôn nhu cầm tay nàng an ủi, cũng đối với nàng hứa hẹn nhất định sẽ thú nàng!
Nhưng cho dù có được lời hứa của hắn nàng vẫn không cam lòng, bởi vì hắn không đáp ứng nàng sẽ kháng chỉ, hắn làm sao có thể cúi đầu trước hoàng thượng như thế? Hắn nếu yêu nàng hẳn sẽ phản đấu hôn lễ với Diệp Lạc đến cùng mới phải chứ!
Nàng tìm mọi cách khóc lóc, làm nũng hòng khiến hắn đau lòng mà đi kháng chỉ nhưng hắn vẫn thủy chung trầm mặc, hắn chỉ nói với nàng rằng hắn không thể kháng chỉ nhưng hắn nhất định sẽ thú nàng! Ngụ ý cũng là hắn vẫn thuận theo ý chỉ hoàng thượng thú Diệp Lạc làm Thái Tử Phi mà hắn cũng sẽ lấy nàng nhưng nàng lại chỉ có thể là sườn phi của hắn!
Nàng phẫn nộ, nàng không cam lòng nhưng nàng lại phát hiện chính mình không có cách nào đi ngăn cản, hắn không phải yêu nàng sao? Hắn sao có thể nhìn nàng thương tâm mà vẫn kiên trì muốn kết hôn với nữ nhân xấu xí ấy?
Chỉ chớp mắt vài ngày trôi qua Diệp Lạc hồi phủ, dung nhan của nàng ta vẫn xấu xí kinh khủng, nàng ghê tởm nhìn thấy người trong phủ vì chuẩn bị cho chuyện chung thân của nàng ta mà tất bật bận rộn, trong lòng của nàng khó chịu giống như bị kim châm, nàng cũng đã không thể khống chế được tâm tình của mình chạy đến tìm Diệp Lạc mà hung hăng chỉ trích nàng ta, nói nàng ta không biết xấu hổ, nói nàng đoạt người trong lòng của nàng!
Trước mặt phụ thân, mẫu thân cùng tất cả mọi người trong Diệp phủ, nàng khóc đến lê hoa đái vũ thê lương mà tuyệt vọng, nàng muốn Diệp Lạc từ nay về sau sống cũng sẽ bị thế gian khinh thường!
Mục đích của nàng đã đạt, đến ngày đại hôn hết thảy toàn bộ Diệp phủ không có người nào đưa tiễn Diệp Lạc, trừ bỏ tỳ nữ mà nàng ta đem từ bên ngoài về!
Nhưng cho dù Diệp Lạc rời khỏi Diệp phủ, trong lòng nàng vẫn có một nỗi hận khó hiểu, bởi vì Diệp Lạc một thân hỷ phục đỏ chót làm nhói mắt của nàng! Bộ hỷ phục tinh xảo kia vỗn thuộc về nàng, tại sao lại khoác lên trên con người xấu xí kia?
Trong một khắc nàng cơ hồ muốn xông tới đem bộ hỷ phục xé rách! Thế nhưng nàng đã không làm, bởi vì hành động đó không phù hợp với con người bên ngoài ôn nhu như nước của nàng ở trước mặt mọi người.
Nàng xông về phòng ngủ tìm một con dao gọt hoa quả hung hăng cứa một đường trên cổ tay trắng noãn của mình, máu tươi nhanh chóng nhiễm đỏ mắt của nàng, nhưng là nàng lại điên cuồng cười thành tiếng, tiếng cười của nàng làm kinh động tỳ nữ bên ngoài cùng toàn bộ Diệp phủ, mẫu thân đau lòng nàng ôm chặt lấy nàng ép ca ca tiến cung đem chuyện nàng tự sát nói cho hắn biết.
Nàng tinh tường nhìn thấy trong mắt ca ca hiện lên một chút do dự cùng đau đớn, nhưng sau cùng ca ca vẫn sai người truyền tin vào hoàng cung, nàng dùng khăn thêu trắng noãn che đi máu tươi đầm đìa trên miệng vết thương, khóe môi gợi lên một nụ cười đắc ý.
Giờ lành đã đến, kiệu hoa đỏ chót dưới sự chỉ trỏ của mọi người hướng hoàng cung đi đến, lúc này khi bóng dáng của nó còn chưa biến mất đột nhiên một chiếc xe ngựa xa hoa vội vàng chạy tới Diệp phủ vô tình lướt qua đội ngũ đón dâu.
Hắn đến đây bởi vì hắn đúng như suy nghĩ của nàng không muốn đi đón dâu, biểu tình của hắn khẩn trương ngồi ở bên người nàng, nhìn vết thương trên cánh tay nàng còn chưa khô máu, vẻ mặt hắn vô cùng áy náy, nàng còn bắt gặp trong ánh mắt hắn là nồng đậm yêu thương!
Nàng ngoài mặt giả vờ rơi lệ vùi sâu trong lồng ngực hắn nhưng trong nội tâm lại đang đắc ý cười Diệp Lạc cho dù được hoàng thượng tự mình tứ hôn Thái Tử Phi thì thế nào? Nàng ta vẫn bại ở trong tay nàng, bởi vì nàng mặc dù không có thân phận thái tử phi nhưng nàng có được trái tim của hắn, còn Diệp Lạc thì sao, chẳng qua chỉ là một thái tử phi hư danh bị thế nhân khinh thường mà thôi!
Giống như nàng suy nghĩ, từ lúc đại hôn cho đến khi trời tối hắn cũng không có rời khỏi nàng nửa bước mà là đáp ứng yêu cầu của nàng ở lại.
Cho dù hắn không ngủ lại ở trong phòng nàng nhưng chỉ cần hắn lưu lại không trở về cung động phòng với Diệp Lạc cũng đã đủ rồi.
Đêm hôm đó nàng thật lâu không thể đi vào giấc ngủ, nàng đang tính toán làm thế nào mới có thể đem những thứ vốn thuộc về mình tây toàn bộ đoạt lại, trong đêm khuya ca ca lại nằm ngoài dự kiến xuất hiện ở trong phòng ngủ của nàng.
Ca ca nhìn nàng, ánh mắt đầy chỉ trích trách mọc, nói rằng nàng đã thay đổi! Nàng cười lạnh, nàng thay đổi sao? Không, nàng không thay đổi nàng, bản chất của nàng vốn là như vậy, chỉ là ca ca căn bản không có phát hiện ra thôi!
Hắn hiện tại đến chỉ trích nàng là vì Diệp Lạc sao? Hắn nhìn ra cái gì? Nhìn ra dụng tâm của nàng sao? Nhưng hắn thân là ca ca của nàng, hắn làm sao có thể vì nữ nhân xấu xí đó mà đến chỉ trích nàng? Nàng mới là muội muội ruột của hắn, không phải sao? Diệp Lạc chẳng qua chỉ là đứa nhỏ do thị thiếp sinh ra, chỉ có nàng mới là ruột thịt của hắn!
Đối với chỉ trích của ca ca nàng căn bản là chẳng thèm để tâm, ai cũng không thể đem những thứ thuộc về nàng cướp đi, cho dù người kia có là ca ca của nàng cũng không được!
Đối mặt với ánh mắt châm chọc của ca ca, hơn nữa trong mắt hắn còn hiện lên một tia thương hại, hắn đang làm cái gì? Hắn thấy nàng đáng thương sao? Hay là đang thương hại Diệp Lạc? Nàng chợt phát hiện tại nàng chán ghét ca ca dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng.
Bởi vì người đáng thương không phải là nàng, mà hẳn phải là nữ nhân xấu xí kia mới đúng! Không phải sao? Trong nội tâm nàng phẫn nộ, nàng lạnh lùng nhìn ca ca nói: ta muốn nàng về sau sống không bằng chết!
Suy nghĩ của Diệp Linh 4
Edit : Muỗi Vove
Nghe xong những lời này của nàng trên mặt ca ca xẹt qua một chút thống khổ, hắn lẳng lặng đứng ở nơi đó như có điều muốn nói lại thôi, cuối cùng lựa chọn trầm mặc rời đi.
Nàng nhìn theo bóng lưng cô tịch của ca ca trong lòng có cảm giác như được trả thù, nàng cũng không biết vì sao nàng lại có cảm giác như thế? Chẳng lẽ là vì ca ca đứng ra bênh vực cho nữ nhân xấu xí mà nàng ghét nhất sao?
Nàng chậm rãi nhắm hai mắt lại, chuyện của người khác nàng không muốn biết cũng chẳng có hứng thú tìm hiểu, cho dù hắn là ca ca của nàng cũng đừng mơ tưởng có thể thay đổi được quyết định của nàng.
Sau ngày nàng khóc thương tâm muốn chết Tử Dạ rốt cục không đành lòng đem nàng mang vào hoàng cung, đúng vậy đây là kết quả nàng muốn thấy nhất, chỉ có vào hoàng cung kế hoạch của nàng mới có thể từng bước một tiến hành.
Ở thánh điện, thời điểm nàng nói dối nàng thấy trong mắt hắn hiện lên một chút kinh ngạc, hắn kinh ngạc vì nàng nói dối sao? Có lẽ là thế nhưng nàng nhất định phải nói dối, nàng vốn không trông cậy có thể lừa được hắn, bởi vì hắn cùng với nàng trong lúc đó căn bản không phát sinh cái gì, người nàng muốn gạt chính là hoàng thượng và Diệp Lạc, nếu không nói dối hoàng thượng lão gia hỏa kia như thế nào có thể đồng ý để nàng tiến cung?
Hết thảy đều rất thuận lợi, nàng âm thầm châm ngòi cho những mâu thuẫn của hắn và Diệp Lạc, quả nhiên hắn càng ngày càng chán ghét nàng ta, nhìn hắn tra tấn Diệp Lạc trong lòng của nàng quả thực thống khoái vô cùng, đây là kết quả nàng mong muốn nhất, không ai có thể đoạt đi bất cứ thứ gì của nàng? Nổi thống khổ của nàng ta giờ mới bắt đầu, nàng muốn Diệp Lạc cũng như mẫu thân vô dụng của nàng ta chậm rãi bị trượng phu của mình tra tấn đến chết!
Nàng thông minh biết lời nói dối có thể duy trì nhất thời nhưng không có thể duy trì lâu dài, cho nên nàng dụng kế làm cho mình chân chính trở thành người của hắn, thế nhưng sau đó nàng lại trông thấy hắn và Diệp Lạc ôm hôn trong ngự hoa viên, thật sự khiến nàng hận chết đi.
Hắn không phải yêu nàng sao? Hắn làm sao có thể chạm vào người Diệp Lạc? Hắn hôn nàng ta biểu tình say mê như thế khiến lòng nàng nhói đau, hắn phản bội nàng, hắn làm sao có thể phản bội nàng? Hắn là của nàng, hắn làm sao có thể đi hôn nữ nhân xấu xí kia?
Nàng hận, nàng không cho phép bất cứ ai phản bội nàng, quản chi là hắn, nếu đã phản bội nàng như vậy hắn nên nhận sự trừng phạt bao gồm cả Diệp Lạc!
Trong lúc tức giận nàng đã làm ra một việc khiến cả đời này vô cùng hối hận, nàng đã tự tay giết đứa nhỏ của mình và hắn, nàng làm như vậy là vì muốn đem tội danh này đổ lên đầu Diệp Lạc, cũng thuận lợi trả thù hai người đó.
Nhưng là nàng sai lầm rồi, nàng không nên ra tay sát hại con của mình, nàng mất đi đứa nhỏ cũng mất đi hắn, nhưng Diệp Lạc vẫn không tổn hao chút nào, nàng ta vẫn là một Thái tử phi cao cao tại thượng, còn nàng, nàng đang sống từng ngày trong bất an.
Hắn bắt đầu thay đổi thái độ với nàng, cũng đối nàng lãnh đạm, nàng hối hận, nàng hối hận chính mình giết đứa nhỏ, nếu đứa nhỏ còn sống, như vậy hắn còn có thể đối xử như thế với nàng sao?
Nàng không thể chịu đựng được cảnh bị hắn vắng vẻ, nàng muốn vãn hồi trái tim của hắn, thời điểm biết được hắn đáp ứng cùng mình lên núi Thiên Hoa cầu con nàng mừng rỡ như điên, mà nàng lại trăm triệu không ngờ chuyến đi này sẽ xảy ra nhiều biến cố như vậy.
Khi ở trên núi Thiên Hoa gặp thích khách, nàng cho là hắn đã chết, nàng tuy rằng sợ hãi nhưng cũng không thương tâm, nhất là khi hồi cung biết được Diệp Lạc bị chết cháy ở Ly cung, Ly cung bây giờ cũng trở thành một đống phế tích, trong lòng nàng quả thật âm thầm cao hứng.
Trong lòng nàng biết đã không có hắn nàng ở trong cung sẽ rất khó để tiếp tục sinh tồn, nhưng chuyện đó cũng không làm khó được nàng, đối với người được xưng tụng là đệ nhất mỹ nam ứng Vương trong tình thế bắt buộc nàng phải dùng mỹ mạo của mình làm vũ khí.
Nhưng là nàng trăm triệu thật không ngờ, việc nàng cố ý tiếp cận Ứng Vương lại rước thêm muôn vàn nhục nhã!
Nàng không cam lòng, nàng tức giận căm phẫn, càng khiến nàng không thể chịu được là người mà Ứng vương gia yêu lại vẫn là Diệp Lạc, nàng ta có gì tốt ?Nàng mọi thứ cũng không bằng nàng ta, điều làm nàng phẫn nộ oán hận đó là Diệp Lạc cư nhiên không chết! Nếu biết nàng ta vẫn đang ở lãnh cung bình an vô sự. Nàng tuyệt đối sẽ không hành động như vậy! Tuyệt đối sẽ không!
Nàng mất đi lý trí một lần lại một lần thất bại, oán hận chồng chất lên oán hận làm nàng bắt đầu điên cuồng mà trở nên liều lĩnh, rốt cục Diệp Lạc bị vu cho tội bất trinh, tội danh này sẽ khiến nàng ta bị đánh thăng vào địa lao, chiến thắng đã nằm trong tay nàng!
Khi nàng biết được Diệp Lạc bị áp giải đến Hình đường nàng liền khẩn cấp đi xem, nàng muốn tận mắt chứng kiến nàng ta bị đánh tiến vạn kiếp bất phục!
Nhưng là khi nàng chạy tới Hình đường, hết thảy xảy ra trước mắt đập tan mộng đẹp của nàng. Không, nàng không tin, nàng không tin!
Nàng không thể chấp nhận sự thật này, nàng càng không cách nào chịu được ánh mắt lạnh như băng của hắn nhìn nàng, hắn ở trước mắt nàng đem Diệp Lạc ôm vào trong ngực, hơn nữa còn dùng ngữ khí nhỏ nhẹ khẩn cầu nàng ta đừng rời đi, hắn gọi nàng ta là Lạc nhi, Lạc nhi!
Hắn làm sao có thể đối xử với nàng như thế? Hắn làm sao có thể yêu Diệp Lạc? Hắn làm sao có thể? Hết thảy trước mắt đâm thật sâu vào mắt nàng, nàng không cam lòng, nàng tuyệt đối không chấp nhận kết quả như vậy, tại đây trong một khắc nàng giống như thấy được nụ cười lạnh của hắn, ca ca cười nhạo còn có biểu tình châm chọc trên mặt Diệp Lạc!


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 240
Thời Gian: Thứ 5, 27/03/2014, 18:04
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

THÁI TỬ PHI THẤT SỦNG
Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Chương 216: Suy nghĩ của Diệp Linh 5

Nàng mất đi hết thảy nhưng nếu như nàng không có được người khác cũng đừng mơ tưởng chiếm được, đặc biệt là Diệp Lạc! Cho dù phải rơi vào địa ngục nàng cũng muốn kéo nàng ta theo!
Khoảnh khắc nàng dùng chủy thủ đâm vào lưng của Diệp Lạc nàng nghe thấy rõ ràng âm thanh sắc nhọn cắm vào sâu trong da thịt, lần này nàng đãdùng hết khí lực toàn thân.
Nhìn máu tươi tràn ra nàng nhưng lại có vô cùng khoái ý, nàng đã chết tất cả cũng coi như đã xong! Nàng ta mơ tưởng đoạt đi bất cứ cái gì ha ha!
Nàng thấy sự kinh hoảng trong mắt hắn, hắn đang sợ hãi người đàn bà kia chết đi sao? Nàng tự tay giết chết Diệp Lạc, đó cũng chính là lời tuyên chiến của nàng, là đòn phủ đầu cho sự phản bội của hắn, nếu hắn yêu nàng ta hắn sẽ vĩnh viễn không bao giờ chiếm được!
Ánh nắng vàng nhạt chiếu xuống khiến thân ảnh nàng kéo dài, biểu tình nàng dại ra lảo đảo từng bước, một cơn gió thổi qua làm mái tóc vốn đã hỗn độn càng thêm bay tán loạn, nước mắt chảy dài trên gương mặt tái nhợt vô thần, tất cả là một nỗi hối hận cùng không cam lòng.
Nàng vô thức đi đến bên hồ, nhìn mặt nước phẳng lặng nàng đột nhiên nhớ đến đây là nơi mà nàng lần đầu tiên nhìn thấy hắn, hôm đó bầu trời cũng trong xanh như thế này, từng cơn gió nhẹ thổi qua một thân áo bào của hắn, nàng vẫn nhớ rõ như in nụ cười của hắn khi bước về phía nàng.
Trong khoảnh khắc cả người hắn cơ hồ cùng đóa sen màu hồng nhạt dung hòa vào một chỗ, nàng mỉm cười nhìn hắn chợt phát hiện trong mắt hắn có một chút kinh diễm.
Nàng chợt phát hiện nguyên lai mình đã yêu hắn ngay lần đầu tiên ấy, tình yêu của nàng đã vì thân phận của hắn mà biến hóa, quyền lực quả thật là một liều thuốc độc!
Quyền lực làm nàng tự tay giết chết tình yêu của mình, cừu hận cùng ghen tị đem nàng đẩy đi thật xa, giờ phút này nàng bỗng nhiên phát giác chính mình thật là ngu ngốc, chỉ vì những thứ hư vô mộng ảo mà tự tay chôn vùi tình yêu của mình cũng đẩy người mình yêu nhất vào vòng tay kẻ khác.
Nếu, nếu có thể quay lại, nàng sẽ không oán hận bất luận kẻ nào cũng không vọng tưởng những thứ mãi mãi không có được, nàng sẽ chỉ yêu hắn chỉ thương hắn! Nhưng là hiện tại hết thảy đều đã quá muộn rồi.
Hắn đã yêu người khác, hắn không hề yêu nàng, có lẽ hắn cho tới bây giờ vốn không có yêu nàng, chính khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Lạc trong lòng hắn đã không còn có nàng nữa rồi!
Cõi lòng đau đớn làm sắc mặt tái nhợt của Diệp Linh càng trở nên hơn trắng bệch, hai mắt nàng vô thần nhìn ngọn gió lay động trên mặt hồ, lệ vẫn vô thức chảy xuống.
Trong đầu nàng như vẫn truyền đến giọng nói ôn hòa của hắn: Linh Nhi ngươi cùng trẫm đã không thể quay về như trước được nữa rồi, ngươi cần gì phải chấp nhất như vậy? Ngươi hẳn là đã sớm biết người trẫm yêu không phải người mà là Lạc nhi, trừ bỏ nàng trẫm sẽ không thể yêu thêm một ai khác!
Nàng sớm đã biết, không phải sao? Trừ bỏ nàng ta hắn sẽ không yêu bất luận kẻ nào, hắn sẽ không yêu nàng, nàng có muốn quay về như trước cũng không được!
Hắn quá tàn nhẫn, thật sự quá tàn nhẫn, hắn vì sao ngay cả hi vọng cuối cùng cũng không cho nàng? Quản chi là lừa gạt, chỉ cần hắn nói hắn từng yêu nàng, trong lòng của nàng cũng sẽ không giống hiện tại thống khổ như vậy, hắn tại sao lại phải tàn nhẫn như thế? Hắn tại sao đột nhiên xuất hiện thức tỉnh tâm trí nàng? Nếu hắn không thương nàng như vậy nàng nguyện ý vĩnh viễn phát điên, như vậy ít nhất nàng không nhớ hết thảy những thống khổ trong quá khữ, nàng có thể lừa dối bản thân minh, sống trong một thế giới vọng tưởng.
Thế nhưng hắn xuất hiện làm xáo trộn hết thảy những ảo tưởng của nàng, tâm trí nàng nháy mắt thanh tỉnh, nàng nhớ lại tất cả bảo gồm những kỷ niệm ngọt ngào cũng như thống khổ đã từng trải qua, nàng không thể thừa nhận chính mình thất bại, nàng không thể chấp nhận kết quả như vậy.
Thần trí của nàng quả thực đã thanh tỉnh, thanh tỉnh đến mức nàng cảm thấy tim mình như đang đổ máu, thanh tỉnh đến nỗi một sự kiện đều xuất hiện rõ ràng trong đầu nàng.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên để khuôn mặt mình đắm chìm trong ánh mặt trời ấm áp, cảm thụ cảm giác yên bình, nàng nhắm hai mắt lại, nàng thậm chí có thể cảm giác được ánh mặt trời có thể xuyên thấu qua cơ thể, khóe miệng lộ ra một nụ cười trước nay chưa từng có.
Diệp Linh một thân y phục đỏ chót đứng lặng yên trong gió, vườn hoa không một bóng người, ánh sáng chiếu lên người nàng giống như nhiễm đầy máu tươi.
Trong lúc hoảng hốt nàng giống như nhìn thấy hắn y phục tung bay mỉm cười hướng nàng chậm rãi đi tới, trong mắt chứa đầy ôn nhu.
Nhìn thấy nụ cười của hắn lòng nàng tràn đầy vui mừng muốn ngay lập tức chạy đến bên hắn.
Trên mặt nàng nở một nụ cười hạnh phúc, thân thể nàng trong không trung như một bức tranh diễm lệ nhẹ nhàng tung xuống, chỉ nghe ùm một tiếng mặt hồ biến động, màu đỏ dần dần nhập vào một với dòng nước xanh rất nhanh liền mất đi bóng dáng.
Nước trong hồ khôi phục lại sự yên tĩnh vốn có, gió thổi nhẹ làm nụ hoa khẽ lay động.
//Dù Diệp Linh có đáng ghét đến cỡ nào cũng không bì được với Hương Linh, hơn nữa những gì Diệp Linh phải trả giá cũng đủ rồi, không phải sao? Chỉ cần để Diệp Linh sống ở Diệp phủ, thời gian nguôi ngoai thì bắt đầu làm lại từ đầu. Đằng này vừa nhận ra lỗi lầm của mình, ân hận về hết thảy lại để Diệp Linh chết như thế, cũng mẹ kế quá rồi//
Ám toán
Edit : Muỗi Vove
Màn đêm buông xuống.
Ở một nơi hẻo lánh trong kinh thành, trong một cái sân cũ nát, một nam nhân vận y phục màu trắng dung nhan tuấn mỹ lẳng lặng yên ngồi trên ghế tử đàn, trên bàn đặt một chén trà nóng, hương trà vương vất trong không khi.
Bạch y nam tử hai hàng lông mày nhíu chặt phảng phất như có vô vàn tâm sự, ánh mắt hướng ra bên ngoài nhìn đến xuất thần.
Một bóng người màu đen vô thanh vô tức bay xuống sau đó rất nhanh vào trong sân.
Hắc y nhân nhẹ nhàng xuất hiện trước mặt bạch y nam tử.
Nhìn thấy hắc y nhân đột nhiên xuất hiện bạch y nam tử cũng không lấy gì làm ngạc nhiên, hắn chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn hắc y nhân, cao giọng hỏi :
-‘‘Thế nào?’’
Hắc y nhân biết bạch y nam tử tâm trạng không tốt, thân thể không khỏi run lên nhè nhẹ, hắn cúi đầu xuống không dám chống lại ánh mắt của bạch y nam tử nói :
-‘‘Công tử, Sở Hoàng đã được Tử Dạ đưa về hoàng cung rồi! Thuộc hạ nhận được tin tức địa điểm hai người gặp nhau là ở Diệp phủ, hơn nữa còn được Tử Dạ trực tiếp đi đón! Công tử. . . . .’’
Nói tới đây hắc y nhân hơi chần chờ một chút, lại nói :
-‘‘Công tử, thuộc hạ cảm thấy chúng ta giống như đã trúng bẫy của Tử Dạ. . . . . . . .’’
Trên mặt bạch y nam tử hơi run rẩy một chút, đôi mày kiếm càng thêm nhíu chăt, hắn ngắt lời hắc y nhân, trầm giọng nói :
-‘‘Bẫy? Đây là có chuyện gì?’’
Hắc y nhân cúi đầu xuống nói :
-‘‘Thuộc hạ phát hiện chuyện Sở hoàng trên đường đi bị cướp Tử Dạ giống như đã nắm rõ trong lòng bàn tay, công tử không thấy có điểm kỳ quái sao? Vì sao sau khi đoàn người Sở Hoàng bị chặn lại, Tử Dạ cũng không phái người đi tìm kiếm mà lại trực tiếp dẫn theo một đội tinh binh đến Diệp phủ? Cho nên thuộc hạ hoài nghi đây căn bản là một cái bẫy mà Tử Dạ đã bố trí sẵn!’’
//Bây giờ thì rõ rồi nhé, Tử Ảnh đúng là vẫn có lòng cướp ngôi vua, chỉ là bị Dạ ca tương kế tựu kế một mũi tên bắn hai con chim thôi//
Nghe xong những lời này của hắc y nhân bạch y nam tử qua một hồi lâu vẫn không có nửa điểm phản ứng, hắn chỉ lạnh lùng nhếch lên một nụ cười lạnh, liếc mắt nhìn hắc y nhân nói :
-‘‘Sự tình chưa chắc là như thế! Hừ, mặc dù có thể như ngươi nói đây có lẽ là một âm mưu nhưng đây không hẳn là cái bẫy hắn đặt ra, mà là có người ở giúp hắn đó thôi!’’
Nói xong trong mắt bạch y nam tử xẹt qua một tia mất mát không dễ nhận thấy, hắn lặng yên nhìn về phía bầu trời đen nhánh, hai tròng mắt mơ hồ lộ ra một tia thống khổ.
Hắc y nhân không chú ý tới biểu tình của bạch y nam tử, hắn nghe xong lời này không hiểu nói :
-‘‘Ý của công tử là đám người ở trong rừng đem Sở Hoàng cứu đi, bọn họ không phải là người của Tử Dạ sao?’’
Bạch y nam tử vẫn thản nhìn nhìn bầu trời đen kịt bên ngoài, qua một lúc lâu mới nói :
-‘‘Nàng đi cứu Sở Hoàng chứng thật là vì Tử Dạ nhưng cũng là do nàng tự nguyện, chỉ sợ trong đó còn một nguyên nhân nào khác! Nàng đúng là vẫn không bỏ xuống được không phải sao?’’
Nói xong những lời cuối cùng thanh âm hắn ngày càng nhỏ, mơ hồ như tự nói với chính mình.
Hắc y nhân không biết những suy nghĩ trong lòng bạch y nam tử, cho nên hắn đối với những câu nói này cảm thấy kỳ quái vạn phần, nhịn không được hỏi :
-‘‘Công tử, người biết những người này?’’
Bạch y nam tử thu hồi ánh mắt, hắn liếc nhìn hắc y nhân một cái cũng không có trả lời mà chậm rãi nâng chén trà bạch ngọc nhẹ nhàng vuốt vuốt, hai tròng mắt dưới ánh nến tản mát ra quang mang khiến người ta nhìn không thấu.
Hắc y nhân thấy bạch y nam tử không trả lời cũng không dám hỏi gì nhiều, chỉ lặng yên đứng ở một bên, không biết vì sao hắn đột nhiên cảm giác được trên người công tử bao phủ một tầng khí tức bi thương nhìn không tới sờ không được.
Qua thật lâu sau bạch y nam tử mới trầm giọng nói :
-‘‘Nếu Sở Hoàng đã muốn rơi vào tay Tử Dạ, như vậy lợi dụng Sở Hoàng áp chế Tử Dạ, con đường này cũng đã không thể thực hiện được, hừ xem ra Tử Dạ hắn muốn đấu với bản công tử đến cùng, ngay cả hôn lễ của hắn và Hương Linh công chúa căn bản chính là một âm mưu, mục đích của hắn làm như vậy chẳng qua vì muốn dẫn dụ Sở hoàng đến Tây Lương quốc thôi! Hắn cùng với bản công tử ý tưởng giống nhau, khống chế Sở Hoàng lợi dụng binh lực Sở quốc! Chính là hắn cũng quá xem thường bản công tử rồi, cho dù hắn có khống chế được Sở Hoàng thì có thể làm được gì? Nếu bản công tử đem tin tức Sở Hoàng bị nhốt ở Tây Lương quốc truyền đến hoàng cung Sở quốc, không biết thái tử Sở quốc sẽ như thế nào? Ha ha!’’
Nói xong bạch y nam tử cất tiếng cười to.
//Ta nói quá nham hiểm//
Tiếng cười âm lãnh của bạch y nam tử làm hắc y nhân run nhè nhẹ. Hắn cúi thấp đầu không dám nói lời nào.
Qua một hồi lâu bạch y nam tử mới ngưng tiếng cười, hắn quay đầu hướng hắc y nhân phân phó :
‘‘Ngươi sáng mai liền dẫn theo vài người đến Sở quốc đem tin tức này tiết lộ cho Sở quốc thái tử biết, giao cho hắn một phong thơ. Mặt khác đem mật hàm này đưa đến tận tay đám phản quân đóng trong thành! Rõ chưa?’’
Nói xong bạch y nam từ lấy từ trong ngực áo ra hai phong thư tùy tay giao cho hắc y nhân.
Hắc y nhân biểu tình cung kính tiếp nhận mật hàm cẩn thận bỏ vào trong ngực, sau đó giống như lúc đến vô thanh vô tức phi thân ra ngoài, thân ảnh rất nhanh liền biến mất trong đêm tối.
Bạch y nam tử nhìn theo phương hướng hắc y nhân biến mất khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh, hắn nhìn ra bầu trời đen nhánh ngoài cửa sổ, tròng mắt đen hiện lên một tia tàn nhẫn: Tử Dạ, ta nói rồi ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi, ngươi cho là Sở Hoàng rơi vào trong tay ngươi là ngươi có thể thắng sao? Nếu Sở hoàng trong tay ngươi đã hết giá trị lợi dụng thì sao? Đối mặt phản quân cùng Sở quốc giáp công ngôi vị hoàng đế này của ngươi còn có thể ngồi được bao lâu? Lạc nhi a Lạc nhi, ta thật sự đối với nàng quá mức thất vọng rồi, đến lúc này mà nàng vẫn còn muốn giúp hắn sao? Chỉ sợ đến lúc đó cho dù nàng dốc hết toàn lực Thủy Vân cung cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn chết ở trước mặt nàng thôi!
//Không còn gì để mà nói, sao không có gạch ở đây nhỉ, ta sẽ ném thẳng vào mặt Tử Ảnh//


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Cổ Đại » Thái Tử Phi Thất Sủng Full (Nhược Nhi Phi Phi)
Page 48 of 60«1246474849505960»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Thái Tử Phi Thất Sủng Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Thái Tử Phi Thất Sủng Full Tiểu Thuyết Cổ Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook