Chỉ Là Hoàng Hậu Full (4) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Cổ Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Chỉ Là Hoàng Hậu Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 4 of 15«1234561415»
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Cổ Đại » Chỉ Là Hoàng Hậu Full (Vu Tình)
Chỉ Là Hoàng Hậu Full
KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 16
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:34
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Cô chớp mắt mấy cái. Hơi tiếc nha…

“Vương gia…”

Cô khựng lại.

“Cô ấy vẫn chưa biết ta là ai, tắt nến đi. Đêm nay, ta giữ cô ấy ở lại qua đêm.”

“Nhưng mà… Đêm nay Vương gia ở đây lánh nạn, nếu để Nhị hoàng tử biết được người giữ lại Từ Nhị tiểu thư, khi Vương gia trở về Đại Ngụy, có thể sinh chuyện không cần thiết.”

“… Cô ta có thể dùng được. Đêm nay cô ta bất ngờ tránh được kế hoạch của Nhị hoàng tử Tây Huyền, có thể thấy lời Viên Đồ cũng có vài phần sự thực. Khi trở về Đại Ngụy chắc chắn nhiều gian khó nguy hiểm, nếu có kẻ số mệnh bình thuận bên người, cũng không phải là không tốt đối với bổn vương…” Giọng nói kia vẫn khàn khàn vì cảm lạnh, nhưng đã có ngữ khí bình thản của Đại Ngụy Vương gia.

… Hóa ra… Hóa ra là… Lý Dung Trị sao…

Hóa ra… cuối cùng… chỉ là một giấc mộng đẹp. Cô có chút hoảng hốt, bỗng nhiên nhớ tới những việc lúc nhỏ, rất nhiều người, nhiều chuyện, lúc bắt đầu cô luôn tràn đầy hân hoan hy vọng, nhưng về sau, toàn là công dã tràng.

Không hề có ngoại lệ.

Ai ai cũng lừa gạt cô, lợi dụng cô.

Nhưng mà, cô không nghĩ người vừa rồi muốn lừa gạt cô đâu… Hắn nhận đồng tâm kết rồi mà? Vẫn là Hoàng công tử chứ?

Cô lui ra phía sau một bước, kinh ngạc nhìn cửa phòng. Cô muốn chắc chắn, gian phòng này là đi nhầm, Hoàng công tử thực là ở gian khác kia.

Ánh nến tắt.

“Ngươi đi trước đi, sáng mai ta sẽ vào cung gặp Nữ hoàng Tây Huyền.”

“Dạ.”

Tiếng bước chân lại gần, cô vẫn đang ngơ ngẩn, chưa thể hoàn hồn.

Minh Nguyệt vừa mở cửa, nhìn thấy Từ Đạt cười rạng rỡ đang định đẩy cửa bước vào. Từ Đạt kinh ngạc bật thốt: “Anh… Minh Nguyệt?”

Minh Nguyệt nhíu mày rất nhẹ, đoán xem cô đã đợi ở ngoài bao lâu. Cô nhìn đầy vẻ tò mò, hình như rất tiếc nuối vì chưa nhìn thấy được dung mạo thực của Vương gia, chắc là chưa nghe được đoạn đối thoại lúc nãy.

“Cháo nóng xong rồi, tôi mang vào trước.”

Hắn tránh qua bên, để cô vào phòng. Cô nói: “Hoàng công tử, tôi nghĩ anh chỉ uống thuốc, chắc đói bụng rồi, bảo đầu bếp nấu cháo. Chính mắt tôi nhìn rất kỹ, không có vấn đề gì đâu.”

Minh Nguyệt nhìn cô chằm chằm cả một lúc lâu, mới lặng lẽ lùi ra.

Cô ngồi ở mép giường, bàn tay không đặt nhẹ lên trán hắn. “Vẫn khó chịu lắm hở?”

“Khó chịu thì không có gì, chỉ là làm phiền cô thôi.”

“Để tôi bưng bát giúp cho.” Cô dịu dàng bảo: “Anh phải ăn nhiều một chút. Ăn nhiều, người cũng nhiều thịt. Thịt nhiều, thân thể có vẻ cường tráng, làm chuyện gì cũng tiện lợi.”

Hắn mỉm cười, cầm lấy thìa, từ từ ăn. “Lời này của cô hệt như mẹ tôi hay nói.”

“Giống mẹ anh thì có sao.” Cô cười trả lời, một tay bưng bát, tay kia sờ soạng lần mò trên giường.

“Đang tìm cái gì vậy?” Hắn nhẹ giọng hỏi.

“… Tôi không biết, đồng tâm kết đâu rồi?”

“Vẫn ở trong tay tôi.”

“Hoàng công tử quý trọng như thế, tôi thực vui mừng.” Cô cười, chờ hắn ăn hơn nửa bát, mới đi đến bên bàn thả bát xuống, hơi khom người.

“Nhị cô nương?”

Cô đè ngực đang rất đau, thở sâu, cười nói: “Đây là bệnh cũ, vài năm nay hiếm khi tái phát, có thể do đêm nay tôi vui quá thôi.” Cô mỉm cười ngồi trở lại mép giường, chăm chú nhìn dáng người mơ hồ trong bóng tối.

Hoàng công tử của cô, dáng vẻ thực sự là như thế nào? Mới vừa rồi cô còn tưởng tượng ra trăm ngàn dáng vóc, bây giờ lại không nghĩ được gì nữa.

Cô thở dài, lại cười: “Công tử, tôi có một chuyện muốn hỏi.”

“Nhị cô nương xin cứ hỏi.”

“Nếu hôm nay Từ Trực, Từ Hồi và Từ Đạt đều đứng trước mặt anh, anh sẽ chọn đồng tâm kết của ai?”

Hắn không nói.

Từ Đạt chờ, đến lúc nghĩ hắn không đáp, hắn mới khẽ nói: “Tất nhiên là của Nhị cô nương.”

Cô cười nhợt nhạt, kéo tay hắn. Trong nắm tay hắn là đồng tâm kết của cô. Cô khô khốc nói: “Công tử cũng lựa chọn tôi, tôi vui đến không nói nên lời. Tôi còn nhớ, lúc trước, ở Từ gia không hề thiếu môn khách. Phụ thân ở rể, thanh danh không được như mẫu thân, sau khi mẫu thân tạ thế, môn khách đã vắng đi không ít. Khi đó Từ Hồi còn nhỏ đã kết bạn với không ít kỳ nhân, họ đều cam nguyện đầu quân dưới trướng em ấy. Nhưng điều làm người ta ngạc nhiên là cũng có người muốn đầu quân cho tôi. Công tử, lúc đó tôi vẫn chưa hiểu được, trong tim cũng vui mừng như hôm nay vậy, mãi đến sau này tôi mới biết, tôi đã gây rắc rối cho Từ Hồi. Kẻ đó bất tài, coi tôi như ván cầu, người hắn thực sự muốn đầu quân là Từ Hồi kia.” Cô chậm rãi kéo nắm tay hắn mở ra, xoa lên đồng tâm kết đã có chút hơi ấm. “Tối hôm nay tôi quả thật rất vui, đã gặp được Hoàng công tử trong lòng mình.”

Cô muốn rút đồng tâm kết ra, lại cảm giác tay hắn hơi cử động, giống như muốn cầm nó, nhưng lại dừng vì động tác của cô.

Thật lâu sau, hắn mới nhẹ giọng nói: “… Sao lại lấy đi?”

Cô áp chặt đồng tâm kết vào ngực, tim co thắt từng cơn, rất đau. Cô cười: “Tôi nghĩ kỹ lại rồi, đồng tâm kết này thật ra tôi đã giữ hai năm, màu sắc đã phai nhiều, để lần sau tôi đổi cái mới cho anh.”

“… Thật không? Mà… không phải cô muốn hát khúc tỏ tình sao?”

Cô nhếch miệng cười: “Ngay tại tiểu quan quán này mà hát cho công tử nghe, quả thực là làm nhục công tử. Đợi ngày mai công tử rời khỏi tiểu quan quán, tôi sẽ lập tức hát cho anh nghe. Công tử cứ nghỉ sớm đi.”

Hắn im lặng một lúc lâu, mới ôn nhu nói: “Cô không xích vào trốn người sao?”

“Không cần, tôi ngồi bên giường được rồi…” Cô đem ghế đẩu đến cạnh giường ngồi xuống, mỉm cười: “Công tử yên tâm, tôi ngồi nguyên đây coi sóc anh, trừ phi sau này anh và tôi công khai danh phận, không thì tôi sẽ không tùy tiện nói chuyện này cho ai đâu.”

“…Từ Đạt…”

Cô cắt lời hắn. “Nhà giàu luôn mệt mỏi, nhưng mà số tôi cũng may, trong nhà ít người thân thiết, tôi thích lông bông bên ngoài bao nhiêu cũng được. Sau này công tử áo gấm về nhà, nắm quyền làm chủ, lúc đó chắc sẽ “Cao xứ bất thắng hàn” [2], công tử có lẽ nên tìm vài người tri kỷ, vậy thì lúc nào cũng có người lo lắng cho anh.”

“Người tri kỷ?” Hắn khẽ cười, nằm xuống, để Từ Đạt cẩn thận đắp chăn giúp. Mùi hương thoang thoảng trời sinh của cô, mấy sợi tóc cứ quanh quẩn trên mặt hắn, hắn cảm giác được tiếng hít thở đều đặn, không hề kích động muốn bay lên trời như lúc trước.

Cô ngồi trở lại, nhẹ nhàng nói: “Ngủ đi, tôi ở đây.”

Âm thanh kia, trong tai hắn lại bay đi xa lăng lắc. Bỗng dưng, hắn giơ tay cầm tay cô, rõ ràng cảm thấy cô sửng sốt, nhưng sau đó lại bình tĩnh cười nói: “Công tử sợ tôi đi mất? Vậy anh cứ nắm đi.” Ngữ khí lại bình thản như trước. Cô kéo chăn gấm qua một chút, che đi cái nắm tay của hai người bọn họ, rồi lập tức nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hắn im lặng nhìn cô, cũng chậm rãi khép mi lại.

Ánh sáng chiếu vào mắt cô, lôi ý thức của cô từ trong mộng ra ngoài.

Từ Đạt vẫn đang ngái ngủ nhìn chằm chằm đỉnh giường nửa ngày, mới che miệng ngáp rồi ngồi dậy. Cô phát hiện mình đang nằm trên giường, chăn đắp trên người, ngó quanh xem thử, trong phòng không người, cửa cũng đóng chặt.

Lúc gần rạng sáng, cô cố tình dựa vào mép giường ngủ. Ngủ một mạch, lúc tỉnh dậy đã không thấy người trên giường, cũng tiện cho hắn khẽ khàng rời đi, tránh cho hai người khó xử.

Đại Ngụy Vương gia, nếu cô không đến, hắn cũng không cần cô.

Cô vươn mình, cảm thấy tâm trạng rất tốt. Ờ, trời đất mênh mông, đau lòng đến mức nào vẫn phải sống tiếp. Cô vuốt ngực, đến giờ vẫn còn âm ỉ đau, nhưng chắc rất nhanh sẽ không sao nữa.

Cô mở lòng bàn tay ra, đồng tâm kết cô nắm chặt vẫn ở nguyên đó. Cô nhìn chằm chằm một lúc lâu, vốn định tháo chiếc kết này ra, từ nay về sau không ảo vọng gì nữa, nhưng đúng là vẫn còn luyến tiếc, lại bỏ nó vào túi bên hông.

Cô dùng tay vuốt lại mái tóc dài, búi sơ lên, bước ra khỏi cửa phòng. Sáng sớm, cả Túy Tâm lâu vẫn còn tĩnh lặng, bọn tiểu quan đều đang ngủ say.

Cô đi một đường không gặp gì trở ngại, thẳng đến cửa, bước xuống hai mươi tư bậc cầu thang, thấy tú bà, cười nói: “Đêm qua làm phiền ma ma rồi.”

“Nhị tiểu thư đúng là làm cho chỗ này của chúng tôi gà bay chó sủa, suýt nữa chẳng làm ăn gì được.” Tú bà có chút oán giận.

Cô cười đáp: “Thiệt là xấu hổ quá. Đúng rồi, Ô Đại công tử đâu?”

Tú bà ngẩn ra. “Tối hôm qua anh ta đã đi rồi. Nhị tiểu thư, cô không định hỏi mua Minh Nguyệt hả? Hắn là tiểu quan số một số hai của chúng tôi đó, giá cả cũng chẳng thể so sánh với bọn nô tài vừa vào cửa đâu.”


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 17
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:35
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Từ Đạt bật cười. “Bà không nói tôi cũng quên mất, ngày mai tôi sẽ đến mua.” Túy Tâm lâu này quả thực là ngọa hổ tàng long, thám tử các quốc gia không ít, cho dù ngày nào đó ma ma này nhảy tới nói bà là thám tử của Nam Lâm, cô cũng có thể mặt không đổi sắc cười nói: Tôi biết từ lâu rồi kìa.

Cũng nên cảm ơn Lý Dung Trị, đạp cô từ trong mộng ra đời, nếu không, lỡ như chọn một tiểu quan đem về nhà thật, chắc cô phải đi xin lỗi Tây Huyền mất.

Cô đang định rời đi, lại nghe thấy tú bà lẩm bẩm: “Hôm nay không biết có chuyện gì vậy? Trên đường quân binh nhiều ghê…”

Từ Đạt nghe vậy, chân vẫn không ngừng bước, ra khỏi Túy Tâm lâu, đang muốn đi bộ về nhà, bỗng nhiên thấy đầu đường có người giục ngựa tới gần.

“Từ Đạt!”

Cửa sổ lầu hai của Túy Tâm Lâu hé ra, có người ngồi cạnh cửa sổ lơ đãng nhìn xuống dưới.

Từ Đạt ừ một tiếng, nhận ra kỵ sĩ là thuộc hạ của thủ lĩnh, thuộc Bắc quân.

Người nọ vội vàng xuống ngựa, chạy vội tới trước mặt cô nói gấp gáp: “Sao cô lại ở chỗ này? Có biết Nhị hoàng tử đang tìm cô không?”

“Tìm tôi? Có chuyện gì quan trọng sao?” Nếu đã tìm cô, chắc chắn sẽ liên quan đến chuyện các chất tử. Là vị chất tử nào đã xảy ra chuyện?

“Tần thủ lĩnh tối hôm qua định mưu thích Tam hoàng tử, người cuối cùng hắn gặp chính là cô, Đình úy [3] nghi ngờ cô là đồng lõa, đang muốn xin Nhị hoàng tử hạ lệnh bắt!”

Cô sững người, vội vàng hỏi: “Thủ lĩnh làm sao có thể đi mưu thích Tam hoàng tử được? Trong chuyện này nhất định có người giá họa!” Đừng vội đừng vội, cô bụng bảo dạ, tội tày trời cũng phải xử theo một trình tự nhất định, dù Đình úy đã định tội, cũng phải trình báo lên cấp trên, vẫn còn thời gian. Tam hoàng tử? Thái tử xưa nay không hợp, thủ lĩnh mặc dù có khuynh hướng nghiêng về thái tử, nhưng tuyệt đối không thể có khả năng làm chuyện đại nghịch bất đạo này.

Đột nhiên, cô nhớ tới dáng vẻ muốn nói lại thôi của thủ lĩnh ngày hôm qua. Nếu lúc ấy cô cẩn thận hỏi lại một câu thì tốt rồi, nếu lúc ấy…

“Tần thủ lĩnh đã nhận tội ngồi tù. Thái tử vào trong ngục, lại bị hắn làm trọng thương, nghe nói cánh tay khó thể giữ được… Hoàng Thượng tức giận hạ chỉ, để Nhị hoàng tử tra rõ!”

Đáy tim Từ Đạt thịch một tiếng, lắp bắp hỏi: “Vậy Tam hoàng tử đâu? Sống hay chết?”

“Hiện vẫn còn ở trong phủ hoàng tử chưa biết chết sống, nay Bắc quân tạm thời do Nhị hoàng tử điều khiển. Từ Đạt, rốt cuộc hôm qua Tần thủ lĩnh nói với cô chuyện gì?”

Nhị hoàng tử chưa rõ sống chết, thái tử bị trọng thương, thủ lĩnh lại nhận tội! Hoàng thất Tây Huyền nắm quyền lực cực cao, loại chuyện vương tử phạm pháp chịu tội như thứ dân là không bao giờ xảy ra, thủ lĩnh sợ không còn đường sống! Từ Đạt trong lòng hoảng hốt đến cực độ, giờ còn ai cứu được thủ lĩnh… Cô bỗng dưng hoàn hồn, kêu lên: “Cho tôi mượn ngựa!”

Cô nhảy lên, thúc hông ngựa, phóng thẳng ra phố.

“Từ Đạt!” Binh sĩ nọ hét một tiếng, làm hoảng hồn mấy gian Túy Tâm lâu để ngỏ cửa sổ.

Một gian trong đó, Minh Nguyệt đang đứng cạnh cửa sổ. Hắn vừa khẽ hé ra một chút, kịp lúc thấy bóng Từ Đạt xa mất hút.

Hắn lại nhìn về hướng cửa sổ một gian nơi Bắc Đường vương gia đang ngồi cùng mấy cô gái, Bắc Đường Vương gia cũng đang nhìn theo Từ Đạt. Ôn Vu Ý kia đắm chìm trong ôn nhu hương suốt một đêm mà chẳng thấy chút mệt mỏi nào.

Minh Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, cực kỳ xem thường tật phóng đãng của hắn ở Tây Huyền, đinh ninh hắn còn lâu mới bằng Đại Ngụy vương gia của bọn họ.

Chất tử Đại Ngụy Ở Tây Huyền trở thành thái tử, muốn thuận lợi trở về Đại Ngụy, Tây Huyền phải dàn xếp cho đi. Tuy nhiên bất luận hai bên có thỏa thuận ngầm gì, Bắc Đường Nam Lâm đều không hài lòng. Bọn họ đã tra ra con hổ dữ nửa tháng trước là do Bắc Đường Vương gia chỉ thị thả ra, nhưng cũng chỉ có thể im lặng.

Chất tử ở đất khách quê người, vốn phải nhường nhịn mọi chuyện vì lợi ích toàn cục. May mà, bọn họ được chủ thượng để tâm đến, sắp sửa trở về Đại Ngụy, không bao giờ nữa phải chịu cái khổ tha hương nữa.

[1]: Chữ “Vương” (王 – wáng) và chữ “Hoàng” (黄 – huáng) phát âm khá giống nhau.

[2]: Cao xứ bất thắng hàn – 高处不胜寒: Nơi cao luôn phải chịu gió lạnh, ý nói người địa vị cao, tài giỏi… thường cô đơn.

[2]: Đình úy – 廷尉 : chức quan coi Hình ngục.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 18
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:35
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

CHỈ LÀ HOÀNG HẬU
Tác giả: Vu Tình
Chương 5

Trời còn tinh mơ, trên đường dân chúng vẫn đang thưa thớt, vừa thấy Từ Đạt thúc ngựa đuổi qua, tất cả đều giật mình tránh lẹ. Quân binh cấm vệ của hoàng thất muốn tránh kinh động đến dân chúng, chỉ rải quân lác đác trong thành, vừa thấy là cô, thảy đều án binh bất động.

“Nhị hoàng tử có lệnh, không được chặn tiểu thư lại.”

Từ Đạt giục ngựa thẳng đến nhà mình. Vó ngựa chưa ngừng, cô đã từ lưng ngựa nhảy xuống, trao dây cương cho tỳ nữ vừa ra cửa nghênh đón.

Từ Đạt vội vã chạy vào nhà, thẳng tới khuê phòng, lấy phượng hoàng bào quý giá cất trong tủ ra. Cô đang định chạy gấp ra ngoài, chợt thấy trường đao tùy thân trong phòng, chỉ chần chờ trong chốc lát, lập tức cất mắt đi, vọt ra ngoài nhảy lên ngựa đi tiếp.

“Đợi chút, tiểu thư, người còn chưa buộc thắt lưng.” Tỳ nữ vội vàng nhặt lên sợi dây rơi trên đất, nhưng Từ Đạt đã mất hút. Cô tỳ nữ biết có chuyện khác thường, hấp tấp bước ra cổng, nhắm hướng phủ chất tử Đại Ngụy đi thẳng tới.

Từ Đạt khoác phượng hoàng bào ngay lúc ngồi trên lưng ngựa, chẳng thèm đếm xỉa áo có bị bẩn hay không. Vừa đến cửa ngục, cô lập tức nhảy xuống ngựa hô to: “Tây Huyền Từ Đạt, phụng mệnh Từ Thái Sư đến giải tù phạm Tần Đại Vĩnh.”

Mấy tên lính giữ ngục sững sờ, nhìn thật kỹ cô gái mặc phượng hoàng bào được ngự ban trước mắt.

Tóc dài xõa tung không búi, tóc mái bình thường rẽ ngôi nay lại hầu như che khuất cặp mắt đen láy, nhưng dưới tóc là ánh sắc bén kinh người. Phượng hoàng bào ngự ban mặc trên người trăm kẻ đều cao quý tao nhã, nhưng áo choàng một thước người này đang mặc, thắt lưng còn chưa buộc, không cao quý cũng chả phong nhã nổi, quả thực là bôi xấu cái áo choàng… vậy mà lại khiến quan ngục bất giác im thin thít…

Khóe miệng quan ngục khẽ giật giật, gã nhìn một lúc lâu mới nhận ra người đến là ai.

“Từ Nhị tiểu thư? Tần Đại Vĩnh phạm trọng tội, không có lệnh bài của Đình úy tuyệt đối không thể gặp, huống chi án phạm của Tần Đại Vĩnh do Nhị hoàng tử phụ trách, không có mệnh lệnh của Nhị hoàng tử, cho dù là Thái Sư cũng…”

Từ Đạt không nhìn thần sắc khẩn trương của ngục quan, trầm giọng quát: “Không thấy cái ta đang mặc trên người là gì sao?”

“Nhị tiểu thư, không có lệnh của Nhị hoàng tử, thật sự…”

“Từ Nhị tiểu thư.” Một ngục quan khác bước ra từ cửa, hết sức lúng túng, “Hiện tại người cô muốn gặp, đã chết rồi.”

Từ Đạt chấn động cả người.

Ngục quan nhìn cô từ trên xuống dưới, hừ giọng: “Chúng tôi đang thẩm vấn, cô hét lớn một tiếng, Tần Đại Vĩnh lập tức cắn lưỡi tự sát. Vậy là muốn tụi tôi tớ chúng tôi bẩm báo lại như nào đây? Chẳng lẽ… bảo chúng tôi cứ thế mà nói, Tần Đại Vĩnh nghe cô hét to, lập tức dốc sức trốn tội? Chi tiết thực sự trong đó, đành xin Nhị tiểu thư kể rõ cho Nhị hoàng tử hiểu mới được.”

Đã chết? Thủ lĩnh đã chết! Từ Đạt không để ý tới ngục quan, chạy thẳng vào trong.

Vừa vào cửa ngục, chính là hình thất. Đầu tiên một mùi tanh nồng nặc xộc vào mũi, tiếp theo, cô thấy một hán tử nằm trong vũng máu…, đó không phải thủ lĩnh, cô không thể nhận ra nữa. Tra tấn đến mức như vậy, rõ ràng không phải để lấy khẩu cung, mà là để ép người này chết.

Cô chậm rãi ngồi xuống, ngón tay nhẹ nhàng phớt qua máu tươi lầy lội trên đất. Máu chưa đông lại, vẫn còn chút hơi ấm. Nếu có thể làm cho chúng chảy trở về, nam nhân trước mắt chắc có thể sống lại…

Cô nghĩ cô đã đến rất nhanh, chuyện liên quan đến quan lại, hoàng thất, Đình úy sao có thể dễ dàng kết án? Cho dù là muốn vu oan cũng phải sắp xếp tình huống, thảo sẵn lời khai mới thành. Thủ lĩnh trong lòng cô, cho dù là chặt đứt tứ chi, cũng không thể đi thừa nhận chuyện hắn chưa làm bao giờ.

Thật cẩn thận, cô đưa tay, chạm vào thi thể ngũ quan mờ mịt kia.

“… Là tôi… không tốt… Từ Đạt bất tài đến mức này… Ngay cả chuyện cứu người… cũng không làm được…” Từng lời vỡ vụn, như dao đâm vào yết hầu, đau nhói.

Sống mười chín năm, rốt cuộc cô đã thật sự làm được chuyện gì? Nếu người thủ lĩnh kết bạn hôm nay không phải Từ Đạt, mà là Từ Hồi, Từ Trực, có thể nào mạng hắn đã được cứu đúng lúc rồi không?

Nếu thủ lĩnh thật sự nghe tiếng gọi của cô ngoài cửa ngục mà cắn lưỡi tự sát, vậy trong lòng thủ lĩnh chắc chắn là muốn bảo vệ cô… Kẻ đứng sau lưng đó muốn giết tất cả những người có thể biết thủ lĩnh muốn làm chuyện đại sự, y không muốn liên lụy đến cô… Ai có uy quyền che trời như vậy…

Cô đột nhiên đứng dậy.

Ngục quan run lên, theo bản năng lui ra phía sau, miệng lẩm bẩm: “Nhị tiểu thư, phượng hoàng bào nếu dính máu nơi này, là có tội…”

Từ Đạt hoàn toàn không nhìn hắn, cưỡi ngựa đi thẳng. Trong đầu cô chỉ có một đích đến.

Lúc cô cưỡi ngựa ngang qua Túy Tâm lâu, vài gã tiểu quan ngáp dài mở cửa sổ, thấy phong thái oai hùng lướt qua như gió, tưởng mình hoa mắt, vừa gọi hồn lại, hoảng hồn bật thốt: “Từ Nhị tiểu thư!” Gã trợn to mắt, hét: “Thiệt không vậy, hay tôi ngó nhầm, tay cổ, áo cổ bê bết máu!”

Ôn Vu Ý đang mặc quần áo, nghe tiểu quan bên ngoài làm ầm ĩ, dừng lại.

“Vương gia?” Thanh Phong đang dịu dàng giúp hắn chỉnh sửa trang phục.

Hắn đẩy cô ra, đi vội đến đại sảnh, hỏi: “Từ Đạt đi về phía nào?”

Tiểu quan vừa thấy là hắn, nghĩ nghĩ, đáp: “Chắc là đến đường Tây Thông.”

Đường Tây Thông? Đường Tây Thông có cái gì? Có… nhà của Tần Đại Vĩnh! Ôn Vu Ý hơi giật mình, cô gái này không phải thường ngày đều bo bo giữ mình sao? Đáng lẽ sau khi đến ngục nhỏ vài giọt lệ thương nhớ, cổ nên tiếp tục cuộc sống an yên như cũ chứ?

Hay là, cô vốn khác người, tình nguyện vì Tần Đại Vĩnh kia làm bất cứ chuyện gì?

“Vương gia!” Thanh Phong đuổi tới, lấy giọng cực nhỏ nhẹ nhàng nói: “Đây là chuyện riêng của Tây Huyền, Vương gia tối hôm qua tới đây tránh họa, nay tội gì lại dây vào? Nếu có thể giao hảo với Từ gia thì không còn gì tốt hơn, nhưng hai năm nay Vương gia chỉ kết bạn với Từ Đạt, tránh né những người Từ gia khác. Vương gia làm vậy, chẳng lẽ đó là chân tình?”

Ôn Vu Ý liếc cô một cái, cười lạnh: “Chân tình? Người Bắc A cũng có chân tình sao? Đừng nói ta, ngươi đã được ai thật lòng quý mến chưa? Nhất cử nhất động của bổn vương đều không thoát khỏi mắt ngươi, nay ngươi còn muốn ngăn cản hành động của bổn vương?” Nói xong, phất áo đi.

Bước ra Túy Tâm lâu, vừa vặn có một công tử quý tộc muốn rời đi, Ôn Vu Ý cười to, cướp ngựa chạy thẳng: “Người anh em, tối nay ngựa sẽ lại về hầu cậu!”

Hắn thẳng đến đường Tây Thông, đôi mắt sắc khẽ liếc qua những đội cấm vệ của hoàng thất đang lẩn vào phố thị không dấu tích. Lúc hắn một đường thuận lợi bước vào Tần trạch [1], Từ Đạt đang định đẩy cổng Tần trạch ra. Hắn nhảy xuống ngựa, chạy tới giữ chặt cổ tay cô.

Tay cô toàn là máu!

“Từ Đạt, đi theo ta!”

Cô hất ra. Hắn giận tái mặt, lạnh giọng: “Từ Đạt! Chuyện không liên quan đến cô, cô càng muốn rước vào thân sao? Cô đã tránh được, tại sao còn muốn đâm đầu vào chỗ chết?”

Cô khựng lại, chậm rãi quay đầu nhìn hắn. Gió sớm thổi tung mái tóc dài của cô, lộ ra đôi mắt đỏ rực đầy thảng thốt.

Hắn kinh ngạc. Thần sắc cô dường như đờ đẫn.

Cô chậm chạp nghĩ ngợi, suy tư một lát, mới khàn khàn nói: “Nhà Tần Đại Vĩnh mấy đời đều chỉ một con, Từ Đạt nếu không giúp đỡ vợ con huynh ấy, sau này xuống cửu tuyền làm sao gặp lại người anh em đó được?”

“… Chỉ là huynh đệ, mà cô vẫn thấy chết không sờn, mạng cũng sẵn sàng vứt bỏ?”

Tiếng hắn thủy chung vẫn lãng đãng quanh người, cô nghe không rõ, cũng không để tâm lắng nghe. Cô quay đầu đi vào Tần trạch.

Trong trạch im tĩnh, cô chỉ ghé qua hai lần, nhưng thấy tẩu tử không vui, vậy nên từ đó về sau cô không hề bước chân tới đây.

Cô nhìn nô tỳ bị độc chết ngã lăn trên đất, lưng lạnh run từng đợt. Đi thẳng tới, thấy cửa tẩm phòng vợ chồng họ Tần mở toang hoác, thần sắc đờ đẫn rốt cuộc cũng có biến chuyển, khàn khàn kêu lên: “Tẩu tử!” Cô lao vào nhà, ôm lấy người phụ nữ mặc áo trắng, dung mạo bình thường.

“… Từ Đạt?” Thể xác nhìn tưởng đã tắt thở kia trợn trừng mắt.

“Là tôi! Tẩu tử!” Từ Đạt vui mừng quá đỗi. “Để tôi bế chị với cháu đi tìm đại phu!” Cô định dùng lực ôm lấy tẩu tử, lại phát hiện tẩu tử nắm chặt lấy vai cô, năm ngón tay bấm đến hằn sâu vào da thịt.

“Tẩu tử?”


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 19
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:35
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

“… Đại Vĩnh đã chết rồi sao? Đại Vĩnh thật sự đã chết sao? Vì sao cô còn sống? Từ Đạt, vì sao cô vẫn chưa bị bắt?”

“Tôi… Tẩu tử, là lỗi của tôi, đêm qua lẽ ra tôi nên đi theo thủ lĩnh…” Cô hối hận không thôi. Sớm biết như thế, cô sẽ không đến Túy Tâm lâu! Nếu thời gian có thể xoay ngược lại, cô thà cô độc cả đời để bảo vệ thủ lĩnh!

“… Bọn họ bức ta sợ tội tự sát… Ngay cả con ta cũng phải uống rượu độc… Con ta đâu? Con ta đâu?”

Từ Đạt kinh hoàng nhìn xung quanh, cuối cùng có người bế đến trước mặt cô, ghé vào tai cô nhẹ giọng nói: “Đứa trẻ mới sinh này cũng bị trúng độc, có lẽ không sống được.”

Cô nghe vậy, ngơ ngác nhìn đứa trẻ đang được đưa vào lòng tẩu tử. Cô lần đầu tiên nhìn thấy con của thủ lĩnh, hóa ra, trẻ con mới sinh đều như vậy… Không khí tĩnh lặng.

“… Từ Đạt, con ta không chết chứ? Ta che chở nó, ta vẫn che chở cho nó… Cần uống rượu độc, ta sẽ uống, nó là con duy nhất của Đại Vĩnh, ta không để nó có chuyện gì… Nó không thể có chuyện gì…” Cô cố hết sức giương mắt nhìn Từ Đạt. “Có phải do ta muốn Đại Vĩnh giao hảo với con cháu hoàng gia, bắt chàng đi làm đại sự, vậy nên mới hại chàng…”

“Không phải… Không phải…”

“Vậy, chính là cô!” Người phụ nữ đột ngột buông đứa trẻ ra, bám chặt lấy cánh tay Từ Đạt. Từ Đạt vội vàng đỡ lấy đứa bé, người phụ nữ như không thấy, chỉ oán hận trừng mắt nhìn cô. “Có cô, Đại Vĩnh nên vô sự mới phải chứ?”

Ôn Vu Ý ở bên cạnh nghe hết thảy, tuấn mục hơi nheo lại.

“Không phải thần sư đã bảo cô cả đời an yên sao? Cô nhậm chức quan này hai năm, chàng không có cả một lần thương nặng, cười bảo cô là phúc tinh, ta nghĩ có khi chàng nói cũng có lý, vì sao lần này cô không cứu chàng? Không cứu chàng?”

Ôn Vu Ý đánh giá sinh mệnh người phụ nữ này đã sắp tàn, không thể là nói nhảm, khẽ thở dài.

“Tẩu tử, tôi…” Từ Đạt không biện bạch gì, lòng tràn đầy áy náy.

Cô ta gân xanh nổi mạnh, trừng mắt nhìn chòng chọc Từ Đạt. “Không phải cô thích chàng sao? Không phải cô say mê chàng sao? Vì sao không cứu chàng? Vì sao không cứu chàng?”

Từ Đạt ngây người, lập tức liên tục lắc đầu. “Tẩu tử, chị hiểu lầm! Hiểu lầm!”

Bày tay đầy móng dài kia bấu mạnh vào tay Từ Đạt một phát. Cô ta ráng hít một hơi cuối cùng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Từ Đạt, nếu cô thực thích Đại Vĩnh, hãy bảo vệ con của chàng!”

“Tôi nhất định sẽ bảo vệ con của thủ lĩnh!”

“Cô định bảo vệ như thế nào? Từ Đạt, cô định bảo vệ như thế nào? Trên đời này ngoại trừ Đại Vĩnh, ta không tin ai khác, cô định làm thế nào để ta tin?” Mắt cô ta đã lồi hẳn ra.

Từ Đạt cố tìm cách để khiến cô ấy an tâm lìa đời, trong chốc lát không nghĩ ra, quơ lấy bình rượu độc còn một nửa đang đổ nghiêng bên cạnh đưa lên miệng uống cạn.

“Từ Đạt!” Ôn Vu Ý sắc mặt đại biến.

Từ Đạt siết chặt đôi tay lạnh lẽo của người phụ nữ, thành thật nói: “Tẩu tử, từ giờ trở đi, tánh mạng của tôi và đứa bé đã là một, tôi được cứu chắc chắn nó sẽ được cứu. Từ Đạt nếu bất hạnh bỏ mình, thì sẽ xuống cửu tuyền đền tội với một nhà ba người của chị!”

Phu nhân lúc đầu khiếp sợ nhìn cô, sau đó thần sắc dần dần an ổn, nước mắt chảy ướt gương mặt xám như tro tàn.

“… Cô xuất thân Từ gia Tây Huyền, Từ gia chắc chắn sẽ cứu cô… Đại Vĩnh không nhìn lầm người… Con ta… giao cho cô…” Dứt lời, thân mình đổ lệch, trút hơi thở cuối cùng.

Ôn Vu Ý nhẹ đá thi thể người phụ nữ ra, kéo Từ Đạt. “Đi, ta dẫn cô đi tìm đại phu!”

Cuộc nói chuyện cùng Tần thị lúc nãy đã hao tổn hết hơi sức của Từ Đạt. Cô chằm chằm nhìn đứa bé trong tay nửa ngày, lẩm bẩm: “Vương gia, tối hôm qua ngài và Đại Ngụy vương gia ở Túy Tâm lâu suốt cả một đêm, là để tránh nạn? Từ Đạt có chết cũng muốn làm quỷ biết chuyện, ngài nói cho tôi biết, Tần Đại Vĩnh rốt cuộc là vì sao mà chết?”

Ôn Vu Ý thấy cô hành động kiểu chẳng thèm đếm xỉa đến thân mà tức. Hắn đáp: “Còn vì sao mà chết nữa? Cùng lắm là vật hy sinh trong nội đấu giữa các hoàng tử thôi.”

“Nội đấu của các hoàng tử? Tam hoàng tử với… Ai?” Đầu óc của cô đang rất hỗn loạn, mịt mờ không hiểu.

“… Có kẻ… Có kẻ vốn muốn cho Tần Đại Vĩnh dẫn cô theo luôn, từ nay về sau phải bán mạng cho hắn… đúng hơn là muốn mượn dòng họ cô, ép buộc Từ gia đứng sau lưng cô về với phe của hắn. Không ngờ tối qua cô không đi, ta đoán kẻ đó đâm lao phải theo lao, trước lừa Tần Đại Vĩnh rằng Tam hoàng tử có mưu loạn để khử hắn, sau lại đổ tội cho Tần Đại Vĩnh, chuyện này thực không biết chi tiết… Từ Đạt, dù cô không nghĩ cho mình, cũng phải nghĩ cho đứa bé!”

Hắn lại định kéo cô, cô lại lui từng bước.

Từ Đạt thì thào tự nói: “Thái tử vốn coi trọng thủ lĩnh, mọi người đều biết, huynh ấy sao có thể làm trọng thương thái tử? Thái tử vào tù gặp huynh ấy… Không phải vì cứu thủ lĩnh, mà là tự cắt tay mình để thoát khỏi hiềm nghi?” Cô cúi đầu cười khẽ.

“Đến cùng, huynh đã vì loại người như thế sao?”

“Từ Đạt!”

Cô đột nhiên ngẩng đầu. “Vương gia so với người vu hãm kia còn tốt hơn, cho nên biết kế hoạch này, và tối qua đến Túy Tâm lâu để tránh ngờ vực?”

Ôn Vu Ý không đáp, mặc nhiên thừa nhận.

Từ Đạt thấy thế, ngay cả cảm giác bi ai cũng không có, không biết nên khóc hay nên cười. Hóa ra, hắn sớm biết cô đáng ra đã dính vào cạm bẫy, nên lúc thấy cô mới kinh ngạc như vậy.

Còn Lý Dung Trị? Cũng thế ư?

Từ đầu tới đuôi, cô chỉ là quân cờ để người khác lợi dụng? Cái họ Từ này, hại chết người duy nhất trên đời đối xử tốt với cô. Cái họ Từ này, còn muốn bám theo cô đến khi nào?

“Hắn lợi dụng cô, nên tuyệt đối sẽ không tổn hại đến tính mạng của cô.” Ôn Vu Ý nhẹ giọng nói: “Giỏi đó, đưa cô vào quyền lực hoàng thất Tây Huyền, để cô không còn những ngày tiêu dao như dĩ vãng nữa mà thôi…”

Không hại đến tính mạng cô, bởi vì cô họ Từ. Nhưng lợi dụng người không phải họ Từ thì không chùn tay hạ sát?

Cô cúi đầu nhìn đứa trẻ đang hôn mê trong lòng, biết là không thể tỉnh lại được – “Độc dược hoàng thất sao… Hiệu thuốc dân gian làm sao giải được? Nay tôi cũng trúng độc, cho dù tình cảm phụ tử vốn bạc bẽo, phụ thân chắc cũng không để tôi chết trước mặt ông chứ?” Cô lầm rầm tự thuyết phục mình, xoay người dợm lao đi.

Ôn Vu Ý lập tức chắn trước mặt cô, giữ lấy cánh tay cô đang ôm đứa bé.

“Từ Đạt, đưa đứa bé cho ta, đừng để nó cản trở cô.”

Cô không buông tay.

“Cô có thể chịu đựng, nhưng nó thì không thể một khắc nào nữa. Phủ ta có linh chi từ Bắc Đường, có thể giúp nó thêm một lát. Cô đi trước, ta bế nó theo sau.” Thấy cô vẫn ôm chặt không buông, hắn khẽ cười khổ: “Hai năm nay, cho dù không thể thật tâm đối đãi với nhau, nhưng ta đã thực sự hại cô lần nào chưa?”

Nỗi hoảng hốt của cô hơi dịu xuống, cuối cùng cũng thả tay, giương mắt nhìn hắn, khàn khàn đáp: “Đa tạ Vương gia!”

Nãy giờ cô vẫn cúi gằm mặt, phút này vừa ngẩng lên, Ôn Vu Ý đầy hoảng hốt. “Cô…”

Cô không để tâm đến vẻ kinh sợ của hắn, không hề chần chừ một khắc, chạy thẳng ra khỏi Tần phủ, leo lên ngựa lao đi tiếp.

Trên đường trước nay chưa hề có bóng râm… Trước kia chưa cảm thấy, bây giờ cô chỉ thấy gió lạnh ào ào thốc vào mặt, mắt không thể mở nổi.

Cô quay lại, mái tóc dài cùng phượng hoàng bào phất phới bay.

Người gọi cô là một nam tử trẻ tuổi. Cô nhận ra đó là thế tử tiểu quốc, hằng năm tiểu quốc trợ cấp tiền bạc không nhiều, nên đời sống chất tử tiểu quốc này cũng không thoải mái cho lắm. Cô sợ chất tử chết đói ở Tây Huyền, thường lấy một ít tiền từ lương tháng của mình đưa cho chất tử tiểu quốc đó sống qua ngày.

Thế tử tiểu quốc vừa thấy mặt cô, sợ tới mức ngồi bệt xuống đất. Ngay sau đó, hắn hoàn hồn, run run há mồm, hô to: “Tôi… Tôi… Tôi thấy Nhị tiểu thư Từ gia nè! Ở đây! Ở đây! Người đâu mau tới! Là tôi thấy! Là tôi thấy trước!”

Rõ ràng trong lòng nên cảm thấy bi thương, nhưng giờ phút này một chút cảm giác cô cũng không có. Vó ngựa không chậm một giây, cô thu hồi ánh mắt, thẳng đến Từ phủ ở phía nam kinh thành.

Bên ngoài Từ phủ, cấm vệ quân hoàng thất đã kín đặc. Cô nhìn như không thấy, lúc xoay người xuống ngựa, hơi lảo đảo, thiếu chút nữa đã gục xuống, cuối cùng phải giữ chặt cương ngựa mới đứng vững lại.

Cô không chút do dự đi vào cổng lớn Từ phủ, nhưng không có kẻ nào cản cô lại. Lão bộc canh cửa vừa thấy mặt cô, lập tức choáng váng.

“Nhị… Nhị…”

“Phụ thân ta đâu? Ở trong phủ sao?” Rõ ràng miệng đã cử động, cô lại phát hiện phải một lúc sau cô mới nghe được lời nói của mình.

“Lão gia ở đại sảnh… Nhị tiểu thư… Người… Người…”

Cô bước ngang qua lão, thẳng hướng đại sảnh. Ngoài cửa sảnh, cấm vệ quân hoàng thất chen chúc, cô cũng làm như không thấy, bước luôn vào trong.

“Cha, con gái đã về.” Cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông.

Từ Trường Phong nhìn cô, trầm giọng hỏi: “Tối hôm qua con đi đâu?”

Từ Đạt nhìn ông một cái thật sâu, chậm rãi đảo mắt qua những người khác trong đại sảnh… Từ Trực, Từ Hồi, còn có một người đàn ông mặc hồng bào đang đứng ngắm cây cảnh.

Cô cũng tài đức ghê nha? Có thể khuấy động không khí lên như vậy, ngay cả Từ Hồi cũng mang Âm đao theo người kìa.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 20
Thời Gian: Thứ 6, 28/03/2014, 19:35
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Cô lại nhìn người đàn ông vẻ mặt hờ hững trước mắt. Người này, rõ ràng đã năm mươi lăm, tướng mạo nhìn như mới chỉ ngoài bốn mươi. Từ khi mẫu thân qua đời, ông luôn muốn kiếm một đứa con trai, một đứa con thực sự mang họ của Từ Trường Phong, đáng tiếc, đến nay mấy thiếp thất đầy phòng của ông vẫn chưa hứa hẹn sẽ sinh ra được đứa nào.

Ba đứa con gái của ông, Từ Trực, Từ Hồi vốn lạnh lùng, không thân thiết với ông, mà muốn thân thiết với ông, ông cũng xem thường.

Đột nhiên, má cô hơi hơi ngứa, có cái gì từ khóe mắt chảy xuống má, cô ngẩng đầu nhìn trần nhà, đâu có nước đâu… Cô lau, nhìn ngón tay nửa ngày mới nhận ra thứ dính trên mặt là cái gì. Cô mỉm cười, quỳ phục xuống, giọng khô khốc: “Cha, là con gái sai rồi! Con gái không nên đến Túy Tâm lâu, bỏ lỡ đại sự. Vốn nên tự trách tội, nhưng con gái uống phải độc dược, xin cha mau mau mời Thái y đến phủ chữa trị.” Ngữ khí có vẻ rất sợ chết.

“Con cũng biết Tần Đại Vĩnh phạm tội gì? Hình như thường ngày, con và hắn rất thân thiết?”

Tí tách tí tách, nước từ trên mặt cô rỏ xuống, dần dần tụ lại trên đất thành một vũng đậm màu máu, nhìn lâu, cảnh vật trước mắt đều hóa thành màu đỏ, Từ Đạt cúi mặt khàn giọng nói:

“Thường ngày con gái không có bằng hữu, Tần Đại Vĩnh là thủ lĩnh của con, không hề có tình cảm gì hơn.” Mặt cô lộ vẻ hấp tấp, đang quỳ lại muốn tiến tới trước, nhưng hai đầu gối không còn sức lực, cả người rạp xuống, tỏ ý ham sống tột cùng. Cô run rẩy nói: “Chẳng lẽ cha định trơ mắt nhìn con gái chết ở đây thật sao? Con chưa muốn chết! Xin cha cứu con!”

Từ Trường Phong không hề hé răng, thậm chí, không nhìn cô lấy một lần.

Từ Hồi ngồi bên cạnh, chậm rãi đứng thẳng dậy, rút trường đao ra.

Người mặc hồng bào nãy giờ vẫn đứng ngắm chậu mẫu đơn, rốt cục cũng dời sự chú ý sang hướng này. Hắn chậm rãi bước tới, hơi khom xuống bên cạnh Từ Đạt, dịu dàng nói:

“Nhị cô nương sao phải khổ sở như thế? Cớ gì cô phải nhảy vào cái vũng bùn này? Tần Đại Vĩnh kia hại người quả là không ít, liên lụy đến cả Từ gia. Đình úy vốn định mời Nhị cô nương qua để hỏi tỉ mỉ xác thực, nhưng Nhị cô nương là người thế nào? Nếu để đám người hạ lưu đó làm tổn hại đến một sợi tóc của cô, hoàng thất Tây Huyền phải làm sao để tạ lỗi với Từ gia?”

Từ Đạt trong lòng run lên, tay nắm chặt. Ôn Vu Ý không nói rõ, nhưng cô làm sao không biết kẻ đứng sau màn này là ai?

Từ Trực đang đứng cạnh Từ Trường Phong trầm giọng nói khẽ: “Nhị hoàng tử nói quá lời. Hậu nhân Từ gia nếu làm ô nhục tên tuổi tổ tiên, dù là tội chết, chúng ta cũng sẽ tự mình giải nó đến trước mặt Vương gia.”

Người đàn ông mặc áo màu đỏ chính là Nhị hoàng tử Tây Huyền. Hắn vẫn có vài phần tình ý với Từ Trực, lấy lòng cô: “Nhị cô nương sao có thể làm ra loại chuyện đại nghịch bất đạo này được? Người đâu, mau đi mời Thái y đến, không thể chậm trễ một khắc! Nhị cô nương đứng lên trước đi. Phụ thân đã giao việc này cho bổn vương điều tra rõ ràng. Yên tâm đi, bổn vương chắc chắn sẽ không nhìn lầm người tốt.” Hắn tốt bụng lạ thường, đưa tay ra ý muốn đỡ cô đứng dậy.

“… Đa tạ Vương gia.”

Nhị hoàng tử lơ đãng liếc qua đôi tay Từ Đạt đang vịn để đứng dậy. Sắc da hơi đen, vài vết máu dấp dính, tuy rằng đường cong của xương cực đẹp, nhưng lại có chút thô ráp của người luyện võ. Miệng hắn khẽ cong lên, phảng phất cười:

“Hôm qua Nhị cô nương đến Túy Tâm lâu để tìm tiểu quan phải không? Sao rồi? Không tìm được?”

Hắn vốn chỉ thuận miệng hỏi, cũng không nghĩ cô trả lời, nhưng, cô bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn hắn, cười rạng rỡ:

“Có tìm! Tôi tìm rồi! Vốn tôi còn lo lắng, vị Hoàng công tử này không thể bầu bạn với tôi cả đời, giờ là tôi nghĩ nhiều. Tôi nghĩ, là tôi lo lắng nhiều quá thôi.”

Nhị hoàng tử Tây Huyền mặt nhăn mày nhíu, suy nghĩ một lát, lại nói:

“Cô cũng biết, tất cả người thân tín với Tần Đại Vĩnh đều là đồng phạm, bọn họ đều đã sợ tội tự sát, bổn vương cũng là vô cùng bất đắc dĩ, mới tự mình đến hỏi cô…”

Hắn nói chưa dứt, đã thấy Từ Đạt trừng mắt với hắn.

Tóc mái xõa xượi che khuất mắt, nhưng máu từng dòng từ khóe mắt chảy xuống, rõ ràng cả thất khiếu [2] đều rỉ máu, lan tràn khắp mặt, vì sao cô ta vẫn còn chịu đựng được lâu như vậy? Sợ chết đến ngay cả nhắm mắt cũng không dám sao? Hay là… Hắn nheo mắt, nhìn lại cặp thu thủy nổi sóng hận thù kia, tự nhiên chột dạ.

Hắn nhớ rõ nửa tháng trước lúc gặp Từ Đạt, chẳng qua chỉ thấy được một người đẹp da đen nhìn khá là vừa mắt. Bây giờ cô cả mặt đầy máu, làm hắn không thấy rõ diện mạo, lại làm hắn nhớ tới bức chân dung trong thâm cung mà hắn có xem qua một lần thuở nhỏ.

Bức vẽ đó, nghe nói là Thái Tổ [3] hoàng đế muốn chôn cùng, nhưng không biết sao cuối cùng lại được cất ở trong cung. Người trong tranh nhìn như võ tướng mà lại như không phải, không rõ nam hay nữ, tư thế oai hùng, khiến người ta nhìn thấy mà sợ, sinh kính trọng, sinh… Mãi đến khi hắn thấy Từ Trực có vài phần rất giống người đó, hắn mới biết người trong bức họa từ xưa truyền lại kia là tổ tiên Từ gia.

Tay hắn nhói đau, hắn phải bỏ vội tay cô ra, cúi đầu vừa thấy, mu bàn tay đã bị cô bấu chặt đến trầy xước.

Từ Đạt đã sớm không còn sức chống đỡ, cô ngã xuống, trước mắt chỉ thấy một màu đỏ rực, không trông rõ bất kỳ ai.

“Nhị cô nương quen biết những kẻ đó?” Tiếng của Nhị hoàng tử Tây Huyền từ tít xa xăm vang vọng tới.

“… Không có…” Không có, có hay không… Tiếng thở mỏng mảnh này, là của cô.

“Nhị cô nương phủ nhận thực nhanh đó.” Âm thanh kia giống như đang giễu cợt.

Giễu cợt cô sợ chết sao? Đúng vậy, cô sợ chết đến nỗi một chút xấu hổ cũng không có. Cô sững sờ, không hề ngẩng đầu nhìn phụ thân, cúi đầu giữ chút hơi sức cuối cùng, chờ Thái y.

Nhị hoàng tử Tây Huyền lại hỏi cô vài câu, nhưng cô như mất thính giác, hoàn toàn không phản ứng. Hắn quay đầu nhìn nhìn Từ Trực và Từ Hồi, họ đều không để ý thấy tính mạng Từ Đạt đang bị đe dọa… Chẳng lẽ lời đồn đại là thật, không có cảm xúc gì, không có chút tình chị em nào?

Hắn bỗng trầm ngâm, không biết có nên nắm giữ quân cờ Từ Đạt này không?

Vừa lúc này, Thái y đã tới. Từ Đạt vừa nghe, lập tức giương mắt nhìn về cửa đại sảnh.

“Thái… y đến rồi sao?” Âm thanh mừng rỡ bị cắt ngang bởi một búng máu phun ra, vỡ vụn.

Thái y vội vàng bước tới, chăm chú nhìn, sợ đến mức suýt nữa hồn phi phách tán, may nhờ nam tử bên cạnh đỡ lấy mới không ngã.

Nam tử kia, chính là Lý Dung Trị. Hắn nhẹ lướt mắt qua Từ Đạt, một lát, lại nhìn vào mắt của Nhị hoàng tử Tây Huyền, cười khổ: “Ta gặp thái y ở trước cửa Từ phủ, tiện thể vào cùng, muốn mời ông ấy xem bệnh hộ.”

Tiếng hắn vẫn còn chút khàn khàn vì cảm lạnh, Từ Đạt giật mình, khẽ nghiêng đầu, mí mắt run rẩy, tựa hồ muốn nhìn thấy hắn.

“Đại Ngụy Vương gia vì sao đến Từ phủ? Có việc?” Nhị hoàng tử Tây Huyền nhíu mày.

Lý Dung Trị hơi mỉm cười, nhìn Từ Đạt, cặp mắt đen tỏ rõ vẻ không đành lòng. Hắn nói: “Thái y mau xem đi, Nhị cô nương cô ấy… Thái Sư, bổn vương đỡ Nhị cô nương đứng lên, được chứ?”

Từ Trường Phong liếc nhìn Nhị hoàng tử đang im lặng không lên tiếng, đáp: “Sao phải làm phiền Vương gia?” Ông bước lên trước, nâng Từ Đạt dậy, thân mình hai người đều cứng ngắc, vừa đỡ cô ngồi xuống ghế, đôi tay lập tức buông ra.

Từ Đạt gằm mắt, không cảm ơn.

Lí Dung Trị vẫn mềm lòng, đi qua thì thào bên tai cô: “Nhị cô nương, không có chuyện gì đâu. Ráng chịu đựng một chút.” Hắn xăn tay áo lên giúp, nâng cánh tay lạnh như băng của cô lên để Thái y bắt mạch.

Hắn lại nhìn Nhị hoàng tử Tây Huyền, nhẹ giọng giải thích: “Hai năm này toàn nhờ Nhị cô nương giải quyết mọi chuyện trong phủ chất tử, Dung Trị vẫn có ý muốn cảm tạ cô ấy. Lần này Tam hoàng tử đã trọng thương, chỉ nhờ Nhị hoàng tử làm sáng tỏ mọi chuyện, giải oan cho Nhị cô nương.”

“Vương gia quá mềm lòng rồi. Thường nghe, ngươi ở Đại Ngụy cũng đã từng suýt bị người ta hại chết, cuối cùng nhờ Đại Ngụy nương nương hy sinh tánh mạng mới giữ nổi mệnh của ngươi, chắc hẳn ngươi cũng đồng cảm được.”

Lí Dung Trị thở dài: “Chỉ là chuyện cũ, Dung Trị đã sớm quên rồi.” Thấy mặt Từ Đạt bê bết máu, hắn tỏ vẻ xót xa, lấy ra một chiếc khăn sạch sẽ nhẹ nhàng lau giúp cô.

Nhị hoàng tử hơi nhíu mày, trào phúng cười. Chất tử Vương gia đến từ Đại Ngụy quả là một kẻ lòng dạ mềm yếu, người như thế trở về đăng cơ hoàng đế, sớm hay muộn cũng sẽ trở thành con rối để người khác khống chế, lúc đó chớ trách tại sao Tây Huyền lại thả hắn trở về.

Lão Thái y sắc mặt trắng bệch đã chẩn đoán xong. Từ Đạt trúng độc, rõ ràng là loại độc mà hai ngày trước trong cung đã âm thầm sai người đến lấy, lão trù trừ một lát, quay đầu nhìn Nhị hoàng tử.

Nhị hoàng tử bĩu môi, nói: “Chữa đi.”

Độc từ Thái y viện mà ra, đương nhiên thuốc giải cũng phải có, Thái y lập tức lấy từ hòm thuốc ra một chiếc bình ngọc.

Từ Đạt bỗng nhiên mở lớn đôi mắt đỏ rực, tỏ vẻ rất sợ chết, ráng hết sức cướp lấy bình thuốc trong tay lão. “Uống thế nào?” Cô gấp gáp hỏi.

“Hai viên là được, chặn bớt độc tính, rồi điều dưỡng thêm…”

Từ Đạt cử động rất nhanh, đổ từ bình ra hai viên thuốc, ngửa đầu nuốt.

Từ Hồi đang đứng phía trước cô, thấy rõ từng động tác, thoáng chốc cả kinh ngây người.

Lão Thái y vội vàng đón lấy bình thuốc, đếm số viên xác định lại, mới cầm trở về.

“… Đại Ngụy Vương gia?” Cô lẩm bẩm.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Cổ Đại » Chỉ Là Hoàng Hậu Full (Vu Tình)
Page 4 of 15«1234561415»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Chỉ Là Hoàng Hậu Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Chỉ Là Hoàng Hậu Full Tiểu Thuyết Cổ Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook