Chỉ Là Hoàng Hậu Full (12) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Cổ Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Chỉ Là Hoàng Hậu Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 12 of 15«12101112131415»
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Cổ Đại » Chỉ Là Hoàng Hậu Full (Vu Tình)
Chỉ Là Hoàng Hậu Full
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 56
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:44
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

“Bệ hạ, có cần phái người đến huyện Đắc Khánh?”

“Chắc chắn phải vậy. Các ngươi lui xuống trước cả đi.”

Sau khi thái giám, cung nữ cùng người kỵ binh kia yên lặng rời đi, Lâm Tú lại thấp giọng nói:

“Bệ hạ, vừa rồi người đã suy nghĩ suốt một nén nhang.”

* Tầm 15 phút.

Lý Dung Trị ngẩn ra. Suy nghĩ suốt một nén nhang? Hắn lại tưởng chỉ mới một lát, khó trách kỵ binh kia lại có chút sợ hãi.

Hắn suy nghĩ cái gì? Hắn nhớ lại, nhưng làm sao cũng không thể biết được đến tột cùng là vừa rồi mình đã nghĩ ngợi những gì.

“Bệ hạ?”

Hắn liếc về phía Tiền Lâm Tú, lặng yên một hồi, mới nói:

“Năm đó ta ở Tây Huyền, là Tiền Lâm Tú cậu tự thỉnh thánh chỉ, cùng ta đi qua. Minh Nguyệt cũng cam nguyện lẻn vào Túy Tâm Lâu làm một tiểu quan không bán thân. Hai người xem như những kẻ ta tin cậy nhất…”

“Thần nguyện cùng Minh Nguyệt tự mình tới huyện Đắc Khánh một chuyến, chắc chắn sẽ đem hoàng hậu bệ hạ trở về.”

“Nếu nàng không chịu trở về… Cậu hãy nói cho nàng ấy, bốn năm qua ta chưa hề nghiêm túc thực hành ước muốn của nàng, một lòng chỉ muốn phát triển Đại Ngụy đến thịnh vượng như lúc xưa, sau khi nàng trở về, ta chắc chắn sẽ làm theo lời nàng ấy, già chậm hơn so với nàng, sống lâu hơn so với nàng, cậu… nhớ khuyên nàng nhiều một chút.”

Lâm Tú quỳ trên mặt đất, ngay cả đầu cũng không dám ngửng. Hai bàn tay chống hai bên không ngừng run rẩy, khóe miệng cũng run run, đôi mắt thanh tú ửng hồng. Từ nhỏ đến lớn, cậu chưa bao giờ gặp được người nào bị đá lấp mà có thể còn sống đi ra, bệ hạ làm sao không biết? Làm thế nào không biết? Bất kể là ở Đại Ngụy hay Tây Huyền, đều không thể gặp được người như vậy.

Rõ ràng nếu mang về được… chỉ có thể là xác chết, bệ hạ lại ra lệnh cho cậu như vậy, cậu có thể làm thế nào?

… Nỗi lòng của bệ hạ, đã được thanh minh sao?

Cậu không dám hỏi, càng không dám nói, thần sắc hoảng hốt khi bệ hạ chợt nghe thấy Từ Đạt bị vùi lấp, so với mười năm trước bệ hạ còn nhỏ nghe tin về sư phụ thì giống nhau như đúc. Mắt như trăng khuyết, khóe miệng khẽ cong, thoạt nhìn rõ ràng là đang cười, nhưng tất cả tình cảm trong mắt đều vụn nát, rỗng toác đến nỗi không bao giờ gặp được một tia yêu mến nào nữa.

Cậu biết, ngay cả cậu và Minh Nguyệt, bệ hạ cũng không cách nào tin tưởng hoàn toàn. Không phải các cậu không đáng tin cậy, mà là cảnh ngộ lúc bệ hạ còn thiếu niên, đã khiến ngài không thể toàn tâm toàn ý tin tưởng một người.

Chỉ có Từ Đạt là ngoại lệ.

Nay, bệ hạ đem chuyện này giao cho cậu, là đã tuyệt đối tin tưởng cậu và năng lực của cậu… Nhưng, cậu không dám nói thẳng! Thực sự không dám!

Lâm Tú nghẹn giọng nói:

“Bệ hạ, chắc ngài nhớ rõ Viên Viên đại sư ở Tây Huyền từng nói hoàng hậu bệ hạ một đời bình thuận, người nhất định, nhất định là bình an vô sự. Tôi và Minh Nguyệt, chắc chắn sẽ đem được hoàng hậu bệ hạ trở về.”

“Đúng vậy… Đúng vậy… Trẫm chờ tin của cậu… Nếu nàng vẫn không chịu quay trở về, kiếm kế lừa nàng cũng được… Cứ nói trẫm bệnh nặng, ép nàng trở về gặp mặt trẫm lần cuối.”

“Thần… tuân chỉ.”

“Có tin tức của Ô Đồng Sinh, tức khắc quay về bẩm báo. Xuất phát ngay đi.”

Lý Dung Trị chậm rãi ngồi xuống ghế, vô thức nhìn về phía khoảng không bên cạnh. Hắn nhớ rõ, một đêm trước khi Từ Đạt đi, cô vẫn còn ngồi sát cạnh hắn xem tấu chương, mãi đến khi mỏi mắt mới đi nghỉ.

Tất cả mọi chuyện, cô đều lấy hắn làm trọng, lấy Đại Ngụy làm trọng, thực hợp ý của hắn. Tinh thần thể lực hắn đều đặt tại triều chính, quay đầu thấy cô ngồi đó, tức khắc đáy lòng dịu yên. Trong lòng có cô, liền cảm thấy con đường này cũng không đến nỗi khó đi, không đến nỗi cô độc như vậy. Mặc dù cũng có khi hắn mệt mỏi, nhưng cô sẽ từ phía sau ôm lấy hắn, để hắn có chỗ dựa mà nghỉ ngơi một lát.

Hắn… nghĩ đến hai mươi năm sau, ba mươi năm sau, mầm mống hắn gieo ở Đại Ngụy đã thịnh vượng mạnh khỏe, không còn lo lắng gì nữa, đến lúc đó hắn là Thái thượng hoàng, cô là Thái hậu, khi đó, hắn sẽ vì cô mà tha hồ phóng túng. Đem cuộc đời còn lại của chính mình giao hết cho cô, tạ ơn phù trợ của cô suốt đường.

… Hóa ra, con người ta vốn yếu ớt như vậy.

Năm đó, khi mẫu phi mất, hắn chỉ cảm thấy như một tấm lưới tơ đen ngòm phô thiên cái địa (trải khắp trời che kín đất) ụp xuống, từ đó về sau, hắn chỉ có thể đi vào con đường mẫu phi đã chọn lựa cho hắn kia.

Sư phụ tự sát buộc hắn tiếp tục đi, hắn chỉ thấy máu của sư phụ chảy loang xuống đường của hắn… Để không trở thành người như phụ hoàng, vì không cho Lý Dung Trị trở thành quân vương hồ đồ trong sử sách, hắn cực kỳ thận trọng, khắt khe với chính mình… Bây giờ, đổi sang Từ Đạt sao? Để Từ Đạt nhiễm huyết trên đường hắn đi?

Hắn đột nhiên thấy tờ tấu chương dưới cùng trên bàn, giơ tay cầm đến, đúng là tấu chương về nạp phi mà ngày đó Từ Đạt đã từng xem qua.

Hai đêm trước khi cô đi, hắn dùng bút lông viết trên cuốn tấu chương “Không thể không có một, không thể không duy nhất”, lập tức để vào chỗ cũ, chờ cô không chịu được đi lấy. Hai đêm, chỉ duy hai đêm ngoại lệ hắn ở tẩm cung của cô ngủ lại đến canh bốn, như vậy tin tức sẽ truyền ra, tất nhiên chúng thân hiểu được tâm ý của hắn với Hoàng hậu.

Hai đêm đó, cô mừng rỡ không giấu giếm, làm tim hắn như nhũn ra đến mức thắt đau. Nếu là vợ chồng bình thường, cô cần gì phải ngăn hắn hà khắc với bản thân mình như vậy? Một đêm đó… Một đêm đó nếu hắn thẳng thắn nói cho cô biết, ba mươi năm sau đổi lại hắn bồi thường cho cô, liệu, liệu cô có bằng lòng trở về?

Lòng bàn tay đau rát, hắn lúc này mới hoàn hồn, phát hiện tấu chương trong tay đã bị vò nát. Hắn nhìn quanh, phát hiện không biết tự khi nào trong ngự thư phòng đã tối đen như mực, bên ngoài phòng đèn đuốc sáng trưng. Không có ý chỉ của hắn, không ai dám bước vào phòng đốt đèn lên.

Đã tối rồi sao?

“Mấy giờ rồi?” Hắn mở miệng, lại thấy giọng mình khàn đặc.

Bên ngoài lập tức có người quỳ xuống, run giọng đáp: “Bệ hạ, đã qua giờ Tý.”

Giờ Tý? Hắn nhớ từ buổi chiều biết tin, ngày trôi thực nhanh, đảo mắt đã tối, ngày thường chính sự dồn dập bận bịu, làm thời gian bị gác sang một bên.

“Bệ hạ, ngài vẫn chưa dùng bữa…”

Ngày thường dù có không muốn ăn, cũng phải ăn. Hắn định lên tiếng trả lời, lại quay đầu thấy cô gái xinh đẹp da bánh mật ngồi bên cạnh thản nhiên cười nói:

“Bệ hạ, lúc chạng vạng tôi xuất cung thấy được quán bánh bao hải sản này, rất vừa miệng, vì thế đem về một ít cho bệ hạ. Lồng trúc này tôi luôn luôn giữ sát bên người, trên đường mang về đều đặt trong tầm mắt, bệ hạ có thể yên tâm dùng.” Cô cắn một miếng, cười: “Nhìn này, không sao đâu.”

Mắt hắn thoảng chút sương mù, đáp: “Được, ta ăn, ta vẫn muốn nói với nàng, về sau đừng thử độc trước như thế nữa, nếu nàng trúng độc, bảo ta… làm sao bây giờ? Nàng, trở về sớm một chút đi.”

Viên Đồ bảo cô một đời bình an thuận lợi, chắc chắn là vô sự. Chắc chắn là vô sự.

Cho dù như Ôn Vu Ý nói, bình an vô sự của cô, tất cả đều là do những người bên cạnh cô liều mạng bảo vệ, vậy thì, Ô Đồng Sinh ở đó, chỉ cần Ô Đồng Sinh còn sống, Từ Đạt liền có một tia hy vọng.

Nếu ngay cả Ô Đồng Sinh cũng đã chết, vậy…

“Từ Đạt, ta chờ nàng trở về.”

[1]: Kính sự phòng: nơi chuyên lo việc phòng the cho hoàng đế.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 57
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:45
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

CHỈ LÀ HOÀNG HẬU
Tác giả: Vu Tình
Chương 14

– Hoàng hậu bệ hạ, hoàng hậu bệ hạ…

Những tiếng gọi liên tục vang đến, đánh thức thần trí của cô. Cô cuộn mình trong đất, vùi mặt vào hai đầu gối, tóc dài xõa xượi bao quanh, mũi không xuất hiện hơi thở, ngay cả xúc giác cũng không có, chỉ mỗi thính giác tồn tại.

– Hoàng hậu bệ hạ ở đó đúng không?

… Ai thế?

– Hoàng hậu bệ hạ! Người có nghe thấy tôi nói không?

Âm thanh kia mát lạnh tựa một dòng băng tuyền (suối băng) ở Đại Ngụy. Lý Dung Trị từng nói, trong lãnh thổ Đại Ngụy chỗ gần Bắc Đường có một nơi là đầu nguồn của băng tuyền, có thể kéo dài tuổi xuân, cô rất muốn đến đó, đáng tiếc một đời này làm hoàng hậu, không có cách nào tận mắt thấy được.

Cô nhớ, khi đó hắn chỉ kín đáo mỉm cười, nói: “Chuyện này cũng rất khó nói, sống đến bảy tám mươi, chúng ta chưa có cơ hội nhìn thấy.” Bảy tám mươi? Người thọ ở Tây Huyền cũng không sống lâu đến được như vậy đâu.

Tiếng của ai vậy? Nghe quen quen.

– Hoàng hậu bệ hạ, có nhớ được tôi là ai không?

… Ai? Nếu gọi cô là hoàng hậu bệ hạ, hơn phân nửa là người Đại Ngụy. Ở Đại Ngụy, cô chưa từng nghe qua âm thanh nào mát lạnh như vậy, nhưng ở Tây Huyền, Tây Huyền có một người… Đương Quy?

– Đương Quy? Hoàng hậu bệ hạ cần phải nói rõ ràng, tên tôi là gì?

Vì sao ngươi lại kinh hoảng như thế? Ngươi quả thật là Đương Quy, không sai mà — khi cô thầm đáp như vậy, cả người chợt đau đớn, như lửa nung như băng ướp, muốn động đậy cũng không thể. Từng ngọn lửa đỏ thẫm bùng cháy trước mắt, cơ hồ thiêu sạch phế phổi, đồng thời lại nổ tung, ngọn lửa trong nháy mắt hóa thành những đóa hồng cánh khổng lồ thẫm sắc máu, rơi cả vào thân thể trần trụi của cô.

Đau quá! Đau quá!

Một dòng băng tuyền cực nhỏ rỉ rả chảy quanh người cô, rõ ràng cô không có mắt để nhìn, nhưng lại biết từng động tĩnh xung quanh. Thực tiếc nuối, không thể cùng hắn ngắm băng tuyền Đại Ngụy…

Cô không phải đồ ngốc, đã sớm hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Từ lúc cô giết người ở sông Lệ, trong lòng lo sợ bất an, từng đọc sách về phong tục dân tình Đại Ngụy. Khi người chết rồi vào đất, lửa địa ngục trong địa phủ Đại Ngụy sẽ tung bay tạo thành hoa hồng, rơi xuống thân thể người chết. Lúc sinh tiền (còn sống) người chết làm chuyện xấu xa ác độc chừng nào, hoa hồng kia đậu trên da thịt sẽ gây đau đớn đến chừng đó.

Từ dạo trải qua biến cố ở cửa cung cửu trùng, trong lòng cô đã có chuẩn bị, sau khi chết phải chịu đau như thế một lần, chắc cũng không đau đến mức kêu gào lăn lộn. Nhưng cho dù có đau đến thế, cũng tuyệt đối không thể gọi tên Lý Dung Trị, gọi tên người thân thiết trên dương thế, chỉ để khiến họ đau lòng, cần gì phải vậy?

Sau khi cơn đau chấm dứt, men theo hoa hồng trên đường mà đi, liền có thể tái sinh làm người.

Tái sinh làm người.

Một đời này, ai cũng không có, chỉ duy nhất một mình cô.

– Hoàng hậu bệ hạ?

Đương…

– Tôi gọi người lâu lắm, hoàng hậu bệ hạ, người cẩn thận ngẫm lại, hai chữ Đương Quy này đến từ đâu? Người muốn về như thế nào?

Về thế nào? Cô có thể về thế nào? Bây giờ cô chỉ có thể theo hoa hồng mà đi, không phải sao? Huống chi, Đương Quy là tên của hắn, tại sao lại trăm điều truy hỏi cô cùng sự việc? Cô do dự trong chốc lát, hỏi: Bệ hạ có ổn không?

– Hoàng hậu bệ hạ nhớ đến Đại Ngụy bệ hạ?

Đã nghe tin ta đã chết chưa?

– Vừa nghe. Ngài ấy đã đặc biệt phái Tiền Lâm Tú đích thân đến, đáng tiếc cho dù Tiền Lâm Tú có đến đây, cũng không thể đào ra hoàng hậu bệ hạ.

Đúng vậy… Hắn có khó chịu không? Trong lòng hắn có cô, chắc chắn là sẽ có chút nào đó đau đớn, nhưng cô nghĩ, sống chết con người chỉ là như vậy thôi. Cho dù ngày trước cô vì cái chết của thủ lĩnh mà đau đến úa nát tim gan, nhưng đã sáu năm rồi, bảo rằng vết sẹo trong lòng không thể khép miệng thì đó là nói dối.

Cô coi thủ lĩnh là người tốt duy nhất thật tình đối xử với cô trên đời này, nên mới đau như thế, nhưng Lý Dung Trị không như vậy, thứ quan trọng nhất trong lòng hắn, không phải cô.

Không phải cô.

Trước kia khi nhớ tới việc này, đáy lòng cô luôn có phần buồn bã, nhưng, bây giờ cô lại cảm thấy may mắn, thứ trọng yếu nhất trong lòng hắn là thiên hạ Đại Ngụy.

Nếu hắn không đau đến tê tâm liệt phế như cô năm đó, vậy cô đoán chỉ trong vòng một năm hắn sẽ lập hoàng hậu khác, nếu không, tấu chương của quần thần về đường con cháu Lý gia có thể đè hắn đến chết.

Nhưng mà, con gái nhà ai ở Đại Ngụy có thể thích hợp với hắn đây? Có thể xuất cung mua thức ăn ngon đem về cho hắn? Ẩm thực cung đình Đại Ngụy không tệ, nhưng chủ yếu chỉ có đồ ướp muối, không có rau quả hải sản tươi, cô vô cùng buồn nản. Mỗi bữa cơm hắn ăn không nhiều, tuy rằng là thói quen của Thiên tử, nhưng cô luôn thấy… Aiz, người ngã lòng trước sẽ hoàn toàn thua, cô vẫn yêu thương đến đau lòng, không có gì che lấp được.

Ban đêm hai người ôm nhau mà ngủ, nếu nhìn cô thích như vậy hắn mới làm, thực ra, hắn cũng thích cảm giác da thịt chạm vào nhau, thực gần gũi, chỉ là hắn không nói ra miệng mà thôi.

Nghĩ đến đó, trong lòng cô khẽ mỉm cười. Hóa ra chuyện cũ trước kia lại đáng giá như thế.

Cô thích Lý Dung Trị, cũng thường coi từng khắc từng giờ đều là hạnh phúc, nhưng, trong nẻo khuất nơi đáy tim luôn tồn tại một chút buồn sầu.

Biết rõ rằng một đời cô là Từ Đạt này, được như thế đã là quá tốt, có người có thể khiến cô cam nguyện trả giá, có người có thể khiến cô cảm thấy vui vẻ, có người có thể dành cho cô một góc nhỏ trong lòng , đây toàn là những thứ trước kia lúc cô ở Tây Huyền hoàn toàn không có được, cô đã thực thỏa mãn rồi, chỉ là… thảng khi vẫn nghĩ, kiếp sau, cô không phải Từ Đạt, không ai thấy được nơi sinh của cô trong kiếp này, bắt đầu lại một lần nữa, có người có thể toàn tâm toàn ý yêu cô, lúc đó bọn họ không có thiên hạ, không có buồn phiền, cũng không cần phải khắc chế ái dục, cô cùng hắn, chỉ cần đơn giản mà yêu nhau…

Đương Quy, Đương Quy, hai chữ này có ý nghĩa gì đặc biệt? Người từ cửu tuyền về dương thế, rồi lại quay lại cửu tuyền, Đương Quy chẳng qua chỉ là ban đầu nguyên thủy mà thôi! Hay sao người bên cạnh Từ Hồi cũng tên Đương Quy, chẳng phải là ‘thuận lý thành chương’ đưa cô về địa phủ?

– Hoàng hậu bệ hạ! Xin đừng nghĩ như thế! Người cẩn thận ngẫm lại xem, người muốn đi đâu…

Trong mờ mịt, có người kinh hoàng hét lớn, lập tức, ý thức của cô bị ngọn lửa thẫm đỏ thiêu rụi triệt để, không chừa lại cả một tàn tro.

☆☆☆

Một bóng diều hâu xẹt qua cung điện Đại Ngụy, kêu to không ngớt, đánh thức Lý Dung Trị.

Hắn vén rèm lên, bước xuống giường.

“Bệ hạ.” Thái giám thấp giọng nói: “Mới canh ba, vẫn còn sớm.”

Hắn ừ một tiếng, để mặc bọn thái giám khoác thêm áo choàng trên vai, đẩy cửa sổ ra hướng mắt lên trời. Đêm nay sao sáng, không thấy bóng dáng nào của diều hâu.

“Vừa rồi các ngươi có nghe thấy diều hâu kêu không?”

Thái giám đứng đầu quay lại nhìn một tiểu công công khác, cùng lắc đầu: “Bệ hạ, chắc là chúng tôi nghễnh ngãng… Chẳng nghe thấy gì cả.”

“Vậy hả?” Hắn cười nói. Một thái giám thay đèn khác, sáng hơn, ánh mắt Lý Dung Trị dừng lại trên bình phong, vẻ mặt trong giây lát trống rỗng, lập tức lại cười: “Các ngươi ra ngoài trước đi.”

Các thái giám đang định rời đi, lại nghe hắn nói:

“Đúng rồi, bây giờ vừa vặn cũng rỗi rãi, các ngươi đem hết mấy bức vẽ được dâng tới đây.”

Bọn thái giám vui mừng thấy rõ, vội vàng vâng dạ rồi hấp tấp rời đi.

Hắn trầm tư hồi lâu, vẫn chăm chú nhìn bình phong, cuối cùng ngẩn ngơ bước tới trước, đặt tay lên bình phong nhẹ nhàng ve vuốt chữ viết trên đó.

“… Từ Đạt… Từ Đạt… Năm ấy nếu ta để nàng đi như thế… có phải bây giờ ta sẽ không đau đến mức này…” Đây chính là báo ứng sao? Năm đó cũng chỉ là hắn không muốn cô độc trên con đường này, kéo cô bước vào, kết cục lại là một mình hắn tiếp tục dấn bước.

Bỗng nhiên, hắn bật cười.

Năm đó Từ Đạt giả chết vào áo quan, lòng hắn hơi chút buồn bực, giận cô thà giả chết cũng không chịu cùng hắn làm đế làm hậu suốt đời, bây giờ, hắn lại cam nguyện để cô giả chết.

Từ Đạt, sau khi giả chết nàng sẽ làm gì? Về lại Tây Huyền? Hay đi khắp Đại Ngụy?

“Bệ hạ, tranh đây ạ…” Cơ hồ thái giám đã chạy để đưa mấy bức chân dân tới, y mở từng bức một ra xem, chợt nhớ tới việc lúc nãy có người lén ấn cho mình nén bạc, y tần ngần một chốc, cuối cùng để bức chân dung người cho bạc lên đầu tiên.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 58
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:45
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Lý Dung Trị chỉ toàn tâm toàn ý cúi đầu nhớ những lời can gián được viết trên bình phong, khóe miệng ngậm một nét cười dịu dàng, nghe thái giám ơ một tiếng kinh ngạc, hắn quay đầu lại, vừa vặn thấy được thái giám kia đang mở ra bức tranh trên cùng.

Bức kia là…

Hắn lập tức đổi sắc mặt.

Thái giám kia sợ đến nỗi mặt chuyển sang màu đất, vội vàng định cuốn lại, thần sắc Lý Dung Trị lại thực bình tĩnh, vẫy tay bảo: “Đi ra ngoài hết đi, bản… bản đồ này để lại đó.”

“Dạ.”

Lý Dung Trị tiến lên một bước, giương mắt nhìn tấm bản đồ kia.

Nửa năm Tiền Lâm Tú thần tốc đến huyện Đắc Khánh, vẽ lại chi tiết địa hình thung lũng, nét vẽ run run, hiển nhiên khi vẽ đã biết đường sống của Từ Đạt thực quá mỏng mảnh.

Đá rơi nện xuống, không chỉ có núi sụp, nếu có người không bị vùi trong đá, mà chỉ là theo đá rơi ngã xuống vách núi, cũng đủ cho thi thể bóng chim tăm cá, không cách nào tìm.

Một tháng trước, Lâm Tú cùng Minh Nguyệt trở về, quỳ phục ở ngự thư phòng mãi không đứng dậy.

Mấy ngày trước, Ô Đồng Sinh trở lại nhà ở kinh thành, không bước ra khỏi cổng.

Hôm qua, hắn tự mình cải trang xuất cung đến gặp Ô gia Đại thiếu, thanh niên lạnh lùng kiêu ngạo kia gầy hẳn đi, chỉ nói:

“Hôm đó tôi không đi theo, không kịp cứu Nhị tiểu thư. Nửa năm nay tôi ở lại huyện Đắc Khánh, mong có thể tìm được thi thể Nhị tiểu thư, nhưng trời không chiều lòng người, nghĩ ông trời kiếp này không cho Từ Đạt cùng Ô Đồng Sinh nhiều may mắn, dạy tôi biết đời này đành chịu kết cục như vầy. Mấy hôm trước tôi đột ngột nhớ lại, năm ngoái Nhị tiểu thư từng bảo, nếu có kiếp sau, tiểu thư chỉ muốn được sinh ra ở vùng duyên hải Đại Ngụy, ngày đêm bầu bạn cùng biển. Hai ngày nữa tôi sẽ chuyển đến vùng duyên hải, không để kẻ nào tự xưng là thần sư xem tướng cho những đứa trẻ mới sinh.”

Ô Đồng Sinh đột ngột nở nụ cười, nói:

“Đại Ngụy bệ hạ quả là hay, thiên tính vốn nghi ngờ, nhưng lại nghĩ Nhị tiểu thư được tôi che giấu? Chuyện này, đối với bệ hạ mà nói, cũng là một loại hy vọng lừa mình dối người đó.” Lát sau, âm thanh lạnh lùng của anh lại vang lên: “Ngay cả Ô Đồng Sinh tôi nửa năm cũng không tìm thấy người, chẳng lẽ còn có thể sống sót? Bệ hạ, người cũng nên đau thương tuyệt vọng cho rồi đi, Nhị tiểu thư chắc chắn đã chết. Không thể nghi ngờ!”

Từng câu đều cố tình đâm vào nỗi hy vọng của hắn, cho dù bây giờ chỉ là nhớ lại, lực sát thương mỗi chữ vẫn khiến lòng hắn như bị dao chặt, đau đớn khôn xiết. Sát khí bùng lên, hắn đá thẳng vào tấm bình phong.

Rầm một tiếng, bình phong đột nhiên ngã xuống đất, thị vệ thái giám ngoài cửa đều nhất tề quỳ phục xuống.

Giờ khắc này chỉ muốn trút giận, chỉ muốn làm những người ngoài đó cũng phải chịu đau đớn theo, hắn ngồi trên ngôi vị cửu ngũ, giết người cũng dễ như bóp chết một con kiến, cho dù ra lệnh dùng gậy đánh người, ra lệnh diệt sạch gia tộc, những người đó còn phải quỳ xuống tạ ơn ân điển của hắn, tại sao hắn đau đến mức cảm thấy trong lòng đang nứt toác, đang rỉ ra từng dòng máu tươi, thần dân của hắn vẫn hòa thuận vui vẻ?

Nỗi đau của Thiên tử, tại sao không thể chia cho con dân?

Hắn muốn giết ai muốn lăng trì ai, ai có thể nói gì?

Hắn chợt nảy ra một ý nghĩ, con ngươi đen dừng lại trên hơn mười bức chân dung mỹ nhân đang được mở ra trên bàn. Nét mặt hắn im tĩnh lạnh lùng, khóe môi lại khẽ cong lên. Ẩn sau mỗi bức tranh mỹ nhân đẹp đẽ đó là gia thế, là thế lực tiền đồ, là lòng tham dục vọng…

Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mỗi tờ tranh, cô gái xinh đẹp, dưới ánh trăng tựa như tiên nữ, dáng người mềm như không xương, ta thấy thương tiếc, để ai khai đao trước mới nên?

“Bệ hạ?” Âm thanh trong trẻo gọi khẽ từ ngoài cửa. Đã nhiều đêm nay, Tiền Lâm Tú không xuất cung, chịu khó ngủ ở phòng trực nhật, tiểu công công chạy đến tìm cậu, cậu có thể lập tức tới ngay.

“… Không việc gì.” Lý Dung Trị theo bản năng nhìn ra cửa, thình lình ánh mắt bắt phải hình dáng của trường tháp. Hắn nhớ, tẩm cung của cô được bài trí cũng tương tự, ở phía trước cửa sổ đặt một trường tháp tương đương.

Hằng năm từ mồng một âm lịch đến ngày mười lăm, lễ lạt trong cung dồn dập không ngớt, mặc dù hắn và cô mỗi ngày đều gặp mặt, nhưng bốn phía toàn bộ kín đặc triều thần, không hề có ngoại lệ.

Bản thân hắn thì không sao cả, nhưng tít sâu trong lòng luôn hiểu cô vốn không phải là hoàn toàn cam tâm tình nguyện ngồi lên phượng ỷ (ghế hoàng hậu ngồi, như long ỷ – ghế vua ngồi). Sau lưng cô là đôi cánh, bao công sức vất vả mới dụ được cô đáp xuống đất, sao có thể để cô giương cánh lần nữa? Vì thế, đêm mồng một, hắn thường hoãn thời gian đi ngủ lại nửa canh giờ.

Nửa canh giờ kia, chỉ có hắn cùng cô, không có người thứ ba, cô muốn làm gì đều tùy ý.

Chính ở nơi này hắn đã bỏ một miếng thịt vô vị vào cái bát đặt trước con chim diều hâu nhỏ bị xích đầu lại, còn cô lại ăn rất ngon lành. Đến giờ, hắn vẫn không thể hiểu được, tại sao cứ vào nửa canh giờ tối mồng một suốt bốn năm này, cô không đòi hỏi gì nhiều, chỉ ôm gối ngồi trên trường tháp, mỉm cười nhìn hắn.

Để mặc nửa canh giờ này hắn xem tấu chương cũng được, hoặc đọc một cuốn sách nào đó, mỗi khi hắn lơ đãng ngẩng đầu lên nhìn cô, khuôn mặt kiều diễm của cô gái mười chín kia luôn tựa vào hai đầu gối, ánh mắt long lanh một phút không rời hắn.

Một phút không rời.

Mỗi lần nhìn thấy thế, hắn lại cười mỉm chi tiếp tục đọc sách, trong lòng càng thêm vui vẻ.

Nửa canh giờ đầu năm nay, hắn cười, chủ động gối lên đùi cô, để mặc cô chăm chú nhìn, sung sướng để tâm tình bình thản chìm vào giấc ngủ. Lúc đó hắn thầm nghĩ, ông trời nhân đức, đối đãi với hắn cuối cùng cũng không tệ; ông trời nhân đức, khiến Tây Huyền không nhìn ra được tài năng của Từ Đạt, vì thế hắn mới có cơ hội đoạt được cô.

Đôi ngươi đen thẫm dừng trên trường tháp trống vắng, thực lâu.

“Lâm Tú, chuẩn bị bút mực.”

Lâm Tú đứng ngoài cửa lập tức đưa bút và nghiên mực vào. Cậu vừa bước đến, chỉ thấy bình phong ngã đổ, bức chân dung mỹ nhân trên bàn có vết nhàu do tác dụng lực từ ngón tay, chợt giật mình, nhìn thấy ở một góc trong đó, bức họa mỹ nhân có kích thước lớn nhất, cũng là người có phụ thân là kẻ đầu tiên dâng tấu thỉnh cầu bệ hạ nối dài cơ nghiệp thiên thu vạn thế, hoàng hậu đã chết, đau đớn là tất yếu, nhưng cần quan tâm đến dân chúng Đại Ngụy… Đạo lý rõ ràng, ngàn không nên vạn không nên, đưa con gái chính mình trình lên, càng ngàn không nên vạn không nên trở thành cái đinh trong mắt bệ hạ trên triều hai năm trước.

Cậu là người bên cạnh bệ hạ, làm sao không biết bệ hạ bất động thanh sắc nhổ cái đinh trong mắt tàn nhẫn ngoan độc đến mức nào? Bây giờ cậu vô cùng lấy làm may rằng phụ thân mình đã thấy được cảnh Từ Đạt cầm kim đao, ‘đương ki lập đoạn’ (quyết định ngay lập tức không do dự) hứa hôn đại tỷ cho người khác.

“Hôm đó, ta tận mắt thấy, khi bệ hạ tiếp nhận di chiếu lại không chút vui mừng, mà mắt vẫn dõi tìm trong đống thi thể, mãi đến lúc Kim đao hoàng hậu bò lên từ vũng máu, ngài mới nhẹ nhàng thở ra, cơ hồ không đứng nổi. Thôi thì, lòng bệ hạ chỉ có Kim đao hoàng hậu, đại tỷ của con tuyệt đối không thể nhập vào hậu cung, nếu không sau này Tiền gia sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.” Năm đó lời của cha cậu thực thấm thía.

“Mài mực đi.” Lý Dung Trị nói.

“Dạ.” Lâm Tú chuyển mấy bức vẽ qua một bên, lấy ra vài tờ giấy trắng, cẩn thận mài mực. Cậu lén quan sát bệ hạ, chân mày bệ hạ vẫn sáng, không có dấu hiệu nào của cơn giận, nhưng sắc mặt quả là hơi tái một chút.

Lý Dung Trị nhìn Lâm Tú, hờ hững mỉm cười: “Sao?”

“Thần đang nghĩ… Có cần nâng bình phong lên hay không?”

Nghe vậy, Lý Dung Trị ngẩn ra, quay đầu nhìn bình phong đổ trên đất. Nhìn đến Lâm Tú cảm thấy hồn vía của hắn đều đã du ngoạn đến chỗ đó rồi, mới nghe thấy Lý Dung Trị ôn hòa cười nói:

“Nâng lên nâng lên, đây là chứng cứ cho bốn năm hoàng hậu suy nghĩ vì trẫm, sao có thể làm hỏng được?” Ngữ khí mang theo quyến luyến vô hạn, nhưng một khắc sau, hắn lại bảo: “Trời sáng, bảo người khiêng qua tẩm cung hoàng hậu, vài ngày sau khi ta bảo hãy khiêng trở về.”

Lâm Tú dạ một tiếng. Đã nhiều ngày nay bệ hạ không muốn đọc mấy lời can gián đó, chắc hẳn trong lòng có tính toán. Cậu nâng bình phong dậy, chậm rề rề đi trở lại trước bàn, liếc mắt thấy nhân vật dưới ngòi bút bệ hạ, ngẩn ra, cũng không dám nói gì nữa.

“Giống không?” Lý Dung Trị cũng không ngẩng đầu lên.

“Giống… Rất giống… Nhưng… Hình như lớn tuổi hơn…”

Lý Dung Trị khẽ mỉm cười: “Tuổi của phụ nữ luôn khó biết, năm nay nàng hai mươi lăm, ta thấy cũng chẳng khác khi cô mười chín bao nhiêu, chỉ là càng trưởng thành chín chắn hơn một chút khiến người ta thêm yêu mến. Lúc nãy ta lại nghĩ, khi nàng ba mươi, có thể thành thục hơn hiện tại nhiều.

“Đúng là như thế.”

“Nếu nàng được ba mươi, chắc đã là mẹ của tiểu hoàng tử. Vài năm nay, nàng bận bịu cùng ta trị quốc, chưa rảnh rỗi để sinh con, sáu năm này cũng thực ngắn vậy.”

“… Dạ.”

“Đúng rồi, chị gái của cậu có khỏe không?”

Tim Lâm Tú thịch một cái, trong khoảnh khắc không thể biết được bệ hạ đang nghĩ gì. Cậu thật cẩn thận đáp:

“Con cái đã ba tuổi, cũng coi như ổn định ạ.” Cậu thực sự không thể lý giải được vị vua trước mắt mình, thực sự lo sợ bệ hạ không thể gặp được cố nhân, sẽ…sẽ…

Lý Dung Trị ngẫm ngợi một lát, cười: “Phụ thân cậu góp công cho xã tắc, lúc Tiền Đại tiểu thư xuất giá, hoàng hậu từng đích thân đến chúc mừng, còn lúc cô ấy sinh con hoàng hậu có đi thăm không?”

“Có ạ. Hoàng hậu bệ hạ nói, đứa bé rất kháu khỉnh.”

Lý Dung Trị nghe vậy, gật gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Nếu chúng ta có con, chắc trong mắt nàng ấy cũng là giỏi nhất. Không biết hôm đó khi nàng thấy con của Tiền tiểu thư, có tỏ vẻ buồn tiếc gì hay không?”


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 59
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:45
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Mặt Lâm Tú trắng như tóc bạc, quỳ phục xuống. “Bệ hạ, lúc cháu của Lâm Tú đầy tháng, hoàng hậu bệ hạ cũng từng đích thân đến phủ, ngươig nói với tỷ tỷ, tỷ phu: Trẻ con tự có may mắn, không cần tìm thầy tướng số đến xem. Nếu gặp phải đại sư không giỏi, coi như một đời đứa bé bị hủy hoại. Người còn đưa cho bé một chuỗi hạt trang sức có hình con dơi, chính miệng nói đứa trẻ có phúc, là chính miệng hoàng hậu bệ hạ nói… Cho nên, cho nên…

Lý Dung Trị lúc đầu ngẩn ra, sau đó thầm tỉnh ngộ. Hắn bật cười:

“Cậu xem trẫm là gì? Bạo quân sao? Cậu là người thân cận với ta, chưa từng làm chuyện gì quá đáng với ta, ta làm sao lại làm hại cậu được? Ta chỉ là muốn tâm sự với cậu về Từ Đạt mà thôi. Cậu đứng lên đi.”

Lâm Tú đứng dậy, nhẹ giọng nói: “Hoàng hậu bệ hạ rất tốt.”

“Ừ, nàng rất tốt.”

“Người… Người…”

“Sao?”

“Người… chắc chắn sẽ không muốn bệ hạ… không nghe lời can gián…”

“Ừ.” Hắn phớt lờ không để ý, nói sang chuyện khác: “Cậu còn nhớ khi ta cùng Từ Đạt đại hôn, ba nước phái đặc sứ đến chúc mừng, trong đó khi Tây Huyền Nhị hoàng tử đến, hình như có ý muốn quậy phá đại hôn này?”

“Nhớ ạ. Thần thủy chung vẫn không hiểu, Tây Huyền Nhị hoàng tử thực là căm hận hoàng hậu bệ hạ như thế sao? Muốn phá hỏng đám cưới, nếu là Bắc Đường hoặc Nam Lâm thì không nói gì, nhưng bệ hạ cưới là cưới người Tây Huyền Từ gia, coi như là có quan hệ thông gia với Tây Huyền, từ nay về sau tình như huynh đệ, Tây Huyền Nhị hoàng tử mắc gì lại muốn tới quậy như thế…”

Lý Dung Trị ngừng bút, cười đáp:

“Hắn lén cho ta xem một bức vẽ, giống Từ Đạt đến bảy phần, so với Từ Đạt thì đẹp hơn một chút, cũng hơn một phần anh khí, nhưng thiếu mất sự hòa nhã thân thiết của nàng, hắn nói kẻ chân chính xứng đôi với ngôi vị cửu ngũ nên là người trong tranh, chứ không phải là Từ Đạt. Nay ta thấy, Từ Đạt dưới ngòi bút của ta mới thực là đẹp nhất tốt nhất.”

Lâm Tú ngạc nhiên hỏi: “Nói vậy, bức tranh của Tây Huyền Nhị hoàng tử kia không phải Từ Trực cũng chính là Từ Hồi?”

“Cũng không phải, chắc là một người khác trong Từ gia. Cô ấy cầm trường đao trong tay, Tây Huyền Nhị hoàng tử lợi dụng cô ta làm thế thân của Từ Đạt.” Lý Dung Trị cười thành tiếng. “Ta làm sao không biết ý định của hắn? Hắn nghĩ rằng khi ta còn đang bận luấn quấn với cô ta, hắn sẽ có cơ hội thuyết phục Từ Đạt bỏ đi. Hắn không hiểu Từ Đạt, ngay từ đầu khi hắn giết Tần Đại Vĩnh, không, chỉ cần hắn tỏ vẻ kỳ thị Từ Đạt một lần, Từ Đạt cũng đã phá hủy toàn bộ cơ hội hắn có.”

“Thì ra là thế.” Tiền Lâm Tú đáp lời, do dự chốc lát, khẽ nói: “Tên của hoàng hậu bệ hạ… thực rất có hàm ý… Chữ Đạt… nghĩa là hoàn thành… Có lẽ là sứ mệnh đã hoàn thành, cho nên…”

“Sứ mệnh của Từ Đạt đã hoàn thành đâu?” Lý Dung Trị hờ hững nói, cẩn thận thổi khô mực, mỉm cười nhìn người trong tranh.

Lâm Tú thở dài. “Bệ hạ, có cần treo lên không ạ?”

“Thôi khỏi, cất đi. Đến lúc nàng ba mươi tuổi, ta sẽ mở ra xem lại, lúc đó kiểm tra ta vẽ có đúng không.”

“… Dạ.”

“Dưới gối có đồng tâm kết, cậu đem cất cùng với bức tranh này luôn đi.”

Lý Dung Trị đi đến trước cửa sổ, khoanh tay nhìn đêm đen. Hắn nhăm mặt, nói mà không quay đầu lại:

“Gần đây quanh cung điện xuất hiện nhiều diều hâu hơn thì phải? Tý nữa cậu qua tẩm cung hoàng hậu xem sao, giữ nguyên như cũ vậy, nếu có con diều hâu nào tiếp tục bay qua nữa, bắn hết, đập gãy cánh.”

“Dạ.”

☆☆☆

Nửa canh giờ ngày mồng một khi hai người ở cạnh nhau này, nếu cô ngủ say, sẽ thực luyến tiếc.

Khó có thể thấy được cảnh hắn ngủ giống hệt trẻ nhỏ như vậy. Miệng cô hơi cong lên, nhìn Lý Dung Trị đang gối trên đùi mình.

Nói đến trẻ nhỏ, cô lại nhớ tới đứa con của chị gái Lâm Tú, mới ba tuổi đầu, đã biết nhìn ánh mắt người khác, được mọi người gợi ý lập tức gọi cô một tiếng mẹ nuôi.

Người lớn thì khôn khéo, trẻ nhỏ thì tinh quái, may mắn cả nhà Lâm Tú đều trung thành, nếu không cô cũng lâm vào khó xử.

Triều thần Đại Ngụy nghĩ rằng cô lạnh lùng ác nghiệt, thực ra, cô rất mềm lòng, tính khí đó khiến cô mỗi khi xử lý quốc sự đều phải trăm suy ngàn ngẫm, sợ có một chút nào sơ sẩy để người ta phải chịu thiệt thòi.

Ô Đại công tử chính là minh chứng tàn khốc, cô vẫn lấy làm ví dụ. Cũng may Lý Dung Trị không để ý, chỉ cười cô quá thận trọng. Vì cô thận trọng, hắn mới càng phải gánh vác vất vả, cô thương xót nhìn khuôn mặt đang say ngủ kia. Bỗng nhiên, cô thấy khóe miệng hắn hơi cong cong, hình như đang mơ thấy điều đẹp, cô thực muốn gọi hắn dậy để hỏi cho rõ ràng, hắn mơ thấy cái gì vậy, có thấy cô hay không?

Bình thường khi hắn cười, cô không thể phân biệt là thật hay giả, nhưng hắn tuyệt đối không thể kiểm soát bản thân ngay cả khi đang nằm mơ. Giờ này phút này, nụ cười của hắn là xuất phát từ thực lòng, cô… vô cùng vui vẻ, chỉ mong hắn có thể cười thực lòng như vầy nhiều hơn một chút.

Lông mi hắn khẽ động đây, vẫn còn mang nét buồn ngủ mở ra, để lộ đôi ngươi sáng rực. Tim cô thịch một tiếng, khắc sâu cảnh này vào trí nhớ.

“Từ Đạt?” Hắn nhìn cô, theo bản năng vươn tay về phía cô.

Cô lập tức cầm lấy.

“Vừa rồi ta mơ thấy nàng.”

Cô khàn khàn hỏi: “Chỉ mơ thấy tôi?”

“Chỉ thấy nàng. Mơ thấy ta cười nàng rằng đã ba mươi tuổi rồi, sao vẫn còn tham ăn hết nói, đến nỗi ngứa ngáy toàn thân.”

“Thói quen tham ăn này, tôi thực không bỏ được.” Cô cười.

Hắn ôn nhu nói: “Lúc nãy trong mơ nàng cũng nói hệt như vậy, ta bảo rằng không sao hết, nàng ngứa thì ta gãi giúp nàng là được, sau đó, nàng lập tức cởi quần áo.”

Cô cười ra tiếng, có thể là do hắn mới từ trong mộng sâu đột ngột tỉnh dậy, giọng nói khàn khàn ấm áp, làm người ta thấy như từng lời đều quá chân thật, nhưng, cô thực thích loại ảo giác này, thích đến nỗi… muốn để hắn gối lên đùi cô cả đời; thích đến nỗi, muốn ngắm hắn cả đời.

Mặc kệ kiếp sau như thế nào, đời này cứ ngắm hắn như vậy mà thôi.

“Từ Đạt…” Hắn xoa má cô, cười: “Ngắm ta có mệt không?”

“Không mệt, vẫn chưa mệt. Dung Trị, dầu ngài chỉ mới chợp mắt một chút, khí sắc vẫn tốt lên trông thấy.”

Đáy mắt hắn lấp lóe một tia mừng rỡ, cô gợn chút nghi hoặc, lại để ý thấy hắn e dè giấu giếm. Hắn mừng rỡ chuyện gì? Che giấu chuyện gì? Vì cô gọi… Dung Trị, mà không phải là bệ hạ sao?

“Trong lòng nàng đang nghĩ gì vậy?”

“Tôi nghĩ, từ nay về sau nửa canh giờ này ngài đều gối lên đùi tôi mà ngủ đi.”

“Nàng thích ngắm mặt ta lúc ngủ?”

“Ừ, rất thích, giống hệt như trẻ nhỏ. Nếu ngài không chê, giờ này hằng năm cứ để tôi làm gối đầu của Lý Dung Trị ngài đi.”

Hắn nheo mắt cười. “Được, là nàng nói đấy.”

Cô cũng cười. Cô nói, trừ khi ý trời khó trái, nếu không cô có thể làm được, nếu cô muốn hắn sống tốt, một đời bình an, mà hắn chỉ có thể có một giấc ngủ ngon bên cạnh cô, đương nhiên cô sẽ ‘nghĩa vô phản cố’ (vì việc nghĩa không thể chùn bước) mà làm chuyện này.

Tạm thời mặc kệ sau này hắn có thể yên lòng bên cạnh người khác, nhưng giờ khắc này, Từ Đạt không hề có cảm giác thiệt thòi hay oán giận, dầu rằng cô cho hắn nhiều hơn, dầu rằng hắn lấy thiên hạ làm trọng, cô chỉ toàn tâm toàn y hy vọng hắn tốt lành một đời mà thôi.

Đúng vậy, thi thoảng trong lòng vẫn có gì đó gọi là tủi thân, nhưng mỗi khi nhìn thấy hắn mệt mỏi như vậy, lại sẵn sàng trả bất cứ giá nào vì hắn.

Hắn một đời tốt lành, cô liền cam tâm. Hắn có thể ngủ ngon, trong lòng cô liền vui mừng, vậy thì Từ Đạt cô còn gì để thiệt thòi nữa đâu?

Thông suốt chuyện này, những chống cự trong lòng tồn tại từ trước đến nay đột nhiên biến mất. Cô bỗng nói:

“Tôi thực sự sẽ không bỏ ngài đâu.”

“Cái gì?” Âm thanh kia khàn khàn không rõ.

“Đúng rồi, còn có Quỳnh Ngọc nữa!”

“Cái gì?”

Cô không hề nhìn hắn, nhìn về phía nơi xa xa ngoài cửa sổ. “Năm ngoái phụ thân đã ra đi, Tây Huyền còn có Từ Trực, Từ Hồi. Tuy bình thường không qua lại nhiều, nhưng trước sau đều là người thân, tôi cũng nhớ bọn họ như thế.”


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 60
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:45
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

“Cái gì?” Giọng nói kia vẫn lập lại.

Cô nghiêng đầu trầm tư. “Đương Quy, Đương Quy, nếu như, Đương Quy là trở về Đại Ngụy, trở về bên cạnh ngài… Thực tốt biết bao nhiêu!”

Trong một chớp mắt, Lý Dung Trị đang gối trên đùi cô tan loãng ra không khí, chung quanh người cô, lửa lại bùng lên.

– Hoàng hậu bệ hạ!

Từ Đạt thình lình chấn động, một mẩu ký ức vụn thuở nhỏ ngay lập tức dội về –

“Từ Đạt, chị đừng đến đây, hễ chị đến gần, Đông Quy lại toàn thân khó chịu.” Tiểu Từ Hồi buồn bực nói.

“Từ Đạt, Đông Quy nhờ tôi thuật lại, người mà hai ngày trước vẫn nịnh bợ muốn đầu quân vào dưới trướng của chị là hạng người ‘kê minh cẩu đạo’ [1], chẳng qua là mượn chị làm ván cầu để nhập vào Từ gia, chị tốt nhất nên từ chối hắn đi.”

“Không phải! Ông không phải là Đương Quy, ông là Đông Quy! Tại sao tôi lại nhớ thành Đương Quy cơ chứ? Đông Quy đã tìm ta, tôi lập tức trở về! Đông Quy Đại Ngụy!” Cô bất chợt hét lớn.

– Hoàng hậu bệ hạ đã quyết định trở về Đại Ngụy, còn không mau để người đi ra!

Đối phương cũng lập tức quát to.

Từ Đạt chỉ cảm thấy toàn thân bị người lôi mạnh ra, vô số đá vụn cùng rào rào rơi xuống, trong hốt hoảng, hình như có vật gì mềm mềm hôi thối trên người cô cũng bị lôi theo ra ngoài…

Có người chạy đến trước ôm lấy cô, che đầu cô lại để bảo vệ khỏi đống đá rớt xuống đang đè lên vật mềm mềm đó, quay đầu hét:

“Thành công rồi! Thành công rồi! Hơn mười ngày, cô vẫn bình an vô sự! Từ Đạt, cô quả nhiên suốt đời bình thuận đó, nếu không phải có kẻ lại vừa vặn ngã chết trên người, bảo vệ hơi thở cuối cùng của cô, chỉ e cô đã bị hang động chôn từ lâu.”

… Là Bắc Đường Vương gia Ôn Vu Ý?

☆☆☆

Lúc Từ Đạt mở mắt ra, thấy ngay một gương mặt đen đen nho nhỏ.

Năm, sáu tuổi, da đen cũng từa tựa cô, nhưng mặt mũi sáng ngời, là một đứa trẻ tương đối xinh xắn. Nó chỉ mở to mắt đứng cạnh giường nhìn cô.

Ờ, nếu không xác định rằng mình chưa từng sinh con, cô đã nghĩ đứa nhóc này là khúc ruột cô lạc mất bao năm. Quả thực là đen như nhau.

“Mẹ nuôi.” Nhóc thoáng chút ngượng ngùng, xoa xoa mặt của cô, cầm lòng không đặng, lại tiếp tục sờ sờ. “Chú vương gia nói, nếu mẹ tỉnh, con phải tự nói họ tên. Con là Tần Quỳnh Ngọc.”

“Quỳnh Ngọc!” Cô mở to mắt, vùng vẫy muốn ngồi dậy, nhưng toàn thân bải hoải không có sức, may nhờ thằng nhỏ này sống chết đỡ lấy, mới có thể nhấc mình lên một tí, kiểu nửa nằm nửa ngồi: “Sao con có thể là Tần Quỳnh Ngọc được?”

Nhóc hơi buồn bực: “Con gọi là Tần Quỳnh Ngọc mà!”

“Bậy bạ! Năm đó cô đã nhìn thấy nó, má trắng bệch gầy teo, tứ chi nhỏ xíu, con thì tay chân dài ngoằng, mặt đen hệt như cô…” Rất có khả năng là nó bị Ôn Vu Ý nuôi nên không sống nổi, thế là hắn đổi một đứa khác đem đến lừa cô.

“Ta có đổi cũng phải đổi cho phù hợp chứ, Từ Đạt, là cô khờ hay là bổn vương ngu?”

Từ Đạt nhìn ra cửa, Bắc Đường Ôn Vu Ý đang cõng Đông Quy tiến vào, cô liếc mắt qua Ôn Vu Ý đầu tiên, mới nhìn thì không có gì khác thường, nhưng mặt mày vô cùng tang thương. Lập tức, cô chuyển ánh nhìn sang người đàn ông gọi là Đông Quy kia.

Dáng vẻ vẫn già cả như vậy, lúc nhỏ cô vừa thấy hắn từ xa, đã bị Tiểu Từ Hồi ngăn lại không cho bước tới, cô chỉ nhớ Đông Quy thường ngày im tĩnh như nước, không khó nhìn, nhưng cũng không quá thu hút.

Ôn Vu Ý đặt hắn ngồi xuống ghế, cười bảo:

“Quỳnh Ngọc, đến đây, nói cho mẹ nuôi của con biết, sao mặt của con trở thành đen như vậy?”

Tần Quỳnh Ngọc nhảy lên giường, ngồi ở bên cạnh cô lớn tiếng nói:

“Bởi vì lúc trúng độc Quỳnh Ngọc vẫn còn là trẻ mới sinh, mẹ nuôi xin thuốc giúp Quỳnh Ngọc, cũng bị trúng độc, lúc Quỳnh Ngọc uống thuốc xong, mặt lập tức càng ngày càng đen thui, mẹ nuôi cũng là uống thuốc xong nên mới đen thui như vậy đúng không ạ?”

“… Ta còn chưa đến nỗi đen thui đâu.” Cô chăm chú quan sát đứa bé này, đây thực là đứa con của thủ lĩnh cùng tẩu tử sao? Hoàn toàn không giống nha, cũng không có nét nào giống người Tây Huyền. Uống thuốc xong, da trở thành đen? Tại sao cô lại không có? Hay là, uống thuốc xong sẽ đen thật, nhưng mặt cô vốn đã đen rồi nên nhìn không ra?

“Thị lực của con có tốt không?”

Tần Quỳnh Ngọc mếu máo. “Nhìn xa không được rõ lắm ạ, một năm nay chú Vương gia cứ dẫn con đi từ Bắc Đường đến Tây Huyền, cuối cùng tới Đại Ngụy, trên đường chú cứ lấy con để thí nghiệm thuốc, nói là nếu con uống đến lúc mắt tốt lên, vậy đến lúc đó sẽ có thể đưa cho mẹ nuôi uống, nhưng mà mắt Quỳnh Ngọc vẫn không cải thiện được xíu nào.”

Ôn Vu Ý ha ha cười:

“Mẹ nuôi của con xin thuốc cho con, con thử thuốc cho mẹ nuôi con, cũng có thiệt thòi gì đâu.” Hắn nhìn Từ Đạt, lại cười: “Từ Đạt, năm đó Lý Dung Trị can đảm cưới cô, lúc ta ở Bắc Đường nghe được việc này, còn khen hắn gan dạ, lại dám vứt lời cảnh cáo trước kia của ta sang một bên, nhưng nay thấy cô càng ngày càng xinh đẹp, ta quả thực có chút tiếc nuối đó nha.”

Từ Đạt giật giật khóe miệng, muốn hỏi hắn vì sao lại xuất hiện ở Đại Ngụy? Vì sao lại đi cùng với Đông Quy? Vì sao trên người vẫn là trang phục hoa lệ, dáng điệu ngông nghênh kiểu con cháu hoàng tộc như trước? Vì sao không có thê thiếp hầu hạ? Nhưng, cuối cùng cô chỉ nghiêm nghị nói:

“Nếu tôi bị chôn hơn mười ngày… đã tiều tụy hốc hác nhìn không ra từ lâu rồi, tài năng nhìn thấu bề ngoài của vương gia thực đáng ca ngợi nha.” Lát sau, lại lẩm bẩm: “Tôi bị chôn sống hơn mười ngày thật ư?” Nếu bị chôn sống nhiều ngày như vậy, tại sao vẫn còn sống?

Ôn Vu Ý liếc mắt nhìn Đông Quy đang có chút mệt mỏi, đáp thay:

“Lúc ta trên đường đi qua Tây Huyền, bị Âm phủ tiểu tướng quân nhờ vả, mang Đông Quy đi theo, mười chín ngày trước mới đến nơi này, chợt nghe tin hoàng hậu bệ hạ bị vùi ở đường núi huyện Đắc Khánh.”

“Nơi này không phải huyện Đắc Khánh sao?”

“Đương nhiên không phải. Nơi này cách ngọn núi đó cũng khoảng mười dặm. Ta từng đến đó xem thử, lúc ấy huyện Đắc Khánh đang huy động hết thảy binh lính đến đào bới, nhưng địa thế như vậy mà muốn đào ra cô thì quá khó khăn.”

Cô ngẩn ra. “Vậy ngài và Đông Quy làm sao cứu tôi ra được? Đông Quy ông… không phải ông đến gần tôi sẽ ói ra sao?”

Đông Quy sắc mặt tái nhợt, cười, cố sức nói:

“Hoàng hậu bệ hạ, người vừa trở về từ cõi chết, trong cơ thể âm khí rất vượng nên tôi mới có thể đến gần người. Đến khi âm khí của người tan hết, Đông Quy tôi phải lui đi.”

Từ Đạt nghẹn họng nhìn trân trối. “Ông nói, lúc xưa ông tránh tôi là bởi vì…”

“Tôi vốn nên là người của hoàng hậu bệ hạ, nhưng, thể chất của tôi thiên về âm, vận mệnh có chữ Quỷ (鬼), tương tự với Tam tiểu thư, nên xin Tam tiểu thư tạm thời thu nhận tôi, đợi đến khi hoàng hậu bệ hạ có cần gì, Đông Quy tự nhiên sẽ xuất hiện.”

Từ Đạt trợn tròn mắt. Đây là nguyên nhân khiến Từ Hồi không thể chịu được cùng khi ở chung một căn phòng với cô? Không phải là vốn không thích cô?

Quỳnh Ngọc nhìn Đông Quy, lại nhìn nhìn vị mẹ nuôi mới gặp này. Nhóc bước xuống giường, bưng nước trà đến, mỗi người một ly, lúc đưa tới trước mặt Từ Đạt, nhóc trèo lên giường, giúp vị mẹ nuôi xinh đẹp nhưng thoạt nhìn rất hốc hác, lại không phải là thê thiếp của chú vương gia này uống nước.

Từ Đạt cảm kích nhìn nhóc một cái, gương mặt đen óng của Quỳnh Ngọc chuyển màu hồng hồng. Nhóc rất thích mẹ nuôi nhìn một cái như vậy, vì thế lại nhảy xuống giường bưng chén thuốc đã lạnh lại, nhìn Từ Đạt tha thiết..

Từ Đạt khẽ cong khóe miệng, chỉ cảm thấy đứa bé này quả thực đáng yêu, thủ lĩnh ở dưới cửu tuyền cũng nên vui lòng nhắm mắt. Hai người, Lý Dung Trị và cô, nhất định phải có một người nguyện ý tin cậy, nếu không, hai kẻ đều không thể tin bất kỳ người nào xáp vào một chỗ, đối với Đại Ngụy mà nói thực không tốt chút nào.

Vậy, nếu Lí Dung Trị không thể tin cậy người khác, cô đành phải tin thôi. Tần Quỳnh Ngọc chắc chắn là con của thủ lĩnh, cô nhẹ nhàng xoa xoa mái đầu nho nhỏ của nó, hai tai nhóc ta đỏ rần, ấp úng nói: “Mẹ nuôi uống thuốc.”

Cô cười để mặc nó đút, đến khi uống xong, mới nhìn Đông Quy, ôn nhu nói:

“Đông tiên sinh đã cứu tôi thế nào vậy?”

“Lúc ấy tính mạng hoàng hậu bệ hạ như chỉ mành treo chuông, sống chết khó rõ, tôi mới ở đây làm phép, ngăn người lại phía trước Vong Xuyên [1], vốn tưởng rằng hoàng hậu bệ hạ có thể thuận lợi đi theo Đông Quy Đại Ngụy, nào hay người lại nhầm là Đương Quy (đương quy: đang về, ý là bạn Từ Đạt nhầm tên anh Đông Quy này thành Đương Quy, cứ tưởng là mình đang trên đường về địa phủ nên phép thuật mới không linh nghiệm). Từ khi tôi học pháp thuật tới nay, trong lòng biết không có việc gì vô cớ mà xuất hiện, hai chữ Đương Quy của hoàng hậu bệ hạ, tuy miệng là gọi tôi, nhưng trong lòng tất có ý muốn về địa phủ, người đã nghĩ như vậy, pháp thuật cũng không hữu dụng, bởi vậy kéo dài đến hơn mười ngày, ý nghĩ của người đột ngột thay đổi, nhớ tới hai chữ Đông Quy, vì thế mới có thể đem người ra ngoài.”

Ôn Vu Ý chỉ ra tán chuối rậm rạp phủ kín bên ngoài căn nhà gỗ, nói:

“Đông Quy tiên sinh nói chuối ở Đại Ngụy che giấu âm khí, có thể tạo đường đến cõi âm để dùng, cô rơi ra từ hai cái lá chuối kia đó, ta cùng Quỳnh Ngọc mới vội vã kéo cô ra. Mười chín ngày nay ta lo gần chết, chỉ sợ cô lúc ra… tay chân dập nát thì biết làm thế nào… Vậy mà ngay trên người cô có một tử thi che chắn, mới bảo vệ cô vô sự. Quỳnh Ngọc sáng nay đã chôn hắn rồi, dựng một cái bia không có chữ cho hắn nữa, Từ Đạt, lúc nào cô có thể xuống giường, phải đi bái lạy một chút đi.”

“Đương nhiên rồi.” Cô thấy khi Ôn Vu Ý nói đến chỗ này, mặt lộ vẻ kỳ lạ. Không chỉ chỉ có hắn cảm thấy quái lạ, ngay cả trong lòng cô cũng cảm thấy kinh hoảng, cô thực muốn hỏi: Đây là thật hay giả? Hay là mấy người này cứu cô từ huyện Đắc Khánh ra, đem cô giấu chỗ này rồi kiếm chuyện lừa cô? Thế này còn hợp lý hơn.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Cổ Đại » Chỉ Là Hoàng Hậu Full (Vu Tình)
Page 12 of 15«12101112131415»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Chỉ Là Hoàng Hậu Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Chỉ Là Hoàng Hậu Full Tiểu Thuyết Cổ Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook