Áp Trại Tiểu Tình Nhân Full - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Cổ Đại - Diễn Đàn Tiểu Thuyết, Đọc Truyện
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
CHỨC NĂNG
» Sứ Mệnh Thiên Thần ( 55 )
» THẾ GIỚI THỨ HAI ( 5 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 27 )
» Đời thực hay phim ảnh?? ( 3 )
» Trạch Nữ Dưỡng Cuộc Sống Gia Đình Hạnh Phúc Khi Xuyên Qua ( 29 )
» Xuyên Qua Dị Giới Để Dưỡng Phu Quân ( 7 )
» Lần này hãy để em yêu anh ( 13 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 24 )
» Xuyên dị giới phiêu lưu kí ( 9 )
» 1 Dương Thần Phong ( 0 )
» Còn em là cả tương lai ( 1 )
» ANH CÓ BIẾT EM ĐÃ YÊU ANH KHÔNG ( 11 )
» Yêu em đến điên cuồng ( đam mỹ) ( 2 )
» Nỗi niềm ngàn năm ( 0 )
» Làm Ơn ! Đừng Bỏ Ta ( 3 )
» Bí Mật Của Bóng Đêm ( 10 )
» Vương giả hệ thống xuyên việt ( 17 )
» Vương Gia, em yêu anh! ( 2 )
» Trở Lại Tuổi 15 ( 7 )
» LỰA CHỌN ( 32 )
» [Fanfiction] Lock & Key ( 2 )
» Khoảng Cách Từ Anh Đến... Em ( 3 )
» Sẽ mãi yêu anh ( 2 )
» Miền tây phiêu lưu kí ( 0 )
» Lòng Dạ Đàn Bà ( 9 )
» [Fanfiction] 12 chòm sao và duyên tương ngộ ( 5 )
» ừa! phu quân ngốc em yêu anh ( 6 )
» Tổng giám đốc tôi ghét anh ( 1 )
» Vợ Tổng Tài Xinh Đẹp ( 0 )
» Hotboy...Vô Cảm Và Lọ Lem Thuần Khiết ( 21 )
» Oan Gia Ngõ Hẹp ( 0 )
» Thiên Thần Mang Trái Tim Ác Quỷ ( 11 )
» Tân Sinh Truyền Kỳ ( 13 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 41 )
» Tình Yêu Của Nữ Sát Thủ Trẻ Con ( 24 )
» Cổ Nhân Thẩm Mỹ ( 12 )
» Hoàng Hậu Té Giếng Xuyên Không ( 7 )
» Chủ Thượng! Ta Biết Sai Rồi! ( 3 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tinh yêu và sự cách trở ( 7 )
» TRẠCH NỮ DƯỠNG CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC KHI XUYÊN QUA ( 0 )
» Chân tình hỏa diễm ( 17 )
» Cái Gì? Yêu Tôi Sao? ( 6 )
» Học viện Huyền thoại: Thức tỉnh ( 12 )
» Hoa Tuyết ( 23 )
» Hồng trần gợn sóng ( 2 )
» Nàng siêu quậy và Chàng nghịch ngợm ( 13 )
» TRAO ĐỔI SÁCH ( 0 )
» LÀM VỢ CHÚ NHÉ! ( 47 )
» MONA ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG (Bộ truyện về phái đẹp) ( 2 )
» Sát Thủ Mặt Nạ ( 2 )
» Thật khó để yêu ai khác...Ngoài anh! ( 3 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 24 )
» Lạc ( 10 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 2 ( 0 )
» Cuộc Chiến Quyền Năng - Thế Giới Suy Tàn : Hồi 1 ( 0 )
» Hoa Hồng sớm mai - Thổn thức trái tim bạn đọc ( 4 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 10 )
» Đang cập nhật ( 1 )
» Hợp Đồng Nô Lệ ( 3 )
» Giấc mơ màu hạ ( 0 )
» Ta Là Hoàng Đế , Không Phải Oppa ( 3 )
» Danh Sách Tiểu Thuyết , Truyện Teen Full ( 3 )
» Những Giấc Ngủ Thầm Lặng ( 1 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 3 )
» Thức Giấc Vì Đêm Khuya ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 3 )
» NHẬT KÝ TÌNH YÊU ( 0 )
» Trả Đây . . . Nó Là Của Em ! ( 0 )
» GIÓ LẠNH ( 1 )
» Đại Học Đen ( 6 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 5 )
» Nữ vương siêu quậy và Đại Ma vương(p1) ( 0 )
» THAY ĐỔI VÌ AI ( 5 )
» Định mệnh đưa anh tới ( 1 )
» Những Câu Chuyện Tình Yêu Sâu Bọ ( 1 )
» Xin lỗi, chúng ta không thể ( 6 )
» Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa ( 10 )
» vợ yêu của Hotboy ( 10 )
» Khi Đại Tiểu Thư Gặp Đại Thiếu Gia ( 12 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Xuyên không _ náo loạn cổ đại kí ( 0 )
» Thơ cho FA ( 0 )
» Gấu Đỏ ( 2 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 9 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» 12 chom sao ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» Tiểu thư dễ thương và bộ ba hotboy ( 2 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 1 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 7 )
» Tường Vy cánh mỏng...Anh Yêu Em !!! ( 1 )
» Nắm lấy tay anh ( 8 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 46 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Đừng như tôi! (Tập 1:Khởi đầu) ( 0 )
» Em đã không còn là cô bé ( 0 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 297 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 125 )
» The Ring ( 122 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 89 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 75 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 64 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Áp Trại Tiểu Tình Nhân Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 1 of 41234»
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Cổ Đại » Áp Trại Tiểu Tình Nhân Full (Tứ Nguyệt - Cổ Trang, HE)
Áp Trại Tiểu Tình Nhân Full
BoyTheStyle [ ID:1014 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 122 XU | Đang Offline
Cấp 1 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 1
Thời Gian: Thứ 7, 29/03/2014, 14:27
Gửi Tin Nhắn Đến BoyTheStyle
Tìm Bài Viết Của BoyTheStyle

ÁP TRẠI TIỂU TÌNH NHÂN
(Hệ liệt Sơn đại vương)

Tác giả: Tứ Nguyệt.

Convert: ngocquynh520.

Thể loại: Cổ trang, HE.

Độ dài: 10 chương.

Edit by cafe_chaud.

~~~~~~~~~~~~~~

Nhân vật: Hỏa Vô Tình x Thiên Diệp Tuyết.

Văn án
Đầu năm nay hảo tâm không được hảo báo! (có lòng tốt nhưng không được đáp đền)

Với nàng mà nói, nàng có lòng tốt cứu hắn bị rơi xuống nước, kết quả lại bị hắn làm mất đồ “quý báu” nhất của nàng!

Nàng còn không hướng nam nhân này “đòi bồi thường”

Ngược lại hắn còn cực kì hẹp hòi,

Đơn giản là vì nàng đánh hắn một cái tát hắn liền trói nàng về nhà.

Còn nói muốn nàng làm áp trại tình nhân!

Hừ hừ, làm sơn tặc rất giỏi sao?

Nàng mới không sợ uy hiếp của hắn, chỉ cần có cơ hội,

Nàng nhất định sẽ trốn về nhà —— A.

Dường như chuyện nàng tưởng tượng ra không giống nhau. . . . . .

Mặc dù nàng trở lại ngôi nhà ấm áp nhưng lòng của nàng, như vẫn còn ở lại trên người hắn.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 2
Thời Gian: Thứ 7, 29/03/2014, 16:04
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

ÁP TRẠI TIỂU TÌNH NHÂN
Tác giả: Tứ Nguyệt
Chương 1

hiên Diệp Tuyết một mình nhàm chán ở hậu viện Văn gia đi tới đi lui. Nàng cùng ca ca đi tới gặp bạn cũ, nói là muốn ăn mừng Văn lão gia trở về sau đại nạn không chết.
Nghe nói là nhờ một tiểu nha hoàn bất chấp nguy hiểm tính mạng đi theo sơn tặc giao thiệp, kết quả được ông trời thương xót người tốt, tiểu nha hoàn kia chẳng những không có chuyện gì, ngược lại còn quen biết Tam đương gia Cuồng Phong trại, kết thành phu thê.
Đúng ra, tiểu nha hoàn đó nhất định là không trâu bắt chó đi cày (ý là bất đắc dĩ mới phải làm như vậy); nhưng may mắn nàng cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc.
Thiên Diệp Tuyết lúc ẩn lúc hiện ở hậu viện, đi tới một lầu uyển. . . . . . Trong lầu uyển này có tiểu kiều lưu thủy (cầu nhỏ nước chảy), trăm hoa khoe sắc, còn có một ao sen thanh tịnh đẹp đẽ. Giữa ao có một tòa Ngọc Thạch Sơn hùng vĩ, trên đỉnh có thác nước chảy xuống, dưới ánh mặt trời nó trở nên vàng rực óng ánh, Ngọc Thạch đá xây cạnh bờ cũng thực kỳ hoa dị thảo (kì lạ hiếm có), mùi thơm tỏa trong gió từng trận mê hoặc, làm lòng người mênh mông, thoải mái..
Cũng tốt! Dù sao nơi này rất nhiều hoa, bọn họ sẽ không để ý nàng hái mấy bông về nhà. . . . . .
Thiên Diệp Tuyết cao hứng vọt tới bên hồ, cũng không để ý tới y phục có bị bẩn hay không, nằm ở bên bờ đưa bàn tay nhỏ bé trắng nỡn ra, muốn hái một đóa sen nàng thích nhất . . . . . . Chỉ thấy đóa sen thơm ngát kia nổi trên mặt nước, trời xanh mây trắng, cái bóng bập bềnh ở giữa hồ, rất là mộng ảo.
Nhưng, khoảng cách nàng đưa tay ra với hoa sen trong hồ vẫn còn một đoạn ngắn; nàng thở dốc một hơi, lại tiến thân thể lên một chút, thật vất vả đầu ngón tay mới chạm được vào cánh hoa thì “ùm” một tiếng, có tiếng rơi xuống nước làm nàng giật mình.
Nàng hét lên một tiếng, vội vàng lấy tay lau đi vệt nước trên mặt.
Thứ gì rơi vào trong nước vậy?
Nàng định thần nhìn lại, thấy có đầu người ở trong nước chìm chìm nổi nổi, thoạt nhìn dường như là ──
Chết chìm!
“Cứu người! Mau tới cứu người.” Thiên Diệp Tuyết cuống quít hô lớn.
Đáng ghét, lúc bình thường không muốn có người làm phiền thì một đám hiện trước mắt, hiện tại muốn tìm người cứu mạng, lại không có lấy một nửa bóng dáng . . . . . .
Nàng gấp gáp nhìn nhìn đầu người trong nước kia, phát hiện đối phương đã trôi sang bên kia.
Cứu người quan trọng hơn, nàng bây giờ không nghĩ được nhiều như vậy!
Nàng bịt mũi, động tác thô lỗ nhảy xuống nước ─
Một lúc lâu sau.
Chỉ thấy bên giường có hai nam nhân lòng như lửa đốt dùng ánh mắt quan tâm nhìn nữ tử hôn mê bất tỉnh trên giường, trong miệng còn không ngừng hỏi đại phu đang giúp nữ tử chẩn đoán bệnh.
“Đại phu, muội muội ta thế nào?”
“Khởi bẩm công tử, lệnh muội cũng không có gì đáng ngại, chẳng qua là bị kinh sợ, uống chút nước. . . . . . Ta kê vài thang thuốc, để cho nàng nghỉ ngơi một chút là được rồi.”
“Đúng không? Vậy thì thật là tốt quá!” Thiên Diệp Anh vui mừng nói, tâm trạng lo lắng cũng chìm xuống.
Văn lão gia cũng thở phào nhẹ nhõm, phân phó nói: “Tiểu Ái, đưa đại phu ra ngoài, tiện thể cho người đi lấy thuốc. . . . . . Còn có Hỏa công tử phòng bên cũng đi sắc thuốc cho cậu ta uống, nếu tỉnh, lập tức cho ta biết.”
“Dạ!”
Đại phu theo sau tiểu tỳ rời đi, hai nam nhân này lại vây ở bên giường nói về chuyện đã phát sinh. Mặc dù hai người cho là thanh âm rất nhỏ, nhưng chẳng khác nào bọn họ ở bên tai Thiên Diệp Tuyết nói chuyện, muốn nàng không nghe cũng rất khó.
Thật ồn ào. . . . . .
Thiên Diệp Tuyết lơ mơ, cố gắng mở mắt ra, nghe đại ca đang nói ──
“Có phải là trượt chân rơi xuống nước không?” Thiên Diệp Anh hỏi.
“Có khả năng. Nhưng tại sao ngay cả Hỏa công tử cũng rơi xuống nước?” Văn lão gia nhíu mày.
Khi bọn hắn chạy tới thì chỉ thấy Thiên Diệp Tuyết cùng Hỏa Vô Tình vùng vẫy một chỗ, bập bềnh trong nước, nhưng cũng dọa cho mọi người sợ đến sắc mặt đại biến.
“Hỏa công tử kia trên người còn có mùi rượu, có lẽ là hắn uống rượu say, thấy Tuyết Nhi ở bên hồ một mình, muốn làm chuyện xằng bậy với nàng, nhưng Tuyết Nhi không chịu, nhảy xuống nước để giữ trong sạch?” Thiên Diệp Anh suy đoán.
“Hoặc là lúc hai người tranh chấp, không cẩn thận bị rơi xuống nước ?” Tiếp theo lại đến Văn lão gia tự cho là đúng. “Hay Tuyết Nhi làm chuyện xằng bậy với cậu ta ──”
Văn lão gia nói còn chưa xong liền bị Thiên Diệp Anh dữ tợn cắt ngang “Muội muội ta không phải là loại đó, vừa thấy liền yêu một hoa si (mê gái)! Mà ông cũng nói rõ về Hỏa công tử đó đi, ta không rõ ràng về lai lịch của hắn lắm!”
“A! Lai lịch của cậu ta thật không đơn giản. . . . . .”
“Hừ! Nếu hắn dám có hành động xấu với muội muội ta, cho dù hắn là hoàng thân quý tộc, ta cũng sẽ không khách khí với hắn ── “
”Hắn là sơn tặc.”
Nhất thời, không khí trong phòng trở nên vô cùng nặng nề.
“Hắn là sơn tặc? Thật không nhìn ra được.” Thiên Diệp Anh nặn ra ý cười, muốn hòa tan không khí khó xử. Sơn tặc? ! Là loại người vào nhà cướp của, giết người phóng hỏa không chớp mắt sao?
“Đúng vậy đó, thật không nhìn ra.” Văn lão gia gật mạnh đầu.
Mặc dù trong mắt người khác, Cuồng Phong trại là một đám thổ phỉ đáng sợ, mọi người ở Cuồng Phong trại là sơn tặc, nhưng bọn họ lại không làm chuyện gì thương thiên hại lý (tàn nhẫn, mất hết tính người), nhiều lắm chỉ là cướp của một tham quan ô lại cáo lão về quê và gian thương làm giàu bất nhân (cách làm giàu không có nhân đức, tính người).
Nói về Hỏa Vô Tình kia, bề ngoài tuấn tú lại có phong độ của người trí thức, nhất cử nhất động đều đúng mực lễ nghi, đứng cùng với nữ nhi bảo bối của hắn – Văn Tú, có thể nói là trên trời một đôi, dưới đất một đôi (ý lão này là 2 người rất đẹp đôi ^^).
Hắn tin rằng, Hỏa Vô Tình rất nhanh sẽ trở thành rể hiền Văn gia ──
“A, Tuyết Nhi tỉnh rồi!” Thiên Diệp Anh chú ý động tĩnh trên giường muội muội, vội hỏi, “Tuyết Nhi, muội đã khá hơn chưa?”
“Ta. . . . . . Làm sao vậy?”
“Muội không có việc gì sao không đi bắt bướm, lại xuống nước bắt cá?”
“Muội không có . . . . . . Muội là bị bắt buộc.”
“Văn lão gia, ông nghe thấy chưa? Nàng là bị buộc . . . . . . Tuyết Nhi, muội có bị tổn hại gì không?” Thiên Diệp Anh lại hỏi. “Muội tổn hại cái gì?”
“Muội có bị mất cái quý giá. . . . . . Đồ gì đó không?” Thiên Diệp Anh không muốn nói thẳng ra hai chữ “Trong sạch”, dù sao đang có người ngoài ở đây.
“Đồ?” Thiên Diệp Tuyết theo bản năng sờ sờ cái trâm cài trên đầu, đây chính là di vật quý báu nhất lúc mẫu thân mất đi để lại cho nàng ──
Không thấy nó? !
Nàng vội vàng đứng dậy tìm ở trên giường, nhưng cũng không tìm được. . . . . . Không phải là bị rơi ở trong nước chứ?
“Ca, không còn nữa! Làm sao bây giờ? Ô ô. . . . . .” Nàng thương tâm che mặt khóc lóc.
“Ai nha, muội đừng khóc, mau nói rõ ràng xem nào!” Đây rõ ràng là một chuyện quan trọng!
“Đồ quý báu nhất của muội không thấy nữa. . . . . . Nhất định là hắn lấy!”
“Người nào?”
“Cái người cùng muội ở trong nước đó!”
Thiên Diệp Tuyết vừa mới nói xong, liền nghe đến đại ca phát ra một tiếng la bi thảm điên cuồng.
“Ta muốn giết hắn ──”
Đi tới phòng khách quý của Văn gia, cửa gỗ với hoa văn tinh xảo được mở ra.
“Hỏa công tử. . . . . .”
Một tiếng gọi nhu mì truyền đến, thấy nam tử vốn yên tĩnh tựa vào mép giường từ từ ngẩng đầu lên, đối mặt với nữ tử xinh đẹp như hoa.
“Hỏa công tử, sao huynh đã dậy rồi?”
“Ta tốt hơn nhiều rồi.” Hỏa Vô Tình lẳng lặng nói. Thật ra thì hắn còn hơi say rượu, nhưng cũng không phải là quá nghiêm trọng. Vả lại, hôm nay hắn có chuyện trọng yếu phải làm.
Hắn muốn ghi danh vào học viện Thiên Anh, chẳng may sẽ có cơ hội đi thi Trạng nguyên. Nếu không phải tiểu đệ nhờ hắn mang một ít đồ cho Văn lão gia, hắn cũng sẽ không tới Văn gia, càng không thể vì tham nếm rượu ngon thượng đẳng kia, nhất thời uống nhiều mấy chén, sau đó. . . . . .
Sau đó thì hắn quên mất.
Người ta nói uống rượu hỏng việc, quả đúng như vậy.
“Không được, huynh nên nằm một chút ──” Nhìn thấy vẻ mặt hắn lạnh như băng, Văn Tú tự nhiên ngừng nói.
Vừa thấy nam nhân này thì tâm thiếu nữ của nàng liền bị sự tuấn mỹ của hắn hấp dẫn; hơn nữa khí chất đặc biệt kia, tuyệt đối không tìm được trên người nam nhân khác.
Tóc hắn đen dài tỏa ra tia mê hoặc, khuôn mặt tuấn mỹ pha chút cuồng dã, dũng cảm, còn hơi u buồn, hơi thở trên người tản mát ra cũng lạnh như băng, vô tình. . . . . .
Văn Tú cũng không biết hắn trời sinh tính cách đã băng lãnh, không ai có thể thay đổi ý nghĩ của hắn, mà hắn luôn thích đơn độc, trừ hai huynh đệ hắn ra, thì chẳng có ai muốn nói chuyện với hắn. Ngay cả khi sinh mạng hắn gặp chuyện, thư sách vẫn là thứ yêu thích nhất. Bất quá bây giờ hắn quyết định rượu ngon cũng có thể liệt vào một trong những hứng thú ──
Chỉ cần không uống say nữa là được.
“Đúng rồi, Hỏa công tử, tại sao huynh lại rơi xuống nước vậy?”
“Ta rơi xuống nước? !” Nàng nói như vậy, dường như hắn có chút ấn tượng. . . . . .
“Có phải có một cô gái đã cứu ta?”
Văn Tú chần chờ một chút, mới gật đầu, “Đúng vậy, có người cứu huynh.”
“Là ai?”
“Là ai rất quan trọng sao?”
“Đương nhiên! Nàng là ân nhân cứu mạng của ta, ta rất cảm kích nàng. . . . . . Chỉ là ta uống say quá, không thấy rõ bộ dạng của nàng. . . . . .”
“Thật ra thì. . . . . . Người cứu huynh là ta.”
“Cái gì?” Lần này Hỏa Vô Tình nhìn chằm chằm vào mắt của nàng, có nhiều kính nể cùng cảm kích.
Hắn cầm bàn tay nhỏ bé của nàng, ôn nhu nói: “Là nàng đã cứu ta?”
Văn Tú nhẹ nhàng gật đầu, cố gắng quên đi cảm giác tội ác trong lòng, tự nói với mình nói dối một chút sẽ không sao cả, dù sao hắn cũng sẽ không biết là ai cứu hắn. Hơn nữa, nếu như có thể giành được sự quan tâm của hắn, muốn nàng nói dối một ngàn lần, một vạn lần cũng đều được.
“Vì công tử, dù lên núi đao xuống vạc dầu, ta cũng sẽ không ngần ngại.”
“Văn tiểu thư. . . . . .”
“Huynh gọi ta Văn Tú là được rồi.”
“Văn Tú, cám ơn nàng.”
Văn Tú thấy thái độ hắn đối với mình thay đổi vô cùng lớn, vui mừng vì mình không nói ra sự thật. . . . . . Dù sao trên thế giới này chỉ có nàng mới xứng đôi với hắn, về phần tiểu nha đầu thô lỗ đã cứu hắn đó──
“Hỏa Vô Tình, ngươi ra đây cho ta!”
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tiếng quát to, Thiên Diệp Anh một cước đạp cửa ra, nổi giận đùng đùng xông tới.
“Thiên đại ca, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Văn Tú không hiểu rốt cuộc xảy ra chuyện gì, khi nàng thấy cha của mình vội vàng đuổi theo vào, ánh mắt cầu cứu của nàng lập tức dừng trên người phụ thân.
“Thiên huynh đệ, có lẽ chuyện không phải như ngươi nghĩ, ngươi nên nghe lệnh muội nói rõ ràng. . . . . .”
“Hỏi hắn không phải là rõ ràng hơn sao?”
Thiên Diệp Anh trừng mắt nhìn nam tử tuấn mỹ này, trong lòng thầm đem hắn xếp vào loại tiểu bạch kiểm (kẻ mặt trắng – ý là kẻ tầm thường mà hẹp hòi) không thể tin cậy được.
Đối mặt với người xa lạ không ngừng chỉ trích trước mắt này, Hỏa Vô Tình mặc dù rất kinh ngạc, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh, dường như hết thảy đều nằm trong dự liệu của hắn, mà biểu hiện này càng làm cho Thiên Diệp Anh khẳng định tiểu bạch kiểm trước mắt này nhất định là dâm tặc!
“Ngươi thân là nam tử hán đại trượng phu, dám làm dám chịu! Ngươi chỉ có hai con đường, một là đến quan phủ với ta, hai là cưới muội muội ta. . . . . . Nhưng tương lai phía trước kia ta ngàn vạn không muốn, nếu không phải vì trong sạch của muội muội ta, ta sẽ không để nàng ủy khuất gả cho sơn tặc như ngươi ──”
“Vị huynh đài này, huynh nói gì ta nghe không hiểu?”
“Ta sớm đoán được ngươi sẽ nói như vậy! Loại tiểu bạch kiểm như ngươi chính là vô lại như vậy, hơn nữa ngươi còn là sơn tặc giết người phóng hỏa ── !”
Thiên Diệp Anh đột nhiên phát ra một tiếng thét chói tai, bởi vì khi hắn lớn tiếng chỉ trích thì Hỏa Vô Tình như một trận gió lốc vọt tới trước mặt hắn, một cây chủy thủ đặt trên cổ họng hắn, lộ ra sát khí lạnh lùng .
“Ách. . . . . . Dao đó, dao nhỏ không có mắt. . . . . .”
“Ta biết. Cho nên ngươi nói chuyện có phải cũng nên cẩn thận một chút?”
Thiên Diệp Anh vốn là còn hơi sợ hãi, nhưng vừa nghĩ tới có lẽ hắn cũng uy hiếp muội muội yêu mến của mình như vậy, liến lấy hết dúng khí xông lên.
“Ta cho ngươi biết, cho dù ngươi giết ta, cũng không thoát khỏi lương tâm day dứt cùng trừng trị của luật pháp!”
“Ta không có làm gì sai, làm sao lương tâm phải day dứt nặng nề ──”
Hắn chưa nói hết, thì bị tiếng hét lớn của một cô gái cắt đứt, cũng làm cho hắn nhanh chóng chú ý.
“A! Đau. . . . . .”
Một cây mộc côn ra sức đánh vào cánh tay hắn, khiến hắn đau đến buông tay ra, chủy thủ rơi xuống đất, phát ra tiếng leng keng.
Thiên Diệp Tuyết vội vàng kéo ca ca về phía sau mình, “Ca ca, không có sao chứ?”
“Ta không sao. Còn muội ──”
“Nàng, nữ nhân điên này, dám cầm gậy đánh ta? !” Trong giọng nói Hỏa Vô Tình toát ra lạnh lẽo, ẩn hàm nguy hiểm.
“Ngươi làm gì chửi người loạn lên thế? Nam nhân điên khùng!” Thiên Diệp Tuyết cũng không chịu yếu thế, trừng mắt lại, khi ánh mắt hai người giao nhau, dường như có dòng điện lớn chảy vào trong đó. . . . . .


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 3
Thời Gian: Thứ 7, 29/03/2014, 16:04
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

ÁP TRẠI TIỂU TÌNH NHÂN
Tác giả: Tứ Nguyệt
Chương 2

hiên Diệp Tuyết nghênh tiếp đôi mắt băng lãnh, ngạo mạn. Hắn có một khuôn mặt tuấn mỹ làm cho người khác nín thở, sống mũi hoàn mỹ cho thấy hắn có huyết thống quý tộc, đôi môi khêu gợi mím chặt, chứng tỏ tức giận của hắn đã đến cực điểm, đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được trên người nam nhân không giận mà có khí thế như vậy.
Gương mặt anh tuấn không có bất kỳ nụ cười, chỉ có hiện ra sát khí mơ hồ ── Hắn muốn giết ai? Đại ca nàng hay là nàng?
“Ngươi muốn làm gì?” Nói thật, nàng cũng có chút sợ hãi tức giận trên người tràn tới, rồi lại không thể không dũng cảm đối mặt với nam tử xa lạ này.
Hỏa Vô Tình cũng âm thầm quan sát nữ tử xa lạ trước mắt. Khi nàng dùng mỹ mâu thật to nhìn chằm chằm hắn không dời thì trong lòng hắn không khỏi thoáng qua một loại tâm tình, làm hắn không tự chủ muốn ngắm thêm chút đôi mắt to tràn đầy linh khí kia.
Hắn đã gặp rất nhiều nữ tử, trước giờ đều là những nữ tử yêu mị xinh đẹp, nhưng người con gái trước mắt này lại có ma lực hấp dẫn hắn. . . . . .
Da thịt vô cùng mịn màng tuyết trắng mê người, khuôn mặt trái xoan phấn hồng, phối hợp lông mày cong cong, lỗ mũi nho nhỏ vừa đáng yêu với môi đỏ mọng đẹp đẽ. . . . . . Khi ánh mắt hắn rơi vào bờ vai non mị như anh đào của nàng, trong lòng có loại thôi thúc, muốn thưởng thức tư vị nàng một chút . . . . . .
Tầm mắt của hắn lại chuyển qua đôi mắt to trong veo như nước kia, thấy trong mắt nàng cảnh giác cùng bất an. Nói thật, ánh mắt của nàng, lộ ra trí tuệ cùng tia mềm yếu, thật sự là hợp khẩu vị hắn.
Bất quá hắn sẽ không coi trọng bề ngoài nhỏ bé mềm mại, bởi vì lúc này nàng đang dùng đôi mắt to tràn đầy linh khí, ngạo mạn lại bất tuân nhìn thẳng hắn.
Chưa từng có người nào dám trừng hắn như vậy, chỉ có tiểu nữ nhân không biết trời cao đất rộng này dám mạo phạm hắn như thế. . . . . . Nghĩ đến điểm này, lửa giận trong lòng hắn không khỏi lần nữa điên cuống thiêu đốt.
“Cẩn thận lời nói của nàng!” Hắn lạnh giọng cảnh cáo.
“Ta chỉ biết ngươi cầm dao găm đang khi dễ một người đàng hoàng, mà người kia lại là ca ca ta.”
“Là tự hắn chạy vào đây nói hươu nói vượn, nói ta phải cưới nàng. . . . . .” Nói tới đây, hắn híp mắt lại, quan sát trên dưới, “Ta thấy nàng bộ dạng cũng không khó coi, tại sao phải dùng loại phương pháp này gọi ca nàng tới bức hôn?”
“Ngươi ở đây nói gì? Ta nghe không hiểu?” Thiên Diệp Tuyết không hiểu ra sao.
“Hỏi ca nàng đi.”
Lập tức ánh mắt của mọi người rơi vào trên người Thiên Diệp Anh.
Thiên Diệp Tuyết không nhịn được hỏi: “Ca, rốt cuộc huynh nói cái gì với người ta, mà người ta lại kề dao vào huynh? “
“Ca nàng không biết tốt xấu liền chạy vào, nói Hỏa công tử là tiểu bạch kiểm, là sơn tặc, còn muốn đem nàng gả cho huynh ấy!” Văn Tú mất kiên nhẫn chen miệng, khẩu khí rất rõ ràng là chỉ trích Thiên Diệp Anh, bênh vực người trong lòng mình.
Ý nghĩ này người bên cạnh cũng nghe được, dĩ nhiên cũng bao gồm Thiên Diệp Tuyết. Nhưng nàng không quan tâm đến chuyện này, chỉ là vô cùng khiếp sợ chuyện ca ca mình làm.
“Ca, huynh đã nói hắn là tiểu bạch kiểm, là sơn tặc đáng sợ, huynh còn muốn đem muội gả cho hắn? !” Thiên Diệp Tuyết không thể tin được hỏi.
“Muội cho là ta nguyện ý sao? Nếu như không phải là đồ quý báu của nàng đồ đã bị hắn cướp đi, ta cũng sẽ không để muội bị ủy khuất như vậy! Bất quá không lấy hắn cũng tốt, cùng lắm thì ca ca nuôi muội cả đời.”
“Đồ quý?” Thiên Diệp Tuyết suy nghĩ một chút, bỗng nhiên kêu to, “Đúng rồi! Đem bảo bối của ta trả đây!”
“Ta không cầm! Hơn nữa, hôm nay ta mới nhìn thấy nàng!”
“Ta cũng là lần đầu tiên nhìn thấy ngươi. . . . . . Không đúng, là lần thứ hai nhìn thấy ngươi ── ngươi chẳng những hại ta mất đi bảo bối, còn làm ta suýt chút nữa chết đi, bây giờ ngươi muốn phủ nhận sao?” Đều là vì hắn, nàng mới mất đi di vật mẫu thân cho nàng!
Hỏa Vô Tình cảm thấy lửa giận của mình bị tiểu nữ nhân quật cường trước mắt này chọc tới cực điểm.
“Nàng đừng ngậm máu phun người!”
“Vậy ngươi đem bảo bối của ta trả ta đi!”
“Ta làm sao biết bảo bối của nàng là cái gì?” Hỏa Vô Tình lạnh lùng nói.
“Ngươi ──”
“Đừng nói nhiều như vậy. Nếu ngươi là nam nhân, thì hãy cưới muội muội ta.” Thiên Diệp Anh cũng tới chen vào.
“Ca, là hắn hại muội, tại sao còn muốn gả muội cho hắn?” Diệp Tuyết sờ sờ trán đại ca. Kỳ quái, không nóng mà! Sao mình lại nghe không hiểu lời đại ca nói?
“Bảo bối của nàng đã cho hắn, không lấy hắn thì phải làm sao?”
“Bảo hắn đi tìm cho ta là được!”
“Không được! Ta không thể để cho tên vô lại chiếm tiện nghi muội sau còn giả bộ không biết chuyện. . . . . . Như vậy quá tiện nghi cho hắn!” Thiên Diệp Anh cũng sờ sờ trán muội muội mình. Kỳ quái, không nóng mà. . . . . . Nhưng đồ quý giá nhất của nữ nhân sao có thể lấy lại được? Tiểu muội có phải là bị kích thích quá lớn không?
“Đúng là tiện nghi cho hắn.” Thiên Diệp Tuyết nhanh mồm nhanh miệng, không chú ý tới sắc mặt Hỏa Vô Tình trầm xuống. “Bất quá. . . . . . Quên đi, hắn muốn thì cho hắn đi.”
“Tiểu muội, muội như vậy là coi như xong sao?” Thiên Diệp Anh không dám tin.
“Đúng vậy, muội muốn về nhà.”
Hình như nàng bị cảm, cảm thấy lạnh quá. . . . . . Nàng phải vè nhanh một chút, vùi ở trong cái ổ nhỏ của nàng, chứ không phải ở chỗ này cùng những thứ kỳ quái, ông nói gà bà nói vịt.
“Nàng cứ như vậy đi sao?” Hỏa Vô Tình có chút kinh ngạc hỏi.
Chỉ thấy Thiên Diệp Tuyết xoay đầu lại, còn cười ngọt ngào với hắn, “Là ta xui xẻo, bởi vì muốn làm người tốt, chẳng những mất đi bảo bối của ta, còn thiếu chút nữa bị ca của ta gả bậy đi. . . . . . Ta không đi nhanh, chẳng lẽ còn chờ gả cho sơn tặc ngươi sao?”
Hỏa Vô Tình nghe vậy, nhất thời chỉ muốn bóp chết tiểu nữ oa nói chuyện đeo đao ngậm gai này ── (đeo đao ngậm gai: ý nói là nói chuyện xỉa xói, mỉa mai, độc mồm độc miệng)
“Ai nha! Có lẽ là hiểu lầm, đại gia nói rõ ràng là tốt rồi.” Văn lão gia vội vàng giảng hòa, muốn hóa giải không khí khó xử.
“Cha, e rằng không phải là hiểu lầm.” Thanh âm Văn Tú nhu nhược nghe lại làm cho người ta rất không thoải mái.
“Có lẽ là có người muốn lợi dụng ca ca của mình, ý đồ bôi nhọ Hỏa công tử.”
Thiên Diệp Tuyết mắt trợn trừng. “Văn cô nương, nàng lời này là có ý gì?”
“Ý của ta rất rõ ràng. Hỏa công tử tuấn tú lịch sự, đầy bụng kinh luân, mặc dù xuất thân Lục Lâm (vốn là tên núi Đại Đồng ở Hồ Bắc, từng là căn cứ của nghĩa quân Vương Khuông, Vương Phượng thời Hán, sau chỉ những người ở rừng núi để cướp bóc hoặc chống lại quan lại), nhưng cũng là anh hùng hào kiệt, không phải hạng người tầm thường giết người phóng hỏa “
“Trong mắt ta, sơn tặc chỉ là dạng như vậy.” Thiên Diệp Tuyết hừ lạnh một tiếng, coi thường ánh mắt giết người của Hỏa Vô Tình quăng tới, quay về phía hắn làm mặt quỷ.
Thấy sắc mặt hắn lúc đỏ lúc trắng, không biết tại sao, nàng vô cùng vui vẻ.
Có thể là nhìn cái mặt băng lạnh của hắn không vừa mắt. . . . . . Hừ, muốn giữ hình ảnh sao? Nàng lại cứ muốn cho hắn phát điên!
“Ta tin tưởng Hỏa công tử tuyệt đối không phải là hạng người hạ lưu dâm tiện. Hơn nữa, huynh ấy cũng phải biết chọn mặt hàng.”
“Văn Tú tiểu thư, ý của nàng thì ta là kẻ háo sắc sao?” Cái này đối với nữ nhân mà nói thì quá lắm, cho nên Thiên Diệp Tuyết vọt tới trước mặt Văn Tú, tức giận chất vấn.
“Ít nhất một cô gái tốt sẽ không bắt một nam nhân nói bảo bối của mình bị hắn cướp đi, buộc hắn cưới nàng làm vợ.”
Văn Tú chê cười khiến Thiên Diệp Tuyết cho bị chọc tức.
Nàng chuyển sang Hỏa Vô Tình, “Ta là Thiên Diệp Tuyết, ngươi hãy nhớ cho kĩ! Nếu như ngươi đều đối đãi với ân nhân cứu mạng của ngươi như vậy, lần sau ngươi uống rượu rơi xuống nước nữa, cho dù chết chìm ta cũng sẽ không cứu ngươi!”
Nói xong, nàng kéo ca ca của mình đi ra ngoài.
“Ai, Thiên huynh đệ, chờ một chút.” Văn lão gia vội vàng đuổi theo.
Trong nhà chỉ còn lại Văn Tú cùng Hỏa Vô Tình ──
“Lời nàng ấy vừa nói, nàng nghe chưa?”
“Nàng nói linh tinh.”


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 4
Thời Gian: Thứ 7, 29/03/2014, 16:04
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

Mắt của hắn nhìn thẳng vào nàng, cứ như vậy làm nàng muốn trốn tránh, nhưng nàng tự nói với mình phải bình tĩnh.
“Có thật không?” Hắn chợt dùng giọng nói êm ái trước nay chưa từng có, thân ảnh cao lớn cũng từ từ đến gần nàng, bàn tay giữ lấy cằm nàng, ép nàng không thể không đối mặt hắn. . . . . . Lòng của nàng lại vì hơi thở nóng rực của hắn phả trên mặt nàng mà cuồng loạn không dứt.
Chỉ thấy ánh mắt hắn tà mị, lóe ra sát khí lạnh lùng.
“Nàng lừa gạt ta có phải không?”
“Sao ta lai lại lừa gạt huynh chứ? Là nàng ta nói lung tung! Thật ra thì nàng ta vốn là hoa si, loại tiết mục uy hiếp nam nhân cưới nàng cũng trình diễn qua rất nhiều lần rồi.” Văn Tú giữ tay Hỏa Vô Tình, vội vàng nói.
“Nhưng trong ấn tượng của ta, dường như cứu ta cũng không phải là nàng. . . . . .” Vừa nghĩ tới có thể là tiểu dã miêu kia cứu hắn, hắn không khỏi hít sâu một hơi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sát khí. “Ta không cho phép có người lừa gạt ta.”
Văn Tú sắc mặt một hồi trắng xanh, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ mình tỉnh táo.
“Chẳng lẽ công tử thích Thiên Diệp Tuyết? Cho nên mới hi vọng người cứu huynh là nàng?” Nàng cố ý đem tất cả đổ cho Hỏa Vô Tình.
Hắn híp mắt lại, phát hiện nàng nói xong. . . . . . Thật đúng là vậy.
Hắn thật sự hi vọng người cứu là nàng, là tiểu dã miêu kia, chứ không phải nữ nhân lòng dạ thâm sâu này. Bất quá lòng hắn cũng sâu, đối phương muốn chơi ngầm với hắn, hắn sẽ không bị nàng lừa gạt.
Bất ngờ, hắn giữ lấy vai nàng, dùng sức kéo nàng hướng về phía mình, dọa Văn Tú sợ đến thất sắc. “Hỏa công tử. . . . . .”
“Thật ra thì nàng căn bản không hiểu rõ ta. Ta không phải là người tốt.”
“Làm sao có thể? Hỏa công tử thoạt nhìn ──”
“Người không thể xem bề ngoài, nàng không hiểu sao?”
“Huynh. . . . . .”
“Cho nên, đừng xem ta là người tốt, hãy tránh xa ta một chút.” Nói xong, hắn không thương hương tiếc ngọc buông nàng ra, sau đó bỏ lại Văn Tú một mình, đi ra ngoài.
“Hỏa công tử, huynh muốn đi đâu?” Văn Tú lo lắng hỏi.
Hắn không trả lời, cũng không quay đầu lại rời đi.
Hắn không cần thiết phải giải thích hành vi của hắn với bất cứ kẻ nào, huống chi là một nữ nhân lừa gạt hắn.
Bây giờ muốn biết chân tướng sự việc chỉ có một cách.
Đó chính là ── tìm Thiên Diệp Tuyết hỏi rõ ràng.
“Muội muội, việc gấp!” Trên đường về nhà Thiên Diệp Anh đột nhiên cảm thấy đau bụng.
“Đại ca, việc gấp gì?”
“Muội về trước đi.” Hắn chỉ bỏ lại một câu như vậy, tựa như một cơn gió lốc đảo mắt biến mất ở trước mặt muội muội, xem ra thật rất gấp.
Nàng bỗng dưng được tự do, tại sao có thể không nhân cơ hội này đi đến quán sách cũ mình thích nhất? Ha ha. . . . . .
Cho nên khi Hỏa Vô Tình tìm được Thiên Diệp Tuyết, chỉ thấy cả người nàng dường như muốn chôn ở trong đống sách cũ.
Thấy nàng chăm chú như vậy, xem ra nàng cũng rất thích đọc sách. . . . . . Nghĩ đến nàng cũng là người yêu sách, Hỏa Vô Tình thật khó tức giận với nàng.
Ngược lại, ấn tượng hắn đối với nàng còn tăng thêm mấy phần.
“Không nghĩ tới tiểu miêu cũng đọc sách?”
Thanh âm Hỏa Vô Tình trầm thấp dễ nghe từ đỉnh đầu Thiên Diệp Tuyết rơi xuống, làm thân thể nàng cứng lại, sau đó nàng mới chậm rãi ngẩng đầu lên trừng hắn.
“Ngươi có thể đừng quản quá nhiều không?” Nàng không vui trả lời, cầm quyển sách mình chọn đi lướt qua hắn, làm bộ không muốn nói chuyện với hắn.
“Ta giúp nàng trả tiền.” Hắn muốn đem tiền trả cho ông chủ, nhưng Thiên Diệp Tuyết lập tức cự tuyệt.
“Ta có tiền.”
“Không sao. Nàng thích sách, ta cũng thích, mọi người đều là đồng đạo, ta tặng nàng.”
“Ta quen ngươi sao? Ta có tiền, không cần ngươi trả.”
“Nếu như ta kiên trì như vậy?”
“Ngươi kiên trì?” Nàng níu mi, sau đó không quan tâm nhún nhún vai, “Vậy ta không mua.”
Hắn vội vàng giữ lấy người nàng, “Ta có việc muốn hỏi nàng.”
“Buông tay! Ta không cần phải nói với ngươi nhiều như vậy!” Thiên Diệp Tuyết liều mạng giãy giụa, nhưng một nữ tử yếu đuối như nàng sao có thể chống lại hắn?”Buông ta ra! Ngươi cái tên xấu xa này!” Nàng cũng không nghĩ nhiều, theo bản năng lấy tay có thể bắt được cái gì là dùng sức ném trên người hắn.
“Thật là đau! Nàng làm gì đánh người loạn lên vậy?” Hắn không nhịn được rống giận.
“Chính là muốn đánh cho ngươi đau đớn, nếu không đánh ngươi để làm gì? Ngươi buông tay ta sẽ không đánh.” Nàng nói nhưng động tác không có dừng lại.
“Nữ nhân đáng chết, đừng đánh nữa!”
Hỏa Vô Tình một tay bắt lấy nàng, một tay kia còn cố gắng ngăn cản nàng điên cuồng công kích, dáng vẻ có chút chật vật buồn cười.
“Không được đánh! Nếu không ta không khách khí với nàng!” Hắn lạnh lùng uy hiếp.
Nàng mới không nghe uy hiếp của hắn, tiếp tục la lối.
Tình hình mất không chế này làm Hỏa Vô Tình cũng không nhịn được nữa, phát ra một tiếng tức giận gầm nhẹ, giống như một con dã thú bị chọc giận lao về phía nàng, bàn tay không khách khí giữ lấy hai vai mảnh khảnh của nàng, tuyệt không thương hương tiếc ngọc đem thân thể mảnh mai của nàng áp sát tường, đụng chạm mạnh làm cho nàng không nhịn được bật ra tiếng kêu lớn.
“Đau quá. . . . . .”
“Sợ đau thì đừng có phản kháng ta!”
“Thả ta ra!” Nàng hai tay liều mạng chống đỡ lồng ngực của hắn, muốn đẩy hắn ra, nhưng hắn vẫn không chút nhúc nhích.
“Không thả! Ta muốn nàng trả giá thật lớn cho hành động vô lễ vừa rồi!” Đôi mắt hắn đen nhánh như trời đêm, trong đó lóe lên ngọn lửa tức giận, Thiên Diệp Tuyết giờ mới hiểu được nàng không chống cự được nam nhân này.
“Không ──” Nàng chỉ kịp nói một chữ, hắn đã cúi đầu bá đạo xâm chiếm môi nàng ──
Hắn không biết tại sao mình lại mất khống chế như thế, nhưng khi môi của hắn hôn nàng, hắn phát hiện mình cực kỳ yêu mùi vị của nàng, thoải mái làm cho người khác muốn hòa tan ở trong nụ hôn ngọt ngào mê người. . . . . . Hắn ôm chặt lấy eo thon của nàng, để cho thân thể thiếu nữ mềm mại dán chặt vào thân thể nóng rực của hắn, hắn phát hiện mình không nỡ buông nàng ra. . . . . .
Thiên Diệp Tuyết đột nhiên bị hắn hôn liền bị dọa sợ.
Đây là nụ hôn đầu của nàng! Thế nào lại để cho nam nhân xa lạ ngang ngược này đoạt đi? !
Tức giận, không chút nghĩ ngợi hung hăng quăng hắn một bạt tai thật mạnh.
“Nàng dám đánh ta?” Trên mặt hắn bày ra sắc mặt đen lại.
“Ta. . . . . . A!”
Hỏa Vô Tình nhanh chóng bắt được tiểu nữ nhân trước mặt co rúm lại đang lui về phía sau, để cho nàng tiến lên nghênh đón cặp mắt như mưa kia.
“Nàng là nữ nhân đầu tiên dám đánh ta!”
“Vậy thì sao chứ? Là ngươi ép ta!” Nàng cố nén run rẩy, lấy dũng khí phản bác.
Lời nàng vừa dứt, hắn tàn nhẫn nắm chặt tay nàng, làm nàng đau kêu thành tiếng.
“Đau quá. . . . . .” Nàng muốn giãy giụa, lại càng bị hắn giữ chặt.
“Dám đánh ta? Nàng cách cái chết cũng không còn xa nữa đâu!”
Lời nói của hắn tràn đầy sát khí, sắc mặt Thiên Diệp Tuyết lập tức trở nên vô cùng trắng bệch.
“Ngươi muốn làm gì ── Không! Ngươi không được. . . . . .” Nàng bị hắn kéo đi về phía trước, tình huống quái dị lúc này tự nhiên dẫn tới ánh mắt để ý của mọi người.
“Buông ta ra!” Thiên Diệp Tuyết vừa căm phẫn vừa tức giận, không ngừng đánh hắn.
“Đây là nàng ép ta!” Hắn lạnh lùng nói, trong lòng đã có cách trừng phạt thật tốt. Không cho tiểu nữ nhân này nếm mùi một chút, nàng sẽ leo lên đầu hắn!
“Ta thật sợ đó. . . . . .” Nàng giễu cợt nặn ra một câu.
Mà chỉ một câu nói, đã thành công làm hắn mất khống chế.
“Được lắm, ta sẽ cho nàng biết cái gì gọi là sợ!”
Hắn tuyệt nhiên không thương hương tiếc ngọc khiêng nàng lên, không để ý tới nàng giãy giụa phản kháng, đang ở dưới con mắt mọi người, đem nàng trói đi ──


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

KienSuri [ ID:1013 ]  [ Nam ]
Tài Khoản : 1676 XU | Đang Offline
Cấp 4 - Ban Quản Trị
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 5
Thời Gian: Thứ 7, 29/03/2014, 16:04
Gửi Tin Nhắn Đến KienSuri
Tìm Bài Viết Của KienSuri

ÁP TRẠI TIỂU TÌNH NHÂN
Tác giả: Tứ Nguyệt
Chương 3

“Này, ngươi đưa ta đi đâu?” Thiên Diệp Tuyết căm tức hỏi.
Lúc này hai tay nàng bị trói, sợi dây xấu xa thắt ở bên hông, rõ ràng muốn biến nàng như kẻ đầy tớ ── Xú nam nhân này, nàng không nắm được điểm yếu của hắn, nếu không nàng tuyệt đối sẽ trả lại hắn gấp trăm, gấp ngàn lần!
Nàng ngẩng cái cổ trắng nõn lên nhìn những chấm nhỏ sáng trên bầu trời. . . . . . Cũng đi từ ban ngày đến tối rồi, rốt cuộc hắn muốn đưa nàng đi đâu?
Nàng mệt quá! Nàng chưa từng đi đường dài như vậy, đầu ngón chân của nàng nhất định sẽ bị sưng phồng lên . . . . . .
Nhưng vào lúc này, đột nhiên truyền đến một tiếng thú gầm, nàng chưa từng đi xa nhà cho nên nàng bị dọa sợ đến mức chạy vọt tới phía sau hắn, đôi mắt to không ngừng quét quanh bốn phía, trong mắt tràn đầy bất an cùng lo sợ.
“Có quái thú sao?”
“Nàng cũng biết sợ sao?” Hỏa Vô Tình lạnh lùng nói.
Chậc! Nàng lại ở trước mặt hắn lộ vẻ sợ hãi, thật là không lý trí.
“Hừ.” Nàng hất cằm lên muốn ly khai, lại quên mình đang bị trói chặt, lực tác dụng ngược lại làm cho nàng bị kéo về bên cạnh hắn, còn ngã một trận.
“A! Đau quá. . . . . .”
“Cẩn thận. Ngay cả đường nàng cũng không đi được sao?”
“Nếu chê ta tay chân vụng về, vậy để ta lại đi! Chẳng lẽ ngươi không biết bắt cóc là phạm pháp sao? Mau thả ta ra, ta sẽ coi như không biết cái gì, nếu không ──”
“Muốn nghỉ ngơi một chút không?” Hắn nhàn nhạt nói, cắt đứt lời nàng nhắc đi nhắc lại.
“Này, rốt cục ngươi có đang nghe ta nói không?” Nàng tức giận đi lên trước.
Hắn vẫn không trả lời, chỉ tiếp tục kéo nàng đi về phía trước, cho đến bên hồ mới dừng lại.
Bởi vì đại ca hạn chế, Thiên Diệp Tuyết rất ít khi rời nhà, đương nhiên cũng chưa từng được nhìn cảnh đẹp trước mắt ── chỉ thấy một thác nước từ đỉnh núi cao đổ xuống, rung động mặt hồ tạo thành những bọt trắng xóa, sáng tỏ dưới ánh trăng, sóng trên mặt nước dồn dập, có những vòng tròn gợn lên.
“Thật là một thác nước tuyệt đẹp!” Nàng không nhịn được tán thưởng cảnh đẹp trước mắt.
“Mặt nàng bẩn rồi, mau đi tắm đi.”
“Cái gì?”
Nàng vội vàng sờ sờ mặt của mình, nhận tiện chạy tới bên bờ hồ, từ cái bóng trên mặt nước phát hiện mình biến thành một đứa con nít bị nhọ.
Giữ gìn bộ dạng gọn gàng sạch sẽ là một trong những chuyện trọng yếu nhất của nữ nhân, Thiên Diệp Tuyết đưa hai tay ra vôc nước lạnh giá vỗ lên gò má mình, rửa đi bụi bặm trên mặt, nàng mới cảm thấy thư thái chút.
Lúc nàng đứng dậy thì thấy hai chân trắng nõn của nàng cũng dính bùn đất, mà trên người cũng vì mồ hôi mà dinh dính, làm nàng hết sức khó chịu.
Đời này nàng chưa bao giờ như hôm nay cảm thấy khó chịu như vậy. . . . . . Nàng không nhịn được nhăn mũi.
Nàng nhớ tới sau mỗi lần tắm rửa, thân thể tuyết trắng mềm mại của nàng được thoa lên mùi hương dầu vừng dễ chịu, để toàn thân nàng tản mát ra mùi thơm mê người, sau đó sẽ dùng lược ngà thượng đẳng chải mái tóc đen, cho đến nó bóng mượt mới lên giường ngủ.
“Thế nào? Nhìn bộ dạng nàng có vẻ là muốn tắm. . . . . .”
“Ta nào có?”
Nam nhân đáng ghét kia khá lắm, một chút ý nghĩ như vậy cũng không thoát khỏi ánh mắt hắn. . . . . . Cho nên nàng không thích nam nhân quá mức thông minh ── thật ra thì cũng không hẳn như vậy, quá ngu ngốc nàng cũng không chịu nổi. . . . . .
“Xuống tắm một chút cũng không tồi. . . . . . Đúng rồi, nàng không phải đã nói là nàng cứu ta sao? Vậy khả năng bơi lội của nàng cũng không tệ?”
“Cứu ngươi là cứu ngươi, nhưng khả năng bơi của ta còn ── a!”
Nàng chưa kịp phản ứng thì bàn tay to của hắn đã bắt lấy hai vai nàng, không chút thương tiếc lôi nàng cùng nhảy xuống nước.
“Không muốn ──”
Nàng cảm giác được dòng nước lạnh như băng nhanh chóng vây lại nàng, mà mặc cho nàng giãy giụa như thế nào, cũng không thoát khỏi kìm hãm của hắn.
Hắn muốn giết người mà ! Nhất định là như vậy!
Bởi vì nàng trêu chọc hắn, khiến cho hắn mất mặt, cho nên hắn mới bắt cóc nàng đến nơi không có người, muốn giết chết nàng ──
“Không muốn. . . . . .” Nàng cố gắng trồi lên mặt nước, nhưng nam nhân bên cạnh lại giống như một con cá tự do, tựa hồ cho rằng nàng giãy giụa chỉ là đang đùa.
Cứu mạng . . . . . .
Thiên Diệp Tuyết cảm thấy sinh mạng tốt đẹp của nàng đang từ từ biến mất, nàng không cách nào hít thở!
Không muốn! Nàng không muốn chết!
Nàng còn rất nhiều chuyện chưa làm, nàng không cam lòng. . . . . .
“Cứu. . . . . .” Nàng muốn bám lấy xú nam nhân bên cạnh, nhưng hắn vẫn cho là nàng đang giả bộ.
“Đừng giả bộ! Nếu nàng đã cứu ta, khả năng bơi lội của nàng nhất định rất tốt, cho nên ta sẽ không tin nàng, chớ giả vờ.”
Ai nói cứu người nhất định phải biết bơi? Khi đó là nhất thời tình thế cấp bách, cũng không nghĩ nhiều như vậy, nếu không kết quả sao nàng lại là người được cứu lên?
Xú nam nhân này. . . . . . Nếu nàng bị hắn hại chết, cùng lắm thì biến thành ác quỷ tới kéo bắp chân hắn, nhưng nếu như nàng có thể sống sót, nàng nhất định sẽ làm cho hắn hối hận vì đã đối xử với nàng như vậy!
A a a, không được! Nàng đã uống đầy một bụng nước. . . . . .
Bóng tối, đau đớn dần dần lấn chiếm lý trí nàng, giãy giụa của nàng cũng từ từ trở nên suy yếu.
Lúc khóe mắt nàng rơi xuống nước mắt tuyệt vọng, chuẩn bị vĩnh biệt thế giới xinh đẹp này thì bỗng nhiên hắn kéo nàng ra khỏi mặt nước, ôm thật chặc nàng đã thoi thóp đi tới bên bờ.
Thiên Diệp Tuyết không ngừng ho khan, hít thở không khí, toàn thân suy yếu không còn khí lực, chỉ có thể mặc cho mình dựa vào ngực hắn.
Hắn cẩn thận để nàng xuống, mà nàng như búp bê mất đi sinh mạng nằm ở trên cỏ, thoạt nhìn vô cùng thảm hại.
“Ngươi cố ý. . . . . .” Rốt cục, nàng cũng có sức mắng mỏ.
“Ta làm sao biết nàng không biết bơi?” Hắn muốn giúp nàng hô hấp, nhưng hai tay nàng chống ở ngực hắn, không để cho hắn đến gần.
“Ta. . . . . . Khụ khụ. . . . . .” Nàng ho dồn dập, Hỏa Vô Tình vội vàng vỗ vỗ lưng nàng.
“Nàng có sao không? Nàng như vậy bảo ta làm sao tin được nàng đã cứu ta?” Khẩu khí của hắn mang theo trách cứ.
Thiên Diệp Tuyết lập tức kháng nghị, “Khi đó ta chỉ nghĩ tới cứu ngươi, sao chú ý được nhiều như vậy! Hơn nữa cuối cùng cũng là ngươi đưa ta lên bờ, thiếu chút nữa ngay cả cái mạng nhỏ cũng bị mất. . . . . .”
Giọng nói của nàng tràn đầy ai oán, tựa như tiểu tức phụ bị ủy khuất . . . . . . Trong lòng hắn chấn động mạnh.
“Nàng nói là sự thật?”
“Lừa ngươi ngươi sẽ chết!” Nàng chu miệng lên tức giận nói.
Lời của nàng làm hắn vừa bực mình vừa buồn cười.
Thế nào suy nghĩ bộ dạng của tiểu nữ nhân này làm hắn cảm thấy vô cùng bị. . . . . . Hấp dẫn?
“Nói như vậy, nàng bởi vì tâm địa thiện lương, không thể thấy chết mà không cứu, còn suýt chút nữa mất mạng nhỏ quý báu?”
Nói thật, hắn bị cảm động.
Bị đơn thuần cùng thiện lương của nàng làm cảm động.
Hơn nữa, ánh mắt của hắn cũng bị thân thể xinh đẹp của nàng hấp dẫn.
Y phục ướt đẫm đem những đường cong dịu dàng không chút nào cất giữ hiển hiện ra, bộ ngực nhô lên theo nàng thở hổn hển khẽ phập phồng, hai mắt to bởi vì khóc lớn mà hơn làm rung động lòng người.
Lần đầu tiên, hắn thật muốn hôn một nữ nhân.
“Tiểu Tuyết. . . . . .”
Hắn đưa tay khẽ chạm gương mặt xinh đẹp của nàng, thân thể nàng run rẩy giống như mùa thu khô cạn, muốn né tránh, lại không làm được gì.
“Ai cho phép ngươi gọi ta như vậy?” Nàng sao lại xui xẻo như vậy, gặp phải xú nam nhân không biết đội ơn báo đáp này, chẳng những bị hắn trói đến nơi hoang vu này, kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay, còn xém chút nữa hại nàng chết lềnh bềnh. . . . . . Nàng nghĩ đi nghĩ lại, nước mắt ủy khuất lăn xuống.
Đối mặt nước mắt nàng, làm tâm hắn vốn lạnh băng giờ như bị tan chảy. . . . . . Hắn vội đem ý nghĩ này loại khỏi đầu.
“Lại khóc, ta liền hôn nàng!” Lời vừa nói ra, hắn cũng rất kinh ngạc, nhưng hắn phát hiện mình thật muốn làm như vậy.
“Ngươi nói cái gì? Ta không nghe rõ ──”
Đột nhiên đôi môi nóng bỏng ngăn lại lời nàng nói, nàng cố gắng mím chặt môi không để cho hắn xâm nhập, nhưng bàn tay to của hắn đang đặt lên bộ ngực sữa mềm mại của nàng ──
Bàn tay thô ráp dùng sức xoa nắn ngực nàng, cảm giác giật điện làm nàng không nhịn được kêu thành tiếng, mà lưỡi của hắn cũng nhân cơ hội tiến vào.
“Không. . . . . .”


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Cổ Đại » Áp Trại Tiểu Tình Nhân Full (Tứ Nguyệt - Cổ Trang, HE)
Page 1 of 41234»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Áp Trại Tiểu Tình Nhân Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2016 Kênh Truyện
Hosted by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện

Áp Trại Tiểu Tình Nhân Full Tiểu Thuyết Cổ Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook